Cậu chủ, xin cậu hãy theo chúng tôi quay về thành phố kế thừa sản nghiệp của nhà họ Lâm.”
“Mẹ của cậu nguyện xin lỗi cậu vì lỗi lầm năm xưa, chỉ mong cậu đừng để bụng, hãy lấy đại cục làm trọng.”
“Nhà họ Lâm là gia tộc hàng đầu nước H, không thể không có người dẫn dắt được.”
Lâm Thanh Diện nhìn ông cụ đang khom lưng đứng trước mặt rồi nở nụ cười khinh khỉnh.Năm xưa, người phụ nữ lòng dạ độc địa chẳng khác nào rắn rết ấy vì muốn thâu tóm nhà họ Lâm vào tay mà đã đuổi tôi ra khỏi gia tộc, còn đổ lên đầu tôi cái tội danh phản bội, vì sợ tôi trả thù, bà ta đã bức tôi làm một thằng ở rể vô dụng, bị người người cười chê tại cái nơi khỉ ho cò gáy Hồng Thành này.”
Bây giờ bà ta bệnh nặng, các người mới nhớ tới tôi, chẳng lẽ không thấy là đã quá muộn rồi sao?”
“Tôi đã quen với việc ở rể nhà họ Hứa tại Hồng Thành này rồi và cũng đã quen với việc người ta nói mình là đồ bám váy vợ nên tôi quản không nổi chuyện nhà họ Lâm đâu, các người nên quay về là hơn kể từ giây phút bị đuổi ra khỏi nhà năm xưa, anh đã không còn chút tình cảm gì với bọn họ nữa rồi.Hiện tại anh đang ở rể nhà họ Hứa, một gia tộc thuộc hàng khá giả tại Hồng Thành, là đồ vô dụng mà ai ai ở đây cũng biết.Không một ai biết rằng anh từng là cậu chủ nhỏ nhà họ Lâm, một tay che trời ở thủ đô.Nhưng đó đều là quá khứ rồi, tuy rằng cuộc sống hiện tại của Lâm Thanh Diện rất thảm, tiền trong tài khoản tiết kiệm chưa được nổi vài chục triệu, nhưng anh không hề hối hận.Lâm Thanh Diện mang theo hoa quả đến nhà từ đường họ Hứa, hôm nay là tiệc mừng thọ của ông cụ Hứa nên con cháu trong nhà đều có mặt đầy đủ, những lúc như thế này anh thường bị mang ra so sánh, làm cả nhà Hứa Bích Hoài bị chê cười.ngay nhưng nhà họ .Bữa tiệc vừa bắt đầu, mọi người lần lượt tặng quà cho ông cụ Hứa.“Ông nội, con biết ông thích đồ vật có giá trị lịch sử nên đặc biệt tìm bức ‘Khê sơn ngư ẩn đồ’ do chính tay Đường Bá Hổ vẽ để tặng ông, mong ông nhận cho con vui.”
Cháu đích tôn của nhà họ Hứa tươi cười dâng lên một bức tranh cuộn tròn.“Ông nội, miếng ngọc bích này là do con nhờ bạn ở nước ngoài mua về, cũng tốn không ít tiền ạ.”
Hứa Bích Uyên, cô cháu gái được ông cưng chiều nhất tặng cho ông một miếng ngọc bích.…Tất cả mọi người đều tranh nhau tặng quà,Ông nội, miếng ngọc bích này là do con nhờ bạn ở nước ngoài mua về, cũng tốn không ít tiền ạ.”
Hứa Bích Uyên, cô cháu gái được ông cưng chiều nhất tặng cho ông một miếng ngọc bích.…Tất cả mọi người đều tranh nhau tặng quà, cốt để làm vui lòng ông cụ Hứa.“Ông nội, ông có thể… cho con mượn một tỷ rưỡi được không, cô nhi viện năm nay không được các nhà hảo tâm quyên góp nên sắp không thể duy trì tiếp được nữa rồi, nếu cứ tiếp tục như vậy thì lũ trẻ sống ở đó sẽ không còn nhà để về…”
được các nhà hảo tâm quyên góp nên sắp không thể duy trì tiếp được nữa rồi, nếu cứ tiếp tục như vậy thì lũ trẻ sống ở đó sẽ không còn nhà để về…”
Lúc này, Lâm Thanh Diện đang ngồi tại bàn tít trong cùng, bỗng dưng lên tiếng.Toàn trường ồ lên.Mẹ vợ anh là Tống Huyền Khanh bật người đứng dậy, chỉ tay vào mặt Lâm Thanh Diện mà mắng:”Cái thằng đầu bị lừa đá này, cậu có biết cậu đang nói gì không hả?”
Người đẹp số một Hồng Thành, vợ của Lâm Thanh Diện là Hứa Bích Hoài cũng không ngờ Lâm Thanh Diện lại mượn tiền ông cụ ngay lúc này nên nôn nóng đứng phắt dậy, nói: “Ông nội,cốt để làm Lâm có thể chờ cậu hồi tâm chuyển ý.”
Nói xong, ông Độ lấy một chiếc thẻ đen từ trong túi áo ra đưa cho Lâm Thanh Diện.“Đây là thẻ đen của ngân hàng Thế Giới, chi tiêu không giới hạn, trên thế giới này chỉ có mười chiếc mà thôi, cứ coi như đây là khoản bồi thường của nhà họ Lâm bù đắp cho những năm gần đây của cậu.”