Đam Mỹ Chẳng Màng

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
1,528,023
Phản ứng
0
VNĐ
361,707
chang-mang.jpg

Chẳng Màng
Tác giả: Hoa Quyển
Thể loại: Đam Mỹ, Trọng Sinh, Cổ Đại
Trạng thái: Full


Giới thiệu truyện:

Tác giả: Hoa Quyển

Thể loại: Cổ Đại, Đam Mỹ, Trọng Sinh

Giới thiệu:

Cứ ngỡ là một bé cún dễ thương, ai ngờ lại là chú chó điên cuồng.

- --------

Hoàng tử x cực mỹ thái giám.

Dù là đời trước hay đời sau, thụ đều quen ngụy trang bản luôn khoác vẻ goài dịu dàng, ngoan ngoãn.

Cả đôi cùng ác, đã thế công lại còn điên.

Tam quan của nhân vật không đại diện cho tam quan của tác giả.​
 
Có thể bạn cũng thích !
Chẳng Màng
Chương 4: 4: Trâm Ngọc


Nghỉ lễ vui vẻ ạ:*
***
Tháng chạp đêm dài, gió lạnh thấu xương.

Mặt trăng treo trên ngọn cây rải sương trắng lạnh lẽo xuống phía dưới.

Dương Hạ lại gần Quý Nghiêu hình như mới lấy lại tinh thần, mới biết sợ, sợ tới mức ngã ngồi xuống đất, lùi về phía sau.

Dương Hạ chăm chú nhìn nó, không nói gì, bầu không khí cứng ngắc, lạnh lẽo.

Quý Nghiêu vội vã thu hồi tầm mắt, không chỗ trốn, gương mặt trắng bệch.

Lúc lâu sau Dương Hạ mới nghe thấy giọng Quý Nghiêu run run: "Ta...!Ta chưa thấy gì cả."
Dương Hạ không đáp.

Lưng Quý Nghiêu dán núi giả, không có đường lui.

Nó ngẩng lên nhìn vẻ mặt thâm sâu khó lường của Dương Hạ, ôm chân hắn, giọng nói như sắp khóc.

Nó nhỏ bé, gầy teo, trông đến là đáng thương: "...!Công công, ta...!ta sẽ không nói đâu.

Ngươi đừng...!đừng giết ta."
Dương Hạ nhẹ nhàng mỉm cười nói: "Điện hạ nói gì đó.

Điện h* th*n phận tôn quý, làm sao nô tài dám phạm thượng."
Hắn ngồi xổm, cầm cổ tay gầy nhỏ của Quý Nghiêu.

Quý Nghiêu run lên, đã thấy Dương Hạ cậy mở bàn tay nắm chặt của nó.

Dương Hạ trắng trẻo, ngón tay nhỏ dài, lại mềm mại, ngâm nước lạnh một lúc còn mát mát, chẳng giống bàn tay vừa giết người.

Dương Hạ nhẹ giọng nói: "Trên mặt đất lạnh, điện hạ đứng lên đi."
Lúc lâu sau Quý Nghiêu mới vịn tay hắn đứng lên.

Dương Hạ không buông tay Quý Nghiêu ra, cứ nắm lấy, tỏ vẻ bình thường mà dắt nó ra ngoài, hỏi: "Nửa đêm nửa hôm, điện hạ tới đây làm gì?"
Dường như cả hai đã quên chuyện vừa rồi.

Quý Nghiêu nhắm mắt theo chân hắn.

Nó tuổi con nhỏ, mới đứng đến vai dương hạ, giọng nhỏ như muỗi kêu: "Ta...!ta đói không ngủ được, định đi tìm đồ ăn."
Dương hạ biết rõ còn cố hỏi: "Trời đất, đói sao không tìm cung nhân?"
Quý Nghiêu mím môi, không đáp.

Dương Hạ nói: "Tôi tìm đồ ăn cho điện hạ vậy."
Quý Nghiêu ngước lên.

Tiểu thái giám gầy gầy, chiếc cổ thon thả trắng trẻo, dường như chỉ cần dùng sức mạnh một chút là có thể đứt.

Nó hỏi: "Thật ư?"
Dương Hạ dừng bước, đi ra ngoài nữa thì gặp thị vệ đang tuần tra.

Hắn nói: "Điện hạ chờ ở đây, nô tài đi lấy đồ ăn."
Quý Nghiêu nắm chặt ngón tay hắn đang buông ra, ngửa mặt, giống đứa trẻ đang kinh sợ lại bất lực: "Công công sẽ trở lại ư?"
Dương Hạ nhìn Quý Nghiêu nắm ngón tay mình, cười cười đáp: "Sẽ."
Lúc hn Quý Nghiêu mới lỏng tay ra, nhìn bóng lưng gầy yếu xa dần rồi khuất hẳn.

Nó từ từ giơ tay phải lên, trong lòng bàn tay còn nắm một mảnh sắt nhỏ góc cạnh, là mảnh vỡ đèn trong cung mà Quý Nghiêu giấu đi.

Nó vô tình gặp được cảnh Dương Hạ chôn giấu thi thể.

Không ngủ được là nói thật, đói cũng là nói thật.

Quý Nghiêu mất ngủ chạy ra ngoài, không ngờ rằng sẽ gặp Dương Hạ.

Nó cứ thế nhìn Dương Hạ không cảm xúc mà dìm xác, giết người, khiến kẻ khác kinh hồn bạt vía.

Nếu Dương Hạ muốn diệt khẩu...!Trước mắt Quý Nghiêu hiện ra vẻ mặt giết người của Dương Hạ khi nãy, đôi tay xinh đẹp kia ghìm chặt cổ kẻ đang giãy dụa, bọt nước bắn tung tóe, làm tôn lên ngón tay sạch sẽ, sáng trong như ngọc thạch hiếm có.

Đẹp hơn cả trâm ngọc mà mẫu phi nó trân quý.

Đáng tiếc trâm ngọc đã bị mẫu phi đập nát khi nổi điên.

Xung quanh yên tĩnh, không bóng người.

Quý Nghiêu hờ hững ngồi xổm xuống, giấu mình dưới bóng cây, thả miếng sắt trong tay xuống đất như đang nghịch ngợm, vang lên một tiếng thật giòn.

Quý Nghiêu nhìn, bất giác cắn ngón tay, cười cười..
 
Chẳng Màng
Chương 5: 5: Dương Hạ


Chúc mừng 1/5
***
Không phải Dương Hạ chưa từng nghĩ đến việc giết Quý Nghiêu để chấm dứt hậu hoạ.

Dù sao lúc trước Quý Nghiêu hạ chỉ thanh trừng bè phái, xét nhà, chém đầu thị chúng, hành văn liền mạch, lưu loát, rõ ràng.

Những năm Dương Hạ đương quyền thì bài trừ những kẻ đối đầu mình, hoạn quan lộng quyền, các thế gia chẳng dám lên tiếng, oán hận chất chứa từ ngày này qua tháng khác.

Sau khi Quý Nghiêu đăng cơ, Tạ thị nhốt hắn trong đại lao của Hình bộ, dùng khổ hình nhục nhã hắn.

Dương Hạ còn nhớ rõ.

Hắn có thù tất sẽ báo, chắc chắn sẽ không để cho mình rơi vào tình huống đó nữa.

Nhưng Quý Nghiêu cứ thế mà chết Dương Hạ lại cảm thấy hơi chán.

Hắn định chờ, chờ tới khi ván cờ Tạ thị phí công bày ra hoạt động mới biết rằng thế cục là do hắn bày mới thú vị.

Dương Hạ không đi lấy đồ ăn cho Quý Nghiêu luôn mà trở về tìm Lục Khởi, kiên nhẫn an ủi cô nàng rồi mới cầm bánh ngọt đến gặp Quý Nghiêu.

Đêm đông lạnh lẽo, Dương Hạ vừa đi vừa nghĩ, trời thế này chắc Quý Nghiêu về rồi.

Nghĩ một lúc đã tới nơi rồi.

Chỉ thấn Quý Nghiêu ngồi xổm ở nơi bọn họ chia tay.

Đứa bé ngồi dưới bóng cây, ngẩng đầu giương mắt nhìn hắn như một con chó bị người bỏ rơi.

Dương Hạ dừng một chút, lại gần nói: "Để Điện hạ đợi lâu rồi."
Quý Nghiêu lắc lắc đầu, nó cầm lấy góc áo hắn, nói nhỏ: "Công công sẽ quay về mà."
Dương Hạ nói: "Điện hạ, đi thôi."
Dương Hạ đưa nó về lãnh cung.

Có thể là do trời lạnh, Tĩnh tâm uyển chỉ có một đứa trẻ con nên thủ vệ cũng lười biếng, chẳng ai trông coi, chẳng trách Quý Nghiêu dám chạy ra ngoài.

Lãnh cung lạnh lẽo, vắng lặng.

Trời rét như vậy cũng chẳng đốt than, trong phòng chẳng khác nào bên ngoài kia.

Quý Nghiêu hình như hơi ngượng, nắm tay áo hắn, nói: "Trong uyển đơn sơ, công công cứ ngồi đi."
Dương Hạ không từ chối, lấy bánh ngọt trong giấy dầu ra, đặt trên bàn, nói: "Chắc Điện hạ đói lắm rồi."

Quý Nghiêu nhìn hắn.

Dương Hạ nhìn xuống, lông mi dài như quạt, trên mặt vương nét cười, nhìn ôn hòa, thuần hậu.

Nó không nhìn nữa, cầm điểm tâm lên cắn.

Dương Hạ rót cho chén nước, nước lạnh, Quý Nghiêu cũng không để ý, vừa uống nước lạnh vừa ăn mấy miếng bánh ngọt.

Nó hàm hồ nói: "Công công thật tốt."
Dương Hạ cười nhạt, đặt tay lên đùi, nói: "Điện hạ quên nô tài vừa giết người ư?
Quý Nghiêu mở măt to, nghẹn miếng bánh, ho đỏ cả mặt, đôi mắt sáng ngời cũng ửng đỏ, cực kỳ đáng thương.

Dương Hạ nhìn nó, cười nói: "Đùa Điện hạ thôi mà sao lại sợ thật thế này."
Quý Nghiêu cúi đầu, nói nhỏ: "Ta sẽ không nói ra."
Dương Hạ đáp: "Đa tạ Điện hạ giữ bí mật giúp nô tài."
Quý Nghiêu ngốc nghếch gật đầu, nói: "Đây là bí mật của chúng ta."
Dương Hạ nhìn chằm chằm Quý Nghiêu.

Ánh mắt đứa trẻ trong sáng như chưa tỏ sự đời, nhưng làm gì có đứa trẻ nào chưa tỏ sự đời vừa thấy cảnh giết người đã ngồi ngoan ăn bánh với hung thủ cơ chứ.

Quý Nghiêu này liệu có phải người mà hắn biết đời trước, là kẻ nhát gan, là con rối trong tay Tạ gia sao?
Dương Hạ nói: "Canh giờ không còn sớm nữa, nô tài phải đi thôi."
Quý Nghiêu ngẩn ngơ, hơi khong muốn, lầu bầu: "Từ từ đã, mãi mới có người nói chuyện với ta..."
Dương Hạ nói: "Nếu Điện hạ không chê, nô tài có thời gian lại đến nói chuyện cùng Điện hạ."
Đôi mắt Quý Nghiêu sáng lên: "Thật ư?"
Dương Hạ gật đầu: "Đương nhiên."
Quý Nghiêu cười vui vẻ.

Nó cười, Dương Hạ lại phát hiện hai cái răng nanh nho nhỏ, đầy vẻ trẻ con: "Vậy, ta chờ ngươi đó."
Dương Hạ đứng dậy hành lễ: "Nô tài cáo lui."
Hắn mới đi tới cửa, Quý Nghiêu lại kéo hắn lại: "Công công, ngươi tên gì?"
Dương Hạ dừng bước, xoay người lại nhìn vào mắt Quý Nghiêu, từ từ nói: "Bẩm Điện hạ, nô tài Dương Hạ.".
 
Chẳng Màng
Chương 6: 6: Sau Này Nhất Định Sẽ Báo Đáp Công Công



 
Chẳng Màng
Chương 9: 9: Quý Hoàn


🙂 tui muốn hoàn truyện này nhanh nhanh để edit H văn tiếp.
***
 
Chẳng Màng
Chương 11: 11: Ôi Trời Ơi Làm Ta Sợ Chết Khiếp Đấy!



 
Chẳng Màng
Chương 13: 13: Ta Không Tin Bọn Họ Chỉ Tín Công Công


Mọi người ơi huhu đáng ra hôm qua có chương mới mà tui học từ 8h tối ngẩng đầu lên đã là 6h sáng rồi, hum nay tôi nằm bẹp dí như con chó luôn không còn hơi sức nựa
***
 
Chẳng Màng
Chương 15: 15: Ta Thích Còn Không Kịp Cơ



 
Chẳng Màng
Chương 16: 16: Trèo Được Cả Thuyền Trong Bụng Đốc Công Đấy



 
Chẳng Màng
Chương 17: 17: Cho Điện Hạ Xem Cái Gì Là Đẹp



 
Chẳng Màng
Chương 18: 18: Đã Làm Điện Hạ Sợ Hãi Rồi!



 
Chẳng Màng
Chương 19: 19: Công Công Không Diễn Nữa Ư



 
Back
Top Bottom