Cập nhật mới

Tiên Hiệp Chẳng Lẽ Thật Sự Có Người Cảm Thấy Sư Tôn Là Phàm Nhân Sao

Chẳng Lẽ Thật Sự Có Người Cảm Thấy Sư Tôn Là Phàm Nhân Sao
Chương 1467: Ta không bằng ngươi 1


Hiện giờ Sở Duyên đang bước vào bước cuối cùng, bước cuối cùng này cũng là

bước quan trọng nhất.

Chỉ cần hoàn thành bước này, Vô Danh Chi Chủ lại trở về.

Nếu một bước này xảy ra sai lầm gì đó, Vô Danh Chi Chủ cũng sẽ sống lại,

nhưng cấp bậc của Vô Danh Chi Chủ sẽ giảm xuống, còn có ảnh hưởng khó có

thể bổ chữa khuyết điểm này.

Thái Thượng Lão Quân cũng biết vào thời khắc mấu chốt này, không thể lơ là

một chút nào.

Cơ thể lão ta hơi đứng thẳng, vẻ mặt nghiêm túc hơn.

Thời gian trôi qua từng giây từng phút.

Cự kén thần quang phía sau Thái Thượng Lão Quân cũng tỏa ra hào quang càng

ngày càng mãnh liệt.

Nhưng mà khi tới thời khắc quan trọng.

Sở Duyên ở trong cự kén thần quang như cảm nhận được gì đó, khi ngưng tụ

thần quang đồng thời chậm rãi mở hai mắt ra.

Sở Duyên nhìn thoáng qua bên ngoài cự kén, hiện giờ thực lực của hắn đã khôi

phục rất nhiều rất nhiều.

Hắn cũng hiểu rõ thật sâu Vô Danh Chi Chủ mạnh tới mức độ nào.

Hắn nhìn qua, nhìn chư thiên vũ trụ, nhìn vạn vật thương sinh.

Dường như mọi thứ đều không chạy thoát tầm mắt của hắn.

Hiện giờ hắn liếc mắt một cái nhìn qua, cuối cùng nhìn về phía Tinh Hải.

Hắn thấy được Diệp Lạc đang phối hợp với rất nhiều đệ tử của Vô Đạo Tông,

chém Chi Phối Giả tinh thần.

Cũng thấy được Tranh lấy Vô Danh Giới vây khốn rất nhiều Chi Phối Giả.

Càng thấy được Tô Càn Nguyên đang không ngừng hấp thụ sát lục chi khí.

Còn thấy được Trương Hàn đang không ngừng lao tới Tinh Hải, muốn kề vai

chiến đấu với đám sư huynh sư đệ.

Quan trọng nhất là, hắn thấy được một bóng dáng tràn ngập hắc khí đang nhanh

chóng tới gần Tinh Hải.

Hắn nhận ra được hắc khí này, đúng là Chi Phối Giả Hắc Ám.

Hắn cũng lập tức hiểu rõ, Chi Phối Giả Hắc Ám sắp tấn công Tinh Hải.

Đám Diệp Lạc tuyệt đối không ngăn cản được Chi Phối Giả Hắc Ám.

“Không thể lại tiếp tục ngưng tụ thần quang nữa.”

Sở Duyên nghĩ tới chuyện này.

Nếu hắn không quan tâm, tiếp tục ngưng tụ thần quang, như vậy đương nhiên

Tinh Hải sẽ bị Chi Phối Giả Hắc Ám công phá.

Hắn khôi phục được thực lực của Vô Danh Chi Chủ, trí nhớ của hắn cũng dần

khôi phục.

Hắn biết rốt cuộc là Chi Phối Giả Hắc Ám có thực lực gì.

Ngoại trừ Vô Danh Chi Chủ hắn ra, gần như không có bất cứ kẻ nào là đối thủ

của Chi Phối Giả Hắc Ám.

Cho dù dồn hết tất cả Vô Danh Giới, cũng căn bản không có khả năng là đối thủ

của Chi Phối Giả Hắc Ám.

Chi Phối Giả Hắc Ám quá mức cường đại.

Lúc ấy thân là Vô Danh Chi Chủ, Chi Phối Giả Hắc Ám là tác phẩm nghệ thuật

hoàn mỹ nhất trong tay hắn.

Khi đó hắn cũng coi Chi Phối Giả Hắc Ám thành tác phẩm nghệ thuật hoàn mỹ

nhất để chế tác, hơn nữa lúc ấy hắn theo đuổi tác phẩm nghệ thuật hoàn mỹ, mà

hắn cho rằng bất cứ sinh linh nào, một khi có tình cảm thì sẽ có sơ hở.

Cho nên hắn tước đoạt tình cảm của Chi Phối Giả Hắc Ám, khiến nó thành “tác

phẩm nghệ thuật” không có tình cảm, cũng là tác phẩm nghệ thuật hoàn mỹ

nhất.

Đám Chi Phối Giả còn lại cũng do hắn tạo ra, nhưng mà đám Chi Phối Giả này

đều có sơ hở, tỳ vết.

Nhưng Chi Phối Giả Hắc Ám thì không có.

Ngoại trừ hắn có thể chiến thắng Chi Phối Giả Hắc Ám ra, tồn tại còn lại căn

bản không thể chiến trắng Chi Phối Giả Hắc Ám.

“Nên xuất quan rồi.”

Sở Duyên vô cùng kiên định.

Lúc này hắn muốn phá quan mà ra.

Nhưng Thái Thượng Lão Quân lại ra tay, lấy vô thượng chi lực ngăn cản hắn.

Thần quang và pháp lực của Thái Thượng Lão Quân dung hợp vào nhau, còn

như nước với lửa, hóa thành một đám sương trắng, nhưng không gian xung

quanh vặn vẹo, đủ chứng minh dung hợp trong thời gian ngắn đã mang tới sức

mạnh đáng sợ cỡ nào.

Phải biết rằng nơi này là nguyên điểm sinh ra.

Cho dù là khởi điểm của thế giới lớn nào đó, đều có nguồn gốc từ nơi này.

“Thái Thượng Lão Quân, vì sao?”

Giọng nói của Sở Duyên tràn ngập trầm ổn, hắn nhìn về phía Thái Thượng Lão

Quân, không rõ chân tướng.

“Vô Danh Chi Chủ, ngươi nên biết lúc này ngươi từ bò, phá quan mà ra, vị cách

của ngươi sẽ giảm xuống không còn như trước đây, hơn nữa loại giảm xuống

này không có cách nào chữa trị!”

“Thậm chí một khi vị cách của ngươi giảm xuống, ngươi sẽ không thể tiến vào

nguyên điểm sinh ra!”

Trong lòng Thái Thượng Lão Quân tràn ngập lo lắng, trong giọng nói đều đã

kèm theo âm rung.

Vị cách giảm xuống, đối với tồn tại như bọn họ mà nói, đều là đại kiếp số đại

kiếp nạn.

“Chuyện này có gì đáng ngại, đừng nên suy nghĩ quá nhiều, giữa ngươi và ta, ta

biết rất rõ.” Sở Duyên cười, im lặng một lát mới tiếp tục mở miệng: “Chúng ta

đều thiếu quá nhiều tình cảm, có lẽ có thể nói là quá vô tình. Cho tới nay đều

cho rằng tình cảm sẽ ảnh hưởng tới tu hành, nhưng ta nghĩ rằng tình cảm vốn là

vòng tu hành, chúng sinh đều có tình, nguyên điểm sinh ra cũng có tình, nếu

không sẽ không để chúng ta tiến vào bên trong.
 
Chẳng Lẽ Thật Sự Có Người Cảm Thấy Sư Tôn Là Phàm Nhân Sao
Chương 1468: Ta không bằng ngươi 2


“Cho tới nay, chúng ta đều bài xích tình cảm, tự nhận biết hết 3000 đạo, nhưng

không biết tình cảm cũng nằm trong đó.”

“Hiện giờ tất cả đệ tử của tôi gặp nguy hiểm tới tính mạng, tôi không thể không

đi.”

“Lần này đi có lẽ vị cách của tôi sẽ giảm xuống, nhưng cửa ải trong lòng ta đã

phá, ngày sau đương nhiên sẽ lấy lại được, Lão Quân, sau này chúng ta gặp lại.”

Sở Duyên không ngừng cười to.

Giọng nói của hắn vang lên, thần quang quanh người lóe sáng, chỉ trong nháy

mắt đã phá tan trói buộc của Lão Quân.

Khi hắn phá tan trói buộc, tất cả nguyên điểm sinh ra chấn động không thôi.

Sở Duyên lập tức sửng sốt, Thái Thượng Lão Quân cũng sửng sốt.

Một lát sau, từng dòng thần quang ở Vô Danh Giới đi tới nguyên điểm sinh ra,

như là chịu thứ gì đó khiên dẫn, từng dòng xuất hiện trước mặt Sở Duyên.

Chỉ trong nháy mắt thần quang trên người Sở Duyên bùng nổ, khí thế của hắn

lập tức đạt tới đỉnh phong.

Trạng thái của Vô Danh Chi Chủ khôi phục thời toàn thịnh.

Đợi thần quang trên người Sở Duyên biến mất đi, cơ thể của hắn hiển lộ ra.

Áo báo trắng như tuyết.

Tóc dài như mực, khí chất mờ mịt.

Giống y như hình tượng năm đó hắn vừa mới xuyên việt.

“Chuyện này…”

Sở Duyên sửng sốt rất lâu, nhưng nhanh chóng hiểu rõ.

Hắn phá được cửa ải trong lòng, cộng minh với nguyên điểm sinh ra, mượn

dùng nguyên điểm chi lực khiến hắn khôi phục trạng thái toàn thịnh.

Thậm chí hắn còn có đột phá không nhỏ.

“Lão Quân, đa tạ, chắc chắn sau này còn trở lại tìm Lão Quân.”

Sở Duyên nhìn thoáng qua Thái Thượng Lão Quân, thoáng gật đầu.

Cơ thể hắn bất chợt hóa thành một tia thần quang, lấy tốc độ khó mà tin tiến

hành xuyên qua trong nguyên điểm sinh ra.

Thái Thượng Lão Quân im lặng nhìn Sở Duyên rời đi, một lúc lâu sau mới lộ ra

tươi cười.

“Vô Danh Chi Chủ, ta không bằng ngươi.”



Trên Tinh Hải.

Tranh liên hợp với đám Diệp Lạc, cố gắng ngăn cản rất nhiều Chi Phối Giả.

Sau khi đám Diệp Lạc ngăn lại Chi Phối Giả tinh thần xong, đại biểu cho hành

động lần này của bọn họ tất sẽ thắng lợi.

Chỉ trong thời gian ngắn, đám Chi Phối Giả không có khả năng nhúc nhích.

Đám Diệp Lạc cũng thở phào nhẹ nhõm một hơi.

Nhưng mà không đợi bọn họ khôi phục bao nhiêu tinh khí, ở một bên khác Tinh

Hải, từng dòng khí đen cuốn sạch mà đến.

Trong mỗi dòng khí đen đều quấn quanh hơi thở diệt vong cổ xưa, hơn nữa bất

cứ thứ gì bị khí đen này quấn lấy, đều sẽ bị đồng hóa, trên Tinh Hải, bọt sóng

thông đạo mênh mông mãnh liệt cũng bị khí đen nhanh chóng đồng hóa.

Ở phía xa nhìn qua, từng dòng khí đen này tổ hợp lại một chỗ, hình thành một

vùng sóng đen, ở trong sóng đen này mơ hồ thấy được một bóng dáng khổng lồ

dữ tợn kh*ng b*.

“Đây là…”

Diệp Lạc liếc nhìn khí đen nhanh chóng cuốn tới.

Hắn ta chỉ cảm thấy cảm giác áp bách truyền tới, khiến tay cầm kiếm của hắn ta

đều run rẩy.

Diệp Lạc còn như vậy, đệ tử khác thì càng không cần phải nói.

“Đại sư huynh, kẻ địch đang tới rất mạnh.”

“Đại sư huynh, chỉ sợ chúng ta không thể ngăn được người này.”

“Không ngăn được cũng phải ngăn, đây không phải chuyện chúng ta có thể lựa

chọn. Đại sư huynh, hạ lệnh đi, bọn ta nguyện ý tử chiến với ngươi.”

“Chỉ có tử chiến mà thôi.”

Rất nhiều đệ tử của Vô Đạo Tông sĩ khí tăng cao.

Cho dù ở dưới cảm giác áp bách này, bọn họ đều có chút vô lực chống cự, thậm

chí trong lòng không khống chế nổi sinh ra sợ hãi.

Nhưng bọn họ đứng sau lưng Diệp Lạc, vẫn có gan phát ra ý chí chiến đấu với

kh*ng b* trước mặt.

“Haizz, các ngươi rút lui đi.”

“Là ta khinh thường Chi Phối Giả Hắc Ám quá.”

Vẻ mặt Tranh nghiêm trọng nhìn sương đen trước mặt, rất lâu sau mới thở dài

một hơi xua tay.

Lúc trước hắn ta cho rằng thực lực của Chi Phối Giả Hắc Ám cường thịnh trở

lại, đáng sợ tới mấy cũng không có khả năng khiến hắn ta mất đi ý chí chiến

đấu.

Mà lúc này chính diện đối mặt với Chi Phối Giả Hắc Ám, hắn ta mới biết được

hắn ta thật sự không dấy lên nổi ý chí chiến đấu.

Chi Phối Giả Hắc Ám, cường đại hơn xa hắn ta tưởng tượng.

Không phải là hắn ta chưa từng gặp Chi Phối Giả Hắc Ám, nhưng mà Chi Phối

Giả Hắc Ám lúc đó không mạnh như hiện giờ.

Trong khoảng thời gian này, Chi Phối Giả Hắc Ám lại mạnh hơn rất nhiều rất

nhiều.

“Chúng ta, không thể rút lui.”

Trong tay Diệp Lạc chậm rãi ngưng tụ một thanh thần kiếm, mũi kiếm chỉ

sương, hắn ta tiến lên một bước, giọng nói tràn ngập kiên định.

“Tử chiến, không lùi.”

Các đệ tử của Vô Đạo Tông nhao nhao tiến lên trước.

Thấy tình cảnh này, Tranh vừa sốt ruột vừa cảm động vừa bất đắc dĩ.

“Các ngươi nhanh chóng rời đi, Chi Phối Giả Hắc Ám thật sự không phải người

các ngươi có thể ngăn cản, cho dù chúng ta cùng ra tay, cũng không ngăn cản

được Chi Phối Giả Hắc Ám một lát.”

Tranh lo lắng kêu to.

“Đi sao? Nếu đi mà nói, bọn ta không ngại cùng đi, ngươi đã không rời đi, đâu

cần phải đuổi bọn ta đi.”

Diệp Lạc vẫn có dáng vẻ không chút hoang mang, hắn ta căn bản không nghĩ

quá nhiều.
 
Chẳng Lẽ Thật Sự Có Người Cảm Thấy Sư Tôn Là Phàm Nhân Sao
Chương 1469: Chạy đi đầu thai


“Các ngươi là đệ tử của Vô Danh Chi Chủ, nếu các ngươi đều chết ở đây, ta

không có cách nào ăn nói với Vô Danh Chi Chủ.”

“Sở dĩ ta không thể đi, là vì Vô Danh Chi Chủ ban cho ta mọi thứ, vào thời khắc

quan trọng của Vô Danh Chi Chủ, ta rời đi là vong ân phụ nghĩa, ta không thể

làm như thế.”

Tranh lắc đầu, nói ra những lời này.

Trong mắt hắn ta là hồi ức.

Quá khứ của hắn ta…

Nhưng mà đúng như lời hắn ta nói, mọi thứ của hắn ta đều là Vô Danh Chi Chủ

ban cho, không có Vô Danh Chi Chủ, thì không có hắn ta.

Hắn ta thề sống thề chết đi theo Vô Danh Chi Chủ.

Hiện giờ Vô Danh Chi Chủ đang ở thời khắc quan trọng, hắn ta không thể rút

lui.

“Ngươi có chấp niệm của ngươi, bọn ta cũng có kiên trì của bọn ta.”

Diệp Lạc lắc đầu.

Hắn ta hơi quay đầu, nhìn thoáng qua đám sư đệ sư muội.

Tô Càn Nguyên đạt được sát lục chi khí đề thăng lên cất bước tiến lên, nhếch

miệng cười.

“Bọn ta là đệ tử của Sở Duyên, sao có thể lùi bước?”

Lời nói của Tô Càn Nguyên, khiến ý chí chiến đấu trong mắt đám đệ tử của Vô

Đạo Tông càng thêm nồng đậm.

Đúng vậy, bọn họ là đệ tử của Sở Duyên.

Sao có thể lùi bước?

Hai chữ Sở Duyên này, là kiêu ngạo đời này của bọn họ, sao bọn họ có thể lùi,

không dám lùi.

“Các ngươi là đệ tử của Vô Danh Chi Chủ, truyền thừa của Vô Danh Chi Chủ,

truyền thừa của Vô Danh Chi Chủ không thể đứt.”

Tranh lại khuyên bảo.

“Không sao, có khả năng ngươi còn không biết bọn ta còn có lão nhị chưa tới,

cho dù bọn ta chết trận hết, truyền thừa của Vô Đạo Tông cũng không bị cắt

đứt, càng khỏi phải nói còn có tiểu sư đệ đang ở hạ giới.”

Tô Càn Nguyên nhếch miệng, lại nói một câu đáp lại.

Tuyên bố bọn họ không có khả năng rời đi.

Tranh thấy tình cảnh này, chỉ có thể thở dài, không cần phải nhiều lời nữa.

“Nói ra, lão nhị kia…”

Tô Càn Nguyên còn định nói gì đó, giảm bớt bầu không khí căng thẳng.

Nhưng hắn ta còn chưa nói xong, một giọng nói khác vang lên.

“Lão tam à lão tam, không nghĩ tới ngươi là người như vậy, thích nói xấu sau

lưng người khác. Hiện giờ phải đối đầu với kẻ địch mạnh, nếu không ta đã

khiến ngươi đẹp mặt.”

Đây là giọng Trương Hàn.

Vẻ mặt đám đệ tử của Vô Đạo Tông đều chấn động.

Bọn họ ngẩng đầu lên nhìn, chỉ thấy ở phía xa Trương Hàn cất bước tiến vào

Tinh Hải, mỗi một bước khí thế đều thay đổi.

Đợi khi tiến tới gần bọn họ, khí thế của Trương Hàn đạt tới đỉnh phong, ở phía

sau hắn ta, một bóng dáng nữ hư ảo như ẩn như hiện, như đang thêm vào

Trương Hàn.

“Chư vị sư huynh sư đệ sư muội, xem ta phá sương đen này đi.”

Trương Hàn tiến vào Tinh Hải, giơ tay là muôn vàn đại trận, đánh về phía sương

đen đang tiến tới.

Đại trận mênh mông cuồn cuộn.

Từng tầng được thêm vào, khiến trận pháp trở nên vô cùng cường đại.

Trương Hàn đánh ra nhiều công kích cường đại như vậy, cũng vô cùng hài lòng.

Nhưng…

Đại trận đánh vào sương mù đen, đều bị sương mù đen nuốt mất.

Vẻ mặt hăng hái của Trương Hàn lập tức cứng ngắc lại.

“Lão nhị, đừng đánh vào nữa, xuống đây đi.”

Diệp Lạc nhẹ nhàng xua tay, bất đắc dĩ nói một câu.

Nghe thấy những lời này Trương Hàn ho khan mấy tiếng, hào quang trên người

tản đi, hắn ta đi tới gần Diệp Lạc, chào hỏi đám đồng môn của hắn ta.

“Lão nhị, trận chiến kế tiếp chúng ta có khả năng đều chết, ngươi vốn không

nên tới, nhưng hiện giờ ngươi muốn rút lui, bọn ta có thể làm như không thấy

ngươi.”

Diệp Lạc vô cùng nghiêm túc nói.

Đám đệ tử của Vô Đạo Tông còn lại cũng gật đầu.

Trận chiến này, đệ tử của Vô Đạo Tông không nên chết toàn bộ.

Bọn họ vốn ngầm đồng ý Trương Hàn không tới, giữ lại Trương Hàn, không

nghĩ tới lúc này tên kia lại chạy tới.

“Đại sư huynh, chư vị sư đệ sư muội, các ngươi nói gì thế, Trương Hàn vốn yếu

một chút, nhưng ta cũng là đệ tử của sư tôn, đã là lúc này sao ta có thể đi.”

“Nếu ta đã đến, thì không có ý nghĩ rời đi.”

Trương Hàn đã thay đổi thái độ, không còn do dự ngày xưa, mà vô cùng quả

quyết nói ra.

Trong lòng hắn ta cũng ngầm thở dài không thôi.

Nói ra đúng là mất mặt.

Trận đại chiến lúc trước hắn ta không tham dự vào, hiện giờ đối mặt với kẻ địch

mạnh, đối mặt với tồn tại kh*ng b* sinh tử mờ mịt, trái lại hắn ta lại tham dự

vào.

Điều này khiến Trương Hàn sinh ra một loại ảo giác…

Vội vàng tới đầu thai?



Trên Tinh Hải.

Tranh nhìn vẻ mặt kiên định của đám đệ tử Vô Đạo Tông một lát, lại nhìn

sương mù đen cuốn sạch mà đến trước mặt, thở dài một hơi không khuyên nữa.

Hắn ta biết, đám đệ tử của Vô Đạo Tông chắc chắn không muốn rút lui.

“Không rút lui vậy thì chiến đi, bày ra công kích mạnh nhất của các ngươi, ở

trước mặt Chi Phối Giả Hắc Ám chúng ta không có bất cứ cơ hội gì.”

“Chi Phối Giả Hắc Ám không giống với Chi Phối Giả khác, Chi Phối Giả Hắc

Ám không có tình cảm, hắn ta cũng không nói nhiều lời vô nghĩa như vậy, Chi

Phối Giả Hắc Ám chỉ biết giết, không ngừng giết.”
 
Chẳng Lẽ Thật Sự Có Người Cảm Thấy Sư Tôn Là Phàm Nhân Sao
Chương 1470: Chi Phối Giả Hắc Ám đáng sợ 1


Tranh cẩn thận dặn dò đám đệ tử của Vô Đạo Tông.

Vẻ mặt hắn ta vô cùng nghiêm túc, hắn ta biết rất rõ Chi Phối Giả Hắc Ám đáng

sợ tới mức nào.

“Đã rõ.”

Các đệ tử của Vô Đạo Tông cũng nghiêm túc, vẻ mặt đều căng thẳng, khí thế

nhao nhao điều động lên.

Thậm chí trong bọn họ còn có người chuẩn bị thiêu đốt bản thân, liều chết chiến

đấu.

Rầm rầm…

Đám Tranh chuẩn bị chiến đấu, sương đen từ bên kia Tinh Hải cuốn sạch mà

đến lại bùng nổ ra khí thế khiến người ta vô cùng sợ hãi, hơn nữa tốc độ cuốn

sạch quá nhanh.

Sương mù đen dọc theo mặt biển một đường tiến về trước, giống như một pho

tượng Tà Thần vô cùng đáng sợ giẫm chân tiến lên, cảm giác áp bách đáng sợ

khiến nhiều tồn tại trên Tinh Hải đều sợ hãi.

Trận pháp vốn vây khốn rất nhiều Chi Phối Giả theo sương đen đánh úp tới mà

lập tức vỡ ra, đám Chi Phối Giả không có ý nghĩ cùng tấn công, mà hóa thành

chim thú tan tác, nhao nhao chạy trối chết.

“Chi Phối Giả Hắc Ám, đây là Chi Phối Giả Hắc Ám? Thực lực này, sao có thể

cường đại tới mức ấy…”

“Nếu không phải hắn ta thì là ai, Chi Phối Giả Hắc Ám vẫn luôn mạnh như

vậy.”

“Không đúng, Chi Phối Giả Hắc Ám mạnh hơn trước rất nhiều.”

“Đúng vậy, Chi Phối Giả Hắc Ám mạnh hơn trước nhiều lắm, Chi Phối Giả Hắc

Ám trước đây đâu có thực lực như vậy.”

“Chi Phối Giả Hắc Ám là muốn đuổi theo bước chân của Vô Danh Chi Chủ

sao?”

“Thối lắm,tuy Chi Phối Giả Hắc Ám cường đại, nhưng Vô Danh Chi Chủ đâu

thể so được với Chi Phối Giả Hắc Ám.”

Đám Chi Phối Giả chạy ra xong ở phía xa quan sát, thấy cảnh tượng này nhao

nhao bàn tán.

Nhưng rất rõ ràng, chúng nó không chuẩn bị tiếp tục tiến lên.

Có Chi Phối Giả Hắc Ám, trận chiến này không cần trì hoãn.

Hơn nữa chúng nó tiến lên, dựa theo tính cách của Chi Phối Giả Hắc Ám, nói

không chừng cũng xử lý luôn cả bọn nó.



Trong Tinh Hải.

Sương mù đen cuốn sạch mà đến.

Đám Diệp Lạc ở trên bờ đứng mũi chịu sào cảm nhận được cảm giác áp bách

này.

Nhưng dựa vào nghị lực của bọn họ, cảm giác áp bách này cũng không thể làm

gì bọn họ.

Chỉ có điều khi sương mù đen cuốn sạch mà đến, đám Diệp Lạc lập tức thất

thần.

Khi ánh mắt bọn họ nhìn thấy sương mù đen, bọn họ giống như đối diện với

một pho tượng không thể chiến thắng, cảm giác vô lực đột nhiên sinh ra.

Chúng ta, chúng ta thật sự có thể ngăn cản đại kh*ng b* trước mặt sao?

Chúng ta không ngăn được.

Chúng ta sẽ chết.

Chết không đáng sợ, nhưng mà loại sợ hãi này không tiêu tan được!

Tinh thần của đám Diệp Lạc rung chuyển.

“Tỉnh lại.”

Bỗng nhiên có tiếng hét lớn vang lên, như là tiếng chuông đồng vang vọng

trong đầu đám Diệp Lạc.

Đám Diệp Lạc lập tức tỉnh táo lại.

Bọn họ mê mang nhìn bốn phía.

Tranh đi tới trước mặt bọn họ, nghiêm túc nhìn bọn họ.

“Chi Phối Giả Hắc Ám muốn bắt chước Vô Danh Chi Chủ, Vô Danh Chi Chủ

chân chính không thể nói, không thể miêu tả, không thể ghi lại, không thể nhìn

thẳng, không thể tưởng tượng.”

“Chi Phối Giả Hắc Ám này học xong mấy phần không thể nhìn thẳng của Vô

Danh Chi Chủ, cho nên các ngươi không thể dùng mắt thường quan sát đối

phương.”

Tranh giải thích như vậy.

Đám Diệp Lạc lập tức hiểu ra, không thể lấy mắt thường quan sát sương mù đen

kia, bọn họ bắt đầu dùng thần thức hay là cảm nhận, tâm nhãn quan sát sương

mù đen kia.

Nhưng khi bọn họ dùng thủ đoạn đặc biệt quan sát sương mù đen kia, thì thấy

cảnh tượng đáng sợ hơn.

Ở trong cảm nhận của bọn họ, trong sương mù phía trước tồn tại một thần linh

hắc ám, thần linh hắc ám này như đang nhìn bọn họ, lúc này ánh mắt tràn ngập

phẫn nộ, phẫn nộ bọn họ dám can đảm cản đường của đối phương.

Không thể địch!

Trong lòng đám Diệp Lạc đều dâng lên loại cảm giác này.

Không có người nào ngoài trên người sư tôn, đây là lần đầu tiên bọn họ cảm

nhận được loại cảm giác này từ người người khác.

“Không! Tất phải ngăn cản! Nếu như không ngăn được, sư tôn làm sao bây

giờ?”

Trên người Diệp Lạc bắt đầu khởi động kiếm ý, cho dù trong lòng bị áp bách,

hắn ta vẫn lựa chọn rút kiếm ra.

Trảm!

Diệp Lạc đột nhiên phát động tấn công, mở hai mắt, cầm thần kiếm trong tay,

liều lĩnh vung kiếm.

“Vì sư tôn, chiến!”

Sát khí toàn thân Tô Càn Nguyên cũng bùng nổ, cũng liều lĩnh lao tới sương mù

đen.

“Chiến!”

Đám đệ tử còn lại nhao nhao bùng nổ ý chí chiến đấu, cho dù là tử vong, bọn họ

cũng phải ngăn cản sương mù đen.

Cho dù chỉ ngăn cản một giây.

“Đúng là vội tới đầu thai, nhưng chạy đi đầu thai cũng có chỗ tốt của chạy đi

đầu thai, đó chính là tranh thủ được chút thời gian vì sư tôn.”

Trương Hàn điều động toàn bộ sức lực trên người.

Hắn ta vừa định xông lên trước, nghĩ một lát, lòng bàn tay mở ra, một đốm sáng

xuất hiện trong lòng bàn tay hắn ta.
 
Chẳng Lẽ Thật Sự Có Người Cảm Thấy Sư Tôn Là Phàm Nhân Sao
Chương 1471: Chi Phối Giả Hắc Ám đáng sợ 2


“Thiên Nhi, đi đi, chuyện này sẽ phải chết không thể nghi ngờ, nàng không cần

phải cùng chết.”

Trương Hàn ném đốm sáng ra, chuẩn bị khiến Trương Thiên Nhi sống sót.

Đốm sáng được ném ra lại rẽ một cái, trở về tay Trương Hàn, ý không cần nói

cũng biết.

“Không nguyện ý rời đi…”

“Cũng được, vậy chúng ta kề vai chiến đấu lần cuối đi.”

Trong đôi mắt của Trương Hàn lóe lên ý chí chiến đấu, hắn ta quay đầu nhìn về

phía đám sương mù đen, bóng dáng di chuyển lao tới.

Khi hắn ta xông lên, đốm sáng dung nhập vào trong cơ thể hắn ta, tăng uy thế

của hắn ta, ở phía sau mơ hồ có bóng dáng xinh đẹp đang đứng.

Đám đệ tử của Vô Đạo Tông nhao nhao ra tay, dùng công kích cường đại nhất

tấn công sương mù đen kia.

“Các ngươi không thẹn với danh xưng đệ tử của Vô Danh Chi Chủ.”

Tranh hít sâu một hơi.

Toàn thân hắn ta bất chợt bùng lên thần quang, hắn ta chuẩn bị đốt cháy sinh

mệnh phát ra một kích.

Nhưng đột nhiên trong lúc này, hắn ta như cảm nhận được gì đó bất ngờ quay

đầu nhìn thoáng qua hư không, hắn ta nhếch miệng cười.

Ngay sau đó hắn ta thu liễm toàn bộ khí thế, không tiếp tục tấn công, mà lẳng

lặng đứng ở đó.

Mà trước sương mù đen.

Các đệ tử của Vô Đạo Tông đều không chú ý tới, điên cuồng tấn công sương

mù đen kia, nhưng những công kích rơi vào trong sương mù đen đều bị cắn nuốt

hết, căn bản không thương tổn được tới sương mù đen.

Hay là nói, bọn họ ngay cả sương mù đen đều không phá ra được.

“Đại sư huynh, chúng ta, chúng ta chênh lệch quá nhiều với nó.”

Tô Càn Nguyên trầm giọng nói.

“Chuyện này… Cẩn thận!”

Diệp Lạc vừa định nói gì đó.

Bỗng nhiên trong lúc này, trong sương mù đen có xúc tu đột nhiên vươn ra.

Nguy hiểm.

Diệp Lạc cảm nhận được uy h**p trí mạng ừ trong xúc tu này.

Sương mù đen này, Chi Phối Giả Hắc Ám này, muốn một lần tóm hết đệ tử của

Vô Đạo Tông diệt sát.

“Các ngươi rút lui!”

Diệp Lạc có phản ứng nhanh nhất, giơ kiếm che trước người các đệ tử, trong

mắt hắn ta thiêu đốt kiếm ý.

Cho dù là chết, hắn ta cũng phải chết trước đám sư đệ sư muội.

Hắn ta là đại sư huynh!

“Đại sư huynh!”

Đám Trương Hàn đều kinh hãi kêu lên.

Nhưng xúc tu đã đánh úp lại.

Trong lúc ngàn cân treo sợi tóc, trong hư không có từng dòng dao động trào

ra…



Rầm rầm…

Khi xúc tu sắp chạm tới Diệp Lạc, thần kiếm trong tay Diệp Lạc đã sớm bị khí

màu đen đập vụn.

Diệp Lạc cũng biết rất rõ, hắn ta không chống đỡ được, cho dù là một chút hắn

ta cũng không chống đỡ được.

Nhưng hắn ta đỡ một kích này thay đám sư đệ sư muội, đã đáng giá.

Hắn ta không thẹn với xưng hô đại sư huynh này.

Cho dù hắn ta chết, hắn ta cũng phải chết trước tiên.

Diệp Lạc ngửa đầu chịu chết.

Trong lúc ngàn cân treo sợi tóc, thần quang nhanh chóng ngưng thực xuất hiện

bên cạnh Diệp Lạc.

Xúc tu vốn muốn tập kích Diệp Lạc như cảm nhận được hơi thở vô cùng đáng

sợ gì đó, vậy mà điên cuồng lùi về sau, không dám tiến lên trước nửa tấc.

“Lạc Nhi, vất vả cho ngươi quá.”

Không biết từ lúc nào Sở Duyên đã đến bên cạnh Diệp Lạc, nhẹ giọng nói một

câu.

Giọng nói của hắn mới vang lên, căn bản không đợi Diệp Lạc đáp lời, Sở

Duyên một mình tiến lên trước, đi về phía sương mù đen cuồn cuộn.

Mỗi khi hắn bước một bước, sương mù đen sẽ lùi lại mảng lớn.

Rầm rầm…

Từng đợt tiếng gào thét quỷ dị trầm thấp vang lên trong sương mù đen.

“Sao thế, sợ hãi rồi sao?”

“Vừa rồi khi bắt nạt đồ đệ của ta, sao không thấy ngươi sợ hãi, Tiểu Hắc Tử.”

Sở Duyên cười khẽ, giọng điệu thần thái tràn ngập thản nhiên.

Hắn bước từng bước như vậy.

Mỗi khi bước ra một bước, lấy bàn chân hắn làm trung tâm, đều có gợn sóng

thanh khiết hoàn mỹ khuếch tán ra.

Khi gợn sóng khuếch tán ra, thiên địa đều như được tinh lọc.

Cảnh tượng vô cùng thần kỳ đã xảy ra.

Thiên địa phía sau Sở Duyên tinh thuần, hoàn mỹ không tỳ vết, ở vùng thiên địa

bên sương mù đen thì quỷ dị âm trầm, bị hắc ám bao phủ.

Nhưng theo Sở Duyên bước tiếp về trước, sương mù đen nhanh chóng lùi bước,

tia sáng phía sau Sở Duyên như muốn cắn nuốt hết tất cả hắc ám không còn.

Rống…

Trong sương mù đen như có một quái vật hung dữ đáng sợ đang gầm thét, trong

âm thanh này kèm theo tuyệt vọng, như dã thú rơi vào khốn cảnh.

“Còn tưởng những năm gần đây, Tiểu Hắc Tử ngươi tăng lên không ít bản lĩnh,

không nghĩ tới chỉ như vậy.”

Sở Duyên vẫn có dáng vẻ thản nhiên như trước, như là hoàn toàn không để Chi

Phối Giả Hắc Ám vào mắt.

Rống…

Trong sương mù đen giống như kích động thần kinh, không ngừng phát ra tiếng

gào thét trầm thấp.

Dưới nhìn kỹ của Sở Duyên, một quái vật diện mạo vô cùng kỳ lạ lao ra khỏi

sương mù đen, tồn tại này như Chương Ngư (Bạch tuộc) có xúc tu mấy trăm

chân, trên mặt có mấy trăm con mắt dữ tợn, chi chít, nhìn vô cùng kh*ng b*.

Rống…
 
Chẳng Lẽ Thật Sự Có Người Cảm Thấy Sư Tôn Là Phàm Nhân Sao
Chương 1472: Vô Đạo Tông (Đại kết cục)


Cự thú Chương Ngư này phát ra tiếng gào thét, ngay sau đó từng xúc tu quăng

về phía Sở Duyên, muốn trói chặt hắn.

Nhưng Sở Duyên coi như không thấy mấy thứ này.

Hắn tiếp tục tiến lên trước.

Những xúc tu kia sắp chạm vào hắn, lập tức đều rút hết về, như cảm nhận được

sự tồn tại kh*ng b* nào đó.

Rất rõ ràng, Chi Phối Giả Hắc Ám khổng lồ này không muốn lùi về, nhưng cơ

thể căn bản không theo khống chế.

Ở trước mặt Sở Duyên, Chi Phối Giả Hắc Ám như sinh mệnh cấp thấp, ở trước

mặt tồn tại cao cấp, căn bản không thể dâng lên bất cứ phản kháng gì.

“Tiểu Hắc Tử à, ngươi quậy đã đủ lâu.”

“Nếu lúc trước là ta sáng tạo ra ngươi, như vậy hôm nay sẽ do ta hủy diệt

ngươi.”

Sở Duyên khẽ thở dài một hơi.

“Nhữ (Mày) có quyền lợi gì chi phối sinh mệnh của ta, nhữ chỉ sinh ra sớm hơn

ta mà thôi!”

Chi Phối Giả Hắc Ám phát ra tiếng gào thét, dường như rất không cam lòng.

“Không biết sợ là gì.”

Sở Duyên khẽ lắc đầu.

Sự tồn tại của hắn chính là sự tồn tại của vị cách rất cao, không phải sinh ra sớm

hay muộn có thể thay đổi.

Khởi nguyên giả có vị cách, cho dù sinh ra trong quá khứ hay là sinh ra vào

hiện giờ, đều là tồn tại vô thượng chân chính.

Những lời này của Chi Phối Giả Hắc Ám, đang lừa mình dối người mà thôi.

Giọng nói của Sở Duyên vừa dừng.

Hắn vươn tay ra chộp lấy Chi Phối Giả Hắc Ám.

Nhẹ nhàng nắm một cái.

Chi Phối Giả Hắc Ám đã có cảm giác muốn tránh cũng không tránh được, nó

muốn mở to mắt nhìn thẳng Sở Duyên đang nắm lấy nó, nhưng khi nhìn kỹ Sở

Duyên, nó mơ hồ có cảm giác thần hồn nứt vụn.

Rầm rầm!

Sở Duyên chỉ nắm một cái như vậy.

Cả cơ thể to lớn của Chi Phối Giả Hắc Ám đều bị hủy diệt, phát ra một tiếng

vang rất to xong, Chi Phối Giả Hắc Ám hoàn toàn chết đi.

Nhẹ nhàng bâng quơ.

Chỉ có thể dùng bốn chữ này để hình dung.

Một pho tượng Chi Phối Giả, còn là Chi Phối Giả mạnh nhất, cuối cùng chết đi

như vậy.

Sở Duyên đứng ở giữa Tinh Hải, phía sau hắn là tia sáng vô cùng vô tận cắn

nuốt hết hắc ám ở Tinh Hải.

Tia sáng chói mắt, thuần khiết chiếu sáng cả Tinh Hải.

Từng chút từng chút, giống như giọt mưa thánh quang từ vòm trời hàng lâm,

như là hoan hô Sở Duyên trở về.

“Chi Phối Giả Hắc Ám…”

Sở Duyên mở lòng bàn tay ra, bên trong có sương mù đen như mực đang trôi

nổi lơ lửng.

Đây cũng là căn nguyên của Chi Phối Giả Hắc Ám.

Cũng là căn nguyên lúc trước hắn sáng tạo ra.

“Nên diệt.”

Sở Duyên nắm lấy bàn tay.

Đám căn nguyên này bị nghiền nát.

Sau khi làm xong những chuyện này, Sở Duyên khẽ ngẩng đầu, ánh mắt lạnh

lùng nhìn thoáng qua phía xa, nhìn đám Chi Phối Giả lạnh run rẩy.

“Các ngươi, mỗi người tự dẫn lôi trừng phạt, căn nguyên giảm nửa, nếu lại

phạm giới lệnh, thì đi cùng Chi Phối Giả Hắc Ám đi.”

Giọng nói của Sở Duyên rất nhẹ.

Nhưng từng chữ gằn từ miệng hắn ra, đều truyền tới tai đám Chi Phối Giả ở

phía xa.

Rất nhiều Chi Phối Giả còn chưa kịp phản ứng.

Một dòng sức mạnh thần bí đã cuốn sạch mà đến, chỉ trong nháy mắt tước đoạt

một nửa căn nguyên của bọn chúng.

Khí tức của đám Chi Phối Giả lập tức giảm đi nửa, còn rất bất ổn, nhưng như

vậy còn chưa kết thúc, khi chúng nó mất đi một nửa căn nguyên từng đạo lôi ấn

khắc lên trên, chỉ cần chúng nó rời khỏi Tinh Hải, sẽ gặp phải lôi điện.

Đối mặt với trừng phả có thể nói là cực hạn.

Đám Chi Phối Giả không dám nói nhiều lời, vẻ mặt cả đám sợ hãi quỳ rạp

xuống đất.

“Vạn tạ Vô Danh Chi Chủ giáng xuống trừng phạt.”

Đám Chi Phối Giả vô cùng sợ hãi nói.

“Lui ra.”

Sở Duyên nhẹ nhàng vẫy tay.

Từng dòng sức mạnh vĩ đại thổi bay đám Chi Phối Giả.

Chỉ trong nháy mắt nơi này chỉ còn Sở Duyên và đám Tranh phía sau, cùng với

đám đệ tử của Vô Đạo Tông.

“Đi.”

Sở Duyên không nói bất cứ lời vô nghĩa nào, vẫy tay lần nữa, trong lúc ống tay

áo rộng rãi múa may, cuốn theo sức mạnh thần bí.

Đám Diệp Lạc cũng theo hắn vẫy tay, biến mất tại chỗ.

Chỉ trong khoảng thời gian ngắn, Tinh Hải rơi vào yên tĩnh.

Giống như tất cả trận đại chiến bùng nổ lúc trước đều là hư ảo.



Không biết qua đi bao nhiêu năm tháng.

Cuối cùng Vô Danh Giới yên tĩnh cũng có động tĩnh.

Từng dòng thần quang bay từ Vô Danh Giới ra.

Ngay sau đó tất cả đều tụ tập ở Vô Danh Điện trên không Vô Danh Giới.

Từng giọng nói to lớn tại thần quang hội tụ cùng vang vọng muôn vàn thế giới.

“Từ hôm nay trở đi, Vô Danh Chi Chủ ta trở về, vĩnh trấn Vô Danh Điện.”

“Vô Danh Giới quản thúc muôn vàn thế giới, phân chia 18 thiên địa, thiên địa

đứng đầu do Chi Phối Giả Kiếm Chi Diệp Lạc trấn thủ.”

“Thiên địa thứ hai, do Chi Phối Giả Trận Chi Trương Hàn trấn thủ.”

“Thiên địa thứ ba, Chi Phối Giả Chiến Chi Tô Càn Nguyên trấn thủ.”

“Thiên địa thứ tư, Chi Phối Giả Kế Chi Đạm Đài Lạc Tuyết trấn thủ.”

“Thiên địa thứ năm, Chi Phối Giả Ảnh Chi Tô Hề trấn thủ.”

“Thiên địa thứ sáu, Chi Phối Giả Âm Dương Chi Hoa Thần Y trấn thủ.”

“Thiên địa thứ bảy, Chi Phối Giả Hư Chi Đồ Tuyết Hi trấn thủ.”

“Thiên địa thứ tám, Chi Phối Giả Thực Chi Đồ Dạ Lân trấn thủ.”

“Thiên địa thứ chín, Chi Phối Giả Nhạc Chi Tư Nhạc trấn thủ.”

“Thiên địa thứ mười, Chi Phối Giả Mộng Yểm Tử Tô trấn thủ.”

“Thiên địa thứ mười một, Chi Phối Giả Trùng Chi Ngải Tỉnh trấn thủ.”

“Thiên địa thứ mười hai, Chi Phối Giả Phật Ma Xi Già trấn thủ.”

“Thiên địa thứ mười ba, Chi Phối Giả Đế Chi Lý Thành trấn thủ.”

“Thiên địa thứ mười bốn, Chi Phối Giả Hoang Chi Lâm Mạc trấn thủ!”

“Thiên địa thứ mười lăm, Chi Phối Giả thôn phệ Thao Thế trấn thủ.”

“Thiên địa thứ mười sáu, Chi Phối Giả Nho Đạo Trần Quân trấn thủ.”

“Thiên địa thứ mười bảy, Chi Phối Giả Đạo Chi Diệp Đạo trấn thủ.”

“Thiên địa thứ mười tám, Chi Phối Giả Thiên Thuật Tần Trăn trấn thủ.”

“Từ bây giờ trở đi, ngoại trừ 18 Chi Phối Giả này ra, loại bỏ vị trí Chi Phối Giả

còn lại, nếu không phục có thể tới Vô Danh Điện tìm ta.”

“Ta, Vô Danh Chi Chủ Sở Duyên, quản thúc muôn vàn thế giới ở Vô Danh

Giới, từ chối toàn bộ kẻ thù ở bên ngoài.”

“Nguyện Vô Danh Giới, vĩnh viễn!”

Giọng nói vang dội truyền khắp muôn vàn thế giới.

Vô số sinh linh đều ngẩng đầu nhìn trời, vui sướng hoặc nghi ngờ, sợ hãi hoặc

mê mang.

Vẻ mặt không giống nhau.

Nhưng không hề nghi ngờ, bọn họ đều biết.

Vô Danh Thiên Địa, chủ nhân chân chính đã trở về.



Sau khi giọng nói yên tĩnh lại.

Vô Danh Thiên Địa khôi phục yên tĩnh lần nữa, toàn bộ như thường, năm tháng

ở nơi này có vẻ đặc biệt không thú vị.

Không biết qua đi bao nhiêu năm.

Ở thế giới nào đó của Vô Danh Thiên Địa, trong một vùng núi nào đó.

Một tiếng sét vang lên giữa trời quang.

Một sơn môn xuất hiện trên đường nhỏ trong núi.

Dưới sơn môn này, một người mặc trường bào màu trắng, tóc dài như mực lẳng

lặng đứng ở trước sơn môn.

Phía sau người này, là mười tám gương mặt vẻ mặt không giống nhau lẳng lặng

đứng đó.

Không biết qua bao lâu.

Bóng dáng mặc trường bào màu trắng nhẹ nhàng giơ tay lên, thoáng vẽ ra

ngoài, trên sơn môn xuất hiện ba chữ.

“Vô Đạo Tông”.

(Toàn Hoàn Văn)

(
 
Back
Top Bottom