Cập nhật mới

Khác [CHAELISA] CÔ DÂU QUỶ VƯƠNG

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
228133231-256-k885994.jpg

[Chaelisa] Cô Dâu Quỷ Vương
Tác giả: mez_97
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Hãy đọc truyện vào ban đêm sẽ kích thích hơn 😉

Sẽ thế nào nếu có Vợ là Chúa Quỷ 👀



mez​
 
[Chaelisa] Cô Dâu Quỷ Vương
Chap 1 : Mở Khóa


Sự việc kể về một thời xa xưa nơi vua chúa còn cai trị độc tài, nhà vua và Hoàng hậu khi ấy khóe sinh một đứa con gái xinh đẹp nó kiều diễm, khi nó được sinh cả bầu trời sáng bừng một góc còn có cả vầng hào quang phía Vương Cung, điềm lành ấy Đức Vua cho rằng nó là thiên thần trên trời hạ phàm làm con ngài nhầm muốn mang đến hưng thịnh cho cả đất nước, nên Đức Vua cưng nó hơn cả mấy vị hoàng tử, nó lớn lên dịu dàng, đầm thấm, nó tốt bụng và lương thiện đến mức được thần dân hết mực kính trọng, nó là cô công chúa tôn quý nhất Vương Cung, nó được xem là quốc gia chi bảo trong tay của Đức Vua lúc bấy giờ

Cùng thời điểm, cũng một ngày giờ với cô công chúa quốc bảo đó, nàng được sinh ra đời, tiếng khóc của nàng vang vọng khắp núi rừng cả một trời mây, nàng vừa ra đời thì mây đen văng đầy trời một phía nơi ngôi làng ấy, cây cối xung quanh khô héo đáng thương, nàng là đứa con gái bị cha mình vứt bỏ, ngôi làng nàng ở ẩn sâu trong rừng hàng vạn năm không giao tiếp với thế giới bên ngoài

Nàng được một ông thầy thuốc trong làng nhận nuôi nhưng khi nàng đôi mươi thì ông mất, tang lễ nhỏ không một bóng người đến, người dân ở làng lạnh lùng và nhẫn tâm lắm, nàng lớn lên nhờ vào việc hằng ngày đi vòng khu rừng tìm thuốc đem bán kiếm chút đồng lẻ, nàng lúc nào cũng mặt mày lem luốc còn sống một mình ngày đây mai đó nên không một chàng trai nào trong làng thích nàng mà còn sợ nàng vì xung quanh nàng u ám đến lạ đặc biệt là ánh mắt lạnh lẽo như muốn giết người ấy của nàng làm người làng ai cũng xa lánh nàng....

Nàng hay đi vòng khu rừng ngoài làng một chút để hái thuốc, nàng lúc nào cũng nhìn ra xa nơi những cây gai nhọn hoắt bủa quanh không thấy lối ra, nàng có một khát khao muốn biết xem thế giới bên ngoài sẽ như thế nào, Trớ trêu nàng và cô gặp nhau vào một lần cô đi săn bị lạc, cô thấy nàng thật kì lạ, nàng thấy cô thật cao quý....
 
[Chaelisa] Cô Dâu Quỷ Vương
Chap 2 : Quỷ Sự Triền Miên


Công chúa của Vương quốc đã lên năm tuổi, cô gái nhỏ đáng yêu đã đi được vài bước chân từ từ vững vàng, tại vương cung Hoàng Hậu tiếng nói cười không ngừng

" Nào Lisa đi đến chỗ mẫu hậu " Hoàng Hậu vỗ vỗ tay vẫy gọi cô con gái bé nhỏ

Lisa nghe tiếng thân quen ở phía trước liền cười tươi ngây ngô đi khập khiễng đáng yêu đến chỗ Hoàng Hậu, người vui mừng ôm lấy con gái vào lòng mà cười hiền

" Lisa của mẫu hậu ngoan quá " Hoàng Hậu

Vừa hay Đức Vua xử lý xong việc triều chính trở về là liền đến vương cung hoàng hậu thăm đứa con gái bé bỏng trên tay

" Bảo bối của phụ vương hôm nay con chơi có vui không ?

" Đức Vua

Lisa dù đã lên năm tuổi nhưng vẫn chưa từng nghe cô bé nói một chữ nào, nhiều lần Đức Vua và Hoàng Hậu đã cố gắng để mong cô bé có thể nói chuyện nhưng vẫn không có kết quả gì, Lisa tuy không nói được nhưng có thể nhận ra được bên ai mới an toàn bên ai mới nên cười thật tươi, thế là Lisa chỉ cười rạng rỡ thay lời với Đức Vua, Lisa bàn tay nghịch nắm lấy râu Đức Vua mà kéo việc trước nay không một đứa con nào của ngài dám làm, Lisa khiến ngài khá đau nhưng tuyệt không một câu trách cứ vì Lisa mà ngược lại còn rất vui vẻ

Thế đấy cô công chúa này sinh ra đã hướng hết cái gọi là sự chiều tuyệt đối từ Đức Vua và Hoàng Hậu, năm sinh thần lên sáu tuổi của cô công chúa nhỏ, gặp một chuyện quái lạ, bên ngoài Vương cung dân chúng bị bệnh dịch tả khắp nơi còn trong vương cung Đức Vua lo lắng không thôi, ngài đi đến nơi thờ thần quỳ lạy thành tâm cầu xin nhưng không có tác dụng mà bệnh dịch còn nghiêm trọng hơn rồi bỗng một đêm ngài chằn trọc không ngủ được mà ra ngoài hoa Viên đi dạo vô tình lại không biết ma xuôi quỷ khiến gì mà ngài đi đến bên một cái giếng cổ bỏ quên không còn một giọt nước, ngài khẽ cau mày bất giác nhìn nó lắc đầu chậc lưỡi

" Giếng khô như vậy chắc đã lâu rồi không ai đến !

" Đức Vua vừa nói xong một ngọn gió giữa mùa hạ thốc mạnh sau ráy ngài, những hàng cây xanh bị gió thổi xào xạc trong đêm tối nghe tựa hồ rất kì dị, khiến ngài bỗng chốc lạnh toát mồ hôi một cách lạ

" Giờ thì có ngươi đến rồi...

Long Mạch Haha " ...

Từ dưới giếng vang vọng một tiếng nói cười quái dị làm Đức Vua phút chốc sợ hãi ngã ngửa, dưới cái giếng tiếng móng tay nhọn va vào giếng nghe lạch cạch điếng người giữa không gian tối tịch mịch không một bóng người ngoài ngài ra, ở thành miệng giếng từ bao giờ xuất hiện một bàn tay đen ngòm năm ngón gầy guộc chỉ da bọc xương móng tay đỏ rực chói mắt, từ dưới giếng cổ thò lên một cái đầu với mái tóc dài phủ quanh mặt, đón là nữ nhân, làn da nó trắng tái, cơn gió không ngừng thổi đến nữ nhân trước mặt làm Đức Vua nhìn thấy rõ khuôn mặt ả ta xanh xao đôi môi trắng xác với hai hốc mắt đen xì sâu thâm thẫm, nó không có....

Con ngươi, mặt Đức Vua bị dọa sợ cho mặt cắt không còn một giọt máu

" A~....

CÓ...

CÓ MA ~...

" Đức Vua nói đến đây thì nghẹn họng vì con ma nữ đã nhanh như gió đã bò đến trước mặt ngài, gương mặt với cái lỗ có những con giòi còn đang bỏ lổn ngổn quỷ dị đáng sợ, nó áp sát mặt ngài, miệng cười tận man tai

" Sao phải sợ...

Ta chưa làm gì ngươi kia mà haha " Con ma nữ chỉ nhìn Đức Vua và cười lên tiếng cười âm vang như đến từ cõi chết

" Xin ngươi tha cho ta...

Mai ta sẽ kêu thầy đến cúng bái siêu độ cho ngươi tự tế...

Xin ngươi đừng giết ta " Đức Vua sợ hãi van xin

" Ta không ăn được hồn của ngươi vì ngươi là vua mệnh số long mạch cao quý nhưng mấy đứa con gái ngươi yêu thương nhất thì khác, bọn nó không đứa nào có long thể, linh hồn lại thuần khiết rất ngon miệng haha " Ma nữ cười phá lên man rợ rồi biến mất

Đức Vua ngây người hoảng sợ còn cả những lời vừa nãy của con ma nữ đó là sao, đứa con bảo bối của ngài sẽ gặp chuyện sao, Đức Vua có 4 đứa con gái nhưng Lisa là đứa ngài yêu nhất, trong bốn đứa con ông không muốn mất đi đứa nào, ngài ngây người nói không thành tiếng

Tối đó Lính canh tuần tra đêm đi ngang phát hiện ra Đức Vua ngất xỉu nằm bên giếng cổ thì hoảng hốt chạy lại xem gọi người hô hoán khắp nơi, đêm đó cả Vương Cung mất ngủ

Sáng hôm sau trong thành truyền tới tin tức, binh lính cấp báo quỷ sự khắp nơi trong thành, xác chết trong thành nhiều không điểm nổi, mấy cái xác hôi thối bốc mùi nặng nề khắp thành những cái xác đa số đều tím xanh nhẹ hững, khám nghiệm tử thi cho thấy tất cả đều bị hút hết tủy và máu, đặc biệt hai con ngươi đều bị móc hết, người trong thành đang hoang mang, hoảng loạn...

Mấy cô con gái của Đức Vua cũng hoảng sợ vì đêm đều gặp ác mộng, đó không phải ma mà là quỷ chỉ có quỷ mới giết hại được nhiều người như vậy, quỷ nữ đã khủng bố tin thần những đứa con gái tội nghiệp của Đức Vua, đặc biệt là Lisa trở nên hoảng loạn đến mức tự kỉ một góc, bỗng Lisa mở miệng nói chuyện từng tiếng rõ ràng, cái mà Đức Vua và Hoàng Hậu ngày đêm mong chờ nhưng lời nói đầu tiên này lại là ác mộng triền miên trong thành

" Phụ Vương ơi người phụ nữ đó không có mắt mặc một bộ y phục Tân nương đỏ rất đáng sợ, cô ta nói cô ta thích con, muốn bắt con đi, cô ta còn nói nếu như con không muốn thì con buộc phải giết Phụ Vương còn muốn con uống máu của người thì mới tha cho con, phụ vương ơi con...

Con sợ lắm...

Ngày nào cô ta cũng nói vào đầu con như vậy....

Đầu con đau lắm....

Phụ Vương ơi cứu con với... ~ " Nước mắt Lisa chảy xuống không ngừng, cô bé rất sợ hãi, gương mặt Lisa hoảng loạn liên tục ôm đầu đau đớn

" Không sao phụ vương ở đây ngay bên con thôi, Lisa ngoan rồi sẽ ổn, sẽ ổn mà " Đức Vua nằm tay Lisa kéo ra khỏi đầu dịu dàng nói khẽ, ngài thương Lisa trong lòng không ngừng xót xa

Hoàng Hậu nghe xong thì ôm Lisa vào lòng, người cũng khóc hai mắt đẫm lệ, đứa con gái người cưng như trứng hứng như hoa, từ nhỏ đến lớn chưa từng để nó khó chịu điều gì, giờ lại bị một chuyện đáng sợ thế, con quỷ nữ đó khiến con cưng của người sợ đến như muốn phát điên lên, nhìn Lisa mà trong lòng người đau như cắt, tâm trạng lo lắng nóng tựa lửa đốt, người câm hận con quỷ nữ đến tận xương tủy, quyết phải mời được bật thánh nhân giỏi nhất về tuyệt nhiên khiến nó hồn phi phách tán mãi không được siêu sinh ....

Đức Vua quả đã sai binh lính dán cáo thị khắp nơi mời cao tăng, đạo sĩ, cao nhân bắt ma diệt quỷ với số tiền thưởng là một gương lớn vàng bạc châu báo, ngài quyết phải triệt được mối quạ này nên chi ra cũng rất mạnh tay nhưng 10 tên đã hết 10 tên bị con quỷ nữ đó hút hết máu tủy đến chết rất khó coi, nó cười khẩy nhắm vào Đức Vua mà nói

" Cả vương quốc này đều sẽ chết hết ngươi cứ chờ mà xem lũ người đáng thương hahaha ~ Vương Sinh ta sẽ khiến ngươi dù chết cũng phải khóc dưới địa ngục..Hahaha~ ...

" Nói rồi nó biến mất trước mặt ngài

Đức Vua giận dữ, nổi trận lôi đình làm bá quan văn võ sợ xanh mặt, ngài sai người ráo riết tìm thánh nhân khắp nơi dù có là tận chân trời gốc biển cũng quyết phải tìm ra

Trong lúc chờ đợi đứa con gái thứ 3 của ngài là tam công chúa Siren đã qua đời nhưng cô bé chết trong đau khổ cùng cực, Siren bị con quỷ nữ đó ăn hết hai con mắt, tim cũng bị moi ra cắn một nửa rồi vứt bên cạnh, đây khác vì là khiêu khích ngài, Đức Vua hoảng sợ, ngài nhìn xác con gái không nguyên vẹn mà thương tâm quá độ, người thứ phi họ Kang quá đau lòng nữa đêm tức giận một mình cầm kiếm đi đến chỗ giếng cổ và sáng hôm sau binh lính phát hiện báo lại cho Đức Vua là đã thấy thứ phi Kang cả người xanh tím, ổ bụng bị moi hết rỗng tuếch, đoạn ruột còn đương lồng thồng nhầy nhụa, nàng ta bị treo cổ lên một cây đào gần cái giếng cổ, chắc chắn đêm qua đã có chuyện không lành, khoảng một tuần hơn mới có một vị đạo sĩ không biết từ đầu đến tự xưng là Han Suk Won nói có duyên với tứ công chúa tức Lisa mà tìm đến
 
[Chaelisa] Cô Dâu Quỷ Vương
Chap 3 : Làng Jangchon


Ở một ngôi làng nọ tên Jangchon, làng tên như vậy là gì người khai hoang ở đây là ông tổ tên JangChon sau khi ông mất đặt thành tên làng để tưởng nhớ công lao của ông, đứa bé gái bị vứt bên bìa rừng năm nào giờ đã lên 5 tuổi, cái tuổi mà đáng lẽ yếu mềm cần được gia đình bảo bọc nhưng không, lúc này nàng đang ở cùng cha nuôi tên Han Suk Won, gia cảnh hai người nghèo khó nàng ngày ngày dậy sớm theo cha lên núi hái thuốc về nhanh cho kịp lúc mở bán trên chợ

Han Suk Won cha nuôi nàng là một thầy thuốc giỏi có tiếng chẳng những thế ông còn là một ông thầy bùa ngải có năng lực, năm trước khi nàng lên bốn trong làng xuất hiện một chuyện quái dị, nhiều trẻ con trong làng đột nhiên cùng một ngày đều bị mất tích, trong làng dân khẩu nói ít không ít nói nhiều không nhiều tầm 288 người mà con cái khoảng hơn 60 đứa thì mất hết 14 đứa, đa số bọn chúng là những đứa trẻ gia đình rất bận rộn không hay quan tâm chúng nên chúng hay rũ nhau vào rừng câu cá bên con suối hoặc hài trái cây rừng lên chợ bán tự kiếm chút tiền phụ cha mẹ

Hôm trước chúng mất tích thì hôm sau có mấy người phụ nữ sáng sớm ra suối giặt đồ phát hiện bọn chúng bụng phình to trôi nổi lềnh bềnh trên mặt suối, giữa khung cảnh quá khủng khiếp bọn nữ nhân chạy toang về nhà báo trưởng làng quy động trai tráng ra xem

Chẳng bao lâu dân làng bu lại đông nghẹt, hàng chục hộ dân làng bàng hoàng hoảng hốt vì cái chết của bọn trẻ quá khủng khiếp, có người nôn thốc nôn tháo ngất lịm, có người vì quá sợ hãi mà bỏ chạy, những hộ dân bị mất con đến nhận xác, người thì khóc lên khóc xuống kẻ thì xỉu luôn tại chỗ được trưởng làng sai người đưa về nhà, về nhà thì bệnh tật li bì vì quá đau lòng thương con, Theo như xem xét của Han Suk Won bọn chúng là bị nghẹt thở trong lúc còn đương sống, phía sau cổ một số bọn chúng có những vết tím hằng như bàn tay người ghìm chặt cổ nhấn đầu bọn chúng xuống dòng suối lúc còn sống nhưng trùng hợp bọn bị ghìm cổ xuống suối đều là mấy đứa không biết bơi nên có lẽ hung thủ mới giết chúng nhanh hơn còn những đứa biết bơi hung thủ thẳng tay moi tim bọn chúng trong lúc còn sống nhưng kì lạ thay bọn chúng tất cả đều bị moi hết tim một cách tàn nhẫn, bọn chúng chết không nhắm được mắt, hai con ngươi cứ trừng trừng ra đó như thế rất hoảng hốt, 14 quả tim trẻ con, là tên ác nhân nào lại làm ra chuyện trời không dung đất không tha thế này

Nhưng lạ thay Chaeyoung cũng là một trong những đứa trẻ hay vào rừng thậm chí là nhiều nhất mà chẳng hiểu tại sao nàng vẫn sống rất khỏe mạnh, dân làng kháu nhau chuyện nàng là khắc tinh âm khí thịnh vượng nên ma quỷ núi rừng xem nàng là bạn nên không kéo chết nàng, bọn họ còn nói người nên chết phải là nàng mới đúng, mặc dù chuyện chẳng liên quan Chaeyoung nhưng đi đến đâu nàng cũng bị mắng " Đồ sao chổi ", thói đời là vậy khi cơn uất ức trong một con người quá cao thì họ sẽ tìm nơi trút giận và nàng là người không may đó, Chaeyoung nghe được thì buồn tuổi trong lòng nhưng nàng vẫn trầm lắng chẳng nói trả một câu vì nàng vốn rất hiền lành, cha nàng đã dạy nàng đời người chỉ có một lần biết tha thứ và buông bỏ là một con người lương thiện, rồi đây ông trời sẽ thương tình cho nàng cuộc đẹp như mơ

Qua vài ngày một tên nam nhân giữa trưa đi gánh nước ở con suối để kịp trời trời tối vợ về, thì bóng cậu thanh niên phát hiện thấy ở xa một cái túi vải đen đơn giản trên một mõm đá nhưng kì lạ là túi vải của ai sau lại phơi giữa nắng trời gay gắt như vậy ?

Cái gì trong đó ?

Cậu thanh niên thấy một vệt nước chảy xuống nhìn không rõ, lòng đầy thắc mắc bèn đến gần nó xem, nhòm vào bên trong túi vải là một màn kinh tởm khiến cậu thanh niên suốt đời không quên được, bên trong là những quả tim người khô khốc cháy nắng nhầy nhụa những con giòi tởm lợm bò lút nhút, máu khô đỏ lại theo vệt có sẵn chảy xuống con suối, cậu thanh niên nhìn thấy mà hoảng hồn ói đến xanh mặt

Hôm đó dân làng lại được một phen chấn động, ông trưởng làng già khó khăn lắm mới dẹp yên được đám đông, ông lệnh Han Suk Won lập một bàn phép thả ma ngải ra cho nó đi tìm kiếm hung thủ, cách ông Han làm trong rất quái dị, miệng không ngừng lầm bầm khấn vái, đến một lúc lâu ông bị ma ngải thả đi vội phép về khiến ông chịu không được mà thổ quyết nôn ra một bãi máu đỏ lòm, ông kiệt sức gục xuống nàng vội đến đỡ nhưng ông vẫn cố gắng đứng lên, ông thiều thào nói

" Hơi ~ là lão phu bất tài, hung thủ quá giỏi dùng thuật cổ để lẫn trốn nên lão phu không tìm được " Han Suk Won

Ngay cả bật thầy bùa ngải cao niên trong làng mà cũng không làm gì được thì bọn họ có cách gì chứ, chuyện bẵng đi một năm sau ngôi làng trở về với yên bình không còn vụ mất tích nào nữa, dần thì mọi người cũng quên đi sự kiện năm đó nhưng chẳng hiểu sao Chaeyoung vẫn nhớ như in cảnh bọn trẻ chết thảm, lòng ngực chúng bị xé rách, tim bị moi ra rỗng tuếch một bên ngực, nơi ổ bụng còn có mấy cá ở suối rỉa ăn lấy ăn để lồi ra khung xương không còn lại bao nhiêu, phần da thịt trắng xác dưới nước bị cắn nham nhở trong rất khủng khiếp, xác bọn trẻ cứ vậy trôi lềnh bềnh trên mặt suối, thật tàn nhẫn

Tuy vậy nàng vẫn vào rừng không quản ngày đêm, mặc cho cha nàng can ngăn nhưng vì muốn hài thuốc cho cha ra chợ bán ít tiền nên nàng phải liều còn mấy hộ dân trong làng có con qua việc đó cũng cấm không cho con cái vào rừng chơi nữa chỉ được đi chơi quanh trong làng, nàng bình thường trầm tính chẳng chơi với con cái nhà ai và bọn chúng cũng không chơi với nàng, bọn chúng đứa nào cũng sợ nàng như sợ cọp mặc cho nàng trước giờ chưa làm gì chúng

Có một hôm nàng mãi mê hài thuốc chẳng hiểu ma quỷ xuôi theo thế nào mà lạc tận tít ngoài xa bìa rừng làng, trước mắt nàng là một thế giới lạ lẫm với nàng, Chaeyoung lại ngang nhiên không chút sợ hãi mà khám phá thế giới bên ngoài, nàng một mình mặt mày lắm lem, thân thì mặc quần Áo cũ kỹ may dá lại nhiều chỗ trong hệt cô bé ăn mày, nàng đi qua một con treo cao mới thấy được thị trấn bên dưới núi

Lạ thay nàng từng nghe cha nói thế giới bên ngoài náo nhiệt và chen chúc lắm nhưng sau hiện tại nàng thấy nó điêu tàn thế này, cáo thị dán khắp nơi, xác người dài dài trên phố bốc mùi máu thịt tanh tưởi, nhà nhà đều đóng cửa kính như bưng, khắp nơi treo toàn vào trắng phấp phơi trong gió giữa khung cảnh thị trấn điêu tàng đáng sợ, nàng nhìn đến hai chân run rẩy sợ hãi không dám đi tiếp nhưng nhớ đến lời cha đặc biệt nghiêm túc nói nàng nhất định phải về trước trời sụp tối nên chaeyoung cố gắng bò dậy chạy đi, trong lúc hoảng loạn nàng dơ tay xé bừa một tờ cáo thị gấp lại bỏ vào Áo đem về, lúc ấy nàng khó khăn lắm mới chạy ra khỏi thị trấn toàn quỷ sự Ấy

Chaeyoung một mình chạy giữa xế chiều, nàng cố chạy thật nhanh vượt qua con trèo trước mắt là bìa rừng của làng, vừa trời cũng đã sụp tối....
 
[Chaelisa] Cô Dâu Quỷ Vương
Chap 4 : Tổng Lãnh Thiên Thần


Chaeyoung vì mãi mê chơi hiếu kỳ với thế giới bên ngoài mà về trễ khiến cha nàng ở nhà mười phần lo lắng, ông quyết định thi chuyển thuật cấm điều khiển Âm Binh đi tìm Chaeyoung nếu không may nàng bị cô hồn dã quỷ bên ngoài mê hoặc dẫn vào đường tử thì có Âm Binh bảo vệ, tuy nhiên đây là thuật cấm lộ phí cho âm binh tương đối cao, lộ phí hay được gọi là vật trao đổi chính là âm binh sẽ lấy đi 10 năm dương khí tức tuổi thọ của ông

Mặc khác bên Chaeyoung, con đường vào làng bao phủ một màn đêm đen đặc sâu hun hút, bản thân nàng từ lâu đã rất quen với khu rừng hôm nay lại cảm thấy thật mờ mịt lạ lẫm về nó, khu rừng âm u sương mù cũng dày hơn bình thường thì phải, trên tay nàng lúc này còn nắm chặt lấy tờ giấy nhặt được ở thị trấn ngoài ra không có một cây đèn làm nàng từ tâm can dâng lên một nổi lo sợ mà từ trước đến nay chưa từng có, dường như con đường này nó có gì đó rất quái dị

~ Rắc ~

Trái tim của nàng như muốn rớt xuống...

Một tiếng vang giữa khu rừng sương mù đêm tĩnh mịch, là tiếng như có ai đó hoặc con vật lạ gì đấy lỡ chân đạp vào một nhánh cây khô tạo nên, nàng vội kinh sợ run rẩy, da gà nổi lên từng cơn

" Ai...

Là ai ?

" Chaeyoung

Khi nàng dứt lời tiếng gió thổi rít lên từng hồi cái cảm giác ớn lạnh chạy dọc sóng lưng nàng như từ trong xương lạnh ra, ở một khoảng phía xa bụi cây có một tiếng âm vang trầm lạnh như thổi đến từ địa ngục lãnh khốc

" Hình như ngươi đang rất sợ hahaha " Tiếng người đó cười lên thanh âm vang vội khắp khu rừng, một điệu cười ma quái

" Là ai...

Ngươi...

Ngươi là ai " Nàng run sợ lắp bắp nói khẽ

Từ trong bóng tối mờ mịt xuất hiện ba ánh lửa xanh dương cháy rực, bọn chúng cứ bay bay lơ lửng trước mặt nàng như đang muốn cùng nàng đi đến một nơi nào đó chơi đùa, nàng biết chúng, cha nàng nói chúng lửa ma chúng không thuộc về thế giới này chúng hay xuất hiện chỉ muốn tìm người cùng chúng xuống âm giới chơi đùa, nàng khi nàng bốn tuổi đã thấy chúng lần lúc đó nàng hiếu kỳ muốn đến xem chúng và bọn chúng cùng tiến lại gần nàng, rất gần, khi hai bên sắp chạm nhau thì cha nàng kịp xuất hiện ôm lấy nàng như rất sợ hãi, trong lúc nàng còn chưa hiểu gì thì ông đã dùng thuật triệu ma ngải điều khiển chúng đánh đuổi bọn lửa ma, sau lần đó về ông nổi trận lôi đình đã đánh mắng nàng....

Bây giờ nhìn lại bọn lừa ma này cũng khiến nàng đau đớn cái mông tội nghiệp sau trận đánh hôm đó

~ Rắc ~ Rắc

Tiếng nhánh canh khô cứ bị kẻ đó đạp lên, phía bụi cây bỗng những âm thanh sột soạt rồi im bặt mà nó...

Nó không ở đâu cả....

Nó xuất hiện ở ngay trước mặt nàng

" Aaa~ ngươi...

Ngươi không...

Không phải...

Con người " Chaeyoung sợ hãi hét lên, cơ thể nhỏ bé lùi dần về phía sau

" Ngươi thấy ta haha " Con Ngạ Quỷ cười khoái chí, âm vang như từ cõi âm ti vọng về

Ánh sáng của ba ngọn lửa bay làm nàng nhận diện rõ khuôn mặt của Ngạ Quỷ trước mặt, y là nam nhân ngũ quan dọa người, gương mặt trắng bệch xanh xao như kẻ bệnh thiếu ánh nắng lâu ngày, hai khốc mắt đen ngòm nó...

Nó không có con ngươi bên trong, cái miệng thì thâm đen đáng sợ, với những chiếc răng nhọn hoắt như dã thú, thân trên là người thân dưới là chân của Sói, rốt cuộc y là thứ quái dị gì

" Ngươi...

Ngươi...

" Nàng giờ phút này chỉ sợ hãi mà ú ớ không thành tiếng

" Hahaha ngươi không cần biết ta là ai vì cuộc sống của ngươi đến đây kết thúc rồi " Chỉ một câu của người đó thôi

Vụt một cái nàng đã bị người đó bóp cổ ghìm chặt xuống đất, nàng thoảng hửi được một mùi hôi thối như xác chết lâu ngày bốc lên, cái mùi máu thịt tanh tưởi nồng nặc khiến nàng hửi phải mà muốn nôn thốc nôn tháo mực xanh mực vàng, nàng sợ hãi vùng vẫy cực độ, người bên trên tựa hồ nụ cười gian ác càng đậm

" A~ " Chaeyoung

Y khẽ đưa lưỡi liếm nhẹ trên khuôn mặt trắng mịn có phần lấm lem của nàng, một thứ chất dịch nhầy nhụa của y rơi xuống bám lên mặt nàng, sự kinh tởm đến gợn người khiến nàng bất giác thét lên một tiếng chói tai rồi òa khóc nức nở, nước mắt không ngừng rơi

" Haha thịt ngon...

Thịt ngon " Tên đó chính xác là Quỷ, y cười như điên như dại một cách thoả mãn

Tên Ngạ Quỷ đó bắt đầu nhe hàm răng nhọn hoắt ra định cắn một miếng thịt của nàng nhưng không biết gì lý do vì mà y bị bật văng ra, khỏi người nàng, Chaeyoung khẽ mở mắt nhìn, một thứ luồn khí đen đủi bao quanh một ngạ quỷ khác đang đứng chắn trước mặt nàng

" Ngươi là ai mà lại dám phá chuyện tốt của ta "

" Đứa bé gái này là chủ nhân của ta, ngươi không được động vào "

Hai con ngạ quỷ này chưa nói được mấy câu thì đã bắt đầu gây chiến đánh nhau, Chaeyoung ngây người ra đó nhìn chằm chằm con quỷ đã cứu mình, một lúc thì con ngạ quỷ đã cứu nàng hoàn toàn không đủ sức đánh bại tên nữa người nữa sói kia còn bị hắn chơi xấu mà mất đi linh hồn vào miệng hắn

Cùng lúc đó bên Cha nàng ông đã thổ huyết một vũng lớn dưới đất, ông trừng mắt kinh ngạc

" Lệ khí quá nặng, từ khi nào ngạ quỷ này lại xuất hiện ở làng "

Ông rợn người lo lắng, Chaeyoung sau khi thấy ngạ quỷ cứu mình bị tên nữa người nữa sói ăn mất linh hồn thì nàng càng hoảng loạn sợ hãi hơn, cái hy vọng sống sót cuối cùng của nàng cứ thế biến mất ngay trước mắt nàng

" Hức ~ " Chaeyoung cứ khóc trong tuyệt vọng

" Hahaha muốn đấu với ta mi còn non lắm đồ ngu dốt ~ " Y cười cợt chế nhạo

Hắn liếc mắt sang nhìn nàng đang khóc thì môi khẽ nhếch lên cười khoái chí, bước chân từ từ tiến lại gần nàng...

Bỗng tiếng khóc của nàng bất ngờ im bặt, nàng ngước mặt lên trừng mắt nhìn hắn, một con ngươi đỏ rực như máu nhìn hắn đầy hâm dọa

" Mắt đỏ như của...

Không...

Không thể..

Gì đây chắc chắn là mắt giả...

Chết đến nơi còn hù ta " Hắn chợt sợ hãi đôi mắt của nàng như thể hắn đã từng thấy nó ở một người nào đó

Hắn nhanh như cắt lao đến chỗ nàng, cơ mà chẳng hiểu tại sao hắn sắp chạm được nàng thì đã bị bật ra bởi một thứ sức mạnh vô hình nào đó, hắn ngước mắt kinh hãi nhìn nàng, bao quanh nàng là một thứ luồng khí đỏ thẫm như màu máu chẳng giống thứ khí đen tối của tên ngạ quỷ nữa người nữa sói, là một loại Lệ Tử khí đến từ tận cùng tiếng khóc âm giới, nàng như bị thứ sức mạnh Lệ Tử Khí đó nâng thân thể nhỏ bé lên không trung

" Ngươi...

Ngươi...

Là ngươi " Hắn sợ hãi lắp bắp, cả người cứ lùi dần về sau theo bước chân nàng

" Đến Đây " Nàng bất giác đưa tay lên cất tiếng như một thứ sức mạnh ma quỷ, hắn liền bị bóp chặt cổ trong tay, cả thân thể nhỏ bé thế mà lại có sức bóp cổ hắn khiến người lơ lửng trên không

" Không thể lại là ngươi một con nhóc trói gà không chặt " Hắn cứ lẩm bẩm trong miệng những câu kì lạ

Ánh mắt nàng đỏ rực trong đêm nó tựa hồ lãnh khốc đến độ người thường nhìn cũng phải cuối đầu run sợ chứ không ngoại lệ hắn, giờ phút nàng sắp bóp chết hắn thì bỗng từ đâu xuất hiện một thứ ánh sáng trắng thuần túy đánh bật nàng văng ra xa, cướp lấy tên ngạ quỷ trong tay nàng, bằng loại phép thuật mạnh mẽ nào đó chỉ để hắn kịp hét lên một tiếng đầy thống khổ rồi biến hắn thành tro bụi trong tức khắc, người đó gương mặt xinh đẹp đường nét thanh tú dịu dàng, cô có một đôi cánh trắng tinh khiết lớn phía sau lưng, cô gái mặc một chiếc đầm trắng dài tao nhã tạo một cảm giác cô là một người rất thanh cao

" Có vẻ ngươi sắp thức tĩnh nhỉ...

Nữ Vương mới của chúng Quỷ " Một thanh âm vô cảm cất lên, Người đó cau mày nhìn nàng, ánh mắt sắc lạnh không chút nhân nhượng ở bên trong đó

Chaeyoung cũng không vừa đột nhiên bị đánh thì nộ khí đã xung thiên lao đến người đó, hai bên đánh nhau kịch liệt một lúc nàng vốn không phải đối thủ của người đó mặc dù cho nàng đang có thứ sức mạnh kì quái trong người, nàng trụ được không lâu nữa thì bị người đó ghìm chặt cả đầu và con người nhỏ bé xuống đất trong khi Chaeyoung vẫn còn vô thức gầm gừ vẫy dụa muốn thoát thân, Người đó cười nhạt

" Chưa thoát xác đã có thể trụ được ta lâu như vậy ?

Thế khi ngươi hoàn toàn biến hóa thì sẽ đến mức nào ?

Chi bằng hôm nay ta tiễn ngươi một đoạn trước " Người đó đưa tay lên một luồng khí sáng chói trong bàn tay sắp đánh vào nàng thì bỗng một bàn tay khác đã kịp thời ngăn lại

" Tổng Lãnh Thiên Thần...

Jisoo Đại Nhân người quên rồi sao ?

Chúng ta không được quyền xen vào chuyện phàm gian " Một cô gái ngũ quan xinh đẹp sắc sảo, nàng mặc chiếc đầm trắng dài giống với Jisoo, trên đầu còn đội một vòng hoa tươi, nàng xuất hiện nắm lấy bàn tay đang sắp đánh chết Chaeyoung

" Thiên Thần Jennie ?

Sao ngươi cũng ở đây ?

" Jisoo liếc mắt nhìn nàng tựa hồ rất giận dữ

" Ta luôn ở phía sau Jisoo Đại Nhân chỉ cần ngài quay lại là có thể thấy ta...

Thật xin lỗi nhưng đến lúc ngài phải theo ta về phục mệnh Thiên Chúa rồi " Jennie mỉm cười dịu dàng kéo tay Jisoo ra khỏi Chaeyoung, đồng thời cũng hóa phép khiến Chaeyoung trở lại bình thường mà ngủ say

" Buông Ra...

Ngươi Có Biết Khó Khăn Lắm Ta mới tìm được nó không ?

" Jisoo giận dữ giật mạnh tay ra khỏi tay nàng

" Vậy thì đã sau...

Hay ngài muốn chống lệnh bề trên mà hành sự theo ý ?

" Jennie ngược lại không sợ còn thản nhiên đáp lời

" Thiên Thần nhỏ bé như ngươi lấy tư cách gì quản ta...

Ngươi biết đứa nhỏ này là con gái của quỷ Satan không...

Nếu bây giờ không giết thì sao này nó sẽ như cha nó gây hại khắp nơi " Jisoo đưa mắt sắc lạnh nhìn lấy cơ thể nhỏ bé đang nằm bất động trên đất

" Sau người biết rõ là đứa nhỏ đáng yêu này sẽ như cha nó ?

Biết đâu có ngoại lệ thì sao !

" Jennie nhếch môi cười, bàn tay dịu dàng lướt lên khuôn mặt của Chaeyoung

" Đã là Quỷ thì không có ngoại lệ !

Cha nó từng là thiên thần nhưng cũng là nổi sỉ nhục của các thiên thần !

Một thiên thần sa ngã vào bóng tối !

Ngươi sinh lòng thương hại với con của Chúa Quỷ sao ?

" Jisoo khẽ nhướng mày đầy hứng thú

" Không dám...

Xin Tổng Lãnh Thiên Thần người đừng gieo tiếng oan cho ta...

Chỉ là bề trên tự có sắp xếp không muốn ta và ngài nhúng tay vào " Jennie mỉm cười hòa nhã

" Nếu vậy thì đành trở về thôi nhưng nhất định ta sẽ tha cho nó, trong tương lai con quỷ con này chính là một chúa quỷ mới rồi đây cũng như cha nó " Jisoo cứ nhìn cơ thể Chaeyoung nhỏ bé nằm trên đất mà cười nhạt nói xong thì liền biến mất

Jennie nhìn Chaeyoung một chút * Mong ngươi sao này không như Jisoo Đại Nhân nói * Rất nhanh nàng cũng hóa phép biến mất dạng đuổi theo ánh sáng tinh khiết của Jisoo, buổi đêm này dài đến không tưởng cùng một cuộc đụng độ mà cả nghĩ cũng không ai dám nghĩ, một cô gái được xưng là Tổng Lãnh Thiên Thần vẻ ngoài thanh tú trong khá lành tính mà lại tâm cao khí ngạo hơn người, ngữ điệu lạnh lùng, ra tay không chút lưu tâm cùng đó là một vị nữ Thiên Thần tướng mạo xinh đẹp sắc sảo nhưng phong thái ôn hòa, cử chỉ nhã nhặn, ngữ điệu dịu dàng êm tai...
 
[Chaelisa] Cô Dâu Quỷ Vương
Chap 5 : Kinh Thành bên ngoài


Sau khi Chaeyoung tỉnh lại thì phát hiện bản thân đang nằm trên giường chiếu cỏ ở nhà mình thì vô cùng kinh ngạc, quay đầu qua thì thấy cha nàng đang đọc tờ giấy dán mình đem về trong có vẻ còn rất chăm chú

" Cha...

Cha~ " Chaeyoung khẽ gọi

" Tiểu Chaeng ~ " Ông ngồi bên giường nhẹ nhàng xoa đầu nàng

" Cha...

Tiểu Chaeng...

Sợ " Chaeyoung mặt mũi nhợt nhạt ôm chầm lấy ông

Từ sau hôm đó Chaeyoung không bước chân ra khỏi nhà dù nữa bước, cha nuôi của nàng Han Suk Won cũng phải đau đầu, ông thấy từ khi nàng trước bên người còn đem theo một bản cáo thị trừ tà của người bên kia khu rừng, ông đã hiếu kỳ mở ra xem và thấy số tiền thưởng vô cùng hậu hĩnh, số vàng đó có thể cho ông và Chaeyoung sống cả đời không lo nghĩ, chẳng những vậy mà còn giúp được người ta, ông không chắc nói bản lĩnh thông thiên nhưng hồn quỷ nữ này ông diệt là cái chắc

Nghĩ vậy khoảng tầm vài ngày sau ông liền kéo Chaeyoung đi cùng băng qua cánh rừng rộng lớn đến với hoàng cung xa hoa lộng lẫy, đến nơi hai cha con được tiếp đãi vô cùng nồng hậu còn được diện kiến Hoàng Hậu và Thánh Thượng

Han Suk Won xem chừng sắc mặt của hai người tối cao trong Vương quốc này thì có lẽ họ đã mấy ngày rồi không ngủ vì bị quỷ nữ hành dở sống dở chết, ông được thị vệ cung nữ dẫn đi vòng Hoàng Cung xem xét tình hình trong khi đó Chaeyoung thì ở trong căn phòng trang hoàng dành cho hai cha con

Tòa thành rộng lớn này bao đêm nhộn nhịp yến tiệc rồi bao đêm kinh hoàng giờ bỗng nhiên lại tĩnh lặng đến đáng sợ, mấy tiểu công chúa cách đây sáu ngày đã không còn bị quấy nhiễu nữa...

Liệu có chắc con quỷ nữ đó đã buông tha cho các tiểu công chúa...

Đương nhiên không, nó có thể tha cho bất cứ tiểu công chúa nào trừ Tứ Công Chúa...

Chaeyoung ngủ được một giấc sau những ngày đi đường mệt mỏi, nàng bước ra hậu viện xem sao, ở đây nàng gặp được ba cô bé trạc tuổi nàng, y phục của bọn chúng trong sặc sỡ bắt mắt và không kém phần đẹp đẽ, bên cạnh chúng còn có những nô tỳ nô tài theo hầu luôn miệng một tiếng " Nhị Công Chúa cẩn trọng " hai tiếng " Đại Công Chúa coi chừng ngã " ba tiếng " Tiểu Quận Chúa để nô tài/nô tỳ giúp người " với một đứa quanh năm sống biệt lập trong phía sau cánh rừng như nàng thật là khiến Chaeyoung không hiểu nổi chuyện gì

" Ngươi là ai Sao ở đây ?

" Tiểu Quận Chúa nọ đã phát hiện là nàng đang trốn bên nhìn trộm

" Phải đó ngươi là ai ?

" Nhị Công Chúa giờ cũng mới phát hiện chú ý tới

" Gọi người đó mau đến đây cho bọn ta xem " Đại Công Chúa kiêu căng ra lệnh cho nàng

Thấy Chaeyoung cứ như trời trồng nhìn bọn chúng thì Tiểu Đại Công Chúa tức giận sai tên thái giám bên cạnh lại bắt nàng đến Chaeyoung mặc dù không hiểu tại sao lại bị bắt nhưng với bản năng muốn thoát nàng ra sức vùng vẫy trong vô ít, bọn chúng bắt ép nàng quỳ gối xuống cung kính

" Ngươi là ai ?

Tiểu cung nữ mới đến à ?

" Nhị Công Chúa cau mày hỏi

" Hỏi ngươi đó mau trả lời ?

" Đại Công Chúa

" Ta...

Ta..

Ta không phải...

" Chaeyoung lắp bắp khó nói

" Không phải cái gì...

Thật là nói rõ ra ra xem " Tiểu Quận Chúa sốt sắng hỏi

" Không nói được ta đem ngươi nhấn nước " Đại Công Chúa tức giận

Chaeyoung vẫn không nói gì, không phải nàng không nói mà là không biết nên nói gì và cũng không muốn nói chuyện, nàng vẫn còn sợ cái đêm hôm đấy, Đại Công Chúa liền sai nô tỳ đem nàng đi nhấn nước, nàng bị bắt lại nhấn vào một chậu nước lớn với áp lực phía trên ép xuống phía dưới khó khăn khiến Chaeyoung muốn chết ngạt đến nơi, trong lúc nàng gần như sắp chết thì bỗng được kéo ngôi dậy

" Ném nó xuống hồ cho ta " Đại Công Chúa liếc mắt ra hiệu cho tỳ nữ, thanh âm tàn nhẫn nói

Cứ tưởng được cứu nhưng không, một lần nữa nàng bị ném xuống hồ trong tình trạng bất lực lả cả người, Chaeyoung dùng hết sức lực cuối cùng để vùng vẫy trong hồ nước sâu ấy, nàng cảm giác thật lạnh lẽo, sự vẫy dụa muốn sống của nàng là bất lực, cái giác mù mịt thê thảm bao trùm lấy nàng....

Nàng nghe rõ được những tiếng cười đùa của bọn chúng trên bờ, bọn chúng trơ mắt nhìn nàng sắp chết mà không cứu còn cười rất khoái chí, không biết đã bao lâu nàng ở dưới nước

" Mau Cứu Người " ...

~ Tủm.... ~ một tiếng động nước rất lớn, Chaeyoung cũng kiệt sức ngất đi, nàng trong tìm thức cảm nhận được bàn tay lớn vươn đến nắm lấy tay nàng kéo lên bờ, nàng được người cứu sống rồi ư, nàng không rõ...

" Tứ Muội...

Muội " Đại Công Chúa ngạc nhiên cau mày

" Đại Tỷ chơi vậy là đủ rồi, muội chỉ là không muốn các tỷ bị Phụ Vương trách phạt vì tội lạm sát người vô cớ...

" Một thanh âm trẻ con nhưng không kém phần ra dáng một người trưởng thành trước tuổi, gương mặt bầu bĩnh đáng yêu nhưng đôi mắt lại toát ra một cái lạnh giá, toàn bộ thần thái và khí chất của đứa bé gái này lan tỏa thứ bá khí nghiêm minh chính chắn khó tả

" Lisa muội đang lấy phụ vương ra dọa bọn ta sao ?

Nhiều ngày muội trốn trong tẩm cung Con quỷ nữ đó hình như là dày vò muội chưa nặng tay lắm nhỉ để muội còn ở đây có thể mạnh mồm như vậy...

" Đại Công Chúa tức giận xông tới

" Phải đó, ta cũng thấy lạ tại sao con quỷ nữ đó chỉ hù bọn ta một lần còn muội thì đêm đêm vào mộng của muội hay muội trời sinh là...

" Nhị Công Chúa nói một nửa lại thôi khẽ che miệng cười

" Tứ Công Chúa trời sinh Là...

Là Quái Vật chăng " Tiểu Quận Chúa cũng hai vị công chúa che miệng cười nhiễu cợt

" Các vị...

Các vị thật quá đáng " Nô tỳ bên cạnh vị Tam Công Chúa nọ cũng phải tức giận thấy cô

" Ở đây nào tới lượt ngươi lên tiếng phân bua...

Người đâu tát miệng ả cho bổn công chúa " Đại Công Chúa

Đám người theo hầu ba người nhanh chân đi lên, Lisa khẽ nhướng mày trong đôi mắt ẩn hiện nổi tức giận không thể diễn tả được bằng lời

" TA XEM CÁC NGƯƠI AI DÁM ĐỘNG ĐẾN NGƯỜI CỦA TA " Lisa lạnh lùng quát một tiếng, đám nô tài nô tỳ liền ngừng bước nhìn nhau rồi cùng lúc nhìn về phía Đại Công Chúa

" Có gì không dám, ta đảm bảo cho các ngươi Mau Lên " Đại Công Chúa cũng quyết không thua khí thế của Tam Công Chúa

" Phụ Vương xem trọng ta thế nào các ngươi nhắm mắt nghe cũng hiểu, Các Ngươi Đám Đụng Đến Ta Quả Là Muốn CHẾT " Lisa nghiến răng nói từng chữ rõ ràng, hai mắt cô trừng trừng nhìn đám nô bọc

Bọn chúng như bị một thế lực vô hình nào đó điều khiển mà tự khắc lùi về sau ba người kia, vì bọn chúng không có bị ngu, chúng thừa hiểu từ lúc Tứ Công Chúa được sinh ra thì y như là mọi hào quang trên đời đều tập trung trên người cô, ngày cô chào đời là lúc Vương Quốc đón được mây ngũ sắc đầu tiên trong suốt như thập kỷ qua khiến Vương Thượng và Hoàng Hậu hết sức vui mừng và hạnh phúc, niềm tự hào cùng nụ cười ấy luôn trực trên môi hai người, Lisa như Quốc Bảo bên cạnh Vương Thượng, Hoàng Hậu, khi Tứ Công Chúa dần lớn biết đi biết nói những tiếng đầu tiên càng làm hai người thêm cưng chiều vị Tứ Công Chúa này làm cả vương quốc, văn võ bá quán, dù ở một nơi xó xỉnh nào ai cũng biết rõ, ba người trong lòng cũng hiểu mà tự nhiên tức giận

" Con Nha Đầu nhà ngươi dám lâu Phụ Vương ra dọa bọn ta ngươi...

" Nhị Công Chúa

" Các Tỷ cẩn trọng hình tượng, Lisa xin phép mấy tỷ, muội hồi cung " Lisa cuối người hành lễ nói xong thì quay đi luôn chẳng chờ ai nói câu gì, một vẻ lạnh lùng cao ngạo

" Mine !

Đem cô bé này đến cung của ta " Lisa nhìn Chaeyoung trong lòng thương xót quay đầu nói với tỳ nữ bên cạnh

" Dạ Tứ Công Chúa " Cô cung nữ nghe lệnh vội bế nàng lên đi theo sau bước chân nhanh nhẹn của Tứ Công Chúa

Lisa đi chưa lâu thì ở đây bọn họ đã bàn tán về cô, Đại Công Chúa im lặng không nói cứ nhìn chằm chằm bóng lưng của Lisa còn hai người kia thì cau mày

" Đại Tỷ, tỷ...

Có thấy gì đó rất kì lạ ở Tứ muội không ?

" Nhị Công Chúa

" Lạ ?

" Đại Công Chúa

" Muội ấy hôm nay rất ra dáng giống phụ vương khi nói lý với chúng ta, ánh mắt đó của nó thật sự khiến muội sợ " Nhị Công Chúa nói với vẻ mặt hoang mang

" Phải đó !

Ta cũng thấy như vậy, tuy gặp Lisa không nhiều nhưng trước đây ta dám nói Lisa là một đứa trẻ ít nói đáng yêu hơn bây giờ, Lisa hay cười lắm, thật kì lạ chỉ mới vài ngày không gặp mà Lisa đã thay đổi đến mức này rồi sao ?

" Tiểu Quận Chúa

••••••••
 
[Chaelisa] Cô Dâu Quỷ Vương
Chap 6 : Giấc Mộng Đen Tối


Trong lúc mê man Chaeyoung như bước chân vào một thế giới mờ ảo, nàng thấy một màng đen bao trùm vô cùng lạnh lẽo và từ nàng thấy thấp thoáng bóng đen cao lớn với một cặp sừng kỳ dị đang từ từ tiến lại gần nàng, nàng không rõ hình hài cao lớn ấy trong như nào nhưng nó trừng mắt nhìn nàng bằng đôi mắt đỏ rực như màu máu sâu thẳm vô cùng đáng sợ, một âm thanh vang vọng như đến từ cõi âm

" Kiếp Nạn Của Ngươi Là Nó, Người sẽ Chết Gì Nó, Thế Nên Phải Giết Nó, Giết Nó...GIẾT NÓ...

" ...

Chaeyoung cảm nhận đầu mình đau như búa bổ trăm ngàn nhát, nàng kêu lên thảm thương, nàng chạy, chính xác là nàng quay đầu bỏ chạy khi thấy con quái vật kỳ dị đáng sợ đó, nó với đôi mắt màu đỏ như máu cứ đuổi theo nàng phía sau, nàng sợ hãi tột độ nhường như nàng không có cách nào thoát khỏi giấc mơ vừa giả như thật này

Bên ngoài Lisa đang đọc sách bất giác chú ý đến cứ chỉ kỳ lạ của nàng, nói rõ là nàng đang ngủ nhưng liên tục đổ mồ hôi, miệng mím lại nghiến chặt răng, hai tay nắm chặt, có vẻ nàng đang mơ thấy điều gì rất đáng sợ chẳng, Lisa bước tới gần nàng cầm tay nàng lên mở ra từng ngón tay, lúc đầu rất khó khăn nhưng với sự cố gắng Lisa cũng từ từ mở lỏng tay nàng ra

" Người Đâu ?

" Lisa gọi lớn

Một đám cung nhân hớt ha hớt hải chạy vào cuối đầu cung kính với Lisa

" Xin Thưa Tứ Công Chúa có gì sai bảo ạ " Một nữ tỳ đại diện nói gấp

" Lấy cho ta một chậu nước ấm và một cái khăn lao " Lisa không nhìn chúng, cô chỉ chăm chăm cao mày nhìn nàng lo lắng

" Dạ vâng thưa Tứ Công Chúa "

Rất nhanh chậu nước và khăn lao đã có, Lisa lấy nó nhẹ nhàng lao qua mặt nàng, cổ và lao vào lòng bàn tay của nàng

Bên trong mộng cảnh từ cảnh vật đen tối lạnh lẽo không một chút ánh sáng nàng bỗng cảm nhận được hơi ấm bóng đen đáng kia cũng biến mất thay vào đó một cảnh vật có ánh sáng, cây cỏ, hồ nước, một hình ảnh ngôi làng nàng ở với vô người qua lại đi chợ sớm, nàng bất giác mỉm cười...

Nhưng có gì đó khiến nàng sượng lại, bọn họ quay ngoắt đầu nhìn nàng chầm chầm như muốn ăn tươi nuốt sống, họ từ từ tiền lại gần nàng với gương mặt câm phẩn, nàng sợ hãi lùi về phía sau, âm thanh địa ngục lạnh lẽo ấy lại một lần nữa vang lên

" CHÍNH NGƯƠI, ĐỒ QUÁI VẬT KHIẾN CẢ LÀNG KHÔNG NGÀY NÀO YÊN, NGƯƠI TỪ KHI ĐẾN LÀNG YÊU MA KHÔNG NGỪNG PHÁ LÀNG GIẾT CHÓC KHIẾN BỌN TA MỘT BƯỚC CŨNG KHÔNG RA KHỎI LÀNG ĐƯỢC "

" CHÍNH NGƯỜI LÀ THỨ TAI ƯƠNG XUI XẺO, SAU NGƯƠI KHÔNG CHẾT ĐI TỪ LÚC CHÀO, NGƯƠI SỐNG CHỈ LÀM NGƯỜI NGƯỜI CHÁN GHÉT "

" PHẢI ĐỒ TAI ƯƠNG QUÁI VẬT NGƯƠI CHẾT ĐI...

CHẾT ĐI "

" ĐỒ TAI ƯƠNG "

" ĐỒ QUÁI VẬT "

" NGƯƠI CHẾT ĐI...

NGƯƠI CHẾT ĐI "

Bọn họ lao tới bóp cổ nàng ghìm chặt nàng xuống liên tục chửi mắng cay nghiệt nàng, nàng vẫy vùng, nàng sợ hãi, nàng la thét trong tận cùng tuyệt vọng nàng thật sự mong muốn một ngày mình có thể sống như một con người trong ngôi làng ấy

" KHÔNG...KHÔNG...

Làm ơn tha cho tôi đi,..

TÔI KHÔNG PHẢI QUÁI VẬT, TÔI...

TÔI KHÔNG PHẢI...

KHÔNG PHẢI TAI ƯƠNG GÌ HẾT...

A~ "

Bên ngoài nàng thét lớn rồi nghiến chặt răng làm Lisa một phen sợ hãi, cô không biết làm gì nhưng rất sợ nàng sẽ cắn trúng lưỡi, trong lúc gấp gáp Lisa bèn bóp miệng nàng đưa tay mình vào chặn lại, cũng gì thế tay Lisa bị nàng cắn chặt lấy đến chảy máu

Đám cung hầu sợ hãi quỳ xuống van xin Lisa mau rút tay ra

" Tứ Công Chúa không được, thân phận người cao quý sau có thể đổ máu gì một tiện nô "

" Phải đó Tứ Công Chúa xin người mau rút tay ra, dù tiện nô này có chết cũng không đáng để người đổ máu "

" Các Ngươi Câm Miệng, không có tiện nô nào ở đây, dù là chó mèo ta cũng không tiếc vài giọt máu để cứu còn người nằm trên giường là một con người đó các người biết không ?

" Lisa tức giận quát

" Nhưng...

"

" Ra ngoài " Lisa

Đám cung hầu theo chăm sóc cô từ lâu, Lisa tuy nhỏ nhưng là một cô công chúa hiểu chuyện, nhã nhặn và nhẹ nhàng như nước, đối xử với người hầu luôn có chừng mực, công tư phân minh, đây là lần đầu tiên bọn họ thấy Lisa tức giận như vậy lập tức lui ra ngoài

Lisa một mình bên trong lại có một việc vô cùng kỳ lạ, những giọt máu của cô chảy ngược vào trong khoan miệng của nàng chứ không hề chảy ra ngoài một giọt nào nhưng nhờ vậy Chaeyoung dần bình tĩnh hơn, nàng trở về trạng thái bình thường như nằm yên tĩnh ngủ

Còn Lisa đau đến hai mày nhíu chặt, thấy nàng ổn rồi liền rút tay ra, bàn in lên một dấu cắn rõ to nhưng kỳ lạ thay máu trong chảy ra quá nhiều mà vết thương chỉ là hơi hơi đỏ máu, chẳng lẽ nàng đã uống máu của cô hay sau

Sáng hôm sau :

Chaeyoung đầu óc như tê dại mơ màng mở mắt chậm rãi, cảnh vật xung quanh vừa hiện ra rõ ràng, nàng đơ người nhìn thật lâu vì trong căn phòng nay thật sự quá đẹp quá lộng lẫy rồi, bỗng một tiếng nói có phần gắt gao đánh tỉnh nàng

" Nè Ngươi tỉnh rồi à, thấy trong người sau rồi ?

" Là giọng của nữ tỳ thấy nàng tỉnh thì nhíu mày nhìn nàng hỏi

Chaeyoung sợ hãi lùi nhanh người nép vào trong góc giường, nữ tỳ thấy vậy thì cười nhạt nói tiếp

" Ngươi không cần sợ, đây là phòng của Tứ Công Chúa, hôm trước ngươi bị người của Nhị Công Chúa và Tiểu Quận Chúa lấy làm trò vui xém bị ghìm nước chết, là Tứ Công Chúa ra tay cứu giúp, ngươi đêm qua sốt cao cũng là người đã thức trắng đêm để chăm sóc ngươi đấy vậy mà ngươi còn cắn tay người bị thương " Nữ tỳ nói đến đây có phần không nhịn được mà tức giận nhìn nàng

Nàng nghe vậy thì cau mày co ro một chỗ không biết nên làm gì tiếp theo chỉ là có hơi quá thấy mắc nợ cái vị Tứ Công Chúa đó, nàng nhỏ giọng sợ sệt hỏi

" Tứ...

Tứ Công Chúa người...

Người đâu ?

" Chaeyoung rụt rè

" Sáng người nghe Vương Hậu phụng thể bất an thì vội vã chạy tới cung Vương Hậu rồi, ngươi...

Mau xuống giường của Tứ Công Chúa ngay " Nữ Tỳ quát

Nàng bị quát mà sợ hãi vội chạy xuống rút vào một góc phòng ngồi co mình lại, nữ tỳ khinh Bỉ nhìn nàng rồi quay người dọn dẹp giường của Lisa

" Người đâu đem mấy thứ ô uế này vứt hết thay mới cho Tứ Công Chúa không kẻo người lại bị lây thứ không sạch sẽ " Nữ Tỳ nói xong một đám cung nhân lao vào dọn dẹp

Những lời nói ấy khiến nàng vô cùng tuổi thân....
 
Back
Top Bottom