Cập nhật mới

Khác Cấu trúc của cái chết

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
403291423-256-k380182.jpg

Cấu Trúc Của Cái Chết
Tác giả: mbinhthien
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Trong thành phố chìm trong màn đêm tĩnh mịch, từng thi thể kể câu chuyện của quá khứ.

Dưới lớp da người là từng bí mật, từng mặt xấu của những kẻ muốn chôn sâu vào trong dần lộ ra



[đọc thêm]
[ẩn bớt]​
 
Cấu Trúc Của Cái Chết
CHƯƠNG 1: BẢN GIẢI PHẪU CÂM LẶNG


Cơn mưa dai dẳng suốt nhiều ngày khiến không khí trở nên ảm đạm.

Thành phố Vĩnh Khánh dường như đã quên mất cảm giác của ánh nắng chỉ còn tiếng nước đập vào mái tôn và ánh đèn đỏ nhòe trên mặt đường.

Bảy giờ sáng.

Ở một con hẻm nhỏ vang lên tiếng còi xe cảnh sát.

Mùi kim loại và ẩm mốc quyện trong không khí.

Viên cảnh sát trẻ đứng canh ngoài cửa kéo dải băng vàng.

"Đội trưởng, hiện trường... khó chịu lắm.”

Một người đàn bước đến giọng anh đều, khẽ trầm.

"Việc của chúng ta là tìm ra nguyên nhân."

Ánh đèn pin quét qua căn phòng trọ cũ.

Tường bong tróc, ẩm mốc.

Trên nền nhà, một thi thể nữ nằm giữa căn phòng phần bụng bị rạch mở tỉ mỉ.

Các cơ quan nội tạng được đặt ngay ngắn quanh thi thể như mô hình giải phẫu.

Ngay ngắn đến mức như thể người làm việc này đang tái tạo lại một tiết học giải phẫu.

Bên cạnh là chiếc máy nghiền thịt, bên trong còn dính những mảnh xương vụn nhỏ như hạt gạo.

Trên tường, một dòng chữ bằng máu nhưng lại tinh tế đến mức lạ thường.

"Tái tạo."

Tĩnh An đứng im một lúc.

Anh nhìn xác chết, ánh mắt trầm tĩnh đến lạ.

Chỉ có bàn tay anh khẽ co lại một phản ứng nhỏ có lẽ chính anh cũng không hay biết.

Giọng một cảnh sát vang lên phía sau "Pháp y đã tới, thưa đội trưởng."

Viên cảnh sát trẻ vừa dứt lời, tiếng giày vang lên trên nền gạch ướt.

Người bước vào mặc áo blouse trắng, dáng người cao gầy, mái tóc đẹn gọn gàng như không trải qua một cơn mưa lớn.

Cậu ta tháo găng tay da, đeo găng phẫu thuật mới.

"Ngô Vĩnh Kỳ, trung tâm giám định hình sự."

Giọng nói của cậu ta đều đều nhẹ như đang nói chuyện với chính không khí.

Vĩnh Kỳ ngồi xuống cạnh thi thể, mắt anh ta dõi theo từng đường cắt, ngón tay lướt nhẹ qua mép vết mổ.

"Dao mổ loại 11.

Tay phải.

Độ sâu ổn định."

Cậu khẽ nghiêng đầu, ngón tay chạm vào chỗ cổ tay nạn nhân.

"Không có dấu trói.

Nạn nhân không kháng cự"

Tĩnh An gật đầu, bình tĩnh đến lạ.

"Tự nguyện?"

"Không, là bị tiêm thuốc giãn cơ."

Một sự im lặng nặng nề rơi xuống.

Mưa bên ngoài ngày càng lớn, những giọt mưa rơi xuống mái tôn dồn dập như nhịp tim đập nhanh.

"Anh có vẻ quen thuộc với cách mổ này."

Vĩnh Kỳ ngẩng đầu nụ cười lạnh lẽo như chẳng tồn tại cảm xúc.

"Tôi từng thấy nó... trong sách giáo trình cũ.

Một bài giảng của bác sĩ chuyên khoa"

Tĩnh An nhìn lại thi thể, giọng thấp, khàn nhẹ.

"Thu thập toàn bộ mẫu vật."

Vĩnh Kỳ không phản ứng, chỉ cúi đầu, tay anh vẫn đang chạm lên lớp da đã bị rạch.

"Đội trưởng..."

Cậu nói khẽ “Có vẻ như kẻ này không chỉ mổ xác.”

Tĩnh An nhìn xuống thi thể nội tạng xếp ngay ngắn.

Ngoài kia, một tiếng sấm vang trời khiến cả bầu trời sáng rực.

Bên trong, ánh đèn chớp một cái và cả căn phòng như biến thành một phòng phẫu thuật dở dang.
 
Back
Top Bottom