Khác Cầu Dừa

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu

[BOT] Wattpad

Administrator
25/9/25
59,383
0
0
302821701-256-k1029.jpg

Cầu Dừa
Tác giả: HankHungQue
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Ngày 13 tháng 9 năm 2020...

Tiếng vẫy vùng, tiếng sóng nước cứ thế làm rộn lên một góc làng.

Ngày khai giảng vừa kết thúc, tiếng trống trường ngày thứ hai tuần sau ấy đã chẳng còn được nó nghe thấy nữa...

-

Tác giả: Hạnk Hollywood



đời-thường​
 
Có thể bạn cũng thích
  • Câu Truyện Về Con Lười Ngọc
  • ĐỢI TRẦU ĐÓN CAU
  • Cậu Quốc Ơi!
  • TỚ SẼ LUÔN BÊN CẬU!
  • LiCheang •Câu Hò Gãy Đôi
  • LiCheang • Ru Lại Câu Hò
  • Cầu Dừa
    Chương 1: Hè


    Thuận năm nay lên lớp 8.

    Có nghĩa là hết cái hè này nó mới lên lớp 8.

    Vì vậy, nó luôn tung tăng đi chơi dưới cái mác học sinh lớp 7.

    Nó thích đi chơi la cà ngoài ruộng, ngoài sông.

    Bây giờ lớn rồi vẫn thế, trưa nắng vỡ đầu mà nó trần đầu không đội mũ, một tay cầm đôi dép, một tay cầm quả ổi cắn dở mới hái trộm được ở nhà ông Thậm, cứ thế mà lao đầu đi chơi.

    Chân không giẫm xuống đường đất hầm hập, nó thấy nóng quá, mà lại lười đi dép, nên quyết định quay lại xách cái xe đạp từ năm lớp 4 của nó đi cùng.

    Vừa đi được vài vòng xe đã thấy thằng Hiếu, thằng Minh đứng chực ve vãn ở dưới gốc cây táo dại trĩu cành, lăm le chuẩn bị nhảy lên vặt.

    Chúng nó bàn tán gì đấy, rồi thằng Hiếu ôm ngang hông thằng Minh lùn tịt nhấc lên.

    Chùm táo dại chín đang đong đưa ngay trước mặt mời gọi.

    Minh tay nhanh như cắt, túm cả chùm bỏ hết vào túi quần bị kéo rộng vì bao nhiêu lần trộm xoài, trộm nhãn.

    Hiếu tay yếu, chưa được đầy hai cái túi quần thằng bạn đã vội buông tay ra, làm Minh rơi bịch xuống đất, mấy quả táo bé tẹo rơi vãi.

    Thằng bé lùn tịt kêu lên tiếc rẻ, còn đứa vừa cao vừa béo kia ngay lập tức cúi xuống, vét đống táo rơi lẫn với mấy quả thằng Minh cho, bỏ đầy vào một bên túi quần.

    "Gâu... gâu, gâu!"

    Tiếng chó sủa vang.

    Cổng nhà đó đang mở, con chó không được xích cứ thế xồ ra, vồ ngay vào chỗ hai thằng lỏi con.

    Vẫn còn định nhặt thêm, hai thằng oắt hú lên rồi chạy như bay về cuối làng, con chó lông vàng nhạt vẫn thù dai đuổi nối gót ngay đằng sau.

    Tiếng gầm gừ của con chó "hóm" lẫn với tiếng chí chóe của hai đứa trẻ con nghịch ngợm làm náo động cả một chốn làng quê vẫn đang say giấc ngủ.

    Thuận thấy vui quá, bèn nhấn bàn đạp đuổi ngay sau.

    Con chó kia chạy được một lúc thì mệt, lưỡi thè ra thở, chân bước thất thểu về nhà.

    Thằng Thuận cố tình nhại lại tiếng sủa the thé của con chó, trêu cho bằng được rồi lại bị nó đuổi cho chạy tóe khói.

    Thấy hai đứa bạn đứng ở trước cổng nhà thằng Dũng, nó tấp ngay xe vào.

    Hai thằng bạn vẫy vẫy tay, miệng kéo ra cười hềnh hệch.

    "Mày làm gì ở đây thế Thuận?"

    - Hiếu hỏi bông đùa.

    "Mày làm gì ở đây thế Hiếu?"

    - Thuận cười, hỏi lại.

    "Mày vừa hái được bao nhiêu quả?

    Chia cho tao nữa."

    Thằng Thuận ham ăn, hỏi luôn.

    Nó biết thừa hai đứa kia nhìn thấy nó lấp ló ở đằng xa lúc hái trộm.

    Hai đứa lao tâm khổ tứ hái quả, bây giờ đang nhìn nhau suy nghĩ.

    Hiếu hỏi thầm: "Cho không?"

    Thằng Minh nghĩ một lúc, rồi bảo: "Cho... nhưng mà thế thì đơn giản quá.

    Bảo nó làm cái gì cho mình đi."

    Hai thằng tâm đầu ý hợp gật đầu.

    Thuận thấy chúng bàn như sắp ra trận chiến đến nơi, bèn trêu:

    "Eo ơi, bạn bè với nhau mà có mấy quả táo cũng không cho, eo ơi eo ơi..!"

    Thằng Hiếu bật cười, cắt lời Thuận:

    "Cho chứ... anh em bạn bè sao lại không cho...

    Nhưng mà...

    - vừa nói, tay nó vừa chìa năm, sáu quả táo bé tí đưa cho thằng Thuận.

    Thằng này láu cá, cầm được là lau lấy một quả, đợp ngay.

    "...nhưng mà có điều kiện nhé."

    Thằng Thuận đang cắn dở quả táo, nghe thế liền ngẩng đầu lên, hỏi:

    "Điều kiện là điều kiện thế nào?"

    Bọn kia lại liếc nhau.

    Nở một nụ cười gian tà trên môi, Minh tiếp lời:

    "Có gì nhiều đâu... bây giờ mày leo lên trên cây xoài kia, hái xuống đây mấy quả chín, tao có cầm muối hoa quả đây, hái xuống rồi chấm ăn.

    Thế thôi!"

    Nó nói rồi lôi ra trong túi áo một lọ muối "chuyên dụng" to đùng.

    Thuận nuốt nốt miếng táo còn mắc trong họng, ngửa đầu nhìn lên cây xoài cao ngất ngưởng.

    Lá xanh rì, đung đưa trên cành là mấy quả xoài chín tới.

    Cây xoài này nó biết.

    Xoài Thái, vỏ xanh, giòn ngọt, được ông Hùng trồng mấy năm rồi.

    Thân cây được bón nhiều, to lớn lắm.

    Cành cao cành thấp đều trĩu quả, một quả ít nhất cũng một đến một cân rưỡi.

    Mấy quả xoài chín gần mặt đất sớm đã bị lũ trẻ con trong làng nhanh tay hái hết, chừa lại mỗi mấy cái cuống vẫn còn chảy nhựa.

    Nói gì thì nói, nó cũng thèm lắm.

    Hôm nay, vốn nó còn định nhờ Hiếu nâng nó lên gần mấy cành xoài để hái, mà ai ngờ.

    Nó nhìn cây xoài, rồi lại nhìn hai đứa bạn.

    Chúng cứ cười tủm tỉm rồi lại khanh khách, làm nó quê không thể tả.

    "Cao thế này...

    Làm sao tao hái được?

    Thôi, đổi điều kiện khác đi..."

    "Không, tao chỉ cần mỗi cái này thôi."

    - thằng Minh khăng khăng.

    Thuận mếu xệch miệng, nhìn tán cây trĩu quả ở tít trên cao, cách chỗ nó đứng ít nhất 8 mét.

    Ăn thì cũng đã ăn rồi, nó cũng không muốn lật kèo.

    "Ờ..., được, lát tao mà rơi thì đỡ tao nha!"

    Nói rồi nó bắt đầu leo lên từng chạc cây một.

    Thuận cố vạch lá mấy cành gần gần, nhưng tuyệt nhiên không có một quả nào.

    Nó phải trèo cao... cao nữa.

    Một cành có ba quả xoài chín đang đợi nó.

    Tay nó với ra giật mạnh.

    Cả ba quả rơi xuống ngay chóc vào bụng áo đang giăng ra của thằng Minh ở dưới.

    "Ba quả rồi nhá!

    Lấy thêm, lấy thêm!"

    Thuận lại leo thêm mấy chạc nữa.

    Hiếu đứng ở dưới, nhìn thằng oắt con láu cá với mãi không xong quả xoài to đùng, bét nhất cũng hai cân kia đang treo lủng lẳng trông ngứa mắt trên cái cành gần xịt, nó bèn hét lớn:

    "Nhảy sang cái chạc bên kia...

    Đúng rồi, đấy...

    Giật mạnh cái tay lên...

    Rồi...

    Thả xuống đây, nhanh!"

    Thằng Thuận mãi mới hái được năm quả.

    Nó cố tìm thêm một quả nữa.

    Cây này trông quả chi chít vậy, nhưng mà toàn ở ngọn cây.

    Nó cuối cùng cũng tia được một quả be bé, nằm ở dưới tán lá ở cành đối diện.

    Chân nó ngắn tủn, như que củi khô bây giờ đang cố chìa sang bên cành có quả.

    Thuận chắc chắn là bây giờ nó trông buồn cười lắm.

    Tại cu Hiếu, cu Minh ở bên dưới cứ ôm lấy bụng mà cười thành tiếng, bấu víu vai nhau mà cười.

    "Này, quả thứ sáu này!"

    - Thuận hét to, ném quả xoài xuống.

    "Đủ rồi, đủ rồi, mày xuống đi."

    Thuận chật vật leo xuống, nhảy cái bịch xuống đất.

    Nó nhanh chân chạy ngay đến chỗ cu Minh, mắt hau háu nhìn cái kéo cắt vải mà Minh mang theo.

    "Mày mang cái kéo cắt vải đi làm gì thế?"

    Thằng Minh trả lời đủng đỉnh:

    "Tao thấy ở trên bàn của tao, hỏi mẹ thì mẹ tao không biết, định đem đi vứt thì thằng Hiếu gọi đi chơi.

    Thế là tao quên bẵng mất, đem theo luôn."

    Gọt xong mỗi đứa một quả, nó chừa lại ba quả xoài to chà bá.

    Cái nắp lọ muối hoa quả đang mở ra để trên sàn đất, chúng nó xúm vào ngồi ăn.

    Muối ớt đo đỏ, ngòn ngọt, mặn mà lại cay cay, chấm thêm với xoài non xanh giòn, đúng là mỹ vị nhân gian.

    "Xoài ở cây này ngọt nhờ, lần trước tao ra Tiên Thanh, gặp mấy cây xoài như này cũng quay lại vặt, mà ăn chát xít."

    "Tại mày đen thôi, chớ tao ra đó cũng hái được mấy quả ra gì lắm mà?"

    Hiếu cầm quả của nó chấm lên chấm xuống suốt từ nãy, ăn được hết hơn nửa quả rồi mà vẫn thấy thằng Thuận với Minh ngồi tán phét, bèn chóp chép nói:

    "Thôi, ăn đi.

    Tí tao ăn hết mất, lúc ấy lại kêu."

    "Mày chỉ ăn, bảo sao "đầy đặn" thế!"

    - Thuận bĩu môi trêu.

    Cu Hiếu thấy ngường ngượng làm sao, nên kệ chúng.

    Chẳng mấy chốc nó ăn hết quả xoài phần nó.

    Nhìn thấy hai thằng bạn đang chén, nó vẫn thèm.

    "Ê, Thuận, cho tao xin miếng..."

    Thuận ham ăn nhưng nó lại dễ tính, cũng chẳng để tâm mà cho ngay.

    Hiếu ngoác mồm, khạp một miếng to.

    Thằng bé nói hết câu, quay lại nhìn quả xoài của mình mà mếu dở.

    "Cu Hiếu!

    Sao mày ăn hết phần tao rồi?"

    Hiếu nghe thấy bèn chạy tuốt ra xa.

    Thằng Thuận sôi máu, cầm dép đuổi theo.

    Một mình Minh ngồi lại bên bờ tường rào nhà Dũng, cười khành khạch.

    "Thôi bây ơi, ăn thì cũng ăn rồi..."

    "Mày ăn hết phần của tao!

    Lần sau tao có đồ ăn tao không cho mày nữa!"

    - Cu Thuận ném mạnh cái dép nhựa mua ngoài chợ giá 35 nghìn của nó vào người thằng Hiếu.

    Bị cái dép bay như tên lửa đạn đạo sượt qua sườn mặt, Hiếu rối rít xin:

    "Thôi tao xin lỗi, mày đừng chưởng nữa!"

    Mãi về sau, Thuận nó mới chịu dừng lại.

    Trưa vắng là thế, bây giờ người người nhà nhà rủ nhau ra ngoài đi làm, ra ruộng hết rồi.

    Tiếng nói lộn xộn của mấy đứa trẻ con ồn ào không đáng để vào tai họ nữa.

    Chỉ có vài người khó chịu ra mặt khi nhìn thấy một đứa lớn, một đứa bé cầm dép đuổi nhau dọc đường.

    Có người còn quát:

    "Ra giữa đường mà chơi thế này à?

    Đi về nhà đi!"

    Hai đứa oắt biết điều, quay lại chỗ thằng Minh.

    Ngồi mãi cũng chán, chúng nó quyết định đi chơi.

    Sẵn đang đứng trước cổng nhà Dũng, nó gọi vói vào:

    "Dũng, Dũng...

    Mày có nhà không đấy!"

    Cửa nhà gỗ đóng im ỉm.

    Chưa thấy tiếng động:

    "Dũng, Dũng ơi!"

    ...

    "Hay là nó không có nhà hở mày?"

    Thằng Hiếu gãi đầu.

    "Chắc chắn có, xe nó dựng trong sân kìa."

    - tay cu Thuận chỉ chỉ về góc sân.

    "Nhưng sao lâu thế?"

    "Thì mày phải đợi chứ."

    - Thuận đáp.

    ...'Cạch.' Một đứa con trai tóc cắt hai mái thò đầu ra khỏi cửa nhà.

    "Gì đấy?"

    Nó cau mày hỏi, mắt hấp háy, hình như vừa mới ngủ dậy.

    Mặc một bộ quần áo trắng xanh rất hợp trend, nó gần như đối nghịch hoàn toàn với bộ siêu nhân xanh mà Thuận đang mặc.

    "Áo đẹp thế.

    Đi chơi không, bọn mình đi ra cầu, sông chơi đi."

    Thuận nói, hai đứa kia gật đầu phụ họa.

    "Nắng thế này mà đi á?"

    Thằng Dũng ngửa đầu nhìn mặt trời lấp ló sau áng mây ngang dọc.

    "Nóng lắm, hay chúng mày vào nhà tao chơi đi, có điều hòa."

    "Thôi, đi chơi đi, cả hè mày nằm ở nhà rồi."

    Hiếu cố rủ đi cho bằng được.

    Cu Dũng đấu tranh nội tâm lắm lắm, cuối cùng cũng chấp nhận.

    "...

    Ừ thì đi, chúng mày đợi tao tí..."
     
    Cầu Dừa
    Chương 2: Đuối


    Bốn đứa, hai cái xe đạp, dắt díu nhau lướt băng băng trên đường.

    Gió đồng man mát lẫn mùi lúa phả vào mặt, vào cổ, thổi tung mái tóc bết mồ hôi.

    Nắng chang chang vẫn rong ruổi đi cùng lũ trẻ con, bốc hơi nóng hừng hực.

    Mắt thằng Hiếu nheo lại, phàn nàn:

    "Nắng quá, chói hết cả mắt."

    Thuận ngồi sau, mồ hôi đã bám đầy tóc nó, nhỏ tong tong.

    Lâu lâu nó lại vuốt tóc một lần, hạt nước đọng trên ngọn tóc của nó xuôi theo chiều tay rơi hết xuống đường đất.

    "Èo, Thuận, sao mày lắm mồ hôi thế?"

    - Dũng hỏi.

    "Ngữ như mày, hiểu thế nào được.

    Suốt ngày ở trong nhà thế kia, cứ thử ra ngoài đường vài lần đi cho biết thế nào là lắm mồ hôi."

    - Thuận kéo dài giọng.

    Chợt thằng Thuận vỗ vỗ vào hông Hiếu, tay chỉ ra phía trước.

    "Này, đi ra chỗ kia xem đi.

    Có gì mà xúm đen xúm đỏ đông thế?"

    Người lẫn người, lố nhố đứng ở trên bờ kênh.

    Cả một đoạn kênh đó hầu như đều chen chúc người cả, xe đạp dựng đầy xung quanh.

    Đám cỏ đã cháy khô vì nắng, nay lại bị dẫm đạp không thương tiếc.

    Tiếng nước đập chảy xiết ầm ầm, hình như ở đầu làng đang mở cống.

    Bản tính của trẻ con vốn tò mò, lũ tiểu quỷ này cũng thế.

    Hai chiếc xe đạp liền ngay lập tức lăn nhanh, bánh xe quay vù vù.

    Thằng Hiếu với thằng Dũng gò lưng ra đạp, đứa ngồi sau thì rung lắc trái phải, bám chặt lấy yên xe cho khỏi ngã.

    "Ối giời, đạp chầm chậm thôi!"

    Thằng Thuận hét.

    Người nó đã gầy đét lại thấp bé, như tờ giấy bị cắn góc, gió thổi cái là bay.

    Bây giờ Hiếu lại đạp nhanh như này, nhỡ nó tuột tay ra thì có mà đập đầu xuống đất chết toi.

    Thằng Hiếu không thèm để ý, bảo:

    "Chịu tý đi mày."

    Tiếng xe phanh kít lại.

    Thuận với Minh nhảy tót xuống từ yên sau, lon ton chạy ngay ra chỗ náo nhiệt.

    Thằng Dũng với Hiếu cũng không vừa, gạt được chân chống xe là nhảy luôn ra xem.

    Đến gần, mấy đứa oắt mới nghe thấy người trên bờ nói gì:

    "Ôi thôi xong...!"

    "Này, cho mấy thằng bé kia vào đây, nhanh lên, nó còn đang sợ!"

    "Thế là thằng kia thôi rồi..."

    Bước chân đang vùn vụt chạy của cu Thuận chậm dần, rồi dừng hẳn.

    Nó vẫn đứng cách đám đông kia vài mét, nhưng không dám tới gần.

    Tiếng bàn luận xôn xao của họ khiến nó cảm thấy bất an.

    "Kìa, đi đi."

    Dũng thúc cùi chỏ vào lưng Thuận.

    Thằng bé ngập ngừng:

    "Tao, tao cứ thấy... sờ sợ làm sao ấy...

    Chỗ đằng ấy người ta nói cái gì mà..."

    "Gớm, mày cứ lo linh tinh."

    - Thằng minh trờ tới từ đằng sau, bĩu môi.

    Nói gì thì nói, tâm can nó đang cố giữ nó đứng yên lại.

    Nhưng nó cũng thực sự muốn ra kia xem có gì.

    Không nén nổi tò mò, nó vùi sâu cái lo lắng của mình vào đáy ý niệm:

    "Ừ, kệ đấy, đi!"

    Nói rồi bốn thằng vừa cười vừa nối đuôi nhau chen vào.

    Người ta vẫn đang nói chuyện rôm rả, khều tay người này huých vai người kia.

    Mặt của mấy bà, mấy ông nông dân trông có vẻ nghiêm trọng lắm.

    Thuận chen được vào bên trong, chân dẫm nhầm phải chân của bà già nào, bị người ta chửi đổng lên.

    Nó ngượng ngịu chùi tay áo lên mũi, nói vội lời xin lỗi, mắt dáo dác nhìn về đằng xa.

    Dưới kênh, phần nông nhất ở ngay cạnh cái đình làng, có mấy người đàn ông to khỏe.

    Ngồi gần đó là mấy đứa trẻ con, khuôn mặt thấm đẫm nỗi hoảng sợ.

    Có đứa còn gục mặt vào cánh tay mà ngồi khóc.

    Một đôi dép màu xanh lam đậm in hình năm anh em siêu nhân đang nằm lửng lơ trên bãi cỏ, ngay bên cạnh cái áo ngắn tay xanh lá nhạt bị vo viên vứt trên bờ.

    Nước ở gần bờ bên kia vốn trong vắt, bây giờ đục ngầu một khoảng, bùn cuộn lên.

    Hiếu huých eo thằng Minh, chỉ về phía bên cạnh gốc cây gạo.

    Hoa gạo rơi đỏ một vùng, làm nền cho một đứa bé to cao đang cố nhoài ra phía bờ kênh trong khi đang bị kìm kẹp bởi một vòng tay màu đồng cứng rắn, nổi đầy gân xanh của một người đàn ông cởi trần.

    Nước mắt nó nhòe đi, miệng kéo ra khóc lóc, gọi ầm ĩ:

    "Hu hu hu, ông bỏ cháu ra!

    Sao ông không cho cháu cứu bạn cháu, Lâm ơi, Lâm, Lâm ơi...!!!"

    Tiếng hét của thằng bé vang lên xé lòng.

    Đầu nó lắc nguầy nguậy, bàn chân trần cứ cố tiến về phía trước.

    Cánh hoa gạo rơi xuống, đỏ thẫm trên nền đất kênh, như minh họa cho cảm xúc của thằng bé.

    Người đàn ông phía sau chật vật giữ lấy khủy tay của nó, cuối cùng cũng đuối sức mà tuột tay.

    Nó như vớ được cơ hội, dồn hết sức lao ngay đi.

    Cơ thể của nó như mũi lao cắm thẳng xuống mặt nước chảy xiết.

    Người đứng ven bờ hú lên kinh hãi, thương xót.

    Thằng bé bơi theo dòng nước, tiến về một điểm mà bây giờ thằng Hiếu, thằng Thuận, thằng Dũng, thằng Minh mới để ý.

    Một cái đầu cứ nhấp nhô theo sự lên xuống của dòng nước vô tâm.

    Hai bàn tay với lên khỏi mặt nước rồi lại bị nhấn chìm nghỉm.

    Thằng bé to con kia cố với theo cái tay tái nhợt, tiếng gọi cứ vang mãi:

    "Lâm ơi, bắt lấy tay tao!

    Lâm, Lâm!"

    Ngón tay của nó xòe ra, chụp được cánh tay trơn nước.

    Bàn tay của thằng Lâm đó vẫy điên loạn, cố bám lấy cái phao cứu sinh cuối cùng.

    Túm thật chặt, cả hai đứa trẻ con bấu víu lấy nhau mà bơi ngược dòng.

    Vài người còn có ý định nhảy xuống mà vớt hai đứa chúng nó lên.

    Đứa nhảy xuống cứu bây giờ sặc nước, bàn tay túm lấy thằng bé sắp chết đuối đang lỏng dần.

    Sóng đẩy phần thân trên của thằng Lâm trồi hẳn lên.

    Nắng chiếu vào khuôn mặt đẫm nước.

    Nó cảm thấy chóng mặt và hoảng sợ cực độ.

    Mắt nó nhắm chặt, miệng há lớn hít lấy hít để không khí.

    Nước lẫn bùn chảy tong tong xuống khuôn mặt nó, chảy cả vào mũi, vào họng.

    Chân nó như chân vịt, đạp liên hồi ở dưới mặt nước.

    Hụp một cái.

    Cả người nó mất tích dưới dòng nước lợ tanh.

    Cơ thể nó cứ bị nhồi lên, rồi nhấn xuống.

    Sóng nước cứ đùa cợt với nó như vậy, đầu óc nó choáng váng.

    Mắt thằng Lâm nhìn thấy mặt trời, rồi lại bị phủ mờ bởi dòng nước.

    Cứ liên tục liên tục như thế, miệng nó há ra lại ngậm vào.

    Con kênh như thể vừa đấm vừa xoa, chưa để cho nó hít đủ không khí đã nhấn chìm nó dưới lớp sóng mạnh mẽ.

    Con kênh lại vào giờ mở cống, nước chảy xiết như thủy triều biển, từng con sóng táp mạnh lên đầu, lên cổ cả hai đứa nó.

    Thằng to con kia vẫn đang cố cầm chặt cánh tay Lâm mặc cho sóng dữ, móng tay cào mạnh lên da thịt, nhưng nó không còn thấy đau nữa.

    Đầu óc nó giờ mụ mị, theo bản năng, nó tự bám lấy cánh tay thằng bé kia bằng cả hai tay, cố víu lấy mà về bờ.

    Nước xiết quá, đứa cứu nó cũng đang chật vật cố bơi về ven kênh mà mãi chẳng nhích được tí ti.

    Ấy thế rồi tuột.

    Cánh tay trơn nhẫy đang nằm trong bàn tay của nó kia thế là vụt mất.

    Nó bị đẩy tít ra xa, bàn chân không chạm được đáy sông, lửng lơ con cá vàng, vẫy vẫy.

    Nó lại bị dòng nước ác ôn cuốn đi trong tuyệt vọng.

    Tai nó ù đặc, chỉ nghe thấy tiếng nước ùng ục những bọt sóng.

    Miệng nó cố mở ra hô to 'Cứu với!', nhưng không thành.

    Chân nó đạp nhanh và mạnh, người nó ưỡn thẳng, cố ngoi đầu lên.

    Đôi tay quật giãy liên hồi làm nước bắn tung tóe, nó mất sức dần.

    Tâm trí nó trống rỗng, nước mắt vô thức chảy ra...

    ...

    Nó nghĩ về gia đình...

    Mẹ nó với em nó đang ở kia, chờ nó về nhà...

    ...

    Thằng em còn đang chờ nó chia tiền múa lân Trung Thu từ hồi đầu tuần...

    ...

    Bà nó đang đợi nó mua chai nước mắm về để nấu cơm...

    ...

    Nó vẫn chưa kịp mua cái đầu lân mà nó thích bao nhiêu lâu...

    Nó chưa hoàn thành cái gì cả...

    Chợt sóng đẩy người nó nhoài lên.

    Nó mừng rỡ hít lấy không khí mà nó thèm khát.

    Da mặt tái nhợt, nó trồi được lên lâu hơn những lần khác.

    Lâm những tưởng lần này nó thoát nạn, nó sẽ về được nhà...

    Nhưng không.

    "Á!"

    Lâm hét lên.

    Người đứng lố nhố bên bờ kênh kinh hãi nhìn về phía nó, có vài người còn nhảy xuống rồi.

    Chân nó nhói lên một trận đau buốt.

    Thì ra nó bị chuột rút.

    Chân nó vô lực, duỗi thẳng sõng soài.

    Hai cánh tay cố gạt nước, nhưng cũng chẳng tác dụng.

    Và thế là nó chìm... thằng bé to con kia lao xuống chộp lấy chân nó.

    Mấy người đàn ông cũng nhảy ra, ý muốn vớt nó lên.

    Nó hợp tác, đưa cánh tay lại gần họ.

    Nhưng có vẻ ông trời muốn nó về với ông, tất cả cơ hội sống sót, nó bỏ lỡ.

    Sóng đánh thật mạnh, mà nó thật yếu ớt.

    Sức nó cạn kiệt rồi...

    Bây giờ nó đã trôi đi quá xa, còn ai cứu được nó nữa?

    Nó lịm dần.

    Sót lại trong đôi mắt nó là hình ảnh người ta đang đứng lố nhố bên bờ, tiếng gào khóc, lời xót thương, lặng lẽ trôi vào tai nó rồi bị dòng nước xiết kéo đi...

    Nó muốn về nhà, mua nước mắm về cho bà, đón em nó đi học về... muốn mua cái đầu lân, muốn được mẹ tặng cho cái điện thoại mà nó hằng đêm mơ ước.
     
    Cầu Dừa
    Chương 3: Bà Liên


    Thằng Hiếu nhìn thấy đứa bạn đang ngập dưới nước, trong lòng không khỏi run sợ.

    Nó muốn lao xuống mà cứu, nhưng mấy bà đã cản nó lại.

    "Mày phải nghĩ về bố mẹ mày chứ, xuống đấy rồi mày chắc gì đã biết bơi mà về bờ."

    "Bạn của cháu mà bà ơi, cháu...!"

    "Mày lại lí luận như thằng kia - bà chỉ xuống một đứa con trai khác đang khom lưng túm lấy eo của một ông to khỏe nào đấy, giữ ông không bị cuốn đi khi đang giữ được người thằng Lâm.

    Thằng cu kia cũng như mày, bị mấy bà dưới kia cản lại mà không được, bây giờ đang như thế kia, thì mày nghĩ mày vào đấy làm được gì?

    Chỉ tổ rách việc."

    Bà lườm Hiếu cháy mặt.

    Nó đành đứng im.

    Chợt, tim nó nhảy cẫng lên như đánh lô tô trong ngực, khuôn mặt lộ rõ sự bàng hoàng kinh hoảng.

    Nó thấy thằng Cường - tức thằng bé năm nay lớp 6 lăn xả vào dòng nước cứu Lâm, tuột tay.

    Tim nó đập lên "bình" một cái rõ to.

    Chân tay cũng như bó cơ của nó cứng đờ, mềm nhũn.

    Nhìn tình hình, nó biết rằng nếu Cường đã tuột tay, thì thằng Lâm chẳng còn hy vọng nữa.

    Mấy ông nông dân kia chỉ là túm lấy tấm áo của Lâm mà thôi, sóng chỉ cần tạt một cái, và thế là hết.

    Nhưng nó không chấp nhận, nó vẫn cố chấp tin là còn cứu được.

    Không chần chờ, nó nhảy ngay xuống dưới.

    Đang cắm cúi chạy không để kịp ý tới cái gì, thì nó chợt ngã sõng soài, mặt đập xuống đất.

    Thằng Thuận nhát hít vừa ngáng cẳng nó.

    "Thằng điên, mày còn làm thế này nữa!"

    Vừa lúc Hiếu đứng lên mắng mỏ, chuẩn bị chạy đi thì thằng Thuận đã lôi lại.

    "Hu hu... mày đừng cố nữa, thằng Lâm... thằng Lâm nó..., nó trôi đi mất rồi!"

    Cu Hiếu vùng tay, chửi:

    "Bố thằng hâm, đi ra!"

    Thuận thút thít khóc, chỉ về chỗ mà Lâm vốn đang được giữ lại.

    "Ngay lúc mày chạy xuống thì ông áo xanh kia cũng tuột tay.

    Bây giờ Lâm nó trôi đi mất, mày có ra cũng không làm được gì đâu..."

    Thằng Hiếu nghe xong mà không dám tin.

    Mắt nó cuống cuồng lia về chỗ Thuận chỉ.

    Trước mắt nó là cu Cường đang đứng gần bờ, khuôn mặt hụt hẫng, hoảng loạn.

    Ông già áo xanh vỗ vỗ vai nó an ủi, tay kia ông cũng bớt đi nước dính trên mặt.

    Thằng bé ôm eo ông bây giờ đứng đực ra ở gần bờ, ánh mắt nó trống rỗng, buồn rười rượi, nhưng cũng có nỗi tức giận khảm sâu, hướng về phía nước chảy xuôi dòng.

    Nước mắt đứa đó chầm chậm nhỏ giọt xuống.

    Đó hình như là cu Trung.

    Thằng Hiếu nhìn khung cảnh kia mà mũi nó cay xè.

    Mắt nó thế là đỏ ửng, nước trôi tuồn tuột xuống khỏi hốc mắt.

    Nó khóc.

    Dũng với Minh chỉ biết đi xuống mà chung cái nỗi buồn này với nó.

    Thằng Lâm với chúng nó, là bạn cùng lớp.

    Các bà các ông đang lố nhố trên bờ bây giờ còn đông hơn.

    Người ta cứ đến xem xem có chuyện gì, rồi đứng lại nghe người chứng kiến kể.

    Có người để ý đến thằng nhãi to con đang ngồi đập nước oán hận, hỏi nhỏ:

    "Bà ơi, thằng bé kia làm sao mà trông hằn học thế?

    Trông kìa, mắt nó đỏ lừ lên mà môi cứ mắm chặt lại."

    "Nó là đứa dám lao mình xuống cứu đứa chết đuối nãy tôi kể ấy.

    Mà không cứu được.

    Chắc là bạn bè, nên buồn lắm."

    "Cũng thương chúng nó lắm, bà nhờ."

    "Ừ!"

    Đoạn đối thoại lọt hết vào tai thằng Cường.

    Nó không dám ngẩng mặt lên nhìn.

    Bà càng nói, nó càng thấy khổ sở.

    Không cứu được bạn là cái gì đó giống như một tội danh tày trời nó tự treo lên cổ mình.

    Vẻ mặt bàng hoàng và tuyệt vọng của thằng Lâm sẽ ám ảnh nó cả đời.

    Nó vô dụng và tồi tệ quá...

    Tiếng khóc thút thít âm thầm vang ngay sau lưng nó.

    Thằng Cường quay đầu lại.

    Nó thấy thằng Hiếu và Thuận đứng gần gốc cây gạo mà khóc.

    Ngay kia, thằng Quân với Trung ướt sũng người, đang ngồi tức tưởi.

    Cu Dũng, cu Minh chạy lại dỗ, vỗ vai an ủi từng đứa một, lâu lâu lại liếc mắt về hướng nước chảy xuôi, chẳng biết để làm gì.

    Thấy vậy, mũi nó xông lên một trận cay cay.

    Gục đầu vào khuỷu tay, nó khóc lớn.

    Nó cảm giác tiếng khóc của nó át hết tiếng nói chuyện rôm rả của các bà.

    Cường chẳng nghe thấy ai nói gì nữa, chỉ nghe thấy tiếng khóc buồn uất của mình.

    Nó nấc lên từng đợt, nước mắt xuôi theo gò má rồi chảy xuống, thấm vào tay áo ngắn cũn.

    Nó khóc quên trời quên đất, khóc đến mức mắt nó sưng vù như hai quả cà chua.

    Tay nó cứ đấm thùm thụp xuống mặt đất, lún cả chỗ đất hơi ẩm.

    Tay kia, nó túm lấy cổ áo bị giằng ra rộng như cái thuyền, kéo lên chùi chùi mũi.

    Nó cảm thấy buồn ngủ.

    Hầu như ai khóc nhiều cũng cảm thấy buồn ngủ.

    Nó cũng thế.

    Thế là được một lúc, người ta không nghe thấy tiếng khóc ai oán nữa.

    Đứa bạn đứng đằng sau của nó đã nín.

    Còn nó thì người ta thấy đang gục mặt vào cánh tay đang để trên đầu gối, tấm lưng lên xuống đều đều.

    Cu Thuận nước mắt vừa mới khô, thấy thằng Cường ngồi bất động một chỗ, liền chạy ra hỏi:

    "Cường...

    Cường ơi?

    Mày làm sao đấy...

    Uy giời, dậy, dậy đi!"

    Bàn tay bé tẹo toàn da bọc xương của nó vỗ đen đét vào lưng Cường.

    Chắc thằng này khóc nhiều quá, vỗ mãi mới tỉnh.

    Nó tỉnh dậy, mặt ngơ ngác như nai tơ lạc đàn, làn da đen nhẻm bây giờ lại thêm bọng mắt sưng vù với chóp mũi đỏ ửng.

    Thuận lôi nó dậy.

    "Thôi... khóc cũng chả làm được gì, mày ạ!

    Bây giờ đi về đi, đợi xem ngoài kia họ đã vớt được Lâm chưa...!"

    Cu Cường vốn đã nín, nghe xong lại chuẩn bị sụt sùi ngay.

    Chưa để nó nấc thêm phát nữa, thằng Hiếu đã đi đến khoác vai.

    "Thôi, thôi, khóc ít thôi, lấy sức về còn thưa chuyện với ông bà mày."

    Cường nghe xong hơi đờ người.

    Nó vẫn gật đầu, tay thuận thế nhấc lên lau nước mắt vẫn còn chưa khô.

    "Trung ơi... này, thằng Quân, thằng Hiệp, đi về thôi...

    Chuyện cũng đã rồi..."

    Thằng Quân, thằng Trung được một phen kinh hồn bạt vía, đến bây giờ hồn vẫn chưa hoàn, chân tay còn run lẩy bẩy.

    Cuối cùng, Dũng phải đến tận nơi xách hai đứa lên.

    Thằng Hiệp đứng gần đấy đang lau nước mắt, xách dép chạy theo.

    Chúng còn chưa kịp cất bước, đám đông chợt rẽ ra thành hai hàng.

    Không kịp thắc mắc, nó đã thấy một bóng người phi vào.

    Xông vào là một người phụ nữ tóc tai bù xù.

    Khuôn mặt bà nhau nhúm cả lại, vết nhăn ở khóe mắt bị ép chặt vào nhau.

    Đôi mắt lẩn đằng sau lớp bọng mắt hơi sưng hiện rõ sự bàng hoàng, sợ hãi.

    Miệng của bà mở lớn, liên tục gào:

    "Ối giời ơi... con tôi... con tôi, đâu, hả, con tôi...

    Hu hu hu, con ơi, Lâm ơi...

    Con ơi là con, Lâm ơi, về, về đi con ơi.. !"

    Tiếng gào khóc trong tuyệt vọng của bà cứ thế làm rộn lên một khúc kênh lớn.

    Người ta xuýt xoa thương cảm:

    "Đấy, mẹ nó đấy..!"

    "Eo ôi thương thật ấy."

    "Mẹ nó biết tin nhanh ấy chứ, quần áo thế kia hình như vừa mới đi làm về."

    "Tội quá, cái Liên thế kia trông có khốn khổ không chứ!"

    Bà mẹ nhào sang, túm lấy áo của ông áo xanh ban nãy, nước mắt nước nũi đầm đìa, hỏi:

    "Ông ơi, ông.

    Hu hu hu, con cháu đâu rồi ông ơi..!

    Nó đi đâu rồi hả ông, ông tìm nó giúp cháu với, ông ơi, ông!!!"

    Bà khóc nức nở.

    Ông nông dân áo xanh cũng chẳng biết làm gì, đành im lặng, thở dài.

    Ông biết tin này là quá sốc, là quá kinh khủng với một người mẹ, nhưng ông vẫn phải nói, để mẹ thằng bé còn có thể chấp nhận đối diện với sự thật.

    "Con của cháu nó trôi về đằng kia rồi...

    Mọi người ở đây cũng cố cứu nó, nhưng mà chắc Thủy tổ Hà Bá muốn gọi nó về...

    Chúng ta không làm gì được."

    Bà Liên ngồi thụp xuống, vật vã khóc gào, liên tục gọi tên con.

    Tóc tai bà xõa xượi, rối tung phủ đầy trên vầng trán nhăn nhúm.

    Mũi bà đỏ hoe, bọng mắt hơi sưng đỏ, nước mắt tuôn như suối.

    Bà Liên không dám tin con bà đã thành ra như thế.

    "Ối con ơi là con ơi!

    Sao bỏ mẹ đi thế này con ơi, con ới là con ơi...!"

    Ai cũng thương xót cho nhà thằng Lâm.

    Vài ngày nữa là thằng Lâm tựu trường, nhưng nó không đợi đươc.

    Nó bỏ học bỏ hành, bỏ lại gia đình, bỏ lại bạn bè, rồi đi.

    Bỗng nhiên một người đàn ông gầy nhẳng, cao lêu nghêu, không biết từ đâu xuất hiện, hét lớn:

    "Này!

    Người ta tìm thấy thằng Lâm rồi, đang vớt lên kia kìa!"

    Thế là người đứng trên bờ rục rịch xách xe đạp chạy đi mất.

    Bà Liên nghe thấy thế, đuôi mắt bà xếp nếp, gọi:

    "Ôi...

    Lâm, cu Lâm của mẹ...

    Nó đâu, nó đâu?

    Ai chở tôi ra đấy với!

    Con tôi, ôi con tôi!"

    Có người rủ lòng thương, cho bà đi nhờ.

    Trên xe người ta, bà cứ khóc rưng rức, tay áo dài ngậm đầy nước mắt mặn chát.

    Bác Đức đang chở bà, nghe thấy tiếng khóc mà lòng chùng xuống.

    Bà Liên đây cũng là người cùng làng, cùng xóm.

    Nay thằng Lâm con bà ấy như thế, bác cũng thấy xót lòng.

    Ngập ngừng mãi, bác an ủi:

    "Liên ạ!

    Thằng Lâm như này, e cũng là cái kiếp, cái số nó thế.

    Phận nó bạc bẽo, nay về với ông bà tổ tiên, ắt cũng là do trời định cả.

    Mày đừng suy sụp quá, thằng Lâm nhìn thấy, nó cũng buồn."

    Bà Liên nghe xong còn khóc to hơn.

    Hạt nước mắt to đùng như hạt ngô thi nhau lăn xuống từ gò má cao hốc hác của bà.

    Bà biết là cu Lâm của bà đi rồi.

    Bà cũng biết là nó không bao giờ quay về được nữa.

    Nhưng bà thấy hụt hẫng, thấy buồn bã lắm.

    Bà nghĩ đến sau này, con bà không còn ở bên bà nữa.

    Bà thấy đau lắm, đứa con bà rứt ruột đẻ ra...
     
    Cầu Dừa
    Chương 4: Ông Mậu


    Tám đứa trẻ con biết thằng Lâm đã được vớt lên, liền cuống cuồng lao ra chỗ để xe.

    Cu Cường mới nguôi sợ, nguôi căm, nhìn thấy xe của thằng Lâm vẫn còn để trên bờ, thân xe màu thép vứt sõng soài lăn lóc thì cái sợ, cái căm lại bùng lên.

    Nó như con chó điên, ngồi thụp xuống đấm đá nền đất, nhổ cả gốc mấy cây cỏ cháy ngã rạp ven đường.

    Chân nó duỗi thẳng, mắt cứ mở trừng trừng, đấm đạp vào không trung.

    Mấy đứa kia nhìn nó mà phát kinh.

    Thằng Trung rụt rè cúi xuống, xốc nách nó đứng lên:

    "Thôi...

    đi, không tức nữa..."

    Ánh mắt nó lừ lừ nhìn chốn vô định, giống như mấy đứa bị tâm thần.

    "Chắc nó thấy ân hận lắm!"

    - mấy đứa còn lại nghĩ.

    Trên đường về, không đứa nào nói nổi một câu.

    Thằng Cường được cu Trung chở trên con xe cà tàng, bánh xe đang non hơi.

    Mặt đứa nào đứa nấy bi ai, sầu thảm.

    Mặt trời chẳng thèm để ý tâm trạng tám đứa chúng nó như thế nào, thảnh thơi thả từng cụm nắng vàng chói xuống đồng.

    Con đường đất ánh lên vàng khè, lẫn màu ánh dương như phát sáng.

    Sáu chiếc xe đạp đi chầm chậm giữa chiều nắng gắt.

    Mới hai giờ rưỡi chiều.

    Còn quá sớm cho tất cả mọi chuyện xảy ra.

    Lâu lâu, tiếng thở dài thườn thượt nghe thấy rõ mồn một.

    Đứa ngồi trước chăm chú lái, đứa ngồi sau cúi gằm đầu tránh nắng.

    Không mũ nón gì, đầu tóc ướt sũng của thằng Trung, Quân, Hiệp và thằng Cường phơi ra lồng lộng dưới gió.

    Tiếng chim, tiếng dế kêu ở trong mấy bụi rậm phá vỡ sự yên tĩnh bức bối, nhưng lại làm dậy lên cái nóng oi ả của mùa hè.

    Cu Thuận gãi gãi đầu, khó khăn mở lời:

    "Tụi bay... tụi bay làm gì ở cầu Dừa vậy..?"

    Ba đứa kia nhìn nhau, rồi đổ dồn mắt về phía thằng Cường.

    Thấy nó vẫn nhìn chăm chăm xuống mặt đường đầy nắng, không phản ứng gì, Quân mới dám lên tiếng:

    "Thì... thì bọn tao thấy giữa trưa trời nóng, mà không có bài tập...

    Chơi game thì lại nhàm quá, thế là gọi thêm Trung với cu Hiệp đi.

    Giữa đường gặp được thằng Lâm vừa đưa em nó đi học về.

    Nó nhập hội, đi cùng bọn tao.

    Cu Cường đứng sẵn ở đó từ lúc nào rồi.

    Bọn tao đến thì đã thấy nó đang chuẩn bị nhảy xuống.

    Cả bốn đứa tao thế là thi nhau cởi áo rồi phi thẳng xuống nước luôn...

    Rồi... rồi..."

    Thằng Hiếu và Thuận nhìn nhau.

    Chúng nó biết là tiếp theo sau đó chính là thứ chúng mong chờ được biết nhất.

    Thằng Thuận thúc giục ngay, giọng điệu nóng nảy:

    "Kể đi chứ!"

    Quân nuốt nước bọt, giọng thì thầm run run:

    "Thằng Lâm nhảy xuống cuối cùng.

    Hình như tầm một giờ hay một giờ rưỡi là đầu làng mở cống.

    Nước lúc ấy tràn vào, chảy cũng xiết lắm.

    Bọn tao chơi ở gần bờ, chỗ nước nông ấy, vì cũng sợ bị nước cuốn.

    Mà cu Lâm lại không để ý.

    Nó chạy ra chỗ khác, cát ở đáy chỗ đó bị lún một khoảng dài.

    Mới bước vào thì nó thấy nông, nước chưa đến qua ngực.

    Nó còn í ới gọi cu Trung: "Trung ê, chúng mày ê, ra chỗ này đi, tắm mát lắm, còn có bóng râm này."

    Mà thằng Trung lúc đó lại không nghe thấy, tài thật chứ.

    Nó gọi không được, tự xuống bơi một mình.

    Nó không biết chỗ đó cát lún, bước thêm được một bước thì đáy kênh sụt.

    Nó trượt thẳng xuống dưới lòng sông.

    Thằng Lâm vẫy vùng dưới lòng kênh rõ lâu.

    Tiếng nước đập ào ào.

    Cu Cường nhìn thấy nó đầu tiên, cuống cuồng bơi ra cứu.

    Nhưng nước chảy mạnh quá, nó cứ bắt được là lại tuột tay.

    Cứ như vậy...

    Tao thấy tình tình nguy khốn quá, liền kéo thằng Trung chạy ra lôi chân túm cổ nó vào.

    Không làm gì được mày ạ!

    Sóng nước cứ táp lên, nắm được chân nó rồi thì cũng vì trơn mà buông tay.

    Nó trôi đi mất.

    Thằng Cường hoảng quá, hét ầm cả lên.

    Nó gọi, ý bảo có ai đến cứu không.

    Cái ông áo mà xanh xanh, chúng mày nhìn thấy rồi, ban đầu ông ấy đang làm đồng ở ruộng gần đấy.

    Thấy tiếng kêu của Cường với tiếng đập nước ì oạp, nên ổng chạy như bay đến.

    Trông mặt ông hoảng lắm.

    Tại ông nhìn thấy một thằng bé đang vùng vẫy sắp đuối dưới nước, với mấy đứa khác đang nhoài người cố bơi lại gần.

    Ông hét lên rõ to: "Bọn kia, chúng mày tránh xa ra!

    Nước cuốn đi chết cả lũ bây giờ!"

    Tao với thằng Trung nghe thấy, biết sợ mà luyến tiếc quay về bờ.

    Thằng Cường như bị bịt chặt tai, nó cứ lao đến gần thằng Lâm.

    Ông già kia thấy thế, bèn nhào ngay xuống luôn.

    Tũm một cái, ông nắm đầu cu Cường lôi ra.

    Nó lúc ấy như lên cơn rồ, chân tay cào loạn xà ngầu, cố túm lấy bàn tay chơi vơi của cu Lâm.

    Ông nông dân sau khi lôi đầu được Cường ra rồi thì ngay lập tức bơi nhanh đến chỗ nước xoáy, dang tay bắt lấy chân thằng kia.

    Mà không biết làm sao ấy, ông ấy cứ tuột tay, lần này đến lần khác, nó suýt trôi đi mấy lần.

    Mấy đứa bọn tao trên bờ sợ quá, nên... nên... khóc luôn...

    - nó nói giọng ngại ngùng.

    Thằng Cường thấy thế nhao vào, túm lấy áo nó.

    Chúng mày nhìn thấy rồi đấy..."

    Thằng Thuận ngậm ngùi:

    "Thương nó thật ấy!"

    Chúng nó im lặng đi tiếp.

    Vẫn đường làng mọi hôm, nhưng chúng nó thấy buồn quá.

    Nắng thì bướng bỉnh, đường gồ ghề rác đá.

    Cỏ xung quanh cháy xém, từng cụm từng cụm ngả đầu vào nhau, vàng cháy.

    Xe xóc nảy liên hồi, đến cả đất đá cũng muốn chúng nó khó chịu buồn rầu.

    Đường vắng như chùa Bà Đanh.

    Người làng bây giờ người thì đi làm đồng, xí nghiệp, người thì chạy đi xem tình hình của thằng bé chết đuối như nào.

    Không một bóng người lảng vảng trên đường đất.

    Vắng vẻ đối với chúng cũng là cái buồn.

    Vẫn là thằng Thuận phá vỡ sự tĩnh lặng, hỏi cu Hiếu:

    "Sao lâu thế mày?"

    Chầm chậm, thằng Hiếu đáp, giọng trầm hẳn xuống một tông:

    "Sắp đến rồi.

    Nghe người ta bảo là ngay đằng kia thôi."

    - nó chỉ ngón tay về đằng trước.

    Chỗ mà nó chỉ bây giờ đang chật ních toàn người là người.

    Họ cứ xúm lại, bám vào thành cầu mà nhìn xuống.

    Người ta xầm xì nói chuyện, người đi đi lại lại, chống nạnh ngang hông.

    Ngay đối diện có một quán ăn be bé.

    Khách bộ hành dừng chân ở quán đang ăn trưa, thấy náo nhiệt cũng thò đầu ra ngoài xem.

    Đông như trẩy hội.

    Chúng nó chợt nghe thấy tiếng thét đanh thép của một người đàn ông.

    "Mấy người này...

    Chỗ các người tụ tập ở đây đấy à, hả?

    Đi về, mau lên, đi về!

    Chuyện nhà người ta cứ thích xen vào!

    Giải tán, giải tán đi!"

    Đám đông ồn ào xôn xao, nhưng nhất quyết không chịu quay về với công việc thường ngày của họ.

    Chuẩn bị nạt nộ tiếp, người đàn ông đột nhiên dừng lại.

    Có một ông già cao tuổi, đến hỏi:

    "Vớt được chưa?

    Chưa vớt được thì đành phải lặn xuống mà tìm thôi.

    Cần thì tao tìm người giúp cho."

    Thấy người đàn ông ban nãy bất lực gật đầu, ông già ngay lập tức quay đầu đi ngay.

    Chỉ một lúc sau, ông đã dẫn theo một người da rám nắng, vỗ vai bảo:

    "Thằng này đây!

    Nó chuyên đi vớt xác dưới sông, dưới ao, chắc làm được."

    Thằng Trung thấy quen quen, lỏ mắt nhìn kỹ.

    Ấy là một người đàn ông tóc húi cua, mắt đen một mí, lông mày rậm.

    Tai ông ta to phàn phạt, trông ngộ.

    Là ông Mậu.

    Theo như nó nhớ, ông này là người hay chèo cái thuyền tự chế đi dọc các con kênh con sông ở khắp đất cảng Hải Phòng này.

    Chưa có chỗ nào mà ông chưa từng đi qua.

    Ngày còn bé, cu Trung lâu lâu vẫn nghe bạn bè, hay gần nhất là ông bà bố mẹ, kể mấy câu chuyện của ông Mậu.

    Ông gần như coi là dân chài, vì thế kiến thức về sông suối ao hồ ông biết nhiều lắm.

    Có một lần ông đi đánh bắt về, mình mẩy ướt hết.

    Vợ ông hỏi, ông mới nói ông bị ma da kéo chân xuống suối khi đang đi trên cầu.

    Con ma mình mẩy trơn nhớt, bàn tay toàn da bọc xương xám xịt, túm lấy cổ chân ông rồi lôi ông xuống.

    Ông còn bất ngờ, bị kéo rơi xuống rồi mà vẫn chưa hiểu chuyện gì.

    Mãi, ông mới tỉnh ra, vùng khỏi tay con ma một cách khó nhọc.

    Ma da túm chặt, lôi ông thẳng xuống đáy suối, không cho cơ hội ngóc đầu lên.

    Ông hoảng quá, tay quờ lung tung.

    Chợt, tay ông nắm được vào một cành cây chĩa xuống suối.

    Bắt ngay lấy, ông Mậu cố vít cành cây mà đu người lên.

    Không biết bằng cách thần kì nào, ông đã nằm vật ở trên bờ.

    Bò lê bò lết, quần áo ông ướt sũng, cố tránh khỏi con ma nước.

    Nào ai ngờ, nó trồi hẳn lên khỏi mặt nước, đôi mắt sâu hoắm đen ngòm lia về phía ông.

    Hai bàn tay xương xẩu của nó bám lấy thành cầu, từ từ nhấc thân thể nhão nhớt lên.

    Đối diện với ông bây giờ là một thứ ghê tởm, người không ra người mà ngợm không ra ngợm.

    Đầu nó lơ thơ vài sợi tóc, rong rêu bám phủ đầy đầu.

    Cái miệng rộng ngoác như miệng thùng đựng thóc, há ra một cái lỗ sâu hun hút.

    Chân tay con ma gầy nhẳng, dài thòng.

    Cả cơ thể nó ánh lên sáng loáng, kì dị.

    Ông Mậu vô thức lùi lại phía sau, đũng quần bạc màu ma sát với sàn cầu gỗ.

    Mặt ông lộ rõ vẻ kinh hoàng, đôi mắt nhìn chằm chằm vào khuôn mặt hốc hác với gò má cao.

    Nhớ ra điều gì, ông bèn bò lăn bò toài đến cạnh cái túi vải lăn lóc tít bên kia cầu.

    Tiếng khò khè khàn đặc của con ma đuổi ngay sau lưng ông.

    Chộp nhanh lấy miệng túi, ông vạch ra, lấy một cái lọ nhỏ bằng sứ sạch bong.

    Bàn tay run run mở nắp lọ, ông thò mấy ngón tay vào, bốc lên một thứ bột đỏ thẫm dưới ánh trăng mờ.

    Tay ông quật nhanh đến nỗi chỉ để lại tàn ảnh.

    Nhúm bột vừa được ông lấy ra bay hết vào mặt mũi thứ đối diện.

    Rú lên một tiếng thê lương, con ma ngã vật xuống.

    Khuôn mặt nó nổi đầy mụn nhọt như vết bỏng.

    Nó quằn quại, bàn tay với móng vuốt mảnh dài cào tới tấp lên mặt.

    Những bọc mụn nước to đùng to bằng ngón chân cái thi nhau nổi lên, nổ bùm bụp.

    Ánh mắt hận thù của nó nhìn chòng chọc vào ông Mậu.

    Nó gào lên, bốn chân như chân nhện bò lại gần ông.

    Biết không thể làm gì, ông cuống cuồng quơ vội túi vải nâu, chân thấp chân cao chạy đi mất.

    Ông thậm chí không dám quay đầu lại.

    Chạy đến gần một ngôi chùa làng, ông mới không nghe thấy tiếng động nữa.

    Tim ông cứ nảy lên từng hồi, đầu tóc ướt đẫm những hạt mồ hôi to như hạt ngô.

    Lắc lắc đầu, ông bình tâm lại, lết bước chân mệt nhoài đi về...

    Kể từ lần đó, ông thường hay gặp phải những con ma nước, ma rừng.

    Lâu dần thành quen, cộng thêm cái tính gan dạ sẵn của người chài biển, ông biến thành ông Mậu vớt xác từ bao giờ...

    Đó là những gì cu Trung được nghe kể.

    Ấy là thứ kinh dị nhất với nó ngày bấy giờ.

    Ngày ấy nó mới chín tuổi, ma da ma cỏ đôi khi vẫn khiến nó hoảng sợ, nhất là vào những tối đi học thêm về một mình.

    Bây giờ có lẽ vẫn vậy.

    Thử tưởng tượng xem, một con ma lù lù thò tay lên nắm lấy chân nó, lôi tuột nó xuống kênh...

    Tâm trí nó ngập trong tưởng tượng về một con ma, con quỷ kinh tởm, thì một tiếng như thể vật nặng rơi xuống nước làm nó tỉnh lại.

    Ông Mậu giơ hai tay thẳng trước đầu, chúc xuống và lao thẳng vào làn nước lấp lánh vàng vọt của nắng chiều.
     
    Cầu Dừa
    Chương 5: Vớt xác


    Tất cả mọi người xung quanh đứng tụm lại bên thành cầu, trố mắt nhìn xuống dưới mặt nước xao động.

    Chỉ thấy ông Mậu một lần ngóc đầu lên hít một hơi dài, rồi lặn ngay xuống.

    Tiếng rì rầm đang lao xao chợt bé đi hẳn.

    Họ tập trung vào mặt nước hơi xao động nhẹ.

    Người còn chỉ tay chỗ này chỗ nọ, đoán già đoán non.

    Chợt, người ta nghe thấy tiếng khóc ti tỉ của người phụ nữ.

    Mẹ của thằng bé chết đuối đến.

    Ông Đức ngồi trước gò lưng đạp, mẹ thằng Lâm ngồi sau khản cổ khóc.

    Tóc tai bà bù xù, giờ còn bết thêm nước mắt và mồ hôi.

    Mắt bà đỏ hoe, ngay khi ông Đức dừng xe, bóng người bà đã lao vọt đến bên cầu.

    Mặt mẹ thằng Lâm vừa hẫng hụt, hi vọng lẫn mong chờ.

    "Con tôi ở đây hả mấy ông bà ơi..?"

    Bà tóm lấy tấm chắn thép mà bấu thật mạnh, phần trên cơ thể vắt vẻo nằm giữa không trung, hông tựa vào thành cầu.

    Người người tản ra hết, họ chẳng dám đứng gần người mẹ mất con.

    Tiếng xì xầm lại rộn lên, người này che miệng, thì thầm với người kia.

    Có người còn lôi điện thoại ra quay.

    Những ánh sáng đèn flash lóe lên giữa trưa nắng, chiếu thẳng vào khuôn mặt nghiêng nghiêng của bà Liên.

    Bà chẳng ừ hử gì, mắt đăm đăm nhìn theo sóng nước trôi về một phía.

    Ông Đức đứng sau bà cũng thắc thỏm ngó theo sau.

    Mũ tai bèo từ thời chiến của ông treo lủng lẳng nơi tay cầm xe đạp, được gió đưa đẩy dưới ánh nắng vàng.

    Ông đứng cạnh con xe đạp chùng xích vẫn kêu còng cọc mỗi lần nhấn bàn đạp, nhấc điện thoại gọi cho ai đó.

    Chỉ thấy sau khi ông cất lại chiếc điện thoại Samsung đời cũ vào trong túi quần, bóng ông cũng ngay lập tức lao đến mép cầu, thò đầu nhìn xuống.

    Rồi nghĩ ngợi cái gì, ông Đức chọn đường tiện nhất, đi xuống chỗ mấy anh thanh niên đang đứng rải dọc quanh bờ kênh, nói nhỏ:

    "Lát nữa mà không vớt được thằng bé thì chắc là nó chưa trôi tới đây.

    Cứ bảo ông Mậu đi lên bờ, kiểu gì tầm ba giờ cũng vớt được xác nó thôi..."

    Anh nào ấy gật đầu.

    Ông Đức lưỡng lự một lúc, cuối cùng đành leo lên bờ lại.

    Ông đến gần bà Liên, vỗ vỗ vai bà như an ủi chứ chẳng nói được gì hơn.

    Đúng như ông Đức nói, chưa đến mươi, mười lăm phút sau, ông Mậu đã ngoi đầu lên lại.

    Vuốt vuốt mặt, ông nói lớn:

    "Chưa tìm thấy, chưa tìm thấy!"

    Đám đông "Ồ!" lên xôn xao, không để ý tới mẹ thằng Lâm nữa.

    Bà đứng lặng người trên cầu, khóc không ra tiếng.

    Thế là con bà chết, mà bà còn không tìm được xác nó mà an táng cho hẳn hoi nữa chăng?

    Cái số bà sao mà hiu hắt thế.

    Sinh được hai đứa con trai, hai anh em chúng nó quấn quít, tình cảm lắm.

    Lúc bà nghén đứa thứ hai, cu Lâm hỏi han ân cần, bảo là nó yêu mẹ, thương mẹ, sẽ chăm em, yêu em nó lắm!

    Thế mà bây giờ, nó bỏ đi một mạch như vậy đấy.

    Mà thằng bé còn chưa học được hết cái hay cái tốt ở đời, đã đi.

    Cái buồn của bà theo gió mùa hè heo hắt thổi, làm mặt nước đục ngầu vì tìm kiếm trở nên sóng sánh.

    Anh thanh niên được ông Đức truyền tai ban nãy nhìn lên phía trên.

    Anh thấy bà Liên đang cởi bỏ đôi dép xăng đan đang đi, khuôn mặt đầy tuyệt vọng.

    Dù anh thấy rất lạ, nhưng anh cũng chả để ý, vội chạy đến chỗ ông Mậu, khều khều vào bả vai săn chắc, nói lại những gì ông Đức nhắn nhủ.

    Ông Mậu mắm môi nghe, nghe xong bèn gật đầu rồi bảo:

    "Thế thì mày ở đây, khi nào mà lưới nằng nặng thì hò nhau vào mà kéo."

    "Vâng!"

    Vừa dứt câu nói, bà Liên chẳng biết làm sao từ trên thành cầu lao thẳng xuống kênh, cơ thể không do dự cắm thẳng như cây sào xuống mặt nước.

    Người người ai nấy mặt tái xanh, không làm gì kịp.

    Có vài người đàn ông nhanh tay lẹ mắt chạy vội đến, túm được chân của bà ở trên cầu, nhưng đều tuột tay.

    "Tùm" một tiếng, cả người bà đã lẩn vào dòng nước sâu.

    Anh thanh niên trơ mắt hoảng hốt.

    Ông Mậu ngạc nhiên, hoảng loạn.

    Lúc ấy ông thậm chí còn không biết làm gì, đứng đực ra nhìn.

    Đợi mãi đến khi mấy anh vỗ vỗ vào vai ông, ông liền cuống cuồng co chân phi xuống kênh, hết sức bình sinh bơi lại gần chỗ bà Liên.

    Người ta nghe thấy tiếng sặc nước, thấy từng bọt bong bóng khí nổi lên rồi lộp độp nổ trên mặt kênh.

    Bà Liên nhảy xuống ngay chỗ sâu nhất, nơi mà có biết bao vụ chết đuối đã thành nỗi ám ảnh.

    Ông Mậu tuy sợ, nhưng ông không cân nhắc nữa.

    Một gia đình có bốn người, mà mẹ với đứa con trai đầu lòng đều tử vong vì đuối nước thì mấy ai mà chịu cho nổi.

    Ông cố bơi ngược lại dòng, nắm lấy tóc của bà mà kéo lên.

    Sợi tóc yếu ớt, đứt thành đoạn.

    Ông cắn chặt răng, túm cổ áo của mẹ thằng Lâm giật mạnh.

    Bà Liên mắt nhắm nghiền, cổ họng chứa đầy nước, bị giật ngược lên khỏi mặt nước.

    Ông Mậu một tay nắm áo bà, một tay sải ra bơi, quay người về xuôi dòng.

    Bằng sức của đôi chân chắc khỏe, ông đã kịp đưa bà Liên vào bờ.

    Mấy anh thanh niên chạy xuống, xốc nách bà xách lên bờ đất thấp.

    Mấy người gần đó xúm vào, tát thử vào mặt bà Liên cho tỉnh.

    Tát mạnh có, tát nhẹ có, mà thấy bà vẫn mê man quá, họ bắt đầu hô hấp nhân tạo.

    Hai bàn tay ấn lên ngực bà từng đợt, từng đợt mạnh, đẩy hết đống nước trong phổi bà phun ra ngoài.

    Khuôn mặt tái xanh, môi tím nhợt, thiếu sức sống vô cùng, nhưng bà Liên đã an toàn.

    Ông Đức phi xuống bên dưới, biết chắc là bà chỉ ngất đi nên ông nói ngay:

    "Bà ấy tỉnh chưa?

    Chưa tỉnh thì cũng vác đi chỗ khác, không cho ở gần chỗ này.

    Lát nữa không được cho mẹ hay bố Lâm vào, nhớ chưa!"

    "Vầng vầng, chúng cháu nhớ rồi!"

    Các anh tuân lệnh răm rắp, cử hai người khiêng bà Liên lên, đồng thời giữ bà lại, không cho lại gần khi vớt được xác thằng Lâm.

    Nắng vỡ đầu cứ đổ đầy trên đầu cổ những người đứng ở bờ kênh.

    Tiếng chim ríu rít tắt dần, xe cộ lại bắt đầu đi lại như se cửi.

    Cái nóng làm phân tán sự chú ý của mọi người, người đứng chờ bên cầu cũng vơi đi quá nửa.

    Mồ hôi tuồi ra từ trên tấm lưng và thái dương của người ta, chảy xuống phần cạp quần.

    Cánh tay đưa lên lau mồ hôi liên tục, mắt nheo lại, nhìn xuống mặt nước sáng loáng ánh vàng.

    Ông Mậu chọn lấy một tấm lưới quây, đứng chờ dòng nước.

    Nước cứ theo đà xuôi mà đổ đi, không thấy dừng bước mà bóng dáng thằng Lâm tới giờ cũng không thấy đâu.

    Có cái dép của lũ trẻ con ném xuống kênh, dập dìu lên xuống theo sóng nhạt.

    Ông Mậu chả hiểu sao lại nhìn chằm chằm mãi vào đôi dép siêu nhân biến hình màu xanh ấy, không biết đang nghĩ gì, ánh mắt xa xăm.

    "Ối giời ôi!!!

    Thấy rồi, thấy nó rồi!"

    - một tiếng gọi lớn vang lên, đánh thức ông.

    Ngay lập tức, những người đàn ông trai tráng to khỏe đứng dọc theo bên bờ rải đá bê tông tụ hết lại ở khoảng sông đó.

    Một cái lưới xanh lớn để quây cá bây giờ nặng trịch.

    Người giữ chiếc lưới ấy ghì chặt đôi tay rám màu nắng, hô hào:

    "Nhanh lên, này, thêm một người nữa đến đây, giữ tấm lưới này thật chắc với tôi.

    Ai đấy bơi được thì nhảy xuống vớt nó lên, mau!"

    Một người thanh niên nhanh chân chạy ra, nắm chặt lấy lưới, cắn răng giữ lưới thật chắc.

    Ông Mậu cuống quít chạy ra, ngó xuống mặt nước:

    "Nó đấy đúng không?"

    "Đúng rồi, nhanh, nhảy xuống vớt lên!"

    Không dám chần chừ, ông vội nhảy ùm xuống, lại gần tấm lưới căng đét.

    Không muốn nhìn thấy hình ảnh kinh khủng ấy, ông bèn nhắm tịt mắt, bơi theo cảm tính đến cạnh chiếc lưới, mò mẫm kéo từng mắt lưới.

    Tay ông chạm lướt qua một làn da căng bóng trơn trơn.

    Đúng cu Lâm làng ông đây rồi!

    Ông he hé mở mắt, chỉ tập trung nhìn lưới, không dám ngó Lâm.

    Ông biết là xác chết đuối rất kinh khủng, nhất là xác trẻ con, mà lại còn người làng mình.

    Lúc ấy ông không tiện sụt sịt mũi, chứ mà ở trên bờ là khóc thương từ lâu rồi ấy.

    Ông cắn răng, thoăn thoắt tay chài, gỡ được lưới ra rồi nhắm mắt nhắm mũi ngoi lên mặt nước, tay ôm một xác mềm.

    Mấy anh thanh niên "Úi giời ơi!" rộ lên, đưa tay bế xác Lâm.

    Đặt thằng bé xuống đất ẩm xong xuôi, ông Mậu mới dám hé mắt nhìn.

    Một xác chết kinh khủng hơn cả những xác trôi sông ông từng thấy.

    Mắt nó nhắm, môi nó bặm, nhưng những hột cơm ban trưa nó ăn còn chưa kịp tiêu hóa đã bị nỗi kinh hoàng đẩy dồn lên khoang miệng, trào cả ra ngoài, lấm tấm từng hạt trên cằm, trên cổ.

    Tóc tai ướt sũng, vù xù trên mặt, dính rêu do va quẹt dưới đáy kênh.

    Và có cả những thứ mà ông thậm chí còn không dám nhìn lâu.

    Ông sợ, ông sẽ không kiềm lại được sự thương cảm cho linh hồn mãi ở tuổi 12 này, linh hồn chỉ mãi sống còn trong tấm ảnh kỷ yếu cuối năm...
     
    Back
    Top Dưới