Ngôn Tình Cậu Đàn Em Lắm Chiêu Nhiều Trò

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
1,504,509
Phản ứng
0
VNĐ
361,707
cau-dan-em-lam-chieu-nhieu-tro.jpg

Cậu Đàn Em Lắm Chiêu Nhiều Trò
Tác giả: Toán Liễu Bất An Toàn
Thể loại: Ngôn Tình, Hài Hước, Khác, Sủng
Trạng thái: Full


Giới thiệu truyện:

Tác giả: Toán Liễu Bất An Toàn

Thể loại: Hiện đại, ngọt, hài hước, thanh xuân vườn trường, tình chị em, HE

Số chương: 8 chương

Dịch: Tiểu Công Tử - 小公子

GIỚI THIỆU

Tôi bị người ta gọi hồn trên trang tỏ tình.

Không phải tỏ tình mà là uy hiếp.

Trang tỏ tình của đại học C đăng một tin mới.

“Gửi đến người ăn ốc bỏ vỏ: Sáng ngày mai gặp tôi ở chỗ quẹt thẻ chạy bộ buổi sáng, nếu không tôi sẽ vạch trần hành vi xấu xa của cậu đối với ngực tôi ở hồ bơi hôm cá tháng tư trước mặt toàn trường.”

Chỉ mấy chục từ ngắn ngủi nhưng lượng thông tin khổng lồ, vừa mới đăng lên đã càn quét newfeed của tất cả mọi người.

“Chà, chắc chắn là một tên yêu tinh râu xanh, quấy rối tình dục con gái người ta đáng kinh tởm nhất.”

“Cũng không chắc, cậu xem khúc đầu nói ăn ốc bỏ vỏ, có khả năng là một vở kịch đạo lý nữa.”

Phòng kí túc xá của bọn tôi luôn đi đầu trong mấy vụ hóng drama này, việc này vừa nổ ra mọi người đã thảo luận hăng say.

Mấy cô bạn cùng phòng yêu dấu của tôi nhao nhao tỏ ra cực kì chán ghét và phẫn nộ trước hành vi tập kích vùng ngực của người khác như này.

Chỉ có tôi, một con người bình thường ưa hóng drama nhất, giờ phút này lại im như thóc.

Mọi người muốn hỏi tôi tại sao ấy à, ha ha, bởi vì đương sự là tôi đây không muốn bày tỏ ý kiến gì cả.

Đừng hiểu lầm nhé, người bị hại không phải là tôi đâu.

Từ góc độ nào khác mà nhìn thì tôi chính là cái người lưu manh xấu xa kia.

Sáu giờ sáng hôm sau, trời chỉ vừa hửng sáng tôi đã len lén rời giường.

Mặc dù tối qua bạn cùng phòng của tôi đều bảo rằng muốn dậy sớm đến chỗ chỗ quẹt thẻ chạy bộ buổi sáng đi hóng chuyện, nhưng tôi thừa biết bạn mình nếu không ngủ đến giờ sát nút, chắc chắn bọn họ sẽ không bò dậy nổi đâu.

Tôi xoã tóc, đeo một cái khẩu trang thật to, giả vờ như không có việc gì đến đó nhìn ngó xung quanh.

Nhìn một cái tôi suýt chút rạn nứt luôn.

Phải nói rằng đầu năm nay có quá nhiều người thích hóng hớt, một đám người thủ sẵn ở đó chờ đợi hai nhân vật chính xuất hiện, thậm chí còn có người cầm sẵn điện thoại sẵn sàng livestream tại chỗ bất cứ khi nào.

Tôi vô cùng vui mừng với quyết định đeo khẩu trang của bản thân, đảo mắt vài lần rồi kéo cao khẩu trang lên, bắt đầu tìm kiếm mục tiêu trong đám người.

Vai rộng, eo thon, chân dài.

Đúng thế, mục tiêu tìm kiếm của tôi đơn giản trực tiếp vậy đó.

Bởi vì người tôi muốn tìm là hotboy của trường đại học C, Đường Thành Ý.​
 
Có thể bạn cũng thích !
  • Cậu Thích Hà Tri Hiểu
  • Tan Học Tớ Sẽ Chờ Cậu
  • Tinh Cầu Mất Ngủ
  • Cậu Đàn Em Lắm Chiêu Nhiều Trò
    Chương 1


    Phần 1: Chương 1+2

    _______

    1.

    Tôi bị người ta gọi hồn trên trang tỏ tình.

    Không phải tỏ tình mà là uy h**p.

    Trang tỏ tình của đại học C đăng một tin mới.

    “Gửi đến người ăn ốc bỏ vỏ: Sáng ngày mai gặp tôi ở chỗ quẹt thẻ chạy bộ buổi sáng, nếu không tôi sẽ vạch trần hành vi xấu xa của cậu đối với ngực tôi ở hồ bơi hôm cá tháng tư trước mặt toàn trường.”

    Chỉ mấy chục từ ngắn ngủi nhưng lượng thông tin khổng lồ, vừa mới đăng lên đã càn quét newfeed của tất cả mọi người.

    “Chà, chắc chắn là một tên yêu tinh râu xanh, quấy rối t*nh d*c con gái người ta đáng kinh tởm nhất.”

    “Cũng không chắc, cậu xem khúc đầu nói ăn ốc bỏ vỏ, có khả năng là một vở kịch đạo lý nữa.”

    Phòng kí túc xá của bọn tôi luôn đi đầu trong mấy vụ hóng drama này, việc này vừa nổ ra mọi người đã thảo luận hăng say.

    Mấy cô bạn cùng phòng yêu dấu của tôi nhao nhao tỏ ra cực kì chán ghét và phẫn nộ trước hành vi tập kích vùng ngực của người khác như này.

    Chỉ có tôi, một con người bình thường ưa hóng drama nhất, giờ phút này lại im như thóc.

    Mọi người muốn hỏi tôi tại sao ấy à, ha ha, bởi vì đương sự là tôi đây không muốn bày tỏ ý kiến gì cả.

    Đừng hiểu lầm nhé, người bị hại không phải là tôi đâu.

    Từ góc độ nào khác mà nhìn thì tôi chính là cái người lưu manh xấu xa kia.

    Sáu giờ sáng hôm sau, trời chỉ vừa hửng sáng tôi đã len lén rời giường.

    Mặc dù tối qua bạn cùng phòng của tôi đều bảo rằng muốn dậy sớm đến chỗ chỗ quẹt thẻ chạy bộ buổi sáng đi hóng chuyện, nhưng tôi thừa biết bạn mình nếu không ngủ đến giờ sát nút, chắc chắn bọn họ sẽ không bò dậy nổi đâu.

    Tôi xoã tóc, đeo một cái khẩu trang thật to, giả vờ như không có việc gì đến đó nhìn ngó xung quanh.

    Nhìn một cái tôi suýt chút rạn nứt luôn.

    Phải nói rằng đầu năm nay có quá nhiều người thích hóng hớt, một đám người thủ sẵn ở đó chờ đợi hai nhân vật chính xuất hiện, thậm chí còn có người cầm sẵn điện thoại sẵn sàng livestream tại chỗ bất cứ khi nào.

    Tôi vô cùng vui mừng với quyết định đeo khẩu trang của bản thân, đảo mắt vài lần rồi kéo cao khẩu trang lên, bắt đầu tìm kiếm mục tiêu trong đám người.

    Vai rộng, eo thon, chân dài.

    Đúng thế, mục tiêu tìm kiếm của tôi đơn giản trực tiếp vậy đó.

    Bởi vì người tôi muốn tìm là hotboy của trường đại học C, Đường Thành Ý.

    Ân oán giữa tôi và cậu ta kể ra cũng rất đơn giản, chủ yếu bắt nguồn từ sai lầm nho nhỏ do cái tay mà ra.

    Ai cũng biết trường của chúng tôi có quy định tất cả sinh viên phải biết bơi, mà tôi lại là một con vịt cạn chính cống.

    Nhằm vượt qua kỳ thi thuận lợi, tôi thường hay luyện tập ở hồ bơi.

    Nhưng hôm Cá tháng Tư đó, lúc đang bơi tôi như cá mập mất vây trước, không cẩn thận bị sặc nước, dựa vào bản năng sinh tồn lung tung tóm lấy xung quanh trong hoảng loạn, cuối cùng cũng quấn được cơ thể của người nào đó để bảo toàn cái mạng nhỏ bé này.

    Người nào đó chính là Đường Thành Ý.

    Vốn dĩ chuyện này chẳng có gì, cùng lắm thì bạn học giúp đỡ lẫn nhau, nhưng mà vấn đề lại xuất phát từ cái tay không vâng lời của tôi, khụ khụ.

    Trong hồ bơi, cậu trai bị tôi bắt được khàn giọng kêu lên: “Đàn chị, tay của chị…”

    Lúc đó tôi chỉ tập trung ôm chặt cậu ta, hoàn toàn không để ý tay của mình đặt đâu.

    Vùng xương quai xanh thanh tú này, cơ ngực săn chắc này, còn cả vùng có màu hồng nữa…

    Ngực của Đường Thành Ý bất cẩn chạm vào lòng bàn tay tôi.

    Tôi ngây như phỗng.

    Đáng lẽ tôi nên lùi ra nói xin lỗi.

    Nhưng mà tay của tôi có suy nghĩ riêng, nó không những không rời khỏi ngực của Đường Thành Ý mà còn s* s**ng hai ba lần.

    Tay của tôi đúng là gan to bằng trời mà!

    Đường Thành Ý bị tôi sờ đến ngu luôn, cho đến khi tôi điên cuồng bỏ chạy khỏi bể bơi cậu ta mới tỉnh táo lại: “Cậu đợi chút!”

    Đợi cái đầu cậu á.

    Tôi lập tức bỏ khỏi nhà thi đấu, cả đêm như muốn đăng xuất khỏi Trái Đất.

    Tôi vốn ở ẩn mấy ngày cho rằng không có chuyện gì, ai ngờ chạy trời không khỏi nắng, Đường Thành Ý vẫn tìm tôi tính sổ.

    Anh chàng đẹp trai giữa đám người dù chỉ lộ ra phần đầu sau cũng là hạc trong bầy gà, tôi nhanh chóng nhìn thấy cậu ta trong góc chỗ quẹt thẻ chạy bộ buổi sáng.

    Cậu ta mặc một chiếc hoodie mỏng, quần âu cùng với giày thể thao, ngủ đến độ tóc dựng cả lên, vẫn khó che giấu được vẻ đẹp trai.

    Tôi quẹt thẻ xong giả bộ không để ý đi ngang qua cậu ta, nắm lấy khuỷu tay phàn nàn: “Có gì nói đi.”

    Đường Thành Ý cũng đeo khẩu trang, cậu ta cúi đầu thấy tôi liền cười. Đừng hỏi tôi sao nhìn ra được, có câu ý cười đạt đến đáy mắt chỉ vì anh ta rất yêu bạn.

    “Đàn chị, cuối cùng chị cũng chịu đến gặp tôi.”

    Đôi mắt lấp lánh trong sương mai, nắng sớm dịu dàng tràn ngập ánh mắt cậu ta khiến người khác không thể rời mắt.

    Tôi thầm mắng một tiếng yêu tinh, thấp giọng thúc giục: “Vừa đi vừa nói?”

    Trước hết cứ rời khỏi chỗ thị phi này, bảo toàn tính mạng là trên hết!

    Đường Thành Ý gật gật đầu, kéo tay tôi bắt đầu chạy: “Vừa chạy vừa nói.”

    Ông nội cậu á.

    Điểm yếu trong tay người ta nên tôi phải nghe lời, chỉ đành cam chịu chạy theo, may mà cậu ta còn có chút lương tâm, chạy với tốc độ trong khả năng tôi chấp nhận được.

    “Cho nên cậu muốn làm sao hả?”

    Tôi không muốn dây dưa nhiều với cậu ta, vừa chạy vừa hỏi.

    “Chị nói gì cơ?”

    Cậu ta dùng cả hai tay kéo khẩu trang của mình và tôi xuống cùng lúc, ra hiệu tôi lặp lại lần nữa.

    “Tôi nói là rốt cuộc cậu muốn sao?”

    Tôi vốn chỉ hơi giận, nhưng đối diện với khuôn mặt đẹp trai kia tôi sợ rồi, thật sự giận không nổi, xương mày thanh tú này, sống mũi thẳng này, xương hàm quai hàm đầy quyến rũ này nữa, trời ạ quá mê trai rồi!

    Tôi tự chửi mình trong đầu, nhưng mà cậu ta lại cười.

    Tiếng gió cuốn theo âm thanh lành lạnh của cậu trai trẻ tràn vào tai tôi: “Cũng không có gì, chỉ muốn bàn bạc với đàn chị về tầm quan trọng của việc chịu trách nhiệm.”

    Nói gì cơ?

    Nói chuyện yêu đương.

    Đường Thành Ý bảo cậu ta muốn hẹn hò với tôi.

    Tôi thật sự… Tạm biệt mẹ yêu tối nay con phải đi xa rồi, đừng lo lắng vì con chèo thuyền toàn cậy sóng!

    Tôi dùng lời lẽ nghiêm túc từ chối cậu ta luôn.

    Đối với người chơi hệ vừa vào trường đã càn quét tường tỏ tình của trường tôi luôn tỏ ra kính trọng mà không dám lại gần. (*Thành ngữ “Kính nhi viễn chi”)

    Nhưng mà Đường Thành Ý lại từ chối lời từ chối của tôi, bắt tôi phải chịu trách nhiệm với cậu ta, còn nói tôi chơi cậu ta chán rồi bỏ.

    “Đàn chị, cho tôi một lý do đi.” Cậu ta đứng dưới bóng cây cúi đầu, nhìn tôi chăm chú.

    Tôi nghĩ một lúc lâu mới đau đớn nói: “Ngực của cậu to như Captain America, nhưng tôi yêu Iron Man cơ, hai chúng ta không có kết quả gì đâu.”

    Cậu ta nhướn mày: “Hôm đó lúc chị sờ tôi thì chẳng nói thế.”

    “Hôm đó tôi không nói chuyện!”

    Đường Thành Ý cười lạnh: “Hành động là lời nói rõ ràng nhất.”

    Tôi thật sự không giỏi mấy vụ giằng co như này, cuối cùng cả hai mỗi người đều nhượng bộ.

    Chúng tôi quy ước với nhau, cậu ta không kể chuyện này kể cho ai, còn tôi đồng ý lời mời kết bạn của cậu ta.

    Kỳ thật trong lòng tôi vẫn lén tính toán, dù add wechat nói chuyện nhưng chuyện này tôi vẫn nắm quyền chủ động, bật chế độ tin nhắn không làm phiền rồi thì còn bận tâm gì tới ba trăm bài thơ Đường Tống gì của cậu nữa.

    Nhưng tôi không ngờ rằng tính toán của tôi sụp đổ hết.

    2.

    “Đàn chị, mai gặp nhé.” Tối hôm đó Đường Thành Ý gửi tin nhắn cho tôi.

    Tôi không để ý đến cậu ta, ngày mai tôi có tiết học cả ngày, cậu ta không thể nào gặp được tôi.

    Không bằng chơi một ván game giải tỏa hết buồn rầu.

    Tôi tính chơi một ván rồi ngủ nhưng lại thua, sau khi tướng Vân Trung Quân của đội treo máy, Dao sống chết dựa vào trên đầu anh ta không xuống, nói muốn cùng nhau sống chết với anh của cô ấy.

    *Vân Trung Quân và Dao là hai tướng trong Vương Giả Vinh Diệu.

    Mẹ nó, tôi nói này hai anh chị cứ ngây người ở suối đó ai đánh được mấy người? Sao mà chết chung được!

    Tức chết tôi rồi, lại chơi thêm ván, cuối cùng cũng thắng.

    Nhưng mà con người là thế đó, thua một ván lại thắng một ván xem như chưa chơi luôn, vì vậy tôi lại chơi thêm trận nữa.

    Thua một trận, thắng một trận, thua một trận, thắng một trận…

    Hôm sau tôi vác cặp mắt thâm quần đi học.

    Chuông báo thức vang lên tôi đã tắt, định thiếp đi chút, mắt nhắm mắt mở hết nửa tiếng đồng hồ.

    Lúc tôi kịp lao đến phòng học vừa hay tiếng chuông cuối báo hiệu giờ học.

    Kiểu đi học trễ này chỉ có thể ngồi hàng đầu, tôi đang muốn đi lên đã bị người ta kéo túi lại.

    “Đàn chị, trùng hợp quá, ngồi đây đi.”

    Tôi chớp chớp mắt, Đường Thành Ý ngẩng đầu cười vô hại với tôi, chỉ chỉ vào chỗ trống bên cạnh ra hiệu tôi ngồi xuống.

    Nguyên cái phòng học lớn như thế, chỉ có chỗ cậu đã chiếm trước bên cạnh? Còn là chỗ ngồi sát cửa sổ tôi thích nhất?

    Trùng hợp cái đầu cậu, trùng hợp từ lúc mở cửa đến khi về nhà à, cậu nhìn tôi xem có tin nổi không?

    Tôi nghĩ mãi không ra sao Đường Thành Ý lại đăng ký trùng môn với tôi, nhưng chưa cần đợi đến tôi hỏi, cậu ta đã lấy từ trong túi ra một túi xôi và một hộp sữa đậu nành.

    “Đàn chị, chị chưa ăn sáng đúng không?”

    Ăn của người ta thì miệng mềm, tôi quyết định tạm thời bỏ qua, không hỏi cậu ta chuyện tại sao học chung lớp với tôi.

    Nhưng mà Đường Thành Ý không tính bỏ qua cho tôi, vào lúc ra chơi giữa giờ nằm bò trên bàn kéo góc áo tôi nghịch: “Đàn chị à, sau này chị giúp tôi chiếm chỗ được không?”

    Sợ tôi lợi dụng sơ hở, còn bổ sung thêm một câu: “Tôi muốn ngồi chung với chị.”

    Trong lòng tôi vang lên hồi chuông cảnh báo.

    Cái việc giúp đỡ này phải có qua có lại, tôi giúp cậu việc này, cậu trả tôi một cái nợ nhân tình, giúp một hồi lại thân nhau.

    Nhưng vấn đề là tôi không muốn dính dáng đến cậu ta.

    Tôi hít một hơi thật sâu muốn từ chối: “Tôi thấy như vậy không…”

    Hình như Đường Thành Ý đã đoán được tôi sẽ nói thế, ngay lập tức thút thít chực khóc: “Đàn chị, chị đã làm chuyện đó với tôi, không có chút biểu hiện hối lỗi nào ư?”

    Đôi mắt của cậu ta quá đẹp, biểu cảm tủi thân cộng thêm mái tóc rối bù xù, trông giống hệt chú cún vô tội.

    Trong lòng tôi tự nhiên dâng lên cảm giác tội lỗi.

    Hừ, tôi biết cơ ngực không có dễ sờ như vậy mà.

    Câu này của Đường Thành Ý quá nhiều ý, phía trước chúng tôi có một đôi quay đầu lại nghi ngờ, tôi vội vàng bịt miệng cậu ta lại: “Tôi đồng ý, tôi đồng ý, đừng nói nữa.”

    Cậu ta mất cảnh giác bị tôi che miệng, cũng không trốn, đôi mắt cong cong ồm ồm nói: “Đàn chị, chị dễ thương ghê.”

    Lúc nói bờ môi cậu ta ma sát với lòng bàn tay tôi, hệt như gió xuân lướt qua.

    Cái cảm giác vừa mềm vừa ngứa làm tôi sởn cả da gà lên.

    Tôi cảm thấy mặt mình nóng đến độ có thể làm trái tim máy của Iron Man.

    - Còn nữa -
     
    Cậu Đàn Em Lắm Chiêu Nhiều Trò
    Chương 2


    Phần 2: Chương 3+4

    _______

    3.

    “Tam Tam, hôm nay Trần Gia đấu bóng rổ, đi coi với tớ nha.”

    Tôi không có chút hứng thú nào với bóng rổ, nhưng ngăn không được cô bạn cùng phòng crush một anh trai trong đội bóng rổ, cho nên tôi hay bị cậu ấy kéo đi xem bóng chung.

    Tôi nhớ ra bản thân hôm nay vẫn chưa vẽ kí hoạ nên mang theo sketchbook đi cùng cô ấy.

    Đến sân bóng bọn họ vẫn đang khởi động, nhưng tôi vừa liếc đã thấy Đường Thành Ý đứng bên cạnh Trần Gia.

    Cậu ta thấy tôi qua một đám người, nhướng mày cười một cái, giương cằm với tôi, rõ ràng sớm đã biết tôi sẽ đến.

    Trong chớp mắt tôi hiểu ra rất nhiều chuyện.

    “Duyệt Bảo, cậu coi đây là cái gì?”

    Tôi bình tình giơ nắm đấm lên quay sang hỏi bạn cùng phòng.

    “Nắm đấm.”

    “Không, là nắm đấm sắp đập lên đầu cậu.”

    Duyệt Bảo lập tức ôm tôi thẳng thắn nhận tội: “Đường Thành Ý là bạn cùng phòng của Trần Gia, cậu ta bảo nói cho cậu ta danh sách lớp học của cậu sẽ giúp tớ tạo cơ hội, tớ muốn từ chối nhưng thần thiếp làm không được!”

    Được rồi, con nhỏ trọng sắc khinh bạn này, tôi nói sao mà cậu ta lựa được môn giống tôi, hoá ra là có tay trong.

    Tôi chỉ lo đánh Duyệt Bảo, quên mất một tin tức quan trọng, lựa môn toàn là chọn trước từ học kỳ trước.

    Trận đấu bắt đầu.

    Cả quá trình Duyệt Bảo si mê nhìn Trần Gia, còn tôi thuận tay vẽ thần thái của vài thành viên đội bóng, sau đó ánh mắt đã bị Đường Thành Ý thu hút.

    Trên sân bóng cậu ta hơi khác biệt, cắt bóng úp rổ lưu loát, chăm chú nghiêm túc, so với bình thường càng lộ rõ tài năng.

    Mái tóc ướt đẫm mồ hôi, tiện tay vuốt lên lộ dung mạo thanh tú, đường nét cánh tay nhịp nhàng hút mắt.

    Tôi len lén quan sát Đường Thành Ý phác hoạ ra vài tư thế ném bóng.

    Đột nhiên hơi hiểu được Duyệt Bảo, có vẻ như đấu bóng rổ cũng khá hấp dẫn con người ta.

    “Hôm nay lão Đường sao mạnh vậy, y chang con công xoè đuôi!” Có người vừa cười vừa than thở.

    Đường Thành Ý không để ý cậu ta, nháy mắt với tôi, dùng khẩu hình nói: “Là vì chị đó.”

    Thiếu niên nở nụ cười hào hứng, mấy cô nữ sinh bên cạnh tôi hét đến chói tai.

    Tôi sờ sờ khoé miệng, mất tự nhiên kéo đôi môi đang cong lên xuống.

    Lúc này có người đứng quay về phía chúng tôi úp rổ, không trúng, bóng từ bảng rổ đập cái đùng rồi dội ngược về phía tôi.

    Tôi vô thức nhắm mắt ôm đầu, nhưng không cảm nhận được cơn đau đã đoán trước.

    Một trận gió lướt qua, tôi trân mắt nhìn cánh tay nổi gân xanh cuồn cuộn che chắn trước mặt tôi.

    Đường Thành Ý giữ chặt bóng thở ra một hơi: “Chị không sao chứ?”

    Tôi lắc lắc đầu, thấy cậu ta nhìn tôi chằm chằm, chầm chậm vùi đầu vào sketchbook.

    “Chị đang vẽ tôi à?” Cậu ta lại gần tôi, một tay kéo áo lau mồ hôi.

    Các bạn thân mến, đáng ra tôi nên phủ nhận.

    Nhưng tôi nhìn thấy cơ bụng tám múi gần trong gang tấc, đầu óc đã đình chỉ hoạt động.

    Đường Thành Ý chỉ vén lên góc áo, nhưng giống hệt nét quyến rũ cao cấp của những người ôm đàn tì bà che nửa mặt.

    Tôi nghe rõ tiếng nuốt nước miếng của mình.

    “Nếu đàn chị muốn vẽ tôi, tôi có thể đứng yên không nhúc nhích.” Cậu ta sờ sờ gáy, cười lên lộ chiếc răng nanh, sau đó ngượng ngùng mở chai nước Duyệt Bảo chuẩn bị cho Trần Gia ra uống.

    Duyệt Bảo tức mà không dám nói.

    Đèn trên sân bóng vô cùng sáng, tôi nghi ngờ do khoa học kỹ thuật hiện đại quá phát triển, bóng đèn này phát ra ánh sáng và sức nóng hệt như mặt trời, chiếu lên mặt vô cùng nóng.

    Đường Thành Ý cứ nhìn tôi chăm chú như thế, ánh mắt ướt át, mái tóc bị gió thổi tung, hệt như cảnh slow motion trong điện ảnh.

    Tựa như mọi tiếng ồn trên sân bóng không tồn tại, cậu ta đứng đó, chỉ muốn nghe câu trả lời của tôi.

    Tôi thật sự không thể nhìn vào ánh mắt mong chờ đó, cầm tập phát thảo rồi chạy: “Đồ ngốc, đứng đó không nhúc nhích đợi con muỗi đến khiêng à! Tôi về đây!”

    "Cậu chạy cái gì, đợi tớ với.” Lúc chạy trốn Duyệt Bảo gào to tên tôi, tôi hổn hển quay đầu kêu cậu ta im đi, kết quả nhìn thấy một cô nữ sinh đưa nước cho Đường Thành Ý.

    Hừ, đồ trêu hoa ghẹo nguyệt!

    4.

    Sau khi trận đấu kết thúc, Duyệt Bảo về phòng kêu tôi đi ăn khuya: “Đường Thành Ý nói cậu ta mời khách, cậu đi cùng đi.”

    Tôi cự tuyệt nghiêm túc: “Không được, tớ có chuyện rất quan trọng cần làm.”

    “Cho nên cậu đang làm gì?”

    Tôi vẫy vẫy cuốn “Giới thiệu về chủ nghĩa Mao Trạch Đông” trong tay: “Nhìn phát biết liền, tớ đang học.”

    Duyệt Bảo không dám tin: “Vậy Đường Thành Ý thì sao, cậu mặc kệ người ta à? Cậu ta đang đợi cậu ở dưới đó.”

    Tôi trịnh trọng tuyên bố: “Ngắm trai đẹp một trăm lần, anh đẹp trai không thuộc về bạn. Đọc sách một trăm lần, kiến thức nằm trong đầu bạn. Bạn có thể không yêu đương nhưng bạn không thể thiếu kiến thức.”

    Duyệt Bảo: “...”

    Cô ấy hít một hơi thật sâu hỏi tôi: “Cục cưng à, rốt cuộc tại sao cậu không chấp nhận cậu ta thế?”

    Tôi đáp: “Tớ thấy cậu ta có âm mưu gây rối tớ.”

    "Cậu ta mưu đồ gì với cậu chứ, mưu đồ cậu ăn bánh không trả tiền à?"

    Đây là câu nói cuối cùng của Duyệt Bảo trước khi rời đi.

    Tôi thở dài.

    Là người đam mê nhan sắc thì Đường Thành Ý hoàn toàn hợp với gout thẩm mỹ của tôi, nói không rung động là giả.

    Nhưng thật tình tôi bị ám ảnh xấu với mấy anh đẹp trai, bởi vì bạn trai cũ của tôi… trông cũng được, quen nhau gì đó thôi đi, không an toàn.

    Lúc này có người muốn hỏi, cô không thích người ta còn sờ người ta làm gì.

    Đáp: Đây là bản năng loài người, thử hỏi ai có thể từ chối được cơ bụng tám múi chứ?

    Hơn nữa tôi thật sự có việc quan trọng cần làm.

    Cô giáo lớp chuyên ngành của chúng tôi rất nghiêm khắc, yêu cầu một tuần nộp một bộ phim, chỉ còn ba hôm nên tôi phải tranh thủ hoàn thành.

    Tôi đã đặt studio, liên hệ xong xuôi với người mẫu, hẹn anh ta chiều thứ ba đi quay.

    Kết quả gần trưa thứ ba lúc tan học anh ta nhắn tin bảo có việc gấp không quay nữa.

    Nếu không phải cô giáo còn đang giảng bài, tôi sẽ gào thét ngay tại chỗ.

    Đường Thành Ý ngồi bên cạnh thấy nét mặt đau khổ của tôi. Đúng thế, mặc dù tôi từ chối ăn khuya, nhưng cậu ta vẫn nhắn tin nhắc tôi giành chỗ cho cậu ta, đồ độc ác, đột nhiên hỏi: “Đàn chị, chị coi tôi có được không?”

    Hửm?

    Tôi quay sang nhìn cậu ta.

    Nói thẳng tôi luôn không dám trực tiếp quan sát cậu ta tỉ mỉ, lần này cách gần thế xem như nhìn kỹ rồi.

    Ngoại hình của Đường Thành Ý rất ưu tú, nhưng đôi mắt vẫn đẹp nhất.

    Cậu ta sở hữu đôi mắt đào hoa, hai mí không quá rõ, lúc cụp mắt đuôi mắt hơi cong cong hướng lên dịu dàng, rõ ràng không có tâm tình gì nhưng hệt như đong đầy tình cảm.

    Một đôi mắt rất dễ khiến người ta hiểu lầm.

    Nhưng lại hợp với chủ đề quay chụp lần này của tôi.

    Quy tắc làm người của tôi sụp đổ rồi.

    Tôi dắt Đường Thành Ý đến studio, trên đường đụng phải vài người bạn.

    Mấy đứa không đàng hoàng này thấy cậu ta liền cười trộm, nháy mắt ra hiệu với tôi: “Ố, bạn trai kìa.”

    Tôi lười để ý bọn họ, kéo Đường Thành Ý đi, kết quả cậu ta quay đầu thật thà bổ sung một câu: “Vẫn chưa phải, đang cố gắng.”

    Nói xong còn kéo kéo tay áo tôi như khoe chiến tích: “Đàn chị, không sao, tôi giải thích giúp chị.”

    Tôi:???

    Hình như cũng không có vấn đề gì, người ta hỏi bạn trai à, cậu ta kêu không phải.

    Nhưng tôi cứ cảm thấy sai sai kiểu gì.

    Bài tập lần này của chúng tôi là nhiếp ảnh thương mại, chụp trang sức, chủ đề tự chọn.

    “Cậu bày ra ánh mắt lạnh lùng đi.” Tôi bảo.

    Đường Thành Ý nhìn tôi, ánh mắt lấp lánh.

    Tôi: “Cậu có biết cái gì là lạnh lùng cool ngầu không? Vẻ mặt hiện giờ của cậu có thể đi dạy cho mấy em nhỏ hát Mùa xuân nơi nào đó!”

    Cậu ta sáp lại gần tôi: “Đó là vì trong mắt tôi có chị đó. Đàn chị, tôi nhìn người mình thích sao mà lạnh lùng được.”

    ĐCM, tôi tuyệt đối không thể bị mê hoặc bởi mấy lời trà xanh của cậu ta, tôi phải phản kích!

    Tôi khoanh hai tay: “Cậu lừa người à, trên bảng tuyên truyền có ảnh cậu, cậu cũng cười vậy với mấy em lớp dưới.”

    Đường Thành Ý nhướn mày, ép tôi vào trong góc, một tay chống lên tường, cúi người nói với tôi: “Đàn chị nhìn kỹ lần nữa.”

    Tôi đặt một studio to, đợi tôi chụp sắp xong thì có một nhóm người đến.

    Bọn họ vừa nhìn thấy Đường Thành Ý hai mắt sáng liền, Miêu Miêu lớp bên cạnh ưỡn ẹo một hồi mới qua hỏi cậu ta: “Chào bạn, bạn có thể làm mẫu cho mình chụp vài bộ ảnh trang sức không?”

    Đường Thành Ý nhìn tôi một cái, đồng ý.

    Tôi ngồi bên coi bọn họ chụp hình, nghe Miêu Miêu điên cuồng khen ngợi Đường Thành Ý.

    “Làm xong không cần photoshop lại.”

    “Tốt tốt, không cần nhìn ống kính, nhìn đâu cũng được.”

    Mỗi lần Miêu Miêu nói thế, Đường Thành Ý liền quay đầu cười với tôi.

    Tôi: “Miêu Miêu cậu chụp nhanh lên.”

    Chịu không nổi nữa.

    Chụp đến cuối, Miêu Miêu nói với tôi: “Tớ còn thiếu cái cuối cùng, cần hai người dắt tay nhau, cậu…”

    Tôi vừa nhìn nét mặt liền biết cô ấy không nén được chuyện xấu, tôi bảo: “Cậu bảo cậu ta tự nắm chính mình đi.”

    Miêu Miêu bày ra vẻ mặt đoán được từ trước, đảo mắt: “Hay là tớ nắm cậu ta, cậu chụp nhé?”

    Đáng ghét, không biết tại sao tôi không tình nguyện, cố ý gây rắc rối.

    Thậm chí tôi còn đi rửa tay.

    Sau đó hai chúng tôi đứng trước đạo cụ đần như khúc gỗ.

    Miêu Miêu: “??? Hai người lại nắm tay à? Phát huy tự do là được.”

    Tôi nghi ngờ nhìn Đường Thành Ý, phát hiện tai của cậu ta hồng hồng, tôi có thể thấy được rõ từng mạch máu dưới ánh đèn cường độ mạnh.

    “Có phải cậu không làm được không?” Trong đầu đột nhiên bật ra một câu hỏi làm tôi hối hận cả đời.

    Đường Thành Ý nghiêm mặt, sau đó những vệt đỏ ửng lan từ vành tai ra khắp mặt, cậu ta l**m l**m môi, chậm rãi đeo nhẫn vào cho tôi, tiện tay sờ sờ phần thịt mềm trong lòng bàn tay: “Đàn chị, không thể nói lung tung câu này được đâu.”

    Từng sợi dây thần kinh trên ngón tay tôi đều đang gào thét muốn lại gần cậu ta, tôi thậm chí còn không phân biệt rõ âm thanh thình thịch đó là tiếng tim đập của tôi hay là mạch đập của cậu ấy khi mười ngón lồng nhau.

    Lòng bàn tay trở nên nóng bỏng.

    Đợi chụp xong bài tập của Miêu Miêu thì trời đã tối đen, chúng tôi đã ngây người trong studio bảy tiếng.

    Tôi thấy ngại vô cùng, nên bảo muốn mời Đường Thành Ý đi ăn.

    Cậu ta mua cho tôi cây kem ốc quế, đúng vị dâu tôi thích.

    “Không bằng đàn chị cũng giúp tôi một chuyện, lớp biên tập của chúng tôi phải quay đoạn phim ngắn, còn thiếu nữ chính.”

    - Còn nữa -
     
    Cậu Đàn Em Lắm Chiêu Nhiều Trò
    Chương 3


    Phần 3: Chương 5+6

    _______

    5.

    Phim ngắn quay ở ven sông, cách trường chúng tôi hai trạm xe.

    Đường Thành Ý đợi xe cùng tôi, tôi không biết nói gì nên dứt khoát cúi đầu chơi điện thoại.

    Nhìn thấy tin nhắn Duyệt Bảo đột nhiên gửi tới: “Người đàn ông của cậu bị gọi tên trên trang tỏ tình nữa kìa.”

    Tôi đang nghĩ lại cậu ta không phải người đàn ông của tôi, nhưng lại bị ảnh chụp màn hình hấp dẫn sự chú ý: “Đường Thành Ý, em thích anh!”

    Kèm theo tấm ảnh cậu ta bị chụp trộm, cho dù mờ mờ ảo ảo cũng tự động mang theo khí chất đẹp trai ngời ngời.

    ???

    Lại tỏ tình nữa à!?

    Tôi nhịn không được liếc người bên cạnh một cái, không hiểu sao hơi bực mình, cái người này sao mà có nhan sắc thu hút ong bướm thế kia!?

    “Lại có người tỏ tình với cậu trên trang tỏ tình kìa cậu biết chưa?”

    “Không biết, sao thế?” Đường Thành Ý thuận miệng nói.

    “Cậu không tò mò à, cô ấy trông như nào, tên gì, sao lại thích cậu?” Giọng tôi hơi mang xíu ghen tuông, ngay cả bản thân cũng không phát hiện ra.

    Cậu ta bỏ điện thoại xuống, quay đầu nhìn tôi: “Đàn chị, có phải chị ghen…”

    Tôi lập tức phủ nhận: “Không có.”

    Cậu ta cười gian xảo: “Tôi vẫn chưa nói xong mà, có phải chị ăn cơm rồi không? Đàn chị, chị nghĩ tôi nói cái gì thế?”

    Á à bị đùa giỡn rồi, tôi tức đến nỗi nhảy lên đánh người, bị cậu ta giữ chặt cổ tay, cúi đầu thì thầm bên tai tôi: “Nếu không phải chị thì ai tỏ tình cũng không có ý nghĩa gì với tôi.”

    Hơi thở nóng ấm của cậu ta phả vào tai tôi, trong phút chốc mặt tôi nóng bừng, giãy ra lùi lại một bước, một chân dẫm vào nước.

    Trời vừa mới mưa xong, trước trạm có nước đọng lại, vừa lúc có chiếc xe vụt ngang qua, Đường Thành Ý lanh tay lẹ mắt kéo tôi lại.

    Cậu ta nắm vai tôi kéo tôi ra phía sau, xuýt xoát tránh được nước bắn tung toé.

    Mà tôi mất cảnh giác, theo quán tính vùi đầu vào ngực cậu ta.

    Trời mưa, hai người, nhiệt độ cơ thể của thiếu niên, áo sơ mi cotton khô thoáng, bao bọc bởi hương thoang thoảng của bột giặt.

    Ngẩng đầu lên tôi bắt đầu kiểm tra ngực cậu ta có dính phấn nền của tôi không đầu tiên.

    “Quần áo không bị dơ chứ?”

    Tôi, một dân chơi phá hỏng bầu không khí thiện nghệ.

    Nếu mà Duyệt Bảo ở đây chắc chắn sẽ mắng tôi là đồ vô cảm không hiểu phong tình.

    Nhưng Đường Thành Ý bị tôi chọc cười, lấy tay che ngực bảo: “Quần áo đàn chị không sao, nhưng chỗ này của tôi đau quá.”

    Nụ cười của thiếu niên trong trẻo, chỉ chỉ vào trái tim mình: “Làm sao giờ? Chắc là tôi phải dựa vào chị rồi.”

    Không biết mọi người hiểu không, một cậu trai đầu tóc bù xù, cười lên lộ lúm đồng tiền nho nhỏ, trong mắt chỉ có hình bóng bạn, lại nói muốn dựa vào bạn là cảm giác thế nào.

    Tôi đoán chắc mọi người không biết rồi.

    Dù sao thì lòng tôi cũng rối bời không yên, nó điên cuồng bảo tôi: “Chậc cô có phải là người không vậy, không nghe lời nữa, kệ luôn, tôi sắp mệt chết rồi.”

    Để dằn nó lại tôi đã rút điện thoại ra: “Không bằng chơi một ván game đi.”

    “Được.” Đường Thành Ý ngoan ngoan mở game ra: “Tôi đi rừng khá ổn.”

    Chúng tôi chơi chế độ matching, cậu ta thấy tôi chơi Chí Tôn Bảo, liền đổi từ skin Lộ Na sang skin Tử Hà Tiên Tử.

    Tử Hà bảo: “Mọi người lập tức bắt đầu tình cảm này nào!”

    Trò chơi bắt đầu.

    “Phiền chết lại là một cặp yêu nhau.” Vừa vào đường giữa đã càu nhàu: “Hai người đi rừng thì chơi kiểu gì, out rồi báo cáo liền.”

    “Cũng đâu phải đua top đâu, hơn nữa còn chưa biết người ta có lợi hại không, cậu không thể xem thử trước à?” Xạ thủ cà khịa cậu ta.

    Hai chúng tôi không nói gì hết, tôi đi rừng, Đường Thành Ý đi đường đối kháng.

    Hai phút sau tôi đã chặt máu của đối thủ.

    Năm phút sau tôi đã triple kill.

    Mười phút sau Gia Cát Lượng gào lên trên kênh chung: “Anh trai Ngộ Không à có thể đừng đánh tôi được không, huhuhu lớn không nổi nữa!”

    Thái độ của mấy người đường giữa cũng hoàn toàn thay đổi, cũng gọi tôi là anh trai: “Anh giỏi quá à, anh ơi cứu em, anh ơi trận sau có thể dắt em theo không?”

    Đường Thành Ý vẫn không lên tiếng, chỉ đến khi người chơi đường giữa nói: “Anh trai ơi anh còn thiếu couple không, giọng loli của em siêu ngọt ngào nè.”

    Tôi nghe thấy người bên cạnh ho một tiếng, sau đó mic của Tử Hà Tiên Tử bật lên: “Cô không có đối tượng à, sao muốn cướp người của tôi?”

    Tôi hít thở không thông, cái tay đang đánh người cũng ngừng lại, vừa lúc đánh đến trước vòng quay đá tím, Gia Cát Lượng thấy tôi thiếu máu nên tung ra một chiêu lớn.

    Tôi vừa chạy lùi về sau vừa tính toán, dù sao bọn họ đánh trụ cũng có thể thắng, nhưng thấy Tử Hà Tiên Tử ở phía xa xa đánh bài hai NPC chạy đến chắn trước Chí Tôn Bảo.

    Tử Hà ngã xuống.

    “Trái tim này trả lại cho người.”

    6.

    Tối cứ cảm thấy đàn em cùng quay chung có ý kiến với tôi.

    Lúc nói chuyện với Đường Thành Ý thì nhỏ nhẹ dịu dàng, thấy tôi là mặt dài thườn thượt như Kim Giác đại vương sau khi phát hiện hồ lô là đồ giả.

    Quá đáng nhất là lúc cô ta trang điểm cho tôi hở chút phàn nàn tốn kem nền.

    Đây quả là mối thù không đội trời chung mà!

    Tôi muốn trợn trắng mắt với cô ta, nhưng cô ta nhấn tôi ngồi yên: “Đàn chị không thể ngồi yên không nhúc nhích à, sắp vẽ lông mày rồi.”

    Đường Thành Ý đi qua bảo: “Để tôi làm.”

    Đàn em đưa bút vẽ cho cậu ta, cậu ta lắc đàu, lại rút từ túi ra một cây bút vẽ chân mày.

    Trong thoáng chốc vẻ mặt của đàn em trở nên phức tạp, trong lòng tôi cũng cảm thấy hơi bất thường: “Này không phải là của bạn gái cũ của cậu à?”

    Đường Thành Ý ngẩng đầu, hai mắt lấp lánh: “Chị bắt đầu quan tâm tôi có bạn gái trcũ rồi à?”

    Bắt được trọng điểm rồi.

    Tôi ngượng ngùng quá, vội vàng đổi đề tài: “Mua lúc nào đó?”

    “Mua lúc viết kịch bản ấy.” Đường Thành Ý đưa tay nâng cằm tôi lên chút, ánh mắt nhìn tôi chứa chan nụ cười: “Muốn để đàn chị làm nữ chính từ lâu rồi.”

    Ngón tay cậu ta chạm vào cằm tôi, rõ ràng chỉ chạm nhẹ thôi nhưng lại khiến hơi thở tôi loạn nhịp.

    Hai chúng tôi cách nhau rất gần, gần đến mức tôi có thể nhìn thấy lông tơ trên mặt cậu ta, và hình ảnh bản thân lúng túng in sâu trong đáy mắt đó.

    Dáng vẻ nghiêm túc hệt như người thợ đang điêu khắc tác phẩm tâm huyết của mình.

    Lông của bút vẽ lông mày làm mặt tôi hơi ngứa, tôi nhịn không được hỏi: “Sắp xong chưa?”

    Đường Thành Ý nhẹ xoa xoa l*n đ*nh chân mày của tôi: “Vẽ được một xíu rồi.”

    Sau đó lại chuyển đề tài: “Vẽ nhiều thêm mấy lần thì càng vẽ càng đẹp.”

    Trong đầu tôi phát ra bài hát cuối phim Ỷ thiên đồ long ký không đúng lúc lắm: “Chàng vì nàng ấy hoạ mi cả đời…”

    Hơn nữa còn hát thành lời không đúng lúc luôn.

    Đường Thành Ý niết chặt cằm tôi, cười mãn nguyện: “Được đàn chị yêu thương, em nguyện ý.”

    Ngày thứ hai sau khi quay xong chúng tôi nhặt được một con mèo, trông như vừa mới sinh, lấm lem bụi đất.

    Tôi phát hiện một cục lông xù trắng trắng trong đám cỏ. “Vãi…” mới kêu được một nửa tôi đột nhiên nhớ Đường Thành Ý còn bên cạnh, cho nên cứng ngắc đổi thành “Quào, ở đây hình như có con mèo.”

    Làm sao ông đây vô văn hoá được, một câu “ĐM” tung hoành giang hồ.

    May mà mọi người đều chú ý đến con mèo, tôi ôm nó ra: “Không biết cơ thể nó sao rồi.”

    Một cậu em khóa dưới lập tức kéo mấy người bạn của mình đi: “Dù sao cũng quay xong rồi, hay là đàn chị và Đường Thành Ý mang mèo đi bệnh viện thú cưng xem thử, mấy người tụi em về trước edit video.”

    Tốc độ nói kinh người cực nhanh, hoàn toàn không cho người ta có thời gian phản ứng.

    Tôi bàng hoàng nhìn bọn họ biến mất ở góc đường như được đào tạo bài bản, sau đó đành chịu mà gọi xe taxi.

    Đường Thành Ý đứng bên cười nhếch mép bị tôi trừng mắt, lập tức bày ra vẻ mặt nghiêm chỉnh, lấy bộ đồ từ trong túi, cẩn thận bọc con mèo lại, vừa quấn vừa nói: “Này là cho mèo con nhỏ.”

    Sau đó cậu ta lại rút ra cái áo khoác choàng lên vai tôi: “Cái này cho mèo con lớn.”

    Nói xong xoa xoa đầu tôi.

    Xong rồi.

    Trong lòng tôi hệt như có chú nai đang nhảy disco.

    Mèo con không có vấn đề gì lớn, ở bệnh viện vài hôm chúng tôi lại đón nó về, phòng kí túc xá của Đường Thành Ý ba người hết hai người ở ngoài rồi, Trần Gia không có ý kiến việc nuôi mèo, dưới sự dạy dỗ tận tình của Duyệt Bảo tôi giao quyền nuôi mèo cho Đường Thành Ý.

    Mèo con đang trong thời kì đáng yêu nhất, tôi chụp vài tấm ảnh, chọn tấm thích nhất làm avatar.

    Được một lúc Đường Thành Ý khều tôi: “Đàn chị, nhìn avatar của tôi đi.”

    Avatar của cậu ta vốn là một nhà phi hành vũ trụ ôm con mèo.

    Tôi nhìn kỹ, cậu ta photoshop con mèo trong hình thành con mà chúng tôi nhặt được, còn dùng tấm tôi đặt làm avatar để sửa nữa.

    Trông cứ như avatar của tôi nằm trong lòng avatar của cậu ta vậy.

    Sau khi nhận ra điều này mặt tôi hơi nóng ran, sau khi cậu ta nhắn một chữ “Meo” thì ngu người luôn.

    Có gì nói mau, thả thính đáng xấu hổ!

    Còn “Meo” nữa, meo cái gì mà meo! Mấy em trẻ tuổi bạo quá rồi.

    - Còn nữa -
     
    Cậu Đàn Em Lắm Chiêu Nhiều Trò
    Chương 4


    Phần 4 (hết): Chương 7+8

    _______

    7.

    “Đàn chị đàn chị, buổi ra mắt phim Avengers: Endgame mình cùng đi coi được không?” Đường Thành Ý hỏi tôi: “Mua được vé ngồi vị trí chính giữa đó.”

    Nể mặt vé ngồi giữa tôi bắt đầu trang điểm.

    “Ồ, đi hẹn hò à?”

    Duyệt Bảo nháy mắt với tôi, gần đây Trần Gia và cậu ấy đi coi vài bộ phim, cho nên làm tự xưng là cố vấn nói cho tôi nghe và chuyện cần chú ý.

    “Đừng ăn đồ nặng mùi quá, đối với tớ là bún ốc! Cậu trừng tớ làm gì? Mang theo vài viên kẹo thơm miệng nữa.”

    “Mấy đồ trang điểm mascara đồ phải chống nước, coi một nửa rồi phải đi WC kiểm tra xem có thiếu phấn không, cậu có phấn phủ không, hay là mang cái của tớ theo?”

    “Coi xong thì cùng nhau đi dạo, đi sát đường lớn, sau đó kéo kéo góc áo cậu ta tỏ vẻ nhu mì tối quá đi người ta sợ lắm, khuya vậy rồi lỡ như có mấy tên tội phạm hung ác thì sao…”

    Tôi thật sự nhịn không nổi nữa: “Tớ thấy cậu mới giống đó.”

    Cho đến khi tôi ra khỏi cửa, Duyệt Bảo vẫn cao giọng gào lên phía sau tôi: “Đi đi, đi làm kẻ đốt cháy tâm hồn cậu ta đi!”

    Tôi đóng cửa xong liền chạy, nhưng vẫn nhìn thấy Đường Thành Ý qua lớp kính ở chỗ rẽ khi xuống lầu, lập tức đi chậm lại.

    Rạp phim ở đường lớn, Đường Thành Ý đi tiệm rửa ảnh ở góc đường trước để lấy ảnh.

    Cậu ta có một cái máy ảnh phim, tôi thường thấy cậu ta cầm nó chụp.

    Tôi hỏi: “Rửa ảnh chất lượng thế nào, tôi coi thử.”

    Cậu ta giơ ảnh cao qua đỉnh đầu: “Bí mật.”

    “Chậc.” Tôi quay người bỏ đi, “Không coi thì không coi, tôi coi Iron Man của tôi.”

    Đường Thành Ý rút từ trong túi ra hai cái bao tay Iron Man, phấn khích bảo: “Cho chị một cái.”

    Cậu ta bảo đã thích Iron Man từ bộ đầu tiên, từ nhỏ đến lớn chưa từng bỏ qua movie nào, ngay cả phiếu xem phim vẫn còn giữ lại.

    Từ lúc lên đại học tôi mới bị bạn cùng phòng dẫn vào con đường u mê Marvel, thích nhất nhân vật Iron Man, không biết tại sao lúc biết Đường Thành Ý thích cùng một nhân vật với tôi trong lòng lại hơi vui vui.

    Duyệt Bảo dặn tôi lúc xem phim nắm tay Đường Thành Ý, cười chết tôi, hoàn toàn không có thời gian.

    Tôi thật sự đi xem phim, hơn nữa từ khi Morgan bé nhỏ xuất hiện liền bắt đầu sụt sùi.

    Tôi luôn có linh cảm không ổn, trách nhiệm của Iron Man quá lớn, cho dù Pepper khuyên thế nào cũng vô dụng, chỉ cần trái đất có nguy hiểm anh ta đều phải ra tay.

    Nhưng nguy hiểm dồn dập không ngừng, phải làm sao đây.

    "I am Iron Man."

    Kết thúc và khởi đầu hệt như định mệnh.

    Khoảnh khắc ánh sáng trong mắt Tony vụt tắt, nước mắt tôi không ngừng tuôn trào.

    Sau khi phụ đề chiếu hết, đèn trong rạp đã sáng, xung quanh vang lên tiếng vỗ tay, tôi phát hiện bao tay của tôi và Đường Thành Ý đang chồng lên nhau.

    Sau khi ra khỏi rạp phim Đường Thành Ý một mực im lặng, tôi kéo cậu ta ngồi xuống ghế ven đường.

    “Đàn chị, có thể cho tôi mượn vai dựa vào một chút được không?” Cậu ta trầm mặc một lúc lâu, đột nhiên hỏi tôi.

    Tôi ngầm chấp nhận.

    Đêm muộn tháng tư xen lẫn cảm giác mát mẻ, chúng tôi cách đèn đường hơi xa, hệt như những âm thanh huyên náo sau lưng cách chúng tôi cả một thế giới, ánh trăng vừa lúc ngự trị trên cao.

    Tôi quay đầu lại, nhìn thấy ánh trăng rọi trên khuôn mặt Đường Thành Ý, nơi rèm mi phủ một hàng bóng mờ.

    Trước giờ tôi chưa từng thấy cậu ta như thế, trai tim đột nhiên thắt chặt, cảm giác hơi khó chịu.

    Tôi lấy ra mấy bức ảnh đã rửa xong, muốn chọn ra vài tấm thử hỏi để thay đổi sự chú ý của cậu ta, nhưng lại phát hiện hầu hết mấy tấm này đều chụp tôi cả.

    Tôi đang nhoẻn miệng cười, tôi đang chau mày, tôi lén đặt đồ ăn trong giờ học, tôi trêu chọc con mèo, tôi đang vẽ phác thảo… rất nhiều hình ảnh của tôi.

    Dựa vào thị giác của bản thân đan dệt nên hình ảnh về tôi trong mắt cậu ấy.

    Tôi đột nhiên nhớ đến hôm nọ cô em lớp dưới trong tổ quay chụp phim ngắn xin lỗi tôi, cô ấy nói xin lỗi đàn chị, mấy hôm nay em cứ nhằm vào chị vì em yêu thầm Đường Thành Ý.

    Cô ấy nói, đàn chị, không biết chị có phát hiện ra không, chỉ cần là nơi có chị, ánh mắt của cậu ấy sẽ luôn hướng về chị.

    Có người nói, thích một người chính là khi nhìn chăm chú người ấy trong vô thức.

    Còn có người nói, thích một người là cảm thấy buồn bã vì cậu ấy không vui.

    Tôi rút tai nghe ra bật nhạc, nhét một bên vào tai của Đường Thành Ý.

    Giọng nam trầm thấp vang lên trong tim tôi, tôi xiết chặt tay Đường Thành Ý.

    I"m not looking for somebody

    With some superhuman gifts

    Some superhero

    Some fairytale bliss

    Just something I can turn to

    Somebody I can kiss

    I want something just like this

    (Lời bài hát Something Just Like This - The Chainsmokers, Coldplay)

    8.

    Tôi vốn cho rằng bản thân rất mạnh bạo, nhưng thực tế chứng minh người mạnh bạo cỡ nào cũng sẽ trở nên nhát gan.

    Sau khi nắm tay Đường Thành Ý ở rạp chiếu phim tôi đã không gặp cậu ta mấy ngày.

    Duyệt Bảo chỉ tiếc rèn sắt không thành thép: “Cậu là cái cái đồ không chịu trách nhiệm! Ngực đã sờ tay đã nắm rồi còn muốn gì nữa hả, lòng trách nhiệm của cậu đâu?”

    Tôi chột dạ: “Vậy cậu ta cũng không đến tìm tôi.”

    “Người ta bị cậu khi dễ! Người ta xấu hổ!”

    “Vậy thì tớ không thể xấu hổ hả??”

    Duyệt Bảo cười lạnh: “Xấu hổ cái đầu cậu, tối nay tớ rủ rê thêm người đi chơi, chúng ta thuê phòng theo ngày, cậu phải bắt gọn Đường Thành Ý cho tớ.”

    Tôi… Tôi vui vẻ chấp nhận luôn.

    Sáu giờ tối, Duyệt Bảo đi trước: “Tớ tìm Trần Gia, sau đó ra hiệu cho Đường Thành Ý đến đón cậu, cậu pose dáng đồ đẹp cho tớ, phải đẹp chết cậu ta từ cái nhìn đầu tiên luôn.”

    Tôi thay một chiếc váy dài màu đỏ rượu vang, lấy dây buộc tóc lên, đứng trước gương kiểm tra lại mấy lần, xác nhận lại toàn thân ổn hết mới xuống lầu.

    Đường Thành Ý vẫn chưa đến, tôi đã bị đàn anh từng hợp tác chung của khoa kế bên giữ lại.

    Anh ta dí bó hoa to đến trước mặt tôi: “Đàn em à, anh thích em lâu lắm rồi, làm bạn gái anh nhé?”

    Phải mất một lúc lâu tôi mới nhận ra anh ta là ai, cự tuyệt một cách gượng gạo mà không mất lịch sự: “Ngại quá, đàn anh à, em thấy…”

    “Anh không cần em thấy, anh chỉ cần bản thân thấy là được.” Anh ta tiến lên trước một bước, bày ra tư thế thanh lịch được tôn lên bởi vòng nến hình trái tim đang chiếu sáng xung quanh: “Làm bạn gái anh đi, anh thật lòng mà.”

    ĐCM, tôi thấy anh cố tình thì có!
     
    Back
    Top Bottom