Khác Câu chuyện trong trang sách

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
348,768
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
375984597-256-k230738.jpg

Câu Chuyện Trong Trang Sách
Tác giả: WinNah1802
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Jun bỗng xuyên không vào tiểu thuyết mà mình đang đọc, lại còn là vai phụ.

Liệu cậu có giúp nhân vật mà mình xuyên vào thay đổi kết cục hay không?

Hãy theo chân Jun để biết đáp án ở đằng sau!



wonwoo​
 
Câu Chuyện Trong Trang Sách
00


Moon Junhui là một sinh viên đại học đang học ở Seoul phồn hoa.

Cậu ngày ngày vừa đi học vừa đi làm như bao cô cậu sinh viên thiếu kinh tế khác.

Hiện Jun đang làm nhân viên phục vụ ở một quán cà phê tầm trung ở gần trường của mình, nói thật cậu còn làm ở quán này là cũng chỉ đồng tiền mà thôi nếu không cậu bỏ làm lâu rồi.

Cứ nghĩ đến ông chủ của quán là cậu lại thấy tức, hồi đầu lúc đi xin việc thì gã dụ ngon dụ ngọt, lúc vào được hơn tháng thì gã lộ luôn cái cốt hãm của mình.

Quán của mình nhưng chẳng khi nào thấy ông này ra dòm quán lấy một lần, chỉ biết ngồi trong phòng chơi game.

Lúc khách gây chuyện phá quán, gã không cần biết đúng sai lôi nhân viên ra chửi lên chửi xuống.

Lương của nhân viên thì ngày càng thấp đi, hỏi đến thì gã lại mắng thêm.

Nhân viên trong quán chỉ biết bất lực nhìn nhau mà khóc thầm.

Và ngày hôm nay chính là ngày khiến Jun chả thiết tha gì cái quán này mà làm tiếp nữa.

Chuyện là nay quán có hai vị khách hình như là lần đầu đến quán.

Cậu thấy vậy cầm menu tiến tới bàn đó nhiệt tình giới thiệu cho họ mấy món nước của quán.

Nhòm ngó menu một lúc lâu họ mới chịu gọi món.

"Cho tôi một matcha đá xay không đá, tôi đang viêm họng không uống đá được"

"Còn tôi một nâu lắc không ngọt, uống ngọt dễ tiểu đường lắm"

"Dạ?

Hai chị đọc lại tên nước giúp em với ạ"_Jun

"Bộ cậu bị điếc hả?

Tôi nói là cho tôi một matcha đá xay không đá, tôi đang đau họng không uống đá"

"Còn tôi gọi một nâu lắc không ngọt.

Chúng tôi nói to như thế mà cậu không nghe rõ sao?"

"Nhân viên quán này chán thật đấy"

Thấy có to tiếng, tất cả mọi người trong quán hóng hớt cũng đã nghe được cuộc trò chuyện vừa rồi, giờ ai cũng chú ý xem cậu sẽ làm gì.

"Hai chị có hiểu mặt chữ không?

Bộ từ nhỏ đến giờ không đi học hả?

Chị nói gì, matcha đá xay không đá hả?

Chị có vấn đề về đọc hiểu thật đấy.

Matcha đá xay mà không có đá làm sao được hả, hay để tôi hoà bột matcha vô trong họng cho chị ấm họng nhá"_Jun

"Cậu làm nhân viên mà dám to tiếng mắng chửi khách sao?

Cậu có biết khách hàng là thượng đế không Hả?Gọi chủ quán ra đây cho tôi-"

"Gọi gọi gọi...

Gọi cái gì mà gọi.

Để tôi nói cho chị biết nhá chả có cái nâu lắc nào mà đ.éo ngọt cả, chị có biết nâu lắc là gì không?

Nó là cà phê sữa đấy.

Mà đã là cà phê sữa thì nó tất nhiên là phải ngọt rồi.

Nếu chị không thích ngọt thì gọi mẹ đen đá đi, mắc gì gọi nâu lắc còn đòi không ngọt"_Jun

"Tôi không uống được đen đá"

"Không uống được thì gọi nước lọc mà uống"_Jun

"Cậu hơi quá đáng rồi đấy nhá, tôi viêm họng không uống đá thì cậu bỏ đá ra, có thế thôi mà cậu cũng quát khách, bộ chưa nghe câu khách hàng là thượng đế à?"

"Thượng đế thì lên trời mà uống, đây đ.éo phục vụ thượng đế.

Không uống được đá thì gọi matcha nóng đi chứ mắc gì gọi matcha đá xay bắt bỏ đá, có bị đ.iên không?"_Jun

"Cậu..cậu..đợi đó cho tôi!

Chủ quán đâu, chủ quán đâu rồi, ra đây"

Thấy hai người này làm loạn lại còn đòi gọi tên ông chủ bù nhìn của mình ra thì Jun cũng chỉ cười khinh lấy một cái chứ không để lộ ra chút gì gọi là sợ hãi cả.

Gã chủ quán bước ra, quần đùi áo ba lỗ khiến cho mọi người ai cũng bất ngờ.

"Có chuyện gì vậy?"_chủ quán

"Đây anh mau ra xem nhân viên quán anh mắng chửi khách đây này.

Anh quản lý nhân viên thế à"

Giờ thì gã mới chú ý đến Jun đang đứng ở một bên nhìn hai vị khách trước mặt một cách khinh khỉnh thì liền đoán ra được người mắng khách là ai.

"Cậu lại muốn làm loạn quán của tôi có đúng không, mới vào làm không bao lâu mà đã muốn trèo lên đầu lên cổ tôi rồi sao.

Lại còn chửi khách?

Cậu là không muốn làm ở đây nữa có phải không HẢ?"_chủ quán

"Đúng đó, anh phải đuổi cái thẳng mất dạy này đi không thì quán anh sẽ bị nó làm cho loạn hết lên đấy"

"Cô nói ai là người mất dạy, tôi có ăn có học đàng hoàng không như hai cô vào phá mà còn to mồm.

Nếu mà tôi mất dạy thật thì tôi đã đánh cho hai cô một trận rồi.

Còn anh, anh tưởng tôi thiết tha cái quán này lắm hả, xin lỗi chứ không vì thiếu tiền tôi cũng đ.éo vào đây làm.

Đừng có nghĩ đến chuyện bắt tôi xin lỗi một người matcha đá xay không đá và một người nâu lắc không ngọt này, vì đ.éo có chuyện đó đâu.

Nhân tiện đây cũng nói luôn tôi không làm nữa, tạm biệt và không hẹn gặp lại"_Jun

Nói đoạn cậu tháo cái tạp dề ra ném thẳng vào mặt gã rồi bỏ đi luôn.

Nói thật nếu còn ở lại đó lâu chắc cậu sẽ đấm vào mặt gã mất.

" Haizzz, thật là...

Lại phải tìm chỗ khác để làm rồi"_Jun

Liếc nhìn điện thoại thấy giờ cũng đã muộn nên cậu quyết định trở về nhà.

"Thà về nhà nằm đọc tiểu thuyết còn thích hơn"_Jun

Nghĩ là làm, về nhà cậu không ăn uống gì liền lao lên giường nằm sấp, lướt điên thoại kiếm cho mình một bộ tiểu thuyết ưng ý để cày.

Nhưng mấy bộ cậu thích đều bị cậu đọc nát hết rồi.

Tìm mãi chả thấy bộ nào khiến cậu bắt đầu cảm thấy khó chịu.

"Sao lại không có chứ?

Thiệt là.."_Jun

Đang định ném điện thoại sang một góc thì bỗng điện thoại của cậu rung lên trên thanh thông báo hiện thị một tin nhắn lạ, tò mò cậu nhấp vào xem thử thấy đó là một đường link kèm với dòng nhắn 'Hãy nhấn vào' càng khiến cậu tò mò hơn, nhịn không được liền nhấn vào.

"Thì ra là một bộ tiểu thuyết nhưng mà cái nền loè loẹt quá, kệ đi đọc thử xem sao"_Jun

Không biết cậu đã đọc nó bao lâu rồi nữa, thật sự là nó rất cuốn đi, tình tiết cẩu huyết có, lãng mạn có nói chung là đúng gu cậu.

Đọc được thêm chút thì các dòng chữ tiếp theo mờ dần rồi biết mất để lại một trang trắng tinh.

'Cái quái gì vậy?', Jun tự hỏi, đang không hiểu chuyện gì thì điện thoại lại hiện lên một dòng thông báo 'Hãy tiếp nối câu chuyện' khiến cậu khó hiểu vô cùng.

Chợt điện thoại cậu sáng rực lên rồi như có một lực hút, hút cậu vào trong đó.

Jun như bất tỉnh rơi vào một không gian kì lạ.

Khi tỉnh lại thì đã ở một nơi xa lạ rồi, 'Đây là đâu, sao mình lại ở đây.

Cái quái gì vậy trời?'
 
Câu Chuyện Trong Trang Sách
Chap01


Cậu chưa khỏi hoang mang thì bỗng có một giọng nói vọng lại:

"Chào mừng bạn đã đến với thế giới của tôi.

Tôi là Elly, có thể hiểu đơn giản thì tôi là hệ thống của nơi đây.

Trước khi chính thức tiến vào trong mạch truyện của tiểu thuyết tôi sẽ trả lời những thắc mắc của cậu về nó.

Nào bắt đầu đi!"

Nghe xong cậu lại càng hoang mang hơn.

'cái quỷ gì vậy trời??lại còn bước vào mạch truyện nữa chứ, má nghe điên rồ thật sự'.

Cậu vẫn đang lầm bầm một mình thì giọng nói đó lại tiếp tục:

"Nếu không còn gì để hỏi thì ta vào đó thôi nhỉ nó?"

"Kh..oan ...khoan đã, sao tôi lại phải vào đó và chuyện này là sao?"

"Vì cậu đã nhấn cái nút đó"

"Cái nút nào cơ???"

"Cậu nhấn nút muốn tiếp tục câu chuyện"

"Ủa?

Ê ?...Ai mà biết được ấn nút đó là bị đẩy vào đây cơ chứ.

Đang đọc hay tự dưng không cho đọc nữa xong bắt chọn tiếp tục hay không thì ai mà chả nhấn tiếp tục để đọc tiếp.

Cô gài người vừa phải thôi chứ!!"

"Ai gài? ai chứng? bằng chứng đâu?

Mà cậu nói tôi gài cậu?"

"Này, cô...?"

"Thế có hỏi không đây?"

"Có, phải hỏi thì mới biết phải làm gì chứ"

"Ừ thế hỏi lẹ đi trời"

"Nội dung thì tôi hiểu được một nửa rồi vì đọc mấy trang trước rồi nên tôi không hỏi nữa"

"?"

"Đã nói hết đâu má!

Rồi định cho tôi vai gì đây, nhân vật thế nào?"

"Cậu sẽ là nhân vật Jun trong tiểu thuyết"

"Ể lúc tôi đọc đâu có nhân vật này?

Với lại này là tên tôi mà?"

"Thì thay tên cậu vào trong tiểu thuyết luôn, nếu cậu đọc tiểu thuyết chắc biết nhân vật Junyoung đúng không?"

"Junyoung à..ò...nhớ rồi.

Khù khờ, lơ ngơ bị nữ chính bơ thẳng mặt vẫn ngu ngốc bám đuôi không buông, xong bị nam chính hiểu nhầm là biến thái bám theo nữ chính rồi bị đánh cho thực vật luôn.

Ha..thấy có đúng không, từng nhân vật ta đều nắm trong lòng bạn tay..ha"

"Chà hiểu rõ quá ta, đỡ tốn công gái thích.

Chốt!"

"Hả?"

"Cậu sẽ thay thế nhân vật này trong tiểu thuyết để tiếp tục câu chuyện"

"Ê...không phải nhân vật chính thì chí ít cũng đẹp trai thông minh một tí chứ, sao cho vai phèn vậy, không chịu đâu"

"Cậu lắm chuyện thật đấy.

Được rồi, trông ngoại hình cậu cũng có vẻ hợp nên tôi sẽ giữ nguyên ngoại hình này cho cậu được chưa.

Hết cỡ rồi đấy nhớ, còn đòi hỏi nữa là tôi đá cậu ra khỏi đây luôn đấy"

" Ơ nhưng mà.."

"Gì nữa vậy cha?"

"Bộ không có luật lủng gì luôn à, chơi game còn có luật mà sao vào đây chả có tí tẹo luật nào cả?"

"Ấy chết tí thì quên.

Luật của tôi đơn giản thôi.

Còn sống tới lúc thoát ra là được"

"Má nghe xong cái éo muốn vào luôn á"

"Chứ muốn gì, còn đòi hỏi luật lủng nữa chứ.

Tôi lười, được chưa!"

"Đúng cạn lời luôn á"

"Xàm nãy giờ đủ rồi, đi thôi"

Chớp mắt một cái, cậu thấy không gian thay đổi.

Mọi thứ xung quanh đều xa lạ, trước mắt cậu là trần nhà có nhiều đường nét hoa văn cổ kính trang nhã, nội thất xung quanh đều quá sang trọng rồi.

Chợt cậu nhận ra mình đang đeo ống thở, trên tay thì chằng chịt các dây truyền nước cắm vào đó.

'Đây đâu phải nhà của Junyoung đâu?

Nhỏ này chuyển mình lộn địa chỉ à?'

"Th..iếu ..thiếu gia, thiếu gia tỉnh rồi.

Lão gia, Phu nhân.

Thiếu gia tỉnh rồi!!!"

"Này bà nói thật không hả?

Con tôi, tỉnh rồi sao?"

"Vâng thưa phu nhân, chuyện này tôi không dám đùa phu nhân đâu.

Thiếu gia thật sự tỉnh rồi"

"Mau, mau đến phòng xem nào"

"Vâng, thưa Lão gia"

Sau khi thấy cửa phòng mở ra, cậu liền ngước lên xem là ai vào thì liền giật mình vì tiếng hét to của người phụ nữ ấy.

'Khoan đã, mình có nghe nhầm không vậy?

Thiếu gia á?

Thật đấy à?'.

Trong khi đầu óc cậu vẫn đang lạc trôi trong đống suy nghĩ thì căn phòng lúc này đã chật kín rồi.

"Junie, con trai.

Con thấy sao rồi, trong người thế nào, mẹ gọi bác sĩ tới xem cho con nhá"

"Dạ...?"

"Bà cứ gọi cho bác sĩ Kim đi và hỏi từ từ thôi, thằng bé vừa tỉnh lại mà"

"Tôi biết rồi"

"Junie tỉnh là tốt rồi, ta nhớ con lắm đó"

Giờ đây cậu mới hiểu, hai người trước mặt mình là bố mẹ của nhân vật mà mình đang thế thân.

'Chết thật, biết vậy nãy hỏi kĩ hơn rồi.

Giờ đúng ngu ngơ không hiểu gì thật rồi, aiss'

"Thưa Lão gia, thưa phu nhân.

Tôi xin phép thăm khám cho thiếu gia"

"À..ừ..ông kiểm tra thằng bé giúp chúng tôi"

"Vâng"

"Chào thiếu gia, mừng cậu tỉnh lại"

"Vâng"

Sau khi kiểm tra một lượt, bác sĩ Kim nhìn sang chỗ vợ chồng lão gia và nói:

"Tình trạng của thiếu gia khá tốt, chỉ cần nghỉ ngơi và bổ sung dinh dưỡng một thời gian nữa là có thể trở lại bình thường rồi"

"Tốt quá rồi, cảm ơn ông, bác sĩ Kim"

"Không có gì, việc của tôi thôi"

Sau khi tiễn bác sĩ Kim, toàn bộ người trong nhà từ vợ chồng lão gia đến các gia nhân trong nhà đều nhìn cậu chằm chằm mà chả ai lên tiếng, làm cho Jun người đang không hiểu gì bỗng có chút rợn người.

"Mọi người đừng nhìn con chằm chằm rồi im lặng vậy chứ, con sợ đấy"

Nghe cậu nói vậy, bọn họ cũng phân tán ánh nhìn đi chỗ khác.

Lão gia ho nhẹ một tiếng rồi bắt đầu mở lời.

"Junie này, con nhớ chuyện gì đã xảy ra không?"

"Ý bố là chuyện gì ạ?"

"Ý ta là con có nhớ ai đã khiến con thành ra thế này không?"

"Con không nhớ nổi gì hết, con cũng không rõ lúc đó đã có chuyện gì xảy ra.

C..on..con xin lỗi bố mẹ, vì đã khiến hai người lo lắng cho con..."

Phu nhân thấy ánh mắt cậu bắt đầu long lanh thì liền chạy lại ôm cậu vào lòng vỗ về.

"Junie ngoan, mọi chuyện ổn rồi.

Không phải lỗi con, là tại ta và bố con khi đã quan tâm, chăm sóc cho con không tốt nên con mới phải chịu nhiều tổn thương như vậy"

"Không phải lỗi của hai người, là lỗi con.

Bố mẹ đừng tự trách bản thân"

"Từ nay, hai chúng ta phải chăm sóc cho Junie thật tốt không để chuyện gì xấu có thể làm hại thằng bé nữa"

"Đương nhiên rồi"

"À chắc con đói lắm đúng không.

Dì Han, giúp tôi chuẩn bị bữa trưa cho Junie, nhớ thịnh soạn một chút"

"Vâng thưa phu nhân, các cô các cậu còn không nhanh cái chân lên"

"Dạ, vâng"

Khi mọi người đi hết, thì cậu lại ngồi suy nghĩ một mình.

'Không nên nói với họ rằng mình bị tên điên đó hãm hại, phải chính tay mình trả thù hắn mới khiến mình hả dạ được chứ.

Ngươi cứ chờ đó, những chuyện của trước đây ta sẽ giúp Junyoung trả lại hết'.
 
Back
Top Bottom