Cập nhật mới

Khác Câu chuyện còn dang dở

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
181,495
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
216716049-256-k155410.jpg

Câu Chuyện Còn Dang Dở
Tác giả: -Poinsettias-
Thể loại: Cổ đại
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Một triều đại nào đó, khi mọi thứ hỗn loạn đến lạ thường.

Cuộc chiến của các bộ tộc lại nổi lên.

Những cuộc nổi loạn chống triều đình cũng đã gây ra những chiến công vang dội.

"Ngươi nghĩ sao về thế giới này?"

"Thượng bất chính, hạ tất loạn.

Lịch sử chỉ được viết bởi kẻ thắng cuộc.

Kẻ thắng cuộc sau cùng, chính là công lí."

"Ta không muốn chiến đấu, càng không thích chiến tranh, loạn lạc.

Ngươi nói xem, ta nên làm gì bây giờ?"

"Nếu người muốn làm hoàng đế, người chỉ cần 50 vạn binh, sẽ tất thắng.

Bằng không, Hoắc Tộc sẽ lên nắm chính quyền."

"Ta lại nghĩ, duyên trời định đoạt, có không muốn cũng chẳng thể nào cưỡng lại được."

"Số phận trong tay ta, tương lai do ta quyết định, hà cớ gì người lại nói do số trời?

Ta đi theo người đã tròn mười lăm năm, lòng người, ta cũng đã nắm thóp.

Người rõ ràng chỉ muốn cuộc sống an nhàn, ta hiểu.

Nhưng mà, người thật sự không nghĩ cho bách tính nhân dân sao?"

"Quân sư, ta thì làm được gì chứ?"

"Thu phục lòng người trong thiên hạ.

Mạc Tộc chúng ta, chẳng phải do một tay ngài thu phục sao?"



trang​
 
Câu Chuyện Còn Dang Dở
Chương I


_ Mừng quá!

Cô tỉnh rồi!

Cô không sao chứ?

Cô vui mừng khi nhìn thấy nó ổn sau vụ tra tấn khủng khiếp ấy.

Dẫu cho cô không biết đó đã phạm tội gì nhưng nhìn cách người ta tra tấn nó, cô cũng lò mò đoán được rằng, tội của nó chắc rất là nặng.

Nó cố gắng ngồi dậy, cái cơ thể yếu ớt kia được băng bó khắp người, đôi bàn tay trắng ngần nhưng đầy sẹo bởi đòn roi và những cây gai góc.

Đôi đồng tử màu xanh da trời ấy khẽ mở ra.

Cô nhanh chóng tiến đến và đỡ nó dậy, đỡ nó dựa nhẹ vào người mình.

Khoảnh khắc nắm lấy đôi bàn tay nhỏ nhắn và yếu ớt đó, cô đã cảm nhận được một cái gì đó không bình thường.

Thân nhiệt của nó, cao hơn người khác đôi chút.

Chính vì thế, bàn tay của nó rất ấm áp, tựa như mặt trời ấy.

Và dẫu cho nó đã bị kéo lê lết trên con đường đầy bụi bặm, một mùi hương dịu nhẹ lại tỏa ra từ nó, một mùi hương của hoa cúc trắng.

_ Cô còn yếu lắm, nên nghỉ ngơi đi!- Cô khẽ thì thầm với nó.

Giữa trời đông giá lạnh này, cầm tay nó, cô tựa như được ở gần lò sưởi vậy.

Nó ngước đôi đồng tử màu xanh da trời có chút mờ đục lên nhìn cô, khiến cho cô sững người.

Nó... bị mù sao?

_ Nhưng tôi...

Phải đi tìm chị của mình...- Nó thì thầm, giọng nó trong trẻo lắm, như giọng của trẻ con vậy.

_ Làm sao cô có thể tìm được chị của mình khi cô không nhìn thấy gì cả?- Cô hoài nghi nhìn nó, sau đó lại dìu nó nằm xuống chiếc giường gỗ thân thuộc của mình.

_ Không sao!

Tôi sẽ tìm chị tôi bằng thần giao cách cảm!- Nó nở một nụ cười ngây thơ và ấm áp, tựa như bản thân chưa từng trải qua cái đớn, cái đau mà thế giới đem lại.

Nụ cười ấy khiến cho cô tự hỏi, tại sao sau tất cả những gì nó trải qua, nó vẫn có thể nở nụ cười ấm áp đến như vậy?

_ Vậy cô ở đây vài ngày đi!

Khi nào vết thương lành hẳn, tôi sẽ để cho cô đi!- Cô không khuyên nó nữa, gương mặt trái xoan liếc trộm cô con gái bé bỏng kia, sau đó đi ra ngoài.- Giờ tôi lấy cho cô chút cháo ăn nhé!

_ Cảm ơn ạ!- Nó lại nở nụ cười vui vẻ, sau đó nhắm đôi đồng tử màu xanh của bầu trời kia lại.

Dù cho nó không thể thấy gì qua chúng.

Nhưng nó vẫn luôn mở chúng ra.

Vì chị nó từng bảo rằng, đôi mắt nó, rất đẹp.

Cô vào phòng bếp của ngôi nhà nhỏ bé, nơi đã có sẵn một nồi cháo vừa chín vài phút trước.

Cô dùng cái giá to, cái duy nhất trong bếp, múc cháo ra một cái bát lớn.

Hương thơm của cháo tỏa ra nghi ngút, xộc vào mũi cô một mùi hương quyến rũ.

Cô cầm bát cháo nóng lên, đặt một chiếc thìa vào đó rồi chầm chậm tiến về phía căn phòng nơi có cô gái lạ bên trong.

Cạch.

Tiếng cánh cửa được mở ra.

Nó có vẻ đã nghe được tiếng.

Nó không chắc có phải chủ nhà không nên nhanh chóng ngồi dậy.

Dẫu cho cơ thể nhỏ bé kia đang nhói lên từng đợt bởi cái đau đớn sau khi bị hành hạ về cả thể xác lẫn tinh thần.

Tay nó theo bản năng vớ lấy cây dao găm luôn giắt trong người, nắm chặt lại.

_ Sao thế?

Là tôi mà!- Cô cất tiếng, có đôi chút nhịn cười bởi hành động quá ư là cảnh giác cao độ của nó.

Nhưng mà không trách nó được.

Một kẻ chưa một lần nhìn thấy thế giới như nó, thì cảnh giác cao độ vẫn hơn.- Tôi mang cháo cho cô đây!

Nó dường như xác định được giọng đó là của cô, nhanh chóng cất con dao vào chỗ cũ.

Nó gắng gượng ngồi dậy, dù cho bản thân vẫn còn hơi run rẩy.

Đau quá!

Nhói quá!

Nó thảm bại thế này, thì sau này còn có thể làm gì được đây?

Cuộc sống này không phải là thứ nó mong muốn!

Nó không biết ngoài kia đang xảy ra chuyện gì.

Đau khổ?

Chiến tranh?

Dịch bệnh?

Đôi đồng tử ấy của nó từ bé chỉ thấy được một màu đen tăm tối.

Nó chỉ muốn tìm lại chị, nó chỉ muốn cùng chị sống một cuộc sống nhàn nhã trong ngôi nhà nhỏ, với mảnh vườn có thể làm ra tất cả mọi thứ.

Nhưng giờ chị nó lại biệt vô âm tích.

Có đôi lúc nó sợ, nó sợ đã có chuyện gì xấu xảy ra với chị.

Thế mà nó lại không ngừng tìm kiếm, dẫu cho không ai có tin tức về chị nó cả.

_ Cô đang nghĩ gì thế?- Có lại gần nó, bưng tô cháo còn nóng hổi tỏa hương nghi ngút đến trước mặt nó.

Nhìn vẻ mặt thất thần của nó, cô lờ mờ đoán rằng nó đang nghĩ đến những kí ức không mấy tốt đẹp của mình.

_ Không có gì...- Nó cất tiếng, cố gắng giấu vẻ u buồn nhưng vô dụng.

Một mùi hương thoang thoảng nhè nhẹ bay vào mũi nó, theo nó nghĩ, chắc là cháo trắng.

_ Tôi có cháo cho cô đây.

Cô ăn đi để nhanh lấy sức.- Cô cũng không hỏi nữa.

Nếu nó đã không muốn nói, thì gượng ép cũng vô dụng mà thôi, hơn nữa, cô lại tôn sùng chủ nghĩa tự giác.- Mà này!

Nếu có gì muốn nói, cứ nói ra hết đi nhé, tự bản thân sẽ cảm thấy dễ chịu hơn đấy!

Nó gật đầu, một tay bưng tôi cháo còn ấm nóng, cố gắng kiềm chế lại cái run rẩy của bàn tay để không cho nó đổ vỡ.

Tay còn lại mò mẫm xem có cái thìa nào không.

Không khó lắm cho nó trong việc tìm vị trí của cái thìa trong bát.

Nó nhanh chóng cầm thìa lên, múc một muỗng cháo, run run cho vào miệng.

Vị ngòn ngọt của cháo còn nóng ấm đọng lại trong khoang miệng nó, sưởi ấm linh hồn đang bị những cây băng ngọn bám chặt.

Cô ngồi đối diện nó, tay chống cằm, nhìn nó ăn ngon lành đã đủ để khiến cho cô vui.

Cô vốn là một người không giỏi nấu nướng lắm.

Chính vì thế cô mừng khi trình nấu ăn của mình không quá tệ, ít nhất là vẫn có người có thể ăn được.

Lúc này, cô chợt nghe tiếng vó ngựa ngoài kia, đôi đồng tử màu đen nhạt hơi thu lại đôi chút.

Chẳng lẽ, người đó đến rồi sao?
 
Câu Chuyện Còn Dang Dở
Chương II


Nó vừa ăn hết bát cháo khi tiếng vó ngựa cất lên, lúc đầu vang vọng từ nơi xa xôi tới, sau đó càng ngày càng gần.

Nó tuy mù, nhưng bù lại thính giác và giác quan thứ sáu lại vô cùng nhạy bén.

Tiếng vó ngựa dừng hẳn ở đâu đó rất gần nó.

Nếu nó không nhầm.

Tiếng vó ngựa đó... là dừng trước cửa nhà này.

Cô nhìn nó.

Nó quả nhiên ghê gớm hơn cô tưởng.

Chỉ bằng thính giác mà nó lại có thể định vị được vị trí, quả là cao siêu quá đi.

Tiếng bước chân cộp cộp vang lên dọc hành lang của ngôi nhà.

Nó chăm chú lắng nghe, tay nắm chặt con dao găm giắt ở thắt lưng, đôi đồng tử màu xanh ấy tuy không thể thấy nhưng lại dáo dác nhìn xung quanh.

Tiếng bước chân cứ thế đến gần hơn, gần hơn.

Cạch, két...

Tiếng cánh cửa phòng được mở ra nhẹ nhàng nhưng tai nó thính đến nỗi nghe thấy được.

Nó nhanh chóng bật dậy, rút dao ra, chỉ chực chờ người đó tiến lại, là sẽ đâm ngay một nhát.

_ Cô bình tĩnh đi.

Đây là Hoắc Hiếu Khê, tỷ tỷ kết nghĩa của tôi, cũng đang là nữ tướng quân nổi tiếng của Kinh thành Mộng Vân này đấy!- Cô nở nụ cười ấm áp, cố gắng trấn an nó.

Nó không đáp, gương mặt không hề giảm đi sự nghi ngờ.

Không hiểu sao, bây giờ nó lại nghi ngờ cả người đã mang mình về, cả người đã cho mình một bát cháo nóng ăn lót dạ.

Từ khi mất chị, nó đã được phụ thân dạy là: "Không được tin tưởng bất kì ai.".

Câu nói đơn giản ấy, đã là câu châm ngôn hành động của nó trong bảy năm ròng rã.

Cô khẽ thở dài, nó không tin cô, cũng phải thôi, dẫu gì cô đối với nó cũng chỉ là người lạ.

Nhưng dường như chị ấy nhìn thấy cái gì đó của nó, khiến cho môi chị ấy mấp máy, hồ tựa muốn nói.

Nhưng khi thấy phản ứng của nó, chị lại thôi.

_ Cô là...

Vũ Nguyệt Thố đúng không?- Chị sau một hồi đấu tranh tư tưởng, cuối cùng, lựa chọn của chị là cất tiếng.

_ T...

Tại sao cô biết?- Nó lắp bắp, đầy hoài nghi nhìn chị, hai tay nó cầm con dao sắc giờ run run.

Có lẽ nó xúc động.

Vì cái gì?

Vì nghĩ rằng người mà nó chĩa dao tới chẳng ai khác chính là chị gái mà bảy năm ròng nó không có lấy một chút tin tức?

_ Tôi có nghe chị cô nói đến cô.

Chị cô phải chăng là Vũ Nguyệt Thiền?- Chị cất tiếng, khuôn mặt vẫn bình tĩnh đến lạ thường.

Nhưng nó, nó thì không biết tự bao giờ đã đánh rơi con dao trong tay.

Tiếng dao rơi xuống nền gỗ vang lên một thanh âm khiến cho nó chói tai.

Nhưng chị thì không.

_ Đ...

Đúng vậy!- Nó lắp bắp nói, khuôn mặt hiện rõ sự vui mừng.- C...

Chị tôi giờ ở đâu rồi?

Tôi có thể gặp chị tôi chứ?

Chị nhìn nó, đôi đồng tử màu đỏ thẫm tựa màu máu thoáng ánh lên sự đau buồn.

Dẫu cho người đó bảo với chị là không được nói, nhưng chị lại bất chấp nói ra.

Giờ, nếu như nó biết được sự thật, nó sẽ ra sao đây?

Chị ái ngại đưa mắt sang nhìn Hoắc Kha Nguyệt - cô, như muốn cô cho chị ý kiến.

Trong chốc lát, cô cảm giác như đang có một gánh nặng ngàn cân đặt lên đôi vai nhỏ bé của cô vậy.

Cô run rẩy trong thoáng chốc, suy nghĩ về những hậu quả có thể xảy ra nếu nói sự thật, cũng như những chuyện sẽ đến với họ nếu họ nói dối, hoặc từ chối trả lời.

Sau cùng, cô ra hiệu cho chị.

Hãy nói sự thật đi...

Chị nhìn cô, dường như đó chính là câu trả lời mà chị mong đợi, chị khẽ nuốt nước bọt.

_ Chị cô...- Chị ngập ngừng, nhưng rồi sau đó lại dũng cảm nói tiếp.- Chị cô đang là phế hậu của hoàng đế.

Chị ấy không được thả về mà lại bị nhốt vào lãnh cung...

Cô nhìn chị.

Chị đang tự trấn an bản thân mình.

Chị vốn dĩ là hữu tướng quân của triều đình, hà cớ chi phải sợ hãi?

Lũ nịnh thần chị cũng đã ngấm ngầm diệt nhiều, những hôn quân chị cũng từng qua tiếp xúc.

Chị không sợ.

Chị không biết sợ.

Và chị không được sợ.

Chị muốn làm việc lớn.

Chị muốn lật đổ triều đại tệ hại này.

Chị không muốn dân chúng lầm than nữa!

Hoắc Tộc chị, chị sẽ lãnh đạo để đi đến ngai vàng.

Dù có tốn bao nhiêu binh lực, dù chỉ còn vài trăm chiến hữu, chị cũng sẽ quyết chiến đến cùng.

Bởi, chị chính là người thừa kế của Hoắc Tộc.

Còn nó, những lời chị nói với nó hồ tựa sét đánh ngang tai, nó khuỵu xuống trong sự đau khổ tột cùng.

Nó thương chị.

Thương chị lắm!

Nó thương người con gái vô tội bị cuốn vào vòng xoáy quyền lực.

Nó thương người con gái chỉ vì muốn cứu cha, mà đành lòng để bản thân mình tiều tụy.

Đành lòng gả cho hoàng đế, đành lòng cam chịu để bản thân mình bị nhốt trong lãnh cung, chỉ để cho cha và gia đình an toàn.

Nhưng mà chị ơi!

Chị có biết chăng, khi cha được thả về, ông cũng không sống được bao lâu nữa?

Nó không hận hoàng đế.

Bởi lẽ ngài còn quá trẻ.

Ngài chỉ là một con rối vô tội bị cuốn vào ngai vị.

Ngài chỉ là một tấm bình phong cho lũ gian thần và nịnh thần lộng hành.

Ngài chẳng có quyền lực gì trong tay.

Ngài...

Chẳng có gì cả.

Chị cũng ngậm ngùi.

Trong cung, người chị tiếp xúc nhiều nhất chẳng ai khác chính là nàng - Vũ Nguyệt Thiền.

Sau hoàng đế, chị là người hiểu nàng nhất.

Nàng chưa từng oán trách người nàng yêu.

Nàng chỉ cảm thấy đau đớn thay cho một hoàng đế trẻ không quyền lực, không tiếng nói trên cõi đời này.

Nàng biết, người nàng yêu hận bản thân vô cùng, chàng hận bản thân vì, đến cả nàng, chàng cũng không bảo vệ được.

Chàng hận bản thân vì, chàng là hoàng đế vô dụng.

Chàng hận bản thân vì, không cho nàng một cuộc sống ấm áp.

Chàng ghét mình, hận mình, khinh bỉ mình.

Chàng muốn chết.

Nhưng không thể.

Tại sao?

Tại sao thế?

Tại sao lại lôi chàng vào cuộc chiến ấy?

Chàng không hiểu nổi!

Không bao giờ có thể hiểu nổi!

_ Nếu cô đi theo tôi, gia nhập vào quân đội của tôi, thì tôi chắc chắn, cô sẽ được gặp lại chị của mình!- Chị lại cất tiếng, với giọng quả quyết.

Chị không chịu đựng thêm được phút giây nào nữa.

Mỗi giây phút chị nhìn thấy bá tánh khổ sở bởi chính quyền mục nát, mỗi giây phút chị nhìn thấy họ cầu xin một vị anh hùng cứu giúp họ, tim chị lại nhói lên đến lạ.

Chị từng bị coi thường, chị từng bị giẫm đạp.

Nhưng rồi chị lại là người được thừa kế Hoắc Tộc.

Chị muốn làm gì đó cho bá tánh, chị muốn cứu rỗi họ khỏi cái cuộc sống khổ sở này.

Nhưng mà, để cứu họ, chỉ còn một cách.

Chiến đấu.

Nó ngước mặt lên nhìn chị, đôi đồng tử kia đã đỏ hoe vì khóc thương chị gái mình quá nhiều.

Nó mò mẫm trên nền gỗ cũ, tìm lại con dao găm mà nó đã đánh rơi.

Tay nó khi chạm được vào cán dao lạnh lẽo, nhanh chóng nắm chặt lại.

_ Tôi sẽ tham gia!- Nó nói, giọng điệu rất quyết tâm.

_ Được!

Chào mừng cô đến với đội quân của Hoắc Tộc, Vũ Nguyệt Thố!- Chị gật đầu, môi khẽ nhoẻn cười, người con gái này, tuy nhìn thế giới bằng một màu đen tăm tối.

Nhưng linh hồn nó, khiến cho chị có một cảm giác kì lạ.

Nó chắc chắn sẽ làm nên đại sự.

================================

*Ngoại hình nhân vật:

_ Vũ Nguyệt Thố:

_ Hoắc Hiếu Khê:

_ Hoắc Kha Nguyệt:
 
Back
Top Bottom