Ngôn Tình Cậu Ấy Muốn Giống Một Cái Cây

[BOT] Dịch

Administrator
24/9/25
606,547
0
0
AP1GczM5aBlvaww6bLXwmby2nbkiff-AM5GBIgOquk4ek5H_s4kAsuJuum2M26wmlB7Qoyu8cQc9lNhW3noAPAKhe0zhDvYEUp8kzQKnqL0qfwbXrXjp0bGeS9T-s22ow_zNYZgW35IpA1NLaEVU_bDI4vJ1=w215-h322-s-no-gm

Cậu Ấy Muốn Giống Một Cái Cây
Tác giả: L Tử
Thể loại: Ngôn Tình, Đô Thị, Khác, Đoản Văn
Trạng thái: Full


Giới thiệu truyện:

Tên truyện: Cậu Ấy Muốn Giống Một Cái Cây (他要像一棵树)

Tác giả: L Tử

Editor: Qing Wei

Thể loại: Thanh xuân vườn trường, Ngôn tình, Hiện đại, BE
Nội dung giản lược: Cậu ấy muốn giống một cái cây, tôi muốn là người trồng cây.

Lập ý: Yêu thầm ấy à, có lẽ mang theo tiếc nuối cũng rất đẹp.Văn án

Yêu thầm bắt đầu từ một trò đùa, cũng kết thúc ở một trò đùa. Không phải tất cả thanh mai trúc mã đều có thể tu thành chính quả, không phải tất cả mối tình thầm kín đều có dũng khí nói ra. Phong cách hành văn của truyện bình lặng yên ả, kể về câu chuyện tình cảm trong thế giới của người thường. Dè dặt bảo vệ một trái tim yêu thầm.​
 
Có thể bạn cũng thích
  • Câu Chuyện Kể Về Hồn Ma Đi Dự Hôn Lễ Của Bạn Trai Cũ
  • Mộng Tưởng Làm Giàu Của Tinh Cầu Xấu Xí
  • Cậu Có Thích Tớ Không? – Nam Mộc Tử Ngư
  • Ám Độ Phi Tinh - Niết Cá Phì Cầu
  • Ngươi Muốn Từ Hôn, Ta Cầu Phú Quý, Khóc Lóc Làm Gì?
  • Cậu Tỉnh Táo Lại Đi! - Kiều Diêu
  • Cậu Ấy Muốn Giống Một Cái Cây
    Chương 1: Không thể gặp nhau trên đỉnh


    Tháng chín, long não ở trường Trung học Số 2 vừa đến độ.<b>Trên cây vẫn còn lá xanh, nhưng hầu hết đã ngả vàng, loạt soạt loạt soạt rơi xuống đất.
    Không khỏi nhớ đến cây long não mà Quách Kính Minh viết trong sách.
    Câu chuyện về long não và cây long não trong "Hạ Chí Chưa Đến".
    "Mỗi khi vào hè, những cây long não trong trường sẽ tươi tốt lạ thường. Bóng râm dưới ánh mặt trời chậm rãi xuyên qua cửa sổ như nét mực đen, Phó Tiểu Tư nhớ bản thân và Lục Chi Ngang đã ngủ thiếp đi dưới bóng cây trong mùa hè dường như vô tận. Ánh sáng đỏ và hơi nóng trên mí mắt mãi không tiêu tan. Nhưng bây giờ vậy mà đột nhiên sắp phải rời đi rồi."
    Suy nghĩ theo đó trôi xa.
    Khung cảnh đọc trong cuốn sách vào buổi tối tự học, hôm nay được tận mắt nhìn thấy, cũng là một chuyện khiến Hứa Sam Sam cảm thấy lãng mạn.
    Trường Trung học Số 2 là trường tốt nhất trong huyện, hôm nay là ngày học sinh mới tới báo danh. Hứa Sam Sam không phải học sinh có thành tích đứng đầu, còn không có đủ dũng khí thử đi tự chủ tuyển sinh, vì mọi người đều biết trường Trung học Số 2 là trường chuyên bồi dưỡng những môn khoa học, trường Trung học Số 1 chuyên bồi dưỡng những môn tự nhiên. Vì thế bài thi tự chủ tuyển sinh của trường Trung học Số 2 chỉ cần ba môn: Toán học, Vật lý, Hoá học. Rất tốt, Hứa Sam Sam đều không giỏi. Nhưng cô vẫn vào được ngôi trường này. Điểm thi chính thức không đủ để đỗ vào trường, Hứa Sam Sam vào được đây thông qua tuyển chọn cân bằng.
    "Cũng tốt, mặc dù quá trình khó khăn, nhưng mình cuối cùng vẫn bước qua được cánh cổng này! Cố lên, những ngày tiếp theo."
    Món canh gà tâm linh của Hứa Sam Sam hôm nay phát huy tác dụng rồi.
    Ở cổng trường có dán giấy chia lớp, tổng cộng 27 trang. Các học sinh và người nhà vây chật ních quanh danh sách này, người nhiều đến mức Hứa Sam Sam hoa mắt chóng mặt, tâm trạng bắt đầu kém đi.
    Nhưng mẹ kéo cô tìm từ trang đầu, đến trang thứ hai, thứ ba, thứ tư... Trang nào bọn họ cũng tìm rất kỹ, sợ bỏ qua ba chữ "Hứa Sam Sam".
    Lúc đến trang thứ năm, Hứa Sam Sam đột nhiên phát hiện tiêu đề trước danh sách tên khác đi, cô lập tức quay lại xem trang thứ tư.
    Quả nhiên, phân chia giai cấp tồn tại ở khắp mọi nơi.
    Từ lớp 1 đến lớp 4 của trường là lớp tên lửa, bọn họ là những học sinh giỏi nhất nên sẽ có những giáo viên giỏi nhất. Từ lớp 5 đến lớp 10 là lớp thực nghiệm, là những học sinh trên trung bình, vài người trong số họ có thể được phân đến đây do thành tích thất thường, trường học cho họ cơ hội, đến kỳ thi chia lớp sau thì thử lại. Còn từ lớp 11 đến lớp 26 là lớp đồng cấp, bọn họ có thành tích hỗn hợp, nhưng hầu hết là không đủ cao, không đủ ưu tú. Lớp cuối cùng dành cho học sinh thể thao và mỹ thuật, trường học đã xây dựng một kế hoạch rèn luyện riêng biệt cho bọn họ.
    Thế nên, chỉ có tầm thường mới chiếm đa số.
    Hứa Sam Sam tràn đầy mong chờ cái tên cô thích có thể xuất hiện khi cô tìm mười một lớp.
    Cô cũng hy vọng bản thân là một đứa trẻ được nhận định là ưu tú. Cho dù hồi trung học cơ sở không dốc sức học tập. Nếu không có, có lẽ sẽ rất thất vọng...
    Nhưng đả kích lớn nhất với cô không phải là tên cô xuất hiện trên danh sách lớp 20, mà là cô nhìn thấy cái tên "Trình Hoa" của anh xuất hiện trên danh sách lớp 5. Cô dừng ở đó rất lâu, đến khi bị dòng người đẩy ra vẫn chưa hoàn hồn.
    "Trình Hoa, Trình Hoa, là cậu ấy, cậu ấy ở đây? Quá khứ của cậu ấy như thế nào?"
    Hứa Sam Sam đột nhiên ý thức được cái tên đã chôn trong đáy lòng cô rất lâu lại cách bản thân rất gần, nhưng cũng dường như rất xa. Anh đã làm gì trong những ngày cô không biết cuộc sống của anh ra sao?
    "Xem ra phải học tập cho tốt, dù sao cũng là lớp thực nghiệm."
    Hứa Sam Sam thầm nghĩ: "Cậu ấy ưu tú hơn mình nhỉ. Vậy cậu ấy có còn nhớ mình không?"
    Hứa Sam Sam dùng sức giẫm lên phiến lá long mão vừa rơi xuống, bàn tay bất giác siết chặt cặp sách.
    "Liệu có tình cờ bắt gặp trong trường không? Có thể nhận ra đối phương không?..."
    Hứa Sam Sam nghĩ đến rất nhiều chuyện. Không hề nghe thấy tiếng gọi của mẹ sau khi tìm thấy tên cô ở lớp 20.
    Trong dòng chảy của thời gian, tất cả mọi thứ đều không đáng kể, nhưng duy chỉ có tên anh, hai chữ "Trình Hoa" đã xuyên suốt mười sáu năm cuộc đời dài đằng đẵng của cô.
    <b><i>Editor có lời muốn nói:</i></b>
     
    Cậu Ấy Muốn Giống Một Cái Cây
    Chương 2: Thỏ nhỏ tự ti


    Năm nay, Hứa Sam Sam mười sáu tuổi, đang ở thời kỳ thanh xuân vừa mãnh liệt vừa rực rỡ, trong đầu đầy những suy nghĩ kỳ quái, biết đi quan sát thế giới, suy ngẫm vấn đề, tràn đầy tò mò và khao khát với các lĩnh vực mới lạ.<b>Trong quá khứ, cô từng nếm trải vị ngọt của thành công, vị đắng của thất bại. Loạng choạng bước đi, giữa đường có bạn bè nắm chặt tay cô, cũng có người buông tay cô khi gặp chướng ngại, khó khăn gập ghềnh, tất cả những chuyện trải qua đều là trải nghiệm.
    Hồi tưởng lại hành trình trưởng thành buồn vui lẫn lộn, Trình Hoa có lẽ là tia sáng duy nhất trong mắt Hứa Sam Sam, là người mà vừa nghĩ đến đã cười.
    Một ngày trước khi khai giảng, là cửa ải đầu tiên mà Hứa Sam Sam phải đối mặt.
    Điều khiến Hứa Sam Sam đau đầu nhất là xử lý các mối quan hệ cá nhân trong giao tiếp xã hội: Phải làm quen bạn cùng phòng và bạn học mới rồi! Hứa Sam Sam hiểu rất rõ đây là đoạn đường mới mà cô vẫn luôn khao khát, là điểm mấu chốt cần có để bắt đầu lại cuộc sống. Chuyện này rất quan trọng với cô, vì thế, cần phải lấy hết dũng khí cố gắng!
    "Cố lên! Sam Sam.
    Đi làm chuyện trước kia mày muốn nhưng không dám làm đi, đừng quan tâm quá khứ và tương lai,
    Đây là một bản thân mới ~"
    Tương lai, là một thứ không thể nói rõ, liếc mắt không thấy điểm cuối. Vì thế từ này chỉ thích hợp để trải nghiệm chứ không phải tưởng tượng.
    Vị trí của lớp 20 năm nhất, lớp của Hứa Sam Sam, ở góc cầu thang tầng một. Cửa trước thông với đại sảnh tầng trệt, tầm nhìn rộng, lượng người cũng rất lớn, học sinh trên tầng và lớp bên đều sẽ đi qua con đường bên ngoài.
    Trời đã tối hẳn, trong thời gian tự học buổi tối, cả toà nhà sáng rực ánh đèn, là nơi náo nhiệt nhất trong khuôn viên trong màn đêm yên tĩnh.
    Vừa vào thu, không khí vẫn còn khô nóng, trong lớp bật điều hoà. Hứa Sam Sam quấn chặt áo khoác mà vẫn cảm thấy khí lạnh ập tới sau lưng. Cho dù mọi người nhiệt tình bàn luận về các chủ đề khác nhau, Hứa Sam Sam vẫn cảm thấy xung quanh lạnh lẽo vắng vẻ, một mình lật sách ngây ngốc.
    Đợi thêm chút vậy, giờ tự học buổi tối sắp kết thúc rồi.
    Đợi thêm chút vậy, chuông sắp vang lên rồi.
    Đợi thêm chút vậy, sắp được quay về ký túc xá rồi.
    Ký túc xá của Hứa Sam Sam cách lớp học không xa, khoảng mấy chục mét. Ở góc tầng 3, số phòng 311, sáu người, có phòng tắm riêng. Trước đây nghe nói có phòng tắm chung, xem ra vận may tốt, tránh được một kiếp.
    Buổi sáng, vừa bước vào liền nhìn thấy mặt trời đỏ rực không bị che khuất bởi tấm rèm dài màu xanh lam, tràn đầy sức sống, phóng khoáng phát ra ánh sáng tự tin của nó. Hứa Sam Sam lập tức lựa chọn cái giường sát cửa sổ, chỉ cách cửa sổ 20 đến 30 cm, vươn tay là có thể ôm trọn ánh mặt trời vào lòng.
    Tối đầu tiên, Hứa Sam Sam tắm rửa xong rồi hạ rèm giường xuống, cô thậm chí còn không nhớ được tên của bạn cùng phòng. Bọn họ cũng không nói chuyện nhiều, các bạn học khác đều tựa vào chiếc bàn trên giường xem trước nội dung của cuốn sách mới.
    Hứa Sam Sam lặng lẽ vén rèm cửa sổ liếc một cái, màn đêm mênh mang, nét mực đen ẩn hiện trên bầu trời, nồng đậm thâm trầm, sau đó cô mở nhật ký ra.
    Nhật ký được mua ở cổng trường Trung học Số 2, Hứa Sam Sam rất thích mua các loại vở khác nhau, nhưng tần suất sử dụng lại rất thấp. Vì vở đẹp dùng để ngắm nghía hoặc lưu giữ cũng khá tốt.
    "28.8.2016
    Đây là hôm trước khai giảng, mình không quá vui, có thể cảm xúc này tới từ môi trường mới khiến mình hơi lúng túng; có thể là khoảng cách với cậu ấy quá lớn, khiến chú thỏ nhỏ tự ti trong lòng mình lại nhảy ra diễu võ dương oai.
    Ở nơi núi non trùng điệp này, cậu ấy chỉ cách đỉnh núi một bước chân, còn mình thì chống gậy gắng sức xuất phát từ chân núi."
    <b><i>Tác giả có lời muốn nói:</i></b>
    <i>Câu chuyện này được cải biên từ cuốn nhật ký ba năm trước, tui vẫn chưa thích ứng với việc đổi từ ngôi thứ nhất sang ngôi thứ ba, viết ra cứ cảm thấy kỳ kỳ sao đó ha ha ha.</i>
     
    Cậu Ấy Muốn Giống Một Cái Cây
    Chương 3: Nhất định phải gặp cậu ấy


    Tiếp đó là bài kiểm tra đầu tiên sau khi khai giảng.<b>Hứa Sam Sam ngồi ở vị trí của mình xoay bút, tuỳ ý lật vài trang sách, xung quanh đầy những đáp án quen thuộc đủ thể loại nhưng phần lớn là xa lạ.
    "A ~ Không liên quan..." Sau này rồi sẽ tốt thôi.
    Không thể ngừng suy nghĩ, cô dứt khoát đứng dậy đến sân vận động.
    Giữ chặt áo khoác đồng phục dày nặng, nhét tay vào trong túi áo, bước đi không có mục đích trên đường chạy của sân vận động.
    Chiều tối, trên trời bắt đầu đổ mưa nhỏ lất phất. Hứa Sam Sam ngẩng mặt đón lấy, cảm nhận nước mưa đập lên mặt.
    Vào giờ tự học buổi trưa, Hứa Sam Sam đến phòng làm việc của giáo viên chủ nhiệm, không những để xem thành tích của bản thân mà còn để xem thành tích của Trình Hoa.
    Vốn chỉ đi xem bản thân, nhưng cuối cùng vẫn không kìm được lòng hiếu kỳ gây chuyện này.
    Ánh mắt sẽ không nhịn được mà liếc về phía bàn của giáo viên chủ nhiệm lớp 5, bước chân cũng vòng qua vòng lại mấy lần.
    Cuối cùng, vẫn là nhanh chóng liếc qua một cái.
    Vừa nhìn, chính là ngàn năm sao? Xàm, vừa nhìn liền thấy khoảng cách giữa đỉnh núi và chân núi.
    "Nhưng, nói tóm lại, bất luận thế nào, mình cuối cùng cũng sẽ đến bên cạnh cậu ấy."
    Quay người nhìn toà nhà dạy học, ánh đèn vàng cam chiếu rọi ngọn cây tiêu điều, mơ hồ có thể nhìn thấy hướng giọt mưa bay tới.
    Tầm nhìn mông lung, Hứa Sam Sam không thấy rõ người ở tầng bốn có nhìn thấy cô không.
    Có phát hiện ra cô không?
    Có từng nhớ đến cô không?
    Trong lòng Hứa Sam Sam suy nghĩ rất lâu về câu trả lời, liệu có một ngày anh sẽ đến nói với cô không.
    "6.9.2016
    Ánh đèn chập chờn loé lên như những bức ảnh chụp nhanh,
    Vì sao say đắm nổ tung trên bầu trời,
    Biến thành giọt mưa và ánh bạc rơi xuống trần gian,
    Những mảnh ghép vụn vặt ghép thành một tôi hoàn chỉnh.
    Tôi sẽ đi tìm cậu, chầm chậm đến gần cậu, không biết khi chạm mắt, cậu liệu có nhớ tôi?"
    <b><i>Tác giả có lời muốn nói:</i></b>
    <i>Hạ quyết tâm lại gần cậu ấy rồi, chương tiếp theo là nhật ký tiến trình.</i>
     
    Cậu Ấy Muốn Giống Một Cái Cây
    Chương 4: Cẩn thận thăm dò


    Trình Hoa, tôi vẫn luôn cảm thấy<b>Giữa chúng ta có một sợi dây,
    Tôi muốn gảy nó, tạo thành dao động, thử xem có thể chạm đến cậu không,
    Nhưng tôi cũng sợ sợi dây này sẽ dễ dàng bị đứt, cắt đứt toàn bộ quan hệ giữa chúng ta.
    Thế nên, tôi dè dặt muốn đến gần cậu, cho dù kết cục sẽ rất tồi tệ.
    1.
    "8.9.2016
    Trong thời tiết nóng bức này, trong mùa hè với tiếng ve ồn ào, ánh mặt trời thiêu đốt trên đầu như muốn bốc khói, bắt đầu khoá huấn luyện quân sự rồi. Sân vận động rộng lớn chật kín bóng người xanh lục, Trình Hoa, tôi đột nhiên cảm thấy người nào cũng giống cậu, nhưng người nào cũng không phải là cậu. Khoảng cách giữa lớp 5 và lớp 20 thực sự rất xa rất xa, tôi cũng rất muốn rất muốn nhìn thấy cậu."
    2.
    "9.9.2016
    Hôm nay vì diễn tập nên trật tự các lớp bị xáo trộn, tôi nhìn thấy lớp 5, vì tôi biết chủ nhiệm lớp cậu, từng lén nhìn chủ nhiệm lớp cậu rất nhiều lần trong phòng làm việc, nhìn thấy chủ nhiệm của cậu thì sẽ kích động như nhìn thấy cậu vậy. Nhưng rất tiếc, tôi đã đánh giá cao bản thân, trong hàng ngũ gần ba mươi học sinh nam trong lớp các cậu, nguỵ trang giống nhau, vóc dáng trùng điệp, tôi chỉ có thể không chắc chắn mà tự hỏi rằng liệu người này có phải cậu, liệu có phải là người kia?
    Thực ra, chúng ta đã rất lâu không gặp nhau, năm năm rồi nhỉ. Trình Hoa, chúng ta đều thay đổi rồi, có thể tôi không dám chắc chắn chỉ ra cậu, nhưng ít nhất hình bóng cậu lúc nhỏ vẫn được ghi nhớ rất kỹ."
    3.
    "11.9.2016
    Huấn luyện quân sự sắp kết thúc, chúng ta vẫn chưa thể gặp nhau. Tôi đã bắt đầu hoài nghi là trường học thực sự quá lớn, hay là chúng ta thực sự không có duyên."
    4.
    "13.9.2016
    Vừa nhìn thấy một bạn nhỏ tiểu học đăng bài, tôi đột nhiên ý thức được đây có thể là một bước đột phá. Thực ra quan hệ cũng không quá thân quen, vô cùng thấp thỏm hỏi em ấy có phải có Wechat của cậu không. Một lúc sau, em ấy gửi một dãy số đến, tôi liên tiếp nói cảm ơn em ấy. Là số Wechat của Trình Hoa.
    Nhớ lại trước đây có một lần trong giờ ra chơi, cậu cầm rất nhiều tờ giấy vui vẻ một mình, tôi hỏi cậu đó là gì, cậu nói là số Wechat của cậu, dùng để chơi game. Còn hỏi tôi có muốn thêm bạn tốt không. Lúc đó tôi không có máy tính hay điện thoại, cũng không biết về trò chơi yêu thích trong lời cậu nói, vì thế không hề hứng thú với dãy số trên tay cậu, chỉ liếc một cái rồi tiếp tục làm bài tập.
    Bây giờ, tôi phải nghĩ trăm phương ngàn kế mới thêm được bạn tốt của cậu."
    5.
    "14.9.2016
    Tối qua gần mười một giờ mới nhận được thông báo xác nhận bạn tốt của cậu. Điều khiến tôi kinh ngạc là cậu vẫn nhớ tôi, tôi hưng phấn đến mức suýt không ngủ được, mặc dù cậu vốn không nhắn được mấy câu đã nói phải đi ngủ, vội vàng nói chúc ngủ ngon. Cậu dường như vẫn là cậu trai ấm áp như trước."
    6.
    "15.9.2016
    Bạn cũ của bạn cùng phòng đến tìm cô ấy đi chơi, vì vài sở thích chung như thích đọc tiểu thuyết, thích nghe nhạc của Trương Kiệt mà chúng tôi rất nhanh đã trở thành bạn bè. Điều khiến tôi kinh ngạc hơn là cô ấy học cùng lớp với cậu. Tôi rất thích cô ấy, nhưng sau khi biết chuyện này thì chủ đề nói chuyện của chúng tôi sẽ thỉnh thoảng vòng quanh cậu.
    Buổi tối thường mang đến cho người ta cảm giác dễ chịu, tan tiết tự học buổi tối giống như được giải phóng vậy, thời gian nói Đông nói Tây cùng bạn bè vừa vui vẻ vừa ngắn ngủi. Sau khi tiễn cô ấy rời ký túc xá, tôi lén lút kéo cô ấy sang một bên, đưa bạn học Tiểu Minh trong tay cho cô ấy muốn cô ấy mang cho cậu. Cô ấy nhìn tôi với vẻ mù mờ, nhưng rất nhanh đã hiểu ra. Cảm ơn cô ấy đã hiểu tôi, cũng cảm ơn cô ấy không truy hỏi.
    Trương Kiệt là ca sĩ tôi bắt đầu thích từ 2007. Khuôn mặt của Trương Kiệt cũng rất dễ nhận ra, tròn tròn, cười lên rất ấm áp. Cảm giác mà Trình Hoa thời nhỏ mang lại cho tôi rất giống anh Kiệt. Ấm áp tươi sáng như ánh mặt trời buổi chiều mùa xuân.
    Không biết, bây giờ cậu như thế nào?"
    7.
    "16.9.2016
    Buổi sáng lúc mơ hồ bước vào lớp học, tôi phát hiện ở cửa dán ảnh chụp chung của lớp. Thở dài một tiếng xấu quá rồi bước đến chỗ ngồi, lúc vào giờ mới chợt loé lên suy nghĩ đến trước cửa lớp cậu nhìn thử!!! Nhưng lại sợ bắt gặp cậu, vì thế định đợi đến buổi trưa tan học rồi lén lút đến liếc một cái.
    Chính vì chuyện này, cả tiết học buổi sáng tôi đều ở trong trạng thái hưng phấn, chỉ hận kim giây trên tường không thể lập tức đến giờ.
    Cuối cùng cũng đợi được đến lúc chuông reo, tôi không khỏi run chân trên ghế ngồi, chiếc bút trong tay xoay không ngừng, đến khi bạn học xung quanh đều đã đi gần hết, tôi mới xoay người bước lên tầng hai.
    Cả đường, tôi không nghĩ gì cả, chỉ muốn nhìn khuôn mặt đó một cái, khuôn mặt mà tôi nhớ về rất lâu.
    Nhưng điều khiến tôi không ngờ là, ở trước cửa lớp cậu nhìn rất lâu rất lâu, tôi vẫn không thể nhận ra đâu là cậu, hay nên nói là tôi không dám chắc rốt cuộc ai là cậu.
    Trong ký ức, cậu sẽ rất tự nhiên, rất thoải mái nhìn tôi cười, khuôn mặt tròn xoe, khoé miệng cong cong, dáng vẻ rất ngây thơ.
    Nhưng trong những khuôn mặt tôi chỉ trên ảnh, không có ai trùng khớp với bộ dạng của cậu trong ký ức của tôi.
    Tôi rất buồn, tôi không nhận ra cậu, Trình Hoa."
    <b><i>Tác giả có lời muốn nói:</i></b>
    <i>Phù ~ Nhật ký để ở trường học rồi, mặc dù bây giờ hoàn toàn dựa vào ký ức, nhưng câu chuyện này sẽ kết thúc trong kỳ nghỉ này. Số chương cũng sẽ không quá nhiều, vì đây là tình cảm chân thật của tôi, không có sau này hay tương lai để kể. Những người đã qua sẽ được tôi khắc ghi trong ký ức một cách tươi đẹp.</i>
     
    Cậu Ấy Muốn Giống Một Cái Cây
    Chương 5: Phiên ngoại - Nguyện vọng năm mới 2019


    "Bạn học Sam Sam, 2019, cùng lên đại học đi!"<b>"Bạn học Hoa Hoa, 2019, cùng lên đại học đi!"
    Trong mối quan hệ sau này, tôi vẫn trung thực với bạn bè, cũng không đoán được suy nghĩ của Trình Hoa, thế nên trong quãng thời gian về sau, chúng tôi thực ra không nói chuyện hay ở chung nhiều.
    Năm 2019 sắp đến, đối với tôi hay Trình Hoa, đều là một năm rất quan trọng. Đúng vậy, kỳ thi tuyển sinh đại học của thế hệ chúng tôi sắp đến rồi.
    Thế nên mùa xuân năm 2019, tất cả nguyện vọng năm mới đều liên quan đến điều này.
    Vẫn nhớ rõ khi đó ngồi trên tảng đá ngoài sân nhà bà ngoại tôi, tay chân vụng về hồi âm lời chúc mừng năm mới của các bạn, có người gửi theo nhóm, có người cả đoạn dài, tôi chỉ liếc một cái rồi trả lời năm mới vui vẻ!
    Cũng có người gửi lì xì, lúc đó, Wechat lưu hành kiểu lì xì năm mới theo số đặc biệt. Là một học sinh, hầu hết chỉ là mấy con số nhỏ như 0.88, 1.88, 0.66.
    Thực ra không ai muốn nợ ai, cậu gửi cho tôi một bao lì xì thì tôi cũng gửi cho cậu một bao lì xì, cậu qua tôi lại là một lựa chọn khá tốt.
    Đã quên cách bắt đầu cuộc trò chuyện, chỉ nhớ Trình Hoa gửi cho tôi một bao lì xì 1.88, sau khi mở ra nhận, tôi cũng thuận tay gửi cho cậu ấy một bao.
    Hình như cậu ấy không hài lòng với cách làm này lắm, nhưng cũng không thể không nhận bao lì xì năm mới với ý nghĩa chúc phúc lớn này.
    Thế nên...
    "Gửi số Wechat của cậu cho tớ đi."
    Đây là thao tác gì thế, tôi rất nghi hoặc.
    Sự chấn động và mừng rỡ tràn ngập trong tôi.
    Máy móc mở Wechat ra, lưu mã QR, quay lại tin nhắn gửi mã QR cho cậu ấy, sau đó đợi bên dưới xuất hiện một chấm đỏ nhỏ.
    Sau khi hoàn thành một loạt động tác, tôi phát hiện ra bản thân đã kích động đến mức đứng trên tảng đá, trên mặt càng không khống chế được ý cười, khoé miệng kéo đến tận mang tai.
    Trước đây, tôi từng thử tìm kiếm tên cậu ấy trong phần Search, đương nhiên tôi cũng biết có lẽ cậu ấy sẽ không lấy tên thật làm nickname.
    Tôi cũng từng mở Wechat lướt xem, hoặc xem người xung quanh, bắt gặp người có phong cách rất giống cậu ấy thì sẽ suy đoán manh mối.
    Đương nhiên, những chuyện này đều vô dụng.
    Thế nên, khi thông báo xác nhận bạn tốt của Trình Hoa chân thực xuất hiện trước mặt tôi, tôi quả thực mừng như điên.
    ========== Truyện vừa hoàn thành ==========
    1. Cô Gái Ngốc, Tôi Yêu Em
    2. Ngài Ảnh Đế Đang Hot Và Cậu Nghệ Sĩ Hết Thời
    3. Kẹo Sữa Bò
    4. Đối Tượng Kết Hôn Của Tôi Lắm Mưu Nhiều Kế
    =====================================
    Cũng lập tức kiểm tra xem vòng bạn bè của mình có động thái gì không thích hợp không.
    Vẫn may, tôi của lúc đó, không thích đăng bài trong vòng bạn bè lắm.
    Ting ting!
    Tôi vội vàng quay lại tin nhắn với Trình Hoa.
    Là một bao lì xì 16.88.
    Và một câu chúc phúc.
    "Bạn học Sam Sam năm mới vui vẻ, năm mới phải học tập thật tốt. 2019, chúng ta cùng lên đại học!"
    Ngay sau đó...
    "Đừng gửi lì xì cho tớ nữa nhé."
    "Tớ đi giúp người nhà đây, sau này nói chuyện."
    Ồ! Ồ ~
    Ha ha ha ha ha ha vui quá!!!
    "Bạn học Hoa Hoa, năm mới vui vẻ! 2019 cùng lên đại học!"
    <b><i>Editor có lời muốn nói: </i></b>
    <i>Bộ truyện này chỉ được đăng DUY NHẤT trên Wattpad @QW2412. Cảm ơn mọi người đã ủng hộ!</i>
     
    Cậu Ấy Muốn Giống Một Cái Cây
    Chương 6: Phiên ngoại - Pháo hoa giao thừa 2017


    Nhớ lại dịp năm mới đầu tiên của cậu. <b>Sau khi kỳ nghỉ đông đầu tiên của năm nhất kết thúc chưa bao lâu thì năm mới đến.
    Thật kỳ diệu.
    Năm mới trước đó đâu có liên quan đến cậu.
    Học kỳ này, tất cả những thứ vụn vặt tạo thành từng bước chân nhỏ, giẫm lên hành trình của chúng ta.
    Tình cảm giữa chúng ta cũng trở nên mơ hồ khó nắm bắt.
    Có lẽ, là sự mê man của tôi.
    Dù sao, tôi thực sự không đoán được suy nghĩ của cậu nữa.
    Như thường lệ, TV chiếu đêm tiệc liên hoan năm mới.
    Mọi người nghịch điện thoại, trả lời tin nhắn, giành lì xì. Thỉnh thoảng liếc nhìn chương trình trên TV, tám nhảm vài câu.
    Đột nhiên phát hiện ra trên màn hình trò chuyện có chấm đỏ nhỏ, nhấp vào xem, phát hiện là tin nhắn của cậu, vẫn vô thức mừng rỡ và căng thẳng.
    "Ra ngoài chơi đi."
    "Chơi cái gì? Có những ai?" Sợ ở riêng, không phải chứ, rất ngượng ngùng đó. Cũng mong chờ, có phải có lời muốn nói với tôi không.
    "Vài người bạn hồi tiểu học."
    "Ồ ~" Phù ~ Hơi hiu quạnh.
    Đồng thời cũng có chút căng thẳng và bất an. Vì sau khi chuyển trường từ tiểu học thì không còn liên lạc với họ nữa. Không biết mọi người giờ thế nào, có còn nhớ tôi nữa không.
    Thực ra nhà hai chúng tôi không xa nhau. Rất nhiều lần tôi giả vờ chạy bộ hoặc đạp xe lặng lẽ đi ngang qua. Nhưng chưa từng gặp.
    Tôi nghĩ, cũng là một cơ hội vậy.
    Cùng đón năm mới, cũng là một chuyện rất ý nghĩa.
    Tôi vội vàng mặc áo khoác, đến đầu cầu tìm Trình Hoa.
    Còn nhớ ngày đó vừa nhìn, thấy rất nhiều người, chủ yếu là con trai. Rất náo nhiệt.
    Lúc tôi đi qua, bọn họ vẫn đang nói về tình hình gần đây.
    Trình Hoa vẫn ở giữa đám người, tươi cười nói chuyện với bạn học. Cậu ấy cũng hơi mất tự nhiên, có lẽ cũng là đã lâu không gặp, thời gian lâu dần, mọi người cũng ở khắp nơi, hơi gượng gạo cũng là bình thường.
    Đừng nhắc đến tôi.
    Tôi càng gượng gạo.
    Nhưng may mắn, cậu ấy rất nhanh đã nhận ra tôi.
    Ánh mắt chạm nhau, dường như khiến Trình Hoa tìm được một lý do thoát thân, lập tức xoay người đi về phía tôi.
    Ánh mắt của những người khác cũng tập trung về phía tôi.
    Người mắc chứng sợ xã hội tỏ ý muốn chết ngay tại chỗ đó.
    Nhiều năm như vậy rồi, hồi tưởng một chút. Vẫn là cảm thấy cảm giác đó rất đặc biệt.
    Non nớt, bất an, vui mừng...
    Đủ loại.
    Chính xác tối đó như thế này thì tôi đã không nhớ rõ nữa.
    Chỉ biết một đám người lén lút về trường học, chạy Đông chạy Tây, lượn lờ qua phố lớn hẻm nhỏ.
    Lúc sắp nửa đêm, mọi người đều đã chơi mệt, vì thế liền đề nghị đến bờ sông canh lúc đếm ngược.
    Mọi người lúc nhúc đứng đó.
    Trình Hoa ở cuối cầu, ngồi trên chiếc xe điện của mình.
    Tôi ngồi trên ghế trước một cửa tiệm bên kia đường.
    Vị trí này rất tốt, vừa liếc mắt là có thể thấy cảnh đêm vừa mênh mông vừa đẹp đẽ của Đà Giang, cũng có thể kịp thời chú ý được động thái của mọi người.
    Tôi siết chặt điện thoại, nhìn thời gian trên màn hình khoá. Cùng mọi người chờ đợi năm 2017 đến.
    Mười, chín, tám, bảy, sáu, năm, bốn, ba, hai, một.
    Chúc mừng năm mới! Trình Hoa. Tôi nhìn cậu ấy, trong lòng thầm nghĩ.
    Trong phút chốc, bốn phía truyền đến tiếng nổ lớn, pháo hoa nở tung trên bầu trời từ khắp nơi, sáng chói rực rỡ.
    Tôi lập tức lấy điện thoại chụp lại cảnh này.
    Mười hai giờ đêm. Trình Hoa ở cuối cầu, ngồi trên xe điện của cậu ấy, hai bên cầu là mặt sông tĩnh mịch, pháo hoa rực rỡ trên nền trời, mặt sông phản chiếu ánh sáng lung linh. Vô số pháo hoa như đang chiếu sáng một góc của cậu ấy.
    Mặc dù tôi chỉ nhìn thấy bóng lưng của cậu ấy, tôi cũng cảm thấy đẹp đến không nói nên lời.
    Đóng băng khoảnh khắc này, dường như thời gian mãi ngừng lại ở khoảnh khắc này.
    Như bị ma nhập, tôi gửi bức ảnh này cho Trình Hoa.
    "?".
    ||||| Truyện đề cử: Độc Tôn Truyền Kỳ (Kiếm Thần Yêu Nghiệt) |||||
    Cuối cùng vẫn không dám nói sự thật.
    Thực ra tôi muốn nói "Pháo hoa đẹp quá, nhưng cậu bên dưới pháo hoa, cũng rất đẹp."
    Chúc mừng năm mới.
    Pháo hoa rực rỡ nhưng lại tức khắc biến mất, khoảnh khắc mọi người thưởng thức và cái đẹp trong tích tắc đã đủ.
    Không thể mong cầu quá nhiều.
    <b><i>Tác giả có lời muốn nói:</i></b><b><i>Hai chương phiên ngoại về năm mới đến đây thôi, sau đó sẽ tiếp tục update chính văn. Mọi người comment giao lưu nhiều vào nha!</i>
    <b><i>Editor có lời muốn nói: </i></b>
    <i>Bộ truyện này chỉ được đăng DUY NHẤT trên Wattpad @QW2412. Cảm ơn mọi người đã ủng hộ!</i>
     
    Cậu Ấy Muốn Giống Một Cái Cây
    Chương 7: Muốn gặp cậu, muốn gặp cậu, muốn gặp cậu


    Trình Hoa là một chàng trai rất thích nghe nhạc.<b>Hơn nữa thể loại nhạc đều thiên về văn nghệ hoặc dân gian.
    Tại sao tôi lại biết?
    Có lẽ con gái khi yêu thầm đều sẽ để ý như vậy. Rất mẫn cảm, nghe gió ra mưa, thấy chút động tĩnh là sẽ nghiền ngẫm nửa ngày.
    Mà chỉ cần bạn thích một người, tất cả tiểu tiết đều sẽ được phóng đại.
    Ví dụ trong app âm nhạc, có thể nhìn thấy danh sách nghe nhạc của bạn tốt.
    Tôi thỉnh thoảng sẽ để ý đến danh sách bài hát được cập nhật của cậu ấy.
    Hơn nữa Trình Hoa cũng là một chàng trai rất có tâm tư. Những thứ như ảnh đại diện, nickname, chữ ký sẽ ẩn giấu cuộc sống gần đây của cậu ấy.
    Sau vài tuần thêm bạn tốt.
    Có một lần trường học cho nghỉ về quê, vì tôi là học sinh nội trú nên sau giờ tự học buổi tối thứ bảy liền về ký túc xá nghỉ ngơi. Trình Hoa là học sinh ngoại trú. Thực ra chúng tôi đều cách nhà khá xa, nhưng mẹ cậu ấy lựa chọn thuê một căn nhà ngoài trường để đưa đón cậu ấy.
    Thứ bảy, mẹ cậu ấy về nhà giải quyết công việc, cậu ấy không muốn về nhà nên đã đến quán net.
    Lúc cậu ấy nói với tôi rằng muốn đến quán net, tôi còn kinh ngạc một lúc. Vì trong nhận thức của tôi, bố mẹ luôn nói với tôi rằng quán net trong thành phố thực ra là nơi rất hỗn loạn và phức tạp. Vì thế tôi đương nhiên cho rằng không nên đi.
    Nhưng nghĩ lại, từ hồi tiểu học Trình Hoa đã chơi game, có thể cũng muốn đi chơi game nhỉ.
    "Cậu muốn đi chơi game sao? Bài tập đều làm xong rồi?" Tôi không nhịn được hỏi.
    "Một tuần học sáu ngày là đủ rồi, thả lỏng một chút không sao. Phải kết hợp giữa học và chơi. Nhưng không phải tớ đi chơi game, game sẽ gây nghiện, tớ khó khăn lắm mới cai được, không thể động vào nữa. Tớ đi xem phim một lúc."
    Đến quán net xem phim! Oa! Chuyện này...
    "Không phải trong nhà có TV sao? Tại sao phải đến quán net xem phim chứ?"
    "Trong nhà chỉ có mình tớ, chán lắm." Cậu ấy trả lời tôi.
    Tôi nhìn "trạng thái online" trên khung trò chuyện của đối phương, nhanh nhẹn loé lên suy nghĩ.
    "Nếu chán, tớ có thể nói chuyện với cậu." Tôi gõ rất nhanh, gửi đi. Muốn che giấu sự căng thẳng của tôi. Sau khi gửi đi, vẫn luôn đợi đối phương trả lời.
    "Bỏ đi, các cậu đều không thức đêm được. Lát nữa mười giờ là tớ sẽ mở thức đêm." Bong bóng hình voi của cậu ấy xuất hiện trên khung trò chuyện.
    Tớ có thể thức đêm với cậu, nhưng tớ sợ trong khoảng thời gian đó, chúng ta không có chủ đề để nói chuyện thì sao? Cảm thấy gượng gạo thì sao? Tường thành mà tớ xây dựng từng chút một sụp đổ thì sao?
    Tôi còn chưa trả lời. Lại một tin nhắn đến.
    "Mười giờ rồi, tớ đi mở phòng thức đêm, sau đó sẽ xem phim, bai bai."
    "Ồ, được."
    Ồ ~ Được thôi.
    Bảy giờ sáng, vừa tỉnh dậy, hai mắt ngái ngủ, mò mẫm tìm điện thoại nhìn khung trò chuyện tối qua. Nhìn lịch sử trò chuyện nhiều dần lên, trong lòng âm thầm vui mừng. Ngày thường thỉnh thoảng đọc mấy lịch sử trò chuyện này, đều sẽ cảm thấy hơi không chân thực.
    Yêu thầm, đúng là thấp kém thật đấy.
    Tôi biết tối qua Trình Hoa đã xem phim gì.
    Là "Yêu Em Từ Cái Nhìn Đầu Tiên".
    Lúc này thực ra đã sắp chiếu xong rồi.
    Tôi chưa từng nghĩ một chàng trai sẽ xem thể loại phim tình cảm thế này. Ha ha ha cậu ấy quả thực là một chàng trai rất đặc biệt.
    Bởi vì trong danh sách bài hát của cậu ấy có thêm vài bài nhạc phim "Yêu Em Từ Cái Nhìn Đầu Tiên".
    Nhìn "trạng thái online" trên khung trò chuyện, tôi gửi cho cậu ấy một tin "Cậu vẫn chưa về nhà sao?".
    "Sắp rồi, sắp về nhà ngủ bù rồi. Buổi tối tới trường tự học." Cậu ấy gần như trả lời tôi ngay lập tức.
    Tiếp theo đó là một câu "Cậu vẫn chưa dậy sao? Không đi tự học sao?".
    Đúng rồi, học sinh nội trú vẫn phải đến tự học vào sáng chủ nhật.
    "Tuỳ đi, lát nữa đến lấy lệ là được, không có thầy giáo." Nhất thời không cẩn thận nói thật.
    Vừa nói xong, tôi liền hối hận. Xong rồi, hình tượng sụp đổ!
    "Ha ha ha ha ha, lớp trưởng thì khác." Cậu ấy trả lời tôi.
    Tôi không nói thành lời. Hình tượng tôi muốn gây dựng mất hết rồi sao?
    "À... À thì, đúng ha, làm lớp trưởng thì tốt, bọn họ đều phải mặc váy, tớ thì mặc quần."
    A Chúa ơi, ông trời ơi, tôi đang nói cái gì thế. Xấu hổ đến mức không còn chỗ trốn rồi. Tất cả đều huỷ diệt đi!
    Ban ngày là lịch trình học tập bận rộn và nhàm chán. Lúc ra ngoài làm bài tập, đến khu phục vụ mua đồ ăn vặt, tôi đều không nhịn được mà chú ý quan sát những người xung quanh.
    Người nào giống Trình Hoa? Người nào là Trình Hoa?
    Đôi lúc buổi tối sẽ nói vài câu.
    Nhưng chưa từng nói đến việc gặp mặt.
    Trình Hoa, muốn gặp cậu, muốn gặp cậu, muốn gặp cậu.
    Cũng sợ gặp cậu.
    Tôi vẫn chưa trở thành dáng vẻ tốt.
    Mụn trên mặt vẫn chưa hết, giảm cân vẫn chưa thành công, thành tích vẫn chưa nâng lên.
    Phù ~ Hơi tự ti.
    Đối diện với người mình thích, cậu ấy là người rất ưu tú, tôi sẽ cúi đầu, chỉ nhìn thấy bụi trên mặt đất.
    Nhỏ bé như vậy đấy.
    <b><i>Tác giả có lời muốn nói:</i></b><b><i>Ồ ~ Thì ra tôi mang nhật ký về nhà rồi. Ha ha ha ha</i>
    <b><i>Editor có lời muốn nói: </i></b>
    <i>Bộ truyện này chỉ được đăng DUY NHẤT trên Wattpad @QW2412. Cảm ơn mọi người đã ủng hộ!</i>
     
    Cậu Ấy Muốn Giống Một Cái Cây
    Chương 8: Cậu ấy nói, cậu là người bạn cậu ấy quen lâu nhất


    Cấp ba, điều khiến tôi cảm nhận sâu sắc nhất là không thể theo kịp việc học.<b>Đặc biệt là sau khi bạn từng dốc toàn lực trong một khoảng thời gian nào đó, bước trên một hành trình mới, bạn phát hiện vẫn chưa có điểm kết thúc và bạn cần nỗ lực. Mà loại nỗ lực này giống như thứ vô biên hút cạn máu bạn, không thấy hồi kết, cũng không có được hồi báo.
    Cảm giác bất lực đó, xuất hiện khi tôi muốn nghiêm túc nghe giảng theo tiết tấu của giáo viên nhưng thực sự không nghe hiểu; thể hiện qua điểm số đỏ chót khiến người ta bẽ bàng trong bài kiểm tra hàng ngày; còn biểu hiện ở thứ hạng thành tích luôn quanh quẩn bên dưới.
    Vì thế khi đó, cảm xúc ngày nào cũng rất chán nản. Đưa vào nhân vật nữ chính văn học thanh xuân đau khổ một cách sống động.
    Bạn bè trước kia cũng không học cùng một trường.
    Đến trường mới cũng không làm quen với quá nhiều bạn mới, mọi người đều bận làm bài tập, bận giải quyết đề khó.
    Nhưng đề khó của bản thân đã trở thành khó khăn.
    Niềm an ủi duy nhất có lẽ chính là Trình Hoa nhỉ.
    Bạn cùng phòng thường xuyên nói chuyện với tôi về Trình Hoa.
    Tối hôm đó, tôi đang chọc cười cô ấy. Tôi nói tên cậu khi đọc nhanh rất giống tên Nhiệt Ba.
    Cô ấy vừa vui vẻ vừa buồn cười nói với tôi: "Trình Hoa cũng nói vậy, hai cậu khá ăn ý đó."
    Tôi lập tức khựng lại.
    Có lẽ cô ấy cảm thấy đã nắm được thóp của tôi. Về sau luôn nói rằng Trình Hoa và tôi rất hợp nhau, khiến con nai nhỏ trong lòng tôi nhảy loạn lên, cũng cảm thấy rất bất an.
    Tối thứ bảy đó vẫn giống như những tối thứ bảy khác, là niềm vui của học sinh nội trú. Đến tận mười một rưỡi Nhiệt Ba mới về phòng ngủ.
    Đợi sau khi mọi người đi, đêm tối mới chân chính yên tĩnh trở lại.
    Nhìn bạn cùng phòng lần lượt thoải mái chìm vào giấc ngủ, chỉ có tôi nằm trên giường, không ngủ được.
    Nhớ lại lời tối nay Nhiệt Ba nói rằng tôi và Trình Hoa rất hợp nhau, tôi không khỏi liên tưởng đến những lời cô ấy nói với tôi mấy ngày trước.
    "Cậu biết không? Hôm nay tớ và Trình Hoa nhắc đến cậu, cậu ấy nói cậu là bạn tiểu học duy nhất của cậu ấy trong trường này, cậu là người bạn cậu ấy quen lâu nhất."
    Lời của Nhiệt Ba cứ luẩn quẩn trong tâm trí tôi, không ngừng lặp đi lặp đi.
    Hứa Sam Sam, hình như mày thực sự đang thân thiết hơn với cậu ấy rồi.
    Không khỏi nghĩ đến tương lai của chúng tôi, chúng tôi có không? Loại chuyện không chân thực này, tôi không dám nghĩ, cũng không thể nghĩ.
    Nhưng tôi rất vui, cậu là niềm an ủi của tớ. Tớ có thể có được động lực khi nghĩ đến cậu.
    Có lẽ, một người có thể khiến mình có được động lực, sẽ là một sự tồn tại đặc biệt nhỉ.
    Giống như, tia sáng nhỏ trong đêm tối vậy.
    <b><i>Editor có lời muốn nói: </i></b>
    <i>Bộ truyện này chỉ được đăng DUY NHẤT trên Wattpad @QW2412. Cảm ơn mọi người đã ủng hộ!</i>
     
    Cậu Ấy Muốn Giống Một Cái Cây
    Chương 9: Mùa thu, lần nữa gặp lại


    "Ngày mai tớ đến lớp các cậu tìm cậu."<b>Tối qua Trình Hoa nhắn tin cho tôi.
    Cuối thu tháng mười, hoàng hôn dịu dàng trong vắt xoá đi tia nắng cuối cùng, sau đó mặt trời bắt đầu lặn ở đằng Tây.
    Người đó đứng trước cửa, ánh chiều tà ôm lấy, tựa như được dát một tầng ánh vàng.
    Cuối cùng vẫn không tránh được.
    Sau bài kiểm tra buổi chiều, các học sinh túm năm tụm ba đến canteen ăn cơm. Tôi bức bối không vui vì bài kiểm tra Vật Lý, chậm chạp lên bục giảng nộp bài.
    Vừa ngẩng đầu đã thấy cửa sau có một học sinh nam nhìn vào trong lớp.
    Hửm?!
    Đó là Trình Hoa à???
    Đúng không!!!
    Phản ứng đầu tiên của tôi chính là nhanh chóng ngồi xuống, không thể để cậu ấy thấy. Tâm trạng gấp gáp không nói thành lời.
    Lớp trưởng Vật Lý rất khó hiểu với hành động của tôi: "Cậu làm gì thế?"
    "Suỵt!" Tôi vội vàng kéo góc áo cậu ta, ra hiệu cậu ấy đừng để ý tôi.
    Một lúc sau, tôi đứng dậy, bò trên mặt bàn chỉ để lộ nửa cái đầu, cậu ấy đã đi rồi.
    Chắc là đi ăn cơm rồi.
    Phù ~ Sao cậu ấy lại tới thật.
    Ông trời ơi. Hôm nay tôi còn không chải tóc gọn gàng. Muốn mạng sao! Hôm nay tôi dở người mới mặc váy.
    "À... à thì, đúng ha, làm lớp trưởng thì tốt, bọn họ đều phải mặc váy, tớ thì mặc quần."
    Cuộc trò chuyện với cậu ấy lúc trước còn ngay trước mắt.
    Giờ thì hay rồi, như một đứa bé nói dối bị bắt quả tang.
    Nhưng cậu ấy đã đi rồi, có thể là đi ăn cơm rồi nhỉ. Liệu cậu ấy có tới nữa không? Ông trời ơi! Tôi vẫn nên ra ngoài bình tĩnh lại, không thể ngây ngốc ở đây nữa. Trong lòng rối tung lên rồi.
    Tản bộ một lúc trên sân vận động, sau đó đến khu phục vụ mua một cốc trà sữa chuẩn bị cho giờ tự học buổi tối.
    Nhưng chuyện khiến người khác không ngờ là, lúc quay về lớp tôi phát hiện ở cửa có ba bốn người. Tôi nhận ra người ở giữa là Trình Hoa, cậu ấy tựa vào tường, đang nói chuyện với bạn học bên cạnh.
    Ngay lúc nhận ra cậu ấy, chú nai nhỏ trong lòng liền bắt đầu điên cuồng nhảy loạn, bây giờ sắp vọt lên cổ họng rồi. Đi đi lại lại ở đầu cầu thang một lúc, do dự hết lần này đến lần khác, tôi vẫn quyết định bước về phía cậu ấy. Khoảng cách chỉ vài chục mét, bước chân tôi lại nặng hơn bao giờ hết.
    Trình Hoa, tớ đến gặp cậu đây.
    Tôi cố gắng nặn ra nụ cười tự cho là ngọt ngào nhất, theo bước chân, đuôi ngựa phía sau và vạt váy xếp li màu trắng cũng đung đưa theo tiết tấu. Tôi cảm thấy đây có lẽ là một hình tượng tốt.
    Cuộc gặp gỡ của chúng tôi, có lẽ là một cảnh tượng đẹp.
    Nhưng cũng có thể có khả năng, cậu ấy không nhận ra tôi.
    Vì lúc tôi đứng trước mặt cậu ấy, dừng lại khoảng ba bốn giây, tôi nhìn thấy sự mờ mịt, nghi hoặc và khó hiểu trong mắt Trình Hoa.
    Tôi cảm thấy tình cảnh của tôi bây giờ rất giống câu nói đó.
    "Tôi đứng trước mặt cậu, cậu nhìn tôi mấy phần giống trước kia."
    Xem ra là thay đổi rất nhiều, cậu ấy không thể lập tức nhận ra tôi.
    Đến khi tôi bị sự yên tĩnh vô cùng ngượng ngùng này giày vò đến mức không chịu nổi nữa, tôi chỉ có thể mở miệng trêu đùa: "Cậu không nhận ra tớ nữa rồi, Yêu đệ."
    Có lẽ cậu ấy rất quen từ "Yêu đệ" này. Vì trước đây khi nói chuyện nhắc đến sinh nhật, chúng tôi mới biết cậu ấy nhỏ tuổi hơn tôi. Vì thế thỉnh thoảng tôi sẽ gọi đùa cậu ấy là "Yêu đệ".
    Tiếng "Yêu đệ" này lập tức khiến cậu ấy phản ứng lại. Tôi nhìn thấy sự bất ngờ và vui vẻ lộ ra trong mắt cậu ấy.
    Tôi liền lùi lại một chút, lặng lẽ nhìn cậu ấy.
    Cậu ấy dùng tay phải xoa gáy mình, hơi ngượng ngùng cười ngốc nói với tôi: "Vừa rồi tớ không nhận ra."
    "Ha ha ha ha không sao ~ Chúng ta năm năm không gặp rồi nhỉ."
    Tôi thuận tay đưa cốc trà sữa vừa mua cho cậu ấy: "Nè ~ Quà gặp mặt."
    Cậu ấy hình như còn muốn nói gì đó, nhưng tiếng chuông vào giờ đinh tai đã ngắt lời.
    Cậu ấy vội vàng nói một câu cảm ơn rồi cùng các bạn chạy lên tầng, vừa chạy vừa nói với tôi rằng quay về nói tiếp.
    Tôi khựng lại một chút, vội đáp lại: "Ừm ~ Được."
    Bất động tại chỗ một lúc, đến lúc giáo viên coi giờ tự học gọi tôi: "Hứa Sam Sam, em còn không vào à, đứng đó làm gì?"
    "Đợi cô đó, cô giáo!" Tôi cười toe toét nói với cô ấy.
    Sau đó vội vàng xoay người vào lớp.
    Về lại chỗ ngồi, tim tôi vẫn đập loạn xạ. Tôi vội vàng dùng tay che ngực, hít sâu vài hơi.
    Lúc này bạn cùng bàn lặng lẽ huých vào cánh tay tôi, vẻ mặt hóng chuyện, hỏi tôi: "Có phải cậu ấy chính là Trình Hoa đó không?"
    Tôi duy trì nụ cười mỉm của Mona Lisa, nói với cô ấy: "Cậu đoán xem."
    Sau đó quay đầu đi làm bài tập một cách tiêu sái.
    Trong mắt người ngoài, tôi nhất định đang rất nghiêm túc làm bài tập.
    Có điều gần hết nửa tiết, tôi vẫn chưa giải xong câu nào. Ông trời ơi, đúng là muốn mạng mà! Tôi cảm thấy bản thân chắc chỉ cười ngu cả tiết mất.
    Nghe thấy bên ngoài cửa sổ hình như bắt đầu mưa nhỏ, tôi hơi lo lắng Trình Hoa không mang ô theo.
    Thế nên, vừa tan học là tôi liền xông lên tầng hai.
    Vốn lo rằng sẽ không gặp được cậu ấy, nhưng tình cờ là cậu ấy định cầm bài kiểm tra đến văn phòng hỏi bài, tôi liền gặp cậu ấy ở đầu cầu thang.
    Khi nhìn thấy tôi, cậu ấy liền nở nụ cười đặc trưng của mình.
    Tôi nói: "Trời mưa rồi, cậu mang ô chưa?"
    Cậu ấy gật đầu cười nói: "À, tớ mang rồi."
    Sau đó vẻ mặt lại có chút khổ sở, nói với tôi: "Xin lỗi cậu nhé, vừa rồi không nhận ra cậu."
    "Ha ha ha ha không sao."
    Tên ngốc này. Còn phải xin lỗi, sao mà nghiêm túc vậy chứ.
    Như tình cờ gặp vậy.
    Thực ra là tôi vô tình quan tâm mà ~
    Buổi tối nằm trên giường, nhìn chằm chằm trần nhà nghĩ về những chuyện xảy ra hôm nay, không nhịn được lại tự hỏi bản thân.
    "Mày thích Trình Hoa sao?". ngôn tình sủng
    Thích, nhưng hình như không mãnh liệt như vậy, chỉ như một cơn gió nhẹ.
    Nhưng một khi gió thổi, cát bụi sẽ bắt đầu tung bay.
    Vạn vật bắt đầu thay đổi.
    Trình Hoa trong ký ức, phong độ tuấn tú, ánh mắt trong veo, như một đứa trẻ sạch sẽ không nhiễm bụi trần.
    Đôi mắt của cậu ấy là thứ tôi ghi nhớ rõ nhất.
    Từ đôi mắt của cậu ấy, có thể nhìn thấy gió mát, trăng sáng, vạn vật núi sông.
    Tôi như thể ở trong đó, hoặc có hoặc không.
    Sóng mắt lay chuyển, tôi nhìn thấy bản thân trong mắt cậu ấy.
    Có lẽ tôi chính là gió mát, trăng sáng, vạn vật núi sông đó.
    <b><i>Editor có lời muốn nói: </i></b>
    <i> </i>
     
    Cậu Ấy Muốn Giống Một Cái Cây
    Chương 10: Móc ngoéo, đây là ước hẹn của chúng ta


    Từ sau lần gặp lại Trình Hoa, tần suất nói chuyện trên mạng của chúng tôi đã cao hơn một chút.<b>Dù sao cũng gặp lại sau nhiều năm, nhiều chuyện trắc trở. Tôi đương nhiên có rất nhiều chuyện muốn nói với cậu ấy.
    Còn cậu ấy, có lẽ là vì có cảm giác mới mẻ.
    Khác với trước kia, tôi to gan hơn nhiều rồi. Thỉnh thoảng sẽ tìm vài chủ đề để nói chuyện với cậu ấy.
    Đương nhiên cũng phải nắm chắc mức độ. Không thể lâu không liên lạc khiến tình cảm khó khăn lắm mới nảy sinh lại phai nhạt, cũng không thể suốt ngày tìm cậu ấy hoặc dùng lời lẽ quá giới hạn khiến cậu ấy cảm thấy chán.
    Đã ba bốn ngày không nói chuyện rồi, tối hôm nay thấy cậu ấy online, tôi liền thử gửi một tin nhắn cho cậu ấy.
    "Chiều qua tớ nhìn thấy cậu." Sau đó thêm một sticker đáng yêu.
    "Ở đâu? Sao tớ không nhìn thấy cậu?" Trình Hoa trả lời rất nhanh. Thực ra bình thường cậu ấy không online, nếu online thì tức là cậu ấy muốn chơi điện thoại một lúc. Vì thế lúc đó có thể tìm cậu ấy nói chuyện.
    "Khoảng đất trống cạnh sân vận động. Các bạn lớp chúng tớ đánh bóng bàn ở đó." Tôi giúp cậu ấy nhớ lại chuyện xảy ra hôm qua.
    Hôm qua là thi giữa kỳ, buổi chiều thi xong mới bốn rưỡi, vì thế mọi người lập nhóm nghỉ ngơi trên sân vận động. Có người ngồi trên thảm cỏ sưởi nắng, có người đi bộ trò chuyện dọc theo đường đua, nhưng hầu hết vẫn ở dưới bảng rổ, cạnh bàn bóng bàn hoặc trên sân cầu lông.
    "Ồ! Tớ cũng chơi ở đó."
    Đồ ngốc, đương nhiên tớ biết! Tôi vốn không biết đánh bóng bàn, từ khi nhìn thấy Trình Hoa đánh trước đây thì rất muốn học.
    Có lẽ, sau này có thể cùng đánh bóng bàn ~ Nghĩ thôi đã thấy hơi kích động rồi!
    Có điều sau khi bạn học lớp chúng tôi học trên sa trường một thời gian dài, nhìn thấy bàn bóng bàn sẽ sáng mắt lên, quên sạch chuyện đồng ý sẽ dạy tôi khi ở trên lớp. Tôi chỉ đành đứng một bên ngây ngốc quan sát.
    Thấy bọn họ chơi mấy hiệp xong vẫn không có ý dạy tôi, tôi càng chán nản, ngay lúc định đứng lên rời đi, tôi nhìn thấy hai người đang thi đấu quyết liệt ở bàn bên cạnh.
    Một người trong số đó chính là Trình Hoa.
    Thấy cậu ấy chiến thắng rồi nở nụ cười vui vẻ, tôi cũng bất giác cong khoé miệng.
    Ánh mắt xuyên qua biển người, tôi vừa nhìn đã tìm được hình bóng của cậu.
    "Tớ thấy cậu đó ~"
    "Ngại quá, hôm qua tớ lại không nhìn thấy cậu, chắc là vì không đeo kính, tớ nhìn không rõ lắm."
    Cậu nhóc này lại bắt đầu xin lỗi rồi...
    "A, không sao, tớ chỉ nhìn thấy cậu đang đánh bóng thôi, là tớ không chào cậu mà ~" Vốn cũng không để ý đến việc cậu ấy có nhìn thấy tôi không, vì tôi nhìn thấy cậu ấy là đủ rồi.
    Nếu cậu ấy không phát hiện ra tôi nhìn cậu ấy, tôi sẽ có thể quang minh chính đại nhìn cậu ấy mãi.
    "Ha ha ha được. Sau này cậu có thể gọi tớ, như vậy thì chúng ta có thể cùng đánh rồi."
    Nhìn tin nhắn Trình Hoa trả lời.
    Chấn động! Cảnh tượng tôi nghĩ ra trong đầu đột nhiên dần trở nên rõ ràng rồi.
    Cùng đánh bóng bàn, chính là kiểu có thể mặt đối mặt, thỉnh thoảng còn nhìn vào mắt nhau sao?!!
    Chuyện này ngại quá ~
    ...
    Ngay lúc đang mặc sức tưởng tượng, tôi đột nhiên tỉnh ngộ, các bạn học đáng yêu của tôi không hề dạy tôi đánh bóng bàn!!!
    Trước mắt đột nhiên xuất hiện khuôn mặt hoà nhã dễ gần cười híp mắt của đám bạn học, sau đó biến thành khuôn mặt của con chó nhà tôi.
    A! Tôi hận! Sao tôi lại vô dụng như vậy chứ, sao đến bóng bàn còn không biết chơi.
    "Như vậy thì chúng ta có thể cùng đánh rồi."
    Tôi tỉ mỉ nghiền ngẫm về câu nói này, tôi cảm thấy thực ra cũng có thể là đánh cầu lông đúng không. Đúng vậy, có lẽ là có ý này.
    "Ồ ~ Được." Sau khi mặt không đỏ tim không đập trả lời Trình Hoa, tôi lập tức nhảy xuống giường bảo bạn cùng phòng dùng bàn học làm bàn bóng, dùng sách làm vợt giúp tôi luyện tập.
    Tôi kéo vạt áo bọn họ, vô cùng kích động nói: "Tớ sắp đánh bóng với Trình Hoa rồi! Tớ sắp đánh bóng với Trình Hoa rồi!"
    Bạn cùng phòng đã rất quen với tác phong của tôi rồi.
    Giống như chứng tâm thần phân liệt vậy, lúc thì lạnh nhạt bi thương như trời sắp sập, lúc thì ôm điện thoại cười ngu nửa ngày, thỉnh thoảng còn làm tổn thương người vô tội.
    Cười he he, tỏ ý xin lỗi, hi hi hi.
    ...
    Sau khi thuyết phục bạn học cùng tôi luyện chơi bóng bàn vài ngày, đối với kết quả học tập của tôi, từng người nhận dạy đều lắc đầu, nói với tôi: "Cậu vô vọng rồi."
    Aisss! Bóng bàn đúng là khó chơi, tôi cũng rất ngốc nên học không vào.
    Đúng là khóc hết nước mắt.
    Ngay lúc tôi chìm trong sự thất vọng và buồn bã vì không thể đánh bóng bàn cùng Trình Hoa, Nhiệt Ba xuất hiện ở cửa lớp chúng tôi.
    "Sam Sam, đi, quyết chiến cầu lông!" Một tay cô ấy chống hông, tay còn lại cầm vợt cầu lông, gọi tôi.
    Xin lỗi! Trình Hoa! Tớ tạm thời "trật hướng" đây.
    Nhưng tớ không quên ước hẹn của chúng ta đâu.
    Cho dù tớ yêu cầu lông, nhưng tớ có thể học bóng bàn vì cậu. Có điều bóng bàn hơi khó, tạm thời tớ hơi mợt.
    Thực ra tớ luôn nhớ những lời cậu nói.
    Ví dụ cậu nói "Ngày mai tớ tới lau sàn cho cậu".
    <b><i>Editor có lời muốn nói: </i></b>
    <i> </i>
     
    Cậu Ấy Muốn Giống Một Cái Cây
    Chương 11: Để ý một người, thật khó


    Lại là thứ hai, do lễ chào cờ nên thời gian quét dọn vốn đã không đủ của chúng tôi càng bị rút ngắn.<b>Khu vực lớp chúng tôi phụ trách là sảnh triển lãm ở tầng một toà nhà dạy học, không những diện tích rộng mà khu vực lối đi chính giữa cũng đông người qua lại, mỗi ngày dày đặc dấu chân của mọi người, vì thế quét dọn trở thành chuyện khó khăn nhất của lớp chúng tôi.
    Như thường lệ, sáng thứ hai mọi người phải đến sớm hơn ngày thường một chút.
    Còn mười phút nữa là phải đến sân vận động dự lễ chào cờ, học sinh ngoại trú xách những hộp giữ nhiệt cho buổi trưa, đeo cặp sách to nặng đầy sách vở, bước chân vội vã, hối hả chạy về lớp học.
    Mỗi lần nhìn thấy cảnh tượng này, tôi đều không nhịn được mà muốn cười. Nhưng trong lòng cũng hơi ngưỡng mộ. Vì tôi sẽ không có cuộc sống thế này.
    Sáng sớm mơ màng thức dậy với tiếng chuông ồn ào, vệ sinh, ăn sáng, chuẩn bị sách vở, cầm hộp giữ nhiệt người nhà chuẩn bị, hoặc đợi bạn ở bến xe, hoặc đeo tai nghe ngồi trong góc cạnh cửa sổ đến trường.
    Nếu là tôi, nhìn gương mặt mình phản chiếu trên gương, nhất định ngày nào cũng phải tự nói với mình một câu "Hôm nay cũng phải cố gắng ~".
    Tiếng chuông chói tai vang lên, suy nghĩ quay về, đáy lòng càng tràn ngập sự thất vọng. Ngước mắt nhìn lại, vẫn là nhanh chóng quét dọn thì hơn.
    Vì chỉ còn năm phút thôi!
    Tôi nhìn những bạn học khác, sau khi nghe thấy tiếng chuông, bọn họ hốt hoảng cầm chổi lau nhà bắt đầu lau trái lau phải như một động cơ.
    Những học sinh trước đó vẫn gấp gáp đi bộ bây giờ đã đổi thành chạy đến toà nhà dạy học rồi, ha ha ha. Nhìn bộ dạng chật vật của bọn họ cũng buồn cười thật đó.
    Giây tiếp theo, tôi nhìn thấy Trình Hoa đứng ở cửa, tay trái cầm hộp giữ nhiệt, giúp tay phải gập ô, ô còn bị kẹt, đúng là rất chật vật.
    "Trình Hoa, nhanh lên, còn ba phút nữa!" Tôi tươi cười hét lên với cậu ấy.
    Cậu ấy hoang mang ngẩng đầu, sau khi nhìn thấy tôi liền nở nụ cười thương hiệu ngốc ngếch: "Ồ ồ ồ, được rồi, xong ngay đây."
    Thầm nghĩ không thể nhìn chằm chằm người ta mãi, tôi liền thu hồi ánh mắt, dùng khoé mắt chú ý đến động tĩnh của cậu ấy.
    Í? Người đâu rồi? Lẽ nào phóng thẳng lên tầng hai rồi? Sao chỗ này chưa có ai đi qua?
    Tôi đột nhiên hơi nghi ngờ về góc độ mình tìm, vừa định đổi chỗ khác lau, trước mắt đột nhiên xuất hiện một đôi giày thể thao đen.
    Tôi kinh ngạc ngẩng đầu, nhìn thấy Trình Hoa đã đứng trước mặt tôi.
    Trái tim bắt đầu đập điên cuồng.
    "Sao, sao, sao thế?" Vừa mở miệng liền lập tức hối hận.
    Quần què gì thế! Còn nói lắp nữa. Ông trời ơi! Kích động vậy sao?
    "Không có gì, buổi trưa tớ tới lau sàn giúp cậu nhé!" Cậu ấy nhìn tôi, buồn cười nói với tôi.
    "A ~ Được, cậu mau lên tầng đi." Không chịu nổi nữa, vội đuổi cậu ấy đi. Cứu mạng! Trời mới biết vừa rồi cậu ấy nói chuyện dịu dàng thế nào!
    Ồ, trời cũng không biết, chỉ có tôi biết.
    "Được, bai bai." Sau đó cười ngốc với tôi một cái.
    Tên nhóc này! Nụ cười này!
    Cứu mạng!
    Quá mê người rồi!
    Phù ~
    Cuối cùng tiếng chuông vang lên, mọi người bắt đầu thu dọn chổi lau sàn rồi bước về phòng học, mấy bạn học khá thân với tôi còn cố tình đến gần chọc tôi.
    "Sao rồi, cậu ấy nói gì với cậu? Chúng tớ nhìn thấy hết rồi đó." Một đám người đánh mắt ra hiệu, muốn hóng chuyện bao nhiêu có hóng chuyện bấy nhiêu.
    "Không có gì không có gì, mau đi thôi, dự lễ chào cờ." Ngượng đỏ mặt, tôi tuỳ tiện trả lời qua loa.
    Đây là bí mật nhỏ trong lòng tôi, không muốn chia sẻ với nhiều người.
    Nhưng vẫn không tự chủ được mà bắt đầu cười ngốc.
    Cả buổi sáng trôi qua như vậy. Bạn cùng bàn chắc là cảm thấy tôi nhập ma rồi.
    Khó khăn lắm mới kết thúc giờ tự học buổi trưa.
    Một mình tôi cầm hai cái chổi lau nhà đến sảnh triển lãm.
    Đặc biệt dặn dù các thành viên tổ tôi là "Trưa nay chị đây bao cả đại sảnh!" rồi không thèm quay đầu mà ra ngoài, không quan tâm tiếng hoan hô của bọn họ ở đằng sau.
    ...
    Nếu khi đó tiêu sái bao nhiêu, bây giờ tôi lại bị vả mặt bấy nhiêu.
    Không biết nhìn đồng hồ bao nhiêu lần, kim phút sắp chỉ đến mười hai giờ rồi, một mình tôi kéo hai cái chổi lau sàn nửa tiếng đồng hồ, mới lau xong sảnh triển lãm.
    Vẫn luôn để ý đến học sinh qua lại, nhưng không hề nhìn thấy bóng dáng Trình Hoa.
    Bức bối quay về phòng học.
    "Sao cậu lau lâu thế?" Bạn cùng bàn hỏi tôi với vẻ khó hiểu.
    "Lau kỹ đó!" Đúng là tức chết. Nhưng tức, cũng phải duy trì nụ cười.
    Không ngờ Trình Hoa lại lỡ hẹn.
    Buổi sáng tôi chưa tỉnh ngủ nên nghe lầm sao?
    Phù ~ Kỳ kỳ quái quái.
    "Cậu sao thế?" Càng nghĩ càng không đúng, tôi lén lấy điện thoại rồi xin ra ngoài đi vệ sinh, gửi cho Trình Hoa một tin nhắn.
    Hồi lâu vẫn không đợi được hồi âm.
    Tiếng chuông vào lớp lại vang lên rồi.
    A. Thật phiền não.
    Để ý một người, nên nhất cử nhất động của người đó đều ảnh hưởng đến cảm xúc của bản thân sao?
    <b><i>Editor có lời muốn nói: </i></b>
    <i> </i>
     
    Cậu Ấy Muốn Giống Một Cái Cây
    Chương 12: Cậu có biết cậu là Trình Hoa không


    Sau bài kiểm tra, mọi người đều đi ăn cơm, trong lớp túm năm tụm ba vây quanh bạn học ngoại trú mang cơm tối từ nhà đến.<b>Bình thường tôi sẽ không ăn cơm tối lúc đó. Có hai nguyên nhân, một là giảm cân, hai là mỗi chiều kiểm tra trên lớp xong thì tâm trạng đều không tốt lắm, chỉ muốn yên tĩnh ngồi tại chỗ.
    Vốn đã quên chuyện buổi trưa Trình Hoa cho tôi leo cây, nhưng giọng nói đột nhiên truyền đến từ ngoài cửa đã kéo tôi về hiện thực.
    "Hứa Sam Sam, Trình Hoa gọi cậu ra ngoài một lúc."
    Tôi kinh ngạc ngẩng đầu, sững sờ một lúc, phát hiện không phải bạn cùng lớp. Hơn nữa tại sao cậu ấy lại gọi "Trình Hoa (thanh hai)".
    Đây là lần đầu tiên tôi không kích động khi gặp Trình Hoa.
    Có lẽ là học kỳ này đã qua gần một nửa rồi, tôi thực sự lo lắng cho thành tích của mình.
    Lề mề ra ngoài, nhìn thấy Trình Hoa và vài người bạn của cậu ấy.
    Tôi phát hiện ra mỗi lần cậu ấy tới tìm tôi, bên cạnh đều sẽ có vài người bạn, tôi đoán là bạn trung học của cậu ấy.
    Không biết có phải cậu ấy cũng sợ xấu hổ không, sợ đối mặt với tôi một mình.
    Nghĩ đến đây, tôi càng bất lực.
    Trước đây từng đọc một câu "Thế nên sự đối đãi đặc biệt một cách vô tình mới khiến người khác rung động mãnh liệt".
    Nhưng hình như thời gian này, mọi thiên hướng mà tôi cho là cậu ấy đối với tôi đều là giả dối, đều do tôi bịa đặt và tưởng tượng.
    Buồn vì bản thân tự mình đa tình, cũng bất mãn vì cậu ấy tuỳ ý thả bùa.
    Giống như bây giờ, nụ cười thương hiệu khi cậu ấy nhìn tôi, hôm nay tôi cũng nhìn thấy cậu ấy cười như vậy với các bạn nữ trong lớp, khù khờ y hệt.
    Không khỏi có chút tức giận: "Tìm tớ làm gì?"
    Trình Hoa thấy tôi như vậy thì đoán tôi tức giận vì cậu ấy lỡ hẹn, có chút lúng túng giải thích: "Trưa nay tớ ngủ quên, chuông báo thức cũng không nghe thấy. Mẹ tớ cũng không gọi tớ, bà ấy cho rằng tớ đã đi học rồi nên bà ấy dọn dẹp một chút rồi ra ngoài đánh bài..."
    Nhìn bộ dạng lảm nhảm của cậu ấy, lúm đồng tiền thường thấy bên miệng cũng biến mất, tôi lập tức cảm thấy hơi buồn cười.
    "Vậy được, lát nữa cậu phải giúp tớ lau sảnh triển lãm." Tôi buồn cười ngắt lời cậu ấy.
    "Được!" Cậu ấy nhìn tôi, lại nở nụ cười thương hiệu.
    Tôi quay vào lớp lấy mấy cái chổi lau sàn, nói với các thành viên trong tổ: "Tối nay chị đây bao sảnh triển lãm tiếp!"
    Sau đó tiêu sái rời đi, sau lưng lại truyền đến tiếng hoan hô.
    Đưa chổi lau sàn cho cậu ấy: "Nè."
    Cuối cùng tôi cũng biết bạn của cậu ấy có tác dụng gì rồi, đúng, chính là lau sàn!
    Nhìn bọn họ cố gắng lao động, tôi cũng hài lòng về lớp sửa đề. Không cần lau sàn, dường như việc học cũng đột nhiên trở nên thú vị!
    Không để ý đến động tĩnh bên ngoài nữa, đợi khi tôi hoàn hồn từ biển đề thì chuông hết giờ tự học buổi tối đã reo rồi.
    Không biết Trình Hoa đi từ lúc nào.
    Phù ~ Không thể nghĩ đến cậu ấy nữa, học tập chăm chỉ nào! Sắp thi rồi!
    Tôi phải ra ngoài đi dạo, chuẩn bị đến khu phục vụ mua trà sữa nhân giờ nghỉ.
    Vừa bước ra cửa, tôi liền nhìn thấy Trình Hoa đang lựa đồ ở quầy đồ uống, tôi vội vàng trốn vào trong đám người.
    Nhìn thấy cậu ấy mua một ly nước cam tươi, nhớ lại dáng vẻ cậu ấy lựa đồ trước đó, hình như trong tay đều là nước cam, cậu ấy thực sự rất thích uống nước cam.
    Buổi tối quay về ký túc xá, tôi hiếm khi làm xong bài tập nên đột nhiên cảm thấy nhàm chán, muốn nhắn tin cho Trình Hoa, nhưng nghĩ đi nghĩ lại vẫn không biết nên nhắn gì.
    Không thể quá thân thiết, cũng không thể quá xa lạ, không thể nhắn câu hỏi khó trả lời, phải nhắn chuyện gì cậu ấy trả lời rồi tôi vẫn nhắn tiếp được...
    Khó quá, cảm giác để ý một người đúng là quá khó.
    Yêu thầm, khó chịu như vậy sao?
    Trình Hoa à Trình Hoa, Trình Hoa và Trình Hoa.
    Í!
    "Cậu có biết cậu là Trình Hoa không?" Đột nhiên nhớ đến chiều nay bạn của cậu ấy gọi tên Trình Hoa của cậu ấy là thanh hai.
    "Câu hỏi này của cậu giống như hỏi tớ có ăn cơm không vậy." Cậu ấy trả lời.
    Phụt, từ ngữ hình như không thể biểu đạt được ý của tôi, bị bản thân lừa luôn rồi.
    Vì thế liền giải thích với cậu ấy: "Không phải, tớ đang nói đến thanh bốn trong chữ 'Hoa' của cậu, tớ thấy bạn cậu gọi tên cậu là thanh hai."
    "Ồ, bọn họ đều gọi như vậy. Không sao, tớ thế nào cũng được."
    Tôi vẫn luôn là một người rất cẩn thận, huống hồ liên quan đến cậu ấy, vì thế tôi vẫn luôn gọi tên cậu ấy theo thanh bốn.
    Hình như ghi nhớ mọi thứ về cậu đã trở thành thói quen của tớ, như thể nhìn thấy nụ cười của cậu là mọi phiền muộn của tớ sẽ tiêu tan.
    Hoa là một loại cây cao lớn, mà Sam cũng vậy.
    Chúng ta vốn là những người rất giống nhau.
    <b><i>Editor có lời muốn nói: </i></b>
    <i> </i>
     
    Cậu Ấy Muốn Giống Một Cái Cây
    Chương 13: Lần đầu tiên nói, thích


    Sự yêu thích với Trình Hoa,<b>Giống như sương mù trong rừng sâu, chỉ cần mặt trời vừa mọc, thì sẽ không giấu được nữa.
    Tình ý tràn đầy chỉ có thể được tiết lộ từ một khung cửa sổ, đôi mắt.
    Nhưng không nhìn thấy, thì phải làm sao?
    Thời gian này, Wechat có chức năng gửi tin nhắn ẩn danh, trường Trung học Số 2 cực kỳ lưu hành bức tường bộc bạch, người ẩn danh bộc bạch đếm không xuể.
    Có người tỏ tình với người mình thích, có người phàn nàn bài tập mà thầy cô trong trường giao quá nhiều, có người chê đồ ăn ở canteen... Đủ loại đủ kiểu, thứ gì cũng có.
    Khán giả cũng không ít.
    Ví dụ như tôi, thích ăn dưa (tám chuyện) chết đi được.
    La ó cổ vũ gì đó, tôi quá giỏi rồi.
    Dopamine nhanh chóng tiết ra có thể khiến người khác nảy sinh ảo giác hưng phấn cực độ.
    Đôi khi tôi rất tình nguyện đắm chìm trong đó.
    Ban đầu chưa từng nghĩ sẽ đóng góp vào đó, nhưng thấy người ẩn danh bộc bạch trên bức tường càng lúc càng nhiều, tôi cũng bắt đầu ngứa ngáy.
    Đây chắc chắn là cơ hội không tệ với một cô gái nhát gan không dám đối diện với tình cảm của mình.
    Là nhát gan, cũng là sợ hãi.
    Là tình cảm lâu dài không được hồi đáp, cũng muốn thăm dò tâm tư của đối phương một chút.
    Ôm theo tâm trạng phức tạp, tôi thử gửi một đoạn văn ngắn lên bức tường bộc bạch.
    "Tường Tường, tớ muốn tỏ tình với Trình Hoa của lớp 5 khoá 2016.
    Cậu ấy thích chơi bóng bàn và bóng rổ;
    Cậu ấy thích uống nước cam tươi;
    Cậu ấy thích nghe nhạc dân gian;
    Cậu ấy thỉnh thoảng sẽ xem phim thần tượng, thậm chí là phim Hàn;
    Cậu ấy thường xuyên đến lớp sát giờ chuông kêu;
    Cậu ấy thích rời khỏi trường sau khi học sinh ngoại trú hầu như không còn sau giờ tự học buổi tối;
    Cậu ấy rất cố gắng, học tập rất chăm chỉ;
    Cậu ấy cũng rất kỷ luật, sắp xếp cuộc sống rất tốt.
    ..."
    Tôi cũng đã cân nhắc rất lâu về nội dung đăng lên. Thật ra là không biết mở lời thế nào, không chắc cậu ấy có thể nhận ra tôi không, vừa muốn cậu ấy biết là tôi, vừa không muốn cậu ấy biết là tôi.
    Mức độ này khó mà nắm chắc được.
    Lúc sắp bắt đầu chỉnh sửa, từng thông tin về cậu ấy đều tràn vào trong tâm trí.
    Đến khi tôi ý thức được còn viết tiếp thì rất có thể sẽ bị lộ, tôi vội vàng gõ một dấu chấm lửng rồi gửi đi, nội dung nghĩ đến trước kia đã sớm quên sạch.
    Gửi đi chưa bao lâu, tôi đã thấy tin nhắn của mình được đăng, bức ảnh thứ bảy trong động thái mới nhất trên tường.
    Tôi vẫn luôn lướt động thái mới, rất mong chờ một cái like của cậu ấy bên dưới.
    Ngoài dự liệu là, bị vạch trần quá nhanh. Trình Hoa rất nhanh đã gửi tin nhắn cho tôi.
    "Đây là cậu à?"
    "Hả... Sao có thể chứ! Sao lại là tớ." Tại sao cậu ấy biết là tôi? Tại sao? Tại sao? Tôi vội vàng lướt lại động thái đăng trên tường, phát hiện đúng là không lộ dấu vết. Tại sao chứ?
    ...
    Thực ra tôi không nhớ sau đó nói gì nữa.
    Chỉ mơ hồ nhớ được cậu ấy không nói gì với tôi về chuyện này.
    Về sau chúng tôi vẫn ở chung như bình thường.
    Không lạnh không nhạt, lúc thì bình lặng như nước, lúc lại dậy sóng vì một hành động của cậu ấy.
    Lời tỏ tình giản lược đầu tiên của tôi cứ trôi qua như vậy.
    Sau này liền cảm thấy cứ trôi qua như vậy đi, một trang giấy, có vết lồi lõm, chỉ cần không bị chọc thủng, vuốt phẳng là sẽ trở lại hình dạng ban đầu.
    <b><i>Tác giả có lời muốn nói:</i></b><b><i>Vừa rồi, trên dòng trạng thái của bạn bè, tôi nhìn thấy ảnh tốt nghiệp tiểu học của bọn họ, tôi vừa nhìn đã nhận ra cậu ấy, đánh dấu cậu ấy lại rồi nhắn cho cậu ấy: "Nhìn nè, tớ vừa nhìn đã nhận ra cậu rồi ~"</i>
    <b><i>Editor có lời muốn nói: </i></b>
    <i> </i>
     
    Cậu Ấy Muốn Giống Một Cái Cây
    Chương 14: Đầu tháng Bảy


    Loa phát thanh trong khuôn viên có lẽ là một điểm sáng trong cuộc sống trung học buồn tẻ chán ngắt.<b>Khi ánh chiều tà bao phủ bầu trời, kèm theo ca khúc trên loa phát thanh, vừa nhấn nhá vừa thì thầm nói chuyện, quả thực là một chuyện rất đẹp đẽ.
    Đó là khoảnh khắc thế nào?
    Vừa nghĩ lại đã thấy lãng mạn.
    Rất nhiều bạn nữ gửi gắm tâm tư thầm kín vào thư rồi nhét vào hòm thư của phòng phát thanh, dè dặt chuyển lời yêu thương đến người trong lòng qua phát thanh viên.
    Phát thanh viên dường như cũng phải gánh vác trách nhiệm rất to lớn. Chọn lọc thư từ cẩn thận, ấp ủ tình cảm thích hợp, truyền đạt tâm ý của các cô gái qua micro bằng giọng nói dịu dàng.
    Truyền đến sân vận động, truyền đến lớp học, truyền vào tai cậu ấy.
    Tốt nhất là có thể lay động trái tim của cậu ấy.
    ...
    Trung học Số 2 có một điểm khá hay, chính là trong trường thành lập rất nhiều câu lạc bộ, trau dồi kỹ năng ngoại khoá và tố chất tổng thể của học sinh.
    Khi mới bắt đầu năm nhất, vì sở thích cá nhân, tôi đã tham gia vào Đội Ái Tâm Quan Ái, Câu lạc bộ Văn học Thanh Xuân Triều và Câu lạc bộ Phát thanh vườn trường.
    Đội Ái Tâm Quan Ái, giải thích theo nghĩa trên mặt chữ chính là kiểu tình nguyện viên. Chúng tôi thường xuyên đến thăm người già ở các viện phúc lợi, viện dưỡng lão gần trường. Mỗi lần đi chúng tôi sẽ chuẩn bị rất nhiều tiết mục, cũng sẽ nói chuyện với các ông bà. Có lẽ là từ trung học, tôi đã duy trì lòng nhiệt huyết với các hoạt đ*ng t*nh nguyện rồi.
    Câu lạc bộ Văn học Thanh Xuân Triều, tập hợp một lượng lớn học sinh thích văn học, đồng thời còn có số báo riêng của câu lạc bộ. Nghé con mới sinh chẳng biết sợ cọp như tôi còn từng hùng hồn nói rằng trong ba năm trung học sẽ đăng được bài báo của mình lên. Cũng từng đóng góp vài lần, nhưng đều vô ích, có lẽ văn phong của tôi đúng là khó đăng ở nơi học đường. Vốn định lên đại học thì chọn ngành Tiếng Hán học nghiên cứu sinh, nhưng điểm số không đủ, bây giờ cũng không biết nên tiến bộ thế nào.
    Câu lạc bộ Phát thanh có thể coi như một câu lạc bộ khá nghiêm khắc trong trường, không phải muốn vào là có thể vào. Đây có lẽ là số ít câu lạc bộ yêu cầu phỏng vấn. Ngày phỏng vấn, tôi rất căng thẳng, chuẩn bị một đoạn văn xuôi của Quách Kính Minh. Từ khi tôi có nhận thức thì đã thích sách của Quách Kính Minh, thế nên có vài người bạn cũng nói phong cách hành văn của tôi hơi giống chú ấy.
    Thực ra biểu hiện cũng không tốt lắm, giữa chừng có vài từ phát âm sai, tình cảm cũng chưa tới. Nhưng bất ngờ là tôi đã được nhận. Lúc nhận được thông tin tôi cũng rất kinh ngạc.
    Về sau khi gặp trưởng câu lạc bộ, tôi hỏi tại sao anh ấy lại chọn tôi. Anh ấy chớp đôi mắt không to của mình, nghĩ kỹ rồi nói với tôi: "Vì giọng của em rất hùng hậu, rất dễ nhận biết."
    Hả? Thử hỏi có cô gái nào muốn được người khác nhận xét là giọng hùng hậu?
    Bỏ đi, dù sao cũng vào rồi. Chỉ cần kết quả là được.
    Thời gian trực tuần của tôi là vào chiều thứ sáu.
    Đây là khoảng thời gian rất đặc biệt. Đương lúc nghỉ lễ, mọi người đều rất bồn chồn.
    Chiều tối thứ sáu, người trên sân vận động cũng rất nhiều.
    Thư của các bạn nữ cũng được nhét đầy ở trạm phát thanh.
    Vì thời gian có hạn, có thể không phải thư của ai cũng được hồi đáp.
    Thấy sắc trời bên ngoài tối dần, bạn học nhắc tôi thời gian trực tuần hôm nay của tôi bắt đầu đếm ngược.
    Bài hát cuối cùng, phát gì đây.
    Đột nhiên nhớ đến cuộc nói chuyện với Trình Hoa trước đó.
    "Cảm giác ngày nào trường cũng phát 'May Mắn Bé Nhỏ'." Tôi phàn nàn với cậu ấy.
    "Đồng cảm, còn có bài 'Diễn Viên' của Tiết Chi Khiêm."
    "Ngày nào cũng chọn mấy bài này, bọn họ không ngấy sao? Ha ha" Tôi hỏi câu hỏi khiến tôi băn khoăn rất lâu.
    "Chắc là họ thích."
    "Vậy tớ cảm thấy cũng có thể lời bọn họ muốn nói với đối phương có trong bài hát. Lần nào nghe tớ cũng cảm nhận được điều gì đó. Cậu thích người khác chọn bài hát nào cho cậu?"
    "Tớ không biết, chưa từng có ai chọn bài hát cho tớ ha ha ha..."
    Đúng là nhóc đáng thương, để tớ chọn một bài hát cho cậu đi.
    Lướt xem danh sách bài hát gần đây Trình Hoa nghe trên Wechat, tìm thấy bài "Đầu Tháng Bảy". Không tệ, là phong cách của cậu ấy.
    Vậy thì dùng "Đầu Tháng Bảy" để khép màn đi.
    "Tôi hoá cát bụi tung bay, tr*n tr** bay lượn ngược dòng
    Lao đến pháp trường tháng bảy, thời gian như thiêu như đốt
    Hồi tưởng suy nghĩ nát vụn, bước chân vội vã trên đường
    ...
    Bài hát này dành cho Trình Hoa lớp 5 khoá 2016, chúc cậu ngày ngày vui vẻ, học tập tiến bộ!
    ...
    Tôi muốn đạp gió cưỡi sóng, san bằng sóng nước hoang mạc
    Thay vì một phen hiểu lầm, cũng không từ bỏ tiến bước
    Tôi mong cậu như một lời nói dối, chưa từng xuất hiện tường Nam.
    ..."
    Trình Hoa, tớ mong cậu như một lời nói dối.
    Chưa từng xuất hiện tường Nam.
    Tớ cũng chưa từng đụng phải tường Nam.
    <b><i>Editor có lời muốn nói: </i></b>
    <i> </i>
     
    Cậu Ấy Muốn Giống Một Cái Cây
    Chương 15: Lời tỏ tình đầy khao khát


    Không phải ông trời không thành toàn, mà là hoàn cảnh hợp với tâm trạng thì đúng hơn.<b>Hôm nay là kỳ thi tháng, từ sáng trời đã mưa rả rích, tí tách tí tách khiến người khác khó chịu.
    Đặc biệt là buổi chiều lúc thi nghe Tiếng Anh, âm thanh điện tử giả bộ có tình cảm phát ra từ loa phát thanh hoà cùng tiếng mưa, còn bạn thì bị phân tâm, nghe kỹ lại vẫn không tìm được ý chính, cũng không tìm được đáp án.
    ...
    Giờ tự học buổi tối sau khi thi xong đắm chìm trong bầu không khí kỳ lạ.
    Có người buồn bã, có người ủ rũ, có người vui vẻ thoải mái...
    Còn tôi chỉ nhàm chán đơn thuần.
    Nhưng tôi đã được bạn cùng phòng giải cứu.
    Tôi tuỳ ý liếc nhìn quanh lớp, đột nhiên bắt gặp ánh mắt rục rịch của bạn cùng phòng ngồi chéo trên tôi, tôi liền biết có chuyện rồi!
    Thì ra có một bạn nữ trong ký túc xá muốn tỏ tình với người mình thích ở sân vận động vào tối nay.
    Tôi khâm phục sự dũng cảm của cô ấy.
    Cũng thích hóng chuyện.
    Hết giờ liền đến lớp của bạn nam kia chặn đường.
    Đưa thẳng đến sân vận động, đưa đến bên cạnh cô ấy.
    Trời mưa rất to, đập xuống đất như gột rửa.
    Mấy người chúng tôi cũng không mang ô, nhìn cô gái dũng cảm theo đuổi tình yêu trên sân tập, chúng tôi dứt khoát đội mưa cổ vũ cho cô ấy.
    Trong lòng đột nhiên dâng lên một loại cảm giác, không biết là cảm động hay ngưỡng mộ.
    Nhìn thấy cô bạn ngày thường ít nói, nhút nhát xấu hổ, lại bạo dạn như vậy, cười ngọt ngào như vậy trước mặt chàng trai mình thích, tôi nghĩ đây chính là người dũng cảm vì tình nhỉ.
    Không khỏi tưởng tượng đến khung cảnh tôi tỏ tình cậu ấy.
    Khi nào mới phát hiện ra bản thân thích đây?
    Có lẽ phần lớn sẽ là trong lúc vô ý.
    Ví dụ như lần đó chơi Ma Sói, bạn là thượng đế, cậu ấy là thần chức, khoảnh khắc cậu ấy mở mắt, tất cả mọi người còn lại đều nhắm mắt, chỉ có ánh mắt hai bạn chạm nhau, trái tim đập lỡ nửa nhịp.
    Ví dụ như bạn lên tầng hỏi bài giáo viên, khi quay người lại nhìn thấy cậu ấy, rồi tự cho rằng hôm nay là một ngày đẹp trời.
    Bạn chưa từng biết một người có thể gây ảnh hưởng lớn đến một người khác như vậy, nhất cử nhất động đều chạm đến vui buồn của bạn.
    Bạn dường như mới biết được bản thân đã thích cậu ấy.
    <b><i>Tác giả có lời muốn nói:</i></b><b><i>But cô gái đó bị từ chối rồi ha ha ha, sau này gặp được người khác và ở bên nhau đã được bốn năm rồi, rất hạnh phúc ~</i>. ngôn tình hài
    <b><i>Editor có lời muốn nói: </i></b>
    <i> </i>
     
    Cậu Ấy Muốn Giống Một Cái Cây
    Chương 16: Ánh sáng nhẹ, không giữ nổi


    Đối với Trình Hoa, yêu thích đều tăng thêm từng chút từng chút một.<b>Rất nhiều lúc tựa như cậu ấy vô tình đối xử đặc biệt khiến người khác rung động mãnh liệt. Nhưng tôi đột nhiên nhận ra đây thường chỉ là ảo giác của tôi. Là tôi ôm một bộ lọc hoang tưởng đẹp đẽ cho cậu ấy.
    Rất nhiều trường hợp, thứ bạn cho là đặc biệt thực ra còn không đáng nhắc đến với người khác. Vì thích quá dè dặt, vì hy vọng quá lâu mà không được thoả mãn.
    Có lẽ trong một đêm bạn trằn trọc không ngủ được, trong đầu toàn là cậu ấy, thì cậu ấy có thể đã chìm vào giấc ngủ lâu rồi.
    Có lẽ bạn tự biết khoảng cách với cậu ấy không thể rút ngắn thông qua cố gắng.
    Thế nên sự đắm chìm của bạn, chỉ thành toàn cho tưởng tượng ngày xuân của riêng bạn trong khoảng thời gian này. Trường học vẫn là trường học, học sinh vẫn vội vàng bước đi, không có tiếng khóc thút thít, càng không có tiếng hô hào cuồng nhiệt, bạn cảm thấy bạn nên quay về với những đứa trẻ bình thường.
    Ngẩng đầu nhìn lên bầu trời, vầng trăng tròn vẫn quanh quẩn trong mây, tôi nghĩ, thậm chí đến một vầng trăng hoàn chỉnh cũng chưa từng chiếu sáng tôi.
    Đừng nói đến việc sẽ có ánh sáng chiếu lên người tôi.
    <b><i>Tác giả có lời muốn nói:</i></b><b><i>Tiếp theo sẽ nhanh chóng update, câu chuyện sắp đến hồi kết rồi ~</i>
    <b><i>Editor có lời muốn nói: </i></b>
    <i> </i>
     
    Cậu Ấy Muốn Giống Một Cái Cây
    Chương 17: Thông báo kết quả yêu thầm


    "Anh nghẹn lời, ánh mắt lúng túng nhìn sang hướng khác, cuối cùng dứt khoát cúi đầu, cô cố chấp nhìn anh, ánh đèn đường chiếu sáng đôi mắt cô, tựa như hai ngọn lửa nhỏ được thắp lên."<b>Những khóm hoa hai bên toà nhà dạy học đã hết mùa từ lâu, chỉ còn lại lá xanh biếc. Cành cây và lá cây xanh mướt xé nhỏ ánh mặt trời, để lộ từng điểm sáng loang lổ như ánh sao, mơ hồ có thể nhìn thấy bụi bay lơ lửng trong chùm sáng. Sắc đẹp, vô cùng mê người. Chấp niệm trong đầu, cũng khiến con người ta rối bời.
    Hứa Sam Sam không biết tại sao hôm nay cảm xúc vẫn hỗn loạn.
    Không phải mấy ngày trước đã quyết định từ bỏ rồi sao?
    Khúc mắc vô tận, không thể nói rõ,
    Dứt khoát,
    Không bằng liều một phen đi!
    Ngày 15 tháng 10 năm 2016
    "Ngày mai sau giờ tự học buổi tối thì cậu tới sân tập đi, tớ có lời muốn nói với cậu."
    "Được."
    Ngày 16 tháng 10 năm 2016
    Đây là ngày mà tôi mong ước cách đây không lâu.
    Cảnh tượng tôi mường tượng ra từ lâu có lẽ sẽ xảy ra vào tối nay rồi.
    Kết quả rốt cuộc sẽ thế nào đây?
    Cả ngày tôi đều ở trong trạng thái tim đập thình thịch.
    Khó khăn lắm mới vượt qua giờ tự học buổi tối, tôi muốn nhanh chóng làm xong bài tập, dành thời gian cho tiết tự học thứ ba.
    Nhưng bây giờ tôi vẫn không biết mở lời thế nào, bản thảo đã gõ ra được bảy tám trăm lần rồi. Hơn nữa rất có khả năng, câu từ tốt đẹp nhất mà tôi tưởng tượng ra sẽ biến chất khi vừa mở miệng. Cái miệng này dường như không bao giờ hiểu được trái tim tôi, không biết ý tứ mà tôi muốn biểu đạt.
    "Tớ muốn nói tớ thích cậu,
    Sẽ chậm rãi tiếp nhận linh hồn không thuộc về tớ;
    Nhưng tớ cũng quyết định sẽ buông bỏ cậu,
    Vì tớ muốn linh hồn ôm lấy cậu này có không gian lớn hơn để dung nạp cậu hoàn chỉnh nhất."
    Tiếng chuông của giờ tự học thứ hai vang lên, theo thời gian và địa điểm đã hẹn với cậu ấy hôm qua, tôi đứng dậy đến sân tập.
    Căng thẳng nhìn ngó xung quanh, vừa hy vọng cậu ấy xuất hiện vừa hy vọng cậu ấy đừng xuất hiện.
    Nhưng cuối cùng, cậu ấy vẫn bước về phía tôi.
    Ngược sáng, bước về phía tôi.
    Ngay khi bắt gặp ánh mắt của nhau, chúng tôi có chút ngượng ngùng cười với đối phương, nhìn thấy nụ cười xấu hổ của cậu ấy, tôi lập tức hơi đau lòng, bắt đầu có ý rút lui.
    Đúng lúc này, bạn học trong lớp tôi đến, vừa đi vừa la hét.
    "Í, tại sao nhiều người trong lớp cậu lại biết tên tớ thế?" Tôi cảm thấy Trình Hoa đã hỏi câu hỏi cậu ấy vẫn luôn muốn biết. Có lẽ mỗi lần cậu ấy xuất hiện trước lớp chúng tôi, biểu hiện của lớp chúng tôi đều khiến cậu ấy nghi hoặc.
    Tôi nhất thời không biết trả lời thế nào, không thể nói là tớ suốt ngày khoe khoang về cậu trước mặt bọn họ chứ.
    Còn đang cân nhắc câu trả lời, Trình Hoa lại hỏi tiếp.
    "Tại sao bọn họ thấy chúng ta đứng cạnh nhau lại la hét vậy?"
    !!! Đây là đang cho tôi cơ hội mở miệng sao?
    Tôi buột miệng: "Vì bọn họ đều biết tớ thích cậu đó!"
    A! Cuối cùng tôi cũng nói ra rồi! Đây là lời tỏ tình mà tôi vẫn luôn chờ đợi sao? Chính là vậy sao.
    Tim tôi đập thình thịch, không cần nghĩ cũng biết mặt đã đỏ bừng. Hình như cũng không căng thẳng nữa, tôi cảm thấy tôi đã vén hết mây mù ra, mọi thứ đều đã sáng sủa.
    Nhưng,
    "Cậu nói cái gì, tớ không nghe thấy." Trình Hoa ngơ ngác nói với tôi.
    Đây chính là câu trả lời sao?
    Tôi thực sự không còn sức mở miệng nữa.
    Cứ như vậy đi.
    Vào tiết tự học thứ ba, tôi vẫn làm nốt bài tập chưa xong. Thậm chí còn vì bài tập gần đây không hoàn thành tốt mà bị giáo viên chủ nhiệm nhắc nhở một trận.
    Tâm trạng như rơi xuống đáy vực.
    Âm u ảm đạm.
    Tôi không nghe thấy bất kỳ đáp án nào.
    Tôi không nhận được thông báo kết thúc của mối tình thầm kín này.
    Đối với tôi mà nói, Trình Hoa giống một cây hoa (loại cây song tử diệp ở vùng Đông Bắc, Trung Quốc), cắm rễ trong lòng tôi, nhánh cây mọc rễ chùm, giam giữ trái tim của tôi.
    Nhưng tôi biết, cậu ấy biết rất nhiều chuyện, có lẽ biết tình cảm của tôi, biết tâm tư của tôi, nhưng cậu ấy dùng sự im lặng để đáp lại mọi thứ của tôi. Khiến tôi cảm thấy ngượng ngùng, xấu hổ, không thể thoát ra.
    Tớ chỉ muốn không gặp lại cậu nữa.
    Thực sự không muốn gặp lại cậu nữa.
    Cái gọi là thầm thích, có lẽ là quá trình rung động mang tính gián tiếp và mong muốn từ bỏ mang tính duy trì nhỉ.
    <b><i>Tác giả có lời muốn nói: </i></b><b><i>Tôi vẫn nhớ bản thân của tối đó.</i>
    <b><i>Editor có lời muốn nói: </i></b>
    <i> </i>
     
    Cậu Ấy Muốn Giống Một Cái Cây
    Chương 18: Sau này


    Nhớ lại mùa thu năm 16, gặp lại người đã lâu không gặp là cậu ấy, tim đập rất nhanh, rực cháy như sắc xuân xanh. Tôi bước đi loạng choạng, không có thời gian nghĩ đến kết quả và mục đích, mỗi ngày khi đó đã đủ vui vẻ và đau khổ.<b>Sau này, chính là mấy ngày sau tối hôm đó, cậu ấy nói có chuyện muốn nói với tôi, nhưng lại bỏ qua, cậu ấy giải thích rằng "Chỉ là không muốn nói nữa thôi".
    Câu nói mà tôi rất muốn và cũng rất sợ nghe đó, cuối cùng đã biến mất trong dòng chảy thời gian.
    Sau này, chúng tôi không liên lạc nữa. Chỉ còn lại những lời chúc phúc ngày lễ, và thỉnh thoảng tương tác với nhau.
    Sau này, tôi từng thấy cậu ấy bị mời phụ huynh, nhìn thấy chỗ ngồi của giáo viên chủ nhiệm lớp 5, khuôn mặt sa sầm của bố mẹ cậu ấy và bộ dạng buồn bã của cậu ấy.
    Sau này, cậu ấy thử sống ở trường, nhưng hình như không quen với thức ăn ở trường. Lớp chúng tôi có bạn cũ của cậu ấy, tôi từng thấy cậu ấy tìm bạn học kia để lấy bữa trưa mà cậu ấy nhờ mang đi ở cửa sau.
    Tôi luôn cẩn thận tìm kiếm mọi thứ có khả năng xuất hiện tên cậu ấy trên bảng thông báo, dùng mắt tìm kiếm từng hàng một rồi cuối cùng tìm ra hai chữ đó, sau đó nhìn chăm chú, thầm tưởng tượng.
    Khi đó tôi hoàn toàn không biết ý nghĩa của chuyện mình làm, nhưng vẫn dốc sức chạy về phía cậu ấy bằng cách của tôi trong thế giới của tôi. Có lẽ là vì tự biết khoảng cách với cậu ấy không thể rút ngắn bằng nỗ lực. Nhưng tôi vẫn ích kỷ lấy cậu ấy làm động lực, lao đến tương lai tốt đẹp hơn của mình.
    Vì lời hẹn ước "cùng lên đại học" khi đó.
    <b><i>Editor có lời muốn nói: </i></b>
    <i> </i>
     
    Cậu Ấy Muốn Giống Một Cái Cây
    Chương 19: Tiệc chúc mừng, cũng là lễ trưởng thành


    Tiệc chúc mừng, đương nhiên là của Trình Hoa.<b>Chúng tôi đã thực hiện được lời hứa cùng lên đại học với nhau.
    Ngày thứ hai sau khi có thành tích, tôi nhận được tin nhắn của Trình Hoa, nói cùng ăn một bữa cơm.
    Tiệc chúc mừng được tổ chức trong huyện, hơn nữa còn vào buổi tối.
    Tôi do dự không biết có nên đi hay không, vì chỗ ở qua đêm là một vấn đề, cùng ăn cơm nếu gượng gạo cũng là một vấn đề.
    Nhưng suy nghĩ và sự tò mò về cậu ấy cũng không ngừng được.
    Tháng sáu, Trình Hoa vừa tròn 18 tuổi. Tiệc chúc mừng cũng là lễ trưởng thành của cậu ấy, tôi suy đi nghĩ lại rồi ngâm rượu chanh làm quà tặng cậu ấy.
    Người không thường xuyên mặc váy đã mặc chiếc váy dài được chuẩn bị kỹ lưỡng cho dịp này, mái tóc buộc quanh năm cũng được xoã xuống.
    Mọi thứ đều được chuẩn bị một cách tốt nhất. Trình Hoa, tớ đến gặp cậu, và lần hẹn cuối cùng của thanh xuân.
    Trình Hoa biết tôi hơi mù đường, trước bữa tối một tiếng đã bắt đầu gửi tin nhắn cho tôi. Sợ tôi lạc đường, muốn tới đón tôi, tôi sợ phiền phức, cũng không muốn đối diện cậu ấy một mình, nên dứt khoát nói với cậu ấy rằng sẽ ngồi taxi đến.
    Ấn tượng về buổi tối hôm đó là một ngày hè rất dịu dàng. Ánh sáng của tối hôm đó, cây ngô đồng bên đường và bộ dạng lo lắng đợi tôi của Trình Hoa, đều khiến tôi cảm thấy đẹp đẽ.
    Từng nghĩ đến khả năng hồi trung học sẽ ngồi cùng bàn với Trình Hoa, nhưng chưa từng nghĩ rằng Trình Hoa sẽ để tôi ngồi cùng người nhà cậu ấy.
    Phòng là phòng bao, tiếng la hét và cười đùa ở phòng bên cạnh rất náo nhiệt. Tôi nhìn Trình Hoa ngồi bên cạnh tôi, tôi biết tâm tư của cậu ấy.
    "Cậu qua bên kia đi. Không sao." Tôi chọc chọc cánh tay cậu ấy, nói.
    "Tớ ăn với cậu thêm một lúc." Cậu ấy cười với tôi.
    Tôi khẽ sững người, thấy hơi khó thở, cũng có chút không kịp đề phòng nên chỉ có thể cắn mép lon bia, khẽ nhướng mày, dùng khoé mắt liếc người bên cạnh.
    Trong đầu không khỏi xuất hiện mấy lời tỏ tình để phối âm cho cảnh tượng này.
    "Cậu nhất định đã từng thấy vô số cảnh đẹp tráng lệ, còn tất cả cảnh đẹp tớ từng nhìn thấy đều không rung động bằng buổi đêm nhỏ vụn, bình thường bên cạnh cậu."
    "Điều muốn khắc ghi, không phải ánh lửa vạn nhà dưới chân, mà là thời khắc ở bên cạnh cậu."
    "Cậu không quên cậu ấy, cậu phải nhớ cậu ấy. Cậu ấy là sự dịu dàng của cậu, là ngàn vạn suy nghĩ mà cậu từng nghe."
    (Xưng hô đã được editor đổi lại để phù hợp hoàn cảnh.)
    Liên tiếp nghe những câu này, đến răng cũng ê, giống như nuốt một quả chanh, hàm răng không thể ngăn được, nuốt xuống, nước cốt tràn vào trong tim.
    Ở cái tuổi bồng bột này, dường như mọi thứ đều không như ý muốn, cho dù sẽ bị thương, nhưng vết thương rồi sẽ kết vảy, vảy sẽ biến thành ký ức, sau này sờ đến sẽ không đau nữa.
    Lần này thực sự phải buông bỏ tất cả tình cảm với cậu rồi, dù sao cậu cũng không còn con đường nào để tớ đi cùng nữa.
    Chuyến xe của thanh xuân cuối cùng cũng sắp rời bến rồi. Tớ đứng bên đường, nhìn dòng người và xe cộ tấp nập, cảm giác như tiễn đưa năm tháng thanh xuân của mình. Những năm tháng thanh xuân trôi nhanh đó, cũng sẽ không bao giờ trở lại.
    Sau này là tương lai đáng mong chờ rồi, Trình Hoa.
    <b><i>Editor có lời muốn nói: </i></b>
    <i> </i>
     
    Back
    Top Dưới