Cập nhật mới

Khác Cậu ấy được dỗ đến phát nghiện rồi

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
406000546-256-k321181.jpg

Cậu Ấy Được Dỗ Đến Phát Nghiện Rồi
Tác giả: vanlanenbolo
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Hoàn thành


Giới thiệu truyện:

sốp lười quá các bạn tự đọc ha
chắc là chuyện tình
vãn đang nghĩ nên he hay se=))
*viết khá non tay, có gì góp í nhẹ nhàng nhennn



txvt​
 
Cậu Ấy Được Dỗ Đến Phát Nghiện Rồi
CHƯƠNG 1: Năm mới vui vẻ


Mùa hè ở Lam Vân vẫn nóng như mọi năm.Những cơn gió tưởng chừng mát mẻ lại dễ dàng khiến con người ta cảm thấy nóng bức,lại có chút luyến lưu vương vấn lên mái tóc, để lại cho chính ta cái cảm giác thèm khát chúng đến một lần nữa,dù thừa biết nó chẳng tốt lành gì.

/Nhật kí của tiểu tiên nữ Nguyệt Nguyệt/

Ngày 30 tháng 12 năm 2009: một mùa nữa lại trôi qua rồi.

Nhanh thật đấy.

Cứ thoăn thoắt mà An Nguyệt tớ đây lại lớn thêm một tuổi rồi.

Xem nào, người ta đã 17 rồi đấy nhé, tớ của năm 17 sẽ thật trẻ trung, xinh đẹp và khỏe mạnh.Thanh xuân ơi, nhớ đi chậm thôi, tớ vẫn còn muốn đón chờ thêm nữa!

"Nguyệt Nguyệt, dậy ăn sáng đi con"-giọng mẹ tôi bất lực vang lên đến lần thứ 13, trong khi tôi vẫn đang lười nhác nằm trên giường,cuộn tròn như một con ốc sên nhỏ.Lâu lắm rồi tôi mới có ngày chủ nhật để làm biếng một chút mà.

Giọng mẹ vẫn bình thản,đều đều: "Một lát nữa bạn mẹ sẽ đến đây, nghe đâu là 2 mẹ con sống ở Giang Thành nhiều năm, giờ về lại thành phố Lam Vân,phải,chính là người bạn thanh mai của mẹ,Điền Hy ấy"

"Vầng"- tôi ngái ngủ đáp lại, mắt vẫn lim dim, mơ màng

Mẹ bổ sung:"Hình như tầm 9h cô sẽ đến thì phải".

Tôi bật dậy như lò xo,vội vã lao vào nhà vệ sinh,đánh răng rửa mặt ngay lập tức.

"Sao mẹ không nói với tôi còn 15 phút chứ?"

Tôi biết dì Thẩm qua những lời kể của bà,cũng qua những tấm hình thời thanh xuân mà bà luôn trân trọng gìn giữ trong cuốn sổ nhỏ bà hay lôi ra ngắm nghía trong im lặng.Dì đối xử với mẹ rất tốt, lại xinh đẹp, khi còn học cấp 3 cả dì và mẹ đều nhận được hàng trăm bức thư tỏ tình.Mẹ nói dì đẹp, nhưng kiêu lắm, từ nhỏ đến lớn chẳng chịu yêu ai,nhiều anh khóa trên cùng học trưởng, tiền bối yêu thầm, tỏ tình đến mấy lần cũng không chịu.Âý thế mà cô lại yêu si mê một gã đàn ông tồi,rồi cùng ông ta kết hôn.Mẹ biết chuyện,giận lắm,có khuyên ngăn mấy lần mà cô vẫn không nghe,mẹ nói :"Tâm trạng người đang yêu ấy mà".Cả hai cãi nhau dữ dội, rồi cô chuyển đến thành phố khác sinh sống, từ đó đến nay chưa liên lạc lại, coi như ai về nhà nấy, chẳng liên quan chút gì đến nhau.

Mãi đến tận gần đây, hình như dì ấy chủ động gọi lại với mẹ tôi.Bà cười xòa:"Đúng là những năm tháng trẻ dại, có vậy mà tụi mình cũng giận nhau suốt gần 20 năm trời"

Bà ấy vẫn nói giọng như trẻ con vậy.

Tôi thầm nghĩ,nghĩ ngợi kiểu gì đã thấy mình quần áo gọn gàng,tươm tất ngồi trên sofa với mẹ.

Kính koong-chuông cửa reo lên

tôi vội vã mở cửa, nhe răng híp mắt cười hì hì với người trước mặt:"cháu chào dì ạ"

Ê khoan,nhưng hình như người dì này có hơi cao thì phải?!?Tôi ngẩn người, bắt gặp ánh mắt bình thản của người thiếu niên đứng đối diện mình,đang tay xách nách mang đủ thứ trái cây, đồ đạc,thản nhiên gật đầu chào người lớn là mẹ tôi rồi bước vào nhà.

Mẹ tôi niềm nở chào hỏi:

"Niên Niên đấy à,vào nhà đi con,cả cái bà này nữa.Uí chà ,mới đó mà đã lớn tướng thế này rồi, Niên Niên đúng là càng lớn càng đẹp trai nhỉ"

Bạn mẹ tôi, người phụ nữ tên Điền Hy ấy cười lớn:

"Haha cậu cứ khéo đùa.Nhóc con lúc ấy còn chưa ra đời nữa kìa.A a tôi nhớ ra rồi, lúc tôi cãi nhau với cậu, bụng đau dữ dội,ra là thằng bé cũng nhận ra... .

Nói đến đây, bà chợt ngập ngừng, rồi lại tiếp tục câu chuyện:"Ra là thằng nhỏ đạp bụng mẹ, muốn chào dì một cái trước cuộc chia ly đấy mà"

Tay chân tôi bỗng luống cuống vì sự xuất hiện bất ngờ này.

Có người thường nói khi con người ta bối rối,thường làm ra vẻ bận bịu.Cũng vì thế mà ngón chân đôi đào sâu xuống sàn nhà mát lạnh,thành công dựng nên một công trình nho nhỏ.

Dì Điền Hi có vẻ khá thoải mái với tôi,ôm tôi vào lòng thật chặt, hít hà: "Chà,con bé nhà chị sao mà xinh quá đi mất, thật muốn bắt về nuôi".

Tôi ngượng chín mặt,tay chân càng luống cuống hơn nữa,chỉ có thể mở miệng đáp khô khốc như người máy được lập trình sẵn sàng,chỉ chờ câu lệnh là lập tức hiện code ra:"Dạ con chào dì ạ"

Tiếp theo sau đó là cả 4 chúng tôi cùng ngồi trên sofa trò chuyện với nhau,hay nói đúng hơn là mẹ tôi và dì trò chuyện với nhau, vì từ đầu đến cuối tôi và chàng trai đối diện đều im lặng, chăm chú theo dõi câu chuyện.Họ đúng là một đôi bạn tri kỉ,vừa gặp lại mà đã bắt sóng được ngay,chuyện trò hàn huyên đủ thứ chuyện trên trời dưới biển

"Điền Hi, cậu biết không, cái canh hầm hôm bữa tớ gửi cậu ấy... hôm nay hot đến mức không mua được nữa rồi."

"Thật à?

Mới mấy hôm đã hết?"

"Ừ.

Hỏi thì người ta bảo do clip review lan nhanh quá.

Người mua nhiều hơn hẳn."

"Vậy là hợp lý.

Món đó vốn kén người ăn, nhưng đã hợp thì dễ nghiện."

"Tớ đi mấy cửa hàng rồi, nghĩ kiểu gì cũng có món na ná."

"Kết quả?"

"Không cái nào giống.

Có món thì ngọt quá, có món lại béo gắt."

"Vì cậu quen vị ban đầu rồi.

"Tớ đứng trước quầy mà nghĩ mãi.

Chỉ là bát canh thôi, vậy mà thiếu nó thấy bữa ăn không trọn."

"Vì cậu quen rồi.

Người ta quen cái gì, bỏ ra là thấy hụt."

"Ừ.

Hồi còn dễ mua thì chẳng để ý."

"Đến lúc không còn mới thấy nó hợp với mình."

"Thế nên tớ mới nghĩ, thôi để hôm khác."

"Đúng rồi.

Đồ ăn cũng như người, gặp lại đúng lúc thì mới thấy quý."

"Nghe cậu nói tự dưng thấy nhẹ người."

"Có gì đâu.

Chuyện nhỏ thôi, nhưng nói ra được là dễ chịu rồi."

Tôi đúng là được thừa hưởng cái tính tám chuyện này từ mẹ mà,haha

Nhưng nói tôi chú ý theo dõi câu chuyện một cách nghiêm túc là nói dối.

Ánh nhìn của tôi thật ra lại dừng ở trên gương mặt của dì.

Thú thật, ngoài mẹ tôi ra, tôi chưa từng thấy một người đàn bà nào đẹp đến vậy.

Đó không phải vẻ đẹp khiến người ta choáng ngợp tức thì, mà là thứ nhan sắc càng nhìn càng lún sâu, như bước vào vùng nước tĩnh mà không biết đáy.Dì đã gần bốn mươi, vậy mà gương mặt vẫn giữ được sự sắc sảo hiếm thấy: sống mũi thẳng, đường hàm gọn gàng, làn da trắng ngà không cần đến phấn son. cũng đủ khiến ánh dương trở nên thật thừa thãi.

Tóc dì được búi gọn sau gáy, để lộ chiếc cổ thon và bờ vai mảnh.

Khi dì cúi đầu nghe người khác nói, ánh đèn hắt xuống khiến hàng mi dài in bóng mờ trên gò má — khoảnh khắc ấy, dì đẹp đến mức gần như tàn nhẫn.

Nhưng vẻ đẹp ấy không hề mang lại cảm giác dễ chịu.

Bởi đôi mắt dì buồn quá.

Đó là nỗi buồn trầm lặng, nặng và sâu, như thể trong đó cất giữ cả một quãng đời dài đầy những điều không thể nói ra.

Một người phụ nữ đã đi qua quá nhiều mất mát, nhưng vẫn giữ cho mình dáng vẻ đoan trang và kín kẽ, tôi âm thầm kết luận..Và có vẻ như cậu trai ngồi bên cạnh kế thừa hoàn hảo những nét đẹp hoàn mỹ ấy với đôi mắt đen mày kiếm, lông mi đang rũ xuống nhìn xa xăm, gương mặt trắng hồng thanh tú nhưng không phải kiểu yếu ớt mà mang dáng vẻ lạnh lẽo, khó chạm đến.

Dáng người cao ráo, lưng thẳng, hai tay khoanh trước ngực một cách điềm nhiên, cậu ngồi đó như một điểm tĩnh trong căn phòng, không hòa nhưng vẫn nổi bật đến kì lạ.Chết tiệt,Chết tiệt thật.

Có những người, chỉ cần tồn tại thôi, cũng đủ khiến người khác mất tập trung.

Mẹ tôi dường như cuối cùng cũng đã nhận ra 2 tảng đá vướng víu là chúng tôi.Bà niềm nở kéo tay chàng thiếu niên cùng tôi vào phòng đóng cửa lại kèm câu nói:

"Chuyện người lớn,hai đứa ở yên trong phòng, giới thiệu với nhau đi".Phía sau vang lên tiếng cười lớn của dì Điền Hy:"Niên Niên, hai đứa cùng tuổi nhau đấy,cứ thoải mái mà chia sẻ nhé".

Đầu óc tôi còn đang lùng bùng thì trong chốc lát đã ở trong cùng một căn phòng với người tên"Niên Niên".

Thời gian lúc này như ngưng đọng, không khí yên lặng đến ngột ngạt,buộc tôi phải phá tan chúng.

Tôi cố cất giọng ngọt ngào:"cậu tên Niên Niên hả?"

Thiếu niên lúc này nhíu mày,hơi tùy ý lựa một chiếc ghế mà ngồi xuống, thản nhiên lấy điện thoại ra xoay ngang rồi khẽ đáp,có vẻ chẳng bận tâm mấy:"Ừ"

Trong đầu tôi như có con quỷ dữ gào thét, nhảy loạn xạ:"Đồ ngốc, cái tôi hỏi là tên thật của cậu kìa, chứ ai chả biết cậu tên là Niên Niên hả đồ ngốc Niên Niên,huhuhuhu.

"

Nhưng ngoài mặt tôi vẫn phải tỏ ra bình thường.Thế là tôi cũng vơ đại lấy chiếc laptop đặt trên giường mà gõ lung tung,quyết chẳng để tâm đến cậu nữa.

Người gì đâu mà lạnh lùng hết sức!

Mở wechat lên, tôi thấy cô bạn thân tôi đang khủng bố tin nhắn bằng hàng loạt ảnh trai đẹp.

"An An, thời của chúng ta tới rồi"

"TIN SHOCK,CÓ TRAI ĐẸP CHUYỂN TỚI TRƯỜNG MÌNH"

"cậu mau dậy đi không là tớ dỗi đó"

jpg mèo con khóc nhè kèm một tấm hình.

Tôi cười thầm trong lòng, mở lên xem thì thấy thông báo nhóm lớp đang bình thường bỗng chốc rộn ràng cả lên,tin nhắn mới kèm dấu đỏ nhấp nháy liên tục, tinh tinh nhảy múa trên màn hình.

"Nam thần chuyển tới lớp mình,sốc quá mọi người ơi'

"Nghe đâu là bạn học từ thành phố khác,nay với quay về lại đây,mà các cậu biết đấy, thành phố đó nổi tiếng là siêu giàu rồi còn gì"

"Đại thiếu gia aaaa em tới đây"* hú hét jqg

*sticker uốn héo hò reo cổ vũ

Phần lớn tin nhắn đó đều do cô bạn thân tôi gửi.Cậu ấy ấy mà,có niềm đam mê mãnh liệt với " người đẹp", đặc biệt là trai đẹp, lại tự tin,tỏa sáng,đường đường chính chính mà theo đuổi người ta.

Xem ra tiểu thư này lại may mắn gặp được thêm một "hoàng tử "đời mình nữa rồi.

................................................................................................................................................................

Tối nay là đêm giao thừa.

Ba mẹ tôi rất tình cảm,thản nhiên ôm hôn nhau mà không để ý đến sự có mặt của tôi trên bàn ăn.

Tôi nhón lấy một miếng thịt, mắt long lanh, chớp chớp nhìn ba nũng nịu :"Đêm nay cả gia đình mình đi chơi ha,ba"

Bố mẹ tôi lúc này dường như mới cảm nhận được sự có mặt của tôi,cả hai nhìn nhau, ngẫm nghĩ một chút mà vui vẻ đồng í.

Ba tôi giơ ngón tay cái về phía tôi mà khen:

"Ý kiến hay, Nguyệt Nguyệt"

"Yeah, baba là số một"

"Được, vậy tối nay ba mẹ sẽ đi ngắm pháo hoa ở công viên Nghiên Thành,con ở nhà học hành ngoan nhé,An Nguyệt yêu dấu".

Tôi:"..."

Ba phẩy tay,rồi cứ thế mà họ dắt tay nhau đi mất.

Nhưng tôi có buồn không, không hề,trái lại còn thấy vui vì tình cảm của bố mẹ tôi vẫn ngọt ngào và nồng thắm như ngày nào,người ngoài không biết lại tưởng tôi là đứa con lưu lạc giữa phố xá được ba mẹ tôi thương tình nhặt về ấy chứ.Ba thương bà lắm, thương đến độ suốt 20 năm nay ông vẫn duy trì thói quen lột tôm cho mẹ tôi, nấu ăn và đọc sách cho bà mỗi tối.Mẹ tôi đúng là được chiều đến hư luôn rồi, tôi lẩm nhẩm.

Sắp 23 giờ rồi.

Tôi chán quá,bèn nhắn tin cho bạn thân.

"Di Di cứu tớ với hic hic"*sticker buồn bã

Cô ấy lập tức trả lời:"Sao vậy bảo bối?.Chờ chút, tớ đang đi công viên cùng cái bạn học họ Giang, cái anh học trưởng khóa trên ấy,nhớ không,lát về tớ sẽ gọi lại sau nhé moa moa"

Tôi cạn lời.Cô bạn thân tôi đúng là mê trai bỏ bạn mà!

Ở nhà cũng không được, sang nhà bạn thân cũng không xong,tôi bèn vớ đại cái áo khoác kèm với chiếc khăn quàng cổ tai mèo bước đi thong thả trên phố.

Có lẽ đi dạo sẽ đỡ chán hơn chút.Qủa thật, không khí buổi đêm đúng là đem đến cho con người ta cái cảm giác dễ chịu hơn mọi ngày.Tôi thơ thẩn ngắm nhìn hàng đèn đang treo nhấp nháy đẹp đến mê mẩn, chân vô thức bước đi nhanh hơn.Vài hàng quán còn mở muộn, khói thức ăn quyện với mùi trầm hương thoảng qua, làm không khí vừa ấm vừa phảng phất hơi thở của khói sương.

Tiếng cười nói, tiếng chúc tụng, tiếng xe chậm lại vì dòng người đông hơn - tất cả hòa thành một nhịp điệu rộn ràng nhưng không xô bồ, nhịp bước với tiếng bước chân vụng về của tôi.

Điểm đến của tôi là ngôi đền quen thuộc.Thi thoảng có việc gì buồn tôi thường sẽ ra đây ngắm ánh trăng, để trở nên vui vẻ hơn, hoặc không vì gì cả.Dần dà, nó đã trở thành chỗ dựa quen thuộc của tôi.

Ánh trăng ở đây rất sáng,dịu dàng rơi xuống từng khoảng không gian, phủ lên vạn vật một lớp sáng mỏng manh như sương.

Nó chạm vào mái ngói cũ, trượt qua cành cây trơ lá, rồi lặng lẽ dừng lại trên mặt đất lạnh, yên tĩnh nên hầu như luôn xoa dịu tâm hồn tôi, dàn trải ra những đám mây nhẹ nhàng để xua tan mọi muộn phiền, để lại cho con người tôi cái cảm giác thoải mái dễ chịu, ngay cả hơi thở cũng trở nên thanh thoát hơn.

Trời tối dần,mờ mịt đến nỗi tôi mơ hồ cảm nhận có người cũng đang ở trong đền,lại hoang mang khi chẳng nhìn thấy bóng dáng ai.

Mọi thanh âm lúc này như chợt khựng lại.

Thình thịch thình thịch

Tôi nghe thấy tiếng khóc,tiếng nấc vang lên,tiếng khóc nghẹn đến xé lòng làm bước chân tôi chợt nhẹ nhàng hẳn lại,như một con mèo nhỏ luồn lách, hồi hộp đoán bóng hình người trước mặt

Trăng hình như sáng hơn, bởi lẽ tôi đã nhìn ra có người đang khóc.

Là một thiếu niên khóc.Tôi bổ sung trong đầu:cún con mít ướt.

Cậu trai lúc này mới chợt nhận ra có người nên quay lại, đối diện với anh mắt tôi nên bất chợt lúng túng, những tiếng hức, hức cũng nhỏ dần rồi tắt lịm.

Tối quá,dù không nhìn thấy rõ những gam màu nhưng tôi vẫn có thể cảm nhận được vành tai cậu ta ửng đỏ lên,khóe mắt còn ươn ướt hơi nước chơm chớp cố ngăn cản những giọt pha lê đang chực chờ rơi xuống,đôi môi mỏng mím chặt,run rẩy như thể chỉ cần cậu cố gắng nói ra, mọi thứ sẽ vỡ vụn ngay tức khắc.

Cũng phải,con trai thường được người lớn dạy phải mạnh mẽ.Khi đi mẫu giáo,tôi thường trông thấy các cậu trai dù có vấp ngã đến chảy máu,bầm tím chân vẫn không hề bật khóc, mà cắn môi đến bật máu,nhe răng cười hì hì nhẹ hều:"Tớ không sao, chẳng nhằm nhò gì cả".Lớn lên một chút, tôi nhận ra những thiếu niên ấy thực sự rất chịu khó,dù khó khăn đến đâu cũng không ngừng nỗ lực cố gắng.Vậy nên, ắt hẳn cậu phải gặp chuyện gì đó đau lòng lắm, tôi nhủ bụng.

Tôi ngồi xổm xuống cạnh cậu,dường như có thế nghe được nhịp tim hỗn loạn của chính mình và cậu ấy.Tôi lên tiếng trước:

"Niên niên,sao gia đình cậu lại chuyển tới đây?"

giọng thiếu niên có chút khàn,trầm mặc:

"Ba mẹ li hôn,tôi theo mẹ về đây ở"

Lại im lặng rồi,cái cậu trai này đúng là quá súc tích,ban phát cho người ta một chút lời cũng thật khó khăn.Nhưng tôi là An Nguyệt đấy nhé, tôi rất biết an ủi người khác!

Tôi hào hứng khua tay loạn xạ,vẽ thành vòng tròn rồi khoe như chiến tích

"Vậy bạn mới, để tớ giới thiệu cho cậu làm quen nhé.Cách đây 2 cây có một tiệm tàu hủ rất ngon,đông người tới lắm.Tớ và Di Di cứ tan học xong là chạy qua liền.Còn nữa,cái tiệm bán bánh mì đầu ngõ ấy, nhìn ông chủ mặt lạnh lẽo vậy thôi chứ hiền queo à, có hôm còn tặng tớ thêm một cái bánh mì nhỏ nữa,dễ thương lắm.À còn phải kể đến tiệm tạp hóa kế bên nữa, ở đó bán mọi thứ trên đời ấy.."

tôi vẫn thao thao bất tuyệt, quảng cáo nhiệt tình mà chẳng hề để ý đến cậu thiếu niên đã quay sang nhìn tôi từ lúc nào:

"Tớ thích nhất là cái thạch ở tiệm đấy,cái thạch có vỏ hình chú thỏ béo ấy,ăn ngon lắm.Để hôm nào tớ mua cho cậu.Mà cậu nhớ cảnh giác với con chó nhà hàng xóm nhé, hồi bé tớ lỡ ghẹo nó môt tí mà bị nó cắn cho, sợ đến tận bây giờ.Cả cái..

Tôi càng nói càng hào hứng, đột nhiên quay sang thấy cậu ấy đang quan sát tôi chăm chú

"chết thật, chạm mắt rồi"

Thiếu niên hỏi tôi:"Cậu,tên gì ấy nhỉ"

Tôi ngơ ngác đáp lời theo bản năng:"Tôi tên An Nguyệt,An trong bình an, Nguyệt trong ánh trăng,là trăng đêm nay đó, còn cậu?"

"Tôi tên Cảnh Niên,Cảnh trong cảnh vật,Niên trong thời gian"-cậu ta hờ hững trả lời.

Bỗng nhiên ngoài trời như bừng sáng,vô số bông pháo hoa lớn nhỏ như những bông hoa khoe sắc nở rộ trên bầu trời lấp đầy khoảng không vốn trầm lắng của đêm tối.Ánh sáng dồn dập tràn xuống, xóa nhòa sắc u tịch của thiên nhiên, khiến cả không gian như thức tỉnh trong khoảnh khắc giao thừa mong manh ấy.Từng đợt pháo hoa nối tiếp nhau không dứt, tiếng nổ vang lên hòa cùng tiếng người hò reo, gọi nhau, chiêm ngưỡng vọng đi rất xa.

Thế nhưng, tất cả những âm thanh ấy dường như ở một nơi nào khác mà có lẽ ở nơi đó, bố mẹ tôi cũng đang ngẩng đầu nhìn lên bầu trời giống như bao người khác.Hai ông bà lại thêm một năm mặn nồng bên nhau kia kìa.

Tôi ngẩn ngơ ngắm nhìn những bông pháo vẫn reo vang trên nền trời một lúc lâu mới lay lay người bên cạnh vẫn lặng lẽ ngắm nhìn.Sắc pháo hoa rực rỡ gói gọn trong đôi mắt đen sâu thẳm, trầm tĩnh kia lại trở nên dịu dàng biết bao, le lói thứ cảm giác được gọi là hân hoan, dù vốn dĩ nó chẳng hợp để miêu tả con người cậu một chút nào.

"Cậu nhìn kìa, pháo hoa đẹp quá!"

Tôi mới sực nhớ ra điều gì:'Cảnh Niên, năm mới vui vẻ.

Hì hì.Hi vọng năm mới sung túc,an vui, hà tất bỏ lại những chuyện quá khứ,tương lai sáng lạn,tiền đồ tựa gấm,như hoa".

Người thiếu niên có chút bất ngờ, cúi mắt, nghiêng đầu nhìn tôi.

Dù cả hai đứa đều đang ngồi nhưng cậu ấy vẫn cao hơn tôi một khoảng cách nhất định, nên có lẽ chỉ nhìn thấy đôi tai thỏ tôi quàng đang nháy loạn xạ, hết vểnh lên rồi hạ xuống, lại vểnh lên.Cậu bật cười, chẳng biết đang vui hay đang buồn nhưng lại để lộ hàm răng khểnh duyên đến chói mắt.

Ánh sáng pháo hoa còn sót lại trên nền trời dường như đều dồn cả vào nụ cười ấy, làm nó trở nên rực rỡ đến ngẩn ngơ, trong khi khóe mắt vẫn hoe hoe đỏ.Phải, tôi đúng là ngẩn ngơ trước cái dáng vẻ này rồi, người gì mà lúc thì lạnh lùng,lúc lại yếu mềm,lúc lại tỏa sáng đến thế chứ???

"Ừ, An Nguyệt, năm mới vui vẻ"

lời bình:

có lẽ đó là năm mới đặc biệt của cún con Cảnh Niên đây=))

tại sao á?- thế thì các bé iu của mình phải đọc tiếp gòi =>
 
Cậu Ấy Được Dỗ Đến Phát Nghiện Rồi
CHƯƠNG 2: Không biết xấu hổ!


Nhật kí của tiểu tiên nữ An Nguyệt Nguyệt:

Mẹ hay thủ thỉ với tôi, rằng sau này nhất định tôi phải lấy một ông chồng, dù không đẹp trai hay hoàn mĩ thì cũng phải thật tốt tính.

Thật may, người tôi lựa chọn, nhất định sẽ phải có cả 2.

Bởi lẽ đẹp trai thì không thể giả vờ được

Còn tốt tính mới là chìa khóa để cùng người ấy bước đi đến cuối đời.

................................................................................................................................................................Mãi đến sau này tôi mới biết gia đình Cảnh Niên thật sự rất ngược.

Phần do mẹ tôi bùi ngùi kể lại, phần còn lại là những gì tai tôi đã nghe được trong vài cuộc tâm sự giữa mẹ với cô Điền Hy dạo gần đây.Tôi gối đầu lên đùi bà, tham lam hít hà hương sửa tắm quen thuộc, mơ màng nghe mẹ bình luận.

Hóa ra ba Cảnh Niên là một người đàn ông tồi.Ông ấy không tồi ở cái khoản tính trăng hoa, luôn lăng nhăng, có tình ý hay hoa bướm bên ngoài, mà dùng chính những áp lực ngày ngày phải gánh chịu để trút lên người khác, nhằm cảm thấy thoải mái hơn.

Phải, đó chính là một dạng của bạo lực gia đình.Ban ngày ông ta khoác lên mình cái dáng vẻ lịch lãm của một người đàn ông trưởng thành với hàng ngàn lời khen, nào là con ngoan vợ đẹp, nào là người chồng mẫu mực, người cha có trách nhiệm và là một ông sếp lớn, nhiều tiền tài danh vọng.

Mọi người luôn nhìn ông với ánh mắt ngưỡng mộ, nào đâu hay rằng con sói ấy chỉ thực sự cởi bỏ lớp mặt nạ vào ban đêm.

Khi cánh cửa khép lại, bất kể dù chỉ là một hành động sơ ý nhất cũng đủ khiến ông ta tức giận, quát tháo và đập phá hết thảy đồ đạc trong nhà.Ban đầu vốn dĩ chỉ là lời nói, lời qua tiếng lại- mẹ thở dài

"Dì khờ quá, dì đâu biết chút những nhỏ nhặt ban đầu dần không thể kiểm soát được, thiết nghĩ là đàn ông ai chả phải có áp lực.

Nhưng con biết đấy, một con sói hoang sẽ trở nên đói khát và coi mình là đấng tối cao nếu như những chú cừu non luôn run rẩy và sợ hãi.Chúng cần sự bạo lực để an ủi bản thân mạnh mẽ hơn bất cứ ai.Đáng lẽ dì con phải nawmss rõ điều đó hơn bất cứ ai, đáng lẽ.."

Mẹ lặp lại trong vô thức.

"Bà ấy đã chết trong giấc mộng do chính mình tạo ra.Nguyệt Nguyệt,con không thể tượng tượng nổi đâu, từ roi da đến thắt lưng, tất cả mọi thứ trong tay ông ta đều có thể biến thành vũ khí để đánh đập.Ông ta sỉ vả dì, đánh dì đến không còn chỗ nào lành lặn trên người.À, mà ông ta rất khéo nhé, ông ta chỉ đánh dì bầm tín ở những nơi quần áo có thể che được.Người ngoài nhìn vào lại tưởng dì Hy có số bà chủ, luôn ăn mặc tinh tế, nhã nhặn, giữ gìn khuôn phép lịch sự, là vẻ đẹp diễm lệ chiếm trọn ánh mắt của biết bao ông chủ giàu có"- mẹ cười tự giễu

Có những cơn mưa rào đến, rả rích rồi đi nhưng vẫn không thể lấp đầy khoảng trống mà nó đã tạo ra.Cảnh Niên lớn lên giữa những điều như thế.Cậu bé ngày ấy khi thấy bố đánh mẹ thì ra sức khóc lóc, khuyên ngăn, chậc, kết cục bị đánh cho sưng vù mắt, khâu đến 8 mũi,vậy mà chính thằng cha đó lại bế đứa trẻ đi đến bệnh viện, chân thành khẩn cầu bác sĩ "Làm ơn hãy cứu nó" với lí do hết sức chính đáng: bị ngã dập đầu vào cầu thang.Chậc, nhưng nó còn nhỏ mà lì lắm, cứ hễ thấy bố chuẩn bị cầm một thứ gì đó là nó lại lao vào, chắn trước mặt mẹ nó mà ra sức chống trả.Mỗi lần như thế là một trận đòn.Dì thương con lắm, nên cứ mỗi lần ông chuẩn bị động tay động chân với dì, dì đều lặng lẽ khóa cửa phòng lại.Dì vốn nghĩ đứa trẻ nên cần có một mái nhà hạnh phúc, đủ cả cha lẫn mẹ để phát triển toàn diện, dại lắm thay!

Chậc.

Tôi bỗng chợt nhớ đến hình bóng người phụ nữ khi trò chuyện với mẹ tôi đều luôn nhẹ nhàng, thậm chí có phần khép nép, rụt rè.Tôi cũng bỗng chợt hiểu ra tại sao cậu thiếu niên ấy luôn trầm lắng, có lẽ bởi vì tuohowru ấu thơ luôn phải chịu một áp lực vô hình về cảm xúc lẫn tinh thần, âm thầm mang những vết xước không tên hằn sâu theo năm tháng.

"Thật không dễ dàng gì"

Mẹ có lẽ định nói gì đó, nhưng chợt dừng lại.Tôi cũng không hỏi thêm, bởi nếu mẹ đã không muốn nói cho tôi biết, chắc hẳn nó thực sự rất quan trọng.Mẹ vuốt sợi tóc mai vương trên gò má của tôi:

"Dì Hy quý con lắm,dì bảo trông con rất giống đứa con gái mà dì hằng mong ngóng..Dì cũng tâm sự,tuổi thiếu niên ấy mà,Niên Niên càng lúc càng lầm lì ít nói, chẳng nói chuyện với dì được mấy câu.Dì có nhờ con thử làm bạn với cậu ấy,hai đứa cùng chia sẻ động lực học hành mà cùng nhau phấn đấu, mà cố gắng"

Tôi nín thở

"Dạ được"

................................................................................................................................................................

"Nguyệt bảo bối, không vào lớp nhanh là tớ nhốt cậu ở ngoài đó nha~"

Giongj nói ngọt ngào của Hứa Vy vang lên, trong trẻo mà có chút tinh nghịch, khẽ nhéo má tôi rồi dắt tôi về lớp như dắt bò về chuồng vậy.

Thực sự là rất thuần thục.

Khi cả lớp đã ổn định chỗ ngồi, thầy giáo bước vào, kế theo sau đó là một cậu nam sinh

Thầy giới thiệu: "Đây là bạn học mới của lớp chúng ta, thành tích xuất sắc đến đáng kinh ngạc.

Thầy hi vọng các em sẽ làm quen, bắt đầu kì học mới một cách suôn sẻ, may mắn"

Cả lớp đang im lặng bỗng rộn ràng cả lên,tiếng bàn tán, cười khúc khích, chỉ trỏ của các nữ sinh ríu ra ríu rít như chim sơn cất tiếng hót

"Chính là cậu ấy đấy"

"Oa"

"Đúng là đẹp trai thật"

Ngay cả Hứa Vi cũng trố mắt, chọc chọc bút cọ vào lưng tôi

"Nguyệt bảo bối, nhìn kìa, đúng là đại mỹ nhân.

Nói sao nhỉ, cái mặt câu ta như dán lên chữ / Tôi lạnh lùng, đừng nói chuyện với tôi vậy/ hahaaha"

Nhưng tôi không có thời gian để quan tâm rồi.

Thứ thu hút sự chú ý của tôi chính là màn mở khóa của trò chơi Block Blast lever 100 (đáng quan tâm hơn mà).

Tôi vẫn mải mê cúi gằm mặt xuống, ngón tay thành thạo di chuyển, lòng vui sướng khi con số ngày càng tăng lên.Chỉ một chút nữa thôi là Nguyệt Nguyệt tôi đây sẽ trở thành cô gái vừa xinh đẹp lại giỏi giang phá vỡ kỉ lục game thế giới đó nha!

Chính thầy giáo đã phá ngang mạch cảm xúc của tôi.Thầy khịt mũi, khoan thai quan sát chăm chú từ đầu đến cuối lớp, bắt gặp ánh mắt ai cũng tò mò, ngạc nhiên nhìn cậu trai sáng sủa này.Duy chỉ có cô gái nhỏ ngồi gần cuối lớp là hoàn toàn không hề bị lay động."

Rất có cơ đồ"- thầy khen thầm, rồi đẩy gọng kính cận trắng bạc trên sống mũi, lên giọng:

"Mặc Cảnh Niên,em ngồi cùng với bạn học An Nguyệt nhé, nhớ giúp đỡ nhau trong học tập"

Tiết học mới lại bắt đầu.

................................................................................................................................................................"

Hảaa

"Tớ đâu có biết là tớ lại ngồi cùng với học sinh mới chứ.

Làm tớ lỡ trượt tay thoát ván game rồi huhu, lại phải chơi lại từ đầu"

Tôi mè nheo đấm thùm thụp vào lưng Hứa Vy, lòng đau đớn tột cùng, còn cậu ấy lại cười khanh khách, ngang nhiên bình luận

"Bảo bối, cậu cào tớ như gãi ngứa ấy.

Haiz, dễ chịu quá"

"Vậy ra cậu ta chính là cái bạn con trai của bạn mẹ cậu sao"

Đúng là tức chết tôi rồi.

"Nhưng mà, cô bạn tôi cười tinh quái, gõ bộ móng dài theo từng điệu nhịp nhàng lên mặt bàn

"Chẳng phải là rất có duyên sao.

Cái người mà hôm trước mẹ cậu giới thiệu, tình cờ lại là bạn cùng bạn với cậu"

Rồi đặt ngón tay trắng nõn, thon dài lên môi tôi ra dấu im lặng, thốt ra 4 chữ:

"Thanh mai trúc mã"

Tôi đỏ mặt.Lại khoanh tay cúi gằm xuống mặt bàn giả vờ nhõng nhẽo

"Tớ đâu có muốn đâu chứ.

Cũng tại bạn cùng bàn của tớ học xuất sắc quá, nộp đơn xin ra nước ngoài luôn rồi huhuhu.

Tớ phải làm sao khi ngồi với một tảng băng lạnh đây.."

"huhuu"

Hứa Vy bổ sung:

"Phải, tảng băng lạnh"

"Rất đẹp trai"

Rồi cứ thế mà chạy đi mất, bỏ lại tôi vẫn còn chưa hoàn hồn sau câu nói ấy.Yêu nghiệt, đúng là yêu nghiệt mà, cô bạn tôi luôn biết cách khiến mình trở nên nhí nhảnh và dễ thương đến nhường nào.

................................................................................................................................................................

Cậu ấy ngồi trong, tôi ngồi ngoài, bên cạnh cậu ấy là cửa sổ.

Cô giáo vẫn đang rất tâm huyết giảng văn, hình như là về lí luận văn học thì phải, tôi mơ màng cảm nhận được người ngồi cạnh mình đang rất tập trung, vừa nghe vừa hí hoáy ghi chép, tuyệt nhiên không phát ra tiếng động nào ngoài tiếng sột soạt của giấy bút.

Thiếu niên mặc đồng phục sạch sẽ, vạt áo tùy ý lất phất nơi gấu quần, cánh tay khi thì đút túi, khi lại kê đầu suy nghĩ chăm chú, chẳng hề nhận ra có đôi mắt nhỏ vẫn lén lút quan sát từ lâu.

Tôi nhón lấy tờ giấy note hoạt hình dễ thương từ trong hộp bút, nắn nót viết vài chữ:

"Bạn học, có gì giúp đỡ nhau nhé" kèm theo đó là biểu tượng mặt cười, theo nhận xét của tôi thì khó mà nhận ra biểu tượng đó có nghĩa là đang cười.

Rồi chuyền sang phía bên cạnh.

Tôi đã làm điều này cả trăm lần rồi, nhưng toàn bộ những lần đó đều dành cho cô bạn cùng bàn cũ của tôi-Khả Dĩ.Gửi thư cho một thiếu niên như thế này, cũng là lần đầu tiên, không thể tránh khỏi cảm giác có chút hồi hộp.

Mãi một lúc sau cậu ấy mới phát hiện.Cảnh Niên nhìn tôi, không biểu cảm, rồi cầm tờ giấy lên viết đúng một chữ

"Được"

Sau đó thong thả học bài tiếp.

Vậy là suốt cả sáng hôm đó tôi thu thập được một từ.Đúng là keo kiệt!

................................................................................................................................................................

Chiều tan học, tôi và Hứa Vy nắm tay nhau ra về.Cô ấy hút một ngụm trà sữa, tặc lưỡi:

"Cậu đoán xem, anh học trưởng họ Giang mới hôm nào còn đi chơi với tớ, hôm nay đã đứng giữa sân trường tỏ tình với xx rồi"

Cô ấy bình phẩm:

"Tra nam, đúng là tra nam.

Nhất định tớ sẽ trả thù hắn.

Đúng là chỉ có bảo bối mới thương tớ nhất thôi"

Tôi chêm vào:

"Tớ thấy cái cậu tóc xoăn xoăn hôm bữa mà cậu đi cổ vũ bóng rổ ấy, cũng khá mà"

Hứa Vy trề môi, lẩm nhẩm đếm đếm ngón tay mà lẩm bẩm

"Thôi đi, tớ đến cho đủ người thôi, anh ta, hừm , phải thay đến 10 bạn gái trong một tháng rồi ấy chứ"

......

"Mai gặp"

Tôi lại một mình bước đi trên con đường về nhà, bỗng thấy có người phía trước, tay đút túi quần hờ hững rảo bước.Tôi vụt nhanh lên phía trước đến khi đuổi kịp cậu ấy, vừa thở hổn hển vừa chào hỏi thiện chí

"Trùng hợp ghê, cậu cũng đi đoạn đường này hả"

Cẩn Niên chợt khựng lại, nhìn tôi chằm chằm làm tôi cảm thấy hơi chột dạ với biểu cảm hết sức lạ kì

Tôi đúng là ngốc mà, ngốc hết sức.

Người ta nhà ngay sát nhà tôi thì lẽ dĩ nhiên cũng chỉ có thể đi đoạn đường này mới có thể về nhà chứ!

Chắc lúc nãy tôi trông ngớ ngẩn lắm, tôi bấm bụng im lặng rảo bước theo cùng.

Nhưng mà, bước chân của cậu ấy cũng dài quá, trông cậu ấy đi thì khoan thai, ung dung bao nhiêu thì tôi lại như rùa bò phía sau, cứ cố kéo giãn chân nhất có thể.Cậu ấy im lặng nhìn tôi lúc tụt lúc hơn, một lúc sau mới khe khẽ phát ra âm thanh khàn khàn:

"Chậm chạp"

Thật ngại quá, lại có chút xấu hổ nữa, tôi tức mình liến thoáng:

'Này nhé, tôi đây tuy bé nhưng vẫn rất khỏe nhé,từ bé đến giờ luôn tự mình đi bộ từ nhà đến trường, môn thể dục cũng luôn được thầy khen chăm chỉ, tiến bộ vượt bậc,năm lớp 1 đến lớp 9 vẫn luôn đạt A+ môn thể dục"

Tôi bổ sung:

"Hơn nữa, tôi ngày nào cũng chăm chỉ uống sữa,gần đây đo có tăng thêm 2cm, còn, còn nữa,Hứa Vy bảo tôi ngắm ảnh trai đẹp sẽ càng ngày càng kéo dài tuổi thọ, kéo thêm cả chiều cao nữa"

Tôi kết luận:

"Thế nên ngày ba bữa cả ba bữa chúng tôi đều ngắm, quả thật có hiệu quả!"

Luyên thuyên xong tôi mới sực nhận ra tôi đã chắn ngang trước mặt cậu ấy từ lúc nào, còn nói ra những lời lẽ đáng xấu hổ nữa.Cảnh Niên nhìn tôi bằng ánh mắt dò xét, biểu cảm có chút kì lạ rồi thốt lên 2 tiếng:

"Không biết xấu hổ"

Biết làm sao được, cứ đứng trước mặt người này, lòng tôi lại rối như tơ vò, hành động chẳng khác gánh hề diễn xiếc là bao
 
Back
Top Bottom