Sau cuộc chiến chống lại Chúa tể Slayveter tại Nhà lớn, Nhà lớn bị hủy diệt hoàn toàn!
Nhưng một lần nữa hi vọng được níu kéo bởi thế lực bí ẩn nhất từ trước tới nay - Thánh đường Morgan. Hội đồng Mèo con sụp đổ hoặc… đó là điều mà họ mong đợi…
Bốn ngày sau.
Black Rose miễn cưỡng đồng ý trợ giúp với một nhóm nhỏ bằng việc nài nỉ tới từ Spirit White, dường như cô nàng đã dành suy nghĩ đặc biệt nào đó cho McMilan. Nhưng việc thời gian hồi phục quá lâu khiến không ít lần anh phải lên tiếng nhắc nhở cho sự nôn nóng của tôi.
Mùi tro bụi và ô uế xông thẳng vào mũi ngay khi cánh cổng nhỏ dẫn ra ngoài bức tường bảo vệ của Thánh đường Morgan dành cho thành phố được mở ra. Không khí bị lấp đầy bởi những đám khói đen pha lẫn chút tàn lửa đỏ tạo nên không gian đầy bi thương hòa quyện chết chóc. Mọi khu phố nằm phía bên ngoài Bức tường đều đang trở thành địa ngục bởi sự kháng cự gần như vô nghĩa mỗi khi đàn Hellhound tràn qua.
Đám người chúng tôi thận trọng di chuyển qua các con đường nứt vỡ tràn ngập gương kính của phố William. Từng là nơi đông đúc, phồn hoa với những cửa hiệu cắt tóc và cafe nổi tiếng, giờ chỉ còn lại những tấm biển hiệu đang đung đưa chán nản đợi chờ giọt điện cuối cùng bị lấy đi.
“Chúng ta có thể đi nhanh hơn được không?” Tôi lên tiếng với tâm trí lấp đầy suy nghĩ lo lắng, bất an.
“Zero, bình tĩnh lại nào.” McMilan đáp. “Đó là cấm địa đối với ngay cả Chúa tể, chắc chắn hắn không thể bước vào một cách dễ dàng được. Nhưng ngược lại, chúng ta đang ở nơi nguy hiểm hơn thế nhiều.”
Victim chêm vào: “Tay giáo sư đó thực sự rất mạnh đấy.”
Đưa ánh mắt cảnh cáo về phía anh để khẳng định lại rằng, tôi không ưa Aylmer cũng như cái cách người đàn ông đó hướng về phía mình. Hơn nữa, những người của Thánh đường cũng không khiến thằng nhóc an tâm cho lắm, nhưng họ đã làm được điều mà chúng tôi đã thất bại… Hơn ai hết, tôi hiểu rằng, sớm thôi, sẽ chẳng còn những lời tôn kính dành cho các Thủ lĩnh nữa, mà thay vào đó là sự sợ hãi và khinh miệt. Mặc dù vậy, mỗi khi nhắm mắt và trở về với Căn phòng Tâm trí, tôi sẽ được gặp lại chính mình với tính cách đối lập trong khoảnh khắc yên bình gần như bất tận. Nhưng… khoảnh khắc bố John biến đổi cũng chẳng thể phai mờ đi đôi chút, trái lại, nỗi ám ảnh ngày càng rõ nét hơn mỗi khi đối đầu với đoàn quân của Chúa tể. Nó khiến máu nóng trong thằng nhóc trào lên nhiều hơn bình thường.
Tôi sợ rằng, con quái vật sẽ thoát ra sớm thôi...
Một luồng gió lướt qua khiến cả cơ thể khẽ rung lên vài nhịp ngắn ngủi, ngoại trừ điều khiến lồng ngực tôi thắt lại không phải cái lạnh giá đơn thuần, mà bước chân tử thần đang tràn tới dữ dội. Đội vệ binh của Thánh đường ngay lập tức tạo thành một hàng rào chắn cùng với vòng bảo vệ mở ra từ nguồn năng lượng khi hai quả cầu trên chóp hai quyền trượng Tư tế chạm vào nhau. Mọi giác quan đều được đẩy lên ở mức cao nhất, tôi có thể nhìn thấy lớp khói bụi dày đặc ở phía trước, tiếng tru lên chói tai từ quân đoàn Hellhound và mùi hôi khủng khiếp bốc lên nồng nặc. Có điều gì đó kỳ lạ, hơi thở tràn ngập nỗi tuyệt vọng, gấp gáp đến mức không ít trong số chúng va vào nhau, để rồi nhanh chóng bị dày xéo bởi chính đồng loại của mình.
Sự sợ hãi! Chuyện gì đã khiến chúng bỏ chạy như vậy?
Tôi vội vàng nhìn về hướng McMilan. Anh vẫn đang nhắm nghiền đôi mắt để nghe ngóng với gương mặt lộ rõ vẻ lúng túng, trước khi bất chợt lên tiếng: “Lá chắn này sẽ không thể bảo vệ được chúng ta đâu.”
“Anh tính toán ra điều đó à?” Thằng nhóc nhíu mày hồ nghi.
“Chúng quá đông.” McMilan gật đầu xác nhận và nói tiếp. “Nhưng chúng ta cũng không còn đủ thời gian để trốn nữa. Theo tôi nào, chàng trai.”
Với nụ cười đầy tự tin đến phát ghét thường lệ, Victim nhẹ nhàng gỡ đi cánh tay lo lắng của Claire, và tiến về phía trước. Hai người họ bước ra khỏi vòng bảo vệ trước khi xuyên qua bức tường tạo nên bởi những người lính.
“Victim, năng lực từ lòng đất, hãy tạo ra con đường đủ lớn để chúng vượt qua.” McMilan nói nhanh. “Đó là cách duy nhất!”
“Tôi không chắc điều đó.” Victim nhún vai, trái tim anh đang đập mỗi lúc một mạnh hơn. “Nhưng phải thử thôi.”
“Tôi sẽ ở phía sau, đừng lo lắng, bạn của tôi.”
“Ồ, chưa phải ngày hôm nay.”
“Chắc chắn rồi. Anh sẵn sàng rồi chứ?”
“Luôn luôn, sếp.”
“Được rồi, nghe lệnh của tôi. 1... 2... 3!”
Ngay lập tức, không khí bị bóp nghẹt lại một cách đột ngột khiến đội quân của Thánh đường Morgan và chị Claire ôm lấy lồng ngực đau đớn. Mặt đất dậy sóng, vang lên những tiếng nứt vỡ của một con thú đang trỗi dậy từ địa ngục. Đôi mắt tôi mở to ra vì kinh ngạc, con rắn khổng lồ vươn mình che lấp cả bầu trời nơi tất cả đang đứng. Nó nhanh chóng hạ mình xuống tạo thành chiếc cầu bằng đất đá vững chắc.
Khói bụi tỏa ra dày đặc, khiến tầm nhìn giảm đi nhanh chóng. Thân hình con rắn rung lên theo từng bước chân của đàn Hellhound. Nó đang quằn quại đau đớn bởi sức nặng từ hàng ngàn sinh vật dẫm đạp lên cơ thể.
“Zero! Mau bảo vệ họ!”
Hai Tư tế kêu lên hoảng sợ, lớp bảo vệ đang bị những con HellHound rơi rụng tấn công. Chắc chắn họ sẽ không duy trì được lâu nữa, rút thanh kiếm ra lặng lẽ, tôi nhắm nghiền đôi mắt lại để có thể mở ra năng lực thứ hai của mình. Số lượng của đàn HellHound rơi rớt đang tăng lên. Chúng hoàn toàn hoạt động theo bản năng khát máu vô thức, điều đó khiến chúng mạnh hơn, nhanh hơn, khó đoán hơn nhưng cũng dễ tiêu diệt hơn. Đôi khi chúng phải sử dụng tới khứu giác nhạy bén của loài thú săn mồi để phát hiện vị trí trong đám bụi mờ mịt này, tôi thì không, năng lực thứ hai có thể nhìn thấu mọi thứ dễ dàng. Lũ Hellhound bắt đầu co cụm lại sợ hãi trước khi bỏ chạy toán loạn về phía những con cuối cùng của đoàn. Tiếng ồn đang dần trở nên xa hơn trả lại sự quang đãng trong không khí, báo hiệu tất cả đã kết thúc.
Vội vã chạy lại về hướng lớp bảo vệ, hai nữ Tư tế ngồi tựa vào nhau đầy mệt mỏi nhưng bằng sức mạnh kì diệu nào đó, hai chiếc quyền trượng vẫn giữ được mối liên kết bền chặt, vững vàng. Tiếng gào thét chói tai vang lên lần nữa trước khi con rắn khổng lồ từ từ biến mất vào lòng đất, cùng lúc đó, cơ thể mềm nhũn Victim ngã nhào ra sau.
“Làm tuyệt lắm, anh bạn.” McMilan mỉm cười. “Anh thực sự đã cứu tất cả rồi đấy.”
Victim không thể đáp lại, hơi thở anh đứt quãng, lồng ngực như muốn vỡ ra bởi những cú đập liên hồi. Ngoại trừ việc, đôi mắt của anh chỉ thực sứ khép lại khi thấy Claire tiến tới và ôm chặt lấy mình…
Tiếng lách tách của ngọn lửa khẽ khàng nhảy múa trong đêm tối tĩnh mịch, chúng tôi đang ở trong một khu nhà máy bỏ hoang. Những người lính của Thánh đường Morgan cắt cử nhau việc theo canh gác phía bên ngoài, hai Tư tế dường như được ưu tiên hơn hẳn và không bao giờ rời khỏi nhau nửa bước. Có lẽ điều đó tới từ việc sức mạnh được tạo ra từ cây gậy của họ. McMilan cùng tôi leo lên trên nóc nơi này để chắc chắn rằng xung quanh an toàn vào đêm nay. Nhưng đó không phải lý do mà McMilan làm vậy, anh ta, hơn ai hết biết tôi muốn quay trở về như thế nào.
Đứng trên một cây cột đã vỡ nát để lộ ra những thanh thép bị bẻ cong tội nghiệp, thằng nhóc hướng đôi mắt về phía con phố Clander số 7. Trong màn đêm giá lạnh, pha chút ma mị của ánh trăng mờ ảo phía trên cao, thứ gì đó to lớn đang chuyển động chậm chạp xa xa, nó khiến sự lo lắng đang tiếp tục giáng mạnh vào lồng ngực vốn đã bấn loạn không yên.
“Những người Bảo vệ.” McMilan lên tiếng. “Đặc biệt là ông ấy, luôn là kẻ mà Chúa tể phải dè chừng, Zero.”
“Đó không phải điều tôi quan tâm.” Đáp lại với giọng lạnh lùng pha chút bực bội, tôi vẫn không ngừng dồn tâm trí của mình về nơi trái tim thổn thức.
“Đừng để mình yếu đuối trong cuộc chiến này.”
“Tôi không…”
“Sự nôn nóng khiến chúng ta đánh mất sự nhanh nhạy vốn có. Victim chưa từng nói với cậu sao?”
Những lời cự cãi được nén lại bởi một từ “Có” phả ra vô hồn.
“Tôi biết mình phải làm gì. Nhưng giờ là lúc để nghe câu chuyện của anh, McMilan.”
Chững lại vài giây ngắn ngủi, anh ta nhìn tôi chăm chú trước khi hít một hơi dài cùng giọng kể chậm rãi: “Nhiều năm về trước, tôi và Fill cùng thuộc Lực lượng Không quân của Nhà lớn.”
“Bà Divana đã nhắc tới điều đó.” Thằng nhóc nhún vai. “Fill là thầy của anh, điều đó khiến khó ai có thể nghĩ được lý do mà anh lầm được lạc lối.”
“Tôi không hề lầm đường lạc lối!” McMilan nhấn mạnh những từ cuối một cách rõ ràng.
“Hales, Thủ lĩnh của nhà Kenedy, đã gọi anh là bạn, điều đó có ý nghĩa gì không?”
“Việc trở lại của Chúa tể đã manh nha nhiều năm trước cuộc chiến tại quảng trường Clander số 1… Đúng vậy, tôi biết cậu sẽ ngạc nhiên về điều này, nhưng Nhà lớn đã nhận ra trước tiên.”
“Để tôi đoán nhé, bố John đã cười vào mặt mấy người.”
McMilan nhún vai: “Phải, anh ấy đã làm vậy. Nhưng Divana thì khác, bà ấy đã bảo tất cả phải dè chừng và tiếp tục tìm kiếm. Sự bồng bột của tuổi trẻ khiến tôi bỏ qua những cảnh báo của Fill trước khi đưa người của mình vào nguy hiểm… Cô gái, một trong số những thân tín của Chúa tể, thực sự là kẻ nguy hiểm.”
“Nếu tôi không nhầm thì đó là cô gái duy nhất trong đội quân ấy.” Tôi nói.
“Phải, những người của tôi đều thiệt mạng dưới tay Sala.” McMilan nói tiếp. “Chưa bao giờ, tôi thấy sợ như vậy. Mọi thứ không phải là những câu chuyện răn đe, đồn thổi mà tôi được nghe khi còn là một cậu bé. Đó là những con quỷ thực sự.”
“Và anh đã được tha mạng, bằng một lý do nào đó.”
Gật đầu cứng nhắc, McMilan gằn giọng: “Tôi còn sống bởi vì vị trí của mình trong Nhà lớn. Thứ khiến tôi dễ dàng trở thành một cú chích đau đớn trong cuộc chiến trở về của Chúa tể.”
“Thật tài tình, tôi tự hỏi còn biết bao nhiêu chiếc vòi bạch tuộc nữa ngoài kia mà mình không biết nữa.”
“Cậu giống y như John vậy.” Anh bật cười. “Nhưng hiền lành hơn.”
“Sau đó thì sao?” Tôi xì một tiếng và hỏi.
“Hales đã đề nghị với Chúa tể về việc đưa tôi thành hầu cận cạnh hắn, và vì vậy mà tôi có cơ hội gặp Kenji. Trước khi Meredith đồng ý trở về với Chúa tể thì Kenji mới là sự lựa chọn ưu tiên. Cậu biết đấy, dòng họ Samanosuke là những kẻ tử vì đạo. Trong quá khứ, Chúa tể luôn ưa thích sử dụng họ bởi sự trung thành đáng kinh ngạc đến kỳ lạ. Điều đó gây khó dễ cho Jim, người có tấm lòng vị tha sâu sắc…”
“… Phải khó khăn lắm tôi mới thuyết phục được Kenji rằng mình là người của Nhà lớn và cầu xin sự giúp đỡ. Ông ta đưa tôi tới khu rừng Kongo ẩn náu, sau khi trốn thoát khỏi gia đình nhà Kenedy để tới báo cho John về sự việc. Nhưng một lần nữa… anh ấy đã gạt nó đi.”
“Có vẻ như bố tôi mắc quá nhiều sai lầm.” Giọng tôi chùng xuống bởi nhịp thở đang dần trở nên yếu đi.
“Đó không phải lỗi của John.” McMilan quả quyết. “Thật khó để nói với người đứng đầu những Thủ lĩnh về chuyện này, John không hề chấp nhận tôi cho đến khi ông cần sự giúp đỡ cứu Kenji khỏi Chúa tể, sau sự thất bại trong việc bảo vệ ngục tù Leapstull mà cậu cũng biết rồi đó. Mặc dù vậy, anh ấy vẫn luôn tỏ ra khinh miệt ở mức độ nào đó…”
“… Fill cũng vậy, tôi có thể hiểu rằng sự đáng sợ mà những kẻ như Chúa tể gây ra khắc sâu thế nào trong tâm trí. Trong mắt người bình thường, chúng ta là những con quái vật thèm khát sự giết chóc. Bản thân tôi cũng từng suýt kết liễu Mordin nếu như ông ta biến thành quái vật trong lần gặp mặt cuối cùng.”
“Lão già tội nghiệp.” Tôi nhún vai. “Những người Bảo vệ đã cho ông ta một cơ hội sống sót nhưng có vẻ như nó khá là… chông gai.”
“Thật khó để có thể yên ổn nếu như một kẻ thất bại lởn vởn quanh cậu mỗi ngày, Zero.” McMilan thừa nhận. “Họ thực sự đáng sợ.”
“Nhưng tại sao Chúa tể và những đồ đệ xưa cũ của ông ta không hề già đi chút nào sau từng ấy năm?”
“Đó là do chất dịch màu xanh lục ấy. Theo tôi được biết, nó có tác dụng làm chậm cũng như đảo ngược sự lão hóa nếu… chấp nhận loại bỏ toàn bộ năng lực hiện có.”
“Ý anh là sao? Loại bỏ toàn bộ năng lực hiện có?”
“Phải, là tái sinh một lần nữa.” Anh nói một cách khó khăn. “Nhưng điều này đặc biệt nguy hiểm. Nó có thể khiến cho kẻ đó trở thành một con quái vật với đầy đủ năng lực trước đây.”
Tôi á khẩu cùng lồng ngực đông cứng đột ngột trong khoảnh khắc.
“Tôi không chắc bao nhiêu kẻ trong ngục tù Leapstull được cứu ra trong hình dáng quái vật như vậy nhưng… Chúa tể dường như điều khiển được chúng.” McMilan gằn giọng. “Và ông ta đã trở lại như vậy!”
“Lista đã tính toán mọi thứ! Tất cả những nơi ông ta tạo ra đều chứa những thứ này và Miler cũng đã dính phải vào cuộc chiến xa xưa.”
“Phải, nhưng còn một điều nữa, chúng đều bất di bất dịch.” McMilan đáp.
“Ý anh là?” Tôi hỏi lại.
Anh gật đầu cứng nhắc.
“Có vẻ như kho báu của giáo sư Lista dường như không liên quan tới chuyện này.” Tôi nhún vai một cách vô thưởng vô phạt.
“Đúng vậy, Chúa tể cũng đã lục tung các khu rừng khác. Nhưng rốt cuộc ông ta chỉ lấy được những thứ tạo ra đội quân của mình, tạo ra chúng ta!”
Ánh mắt chúng tôi chạm nhau trong khoảnh khắc. Một cảm giác kỳ lạ toát ra từ McMilan, đó là sự tiếc nuối. Tôi tự hỏi có nên nói cho anh ta biết về việc mình đã xuống căn phòng bí mật ở khu rừng WoodWorld?
“Thứ lỗi cho tôi.” McMilan lên tiếng. “Khi lần đầu tiên nhận ra sự thay đổi ở cậu, tôi đã thất vọng. Thực sự, John đã chọn một con đường sai trái. Trong một khoảng thời gian dài, tôi đã nghĩ như thế… Tôi tự hỏi tại sao anh ta lại làm vậy? Để mỉa mai những kẻ như tôi sao? Hay một kẻ sẵn sàng đánh đổi mọi thứ để chứng minh bản thân xứng đáng với những gì cố nhân đã làm?... Và tôi nhận ra mình đã sai!”
McMilan thở dài, sự mơ màng, muộn phiền đang trào ra qua từng nhịp thở. Nỗi niềm day dứt đang đâm vào anh từng chút từng chút một. Đưa tay đấm nhẹ vào bức tường bên cạnh khiến nó đổ sụp xuống, McMilan bỗng nhận ra bản thân vừa làm một hành động ngu ngốc khi những người lính đang cất tiếng lo lắng phía bên dưới. Trấn an họ bằng những lời lời lẽ vụng về, tôi ít có khi nào nghĩ rằng McMilan sẽ tỏ ra xao động tới vậy, nhưng rồi tôi đã quên mất, chúng tôi cũng là con người…
“Xin lỗi.” Anh quay lại câu chuyện của mình. “… John đã chỉ chúng ta một con đường, muốn chống lại quái vật thì phải trở thành quái vật. Đó là điều duy nhất tôi phải làm… Cậu phải làm!”
“Tôi tự hỏi… điều gì khiến anh thay đổi?”
“Sau khi cậu cứu Fasmict tại đêm hôm ấy. Mordin-điên-khùng chia sẻ mọi chuyện, Zero ạ.”
“À, phải rồi, tôi quên mất điều này.” Thằng nhóc làu bàu.
“Vậy đó, rõ ràng, cậu không phải là một thứ thất bại hay một con quái vật khao khát sức mạnh để trả thù. Và tất nhiên trong cả hai trường hợp, tôi chính là phương án dự phòng để kết thúc chuyện này.”
Nở một cười nhẹ, hóa ra đó là lý do anh ta luôn thận trọng như vậy sao, cũng phải thôi vì tôi cũng đã từng nghi ngờ chính bản thân cơ mà. Thật khó có thể nói rằng, thứ đang hiện hữu trong cơ thể đã chia sẻ một chút sự thích thú khi bứt đầu con mồi trước mắt, hay vờn chúng như món đồ chơi tầm thường. Khẽ rùng mình bởi cơn gió thoảng qua, nó mang tới những dư vị của tro tàn.
“Nếu anh không làm được?” Tôi buột miệng. “Những kẻ được coi là thất bại luôn mạnh mẽ hơn bình thường.”
“Phải, nhưng họ cũng không khác gì những con thú cả.” McMilan đáp. “Việc biến đổi sẽ diễn ra ngay khi năng lực đầu tiên hình thành thất bại. Cậu biết đấy, đó là bản năng cứu lấy bản thân và, cũng chính là lúc mất đi nhân tính của mình.”
“Vậy chính xác thứ gì khiến chúng ta trở nên như vậy? Ý tôi là những năng lực, nó tới từ đâu?”
“Chà, tôi không thể trả lời câu hỏi này. Và tôi tin không ai tồn tại trên thế giới này có thể trả lời cả. Ngoại trừ ông ta, kẻ đã mất tích, hoặc chết lâu lắm rồi. Chúa mới biết được.”
“Nói như vậy thì mọi thí nghiệm diễn ra lúc này, từ anh, tôi và cả Victim đều mang tính may rủi? Họ đều đang tiến hành những thứ mờ mịt?”
“Hoàn toàn đúng! Chẳng ai biết thứ dung dịch màu xanh lục ấy là gì cả, ngay cả những người ở Thánh đường cũng vậy. Đó là lý do những nhà khoa học được chiêu mộ để cố tìm ra bản chất của những năng lực. Nhưng thực tế cho thấy, chúng ta vẫn là một ẩn số.” McMilan mỉm cười khoan khoái. “Ngẫm nghĩ, đôi khi trở thành thứ gì đó bí ẩn không phải là điều tuyệt vời sao.”
“Haha, anh nói đúng. Tôi từng mơ ước những điều đó trước đây, khi còn nằm dài trên giường nệm và thưởng thức tựa game yêu thích của mình… Nhưng ngay bây giờ, tôi ngồi và ngắm nhìn thành phố hoang tàn này. Đó vốn dĩ vẫn luôn là khoảnh khắc của các anh hùng cô độc. Vậy mà tôi lại quên mất!”
“Vậy giờ cậu còn muốn trở thành một anh hùng cô độc không?” McMilan châm chọc.
“Không, không hề.” Thằng nhóc nhún vai. “Tôi luôn có cảm giác rằng, nếu điều đó thực sự xảy ra, bản thân mình sẽ biến thành một thứ gì đó thực sự đáng sợ!”
“Ồ, đừng lo, tôi nghĩ mình có thể kéo cậu ra được khỏi nhiều hơn số đài mà Mordin đang có. Tôi không ngại đâu.”
Giờ đây thì tôi có thể khẳng định rằng, McMilan không khô khan như những gì đã nghĩ. Thậm chí anh ta có phần hấp dẫn hơn bởi những câu đùa tế nhị, điều này trái ngược hoàn toàn với một Victim luôn pha trò mọi nơi và mọi lúc, đôi khi khiến người khác cảm thấy khó chịu. Và điều kiên quyết mà bản thân luôn tin tưởng vào hai người họ, đó là sự trung thành tuyệt đối với bố John, giờ đây là tôi, có lẽ vậy.
“Giáo sư Liston.” Thằng nhóc nói. “Ông ấy rất khác biệt so với cha của mình.”
“Liston là một người đặc biệt như cái cách mà ông ấy được sinh ra. Tôi không chắc, nhưng có vẻ như ngài ấy hoàn toàn trái ngược với những gì đang hiện hữu trong cơ thể.”
“Yup!”
Đưa tay che đi một cái ngáp dài và hướng ánh mắt của mình về phía khu phố Clander số 7 một lần nữa, trong thoáng chốc, tôi cảm nhận căn nhà của giáo sư Liston gần biết bao, thân thể thằng nhóc đang từ từ hạ xuống trong vô thức. Gió đang tạt vào mặt mỗi lúc một mạnh hơn trên những cú bật người khéo từ khu nhà này sang khu nhà khác….
“Nghỉ ngơi đi Zero!” Bàn tay của McMilan đột ngột đặt lên vai kéo tôi về thực tại rằng mình vẫn đang đứng đây với tư thế kì cục, qua đôi mắt anh đầy thông cảm và ấm áp sát bên tự lúc nào.
Tôi khẽ gật đầu đáp lại.
Ngọn lửa vẫn bập bùng trong đêm tối, phản chiếu những gương mặt xung quanh. Victim và Claire dựa vào nhau ngủ ngon lành ở một góc riêng biệt, điều đó khiến tôi dấy lên chút buồn bực, khi tâm trí liên tục vẽ lên hình ảnh Kyra đang ở cạnh Viktor lúc này. Khẽ ngả người ra sau để gối đầu vào hai tay của mình, những luồng suy nghĩ đang nhảy múa trong đầu một cách kì lạ. Dường như tôi không thể chú tâm vào việc nào nữa cho tới khi đôi mắt từ từ khép lại…