Quang Anh trở về làng đã là đêm muộn.
Bước vào trong căn nhà tranh nhỏ cũ kĩ, khung cảnh vừa quen mà cũng vừa lạ.
Trong căn buồng sâu trong nhà, trên chiếc giường đã mục nát, Kỳ Anh đang nằm trên đó.
Đôi mắt em trai nhắm nghiền, cả người đầy rẫy vết thương, nằm bất động.
Bác sĩ nói Kỳ Anh bị liệt toàn thân, có thể sẽ rất lâu mới tỉnh lại.
Muốn cứu chữa cho em trai chỉ có thể đưa em đi đến bệnh viện trong trung tâm thành phố cách đây 300 cây.
Số tiền để chữa bệnh cho em trai một mình Quang Anh kham không nổi.
Em siết chặt nắm tay mình, quyết tâm trả thù từng kẻ đã khiến Kỳ Anh ra nông nỗi này.
Quang Anh liếc sang chiếc giường bên cạnh, nơi bố em đang nằm.
Gương mặt ông hốc hác, ánh mắt đầy mệt mỏi, muốn nói gì đó nhưng lại không có sức.
Với tuổi tác của ông Nguyễn thì có lẽ gãy xương sống mà vẫn còn có thể minh mẫn như này đã là kì tích rồi.
Quang Anh chỉ yên lặng nhìn 2 người, em nắm chặt lấy bàn tay của em trai, nói khẽ:
- Anh hai nhất định sẽ chữa cho em...
Từ hôm nay, anh sẽ là em nhé!
Kỳ Anh ngủ ngoan, chờ anh nhé!
Nói xong, em kéo chăn đắp lên cho Kỳ Anh rồi ra ngoài phòng khách, nơi có mẹ đang ngồi đợi.
Nói là sinh đôi nhưng đã qua nhiều năm, cơ thể hai người có chút khác.
Tuy gương mặt vẫn giống nhau như đúc nhưng Kỳ Anh có mái tóc gọn gàng hơn, do làm lụng vất vả ngoài giờ học mà mái tóc màu nâu hung đỏ do bị cháy nắng.
Cơ thể Kỳ Anh cũng đầy rẫy vết sẹo và những vết tàn thuốc.
Quang Anh suy nghĩ rồi đưa cho mẹ gói thuốc nhuộm em đã giấu từ trên thị trấn.
Bà Nguyễn nhìn thấy dường như cũng hiểu điều em định làm, bà cầm kéo lên, cắt cho Quang Anh một quả đầu giống hệt em trai.
Bây giờ thì ngay cả màu tóc cũng giống.
Giờ chỉ còn một việc cần làm.
Quang Anh đi vào trong phòng mình, tự tạo cho bản thân những vết sẹo và những vết bỏng với vị trí giống hệt cơ thể của em trai.
Em cũng mặc cho mình bộ đồ giống hệt Kỳ Anh.
Khi Quang Anh bước ra, bà Nguyễn ngay lập tức bật khóc.
Bà ôm Quang Anh vào lòng, nức nở gọi tên:
- Kỳ Anh...Kỳ Anh của mẹ...
Con đã vất vả nhiều rồi...
Quang Anh bắt chước lại giọng điệu nhẹ nhàng của em trai mình:
- Mẹ à...
Mẹ đừng khóc nữa...
Từ nay con chính là Kỳ Anh.
Bà Nguyễn lau nước mắt, xoa mái tóc rối của Quang Anh:
- Con ngoan của mẹ...
Mẹ xin lỗi...
Mẹ xin lỗi...
Đêm hôm đó, Quang Anh đã xem qua hết sách vở của Kỳ Anh, tìm hiểu về các mối quan hệ của Kỳ Anh qua lời bà Nguyễn.
Theo lời bà, Kỳ Anh luôn bị lũ trẻ trong xóm bắt nạt, nhất là sau vụ việc của Trần Gia Kiệt 10 năm trước, nhà họ Trần đấy luôn nhắm đến gia đình em.
Bố mẹ Trần Gia Kiệt hay cùng đám người lớn trong làng đánh đập, dí thuốc lá vào người Kỳ Anh khiến cơ thể em trai đầy rẫy những vết sẹo.
Nhiều năm như vậy, cuối cùng ông Nguyễn không chịu nổi cảnh này nên đã can ngăn, kết cục là bị người ta đánh cho gãy xương sống.
Kỳ Anh sau khi thấy vậy cũng xông đến bảo vệ bố, bị nhà người ta đánh cho thương tích đầy mình, cuối cùng hôn mê sâu.
Kỳ Anh bình thường là một đứa trẻ dịu dàng, tốt bụng, khác hẳn với một Quang Anh mạnh mẽ, hung hăng.
Ngoài ra, Kỳ Anh còn có một người bạn thân ở trường, là một đứa mới chuyển về đây được 1 năm.
Đứa nhỏ đó đến từ thành phố, có vẻ là con nhà giàu có.
Bà Nguyễn chưa gặp cha mẹ đứa nhỏ đó bao giờ, cha đứa nhỏ đó đến làng được đúng 1 lần, để giới thiệu nó với cả làng.
Hình như tên đứa nhỏ đó là...cái gì mà Hoàng... hay Hồng gì đó.
À, Hoàng Đức Duy.
Có lẽ vì gia cảnh giàu có nên chả mấy người đụng đến nó, Đức Duy là bạn cùng bàn của Kỳ Anh, rất quan tâm tới đứa em trai này, thường xuyên mua đồ tặng cho Kỳ Anh.
Điều này càng làm cho những đứa khác thêm ghen ghét.
Nhà Đức Duy ở cuối làng, là một căn nhà to tướng, có cả sân, cả cổng gỗ đồ sộ với hàng rào sắt vây quanh.
Căn nhà làm hoàn toàn từ gỗ mang khí chất vương giả xa xưa, mới được xây từ khi Đức Duy về đây ở.
Nó còn có cho mình cả xe máy riêng, thứ xa xỉ với người dân nơi đây.
Khỏi cần nói thì nhìn vào cũng biết gia thế nhà nó như thế nào.
Chắc vì soán ngôi nhà họ Trần trong làng mà Đức Duy đâm ra bị Trần Gia Lâm - anh trai của Trần Gia Kiệt vô cùng ghét bỏ.
Mà chắc Đức Duy nó cũng chả quan tâm lắm, khéo khi còn chả biết Trần Gia Lâm là ai.
Có lẽ, Đức Duy cũng chả hay biết gì về việc Kỳ Anh bị bắt nạt, dù sao đứa nhỏ này vốn che giấu giỏi mà.
Hôm Kỳ Anh bị đánh đến hôn mê, Đức Duy không có mặt tại làng, có lẽ là vào thành phố nên đến giờ vẫn chưa hay biết gì về vụ việc.
Càng tốt, Quang Anh đỡ phải lằng nhằng giải thích với nó.
Ngay trong đêm hôm đó, Quang Anh dốc sức học hành để thay thế Kỳ Anh.
Quang Anh được cái đọc chả hiểu gì, dù sao 10 năm qua em cũng đâu được đi học, chỉ được tiếp xúc với các y tá.
Thỉnh thoảng họ có dạy cho em vài điều nhưng cũng không nhiều nhặn lắm.
Những gì Quang Anh biết chủ yếu là nhờ Kỳ Anh chỉ nhưng mà vẫn còn khó cho Quang Anh lắm.
Mà đứa em trai này còn học rất giỏi nữa chứ, đúng là cực hình mà.
Quang Anh ôn suốt đêm, đến sáng dậy thì vội xách cặp, chào bà Nguyễn rồi đi tới trường.
Với cặp mắt thâm quầng như này thì Quang Anh chắc mẩm mình càng ngày càng giống Kỳ Anh y đúc ấy chứ.