Cập nhật mới

Khác [CapRhy] Quỷ

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
394926354-256-k33447.jpg

[Caprhy] Quỷ
Tác giả: Huyenne1711
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

KINH DỊ.

Vui lòng lưu ý trước khi đọc



caprhy​
 
[Caprhy] Quỷ
Văn án


LƯU Ý: Truyện mang yếu tố kinh dị, máu me.

Lưu ý trước khi đọc

Tuyệt đối không làm theo dưới mọi hình thức.

Truyện chỉ mang tính chất giải trí.

Kết chưa biết.

_Cạch_

Tiếng cửa phòng bật mở, một người phụ nữ bước vào, dáng vẻ tiều tụy và quầng thâm mắt đã quá đậm.

Bà cất giọng:

- Quang Anh...

Quang Anh đang ngồi trên chiếc giường bệnh trắng, em quay người lại nhìn người phụ nữ vừa bước vào:

- Mẹ.

Gương mặt trong sáng và nụ cười dịu dàng của em làm bà bật khóc:

- Quang Anh à...Em trai của mày...bị người ta đánh đến liệt rồi.

Ngừng một chút, bà nói tiếp:

- Nếu...mày thật sự là con ác quỷ đó...Hãy trả thù cho bố và em trai của mày...

_________

- Mày...Mày không phải là Kỳ Anh...

Mày là ai?

Quang Anh nở nụ cười, lần này nó không còn dịu dàng nữa, một nụ cười quỷ dị.

- Mày là ... con quỷ đó...

MÀY LÀ QUANG ANH...

- B.I.N.G.O

_________

- Cậu không phải là Kỳ Anh đúng không?

- Hoàng Đức Duy siết chặt nắm tay mình.

Quang Anh quay lại nhìn hắn khẽ cười:

- Duy à...cậu nói gì vậy chứ...Cậu nghi ngờ mình sao

__________
 
[Caprhy] Quỷ
Chương 1


Lưu ý: Truyện rất rất kinh dị và bạo lực, có nhiều yếu tố máu me.

Cực kỳ lưu ý trước khi đọc.

Không làm theo dưới mọi hình thức.

Truyện chỉ mang tính chất giải trí.

_____

Tại một ngôi làng nhỏ trên vùng núi cao hẻo lánh cách xa trung tâm thành phố.

Những năm 1980, đất nước vừa thống nhất, tình hình xã hội vẫn còn loạn lạc và cổ hủ.

Đặc biệt là những vùng thôn quê như nơi Quang Anh đang sinh sống.

Dân làng này vẫn còn nhiều hủ tục kì dị, họ vẫn luôn coi sinh đôi chính là biểu hiện của quỷ dữ.

18/3/1980.

Tại một căn nhà tranh nhỏ trong làng, tiếng khóc của trẻ em vang lên trong đêm thanh tĩnh, làm vỡ tan bầu không khí tĩnh lặng của làng quê.

Bà đỡ vừa bế hai đứa trẻ ra khỏi bụng mẹ, vừa hét lớn:

- Không xong rồi, là sinh đôi!!

Cả làng chong đèn ra xem, là hai đứa trẻ đỏ hỏn được bọc trong đống vải xô cũ, trông chúng giống nhau như đúc.

5 năm sau, kể từ ngày Quang Anh và Kỳ Anh ra đời, dân làng luôn coi gia đình em chính là biểu hiện của sự xui xẻo.

Những đứa trẻ trong làng luôn nghe những lời xúi giục của người lớn mà bắt nạt hai đứa nhỏ.

Quang Anh cầm lấy tay Kỳ Anh, dùng bàn tay nhỏ mũm mĩm của mình tưới nước ướt lên những vết thương của em trai.

- Anh hai...Anh có sao không, chân anh cũng đang chảy máu kìa...

- Anh không sao, Kỳ Anh ngoan để anh rửa qua nhé.

Nếu không thì sẽ bị nhiễm trùng đó!

- Dạ anh hai...

Xong xuôi, hai đứa trẻ nằm kềnh lên đống rơm trong chuồng ngựa của cả làng.

Đây là căn cứ bí mật của hai đứa mỗi khi muốn chạy trốn khỏi lũ trẻ ngoài kia.

-

Sau này anh lớn, cả hai ta sẽ chạy trốn khỏi nơi đây rồi sẽ sống một cuộc sống giàu sang nhé!

-

Sau này em muốn ăn thật nhiều kẹo bông.

-

Sau này anh sẽ mua cho em cả 1 nhà kẹo bông luôn!

- Vậy thì em sẽ chia cho anh một nửa.

Vừa nói, cả hai đứa vừa cười, tiếng cười giòn tan đẩy lùi cái nóng bức của mùa hạ.

Hè năm cả hai 7 tuổi, Kỳ Anh bị Trần Gia Kiệt - con trai của nhà phú nhị đại giàu nhất làng đánh gãy tay, người cũng bị chúng ác ý dùng con dao bén khứa lên chân vài nhát.

Kỳ Anh nằm giữa vũng máu, tiếng khóc của trẻ con vang vọng khắp làng nhưng tuyệt nhiên không một ai lại giúp.

Thật may lúc ấy ông bà Nguyễn đi làm đồng trở về, nhanh chóng bế đứa trẻ đến nhà vị bác sĩ ở làng bên mới có thể giữ được mạng.

Quang Anh đi học mộc trên nhà thầy được 2 năm, nghe tin em trai bị thương nặng thì vội vàng chạy về nhà xem.

Đứa nhỏ gầy gò, tiều tụy nằm trên chiếc giường gỗ mộc ngủ li bì, gương mặt thanh thản, nhìn đến đáng thương.

Quang Anh nắm chặt chiếc dao gọt trong tay, trong mắt em đã có gì đó thay đổi.

Khi những đứa trẻ trong làng đi đá bóng về, tiếng cười nói rôm rả khắp ngôi làng nhỏ.

Trần Gia Kiệt dẫn lũ trẻ về nhà, định bụng sẽ bảo bố mẹ đãi chúng một bữa no nê.

Hắn vừa quay lại đã giật mình khi thấy một đứa nhóc gầy gò đứng trước cửa:

- Kỳ Anh...Mày định làm gì ở đây...Định ăn cắp hả...

Những lời ác ý độc địa lại phun ra từ miệng một đứa nhỏ 7 tuổi.

Nhưng chợt, Trần Gia Kiệt nhận ra có điều gì đó không bình thường, chẳng phải Kỳ Anh đã bị hắn đánh gãy tay rồi sao, giờ này đáng lẽ phải đang nằm liệt ở nhà chứ.

- Mày...mày không phải Kỳ Anh...Mày là Quang Anh...

Quang Anh chỉ khẽ cười, không đáp.

- Thằng chó nhà mày cuối cùng cũng về rồi đấy hả.

Tao cứ tưởng mày sẽ hèn nhát mà chết mọt thây ở cái chuồng của lão Hải đấy!

Thấy Quang Anh im lặng, Trần Gia Kiệt càng làm tới, hắn cười, túm lấy cổ áo em:

- Sao đấy.

Hay là sợ quá nên bị câm rồi.

Vừa cười vừa vung tay lên, định đánh vào mặt Quang Anh.

Nhưng chưa kịp đánh xuống thì hắn đã bị Quang Anh thụi vào bụng, dơ con dao mộc trong tay lên đâm vào bụng nhiều nhát, máu tươi tứa ra.

Những đứa trẻ xung quanh chứng kiến cảnh tượng kinh hãi đấy thì vừa khóc vừa chạy về nhà mách cha mẹ.

Khi cả làng ập tới, Trần Gia Kiệt đã nằm thoi thóp trên vũng máu.

Bố mẹ Trần Gia Kiệt vừa về chứng kiến cảnh này hai mắt đã long lên sòng sọc, dơ tay tát Quang Anh, vừa tát vừa đánh em thừa sống thiếu chết nhưng tuyệt nhiên Quang Anh không hề hé răng nửa lời:

- Mày...

Thằng chó chết...

Mày là con ác quỷ...

Đáng lẽ tao nên giết chết cả nhà mày từ lâu rồi.

- Đáng lẽ ra phải giết chết mày khi chúng mày vừa lọt lòng.

Sinh đôi cái gì chứ, chẳng phải chúng mày là lũ chó chết mạt hạng, lũ quỷ man rợ hay sao chứ.

Đồ giết người...

Mày mau trả con trai cho tao.

Vừa đánh, vừa chửi bằng những lời lẽ vô cùng tàn nhẫn.

Nếu lời nói có sát thương thì có lẽ Quang Anh em đã chết không chừng.

Một đứa trẻ 7 tuổi bị hai người lớn đánh đến thừa sống thiếu chết, cả người toàn là thương tích nhưng những người xung quanh lại chỉ im lặng, không ai dám hé răng nửa lời.

Tất cả chỉ dừng lại khi trưởng làng đến.

Gã trưởng làng mặc một bộ đồ đỏ bằng vải xịn từ trên thị trấn.

Lão ta đập gậy xuống đất, dõng dạc:

- Dừng lại, ta đã gọi cảnh sát đến.

Việc này hãy để cho pháp luật xử lý.

Cha mẹ Trần Gia Kiệt lúc này cuối cùng cũng dừng tay, đẩy Quang Anh ngã xuống đất nhưng miệng vẫn chưa ngừng lại những lời lẽ cay độc.

Ông bà Nguyễn chỉ biết vừa khóc vừa nhìn Quang Anh đang gục xuống sau khi bị người nhà kia đánh.

Quang Anh nhìn về phía cha mẹ, trong đôi mắt của họ chỉ toàn là sự thất vọng và tủi nhục khi nhìn về phía em.

Tuyệt nhiên không có một chút can ngăn nào khi em bị cha mẹ của Trần Gia Kiệt tác động.

Quang Anh chỉ yên lặng nhìn xung quanh cho đến khi cảnh sát đến.

Tiếng xe cảnh sát kêu lên inh ỏi, Quang Anh bị đưa lên xe đi xa dần.

Bỏ lại sau lưng là những tiếng chửi rủa của cha mẹ Trần Gia Kiệt, tiếng khóc của ông bà Nguyễn và một đứa em trai đang nằm thoi thóp ở nhà.

Em đã rời xa được cái nơi tăm tối đó.

Quang Anh bị quy vào tội giết người nhưng vì chưa đủ tuổi, thêm nữa lúc đó cảnh sát cho rằng em có vấn đề về tâm lý nên đã nhốt em vào trong bệnh viện tâm thần.

Quang Anh đã ở trong đấy, bình lặng mà lớn lên.

Nghe đâu Trần Gia Kiệt kia đã bị em đâm đến tàn phế, sống như người thực vật.

Quang Anh cũng không quan tâm lắm, em chỉ yên lặng mà sống qua ngày.
 
[Caprhy] Quỷ
Chương 2


Quang Anh ở trong bệnh viện tâm thần trên thị trấn được 10 năm.

Đáng ra em đã có thể về năm 15 tuổi nhưng Quang Anh cũng chẳng có nơi nào để đi.

Em cũng không muốn quay trở về ngôi làng đó nên vẫn ở lại bệnh viện dù đã quá hạn.

Những y tá trong bệnh viện thấy Quang Anh cũng ngoan ngoãn, nghe lời, rất phối hợp trong chữa trị nên vẫn để em ở lại.

Thỉnh thoảng họ còn giao việc cho em, giúp em học thêm về sơ cứu.

Từ ngày ấy tới nay đã được 10 năm.

Mỗi tháng, Kỳ Anh đều tới thăm Quang Anh.

Em trai một mình bắt xe buýt lên thị trấn thăm Quang Anh, mang cho Quang Anh những quyển vẽ cũ nát cùng những hộp bút chì màu mòn đến còn tí tẹo.

Kỳ Anh dạy Quang Anh học chữ, học vẽ.

Em trai trong túi không có đồng nào nhưng vẫn chắt chiu từng cắc khi đi lột vỏ nhãn cho người ta để mua lại những quyển sách cũ cho cả hai đọc.

Nghe đâu Kỳ Anh đang học tại một trường mới mở trong làng mà không mất học phí nhờ chính sách của Nhà nước.

Cũng nhờ có Kỳ Anh mà Quang Anh mới có động lực sống đến ngày hôm nay.

Tuy rằng em vẫn trầm lặng nhưng trên gương mặt trong sáng ấy đã không còn phảng phất nét u buồn.

10 năm, một quãng thời gian dài đằng đẵng.

Ông bà Nguyễn trong 10 năm qua chưa hề đến thăm em một lần nào.

Quang Anh chỉ được nghe về tình hình gia đình qua lời của Kỳ Anh và những gì Kỳ Anh đã miêu tả về cha mẹ.

Nhưng tháng 5 năm nay, Kỳ Anh vẫn chưa hề đến.

Đã qua ngày hẹn được 1 tháng rưỡi nhưng Kỳ Anh vẫn chưa tới thăm Quang Anh.

Em chỉ nghĩ đơn giản rằng đứa trẻ đang bận học, dù gì năm sau cũng sẽ thi đại học.

Quang Anh mong Kỳ Anh sẽ đỗ vào một trường trên thành phố, lánh xa cái chốn man rợ đó.

Nhưng, Quang Anh đã lầm.

Hôm đó là thứ 7, ngoài trời mưa lâm thâm.

Bên ngoài không mưa to nhưng đủ để làm ướt áo người nào đi dưới nó.

Quang Anh nhìn qua cửa sổ phòng bệnh của mình, ngắm nhìn những giọt mưa nhảy múa trên mái tôn, trên những chiếc lá cây rồi chảy xuống đất.

Lên thị trấn, Quang Anh được tiếp xúc với những điều mới mẻ, những thứ em chưa từng được thấy, những điều em chưa từng được nghe, những tri thức em chưa từng được học.

Các y tá trong bệnh viện cũng rất tốt với em.

Quang Anh coi nơi này như ngôi nhà thứ 2 của mình khi mà em đã ở đây quá cả nửa cuộc đời đã qua.

Quang Anh đang đắm chìm trong những suy nghĩ của mình thì cửa phòng bệnh bật mở.

Em khẽ xoay người lại.

Một người phụ nữ với gương mặt hốc hác, tiều tụy, quầng thâm mắt đã quá đậm và sưng lên, dường như bà đã khóc rất nhiều.

Người phụ nữ ấy run run cất giọng:

- Quang Anh...

Quang Anh có chút bất ngờ.

Đã 10 năm, 10 năm trôi qua em chưa từng gặp lại mẹ.

Lúc đầu Quang Anh không cả nhận ra được người phụ nữ đó cho đến khi bà cất giọng.

Mẹ thật khác so với trí nhớ của Quang Anh.

Em ngồi trên chiếc giường bệnh trắng, nở một nụ cười dịu dàng nhìn mẹ:

- Mẹ...mẹ đến thăm con sao!

Bà Nguyễn nhìn Quang Anh, trong đáy mắt chỉ toàn là nỗi căm phẫn:

- Quang Anh à...

Em trai mày bị người ta đánh đến liệt người rồi.

Bố mày cũng bị đánh gãy xương sống.

Ngừng một chút, bà nói tiếp:

- Nếu...

Mày thật sự là một con ác quỷ...

Hãy...Hãy trả thù cho bố và em trai của mày...

Quang Anh sững người.

Lần đầu tiên trong nhiều năm như thế, em cảm thấy đau lòng.

Dù cho 10 năm qua sống như cô nhi, cha không yêu, mẹ không thương em cũng vẫn bình thản mà sống.

Thế nhưng lũ người đó đã chạm tới giới hạn của em, Kỳ Anh đã bị lũ người đó hại cho sống không bằng chết.

Lần đầu tiên sau 10 năm, Quang Anh rơi nước mắt, em đột nhiên bật khóc như một đứa trẻ.

Bà Nguyễn không làm gì, chỉ lẳng lặng đưa em một xấp tiền giấy cũ nát được bọc trong tờ giấy báo cũ.

- Mẹ đã tích cóp được số tiền này nhưng giờ cũng không còn giá trị gì nữa.

Mẹ sẽ bảo lãnh mày ra viện, trở về, mày hãy báo thù cho bố và em trai của mày.

Coi như là báo hiếu công sinh thành của cha mẹ.

Có được không?

Quang Anh không nói gì, em chỉ khẽ gật đầu, theo mẹ hoàn thành thủ tục xuất viện.

Quang Anh không mang theo đồ đạc gì vì đến đây em cũng chỉ có người không.

Đã 10 năm, 10 năm cuối cùng Quang Anh cũng thoát ra khỏi nơi này.

Em quay người nhìn lại rất lâu, bà Nguyễn nhìn theo em, cũng không nói gì, chỉ lẳng lặng chờ em.

Có lẽ đây sẽ là lần cuối Quang Anh nhìn thấy nơi này.

Em dứt khoát quay người, theo mẹ lên xe buýt lên núi trở về làng khi mặt trời đã khuất sau những tòa nhà nhấp nhô trong thị trấn.
 
[Caprhy] Quỷ
Chương 3


Quang Anh trở về làng đã là đêm muộn.

Bước vào trong căn nhà tranh nhỏ cũ kĩ, khung cảnh vừa quen mà cũng vừa lạ.

Trong căn buồng sâu trong nhà, trên chiếc giường đã mục nát, Kỳ Anh đang nằm trên đó.

Đôi mắt em trai nhắm nghiền, cả người đầy rẫy vết thương, nằm bất động.

Bác sĩ nói Kỳ Anh bị liệt toàn thân, có thể sẽ rất lâu mới tỉnh lại.

Muốn cứu chữa cho em trai chỉ có thể đưa em đi đến bệnh viện trong trung tâm thành phố cách đây 300 cây.

Số tiền để chữa bệnh cho em trai một mình Quang Anh kham không nổi.

Em siết chặt nắm tay mình, quyết tâm trả thù từng kẻ đã khiến Kỳ Anh ra nông nỗi này.

Quang Anh liếc sang chiếc giường bên cạnh, nơi bố em đang nằm.

Gương mặt ông hốc hác, ánh mắt đầy mệt mỏi, muốn nói gì đó nhưng lại không có sức.

Với tuổi tác của ông Nguyễn thì có lẽ gãy xương sống mà vẫn còn có thể minh mẫn như này đã là kì tích rồi.

Quang Anh chỉ yên lặng nhìn 2 người, em nắm chặt lấy bàn tay của em trai, nói khẽ:

- Anh hai nhất định sẽ chữa cho em...

Từ hôm nay, anh sẽ là em nhé!

Kỳ Anh ngủ ngoan, chờ anh nhé!

Nói xong, em kéo chăn đắp lên cho Kỳ Anh rồi ra ngoài phòng khách, nơi có mẹ đang ngồi đợi.

Nói là sinh đôi nhưng đã qua nhiều năm, cơ thể hai người có chút khác.

Tuy gương mặt vẫn giống nhau như đúc nhưng Kỳ Anh có mái tóc gọn gàng hơn, do làm lụng vất vả ngoài giờ học mà mái tóc màu nâu hung đỏ do bị cháy nắng.

Cơ thể Kỳ Anh cũng đầy rẫy vết sẹo và những vết tàn thuốc.

Quang Anh suy nghĩ rồi đưa cho mẹ gói thuốc nhuộm em đã giấu từ trên thị trấn.

Bà Nguyễn nhìn thấy dường như cũng hiểu điều em định làm, bà cầm kéo lên, cắt cho Quang Anh một quả đầu giống hệt em trai.

Bây giờ thì ngay cả màu tóc cũng giống.

Giờ chỉ còn một việc cần làm.

Quang Anh đi vào trong phòng mình, tự tạo cho bản thân những vết sẹo và những vết bỏng với vị trí giống hệt cơ thể của em trai.

Em cũng mặc cho mình bộ đồ giống hệt Kỳ Anh.

Khi Quang Anh bước ra, bà Nguyễn ngay lập tức bật khóc.

Bà ôm Quang Anh vào lòng, nức nở gọi tên:

- Kỳ Anh...Kỳ Anh của mẹ...

Con đã vất vả nhiều rồi...

Quang Anh bắt chước lại giọng điệu nhẹ nhàng của em trai mình:

- Mẹ à...

Mẹ đừng khóc nữa...

Từ nay con chính là Kỳ Anh.

Bà Nguyễn lau nước mắt, xoa mái tóc rối của Quang Anh:

- Con ngoan của mẹ...

Mẹ xin lỗi...

Mẹ xin lỗi...

Đêm hôm đó, Quang Anh đã xem qua hết sách vở của Kỳ Anh, tìm hiểu về các mối quan hệ của Kỳ Anh qua lời bà Nguyễn.

Theo lời bà, Kỳ Anh luôn bị lũ trẻ trong xóm bắt nạt, nhất là sau vụ việc của Trần Gia Kiệt 10 năm trước, nhà họ Trần đấy luôn nhắm đến gia đình em.

Bố mẹ Trần Gia Kiệt hay cùng đám người lớn trong làng đánh đập, dí thuốc lá vào người Kỳ Anh khiến cơ thể em trai đầy rẫy những vết sẹo.

Nhiều năm như vậy, cuối cùng ông Nguyễn không chịu nổi cảnh này nên đã can ngăn, kết cục là bị người ta đánh cho gãy xương sống.

Kỳ Anh sau khi thấy vậy cũng xông đến bảo vệ bố, bị nhà người ta đánh cho thương tích đầy mình, cuối cùng hôn mê sâu.

Kỳ Anh bình thường là một đứa trẻ dịu dàng, tốt bụng, khác hẳn với một Quang Anh mạnh mẽ, hung hăng.

Ngoài ra, Kỳ Anh còn có một người bạn thân ở trường, là một đứa mới chuyển về đây được 1 năm.

Đứa nhỏ đó đến từ thành phố, có vẻ là con nhà giàu có.

Bà Nguyễn chưa gặp cha mẹ đứa nhỏ đó bao giờ, cha đứa nhỏ đó đến làng được đúng 1 lần, để giới thiệu nó với cả làng.

Hình như tên đứa nhỏ đó là...cái gì mà Hoàng... hay Hồng gì đó.

À, Hoàng Đức Duy.

Có lẽ vì gia cảnh giàu có nên chả mấy người đụng đến nó, Đức Duy là bạn cùng bàn của Kỳ Anh, rất quan tâm tới đứa em trai này, thường xuyên mua đồ tặng cho Kỳ Anh.

Điều này càng làm cho những đứa khác thêm ghen ghét.

Nhà Đức Duy ở cuối làng, là một căn nhà to tướng, có cả sân, cả cổng gỗ đồ sộ với hàng rào sắt vây quanh.

Căn nhà làm hoàn toàn từ gỗ mang khí chất vương giả xa xưa, mới được xây từ khi Đức Duy về đây ở.

Nó còn có cho mình cả xe máy riêng, thứ xa xỉ với người dân nơi đây.

Khỏi cần nói thì nhìn vào cũng biết gia thế nhà nó như thế nào.

Chắc vì soán ngôi nhà họ Trần trong làng mà Đức Duy đâm ra bị Trần Gia Lâm - anh trai của Trần Gia Kiệt vô cùng ghét bỏ.

Mà chắc Đức Duy nó cũng chả quan tâm lắm, khéo khi còn chả biết Trần Gia Lâm là ai.

Có lẽ, Đức Duy cũng chả hay biết gì về việc Kỳ Anh bị bắt nạt, dù sao đứa nhỏ này vốn che giấu giỏi mà.

Hôm Kỳ Anh bị đánh đến hôn mê, Đức Duy không có mặt tại làng, có lẽ là vào thành phố nên đến giờ vẫn chưa hay biết gì về vụ việc.

Càng tốt, Quang Anh đỡ phải lằng nhằng giải thích với nó.

Ngay trong đêm hôm đó, Quang Anh dốc sức học hành để thay thế Kỳ Anh.

Quang Anh được cái đọc chả hiểu gì, dù sao 10 năm qua em cũng đâu được đi học, chỉ được tiếp xúc với các y tá.

Thỉnh thoảng họ có dạy cho em vài điều nhưng cũng không nhiều nhặn lắm.

Những gì Quang Anh biết chủ yếu là nhờ Kỳ Anh chỉ nhưng mà vẫn còn khó cho Quang Anh lắm.

Mà đứa em trai này còn học rất giỏi nữa chứ, đúng là cực hình mà.

Quang Anh ôn suốt đêm, đến sáng dậy thì vội xách cặp, chào bà Nguyễn rồi đi tới trường.

Với cặp mắt thâm quầng như này thì Quang Anh chắc mẩm mình càng ngày càng giống Kỳ Anh y đúc ấy chứ.
 
[Caprhy] Quỷ
Chương 4


Được rồi, Quang Anh chấp nhận...

Em lạc đường rồi.

Quá lâu không quay lại ngôi làng này khiến Quang Anh không biết lối nào mà lần, thêm nữa ngày trước ngôi làng bé như lỗ mũi này làm gì có trường, tự dưng mọc đâu ra một cái làm em chả biết đi lối nào.

Quang Anh đang lọ mọ tìm đường ra thì một tiếng 'Kítttttttt' chói tai vang lên.

Trước mắt em là một thằng nhóc đầu đỏ rực, nhìn phong cách đúng là không phải người ở cái làng này.

Thằng này đi một con xe máy trông rất oách, nhìn như xe đua mà em hay được xem trên TV hồi còn ở bệnh viện.

Trên xe nó còn đang đèo một thằng to con mắt híp khác:

- Kỳ Anh.

Sao nay mày đi học muộn thế!

Bình thường đi học sớm lắm mà!

Quang Anh cố gắng lục lại trong cái đầu tròn vo của em.

Thằng này tên là cái gì ấy nhở...cái gì mà Hồng...

À, Hoàng Đức Duy.

Em xoa xoa đầu mình, cười nhẹ cho qua chuyện:

- À...

Hôm nay tớ ngủ dậy trễ nên giờ mới tới...

Chứ chả lẽ nói lạc đường, quê bỏ mẹ.

Hoàng Đức Duy tròn mắt:

- Nhưng mà đường đến trường đâu phải đường này, Kỳ Anh quên à!

Đường này là đường xuống thị trấn mà!

Được rồi, ai đó đấm cho Quang Anh một phát đi.

- Tớ...tớ đi nhầm thôi, nãy tớ mang đồ cho mẹ nên đi đường này!

Thế còn Duy đi đâu vậy?

Thằng to con mắt híp đằng sau xe Đức Duy lên tiếng:

- Thằng này nó định trốn học đi Ne...

Chưa kịp nói hết thì đã bị Đức Duy thụi cùi chỏ vào bụng:

- Kỳ Anh đừng nghe nó nói bậy, tao chuẩn bị đi học á!

Vừa nói vừa quay qua thằng to con mắt híp phía sau:

- Chó Dương, đi xuống.

Bố mày phải đèo bạn đi học!

Đăng Dương nhăn nhó ôm bụng:

- Mẹ thằng chó dại trai này.

Tao mách bố mày!

Đức Duy chả thèm quan tâm, nhanh chóng đẩy Đăng Dương khỏi yên sau của mình:

- Kỳ Anh lên đây, tao chở đến trường.

Giờ mà còn ở đây là muộn đấy, không kịp đâu!

Quang Anh áy náy nhìn Đăng Dương đang nhăn nhó đứng bên cạnh, nhỏ giọng:

- Thế còn bạn ấy thì sao?

- Ôi dào, kệ nó.

Thằng này khỏe ấy mà, Kỳ Anh lên đi, lát nó chạy tới vẫn kịp.

Mày mà còn ở đây tí muộn thì đừng có kêu!

Nghe vậy thì Quang Anh cũng hết áy náy.

Dù sao em cũng không biết đường, đành vậy chứ biết sao được.

Buổi đầu đi học mà còn đi muộn nữa thì gay to.

Quang Anh quay sang nhìn Đăng Dương thì thấy gã vẫy tay:

- Thôi, thôi cậu cứ lên đi.

Tôi bắt xe đến ngay ấy mà!

- Cảm ơn cậu nhé!

- Quang Anh vừa nói vừa níu níu vạt áo của mình ngại ngùng.

Đức Duy đưa cho Quang Anh cái mũ bảo hiểm rồi vỗ vỗ lên yên sau:

- Lên đi không muộn.

Quang Anh cũng nhanh chóng leo lên xe, cả hai phóng đi để lại Đăng Dương ở phía sau.

Đăng Dương thở dài ôm trán.

Cái nghề vệ sĩ nó bạc vậy đấy, đi theo thằng Duy để bảo vệ nó mà nó làm cỡ này.

Đúng là có ngày chết chẳng oan.

Đăng Dương đành tìm bến xe buýt gần đó để bắt xe đi tới trường.

Nói về Đức Duy.

Nó là con trai duy nhất trong một gia đình làm nghề xã hội đen.

Gia thế thì khỏi phải nói, giàu nứt đố đổ vách.

Tuy nhiên, vào cái thời buổi này thì làm cái nghề này rất nguy hiểm.

Ông bà Hoàng vì thương con trai nên đành phải tống khứ nó đến cái vùng quê hẻo lánh này để tránh khỏi sự dòm ngó của kẻ thù, bảo vệ sự an toàn của con trai cưng.

Nhưng mà cũng không nỡ để con trai chịu khổ, xây cho nó một cái nhà cũng gọi là đàng hoàng ở cái vùng quê đó, còn cắt cử cả Đăng Dương - cánh tay đắc lực của ông bà Hoàng để đi làm vệ sĩ cho Đức Duy.

Thế là đang từ cánh tay đắc lực lại bị giáng chức thành cái chức trông trẻ.

Đăng Dương đau lòng ghê gớm.

Đã vậy thì thôi đi, đây hắn 20 tuổi đầu rồi còn phải đi học lại cấp 3 để trông nom thằng con quý tử của ông bà Hoàng khỏi mọi hiểm nguy từ địch.

Lớn hơn hẳn nó 3 tuổi mà cứ hay đùa giỡn cùng nhau nên giờ nó làm như ngang hàng vậy đó.

Mà nó ngày 2 bữa theo trai bỏ lại Đăng Dương thế này thì không còn gì để nói.

Ngửa ra đấy thì lại kêu.

Đăng Dương buồn trong lòng nhiều chút.

Được cái sống trong môi trường khắc nghiệt từ nhỏ nên Đức Duy cũng được rèn luyện khá nhiều tài lẻ như võ thuật, bắn súng, đấu kiếm, âm nhạc, hội họa.

Gì cũng giỏi mỗi học là không thôi.

Duy học được mỗi Toán với Anh, còn lại thì như bò nhai cỏ.

Chính vì vậy mà Đức Duy đã cảm nắng ngay cậu bạn Kỳ Anh ngồi cạnh.

Người gì đâu mà vừa dịu dàng, vừa đáng yêu, lại học giỏi.

Đúng chuẩn là Bạch nguyệt quang trong lòng mọi người.

Thế nên mới có cảnh Đức Duy đuổi Đăng Dương xuống xe chỉ để đèo Bạch nguyệt quang của nó bon bon tới trường thế này đây.
 
[Caprhy] Quỷ
Chương 5


Thật may là cả hai đã tới trường kịp lúc.

Đức Duy vừa đỗ xe trong nhà xe trường, vừa quay qua nói với Quang Anh:

- Này, mày muốn ăn gì?

Quang Anh ngơ ngác, lấy tay chỉ vào mặt mình:

- Cậu nói tớ ấy hả?

- Chứ ở đây còn có ai nữa à?

Quang Anh thầm suy nghĩ, ai hơi đâu tự nhiên mua đồ ăn cho người ta, chắc chắn là có gì khuất tất.

- Tớ không đói!

Đức Duy nheo mắt nhìn em, chả hiểu sao hôm nay hắn thấy Kỳ Anh có vẻ gì đó khác lạ.

- Được rồi, chờ tao một tí.

Vừa nói vừa chạy đi đâu đấy để lại Quang Anh với cái đầu đầy dấu hỏi chấm.

Quang Anh đứng chờ Đức Duy quay lại, giờ này cũng đã gần đến giờ vào lớp nên dưới nhà xe cũng chẳng còn ai.

Em lấy chân đá đá cục đá bên dưới thì đột nhiên trời đất chao đảo.

Quang Anh bị ai đó đẩy ngã xuống đất, nheo mắt nhìn lên người vừa gây sự với mình.

Một gương mặt quen thuộc - Trần Gia Lâm, anh trai của Trần Gia Kiệt.

Đã 10 năm trôi qua mà gương mặt hắn cũng chả có gì thay đổi mấy, chỉ là nhìn xấu hơn thôi.

Quang Anh không phản ứng gì, chỉ im lặng nhìn Trần Gia Lâm.

Trần Gia Lâm nhìn em, vừa khoanh tay vừa đưa mắt nhìn xuống dưới như thể đang nhìn một thứ thấp kém, hạ đẳng:

- Thằng nghiệt súc mày hôm nay đi học rồi đấy hả.

Chê hôm trước bị đập cho chưa đủ phải không!

Quang Anh không nói gì, chỉ giương mắt nhìn Trần Gia Lâm.

Thấy em không nói gì, gã càng được nước làm tới.

Trần Gia Lâm ngồi xổm xuống trước mặt em, đưa tay vỗ vỗ bên má trái:

- Sao đây.

Hay là bị đánh nhiều quá đến nỗi ngu người luôn rồi?

- Đáng lẽ trưởng làng nên ra lệnh giết chết hai anh em mày từ lâu rồi thì có lẽ giờ này mày đâu phải chịu khổ.

Thấy Quang Anh vẫn triệt để im lặng, Trần Gia Lâm tức run người, hắn tát em một cú đau điếng 'Chát'.

Tiếng tát vang vọng trong không gian yên tĩnh:

- Thằng chó này mày câm à?

Có mở mồm ra không!

Quang Anh vẫn đưa mắt nhìn gã.

Đột nhiên, em bật cười, tiếng cười giòn tan nghe đầy vui vẻ:

- Hahaha...

Rồi em ngước lên nhìn Trần Gia Lâm, ánh mắt sắc lạnh.

Nếu ánh mắt có thể giết người thì chắc giờ này gã đã bị phanh thây rồi.

Một cảm giác rùng mình ập tới, Quang Anh đưa tay nắm lấy cổ tay Trần Gia Lâm, miệng vẫn nở một nụ cười đáng sợ.

Gã không rét mà run, cố vùng tay ra khỏi tay em:

- Mày...mày...Kỳ Anh, mày điên rồi....Mau thả tao ra...

Quang Anh nở một nụ cười lạnh, em tiếp tục bóp chặt cổ tay Trần Gia Lâm khiến hắn đau đớn.

Nhưng nơi này không phải nơi thuận lợi cho Quang Anh xử lý gã, em thả cổ tay gã ra.

Trần Gia Lâm đau đớn ôm lấy cổ tay của mình, miệng vẫn kiêu ngạo:

- Mày...Chuyện này chưa xong đâu...

Đúng lúc này thì giọng Đức Duy vọng lại từ đằng xa, hắn dơ tay vẫy vẫy:

- Kỳ Anh...!

Nghe thấy giọng Đức Duy, Trần Gia Lâm nhanh chóng xách cặp, bước nhanh như chạy khỏi cái lán xe này.

Quang Anh nhanh chóng đứng dậy phủi quần áo, xách chiếc cặp bên cạnh.

Đức Duy lúc này bước tới, tò mò hỏi:

- Người vừa nãy là ai vậy?

- À không có gì đâu, chỉ là một người quen cũ của tớ thôi.

- À, vậy hả!

- Đức Duy cũng không mấy để tâm lắm.

Dù sao Kỳ Anh cũng hay nói như vậy mà.

Tuy đã chuyển đến đây được gần 1 năm nhưng mà Đức Duy cũng chẳng quen biết ai ngoài Đăng Dương và cậu bạn cùng bàn Kỳ Anh.

Gã không phải người thích kết giao bạn bè nên cũng chẳng mấy quan tâm đến người khác lắm.

Trừ Kỳ Anh ra.

Đức Duy đưa cho Quang Anh một chiếc túi bóng trong đó có một chiếc bánh bao nóng và một hộp sữa dâu.

- Cho mày này!

Quang Anh có chút bất ngờ, không nghĩ là hắn sẽ mua đồ ăn sáng cho mình.

Chứng tỏ gã này rất tốt đối với em trai em đó chứ.

Quang Anh nhìn xuống chiếc túi trong tay, đã lâu em chưa được ăn bánh bao rồi, có lẽ là kể từ ngày đó.

Ở trong bệnh viện em thường chỉ ăn mì tôm thôi, Quang Anh nghĩ đó là món ngon nhất em từng được ăn rồi.

Nhưng có một thứ khiến Quang Anh nhăn mặt, em không thích sữa dâu cho lắm.

Quang Anh từng được thử 1 lần trong bệnh viện, khi có chương trình từ thiện của một nhóm nào đó mà em còn chẳng nhớ tên.

Quang Anh không thích cái vị ngọt lịm của sữa dâu, em thích vị đắng đắng của sữa socola hơn.

Quang Anh lưỡng lự, nhìn túi bánh trong tay rồi lại nghĩ đến em trai ở nhà.

Chả hiểu sao lại không muốn ăn.

Đức Duy nhìn em cứ chần chừ, chẳng ăn miếng nào lại hỏi:

- Sao đấy, mọi hôm mày thích ăn lắm cơ mà....

Hay hôm nay bị đau bụng hả?

Quang Anh giật mình, em cười gượng né tránh câu hỏi của hắn:

- Đâu có, tớ định lát mang về ăn sau...Nay tớ có chút đầy bụng!

- Vậy hả?

- Đức Duy vừa nói vừa quay qua nhìn em, xác nhận được vẻ mặt có vẻ khá đáng tin thì cũng xoay đi, nhanh chóng kéo tay Quang Anh lên lớp:

- Nhanh lên không muộn, tiết đầu tiên là tiết Văn đấy.

Mày không nhanh lên lát hai đứa bị phạt thì ráng mà chịu.
 
[Caprhy] Quỷ
Chương 6


Cả hai đứa lên đến nơi thì thầy cũng chưa vào lớp.

Đức Duy nhanh chóng kéo Quang Anh về chỗ ngồi.

Đặt được cái mông xuống ghế thì cũng gục ra bàn luôn.

Hôm qua thằng Duy ngủ muộn, định bùng học đi Net ở dưới thị trấn rồi cơ mà tự dưng lại thấy Kỳ Anh của nó đang ngơ ngơ ngác ngác trên đường thì cái suy nghĩ đó đã dẹp ngay trong đầu nó, chỉ nhanh nhanh chóng chóng mà đèo người đẹp đến trường.

Quang Anh đang chuẩn bị sẵn sách vở để học.

Em lục lọi trong cặp mình thì không thấy quyển sách Ngữ văn rách nát của mình đâu.

Quang Anh có chút hoảng, không lẽ hôm qua để quên trên bàn học rồi sao.

Em có chút lo lắng, đây là lần đầu em đi học, lại còn dưới thân phận của Kỳ Anh, sợ rằng sẽ làm sai điều gì ảnh hưởng đến em trai.

Đức Duy nằm gục xuống bàn nãy giờ nhưng mà thấy Quang Anh cứ lục lọi lạch cạch thì có chút khó chịu, quay qua lại thấy em nhỏ mặt như đưa đám, 2 lông mày thì sắp kết hôn với nhau đến nơi mà lục lục cặp sách.

Đức Duy cũng đoán được chuyện gì xảy ra:

- Mày làm gì đấy?

Quang Anh giật thót, như đang làm việc gì khuất tất mà bấu bấu lấy vạt áo sơ mi cũ kĩ:

- Tớ...tớ quên đem sách!

Đức Duy nheo mắt nhìn em, bình thường có thấy người chăm học như Kỳ Anh quên đem sách bao giờ, toàn là hắn quên đem mà xem ké của người ta.

Nhưng không nghĩ gì nhiều, Đức Duy nhanh chóng làm anh hùng cứu mỹ nhân, rút quyển Ngữ văn thẳng thớm chưa mở được lần nào của mình trong cặp ra rồi dúi vào tay em:

- Cầm của tao đi!

Quang Anh có chút áy náy, em bấu hai tay vào nhau khẽ hỏi:

- Thế còn Duy xem gì?

- Tao có học đâu mà lo!

Mày cứ cầm lấy đi, nói nhiều tao đòi lại giờ!

Lúc này Quang Anh mới giật nảy, không thể để mình làm lỡ việc học tập của em trai bèn rối rít:

- Tớ...cảm ơn Duy nhé!

Vừa nói vừa ngại ngùng quay mặt đi chỗ khác.

Chả hiểu sao hôm nay thằng Duy thấy Kỳ Anh của nó đáng yêu hơn hẳn mọi hôm cơ.

Mọi ngày cứ im lặng, thỉnh thoảng mới cười nói với nó mà hôm nay cứ ríu rít như chim sơn ca ấy.

Cũng dễ thương!

Đức Duy đang mải ngắm em nhỏ thì thầy giáo bước vào lớp.

Cả lớp ồn ào hẳn lên, sao tiết Văn của thầy Thanh Bảo mà thầy chủ nhiệm lại vào thế này.

Thế Anh ngồi trên bàn giáo viên, khẽ hắng giọng:

- Hôm nay thầy Bảo ốm, tôi trông tiết hộ thầy.

Các em lấy sách ra đọc trước tác phẩm "Chí Phèo" để mai thầy Bảo dạy.

Cả lớp vâng dạ rồi lấy sách ra đọc.

Thế Anh quét mắt qua một lượt rồi dừng lại ở bàn của Quang Anh và Đức Duy.

Cái thành phần cộm cán trong lớp đây rồi.

- Anh Duy, sách Ngữ văn của anh đâu?

Đức Duy nghe thầy gọi tên thì giật mình, nhìn sang em nhỏ.

Quang Anh nhấp nhổm tính đứng dậy đưa sách cho hắn rồi báo lại với thầy thì Đức Duy đã đưa tay ra cản em.

Hắn dõng dạc:

- Thưa thầy, hôm nay em quên sách ở nhà ạ!

- Anh giỏi!

RA NGOÀI QUỲ NGAY CHO TÔI!

Đức Duy hiên ngang bước ra khỏi lớp, vừa đi còn quay lại nháy mắt với em nhỏ, ra dáng anh hùng cứu mỹ nhân.

Quang Anh cảm thấy tim đập nhanh lạ thường.

Ngoài Kỳ Anh ra chưa ai đối tốt với em như này.

Em nhỏ cúi mặt xuống, né tránh ánh mắt của hắn.

Đúng lúc này thì Đăng Dương thở hồng hộc chạy vào lớp:

- Thưa thầy, em đến muộn ạ!

- GIỎI NHỈ, LẠI ĐƯỢC CẢ ANH NỮA!

RA NGOÀI ĐỨNG HẾT CHO TÔI!

Đăng Dương vừa bị thằng Duy bỏ lại, phải chạy hồng hộc đến đây cho kịp giờ vì xe bus không tới, lại còn bị phạt ra ngoài quỳ nữa chứ.

Mặt Đăng Dương đen kịt, không còn gì để nói.

Đã vậy ra ngoài còn thấy thằng Duy đang quỳ ngay ngắn, gã phải ráng giữ bản thân bình tĩnh để không lao đến thanh toán thằng Duy con trước những thằng sát thủ khác.
 
[Caprhy] Quỷ
Chương 7


- Mẹ thằng chó dại trai, tại mày mà bố mày muộn học.

- Thằng Dương nhăn nhó quay qua Đức Duy mà chửi.

- Kệ mày chứ, tại mày cứ bắt bố đèo, có xe mà không đi!

- Mẹ thằng này láo nhỉ, tin tao mách ông già mày không?

- Mách đi!

Tao sợ mày chắc!

Thằng Duy với thằng Dương cãi nhau ỏm tỏi ngoài hành lang khiến Thế Anh đang ngồi soạn bài cũng khó chịu.

Gã trừng mắt với Đức Duy và Đăng Dương quát:

- Hai anh kia xuống sân chạy mười vòng cho tôi!

- Đị* ...- Đăng Dương và Đức Duy bất mãn thốt lên cùng lúc.

Sau khi chạy mười vòng và quỳ phạt suốt 2 tiết thì cuối cùng cũng đến giờ ra chơi, Đức Duy với Đăng Dương run rẩy dắt díu nhau vào trong lớp.

- Không phải tại mày thì tao đã không bị phạt!

- Đăng Dương nhăn nhó.

- Tại tao đấy!

Tao họ Lào!

- Chẳng lẽ tại tao?

Quang Anh tròn mắt nhìn Đức Duy với Đăng Dương, bình thường bạn bè là sẽ đối xử với nhau như vậy hả?

Em chỉ thấy bạn bè qua phim đối xử với nhau rất tốt, luôn quan tâm san sẻ chứ chưa thấy ai như Đức Duy với Đăng Dương.

Chắc đây là kiểu tình bạn khác mà em chưa biết.

- Được rồi, lát ăn gì tao bao!

Được chưa?

- Duy bác chân lên bàn, đung đưa cái ghế gỗ tựa đang ngồi.

- Thế còn nghe được!

- Đăng Dương khẽ hắng giọng.

- Lát Kỳ Anh ăn gì?

Quang Anh giật mình, em khẽ bấu hai tay lại với nhau:

- Tớ chưa biết nữa, chắc là ăn gì đó...

Em còn không biết ở đây có những món gì, cũng đâu có ý định ăn trưa đâu, tự nhiên lại hỏi chi vậy.

- Lát đi với tao xuống căn tin.

Tao tiện bao mày luôn.

Đăng Dương ngơ luôn.

Nó biết thằng Duy simp lỏ rồi, chỉ là không nghĩ nó nặng đến mức này.

- Thôi, tớ ngại lắm...

- Thế giờ ăn cơm hay ăn đập?

- Duy dơ nắm đấm ra trước mặt em.

- Cơm.

Tớ ăn cơm mà!

- Phải thế chứ!- Đạt được mục đích, Đức Duy nằm gục luôn xuống bàn mà chuẩn bị đi ngủ.

Giờ ra chơi nhanh chóng trôi qua, cả lớp ổn định chỗ ngồi cho tiết học tiếp theo.

Hai tiết cuối buổi sáng là môn toán.

Quang Anh ghét cay ghét đắng cái môn này.

Môn gì mà đọc sách chả hiểu gì cả.

Ngày trước em chỉ ở trong bệnh viện nên cũng không được tiếp xúc quá nhiều với toán học, chỉ được xem qua vô tuyến truyền hình và thỉnh thoảng được các chị y tá trong bệnh viện chỉ dạy thôi.

Thầy Khoa dạy toán nhanh chóng bước vào lớp, gõ mạnh cây thước gỗ lên bàn:

- Cả lớp mau chóng ổn định.

Hôm nay chúng ta sẽ làm bài kiểm tra 15 phút.

Những tiếng than thở của tụi học sinh ở dưới vang lên "Thôi thầy", "Thầy ơiiii...."...

Thầy Khoa gõ mạnh cây thước xuống bàn một lần nữa, gương mặt nghiêm nghị:

- Trật tự.

Lấy giấy ra.

Vừa nói vừa ghi lên bảng 3 câu logarit.

- Không cần chép đề, làm từ giờ đến 9 giờ 50 thu!

Lớp học nhanh chóng chỉ còn tiếng sột soạt của giấy và bút.

Quang Anh cắn cắn đầu bút, tối qua em có đọc rồi nhưng vẫn không hiểu cách làm.

Phải làm sao bây giờ, nếu giờ không làm được bài thì lộ mất.

Trái ngược với dáng vẻ bối rối của Quang Anh, Đức Duy lại rất bình thản làm bài, thừa tận 6 phút.

Trúng ngay môn nó thích nên Duy làm bài cũng gọi là hăng hái.

Xong xuôi thì gục xuống bàn, quay qua nhìn crush mình làm bài.

Quái lạ, bình thường Kỳ Anh học toán cũng được mà nhỉ, sao hôm nay mấy câu cơ bản này trông có vẻ khó khăn với ẻm thế.

Đầu Duy đầy dấu chấm hỏi.

Ngó sang bài Quang Anh thì trống trơn, chưa ghi được gì ngoài chữ "bài làm".

Đức Duy ngạc nhiên:

- Ủa, mày sao thế, mấy câu này cũng dễ mà!

Quang Anh giật thót người như bị bắt gặp làm chuyện xấu.

Đôi tay mũm mĩm nắm chặt vạt áo sơ mi bạc màu, miệng lắp bắp:

- Tớ...Tớ...hơi mệt chút nên...

Thằng Duy để ý thấy Kỳ Anh hôm nay lạ lắm, chẳng hiểu sao nó có cảm giác tay em béo ra trông thấy, với trông có vẻ...đần đần hơn thường ngày???...

Nhưng mà đáng yêu lắm.

Với phận simp lỏ của mình, Đức Duy đưa tờ giấy kiểm tra của mình cho Quang Anh:

- Này, chép đi!

Quang Anh bối rối, em tròn mắt nhìn Đức Duy, môi hơi mím lại hỏi:

- Vậy...Vậy có được không?

- Nhanh lên hay mày muốn bị điểm kém?- Đức Duy nhíu mày nhìn Quang Anh.

- Ưm..Không mà.

Cảm ơn Duy nha!

- Ừ.

Nhanh cái tay lên không ông thầy bắt được!

- Ừm...ừm...

Quang Anh nhanh chóng chép đáp án từ bài Đức Duy vào giấy kiểm tra của mình.

Em cảm nhận rõ ràng má mình đang nóng lên và nơi ngực trái thì đập nhanh một cách bất thường.

Khó chịu thật!

Đăng Dương đang ngồi trên hai cái đứa này cũng đang phải vò đầu bứt tai vì cái bài kiểm tra.

Trước giờ gã chỉ biết đánh đấm chứ có biết làm toán bao giờ đâu, giờ tự nhiên bắt giải toán.

Vừa làm bài vừa không thấy vui trong lòng, gã thật sự có thể lấy bài kiểm tra để chùi nước mắt của mình ngay lúc này.

2 tiết toán nhanh chóng trôi qua.

Tiếng trống trường vang lên báo hiệu giờ nghỉ trưa đã đến, mấy đứa học sinh ùa ra khỏi lớp như ong vỡ tổ, hướng về phía căn tin trường.

Đức Duy nhanh chóng kéo tay Quang Anh chạy xuống căn tin không thì hết chỗ mất.

Để lại Đăng Dương đằng sau đang phải đuổi theo trông chừng thằng mất nết này.
 
[Caprhy] Quỷ
Chương 8


Lúc xuống đến nơi thì căn tin cũng đã lố nhố người.

Đức Duy giao cho Quang Anh nhiệm vụ ngồi giữ chỗ còn hắn và Đăng Dương sẽ đi lấy thức ăn.

Quang Anh nghe vậy thì cũng chỉ biết ngoan ngoãn chọn một cái bàn gỗ ở góc khuất rồi ngồi xuống.

Căn tin lúc này đã chật ních người với người.

Quang Anh không ngờ em chỉ mới rời xa nơi này có mười năm mà mọi thứ đã thay đổi nhiều tới vậy.

Cái làng nghèo xác xơ cơm còn không đủ ăn qua ngày giờ lại có một ngôi trường khang trang, rộng rãi mọc lên trái ngược hoàn toàn với khung cảnh tiêu điều nơi đây.

Đang mải suy nghĩ thì một tiếng "CẠCH" lớn vang lên.

Trước mặt Quang Anh là một khay thức ăn lớn, em nhìn lên thì thấy Trần Gia Lâm đang đứng đấy, vừa đặt mạnh khay thức ăn của mình xuống chỗ trống ngay trước mặt em.

Đôi mắt hắn ánh lên tia giễu cợt.

- Con chó bẩn thỉu như mày hôm nay cũng đến đây à?

Sao rồi?

Thằng bạn thân chí cốt của mày đâu?

Không bám váy nó nữa à?

Vừa nói vừa cười khẩy, nhìn thẳng vào Quang Anh.

Quang Anh khẽ nhếch mép, có vẻ tên ngu xuẩn này chả rút ra được bài học gì sau ngần ấy năm.

Em xoay xoay đôi đũa trong tay, lười biếng liếc nhìn Trần Gia Lâm.

- Sao tao lại không ở đây được nhỉ, tao còn phải khóa cái mõm chó của mày lại nữa mà!

Vừa nói vừa cười khúc khích, nhìn Trần Gia Lâm đang tức đến đỏ bừng cả mặt.

- Thật tiếc cho mày là hôm nay tao bận làm người tử tế.

Cái thứ mà mày chưa được học tới.

Vừa nói vừa đứng lên, định đổi sang bàn bên cạnh mặc xác Trần Gia Lâm đang tức đến run người hướng ánh mắt căm phẫn đỏ ngầu găm thẳng vào mình:

- Thằng chó, mày...

- Thế nhé, giờ tao có việc rồi.

Cố gắng tiếp tục làm trò để cho ai đó chú ý đến sự tồn tại vô nghĩa của mày đi nhé, Bye Bye.

Vừa nói vừa ngồi xuống chiếc bàn gỗ bên cạnh.

Trần Gia Lâm bóp chặt hộp sữa trong tay, tức giận cầm hộp sữa lao thẳng đến chỗ Quang Anh đang ngồi đập thẳng xuống đầu em.

Hộp sữa vỡ toang, từng dòng trắng đục chảy từ đầu xuống làm ướt hết bộ đồ Quang Anh đang mặc lên người.

Trần Gia Lâm vừa đập hộp sữa xuống vừa hét lên:

- Thằng chó đẻ, mày nghĩ mày là ai mà dám bật lại tao hả.

Loại mày chỉ xứng đáng chết dần chết mòn như thằng bố mày mà thôi, thằng điếm!

Tiếng hét chói tai của Trần Gia Lâm khiến cho đám học sinh đang nhốn nháo cũng phải dừng lại một khoảng im bặt để quay lại nhìn hai người.

Những tiếng xì xào bàn tán vang lên, những người xung quanh thì chỉ trỏ vào hai người nhưng tuyệt nhiên không ai dám đứng ra giúp Quang Anh vì chẳng ai muốn dính dáng đến tên Trần Gia Lâm cả.

Hắn nhà cũng gọi là giàu trong cái vùng này, lại quen biết rộng với anh em xã hội nên không ai dám động vào, chỉ đành giả bộ ngó lơ như không thấy gì.

Quang Anh cáu rồi đấy, đôi tay mũm mĩm của em siết chặt đôi đũa trong tay, thực sự có ý định dơ lên xiên thủng mắt thằng chó trước mặt nhưng chưa kịp làm gì thì Đức Duy đã vội chạy đến.

Đăng Dương với Đức Duy đang xếp hàng chờ mua đồ ăn.

Đăng Dương còn đang bận khoe Đức Duy về cái tai nghe chụp tai siêu ngầu lại còn lọc âm thanh mà mình mới mua, đang kể lể thì thằng này lẩn mẹ đi đâu làm gã bực mình, đành tiếp tục xếp hàng, bật một bài nhạc rock nghe cho có sức.

Đức Duy đang xếp hàng thì thấy mọi người xôn xao chỉ trỏ về chỗ góc phòng nơi Kỳ Anh của gã đang ngồi giữ chỗ.

Có chút bồn chồn, Đức Duy bèn bỏ mặc Đăng Dương xếp hàng một mình mà len qua đám đông chạy về phía lũ học sinh đang túm tụm lại xem.

Vừa đến nơi thì Đức Duy thấy Kỳ Anh (Quang Anh) cả người ướt sũng, trước mặt em là tên xấu xí nào đấy đang dùng những lời lẽ hết sức khó nghe để lăng mạ về crush của gã.

Tức cái mình, Đức Duy lao tới vung tay đấm cho Trần Gia Lâm một cú đau điếng khiến hắn lảo đảo, thân hình to lớn ngã "RẦM" một tiếng xuống sàn.

Quang Anh không hiểu chuyện gì, ngơ ngác nhìn Đức Duy.

Mà bên này Trần Gia Lâm cũng chưa định hình được chuyện gì vừa xảy ra, gã lồm cồm bò dậy toan chửi thằng vừa đấm mình nhưng chưa kịp thì Đức Duy đã lao tới, đấm túi bụi vào mặt gã làm gã đau đớn tối mặt tối mũi, máu chảy ra từ miệng, từ mũi gã, khung cảnh hết sức kinh dị.

Lần này thì đám học sinh không làm ngơ được nữa, sợ hãi mà ra sức la hét.

Nhưng Đức Duy cứ như được bơm tiết gà, muốn đấm chết luôn thằng chó này.

Thế nhưng Quang Anh đã đi tới níu tay gã, mắt rưng rưng:

- Duy ơi, đừng mà...Bỏ đi...

Đức Duy nghe giọng crush thì cũng dịu lại đôi chút, buông cổ áo Trần Gia Lâm, thả ra một câu lạnh lẽo:

- Mày mà còn đụng tới Kỳ Anh một lần nữa thì chỗ mày nằm không phải là bệnh viện mà là nhà xác đấy thằng chó!

Vừa nói vừa kéo tay Quang Anh đi sang bàn khác ngồi.

Trần Gia Lâm thì được các học sinh khác đưa xuống phòng y tế.

Quang Anh sợ Đức Duy đánh chết Trần Gia Lâm á?

Hiểu lầm rồi, em chỉ sợ Đức Duy giết hắn nơi đông người thì em cũng bị liên lụy thôi.

Hơn nữa, Đức Duy là một người tốt, Quang Anh không muốn hắn bị cuốn vào chuyện riêng của gia đình mình mà phải chịu án tù đày.

Nhưng Quang Anh cũng quá xem nhẹ Đức Duy rồi.

Hắn là ai cơ chứ, thực sự nếu lúc đấy Đức Duy đánh chết Trần Gia Lâm thì hắn chỉ đơn giản là bị đổi một thân phận mới rồi chuyển đến một vùng hẻo lánh khác thôi.

Đức Duy đỡ Quang Anh ngồi xuống một cái bàn gần đó, chưa kịp hỏi chuyện gì thì Quang Anh đã lên tiếng trước:

- Duy có sao không?

- Tao không sao, Kỳ Anh có sao không?

Nó bắt nạt mày à, có đánh mày không?

Bị lâu chưa?

Sao không nói tao?

Đức Duy dồn dập hỏi như ép cung khiến Quang Anh có chút nghẹt thở.

- Ưm...Không sao mà!

Duy đừng lo!

- Sau nó mà đánh mày thì cứ nói với tao.

- Ừm, tớ biết rồi!

Đang nói chuyện thì Đăng Dương trở lại bàn cùng với ba khay thức ăn.

Gã khệ nệ bưng xuống rồi đặt xuống bàn, trách móc Đức Duy:

- Mẹ thằng này đang xếp hàng tự dưng đi đâu?

Định chừa việc cho bố à?

Lười vãi!

Nhưng lần này Đức Duy không cà khịa lại gã như mọi khi mà chỉ yên lặng chống cằm nhìn ra ngoài cửa sổ.

Quang Anh thì hai tay díu vào nhau, bối rối lau đũa cho cả ba.

Đăng Dương nhíu mày, đầu đầy dấu hỏi chấm.

Nay hai đứa này bị sao thế??

Nhưng rồi cũng nhanh chóng vứt nó ra sau đầu vì cái mùi hấp dẫn của sườn xào chua ngọt, gã cầm đôi đũa Quang Anh lau rồi đánh chén bữa trưa, không quan tâm hai người trước mặt đang đỏ bừng mặt ngại ngùng.

Xin phép cả nhà Dương ăn miếng to nhé.
 
Back
Top Bottom