Khác Cặp song sinh bá đạo

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
362,345
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
123115647-256-k710432.jpg

Cặp Song Sinh Bá Đạo
Tác giả: Kotaru2
Thể loại: Hành động
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

À thì... m.n cứ đọc rùi biết 🙂))
Mk lại bị lên cơn nữa ấy mà😭😭😭
Huhu còn mấy e kia nữa mà hông hỉu sao cứ thích thêm truyện ý....

M.n ủng hộ mk nồng nhiệt một chút 🙂) Hãy an ủi trái tim bé bỏng của au nha!😫😫😫



xahoiden​
 
Có thể bạn cũng thích !
  • [rhycap] người giúp việc
  • Tôi chỉ là một thợ săn cấp "E"
  • #RhyCap - Nơi ấy.
  • Recap 8/3
  • Cặp Song Sinh Bá Đạo
    Chap 1


    Vào một đêm mưa to gió lớn, Vương Thiên Quân (đại thiếu gia của Vương gia) giở trò biến thái với cô vợ Bạch Thiên Lam nổi tiếng thông minh, xinh đẹp.

    Tối hôm đó, vì đã vượt quá giới hạn nên cặp vợ chồng trẻ đã mang tin vui về cho hai nhà Vương gia và Bạch gia.

    Cuối cùng sau chín tháng mười ngày, với sự kết hợp của hai vợ chồng đã cho ra đời hai đứa bé trai.

    Khuôn mặt tuấn tú của hai đứa trẻ cho thấy lớn lên chúng nhất định sẽ là thiên tài.

    Cả hai nhà đều vui mừng khi biết tin, nhưng cũng có những người căm ghét hai đứa trẻ đó.

    Ai cũng biết Bạch Thiên Lam đường đường là thiên kim tiểu thư của Bạch gia, sở hữu tập đoàn Bạch thị lớn nhất Đông Nam Á.

    Vậy mà không hiểu vì cái lí do củ chuối gì lại đi lấy đại thiếu gia họ Vương kia.

    Hắn nổi tiếng là một kẻ lưu manh, biến thái, tự đại và là một kẻ máu lạnh.

    Vương gia vốn là Hắc Long bang, một băng đảng xã hội đen khét tiếng và từ khi hắn lên nắm quyền thì bọn họ rất nhanh chóng trở thành bang đứng đầu thế giới ngầm.

    Ai ai cũng biết điều đó, nhưng không ai dám ho he nửa lời.

    Bằng không chết rồi vẫn không biết vì sao mình chết...

    8 năm sau...

    Từ khi Vương phu nhân sinh hai cậu quí tử, ông Vương lập tức hạ lệnh cho mọi người trong gia tộc giữ kín chuyện về Hắc Long bang.

    Nhưng dù có làm vậy thì cũng không thắng được hai thằng nhóc thiên tài này.

    "Phong thiếu chủ, đã quá giờ giới nghiêm rồi!

    Mời cậu đi ngủ".

    Vị quản gia có mái tóc bạc trắng, khuôn mặt già nua mỉm cười nhân hậu, cẩn thận dọn dẹp bãi chiến trường do nó bày ra.

    Nó chu miệng, cái mặt phúng phính rõ đáng yêu liền giở trò nịnh nọt:

    "Nhưng Thiên Lăng vẫn chưa về mà, cho con chơi thêm một lúc nữa đi mà~"

    Nó cười thầm trong đầu, đắc ý về cái tài diễn xuất của mình.

    Vị quản gia bất đắc dĩ mỉm cười nói:

    "Lăng thiếu chủ tối nay ngủ ở nhà bạn nên sẽ không về nhà.

    Vậy nên thiếu chủ hãy mau đi ngủ đi.

    Mà lão gia dặn thiếu chủ không nên xưng hô như vậy với anh mình".

    "Hưm!

    Con và Thiên Lăng bằng tuổi thì sao con phải gọi là anh chứ!"

    Vương Thiên Phong nhíu mày, đôi mắt đen láy, sáng long lanh tỏ vẻ bất mãn.

    Rõ ràng Thiên Lăng chỉ chui ra ngoài trước vài giây, vậy thì sao nó phải kêu bằng anh?

    'Haizz' vị quản gia kia thở dài, cũng chịu thua cái vẻ đáng yêu mội cách 'hơi' quá này của thiếu chủ.

    Thiên Phong thấy lão thở dài chịu thua thì cái miệng cười tủm tỉm, nhanh chóng chạy ra hành lang.

    Nó đang định chạy lên phòng thì chợt nhớ ra điều gì đó, quay đầu lại hỏi lão quản gia:

    "Ủa vậy baba đâu rồi ạ?"

    Lão quản gia nghe thấy câu hỏi thì sắc mặt trầm xuống vài phần.

    Hôm nay có bang khiêu chiến với Hắc Long bang nên lão gia đã sớm đi ứng chiến, sợ rằng sẽ về muộn.

    Đại thiếu chủ đã sớm biết về việc này nên không cần lo lắng, thế nhưng tiểu thiếu chủ tính tình ngây thơ trong sáng.

    Tốt nhất là nên giấu cho tốt, nếu không chỉ sợ là sẽ phá hỏng tuổi thơ hồn nhiên của tiểu thiếu chủ...

    "Lão gia có cuộc họp đột xuất ở bên nhà chính nên sợ là tối nay sẽ về muộn.

    Thiếu chủ cứ yên tâm đi ngủ trước đi!"

    Thiên Phong nghe xong thì mỉm cười vui vẻ, chạy một mạch lên phòng.

    'Lạch cạch' bước vào trong căn phòng tối om, Thiên Phong liền nhẹ nhàng chốt cửa.

    Nụ cười vui vẻ vừa rồi nháy mắt vụt tắt, đôi mắt đen sâu thẳm, lạnh băng tựa như không chứa một tia cảm xúc.

    Trên khuôn mặt phúng phính lại không hề có sự trong sáng của một đứa trẻ, đột nhiên nở một nụ cười, mà trong nụ cười đó chứa đầy sự khinh thường!

    Dám nói dối nó, thật đúng là quá lớn mật.

    Xem ra là cái vai diễn này rất thành công khiến bọn họ chuyển sự chú ý tập chung vào một mình Thiên Lăng, đại thiếu chủ thiên tài của bọn họ.

    Phải!

    Nó đã biết sự thật từ lâu rồi, đây chỉ là một vai diễn nhỏ thôi.

    Nó luôn âm thầm theo dõi bọn người đó mà không một ai hay biết.

    Thậm chí việc khiêu chiến của hai bang đêm nay nó cũng nắm rõ thông tin trong lòng bàn tay!

    Thái độ của lão quản gia lại khiến nó nở nụ cười khinh thường, tưởng nó ngu ngốc lắm chắc?

    'Cạch' 'rầm'

    Nghe thấy tiếng tiếng cửa xe, nó liền biết chắc chắn chủ nhân của chiếc xe, không phải Vương Thiên Quân lão gia, baba nó thì là ai?

    Nó đứng nấp sau tấm rèm cạnh cửa sổ, ánh mắt chăm chú theo dõi bóng người bên dưới.

    Thiên Quân nói gì đó với lão quản gia rồi lại lên xe, vòng ra đường bên cạnh nhanh chóng rời đi.

    Nó nhanh chân đi đến bên cạnh giá sách trong phòng, ánh mắt sau một hồi đếm qua vài quyển thì dừng tại một cuốn sách dày cộp, nhìn có vẻ cũ nhất.

    Bàn tay nhỏ nhắn, trắng nõn kéo nhẹ, 'lạch cạch' một tiếng, đột nhiên toàn bộ giá sách chầm chậm dịch chuyển, để lộ mật đạo tối đen như mực.

    Thiên Phong vừa bước chân vào trong thì giá sách lại từ từ chuyển về vị trí cũ, như chưa có việc gì xảy ra...

    __Dải phân cách đây~😀😀😀_____

    Hi~

    M.n thấy truyện mk viết thế nào?

    Có gì sai sót hoặc muốn góp ý thì cứ thoải mái cmt nha!

    Mk sẽ cố gắng sửa đổi!

    Nếu thấy hay thì đừng ngại ngần vote+folow mk nha 🙂))

    Bye~😘😘😘
     
    Cặp Song Sinh Bá Đạo
    Chap 2


    Trong truyện thì mk sẽ gọi như sau:

    Thiên Phong- nó

    Thiên Quân- ông

    Thiên Lăng- anh

    Thiên Lam- Vương phu nhân/ bà

    (Cả gđ nhà Thiên 😂😂😂)

    Thế thui, còn lại thì mk tính sau 🙂)

    Bắt đầu vào truyện nè...

    ___________________________________________

    Trong một căn phòng ở sâu dưới lòng đất, một đám người to con mặc vét toàn bộ đều là màu đen đang đứng thành hai hàng thẳng.

    Có đến mấy trăm người, khuôn mặt ai cũng trông thật dữ tợn và tràn đầy sự căng thẳng.

    Sâu trong căn phòng là một người đàn ông đang ngồi thả lỏng trên sô pha, tay cầm một khẩu súng ngắn mà trên đó có lưu lại vài vệt máu đỏ tươi.

    Ánh mắt người đàn ông sắc bén, lạnh băng nhìn xung quanh khiến cho bọn đàn em cảm thấy lạnh sống lưng.

    Không một ai dám nhúc nhích dù chỉ một động tác nhỏ, bọn họ cứ đứng im như vậy.

    Bầu không khí càng trở lên u ám, có cảm giác như nhiệt độ càng ngày càng giảm xuống...

    "Mang thằng gián điệp kia ra đây"

    Giọng nói của người đàn ông vừa vang lên, chất giọng trầm lạnh lẽo như âm độ, bọn đàn em nuốt phải một ngụm lãnh khí.

    Ai cũng biết, bọn Hắc Lang nhãi nhép kia lần này đã lớn mật cài gián điệp vào đây.

    Khiến cho Vương phu nhân bị nguy hiểm đến tính mạng, may là lão đại- Vương Thiên Quân kịp thời mang bọn đàn em đến cứu.

    Tuy vậy nhưng bà vẫn bị trúng một phát đạn, đang nằm trong bệnh viện và được Thiên Lăng chăm sóc chu đáo.

    Từ phía cánh cửa đằng xa, có hai người cũng mặc vét đen bước vào.

    Đi đằng trước họ là một tên mặt mũi bầm dập, bị trói chặt bởi những sợi xích dài.

    Bọn họ dẫn tên đang bị trói kia đi thẳng qua đám to con, đứa nào cũng tự động tránh đường cho họ.

    Bọn họ dừng lại trước mặt Thiên Quân, tên gián điệp mặt mũi vốn có chút khôi ngô lại bị đánh đến bầm giập kia liếc mắt lườm ông.

    "Còn không mau quì xuống!"

    Một tên đàn em gằn giọng, một cước đá thẳng vào đầu gối tên gián điệp.

    Tên gián điệp nhận trực tiếp một cước kia, đau đớn khịu chân xuống.

    "Toẹt" tên gián điệp khinh bỉ nhổ một miếng nước bọt sang bên.

    Mấy đứa đàn em xung quanh nhìn thấy cảnh đó thì đều không hẹn mà cảm thấy lạnh sống lưng.

    Trước mặt lão đại nổi tiếng máu lạnh này của bọn chúng mà dám làm hành động đó... thật không thể tưởng tượng được hậu quả a!

    "Là ai phái ngươi tới đây"

    Giọng nói trầm khàn, mang theo một cỗ hàn khí lạnh thấu xương.

    Vương Thiên Quân vừa dứt lời vẻ mặt lạnh lùng, trầm mặc dựa vào so pha nhìn tên gián điệp.

    Hắn vẫn im thin thít không nói một tiếng, ánh mắt tràn đầy sự ngạo nghễ, khinh thường, khuôn mặt méo mó nở một nụ cười diễu cợt.

    "Hừ" ông hừ nhẹ một tiếng trong cổ họng, tuy không to lắm nhưng dường như tất cả mọi người đều nghe thấy, không khỏi run nhẹ thân mình.

    "Nếu ngươi đã rượu mời không uống muốn uống rượu phạt thì ta cũng không khách khí!"

    Vừa dứt lời, ông đưa khẩu súng trong tay giơ lên trước mặt tên gián điệp, nòng súng ngắm thẳng vào giữa đầu hắn...

    'Đoàng' tiếng súng nổ vang vọng khắp bốn phía của căn phòng.

    Ông không ngần ngại mà bóp cò, khuôn mặt lạnh lùng không chút biến sắc nhìn tên gián điệp từ từ ngã xuống.

    Máu từ xác của tên gián điệp chảy ra thành một vũng lớn, đôi mắt hắn không hề nhắm lại mà trừng lớn, uất hận nhìn chằm chằm ông...

    "Thu dọn đi"

    Mấy tên đàn em nhanh chóng thu dọn xác tên gián điệp, bọn họ ai cũng trông bình tĩnh đến lạ thường.

    Sở dĩ như vậy là vì bọn họ đã sớm biết trước được kết cục của tên này.

    Lão đại của bọn họ một khi đã nói được thì không một ai được phép phản đối, mà một khi không cần thì kết cục trung chỉ có một, đó là chết!

    Lão đại đã nói một thì là một, nói hai là hai, ai không nghe theo thì xác định đi là vừa...

    Sau khi hành sự xong thì Vương Thiên Quân vứt khẩu súng lên sô pha, đứng lên rời đi.

    Tay trái đút vào túi quần, bước đi một cách tiêu sái, từ người ông tỏa ra khí thế bức người, đó là khí thế của bậc đế vương...

    __________________________________________

    Trong một căn phòng tối tăm, lạnh lẽo giờ phút này đang lờ mờ sáng nhờ màn hình máy tính.

    Toàn bộ căn phòng nói rộng cũng không phải mà nói chật cũng không, thế nhưng phải nói là nó quá đỗi xa hoa.

    Ngay cả nền nhà cũng được lát bằng loại gạch Porcelain tiles màu đen bóng.

    Loại gạch này ít được ưa chuộng vì sự đắt đến đỏ mắt của nó.

    Ở một bên mặt tường là các loại súng, lựu đạn, bom mini, bom khói,... mỗi thứ còn có đến mấy chục cái.

    Ba mặt tường còn lại đều được lát loại đá cao cấp màu hổ phách.

    Trên trần nhà treo một chiếc đèn trùm cỡ nhỏ nhưng cũng rất hoa lệ.

    Ngay cả cánh cửa ra vào cũng được làm bằng loại vật liệu tốt nhất, người bên trong có thể nhìn thấy hết mọi thứ bên ngoài, còn bên ngoài lại không thể thấy gì.

    Khắp bốn phía căn phòng đều được lắp hệ thống giảm âm cao cấp, cho dù bên trong có bom nổ thì bên ngoài cũng không hề hay biết.

    Phía sâu trong góc tường là cả một bộ máy tính với những ba cái màn hình cỡ lớn, hai cái thân máy, bàn phím và chuột.

    Và ngồi trước màn hình máy tính là một vóc dáng nhỏ bé, khuôn mặt trầm ngâm không một tia cảm xúc theo dõi màn hình máy tính...

    ___dải phân cách đây😙😙😙______

    Haizzz mỏi tay quá a~

    Mk kém phần tả lắm nên nếu đoạn ở trên có k hay thì cho mk sorry nha!

    M.n hãy bỏ chút xíu sức vote cho au đi mà 🙂))

    Hãy tiếp thêm động lực để au cố gắng viết tiếp nha😘😘😘

    Please~😢😢😢
     
    Cặp Song Sinh Bá Đạo
    Chap 3


    Ngồi trước màn hình máy tính là một vóc dáng nhỏ bé, mặc một bộ đồ hình gấu con, vậy mà khuôn mặt lại trầm ngâm, không một tia cảm xúc chăm chú theo dõi màn hình máy tính...

    Người đó không ai khác chính là Vương Thiên Phong.

    Căn phòng này chính là hầm mà nó và Thiên Lăng bí mật xây lên.

    Nó chịu trách nhiệm lắp đặt các hệ thống cho căn phòng, còn anh thì sưu tầm số vũ khí kia.

    Thiên Lăng có được số vũ khí này là vì anh chính là người quản lí lô vũ khí của Hắc Long.

    Vì vậy nên số vũ khí này hầu hết đều là vũ khí quân sự hạng nặng.

    Còn nó thì chỉ làm một đứa nhóc ngây thơ, thế nhưng không hiểu sao anh vẫn có thể biết là nó đóng kịch.

    Chắc có lẽ là vì cái thần giao cách cảm của những cặp song sinh mà mọi người thường nói.

    Nếu Vương Thiên Lăng chuyên về vũ khí và chiến đấu thì Thiên Phong nó thì hoàn toàn ngược lại.

    Nó chuyên về hacker, và với tính cách của nó thì sẽ chỉ ngồi một chỗ bày mưu tính kế mà thôi.

    Mà nói về trình độ hacker của nó thì... phải nói là nếu nó tự nhận mình đứng thứ hai thì không ai dám đứng thứ nhất... .

    Có lần nó hack cả máy chủ của FBI, gây ra bao nhiêu phiền toái và chỉ vì....... chán quá!

    Sau lần đó Lăng thiếu nhà ta phải nhờ cả Mafia giúp dọn dẹp bãi chiến trường...

    Sở dĩ Thiên Lăng có thể nhờ Mafia giúp đỡ là vì trước kia anh từng "vô tình" cứu được Henry, thiếu chủ của tổ chức Mafia ở Ý.

    Thế là cái anh chàng Henry đó tự dưng biến anh thành bạn thân luôn.

    Nãy giờ nó đang ngồi theo dõi camera được lắp trong nội bộ Hắc Long bang.

    Này là lúc trước nó chỉ định hack cho vui thôi, nào ngờ phát hiện được nhiều trò hay nên cứ thế chơi luôn.

    Haizzz khổ cho bọn đàn em phụ trách việc trông coi máy chủ... tìm bao lâu vẫn không thấy thủ phạm, xong bị Quân lão gia tức giận khử sạch không còn một mống luôn.

    Nó chứng kiến tất cả sự việc qua camera giám sát, đôi mắt đen thâm thúy, âm trầm không một cảm xúc.

    Không thể biết nó đang nghĩ gì.

    Đột nhiên nó bật dậy khỏi ghế, đi thẳng ra phía bức tường trưng bày vũ khí.

    Chọn lấy khẩu súng SIG Sauer P320, nó nhanh tay thuần thục mở hộp đạn ra, nạp vào đó tầm mười mấy viên đạn 9x19mm và lắp hệ thống giảm âm.

    Sở dĩ nó chọn súng này là vì đây là loại mà nó ưa thích.

    Súng có kích cỡ nhỏ nhẹ, dễ mang bên người, trên hết là sự bền bỉ cùng tốc độ và sự chính xác cao.

    Thêm vào đó là khẩu súng này còn có thể sử dụng nhiều loại đạn khác như 40S & W, 375 SIG, 380 ACP, 45 ACP.

    Nó cầm lấy khẩu súng và nhắm thẳng vào tấm bia phía bên kia căn phòng.

    "Chíuuu", viên đạn lao vụt ra khỏi nòng súng và xuyên qua giữa tấm bia.

    Nhờ có hệ thống giảm thanh được cải tạo tiên tiến mà tiếng súng cực kì nhỏ.

    Nhưng phải thật nể phục nó, đứng trong bóng tối mà vẫn có thể bắn trúng hồng tâm.

    Dường như đã hài lòng, gương mặt nhỏ nhắn kia giãn ra một chút, nó đặt lại khẩu súng về chỗ cũ.

    Nó lặng lẽ bước ra khỏi căn phòng.

    Bên ngoài là một hành lang tối đen như mực, nó cứ thế đi thẳng đến chỗ phát ra ánh sáng đằng xa.

    Bước ra ngoài chính là phòng ngủ của nó, nơi nó vừa đi qua là đường hầm bí mật đằng sau giá sách.

    Nó chui vào trong chăn, nhắm mắt lại giả vờ ngủ.

    Khi nó vừa nhắm mắt thì "cạch", cánh cửa phòng nó hé mở ra.

    Quân lão gia từ bên ngoài ló đầu vào trong nhìn, khi thấy thân hình nhỏ bé kia đã ngủ thì mới yên tâm mà rời đi.

    Một lúc sau, từ dưới nhà vọng lên tiếng của Thiên Lăng và lão quản gia:

    - Mừng cậu đã về, Lăng thiếu chủ!

    - Chào bác!

    Nếu không có gì thì cháu lên phòng luôn đây._ Nói xong anh đi thẳng lên lầu 2.

    Lão quản gia thở dài một hơi rồi cũng về phòng.

    Lão biết rằng muốn làm trong nhà này thì phải biết cách làm việc thật cẩn trọng, quan trọng nhất là phải biết giữ mồm giữ miệng và phải trung thành tuyệt đối.

    'Cạch'

    Cánh cửa phòng nó từ từ mở ra, trước cửa là một cậu bé tầm 8,9 tuổi.

    Thế nhưng vẻ mặt cậu lại thập phần chín chắn, đôi chút sự lãnh khốc, vô tình.

    Làn da trắng nõn, mềm mịn, mái tóc màu lam hơi đậm bồng bềnh óng mượt.

    Kết hợp với đôi mắt lam xanh biếc như màu của bầu trời được thừa hưởng từ mẹ, cùng với khuôn mặt thanh tú mà lại không một tia cảm xúc.

    Trông cậu thật đẹp, đẹp tựa như một tiểu thiên thần hạ phàm, nhưng xen lẫn trong đó là sự băng lãnh từ đôi mắt lam.

    Đó chính là Vương Thiên Lăng, đại thiếu chủ của Vương gia!

    Anh mệt mỏi nhảy bổ lên giường của nó, nở nụ cười thỏa mãn.

    Giờ đây không còn sự băng lãnh nữa, thanh vào đó là nụ cười đầy ôn nhu và khuôn mặt rạng ngời.

    "Về rồi hả?

    Mẹ sao rồi?"

    "Hửm~ Em ác thiệt đó, không thèm quan tâm đến anh luôn... buồn...."

    Anh giở ra vẻ mặt nịnh nọt, ngây thơ (vô số tội) khiến chỉ muốn đấm cho một phát thật đau.

    "Có trả lời không thì bảo?"

    Thấy mặt nó đã tối sầm lại, anh vội làm dịu " quả bom" sắp trực tiếp công phá:

    "A!

    Thui thui, anh nói.

    Mẹ chỉ bị đạn sượt qua thôi, không nguy hiểm cho lắm.

    Anh bảo mẹ tịnh dưỡng ở bệnh viện vài ngày rồi mới về.

    Oke vừa lòng rồi chứ?"

    "Oáp~ đêm nay cho anh ngủ bên này luôn nha!

    Ngủ ngon!"

    Anh nói một lèo không ngừng nghỉ và rồi kết thúc bằng câu ngủ ngon lãng xẹt...

    Mặt nó lúc này lại càng đen hơn, nó đạp anh bay một mạch xuôngd đất rồi lạnh lùng buông một câu:

    "Phắn"

    "Ai da!

    Dù em không cho thì cũng đâu cần ra tay nặng như z chứ?!"

    Mặc kệ anh khổ sở bò về giường, nó thoải mái nhắm mắt và đánh một giấc ngon lành đến tận sáng...

    _____Dải phân cách😑😑😑________

    Haizzz mệt quá~ cuối cùng cũng xong...

    Au bị bệnh lười kinh niên đó mà hihi sorry m.n vì lâu quá k ra chap nha!

    Au hứa sẽ đi chữa bệnh lười sớm 🙂))

    Hãy nhiệt tình vote+follow au nha😘😘😘
     
    Cặp Song Sinh Bá Đạo
    Chap 4


    'Bịch' 'bịch' 'bịch'

    Mới sáng 'sớm', trong căn biệt thự sang trọng như một tiểu lâu đài, những tiếng bước chân vang lên vội vã...

    "Tiểu Phong!!!!!!!!!

    Sao em không gọi anh dậy hả!?"

    Vâng, tiếng hét đầy sự 'dịu dàng' đó kém theo tiếng chạy cầu thang kia chính là của Lăng đại thiếu.

    Chả là tối qua về muộn, đã thế còn có sở thích ngủ nướng nên bây giờ anh đang trong một tình cảnh không mấy thoải mái.

    Đầu tóc thì rối như tổ quạ, lộn ngược lộn xuôi, đồng phục thì xộc xệch như vừa đi oánh nhau một trận tưng bừng.

    "Em có gọi mà anh đâu nghe thấy đâu~"

    Nó lại giở cái mặt tội nghiệp ra, ánh mắt ngây thơ vô (số) tội nhìn anh.

    Anh cứng họng, cứ mỗi lần nó dở trò này ra là anh lại không nỡ trách nó nữa, đành nhận hết về phía mình.

    Mặt anh bây giờ tối đen, đột nhiên có một giọng nói dịu dàng đứng ra giải vây:

    "Thôi nào, sao hai đứa lúc nào cũng như vậy chứ!

    Tiểu Lăng mau lại đây lấy đồ ăn sáng đi nè, mẹ làm sẵn cho con rồi đó."

    Một người phụ nữ trẻ tầm khoảng 30 tuổi bước từ trong bếp ra.

    Tuy đã gần 30 tuổi nhưng trông bà thật trẻ, khuôn mặt xinh đẹp như thiếu nữ 18,20 tuổi.

    Làn da trắng nõn mịn màng không chút son phấn, sống mũi cao, thẳng tắp cùng với đôi môi đỏ mọng.

    Mái tóc xõa màu nâu tây, xoăn bồng bềnh, óng ả và hàng mày liễu thon gọn cũng cùng màu.

    Đôi mắt phượng to tròn, tròng mắt một màu xanh thẳm của bầu trời chứa đựng sự dịu dàng, thành thục nhưng cũng có chút ngây thơ của thiếu nữ, cùng với hàng mi cong dài, tạo bóng nơi khóe mắt.

    Vẻ đẹp của bà chỉ có hai chữ để miêu tả: Hoàn hảo!

    Ba vòng thon gọn tạo thành hình chữ S, mặc dù bà đã phải sinh hai cái cậu thiếu chủ kia.

    Phải, người phụ nữ đó chính là Bạch Thiên Lam- phu nhân gia tộc họ Vương.

    Nãy giờ anh mới để ý, mẹ về từ lúc nào vậy ta?

    Chẳng phải mẹ phải ở bệnh viện thêm vài ngày nữa mới đúng chứ.

    Sao hôm nay đã về rồi?

    "Mẹ, sao mẹ đã...."

    "Lăng, sắp đến giờ đi học rồi kìa"

    Như biết Thiên Lăng định hỏi gì, Quân lão gia nãy giờ im lặng nghiêm giọng nói chen vào.

    Nghe giọng nói uy nghiêm như một bậc đế vương kia, anh đang định hỏi cũng câm nín luôn.

    "Vậy bọn con xin phép đi trước, con chào ba mẹ"

    Thấy anh mãi chẳng nói gì nữa, nó đành đứng ra nói.

    Sau đó nở một nụ cười thật đáng yêu rồi nhanh chóng kéo anh chạy ra ngoài xe.

    __tua đoạn đi xe nè_______________

    Đến một ngã tư gần trường, nó xuống xe trước.

    Nó đội một bộ tóc giả màu nâu vàng, đeo kính áp tròng cũng màu nâu nốt.

    Bây giờ trông nó như một người khác, chả là Quân lão ra không muốn nó lộ thân phận vì sợ nó gặp nguy hiểm.

    Nhưng Vương phu nhân lại muốn hai đứa con của mình học cùng trường nên đã nghĩ cái cách này.

    Chiếc xe nhanh chóng phóng đi trước để không làm ai chú ý.

    Đỗ lại trước cánh cổng to lớn của trường quốc gia liên cấp Start, là ngôi trường do công ty ông bà ngoại tụi nó tài trợ xây lên.

    Ngôi trường mang phong cách của trường học nước ngoài.

    Chỉ dành cho con em gia đình danh giá và mấy đứa thiên tài trong thiên tài.

    Đồng phục của trường cả nam nữ gồm có áo sơ mi trắng mặc bên trong.

    Bên ngoài là áo khoác màu đen cùng với chiếc caravat nhỏ màu đỏ sọc đen.

    Nam thì là quần đồng phục dạng bó, màu đen.

    Còn nữ thì là chân váy xếp ly màu đỏ sọc đen, ngắn hơn đầu gối tầm 5cm.

    Một lúc sau, nó đến trường thì thấy anh mãi không chen qua nổi đám nữ sinh.

    Thấy nó đi đến gần, một cái bóng đèn sáng lên trong đầu anh.

    Anh kéo nó lại, chưa kịp để nó bình tĩnh lại, anh đã nói mấy câu khiến nó sặc nước bọt của chính mình:

    "Ehem, mong các bạn tránh đường, mình sẽ không thích bất cứ ai trong các bạn.

    Lí do hửm, thì là vì mình thích một người rồi, đó là Lục Thiên Phong lớp 4-A."

    Nói rồi anh tranh thủ lúc mọi người còn đang ngỡ ngàng, nhanh chân kéo nó chạy như bay lên lớp.

    Từ lúc nó nhập học thì đổi họ thành họ Lục, nhưng vẫn giữ lại tên.

    'Cạch'

    Cánh cửa lớp vừa được mở ra, nó đi vào trước nên nhận được cả cái bọc đựng đầy bột mỳ thẳng vào đầu.

    Trông nó bây giờ trắng tinh từ trên xuống dưới như một con... ma.

    "A!

    Ha h___"

    Mấy đứa con trai trong lớp thấy người kia bị trúng bẫy thì liền bật cười.

    Nhưng khi nhìn ra người mà tụi nó cười nãy giờ là Thiên Phong thì cả đám câm nín, không dám nhúc nhích.

    Thiên Phong ở trường mới đưa bộ mặt thật ra, lạnh băng tràn đầy sát khí nên không ai dám lại gần nó.

    Mặt nó bây giờ đùng đùng sát khí lạnh thấu xương, đến cả anh cũng cảm thấy sợ cái sát khí nồng đậm của nó.

    Cả đám không hẹn mà mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, bấy giờ nó đột nhiên mở miệng nói:

    "Là ai làm?

    Tại sao làm?"

    Ặc, khỉ thật, mọi ngày toàn là Lăng thiếu gia vào trước mà.

    Tại sao hôm nay nó lại...

    "Là... là... mình kêu các... các... bạn làm...

    Tại... tại... tụi mình thấy bọn con gái... toàn... toàn... bám theo Thiên Lăng nên... nên... tui muốn trừng trị cậu ta..."

    Ra người đang nói là Trương Gia Bảo, nhà cậu ta có 2 cái chi nhánh của tập đoàn Bạch thị.

    Cậu ta cũng chính là kẻ đầu têu vụ này.

    Cậu ta lắp bắp giải thích, giọng nói càng ngày càng nhỏ lại, nói lí nhí trong miệng.

    " Giai quyết, chuẩn bị tinh thần"

    Nó quay sang anh nói rồi bỏ đi một mạch, để mặc anh mặt xanh như tàu lá chuối.

    Nó vừa đi khỏi thì tất cả mọi người dù là liên quan, hay không liên quan đến vụ này đều thở nhẹ một hơi, như vừa chút bỏ được gánh nặng.

    "Ehem!

    Sẵn sàng chưa nà~"

    Sau khi bình tõm lại thì anh liền giở cái giọng 'dịu dàng' cùng vẻ mặt 'nguy hiểm' ra nói với tụi kia.

    Khiến cho tụi nó sợ đến mức khuôn mặt không còn chút huyết sắc.

    Một màn hay bắt đầu...

    ___________________________________________
     
    Cặp Song Sinh Bá Đạo
    Chap 5


    Một lúc sau nó quay lại với mái tóc vẫn còn vài giọt nước.

    Trước cửa lớp là Thiên Lăng cùng đám nhóc vừa nãy bày trò đang đứng thành hàng ngang, hai tay giơ lên trời.

    Mặt mũi đám kia xơ xác bầm dập, còn quần áo Thiên Lăng lại xộc xệch tả tơi.

    Khổ thân bọn họ, đang bị Thiên Lăng 'dạy dỗ' thì cô giáo đột nhiên cô giáo vào lớp sớm.

    Thế là cả lũ bị véo tai một cái rõ đau rồi dẫn nhau ra ngoài này chịu phạt.

    Thiên Phong liếc cả đám một cái rồi cười lạnh, ung dung đi qua bọn họ mà vào lớp, để cho tụi nó tức điên.

    Cô giáo đang đứng trên bục giảng, thấy nó bước vào thì ngừng lại.

    Thiên Phong nhìn cô một cái coi như chào hỏi rồi lặng lẽ đi về chỗ ngồi.

    Cô chủ nghiệm là một thiếu nữ trẻ, khá xinh đẹp đoan trang nhưng chưa có lấy một mảnh tình vắt vai.

    Họ tên đầy đủ của cô là Lê Minh Hằng.

    Tuy còn trẻ nhưng cô luôn công bằng với mọi học sinh và không bao giờ nhận hỗi lộ.

    Thấy nó cứ thế thẳng tiến về chỗ rồi gục xuống ngủ luôn thì cô lại thở dài trong lòng, nhẹ giọng nói:

    "Được rồi, bây giờ cô sẽ nói lại cho các em nắm rõ.

    Sắp tới trường sẽ tổ chức hội chợ trong vòng 3 ngày, ngày cuối của hội chợ sẽ là kì thi học sinh giỏi cho tất cả các lớp trong trường."

    "Đây là cơ hội tốt để các em có thể vừa học vừa chơi.

    Ngoài ra lớp nào đoạt giải quán quân sẽ được một suất miễn phí đi du lịch ở Nhật Bản 5 ngày 4 đêm.

    Các em có muốn đề cử ai tham gia không?"

    Cô giáo vừa dứt lời thì tất cả học sinh trong lớp quay phắt xuống, dùng ánh mắt van xin của thú cưng mà nhìn chằm chằm nó.

    Cả cô giáo đoan trang dịu dàng kia cũng hơi len lén ánh mắt hi vọng nhìn nó.

    Thiên Phong đang ngủ say giấc nồng thì đột nhiên cảm thấy hàng chục ánh mắt hình viên đạn nhìn mình, đôi mày thon nhíu lại, khuôn mặt đen như đít nồi ngẩng đầu lên nhìn.

    Tất cả những người có mặt trong phòng học đều đồng thanh:

    "LỤC THIÊN PHONG!!!"

    Vâng, tiếng hét 'dịu dàng' kia đã thành công làm bay mất bộ tóc giả của thầy sử, làm dập mông thầy lí, khiến chiếc áo dài của cô anh bung lụa,... và tất nhiên là đã thành công phá đám giấc ngủ của ông hiệu trưởng, là tâm điểm chú ý của toàn trường.

    Nãy giờ nó vẫn nghe cô giáo nói, tuy không bất ngờ nhưng vẫn thấy tức vì bị phá vỡ giấc mộng.

    Nó lặng lẽ đứng dậy đi ra khỏi chỗ rồi nhanh chóng đi mất hút.

    Cả lớp thấy nó chạy mất thì buồn thúi ruột, ảo não mở vở học bài.

    .............................................................................

    Lúc này nó đang ngồi trên bãi cỏ sau trường, dựa vào gốc cây nhắm mắt nghỉ ngơi.

    Từ xa, một cô bé cũng tầm tuổi nó nhẹ nhàng bước tới.

    Cô bé nói thật thì đúng là một tiểu mỹ nhân.

    Mái tóc xoăn óng mượt màu vàng, lung linh trong ánh nắng.

    Khuôn mặt trái xoan, đôi môi căng mọng màu đỏ cherry.

    Đôi mắt to tròn đen láy chứa đựng nét ngây thơ của trẻ con, thế nhưng kết hợp với hàng mi cong khẽ động kia, cùng với đôi mày liễu thon dài thì lại mang một vẻ đẹp thành thục, trưởng thành của người lớn.

    Cái mũi nhỏ xinh, dong dỏng cao, làn da trắng nõn, còn trắng hơn cả tuyết thế nhưng lại hồng hào sáng lạn chứ không phải trắng bạch.

    Cô bé dường như giống người nước ngoài, lại như lai lai người Việt Nam, tạo thành một vẻ đẹp hài hòa.

    Đứng dưới ánh nắng lấp lánh lại càng làm vẻ đẹp của cô thêm mờ ảo, tựa như một thiên thần không vương chút tạp chất.

    Cô nhẹ nhàng tiến lại gần nơi Thiên Phong đang ngủ, ngồi xuống bên cạnh ngắm nhìn.

    Cô thầm than trong lòng, thật đúng là một cậu thiếu niên xinh đẹp, thậm chí còn hơn cả con gái là cô.

    Làn da trắng hồng, mềm mịn.

    Đôi môi mịn màng màu hồng đào, hơi chím lại trông thật đáng yêu.

    Hàng mi cong cong che đi đôi mắt đang nhắm nghiền, đôi mày màu nâu thon dài thả lỏng, nhìn qua thật thanh thản.

    Mái tóc hơi dài, óng mượt màu nâu vàng, hơi xõa xuống khuôn mặt trái xoan kia, thật đẹp!

    Ngắm một lúc, cô định chạm vào mái tóc mềm mượt kia thì đột nhiên bàn tay bị nắm lại.

    Nó đã dậy từ lúc nào, bàn tay nó nắm chặt lấy cổ tay cô, ánh mắt lạnh băng nhìn cô chằm chằm.

    Nhất thời, cả hai đều bị đối phương thu hút, nhìn nhau thật lâu sau mới chợt tỉnh lại.

    Nó và cô vội lùi ra xa một bước như phản xạ tự nhiên.

    Một lúc sau cô không thấy nó nói gì mới chủ động cất tiếng hỏi:

    "Umh... bạn cho mình hỏi phòng hiệu trưởng ở đâu vậy?

    Mình tên Snow, mình là du học sinh mới chuyển đến.

    Mình chỉ là đi lạc đến đây thôi, mình không cố ý làm phiền bạn đâu!"

    Nó nghe cô tự tường thuật mà chỉ muốn bật cười thành tiếng.

    Mà chờ đã, cười ư?

    Nó mà lại muốn cười ư?

    Chỉ vì vài câu nói của cô gái lạ mặt?

    Thiên Phong từ nhỏ đã nhìn thấy không biết bao nhiêu lần, những lão cáo già chuyên nịnh bợ tìm đủ mọi cách để nó và anh nói tốt về bọn họ với cha mẹ.

    Nó còn phải nhận lấy sự khinh thường trong mắt ông bà ngoại, họ luôn chỉ quan tâm đến Lăng thiếu gia thiên tài.

    Thậm chí 2 năm trước nó đã bị bắt cóc, bị nhốt trong căn hầm tối om, bị đánh đập hành hạ ngày ngày.

    Từ đấy nó đã bắt đầu thay đổi, nó âm thầm lập ra kế sách...

    Nó dần bình ổn lại sau khi nhớ về đoạn quá khứ kia, thật là một kí ức tồi tệ mà không thể quên.

    Thiên Phong lẳng lặng đứng dậy, nhìn cô bé kia một cái rồi cứ thế bước đi.

    Cô liền chạy theo nó, đi đằng sau nó cho đến lúc lên lớp.

    Nó đi trước bước vào lớp, cô chậm rãi bước vào sau.

    Vừa nhìn thấy cô, cả lớp đồng thanh ồ một tiếng, trời đất, cô thật quá xinh đẹp.Nó đứng trên bục giảng nói:

    "Học sinh mới"

    Rồi lại im lặng về chỗ ngồi ngủ tiếp.

    Cô Hằng thấy nó đặc biệt chú ý đến cô học sinh mới này thì liền phân cô xuống ngồi cạnh nó.

    Cả lớp lại trầm trồ một trận nữa, một đôi trai tài gái sắc, thật quá phù hợp.

    Nó vẫn ngủ, nhưng đã nghe thấy hết những lời xì xầm bàn tán xung quanh.

    Đôi môi mỏng khẽ nhếch lên thành một nụ cười, nó đã quyết định, đây sẽ là con dâu tương lai của Quân lão gia!
     
    Cặp Song Sinh Bá Đạo
    Chap 6


    'Reng' 'reng' 'reng'

    Cuối cùng tiếng kêu giải thoát đám học sinh cũng kêu lên, cả lớp lập tức dọn sách vở và chào cô trong 5 giây, rồi phóng như bay đi mất hút.

    Anh hí hửng nhanh chóng lại gần bàn của nó:

    "Tiểu Phong, mau mau xuống căng tin thôi!

    An__ tớ đói quá a~"

    Nó ngẩng đầu lên nhìn anh một lúc mới đứng dậy đi.

    Được mấy bước, nó quay đầu lại nói với cô:

    "Cùng đi"

    Nó nói xong hai chữ ngắn cụt ngủn thì quay đầu đi ra khỏi lớp.

    Anh thấy cảnh đó thì miệng cười cứng ngắc, đơ mặt nhìn nó như sinh vật lạ.

    Trời đất!

    Nó có còn là đứa em trai mà Vương Thiên Lăng anh biết không vậy?

    Nó?

    Mời một cô gái mới gặp đi ăn?

    Nó ư?!

    Cô đang bị một đám học sinh vây quanh hỏi chuyện ríu rít, nghe thấy nó mời thì như được giải thoát, mỉm cười chạy theo nó.

    Đám học sinh kia thấy thế thì xị mặt xuống, buồn rười rượi.

    Đám con gái thì buồn vì đây là lần đầu tiên thấy nó mời một cô gái, còn chủ động nữa chứ!

    Đám con trai kia thì bí xị, muốn làm thân với cô nhưng lại bị nó tranh mất, tức đến phát điên nhưng chung qui vẫn là chịu thua nó, haizz...

    Xuống đến căng tin, tất cả mọi hoạt động đều dừng lại khi thấy tụi nó bước vào, bầu không khí ngột ngạt lặng ngắt không một tiếng động.

    Đám nữ sinh thì chỉ chăm chú nhìn nó với anh, còn đám nam sinh thì nhìn cô mà thèm rỏ dãi.

    Tụi nó... còn bé mà đã như vậy thì không biết lớn lên sẽ như thế nào đây ta?

    Nó chỉ lẳng lặng đi qua đám học sinh, ngồi vào một cái bàn ở góc khuất.

    Anh thì đi lấy đồ ăn còn cô thì tranh thủ đi WC.

    Trong nhà vệ sinh nữ của căng tin, cô vừa bước ra đã thấy có mấy đàn chị đứng chặn trước cửa.

    Tổng cộng có 5 người tất cả, bọn họ ai cũng mặc đồ hàng hiệu cao cấp, tóc thì nhuộm xoăn bảy sắc rực rỡ, mặt thì chi chít phấn son, trông như mấy bà già ăn chơi đang ra vẻ ta đây nhà giàu lắm tiền của.

    Mà mấy chị đại này vẫn đang học tiểu học đó!

    Mà, cô thì chúa ghét mấy loại người này.

    Thế nhưng ngoài mặt cô vẫn bình tĩnh, nở nụ cười nói:

    "Không biết các chị tìm em có việc gì?"

    Bọn kia thấy cô có vẻ nhún nhường thì lại càng kiêu ngạo, tưởng cô sợ bọn họ nên mới phải nhỏ nhẹ.

    Một đứa đứng đầu trông có vẻ giống chị đại nhếch môi, vào thẳng vấn đề chính:

    "Mày liệu hồn đó, tốt nhất là mày đừng có mà cố quyến rũ anh Lăng nghe chưa?!

    Cái đồ nhà nghèo, mày không xứng với anh ý đâu nên đừng có mà cố.

    Cái loại không có cha mẹ dạy dỗ"

    'Bốp'

    Ả kia vừa dứt lời thì ngay lập tức được nhận từ cô một cái tát rõ đau.

    Hình năm ngón tay hiện rõ trên má, đỏ ửng một bên.

    Cô lấy từ trong túi váy ra một cái khăn tay, lau đôi tay trắng nõn thon dài của mình, lau đi lau lại như vừa chạm vào một cái gì đó rất bẩn thỉu.

    Đám nữ sinh kia thấy hành động vừa rồi thì cả người cứng ngắc, một đứa hình như là cấp dưới đứng ra lớn tiếng nói:

    "Mày!

    Sao mày dám đánh chị Linh hả?

    Mày có tin tao cho cả nhà mày phá sản không hả?!"

    "Câm miệng"

    Giọng nói của cô lạnh thấu xương khiến cho đám kia sởn gai ốc.

    Khuôn mặt xinh đẹp của cô bỗng chốc đen lại, đôi mắt đen sâu thẳm như đáy hồ, không nhìn rõ cảm xúc.

    Từ đôi mắt đó tỏa ra sát khí nồng đậm, dường như được tạo ra từ lòng thù hận.

    Đám nữ sinh kia cảm thấy sợ tới mức không động đậy được, mắt mở to nhìn cô một thân sát khí như sắp giết hết bọn họ.

    Cô lập tức giơ nắm đấm lao tới, tốc độ nhanh đến mức làm đám nữ sinh không kịp né tránh, trực tiếp nhận một đòn rồi té xỉu.

    Sau khi đã hả giận, cô bắt đầu bình tĩnh lại, nhìn cái đám nằm chồng chất trên đất.

    Đôi môi cô bất giác nở nụ cười lạnh không chút cảm xúc:

    "Các ngươi không xứng để nhắc đến cha mẹ ta"

    Nói rồi, đôi mắt cô lại ẩn chứa một chút bi thương thoáng qua, sau đó liền trở lại bình thường.

    Cô hít một hơi thật sâu để lấy lại vẻ thường ngày, đôi môi căng mọng mỉm cười vui vẻ.

    Bước qua cái đám nằm trên đất, cô nhanh chóng ra ngồi ăn cùng nó và anh như không có chuyện gì xảy ra.

    Một bàn chỉ có cô và anh nói chuyện với nhau, nó không nói gì, chỉ chăm chú ăn đồ ăn của mình.

    Cô thì ăn một ít bánh ngột cùng một li sữa.

    Anh thì ăn cả một suất cơm cà ri, còn nó chỉ ăn một cái bánh ngọt, sau đó nhấm nháp cốc cacao nóng hổi.

    Cả giờ ăn nó chỉ ngồi im lặng không nói gì, cô và anh thấy chán quá nên đành phải tự bắt chuyện làm quen.

    Nói thật hai người cũng khá hợp nhau, nói chuyện cũng rất thoải mái.

    Nhưng anh cũng không dám có ý định lung tung, anh biết đây là người mà nó đã đánh dấu chủ quyền.

    Nó mà đã nhận thì ai dám tránh chứ, kết quả kinh khủng lắm....

    Kết thúc hồi tưởng, anh lặng lẽ thở dài trong lòng.

    Nó thì cả giờ cứ suy nghĩ đi đâu đó đột nhiên lên tiếng:

    "Tí nữa lên xin cô, tụi tôi đi có việc."

    Nói rồi nó nhanh chóng kéo anh rời khỏi căng tin, để lại cô ngồi thất thần tiêu hóa những lời vừa nghe.

    Cô không nhầm chứ, vẫn còn tận hai tiết nữa cơ mà?

    Đây là trường quốc tế đó, phải nói là tiền học phí cao ngất trời.

    Vậy mà nó và anh còn không thèm bận tâm sao?

    Trừ phi... nhà giàu quá...

    Đột nhiên cô lại thấy tò mò về thân phận thật của nó và anh rồi nha.

    Hưm~ cô sẽ cho người đi điều tra!

    _____________________________________________

    Sorry m.n vì hôm qua không đăng truyện nha~

    Hicc au sắp phải thi cuối hk1 r nên phải tập trung vào việc học😢😢😢

    Vậy nên au sẽ ra chap khá___ chậm😐😑😩

    Mong m.n tiếp tục ủng hộ!
     
    Cặp Song Sinh Bá Đạo
    Chap 7


    Nó và anh đi ra khỏi cổng trường thì một chiếc xe hơi màu đen đã đậu trước cả hai.

    Nó không nói gì, chỉ lẳng lặng ngồi vào xe.

    Anh hơi ngạc nhiên nhưng cũng ngồi vào cùng.

    "Đến bệnh viện Quốc tế, nhanh"

    Nó nói xong thì nhắm mắt lại, tựa người ra ghế.

    Nhìn qua có vẻ như đang thả lỏng, nhưng nếu để ý kĩ thì sẽ thấy đôi mày nó hơi nhíu lại, dường như đang lo lắng điều gì đó.

    Anh thấy nó như vậy thì cũng không định nói, thế nhưng trong lòng lại thấy rất sốt ruột, rốt cuộc đành hỏi:

    "Có chuyện gì sao?"

    Nó vẫn nhắm mắt ngồi im lặng, dường như không định nói.

    Nhưng chỉ một lát sau nó đã mở mắt, quay sang đối diện với anh nói:

    "Mẹ bị Hắc Lang bắt cóc, ba dẫn người đi, bị bắn trúng ngực trái, đang nằm viện.

    Haiz..."

    Nói xong một lèo, nó thở dài một cái như rất mệt.

    Anh đang mải lo lắng cho ba mẹ nhìn thấy cũng phải giật giật khóe mắt.

    Anh phải bái phục độ lười của nó luôn.

    Nghĩ một hồi, cuối cùng vẫn không yên tâm, anh quay sang nó hỏi:

    "Ba thế nào?

    Có nghiêm trọng lắm không?"

    "... không biết.

    Vừa mới được 'người nội bộ' thông báo"

    Nó trầm ngâm một lúc rồi mới trả lời anh.

    Xong rồi lại nhắm mắt nghỉ ngơi, công nhận là nói nhiều mệt thật!

    ****************************************

    Nó và anh đến bệnh viện thì cứ thế chạy một mạch vào.

    Đến trước phòng cấp cứu thì thấy bà đang ngồi ở ghế, thẫn thờ nhìn xa xăm.

    Trên khuôn mặt xinh đẹp còn vương vài giọt nước mắt nóng hổi, lăn từ từ trên má.

    Đột nhiên bà chợt tỉnh, cảm thấy có một bàn tay nhỏ bé đang nắm lấy tay mình.

    Bà nhìn xuống, thì ra là anh, nó cũng chạy lại ôm chầm lấy bà, giọng run run như cố nín khóc nói:

    "Baba sẽ không sao đâu mà, mama đừng lo lắng, con sẽ bảo vệ mama!"

    Bạch Thiên Lam thấy vậy thì cố gắng lau đi nước mắt trên khuôn mặt.

    Đôi môi nhợt nhạt nở nụ cười nhẹ, đôi mắt dịu dàng chấn an nó.

    Bà nhẹ nhàng cất giọng nói run run:

    "Ừmh!

    Baba con nhất định sẽ không sao đâu.

    Cho nên tiểu Phong không được khóc, nghe không nè!"

    Bà vừa dứt lời thì đèn phẫu thuật tắt đi, bác sĩ phụ trách mổ chính bước ra.

    Bà vội bật dậy, chạy nhanh ra hỏi vị bác sĩ kia:

    "Thưa bác sĩ, chồng tôi không sao chứ?"

    Vị bác sĩ thấy vậy thì sắc mặt hơi trầm xuống, nói:

    "Xin thứ lỗi, chúng tôi chỉ có thể tạm thời kéo dài thời gian giúp ông nhà.

    Viên đạn đã làm tổn thương tim gây ra rối loạn nhịp tim, khiến lượng máu trong cơ thể không được bổ sung và có thể dẫn đến suy tim.

    Nếu không điều trị tận gốc e là có thể dẫn đến việc đột quỵ do tim làm việc quá sức, khi đó nếu nặng thì sẽ chết, còn nhẹ thì gây ra một số di chứng về sau.

    Chúng tôi đã cố gắng hết sức để giữ cho trạng thái tim ổn định và luôn cấp máu 24/24 cho bệnh nhân.

    Chúng tôi khuyên gia đình nên đưa ông nhà sang Mĩ để điều trị tận gốc, tránh rủi ro sau này.

    Tôi xin phép!"

    Nói xong thì vị bác sĩ liền rời đi, bà bây giờ đã không thể đứng lâu hơn nữa, bà khựu đầu gối, ngồi bệt xuống khóc nức nơ.

    Nó và anh vừa rồi cũng nghe thấy bác sĩ nói, liền đi lại an ủi bà.

    Bạch Thiên Lam đột nhiên đứng bật dậy, lấy chiếc điện thoại ở trong túi ra, tay run run bấm số.

    Khi đầu dây bên kia nhấc máy bà lập tức ra lệnh:

    "Mau chuẩn bị một phi cơ riêng loại mini đi Mĩ, trong vòng 5' phải có mặt ở sân thượng của bệnh viện Quốc tế."

    Nói xong bà lại quay sang anh và nó, cười ôn nhu nói:

    "Tiểu Lăng à, mẹ sẽ đưa baba các con sang Mĩ để điều trị, yên tâm đi nha, baba các con nhất định sẽ bình an trở về mà.

    Trong thời gian mama không có nhà thì tiểu Lăng phải chăm sóc chu đáo cho tiểu Phong đó!"

    Đôi mắt bà đã hơi đỏ vì khóc nhiều, khuôn mặt mới lúc sáng còn tươi cười bây giờ tiều tụy biết bao.

    Bà dang tay ôm chặt hai đứa con thật chặt, rồi lại phải khổ sở rời xa hai đứa con bé bỏng.

    Nếu bà không bị bắt cóc thì chuyện này đã không xảy ra, gia đình này sẽ lại cùng nhau ngồi ăn bên mâm cơm, đoàn tụ bên nhau.

    Sau năm phút, cuối cùng phi cơ mini đã đến.

    Các bác sĩ giúp bà đưa Quân lão gia lên phi cơ, lúc chia tay, bà vẫn luyến tiếc không muốn phải rời xa hai đứa con trai.

    Bạch Thiên Lam gạt đi giọt nước mắt đang chảy xuống, mỉm cười ôn nhu vẫy tay tạm biệt anh và nó.

    Nó cứ nhìn mãi, nhìn cho đến khi bóng dáng chiếc phi cơ khuất hẳn sau những tầng mây kia.

    Cho đến khi anh vỗ nhẹ vào vai nó mới sực tỉnh.

    Cả hai nhanh chóng xuống chiếc xe đang chờ sẵn và rời đi.

    ***************************************

    Về đến nhà, nó không nói gì, đi một mạch lên căn phòng ở cuối dãy hành lang trên lầu 2.

    Đó là phòng làm việc mà Quân lão gia thường xử lí công việc ở trong bang.

    Trong phòng có rất nhiều loại sách và hồ sơ về số lượng kho vũ khí, hồ sơ về từng thành viên trong bang và hồ sơ quản lí nội bộ của Hắc Long bang.

    Trước giá sách là một cái bàn làm việc bằng gỗ, trên mặt bàn có một xấp hồ sơ để ngay ngắn, hộp gỗ đựng bút, đèn để bàn và một khung ảnh chụp cả gia đình.

    Nhìn qua thì căn phòng có vẻ rất đơn giản và mộc mạc.

    Quạt trần cỡ nhỏ được lắp trên trần nhà ở chính giữa căn phòng.

    Cách bàn làm việc một khoảng có bức tường ngăn cách, đằng sau bức tường là một chiếc giường cỡ lớn với đầy đủ tiện nghi.

    Cách giường một khoảng về bên tay trái là cửa dẫn vào phòng vệ sinh, ngay bên cạnh là một căn phòng riêng để đựng hồ sơ.

    Hệ thống đèn trong phòng được ngăn cách bằng một lớp nhựa mỏng nên không sáng quá.

    Đèn màu vàng làm cho căn phòng càng thêm ấm áp.

    Sàn căn phòng lót bằng gạch tráng men màu xám tro, trải phía trên là tấm thảm mềm màu đỏ rượu.

    Giữa căn phòng còn kê một cái bàn gỗ có lớp kính lót bên trên, xung quanh bàn là ba chiếc sô pha.

    Một cái đơn ở đầu bàn và hai cái dài ở hai bên.

    Nó ngồi vào chiếc ghế cạnh bàn làm việc, giở xấp hồ sơ trên bàn ra đọc.

    Đây là hồ sơ sơ lược về Hắc Long bang và các bang phái khác trên thế giới.

    Nó thực sự đã muốn xem những thông tin này rất lâu rồi, thực sự không thể chần chừ nữa.

    Tuy nó đã hách được hệ thống máy chủ của Hắc Long bang nhưng trong đó lại không hề có thông tin về bang.

    Ra là đều được ghi vào hồ sơ và bảo quản trong đây.

    Nó lập tức giở ra nghiên cứu mà không hề ngần ngại...
     
    Cặp Song Sinh Bá Đạo
    Chap 8


    "Sơ lược về Hắc Long bang:

    Tổ chức Hắc Long bang đứng thứ hai trong thế giới ngầm, gồm có: hơn 100 chi nhánh trên 70 quốc gia đồng minh, mỗi chi nhánh gồm 500 thuộc hạ cấp thấp làm việc trong phạm vi bán kính 50km.

    20 hacker, 200 thuộc hạ cấp cao và tất cả chi nhánh đều ngụy trang thành một phân nhánh công ty của tập đoàn Bạch thị của ông bà ngoại.

    Có thể nói tập đoàn Bạch thị là tập đoàn lớn nhất thế giới, có công ti chi nhanh trên 70 quốc gia.

    Tất cả chi nhánh đều do một người đứng đầu cai quản và sử lí công việc, đó chính là bang chủ Hắc Long bang.

    Ngoài ra, Hắc Long bang còn bí mật kết đồng minh với Mafia ở Ý, có đồng minh là 40 quốc gia lớn nhất trên thế giới, là băng đảng lớn nhất trong thế giới ngầm này.

    Còn có bang Deat đứng thứ 3 và Hắc Lang thứ 4.

    Hai bang phái này luôn phối hợp với nhau để gây khó dễ cho Hắc Long bang cả ở trong tối lẫn ngoài sáng.

    Bang chủ của Deat là một kẻ cao ngạo, tự đại và luôn đi những nước nguy hiểm bởi lẽ hắn là loại người luôn muốn nắm quyền lực trong tay.

    Ngoài ra cứ 3 năm một lần, giữa hai bang Mafia và Hắc Long mỗi bên sẽ đưa ra 20 người qua bang kia để thực tập và nâng cao thực lực cá nhân.

    20 người đó sẽ thực tập sống còn trong vòng 4 năm, nếu ai có thể sống sót chở về thì sẽ được bổ sung vào hàng ngũ nội bộ.

    Đây là một trận cá cược mạng sống của những kẻ gan dạ và muốn vào được khu nội bộ.

    Mặc dù nói là sang bang kia để học tập nhưng thực chất là phái người sang để thăm dò lực lượng đồng minh.

    Thăm dò số lượng vũ khí, số người và thực lực để có thể nâng cao thực lực bản thân cho ngang bằng với phái đồng minh.

    Như vậy thì vừa có thể huấn luyện thuộc hạ, vừa có thể thăm dò thực lực bên kia, đúng là một mũi tên trúng hai đích.

    Trong Hắc Long bang được phân ra nhiều công việc khác nhau như: sát thủ, quản lí hồ sơ, quản lí máy chủ, hacker, chế tạo vũ khí,...

    Trong đó có 5000 thuộc hạ cấp thấp đang được huấn luyện, 1000 thuộc hạ cấp cao, 1400 hacker, 200 sát thủ, 500 thuộc hạ nội bộ, 30 người quản lí máy chủ,...

    Kho vũ khí thì có đầy đủ từ loại đơn giản cho đến loại quân sự hạng nặng, hiện giờ do Thiên Lăng quản lí và thường được bán cho giới chính trị."

    Nó vừa đọc xong vừa ngồi suy nghĩ, không để ý anh đã vào lúc nào.

    Anh vỗ nhẹ vào vai nó, khuôn mặt nghiêm túc của anh chứa sự dịu dàng, cũng có chút lo lắng nói nhỏ:

    "Anh biết là em nóng lòng muốn đọc thông tin về Hắc Long bang... nhưng đọc ngay lúc ba mẹ vừa đi thì..."

    Nghe thấy tiếng anh nói bên cạnh, nó hơi ngẩng đầu lên nhìn thẳng vào mắt anh, đôi mắt nó long lanh hẳn lên, trái ngược với khuôn mặt nghiêm túc kia.

    Việc này làm anh không kịp trở tay, mặt anh đen lại:

    "Em làm ơn đừng có giở bộ mặt đấy ra được không...."

    Ngừng lại một chút như đang suy tính gì đó, anh thở dài nhẹ rồi vẻ mặt không đành lòng nói tiếp:

    "Thế này, còn 1 năm nữa là lại đến kì tập huấn ở Mafia... trong một năm này thì anh sẽ cho người dạy em tất cả mọi thứ, em sẽ thực tập ở đó trong 4 năm, khi em trở về thì anh sẽ cho em lên làm bang chủ Hắc Long bang.

    Em thấy thế nào?"

    Nó nhìn anh chần chừ một lúc lâu như đang suy nghĩ điều gì đó.

    Việc này là đương nhiên bởi vì Vương Thiên Lăng kia đâu có bao giờ chịu làm việc miễn phí như vậy?

    "Điều kiện?"

    Thấy nó hỏi vậy thì anh cười gian xảo, nụ cười gian xảo này lại hợp với khuôn mặt anh một cách kì lạ a.

    Đúng là cái tính thương nhân trời ban!

    "Thì~ em phải hứa từ nay về sau sẽ gọi anh là 'anh trai', còn nữa, anh chỉ quản lí bang trong thời gian em đi thôi, khi nào trở về thì em phải tự thân vận động."

    Vừa nghe được câu đầu mặt nó đã đen như đ*t nồi, nghe đến hết câu thì nó chỉ muốn xông lên mà cho anh ăn một viên kẹo đồng.

    Đây là muốn vứt hết cái đống công việc trong bang cho nó giải quyết hộ sao?

    Bây giờ ba còn đang ở Mỹ chẳng biết khi nào mới quay lại...

    Anh thấy mặt nó hết đen rồi lại chuyển sang hơi buồn thì liền biết nó đang nhớ đến ba, làm anh cũng đột nhiên cảm thấy như vậy.

    Lo lắng cho bệnh của ba, liệu ba có tỉnh lại không, khi nào thì ba mới trở về...

    Anh vẫn cố giữ nụ cười trên môi, khuôn mặt tươi rói như đang chờ đợi câu trả lời của nó.

    "A_ a__ anh... trai"

    Nghe nó gọi như vậy thì anh lập tức đơ toàn tập, gì chứ, nó chịu nói thật sao trời?

    A~ cuối cùng, sau bao nhiêu năm không ngừng cố gắng, cuối cùng nó đã chịu gọi một tiếng anh trai rồi!

    Anh bây giờ vui như mở hội, vui từ trong ra ngoài từ ngoài vào trong mà quên luôn cái trò gian xảo vừa rồi ở chỗ nào đó...

    Khuôn mặt phúng phính của anh cười tươi hết cỡ, nhảy chồm đến ôm chặt nó nói:

    "Ưi~ ra đây anh thưng~"

    Và... lúc này thì nó đã thực sự tức giận.

    Nó 'tặng' nguyên một quả đấm vào mặt anh, ngay sau đó là một cước khiến anh không đứng nổi, giọng anh như sắp khóc nói:

    "Em... em nỡ lòng nào...

    đá vào chỗ 'hiểm' như vậy chứ____"

    Nó nhìn anh ngồi bệt xuống sàn mà mếu thì hừ lạnh một cái, không nói gì cứ thế đi ra ngoài.

    Ông quản gia từ bên ngoài đi vào, trên tay là khay trà bánh vẫn còn bốc hơi nóng.

    Nhìn thấy cảnh này thì đơ mặt, mắt chữ O mồm chữ A mà nhìn nó.

    Đây có còn là tiểu thiếu chủ ngây thơ dễ thương lúc trước không vậy?
     
    Back
    Top Bottom