Cập nhật mới

Khác (CaoH) Hoàng Đế Dâm Loạn

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
181,601
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
404089171-256-k107499.jpg

(Caoh) Hoàng Đế Dâm Loạn
Tác giả: KaraKaivn
Thể loại: Cổ đại
Trạng thái: Hoàn thành


Giới thiệu truyện:

câu chuyện dựa trên nhân vật lịch sử có thật đó là Lưu Tống Hiếu Vũ Đế và mối quan hệ bất chính của ông ta với mẹ ruột của mình là Thái hậu Lộ Huệ Nam



xxx​
 
(Caoh) Hoàng Đế Dâm Loạn
Men Say Dẫn Lối


Buổi sớm tháng Chín, kinh thành Kiến Khang vẫn còn vương hơi lạnh cuối thu.

Cổng thành vừa mở, cờ lệnh hoàng đế đã phấp phới bay về phía Tử Cấm.

Lưu Tuấn, nay đã là Tống Hiếu Vũ Đế, ngồi trên ngựa trắng, áo bào gấm thêu rồng vàng tung bay.

Đằng sau ông, ba nghìn cấm quân chỉnh tề, vó ngựa dồn dập như sấm.

Nhưng trong lòng vị tân hoàng, chỉ có một ý nghĩ: mẫu hậu.

Năm năm xa cách.

Năm năm Lộ Huệ Nam bị giam lỏng ở Vũ Lăng, sống cảnh mẹ góa con côi.

Năm năm Lưu Tuấn cầm quân thảo phạt, máu nhuộm sa trường, chỉ mong ngày trở về ôm lấy mẹ.

Giờ đây, ông đã là thiên tử, và bà sẽ là Thái hậu tôn quý nhất thiên hạ.

Lễ sắc phong được chuẩn bị trong bảy ngày bảy đêm.

Điện Thái Hòa vàng son rực rỡ, hương trầm quyện lẫn tiếng nhạc cung đình.

Lưu Tuấn tự tay cầm chiếu thư, quỳ trước mẹ.

“Thần nhi Lưu Tuấn, nay là hoàng đế, kính phong mẫu thân Lộ thị làm Hoàng Thái hậu, nghi lễ tam cung lục viện, vạn thọ vô cương.”

Lộ Huệ Nam, nay đã ngoài bốn mươi, vẫn giữ được nét đẹp quý phái.

Da bà trắng như ngọc, đôi mắt sáng tựa hồ thu, môi đỏ mọng như son.

Bà mặc áo bào phượng thêu kim tuyến, nặng trĩu nhưng không che nổi thân hình đầy đặn.

Khi bà bước lên bậc ngọc, ngực phập phồng dưới lớp lụa mỏng, khiến bao ánh mắt trong triều phải cúi đầu.

Lưu Tuấn ngẩng lên, nhìn mẹ.

Ánh mắt ông không giấu được sự si mê.

Bà là người phụ nữ duy nhất ông từng kề cận từ thuở ấu thơ, từng ngủ chung giường, từng ôm ấp khi sợ sấm sét.

Giờ đây, bà vẫn đẹp, vẫn là mẫu hậu của ông, nhưng trong lòng vị hoàng đế trẻ tuổi, một ngọn lửa lạ lùng đã âm ỉ cháy.

Buổi yến tiệc kéo dài đến tận khuya.

Hậu cung mở rộng, đèn lồng treo cao, rượu ngon tuôn chảy như suối.

Hoàng thân quốc thích, vương công đại thần lần lượt nâng chén chúc mừng Thái hậu.

“Thái hậu thiên tuế!

Hoàng thượng thiên tuế!”

Lộ Huệ Nam ngồi trên ghế phượng, má hồng vì rượu.

Bà vốn không quen uống, nhưng hôm nay vui quá, buồn quá, mọi thứ như giấc mộng.

Bà cười, nâng chén, uống cạn.

Ly này qua ly khác, rượu ngon thấm vào huyết quản, khiến bà lâng lâng.

“Thái hậu, thần chúc người phúc như Đông Hải, thọ tỷ Nam Sơn!”

Lại một ly nữa.

Bà cười, gật đầu, uống.

Môi bà ướt át, đỏ mọng.

Áo lụa mỏng dính sát da, lộ rõ đường cong ngực, eo, mông.

Lưu Tuấn ngồi bên cạnh, mắt không rời mẹ.

Ông cũng uống, uống nhiều, nhưng không say bằng bà.

Đến khi trăng lên cao, Lộ Huệ Nam đã chuếnh choáng.

Bà vịn tay cung nữ, giọng lí nhí:

“Ta… ta mệt rồi.

Về cung.”

Cung nữ dìu bà rời điện.

Lưu Tuấn nhìn theo, lòng bồn chồn.

Ông nhớ ngày xưa, dù đã mười lăm tuổi, vẫn thích nằm ngủ cạnh mẹ, đầu gối lên ngực bà, nghe nhịp tim đều đặn.

Giờ đây, ông là hoàng đế, nhưng vẫn muốn như vậy.

Yến tiệc tan.

Lưu Tuấn cũng say.

Ông đứng dậy, bước chân hơi loạng choạng.

Thái giám hầu hạ hỏi:

“Bệ hạ về cung nghỉ ngơi?”

“Không.

Trẫm muốn…

đến điện Hiển Dương.”

Thái giám ngạc nhiên, nhưng không dám hỏi.

Hai tên thái giám trẻ theo ông, cầm đèn lồng, rón rén bước qua hành lang dài.

Đêm khuya, hậu cung im lặng, chỉ có tiếng gió thoảng qua mái ngói.

Điện Hiển Dương sáng mờ ánh nến.

Cung nữ canh cửa quỳ xuống khi thấy hoàng đế.

“Thái hậu đã ngủ chưa?”

“Dạ, Thái hậu say rượu, vừa ngủ.”

Lưu Tuấn gật đầu.

Ông sai hai thái giám đứng ngoài cửa, rồi một mình bước vào.

Trong điện, hương trầm vẫn còn.

Lộ Huệ Nam nằm trên giường ngọc, áo bào phượng đã cởi, chỉ còn lớp áo lót mỏng manh.

Bà nằm nghiêng, tóc xõa trên gối, ngực phập phồng theo nhịp thở.

Da bà trắng hồng dưới ánh nến, núm vú ẩn hiện qua lớp lụa.

Lưu Tuấn đứng lặng, nhìn mẹ.

Hơi men bốc lên, ông cởi bỏ áo ngoài, chỉ còn lớp áo lót mỏng.

Ông bước đến giường, nhẹ nhàng nằm xuống bên cạnh bà.

“Mẫu hậu…”

ông thì thầm, giọng khàn khàn vì rượu.

Lộ Huệ Nam không tỉnh.

Bà mơ màng, tưởng đang ở Vũ Lăng, bên con trai bé bỏng.

Lưu Tuấn ôm mẹ từ phía sau, tay vòng qua eo bà, kéo sát vào lòng.

Cơ thể bà ấm áp, mềm mại.

Ông hít sâu mùi hương quen thuộc – mùi sữa, mùi hoa quế, mùi của mẹ.

Dương vật ông cương cứng, cọ vào khe mông bà qua lớp lụa.

Ông không nghĩ gì, chỉ thấy nóng ran.

Tay ông vô thức luồn lên, chạm vào ngực mẹ.

Núm vú bà cứng lên dưới ngón tay ông.

Bà cựa mình, rên khẽ trong giấc ngủ.

Lưu Tuấn không dừng lại.

Ông kéo áo bà lên, lộ ra bầu ngực đầy đặn.

Ông cúi xuống, ngậm lấy núm vú, mút nhẹ.

Lộ Huệ Nam mơ màng, tưởng đang mơ, tay vô thức ôm đầu con.

“Tuấn nhi…” bà thì thầm.

Lưu Tuấn nghe thấy, dục vọng bùng lên.

Ông cởi bỏ quần, dương vật to lớn bật ra, nóng hổi.

Ông kéo áo bà xuống, luồn tay vào giữa hai đùi bà.

Âm đạo bà đã ướt, dù bà vẫn ngủ say.

Ông nằm lên người mẹ, tách đùi bà ra, rồi chậm rãi đẩy vào.

Âm đạo bà chặt, ấm, co thắt quanh dương vật ông.

Lưu Tuấn rên lên, thúc sâu.

Bà đau đớn trong giấc ngủ, nhưng không tỉnh.

Ông thúc mạnh hơn, nhanh hơn, mồ hôi nhỏ giọt.

“Ôi… mẫu hậu…”

ông thì thầm, giọng lạc đi vì khoái lạc.

Bà rên khẽ, hông vô thức đón nhận.

Ông xuất tinh, tinh dịch nóng hổi bắn sâu vào trong bà.

Ông nằm yên, ôm mẹ, ngủ thiếp đi trong men say.

Sáng hôm sau, ánh nắng chiếu qua rèm cửa.

Lộ Huệ Nam tỉnh dậy, đầu đau như búa bổ.

Bà thấy mình khỏa thân, dưới thân ướt át.

Bà giật mình, nhưng không nhớ gì.

Chỉ thấy cơ thể mỏi mệt, như vừa trải qua một đêm cuồng nhiệt.

Lưu Tuấn đã dậy từ sớm.

Ông mặc áo, nhìn mẹ.

Bà vẫn bình thản, chải tóc, sai cung nữ chuẩn bị nước tắm.

Ông thở phào, rời điện.

Nhưng trong lòng ông, dục vọng đã gieo mầm.

Từ đó, Lưu Tuấn thường xuyên đến điện Hiển Dương.

Ban đầu là thăm mẹ, rồi là uống rượu cùng bà, rồi là nằm ngủ chung như ngày xưa.

Nhưng mỗi lần say, ông lại ôm mẹ, lại quan hệ với bà trong giấc ngủ.

Lộ Huệ Nam không nhớ gì.

Bà chỉ thấy cơ thể mình ngày càng mỏi mệt, nhưng lại lạ lùng sung sức.

Bà không biết, con trai mình đã phạm phải tội loạn luân, và dục vọng của ông, chỉ mới bắt đầu.
 
(Caoh) Hoàng Đế Dâm Loạn
Ngựa Quen Đường Cũ


Mười lăm ngày sau lễ sắc phong, kinh thành Kiến Khang đã bước vào tiết trọng thu.

Gió đêm thổi qua hành lang Tử Cấm, mang theo hương quế từ Ngự Hoa viên.

Hậu cung vẫn rực rỡ đèn lồng, nhưng không còn tiếng nhạc réo rắt như đêm yến tiệc.

Chỉ có tiếng cười nói xa xa từ điện Vĩnh Hưng, nơi các phi tần mới được tuyển đang tranh nhau hầu hạ hoàng đế.

Lưu Tuấn không ở đó.

Ông ngồi một mình trong thư phòng, trước án thư bày đầy tấu sớ chưa phê.

Ánh nến chập chờn chiếu lên khuôn mặt tuấn tú, nhưng đôi mắt lại đục ngầu men rượu.

Trên tay ông là chén ngọc, rượu Đỗ Khang còn nửa.

Ông uống một ngụm, vị cay nồng lan tỏa, nhưng không xua nổi hình ảnh ám ảnh từ mười lăm đêm trước.

Ông nhớ về mẫu hậu trong đêm đó. nhớ cái cảnh bà nằm nghiêng trên giường ngọc, áo lót mỏng manh, ngực phập phồng.

Dương vật ông cương cứng trong bà, co thắt, nóng hổi.

Tinh dịch bắn sâu.

Bà rên khẽ trong giấc ngủ, gọi tên ông: “Tuấn nhi…”

Lưu Tuấn đặt chén xuống, tay run nhẹ.

Ông biết mình đã phạm tội tày đình.

Loạn luân.

Tội chết.

Nhưng cơ thể ông không quên.

Mỗi đêm, ông mơ thấy bà.

Mỗi sáng, ông tỉnh dậy với quần lót ướt át.

Ông đã cố ở lại điện Vĩnh Hưng, ôm ấp các phi tần trẻ trung, nhưng không được.

Ngực chúng nhỏ, eo chúng thon, nhưng không phải mẫu hậu.

Không phải mùi hương quen thuộc, không phải làn da ấm áp ông từng gối đầu từ thuở bé.

Ông đứng dậy, áo bào ngoài khoác hờ.

Thái giám trực ngoài cửa quỳ xuống:

“Bệ hạ chưa nghỉ?”

“Trẫm muốn đến điện Hiển Dương.”

Thái giám ngẩn người.

Đã là giờ Tý, Thái hậu hẳn đã ngủ.

Nhưng ông không dám hỏi.

Chỉ lặng lẽ cầm đèn lồng, đi trước dẫn đường.

Điện Hiển Dương tối om, chỉ có ánh nến le lói từ nội điện.

Cung nữ canh cửa giật mình khi thấy bóng hoàng đế, vội quỳ:

“Bệ hạ…”

“Thái hậu đâu?”

“Dạ, Thái hậu vừa tắm xong, đang chải tóc.”

Lưu Tuấn gật đầu, bước vào.

Hương hoa quế nồng nàn lan tỏa.

Nội điện ấm áp, bình phong ngọc ngăn cách, phía sau là tiếng nước nhỏ giọt.

Lộ Huệ Nam đang ngồi trước gương đồng, tóc dài xõa xuống lưng, chỉ mặc một lớp áo lót lụa trắng mỏng tang.

Bà vừa tắm, da hồng hào, nước còn đọng trên vai, nhỏ xuống khe ngực.

Lưu Tuấn đứng lặng sau bình phong, nhìn mẹ.

Ánh nến chiếu lên thân thể bà, đường cong hoàn mỹ.

Ngực đầy đặn, núm vú hồng hào ẩn hiện.

Eo thon, mông nở nang.

Ông nuốt nước bọt, dương vật cương lên trong quần.

Lộ Huệ Nam quay lại, giật mình:

“Tuấn nhi?

Sao con lại đến giờ này?”

Giọng bà dịu dàng, nhưng hơi lo lắng.

Mười lăm ngày qua, bà cảm thấy cơ thể mình lạ lùng.

Đêm nào cũng mỏi mệt, dưới thân ướt át, nhưng không hiểu vì sao.

Bà nghĩ do tuổi tác, hoặc do rượu đêm yến tiệc.

Bà không nhớ gì về đêm ấy.

Lưu Tuấn bước tới, giọng khàn khàn:

“Mẫu hậu, con… nhớ người.”

Ông ôm mẹ từ phía sau, tay vòng qua eo bà, kéo sát vào lòng.

Lộ Huệ Nam giật mình, cố đẩy ra:

“Tuấn nhi, không được.

Con là hoàng đế, mẫu hậu là…”

Nhưng Lưu Tuấn không nghe.

Môi ông áp vào cổ bà, hít sâu mùi hương.

Tay ông luồn lên, chạm vào ngực mẹ qua lớp lụa mỏng.

Núm vú bà cứng lên dưới ngón tay ông.

“Tuấn nhi!

Dừng lại!”

Bà quay người, đẩy ông ra, mặt đỏ bừng.

“Chúng ta là mẹ con!”

Lộ Huệ Nam sững sờ.

Đêm ấy?

Bà không nhớ.

Nhưng cơ thể bà phản bội.

Khi tay con trai chạm vào ngực, bà thấy nóng ran.

Âm đạo bà co thắt, ướt át.

Bà hoảng sợ, đẩy mạnh hơn:

“Không!

Con say rồi.

Về cung đi!”

Nhưng Lưu Tuấn không buông.

Ông bế mẹ lên, đặt xuống giường ngọc.

Bà giãy giụa, nhưng ông đè lên, tay kéo áo bà xuống.

Bầu ngực đầy đặn bật ra, núm vú hồng hào run rẩy.

“Tuấn nhi… không…”

Bà van xin, nước mắt lăn dài

Lưu Tuấn cúi xuống, ngậm lấy núm vú mẹ, mút mạnh.

Bà rên lên, đau đớn xen khoái lạc.

Tay ông luồn xuống, tách đùi bà ra.

Âm đạo bà đã ướt, ngón tay ông trượt vào dễ dàng.

“Mẫu hậu… người ướt rồi…”

Ông thì thầm, giọng lạc đi.

Lộ Huệ Nam khóc, nhưng cơ thể không nghe lời.

Hông bà vô thức đón nhận ngón tay con.

Lưu Tuấn cởi quần, dương vật to lớn bật ra, nóng hổi.

Ông đặt vào cửa âm đạo bà, rồi chậm rãi đẩy vào.

“Không…

Tuấn nhi…

đau…”

Bà rên rỉ, tay bấu chặt ga giường.

Nhưng ông không dừng.

Ông thúc sâu, dương vật lấp đầy bà.

Âm đạo bà co thắt, ôm chặt lấy con trai.

Lưu Tuấn rên lên, bắt đầu nhịp điệu.

Mạnh mẽ, nhanh dần.

Tiếng da thịt vỗ vào nhau vang lên trong đêm khuya.

“Mẫu hậu…

ôi… chặt quá…”

Ông thì thầm, tay bóp ngực bà.

“Tuấn nhi… nhẹ thôi…

ôi…”

Lưu Tuấn nghe mẹ rên, dục vọng bùng nổ.

Ông thúc mạnh hơn, sâu hơn.

Mồ hôi nhỏ giọt, hòa quyện.

Cuối cùng, ông xuất tinh, tinh dịch nóng hổi bắn sâu vào trong bà.

Bà cũng lên đỉnh, âm đạo co giật, nước mắt lăn dài.

Họ nằm yên, thở dốc.

Lưu Tuấn ôm mẹ, thì thầm:

“Mẫu hậu, con yêu người.”

Lộ Huệ Nam không đáp.

Bà nằm im, nước mắt thấm ướt gối.

Bà biết, từ đêm nay, mọi thứ đã thay đổi mãi mãi.

Sáng hôm sau, Lưu Tuấn rời điện Hiển Dương trước khi mặt trời mọc.

Ông mặc áo chỉnh tề, mặt không biểu cảm.

Nhưng trong lòng, ông biết mình không thể dừng lại.

Lộ Huệ Nam tỉnh dậy muộn.

Bà đau đớn, dưới thân ướt át tinh dịch.

Bà khóc, nhưng không dám nói với ai.

Bà tự nhủ, chỉ lần này thôi.

Vì con trai cô đơn.

Vì bà thương con.

Nhưng bà không biết, Lưu Tuấn đã nghiện.

Nghiện cơ thể mẹ.

Nghiện cảm giác chinh phục người phụ nữ đã sinh ra mình.

Và “ngựa quen đường cũ”, ông sẽ còn quay lại.

Nhiều lần nữa.
 
(Caoh) Hoàng Đế Dâm Loạn
Thỏa Hiệp Với Dục Vọng


Mùa đông đến sớm ở Kiến Khang.

Gió bấc rít qua mái ngói lưu ly, len lỏi vào từng khe cửa Tử Cấm.

Lò than trong điện Hiển Dương cháy đỏ, tỏa hương trầm lẫn long diên.

Lộ Huệ Nam ngồi trước án thư, tay cầm quyển kinh thư, nhưng mắt chẳng nhìn chữ.

Bà đã đọc đi đọc lại một trang từ giờ Mão đến giờ Thìn, mà vẫn không hiểu nổi một câu.

Ba mươi ngày kể từ đêm định mệnh.

Ba mươi đêm Lưu Tuấn lén đến, ba mươi lần bà khóc, rồi rên, rồi ôm lấy con trai mình trong khoái lạc tội lỗi.

Bà đã cố.

Cố khóa cửa, cố sai cung nữ canh gác, cố uống thuốc an thần để ngủ say không biết gì.

Nhưng vô ích.

Cánh cửa gỗ lim không ngăn nổi long thể hoàng đế.

Cung nữ chỉ dám quỳ ngoài thềm.

Còn thuốc… chỉ khiến bà mơ màng hơn, khiến cơ thể bà đón nhận con trai mình dễ dàng hơn.

Bà đặt kinh thư xuống, tay vô thức sờ lên bụng.

Không thai.

Bà biết.

Nhưng mỗi lần tinh dịch nóng hổi bắn sâu vào tử cung, bà đều sợ.

Sợ mang thai con của chính con mình.

Sợ thiên hạ biết.

Sợ chính mình… nghiện.

Cửa điện khẽ mở.

Một bóng áo gấm vàng lặng lẽ bước vào.

Lưu Tuấn.

Không thái giám, không đèn lồng.

Chỉ có ông và mùi rượu Đỗ Khang thoang thoảng.

“Tuấn nhi…”

Lộ Huệ Nam đứng bật dậy, giọng run run.

“Hôm nay là ngày gì mà con lại đến sớm thế?”

Lưu Tuấn không đáp.

Ông đóng cửa, cài then.

Rồi bước tới, ánh mắt sáng rực như sói đêm.

Tay ông cầm một bình sứ nhỏ, bên trong là rượu quý từ Tây Vực – say mà không đau đầu, chỉ khiến huyết mạch sôi trào.

“Mẫu hậu, con mang rượu đến.

Uống với con một chén.”

Bà lùi lại, lắc đầu:

“Không.

Đêm qua con đã…

Ta mệt lắm rồi.”

Lưu Tuấn cười khẽ, đặt bình rượu lên án, rót đầy hai chén ngọc.

Ông bưng một chén, đưa tới trước mặt bà.

“Chỉ một chén.

Để con thấy mẫu hậu vui.”

Lộ Huệ Nam nhìn chén rượu.

Đỏ như máu.

Bà biết nếu uống, đêm nay bà sẽ lại thua.

Nhưng ánh mắt con trai – vừa van xin, vừa ra lệnh – khiến bà không thể từ chối.

Bà nhận chén, uống cạn.

Rượu vào, nóng ran.

Bà ngồi xuống ghế, mặt đỏ bừng.

Lưu Tuấn ngồi cạnh, tay vòng qua vai bà, kéo sát vào lòng.

“Mẫu hậu, con nhớ người cả ngày.

Sáng triều, phê tấu sớ, chỉ nghĩ đến đêm nay được ôm người.”

Bà run rẩy, muốn đẩy ra, nhưng tay ông đã luồn vào áo, chạm vào ngực.

Núm vú bà cứng lên ngay lập tức.

Bà cắn môi, nước mắt lăn dài.

“Tuấn nhi… dừng lại.

Chúng ta không thể…”

Nhưng ông không nghe.

Ông bế bà lên, đặt xuống giường ngọc.

Áo bào phượng của bà bị kéo xuống tận eo, lộ ra thân trên trắng ngần.

Lưu Tuấn cúi xuống, ngậm lấy núm vú trái, mút mạnh.

Tay kia xoa bóp bầu ngực phải, ngón cái vê núm đến đỏ ửng.

Lộ Huệ Nam rên lên, đau đớn xen khoái lạc.

Bà đẩy đầu con, nhưng yếu ớt.

“Không…

Tuấn nhi… nhẹ thôi…”

Lưu Tuấn nghe mẹ rên, dục vọng bùng nổ.

Ông kéo áo bà xuống hoàn toàn, rồi cởi áo mình.

Thân thể ông rắn chắc, cơ bụng sáu múi, dương vật đã cương cứng từ lâu, đầu khấc đỏ au, rỉ dịch trong.

Ông quỳ giữa hai đùi mẹ, tách rộng ra.

Âm đạo bà đã ướt, lông mu đen nhánh ướt át dưới ánh nến.

Ông cúi xuống, liếm một đường dài từ hậu môn lên âm vật.

Lộ Huệ Nam giật nảy, rên lớn:

“A… không… chỗ đó bẩn…”

Nhưng ông không dừng.

Lưỡi ông xoáy vào âm vật, mút mạnh.

Bà run rẩy, nước âm đạo tuôn ra.

Ông liếm sạch, rồi ngẩng lên, cười:

“Mẫu hậu ngọt lắm.

Con muốn uống mãi.”

Bà xấu hổ, che mặt.

Nhưng ông đã nằm lên, dương vật đặt vào cửa âm đạo.

Ông không vào ngay, chỉ cọ cọ, đầu khấc chà xát âm vật bà.

“Tuấn nhi… vào đi…

đừng hành mẫu hậu…”

Bà thì thầm, giọng đã lạc.

Lưu Tuấn nghe thế, dục vọng như lửa cháy.

Ông thúc mạnh một phát, dương vật lút cán vào trong bà.

Âm đạo bà co thắt, ôm chặt lấy con trai.

“Ôi… mẫu hậu… chặt quá…”

Ông rên lên, bắt đầu nhịp điệu.

Lần này không còn nhẹ nhàng.

Ông thúc mạnh, nhanh, sâu.

Mỗi cú thúc như muốn xuyên thủng tử cung bà.

Tiếng da thịt vỗ vào nhau vang lên đều đặn.

Lộ Huệ Nam rên rỉ liên tục, tay bấu chặt lưng con, móng tay cào đỏ da.

“Tuấn nhi… chậm thôi…

ôi… sâu quá…”

Nhưng ông không chậm.

Ông lật bà lại, để bà quỳ doggy.

Tay bóp mông bà, rồi thúc từ phía sau.

Góc này sâu hơn, đầu khấc chạm tận tử cung.

Bà hét lên, rồi rên rỉ:

“A… chỗ đó… sướng…

Tuấn nhi…”

Lưu Tuấn nghe mẹ nói “sướng”, càng điên cuồng.

Ông vỗ nhẹ mông bà, rồi thúc nhanh hơn.

Mồ hôi nhỏ giọt, hòa quyện.

Cuối cùng, ông xuất tinh, tinh dịch bắn mạnh vào tử cung.

Bà cũng lên đỉnh, âm đạo co giật, nước âm đạo phun ra ướt đẫm ga giường.

Họ nằm yên, thở dốc.

Lưu Tuấn ôm mẹ từ phía sau, dương vật vẫn cắm trong bà, thì thầm:

“Mẫu hậu, con muốn đêm nào cũng thế này.”

Lộ Huệ Nam không đáp.

Bà nằm im, nước mắt lăn dài.

Nhưng trong lòng, bà biết mình đã thua.

Thua dục vọng.

Thua con trai.

Thua chính cơ thể mình.

Ba ngày sau – Điện Hiển Dương, Lưu Tuấn lại đến.

Lần này không rượu.

Chỉ có ông và một hộp gỗ nhỏ.

Bên trong là một chiếc roi da mềm, đầu có tua rua.

“Mẫu hậu, con muốn thử cái mới.”

Lộ Huệ Nam run rẩy, nhưng không từ chối.

Bà đã quen.

Quen với việc con trai đến mỗi đêm.

Quen với việc cơ thể mình nóng ran khi nghe tiếng bước chân ông.

Bà cởi áo, nằm sấp trên giường.

Lưu Tuấn dùng roi da vuốt ve lưng bà, rồi xuống mông.

Roi chạm nhẹ, không đau, chỉ tê rần.

Bà rên khẽ.

Rồi ông vào bà từ phía sau, vừa thúc vừa dùng roi vuốt ve núm vú.

Bà lên đỉnh nhanh hơn, rên lớn hơn.

Mười ngày sau, Lưu Tuấn mang đến một cung nữ trẻ.

Cô ta quỳ ngoài cửa, không dám nhìn.

Lưu Tuấn bảo bà dạy cung nữ cách hầu hạ.

Nhưng thực chất, ông muốn bà xem ông quan hệ với người khác – để bà ghen.

Lộ Huệ Nam ngồi trên ghế, mắt đỏ hoe.

Lưu Tuấn ôm cung nữ, nhưng mắt nhìn mẹ.

Ông thúc vào cung nữ, nhưng miệng gọi:

“Mẫu hậu… nhìn con…”

Bà không chịu nổi.

Bà đứng dậy, đẩy cung nữ ra, rồi quỳ xuống, ngậm lấy dương vật con trai.

Lần đầu bà làm thế.

Vị mặn, vị tinh dịch cung nữ còn dính.

Nhưng bà mút, mút say mê.

Lưu Tuấn rên lên, xuất tinh vào miệng mẹ.

Bà nuốt sạch, nước mắt lăn dài.

Từ đó, Lưu Tuấn đến điện Hiển Dương như cơm bữa.

Có khi sáng sớm, có khi nửa đêm.

Bà không còn kháng cự.

Chỉ còn chiều theo.

Chiều theo vì thương con.

Chiều theo vì… nghiện.

Bà bắt đầu thủ dâm khi ông không đến.

Dùng ngón tay, dùng cán lược ngà, tưởng tượng là dương vật con trai.

Bà tự nhủ, chỉ là tạm bợ.

Nhưng thực chất, bà đã bị dục vọng trấn áp hoàn toàn.

Lưu Tuấn biết.

Ông cười.

Ông biết mẹ mình đã thuộc về ông.

Hoàn toàn.
 
(Caoh) Hoàng Đế Dâm Loạn
Sống Như Vợ Chồng


Mùa xuân năm thứ hai Hiếu Vũ, Kiến Khang ấm áp lạ thường.

Hoa đào nở sớm ngoài Ngự Hoa viên, cánh rơi lả tả trên mặt hồ Thái Dịch.

Trong Tử Cấm, không còn tiếng tấu sớ dồn dập, không còn tiếng vó ngựa chiến trận.

Chỉ còn tiếng cười khẽ của các phi tần trong điện Vĩnh Hưng, và tiếng rên rỉ khe khẽ từ điện Hiển Dương - nơi mà ngay cả thái giám lâu năm cũng không dám bước qua thềm khi mặt trời chưa lặn.

Lưu Tuấn đã dời long sàng.Không phải dời khỏi cung, mà dời khỏi chính điện của mình.

Từ ba tháng nay, ông ngủ ở điện Hiển Dương.

Giường ngọc rộng lớn, chăn gấm thêu phượng, giờ đây chỉ dành cho hai người: hoàng đế và Thái hậu.

Cung nữ được lệnh: khi hoàng thượng vào điện, không ai được quấy rầy, dù là giờ triều sớm.

Lộ Huệ Nam không còn mặc áo bào phượng nữa.

Bà mặc áo lụa mỏng, cổ khoét sâu, váy xẻ cao đến đùi.

Lưu Tuấn chọn cho bà.

Ông bảo: "Mẫu hậu mặc thế này mới đẹp.

Con muốn nhìn thấy người mọi lúc."

Bà không phản đối.

Bà đã quen.

Quen với việc thức dậy trong vòng tay con trai, dương vật ông vẫn cắm trong mình từ đêm.

Quen với việc tắm chung trong hồ ngọc, ông kỳ lưng cho bà, rồi lại quan hệ ngay dưới nước.

Quen với việc... gọi ông là "phu quân" trong những phút điên cuồng.

Nước nóng bốc hơi nghi ngút.

Lộ Huệ Nam ngồi trong hồ, nước ngập đến ngực.

Tóc bà búi cao, vài lọn ướt dính vào cổ.

Lưu Tuấn đứng sau bà, tay cầm khăn lụa, lau từng đường cong trên lưng mẹ.

"Tuấn nhi, nước nóng quá..."

Bà thì thầm, giọng nũng nịu.

Ông cười, cúi xuống hôn gáy bà.

Tay luồn xuống nước, xoa bóp ngực bà.

Núm vú cứng lên dưới ngón tay ông.

"Mẫu hậu nóng mới sướng chứ."

Ông thì thầm, giọng khàn khàn.

Bà quay lại, ôm cổ ông.

Môi chạm môi.

Lưỡi quấn lấy nhau.

Nước sóng sánh khi ông bế bà lên thành hồ, đặt ngồi lên mép đá cẩm thạch.

Ông quỳ xuống, tách đùi bà ra, cúi đầu liếm láp.

"A... phu quân..."

Bà rên lên, tay bấu tóc ông.

Lưỡi ông xoáy sâu vào âm đạo, mút mạnh âm vật.

Nước âm đạo bà tuôn ra, hòa vào nước hồ.

Bà lên đỉnh nhanh, run rẩy, nước mắt lăn dài vì khoái lạc.

Lưu Tuấn đứng dậy, dương vật cương cứng từ lâu.

Ông đặt vào cửa âm đạo bà, rồi thúc mạnh.

Nước bắn tung tóe.

Ông ôm bà, vừa thúc vừa thì thầm:

"Mẫu hậu, con muốn người mang thai.

Mang thai con của con."

Bà không đáp.

Chỉ rên rỉ, hông đón nhận từng cú thúc.

Tinh dịch bắn sâu, bà lại lên đỉnh lần nữa.
 
(Caoh) Hoàng Đế Dâm Loạn
Dâm Loạn Bất Tận (hết)


Mùa hạ năm thứ ba Hiếu Vũ, Kiến Khang nóng như lò lửa.

Mặt trời treo giữa trời, nắng vàng rực rỡ chiếu lên mái lưu ly Tử Cấm, phản chiếu thành muôn vàn tia lửa.

Trong hậu cung, hồ Thái Dịch phẳng lặng, chỉ có tiếng ve ran ran trên cành liễu.

Nhưng trong điện Hiển Dương, không khí lại ngột ngạt, nóng bỏng, nồng nặc mùi dục vọng.

Điện đã được cải tạo hoàn toàn.

Bình phong ngọc bị dỡ bỏ.

Giường ngọc được thay bằng long sàng rộng gấp đôi, chạm khắc rồng phượng giao bôi.

Bốn góc giường treo màn lụa đỏ thắm, bên trong là gương đồng lớn – để họ có thể nhìn thấy chính mình trong lúc giao hoan.

Trên án thư, không còn kinh thư, chỉ còn bình rượu Tây Vực, roi da, dây lụa, dầu thơm, và một hộp ngọc chứa “hạt châu kích tình” – thứ khiến phụ nữ điên cuồng khi được nhét vào hậu môn.

Lưu Tuấn không còn rời điện Hiển Dương nữa.

Ông đã ban chiếu: “Hoàng thượng bận tu thân, mọi tấu sớ để lại điện Chính Dương.”

Các đại thần ngỡ ngàng.

Vương hoàng hậu khóc lóc.

Tống quý phi tự vẫn không thành.

Nhưng không ai dám vào.

Vì ai bước qua thềm điện Hiển Dương, sẽ nghe thấy tiếng rên rỉ của Thái hậu – tiếng rên của một người đàn bà đang được thỏa mãn đến tận cùng.

Lộ Huệ Nam nằm ngửa trên long sàng, hai tay bị dây lụa đỏ trói vào đầu giường.

Mắt bà bị bịt kín bằng khăn lụa đen.

Thân thể bà trần truồng, da trắng hồng lấp lánh mồ hôi.

Ngực phập phồng, núm vú đỏ au vì bị kẹp bằng kẹp ngọc nhỏ.

Giữa hai đùi, âm đạo sưng mọng, lông mu ướt át, nhỏ giọt nước âm đạo xuống ga gấm.

Lưu Tuấn đứng bên giường, cũng trần truồng.

Thân thể ông rắn chắc, cơ bụng săn chắc, dương vật cương cứng như sắt, đầu khấc đỏ au, rỉ dịch trong suốt.

Trên tay ông là roi da mềm, đầu tua rua lông công.

“Phu quân…”

Lộ Huệ Nam rên rỉ, hông cứ động.

“Mau vào… thiếp không chịu nổi…”

Lưu Tuấn cười khàn, roi da vuốt nhẹ từ cổ xuống ngực bà.

Tua rua lướt qua núm vú bị kẹp, bà giật nảy, rên lớn:

“A…

đau… sướng…”

Roi da xuống bụng, xuống âm đạo.

Ông dùng tua rua chà xát âm vật bà, rồi bất ngờ quất nhẹ một cái.

Bốp!

Lộ Huệ Nam hét lên, nước âm đạo phun ra thành tia.

Bà run rẩy, lên đỉnh chỉ bằng một roi.

Lưu Tuấn quăng roi, quỳ xuống, ngậm lấy âm đạo bà, mút mạnh.

Lưỡi ông xoáy sâu, hút sạch nước âm đạo.

Bà rên rỉ liên tục, hông dâng cao.

“Phu quân… thiếp muốn… dương vật…”

Lưu Tuấn đứng dậy, dương vật to lớn chĩa thẳng.

Ông mở hộp ngọc, lấy ra một thanh ngọc hình dương vật, dài bằng cổ tay, đầu tròn bóng.

Ông bôi dầu thơm lên thanh ngọc, rồi chậm rãi nhét vào hậu môn bà.

“A… không… hậu môn đau…”

Bà van xin, nhưng hông lại đón nhận.

Thanh ngọc lút cán.

Lưu Tuấn giữ chặt, rồi đặt dương vật thật vào âm đạo bà.

Hai lỗ cùng lúc bị lấp đầy.

Bà hét lên, nước mắt trào ra:

“Phu quân… thiếp chết mất…

đầy quá…”

Lưu Tuấn bắt đầu thúc.

Dương vật thật ra vào âm đạo, thanh ngọc trong hậu môn cũng di chuyển theo nhịp.

Tiếng da thịt vỗ vào nhau, tiếng nước âm đạo bắn tung tóe, tiếng rên rỉ của bà vang khắp điện.

“Ôi… thiếp sướng… phu quân mạnh nữa…”

Lưu Tuấn tăng tốc.

Mồ hôi nhỏ giọt.

Ông cúi xuống, cắn núm vú bà, tay bóp mông.

Bà lên đỉnh liên tục, nước âm đạo phun ra như suối, ướt đẫm long sàng.

Cuối cùng, ông xuất tinh.

Tinh dịch nóng hổi bắn sâu vào tử cung.

Bà co giật, lên đỉnh lần thứ năm, ngất đi trong khoái lạc.

Lộ Huệ Nam tỉnh lại, mắt vẫn bị bịt.

Lưu Tuấn đã tháo dây trói, nhưng kẹp ngọc vẫn trên núm vú.

Bà quỳ xuống, tự động ngậm lấy dương vật ông – giờ đã mềm nhưng vẫn to lớn.

Bà mút say mê.

Lưỡi liếm từ gốc đến đầu, nuốt sâu đến cổ họng.

Ông rên lên, tay giữ đầu bà, thúc vào miệng.

“Mẫu hậu… mút giỏi quá… con sắp ra…”

Bà tăng tốc, tay xoa bóp tinh hoàn ông.

Tinh dịch bắn ra, đầy miệng bà.

Bà nuốt sạch, rồi liếm sạch dương vật, ánh mắt si mê.

Lưu Tuấn gọi hai cung nữ trẻ – hai chị em song sinh, da trắng, ngực lớn.

Họ quỳ ngoài cửa, run rẩy.

Ông ra lệnh:

“Vào đây.

Hầu Thái hậu.”

Lộ Huệ Nam không ghen nữa.

Bà đã quen.

Bà nằm ngửa, tách đùi.

Một cung nữ quỳ giữa đùi bà, liếm âm đạo.

Cung nữ thứ hai bú núm vú bà.

Lưu Tuấn đứng sau, thúc vào hậu môn bà.

Ba người cùng lúc.

Tiếng rên rỉ, tiếng mút, tiếng da thịt vang lên.

Lộ Huệ Nam hét lên trong khoái lạc:

“Phu quân… thiếp sướng… các ngươi liếm mạnh nữa…”

Lưu Tuấn xuất tinh vào hậu môn.

Hai cung nữ cũng lên đỉnh khi thấy cảnh ấy.

Bà phun nước âm đạo vào mặt cung nữ đang liếm.

Lưu Tuấn đuổi cung nữ ra.

Chỉ còn hai người.

Ông bế bà lên, đặt ngồi lên dương vật mình, mặt đối mặt.

Bà ôm cổ ông, hông tự động nhún.

Long sàng rung chuyển.

Gương đồng phản chiếu: Thái hậu cưỡi hoàng đế, ngực nảy tưng tưng, tóc rối bù, mặt đỏ bừng khoái lạc.

“Phu quân… thiếp là thê tử của chàng… mãi mãi…”

Lưu Tuấn ôm mông bà, thúc mạnh từ dưới lên.

Tiếng da thịt vang lên như trống trận.

“Ôi… mẫu hậu… con yêu người… xuất tinh đây…”

Tinh dịch bắn lên, tràn đầy tử cung.

Bà lên đỉnh cuối cùng, hét lớn, nước âm đạo phun ra thành dòng, ướt đẫm sàn ngọc.Họ ngã xuống, ôm chặt nhau.

Mồ hôi, tinh dịch, nước âm đạo hòa quyện.

Điện Hiển Dương nồng nặc mùi dục vọng.

Ba ngày sau, Lưu Tuấn ban chiếu:

“Hoàng Thái hậu Lộ thị, từ nay là Đồng Triều Chính Sự, ở điện Hiển Dương, cùng trẫm xử lý thiên hạ.”

Thiên hạ chấn động.

Nhưng không ai dám phản đối.

Vì ai cũng biết, trong điện Hiển Dương, không còn mẹ con, chỉ còn phu thê.

Mỗi đêm, tiếng rên rỉ lại vang lên.

Mỗi sáng, long sàng lại ướt át.

Mỗi mùa, dục vọng lại bùng cháy.

Lưu Tuấn có thêm mười phi tần, nhưng chỉ ngủ với mẹ.

Câu chuyện của họ sẽ không kết thúc.

Bởi vì dục hỏa, một khi đã cháy, sẽ cháy mãi mãi trong Tử Cấm thành.

-Hết-
 
Back
Top Bottom