Cập nhật mới

Khác Cáo nhỏ mùa hạ

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
400533196-256-k96843.jpg

Cáo Nhỏ Mùa Hạ
Tác giả: hanguyetlinh
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Trò chơi qua ải ,bí ẩn ,kinh dị ,tình yêu ,...

Cp : Hạ Thần × Doãn Linh Kỳ .

"Xin chào ,tôi tên Hạ Thần ,Hạ trong mùa hạ có bạch quả ,Thần trong Thần Kỳ ,Kỳ trong Doãn Linh Kỳ ".

"Doãn Linh Kỳ, Doãn trong Doãn Hạ Hạ cáo nhỏ thích ăn bạch quả ,Kỳ trong Thần Kỳ ,Thần trong Hạ Thần ".

Thời gian bắt đầu cốt truyện :25-8-2021

Cốt truyện nhanh .

Hạ Thần là một sinh viên ,trong một lần cậu nhận được một tấm thẻ gì đó ,và biết được đó là một trò chơi ,vào trò chơi cậu gặp được Doãn Linh Kỳ hai người trở thành người đồng hành ,và trở thành người quan trọng đối với người còn lại ,sao khi trải qua nhiều ải thì họ cũng đến được ải cuối cùng ,Doãn Linh Kỳ biết được sự thật trên người Hạ Thần.



langman​
 
Cáo Nhỏ Mùa Hạ
Chương 1 :Đồng hồ bắt đầu xoay!


Hạ Thần là một sinh viên mới ra trường của nghành kiến trúc ,cậu đang trên đường trở về nhà sau một ngày đi xin việc làm ở các công ty lớn ,ngồi trên xe buýt cậu đâm chiêu nhìn ra ngoài cửa sổ ,bên ngoài người người tấp nập qua lại không khí vui nhộn ,nhưng trong lòng Hạ Thần lại không chút giao động bình thảng nhìn ra ngoài ,bầu trời đã chập tối .Hạ Thần nhìn đồng hồ thì bấy giờ đã là bốn giờ năm mươi phút chiều .

"Ting-ting" ,giọng người tài xế dỏng dạt vang lên :"khu chung cư số chín ,ai xuống thì nhanh lên ".

Hạ Thần nghe giọng người tài xế vang lên ,thì vội đứng dậy xuống xe buýt .Cậu ở một chung cư lớn ,có vẻ cậu rất khá giả trong việc tiền bạc , xuống xe cậu vào thang máy đi lên tầng mười ba chỗ hiện cậu đang sống ,cậu sống một mình ở thành phố này .

"Cạch.."tiếng chìa khóa được cấm vào ổ và cửa mở ra ,Hạ Thần vào nhà ngồi lên ghế sofa tựa người ra sau lấy điện thoại từ trong túi ra và lên mạng xem tin tức và vài video ngắn ,khoảng đúng sáu giờ thì có ai đó bấm chuông nhà cậu ,Hạ Thần bình thản vừa xem điện thoại vừa ra mở cửa ,nhưng trước cửa không có một bóng người nào cả chỉ có một kiện hàng nhỏ ,trên kiện hàng ghi :"Hạ Thần ,22 tuổi ,chung cư số 9 ,tầng 13 phòng 2520 " Hạ Thần thầm đọc lên tiếng ,nhìn xung quanh thì không thấy ai ,kiện hàng còn ghi đúng địa chỉ nên cậu đã đem vào và mở ra muốn xem xem bên trong là thứ quỷ quái gì .

Kiện hàng được mở lộ ra bên trong là một cái đồng hồ cát bằng thủy tinh trong suốt phía dưới có lẽ là một tấm thẻ .Hạ Thần cầm những thứ bên trong ra để xem thử ,vừa cầm tấm thẻ lên thì một cảm giác nhói đau ở tay lang ra ,Hạ Thần khẽ nhíu mày nhìn lại thì thấy tay mình đã chảy máu ,những giọt máu chảy dọc theo tấm thẻ cậu cầm trên tay ,cậu liền quăn tấm thẻ xuống bàn "cạch...".

1 ánh sáng màu vàng chói lóa ,đang khắc lên chiếc thẻ :

Tên : Hạ Thần

Tuổi :22

Giới tính :nam

Nơi ở hiện tại :chung cư số 9 ,tầng 13 ,phòng 2520

Tình trạng :rối loạn đa nhân cách

Ngày cấp : 25-5

Hạ Thần khẽ đọc những dòng chữ được khắc lên tấm thẻ ngay trước mắt cậu ,khẽ nhíu mày lên tiếng :"cái mẹ gì vậy " cậu không thèm để ý đến tấm thẻ kì quái đó nữa mà tiếp túc với việc bấm đt của mình, đợt một cơn chống mặt ập tới như con sóng lớn ,cậu ngã ra ghế sofa ,mắt dần mờ dục đi ,bóng tối bao trùm lấy Hạ Thần ,trong đầu cậu như có một chiếc đồ hồ cứ liên tục ,liên tục xoay không ngừng, tiếng "lạch cạch ,lạch cạch..." cứ vang lên với tốc độ nhanh chóng ,và một chiếc đồ hồ cát nhưng thứ trong đó không phải là cát mà là một chất nhầy nhụa đặt sệt màu đỏ không ngừng nhỏ giọt lên bề mặt thủy tinh ,âm thanh như được khuyết đại bên trong đầu Hạ Thần .

Không biết bao lâu Hạ Thần dần lấy lại được ý thức ,nhìn mọi thứ lạ lẫm trước mắt ,cơn choáng ván vẫn còn ,cậu chóng người ngồi dậy ,khẽ hỏi trong đầu :cái mẹ gì vậy ,lại chuyện gì nữa .Khi dần nhìn rõ trước mắt ,phía không xa là một căn nhà rất to , có vẻ khác cũ kĩ ,nhìn xung quanh thì cũng chẳng có ngôi nhà nào khác nên cậu đã men theo con đường nhỏ lát bằng gạch ,tiếng lọc cọc của nhưng viên gạch va vào nhau , đi được một đoạn cậu nhìn thấy một thanh niên đang đi phía trước ,cậu bèn tiếng đến gần khẽ lên tiếng hỏi :"cho hỏi đây là đâu vậy ?".

Một khoảng yên lặng ,cậu tưởng rằng mình sẽ không nhận được câu trả lời thì người thanh niên lên tiếng giọng lạnh nhạt :"đồng hồ cát..."

Người thanh niên có vẻ ngoài chừng hai mươi lăm-hai mươi sáu tuổi mặc một chiếc áo màu trắng bên ngoài khoát thêm một chiếc áo khoát dài tay ,tóc nhộm tím khói ,trong rất lu manh .

Hạ Thần :"???".

Người thanh niên quay sang nhìn cậu hỏi :"ải đầu...?".

Hạ Thần :"???".

Người thanh niên nhìn vẻ mặt ngu ngơ của Hạ Thần liền có đáp án ,tiếp tục khỏi :"cậu tên gì ".

Hạ Thần đi theo phía sao lên tiếng với vẻ nghi hoặc về những điều mà người thanh nhiên vừa nói :"Hạ Thần...".

"Thẩm Kỳ "Người thanh niên nói ,cậu ta tới trước ngôi nhà thì đưa tay đẩy cửa.

Một mùi ẩm móc sộc thẳng vào mũi Hạ Thần cậu lập tức muốn nôn nay tại chỗ .Thẩm Kỳ đi thẳng vào trong ,Hạ Thần cũng theo sao hai người kiếm đại một chỗ nào đó mà ngồi xuống ,Hạ Thần nhìn xung quanh thì thấy cũng có một vài người ở đây .

Bên trong nhà nhìn cách bài trí có vẻ như là một nơi của quý tộc thời xưa ,những ngọn đèn dầu bị gió thổi phập phồng, phập phồng.

Bây giờ là ban ngày có vẻ ở đây đang là mùa đông ,bên ngoài trời bắt đầu mưa ,những giọt mưa "tí tách....tí cách" nhỏ giọt lên những tấm gạch bên ngoài như tạo ra một bản nhạc giao hưởng nhưng đầy bi thương .Hạ Thần cảm giác cả da gà da vịt của cậu điều dựng dứng lên .

"Nè ,đây là đâu vậy chứ ,ngày mai tôi còn phải đi làm đấy ,không rãnh để chơi với các người đâu "là một người đàn ông khoảng chừng ba mươi bảy-ba mươi tám tuổi ,với vẻ mặt tức giận .

Không ai đáp lại lời ông ta ,Hạ Thần cũng nhìn ông ta trong đầu cậu bấy giờ cũng có vô ngàn câu hỏi muốn hỏi ,nhưng nhìn bầu không khí quỷ dị trước mắt nên cậu không dám lên tiếng ,im lặng ngồi cạnh Thẩm Kỳ.

"Mẹ kiếp!

Mấy người bị câm hết à " người đàn ông liên túc la thét .

"Anh im đi ,muốn đi thì đi cửa bên kia không tiễn "một người khác tức giận khi nghe tiếng la thét của ông ta ,liền quát lại .

Bổng chóc căn phòng yên lặng ,một tiếng "lọc cọc ..." của tiếng giày vang lên từ phía cầu thang truyền xuống "lọc..cọc...lọc...cọc..." khi thân hình trước mắt hiện ra là một cô bé khoảng chừng mười tuổi ,mái tóc đen xõa ngang.

Hạ Thần nhìn kĩ vào đôi mắt cô bé ,bổng chóc như tim ngừng đập ,theo phản xạ lùi lại phía sau một bước ,vội nắm lấy khúc áo của người bên cạnh .

Thẩm Kỳ thấy Hạ Thần nắm áo mình thì nhìn hắn với vẻ mặt không nói nên lời .Hạ Thần thấy hắn nhìn mình như vậy vội rụt tay lại ,cậu nhìn thấy đôi mắt cô bé ấy chỉ toàn một màu trắng rã ,có vài tia máu đỏ lồm ,còn tròn đen thì không thấy đâu.

Cô bé lên tiếng với chất giọng non nớt :"Chào mọi người ,em tên Tiểu Hà ,cảm ơn mọi người đã có thời gian đến tham gia bữa tiệc sinh nhật của em ,em rất vui " cô bé vừa nói vừa nở một nụ cười đầy bí ẩn ,nụ cười không chậm đến khóe mắt .

Cô bé tiếp tục nói :"mọi người theo em ,em dẫn mọi người tới nơi nghĩ ngơi nha , hai ngày nữa là sinh nhật em ."cô bé quay lại đi lên lầu .Nhìn bên ngoài thì căn nhà có vẻ rất nhỏ nhưng vào bên trong thì lại to lớn không tưởng .

Đi một lúc ,Tiểu Hà :"đến nơi rồi đây là nơi mọi người sẽ ở trong hai hôm tới ,mọi người nghĩ ngơi đi ,lát nữa bữa tối mới chuẩn bị xong "nói xong cô bé cầm một chùm chìa khóa đưa ra .

Một người khác đưa tay cầm lấy ,cô bé liền quay người bỏ đi .Người đàn ông cầm chùm chìa khóa lên tiếng nói:" hai người ,một phòng nha "nói xong anh ta đưa chìa khóa ra trước mặt mọi người ,những người khác nhanh tay cầm lấy một cái ,Hạ Thần không kịp nên không lấy được cái nào ,Thẩm Kỳ trên tay cầm một cái chìa khóa ,nắm lấy tay Hạ Thần kéo đi về phía phòng mình vừa lấy chìa khóa :"đi".

Hạ Thần bị Thẩm Kỳ kéo đi thì ngơ ngác :"???".

Thẩm Kỳ mở cửa vào ,bật đèn lên đi thẳng tới giường ngồi xuống .Hạ Thần vào và đóng cửa lại ngồi xuống ghế bên cạnh cửa sổ ,cậu nhìn ra ngoài ,những hạt mưa lất phất rơi bên ngoài ,trong lòng cậu có muôn ngàn câu hỏi muốn hỏi ,nhưng lại không mở lời .

Thẩm Kỳ nhìn vẻ mặt đâm chiêu ,với muôn ngàn câu hỏi trong lòng Hạ Thần thì lên tiếng nói :"muốn hỏi gì ?...".

Hạ Thần nghe hắn nói vậy liền quay người lại nhìn vào mắt Thẩm Kỳ, bổng cậu cảm thấy hơn ngưỡng khi nhìn nhìn khuôn mặt xinh đẹp ấy liền di chuyển ánh mắt đi chỗ khác lên tiếng hỏi :"có thể thoát khỏi đây không ? ,làm sao để thoát khỏi đây ?".Trong lòng có ngàn câu nhưng cậu chỉ hỏi câu mình coi là quan trọng nhất .

"Có": Thẩm Kỳ nhìn Hạ Thần tiếp tục nói :"tìm được đồng hồ cát và vị trí thì có thể ra ngoài "Thẩm Kỳ nhìn Hạ Thần nở 1 nụ cười nhẹ trên môi "miễn không c...h...ế...t là dược ".

Hạ Thần nhìn người trước mắt nở nụ cười nhẹ thì cảm giác một luồn gió lướt nhẹ qua lưng ,đến lạnh gấy .Hạ Thần chỉ gật đầu như đáp lại lời nói của Thẩm Kỳ.

Thẩm Kỳ lấy điện thoại từ trong túi ra ,lướt lướt gì đó lại lên tiếng hỏi :"ở ngoài tên thật của cậu là Hạ Thần ?".

Hạ Thần nghe anh ta hỏi vậy liền lên tiếng :"ừm...,chứ Thẩm Kỳ không phải tên thật của anh à ?" thắc mắc.

"Dĩ nhiên là không phải...":Thẩm Kỳ nhìn vào mắt Hạ Thần tiếp tục nói :" muốn...biết...không...?" .

Hạ Thần thấy Thẩm Kỳ nhìn mình như vậy cũng gật gật đầu ,tỏ ý muốn biết .

"Tôi không nói ": Thẩm Kỳ bật cười nhìn Hạ Thần .Hạ Thần thấy vậy khẽ nhíu mài lầu bầu :"anh không nói vậy hỏi tôi làm gì ?" .

Thẩm Kỳ ngồi dậy khỏi giường đi tới chỗ Hạ Thần đang ngồi ,cuối người xuống đưa mặt mình sát vào mặt Hạ Thần, khẽ thì thầm :"đợi sau khi ra ngoài tôi sẽ đến tìm cậu...".

Hạ Thần quay mặt lại ,hai gương mặt gần như chạm vào nhau .Thẩm Kỳ thấy cậu nhíu mày liền đứng thẳng dậy cầm ly phía sau Hạ Thần mà rót nước uống .Hạ Thần vẫn nhìn hắn khẽ di chuyển mắt xuống cổ thấy yết hầu Thẩm Kỳ khẽ chuyển động ,bổng cậu cảm thấy hơi ngại ngại nên quay người đi chỗ khác ,ho nhẹ cho dỡ ngại "khụ khụ..."xoa xoa cánh tay mình .

"Sau vậy ,lạnh à...":Thẩm Kỳ đứng tựa vào bàn hỏi .

"Cũng hơi hơi...":Hạ Thần thấy mình giống như một đứa con gái ,chỉ mưa một tí đã thấy lạnh .Cậu từ nhỏ vốn đã không chịu được nhiệt độ cao ,cơ thể yếu ớt như một đứa con gái .
 
Cáo Nhỏ Mùa Hạ
Chương 2 : Bản hoà tấu không lời .


Thẩm Kỳ cỡ áo khoát trên người mình ra ,ném lên người Hạ Thần :"mặc tạm đi ".

Hạ Thần nhìn Thẩm Kỳ không nói gì chỉ lẳng lặng mặc áo anh ta vào .Cơ thể cậu nhỏ hơn với người bình thường, cậu cao 1mét78 ,nhưng chỉ nặng 63kg ,có thể coi là gầy trơ xương ra .

Ước tính ,Thẩm Kỳ nhìn có vẻ cao 1mét83 ,nặng 72kg .

Thẩm Kỳ nhìn ra ngoài cửa sổ suy nghĩ gì đó rồi hỏi :"cậu không đem điện thoại à ".

Hạ Thần mới sực nhớ ra điện thoại mình không đem theo :"tôi để ở trên bàn phòng khách nhà tôi rồi ,không đem vào "cậu cười cười gảy gảy sống mũi mình .

Thẩm Kỳ không đáp lại ,căn phòng chìm trong im lặng ,chỉ còn tiếng mưa lất phất bên ngoài cửa sổ .Trời bên ngoài càng lúc càng tối nhưng cơn mưa vẫn không dứt .

Thẩm Kỳ nhìn đồng hồ trên tay lên tiếng :"7h rồi...đi... xuống ăn gì đó...tôi đói rồi"

Hạ Thần gật đầu xong đứng dậy đi ra ngoài cùng với Thẩm Kỳ ,vừa ra tới ngoài cửa thì gặp hai người khác .

"Hai ,các cậu định xuống nhà ăn à ?":một người lên tiếng hỏi .

Hạ Thần chỉ gật đầu ,không trả lời .

Anh ta cười cười nheo mắt nói :"tôi tên Diệp Phong ,còn cậu ấy là Chu Mạc "anh ta chỉ vào người đứng bên cạnh mình .

Thẩm Kỳ vẫn tiếp tục đi không đáp lại lời nào .Hạ Thần thấy vậy ,nếu không trả lời thì có vẻ hơi mất lịch sự, sau một lát do dự cậu lên tiếng :"tôi là Hạ Thần ,anh ấy là Thẩm Kỳ ".

Diệp Phong đi tới định khoát vai Hạ Thần thì cậu nhanh chân đi lên phía trước né được cái khoát vai ấy .Diệp Phong nhìn cậu cười cười ,mà không nói gì .

Khi tới phòng ăn có vẻ mọi đã tập trung hết vào nhà ăn ,bốn người tìm đại vị trí nào đó ngồi xuống.

Tiểu Hà :"mọi người chờ một lát nhé ,còn một món nữa là đủ rồi " tiếng nói của cô bé vang vọng trong phòng ăn .

Khi người phụ nữ từ trong bếp bưng đồ ăn ra thì lập tức Hạ Thần bịch miệng chạy thẳng vào nhà vệ sinh mà nôn không ngừng, ngoại trừ cậu còn có một cô gái khác .Không phải do món ăn mà là do người phụ nữ đó ,trên phần da của bà ta không còn phần nào lành lặng ,những miến thịt đỏ tươi lộ ra bên ngoài trong gớm riết vô cùng, có những miến da treo lơ lưng trên hai bên má ,con mắt hóc sau vào trong không còn nhìn thấy được tròn mắt nữa ,nhưng bước đi của bà ta còn để lại những dấu chân máu trên sàn gạch màu trắng nổi bật vô cùng ,nhìn kỉ hơn sẽ thấy chi chít nhưng con dòi ,nhoi nhút trên bền mặt da thịt bà ta.

Người phụ nữ hầu như không quan tâm đến Hạ Thần và cô gái khi bà ta lên tiếng với giọng trầm đục :"chúc mọi người bữa tối ngon miệng "bà ta nở một nụ cười đầy ma quái .

Bà ta với cô con gái liền quay người định rời đi thì ,một tiếng quát lớn phát lên "này bà kia ,cải trang cũng ok đấy ,nhưng tôi không muốn tiếp tục chơi...":nói xong ông ta liền cầm chén cháo còn nóng trên bàn lên ném thẳng vào mặt người phụ nữ đó ."

Chó má chúng mày...,giỡn mặt tao ".

Chén cháo đáp thẳng vào mặt người phụ nữ ,"cạch..."chiếc chén rơi xuống đất vỡ tan ,vang vọng trong phòng tỉnh lặng ,những hạt cháo từ từ trượt xuống từ khuôn mặt bầy hầy của bà ta ,bị nhuộm đỏ .Bà ta không lên tiếng mà đi thẳng vào phòng bếp .

Giọng cười của cô bé khanh khách vang lên :"ha...ha..ha hôm nay có một bữa tối ngon lành rồi ",tiếng cười vẫn liên tục vang lên trong căn phòng, khiến ai nấy nếu nổi da gà .Người đàn ông khi nãy lập tức im bật .

Người phụ nữ đi ra từ trong bếp trên tay cầm một con dao lớn có lẽ là dao dùng để chặt xương .Người đàn ông thấy vậy ,định chắt chân lên cổ mà chạy ,những chỉ vài bước chân đã bị bà ta nhanh tay túm cổ áo ông ta ném thẳng vào bức tường phía sau "bịch..." cả người ông ta bị ném thẳng vào tường không còn sức nào để đứng dậy nổi .

Chưa đợi mọi người hoàn hồn thì cô bé gái chạy tới nắm lấy đầu người đàn ông dựt mạnh ,làm đầu ông ta dứt lìa ngay tại chỗ ,những vụn nhỏ thịt vươn vải ra ngoài ,cô bé ném thẳng cái đầu qua một bên thì ngay đúng lúc Hạ Thần vừa đi vào ,cậu lập tức lùi lại ,cậu nhìn thấy rõ vật đang lăn long lóc về phía mình là một cái đầu bị xé dứt lìa phần cổ máu vẫn chảy không ngừng ,con mắt của ông ta nhìn thẳng vào mặt cậu ,mùi máu tanh sộc vào mũi ,cơn bồn nôn lại lần nữa ập tới ,nhưng cậu vừa nôn xong không còn gì trong dạ dày nữa ,trong lúc cậu đang thất thần nhìn cái đầu ấy ,thì ai đó nắm tay cậu kéo đi .

"Đừng nhìn nữa...":Thẩm Kỳ .

Hạ Thần nhìn Thẩm Kỳ để mặc anh ta kéo mình đi .

Người phụ nữ và đứa con của bà ta vẫn đang ngấu nghiến những miến thịt trên người ông ta một cách ngon lành ,những âm thanh thịt bị xé ra từng mảng từng mảng vang lên .Khoảng mười lăm phút sao ,có vẻ như hai người đó đã ăn no nên đã kéo những phần thịt ,xương còn sót lại mà rời đi ,vết máu được kéo lê dài trên sàn gạch màu trắng đã nhuộm đỏ.

Sau khi hai người kia rời đi hẳn ,có một người lên tiếng :"chúng ta phải chết hết ở đây sao ?,làm sao bây giờ ".

"Chỉ cần tìm được đồng hồ cát và vị trí là được "😀iệp Phong lên tiếng an ủi .

Mọi bình tỉnh trở lại nhưng không ai còn tâm trạng để ăn uống nữa ,vết máu vẫn còn ,mùi tanh nồng thoang thoảng trong không khí, nhưng vẫn có một người vẫn ăn ngon lành .

Hạ Thần liếc mắt qua ,nhìn Thẩm Kỳ đang gắp đồ ăn cho vào miệng ,cậu nuốt nước bọt khẽ hỏi câu mà cả năm người trước bàn cả Hạ Thần muốn hỏi nhất :"anh vẫn còn ăn được sau..."tất cả năm người đều nhìn Thẩm Kỳ.

"Không lẽ cậu định nhịn đói hai ngày ..."

Thẩm Kỳ nhìn Hạ Thần với ánh mắt xâu xa ,tiếp tục :"không chết được đâu".

Hạ Thần nhìn Thẩm Kỳ gắp miến thịt bỏ vào chén mình thì nheo mắt trong lòng thầm nghĩ: th...thịt chắc không phải thịt người đâu nhỉ ?.

Miệng cậu giật giật, đưa mắt nhìn thấy Thẩm Kỳ thấy hắn hất càm tỏ ý ăn đi nhìn tôi làm gì .

Hạ Thần chỉ đành cầm dũa lên gắp lấy miến thịt trong chén ,do dự trước sự chứng kiếm của bốn người ,cậu nhắm mắt cho thẳng vào miệng .

Thẩm Kỳ thấy Hạ Thần như vậy liền bật cười lên tiếng :"ha...ha...ha...là thịt heo đấy ,cậu làm như đang ăn thịt người vậy đó ".Thẩm Kỳ cười như được mùa .

Hạ Thần không nói gì phồng hai bên má lên mà nhai thịt trong miệng mình .

Thẩm Kỳ thấy cậu ấy phồng má lên thì cảm giác có hứng thú ,liền lấy tay chọt chọt vào má Hạ Thần, mềm mềm giống như con sóc đang nhét hạt vào miệng khiến hai má phồng lên .

Hạ Thần nhìn hành động kì lạ của hắn thì hỏi :"anh làm gì vậy ?" cậu đưa tay lên lau chỗ vừa nãy bị Thẩm Kỳ đụng vào .

Thẩm Kỳ thấy cậu hỏi vậy liền quay người đi tiếp tục ăn như không có chuyện gì ,bốn người bên kia nhìn hai người họ với ánh mắt kì lạ .Sau khi ăn xong ai nấy trở về phòng mình .

Thẩm Kỳ trở về phòng, rồi đi tắm trước, Hạ Thần ngồi bên cửa sổ chờ anh ta ,sau khi tắm xong Thẩm Kỳ ra ngoài những giọt nước vẫn còn động trên mái tóc hắn .

Hạ Thần thấy anh ta tắm xong cũng lật đặt chạy vào nhà tắm ,không giám nhìn Thẩm Kỳ ,chạy vụt qua trước mặt Thẩm Kỳ không để cho hắn kịp nói lời nào .

Thẩm Kỳ :"???".

Tắm xong hai người không nói gì sấy tóc cho khô rồi ai nấy về giường ngủ ,đúng hơn là một giường mỗi người một góc ,không ai chạm ai .

Một lúc sau Thẩm Kỳ quay sang nhìn Hạ Thần thấy cậu đã ngủ say như chết ,liền mím môi ,rồi quay đi .

Trời ban đêm càng ngày càng lạnh thêm ,Hạ Thần giật mình tỉnh dậy lúc nữa đêm ,cậu đưa tay lên muốn xem xem bây giờ là mấy giờ rồi ,thì cảm giác cơ thể không nhút đích được .

Từ bên ngoài hành lang một âm thanh đinh tai nhứt ốc vang lên ,"ting...ton..ting...ton...hé...hé...hé..." nghe giống như một chiếc hộp nhạc đang được bật hòa cùng nó là tiếng cười khúc khích vang vọng bên ngoài hành lang .

Hạ Thần nghe thấy đầu choáng váng ,nhìn qua bên cạnh thấy Thẩm Kỳ đang ôm chặt mình như một chiếc gối ôm ,cậu khó khăn lắm mới rút được cánh tay ra ngoài ,khẽ lây lây người bên cạnh nhỏ nhẹ lên tiếng :"này...này dậy đi ".

Thẩm Kỳ đưa tay bịch miệng Hạ Thần không cho cậu nói tiếp.

Tiếng cười bên ngoài phút chóc im bật "hé..hé..hé...tìm được rồi ..."

Đừng lại trước căn phòng của hai người .

Bổng một cảm giác lạnh lạnh từ dưới chân Hạ Thần truyền lên khắp cả người cậu ,nó giống như một đôi tay trẻ con ,lạnh rất lạnh, ướt ướt, tim cậu như ngừng đập ngay tức khắc.

Bên tai vang lên tiếng thì thầm :"đừng cử động ,đừng để ý ,ngủ đi...".

Hạ Thần không giám làm gì chỉ im lặng như mình vẫn đang ngủ ,những tiếng cười tiếng bước chân vẫn luôn liên tục vang lên ,có lúc lại thì thầm bên tai cậu :"anh chưa ngủ đúng không ,dậy chơi với em nào..."nói xong cô bé còn cười khúc khích.

Không biết trải qua bao lâu ,Hạ Thần đã ngủ quên mất ,trong vòng tay Thẩm Kỳ .Khi giật mình tỉnh dậy thì trời đã sáng .
 
Cáo Nhỏ Mùa Hạ
Chương 3: Sao anh không chơi với em .


Hạ Thần chóng người ngồi dậy nhìn bên cạnh không thấy ai ,cảm giác nhói đau ở dưới chân ,cậu đưa mắt nhìn thấy một vết hằng đỏ trên da hình một đôi bàn tay ,như nhắc nhở cậu đêm qua không phải là mơ ,cậu lấy tay xoa xoa phần bị đỏ .

Thẩm Kỳ bước ra từ nhà vệ sinh lên tiếng :"đau à...".

Hạ Thần đưa mắt nhìn anh ta :"chẳng lẽ không đau ,anh cũng đâu có bị ".

Thẩm Kỳ nhìn Hạ Thần :"biết vậy tối qua tôi để cho cậu dậy ,đánh nhau với con quái vật đó...có khi cậu lại thắng ấy nhỉ "

Hạ Thần liếc Thẩm Kỳ một cái rồi cà nhắc vào nhà vệ sinh cá nhân không tiếp nói chuyện với anh ta nữa .

"Lát nữa xuống dưới tôi tìm thuốc thoa cho..."

Thẩm Kỳ chuẩn bị ra ngoài .

Hạ Thần vừa đánh răng vừa nghĩ :coi như anh còn chút lương tâm .

Chuẩn bị xong hai người đi xuống tầng chuẩn bị ăn sáng .Hạ Thần vừa xuống lầu liền bị ánh mắt Tiểu Hà đang nhìn mình nở một nụ cười đầy đáng sợ .Hạ Thần bên ngoài vẫn tỏ ra bình thường, nhưng trong lòng đã dậy sóng nghĩ đến chuyện hôm qua đã nổi hết da gà .

Hai mẹ con bà ta không ăn mà trực tiếp rời đi ,Hạ Thần chỉ ngồi đó không dùng bữa chờ Thẩm Kỳ trở về ,một lúc sau Thẩm Kỳ trở về trên tay cầm hộp cứu thương, đi đến trước mặt Hạ Thần quay ghế cậu ấy lại, quỳ một chân xuống, đặt chân Hạ Thần lên gối mình .

Hạ Thần thấy hành động của anh ta như vậy bèn nói :" hay để tôi tự làm cũng được rồi..."cậu gãi gãi mũi thấy hơi ngại .

Nghe vậy Thẩm Kỳ ngước mặt lên nhìn Hạ Thần, đưa thuận tay cầm lấy trái táo trên bàn nhét vào miệng Hạ Thần không cho cậu nói tiếp :"ăn đi...".

Hạ Thần bị nhét quả táo vào miệng đơ mặt ra ,không nói gì cầm quả táo ăn luôn ,để mặc Thẩm Kỳ làm gì thì làm .

"Ể...,hình như thiếu một người rồi " :Chu Mạc nói .

Bấy giờ mọi người mới để ý ,thiếu một người hình như là cô gái chạy đi nôn cùng với Hạ Thần hôm qua bây giờ lại không thấy đâu .

"Chắc không phải gặp chuyện rồi chứ...đã chín giờ sáng rồi, ai lại ngủ tới giờ này " 😀iệp Phong thắc mắc.

Thẩm Kỳ đột nhiên lên tiếng :"lên phòng cô ta xem thử " đứng dậy .

Hạ Thần định đứng dậy đi theo thì bị Thẩm Kỳ ấn vào chỗ lại :"???".

Thẩm Kỳ :"cậu lo ăn của cậu đi..."nói xong liền cùng hai người khi đi mất .

Hạ Thần bực bội lầu bầu :"làm như tôi là trẻ ba tuổi vậy đó" ,nói xong cậu tiếp tục gặm trái táo còn dỡ trên tay .

Trong lúc đang gặm táo bổng một cánh tay đặt lên vai cậu ,giọng trẻ con vang lên phía sau :"anh Hạ hôm qua anh ngủ có ngon không ?".

Hạ Thần gật bắn mình ,sóng lưng lạnh ngắt ,cậu từ từ quay đầu lại sau ,thấy gương mặt Tiểu Hà áp sát ở phía sau ,cậu đánh rơi trái táo đang ăn dỡ ,tim cậu muốn nhảy ra ngoài mà chạy mất .

Tiểu Hà nheo mắt ,mĩm cười, lại lập lại câu hỏi :"tối qua anh có ngủ ngon không ?".

Hạ Thần thấy cô bé nhìn mình như vậy trong lòng run rẩy không ngừng ,vội khum người xuống nhặt trái táo còn dỡ lên ,cố gắng kìm nén sự run rẩy trong lòng lên tiếng :"tiểu Hà em làm anh giật cả mình ,tối qua anh ngủ rất ngon ,nệm nhà em rất mềm luôn á " cậu cố gắng nói không để mình lấp bấp ,thầm nghĩ :tên chết tiệt Thẩm Kỳ để mình một mình ở đây .

"Ngủ ngon là tốt ,tối hôm qua em có gây ra một tiếng động khá lớn ,sợ làm mấy anh tỉnh lúc nửa đêm": Tiểu Hà cười cười nụ cười có thể gây ám ảnh cho người trước mặt :"ấy ,chân anh bị làm sao vậy ?".

Hạ Thần chỉ đành cố gượng cười :"sáng anh chưa tỉnh ngủ trực chân ấy mà ".

Tiểu Hà nhìn Hạ Thần không nói gì rồi rời đi .

Thấy cô bé đã đi mất ,Hạ Thần liền nhất chân mình chạy lên lầu mất hút .

Cùng lúc đó bốn người Thẩm Kỳ lên tới phòng cô gái duy nhất trong đây mà gõ cửa phòng đợi một lúc không ai mở cửa ,Thẩm Kỳ liền lấy từ trong túi quần một cõng kẽm ,chọt chọt vào khóa cửa "gạch" cửa được mở ra.

Diệp Phong like một cái nói :"được đấy anh bạn ,đợi sau khi ra ngoài tôi cũng sẽ học thử ".

Cửa mở ra thấy cảnh tượng bên trong ai cũng hít vào một hơi lạnh ,bên trong phòng máu văn khắp nơi ,những miến thịt vụn ,bầy nhầy trên sàn nhà ,một cái đầu bị xé tọa ra làm hai ,hai con mắt nhìn thẳng ra phía cửa ra vào ,mùi máu tanh vẫn nòng như lần trước ,những giọt máu động lại thành từng cục màu đỏ sẫm trên tường .Chưa để ba người nhìn kĩ hơn thì tiếng chạy cà nhắc của Hạ Thần vang lên từ phía cầu thang .

Hạ Thần mặt mày xanh mét ,chạy tới :"sao anh lại bỏ tôi lại..."cậu như muốn khóc ngay tại chỗ .

Thẩm Kỳ thấy Hạ Thần như vậy liền hỏi :"sao vậy gặp ma ở dưới à " cười cười.

Hạ Thần vẫn chưa hoàn hồn lên tiếng :"còn hơn cả ma "nói xong cậu liếc nhìn phía sau Thẩm Kỳ, không nhìn thì thôi nhìn xong cậu muốn ngất luôn ngay tại chỗ .Thẩm Kỳ thấy cậu như vậy liền đóng cánh cửa phía sau mình lại .

"À mà hình như tôi tìm thấy đồng hồ cát rồi..."

Hạ Thần vừa nói xong ba người còn lại đều nhìn chầm chầm cậu ,cậu nói tiếp :"hình như ở trên cổ Tiểu Hà...

".

"Thông minh đấy ":Thẩm Kỳ cho Hạ Thần một like .

Diệp Phong :"vậy bây giờ chúng ta làm gì tiếp theo ,đồng hồ cát tìm được rồi còn vị trí đặt nữa " nhìn Thẩm Kỳ.

Thẩm Kỳ nhìn Hạ Thần hỏi :"cậu nghĩ sau ".

"Tôi..tôi nghĩ nó nằm trong chiếc hộp nhạc tối hôm qua ":Hạ Thần nhìn Thẩm Kỳ với ánh mắt nghi hoặc .

Thẩm Kỳ vỗ vai cậu :"thông minh..., giờ đi đến phòng cô bé xem thử "nói xong cả ba đi đến phòng cô bé xem thử .Chỉ có giờ ăn người đàn bà với đứa con của bà ta mới xuất hiện.

Cả ba vào phòng cô bé lục lọi tìm kiếm ,một lát sao ."hình như tôi tìm được rồi..."

Hạ Thần cầm chiếc hộp nhạc trên tay ,cậu để xuống bàn ,trên chiếc hộp nhạc được khắt một vòng tròn bên trong là hình đồng hồ cát .

Chu Mạc :"sắp được ra ngoài rồi " vui vẻ.

Thẩm Kỳ lên tiếng :"trưa nay chúng ta ra ngoài "nói xong anh liền đi ra ngoài :"đi thôi về phòng...".

"Không đem nó theo à ?":Hạ Thần thắc mắc.

"Đem ra tí nữa nó lại trở về chỗ cũ ,nên không cần lãng phí thời gian đâu ":Thẩm Kỳ nói xong đi luôn .Hạ Thần vội đuổi theo sao .

Trở về phòng Hạ Thần muốn hỏi gì đó mà không mở lời .Thẩm Kỳ nhìn thấy vậy liền muốn trêu chọc :"không nở rời xa tôi à ?".

Hạ Thần nhìn Thẩm Kỳ với ánh mắt kì thị :"chỉ là muốn biết tên thật của anh thôi ".

"Tôi nói rồi ,đợi sao khi ra ngoài tôi sẽ đến tìm cậu ,cậu không cần tìm "Thẩm Kỳ nói bình thản như rất dễ để tìm được Hạ Thần ở ngoài đời thật.

Cả hai ngồi chờ ở phòng ,đến khoảng mười một giờ rưỡi ,hai bọn họ xuống nhà ăn thì đã thấy Diệp Phong và Chu Mạc đã ngồi chỉnh tề trên ghế ,hai người cũng ngồi xuống ghế cạnh đó .

Quả nhiên người đàn bà và cô con gái lại xuất hiện, vẫn đang châm chú làm đồ ăn .Khi cô bé vừa bước ra ngoài Thẩm Kỳ lập tức đứng bật dậy, xong thẳng tới chỗ cô bé đưa tay giật lấy chiếc vòng cổ có mặt dây là đồng hồ cát ,dây đứt ra ,cọng dây liền nằm trong tay Thẩm Kỳ, anh ta liền đưa chân đạp thẳng vào bụng cô bé đá bay cô bé thẳng vào bức tường đầu quẹo qua một bên .

Tiếng thét lớn trong phòng bên vang lên "aaaaaaaaa...tại sao các ngươi lại làm như vậy với con ta..." bà ta cầm con dao lớn từ trong bếp xong ra ,cô bé lúc nãy vẫn còn nằm bên góc tường bấy giờ ,cơ thể quặn quẹo trong kì dị vô cùng ,cô bé đứng thẳng dậy lao về phía bốn người .

Thẩm Kỳ "chạy lên phòng cô bé ,lật ngược đồng hồ cát ,đặt đúng vào vị trí " nói xong anh ta liền ném ,đồng hồ cát cho Hạ Thần.

Hạ Thần liền chụp lấy gật gật đầu tỏ ý đã hiểu .Hai mẹ con vẫn đuổi theo phía sau .Hạ Thần nhanh chóng đã chạy tới phòng cô bé mở cửa ,lật ngược đồng hồ cát đặt vào vị trí , cát bắt đầu chảy xuống .

Hạ Thần :"tạm biệt Thẩm Kỳ ".

Thẩm Kỳ không đáp lời .

Đồng hồ trong đầu Hạ Thần bắt đầu xoay ,xoay không ngừng ,trong lúc Hạ Thần vẫn đang nhìn đồng hồ xoay thì trước mắt cậu hiện lên những dòng chữ màu xanh .

"Chúc mừng người chơi qua ải

+2 năm tuổi thọ

Vật phẩm

1 tỷ tiền ( chỉ sử dụng cho mình )

Căn biệt thự

Sức khỏe

+1 gợi ý "

Trì hoãn.

Hạ Thần :"đây là gì vậy phần thưởng à ,một mạng mà chỉ có một tỷ thôi à ,có vẻ hơi keo kiệt nhỉ " cậu suy nghĩ một lát rồi chọn tuổi thọ ."ting" dòng chữ lại hiện lên " cảm ơn đã xát nhận " .Ánh sáng chói mắt phát ra khiến Hạ Thần nhắm chặt mắt lại khi mở mắt ra lại thì đã thấy mình đã nằm ở căn phòng quen thuộc .

Đôi lời của tác giả:

"Hãy cùng mình khám phá cuộc hành trình vượt ải cùng Hạ Thần nhé "
 
Cáo Nhỏ Mùa Hạ
Chương 4 : Doãn Linh Kỳ ,Hạ Hạ !


Hạ Thần đưa tay lên xoa xoa tóc khiến tóc cậu rối xù lên ,đưa tay lên xem đồng hồ thì thấy bây giờ chỉ mới sáu giờ bốn mươi lăm phút :"chỉ mới mười lăm phút thôi sau " cậu cầm chiếc thẻ trên bàn lên xem .

Trên tấm thẻ ghi :

Tên :Hạ Thần

Tuổi :22

Giới tính :nam

Nơi ở hiện tại :chung cư số 9, tầng 13 ,phòng 2520

Tình trạng : rối loạn đa nhân cách.

Ngày cấp 28-5

Mã số: 290000130

Ở bên góc đã hiện lên hình ảnh của cậu ,nhìn phải gọi là không nói nên lời .

Hình của cậu là một hình chibi ,tóc cậu thuộc kiểu mullet màu nâu đỏ ,cái đặt biệt nhất là cậu buộc một chùm tóc trên đỉnh đầu ,còn buộc màu hồng .

Phía dưới thông tin là những hình tròn giống như để ấn con dấu ,vòng tròn đầu tiên đã được đánh dấu hình một chiếc hộp nhạc .

"Hộp nhạc !"

Hạ Thần lên tiếng, tiếng cồn cào từ trong bụng vang lên ,cậu gãi gãi đầu :"hehe...còn chưa ăn tối nữa ".

Nói xong cậu đặt tấm thẻ xuống bàn ,xuống nhà bếp nấu đại một ly mì ăn liền, "ăn tạm vậy ,vẫn chưa mua đồ ăn " cậu ăn đại rồi đi tắm ,lướt web vài cái rồi chơi game tới khoảng mười một h tối mới đi ngủ .

Trăng bên ngoài đã lên cao ,ánh trăng chiếu vào từ cửa sổ làm căn phòng của Hạ Thần trở nên mờ mờ ảo ảo, "cạch...kéttttttt..." .

Hạ Thần lờ mờ tỉnh dậy nhìn khắp phòng trong sự mờ ảo ,thấy ở gần cửa sổ có một bóng hình đang ngồi ,giật bắn mình ,hét lớn "Aaaaaaaaa...anh là ai vậy ,sao lại vào nhà tôi...."

Người thanh niên đó bịt lỗ tai :"đừng thét nữa ,bây giờ là nữa đêm đó !"

Hạ Thần im lặng cố nhìn rõ người trước mắt .

Người thanh niên lên tiếng "Doãn Linh Kỳ , thay đồ đi , dẫn anh đi chơi " anh ta cười cười ,nheo mắt nhìn Hạ Thần.

Hạ Thần có muôn ngàn dấu chấm hỏi ,lặp lại :"Doãn Linh Kỳ!

"

Doãn Linh Kỳ vừa đi ra nhà khách vừa nói :"nhanh lên tôi còn nhiều việc phải làm lắm ,cậu không nhanh là tôi bế cậu đi đó...

".

Hạ Thần nghe vậy chỉ đành lấy tạm chiếc áo khoác trên bàn mặc đại vào ,đi ra ngoài ,tiện tay cầm tấm thẻ trên bàn bỏ vào túi ,thầm nghĩ :anh ta mà là ăn trộm chắc nãy giờ nhà mình còn cái nịt quá .

Cậu nhìn nhìn cửa nhà mình liền hỏi :"anh phá khóa nhà tôi đấy à ?" .

Doãn Linh Kỳ :"không phá khóa vào chả lẽ tôi trèo từ cửa sổ vào đây !" trả lời một cách vô cùng thản nhiên .

Hạ Thần nghe vậy im bặc ,cậu không biết nói gì ,cả hai xuống lầu đi ra khỏi chung cư, Doãn Linh Kỳ đi đến một chiếc xe Lamborghini trông ngầu vô cùng ,mở cửa tay lái lên xe một mạch không một động tác thừa, Hạ Thần cũng lên xe ngồi ghế phụ .

Xe bắt đầu chạy trên đường.

Hạ Thần nhìn Doãn Linh Kỳ nghĩ gì đó ,nhìn khuôn mặt rất đẹp này ,rất giống với người đó ,rồi cậu không chắc chắn mà lên tiếng hỏi :"Thẩm Kỳ!

" .

Doãn Linh Kỳ quay sang nhìn Hạ Thần nói :"đúng là thông minh ,tôi có hứng thú với cậu rồi đấy ,ăn gì không ".

"Không cần đâu "Hạ Thần vừa nói xong bụng đã phản chủ mà kêu lên .Doãn Linh Kỳ nhìn Hạ Thần ,bốn mắt nhìn nhau .

Ở đây mà có cái lỗ chắc Hạ Thần đã chuôi xuống mà trốn mất rồi .Cậu lên tiếng "gì cũng được..."cậu gãi gãi mũi .

Một lúc sau xe đừng ở một quán lẩu cay ,hai người xuống xe tìm một vị trí ngồi xuống.

"Cậu có không ăn gì không "😀oãn Linh Kỳ nhìn menu lên tiếng.

"Không ăn rau mùi ,tôi bị dị ứng "Hạ Thần đáp.

Doãn Linh Kỳ :"một phần lẩu cay ,không rau mùi ,cảm ơn ".Lấy điện thoại từ trong túi ra :"cậu có đem thẻ ở đó không ?"

Hạ Thần nghe Doãn Linh Kỳ hỏi thì ,lấy từ túi áo khóa ra tấm thẻ "có...sao vậy ?"

"Quét mã ở phía sau tấm thẻ "Doãn Linh Kỳ đáp, tay đang nhắn tin với ai đó ,tiếp tục nói :"gợi ý ải 2 ".

Nghe vậy cậu lật tấm thẻ lại thấy phía sau có một mã QR ,cậu quét thử ,thấy nó hiện lên một dòng chữ màu vàng

' ải 2 đã xát nhận : Thi đại học

Thay đổi !

'.

Món ăn được đem ra :"chúc hai vị ngon miệng ".

Doãn Linh Kỳ bỏ điện xuống không nhắn tin nữa :"là gì...".

Hạ Thần :"Thi đại học "cậu đáp.

Doãn Linh Kỳ đưa tay với lấy tấm thẻ của Hạ Thần, nhìn châm chú vào thông tin được viết trên đó ,khẽ hỏi :"cậu thi đại học bao nhiêu điểm ".

Hạ Thần đang gấp đồ ăn nghe anh ta hỏi vậy đáp :"29đ tròn ".

"Rối loạn đa nhân cách!

": Doãn Linh Kỳ khẽ đọc dòng chữ trước mắt ,"cậu bị rối loạn đa nhân cách ".

Hạ Thần gật gật đầu :"bị hồi năm mười chín tuổi ,có vấn đề gì à ?"

"Không có gì ": Doãn Linh Kỳ nhìn thấy tấm ảnh của Hạ Thần, thì miệng gật gật ,nhìn cậu trai trước mắt và nhìn tấm ảnh trên thẻ ,nhìn đi nhìn lại rồi hỏi :"đây là cậu à ?" .

Hạ Thần thấy anh ta hỏi cậu vô tri ,chỉ liếc nhìn mà không trả lời tiếp tục ăn .

Doãn Linh Kỳ không biết vì sao mà bật cười như được mùa :"ha...ha...ha...,chắc trò chơi kì thị cậu hay sao mà để ảnh như vậy...ha...ha...ha ".

Ở bên ngoài Hạ Thần vốn dĩ khá đẹp trai ,người đi qua thì quay lại nhìn thêm vài cái ,mái tóc dài kiểu mullet gọn gàn màu sâu đỏ không quá sặc sỡ, tôn lên màu da trắng của Hạ Thần ,mắt hơi màu xanh của biển .

Hạ Thần thấy anh ta cười như vậy liền bực bội lên tiếng "mắc cười đến vậy à ,không giống tôi chỗ nào ,của anh đâu cho tôi xem thử coi " cậu đưa tay ra trước mặt Doãn Linh Kỳ .

Doãn Linh Kỳ thấy cậu bực bội liền nín cười lấy tấm thẻ của mình từ trong túi ra đặt lên tay Hạ Thần :"không...không buồn cười, đây của tôi cậu xem thử ,có phải tôi nói đúng không ".

Hạ Thần nhìn thông tin Doãn Linh Kỳ :

Tên 😀oãn Linh Kỳ

Tuổi :24

Giới tính :nam

Nơi ở :khu biệt thự số 12

Ngày cấp : 16-3

Mã số: 290000013.

Ở bên góc là hình của Doãn Linh Kỳ, trông cực kì đẹp trai ,đẹp hơn ở bên ngoài vài phần .

Con dấu đã được đánh tới 9 ải .

Hạ Thần nhìn xong ảnh của Doãn Linh Kỳ thì dơ mặt ra ,giật lấy tấm thẻ của mình đang nằm trên tay Doãn Linh Kỳ, mà nhìn xong miệng cậu liền bị co gật :"hình...hình như khác thật ".Cậu ném trả lại tấm thẻ cho Doãn Linh Kỳ.

"Ăn xong rồi , thì đi thôi " Doãn Linh Kỳ đưa tay lên xem đồng hồ thì bây giờ là hai giờ mười lăm phút sáng.

Hạ Thần bực bội vì tấm ảnh lẽo đẽo theo sao Doãn Linh Kỳ lên xe ,xe băng băng trên đường chạy đến khu biệt thự, dừng lại một căn biệt thự khá là to ,Doãn Linh Kỳ xuống xe đi tới cửa ,mở cửa ra đi đợi Hạ Thần vào rồi đóng cửa lại .

Hạ Thần vào trong thấy căn biệt thự này rất rộng lớn ,to ,rất to và sang trọng ,Hạ Thần ngồi trên ghế sofa nhìn Doãn Linh Kỳ.

Doãn Linh Kỳ lên tiếng "ba giờ mười lăm phút tôi còn có việc ,cậu lên tầng nghĩ ngơi trước, mai có gì rồi hỏi " anh xoa xoa đầu trong rất mệt mỏi ." phòng đầu tiên bên trái " nói xong anh nhắm mắt lại tựa vào ghế sofa .

Hạ Thần không nói gì im lặng đi lên tầng vào phòng luôn ,trong lòng lại thầm nghĩ : đêm khuya vào nhà tôi rời chở đến đây ,rồi kêu tôi ngủ ở đây ??? .

Vào phòng đóng cửa lại ,căn phòng trang trí khá đơn giản, chỉ có một chiếc giường, tủ quần áo ,và một cái bàng chiếc ghế ,trông không khác gì phòng mới cả ,và một phòng vệ sinh riêng .

Cậu nằm xuống giường nhưng không thể nào ngủ tiếp được, cậu cảm giác như một trò hề ,bị người ta đưa đi ,cũng đi theo luôn ,chỉ phòng cho ở cũng không đáp trả ,mà ở luôn ??? .Cậu chỉ đành nhắm mắt lượt bỏ hết những suy ra khỏi đầu mình ,trời gần sáng cậu mới thiếp đi .

Khi Hạ Thần tỉnh dậy thì mặt trời đã lên cao ,câu xem đông hồ thì thấy đã gần tám giờ rồi ,cậu ngồi bật dậy khỏi giường, vốc vốc mái tóc rối bù lên ,đi xuống lầu thì thấy có rất nhiều người.

Doãn Linh Kỳ :"dậy rồi à ,ngồi xuống đi ".Hạ Thần nghe Doãn Linh Kỳ nói vậy liền đi tới ngồi xuống ghế sofa ."mọi người tự giới thiệu đi ,anh đi ăn sáng cái đã "nói xong anh bỏ đi luôn .

"Ha..ha..chào tôi là Lục Vân "Lục Vân cười cười.

"Chào nha ,Chu Hứa Lạc " Chu Hứa Lạc vẩy tay .

"Khả Y " Khả Y :"còn một người nữa mà em ấy đang qua ải, năm phút nữa mới ra ,Hạ Thần đúng không rất vui đã gặp mặt "mĩm cười.

Hạ Thần ngại quá chỉ gật gật đầu .Lục Vân :"anh Doãn hình như cậu ấy không thích nói chuyện cho lắm nhỉ "đưa mắt nhìn vào nhà bếp .

"Cậu không có gì để hỏi à ":Chu Hứa Lạc thắc mắc.

Hạ Thần chỉ đành lên tiếng :"không...không có gì để hỏi cả ".Doãn Linh Kỳ thấy nguyên đám làm cho Hạ Thần không giám nói gì liền lên tiếng :"lại đây ăn chút gì đi ".

Hạ Thần nghe Doãn Linh Kỳ kêu mình liền ba chân bốn cẳng mà chạy vụt tới bàn ăn .Cả đám bên kia đột nhiên bật cười thành tiếng.

Doãn Linh Kỳ đột nhiên nhớ ra gì đó liền hỏi :"à mà hôm qua cậu chọn gì rồi ?".

"Chọn gì ?"

Hạ Thần vừa ăn vừa đáp lại câu hỏi Doãn Linh Kỳ.

"Phần thưởng sao khi rời khỏi ải !

" Doãn Linh Kỳ nhìn Hạ Thần đang ăn mà nói tiếp.

Hạ Thần nghĩ lại :"à...tôi chọn tuổi thọ " cậu bỏ hai miến thịt vào miệng hai má phồng lên .Doãn Linh Kỳ lại thấy ngứa ngáy tay chân liền lấy tay chọt chọt vào má Hạ Thần ,vẫn là cảm giác mềm mềm như lần trước, Hạ Thần thấy anh ta như vậy thì không nói gì để anh ta chọt luôn .

"Anh...":giọng một cô gái vang lên ,nhìn Doãn Linh Kỳ với vẻ mặt khó tả .

Doãn Linh Kỳ nghe thì giật mình vội rụt tay lại ,lên tiếng :"hả...".

Cô gái ló đầu qua ,hiện ra trước mắt Hạ Thần là một cô gái vô cùng xinh đẹp ,làn da trắng mịn hồng hào ,đôi môi đỏ xinh :"xin chào ,em là Thẩm Thanh Nhã ".

Hạ Thần gật gật đầu :"Hạ Thần...

".

Thanh Nhã :"anh lên phòng em có chuyện cần nói "vẻ mặt rất nghiêm túc, nhưng chỉ một giây sau :"anh Hạ em mượn anh Kỳ một lát nhé "nói xong cô đi thẳng lên lầu ,Doãn Linh Kỳ cũng đi theo phía sau .

Hạ Thần thầm nghĩ : mượn ???

Họ Thẩm giờ cậu mới hiểu cái tên Thẩm Kỳ chuôi từ đâu ra ,cậu không tiếp tục ăn nữa .

Lục Vân thấy anh Doãn rời đi thì chạy tới gần chỗ Hạ Thần ngồi xuống hỏi :"Hạ Thần cậu có gợi ý ải tiếp theo chưa ".

"Rồi "Hạ Thần nhìn Lục Vân .

"Cậu đăng nhập trang web của trò chơi chưa ?

" Lục Vân tiếp tục hỏi .

Hạ Thần :"vẫn chưa "cậu lấy điện thoại từ trong túi ra để lên bàn .

"Vậy để tôi đăng nhập giúp cậu " Lục Vân nói xong cầm điện thoại Hạ Thần lên bắt đầu thao tác :"mã số thẻ...".

Hạ Thần suy nghĩ một lát rồi nói :"290000130 ".

Lục Vân "nghe quen quen nhỉ " suy nghĩ, một lúc rồi nói" của anh Doãn là 290000013 ,hai người chỉ khác nhau mỗi số 0 thôi à ?" .

"Ừm...trùng hợp thật ": Hạ Thần đáp.

"Ở trên web có một số gợi ý cho ải ,và vật phẩm mọi người bán trên đó ,muốn gì cậu có thể kiếm trên đó " Lục Vân nói.

"Vậy cho tôi hỏi ,có bao nhiêu ải ? ,đã có ai thoát hẳn ra khỏi trò chơi này chưa ":Hạ Thần thắc mắc.

"13 ải ,có cũng không ít ,nhưng không ai tìm được tung tích ,đã có người từng đăng lên web, nhưng đã bị web xóa bỏ ,có tiền tài ,sức khỏe, ải là một cơ hội để làm lại một cuộc đời mới ,đây có lẽ là ân huệ hay sự trừng phạt..."

Lục Vân đáp thản nhiên ."cậu nhớ chuẩn bị cho tốt một tháng sau là vào ải 2 đấy ,mà có anh Doãn rồi không cần sợ đâu "nói xong còn vỗ vai Hạ Thần.

Hạ Thần im lặng không nói gì .Khoảng nữa giờ sao Doãn Linh Kỳ đi xuống :"Hạ Thần lát nữa tôi chở cậu về thu dọn đồ đạt ,bây giờ cậu sống ở đây ".

"Hả..."

Hạ Thần ngơ ra :"tôi sống ở đó cũng tốt mà ,đâu cần phải dọn đến đây !" .

Doãn Linh Kỳ chỉ nói một câu liền bỏ đi :"mỗi lần tìm cậu thì phiền phức lắm ".

Gần mười giờ Doãn Linh Kỳ mới quay lại ,chở Hạ Thần về nhà thu dọn đồ đạt chuyển đến biệt thự .

Thế là Hạ Thần bị bắt cóc vào khu biệt thự số 12 ,sống ở đó .

Nữa tháng sau Hạ Thần cũng dần quen với mọi người hơn .

Một hôm Hạ Thần đi từ trên lầu xuống, giọng nũng nịu :"anh Kỳ Kỳ ....hôm nay ăn gì vậy ?" .

Nghe giọng nói nũng nịu của Hạ Thần cả đám ngồi dưới phòng khách ngẩn ra trong giây lát ,quay lại nhìn thẳng vào Hạ Thần ,không nhìn thì thôi nhìn rồi thì cả đám giật cả mình ,Hạ Thần quần áo không chỉnh tề đi xuống ,áo sơ mi nút gài nút không phần nào cần che thì che, phần nào cần lộ thì lộ ,quần thì cậu chơi hẳn quần ngắn ,áo sơ mi dài xuống che mất cái quần ,tóc thì xõa ra .Cả đám ngơ ngác nhìn người trước mắt .

Doãn Linh Kỳ lên tiếng trước :"Hạ Thần cậu làm sau vậy?" .

Hạ Thần đi một mạch xuống nhà bếp ,đáp lại :"em là Hạ Hạ ,em thì chả bị làm sao cả "cậu vừa ăn cháo vừa nói .

"Hạ Hạ ?" : Thẩm Thanh Nhã lập lại.

"Anh Doãn, Hạ Thần cậu ấy bị làm sau vậy ?" :Chu Hứa Lạc hỏi .

Doãn Linh Kỳ thấy Hạ Thần khác lạ vậy cũng không biết nói gì ,đứng dậy đi thẳng tới chỗ Hạ Thần đang ngồi ăn ,đặt tay lên vai quay người Hạ Thần đối diện mình hỏi :"Hạ Hạ không phải Hạ Thần?

" .

"Em là Hạ Hạ " Hạ Thần chòm lên mũi hai người chạm nhẹ vào nhau ,cậu nheo mắt cười cười, không khác mẹ gì một đứa con gái .

Doãn Linh Kỳ giật bắng mình ,vội thả Hạ Thần ra ,quay trở lại ghế sofa ,nói :"nhân cách khác rồi ".

Lục Vân :"hả...H...ạ..Hạ Thần biến thành một cô nàng nũng nịu tên Hạ Hạ " cậu mắc cười mà không dám cười ,sợ cười xong sẽ bị đuổi ra ngoài .

Ba ngày tiếp theo Hạ Thần hành động không khác gì một đứa con gái ,lúc thì dẫn Thẩm Thanh Nhã và Khả Y đi mua đồ ,mà là đồ nữ ,còn trang điểm .Về nhà thì nũng nịu với Doãn Linh Kỳ .

Ngày hôm nay cũng giống như mọi khi Hạ Thần nắm trên dùi Doãn Linh Kỳ bắt anh phải vuốt ve mái tóc mình Hạ Thần ngủ lúc nào không hay ,Doãn Linh Kỳ thì bất lực chỉ có thể làm theo ,tai anh đỏ ửng .
 
Cáo Nhỏ Mùa Hạ
Chương 5: Thi đại học !


Hạ Thần ngủ được một lúc thì giật mình tỉnh dậy ,mở mắt ra thứ dập vào mặt cậu là gương mặt của Doãn Linh Kỳ, cậu ngồi bật dậy ,thấy mình lại nằm trên dùi Doãn Linh Kỳ mà ngủ ,cậu lật đật cuối đầu xin lỗi :" xin lỗi anh , em không cố ý ,không cố ý đâu ".

Doãn Linh Kỳ thấy Hạ Thần như vậy khẽ lên tiếng thâm dò :"em là Hạ Thần...

" .

Hạ Thần vẫn cuối đầu :"em không cố ý ,thật mà..." .

"Hạ Thần cậu lên thay đồ đi rồi xuống nói chuyện " Doãn Linh Kỳ quay mặt đi chỗ khác ,tay chỉ chỉ vào bộ đồ Hạ Thần đang mặc trên người.

Hạ Thần bấy giờ mới để ý trang phục mình đang mặc ,không phải quần ,mà là một chiếc váy ngắn ,thấy vậy cậu phóng đi thẳng lên tần đóng sầm cửa lại .Doãn Linh Kỳ thấy vậy liền không nhìn được cười, bật cười ngay tại chỗ "ha...ha...ha..." .

Một lúc lâu sao Hạ Thần đã thay bộ đồ khác chỉnh tề hơn ,bước xuống cầu thang, cậu đi lại ghế sofa ngồi xuống tay ôm lấy chân ,cuộn một góc :"Linh Kỳ em....".

Doãn Linh Kỳ thấy Hạ Thần như vậy liền bật cười :"không sao...không phải chuyện gì lớn ,em muốn biết chuyện gì xảy ra ba hôm nay thì đi hỏi Thanh Nhã " .Doãn Linh Kỳ đặt tay lên đầu cậu xoa xoa khiến tóc cậu rối bù lên :"anh còn có việc..." nói xong liền rời đi .

Hạ Thần ngẩn người ngồi ở đó ,một lúc sau mọi người lần lượt xuống nhà để chuẩn bị đồ ăn trưa .

Lục Vân đi từ trên lầu xuống theo sau là Thẩm Thanh Nhã và Chu Hứa Lạc :"Hạ Hạ hôm nay em muốn ăn gì ?"

đi xuống bếp mở tủ lạnh ra lục lội .

Hạ Thần không trả lời ."

Hạ Hạ "Lục Vân tiếp tục lên tiếng :"sao vâỵ bị anh Doãn chửi à ...

" đi lại trước mặt Hạ Thần.

Hạ Thần nghe tiếng bước chân đừng lại chỗ mình thì ngẩn đầu lên ,giọng nhỏ như kiến :"em là Hạ Thần ".

Chu Hứa Lạc bên kia nghe vậy khéo môi bắt đầu cong cong lên ,rồi bật cười ha hả :"Thanh Nhã, Hạ Thần quay lại rồi này ..." .Thẩm Thanh Nhã nghe vậy liền bỏ đồ đang cầm trên tay xuống chạy lại chỗ Hạ Thần ,chưa kịp để cô nói gì .

Hạ Thần đứng bật dậy cuối người chín mươi độ :"xin...xin lỗi mọi người đã làm phiền mọi người trong ba ngày qua ,em xin lỗi....",cậu thầm nghĩ : phải chi dưới sàn có cái lỗ ,thì mình chuôi xuống thì tốt quá rồi .

"Xin lỗi cái gì ,có gì đâu mà xin lỗi ,em thấy nhân cách đó của anh rất dễ thương ấy chứ ,còn dẫn em đi mua đồ ,anh còn trang điểm nữa trông rất xinh ấy chứ " :Thẩm Thanh Nhã vẻ mặt có hơi tiết .

Hạ Thần nghe Thẩm Thanh Nhã nói vậy mặt càng đỏ thêm :"xin lỗi mọi người nhiều ạ ,em không ăn trưa đâu mọi người cứ ăn không cần gọi em " ,nói xong cậu chạy một mạch lên phòng đóng cửa lại ,nằm thẳng lên giường, cố chấn tỉnh bản thân ,một lút sao cậu cầm điện thoại lên trang web lướt vài tin thì ngủ quên, điện thoại vẫn đang mở .

Chiều tối ."

Cộc...cộc..." tiếng gõ cửa vang lên khiến cậu giật mình khỏi cơn say ,cậu chóng người ngồi dậy ra mở cửa ,bên ngoài là Doãn Linh Kỳ :"Linh Kỳ?

" .

Doãn Linh Kỳ chỉ chỉ xuống dưới nhà :"ăn chút gì đi ,nghe nói trưa em đã không ăn gì rồi " thấy cậu không nói gì lại tiếp tục nói :"không có chuyện gì to tát đừng suy nghĩ nữa ,sắp qua ải rồi " .Hạ Thần gật gật đầu cùng Doãn Linh Kỳ xuống nhà ăn cơm .

Thời gian trôi nhanh ,cũng đã vào tháng sáu đầu Hạ .

Hạ nhật, thiên nhiên như khoác cẩm bào, vạn vật bừng lên sức sống diệu kỳ.

Cũng đã sắp chuẩn bị vào cửa .

Doãn Linh Kỳ xem đồng hồ :"chuẩn bị vào thôi " anh đưa cho Hạ Thần nhẫn chiếc nhẫn :"đeo vào đi ".Hạ Thần nghe vậy nhận lấy chiếc nhẫn đeo vào ngón giữa tay trái .

Doãn Linh Kỳ đứng dậy :" đi thôi " ,anh lật ngược chiếc đồng hồ cát được đặt trên bàn lại ,cát bắt đầu chảy .

Hạ Thần cảm nhận được một lực hút lớn ,cậu nhắm chặt mắt lại ,trong đầu đồng hồ bắt đầu xoay ,một lúc sau cậu mở mắt ra thấy mình đang ở một nơi xa lạ .Trước mắt cậu là một ngôi trường cấp ba , cậu đứng giữa sân trường không một bóng người, cậu quan sát xung quanh vẫn không thấy bóng ai , ngẩn đầu lên trên phía một lớp học tầng ba có vài người tụ tập , cậu tìm cầu thang và đi lên ,vừa tới lầu hai cậu nhìn thấy một hình bóng quen thuộc đang đứng dựa vào tường là Doãn Linh Kỳ.

Nghe tiếng bước chân Doãn Linh Kỳ ngẩn đầu lên thấy là Hạ Thần thì lên tiếng :"tới rồi ,tôi là Thẩm Kỳ ".

Hạ Thần đi theo sao Doãn Linh Kỳ :" Lăng Hạ " ,cậu suy nghĩ : trước lúc vào Lục Vân nói với cậu không nên dùng tên thật để tránh gặp rắc rối khi ra bên ngoài .

Hai người men theo cầu thang đi đến tầng ba ,tới chỗ mọi người đang tụ tập .

Đã có bẩy người cộng thêm Hạ Thần và Doãn Linh Kỳ thì là chín người, họ đợi một lúc thì không thấy ai đến nữa ,chắc là đã đến đủ , trong số bẩy người thì không có ai là người mới cả ,có tiếng bước chân truyền tới ,cả đám người quay lại nhìn ,thấy một cô giáo đang đi đến gần .

Cô giáo nói :"các cô cậu là học sinh còn lại để chờ thi tốt nghiệp " cô vừa mở cửa phòng học lớp 12a9 :"mời vào " .

Mọi người lần lượt bước vào phòng ,mọi người tự tìm chỗ để ngồi xuống.

Cô giáo tiếp tục lên tiếng :"còn hai ngày nữa là các em phải thi rồi ,các em nhớ đừng lơ là việc học nhé ,à còn đây là giấy xác nhận việc đăng kí môn thi " cô phát cho mỗi người một tờ .

Hạ Thần điền xong tấm giấy của mình thì quay ngó sang nhìn Doãn Linh Kỳ đăng ký môn gì ,nhìn xong mặt cậu ngơ ra luôn :"anh...anh học giỏi môn toán lắm à ?"

Doãn Linh Kỳ nghe Hạ Thần hỏi vậy liền đáp :" ừm...lúc còn học anh chuyên toán ".

Hạ Thần nghe Doãn Linh Kỳ nói anh chuyên toán thì thầm nghĩ : người ta thì học xuất sắc, còn mình thì đốt toán ,mai là tự đăng ký một môn không phải ngẫu nhiên, nếu ngẫu nhiên chắc trước khi vào ải cậu chuẩn bị sẵn cho mình một ngôi mộ là vừa .

Cô thu lại từng tờ giấy

Vân : toán

Trọng : anh

Thư : toán

Nghi : GD

Trần : sử

Vĩ : sử

Triệt : văn

Hạ Thần :văn

Doãn Linh Kỳ :toán

Cô giáo nói :"mọi người nhớ thi tốt đạt trên 8đ nhé ,còn ai dưới thì..." sắc mặt bà ta trở nên quái dị ,một giây sau lại quay ngoắt một trăm tám mươi độ , kí túc xá khóa rồi ,nên mọi người ở trong lớp học nghĩ ngơi luôn ,đồ ăn thì dưới cantin các em tự nấu ,tự nấu ...".nói xong cô ta định rời đi thì có người hỏi .

"Thi xong thì có nhận được phần thưởng nào không ạ?

" một cô gái hỏi .

"Tất nhiên là có rồi ,ai đạt được điểm cao nhất sẽ nhận được một phân thưởng vô cùng đặt biệt ,rất quý giá đó nha "dứt lời bà ta bỏ đi luôn .

"Phải ngủ trong lớp học luôn à " một người đàn ông nói ,khoảng ba mươi lăm- bà mươi sáu tuổi ,:" còn thi đại học nữa ,tôi đã ba mươi lăm tuổi rồi đấy ,bài vở nào còn nhớ mà đi thi chứ ,mẹ kiếp ải khốn nạn " người đàn ông bực mình đập bàn cái rầm .

Phút chóng phòng học trở nên ồn ào, :"làm sao đây , kiến thức không còn nhớ gì nữa làm sao thi đây ,chờ hai ngày nữa thì chết chắc rồi ".

"Ai đứng đầu người đó sẽ có được một phần thưởng ,có khi nào là chiếc đồng hồ cát không ,những người dưới 8đ đều phải bỏ mạng sau " người khác lại lên tiếng.

Doãn Linh Kỳ :"Lăng Hạ chúng ta ra ngoài xem thử ".

Nói xong anh đi ra ngoài ,Hạ Thần theo sau .

Ra tới bên ngoài sân trường.

"Ể..."

Hạ Thần chỉ lên nhánh phượng trên cao ,:"còn có cả hoa phượng nữa này ",khi Hạ Thần quay lại, ánh mặt trời chiếu nghiêng, hắt lên gò má ửng hồng, làm bừng sáng cả khuôn mặt.

Vẻ đẹp ấy, có lẽ, còn rực rỡ hơn cả những cánh phượng đang khoe sắc.

Doãn Linh Kỳ nhìn thấy gương cậu tỏa sáng như vậy ,tai liền đỏ ủng lên ,nuốt nước bọt , :"ừm ,đừng làm như lần đầu cậu thấy vậy...".

Hạ Thần nghe Doãn Linh Kỳ nói liền biễu môi .

Doãn Linh Kỳ đi về phía cantin :"đi thôi kiếm gì đó ăn đi ,anh đói rồi ...".Hạ Thần đi theo sau.

Dưới cantin ,"anh muốn ăn gì em nấu " cậu lục lội trong phòng bếp .Doãn Linh Kỳ ngồi chóng càm ,mĩm cười :"ăn mì đi...".

Hạ Thần bắt tay vào bếp nấu mì mùi thơm phức, thoang thoảng trong không khí ,một lúc sao Hạ Thần đem ra hai bát mì đặt lên bàn ,"xong rồi này ...".

Doãn Linh Kỳ bưng bát mì lên ăn "ừm...".

Hai người ngồi ăn thì cũng đã tới trưa rồi mọi người bắt đầu tụ tập dưới cantin để chuẩn bị đồ ăn .Không ai bắt chuyện với ai người quen biết thì họ tự nói chuyện dù gì đây cũng xem là ải cấp trung ,không có người mới nên rất yên tĩnh ,việc mọi người lo lắng là hai ngày sau làm sao để thi được 8đ .

Ăn trưa xong ai làm việc nấy ,dù gì ai cũng biết rằng đồng hồ cát chính là phần thưởng của kì thi này ,chả ai thèm quan tâm nữa ,có người đi đến thư viện tìm sách để đọc ,....

Hạ Thần và Doãn Linh Kỳ đi lên sân trước ngồi dưới gốc cây phượng .

"Linh Kỳ anh nghĩ anh sẽ thi được bao nhiêu điểm "Hạ Thần nằm trên bắp dùi Doãn Linh Kỳ lên tiếng hỏi .

Doãn Linh Kỳ nhìn lên phía nhánh cây phượng ,nhìn những bông hoa đung đưa trong gió ,khẽ trả lời :"không thành vấn đề ,còn em...

" đưa tay lên trước mắt che che những ánh nắng xuyên qua tán cây .

Hạ Thần đã nhắm mắt lại ngủ lúc nào không hay ,chỉ khẽ ừm một tiếng ,Doãn Linh Kỳ nghe Hạ Thần chỉ ừm mà không nói tiếp bèn đưa mắt nhìn xuống thấy cậu đã say giấc trên dùi mình ,mắt anh hơi dao động, đưa tay về phía mặt Hạ Thần che những ánh nắng chiếu lên mặc cậu ,khẽ mĩm cười.

Anh không có ý định gọi Hạ Thần dậy nên quyết định để vậy ,anh lấy điện thoại từ trong túi ra ,lướt lướt vài cái .

Phong cảnh hữu tình biết bao ,có hoa nở ,có tiếng chim hót, hay là một sự giao động trong lòng ai đó .

Trời bắt đầu ngã chiều bốn giờ chiều ,Hạ Thần mới mơ màng tỉnh dậy ,cậu ngồi dậy khỏi người Doãn Linh Kỳ, :"sao anh không gọi em dậy ?

"cậu dụi dụi mắt .

"Thấy em ngủ ngon quá nên không nở "Doãn Linh Kỳ đứng dậy thì cơ thể không tự chủ ngã về phía trước.

Hạ Thần nhanh tay dỡ lấy :"ơ...,anh sau vậy ,không lẽ giữ tư thế đó từ trưa tới giờ đấy nhé ?" nghi hoặc .

Doãn Linh Kỳ cười cười :"sợ làm em tỉnh ,hay là em cõng anh đi ,anh đi không đi nổi nữa rồi..

" dang tay ra .

"Hả...Linh Kỳ anh quên là anh nặng hơn em rồi à ,em mà cõng anh ,chắc anh dè em chết trước khi bị quái vật giết ấy chứ !"

Hạ Thần nhìn Doãn Linh Kỳ với ánh mắt không thể nào tả nên lời .

"Ha..ha..anh quên " 😀oãn Linh Kỳ đưa tay choàng qua vai Hạ Thần, Hạ Thần thấy vậy dỡ Doãn Linh Kỳ trở về lớp học.
 
Cáo Nhỏ Mùa Hạ
Chương 6 : Thích không ?


"Anh ngủ một lát ,đừng đi đâu nguy hiểm...

"Doãn Linh Kỳ nói xong nằm gục trên bàn mà ngủ .Hạ Thần không trả lời ,ngồi bên cạnh bấm điện thoại .Một giờ sau cậu đi vệ sinh ,trời cũng bắt đầu chập tối ,đi đến góc tòa nhà thì cậu nhìn thấy bà cô giáo đang đi đến .

"Em đi đâu vậy ,buổi...tối...không...nên...đi...lung...tun...

được...đâu..."

Cô giáo ngước mặt lên nở một nụ cười với Hạ Thần ,trên tay bà ta cầm vài cái chăn .

Hạ Thần thấy bà ta cười với mình thì lạnh cả sóng lưng ,:"em đi vệ sinh ấy mà..." trả lời xong cậu liền chuồn mất .Chỉ gặp bà cô giáo đó rồi cậu không gặp phải chuyện gì khác ,trở về lớp học thì đã thấy Doãn Linh Kỳ đã dậy .

"Anh dậy rồi à ": Hạ Thần ngồi xuống bên cạnh :"anh có đói không ?".Những người khác cũng dần tập trung đông đủ tại phòng học .

"Tối rồi ,mai ăn luôn "Doãn Linh Kỳ lấy từ trong hộp bàn ra một nhánh hoa phượng ,đưa ra trước mặt Hạ Thần, "cho em ".

Lúc Hạ Thần vừa đi vệ sinh thì không bao lâu có vài người trở về phòng nói chuyện ồn ào nên Doãn Linh Kỳ không ngủ được ,còn không có Hạ Thần bên cạnh nên anh đi ra ngoài ,nhìn thấy nhánh phượng cách đó không xa ,cũng không cao lắm ,nên đã chòm người ra ngoài bẽ đi nhánh phượng đó .

Hạ Thần thấy nhánh phượng thì vui vẻ hẳn lên "anh bẽ lúc nào vậy ?".

Doãn Linh Kỳ nhìn Hạ Thần đang vui vẻ cầm điện thoại chụp hình nhánh hoa liền đáp :"lúc em đi ra ngoài ".

Bà cô giáo vào lớp hai lần ,bà ta đem chăn và gối đến cho mọi người ,mọi người chọn bàn ghế lại một góc ,quét lớp sạch sẽ, mỗi người một góc mà nằm xuống, Doãn Linh Kỳ và Hạ Thần chọn một góc gần tường, Doãn Linh Kỳ nằm trong Hạ Thần nằm ngoài .

Trời bắt đầu tối hơn ,thời tiết se se lạnh, ánh trăng lờ mờ len lói vào cửa sổ .

Khoảng hai giờ sáng ,Hạ Thần đang ngủ người quay về phía Doãn Linh Kỳ, bổng cậu cảm thấy gì đó lạ lạ ,nhột nhột ,cậu lấy tay nhắt chăn của mình lên thì thấy một bóng hình đang rút vào lòng mình .Cậu khẽ lên tiếng nhỏ :"Linh Kỳ anh đang làm gì vậy ?" .

Người trong lòng cậu khẽ cục cịa ,giọng nói nhỏ như kiến :"lạnh...".Cậu nghe vậy ngớ ra luôn ,thầm nghĩ : một người cao 1m85 mà sợ lạnh ,em tin anh mới là lạ ấy .Cậu không nghĩ tiếp mặc kệ người trong lòng dành đặt tay lên lưng anh mà tiếp tục ngủ .

Sáng tinh mơ lại một ngày mới bắt đầu ,tiếng ồn ào làm Hạ Thần tỉnh dậy khỏi cơn say mộng mị ,mở mắt ra thì thấy hơi sai sai ,ngước mặt lên thấy nguyên bản mặt Doãn Linh Kỳ đặt lên đầu cậu ,ôm cậu trong lòng mà ngủ ngon vô cùng ,cậu thầm nghĩ mà bất lực :nhớ lúc tối là anh ta trong lòng mình mà ,sao bây giờ mình lại nằm trong lòng anh ta vậy ? .

"Thẩm Kỳ...Thẩm Kỳ đừng ngủ nữa ,anh thả em ra đi..."

Hạ Thần chọt chọt mặt Doãn Linh Kỳ.

Doãn Linh Kỳ thả Hạ Thần trong lòng mình ra ,Hạ Thần thấy mình được thả ra bèn ngồi dậy ,xem đồng hồ bấy giờ đã gần tám giờ rưỡi rồi ,cậu kéo kéo áo Doãn Linh Kỳ :"đừng ngủ nữa ,mặt trời lên tới mông rồi kìa ,anh không dậy em đi ăn sáng một mình đấy !" .

"Ừm..."

Doãn Linh Kỳ xoa xoa trán ngồi dậy .

Cứ như thế quay đi ngoảnh lại thì đã hết thêm một ngày rồi .Lại một ngày mới bắt đầu, một ngày mà quyết định sống chết ,hôm nay là ngày thi ,tất cả mộ đều có mặt đầy đủ ở phòng học .

***Chú thích một chút : ngày đầu là ngày Doãn Linh Kỳ bẽ hoa ,ngày 2 là sáng Hạ Thần dậy thấy mình ngủ trong lòng Doãn Linh Kỳ ,do không có chuyện gì xảy ra nên không viết .

Chín giờ sáng đã điểm ,mọi người bắt đầu làm bài của mình ,căn phòng yên lặng đến chết chóc .

"Mọi người làm bài cho tốt nha , mười một giờ hết giờ "Cô giáo đứng trên mục giản ,nhìn lướt qua từng người.

Không biết vì sao nhưng thời gian của mọi người khác nhau đến lạ ,đến khoảng mười một giờ thì tất cả mọi người đều làm xong ,thời gian của mọi người khác nhau ,có người thì nhanh có người thì trôi lâu đến kì lạ ,nhưng trước lúc mười một giờ tất cả đều làm xong .

"Xong rồi à..."

Doãn Linh Kỳ nhìn bài thi của Hạ Thần hỏi .

"Ừm...xong rồi ,anh thì sao ": Hạ Thần quay sang nhìn Doãn Linh Kỳ.

Doãn Linh Kỳ lại hỏi :"có chắc sẽ lấy được điểm cao nhất không ?"

Hạ Thần hơi trầm ngâm :"không chắc chắn nhưng sẽ trên 8đ ".

Doãn Linh Kỳ không hỏi tiếp .Chín người im lặng ngồi trong phòng học chờ điểm ,nữa giờ sao ,bà cô lại bước vào lớp với bảng điểm trên tay ,giây phút thấy bản điểm trên tay bà cô giáo tất cả đều hít vào một hơi lạnh ,có thể giây sau mình sẽ chết .

***Nhắc lại môn thi của mọi người :

Vân : toán

Trọng : anh

Thư : toán

Nghi : GD

Trần : sử

Vĩ : sử

Triệt : văn

Hạ Thần : văn

Doãn Linh Kỳ :toán

Cô giáo bắng đầu lên tiếng :" bây giờ tôi sẽ đọc điểm của các em ,Vân đạt 8,5đ ".

Bà ta vừa nói xong liền có tiếng hét lớn vui mừng khôn xiết :"8,5đ...8,5đ..." .

Bà cô giáo không để ý đến tiếng vui mừng ấy mà tiếp tục đọc :"Trọng đạt 5đ ...".

Căn phòng phút chóc trở nên yên lặng, người ngồi bàn phía bên cạnh Hạ Thần phút chóc cơ thể bắt đầu nứt ra từng mảng từng mảng lớn ,anh ta la hét :"cứu tôi...cứu tôi ,tôi không muốn chết..." chưa nói dứt lời cơ thể anh ta đã phát nổ ngay lập tức, những miến thịt văn khắp nơi trong căn phòng dính lên những người xung quanh .

Hạ Thần được Doãn Linh Kỳ kéo vào trong lòng che chắn nên không dính quá nhiều máu và thịt vụn ,nhìn thấy những miến thịt vụn dính trên người mình cậu bắt đầu buồn nôn ,nhưng cậu không muốn nôn lúc này nên lấy tay bịch miệng và mũi lại để giảm bớt mùi vị máu tạnh bên cạnh mình .

Nhưng có vài người đã nôn ngay tại chỗ ,mùi vị hỗn hợp trộn lẫn vào nhau .

"Không sao chứ " Doãn Linh Kỳ liếc nhìn Hạ Thần hỏi.

Hạ Thần lắc lắc đầu tỏ ý không sao .

Bà cô giáo nở một nụ cười rất vui vẻ, tiếp tục đọc "Thư đạt 7,5đ .

Nghi đạt 9đ .

Trần đạt 7,5 đ .

Vĩ đạt 8đ .

Triệt đạt 6 đ " nói dứt lời liên tiếp ba người nổ tung, thịt vụng máu tươi ngày càng nhiều thêm .

Bà cô giáo càng trở nên thích thú hơn :"tiếp tục đọc ,Lăng Hạ đạt ....9,5đ ,Thẩm Kỳ đạt 10đ " vừa nói dứt lời trong tay bà ta liền xuất hiện một chiếc đồng hồ cát ,bà ta đặt lên trước mắt Doãn Linh Kỳ kèm theo đó là bài thi 10đ của anh ,bấy giờ hiện lên đó là hình đồng hồ cát ,được vẽ chồng lên điểm 10 đó .

Doãn Linh Kỳ đẩy cả hai về phía Hạ Thần ,anh bất càm về phía đồng hồ cát tỏ ý kêu Hạ Thần lật lại ,Hạ Thần cũng nghe theo anh ,cầm đồng hồ cát trong tay lật ngược lại đặt vào hình đồng hồ cát trên giấy ,cát bắt đầu chảy ,không gian trở nên méo mó ,đồng hồ trong đầu cậu bắt đầu xoay ,thanh thông báo hiện lên .

Ải 2 : thông qua

" +3 năm tuổi thọ

1 tỷ tiền ( chỉ sử dụng cho mình )

Căn biệt thự

Sức khỏe

+1 gợi ý "

Trì hoãn

Hạ Thần thấy vậy nhấn vào trì hoãn nhận phần thưởng.

"Cảm ơn đã xát nhận ".

Ánh sáng lóe lên ,lần nước mở mắt cậu thấy mình đã trở lại phòng khác biệt.

Cậu nhìn qua thì thấy Thẩm Thanh Nhã đang ngồi ăn kem ,mà không thấy Doãn Linh Kỳ đâu .Cậu lên tiếng hỏi :" ẩy...Thanh Nhã anh em đâu rồi ".
 
Back
Top Bottom