Hạ Thần đưa tay lên xoa xoa tóc khiến tóc cậu rối xù lên ,đưa tay lên xem đồng hồ thì thấy bây giờ chỉ mới sáu giờ bốn mươi lăm phút :"chỉ mới mười lăm phút thôi sau " cậu cầm chiếc thẻ trên bàn lên xem .
Trên tấm thẻ ghi :
Tên :Hạ Thần
Tuổi :22
Giới tính :nam
Nơi ở hiện tại :chung cư số 9, tầng 13 ,phòng 2520
Tình trạng : rối loạn đa nhân cách.
Ngày cấp 28-5
Mã số: 290000130
Ở bên góc đã hiện lên hình ảnh của cậu ,nhìn phải gọi là không nói nên lời .
Hình của cậu là một hình chibi ,tóc cậu thuộc kiểu mullet màu nâu đỏ ,cái đặt biệt nhất là cậu buộc một chùm tóc trên đỉnh đầu ,còn buộc màu hồng .
Phía dưới thông tin là những hình tròn giống như để ấn con dấu ,vòng tròn đầu tiên đã được đánh dấu hình một chiếc hộp nhạc .
"Hộp nhạc !"
Hạ Thần lên tiếng, tiếng cồn cào từ trong bụng vang lên ,cậu gãi gãi đầu :"hehe...còn chưa ăn tối nữa ".
Nói xong cậu đặt tấm thẻ xuống bàn ,xuống nhà bếp nấu đại một ly mì ăn liền, "ăn tạm vậy ,vẫn chưa mua đồ ăn " cậu ăn đại rồi đi tắm ,lướt web vài cái rồi chơi game tới khoảng mười một h tối mới đi ngủ .
Trăng bên ngoài đã lên cao ,ánh trăng chiếu vào từ cửa sổ làm căn phòng của Hạ Thần trở nên mờ mờ ảo ảo, "cạch...kéttttttt..." .
Hạ Thần lờ mờ tỉnh dậy nhìn khắp phòng trong sự mờ ảo ,thấy ở gần cửa sổ có một bóng hình đang ngồi ,giật bắn mình ,hét lớn "Aaaaaaaaa...anh là ai vậy ,sao lại vào nhà tôi...."
Người thanh niên đó bịt lỗ tai :"đừng thét nữa ,bây giờ là nữa đêm đó !"
Hạ Thần im lặng cố nhìn rõ người trước mắt .
Người thanh niên lên tiếng "Doãn Linh Kỳ , thay đồ đi , dẫn anh đi chơi " anh ta cười cười ,nheo mắt nhìn Hạ Thần.
Hạ Thần có muôn ngàn dấu chấm hỏi ,lặp lại :"Doãn Linh Kỳ!
"
Doãn Linh Kỳ vừa đi ra nhà khách vừa nói :"nhanh lên tôi còn nhiều việc phải làm lắm ,cậu không nhanh là tôi bế cậu đi đó...
".
Hạ Thần nghe vậy chỉ đành lấy tạm chiếc áo khoác trên bàn mặc đại vào ,đi ra ngoài ,tiện tay cầm tấm thẻ trên bàn bỏ vào túi ,thầm nghĩ :anh ta mà là ăn trộm chắc nãy giờ nhà mình còn cái nịt quá .
Cậu nhìn nhìn cửa nhà mình liền hỏi :"anh phá khóa nhà tôi đấy à ?" .
Doãn Linh Kỳ :"không phá khóa vào chả lẽ tôi trèo từ cửa sổ vào đây !" trả lời một cách vô cùng thản nhiên .
Hạ Thần nghe vậy im bặc ,cậu không biết nói gì ,cả hai xuống lầu đi ra khỏi chung cư, Doãn Linh Kỳ đi đến một chiếc xe Lamborghini trông ngầu vô cùng ,mở cửa tay lái lên xe một mạch không một động tác thừa, Hạ Thần cũng lên xe ngồi ghế phụ .
Xe bắt đầu chạy trên đường.
Hạ Thần nhìn Doãn Linh Kỳ nghĩ gì đó ,nhìn khuôn mặt rất đẹp này ,rất giống với người đó ,rồi cậu không chắc chắn mà lên tiếng hỏi :"Thẩm Kỳ!
" .
Doãn Linh Kỳ quay sang nhìn Hạ Thần nói :"đúng là thông minh ,tôi có hứng thú với cậu rồi đấy ,ăn gì không ".
"Không cần đâu "Hạ Thần vừa nói xong bụng đã phản chủ mà kêu lên .Doãn Linh Kỳ nhìn Hạ Thần ,bốn mắt nhìn nhau .
Ở đây mà có cái lỗ chắc Hạ Thần đã chuôi xuống mà trốn mất rồi .Cậu lên tiếng "gì cũng được..."cậu gãi gãi mũi .
Một lúc sau xe đừng ở một quán lẩu cay ,hai người xuống xe tìm một vị trí ngồi xuống.
"Cậu có không ăn gì không "😀oãn Linh Kỳ nhìn menu lên tiếng.
"Không ăn rau mùi ,tôi bị dị ứng "Hạ Thần đáp.
Doãn Linh Kỳ :"một phần lẩu cay ,không rau mùi ,cảm ơn ".Lấy điện thoại từ trong túi ra :"cậu có đem thẻ ở đó không ?"
Hạ Thần nghe Doãn Linh Kỳ hỏi thì ,lấy từ túi áo khóa ra tấm thẻ "có...sao vậy ?"
"Quét mã ở phía sau tấm thẻ "Doãn Linh Kỳ đáp, tay đang nhắn tin với ai đó ,tiếp tục nói :"gợi ý ải 2 ".
Nghe vậy cậu lật tấm thẻ lại thấy phía sau có một mã QR ,cậu quét thử ,thấy nó hiện lên một dòng chữ màu vàng
' ải 2 đã xát nhận : Thi đại học
Thay đổi !
'.
Món ăn được đem ra :"chúc hai vị ngon miệng ".
Doãn Linh Kỳ bỏ điện xuống không nhắn tin nữa :"là gì...".
Hạ Thần :"Thi đại học "cậu đáp.
Doãn Linh Kỳ đưa tay với lấy tấm thẻ của Hạ Thần, nhìn châm chú vào thông tin được viết trên đó ,khẽ hỏi :"cậu thi đại học bao nhiêu điểm ".
Hạ Thần đang gấp đồ ăn nghe anh ta hỏi vậy đáp :"29đ tròn ".
"Rối loạn đa nhân cách!
": Doãn Linh Kỳ khẽ đọc dòng chữ trước mắt ,"cậu bị rối loạn đa nhân cách ".
Hạ Thần gật gật đầu :"bị hồi năm mười chín tuổi ,có vấn đề gì à ?"
"Không có gì ": Doãn Linh Kỳ nhìn thấy tấm ảnh của Hạ Thần, thì miệng gật gật ,nhìn cậu trai trước mắt và nhìn tấm ảnh trên thẻ ,nhìn đi nhìn lại rồi hỏi :"đây là cậu à ?" .
Hạ Thần thấy anh ta hỏi cậu vô tri ,chỉ liếc nhìn mà không trả lời tiếp tục ăn .
Doãn Linh Kỳ không biết vì sao mà bật cười như được mùa :"ha...ha...ha...,chắc trò chơi kì thị cậu hay sao mà để ảnh như vậy...ha...ha...ha ".
Ở bên ngoài Hạ Thần vốn dĩ khá đẹp trai ,người đi qua thì quay lại nhìn thêm vài cái ,mái tóc dài kiểu mullet gọn gàn màu sâu đỏ không quá sặc sỡ, tôn lên màu da trắng của Hạ Thần ,mắt hơi màu xanh của biển .
Hạ Thần thấy anh ta cười như vậy liền bực bội lên tiếng "mắc cười đến vậy à ,không giống tôi chỗ nào ,của anh đâu cho tôi xem thử coi " cậu đưa tay ra trước mặt Doãn Linh Kỳ .
Doãn Linh Kỳ thấy cậu bực bội liền nín cười lấy tấm thẻ của mình từ trong túi ra đặt lên tay Hạ Thần :"không...không buồn cười, đây của tôi cậu xem thử ,có phải tôi nói đúng không ".
Hạ Thần nhìn thông tin Doãn Linh Kỳ :
Tên 😀oãn Linh Kỳ
Tuổi :24
Giới tính :nam
Nơi ở :khu biệt thự số 12
Ngày cấp : 16-3
Mã số: 290000013.
Ở bên góc là hình của Doãn Linh Kỳ, trông cực kì đẹp trai ,đẹp hơn ở bên ngoài vài phần .
Con dấu đã được đánh tới 9 ải .
Hạ Thần nhìn xong ảnh của Doãn Linh Kỳ thì dơ mặt ra ,giật lấy tấm thẻ của mình đang nằm trên tay Doãn Linh Kỳ, mà nhìn xong miệng cậu liền bị co gật :"hình...hình như khác thật ".Cậu ném trả lại tấm thẻ cho Doãn Linh Kỳ.
"Ăn xong rồi , thì đi thôi " Doãn Linh Kỳ đưa tay lên xem đồng hồ thì bây giờ là hai giờ mười lăm phút sáng.
Hạ Thần bực bội vì tấm ảnh lẽo đẽo theo sao Doãn Linh Kỳ lên xe ,xe băng băng trên đường chạy đến khu biệt thự, dừng lại một căn biệt thự khá là to ,Doãn Linh Kỳ xuống xe đi tới cửa ,mở cửa ra đi đợi Hạ Thần vào rồi đóng cửa lại .
Hạ Thần vào trong thấy căn biệt thự này rất rộng lớn ,to ,rất to và sang trọng ,Hạ Thần ngồi trên ghế sofa nhìn Doãn Linh Kỳ.
Doãn Linh Kỳ lên tiếng "ba giờ mười lăm phút tôi còn có việc ,cậu lên tầng nghĩ ngơi trước, mai có gì rồi hỏi " anh xoa xoa đầu trong rất mệt mỏi ." phòng đầu tiên bên trái " nói xong anh nhắm mắt lại tựa vào ghế sofa .
Hạ Thần không nói gì im lặng đi lên tầng vào phòng luôn ,trong lòng lại thầm nghĩ : đêm khuya vào nhà tôi rời chở đến đây ,rồi kêu tôi ngủ ở đây ??? .
Vào phòng đóng cửa lại ,căn phòng trang trí khá đơn giản, chỉ có một chiếc giường, tủ quần áo ,và một cái bàng chiếc ghế ,trông không khác gì phòng mới cả ,và một phòng vệ sinh riêng .
Cậu nằm xuống giường nhưng không thể nào ngủ tiếp được, cậu cảm giác như một trò hề ,bị người ta đưa đi ,cũng đi theo luôn ,chỉ phòng cho ở cũng không đáp trả ,mà ở luôn ??? .Cậu chỉ đành nhắm mắt lượt bỏ hết những suy ra khỏi đầu mình ,trời gần sáng cậu mới thiếp đi .
Khi Hạ Thần tỉnh dậy thì mặt trời đã lên cao ,câu xem đông hồ thì thấy đã gần tám giờ rồi ,cậu ngồi bật dậy khỏi giường, vốc vốc mái tóc rối bù lên ,đi xuống lầu thì thấy có rất nhiều người.
Doãn Linh Kỳ :"dậy rồi à ,ngồi xuống đi ".Hạ Thần nghe Doãn Linh Kỳ nói vậy liền đi tới ngồi xuống ghế sofa ."mọi người tự giới thiệu đi ,anh đi ăn sáng cái đã "nói xong anh bỏ đi luôn .
"Ha..ha..chào tôi là Lục Vân "Lục Vân cười cười.
"Chào nha ,Chu Hứa Lạc " Chu Hứa Lạc vẩy tay .
"Khả Y " Khả Y :"còn một người nữa mà em ấy đang qua ải, năm phút nữa mới ra ,Hạ Thần đúng không rất vui đã gặp mặt "mĩm cười.
Hạ Thần ngại quá chỉ gật gật đầu .Lục Vân :"anh Doãn hình như cậu ấy không thích nói chuyện cho lắm nhỉ "đưa mắt nhìn vào nhà bếp .
"Cậu không có gì để hỏi à ":Chu Hứa Lạc thắc mắc.
Hạ Thần chỉ đành lên tiếng :"không...không có gì để hỏi cả ".Doãn Linh Kỳ thấy nguyên đám làm cho Hạ Thần không giám nói gì liền lên tiếng :"lại đây ăn chút gì đi ".
Hạ Thần nghe Doãn Linh Kỳ kêu mình liền ba chân bốn cẳng mà chạy vụt tới bàn ăn .Cả đám bên kia đột nhiên bật cười thành tiếng.
Doãn Linh Kỳ đột nhiên nhớ ra gì đó liền hỏi :"à mà hôm qua cậu chọn gì rồi ?".
"Chọn gì ?"
Hạ Thần vừa ăn vừa đáp lại câu hỏi Doãn Linh Kỳ.
"Phần thưởng sao khi rời khỏi ải !
" Doãn Linh Kỳ nhìn Hạ Thần đang ăn mà nói tiếp.
Hạ Thần nghĩ lại :"à...tôi chọn tuổi thọ " cậu bỏ hai miến thịt vào miệng hai má phồng lên .Doãn Linh Kỳ lại thấy ngứa ngáy tay chân liền lấy tay chọt chọt vào má Hạ Thần ,vẫn là cảm giác mềm mềm như lần trước, Hạ Thần thấy anh ta như vậy thì không nói gì để anh ta chọt luôn .
"Anh...":giọng một cô gái vang lên ,nhìn Doãn Linh Kỳ với vẻ mặt khó tả .
Doãn Linh Kỳ nghe thì giật mình vội rụt tay lại ,lên tiếng :"hả...".
Cô gái ló đầu qua ,hiện ra trước mắt Hạ Thần là một cô gái vô cùng xinh đẹp ,làn da trắng mịn hồng hào ,đôi môi đỏ xinh :"xin chào ,em là Thẩm Thanh Nhã ".
Hạ Thần gật gật đầu :"Hạ Thần...
".
Thanh Nhã :"anh lên phòng em có chuyện cần nói "vẻ mặt rất nghiêm túc, nhưng chỉ một giây sau :"anh Hạ em mượn anh Kỳ một lát nhé "nói xong cô đi thẳng lên lầu ,Doãn Linh Kỳ cũng đi theo phía sau .
Hạ Thần thầm nghĩ : mượn ???
Họ Thẩm giờ cậu mới hiểu cái tên Thẩm Kỳ chuôi từ đâu ra ,cậu không tiếp tục ăn nữa .
Lục Vân thấy anh Doãn rời đi thì chạy tới gần chỗ Hạ Thần ngồi xuống hỏi :"Hạ Thần cậu có gợi ý ải tiếp theo chưa ".
"Rồi "Hạ Thần nhìn Lục Vân .
"Cậu đăng nhập trang web của trò chơi chưa ?
" Lục Vân tiếp tục hỏi .
Hạ Thần :"vẫn chưa "cậu lấy điện thoại từ trong túi ra để lên bàn .
"Vậy để tôi đăng nhập giúp cậu " Lục Vân nói xong cầm điện thoại Hạ Thần lên bắt đầu thao tác :"mã số thẻ...".
Hạ Thần suy nghĩ một lát rồi nói :"290000130 ".
Lục Vân "nghe quen quen nhỉ " suy nghĩ, một lúc rồi nói" của anh Doãn là 290000013 ,hai người chỉ khác nhau mỗi số 0 thôi à ?" .
"Ừm...trùng hợp thật ": Hạ Thần đáp.
"Ở trên web có một số gợi ý cho ải ,và vật phẩm mọi người bán trên đó ,muốn gì cậu có thể kiếm trên đó " Lục Vân nói.
"Vậy cho tôi hỏi ,có bao nhiêu ải ? ,đã có ai thoát hẳn ra khỏi trò chơi này chưa ":Hạ Thần thắc mắc.
"13 ải ,có cũng không ít ,nhưng không ai tìm được tung tích ,đã có người từng đăng lên web, nhưng đã bị web xóa bỏ ,có tiền tài ,sức khỏe, ải là một cơ hội để làm lại một cuộc đời mới ,đây có lẽ là ân huệ hay sự trừng phạt..."
Lục Vân đáp thản nhiên ."cậu nhớ chuẩn bị cho tốt một tháng sau là vào ải 2 đấy ,mà có anh Doãn rồi không cần sợ đâu "nói xong còn vỗ vai Hạ Thần.
Hạ Thần im lặng không nói gì .Khoảng nữa giờ sao Doãn Linh Kỳ đi xuống :"Hạ Thần lát nữa tôi chở cậu về thu dọn đồ đạt ,bây giờ cậu sống ở đây ".
"Hả..."
Hạ Thần ngơ ra :"tôi sống ở đó cũng tốt mà ,đâu cần phải dọn đến đây !" .
Doãn Linh Kỳ chỉ nói một câu liền bỏ đi :"mỗi lần tìm cậu thì phiền phức lắm ".
Gần mười giờ Doãn Linh Kỳ mới quay lại ,chở Hạ Thần về nhà thu dọn đồ đạt chuyển đến biệt thự .
Thế là Hạ Thần bị bắt cóc vào khu biệt thự số 12 ,sống ở đó .
Nữa tháng sau Hạ Thần cũng dần quen với mọi người hơn .
Một hôm Hạ Thần đi từ trên lầu xuống, giọng nũng nịu :"anh Kỳ Kỳ ....hôm nay ăn gì vậy ?" .
Nghe giọng nói nũng nịu của Hạ Thần cả đám ngồi dưới phòng khách ngẩn ra trong giây lát ,quay lại nhìn thẳng vào Hạ Thần ,không nhìn thì thôi nhìn rồi thì cả đám giật cả mình ,Hạ Thần quần áo không chỉnh tề đi xuống ,áo sơ mi nút gài nút không phần nào cần che thì che, phần nào cần lộ thì lộ ,quần thì cậu chơi hẳn quần ngắn ,áo sơ mi dài xuống che mất cái quần ,tóc thì xõa ra .Cả đám ngơ ngác nhìn người trước mắt .
Doãn Linh Kỳ lên tiếng trước :"Hạ Thần cậu làm sau vậy?" .
Hạ Thần đi một mạch xuống nhà bếp ,đáp lại :"em là Hạ Hạ ,em thì chả bị làm sao cả "cậu vừa ăn cháo vừa nói .
"Hạ Hạ ?" : Thẩm Thanh Nhã lập lại.
"Anh Doãn, Hạ Thần cậu ấy bị làm sau vậy ?" :Chu Hứa Lạc hỏi .
Doãn Linh Kỳ thấy Hạ Thần khác lạ vậy cũng không biết nói gì ,đứng dậy đi thẳng tới chỗ Hạ Thần đang ngồi ăn ,đặt tay lên vai quay người Hạ Thần đối diện mình hỏi :"Hạ Hạ không phải Hạ Thần?
" .
"Em là Hạ Hạ " Hạ Thần chòm lên mũi hai người chạm nhẹ vào nhau ,cậu nheo mắt cười cười, không khác mẹ gì một đứa con gái .
Doãn Linh Kỳ giật bắng mình ,vội thả Hạ Thần ra ,quay trở lại ghế sofa ,nói :"nhân cách khác rồi ".
Lục Vân :"hả...H...ạ..Hạ Thần biến thành một cô nàng nũng nịu tên Hạ Hạ " cậu mắc cười mà không dám cười ,sợ cười xong sẽ bị đuổi ra ngoài .
Ba ngày tiếp theo Hạ Thần hành động không khác gì một đứa con gái ,lúc thì dẫn Thẩm Thanh Nhã và Khả Y đi mua đồ ,mà là đồ nữ ,còn trang điểm .Về nhà thì nũng nịu với Doãn Linh Kỳ .
Ngày hôm nay cũng giống như mọi khi Hạ Thần nắm trên dùi Doãn Linh Kỳ bắt anh phải vuốt ve mái tóc mình Hạ Thần ngủ lúc nào không hay ,Doãn Linh Kỳ thì bất lực chỉ có thể làm theo ,tai anh đỏ ửng .