Ngôn Tình Cáo Nhỏ Của Tôi

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
1,515,320
Phản ứng
0
VNĐ
361,707
cao-nho-cua-toi.jpg

Cáo Nhỏ Của Tôi
Tác giả: Tử Sơ Tửu
Thể loại: Ngôn Tình, Đô Thị, Khác, Đoản Văn
Trạng thái: Full


Giới thiệu truyện:

Tên truyện: Cáo nhỏ của tôi

Tên Hán Việt: Ngã đích tiểu hồ ly

Tác giả: Tử Sơ Tửu

Thể loại: Nguyên tác, Ngôn tình, Hiện đại, Tình yêu chốn đô thị, Kiếp trước kiếp này

Dịch + beta: Nhà Súp Ngọt

Giới thiệu vắn tắt:

Có người nói, vì kiếp trước tôi đã tàn sát một tòa thành nên kiếp này bị thần xui xẻo ám.

Sau đó, tôi phát hiện ra rằng chuyện này là sự thật...

Từ khóa tìm kiếm: Nhân vật chính: Tôi, cáo nhỏ┃Nhân vật phụ: Quân sư┃Nhân vật khác: Kiếp trước kiếp này​
 
Cáo Nhỏ Của Tôi
Chương 1: Đù má, họa thủy*!


<i>Dịch: Bông</i>

<i>Beta: Mày là bố tao</i>

<i>*Họa thủy: trích từ câu hồng nhan họa thủy, chỉ sắc đẹp mang đến tai họa.</i>

1.

Tôi là đứa xui xẻo từ bé. Khi đó, mẹ tôi đã thỉnh một vị đại sư đến xem mệnh cho tôi. Ông ấy thẳng thừng phán một câu "vận mệnh nhấp nhô", quả không hổ danh là dòng nước trong trong nghề.

Dạo gần đây, vận xui của tôi cao ngút trời. Sau khi trải qua n lần khốn đốn, tôi nhanh chóng vác hành lý chạy lên chùa Linh Ẩn. Để bày tỏ thành ý của mình, gặp Phật tôi lạy, gặp Bồ Tát tôi cũng lạy, lạy từ chân núi đến đỉnh núi. Quá trình diễn ra khá thuận lợi, vận xui của tôi được đánh bay sạch!

Lúc dừng chân ở một nơi, tôi nhìn thấy mấy con cá chép đang lượn lờ dưới nước bèn lôi điện thoại ra, tính chụp mấy bức hình đăng lên mạng. Nhỡ đâu nhờ đó mà tôi thành người nổi tiếng thì sao?

Khoảng chừng năm giây sau, một tiếng "tõm" vang lên, điện thoại tôi rơi xuống nước rồi! Tôi chẳng băn khoăn gì cả, lập tức bổ nhào theo nó. Sau đó, tôi cũng rơi xuống nước luôn... Lúc nước ngập quá đầu, suy nghĩ cuối cùng của tôi là các trang mạng xã hội ngày mai sẽ giật tít: "Không thể tin được! Một cô gái nhảy sông tự vẫn, nguyên nhân lại là...".

2.

Sóng nước trên đầu lấp lánh từng tia sáng, ý thức dần mơ hồ...

Khi cơn bão cát tan đi, tôi nhìn thấy kiếp trước của mình đang đứng trong đoàn thiên binh vạn mã.

Kiếp trước, tôi làm tướng quân. Đừng nghĩ nhiều, chỉ là một tên cuồng dã đầu óc ngu si, tứ chi phát triển, mạnh mẽ oai hùng, nói tục chửi bậy, râu ria xồm xoàm, diện mạo tầm thường mà thôi.

Dưới trướng tôi có một vị quân sư. Hắn là bạn từ bé với hoàng thượng, thông minh tuyệt đỉnh*. Thường ngày, hắn ta phụ trách động não, còn tôi phụ trách động thủ.

<i>*Gốc: 聪明谢顶 (thông minh tạ đỉnh), nghĩa là thông minh, hói đầu. Có kiểu quan niệm là người hói đầu thường thông minh. Để sát gốc thì mất hình tượng quân sư quá nên tôi dịch là thông minh tuyệt đỉnh.</i>

Khi ấy bọn tôi đang tấn công một tòa thành của địch quốc. Mấy tháng trời rồi mà vẫn không chiếm được thành, lại còn tổn thất rất nhiều binh lực. Quân sư tức giận bảo, ngày chiến thắng nhất định sẽ giết toàn thành để báo cho thiên hạ biết. Tôi đoán quân sư chắc là đang nổi nóng nên kéo hắn tới một trấn nhỏ lân cận để bình tĩnh lại.

Vừa hay đúng lúc đó, bọn tôi gặp một đám người đang đánh nhau để tranh giành một thiếu niên. Nghe nói đó là hậu duệ của một dòng họ có tiếng nhưng bị lưu đày làm nô, rất có tiềm năng trở thành danh quan*.

<i>*danh quan: tiểu quan nổi tiếng, giống như danh kỹ là kỹ nữ nổi tiếng.</i>

Hiện trường cực kỳ hỗn loạn, đường đi cũng bị chặn lại. Tôi lập tức nổi giận, hét lớn: "Thích đánh nhau như vậy sao không theo ông đây lên chiến trường mà đánh?".

Thiếu niên ấy bỗng ngẩng đầu lên nhìn tôi. Môi hồng răng trắng, vải thô áo lậu cũng không che nổi nét anh tuấn. Đặc biệt là đôi mắt của y, rất giống mắt hồ ly, quyến rũ cực kì.

Tôi không nhịn được thầm mắng: "Đù má, họa thủy!".
 
Cáo Nhỏ Của Tôi
Chương 2: Bố mày là trai thẳng!


<i>Dịch: Bông</i>

<i>Beta: Tao là bố mày</i>

3.

Tôi mang cáo nhỏ về doanh trại. Thuộc hạ đều nói tôi "đói khát" lâu quá rồi, tìm nữ không được nên tìm nam đến thay thế. Có một lần còn để tôi nghe thấy cái gì mà "mỗi đêm đại chiến ba trăm hiệp".

Đù má, một đám hạ lưu óc bò, nửa chữ bẻ đôi cũng không biết, ông đây mang y về là bởi vì người ta có học thức cao, có thể giúp đỡ quân sư nhiều việc! Đến ngón tay của người ta, ông đây còn chưa chạm vào nữa nghe chưa? Hơn nữa, bố mày là trai thẳng! Trai! Thẳng!

Nhưng sự đời khó lường, cáo nhỏ vậy mà lại si mê tôi. Y chặn đường tôi trước lều trại rồi tặng tôi một cái thắt lưng trông nữ tính chết mịa, lại còn chớp chớp mắt nhìn tôi nữa.

Ban đầu tôi chẳng hiểu gì hết, chạy đi hỏi quân sư, hắn ta giải thích: "Cởi qu@n áo cần tháo thắt lưng, ý của y là muốn ngủ với ngươi đó". Sấm nổ giữa trời quang, đầu tôi cũng nổ tung theo. Ông đây trông vậy mà nhà ngươi cũng thích được, mắt mù rồi hả?

Để "bẻ thẳng" cáo nhỏ, tôi quyết định tìm y tâm sự. Nhưng mà tôi còn chưa kịp mở miệng, mắt y đã ửng đỏ, tủi thân nhìn tôi, vẻ mặt như bị tôi bắt nạt vậy đó.

"..."

Đờ mờ, làm vậy thì ông đây còn nói gì được nữa!

4.

Đối phó với thư sinh thật phiền phức, tôi quyết định dùng chiến thuật vu hồi để giải quyết chuyện này. Từ dạo đó, tôi bắt đầu thường xuyên kể về cô nàng thanh mai ở quê cho cáo nhỏ nghe. Nhưng lần nào cáo nhỏ cũng chỉ mỉm cười mà không nói năng gì. Tôi thấy hơi hoảng, lẽ nào y đã biết chuyện nàng thanh mai ấy đã được tên thư sinh cách vách ôm về nhà, con cũng đẻ được mấy lứa sao?

Thật ra, trừ chuyện đoạn tụ thì cáo nhỏ là người rất có sức hút, y thường dạy tôi những thứ liên quan đến thi từ ca phú*. Chỉ riêng chuyện này thôi đã tốt hơn quân sư ngàn lần, hắn ta chỉ biết cười nhạo tôi thất học, chẳng chịu chỉ dạy tôi điều gì cả. Không những thế, những lúc cáo nhỏ yên lặng ngồi trước bàn viết thơ, thiệt tình là đẹp như tranh vẽ vậy.

<i>*thi từ ca phú: thi, từ, ca, phú là các thể loại văn học của Trung Quốc. Cụm thi từ ca phú được dùng để chỉ văn học cổ Trung Quốc.</i>

Chỉ có điều, cáo nhỏ hình như không thích chuyện tôi nói tục chửi bậy. Mỗi khi nghe thấy tôi mắng người khác, y luôn chau mày. Từ đó, tôi chẳng mấy khi mắng người nữa. Tôi nghĩ, mình chắc là vị tướng quân có văn hóa nhất cái triều này rồi.
 
Cáo Nhỏ Của Tôi
Chương 3: Ta muốn ngủ với ngươi!


<i>Dịch: Bông</i>

<i>Beta: Tao là bố mày</i>

5.

Chớp mắt đã nửa năm trôi qua mà vẫn chưa chiếm được thành.

Quân sư nói, cứ tiếp tục dây dưa thế này, bệ hạ chắc chắn sẽ nổi giận, đến lúc đó, ai cũng phải chịu trừng phạt. Hắn quyết định phái người xâm nhập vào lòng địch rồi truyền tin ra, trong ngoài phối hợp. Nhưng hiếm có người có thể làm tốt nhiệm vụ gián điệp cực nguy hiểm này. Tôi sầu muốn rụng tóc.

Tối đó, cáo nhỏ xách một bình rượu tới tìm tôi, nói là sẽ giúp tôi giải sầu. "Đây là loại rượu nổi danh nhất ở quê ta, tên là Nam Kha Túy". Y rót một ly rồi đưa cho tôi. Tôi nhận lấy, thử một ngụm, quả nhiên là rượu ngon.

Đang hăng say uống rượu bỗng cáo nhỏ cười xảo trá, nói: "Say Nam Kha, quên sự đời. Rượu này uống nhiều rồi thì có thể làm chuyện mất lý trí* đấy".

<i>*mất lý trí: gốc 乱性, nghĩa là mê loạn tâm tính sau đó phát sinh quan hệ tình d*c. Thường dùng để chỉ hành vi phát sinh quan hệ xxx giữa những người không phải người yêu của nhau.</i>

"..."

Đã đi xa quê vậy mà vẫn có thể tìm được bình rượu ngon như này quả là chuyện không dễ dàng gì. Tôi cảm thấy hơi ngại bèn nói: "Ta cũng tặng ngươi một món quà nhé. Ngươi muốn cái gì?".

Ánh mắt cáo nhỏ long lanh nhìn tôi, nói: "Ta muốn ngủ ngươi*".

<i>*Ngủ ngươi: gốc 睡你, đúng ngữ pháp thì phải dịch là ngủ với ngươi, nhưng kết hợp với câu sau thì ám chỉ nằm trên, nằm dưới nên tôi xin phép lược bớt.</i>

Hơi rượu xộc tới óc, tôi cảm thấy như bị xúc phạm, gầm lên: "Ngủ cái đầu người! Nếu có ngủ thì cũng là ông đây ngủ ngươi!". Cáo nhỏ cười tít mắt, đáp: "Được thôi". Sau đó, y bắt đầu cởi qu@n áo, động tác nhanh nhẹn cực kỳ.

Tay tôi run lên, xém chút nữa thì làm rơi ly rượu: "Ngươi, ngươi làm gì đó? Mau mặc quần áo vào cho ông... Cho ta!". Trên người y chỉ còn một lớp áo mỏng, giương mắt vô tội nhìn tôi: "Không phải tướng quân muốn ngủ với ta sao?".

"Ngủ cái...". Tôi nghẹn họng, đỡ trán, "ta không ngủ với ngươi, người mặc quần áo lại đi".

Cáo nhỏ đau lòng tuyệt vọng: "Tướng quân nói lời mà không giữ lời".

Tôi: "..."

Cáo nhỏ mặc xong quần áo nhưng vẫn rầu rĩ không vui: "Nếu ta giúp tướng quân chiếm được tòa thành này, tướng quân có thể ngủ một đêm với ta không?".

"Khụ khụ...". Tôi bị sặc, "trừ chuyện ăn nằm ra thì người không thể nghĩ đến chuyện gì khác sao? Nói với ngươi bao nhiêu lần rồi, tướng quân ta đây không phải là tên đoạn tụ!".

Cáo nhỏ hình như lại càng đau lòng hơn, mắt rơm rớm lệ. Tôi mềm lòng, cố gắng an ủi y: "Ừ thì... Thật ra ta không phải không thích ngươi. Ta không có huynh đệ tỷ muội, sau này ngươi làm đệ đệ của ta đi". Tôi hơi do dự rồi vươn tay vỗ vai y, "nếu như ta còn mạng để quay về triều nhận thưởng, lúc đó ta sẽ mua cho ngươi một căn nhà, giúp ngươi cưới cô gái mà ngươi thích, tam thư lục lễ*, không thiếu cái nào hết".

<i>*tam thư lục lễ: phong tục cưới gả của người Trung Quốc, do đàng trai thực hiện.</i>

Ánh mắt cáo nhỏ đột nhiên nặng nề hẳn. Y bĩu môi: "Lẽ nào tướng quân đã quên chuyện ta là dân đen* rồi sao?".

<i>*dân đen: gốc 贱籍 (tiện tịch), chỉ tầng lớp dưới đáy xã hội, không thuộc 4 giai cấp sĩ, nông, công, thương. Địa vị còn thấp hơn dân thường.</i>

Tôi chẳng thèm để ý, cười nói: "Có ta đây, cần gì lo mấy chuyện này?".

Cáo nhỏ chăm chú nhìn tôi. Tôi thấy hơi kỳ lạ trong lòng, bèn nốc liền mấy ly rượu. Sau đó y đột nhiên nói: "Tướng quân phải đề phòng quân sư đấy".

Tôi chẳng hiểu gì hết, đáp: "Đề phòng quân sư làm gì. Hắn có đoạn tụ đâu".

Cáo nhỏ bật cười: "Ta hát một khúc cho tướng quân nghe nhé".

Y lấy mấy ly rượu, sắp thành một hàng, rót rượu vào, rồi lấy đôi đũa trên bàn, nhẹ nhàng gõ:

"Người đời không được thấy nhau

Sâm Thương mỗi lúc dễ hầu gặp nhau

Ðêm nay mới lại đêm nào

Ngọn đèn soi tỏ một bầu sáng trưng..."*

<i>*Bài thơ Tặng Vệ bát xử sĩ của Đỗ Phủ, bản dịch của Trần Trọng Kim.</i>
 
Cáo Nhỏ Của Tôi
Chương 4: Vậy thì giết sạch đi!


<i>Dịch: Bông</i>

<i>Beta: Tao là bố mày</i>

6.

Sau khi tỉnh rượu vào ngày hôm sau, tôi không thấy cáo nhỏ đâu nữa. Quân sư bảo, hắn đã phái cáo nhỏ đi gửi thư rồi, mấy hôm nữa mới về. Tôi bận thảo luận kế hoạch chiếm thành với quân sư nên không nghĩ gì thêm. Nửa tháng sau, quân sư nói thời cơ đã tới, có thể tấn công rồi.

Ngày hôm đó, sắc trời âm u, mây đen che kín. Tôi băng qua lớp cát bụi mù mịt, nhìn thấy một người đang bị treo trên tường thành cao trăm thước. Tóc đen áo trắng, máu me đầm đìa. Thì ra không phải lúc nào cáo nhỏ trông cũng đẹp.

Thấy tôi mãi không có phản ứng gì, quân sư tiến lên nhắc nhở: "Y đã chết rồi". Kẻ làm gián điệp phải chuẩn bị trước tinh thần có đi không có về. Không có gì đáng để đau lòng cả.

Tôi chỉ tay ra lệnh. Tên bay đầy trời, chôn vùi hết thảy. Lúc thành bị phá, quân sư lại đến nhắc: "Lúc trước đã từng nói không hàng tất giết, tướng giả không thể nói mà không làm, tướng quân, nên giết toàn thành". Tôi nhìn những cái xác bị treo cao trước mắt, thầm nghĩ cái nào mới là cáo nhỏ đây. Quân sư nhíu mày, nhắc lại lần nữa. Tôi nói: "Vậy thì giết sạch đi".

Tiếng chém giết, tiếng khóc gào vang thấu trời xanh. Máu thịt đỏ thẫm như nước sông cuồn cuộn lao tới. Dường như chẳng còn sắc màu nào khác tồn tại trên thế gian này. Cái đầu cuối cùng rơi xuống, lưỡi đao cong vẹo, tôi cũng ngã vào dòng sông máu kia.

Tiếng sấm bỗng nổ vang, tia chớp xé ngang bầu trời, mưa rơi như trút nước. Từng hạt, từng hạt nảy lên bên tai, âm thanh đó tựa như cáo nhỏ đang dùng đũa gõ nhẹ lên miệng cốc.

7.

Năm năm sau khi cáo nhỏ chết, thiên hạ thái bình. Tôi độc hưởng cảnh nhà cao cửa rộng, vinh quang tột đỉnh*. Tiếc là vẫn không có cô nương nào muốn lấy tôi, nghe nói bởi vì tôi hung ác tàn nhẫn, ăn thịt uống máu người, lại còn đoạn tụ.

<i>*vinh quang tột đỉnh: gốc là 风光无限 - phong quang vô hạn.</i>

Tôi: "..."

Rốt cuộc là ai tung tin đồn!? Mau ra đây, ta thề sẽ không đánh chết ngươi!

Ầy, gia nghiệp lớn như vậy trăm năm sau biết truyền cho ai.

Bảy năm sau khi cáo nhỏ chết, tin đồn tôi giết người như ngóe lan nhanh tới mức không thể kiểm soát, trên dưới cả nước hận không thể lột da lóc thịt tôi. Vì để ổn định lòng dân, bệ hạ bất đắc dĩ phải ban chết cho tôi.

Tôi có thể hiểu được chuyện này, dù sao năm đó cũng giết sạch một tòa thành chứ không phải cắt một mâm dưa hấu. Đoạn tử tuyệt tôn là xứng đáng, không được chết tử tế cũng là xứng đáng.

Người tới tuyên chỉ là quân sư. Vẻ mặt hắn dường như đang thương xót nhưng hình như cũng hơi cao hứng. Chắc là tôi hoa mắt rồi. Hắn nhìn tôi, thở dài rồi nói: "Quân muốn thần chết, thần không thể không chết, tướng quân có tâm nguyện gì chưa hoàn thành không?".

Dù sao cũng từng là người quen, cùng nhau vào sinh ra tử. Đãi ngộ này tính ra không tồi.

"Cho ta một ly rượu". Tôi nói, "không cần gì khác, chỉ cần Nam Kha Túy".

Thời tiết hôm nay giống hệt như ngày hôm đó. Mây đen che kín, mưa rơi đầy trời. Tôi nghe thấy cáo nhỏ nói: "Say Nam Kha, quên sự đời. Rượu này uống nhiều rồi thì có thể làm chuyện mất lý trí đấy". Tôi cười ngẩn ngơ: "Mất thì mất thôi...".
 
Cáo Nhỏ Của Tôi
Chương 5: Chàng cáo


8.

Sống chết của đời trước cũng chỉ là hai phút ngắn ngủi trong kiếp này.

Thật ra tôi vẫn chưa rơi xuống nước, chỉ mới đạp một chân vào thì đã có người chê tôi chắn mất tầm nhìn, kéo tôi lại: "Bọn trẻ bây giờ thật là, ngày ngày tìm cách lên mặt báo...".

Đến khi tôi chuẩn bị xong xuôi để về nhà thì trời đã tối hẳn. Tôi quen tay, định móc điện thoại ra đăng một tấm selfie thì chợt nhận ra điện thoại đã bị cá chép ăn, đau buồn nhanh chóng ập đến.

Ủa sao bảo chùa Linh Ẩn linh lắm /(ㄒoㄒ)/~~

Bỗng tôi đâm sầm vào một chàng trai, chưa kịp nhìn rõ mặt nhưng tôi cảm thấy chắc hẳn rất đẹp.

Gã ngăn tôi lại, mắt sáng lấp lánh như sao.

Tôi nhủ thầm trong lòng: Ấu ấu, lẽ nào vận đào hoa đã tới rồi sao. Dù vậy, trên mặt tôi vẫn bình tĩnh, giữ vững nụ cười và sự dè dặt.

Gã cười với tôi: "Cô gái, nhìn mặt mày cô, chắc bình thường hay gặp xui xẻo lắm nhỉ?".

Tôi: "...".

Gã lại cười: "Có phải kiếp trước cô đã từng tàn sát một tòa thành không".

Tôi: "...".

"Sao anh biết?"

Gã hất mặt lên, tỏ vẻ cao thâm: "Nói thật cho cô biết, tôi là Nguyệt lão giáng trần".

Ồ, lừa tiền à.

Tôi nói: "Vậy anh làm phép cho tôi xem thử đi".

Gã nhanh nhẹn móc điện thoại ra: "Mười ngàn tệ một lần, trả tiền mặt hay chuyển khoản đều được".

Tôi: "...".

Gã liếc nhìn tôi rồi lại cất điện thoại vào: "Cô trông xui xẻo vậy chắc chẳng có tiền đâu, thôi vậy, xem một quẻ đi". Sau đó, gã đưa tay ra sau lưng, móc ra một bó thẻ xăm.

Tôi ráng kiềm chế không cho gã một đạp, tùy tiện rút một thẻ.

Gã thờ ơ liếc nhìn: "Muốn biết chuyện gì?".

Tôi nghĩ nghĩ, hỏi: "Tôi với tên cáo, chính là cái tên kiếp trước ấy...".

Gã lập tức ngắt lời tôi: "Ba đời trên đá khổ công rèn, vịnh gió ngâm trăng gác lại bên*. Cậu ta sống rất tốt, kiếp này công thành danh toại, hôn nhân hạnh phúc, nhưng lại chẳng có dính líu gì đến cô".

*Gốc:

Tam sinh thạch thượng cựu tinh hồn,

Thưởng nguyệt ngâm phong mạc yếu luận

Trích tích về Đá Tam Sinh https://www.dharmasite.net/bdh38/TamSinhThach.html. Tôi sử dụng bản dịch trong link. Người đời sau sử dụng câu Tam sinh thạch thượng cựu tinh hồn để chỉ nhân duyên kiếp trước, kiếp này nối lại.

Tôi "à" một tiếng, bỗng dưng cảm thấy hơi vui vẻ, nhẹ nhõm.

Gã cất thẻ xăm đi rồi chìa tay ra: "Giải quẻ xong rồi, một trăm tệ".

Tôi: "!!!".

"Đắt dữ vậy! Sao anh không đi ăn cướp luôn đi?!"

"Được rồi, giảm giá cho cô đó, bốn mươi tệ". Gã ghét bỏ tôi, "cô có muốn gặp lại tên cáo đó không?".

Mắt tôi sáng rực: "Tôi còn có thể gặp lại anh ấy sao?".

"Nếu muốn sao còn không nhanh chóng móc tiền ra!". Giọng điệu gã bỗng chốc trở nên giận dữ, "của đi thay người hiểu chưa? Kiếp trước cô đã từng tàn sát một tòa thành, là giết sạch người đó chứ không phải cắt một mâm dưa hấu thôi đâu!".

"..."

Tôi nghiêm túc cảnh tỉnh bản thân, sau đó lẳng lặng trả tiền.

Mới đi vài bước bỗng nhiên cảm thấy có gì đó sai sai, "cậu ta sống rất tốt, kiếp này công thành danh toại, hôn nhân hạnh phúc, nhưng lại chẳng có dính líu gì đến cô", vậy tôi cần gì phải gặp lại anh ấy? Tự tìm ngược à? Tôi lập tức tự tưởng tượng ra một câu chuyện ngược máu chó mười ngàn chữ, tôi yêu anh ấy, anh ấy không yêu tôi.

"Đợi đã..."

Tôi nhanh chóng xoay người, ai ngờ lại va phải một bức tường thịt.

Bức tường thịt này quá cứng khiến tôi loạng choạng lùi bước về phía sau, té ngã, lấy tay chống đất thì bị trầy một lớp da, vừa đau vừa xót.

... Xem ra hậu quả của việc tàn sát cả một toà thành kiếp trước vẫn chưa hết. Rốt cuộc thì khi nào mới kết thúc đây!

Tôi khóc không ra nước mắt, đang sầu đời thì bỗng có một bàn tay chìa ra trước mắt, ngón tay thon dài, khớp xương rõ ràng, trông đẹp cực kỳ. Sau đó, một giọng nói rất quen vang lên: "Xin lỗi cô".

Tôi ngẩng đầu, đối diện với một đôi mắt dập dờn sóng nước.

Là cáo nhỏ.

Tôi sững sờ, trong nháy mắt dường như đã có mấy đời trôi qua. Người trước mắt trông giống hệt cáo nhỏ, nhưng ánh mắt nhìn tôi lại cực kỳ xa lạ. Anh đỡ tôi đứng dậy, ngượng ngùng hỏi: "Cô không sao chứ?".

Tôi ngơ ngác lắc đầu.

Có lẽ ánh mắt tôi nhìn anh quá kỳ lạ, anh dường như thấy hơi khó hiểu, xác nhận tôi không sao bèn thả tay, mỉm cười rồi bước đi.

Tôi vô thức đưa tay kéo lấy anh, muốn hỏi một câu: "Anh có phải là chàng cáo kiếp trước không?". Nhưng vừa mới đưa tay ra đã cứng người, ngón áp út trên bàn tay trái của anh có đeo một chiếc nhẫn.

Đầu tôi kêu ong ong, tôi ngơ ngác đứng ở đó, không thốt nổi lời nào. Đến khi tôi tỉnh táo lại, xung quanh đã chẳng còn bóng dáng của anh nữa. Tôi hoảng sợ chạy theo nhưng không tìm thấy một chút dấu vết nào cả, ngay cả gã

Nguyệt lão trông rất giống lừa đảo kia cũng đã biến mất không thấy tăm hơi.

Gió đêm thổi qua, tôi như mơ thấy một giấc mộng dài.

Ba đời trên đá khổ công rèn,

Vịnh gió ngâm trăng gác lại bên,

Thẹn lòng đối bạn từ xa viếng,

Thân dẫu khác xưa tánh vẫn nguyên.*

*Xem trong giải thích ở link trên.
 
Back
Top Bottom