Cập nhật mới

Khác [Cao H] Thịnh Sủng

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
181,601
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
319617516-256-k718372.jpg

[Cao H] Thịnh Sủng
Tác giả: ChanhTu0101
Thể loại: Cổ đại
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Tác giả: Chi Cửu

Thể loại: Cao H, 21+, Cổ Đại, Song trọng sinh, Kiếp trước kiếp này, Cường thủ hào đoạt, Ngược, Sủng.

Độ dài: 184 chương (đang cập nhật)

Thẩm Thất là sát thủ, là sử sĩ của Huyên Vương Thẩm Trọng Hoa, là vũ khí của Huyên Vương cũng là nữ nhân của Huyên Vương.

Nhưng không phải nữ nhân chàng yêu thương chàng bảo vệ chàng thương tiếc.

Kiếp trước, nàng yêu nam nhân vì nữ nhân mình cưng chiều mình yêu thương mình bảo vệ mình thương tiếc mà để nàng thay nàng ta hoà thân, gả cho thái tử Bắc Quốc nổi tiếng ngang ngược tàn bạo, hại chết đứa con trong bụng nàng, đó là đứa con của nàng và chàng...

Thẩm Thất tâm tàn ý lạnh, tự vẫn ở trước mặt Thẩm Trọng Hoa đã là cửu ngũ chí tôn, lại không ngờ rằng, nàng nói rõ hy vọng kiếp sau không gặp lại, nhưng...

Nhưng trùng sinh lại lúc nàng đang ở trong phủ Huyên Vương...

Thẩm Trọng Hoa ở đây, nữ nhân chàng cưng chiều chàng yêu thương chàng bảo vệ Tô Liên Tuyết cũng ở đây...

Thẩm Thất không muốn dẫm lên vết xe đổ, chỉ muốn trốn thoát, lại không ngờ rằng Huyên Vương đối xử với nàng lạnh lùng như băng, mặc cho Tô Liên Tuyết ức hiếp nàng, chỉ biết ở trên người nàng phát tiết thú tính lại đổi tính?

Không đúng, là chuyển tính chứ?!



caoh​
 
[Cao H] Thịnh Sủng
Chương 1: Trừng phạt


Mặc dù đang nằm yên, nhưng chân nàng vẫn rất đau.

Thẩm Thất nằm trên giường, ánh mắt dừng ở trên một cây sơn chi bên ngoài cửa sổ, nhớ lại chuyện ngày hôm qua, hai hàng lông mày nhíu chặt.

Vào lúc này ở kiếp trước, Huyên Vương không ở trong phủ, mãi đến giữa tháng hắn mới phong trần mệt mỏi gấp gáp trở về, sau đó nàng mới biết được lý do khiến Huyên Vương không ở trong phủ mấy ngày qua là do trèo đèo lội suối đi tìm một món đồ kỳ trân dị bảo làm quà mừng lễ sinh thần cho Tô Liên Tuyết, mong lấy được niềm vui của nàng ta.

Mà hôm qua là ngày Thẩm Trọng Hoa trở về phủ sớm hơn 10 ngày, cũng không khác biệt bao nhiêu so với kiếp trước.

Nhớ tới những chuyện xảy ra ngày hôm qua, Thẩm Thất nhíu hai hàng lông mày càng thêm sâu.

Kiếp trước cũng vậy, kiếp này cũng thế.

Nhưng Tô Liên Tuyết lại không vui mà còn oán trách Thẩm Trọng Hoa: "Tuyết Nhi đã có hộp phấn mặt này rồi, Vương gia lại còn tặng cho ta, rõ ràng là không hề quan tâm đến Tuyết Nhi nên mới chưa từng để ý đến việc đó..."

Tô Liên Tuyết cậy sủng sinh kiều, đúng lúc này, thị vệ bên người Thẩm Trọng Hoa tới bẩm báo, nói có chuyện muốn Thẩm Trọng Hoa định đoạt, thế cho nên Thẩm Trọng Hoa vẫn chưa trấn an Tô Liên Tuyết được bao lâu.

Thẩm Trọng Hoa chân trước mới vừa bước ra khỏi Tích Chi viện thì Tô Liên Tuyết liền ném hộp phấn mặt kia ra ngoài cửa sổ.

Khi đó, nàng làm tử sĩ của Thẩm Trọng Hoa, cũng không biết ma xui quỷ khiến thế nào mà nàng lại nhặt hộp phấn mặt đã đổ một nửa kia lên rồi cẩn thận bỏ vào trong lòng ngực.

Kế tiếp đó là chuyện đã diễn ra giống như ngày hôm qua, mấy nha hoàn ở Tích Chi viện đều mang vẻ mặt hung thần ác sát vọt vào nơi nàng ở rồi lục tung một trận.

Chỉ có 1 điều khác chính là, kiếp trước nàng không hề phòng bị nên bị người lục được hộp phấn mặt kia ra.

Sống lại một đời, Thẩm Thất tất nhiên là đã ném hộp phấn mặt phiền toái kia đi.

Chỉ là nàng không ngờ rằng, người của Tô Liên Tuyết vẫn tìm ra được hộp phấn mặt kia ở trong phòng nàng.

Nha hoàn thân cận của Tô Liên Tuyết cáo mượn oai hùm, ả ta nện hộp phấn mặt kia lên trên đầu Thẩm Thất: "Nhân chứng vật chứng đều ở, ngươi còn muốn chối cãi?"

Thẩm Thất có thể trốn, nhưng nàng lại không thể trốn, bởi vì nàng là tử sĩ của Thẩm Trọng Hoa, tất cả mệnh lệnh của Thẩm Trọng Hoa nàng đều phải dùng cả sinh mệnh để phục tùng.

Mà vào cái ngày Thẩm Trọng Hoa dẫn theo Tô Liên Tuyết tiến nhập vương phủ kia, Thẩm Trọng Hoa đã ra mệnh lệnh cho Thẩm Thất rằng: "Về sau thấy Tô tiểu thư như thấy bổn vương."

Thế cho nên, nàng không thể trốn.

Giống như kiếp trước, hộp phấn mặt xẹt qua trán nàng, máu tươi uốn lượn chảy xuống.

Thẩm Thất bỗng nhiên hiểu rõ, cho dù hộp phấn mặt kia rốt cuộc có ở chỗ nàng hay không thì Tô Liên Tuyết cũng đã thể hiện rõ là muốn khinh nhục nàng, nàng cũng chỉ có thể để người ta sỉ vả.

Thẩm Trọng Hoa không ở trong vương phủ, Tô Liên Tuyết liền cũng không hề giả vờ ôn nhu ngoan hiền, nàng ta cười đến thập phần ác độc: "Chẳng qua cũng chỉ là một hộp phấn mặt mà thôi, bổn tiểu thư cũng không làm khó dễ ngươi, ngươi cứ quỳ ở trong sân đủ 12 canh giờ (24 tiếng đồng hồ) đi."

Nói xong, Tô Liên Tuyết liền vào nhà trang điểm chải chuốt, sau đó đi ngắm hoa thưởng thức trà ngon cùng với mấy quý nữ khác ở trong thành Trường An.

Mệnh lệnh của Tô Liên Tuyết cũng chính là mệnh lệnh của Thẩm Trọng Hoa.

Thẩm Thất chỉ cảm thấy quanh thân lạnh băng, nàng thuận theo quỳ xuống, quỳ thẳng sống lưng.

Thẩm Thất nghĩ: "Hóa ra đây là cái gọi là vận mệnh sao?

Mặc dù sống lại một đời, những chuyện nên tới thì vẫn sẽ tới, ông trời đã chú định là không trốn thoát được..."

Nàng của kiếp trước, thật sự không ăn không uống quỳ đủ 12 canh giờ, từ ban ngày quỳ đến mặt trời đã mọc lên cao vào hôm sau.

Lúc xế chiều hoàng hôn, trời còn mưa tầm tã, nàng một thân y phục ẩm ướt, toàn thân ướt đẫm quỳ gối ở nơi đó, quỳ gối trên mặt đất được lót bằng đá cuội ghập ghềnh ở trước cửa sân của Tô Liên Tuyết.

Cũng bởi vì nguyên nhân này mà căn bệnh nơi chân nàng vẫn mãi không dứt, đầu gối thường thường đau nhức, đặc biệt là càng thêm đau đớn khó nhịn mỗi khi trời đầy mây hoặc mưa to tầm tã.

Kiếp này, vốn cũng nên là như thế.

Nhưng cho dù có như thế nào đi nữa, Thẩm Thất cũng sẽ không ngờ được rằng, chính vào lúc này, nàng cư nhiên lại thấy Huyên vương Thẩm Trọng Hoa phong trần mệt mỏi trở về...
 
[Cao H] Thịnh Sủng
Chương 2: Chê cười


Lúc đó, đã là chiều tà, Thẩm Thất quỳ đã gần ba canh giờ (6 tiếng đồng hồ), mưa như trút nước, toàn thân nàng ướt đẫm, hai mắt bị nước mưa làm cho mơ hồ, cái lạnh bao trùm khắp người nàng.

Nhưng cho dù đầu gối đã đau đến mức không còn cảm giác, nàng vẫn quỳ thẳng sống lưng..

Tiếng mưa xôn xao chảy xuôi ở bên tai nàng, Thẩm Thất mơ hồ nghe được có tiếng bước chân.

Thẩm Thất từ nhỏ tiếp thu khóa huấn luyện cực kỳ khắc nghiệt nên thính lực của nàng rất tốt, đến khi nghe được tiếng bước chân quen thuộc của Thẩm Trọng Hoa, nàng nhắm mắt lại, không khỏi tự giễu: "Ngươi nhìn ngươi đi, bắt đầu lại si tâm vọng tưởng rồi a..."

Mang theo ký ức đời trước, Thẩm Thất tự nhiên cho rằng Thẩm Trọng Hoa lúc này đang bôn ba ở bên ngoài để tìm trân bảo đổi lấy nụ cười của Tô Liên Tuyết.

Huống chi, kiếp trước, hắn đã đối xử với nàng như vậy, sao nàng lại còn dám hy vọng xa vời Thẩm Trọng Hoa cũng thể có một tia thương tiếc với nàng cơ chứ?

Mưa vẫn cứ rơi, Thẩm Thất nhắm mắt lại, chỉ hy vọng thời gian có thể trôi qua thật nhanh.

Chỉ có điều là ngay khi nàng nhắm mắt lại, trong đầu lăn qua lộn lại đều là những ký ức đau thương khó có thể chịu nổi ở kiếp trước.

"Ngươi hạ dược cho bổn vương còn không phải là vì muốn bò lên trên giường của bổn vương sao?"

Đó là lời khi Thẩm Trọng Hoa trúng Dạ Xuân tán đè ở trên người nàng, hồng con mắt và nói với nàng trong cơn tức giận: "Còn bảo không cần?

Chẳng phải ngươi muốn bổn vương làm như vậy với ngươi hay sao?!"

Nói xong, hắn liền xé nát y phục của nàng, đỡ côn th*t đã sưng to hồi lâu, không có bất kỳ một tiền diễn trấn an nào mà xỏ xuyên qua thân thể của nàng.

Hắn không màng nàng đau đớn mà cứ lao tới chà đạp ở trên người nàng.

Mãi cho đến khi chất lỏng nóng bỏng của hắn tiến nhập vào trong cơ thể nàng, Thẩm Thất vẫn cứ cắn răng, không cho phép bản thân khóc thành tiếng.

côn th*t thô to cùng với động tác hung bạo của Thẩm Trọng Hoa khiến cho lúc hắn rút ra ngoài, phía dưới của Thẩm Thất vẫn còn đang chảy máu.

Máu đỏ tươi làm ướt một tảng lớn khăn trải giường hỗn độn ở dưới thân nàng.

Sắc mặt Thẩm Thất tái nhợt, một thân xanh tím, nhưng mặc dù như vậy lại vẫn không đổi được một tia thương tiếc từ Thẩm Trọng Hoa.

Hắn cho rằng loại dược kia là do nàng hạ, còn cho rằng nàng ham phú quý, muốn bò lên lên trên chủ tử để hưởng phúc.

Hắn chán ghét nàng như vậy, đồng thời cũng căm hận nàng làm như vậy.

Khi đó, Thẩm Trọng Hoa hung hăng bóp lấy cổ Thẩm Thất, gần như bẻ gãy cổ nàng: "Ngươi rõ ràng biết, bổn vương đã hứa với Tuyết Nhi rằng, muốn cùng nàng ấy trọn đời trọn kiếp làm một đôi bích nhân, nhưng ngươi...

Ngươi đã huỷ hoại tất cả!"

Sau đó hắn còn nói: "Ngươi thiếu nam nhân đến như vậy sao!

Không tiếc hạ dược cho bổn vương rồi tự mình dâng hiến bản thân?

Ngươi thèm khát nam nhân đến mức đó ư?"

Nói xong câu đó, Thẩm Trọng Hoa liền mệnh lệnh cho hộ vệ thân cận tiến vào.

Khi đó, Thẩm Thất còn không kịp che đậy thân mình vừa bị tàn phá mà đã liền nghe được Thẩm Trọng Hoa dùng thanh âm cực kỳ lãnh khốc nói: "Tiện nhân này, ném cho các ngươi hưởng dụng!"

Hắn đang trừng phạt nàng.

"Không phải ta...

Không phải ta hạ dược..."

Nàng giãy giụa suy nghĩ muốn giải thích, nhưng mới vừa bước xuống giường thì liền bởi vì nỗi đau đớn ở giữa hai chân mà ngã xuống trên mặt đất.

Mà Thẩm Trọng Hoa ngay cả một ánh mắt chán ghét cũng đều không muốn để lại cho nàng, hắn phất tay áo rồi xoay người rời đi.

Nếu không phải nàng và mấy hộ vệ kia lớn lên cùng nhau, Lãnh Tinh cùng Lưu Nguyệt đều chăm sóc nàng như muội muội ruột thì kết cục của nàng chỉ sợ là đã giống như những kỹ nữ ở trong quân doanh.

Ngày đó, bọn họ không có chạm vào nàng mà là giúp nàng tìm y phục sạch sẽ.

Cũng chính ngày hôm đó, Lãnh Tinh đã nói với nàng: "Thẩm Thất, đừng si tâm vọng tưởng."

Nàng không có, nàng nào dám a!

Nàng thích Thẩm Trọng Hoa nhưng cũng tự biết thân phận thấp kém, càng thêm tự hiểu rõ trong mắt hắn chưa bao giờ có nàng, nàng chưa từng xa cầu điều gì, cũng chưa từng vọng tưởng mà chỉ là cẩn thận cất giấu phần tình yêu say đắm hèn mọn đến đáng thương kia ở tận sâu dưới đáy lòng.

Nghĩ đến những chuyện đã xảy ra ở kiếp trước, Thẩm Thất yên lặng rơi lệ.

Cũng may là trời đang mưa, nàng quỳ gối khóc ở nơi này mới sẽ không bị người khác chê cười.

Tuy rằng, nàng đã sớm là trò cười ở trong Huyên vương phủ này.
 
[Cao H] Thịnh Sủng
Chương 3: Sợ hãi


Mưa vẫn cứ rơi như cũ, nhưng mưa xối ở trên đầu Thẩm Thất lại ngừng.

Có người đứng che ô cho nàng, Thẩm Thất quay đầu, còn chưa kịp nhìn đến Lưu Nguyệt bung dù mà điều đầu tiên đâm xuyên qua mi mắt lại là khuôn mặt lạnh lùng của Huyên vương Thẩm Trọng Hoa.

Ánh mắt Thẩm Thất sắc bén lên, nàng vội gục đầu xuống bái chào hắn, vừa nghe tiếng tim mình đập vừa hô một tiếng: "Vương gia."

Thanh âm của Thẩm Trọng Hoa nghe ra có chút khàn khàn: "Vì sao lại quỳ gối ở nơi này?"

Vì sao hắn lại xuất hiện ở đây?

Chẳng phải hắn đã đi tìm bảo vật để tặng làm quà mừng sinh thần cho Tô Liên Tuyết, phải đến giữa tháng rồi mới trở về hay sao?

Sao tình cảnh bây giờ lại không giống với kiếp trước?

"Tô tiểu thư cho rằng nô tỳ đã ăn trộm phấn mặt của nàng ấy."

Thẩm Thất tâm loạn như ma nhưng giọng điẹu lại biểu hiện đến cực kỳ trấn định, nàng nói đúng sự thật, cách dùng từ lại rất khôn khéo, nàng vừa không thừa nhận việc trộm hộp phấn mặt của Tô Liên Tuyết nhưng cũng không nói rõ là Tô Liên Tuyết vu oan cho nàng làm khó dễ.

Kiếp trước trong tối ngoài sáng đều phải chịu thiệt, đến cuối cùng làm Thẩm Thất rút ra được một bài học, cho dù Thẩm Trọng Hoa có biết là Tô Liên Tuyết hãm hại nàng thì sao chứ?

Người hắn sủng ái là Tô Liên Tuyết chứ không phải Thẩm Thất nàng, kết quả là người chịu khổ hay bị phạt vẫn chính là nàng, kẻ ác khiến người khác chán ghét vẫn lại chính là nàng.

Bên kia đầu tiên là một trận trầm mặc, Thẩm Thất rũ mắt, nước mưa nhỏ giọt xuống dưới dọc theo hai hàng lông mi của nàng, thật giống như là nàng đang rơi lệ.

"Đứng lên đi."

Thanh âm của Thẩm Trọng Hoa có hơi chút sáp.

"Dạ vâng."

Thẩm Trọng Hoa là chủ nhân của nàng, bất kỳ một lời nói nào của Thẩm Trọng Hoa cũng đều là mệnh lệnh, hắn bảo nàng đứng lên thì nàng liền đứng lên.

Tuy rằng trong lòng có nghi hoặc cùng sợ hãi, nhưng Thẩm Thất vẫn bái lễ với Thẩm Trọng Hoa rồi mới đứng dậy.

Chỉ là nàng đã quỳ ở trên đá cuội cũng lâu rồi, thế cho nên đầu gối mới cứng đau, căn bản là khó có thể vực dậy chứ đừng nói là đứng lên.

Nhưng Thẩm Trọng Hoa bảo nàng đứng lên, đây là mệnh lệnh, Thẩm Thất cắn răng, đôi tay dùng sức chống đùi, cố nén đau đớn muốn bẻ thẳng đầu gối, Thẩm Thất cho rằng bản thân có thể làm được, nhưng rồi...

Bên hông bỗng nhiên căng thẳng, Thẩm Thất còn chưa kịp phản ứng lại thì đã bị Thẩm Trọng Hoa chặn ngang ôm vào trong ngực.

"Vương gia...?"

Người nói chuyện là Lưu Nguyệt đang cầm ô.

Thẩm Thất bị Thẩm Trọng Hoa ôm vào trong ngực mở to hai mắt nhìn, không thể tin tưởng lại mờ mịt nhìn hắn, đồng dạng cũng biểu hiện vẻ mặt khϊếp sợ.

"Tới Phương Hoa uyển."

Nói xong, Thẩm Trọng Hoa liền nhấc chân ôm Thẩm Thất đi hướng Phương Hoa uyển.

Phương Hoa uyển, là chỗ ở hoa mỹ tinh xảo nhất trong toàn bộ Huyên vương phủ chỉ sau mỗi Túc Uyên các mà Huyên vương đang trú.

Trong đó có đình đài lầu các, hồ sen nhà thuỷ tạ, đan xen có hứng thú.

Hành lang dài vờn quanh, khúc kính thông u, mỗi cành cây ngọn cỏ đều có phong vận khác nhau, hành lang dài bên trong vườn tứ phía nối liền nhau, vừa có núi giả vừa có hồ nước làm tăng thêm phần phong phú.

Nhưng Thẩm Thất căn bản lại không có tâm tình để thưởng thức khung cảnh độc đáo cùng phong nhã này.

Nàng không hiểu tại sao Thẩm Trọng Hoa lại phải ôm nàng tới Phương Hoa uyển, đây chẳng lẽ không phải là chỗ ở được chuẩn bị sẵn cho Huyên vương phi hay sao?

Mỗi một nhành hoa mỗi một cành cây ngọn cỏ, mỗi một bước đi mỗi một cảnh vật ở bên trong đều là do Thẩm Trọng Hoa tự mình thiết kế.

Thẩm Thất bị Thẩm Trọng Hoa ôm vào trong ngực, không dám động đậy, cũng không dám giương mắt, nàng là hạ nhân nên tất nhiên không dám duỗi tay ôm lấy cổ hắn, một đôi tay trí năng vô thố túm chặt đai lưng của mình.

Nàng nghe được tiếng tim đập mạnh mẽ hữu lực của hắn, cũng nghe được tiếng tim đập hỗn loạn của chính bản thân mình.

Lưu Nguyệt đã giành mở cửa trước cả Thẩm Trọng Hoa, Thẩm Thất bị Thẩm Trọng Hoa ôm vào phòng trong, hắn đặt nàng ở trên một tấm dựa mỹ nhân được làm từ gỗ đỏ khắc hoa.

Tiếp theo đó, Thẩm Trọng Hoa vươn tay tới, chạm vào nút thắt đai lưng ở bên hông Thẩm Thất, chuẩn bị cởi y phục của nàng ra.

Nỗi khuất nhục bị xé rách không lưu tình ở kiếp trước bỗng nhiên tràn vào trong óc, Thẩm Thất hiện sắc mặt trắng bệch cuống quít quỳ xuống trên mặt đất.

Nàng không biết Thẩm Trọng Hoa muốn làm cái gì, càng không biết bản thân đã làm gì chọc giận đến hắn, chỉ là thói quen tính xin tha: "Vương gia thứ tội..."

Nàng sợ hãi hắn.

Thẩm Thất nằm ở trên mặt đất, hai vai ẩn ẩn run rẩy nên tất nhiên cũng không biết Thẩm Trọng Hoa đang đứng ở trước mặt nàng cũng túm chặt nắm tay, thân mình liên tục run rẩy.
 
[Cao H] Thịnh Sủng
Chương 4: Như mơ


Cuối cùng, Thẩm Trọng Hoa còn ban cho Thẩm Thất hai nha hoàn hầu hạ là Lăng Giác và Liên Hương.

Tại sao mọi chuyện lại biến thành như thế này?

Thẩm Thất không rõ.

Trước kia nàng cứ nghĩ đây là mộng, thẳng đến khi mỗi một chuyện xảy ra sau đó đều đan xen với cái gọi là cảnh trong mơ kia, phát triển từng bước một dựa theo phương hướng vô cùng rõ ràng, nàng mới rõ ràng ý thức được, đây không phải một giấc mộng, mà là nàng được trọng sinh để làm lại từ đầu.

Nhưng tại sao chuyện này xảy ra lại không giống như kiếp trước?

Chẳng lẽ là bởi vì nàng đã ném hộp phấn mặt kia đi?

Đưa ra lựa chọn khác với kiếp trước?

Nhưng cho dù nàng đã ném hộp phấn mặt kia đi thì kết quả vẫn không có gì thay đổi, Tô Liên Tuyết vẫn lục soát ra được hộp phấn mặt đã bị "trộm đi" ở trong phòng nàng, nàng ta vẫn bắt nàng quỳ gối ở trên nền đất lót đầy đá cuội trong viện.

Vì cái gì mà Thẩm Trọng Hoa lại đột nhiên trở về?

Vì cái gì Thẩm Trọng Hoa không hề trách phạt nàng?

Vì cái gì Thẩm Trọng Hoa sẽ ôm nàng vào Phương Hoa uyển?

Phải biết rằng, kiếp trước hoan hảo, hắn ở trên người nàng gần như chỉ là phát tiết du͙ƈ vọиɠ.

Ngoại trừ khuất nhục cùng đau đớn, Thẩm Thất vẫn chưa cảm nhận được một tia vui thích hoặc là thâm tình.

Mặt khác, bất kể Thẩm Trọng Hoa có chà đạp thể xác và tinh thần nàng như thế nào đi nữa thì hắn cũng chưa bao giờ ôm hoặc là hôn môi nàng.

Cho dù là hắn cắm côn th*t vào thân thể của nàng làm vận động pít tông kịch liệt thì đôi tay Thẩm Trọng Hoa chưa bao giờ nắm chặt hai vú nàng mà chỉ là bẻ hai chân nàng ra hoặc là bóp lấy eo nàng...

Nha hoàn giúp Thẩm Thất thay y phục mới, hành động mang tính cưỡng chế đỡ nàng lên giường nghỉ ngơi, còn nói là mệnh lệnh của Vương gia.

Không nói chiếc giường gỗ đỏ khắc hoa kia có bao nhiêu tinh quý, chỉ tính riêng gối phô trên giường thôi thì cũng đều đã được dệt từ gấm lụa cực tốt.

Thẩm Thất cảm thấy, nhất định là bản thân lại si tâm vọng tưởng nên mới bắt đầu mơ một giấc mộng đẹp không thực tế.

Tiếp theo, liền có đại phu tới bắt mạch cho nàng, bốc chút dược xua tan khí lạnh cùng với dược giúp máu chảy lưu thông, ứ dưỡng gân cốt.

Không cần Thẩm Thất xuống giường, Liên Hương đã tìm quản gia hốt thuốc đi nấu.

Lăng Giác cùng Liên Hương, Thẩm Thất đều có chút ấn tượng, làm việc tinh tế thoả đáng, ở kiếp trước, các nàng bị Thẩm Trọng Hoa ban cho Tô Liên Tuyết.

Có mấy lần Tô Liên Tuyết cố tình gây khó dễ cho Thẩm Thất cũng đều là nhờ hai nha hoàn này khéo léo thay nàng giải vây.

Bao gồm...

Bao gồm cả chuyện tiếp đó nàng không ngừng đổ máu, cũng may Liên Hương nhận biết một ít dược liệu, thế cho nên nàng ấy đã thay Thẩm Thất bốc chút ít dược.

Thẩm Thất quỳ một hồi lâu ở trong mưa nên thể lực sớm đã cạn kiệt, nàng nhắm mắt lại rồi nghĩ thầm, mấy khi mới có được một giấc mộng đẹp, thôi thì cứ thả lỏng tâm tình trong chốc lát đi, đợi khi tỉnh lại, muốn như thế nào thì cứ như thế ấy đi...

Chỉ có điều là, đến khi Thẩm Thất tỉnh lại, nàng vẫn nằm trong đệm chăn thơm mềm ở Phương Hoa uyển như cũ.

Lăng Giác thấy nàng tỉnh lại thì liền mỉm cười hỏi thăm nàng: "Cô nương có cảm thấy tốt hơn một chút hay không?

Có cần Lăng Giác rửa mặt chải đầu cho người không?

Vương gia có nói, tối nay ngài ấy sẽ tới đây."

"Hóa ra là...

Vẫn còn chưa tỉnh hay sao..."

Thẩm Thất bật cười, chỉ cảm thấy tình cảm nàng dành cho Thẩm Trọng Hoa rất là khó nói.

Kế tiếp đó, Thẩm Thất nơm nớp lo sợ ngồi ở bên cạnh Thẩm Trọng Hoa, cùng hắn dùng chung bữa tối có người hầu kẻ hạ, mấy món ăn đều được làm từ Bích Loa Xuân, nàng vẫn cho rằng bản thân đang còn ở bên trong giấc mơ.

Thẩm Thất nghĩ thầm: "Hóa ra những món chưa từng được nếm thử lại còn có thể mơ thấy mỹ vị của nó, nhất định là ngày thường hay được ngửi mùi, thế cho nên mới thèm ăn..."

Trên bàn cơm không một tiếng động, hai người trầm mặc không nói chuyện đang ăn cơm, chỉ đến khi Thẩm Trọng Hoa kẹp một miếng thịt bò kho bỏ vào trong bát nàng, tay Thẩm Thất không thể ức chế được mà run rẩy.

Bởi vì giấc mộng này đối với nàng mà nói thật sự quỷ dị đến đáng sợ, tới cuối cùng, những chuyện càng thêm quỷ dị vẫn xảy ra...

Thẩm Trọng Hoa móc từ trong ngực ra một cái hộp gấm, hộp gấm kia Thẩm Thất trông rất quen mắt, trong phòng Tô Liên Tuyết có rất nhiều hộp gấm to to nhỏ nhỏ như vậy, đây là hộp son phấn được sản xuất từ Nhan Hoa lâu - từng được đem ra so sánh với Yên Chi lâu đệ nhất thiên hạ.

Ở trong ánh mắt kinh ngạc và tức giận của Thẩm Thất, Thẩm Trọng Hoa mở hộp gấm kia ra, chỉ thấy bên trong hộp gấm có chứa phấn mặt, ốc to, hoa quế du, phấn trân châu, còn có thêm phấn hương ngọc lan.

Thẩm Trọng Hoa dùng ánh mắt sâu thẳm nhìn nàng, lời ít mà ý nhiều hỏi: "Có thích không?"
 
[Cao H] Thịnh Sủng
Chương 5: Không phải mộng


Thẩm Thất không biết nên trả lời thế nào, nhìn hộp son phấn nhỏ xinh tinh xảo kia, trong lòng nàng rất rối bời, cảm xúc đan xen.

Nàng không biết trang điểm, làm tử sĩ thì tất nhiên cũng không cần phải trang điểm, thêm vào đó nữa, cho dù nàng có tiền cũng chưa chắc có thể mua được phấn mặt của Nhan Hoa lâu.

Hơn nữa, Thẩm Thất cũng không thích mấy thứ này lắm!

Nhớ rõ kiếp trước, khi nàng bị ma quỷ ám ảnh nhặt hộp phấn mặt do chính Tô Liên Tuyết vứt bỏ kia lên thì nàng đã nâng niu và nhìn chăm chú vào nó thật lâu.

Sau đó, nàng ngồi ở trước gương đồng, dùng ngón tay quẹt chút phấn mặt bôi lên trên môi.

Thẩm Thất không biết bôi, thế cho nên khi làm thì bàn tay có hơi chút run rẩy, biến cái miệng nhỏ vốn hồng nhạt thành một bồn máu to xiêu xiêu vẹo vẹo.

Nàng cũng chưa bao giờ bôi phấn lên mặt, thế cho nên trên tay quẹt hơi có chút nhiều, nàng đau lòng, sợ lãng phí.

Từng nghe Tô Liên Tuyết khen qua rằng, hộp phấn mặt này có thể bôi lên cả môi và má, lại nghĩ gương mặt mượt mà, dễ bôi hơn nhiều so với đôi môi cong lên cong xuống, vì thế nên nàng liền bôi số phấn mặt còn dư lại lên trên mặt rồi dùng tay xoa xoa.

Sau đó, nhìn nàng trong gương nàng chẳng khác gì một kẻ đóng vai hề trên sân khấu kịch, rõ ràng sắc mặt tái nhợt nhưng lại bôi trát giống như đít khỉ.

Bản thân nàng khi đó đúng thật là buồn cười, chẳng khác gì vai hề trong phim tình yêu giữa Thẩm Trọng Hoa cùng Tô Liên Tuyết.

Thẩm Thất gục đầu xuống, nhu thuận nói với Thẩm Trọng Hoa: "Tâm ý của Vương gia, Tô cô nương nhất định sẽ vui mừng đón nhận."

Ánh mắt Thẩm Trọng Hoa hơi ám ám, vừa định mở miệng nói cái gì đó thì nha hoàn Tú Nhi bên người Tô Liên Tuyết lại vọt vào, vẻ mặt nôn nóng bẩm báo: "Vương gia!

Không biết vì sao tiểu thư lại lên cơn đau đầu lợi hại, ngài mau đi xem một chút đi!"

Thẩm Trọng Hoa trầm mặc không nói, Thẩm Thất có thể cảm giác được ánh mắt hắn dừng ở trên người nàng.

Nàng như đứng trên đống lửa, như ngồi trong đống than.

Cho đến cuối cùng, Thẩm Trọng Hoa vẫn rời đi nhưng lại để hộp son phấn kia ở chỗ Thẩm Thất.

Lăng Giác vui mừng nói với Thẩm Thất: "Cô nương, đây là quà Vương gia tặng cho người a!"

Thẩm Thất lại không thể cười nổi.

Chuyện xảy ra ở kiếp trước lại không phát sinh trong kiếp này, nếu không phải nàng chưa thoát khỏi giấc mộng thì...

Nhất định là có điểm khác thường.

Nàng vẫn nên cẩn thận thì tốt hơn, chẳng có lý gì mà Thẩm Trọng Hoa lại đối xử tốt với nàng cả?

Ngày thứ hai tỉnh lại, vẫn là ở Phương Hoa uyển, Thẩm Thất liền biết, đây không phải đang nằm mơ.

Bởi vì không phải mộng thế cho nên ngược lại càng thêm khiến cho nàng sầu lo, bắt đầu lo lắng về ý đồ của Thẩm Trọng Hoa.

Thẩm Thất không quên thân phận của bản thân chỉ bởi vì được ngủ lại 1 đêm ở Phương Hoa uyển, nàng là tử sĩ của Thẩm Trọng Hoa, là hạ nhân của hắn, nàng đã lập lời thề với trời vì hắn mà vào sinh ra tử, che đao chắn bóng, đi làm tất cả những chuyện không thể bị phơi bày ra ánh sáng chứ không phải được người hầu kẻ hạ ở trong Phương Hoa uyển tinh xảo này.

Mặc dù chân còn đau nhưng Thẩm Thất vẫn dậy thật sớm và đi tìm Thẩm Trọng Hoa để đi theo bên người hắn.

Làm tử sĩ của Thẩm Trọng Hoa, bởi vì là nữ tử nên thân phận bên ngoài của Thẩm Thất chính là thị nữ thân cận của Thẩm Trọng Hoa.

Ở trong tình huống nếu không có mệnh lệnh của Thẩm Trọng Hoa thì nàng vẫn nên ở bên cạnh hắn.

Nhưng kỳ quái chính là, đừng nói kiếp trước, Thẩm Trọng Hoa bình thường vẫn đều coi nàng như không tồn tại.

Đương nhiên, là một tử sĩ, cho dù có đi theo bên người chủ nhân thì vẫn giống như là không tồn tại.

Nhưng hôm nay, khi Thẩm Trọng Hoa biết nàng canh giữ ở ngoài cửa thì liền cho người mời nàng vào trong.

Lúc Thẩm Thất bước vào, Thẩm Trọng Hoa đang dùng bữa ăn sáng, cũng ý bảo Thẩm Thất ngồi xuống rồi ăn cùng nhau.

Thẩm Thất không dám mà chỉ nói: "Nô tỳ đã ăn rồi."

Thẩm Trọng Hoa cũng không nói gì cả, chỉ là sau đó, khi Thẩm Trọng Hoa xử lý công vụ trong thư phòng thì có bảo Thẩm Thất ở bên cạnh mài mực giúp hắn.

Mài mực thì mài mực, nhưng kỳ quái hơn chính là, Thẩm Trọng Hoa cư nhiên còn sai người chuẩn bị một cái ghế cho Thẩm Thất.

Bảo nàng ngồi ở bên người hắn mài mực!

Thẩm Thất kinh sợ ở trong lòng, nhưng không dám cãi lại mệnh lệnh của Thẩm Trọng Hoa nên chỉ có thể ngồi một chân ở bên án thư, nín thở mài mực, tận lực làm cho bản thân không phát ra bất kỳ một tiếng động nào.

Tiếp theo, chuyện càng quỷ dị hơn đã xảy ra, Tô Liên Tuyết bình thường ngay cả mười ngón tay cũng không dính nước lại làm canh gà hầm đưa tới cho Thẩm Trọng Hoa, nhưng Thẩm Trọng Hoa đều cũng chỉ gặp nàng ta ở một sườn khác trong thư phòng.

Trên án thư chưa bao giờ xuất hiện bất kỳ một món ăn nào nhưng Thẩm Trọng Hoa lại sai người chuẩn bị trà mới cùng điểm tâm đặt ở trên bàn sách.

Trong lòng Thẩm Thất đang còn nghi hoặc thì người vẫn đang cúi đầu xử lý công vụ kia lại dùng thanh âm nhàn nhạt nói: "Hương vị không tồi, ngươi cũng nếm thử xem."

Thẩm Thất không dám động, nhưng bụng nhỏ chưa ăn qua cơm sáng lại phát ra tiếng động "ọt ọt" vào đúng lúc này bán đứng nàng.
 
[Cao H] Thịnh Sủng
Chương 6: Dị thường


Thẩm Thất cảm thấy, Thẩm Trọng Hoa thực không bình thường, mệnh lệnh mà hắn chỉ thị cho nàng cũng càng thêm không bình thường.

Tỷ như, hắn mệnh lệnh cho nàng chưa đến giờ Tỵ thì không được phép rời giường, bữa sáng cần thiết phải ăn thịt và húp canh, quần áo không được tiếp tục mặc loại quần Tống cùng áo tay bó để dễ cho việc thi hành nhiệm vụ như lúc trước mà bảo nàng mặc vào vân sa hương mềm trước đây nàng chưa bao giờ xuyên qua, ngay cả tóc cũng không thể cột cao lên giống như lúc trước mà phải sơ thành búi tóc, trên trâm cài còn phải đính thêm những trang sức châu báu hắn đưa tới.

Đúng vậy, đã nhiều ngày qua vẫn luôn có ban thưởng cuồn cuộn không ngừng được đưa tới Phương Hoa uyển, châu báu trang sức, lăng la tơ lụa, son phấn, tất cả những thứ mà trước đây Thẩm Thất chưa từng thấy qua hoặc là vật nàng đã từng thấy chỉ có ở chỗ Tô Liên Tuyết, Thẩm Trọng Hoa đều ban thưởng cho nàng.

Hơn nữa, cho nàng ở trong Phương Hoa uyển cũng là mệnh lệnh của Thẩm Trọng Hoa.

Thẩm Thất không rõ Thẩm Trọng Hoa rốt cuộc đang muốn làm cái gì, nàng thậm chí còn mơ thấy ác mộng, Thẩm Trọng Hoa bỗng nhiên đối đãi tốt với nàng như vậy là bởi vì trước khi hòa thân, hắn muốn thay đổi thân phận của nàng để nàng thay thế Tô Liên Tuyết gả cho nam nhân ác danh lan xa ở Bắc Quốc kia.

Tỉnh lại khỏi cơn ác mộng, toàn thân Thẩm Thất đều là mồ hôi lạnh, mấy ngày kế tiếp, nàng càng thêm thấp thỏm.

Mỗi lần nàng đi tìm Thẩm Trọng Hoa, Thẩm Trọng Hoa đều chỉ dùng đồng tử sâu thẳm nói cho nàng biết: "Đây là mệnh lệnh."

Buổi tối, Thẩm Thất vẫn cứ cực kỳ không thói quen để Lăng Giác cùng Liên Hương hầu hạ mình tắm.

Đến khi nàng lo lắng sốt ruột chuẩn bị nằm lên giường thì Lãnh Tinh lại tới gõ cửa, sắc mặt hắn không tốt, có vẻ đã do dự thật lâu rồi mới nói: "Thẩm Thất, ngươi đi xem Vương gia đi."

Thẩm Thất vừa nghe xong thì trong lòng "Lộp bộp" một chút, tổng cảm thấy những chuyện nên tới đến cuối cùng vẫn sẽ tới, chỉ sợ không biết đại họa trước mắt rốt cuộc là cái gì.

"Nô tỳ trang điểm cho cô nương nhé?"

Lăng Giác cùng Liên Hương phá lệ hào hứng.

"Không cần."

Thẩm Thất căn bản không có tâm trạng để trang điểm, nàng lo lắng sốt ruột mặc y phục vào, ngay cả thắt lưng cũng cài sai, vẫn là nhờ Lăng Giác giúp nàng buộc lại một lần nữa.

Thẩm Thất theo Lãnh Tinh tới Túc Uyên các, đèn vẫn còn sáng, cửa không có khóa.

Lãnh Tinh ngừng ở cửa, ý bảo Thẩm Thất đi vào trong.

Thẩm Thất lòng mang thấp thỏm đẩy cửa ra rồi thử hô một tiếng: "Vương gia."

Không một ai trả lời nàng.

Nhưng Thẩm Thất có võ nên tất nhiên là thính lực rất nhạy bén, nàng nghe được có tiếng nước mơ hồ nên liền đi theo hướng có thanh âm phát ra kia.

"Vương gia?"

Thẩm Thất vén rèm châu lên, Thẩm Trọng Hoa cũng không có ở trong bồn tắm.

Thẩm Thất có cảm giác không đúng, nàng ngồi xổm xuống, dùng tay thử nhiệt độ nước thì phát hiện nước đã lạnh.

Tính cảnh giác cao của tử sĩ làm Thẩm Thất trong nháy mắt rút đao nhỏ giấu ở trong tay áo ra, nàng phóng nhẹ bước chân, mày hơi nhíu, ánh mắt giống một con mèo săn thú trong đêm tối, từng bước một đi theo dấu chân ướt nước trên mặt đất.

"Thất Thất..."

Bỗng nhiên có người hô một tiếng, Thẩm Thất nhanh chóng xoay người, tốc độ cực nhanh, đao nhỏ hết sức nắm chặt trong tay cũng đã để ở kế bên yết hầu của người nọ.

Chỉ có điều là, người bỗng nhiên xuất hiện kia không phải ai khác mà chính là Huyên vương Thẩm Trọng Hoa.

"Vương gia..."

Thẩm Thất kinh sợ, nhưng cũng may là nàng phản ứng nhanh, ra tay mau, thu tay lại cũng mau, kịp thời dừng thế đao vừa rồi lại nên mới không tạo ra vết rạch ở trên cổ Thẩm Trọng Hoa.

Thẩm Trọng Hoa chưa vấn tóc, một đầu tóc đen rũ xuống, mái tóc đen dài đẫm nước làm ướt áσ ɭóŧ che đậy thân thể hắn và còn như ẩn như hiện phác hoạ ra dáng người hắn.

Vạt áo rời rạc càng để lộ xương quai xanh hẹp dài của Thẩm Trọng Hoa, còn có thêm bọt nước chảy xuống ngực hắn.

Thẩm Thất không dám nhìn nhiều, nàng thu đao, cúi đầu, thân mình khuỵu xuống, chuẩn bị quỳ ở trước mặt Thẩm Trọng Hoa và nói: "Vương gia thứ tội!"

Thế nhưng, Thẩm Trọng Hoa đã kịp nâng hai tay nàng, không cho nàng quỳ xuống dưới đất, hắn còn dùng danh xưng Thẩm Thất chưa bao giờ nghe qua để gọi nàng: "Thất Thất..."

Hắn còn hỏi nàng: "Thất Thất...

Tại sao...

Nàng lại tới đây..."
 
[Cao H] Thịnh Sủng
Chương 7: Hôn môi


"Vương gia..."

Thẩm Trọng Hoa bỗng nhiên ôm lấy nàng, hơi nước trên người hắn làm quần áo nàng dính ướt.

Hơi thở nam tính cực nóng phun ở cần cổ của Thẩm Thất, nàng không khỏi run rẩy.

Mà Thẩm Trọng Hoa giống như là đã uống say, phần lớn trọng lượng cơ thể hắn đều đè ở trên người Thẩm Thất khiến cho nàng không thể không duỗi tay ôm lấy hắn.

"Thất Thất...

Thất Thất...

"Thẩm Trọng Hoa bài trừ hô hấp, thanh âm cũng đứt quãng, bởi vì chống đỡ trọng lượng cơ thể Thẩm Trọng Hoa nên Thẩm Thất dùng đôi tay ôm lấy hắn, cằm thon mảnh khảnh tựa lên trên hõm vai Thẩm Trọng Hoa, nửa kéo nửa túm lôi Thẩm Trọng Hoa đến gần giường.

Thở nhẹ một tiếng, khi Thẩm Thất đặt Thẩm Trọng Hoa lên trên giường gỗ thì lại bị Thẩm Trọng Hoa vùng vẫy, chân không đứng vững nên nàng cũng ngã xuống ở trên giường, hơn nữa còn trùng hợp nằm úp sấp ở trên người Thẩm Trọng Hoa.

"Thất Thất..."

Hắn còn đang kêu nàng bằng danh xưng như vậy làm nàng thực không thói quen, tiếng kêu gọi ôn nhu như thế là điều đời trước chưa từng có, nàng suýt chút nữa bởi vì vậy mà hãm sâu vào vũng lầy như trước.

"Đời trước vì hắn mà chảy máu, chảy nước mắt còn chưa đủ nhiều sao?"

Tức giận bởi vì bản thân trong nháy mắt đã động dung, Thẩm Thất cười khổ lắc đầu, nàng tự nhủ với chính mình: "Vọng tưởng suốt cả đời trước mà vẫn chưa chịu tỉnh táo lại hay sao?"

"Thất Thất, đừng đi..."

Nhận thấy được động tác đứng dậy rời đi của Thẩm Thất, Thẩm Trọng Hoa giơ tay ôm cổ nàng, sau đó nhấc chân quấn ở bên hông Thẩm Thất rồi nghiêng người đè nàng ở dưới thân.

Trên khuôn mặt lạnh nhạt hắn giờ phút này nhiễm vẻ đỏ ửng không bình thường, giọng nói trầm thấp nam tính phập phồng theo tiếng hít thở dồn dập của Thẩm Trọng hoa.

Thẩm Thất nhất thời có chút ngơ ngốc, trực giác không tốt, nàng nâng mắt lên nhìn vào hai tròng mắt mê ly của Thẩm Trọng Hoa và nói với hắn: "Vương gia, nô tỳ là Thẩm Thất."

Không phải Thất Thất ở trong miệng hắn, cũng không phải là Thất Thất của hắn.

Thân mình run rẩy, Thẩm Trọng Hoa giơ tay vuốt ve khuôn mặt của Thẩm Thất.

Nàng thờ ơ với hành động của Thẩm Trọng Hoa, sắc mặt hắn tái nhợt, ngón tay mang theo vết chai mỏng xoa môi Thẩm Thất, hắn biết nàng đang sợ hãi, đôi mắt nàng cảnh giác giống như mèo con, nhưng sâu trong đồng tử lại tiềm tàng sát ý kinh người.

Hắn nhẹ nhàng thở dài rồi nói:"Nàng không nên tới đây."

Nói xong, môi mỏng lạnh ướt của hắn liền đè ép xuống dưới, bá đạo xâm lược môi lưỡi của Thẩm Thất.

"Ô...!"

Thẩm Thất mở to hai mắt, nhất thời thế nhưng quên đi chống đẩy, cũng bởi vì nàng kinh ngạc mà bị Thẩm Trọng Hoa tìm được khe hở.

Lưỡi hắn giống như một con rắn linh hoạt, bá đạp xâm nhập vào trong cái miệng nhỏ của nàng rồi công thành đoạt đất ở bên trong.

Đây là nụ hôn đầu của Thẩm Thất.

Kiếp trước, mặc dù hắn nhiều lần phát tiết dục vọng ở bên trong người Thẩm Thất, xoa bẹp nhũ thịt của nàng, phải lăn lộn nàng đến ngất xỉu rồi lại tỉnh lại, nhưng hắn chưa một lần chịu hôn môi nàng.

Thẩm Thất trong phút chốc ướt hốc mắt, có lẽ là nhớ tới nỗi khuất nhục ở kiếp trước, có lẽ là bở vì tình cảm của mình mà chua xót, nàng cảm nhận được hô hấp càng lúc càng dồn dập của Thẩm Trọng Hoa, thế nhưng thân thể lại không có một chút sức lực nào, nàng chỉ có thể để mặc hắn hút hết mật nước bên trong miệng thơm của mình.

Trong miệng Thẩm Trọng Hoa không có mùi rượu?

Bởi vì đây là nụ hôn đầu tiên nên Thẩm Thất bị hôn đến mơ mơ màng màng rồi lại đột nhiên tỉnh táo lại.

Thẩm Trọng Hoa làm ra hành động như vậy mà không phải bởi vì say rượu thì chẳng lẽ là...

Bởi vì Dạ Xuân tán?

Nếu không giao hợp với nữ nhân thì liền sẽ kinh mạnh đứt đoạn mà chết?!

Kiếp trước, thứ Thẩm Trọng Hoa trúng cũng là Dạ Xuân tán này nên mới cùng nàng...

Nhưng mà, khoảng thời gian Thẩm Trọng Hoa trúng Dạ Xuân tán này rõ ràng là sau khi sinh thần của Tô Liên Tuyết diễn ra.

Vậy bây giờ, tại sao chuyện này lại xảy ra trước?

Hơn nữa, Thẩm Trọng Hoa lại trở về Huyên vương phủ sớm hơn so với dự kiến, cũng là điểm lạ không trùng khớp với kiếp trước.

Ai hạ Dạ Xuân tán lên người Thẩm Trọng Hoa?

"Ân..."

Trong lúc Thẩm Thất đang suy nghĩ thì Thẩm Trọng Hoa đè ở trên người đã buông tha cho môi đỏ của nàng, đôi môi ướt nóng di chuyển xuống cần cổ Thẩm Thất, hắn dùng phương thức hôn môi cắn nhẹ rồi liếm mút cổ nàng.

Kiếp trước, Thẩm Trọng Hoa cũng chưa từng làm như vậy với nàng.

Hắn chỉ biết thọc vào rút ra trên người Thẩm Thất, mỗi một lần đều dùng hết sức giống như đang xả giận.

Nhiều nhất là hắn cũng chỉ gặm cắn ở đầu vai, bộ ngực và cả cần cổ của nàng mà thôi.

Là thật sự gặm cắn, gặm cắn đến mức chảy máu hoặc hiện vệt xanh tím.
 
[Cao H] Thịnh Sủng
Chương 8: Tiền diễn [H]


Kiếp trước trải qua đau đớn, chả nhẽ đời này trọng sinh vẫn phải chịu cảnh lặp lại sao?

Nghĩ như vậy, nỗi sợ hãi thật sâu đánh úp lại, tựa như khiến Thẩm Thất ngã vào trong hồ băng mùa đông, nàng run bần bật, khắp cả người tràn đầy lạnh lẽo.

Chắc là do có da thịt kề sát, thế cho nên Thẩm Trọng Hoa cảm nhận được Thẩm Thất đang phát run, hắn ôn nhu nâng mặt nàng lên, giống con chó săn nhỏ Thẩm Thất nuôi khi còn bé, thân mật mà cọ qua mặt cùng với cần cổ Thẩm Thất, sau đó hắn còn nói :"Chớ sợ..."

Thẩm Thất không thể ức chế mà run càng mạnh hơn.

Sao nàng có thể không sợ cơ chứ?

Nàng vô cùng nhớ rõ ràng, kiếp trước, hắn dùng cây côn thịt giống như chuỷ thủ ở dưới háng xỏ xuyên qua nàng, nàng đau đến mức cả người như là bị xé rách thành hai nửa, Thẩm Thất mở miệng xin tha, cầu Thẩm Trọng Hoa buông tha cho nàng, nhưng hắn không nghe, thậm chí không có một tia do dự mà tiếp tục động tác của mình.

Thứ hung khí thô to kia nhanh chóng đâm xuyên trong dũng đạo khô khốc của nàng, sau đó mãnh liệt thọc vào rút ra, đau tới mức nàng ngất xỉu rồi lại tỉnh lại.

Nhưng dù có đau đến mấy, nàng cùng đều nỗ lực không cho bản thân khóc ra tiếng.

Thẩm Thất từ nhỏ chính là vì Thẩm Trọng Hoa mà sống, đồng dạng, sự tồn tại của nàng cũng chính là vì chết thay Thẩm Trọng Hoa.

Nàng là tử sĩ của hắn, đây là số mệnh cùng tín ngưỡng của nàng.

Ngày này tới mức quá đột nhiên, Thẩm Thất bỗng cảm thấy có chút tiếc nuối, nàng nghĩ, vì cái gì mà nàng không thể trong sinh ở sớm hơn trước kia?

Sớm tới trước khi nàng chưa trở thành tử sĩ của Thẩm Trọng Hoa, sớm tới trước khi nàng và cha mẹ chưa bị chia cách...

Thức Thẩm Thất mặc ở trên người chính là áo váy bó eo tuyết trắng, mặt trên dùng thủ pháp thêu hồng mai tinh xảo, là bộ đồ Thẩm Trọng Hoa cho nàng, cũng là hắn mệnh lệnh nàng mặc nó vào.

Trong khi Thẩm Thất đang tự hỏi, Thẩm Trọng Hoa bởi vì Dạ Xuân tán mà mất đi lý trí đã kéo vải che ở trước ngực nàng ra, một tay dao động ở trên người nàng, một tay với vào bên trong nịt ngực của nàng rồi bắt đầu vuốt ve ở trước ngực nàng.

Thẩm Thất vẫn đang phát run, nàng theo bản năng muốn tránh né, nhưng thân thể của nàng lại không chịu khống chế.

Thân thể của tử sĩ bị chính tín ngưỡng của bọn họ giam cầm, mặc dù tinh thần của bọn họ có chút lơi lỏng nhưng thân thể cũng sẽ không lùi bước.

Cho đu sống lại, nàng không hề rối rắm cùng hèn mọn giống như kiếp trước, từ hy vọng xa vời cho tới vô vọng rồi lại đến tuyệt vọng với tình yêu, nhưng nàng làm tử sĩ của Thẩm Trọng Hoa thì cho dù có như thế nào cũng đều không thể cãi lại mệnh lệnh của Thẩm Trọng Hoa.

Phảng phất giống như bị nguyền rủa.

Thẩm Thất cảm thấy buồn cười, cười bản thân ngây thơ, cho rằng được làm lại cuộc đời thì sẽ thay đổi được chút gì đó nhưng hiện tại xem ra, nàng đã sai thái quá, những chuyện nên tới cũng sẽ vẫn xảy ra.

Cùng lắm thì lại đau thêm một lần nữa...

Thẩm Thất nghĩ như vậy.

Nhưng nà kiếp này, Thẩm Trọng hoa đồng dạng cũng trúng Dạ Xuân tán, ở dưới dược hiệu mà dần dần mất đi lý trí, Thẩm Thất cũng tình cờ bước vào trong phòng hắn, nhưng cách Thẩm Trọng Hoa đối xử với Thẩm Thất lại không giống như kiếp trước.

Thẩm Trọng Hoa là người nam nhân đầu tiên của Thẩm Thất và cũng là người nam nhân duy nhất, Thẩm Thất không hiểu chuyện nam nữ, bởi vì Thẩm Trọng Hoa đối xử với nàng như vậy nên nàng liền vẫn luôn cho rằng chuyện nam nữ đều mà tra tấn người.

Trong trí nhớ ở kiếp trước, Thẩm Trọng Hoa vẫn luôn một đường đâm thẳng vào bên trong nàng, hắn không chỉ phát tiết dục vọng ở trên người nàng mà còn hành nàng cho hả giận.

Nhưng hiện tại không giống, khác với kiếp trước, đôi bàn tay vẫn nặn tròn bóp bẹp của Thẩm Trọng Hoa giờ đây lại ôn nhu ngoài ý muốn.

Lòng bàn tay nóng bỏng dày rộng gắt gao bao vây lấy nhũ thịt của nàng rồi vừa xoa nắn vừa dùng hai ngón tay vuốt ve đầu vú nàng.

Không bao lâu, một tay khác của hắn cũng gia nhập thêm, đồng dạng cũng...

ôn nhu.

Thẩm Thất không dám động, càng không dám phát ra bất kỳ một âm thanh nào, nàng cứng đờ nằm ở dưới thân Thẩm Trọng Hoa, chỉ cảm thấy bánh bao nhỏ bị xoa nắn hơi có chút ngứa, còn có một chút cảm giác nàng không thể miêu tả bằng lời được.

Mà ngay khi Thẩm Trọng Hoa đẩy nịt ngực của nàng hướng lên trên làm bại lộ hai vú ra ngoài thì hắn liền cúi đầu ngậm lấy nụ hoa đứng thẳng.

Thẩm Thất không nhịn xuống được mà thở nhẹ một tiếng.
 
[Cao H] Thịnh Sủng
Chương 9: Tiền diễn 2 [H]


Đầu lưỡi của Thẩm Trọng Hoa hướng đến đầu vú của Thẩm Thất mà liếm mút, xoay quanh, Thẩm Thất co chặt, ngăn không được run rẩy toàn thân.

Nàng không khống chế được mà kẹp chặt hai chân, nhưng Thẩm Trọng Hoa lại để một chăn chặn giữa hai chân của nàng, làm nàng căn bản là không thể khép lại được, nàng thậm chí có cảm giác lửa nóng dưới háng của Thẩm Trọng Hoa đang đứng thẳng mà hướng vào hoa tâm của nàng.

Mắt phượng hẹp dài, như mặt biển sâu không hề có gợn sóng.

Côn thịt thô to cách áo váy như có như không mà cọ xát hoa huyện nàng, Thẩm Thất không thể chống đỡ nổi, thân thể nàng phản bội nàng, nàng cảm thấy nơi đó đang ngày càng nóng lên, lộ ra mật hoa mắc cỡ.

"Ngô....."

Hai tay nóng bỏng của Thẩm Trọng Hoa đem đôi nhũ của nàng mạnh mẽ xoa dẹp, mà vú bên trái của nàng vẫn luôn bị hắn ngậm trong miệng, hắn một trận mút vào, động tác cứ như vậy mà mềm mại, chung quy vẫn là hút sưng lên, làm cho Thẩm Thất có ít nhiều đau đớn.

"Thất Thất..."

Không biết qua bao lâu, Thẩm Trọng Hoa cuối cùng cũng buông dãy núi phập phồng của nàng ra, nhưng lại không có ý muốn buông tha nàng, sau đó cầm lấy đôi chân của nàng, cởi phăng đôi giày, theo một đường vuốt ve đi lên.

Thẩm Trọng Hoa nhìn đôi ngực lõa lồ của Thẩm Thất vì hắn mà đỏ ửng, nụ hoa đứng thẳng còn vươn vươn nước bọt, ở dưới ánh nên đặc biệt sáng lấp lánh, phá lệ mê người.

Hắn nhịn không được, lại lần nữa vùi đầu gặm cắn, đem đôi tuyết nhũ của nàng làm thành một mảnh say hồng, mà đôi tay hắn cũng không ngừng nghỉ, vội vàng chui vào trong váy nàng, lưu luyến ở bên trong.

Thẩm Thất cắn răng cố nén, cho dù biết rõ sắp sửa phát sinh chuyện gì, cho dù là nàng có một thân võ nghệ, lại không có cách nào có thể đối phó với Thẩm Trọng Hoa, cũng là vô pháp kháng cự hắn.

Thẩm Trọng Hoa nhẹ nhàng vỗ về đùi non bên trong, có chút ngứa, cơn ngứa truyền từ địa phương hắn vuốt ve đi khắp cơ thể.

"Ân ...."

Hô hấp của hắn càng lúc càng dồn dập, váy áo cũng bị hắn trút hết đi, tay hắn cũng từ từ hướng đến hoa viên bí mật.

Ngón tay của Thẩm Trọng Hoa xâm nhập vào hai cánh hoa thịt, vuốt ve hột nhỏ hồng nhạt bên trong.

Thẳng đến lúc cảm nhận nàng mãnh liệt ướt át, Thẩm Trọng Hoa liền một phen ôm ngang người người, xốc lên váy nàng, cởi vỏ quần lót, quần lót rớt xuống lộ ra côn thịt cường ngạnh đứng thẳng.

Thẩm Thất cắn môi, quá mất mặt, đôi tay nắm chặt khăn trải giường mềm mại dưới thân, chỉ hy vọng mọi chuyện mau chóng kết thúc.

Nàng nghĩ, đau liền đau đi, đời trước nàng cũng ăn đau quen rồi.

Nhưng động tác của Thẩm Trọng Hoa cũng không hề giống như kiếp trước mà kéo quần nàng xé nát, hắn tách hai chân nàng ra, tìm được lỗ nhỏ bí ẩn kia, liền thẳng tắp đi vào.

Mà là hắn tách ra hai mảnh ướt át của nàng, đem côn thịt to lớn của hắn đặt trước lỗ nhỏ , ma sát qua lại.

"A......

Ân......

Ngô......"

Thẩm Trọng Hoa đỉnh lộng càng ngày càng dùng sức, phía dưới truyền đến mơ hồ tiếng nước.

Côn thịt của hắn đè nặng tiểu châu nàng, cảm giác tê dại tập kích Thẩm Thất, hai chân nàng bị banh thẳng, bụng nhỏ một trận co rút lại, hoa huyệt không ngừng trào ra mật hoa.

Dùng côn thịt đỉnh lộng còn chưa đủ, Thẩm Trọng Hoa dừng lại, đem côn thịt bị mật hoa của Thẩm Thất dính ướt vuốt ve một phen.

Đồng thời, ngón tay hắn tìm được hoa châu sưng to của Thẩm Thất, đè lại một trận giày vò.

"A!

A......

A ~......

A ~......"

Thẩm Thất chịu đựng không được như vậy kích thích, như có ai đó điểm đánh vào điểm mẫn cảm của nàng, kêu ra tiếng tới.

Mà nàng âm thanh yêu kiều rên rỉ, giống như một chưởng đánh sụp tia lí trí cuối cùng của Thẩm Trọng Hoa, tan ra không còn một cọng rơm.

"Thất thất......

Ta không được......"

Hắn càng ngày càng mãnh liệt kích thích tiểu châu, người lại lần nữa đè ở trên người Thẩm Thất, Thẩm Thất suy nghĩ mê mang, tùy ý Thẩm Trọng Hoa nâng lên một chân của nàng, đem cứng rắn côn thịt để ở Thẩm Thất huyệt khẩu......
 
[Cao H] Thịnh Sủng
Chương 10: Tiến vào [H]


Thời điểm Thẩm Trọng Hoa tiến vào, Thẩm Thất nước mắt trào ra, từ khóe mắt chảy xuống.

Côn thịt thô dài của Thẩm Trọng Hoa đối với nàng tự như một hồi lăng trì.

Mật hoa nàng tiết ra vẫn là quá ít, ngược lại quy đầu của hắn thô cứng, vừa mới xâm nhập huyệt khẩu, đã bị nàng kẹp chặt, giống như một cái miệng nhỏ, gặm liền không muốn nhả ra.

Thẩm Trọng Hoa không kìm được hít sâu một hơi, hắn chỉ nhớ rõ muốn làm cho nàng ra dâm thủy, đủ bôi trơn, thời điểm đi vào nàng mới sẽ không khó chịu.

Lại nhất thời đã quên, Thẩm Thất giờ phút này vẫn là tấm thân xử nữ.

Hắn thử vài lần, cũng chỉ có thể xâm nhập một cái quy đầu, hắn không dám tùy tiện dùng lực mạnh đỉnh nhập, sợ hãi bị thương nàng.

Cũng sợ cái miệng nhỏ ướt nóng của nàng khẩn trí cắn hắn, quá mức kích thích, hắn hiện tại xuân tình tràn lan, nhịn không được cứ như vậy tiết ra tới.

Hắn đành phải lui ra ngoài.

Cảm giác chật chội biến mất, Thẩm Thất còn tưởng rằng hắn như vậy buông tha nàng, lại không nghĩ rằng Thẩm Trọng Hoa hướng cửa động hẹp của nàng vói vào một ngón tay.

"Ân......

A......

A......

A......

Ân......

Ngô......"

Dị vật xâm lấn vùng đất hoang còn chưa bị khai khẩn, có chút đau, càng có chút trướng, Thẩm Thất kẹp chặt hai chân, cho dù cắn môi, lại vẫn là đứt quãng hừ ra những tiếng kêu giống như tiểu miêu.

Ngón tay Thẩm Trọng Hoa chậm rãi hướng hoa huyệt Thẩm Thất mà thâm nhập, tựa hồ mỗi lần đi vào một phân, đều sẽ bị hoa huyệt mị thịt cắn chặt.

Ngón tay Thẩm Trọng Hoa ở hoa huyệt Thẩm Thất, thong thả thọc vào rút ra, ngay từ đầu là trúc trắc, theo động tác của hắn mới chậm rãi trở nên bôi trơn.

Thẩm Trọng Hoa lúc này đã là dị thường sưng to, hắn một mặt dùng ngón tay ở hoa huyệt Thẩm Thất qua lại thọc vào rút ra, ấn bên trong non mềm mị thịt, một mặt dùng một cái tay khác ở côn thịt chính mình liên hồi vuốt ve.

"Ngô......

Ngô......

A......

Ngô......

Ngô......

Nga......"

Nghe Thẩm Thất cực lực ẩn nhẫn tiếng kêu, lại vẫn là từ môi anh đào tràn ra rên rỉ, Thẩm Trọng Hoa chỉ cảm thấy côn thịt chính mình lại trướng đại một chút.

Đường đi bên trong hoa huyệt đã bị Thẩm trọng hoa dùng ngón tay đẩy ra, qua lại thọc vào rút ra rất nhiều lần, lúc sau cuối cùng có chút thích ứng, Thẩm Trọng Hoa tiếp tục cố gắng, xâm nhập ngón tay thứ hai.

"A!"

Khi ngón tay thứ hai đi vào, Thẩm Thất có chút khó chịu, nàng cảm giác chính mình có một chỗ chút căng đau.

Cũng không phải chưa từng trải qua, Thẩm Thất biết, khi đó giống như trinh tiết mỏng là bị căng dẫn đến có chút đau đớn.

Hai ngón tay của Thẩm Trọng Hoa ở hoa huyệt của Thẩm Thất thụt vào rút ra, thời điểm quấy loạn, so với đời trước Thẩm Thất cảm thấy còn không bằng, sao hắn không trực tiếp đem vũ khí dưới háng mà đi vào, ít nhất như vậy cũng chỉ cần nhịn một chút là được, không phải giống như bây giờ, từ đầu đã biết rõ thời điểm cắm vào sẽ rất đau, rồi lại không biết khi nào hắn sẽ cắm vào.

Hơn nữa, nàng chán ghét bộ dạng chính mình bây giờ, cực kì chán ghét cảm giác ở dưới ngón tay của hắn mà kêu ra tiếng.

"A......"

Thẩm Thất lại kêu, bởi vì Thẩm Trọng Hoa chẳng những dùng ngón giữa cùng ngón áp út ở tiểu huyệt của nàng thọc vào rút ra, mà còn là đè lại hoa châu nàng, một trận vừa ấn vừa vuốt ve.

"A!

A!

A!......

A......

Ngô......

Không......

Vương gia......

Vương gia......

Không cần......

A!"

Theo động tác thọc vào rút ra càng ngày càng kịch liệt của Thẩm Trọng Hoa, động tác ấn hoa châu cũng càng ngày càng dùng sức, Thẩm Thất rốt cuộc khống chế không được, bắt lấy khăn trải giường, cung thân mình, hướng hắn xin tha.

Thẩm Trọng Hoa không nghe, động tác ở tay đều nhanh hơn, Thẩm Thất nhịn không được, kêu lợi hại hơn: "A!

A......

A!

Không......

Ân......

Không......

Không cần......

Vương gia......

A!

Vương gia!"

Từng trận tê dại kích thích giác quan của Thẩm Thất, phía dưới nàng càng là phát ra âm thanh "Phốc phốc phốc!" , ở đó ngập tàn sự ngứa ngáy, Thẩm Thất bỗng nhiên một trận run rẩy, chảy ra mật hoa theo ngón tay Thẩm Trọng Hoa rớt xuống, làm ướt tay hắn.

Thẩm Thất vô lực phản kháng, xụi lơ ở trên giường.

Mà Thẩm Trọng Hoa ngồi quỳ ở trên giường, đem hai chân Thẩm Thất để ở eo chính mình, đỡ côn thịt tìm đúng huyệt khẩu......

Lúc này đây, hắn không lại sẽ do dự, cũng không còn có tinh lực do dự, nâng lên mông nàng, động thân, toàn bộ căn thịt hoàn toàn đi vào!
 
[Cao H] Thịnh Sủng
Chương 11: Đâm thọc [H]


"Ngô......"

Cùng đời trước giống nhau, Thẩm Thất bắt lấy tấm chăn ở dưới thân, cảm giác như là bị xé rách ra làm hai.

"A......"

Thẩm Trọng Hoa gầm nhẹ một tiếng, hoa huyệt Thẩm Thất khẩn trí ướt nóng, mỹ diệu đến độ hắn hít thở không thông.

Nhưng mà, hắn sợ nàng đau, ngay từ đầu cũng không dám động.

Nhưng mặc dù bất động, cùng với hai người hô hấp, Thẩm Thất như cũ đau phát run.

Kỳ thật Thẩm Trọng Hoa cũng có chút đau, tiểu huyệt nàng thật sự quá mức khẩn trí, hắn mạnh mẽ cắm vào, giữa hai chân là thứ cứng rắn nhất nhưng cũng là địa phương yếu ớt nhất, có cảm giác như là sắp bị bấm gãy.

Nhưng càng nhiều hơn lại là dục vọng nguyên thủy của nhân loại cùng xúc động, là hắn đối hoa huyệt nàng mà tới, là hắn muốn ở nàng trong thân thể nàng tự do rong ruổi xúc động.

"Đau không......"

Thẩm Trọng Hoa thanh âm khàn khàn.

"......"

Đương nhiên đau, rất đau, đau đến nàng trong mắt không tự chủ được mà rơi nước mắt.

Nhưng là Thẩm Thất sẽ không trả lời hắn, không kêu đau, không oán giận, không ủy khuất, nàng luôn là một cái tử sĩ tự mình chịu đựng.

Thịt non trong hoa huyệt không ngừng mấp máy, khẩn cấp hút lấy côn thịt thô to của Thẩm Trọng Hoa.

Thẩm Trọng Hoa trầm thấp thở gấp, nhìn thấy song song đồi núi đứng thẳng vững vàng của Thẩm Thất, lúc này hai chân nàng lại có hơi chút giật giật.

Vẫn có chút đau, Thẩm Thất nhăn chặt mày.

Lại vẫn cứ khó tránh khỏi, mơ hồ rên rỉ ra tiếng.

Thẩm Trọng Hoa cho rằng nàng như vậy là đang thoải mái, rốt cuộc nhịn không được, ở hoa huyệt ướt nóng khẩn hẹp, thong thả thọc vào rút ra.

"Ân......

A......

Ân......

Ân......

A......"

Thời điểm Thẩm Trọng Hoa ra ra vào vào, thịt non bên trong giống như là ngàn vạn cái miệng nhỏ, mút vào côn thịt cường tráng của hắn, cốt không chịu cho hắn đi ra.

Mà thời điểm Thẩm Trọng Hoa hướng bên trong cắm vào, kia giống như ngàn vạn cái miệng nhỏ liền có vẻ càng thêm tham lam, giành trước giật sau từ bốn phương tám hướng vọt tới, tham lam mút vào.

Mồ hôi từ thái dương Thẩm Trọng Hoa chậm rãi chảy xuống, chảy qua gương mặt hắn, rơi ở bụng nhỏ của Thẩm Thất.

Thẩm Thất hơi hơi co rụt lại, Thẩm Trọng Hoa liền bị hoa huyệt hút chặt, một trận than nhẹ.

Nói đến cũng kỳ quái, lúc này đây cùng đời trước tương đồng, rồi lại có cái gì bất đồng.

Tuy rằng đều là xé rách đau đớn, nhưng đời trước đau đớn giằng co cũng thật lâu, liền tính lúc sau khi Thẩm Trọng Hoa rời khỏi, nàng phía dưới máu chảy đứt quãng, hoặc nhiều hoặc ít chảy ba bốn ngày, mà chân tâm lại càng đau, không sai biệt lắm nửa tháng.

Nhưng này một đời......

Theo động tác của Thẩm Trọng Hoa, cảm giác bị xé rách giữa hai chân Thẩm Thất dần rút đi, tuy rằng không phải không đau, nhưng cảm giác này rất nhỏ khi so với đao quang kiếm ảnh mà nàng từng chịu, thật sự là không quan trọng gì.

Càng kỳ quái chính là......

Theo Thẩm trọng hoa động tác dần dần tăng lớn, Thẩm Thất thế nhưng ẩn ẩn bên trong nỗi đau, lại cảm nhận được một tia tô ngứa.

"A......!"

Động tình, Thẩm Trọng Hoa đại chưởng đặt ở tuyết nhũ Thẩm Thất, một mặt thọc vào rút ra, một mặt xoa nắn.

"Ngô......

A......

A!"

Thẩm Thất cố nén nhưng từ khóe miệng vỡ ra từng tiếng rên rỉ, không tự giác vặn vẹo thân thể mềm mại.

Mà điều này không thể nghi ngờ làm hoa huyệt nàng càng thêm khẩn trí, Thẩm Trọng Hoa lại bất chấp cái khác, điên cuồng xoa dẹp hai vú Thẩm Thất, đem eo nàng trầm xuống, tàn nhẫn dùng lực đỉnh nhập, côn thịt trực tiếp chọc tiến hoa tâm!

"A!"

Thẩm Thất cuối cùng là không nhịn xuống được nữa, nhắm chặt hai mắt, cong thân mình rên rỉ ra tiếng.

"Thất Thất......"

Thẩm Trọng Hoa cúi người xuống dưới, gắt gao đem Thẩm Thất ôm vào trong lòng ngực, lại lần nữa lấy môi phong bế môi nàng.

"Ngô......

Ngô......

Ân!

Ngô!

Ngô......

Ngô......"

Lưỡi Thẩm Trọng Hoa ở trong miệng Thẩm Thất điên cuồng càn quấy, động tác dưới hạ thân càng là không ngừng, thậm chí càng thêm kịch liệt!

Lúc này ở địa phương hai người giao hợp, đã không còn màu hồng nhạt do máu xử nữ, thay thế chính là côn thịt Thẩm Trọng Hoa cùng hoa huyệt của nàng, cọ đến tràn ra dâm dịch trong suốt......
 
[Cao H] Thịnh Sủng
Chương 12: Đòi lấy [H]


"Ân......

A......

Hô......

A......

Ân......"

Thân thể mềm mại vặn vẹo, chân tâm còn nghênh đón vật lạ.

Thẩm Thất không khống chế nổi mà theo Thẩm Trọng Hoa động tác nhẹ nhàng rên rỉ, khiến Thẩm Trọng Hoa nghe tới mất hồn mà dụ hoặc.

Thẩm Trọng Hoa gắt gao ôm Thẩm Thất, hạ thân không ngừng đưa đẩy, hương mật hoa bị thô tráng côn thịt đảo đến tràn lan, làm cho dưới háng hai người, hai bên sườn đùi đều là ướt át một mảnh.

Lúc này, Thẩm Trọng Hoa đúng là động tình, hút mạnh khiến nụ hoa của Thẩm Thất đứng thẳng lên, đại chưởng ở tuyết nhũ bốn phía vuốt ve, đầu lưỡi một vòng lại một vòng vòng quanh quầng vú màu hồng nhạt mà liếm chuyển.

Mà Thẩm Thất bên này, theo động tác dưới hạ thân Thẩm Trọng Hoa càng ngày càng làm càn, cảm giác ẩn đau dần dần không thấy, chỉ cảm thấy địa phương bị Thẩm Trọng Hoa thọc quá đều từng trận từng trận nhiệt triều trào ra.

Thẩm Trọng Hoa đem côn thịt thô lớn xâm nhập trong cơ thể nàng, nàng thậm chí cảm thấy nơi đó có một loại cảm giác muốn trướng, còn có một chút ngứa, loại ngứa này, làm nàng từ đáy lòng khát vọng bị hắn thâm nhập sâu hơn.

"Ân......

Ân......

A......

A......

Ngô......"

Thẩm Thất một mặt cố sức thở dốc, một mặt thân thân hừ, nàng chỉ cảm thấy toàn bộ hạ thân bị nhét đầy đến muốn tràn ra, bụng nhỏ bị Thẩm Trọng Hoa đỉnh đến nghẹn trướng, giống như là nghẹn nước tiểu giống nhau.

Thẩm Trọng Hoa thấy Thẩm Thất cũng có chút động tình, cảm xúc càng là tăng vọt, hắn ngồi quỳ ở trên giường, đem gối mềm lót ở dưới mông Thẩm Thất, cầm hai nàng nâng lên, nhịp nhàng thọc vào rút ra, tư thế càng tận hứng, cũng càng dễ dàng thâm nhập.

Mới vừa rồi hắn nóng lòng thư giải, vẫn chưa cẩn thận xem xét âm hộ mê người của nàng, hiện tại hai chân nàng là bị hắn bẻ ra, hai cánh hoa ướt dầm dề bị hắn thô tráng côn thịt hướng hai bên căng ra, một mảnh lầy lội bên trong.

Dưới ánh nến, Thẩm Trọng Hoa rõ ràng nhìn thấy Thẩm Thất khẩn hẹp hoa huyệt bị quy đầu màu đỏ tươi sung trướng của hắn xâm nhập, xuyên qua một vòng trai thịt, xâm nhập lỗ nhỏ.

Mà thời điểm côn thịt hắn lui ra bên ngoài, tiểu thịt trong huyệt liền khẩn kẹp chặt, ý lại muốn theo côn thịt Thẩm Trọng Hoa cùng ra ngoài, tựa lưu luyến không rời hắn, khẩn túm hắn côn thịt.

Thị giác càng lúc càng bị kích thích, côn thịt tăng lớn của Thẩm Trọng Hoa liền lao tới.

Nguyên lai Thẩm Thất hai chân nguyên bản còn có thể ở eo Thẩm Trọng Hoa cố trụ, nhưng theo hắn động tác càng lúc càng nhanh, thọc vào rút ra càng ngày càng mãnh liệt, côn thịt lại mỗi khi thẳng đều đến hoa tâm, chân Thẩm Thất vài lần đều trụ không được, trượt xuống dưới, theo Thẩm Trọng Hoa động tác lay động đong đưa, giường đệm cũng đi theo lay động, phát ra âm thanh "kẽo kẹt kẽo kẹt".

"A ~!"

Theo động tác Thẩm Trọng Hoa càng lúc càng kịch liệt, Thẩm Thất không ngăn được việc banh thẳng chân ra.

Nàng hai má phiếm hồng, bị Thẩm Trọng Hoa hôn đến bộ ngực đỏ ửng một mảnh trên dưới phập phồng, nàng giương miệng, thở hổn hển, ánh mắt mê ly.

Cùng lúc đó, Thẩm Trọng Hoa cũng cảm giác được hoa huyệt Thẩm Thất có biến hóa, cảm giác những cái miệng nhỏ trở nên tham lam cùng nóng bỏng lên.

Mấp máy tần suất cũng trở nên khó có thể đoán trước, rất nhiều lần theo Thẩm Thất chấn động mà chặt lại, thiếu chút nữa kẹp đến hắn thất thủ.

"A!"

Thẩm Trọng Hoa gầm nhẹ một tiếng, bóp eo nhỏ Thẩm Thất, sau đó liền bắt đầu lao tới.

"Bạch bạch bạch!"

"Bạch bạch bạch!"

Hai túi bên dưới của hắn đánh mạnh vào mông nàng, phát ra âm thanh mắc cỡ.

Thẩm Thất đành nhắm chặt mắt, đôi tay nắm chặt khăn trải giường dưới thân, chỉ cảm thấy bụng nhỏ phía dưới có một đoàn nhiệt lưu, tựa như đang hướng khắp người khuếch tán ra, một loại cực hạn dây dưa, ngứa ngáy hội tụ thành một cổ nhiệt triều trào dâng hướng đến nơi nàng bị Thẩm Trọng Hoa mạnh mẽ thọc vào rút ra.

Ở thời điểm Thẩm Trọng Hoa nhất thời dùng sức, Thẩm Thất ý thức dần dần mơ hồ, phảng phất chìm vào hồ nước thật sâu, vẫn luôn trầm xuống, trầm xuống, trầm xuống, mà thân thể lại vẫn cứ không chịu khống chế mà run rẩy......

"Ân......

A......!!!"

Bỗng nhiên một trận kiều thanh hò hét, Thẩm Thất không khỏi mình chấn động, nàng thân mình cong lên, âm hộ dính sát vào gốc rễ côn thịt của Thẩm Trọng Hoa, hết thảy kịch liệt đột nhiên như vậy dừng lại.
 
[Cao H] Thịnh Sủng
Chương 13: Xong việc


"Thất Thất......

A......

Thất Thất......"

Hơn mười cái đâm sâu dùng hết sức, mỗi một chút đều mạnh mẽ va chạm ở sâu tận cùng bên trong.

Thẩm Trọng Hoa rốt cuộc nhịn không được, toàn bộ đại quy đầu gắt gao đỉnh ở chỗ sâu nhất trong tử cung Thẩm Thất, lửa nóng tinh dịch theo quy đầu bành trướng bắn ra tới, đánh vào vách tử cung, mạnh đến độ Thẩm Thất lại một trận khẽ run.

Sau khi bắn tinh, Thẩm Trọng Hoa cũng không có buông tha Thẩm Thất, mà là thở gấp ôm nàng.

Bởi vì đêm xuân tán mà phát sinh quan hệ, tinh lực Thẩm Trọng Hoa bị rút đi một cách nhanh chóng, đương nhiên, nguyên nhân cũng do lúc trước thời gian bị nghẹn thật lâu cũng có chút quan hệ.

Dần dần, Thẩm Trọng Hoa hô hấp đều đều, ôm Thẩm Thất cứ như vậy mà ngủ.

Mà Thẩm Thất tuy mệt, lại không cách nào đi vào giấc ngủ, nàng cảm thụ được hô hấp của Thẩm Trọng Hoa, cùng mùi vị quen thuộc trên người hắn, hồi tưởng lại những việc vừa mới phát sinh, suy nghĩ phiêu xa.

Đời trước, Thẩm Trọng Hoa cùng nàng đã làm không ít chuyện như vậy, mỗi một lần đều tựa mưa rền gió dữ giống nhau, ở trong cơ thể nàng đấu đá lung tung.

Không biết vì cái gì, Thẩm Thất mơ hồ cảm thấy lúc này đây lại có bất đồng.

Thẩm Trọng Hoa cũng không có trực tiếp đâm đi vào, mà là......

Đối nàng làm rất nhiều chuyện kỳ quái, so với phía trước......

Chẳng lẽ xem như ôn nhu sao?

Nghĩ đến đây, khóe miệng nàng không tự giác hiện ra một mạt cười lạnh, cái ý tưởng này của nàng liền chính nàng đều cảm thấy buồn cười, ôn nhu?

Hắn ôn nhu cho tới nay không phải chỉ dành cho riêng Tô Liên Tuyết hay sao?

Không biết qua bao lâu, Thẩm Trọng Hoa cuối cùng tỉnh, hắn vẫn đè ở trên người Thẩm Thất, bởi vậy hắn vừa động, Thẩm Thất liền biết.

Nhưng là Thẩm Trọng Hoa vừa động, sự việc xấu hổ đã xảy ra.

Thẩm Trọng Hoa mới vừa rồi bắn ra, côn thịt tiết vừa mới mềm xuống, nhưng lại chưa từ hoa huyệt Thẩm Thất rút ra ngoài nha.

Côn thịt mềm nhũn vẫn luôn nhét ở trong huyệt, Thẩm Trọng Hoa này vừa động, côn thịt liền lấy tư thái Thẩm Thất có thể cảm giác được lại lần nữa trở nên thô tráng lên.

Thẩm Thất quay đầu đi, loại chuyện này nàng làm nữ tử, như thế nào thì đều có chút thẹn thùng.

"Thất Thất......"

Thẩm Trọng Hoa thanh âm khàn khàn, muốn nói lại thôi, nhưng lại là trong thân thể nàng lui ra ngoài, không lại tiếp tục.

Thời điểm Thẩm Trọng Hoa rời khỏi, hoa huyệt đã không có vật gì làm tắc nữa, Thẩm Thất liền cảm nhận được một cổ nhiệt lưu, hẳn là tinh dịch mới vừa rồi bắn vào đang từ huyệt khẩu chậm rãi trượt ra tới.

Thẩm Thất mặt vô biểu tình, tùy tay lấy một kiện quần áo khoác ở trên người, nàng xuống giường, chân rơi xuống đất nháy mắt lảo đảo một chút.

Cùng đời trước có rất nhiều điểm giống nhau, của hắn thật lớn ở trong thân thể nàng mà phóng túng, luôn là đem nàng thao lộng đến hai chân bủn rủn.

Thẩm Thất thuận thế quỳ trên mặt đất, vùi đầu thật sự thấp, thanh âm cũng có chút ách: "Nô tỳ có tội, mặc cho Vương gia xử lý."

Thẩm Thất trong lòng kỳ thật thực bình tĩnh, kết quả lại chắc đơn giản chính là đem nàng đưa cho hạ nhân của hắn hưởng dụng, đời trước bọn họ không có chạm vào nàng, này một đời hẳn là cũng sẽ không.

Thẩm Trọng Hoa đứng lên, muốn nâng cánh tay của nàng nhưng động tác đến giữa lại ngừng lại giữa không trung, hắn tựa hồ muốn nói cái gì đó, lại không có cùng nàng nói ra.

Thẩm Thất nghe được Thẩm Trọng Hoa thở dài nặng nề một tiếng, xong liền nghe được hắn kêu người tiến vào.

"Vương gia."

Thời điểm Lãnh Tinh tiến vào, không có ngẩng đầu, hắn biết Thẩm Trọng Hoa trúng đêm xuân tán, Thẩm Thất cũng là do hắn kêu lên tới, mùi vị dâm mĩ trong phòng càng là làm hắn rõ ràng minh bạch, mới vừa rồi đã xảy ra cái gì.

Thẩm Trọng Hoa khoác một kiện áo ngoài, che ở trước người Thẩm Thất, ách ách thanh âm phân phó Lãnh Tinh: "Chuẩn bị nước tắm gội."

Này liền xong rồi?

Cùng kết quả trong dự đoán có chút bất đồng, Thẩm Thất bỗng nhiên có chút hoảng hốt.

Tiếp theo, lại nghe Thẩm Trọng Hoa nói: "Lấy một bộ xiêm y sạch sẽ đưa tới cho Thất cô nương"

"Thất cô nương?"

Lãnh Tinh cùng Thẩm Thất trong lòng đều là cả kinh, hắn là đang nói Thẩm Thất.
 
Back
Top Bottom