Cập nhật mới

Khác Cánh hoa trôi giữa hoàng triều [ Dã sử, Trần Cảnh_ Lý Chiêu Hoàng]

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
181,601
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
163270917-256-k349423.jpg

Cánh Hoa Trôi Giữa Hoàng Triều [ Dã Sử, Trần Cảnh_ Lý Chiêu Hoàng]
Tác giả: TrangChuChiMong
Thể loại: Cổ đại
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Nếu như ta biết trước, có ngày, chàng sẽ bội tình ta, con tim này, ta nguyện, không gặp chàng dù chỉ một lần...

Nếu ta biết, sẽ có ngày chàng phế bỏ ta, ta sẽ không đem hoàng bào này mà khoác cho chàng, đem ấn thụ này mà đưa cho chàng...

Nhưng, cái biến cố của cuộc đời, lại bắt tâm tư ta đem dồn cả cho chàng, không mảy may toan tính...



vietnam​
 
Cánh Hoa Trôi Giữa Hoàng Triều [ Dã Sử, Trần Cảnh_ Lý Chiêu Hoàng]
Cánh Hoa Trôi Giữa Hoàng Triều


Năm 1009, Lý Công Uẩn lên ngôi, lập ra triều đại nhà Lý- Triều đại đầu tiên trong các triều đại lớn của Việt Nam, đưa nền chính trị, xã hội, văn hóa, quân sự nước ta phát triển vượt bậc, điều mà các triều đại trước đó chưa làm được

Tuy vậy, sau hơn 200 năm, nhà Lý cũng bước vào thời kỳ suy yếu

Giặc cướp hoành hành...

Và đói khổ...

Và hạn hán...

Xảy ra liên miên...

Năm 1224, Hoàng Đế nhà Lý là Lý Huệ Tông mắc bệnh tâm thần, xuất gia cửa phật, truyền ngôi cho con gái mình là Lý Chiêu Hoàng mới lên bảy tuổi.

Lý Chiêu Hoàng lên ngôi, lấy hiệu Thiên Chương Hữu Đạo, và trở thành nữ hoàng đế đầu tiên, cũng là duy nhất trong lịch sử Việt Nam...

______________________________

_ Bệ Hạ, chuyện này người tính thế nào?

Ta giật mình.

Chiếc vòng mân côi trên tay bị ta dứt đứt tung, chuỗi hạt rơi lạo xạo xuống nền tạo ra những thanh âm lách cách.

Ngũ quan đều tái mét mặt.

Chuỗi tràng đứt, trước nay đều là điềm không tốt

_ Tất cả trật tự.

Lý đại nhân, ngươi coi cái tôn nghiêm của hoàng thành là gì, coi an nguy của hoàng thành là gì?

Chẳng nhẽ lại không thể bằng được an nguy của đám thảo dân kia ư?

Việc này, ấu đế tuổi nhỏ đều chưa kịp suy xét, bổn cung buông rèm nhiếp chính, ai còn dám cãi lệnh, chả nhẽ không coi bổn cung ra gì?

Người chỉ nói mấy câu như thế mà lão Lý đã run lẩy bẩy khấu đầu, còn trong điện đều im lặng.

Mẫu hậu, đó là người mà ta ngưỡng mộ nhất.

Người tuy là nữ nhân nhưng tinh thông oai linh hơn cả, ai nhìn người cũng một thước nể phục.

Người thay ta luận bàn chính sự, thay ta hội họp chuyện chính trị.

Đối với ta, người không chỉ là mẹ, còn là vị thần linh, hình mẫu mà ta luôn ưu ái nhất trong tâm khảm.

Ta liếc mắt muốn nhìn ra phía sau nhưng lại phải giữ nguyên trạng thái.

Sáng nào cũng vậy.

Cứ giờ này ta lại phải ngồi ở đây, không có việc gì khác ngoài nghe mấy người họ chất vấn nhau.

Có lẽ, cả hoàng triều này không một ai xem trọng ta.

Ngoài mặt, họ hạ giọng nhưng sâu thâm tâm, có lẽ cũng muốn lật đổ ngai vị của ta lắm rồi.

Vậy nên, họ coi ta là bù nhìn, chưa từng biết tâm tư ta ra sao.

Phụ hoàng và mẫu hậu chỉ hạ sinh được có 2 người con gái.

Một là chị Thuận Hinh, hai là ta, Thiên Hinh.

Mấy tháng trước, phụ hoàng vô cớ thoái vị, truyền lại cho ta, rồi lên chùa Chân Giáo quy ẩn.

Ta chỉ biết phụng mệnh, đều không biết làm gì hơn.

Chị Thuận Hinh bĩu môi kêu ta sướng, được tiên đế sủng ái.

Lúc ấy ta còn tự đắc đã thắng chắc chị.

Nhưng giờ, nghĩ lại, nhiều lúc, ta muốn bỏ quách cái vương vị này ra.

Nó gò bó cuộc sống của ta quá nhiều rồi.

Từ một kẻ tuổi ăn tuổi chơi, sáng ra lại phải khoác một hoàng bào nặng trịch cùng long mão đè đầu, lên ngồi thiết triều.

Xong xuôi lại phải đến thư phòng học hành.

Toàn chữ nghĩa.

Ta học chẳng vào.

Thái phó nhìn ta bất lực.

Hay ho gì cơ chứ.

Sau tiếng truyền lệnh bãi triều ẻo lả của công công, ta cuối cùng cũng được giải thoát.

Hôm nay, thái phó bận đàm chuyện riêng với mẫu hậu, ta được xả hơi nên đã về thẳng điện chứ không qua thư phòng.

Ngoài trời đổ cơn gió lạnh.

Ta lầm bầm tính.

Tháng 10 rồi.

Cái rét đầu đông.

Đại Việt này còn gì tai hại hơn sương muối.

Bỗng ta thèm ngâm ấm chân.

Lúc trước còn tại vị, phụ hoàng từng dặn ta muốn ấm thân thì phải ấm chân, vậy nên ngâm chân thật ấm mới là ý tốt.

Ta sai cung nhân gọi người bưng nước vào, mắt lơ đãng nhìn vào một cuốn thư trên án.

Cuốn thư này thái phó có dặn ta phải thuộc hết.

Ta cũng không muốn làm lão thất vọng.

Bỗng "roẹt" một cái, bao nhiêu nước từ đâu lao tới, hất hết cả vào cổ vào người ta.

Vậy còn chưa nói, cả cuốn sách cũng ướt sũng.

Mấy chữ bên trên lập tức nhòe ra trông như nét bút của mấy đứa trẻ tập viết.

Ta mất bình tĩnh.

Cái gì thế này, thế có gọi là mạo phạm không?

Hắn, hắn phạm thượng!

_ Ngươi dám hất nước vào trẫm, dám mạo phạm trẫm, tội ngươi...

_ Xin bệ hạ khai ân...

Thần...

Do vội quá nên...

Bệ hạ bớt giận...

Thần mới vào cung, chưa hiểu hết cung quy...

- hắn run run quỳ mọp xuống, vái lia lịa

Ta chau mày nghe ngóng.

Ơ kìa, giọng nói thật non nớt, hóa ra hắn vẫn còn là một đứa trẻ ư?

Hắn, sao lại ở đây, hắn là một tiểu thái giám?

_ Ngươi nói láo!

Trong cung làm gì có lệnh tuyển thái giám nhỏ tuổi như thế?

Cái lý nào ngươi dám ăn nói cũng hồ đồ trước mặt trẫm.

Người đâu, lôi hắn ra phạt 20 trượng...

À không, là tống vào đại lao, cho hình bộ xét xử...

Ta hậm hực.

Ừ, tuy lệnh này hơi quá đáng nhưng trẻ con ta cũng không tha.

Biết đâu hắn là nội gián, hắn muốn lật đổ ta?

Ta mang mang nhớ lại lời phụ hoàng dặn lúc ta lên chùa thăm người.

Người lúc ấy có lẽ không tỉnh táo lắm, ôm chịt lấy ta, mếu máo:"Bọn chúng, bọn chúng là loài cầm thú, là con rắn độc.

Bọn chúng muốn lật đổ Lý triều của chúng ta, muốn giết chết chúng ta, muốn cướp ngôi chúng ta.

Hinh Nhi, chúng ta, chúng ta hãy mau trốn đi, trốn đi.

Chúng tuổi tới rồi."

Ta vốn dĩ không hiểu lắm ý phụ hoàng, nhưng có thể mù mờ nhìn ra, Lý thị ta đang bị một số bè phái, thế lực nhăm nhe.

Vậy nên từ sau hôm ấy, ta mới cẩn thận, cẩn thận hơn nữa trong cách hành sự.

Ta giả vờ ngoan ngoãn học hành, giả từ cách đi đứng, ăn nói cho chững chạc bệ vệ.

Nhưng rốt cuộc, tâm hồn này vẫn còn trẻ con lắm, chẳng ít cũng nhiều, có khối kẻ vẫn nhìn ra.

Phía tên tiểu thái giám kia có tiếng vọng lại chỗ ta.

Đó là tiếng lão thái giám thân cận của ta.

Lão vừa nói, vừa cười, hề hề và khúm núm:

_ Chắc bệ hạ chưa biết, thái hậu mới ban một đạo thánh chỉ, tuyển con cháu các quan lại vào cung sung vào sắc dịch để hầu hạ nội thị.

Hôm nay do "bộn bề công việc" thần mới sai hắn hầu hạ bệ hạ, không ngờ gây tai ương.

Bệ hạ nếu không ưa hắn, thần lập tức sai người đưa tên khác đến.

Lần này tuyển được gần hai chục đứa.

Có Trịnh Kiểm thuộc sáu hỏa thị cung, Trần Thiêm thuộc chi hậu cục, còn cả Trần Bất Cập, cháu họ Điện tiền chỉ huy sứ,...

Ta nghe thôi cũng thấy đau đầu, phẩy tay ra lệnh cho lão "tắt nhạc".

Lão thái giám im lặng.

Ta gật gù nhìn đứa trẻ trên nền đất kia:

_ Vậy thằng bé kia ngươi tên gì, con cái nhà ai?

_ Khởi bấm bệ hạ, thần tên là Trần Cảnh, là con của phụ Quốc Thái Úy Trần Thừa.

Thần gọi Thái Hậu một tiếng cô mẫu...

Ơ, thế hóa ra nó cũng có họ xa với mình ư?

Vậy thì lại chẳng đáng quan ngại...

_ Hừm, trẫm nể tình ngươi mới vào cung, lại mới lần đầu hầu hạ trẫm, tha cho ngươi cái mạng.

Nhưng không được có lần sau, rõ chưa!

- Ta vác giọng cao thượng ra để đe hắn, trong lòng cũng cảm thấy vui.

A, nghe chững chạc quá, uy nghi quá!

Cả điện im lặng.

Hắn vẫn im lặng.

Lão thái giám huýnh chân vào người hắn, nhắc nhỏ:

_ Còn không mau tạ chủ long ân.

_ Thần...

Đội ơn bệ hạ!

- Hắn khai ngôn, hơi ngẩng mặt, hớn ha hớn hở.

Ta nhìn lên, bất ngờ gặp ánh mắt hắn

Đôi mắt sáng lấp lánh, nụ cười ấm áp của hắn, bất thần khiến tim ta ngưng lại.

Cơ cấu hoạt động này là thế nào?

Hắn...

Tim ta...

_______________________________

_ Bệ hạ thật tài giỏi, người lại thắng rồi!

- đám cung nữ cùng thái giám ô lên một tiếng

Đây là lần thứ 41 ta bắt được họ.

Có lẽ, một phần do kiêng nể ta mà họ cố gắng chạy chậm.

Nhưng mà ta ghét đặc.

Giống như họ nịnh nọt, thương hại ta vậy

Ta kéo dải lụa xuống, ném toẹt xuống đất, chống nạnh:

_ Hừ, trẫm chán rồi!

Chạy gì mà chậm như rùa bò!

Các ngươi cút ra chỗ khác!

Đám cung nữ, thái giám nghe ta tức giận liền bỏ chạy khiếp vía.

Ức thật, chả lẽ lại tiếp tục như thế này đến ván thứ 101 ư.

Vậy thì thà đọc sách còn đỡ nhàm hơn nhiều.

Ta chau mày.

Hình như...

_ Thần, thần á ạ..

_ Nếu không ngươi thì ai?

- ta chìa dải lụa ra trước mặt hắn- ngươi bịt mắt rồi bắt trẫm.

Ngươi bắt được trẫm ngươi thắng.

Bằng không được thì sẽ đem ngươi ra đánh 20 trượng, coi như trả nợ hôm trước.

Hắn nghe nói mà sợ hãi, lúc thắt còn run bần bật, thành ra thắt nhầm, tới nỗi tuột cả mấy lần.

Ta cười ha ha, vừa cười, vừa trỏ tay vào hắn :"Đồ hậu đậu"

Quả nhiên chơi với hắn thật vui.

Hắn chạy hết mình lắm.

Mới ban đầu run run mà sau đã bắt nhập, chạy qua chạy lại linh đảo.

Ta giơ tay lè lưỡi gọi hắn, hắn cứ quáng quàng bắt.

Nếu như không vì một hòn đá ngang đường, ắt cuộc vui sẽ kéo dài tận trưa

Chẳng là lúc ta chạy trốn, hắn đuổi theo mới vấp vào hòn đá, cả người lao về phía trước.

Ta đang ngỡ ngàng, cũng không kịp né, liền bị hắn ngã đè lên.

Mà tư thế rất kỳ quái

Hắn chồm trên người ta, khoảng cách thật gần.

Dải lụa trên mắt hắn rơi xuống, nằm ngang cổ ta.

Ta tức lắm, tính cho người lôi kẻ hậu đậu này đi, nhưng vừa định gắt lên :"phạm thượng" thì lập tức bị đôi mắt sáng của hắn hớp hồn.

Đôi mắt ấy đẹp quá.

Nó làm ta quên đi cả ý định lúc trước, cứ như vậy mà nhìn ngắm nó say đắm.

Hắn, có lẽ sau này chính là đại mỹ nam mà chị Thuận Hinh thường lấy ra làm chuẩn mực đây.

_ Xem bệ hạ kìa...

Xem kìa...

Ta giật mình.

Đám cung nhân đã từ đâu đứng la liệt hai bên hành lang.

Mấy tên rỗi nghề này, chúng là muốn ăn đòn à?

_ E hèm!

Ta hắng giọng.

Bọn họ vội vã chạy tiệt.

Cả Trần Cảnh, hắn cũng run sợ mà bật dậy, lại dáng vẻ quỳ mọp khấu đầu lia lịa.

Ta đứng lên, phủi áo rồi mỉm cười bỏ đi:

_ Ngươi thắng rồi.

Lần này tha cho ngươi

____________________________

Sáng nay như thường lệ, ta lại ủ rũ đến thư phòng.

Việc học này sao mà khó quá.

Ta một chữ cũng không vào đầu, đừng nói gì là tứ thư, ngũ kinh hay là đạo làm vua làm quan gì đó.

Ta nghĩ tới nghĩ lui rồi cũng chỉ còn một cách.

Ta thoái thác, kêu Thái phó rút lui, lấy cớ là đau bụng.

Miệng nói, tay đã toan gấp sách vở, mừng thầm trong bụng

_ Bệ hạ là ý gì?

Tại sao cứ đến giờ học lại đau bụng?

Bệ hạ, vi thần biết sự học là khó khăn, nhưng không vì thế, bệ hạ lại bỏ qua chứ!

Biết là khó lại bắt ta học.

Ta không phục, không phục.

_ Này thì bảo ta học, này thì bảo ta học.

Ta nói không học là không học, vứt, vứt hết, vứt hết đi cho ta...

Ta vừa nói, vừa bồi thêm cho mấy phát ném.

Ta đem cả vở, cả bút sách, nghiên mực.

Ta hất hết, hất hết.

Làm ầm ĩ một trận rồi hậm hực chạy ra ngoài.

Bọn họ, chả nhẽ không coi ta là đấng thiên tử của bọn họ sao.

Cũng phải, đằng sau ta, bọn họ có lẽ chỉ cười khểnh, thương hại cho một vua bù nhìn.

Lúc chạy đi, không ngờ lại gặp phải mẫu hậu.

Thật là tránh vỏ dưa, gặp vỏ dừa mà...

_ Thiên Hinh?

Con ra đây làm gì?

Không phải đang là giờ học sao.

Thái phó đâu?

Ta ủ dột.

Người cũng chả khác gì lão Thái Phó, đều cũng chỉ muốn ta ngày ngày chuyên tâm vào dăm ba sách thánh hiền đó sao

_ Chị Thuận Hinh không phải học.

Sao nhỉ thần lại phải học?

Nhi thần cũng không muốn học nữa rồi.

Sách kinh thi ấy, nhi thần có chết cũng không muốn học!

Ta trả lời khảng khái.

Mẫu hậu ơi, chính người không hiểu ta thì sao Thái Phó kia lại phải hiểu rằng ta chán nó như thể nuối đám xơ dừa vào họng?

_ Thiên Hinh!

Sao lại so sánh với chị con được?

Nghe mẹ nói này, con là Hoàng Đế, là chủ của một quốc, đạo thương dân con phải học là lẽ thường tình.

Con không nghĩ cho mẹ cũng được, nhưng còn phụ hoàng con?

Chã lẽ con lại không thể học hành tử tế mà trị quốc thái dân an cho xứng với tấm Long Bào mà phụ hoàng đã ban lại cho con đó sao?

Ta ngần ngại.

Tấm áo này là phụ hoàng ban cho, quả thật.

Sống mũi ta hơi cay.

Ta thừ người.

Lâu rồi ta không gặp phụ hoàng.

Còn không biết người giờ ra sao.

Ta tìm một cái cớ vừa vặn để rời khỏi đây, tiện thể lại ghé qua Lầu Trường Minh.

Mùa này là mùa đông, Phượng Liên trì không có hoa sen, trên bầu trời của Trường Minh sới, đêm đêm, cũng sẽ không có sao.

Nhưng nếu nói tẻ nhạt thì cũng không phải.

Trường Minh sới rất lớn.

Nó rộng lắm.

Còn bằng phẳng, không hề gấp khúc giống Ngự Hoa Viên kia.

Nếu chơi ở đó thì dù là trốn tìm, hay đánh trận giả, hay gì chăng nữa cũng đề rất dễ chịu.

Ta chợt nhớ đến Trần Cảnh.

Hắn ấy mà.

Không hiểu, rốt cuộc là giả ngốc hay ngốc thật.

Nếu ta sai Đông, hắn nhất quyết sẽ không dám đi hướng Tây.

Không nói dưới danh phận chủ tớ, dù là bình thường, ta dám chắc, hắn cũng chả dám làm trái...

Đêm ấy, sau bữa ăn, ta lén rời cung, mang theo cả Trần Cảnh.

Ta đi trước, túm tay áo hắn kéo theo sau.

Nhưng mỗi lần như thế, hắn chỉ dám rụt nhẹ tay lại rồi khép nép theo sau ta, ngoan ngoãn và nhỏ nhẹ như một con cún con.

Ta không hiểu vì sao hắn lại làm thế, cũng không nghĩ nhiều, tự đặt ra một cái lý do.

Tên này từ trước đây đã nhút nhát, chắc sau vụ việc ta trêu đùa hắn hôm nọ càng thêm sợ hãi.

Ta cứ vậy không nghĩ thêm gì nữa.

_ Cảnh, ngươi xem, đây chính là Trường Minh lâu, còn kia là Phượng Liên trì, mùa hè nở rất nhiều sen, hương thơm tịnh thế...

_ Cảnh, kia là những luống hoa do chính tay phụ hoàng trồng.

Trẫm còn nhớ hồi người đương tại vị, đã từng cùng người đến đây thưởng trăng...

_ Cảnh, đây là con Hỷ Tước phụ hoàng tặng trẫm, ngươi xem, nó biết nói nhiều lắm.

Nó rất khôn, khôn hơn cả ngươi, là hơn ngươi đó.

Cảnh...

_ Cảnh...

Rốt cuộc nãy giờ ta đã ba hoa bao nhiêu?

Ta không biết.

Nhưng ta kể những chuyện ấy cho hắn, hắn đều không trả lời.

Hắn là sao đây?

_ Cảnh...

- ta đến gần hắn, khom lưng, nghiêng cái đầu để nhìn cho rõ cái mặt hắn đang cúi gằm - ngươi không thích thì chúng ta chơi đánh trận giả đi.

Trần Cảnh không nói gì.

Ta lại niềm nở:

_ Hay là không chơi đánh trận giả, chúng ta chơi gì cũng được.

Ngươi thích chơi gì, chúng ta cùng chơi?

Hắn vẫn không nói.

Mặt hắn vẫn cúi.

Ta nắm bụp vào cổ tay hắn, đưa lên vẫy vẫy:

_ Trẫm bắt được ngươi rồi, trẫm thắng rồi

Liền bị hắn bất ngờ rụt cánh tay lại.

Ta trước giờ vốn dĩ được chiều chuộng.

Kẻ khác nhìn ta, một quỳ hai nịnh, chưa bao giờ có kẻ lại dám đứng trước mặt ta mà khi quân như thế.

Ta đến nổi cáu, tức mình, tát hắn một cái thật kêu:

_ Trẫm nói ngươi, ngươi lại dám cả gan không nghe lời?

Nơi đây chỉ có hoàng thân quốc thích được vào.

Trẫm nể mặt ngươi vừa hầu hạ trẫm lại vừa có chút quan hệ dây mơ rễ má với trẫm, cho ngươi được lui tới chỗ này.

Có phải ngươi có được sủng ái bèn cho mình cái quyền phạm thượng không?

Hắn không nói gì, cũng không lên tiếng minh oan hay một lời xin lỗi.

Ta hết sức chịu đựng, bặm môi, trỏ vào mặt hắn:

_ Khinh trẫm phạt hôm nọ quá nhẹ?

Để trẫm nói cho ngươi biết.

Đêm nay trẫm phạt ngươi đứng ở đây.

Ở đó mà xám hối đi!

Ta nói rồi bỏ về.

Ta cũng không quan tâm hắn có oán hận mình hay không.

Đêm nay cũng may trời không mưa, hắn có ở đấy, cũng không thể nào chết được.

Ta lên giường rồi lại trằn trọc.

Hôm nay hắn không nói gì, nhất nhất chỉ im lặng cúi đầu.

Rốt cuộc là chuyện gì.

Ta nóng nảy phạt hắn cả đêm đứng đấy, liệu có đúng?

_ Hoa!

Ngươi nói trẫm phạt một tiểu tử đứng cả đêm ở sân, có phải là hơi quá đáng không?

Còn nữa, cho hắn một cái bạt tai, có phải là rất quá đáng với không?

Hoa nhìn ta, mỉm cười:

_ Bệ hạ là đấng chí tôn, bệ hạ khen, thưởng, phạt đều có nguyên do.

Tiểu tử này ắt hẳn phạm lỗi rồi.

Bệ hạ trách phạt hắn theo mức độ tội,đều là đúng đắn.

Giả sử nô tỳ là tiểu tử đó thì nô tỳ cũng chịu phạt, không chút oán thán.

Ta thở dài, mắt nhìn bâng quơ, gật đầu một cái, sau đó mới nghĩ ra, Hoa cũng chỉ là phận tôi tớ.

Nàng ta nói lời nhất định toàn là mật ngọt.

Không đáng tin, không đáng tin...

Đêm ấy ta lại mơ về Trần Cảnh.

Ta nhìn thấy lần đầu tiên gặp hắn, lúc hắn cười, ngước lên rồi tạ ơn ta.

Ánh mắt hắn lấp lánh tột độ.

Lúc ấy hắn trông thật đẹp.

Nhớ lại lúc đêm qua, hắn cúi gằm, không nói gì, không dám nhìn ta, lại không mở lời.

Lúc ấy trông hắn thật xấu xí, khiến ta phát điên cả người.

Ta bật dậy, cơn bực trong người lại sôi sục, tiện tay vớ ngay cái gối, ném vào hư không:

_ Ngươi là cái đồ đáng ghét.

Mới hôm nọ trẫm quát một tiếng ngươi liền nghe theo.

Để mai ngươi còn dám cãi lệnh trẫm, trẫm liền đem ngươi ra phạt tiếp, xem ngươi còn tiếp tục khi quân được không

Con vẹt vẫy cánh xoành xoạch rồi kêu quang quác lên mấy tiếng...
 
Cánh Hoa Trôi Giữa Hoàng Triều [ Dã Sử, Trần Cảnh_ Lý Chiêu Hoàng]
Cánh hoa trôi giữa hoàng triều


Lúc ta tỉnh dậy cũng là quá trưa.

Hôm nay ta lại ngủ nướng, ngủ nướng rồi

Đêm qua có lẽ ngủ không ngon, sáng nay ta sai Hoa bẩm báo với mẫu hậu là mình mẩy mệt mỏi, không thể đi thiết triều, rồi tiếp tục ngủ.

Bây giờ tỉnh dậy, quả nhiên sảng khoái.

_ Bệ hạ dậy rồi?

Ta ừ một câu rồi bò ra khỏi giường

_ Ban nãy Từ Cung bệ hạ qua thăm người.

Lúc ấy người ngủ rất say, chắc không biết.

Từ Cung bệ hạ còn nhắc nhở nô tỳ phải chăm lo cho người thật tốt, chí ít không để người phải lao lực quá độ hay thức khuya.

Bệ hạ, có phải đêm qua người không ngủ được không?

Ta không nói gì, giơ chân ra cho Hoa xỏ giày.

Chị ta nhanh chóng, đỡ ta ra ghế rồi chải đầu cho ta

_ Hoa này, ngươi còn nhớ tiểu tử đêm qua trẫm kể ngươi nghe không?

Chị Hoa khúm núm:

_ Tên tiểu tử đáng chết, dám chọc vào thánh thể...

_ Ngươi nói đêm qua hắn có xảy ra chuyện gì được không?

Chị Hoa lắc đầu:

_ Bệ hạ lo cho hắn?

Ta thở dài thườn thượt.

Hắn cũng chỉ bằng tuổi ta, thân thể hắn lại yếu ớt.

Mùa đông sương muối, ta chỉ e nếu hắn có bị sao, lại khó ăn nói với mẹ.

Dù gì hắn cũng là người do mẹ đích thân chọn cho ta mà.

Chờ cho đến chiều, ta mới tìm được cách vừa có thể ra ngoài, vừa tránh được tai mắt mà mẫu hậu gài vào để giám sát ta, đã vội vàng đến ngay lầu Trường Minh, lại phải mất thêm một lúc lâu để nghĩ xem xem nên lộ diện như thế nào, nên nói ra sao, hống hách hay ôn nhu.

Ta chắp tay sau lưng, cố gắng tạo dáng đi bệ vệ như cái cách Điện tiền chỉ huy sứ thường lui tới trong cung, bước từ trong bụi cỏ ra rồi lướt qua trước mặt hắn, giả như vô tình:

_ Nhà ngươi đã biết tội chưa?

Cảnh không nói gì.

Hắn vẫn cúi đầu lặng thinh

Máu trong người ta bỗng lại sôi lên.

Tên vô lễ này, hắn vẫn không có thái độ gì gọi là hối cải

_ Đồ vô lễ - ta hất tung chiếc mũ của hắn xuống rồi dứt bung mớ tóc của hắn ra, đoạn, kéo tóc hắn để hắn đau đớn phải quỳ khụy xuống

_ Ngươi lại nghe đây cho trẫm.

Đêm qua trẫm phạt ngươi ở đây để ngươi suy nghĩ mà ăn năn hối lỗi, ngươi lại còn không có ý hối cải.

Trẫm phạt ngươi, đ nay cũng tiếp tục ở đây, đến khi nào suy nghĩ cho tỏ rồi hẵng được về!

Ta nói thế rồi lại hậm hực bỏ về.

Tối hôm ấy, lúc ăn cơm, tôi có hỏi lại Hoa việc này.

Chị ta nhìn ta, mỉm cười hiền hậu, dâng bát cơm:

_ Bệ hạ phạt thưởng đều không sai.

Nếu nô tỳ là người cũng đã phạt hắn đánh 30 trượng chứ không phải chỉ đứng đó mà suy nghĩ.

Bệ hạ tính tình từ bi, tấm lòng vàng son của Phật, nô tỳ nghĩ hắn sẽ sớm ngày vì đó mà hối cải.

Chị chỉ nói thế rồi bước đi.

Ban đầu ta cho đấy là đúng.

Nhưng sau đó lại nghĩ lại.

Hắn ta có phải quá kỳ lạ rồi không?

Dường như hôm nay ta thấy hắn khóc.

Hắn bị sao vậy?

Ta thôi không còn bắt phạt hắn rồi nhưng mấy hôm nay hắn lại không vào hầu hạ ta khiến ta ít nhiều suy nghĩ.

Không phải hắn giận ta chăng.

Vô lý!

Có cớ nào kẻ hầu lại giám oán giận chủ tử, và nhất là ta-một đấng hoàng đế bệ hạ uy nghi.

Sáng sớm, vẫn đều đặn là hắn bưng nước vào giúp ta.

Lúc mắt mũi còn tèm nhèm, ta nhìn thấy một bóng người bé nhỏ.

Hắn ta mặc áo xanh, đầu đội mũ, trang phục của hạ nhân, tay bưng chậu nước khom lưng bước vào.

Ta khoát tay, hơi nhoẻn miệng:

_ Trần Cảnh!

_ Thưa, nô tài không phải Trần Cảnh, nô tài là Trịnh Hâm, con của....

_ Ngươi im!- ta vung tay hất nước vào mặt hắn- Trẫm không cần biết, ngươi gọi Trần Cảnh đến đây hầu hạ trẫm!

Trịnh Hâm không nói nhiều, hắn cáo từ rồi xin ra ngoài.

Một lúc sau, quả nhiên Trần Cảnh đến

Ta trong ta đã thủ sẵn cái khăn.

Hắn tiến đến trước mặt ta, vẫn cúi gằm

_ Bệ hạ gọi nô tài...

_ Hỗn xược!

- Ta ném khăn tay về phía hắn- Ngươi chính là đang oán hận trẫm đấy à?

Trẫm phạt ngươi, hay ngươi không phục?

Hắn không nói gì, chỉ từ từ cúi người nhặt khăn tay lên.

Ta thấy lại càng tức.

Giả sử hắn cứ vậy mà cãi lại, cứ vậy mà bao biện đi, ta lại còn không tức bằng.

Đằng này hắn cứ thế im lặng.

Ta cảm thấy mình sốt ruột, sốt ruột vì phải chờ đợi đến già đi một nửa

_ Từ nay trở đi trẫm nói Đông, hễ ngươi còn dám làm Tây, ngươi cứ liệu hồn với trẫm!

- ta thị uy

Hắn vẫn không động đậy, chỉ lặng im như hòn đất.

Ta thấy ngứa mắt.

Sau cùng phẩy tay đuổi hắn đi

Hắn lại từ tốn làm lễ rồi lui khuất.

Ta không quan tâm nữa.

Từ nay, nếu nhẹ không ưa, ưa nặng thì ta sẽ cho hắn ưa nặng.

Vậy là từ ngày ấy, ta lại cố tỏ ra uy hiếp hắn.

Lúc ta chơi đánh trận, sẽ bắt hắn làm kiệu hoặc làm bao cát.

Lúc hái quả, ta bắt hắn làm ghế.

Lúc bực bội, ta sẽ lấy hắn làm bia, quẳng mọi thứ vừa tầm tay vào hắn.

Có hôm ngồi viết sách, bực mình, ta đem cả nghiên mực ném qua.

Hắn không né, cũng không kêu khóc.

Hắn đứng đó, mặc cho mực bắn bẩn quần áo.

Mảng mực đen sì đổ trên nền áo xanh.

Ta thấy hắn không phản ứng, lâu ngày thành quen, đều cho đó là điều tất yếu.

Duy chỉ có điều hắn không bao giờ dám lại gần ta, nhất nhất né tránh mới khiến ta khó chịu.

Ta không biết tự bao giờ, hắn lạnh nhạt với ta như thế.

Mãi sau này ta mới biết được, hắn cố né tránh ta bởi lũ hoạn quan từ nhỏ đến lớn trong cung đều kêu hắn là chơi với đàn bà con gái.

Đúng là mấy tên không biết trời biết đất.

Bọn chúng nam chả ra nam, nữ chả ra nữ, có cái tư cách gì để nói xỉa đám người như Trần Cảnh.

Ta tùy ý bảo Tổng quản chọn cho Trần Cảnh cái chức gì đó để mấy kẻ kia phải khiêm nhường, lão xin ý kiến ta cái chức chánh thủ.

Nghe có vẻ hợp lý lắm

Hắn càng ngày càng thân thiết ta trở lại.

Lúc ta ngồi học, hắn sẽ ở bên cạnh ngồi xem.

Lúc ta ở lầu Trường Minh, hắn sẽ lẽo đẽo theo bưng lồng vẹt.

Trời bắt đầu vào hè rồi.

Buổi chiều thường lộng gió.

Ta ngồi trên gác hai của lầu trường Minh, nheo mắt, ngắm ra xung quanh.

Ở đằng kia, có những tiếng u u...khẽ vang lên

_ Đó là tiếng gì thế?

_ Bẩm bệ hạ, là tiếng sáo!- Trần Cảnh đáp

_ Tại sao tiếng sáo lại u u?

Không giống tiếng sáo của mấy ca vũ trong đoàn nhạc chút nào!

_ Bởi đấy là tiếng sáo diều.

Sáo diều lớn lắm, không giống sáo của ca kỹ.

Sáo ca kỹ có nhiều lỗ trên một thân trúc, còn sáo diều chỉ có 2 đầu thông nhau...

Hắn miêu tả bộ sáo diều một cách chi li, nào là gồm mấy thanh trúc, nào là có lỗ hẹp dài ở 2 đầu,...

Ta thích thú bảo hắn vẽ ra giấy.

Quả là, chưa bao giờ ta thấy thứ nhạc cụ kỳ lạ như vậy.

_ Trần Cảnh, vậy ngươi đã thả diều bao giờ chưa?

Hắn gật gật, lại nói thêm

_ Tuy thần sinh ra và lớn lên đều ở trong phủ ở Tức Mặc nhưng cũng được thả diều không dưới 1 lần.

_ Vậy ngươi thấy diều thế nào?- Ta lại hỏi

Trần Cảnh lại lấy giấy vẽ ra hình cánh diều.

Lúc bay, nó trông như mặt trăng nằm ngang, lúc thường thì lại giống chiếc lá.

Hắn còn nói, mỗi lúc gặp gió lên, chỉ cần cầm dây chạy, rồi giật giật như thế nào đấy là nó sẽ bay.

Ta hỏi hắn, nó giống con chim không.

Hắn cười cười đáp lại, nó giống con thuyền trôi giữ dòng nước, không chao liệng như chim, chỉ lặng lẽ nằm trên bầu trời.

Ta thở dài.

Cuộc đời ta rốt cuộc được gọi là phúc phận hay chật vật đây?

8 tuổi đã được hưởng cái diễm phúc mà người khác có mơ cũng chẳng ngờ tới, đứng trên ngai vua cao cao tại thượng, nghe chừng có vẻ nắm được cả thiên hạ trong tay, thế rồi đến cuối cùng, diều sáo, sáo diều là cái gì, ta lại chẳng biết được.

Thà cứ như chị Thuận Hinh, ngày ngày cùng các tiểu thư trong kinh thành, không nhảy dây thì đá cầu, đan lát, cuộc sống chẳng cần tọa vị như ta nhưng lại được thanh thản an nhàn.

Ta nhìn Trần Cảnh, lại nhìn bức vẽ con diều, mỉm cười, giật giật tay áo hắn:

_ Khi nào ngươi đưa trẫm đi thả diều, được không?

_ Nhưng...

_ Trẫm là vua, chẳng nhẽ ngươi không nghe lệnh trẫm sao?

Trẫm mở lời như vậy, sẽ không ai dám trách tội ngươi đâu...

Và câu cuối cùng ngày hôm ấy, Trần Cảnh đã hứa với ta, một hôm nào đó, hắn sẽ cùng ta đi thả diều.

Câu nói ấy, khiến cho tâm hồn bé bỏng của ta bỗng như nở một đóa sen rực rỡ.

Ba hôm sau, hắn cáo việc về nhà, còn hứa khi trở về cung sẽ đem theo cho ta một chiếc diều sáo thật to nữa.

Hắn về rồi, ta lại thấy trống trải.

Hay thật đấy.

Hắn có cha, có mẹ, có nhà.

Hắn và tháng, nửa năm không về nhà thì nhớ.

Còn ta.

Khi sinh ra đã biết kinh kì.

Khắp thiên hạ này đều là nhà của ta.

Mẹ ta là Từ Cung bệ hạ, cha ta là Thái Thượng hoàng, chị ta là công chúa,còn ta, bây giờ đây, đang là Hoàng Đế của một Đại Việt bao la.

Cái gì gọi là gia đình cơ chứ?

Một gia đình hoàng gia sao?

Những chức danh kia chính là khoảng cách.

Nó cách xa ta với cha mẹ.

Nó khiến chị Thuận Hinh ghen ghét đố kị ta, nó ràng buộc ta với bộ mặt cứng đờ, ái ố hỷ nộ, không thể được thể hiện, chỉ vì sợ một ngày những người mà ta yêu thương nhất lại bị đem ra làm thứ đánh đổi, bắt ta chọn giữa họ và an nguy của giang sơn...

Chùa Chân Giáo cũ kỹ và cô đơn, nơi ấy có phụ hoàng quy ẩn.

Ta men theo con đường phủ đầy rêu tiến vào.

Thực ra, cũng vài tháng kể từ ngày ta gặp người rồi.

Trước đây, mỗi khi muốn thăm người, ta đều hỏi ý mẫu hậu.

Nhưng người khuyên ta không nên đến.

Thực ra ta biết, lời khuyên nay, tuy chỉ nhẹ nhàng nhưng lại như một sắc lệnh cấm, khiến ta khó xử.

Mấy bận hỏi, người đều bảo vậy.

Ta không hiểu, tại sao người lại làm thế.

Từ ngày phụ hoàng quy ẩn, người có từng đến chùa thăm phụ hoàng không?

Có lẽ là không!

Ta ghét Thủ Độ.

Mẫu hậu nói người không có thời gian đến thăm phụ hoàng cũng vì Thủ Độ.

Lão ta luôn luôn đến bàn bạc quốc sự với mẫu hậu, từ sáng tới tối mới về.

Là lão ta, lão ta chuyên quyền với ta, còn dám chia cắt cha mẹ.

Hôm nay, ta thực muốn nói ra tất cả để phụ hoàng biết.

Ta cũng chỉ muốn người nghe xong chuyện sẽ quay lại với ta, sẽ chấp chính, sẽ trừ khử Thủ Độ, hoặc cùng lắm, giáng lão xuống, để lão không thể ngày nào cũng ở Từ Cung.

Trong sân, một người mặc áo cà sa, đang cầm gióng tre lên vẫy vẫy, đó là phụ hoàng ta.

Người hướng mắt về phía ta.

Người nhìn ta.

Rồi bỗng nhiên người cười phá lên.

Gióng tre trong tay buộc đôi lục lạc, lắc lên.

Người nhảy dựng lại.

Người òa lên rồi khua các gióng tre vào hư không

_ Đồ rắn độc.

Các ngươi là đồ rắn độc...

Ta sững người.

Mắt ta bỗng ứa một dòng nước.

Người điên rồi.

Phụ hoàng của ta ơi, người điên rồi

_ Bệ hạ, nơi này nguy hiểm, người cũng nên về thôi

Ta chỉ muốn lao vào ngay cạnh người,ta chỉ muốn ôm lấy người.

Người sẽ không sao mà.

Người vẫn còn nhớ ta, đúng chứ

_ Phụ hoàng, tại sao các ngươi lại ở đây.

Các ngươi dám ngăn cách trẫm và phụ hoàng - ta gào lên.

2 tên thị vệ chặn cửa có lẽ lo sợ ta bị thương, vội cất kiếm rồi giang tay ngăn lại

_ Chúng thần không dám.

Chỉ là 3 hôm trước, Từ Cung bệ hạ cùng Thủ Độ đại nhân ngang qua, có phân phó coi giữ cẩn mật nơi đây.

Đám hạ nhân không dám phản ý bệ hạ, nhưng cũng không thể làm trái mệnh lệnh thái hậu!

Rốt cuộc, mẫu hậu muốn tuyệt tình với người như thế, là vì gì?

Ta nhớ có lần Trần Cảnh kể về cha mẹ hắn.

Cha hắn là Trần Thừa, là nội thị phán thủ, có một người vợ Lê Thị.

Về bà Lê Thị này, ta không rõ nhưng chỉ biết phán thủ yêu bà ta lắm.

Trong khi bao nhiêu người danh gia, dù tam thê tứ thiếp, ông cũng chỉ có 1 mình bà ấy, tình cảm lại nồng đậm.

Trần Cảnh có một anh trai là Trần Liễu, một em trai tên Hiệu, cả một chị gái.(*) Họ ngày ngày cứ thế sống vui vẻ, cứ thể mà trưởng thành trong vòng tay dưỡng dục của cha và ánh mắt bao dung của mẹ.

(*) Thực chất Trần Cảnh có 3 người em và 1 anh trai.

Người em không được kể đến phía trên là Trần Bà Liệt, vì Bà Liệt lưu lạc từ nhỏ, đến 16 tuổi, mẹ mất, mới quay về tìm lại cha

Ta trước đây cũng thế.

Cũng được ngày ngày nô đùa với chị Thuận Hinh, đêm đêm lại cuộn tròn trong lòng phụ hoàng ngắm trăng, cuộc sống cứ vậy, vô lo vô nghĩ, thật vui vẻ.

Vậy mà, cái ước mơ tưởng chừng như bình dị ấy, nó đã cách xa ta quá, tưởng chừng như không thể có lại nữa.

Trần Cảnh, hắn vì thế mà nhớ nhà.

Còn ta, ta lấy gì để nhớ đây?

_______________________

Trần Cảnh ở với ta, có lẽ đã được ngót năm rồi.

Mỗi lúc ta học, hắn đều ở bên cạnh hầu mực bút.

Khi ta chơi hắn sẽ bầu bạn với ta.

Lúc ta ăn, thi thoảng cũng ban ngồi cho hắn.

Hắn không dám, chối đây đẩy.

Ta nhìn, đang ăn cũng phải sặc cơm.

Ta không nhớ hắn xin về nhà bao nhiêu lần.

Chỉ biết mỗi lúc hắn lên sẽ đều đem cho ta đồ chơi mới.

Tỷ như chiếc diều sáo, tuy chưa có cơ hội chơi, nhưng ta để ở góc phòng, thi thoảng ngắm cũng thấy vui mắt.

Tháng 10 năm ấy(*) gió lớn.

Trời tuy đã sang đông mà vẫn mưa.

Bên Phục cục có mời ta sang chọn vải may y phục mới.

Trời dạo này bắt đầu lạnh.

Vải được tiến cống, có những loại dày dặn.

Rất thích hợp.

(*) "Năm ấy" ở đây chỉ năm 1225

Ta đi trước, Trần Cảnh cùng đám cung tỳ đi theo sau.

Hôm nay mẫu hậu cũng đến.

Người đứng phía trong, mỉm cười nhìn ta

_ Thiên Hinh, qua đây!

Con xem loại nào con ưng thì chọn lấy, rồi chọn thêm mấy tấm nữa tặng chị Thuận Hinh.

Lâu rồi 2 đứa không gặp nhau.

Ta gật đầu nhận lời người rồi đi theo sự chỉ dẫn của cung nữ kia.

_ Bẩm bệ hạ, tất cả các loại vải trong cung đều cất ở đây, gấm vóc, đoạn, the, sa từ các làng nghề nổi tiếng trong nước đều có cả, tổng cộng hơn 5000 thước, chưa tính cả 1000 thước do Chân Lạp mới tiến cống, tuy là vải đấy thô hơn nhưng ấm, nô tỳ nghĩ có thể làm lớp lót phía trong chiếc áo khoác ngoài cũng được...

_ Bệ hạ, chỗ này đều là vải thượng hạng được tuyển chọn kỹ lưỡng.

Người xem thử màu đỏ tía này, có phải rất hợp với người, nhất là vào dịp đầu xuân ấy....

Xì, 49 chưa qua mà 53 đã tới.

Vừa mới đầu đông, sao đã vội nghĩ đến quần áo sang xuân?

Ta chẹp chẹp miệng ngao ngán.

5000 thước vải này, ta phải xem đến bao giờ mới xong?

_ Ngươi nói màu nào trẫm mặc đẹp thì ngươi lấy đại màu đó đi!

Mẫu hậu nhìn ta cười trừ.

Ta qua bẻn cạnh, lật mấy tấm vải màu hồng phấn

_ Thiên Hinh?

Chưa chọn xong sao?

_ Cái này để chị Thuận Hinh đi- ta nhấc tấm màu hồng phấn, vung tay ra hiệu cho cung nữ kia gói lại

Lúc ngó sang bên phải, tự nhiên ta lại nhìn thấy tấm vải màu đỏ

Tấm vải này có thêu hình chim phượng bằng chỉ vàng thật đẹp, lại có tua vàng viền xung quanh.

Ta giơ lên, cười tươi, hươ hươ vào không trung

_ Vải này đẹp đấy.

Lấy may luôn đi!

Cả đoàn người nhìn ta ái ngại

Mẫu hậu cũng ái ngại, cung tỳ kia cũng vậy.

_ Bệ hạ à, thứ này là vải để may hỷ phục cho tân nương, hay chúng ta chọn tấm khác...

_ Không muốn.

Trẫm đã chọn nó rồi!

_ Bệ hạ à...

Mẫu hậu liếc mắt.

Ta thấy người nhìn ta như vậy, cảm thấy không ổn lắm.

Chẳng nhẽ không cưới là không được sao?

_ Ê, Trần Cảnh, ta có trò này hay lắm.

Hay...

Ngươi làm lang quân của ta đi!

Cả đám người lần này ái ngại lại chuyển sang tái mặt

Trần Cảnh hoảng hốt, vội quỳ xuống dập đầu lia lịa

Mẫu hậu lần này thấy ta ăn nói quên cả tiết tháo, liền gằn giọng:

_ Thiên Hinh, lời nói ban nãy của con là thật hay là nói đùa?

Ta giật giật khóe môi, cười gượng gạo:

_ Là, là nói đùa, nói đùa ấy thôi...

Ta cười haha trước con mắt vừa lo vừa giận của người.

Thế nhưng, ta đâu có biết rằng, chỉ vì một câu bông đùa của ta đã thay đổi toàn bộ thời cuộc
 
Back
Top Bottom