Tề Đông bế Tiêu San San vào phòng, đặt bà ngồi lên giường......
Chân vẫn đau, bà nhíu mày, cố tựa vào đầu giường......
Tề Đông ngồi cạnh, im lặng nhìn khiến bà càng không dám ngẩng mặt......
Lạc Dao kéo ghế lại, ngồi gần giường, cố nén cười trước vẻ chột dạ của bà.....
Cái im lặng ấy khiến San San cuối cùng cũng chịu không nổi:
_ Hai người muốn mắng thì mắng đi.
Đừng im lặng nhìn chằm chằm như vậy…
đáng sợ lắm.
Tề Đông nhướng mày:
_ Ồ, giờ biết sợ rồi sao?
_ Em không cố ý bị ngã… là tai nạn… lúc đó vui quá nên không để ý.– San San lí nhí.
Lạc Dao thở dài:
_San San à, cô cũng hơn năm mươi rồi.
Xương cốt không còn như hồi trẻ.....
Dáng cô đâu có thấp mà suốt ngày đi mấy đôi giày cao cả tấc.
Mang hoài không mỏi sao?
Sau này bớt mang lại đi.
Tề Đông lạnh nhạt tiếp lời:
_ Không có sau này.
Từ hôm nay, tất cả giày cao hơn năm phân đều phải vứt.
San San trố mắt:
_ Không được!
Đó là hàng thiết kế riêng, rất đắt!
Tề Đông:
_ Thiết kế riêng, rất đắt, nhưng có phải em bỏ tiền đâu mà tiếc?
San San mím môi.
Đúng là toàn đồ bà “năn nỉ” ông mua.....
_ Chính vì là anh mua, nên càng không thể vứt.
_ Ý em là không chịu vứt? – Tề Đông nheo mắt.
Bà nhắm tịt mắt, gật mạnh như nhận lệnh hành quyết.
_ Tốt thôi.– Tề Đông đứng dậy.- Một trăm roi....
Nếu em chịu được, anh sẽ cân nhắc.
Lạc Dao bật cười còn San San thì trợn tròn mắt nhìn ông.....
Không khí lặng vài giây… rồi bà nằm sấp xuống giường, khiến cả hai người kia đều sững lại.
_ Anh đánh đi… – giọng Tiêu San San run như muốn khóc.
Tề Đông chống tay lên gối, nhìn xuống:
_ Em chắc chứ?
_ …
Chắc…
Lạc Dao cười đến ướt mắt:
_ San San, cô thật sự bán mạng vì giày luôn rồi.
Một trăm roi của A Đông đó, không phải roi mẫu giáo!
Sau đó Lạc Dao lại lén nhìn sang Tề Đông mà thầm nghĩ :” Hơn nữa lão hồ ly này chỉ nói là sau 100 roi sẽ cân nhắc chứ có nói đánh xong sẽ cho cô ấy mang tiếp đâu.
Tiêu San San, cô đừng tự nhảy vào bẫy nha”
San San thì vẫn kiên quyết:
_ Giày đó… không thể vứt.
Tề Đông rút thắt lưng xoạt một tiếng.
San San lạnh sống lưng.
Chát!
Chát!
Hai roi quất xuống thẳng mông bà khiến bà đau điếng, vô thức giãy giụa làm trúng vết thương ở chân.Hai luồng đau chập vào nhau khiến bà bật khóc ra tiếng .....
_ Aahhhh huhu.... !
Lạc Dao đứng bật dậy, giữ tay Tề Đông:
_ Này!
Anh đánh thật à?!
Tề Đông liếc Lạc Dao, rồi nhìn San San đang run rẩy toàn thân.....
Ông hít một hơi....
_ Được rồi.
Có thể giữ lại.
Nhưng từ nay giày cao hơn năm phân, cấm mang.
Đây là nhượng bộ cuối cùng.
San San nức nở, cuối cùng chịu thỏa hiệp:
_…
Vâng….
Lạc Dao đỡ bà ngồi dậy, dùng khăn giấy lau nước mắt:
_ Hai người làm sao vậy?
Một người thật sự dám nằm, một người thật sự nỡ đánh?
Tôi chịu 2 người luôn đấy
_ Đánh cái tội bướng. – Tề Đông hừ nhẹ rồi cất thắt lưng.
San San vẫn ấm ức:
_Những đôi đó anh tặng em… không thể vứt.
Tề Đông nhìn bà:
_ Vứt rồi anh mua đôi khác thấp hơn bù lại .
Chỉ là giày cao gót, cố chấp làm gì?
San San cụp mắt, mím môi không giải thích , bộ dáng vô cùng tủi thân.....
Tề Đông kéo ghế lại gần, giọng dịu xuống:
_ Thấy tủi thân đến vậy sao? ....Trước đây, làm nhân tình… em hay xin mấy món đắt tiền, cố gây sự chú ý, để anh không quên em.
Nhưng giày cao gót….
Mỗi năm chỉ xin đúng một lần, vào ngày 17 tháng 9.....
Em đang cho rằng anh chưa từng nhớ ngày sinh thật sự của em sao ?
San San ngẩng lên, sững người..... hóa ra ông vẫn luôn nhớ những lời bà kể ......
Lạc Dao thì ngơ ngác:
_Khoan!
Trên giấy tờ cô sinh 26 tháng 3 mà?
San San chậm rãi lắc đầu.:
_ Đó là 1 câu chuyện dài
_ Ồ, bổn lão đại đang rất rảnh rỗi đây, cứ kể đi - Lạc Dao nheo mắt mỉm cười
_.....
Được rồi ......
Tôi tên thật là Trúc Lan.....
Sinh ra ở một dân tộc thiểu số vùng núi, nơi trọng nam khinh nữ đến mức con gái sinh ra thường bị dìm chết cho bớt miệng ăn
Giọng bà khàn lại.
_ Tôi may mắn không bị giết .… nhưng sống giữa tư tưởng đó, trong làng phụ nữ hiếm lắm, đàn ông thường không thể kiếm được vợ nên hay làm liều .....
Năm tôi mười bốn tuổi, lên núi hái nấm, bị một gã chặn đường định xàm sỡ.....
Tôi chống cự.… lỡ đẩy hắn ngã xuống sườn núi chết tại chỗ.....
Lúc đó tôi thật sự sợ lắm , chạy về nhà báo, cha mẹ sợ liên lụy nên đuổi tôi đi.
Lạc Dao khẽ siết tay lại......
San San kể tiếp:
_ Tôi bị gia đình hắn truy tìm, phải chạy trốn sang trấn khác, bất đắc dĩ phải cầu cứu tú bà.
Bà ta thương tình thu nhận tôi.....
Kỹ viện lúc đó có một kỹ nữ tên Tiêu San San, hơn tôi bốn tuổi.....
Cô ta bị khách bạo hành đến chết.....
Để tránh ảnh hưởng kinh doanh, tú bà bắt tôi dùng danh tính cô ấy.....Từ đó… tôi trở thành Tiêu San San.
Lạc Dao thì thầm:
_ .…
Nên thật ra cô chỉ mới 48?
Hơn tôi bảy tuổi?
Rồi quay sang Tề Đông:
_Anh biết chuyện này?
Tề Đông gật đầu
_ San San kể với anh không lâu sau khi được anh bao nuôi.....
Anh từng hỏi muốn đổi lại tên không, nhưng cô ấy nói Trúc Lan đã chết rồi, cô ấy hiện tại là Tiêu San San
Lạc Dao chống cằm, hỏi thật:
_Cho tôi hỏi cái này, chỉ là hiếu kỳ thôi, không có ý gì nha.
_ Không sao, cô hỏi đi – Tiêu San San gật đầu
Lạc Dao quan sát bà một lúc rồi nói thẳng:
_ Cô vào kỹ viện, lấy thân phận 18 tuổi nhưng thật ra lúc đó chỉ mới 14 .
Cô hơn tôi bảy tuổi, làm nhân tình của A Đông trước khi tôi xuất hiện ba năm….Nghĩa là lúc đó cô đã 21.
Bà nheo mắt, giọng không mỉa mai, mà đúng kiểu “muốn hiểu cho rõ:
_Lão già này chẳng phải nổi tiếng bao nuôi rau sạch sao ?
Một kỹ nữ 21 tuổi, ở kỹ viện nhiều năm… sao cô còn giữ được để lọt vào mắt A Đông?
Câu hỏi rơi đúng trọng tâm — và đúng bản chất tính cách Lạc Dao: thẳng, thật, không vòng vo....
San San hơi đỏ mặt, nhưng không giận:
_ Tôi 14 tuổi vào kỹ viện, nhưng tú bà không cho tiếp khách.....
Bà ta dạy tôi ca vũ, nghệ, ngoại ngữ, ứng xử…
để dành tôi cho đám đại gia.
Bà thở dài, tiếp tục:
_ Năm 17 tuổi, đúng là có một đại gia bao tôi.....
Nhưng hắn thích hành hạ phụ nữ… mỗi lần lên giường là một lần tôi muốn chết....
Hắn ta tuy cho tôi ăn ngon mặc đẹp, sống cùng hắn ở nhà to nhưng không cho tôi tiền tiêu hay trang sức gì giá trị .....
Tôi chịu đựng gần 2 năm, mãi đến khi hắn chết vì tai nạn xe tôi mới thoát.
Lạc Dao nhíu mày:
_ Hắn ta không cho cô tiền?
Cũng không tặng trang sức giá trị, vậy khi cô cùng hắn ra ngoài , hắn không sợ mất mặt à
San San cười nhạt:
_ Khi ra ngoài dự tiệc cùng , hắn cho tôi mặc hàng hiệu, trang sức túi xách đều là loại đắt tiền , nhưng khi về nhà, tất cả đều phải giao nộp lại , tôi còn phải khỏa thân đứng cho 2 nữ giúp việc khám người xem có lén giấu trang sức vào những chỗ nhạy cảm hay không nữa .
_ Khốn nạn !
- Lạc Dao không kìm được, khẽ mắng
_ Đúng là khốn nạn ..... nhưng đó chưa phải điều khốn nạn nhất.
Như tôi đã nói , lão ta có sở thích hành hạ.
Có 1 lần tôi đứng khỏa thân cho nữ giúp việc kiểm tra cơ thể , đột nhiên bà ta đưa ra 1 chiếc nhẫn đắc tiền rồi ngang nhiên báo cáo là tôi giấu ở chỗ kín.
Tôi đã hoảng sợ giải thích là tôi không có làm nhưng cuối cùng vẫn là bị lão ta đánh 1 trận thừa sống thiếu chết .
Lúc nữ giúp việc bôi thuốc cho tôi , không biết là do thương hại hay do coi thường mà bà ta đã nói với tôi : “Trong nhà này, đúng sai không do cô nói.
Ông chủ muốn cô có tội thì cô không thể vô tội” .....
Lúc đó tôi mới hiểu, chiếc nhẫn đó chỉ là cái cớ, lão ta chỉ là muốn tìm cớ trút giận lên tôi mà thôi .
Tề Đông lúc này bàn tay vô thức nắm chặt dù gương mặt vẫn bình thản .....
Lạc Dao thì nhẹ nắm tay San San như muốn an ủi ......
Tiêu San San cười nhẹ như nói rằng mình không sao, mọi chuyện với bà đã là quá khứ, sau đó lại kể tiếp:
_ Sau khi hắn chết tôi vẫn không đủ tiền chuộc thân.
Bà cúi đầu ngượng ngùng:
_ Hôm tang lễ hắn… nhân lúc mọi người bận rộn, tôi lén lấy một chiếc đồng hồ, bán đi được ít tiền… rồi…
đi vá màng trinh.
Lạc Dao trợn mắt:
_Cô liều thật!
_Tôi trở về kỹ viện.
Vì biết tôi đã vá màng trinh, tú bà lập tức giữ tôi lại , không vội đẩy tôi đi tiếp khách, vì bà ta muốn đợi thương tích trên người tôi hồi phục hoàn toàn.
Chỉ khi cơ thể tôi không còn dấu vết bạo hành, giá bán mới cao.....
Thế là suốt hơn một năm, bà ta giữ tôi như giữ một món hàng quý, chờ thời cơ để bán cho một đại gia ngây thơ nào đó.....về sau , tôi phải năn nỉ tú bà rất lâu mới được vào nhóm tuyển cho A Đông.....
Bà ta rất sợ uy quyền của A Đông không dám làm liều lừa gạt đắc tội anh ấy, nhưng vì tôi nài nỉ mãi, cuối cùng cũng đồng ý , chắc là nghĩ rằng tôi sẽ bị loại, vì trong nhóm có nhiều em trẻ đẹp hơn tôi…..
Nào ngờ… tôi được chọn. – San San nhìn về phía Tề Đông.
Lạc Dao cười:
_ San San à, cô tự ti thôi.
Cô rất đẹp.
Tề Đông im lặng nhưng trong lòng cũng thầm thừa nhận, lần đầu gặp Tiêu San San , ấn tượng vì bà rất đẹp, một nét đẹp đúng kiểu sơn nữ, thanh mảnh và dịu dàng , vậy nên mới chọn bà ......
San San quay sang kể tiếp:
_ A Đông chọn ba người..... vì cùng chung 1 kỹ viện, hai cô kia biết bí mật chuyện tôi không phải lần đầu… thường đem ra đe dọa ép tôi nhượng bộ, lấy đi hết những phần thưởng mà A Đông cho tôi .....
Sau 2 tuần bị bắt nạt , tôi chịu không nổi, đánh liều chạy đến thú nhận với A Đông, vốn nghĩ rằng chuyện tới mức này tôi không thể cứ để người ta nắm thóp được nữa .
Tề Đông khẽ nhìn bà.....
San San thì hồi tưởng lại ngày hôm đó, bà chạy đến phòng làm việc của Tề Đông.....
ông lúc đó đang ngồi phê duyệt giấy tờ 1 mình .....
_ Tự tiện xông vào đây?
Muốn bị đánh chết sao ?
- Tề Đông không ngẩng lên chỉ trầm giọng
Tiêu San San vội quỳ xuống :
_ Ông chủ, em có 1 sự thật phải nói với ông .
Tề Đông vẫn nhàn nhạt cất tiếng:
_ Ồ, muốn tố cáo 2 người kia, muốn kể khổ hay muốn xin xỏ cái gì ?
_ Em ...... – Bà nhắm mắt hít sâu 1 hơi rồi ngẩng lên nói - Thật ra , em không phải xử nữ
Tề Đông thoáng sững lại, ngước nhìn bà, thật ra từ lần đầu quan hệ, nhìn biểu cảm, ông đã biết bà không phải xử nữ rồi....
ông không vạch trần vì nghĩ bà là do ai cài cắm đến bên ông ....
Ông án binh bất động muốn chờ xem bà sẽ làm gì , thật không ngờ bà lại chạy đến thú nhận và kể hết mọi chuyện ......
Ông im lặng nghe bà kể, vừa nghe vừa quan sát, không nhìn ra chút giả dối nào trong lời nói .....
Sau đó ông đứng dậy tiến lại gần bà xách bà lên kéo về phòng ....
Ông thô bạo đẩy bà nằm sấp lên giường , tay cầm roi mây .....
_ Ông chủ ....
- Giọng bà run lên
_ Tôi không cần biết em vì lý do gì hay có nỗi khổ gì, lừa gạt tôi thì phải trả giá .
Nằm sấp lại , kéo quần xuống- Tề Đông lạnh giọng
Tiêu San San không dám cãi, run run làm theo , nằm ngay ngắn , trong mắt Tề Đông ánh lên tia hài lòng, thầm nghĩ :” Cũng ngoan ngoãn hiểu chuyện đó, để tôi xem em có thể ngoan tới mức nào”
Ông giơ cao roi mây rồi quất xuống mông bà .....
Chatt!!.....
Tiêu San San đau điếng nhưng vẫn cắn môi chịu dù thân người run lên
_ Đếm số - Tề Đông ra lệnh
_ Vâng ...... một .
Chatt!!! ..... hai
Chatt!!! ..... ba ......
Chatt!!! ...... bốn ..... hức hức .....
Tề Đông vẫn đều đặn hạ roi, lực đánh không hề nhẹ, mông của Tiêu San San lằn ngang lằn dọc nối nhau mà xuất hiện.....
Chatt!!! ......
11 ..... hức hức
Chatt!!! .....
12 ...... aahh .....huhu
Chatt!!! ......
ưm.... aahh....
13
Lúc này những vết roi đã trùng lặp nhau, tím bầm và đau rát ..... dù đau dù khóc, bà vẫn cắn răng chịu phạt không xin tha cũng không né tránh .....
Chatt!!! ..... aahhh .....
17......
Chatt!!! ......
1 .....
18 .... hức hức
Chatt!!! ...... aahh ....
19......
Chatt!!! ....... aahhhh ....
20 ..... huhu
Tiêu San San hơi nghiêng người vì đau nhưng lại rất nhanh ý thức hành động mà nằm ngay lại .....
Tề Đông không vì vậy mà thương xót, vẫn tiếp tục hạ roi .....
Chatt!!! ......
ưm. .... hức hức .....
23 ......
Chatt!!! ...... aaahhh .....
24 .......
2 cánh mông bà nhíu vào nhau, không ngừng run rẩy .....
_ Thả lỏng!
- Tề Đông dừng tay mà nói
_ Hức hức , ..... vâng – Tiêu San San run rẩy nhưng vẫn ngoan ngoãn làm theo
Tề Đông vẫn im lặng, cái sự im lặng khó đoán này càng khiến Tiêu San San sợ hơn .....
Khi bà vừa nằm ngay ngắn lại thì roi mây lại tiếp tục hạ xuống......
Chatt!!! ...... aahhh ..... huhu .....
2....
25 ...
Chatt!!! ......
Ahhh....
26.....
Làn da mỏng manh lúc này đã tím ngắt .... nhiều chỗ còn bầm đen lại ....
Tiêu San San dù vẫn cố gắng chịu phạt nhưng trong lòng lại rất sợ hãi ...... liệu hôm nay bà có bị đánh đến chết hay không .....
Chatt!!! ......
28 ... hức ....
Chatt!!! ...... aahhhh .....
29
Chatt!!! ...... aahhuhu....
30 .....
Tiêu San San khóc lớn ...... cảm giác bỏng rát từ mông cứ ngày 1 tăng lên ......
Đánh tới đây , ông dừng tay, nhìn xuống đôi mông đã bầm đen không ít và cơ thể đang run rẩy vì đau của bà ......
_ Nếu còn dám lừa gạt tôi, tôi sẽ khiến em biết thế nào là muốn chết không được, muốn sống không xong , nghe rõ chưa ?
_ Em .... hức .... nghe rõ rồi .... hức
Tề Đông cất roi đi , quay lại với 1 hộp thuốc mỡ , ông đưa nó cho bà .....
_ Tự mình bôi đi !
Tiêu San San mắt đỏ hoe nhận lấy .....
_ Em ..... vẫn được ở lại chứ ? – Bà ngước nhìn ông
_Ở lại. – Ông đáp
_ Cảm ơn ông chủ - Bà cười nhẹ qua màn nước mắt
Tề Đông lãnh đạm là vậy, nhưng đêm đó vẫn chọn ngủ lại với bà, lúc bà ngủ say, ông còn âm thầm kiểm tra lại vết thương cho bà .....
Đêm đó, ông im lặng ngắm nhìn bà rất lâu, .....
Bà không có gì trong tay cả, chỉ mới ở cùng ông không lâu, cũng chẳng phải nhân tình duy nhất, mà lại dám đánh cược mạng bà vào quyết định của ông, hiện tại bà được ông tha thứ và giữ lại nhưng nếu như hôm nay, ông nghe xong lời thú nhận mà phạt nặng bà rồi trả về kỹ viện thì bà chết là cái chắc .....
Không biết nên nói người phụ nữ này ngu ngốc hay thông minh nữa ....
Mãi suy nghĩ, tay ông vô tình miết vào vết thương khiến bà giật mình mở mắt .....
Thấy tay ông đang đặt trên mông mình, bà khẽ chớp mắt gượng đau ngồi dậy .....
_ Ông chủ muốn em phục vụ ông sao ?
- Giọng bà hơi khàn nhẹ
Ông đưa tay kéo bà nằm trở lại và nói.....
_ Không có, tôi kiểm tra xem em có ngoan ngoãn bôi thuốc hay không
_ Em đã bôi rồi, sẽ mau chóng dưỡng lại, không để vết thương làm ông chủ chướng mắt đâu – Bà thành thật nói
_ Ừ, ngủ đi ! – Ông nhẹ giọng, tiện tay xoa đầu bà 2 cái
Tiêu San San bạo gan nhích lại nhẹ tựa đầu lên vai ông .....
_ Em là đang được nước lấn tới rồi? – Ông khẽ nói
_ Em .... xin lỗi.....
Tiêu San San vừa định tránh ra thì ông dùng tay khẽ giữ đầu bà lại , lãnh đạm nói:
_ Ngủ!
Trở về hiện tại ....
_ …Sau khi bị phạt đánh 30 roi mây....Tôi tưởng bị đuổi rồi ...Không ngờ ....
Lạc Dao bật cười, trêu:
_ Không ngờ lão già này giữ cô lại bên cạnh suốt hai mươi mấy năm trời.
Tề Đông đáp ngắn gọn, nhưng đủ lực:
_ Vì cô ấy là người duy nhất .... dám thật thà.
San San nhìn ông, đôi mắt mềm lại:
_Dù chỉ là nhân tình, nhưng A Đông rất chơi đẹp....
Tôi không thiếu thốn gì… anh ấy còn chuộc thân cho tôi ngay sau lần tôi bị tra tấn .
Khi cô xuất hiện, anh ấy hỏi tôi muốn ở lại hay rời đi…
Bà nhìn Tề Đông, ánh mắt chân thành.
_ …
Là tôi chọn ở lại.....
Đi theo anh… là em cam tâm tình nguyện.
_ Tính ra thì lão già nhà anh thích kiểu tâm tính trong sáng ha - Lạc Dao trêu chọc
_ Sống trong môi trường toàn lừa lọc giẫm đạp nhau mà còn vướng vào mấy người phụ nữ mưu mô thích bày kế tranh giành tình cảm thì đau đầu lắm.
- Tề Đông đáp
Lạc Dao khẽ gật gật đầu đồng tình.....
Bất chợt bà nhớ về đoạn ký ức ....
Hồi đó, mỗi lần San San chạy đến xin xỏ mua thứ gì đó, Lạc Dao lại khó chịu trong lòng.
Rồi một hôm bà thẳng thắn hỏi:
_ Sao lần nào cô ấy xin, anh cũng đều mua vậy?
Vì thấy có lỗi với những thiệt thòi cô ấy chịu sao?
Con đường là do cô ấy chọn mà.
Tề Đông liếc bà:
_ Lại ghen rồi?
_ Hừ.
Toàn xin đồ đắt tiền.
Anh đã từng từ chối lần nào chưa?
_ Từng thử từ chối một lần .
- Tề Đông gật đầu rất đàng hoàng
Lạc Dao cau mày:
_ Ồ?
Chắc cô ta làm loạn lên, anh thấy phiền nên sau này không từ chối nữa hả?
Tề Đông đặt tài liệu xuống, đáp đều giọng:
_ San San không làm loạn.
Cô ấy chỉ lấy cớ xin xỏ để được gặp anh, nhắc anh nhớ sự tồn tại của cô ấy thôi......
Lần đó anh thử không đáp ứng… thái độ cô ấy vẫn điềm tĩnh, nói chuyện phiếm một lúc rồi rời đi.
Lạc Dao chớp mắt, bất ngờ vì không giống những gì bà từng nghĩ.....
Tề Đông nói tiếp, giọng trở nên trầm hơn:
_ Nhưng sau lần từ chối đó… vài kẻ không có mắt trong tổ chức tưởng cô ấy sắp bị bỏ, bắt đầu ức hiếp....
San San chịu hết, không nói với ai kể cả anh .
Người anh cử âm thầm bảo vệ báo lại lúc đó anh mới biết.
Lạc Dao nhíu mày:
_ Vậy nên sau này anh không từ chối nữa…
để cô ấy yên tâm rằng anh không quên cô ấy, và để cả tổ chức biết cô ấy vẫn là người phụ nữ của anh?
Tề Đông gật đầu:
_ Ừ....
Dao Dao, anh từng hứa sẽ luôn dành cho cô ấy một vị trí, bảo vệ cô ấy một đời bình an.
Anh không nuốt lời.
Lạc Dao bĩu môi:
_ Nói với em làm gì?
Em và cô ấy cũng đều chỉ là nhân tình của anh thôi.
Lão già trước giờ thích làm gì, có ai cản được đâu.
Tề Đông khẽ cười:
_ Tính cách cô ấy bây giờ là do anh dưỡng ra mà.
_ Ủa là sao? – Lạc Dao tròn mắt.
Tề Đông nhớ lại, giọng trầm xuống:
_ Lần đầu anh đưa cô ấy dự tiệc.
Lúc anh bị giữ lại bàn việc, anh đưa thẻ đen bảo cô ấy sang trung tâm thương mại đối diện tự chơi đi ....
Em đoán xem cô ấy mua gì?
_ Hàng hiệu chứ gì nữa. – Lạc Dao đáp chắc nịch.
_ Không.....
Cô ấy mua một ly trà sữa và một thanh sô-cô-la hạnh nhân.
Sau đó quay trở lại ngồi chờ anh trước khuôn viên trung tâm hội nghị.
Lạc Dao: “…” rồi trợn mắt.
_ Lúc về tới nhà, lên phòng còn chủ động cởi hết đồ hiệu giao nộp .
Đứng khỏa thân im lặng trước mặt anh, anh còn tưởng là muốn câu dẫn hay gì đó, kết quả là đứng mãi không làm gì.
Anh hỏi cô ấy làm vậy là có ý gì?
Cô ấy thì thoáng ngạc nhiên hỏi lại : “Em đã cởi trả lại hết đồ hiệu....
Ông chủ không kiểm tra xem em có giấu riêng đồ giá trị trong người không à?” .
Lạc Dao bật cười nghẹn :
_ Vậy mà lại còn cởi sạch để kiểm tra thân thể nữa chứ .
Cô ta nghĩ anh là dạng đàn ông gì vậy trời?
_ Anh thấy cô ấy nghiêm túc chờ phản hồi, thấy thú vị nên cũng nghiêm mặt đi vòng quanh cô ấy 2 vòng, anh thấy vai cô ấy khẽ run, mặt khá là căng thẳng, nên anh không trêu chọc nữa mà nhìn thẳng cô ấy và nói : “Đồ mua cho em thì chính là của em rồi.
Không cần trả lại”.
Sau này là anh tập cho cô ấy xài hàng hiệu, người do anh dạy tiêu xài lớn mà ra.
Nên việc cô ấy xin toàn đồ đắt tiền cũng bình thường thôi.
Từ đó về sau, Lạc Dao xem như cũng hiểu tính San San hơn, không chấp nhất mấy chuyện cỏn con, cũng không để bụng việc Tề Đông đáp ứng những món đồ mà San San xin nữa .....
Hiện tại nhớ lại thì Lạc Dao càng thấy khi trước bà có thành kiến là vì không hiểu San San ….
Tính ra thì trước đây, mỗi lần gặp nhau, bà và Tiêu San San đều đấu khẩu đôi ba câu, chút ghen tuông thường tình của phụ nữ, không hơn.
San San đúng là hay tranh giành sự chú ý của Tề Đông thật, nhưng chỉ đấu miệng, chỉ ghen theo bản năng...
Tuyệt đối không một lần mưu mô hay ra tay hãm hại bà.....
Lạc Dao là người có thù tất báo, nếu Tiêu San San từng làm gì thì bà đã không dễ dàng với cô ta rồi .....
Nghĩ lại bao nhiêu năm, Lạc Dao chưa từng thấy San San bày trò chơi xấu ai cả.....
Cô ấy nóng tính, dễ ấm ức, nhưng lòng dạ lại thẳng thắn đến ngốc , kiểu người cãi được nhưng không hại được.....
Cho nên lúc trước Lạc Dao tuy khó chịu, nhưng trong thâm tâm chưa bao giờ đặt San San vào nhóm “đối thủ nguy hiểm”.
Mà ngược lại, càng chung sống lâu, bà càng nhìn ra San San thật sự là kiểu phụ nữ chỉ biết yêu một người bằng cả trái tim,nhưng lại chẳng biết bảo vệ bản thân.....
Dù San San từng lén Tề Đông không uống thuốc để mang thai… nhưng cũng chỉ vì sợ bị bỏ rơi, sợ mất vị trí.....
Bản năng giữ người, chứ không phải toan tính.....
Không như những kỹ nữ nhiều thủ đoạn mà họ đã gặp trong giới, San San hiếm khi nghĩ sâu xa , bà yêu thật, đau thật, và cũng sợ thật.....
Chẳng trách lão già này bao năm vẫn giữ cô ấy lại bên mình, vì thấy cô ấy chân thành, vì thương cô ấy chịu nhiều ấm ức và vì biết cô ấy không đủ tàn nhẫn để tự sinh tồn trong môi trường này.....
Bà cũng hiểu vì sao lúc San San tự thú, Tề Đông không tha mà vẫn phạt.....
Đó là cách ông bảo vệ San San trong tổ chức.
Ông phạt nghĩa là ông đã biết và San San đã trả giá, chấm dứt vấn đề ở đó .....
Sau này bất kỳ ai nhắc lại đều là phạm húy......
_ Vậy cho nên anh vẫn tiếp tục giữ cả 2 cô gái kia lại thêm 2 tuần là để kiểm tra San San, xem xem cô ấy có vì được anh công nhận mà trở nên hống hách hay không?
- Lạc Dao nghiêng đầu hỏi
_ Ừm- Tề Đông khẽ gật đầu
_ Vậy trong 2 tuần đó họ có tiếp tục bắt nạt cô không?
Cô đã phản ứng thế nào ?
- Lạc Dao thú vị nhìn San San
_ Sau khi tôi thú nhận, thái độ của A Đông với tôi cũng tốt hơn, đãi ngộ cũng nhiều hơn, thời gian chọn ở phòng tôi cũng tăng lên.
Việc này càng khiến họ tức tối nhưng họ không biết tôi đi thú nhận sự thật nên vẫn bắt nạt cướp đồ của tôi .
Tôi đã đánh trả , giựt lại đồ.
Kết quả là náo loạn 1 trận rồi cả 3 bị đưa đến quỳ trước mặt A Đông – San San cười khẽ và hồi tưởng lại
Ngày hôm đó , Tề Đông bình thản nhìn 3 người đang quỳ 1 lúc mới lên tiếng .....
_ Là ai ra tay trước ?
_ Ông chủ, là San San đánh em trước . – Tiểu Hồng lên tiếng cáo trạng
_ Đúng đó ông chủ , chị ta cứ như phát điên vậy .
Em vào can cũng bị chị ta đánh – Tiểu Đào giả vờ thút thít phụ họa
Tiêu San San vẫn quỳ thẳng tắp không nói lời nào, Tề Đông nhìn bà rồi hỏi :
_ Họ nói thật?
Tiêu San San nhìn ông, thành thật đáp:
_ ....
Là em đánh trước .
Tề Đông hơi nheo mắt , ngã người tựa ghế hỏi tiếp :
_ Lý do ?
_ Họ cướp đồ của em, em giành lại .....
Họ có 2 người em không giành nổi, buộc phải động thủ để lấy lại . – Tiêu San San vẫn là có gì nói đó
_ Ông chủ, oan ức quá ..... hức hức ..... em thấy sợi dây chuyền đẹp nên mượn xem thôi a~ - Tiểu Hồng tủi thân nũng nịu nói
_ Em có đồng ý cho mượn ?
- Tề Đông vẫn nhìn San San
_ Em không có – Bà khẽ lắc đầu
_ Không đồng ý cho mượn mà vẫn lấy ...... chính là cướp - Tề Đông bình thản nói
Một câu nói đơn giản nhưng lại khiến nhiệt độ trong phòng như bị giảm mạnh .....
Tiểu Hồng sợ hãi không dám đáp .....
Tiểu Đào thì lanh lợi hơn, vội lên tiếng bào chữa......
_ Không.... không có nghiêm trọng như vậy ...... chỉ là mấy chị em trêu đùa nhau thôi ạ .
_ Đúng , đúng là em trêu chị ấy thôi..... thật không ngờ chị ấy lại động tay với bọn em .....
Ông chủ từng nói người nào dám đánh nhau thì sẽ bị trừng phạt và đuổi trở về kỹ viện .....
Lần này là San San ra tay trước, chị ấy đáng bị trừng phạt ạ - Tiểu Hồng vội thêm vào
Tề Đông im lặng nhìn 3 người họ 1 lúc rồi vươn người đứng dậy, chậm rãi bước đến trước mặt, chỗ San San đang quỳ, nhìn xuống bà rồi lãnh đạm nói......
_ Lôi ra ngoài đánh 50 roi, mang trả lại kỹ viện , nhắn với ma ma bảo bà ta dạy dỗ người của mình cho tốt.
Nếu sau này mà đem loại kiểu này đến chỗ tôi thì đừng mong giữ lại kỹ viện đó nữa.
Tiêu San San lòng chùn xuống, móng tay bấm sâu vào da thịt......
Bà nhắm mắt, chấp nhận số phận, trong đầu là một khoảng tối đặc quánh: “Bị khách phản hồi xấu, mang trả về kỹ viện….Là xong đời rồi.”
Bà hiểu rõ hơn ai hết: Một kỹ nữ bị khách trả lại vì “phạm lỗi” sẽ không chỉ bị đánh, mà là bị hành hạ đến mức sống không bằng chết.
Tú bà từng dạy rất rõ: “Khách phản hồi xấu, trả về thì thân thể phải ‘dạy lại từ đầu’.”
Có cô gái từng bị trói treo giữa sân, đánh đến gãy cả xương sườn.....
Có người bị đổ nước lạnh giữa đông giá, sốt cao rồi chết luôn trong đêm......
Có người bị bán sang ổ khác—không ai còn thấy mặt.
San San khẽ run lên ....
Trong ngực chỉ còn một suy nghĩ duy nhất, tàn nhẫn đến tuyệt vọng: “ 50 roi này .…
Nếu đánh chết mình tại đây luôn thì tốt , khỏi phải quay về địa ngục đó nữa..”
Tiếng thuộc hạ dạ vang, tiếng bước chân bước đến gần, nhưng ..... người bị lôi đi lại là Tiểu Hồng và Tiểu Đào .....
_ Ông chủ .....
ông chủ tha mạng ....
_ Ông chủ, em biết sai rồi .....
ông tha cho em 1 lần đi
2 người kia bị kéo đi không ngừng van xin ......
Tiêu San San mở mắt, ngạc nhiên ngước nhìn Tề Đông...... hóa ra khoảnh khắc ông đứng dậy, đi đến chỗ bà quỳ là ông đã chọn bà rồi .....
Bất chợt, Tiểu Hồng gào lên .....
_ Em muốn lấy công chuộc tội .....
San San không phải xử nữ , cô ta từng được bao nuôi ....
Cô ta đang lừa gạt ông
Âm thanh ấy chấn động cả gian phòng......
Tề Đông quay đầu lại, ánh mắt lạnh đến mức thuộc hạ nào nhìn thấy cũng lạnh gáy....
Chỉ một câu:
_ Đánh thêm hai mươi roi.
Thuộc hạ đáp rõ to:
_ Rõ!
Tiểu Hồng bị bịt miệng, kéo đi như một con gà bị trói chân.....
Sau khi Tiểu Đào và Tiểu Hồng bị lôi đi , không khí trong phòng vẫn lạnh ngắt , thuộc hạ cận thân như Thiệu Hiên muốn nói nhưng lại thôi.....
Tuy nhiên phản ứng của Thiệu Hiên bị Tề Đông nhìn thấy ....
Giọng ông nhàn nhạt nhưng đủ khiến người ta đông cứng ....
_ Chuyện đó, tôi đã biết, người cũng đã bị phạt ....Sao hả, có ai có ý kiến ?
_ Thuộc hạ không dám – Các thuộc hạ cúi đầu đồng thanh
Giọng họ run nhẹ, nhưng vẫn gọn gàng như đường kiếm.
Tề Đông thu ánh mắt lại, quay sang nhìn Tiêu San San vẫn đang quỳ thẳng tắp trên nền đất.
Dù hai kẻ kia đã bị lôi đi, bà vẫn không dám đứng lên khi chưa được phép.
Khoảnh khắc ấy, trong lòng ông thoáng có chút hài lòng — sự hiểu chuyện của bà không phải ai cũng có.
Ông cất giọng ngắn gọn:
_ Đi ăn trưa.
Tiêu San San khẽ đáp:
_ Vâng.
Chỉ đến lúc đó, bà mới dám từ từ đứng dậy và bước theo ông .....