Khác Cảnh đời gian truân 2

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
362,345
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
390552809-256-k701335.jpg

Cảnh Đời Gian Truân 2
Tác giả: DaffodilsYuRin
Thể loại: Hành động
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Tại vì wattpad chỉ giới hạn tối đa 200 chap cho 1 tác phẩm nên mình bắt buộc phải tách sang thành truyện mới , nếu các bạn muốn đọc những chap trước thì hãy vào danh sách của mình xem nha



spanking​
 
Có thể bạn cũng thích !
  • Nghịch cảnh
  • Allmikey/ Canh bạc
  • [TaeGyu] Cảnh sát nhỏ
  • Cảnh Đời Gian Truân 2
    Chap 229


    Tề Đông bế Tiêu San San vào phòng, đặt bà ngồi lên giường......

    Chân vẫn đau, bà nhíu mày, cố tựa vào đầu giường......

    Tề Đông ngồi cạnh, im lặng nhìn khiến bà càng không dám ngẩng mặt......

    Lạc Dao kéo ghế lại, ngồi gần giường, cố nén cười trước vẻ chột dạ của bà.....

    Cái im lặng ấy khiến San San cuối cùng cũng chịu không nổi:

    _ Hai người muốn mắng thì mắng đi.

    Đừng im lặng nhìn chằm chằm như vậy…

    đáng sợ lắm.

    Tề Đông nhướng mày:

    _ Ồ, giờ biết sợ rồi sao?

    _ Em không cố ý bị ngã… là tai nạn… lúc đó vui quá nên không để ý.– San San lí nhí.

    Lạc Dao thở dài:

    _San San à, cô cũng hơn năm mươi rồi.

    Xương cốt không còn như hồi trẻ.....

    Dáng cô đâu có thấp mà suốt ngày đi mấy đôi giày cao cả tấc.

    Mang hoài không mỏi sao?

    Sau này bớt mang lại đi.

    Tề Đông lạnh nhạt tiếp lời:

    _ Không có sau này.

    Từ hôm nay, tất cả giày cao hơn năm phân đều phải vứt.

    San San trố mắt:

    _ Không được!

    Đó là hàng thiết kế riêng, rất đắt!

    Tề Đông:

    _ Thiết kế riêng, rất đắt, nhưng có phải em bỏ tiền đâu mà tiếc?

    San San mím môi.

    Đúng là toàn đồ bà “năn nỉ” ông mua.....

    _ Chính vì là anh mua, nên càng không thể vứt.

    _ Ý em là không chịu vứt? – Tề Đông nheo mắt.

    Bà nhắm tịt mắt, gật mạnh như nhận lệnh hành quyết.

    _ Tốt thôi.– Tề Đông đứng dậy.- Một trăm roi....

    Nếu em chịu được, anh sẽ cân nhắc.

    Lạc Dao bật cười còn San San thì trợn tròn mắt nhìn ông.....

    Không khí lặng vài giây… rồi bà nằm sấp xuống giường, khiến cả hai người kia đều sững lại.

    _ Anh đánh đi… – giọng Tiêu San San run như muốn khóc.

    Tề Đông chống tay lên gối, nhìn xuống:

    _ Em chắc chứ?

    _ …

    Chắc…

    Lạc Dao cười đến ướt mắt:

    _ San San, cô thật sự bán mạng vì giày luôn rồi.

    Một trăm roi của A Đông đó, không phải roi mẫu giáo!

    Sau đó Lạc Dao lại lén nhìn sang Tề Đông mà thầm nghĩ :” Hơn nữa lão hồ ly này chỉ nói là sau 100 roi sẽ cân nhắc chứ có nói đánh xong sẽ cho cô ấy mang tiếp đâu.

    Tiêu San San, cô đừng tự nhảy vào bẫy nha”

    San San thì vẫn kiên quyết:

    _ Giày đó… không thể vứt.

    Tề Đông rút thắt lưng xoạt một tiếng.

    San San lạnh sống lưng.

    Chát!

    Chát!

    Hai roi quất xuống thẳng mông bà khiến bà đau điếng, vô thức giãy giụa làm trúng vết thương ở chân.Hai luồng đau chập vào nhau khiến bà bật khóc ra tiếng .....

    _ Aahhhh huhu.... !

    Lạc Dao đứng bật dậy, giữ tay Tề Đông:

    _ Này!

    Anh đánh thật à?!

    Tề Đông liếc Lạc Dao, rồi nhìn San San đang run rẩy toàn thân.....

    Ông hít một hơi....

    _ Được rồi.

    Có thể giữ lại.

    Nhưng từ nay giày cao hơn năm phân, cấm mang.

    Đây là nhượng bộ cuối cùng.

    San San nức nở, cuối cùng chịu thỏa hiệp:

    _…

    Vâng….

    Lạc Dao đỡ bà ngồi dậy, dùng khăn giấy lau nước mắt:

    _ Hai người làm sao vậy?

    Một người thật sự dám nằm, một người thật sự nỡ đánh?

    Tôi chịu 2 người luôn đấy

    _ Đánh cái tội bướng. – Tề Đông hừ nhẹ rồi cất thắt lưng.

    San San vẫn ấm ức:

    _Những đôi đó anh tặng em… không thể vứt.

    Tề Đông nhìn bà:

    _ Vứt rồi anh mua đôi khác thấp hơn bù lại .

    Chỉ là giày cao gót, cố chấp làm gì?

    San San cụp mắt, mím môi không giải thích , bộ dáng vô cùng tủi thân.....

    Tề Đông kéo ghế lại gần, giọng dịu xuống:

    _ Thấy tủi thân đến vậy sao? ....Trước đây, làm nhân tình… em hay xin mấy món đắt tiền, cố gây sự chú ý, để anh không quên em.

    Nhưng giày cao gót….

    Mỗi năm chỉ xin đúng một lần, vào ngày 17 tháng 9.....

    Em đang cho rằng anh chưa từng nhớ ngày sinh thật sự của em sao ?

    San San ngẩng lên, sững người..... hóa ra ông vẫn luôn nhớ những lời bà kể ......

    Lạc Dao thì ngơ ngác:

    _Khoan!

    Trên giấy tờ cô sinh 26 tháng 3 mà?

    San San chậm rãi lắc đầu.:

    _ Đó là 1 câu chuyện dài

    _ Ồ, bổn lão đại đang rất rảnh rỗi đây, cứ kể đi - Lạc Dao nheo mắt mỉm cười

    _.....

    Được rồi ......

    Tôi tên thật là Trúc Lan.....

    Sinh ra ở một dân tộc thiểu số vùng núi, nơi trọng nam khinh nữ đến mức con gái sinh ra thường bị dìm chết cho bớt miệng ăn

    Giọng bà khàn lại.

    _ Tôi may mắn không bị giết .… nhưng sống giữa tư tưởng đó, trong làng phụ nữ hiếm lắm, đàn ông thường không thể kiếm được vợ nên hay làm liều .....

    Năm tôi mười bốn tuổi, lên núi hái nấm, bị một gã chặn đường định xàm sỡ.....

    Tôi chống cự.… lỡ đẩy hắn ngã xuống sườn núi chết tại chỗ.....

    Lúc đó tôi thật sự sợ lắm , chạy về nhà báo, cha mẹ sợ liên lụy nên đuổi tôi đi.

    Lạc Dao khẽ siết tay lại......

    San San kể tiếp:

    _ Tôi bị gia đình hắn truy tìm, phải chạy trốn sang trấn khác, bất đắc dĩ phải cầu cứu tú bà.

    Bà ta thương tình thu nhận tôi.....

    Kỹ viện lúc đó có một kỹ nữ tên Tiêu San San, hơn tôi bốn tuổi.....

    Cô ta bị khách bạo hành đến chết.....

    Để tránh ảnh hưởng kinh doanh, tú bà bắt tôi dùng danh tính cô ấy.....Từ đó… tôi trở thành Tiêu San San.

    Lạc Dao thì thầm:

    _ .…

    Nên thật ra cô chỉ mới 48?

    Hơn tôi bảy tuổi?

    Rồi quay sang Tề Đông:

    _Anh biết chuyện này?

    Tề Đông gật đầu

    _ San San kể với anh không lâu sau khi được anh bao nuôi.....

    Anh từng hỏi muốn đổi lại tên không, nhưng cô ấy nói Trúc Lan đã chết rồi, cô ấy hiện tại là Tiêu San San

    Lạc Dao chống cằm, hỏi thật:

    _Cho tôi hỏi cái này, chỉ là hiếu kỳ thôi, không có ý gì nha.

    _ Không sao, cô hỏi đi – Tiêu San San gật đầu

    Lạc Dao quan sát bà một lúc rồi nói thẳng:

    _ Cô vào kỹ viện, lấy thân phận 18 tuổi nhưng thật ra lúc đó chỉ mới 14 .

    Cô hơn tôi bảy tuổi, làm nhân tình của A Đông trước khi tôi xuất hiện ba năm….Nghĩa là lúc đó cô đã 21.

    Bà nheo mắt, giọng không mỉa mai, mà đúng kiểu “muốn hiểu cho rõ:

    _Lão già này chẳng phải nổi tiếng bao nuôi rau sạch sao ?

    Một kỹ nữ 21 tuổi, ở kỹ viện nhiều năm… sao cô còn giữ được để lọt vào mắt A Đông?

    Câu hỏi rơi đúng trọng tâm — và đúng bản chất tính cách Lạc Dao: thẳng, thật, không vòng vo....

    San San hơi đỏ mặt, nhưng không giận:

    _ Tôi 14 tuổi vào kỹ viện, nhưng tú bà không cho tiếp khách.....

    Bà ta dạy tôi ca vũ, nghệ, ngoại ngữ, ứng xử…

    để dành tôi cho đám đại gia.

    Bà thở dài, tiếp tục:

    _ Năm 17 tuổi, đúng là có một đại gia bao tôi.....

    Nhưng hắn thích hành hạ phụ nữ… mỗi lần lên giường là một lần tôi muốn chết....

    Hắn ta tuy cho tôi ăn ngon mặc đẹp, sống cùng hắn ở nhà to nhưng không cho tôi tiền tiêu hay trang sức gì giá trị .....

    Tôi chịu đựng gần 2 năm, mãi đến khi hắn chết vì tai nạn xe tôi mới thoát.

    Lạc Dao nhíu mày:

    _ Hắn ta không cho cô tiền?

    Cũng không tặng trang sức giá trị, vậy khi cô cùng hắn ra ngoài , hắn không sợ mất mặt à

    San San cười nhạt:

    _ Khi ra ngoài dự tiệc cùng , hắn cho tôi mặc hàng hiệu, trang sức túi xách đều là loại đắt tiền , nhưng khi về nhà, tất cả đều phải giao nộp lại , tôi còn phải khỏa thân đứng cho 2 nữ giúp việc khám người xem có lén giấu trang sức vào những chỗ nhạy cảm hay không nữa .

    _ Khốn nạn !

    - Lạc Dao không kìm được, khẽ mắng

    _ Đúng là khốn nạn ..... nhưng đó chưa phải điều khốn nạn nhất.

    Như tôi đã nói , lão ta có sở thích hành hạ.

    Có 1 lần tôi đứng khỏa thân cho nữ giúp việc kiểm tra cơ thể , đột nhiên bà ta đưa ra 1 chiếc nhẫn đắc tiền rồi ngang nhiên báo cáo là tôi giấu ở chỗ kín.

    Tôi đã hoảng sợ giải thích là tôi không có làm nhưng cuối cùng vẫn là bị lão ta đánh 1 trận thừa sống thiếu chết .

    Lúc nữ giúp việc bôi thuốc cho tôi , không biết là do thương hại hay do coi thường mà bà ta đã nói với tôi : “Trong nhà này, đúng sai không do cô nói.

    Ông chủ muốn cô có tội thì cô không thể vô tội” .....

    Lúc đó tôi mới hiểu, chiếc nhẫn đó chỉ là cái cớ, lão ta chỉ là muốn tìm cớ trút giận lên tôi mà thôi .

    Tề Đông lúc này bàn tay vô thức nắm chặt dù gương mặt vẫn bình thản .....

    Lạc Dao thì nhẹ nắm tay San San như muốn an ủi ......

    Tiêu San San cười nhẹ như nói rằng mình không sao, mọi chuyện với bà đã là quá khứ, sau đó lại kể tiếp:

    _ Sau khi hắn chết tôi vẫn không đủ tiền chuộc thân.

    Bà cúi đầu ngượng ngùng:

    _ Hôm tang lễ hắn… nhân lúc mọi người bận rộn, tôi lén lấy một chiếc đồng hồ, bán đi được ít tiền… rồi…

    đi vá màng trinh.

    Lạc Dao trợn mắt:

    _Cô liều thật!

    _Tôi trở về kỹ viện.

    Vì biết tôi đã vá màng trinh, tú bà lập tức giữ tôi lại , không vội đẩy tôi đi tiếp khách, vì bà ta muốn đợi thương tích trên người tôi hồi phục hoàn toàn.

    Chỉ khi cơ thể tôi không còn dấu vết bạo hành, giá bán mới cao.....

    Thế là suốt hơn một năm, bà ta giữ tôi như giữ một món hàng quý, chờ thời cơ để bán cho một đại gia ngây thơ nào đó.....về sau , tôi phải năn nỉ tú bà rất lâu mới được vào nhóm tuyển cho A Đông.....

    Bà ta rất sợ uy quyền của A Đông không dám làm liều lừa gạt đắc tội anh ấy, nhưng vì tôi nài nỉ mãi, cuối cùng cũng đồng ý , chắc là nghĩ rằng tôi sẽ bị loại, vì trong nhóm có nhiều em trẻ đẹp hơn tôi…..

    Nào ngờ… tôi được chọn. – San San nhìn về phía Tề Đông.

    Lạc Dao cười:

    _ San San à, cô tự ti thôi.

    Cô rất đẹp.

    Tề Đông im lặng nhưng trong lòng cũng thầm thừa nhận, lần đầu gặp Tiêu San San , ấn tượng vì bà rất đẹp, một nét đẹp đúng kiểu sơn nữ, thanh mảnh và dịu dàng , vậy nên mới chọn bà ......

    San San quay sang kể tiếp:

    _ A Đông chọn ba người..... vì cùng chung 1 kỹ viện, hai cô kia biết bí mật chuyện tôi không phải lần đầu… thường đem ra đe dọa ép tôi nhượng bộ, lấy đi hết những phần thưởng mà A Đông cho tôi .....

    Sau 2 tuần bị bắt nạt , tôi chịu không nổi, đánh liều chạy đến thú nhận với A Đông, vốn nghĩ rằng chuyện tới mức này tôi không thể cứ để người ta nắm thóp được nữa .

    Tề Đông khẽ nhìn bà.....

    San San thì hồi tưởng lại ngày hôm đó, bà chạy đến phòng làm việc của Tề Đông.....

    ông lúc đó đang ngồi phê duyệt giấy tờ 1 mình .....

    _ Tự tiện xông vào đây?

    Muốn bị đánh chết sao ?

    - Tề Đông không ngẩng lên chỉ trầm giọng

    Tiêu San San vội quỳ xuống :

    _ Ông chủ, em có 1 sự thật phải nói với ông .

    Tề Đông vẫn nhàn nhạt cất tiếng:

    _ Ồ, muốn tố cáo 2 người kia, muốn kể khổ hay muốn xin xỏ cái gì ?

    _ Em ...... – Bà nhắm mắt hít sâu 1 hơi rồi ngẩng lên nói - Thật ra , em không phải xử nữ

    Tề Đông thoáng sững lại, ngước nhìn bà, thật ra từ lần đầu quan hệ, nhìn biểu cảm, ông đã biết bà không phải xử nữ rồi....

    ông không vạch trần vì nghĩ bà là do ai cài cắm đến bên ông ....

    Ông án binh bất động muốn chờ xem bà sẽ làm gì , thật không ngờ bà lại chạy đến thú nhận và kể hết mọi chuyện ......

    Ông im lặng nghe bà kể, vừa nghe vừa quan sát, không nhìn ra chút giả dối nào trong lời nói .....

    Sau đó ông đứng dậy tiến lại gần bà xách bà lên kéo về phòng ....

    Ông thô bạo đẩy bà nằm sấp lên giường , tay cầm roi mây .....

    _ Ông chủ ....

    - Giọng bà run lên

    _ Tôi không cần biết em vì lý do gì hay có nỗi khổ gì, lừa gạt tôi thì phải trả giá .

    Nằm sấp lại , kéo quần xuống- Tề Đông lạnh giọng

    Tiêu San San không dám cãi, run run làm theo , nằm ngay ngắn , trong mắt Tề Đông ánh lên tia hài lòng, thầm nghĩ :” Cũng ngoan ngoãn hiểu chuyện đó, để tôi xem em có thể ngoan tới mức nào”

    Ông giơ cao roi mây rồi quất xuống mông bà .....

    Chatt!!.....

    Tiêu San San đau điếng nhưng vẫn cắn môi chịu dù thân người run lên

    _ Đếm số - Tề Đông ra lệnh

    _ Vâng ...... một .

    Chatt!!! ..... hai

    Chatt!!! ..... ba ......

    Chatt!!! ...... bốn ..... hức hức .....

    Tề Đông vẫn đều đặn hạ roi, lực đánh không hề nhẹ, mông của Tiêu San San lằn ngang lằn dọc nối nhau mà xuất hiện.....

    Chatt!!! ......

    11 ..... hức hức

    Chatt!!! .....

    12 ...... aahh .....huhu

    Chatt!!! ......

    ưm.... aahh....

    13

    Lúc này những vết roi đã trùng lặp nhau, tím bầm và đau rát ..... dù đau dù khóc, bà vẫn cắn răng chịu phạt không xin tha cũng không né tránh .....

    Chatt!!! ..... aahhh .....

    17......

    Chatt!!! ......

    1 .....

    18 .... hức hức

    Chatt!!! ...... aahh ....

    19......

    Chatt!!! ....... aahhhh ....

    20 ..... huhu

    Tiêu San San hơi nghiêng người vì đau nhưng lại rất nhanh ý thức hành động mà nằm ngay lại .....

    Tề Đông không vì vậy mà thương xót, vẫn tiếp tục hạ roi .....

    Chatt!!! ......

    ưm. .... hức hức .....

    23 ......

    Chatt!!! ...... aaahhh .....

    24 .......

    2 cánh mông bà nhíu vào nhau, không ngừng run rẩy .....

    _ Thả lỏng!

    - Tề Đông dừng tay mà nói

    _ Hức hức , ..... vâng – Tiêu San San run rẩy nhưng vẫn ngoan ngoãn làm theo

    Tề Đông vẫn im lặng, cái sự im lặng khó đoán này càng khiến Tiêu San San sợ hơn .....

    Khi bà vừa nằm ngay ngắn lại thì roi mây lại tiếp tục hạ xuống......

    Chatt!!! ...... aahhh ..... huhu .....

    2....

    25 ...

    Chatt!!! ......

    Ahhh....

    26.....

    Làn da mỏng manh lúc này đã tím ngắt .... nhiều chỗ còn bầm đen lại ....

    Tiêu San San dù vẫn cố gắng chịu phạt nhưng trong lòng lại rất sợ hãi ...... liệu hôm nay bà có bị đánh đến chết hay không .....

    Chatt!!! ......

    28 ... hức ....

    Chatt!!! ...... aahhhh .....

    29

    Chatt!!! ...... aahhuhu....

    30 .....

    Tiêu San San khóc lớn ...... cảm giác bỏng rát từ mông cứ ngày 1 tăng lên ......

    Đánh tới đây , ông dừng tay, nhìn xuống đôi mông đã bầm đen không ít và cơ thể đang run rẩy vì đau của bà ......

    _ Nếu còn dám lừa gạt tôi, tôi sẽ khiến em biết thế nào là muốn chết không được, muốn sống không xong , nghe rõ chưa ?

    _ Em .... hức .... nghe rõ rồi .... hức

    Tề Đông cất roi đi , quay lại với 1 hộp thuốc mỡ , ông đưa nó cho bà .....

    _ Tự mình bôi đi !

    Tiêu San San mắt đỏ hoe nhận lấy .....

    _ Em ..... vẫn được ở lại chứ ? – Bà ngước nhìn ông

    _Ở lại. – Ông đáp

    _ Cảm ơn ông chủ - Bà cười nhẹ qua màn nước mắt

    Tề Đông lãnh đạm là vậy, nhưng đêm đó vẫn chọn ngủ lại với bà, lúc bà ngủ say, ông còn âm thầm kiểm tra lại vết thương cho bà .....

    Đêm đó, ông im lặng ngắm nhìn bà rất lâu, .....

    Bà không có gì trong tay cả, chỉ mới ở cùng ông không lâu, cũng chẳng phải nhân tình duy nhất, mà lại dám đánh cược mạng bà vào quyết định của ông, hiện tại bà được ông tha thứ và giữ lại nhưng nếu như hôm nay, ông nghe xong lời thú nhận mà phạt nặng bà rồi trả về kỹ viện thì bà chết là cái chắc .....

    Không biết nên nói người phụ nữ này ngu ngốc hay thông minh nữa ....

    Mãi suy nghĩ, tay ông vô tình miết vào vết thương khiến bà giật mình mở mắt .....

    Thấy tay ông đang đặt trên mông mình, bà khẽ chớp mắt gượng đau ngồi dậy .....

    _ Ông chủ muốn em phục vụ ông sao ?

    - Giọng bà hơi khàn nhẹ

    Ông đưa tay kéo bà nằm trở lại và nói.....

    _ Không có, tôi kiểm tra xem em có ngoan ngoãn bôi thuốc hay không

    _ Em đã bôi rồi, sẽ mau chóng dưỡng lại, không để vết thương làm ông chủ chướng mắt đâu – Bà thành thật nói

    _ Ừ, ngủ đi ! – Ông nhẹ giọng, tiện tay xoa đầu bà 2 cái

    Tiêu San San bạo gan nhích lại nhẹ tựa đầu lên vai ông .....

    _ Em là đang được nước lấn tới rồi? – Ông khẽ nói

    _ Em .... xin lỗi.....

    Tiêu San San vừa định tránh ra thì ông dùng tay khẽ giữ đầu bà lại , lãnh đạm nói:

    _ Ngủ!

    Trở về hiện tại ....

    _ …Sau khi bị phạt đánh 30 roi mây....Tôi tưởng bị đuổi rồi ...Không ngờ ....

    Lạc Dao bật cười, trêu:

    _ Không ngờ lão già này giữ cô lại bên cạnh suốt hai mươi mấy năm trời.

    Tề Đông đáp ngắn gọn, nhưng đủ lực:

    _ Vì cô ấy là người duy nhất .... dám thật thà.

    San San nhìn ông, đôi mắt mềm lại:

    _Dù chỉ là nhân tình, nhưng A Đông rất chơi đẹp....

    Tôi không thiếu thốn gì… anh ấy còn chuộc thân cho tôi ngay sau lần tôi bị tra tấn .

    Khi cô xuất hiện, anh ấy hỏi tôi muốn ở lại hay rời đi…

    Bà nhìn Tề Đông, ánh mắt chân thành.

    _ …

    Là tôi chọn ở lại.....

    Đi theo anh… là em cam tâm tình nguyện.

    _ Tính ra thì lão già nhà anh thích kiểu tâm tính trong sáng ha - Lạc Dao trêu chọc

    _ Sống trong môi trường toàn lừa lọc giẫm đạp nhau mà còn vướng vào mấy người phụ nữ mưu mô thích bày kế tranh giành tình cảm thì đau đầu lắm.

    - Tề Đông đáp

    Lạc Dao khẽ gật gật đầu đồng tình.....

    Bất chợt bà nhớ về đoạn ký ức ....

    Hồi đó, mỗi lần San San chạy đến xin xỏ mua thứ gì đó, Lạc Dao lại khó chịu trong lòng.

    Rồi một hôm bà thẳng thắn hỏi:

    _ Sao lần nào cô ấy xin, anh cũng đều mua vậy?

    Vì thấy có lỗi với những thiệt thòi cô ấy chịu sao?

    Con đường là do cô ấy chọn mà.

    Tề Đông liếc bà:

    _ Lại ghen rồi?

    _ Hừ.

    Toàn xin đồ đắt tiền.

    Anh đã từng từ chối lần nào chưa?

    _ Từng thử từ chối một lần .

    - Tề Đông gật đầu rất đàng hoàng

    Lạc Dao cau mày:

    _ Ồ?

    Chắc cô ta làm loạn lên, anh thấy phiền nên sau này không từ chối nữa hả?

    Tề Đông đặt tài liệu xuống, đáp đều giọng:

    _ San San không làm loạn.

    Cô ấy chỉ lấy cớ xin xỏ để được gặp anh, nhắc anh nhớ sự tồn tại của cô ấy thôi......

    Lần đó anh thử không đáp ứng… thái độ cô ấy vẫn điềm tĩnh, nói chuyện phiếm một lúc rồi rời đi.

    Lạc Dao chớp mắt, bất ngờ vì không giống những gì bà từng nghĩ.....

    Tề Đông nói tiếp, giọng trở nên trầm hơn:

    _ Nhưng sau lần từ chối đó… vài kẻ không có mắt trong tổ chức tưởng cô ấy sắp bị bỏ, bắt đầu ức hiếp....

    San San chịu hết, không nói với ai kể cả anh .

    Người anh cử âm thầm bảo vệ báo lại lúc đó anh mới biết.

    Lạc Dao nhíu mày:

    _ Vậy nên sau này anh không từ chối nữa…

    để cô ấy yên tâm rằng anh không quên cô ấy, và để cả tổ chức biết cô ấy vẫn là người phụ nữ của anh?

    Tề Đông gật đầu:

    _ Ừ....

    Dao Dao, anh từng hứa sẽ luôn dành cho cô ấy một vị trí, bảo vệ cô ấy một đời bình an.

    Anh không nuốt lời.

    Lạc Dao bĩu môi:

    _ Nói với em làm gì?

    Em và cô ấy cũng đều chỉ là nhân tình của anh thôi.

    Lão già trước giờ thích làm gì, có ai cản được đâu.

    Tề Đông khẽ cười:

    _ Tính cách cô ấy bây giờ là do anh dưỡng ra mà.

    _ Ủa là sao? – Lạc Dao tròn mắt.

    Tề Đông nhớ lại, giọng trầm xuống:

    _ Lần đầu anh đưa cô ấy dự tiệc.

    Lúc anh bị giữ lại bàn việc, anh đưa thẻ đen bảo cô ấy sang trung tâm thương mại đối diện tự chơi đi ....

    Em đoán xem cô ấy mua gì?

    _ Hàng hiệu chứ gì nữa. – Lạc Dao đáp chắc nịch.

    _ Không.....

    Cô ấy mua một ly trà sữa và một thanh sô-cô-la hạnh nhân.

    Sau đó quay trở lại ngồi chờ anh trước khuôn viên trung tâm hội nghị.

    Lạc Dao: “…” rồi trợn mắt.

    _ Lúc về tới nhà, lên phòng còn chủ động cởi hết đồ hiệu giao nộp .

    Đứng khỏa thân im lặng trước mặt anh, anh còn tưởng là muốn câu dẫn hay gì đó, kết quả là đứng mãi không làm gì.

    Anh hỏi cô ấy làm vậy là có ý gì?

    Cô ấy thì thoáng ngạc nhiên hỏi lại : “Em đã cởi trả lại hết đồ hiệu....

    Ông chủ không kiểm tra xem em có giấu riêng đồ giá trị trong người không à?” .

    Lạc Dao bật cười nghẹn :

    _ Vậy mà lại còn cởi sạch để kiểm tra thân thể nữa chứ .

    Cô ta nghĩ anh là dạng đàn ông gì vậy trời?

    _ Anh thấy cô ấy nghiêm túc chờ phản hồi, thấy thú vị nên cũng nghiêm mặt đi vòng quanh cô ấy 2 vòng, anh thấy vai cô ấy khẽ run, mặt khá là căng thẳng, nên anh không trêu chọc nữa mà nhìn thẳng cô ấy và nói : “Đồ mua cho em thì chính là của em rồi.

    Không cần trả lại”.

    Sau này là anh tập cho cô ấy xài hàng hiệu, người do anh dạy tiêu xài lớn mà ra.

    Nên việc cô ấy xin toàn đồ đắt tiền cũng bình thường thôi.

    Từ đó về sau, Lạc Dao xem như cũng hiểu tính San San hơn, không chấp nhất mấy chuyện cỏn con, cũng không để bụng việc Tề Đông đáp ứng những món đồ mà San San xin nữa .....

    Hiện tại nhớ lại thì Lạc Dao càng thấy khi trước bà có thành kiến là vì không hiểu San San ….

    Tính ra thì trước đây, mỗi lần gặp nhau, bà và Tiêu San San đều đấu khẩu đôi ba câu, chút ghen tuông thường tình của phụ nữ, không hơn.

    San San đúng là hay tranh giành sự chú ý của Tề Đông thật, nhưng chỉ đấu miệng, chỉ ghen theo bản năng...

    Tuyệt đối không một lần mưu mô hay ra tay hãm hại bà.....

    Lạc Dao là người có thù tất báo, nếu Tiêu San San từng làm gì thì bà đã không dễ dàng với cô ta rồi .....

    Nghĩ lại bao nhiêu năm, Lạc Dao chưa từng thấy San San bày trò chơi xấu ai cả.....

    Cô ấy nóng tính, dễ ấm ức, nhưng lòng dạ lại thẳng thắn đến ngốc , kiểu người cãi được nhưng không hại được.....

    Cho nên lúc trước Lạc Dao tuy khó chịu, nhưng trong thâm tâm chưa bao giờ đặt San San vào nhóm “đối thủ nguy hiểm”.

    Mà ngược lại, càng chung sống lâu, bà càng nhìn ra San San thật sự là kiểu phụ nữ chỉ biết yêu một người bằng cả trái tim,nhưng lại chẳng biết bảo vệ bản thân.....

    Dù San San từng lén Tề Đông không uống thuốc để mang thai… nhưng cũng chỉ vì sợ bị bỏ rơi, sợ mất vị trí.....

    Bản năng giữ người, chứ không phải toan tính.....

    Không như những kỹ nữ nhiều thủ đoạn mà họ đã gặp trong giới, San San hiếm khi nghĩ sâu xa , bà yêu thật, đau thật, và cũng sợ thật.....

    Chẳng trách lão già này bao năm vẫn giữ cô ấy lại bên mình, vì thấy cô ấy chân thành, vì thương cô ấy chịu nhiều ấm ức và vì biết cô ấy không đủ tàn nhẫn để tự sinh tồn trong môi trường này.....

    Bà cũng hiểu vì sao lúc San San tự thú, Tề Đông không tha mà vẫn phạt.....

    Đó là cách ông bảo vệ San San trong tổ chức.

    Ông phạt nghĩa là ông đã biết và San San đã trả giá, chấm dứt vấn đề ở đó .....

    Sau này bất kỳ ai nhắc lại đều là phạm húy......

    _ Vậy cho nên anh vẫn tiếp tục giữ cả 2 cô gái kia lại thêm 2 tuần là để kiểm tra San San, xem xem cô ấy có vì được anh công nhận mà trở nên hống hách hay không?

    - Lạc Dao nghiêng đầu hỏi

    _ Ừm- Tề Đông khẽ gật đầu

    _ Vậy trong 2 tuần đó họ có tiếp tục bắt nạt cô không?

    Cô đã phản ứng thế nào ?

    - Lạc Dao thú vị nhìn San San

    _ Sau khi tôi thú nhận, thái độ của A Đông với tôi cũng tốt hơn, đãi ngộ cũng nhiều hơn, thời gian chọn ở phòng tôi cũng tăng lên.

    Việc này càng khiến họ tức tối nhưng họ không biết tôi đi thú nhận sự thật nên vẫn bắt nạt cướp đồ của tôi .

    Tôi đã đánh trả , giựt lại đồ.

    Kết quả là náo loạn 1 trận rồi cả 3 bị đưa đến quỳ trước mặt A Đông – San San cười khẽ và hồi tưởng lại

    Ngày hôm đó , Tề Đông bình thản nhìn 3 người đang quỳ 1 lúc mới lên tiếng .....

    _ Là ai ra tay trước ?

    _ Ông chủ, là San San đánh em trước . – Tiểu Hồng lên tiếng cáo trạng

    _ Đúng đó ông chủ , chị ta cứ như phát điên vậy .

    Em vào can cũng bị chị ta đánh – Tiểu Đào giả vờ thút thít phụ họa

    Tiêu San San vẫn quỳ thẳng tắp không nói lời nào, Tề Đông nhìn bà rồi hỏi :

    _ Họ nói thật?

    Tiêu San San nhìn ông, thành thật đáp:

    _ ....

    Là em đánh trước .

    Tề Đông hơi nheo mắt , ngã người tựa ghế hỏi tiếp :

    _ Lý do ?

    _ Họ cướp đồ của em, em giành lại .....

    Họ có 2 người em không giành nổi, buộc phải động thủ để lấy lại . – Tiêu San San vẫn là có gì nói đó

    _ Ông chủ, oan ức quá ..... hức hức ..... em thấy sợi dây chuyền đẹp nên mượn xem thôi a~ - Tiểu Hồng tủi thân nũng nịu nói

    _ Em có đồng ý cho mượn ?

    - Tề Đông vẫn nhìn San San

    _ Em không có – Bà khẽ lắc đầu

    _ Không đồng ý cho mượn mà vẫn lấy ...... chính là cướp - Tề Đông bình thản nói

    Một câu nói đơn giản nhưng lại khiến nhiệt độ trong phòng như bị giảm mạnh .....

    Tiểu Hồng sợ hãi không dám đáp .....

    Tiểu Đào thì lanh lợi hơn, vội lên tiếng bào chữa......

    _ Không.... không có nghiêm trọng như vậy ...... chỉ là mấy chị em trêu đùa nhau thôi ạ .

    _ Đúng , đúng là em trêu chị ấy thôi..... thật không ngờ chị ấy lại động tay với bọn em .....

    Ông chủ từng nói người nào dám đánh nhau thì sẽ bị trừng phạt và đuổi trở về kỹ viện .....

    Lần này là San San ra tay trước, chị ấy đáng bị trừng phạt ạ - Tiểu Hồng vội thêm vào

    Tề Đông im lặng nhìn 3 người họ 1 lúc rồi vươn người đứng dậy, chậm rãi bước đến trước mặt, chỗ San San đang quỳ, nhìn xuống bà rồi lãnh đạm nói......

    _ Lôi ra ngoài đánh 50 roi, mang trả lại kỹ viện , nhắn với ma ma bảo bà ta dạy dỗ người của mình cho tốt.

    Nếu sau này mà đem loại kiểu này đến chỗ tôi thì đừng mong giữ lại kỹ viện đó nữa.

    Tiêu San San lòng chùn xuống, móng tay bấm sâu vào da thịt......

    Bà nhắm mắt, chấp nhận số phận, trong đầu là một khoảng tối đặc quánh: “Bị khách phản hồi xấu, mang trả về kỹ viện….Là xong đời rồi.”

    Bà hiểu rõ hơn ai hết: Một kỹ nữ bị khách trả lại vì “phạm lỗi” sẽ không chỉ bị đánh, mà là bị hành hạ đến mức sống không bằng chết.

    Tú bà từng dạy rất rõ: “Khách phản hồi xấu, trả về thì thân thể phải ‘dạy lại từ đầu’.”

    Có cô gái từng bị trói treo giữa sân, đánh đến gãy cả xương sườn.....

    Có người bị đổ nước lạnh giữa đông giá, sốt cao rồi chết luôn trong đêm......

    Có người bị bán sang ổ khác—không ai còn thấy mặt.

    San San khẽ run lên ....

    Trong ngực chỉ còn một suy nghĩ duy nhất, tàn nhẫn đến tuyệt vọng: “ 50 roi này .…

    Nếu đánh chết mình tại đây luôn thì tốt , khỏi phải quay về địa ngục đó nữa..”

    Tiếng thuộc hạ dạ vang, tiếng bước chân bước đến gần, nhưng ..... người bị lôi đi lại là Tiểu Hồng và Tiểu Đào .....

    _ Ông chủ .....

    ông chủ tha mạng ....

    _ Ông chủ, em biết sai rồi .....

    ông tha cho em 1 lần đi

    2 người kia bị kéo đi không ngừng van xin ......

    Tiêu San San mở mắt, ngạc nhiên ngước nhìn Tề Đông...... hóa ra khoảnh khắc ông đứng dậy, đi đến chỗ bà quỳ là ông đã chọn bà rồi .....

    Bất chợt, Tiểu Hồng gào lên .....

    _ Em muốn lấy công chuộc tội .....

    San San không phải xử nữ , cô ta từng được bao nuôi ....

    Cô ta đang lừa gạt ông

    Âm thanh ấy chấn động cả gian phòng......

    Tề Đông quay đầu lại, ánh mắt lạnh đến mức thuộc hạ nào nhìn thấy cũng lạnh gáy....

    Chỉ một câu:

    _ Đánh thêm hai mươi roi.

    Thuộc hạ đáp rõ to:

    _ Rõ!

    Tiểu Hồng bị bịt miệng, kéo đi như một con gà bị trói chân.....

    Sau khi Tiểu Đào và Tiểu Hồng bị lôi đi , không khí trong phòng vẫn lạnh ngắt , thuộc hạ cận thân như Thiệu Hiên muốn nói nhưng lại thôi.....

    Tuy nhiên phản ứng của Thiệu Hiên bị Tề Đông nhìn thấy ....

    Giọng ông nhàn nhạt nhưng đủ khiến người ta đông cứng ....

    _ Chuyện đó, tôi đã biết, người cũng đã bị phạt ....Sao hả, có ai có ý kiến ?

    _ Thuộc hạ không dám – Các thuộc hạ cúi đầu đồng thanh

    Giọng họ run nhẹ, nhưng vẫn gọn gàng như đường kiếm.

    Tề Đông thu ánh mắt lại, quay sang nhìn Tiêu San San vẫn đang quỳ thẳng tắp trên nền đất.

    Dù hai kẻ kia đã bị lôi đi, bà vẫn không dám đứng lên khi chưa được phép.

    Khoảnh khắc ấy, trong lòng ông thoáng có chút hài lòng — sự hiểu chuyện của bà không phải ai cũng có.

    Ông cất giọng ngắn gọn:

    _ Đi ăn trưa.

    Tiêu San San khẽ đáp:

    _ Vâng.

    Chỉ đến lúc đó, bà mới dám từ từ đứng dậy và bước theo ông .....
     
    Cảnh Đời Gian Truân 2
    Chap 230


    Trở về hiện tại…

    Lạc Dao khẽ cười, đưa tay đẩy nhẹ vai Tề Đông:

    _ Lão già này miệng thì cứng cho cố, bao nhiêu lần bảo vệ người ta đến vậy mà còn nói mình không có tình cảm.

    Anh yêu em và cô ấy… chỉ là theo hai cách khác nhau mà thôi.

    _ Hừm.

    Vậy sao? – Tề Đông nhướng mày, giọng vẫn cố giữ bình thản.

    Lạc Dao liếc ông một cái, rồi nói thẳng như đinh đóng cột:

    _ Em và cô ấy ở bên anh hai mươi mấy năm, đều mang danh tình nhân được bao nuôi.

    Mãi đến khi chúng ta dẹp hết mọi chướng ngại, từ lúc em trở thành lão đại tới giờ còn chưa đầy một năm… lúc đó anh mới thật sự cho mình quyền suy nghĩ về ‘tình cảm’.Em đồng hành với anh, cùng vào sinh ra tử, tình cảm rõ ràng quá nên anh dễ nhận ra.

    Lạc Dao dừng lại 1 chút rồi nói tiếp :

    _ Nhưng đồng thời… chính cái rõ ràng đó lại che mất thứ tình cảm hơn 20 mấy năm anh dành cho San San.

    Người ta nuôi thú cưng vài tháng còn sinh tình, huống hồ cô ấy là con người, lại luôn chân thành với anh…

    Anh nỡ bỏ sao?

    Ngần ấy năm làm sao mà không có chút tình cảm nào.....

    Chẳng qua từ đầu cô ấy quá an phận, quá ngoan, khiến anh quen với việc xem sự tồn tại của cô ấy là điều hiển nhiên mà một nhân tình nên có.

    Anh tỏ tình với em, nhưng anh chưa bao giờ đề cập đến việc sẽ để San San rời đi .

    Vì thật ra… anh có tình cảm với San San từ lâu rồi, chỉ tại anh cố chấp không muốn thừa nhận thôi.

    Lời nói của Lạc Dao dứt khoát, không nể nang......

    Tiêu San San lặng người, nhìn bà… rồi nhìn Tề Đông.....

    Cuối cùng lại cúi xuống nhìn chính mình, tim đập một nhịp hỗn loạn: “Là thật sao…?

    Mình cũng được anh ấy yêu?”

    Tề Đông im lặng hồi lâu.....

    Cuối cùng mới chậm rãi mở miệng:

    _ .…

    Cứ xem là như vậy đi.

    Lạc Dao bật cười, còn San San thì trố mắt nhìn ông, hai má đỏ bừng, đôi mắt long lanh khó giấu nổi niềm vui...

    _ Nhìn cô kìa, vui lộ ra mặt rồi. – Lạc Dao cười lớn.- Người như tôi và A Đông… chúng tôi không biết chọn lựa 1 trong 2 .

    Thích thì lấy hết.

    Vừa lúc đó có tiếng gõ cửa.

    Lạc Dao đứng dậy mở—một bóng dáng nhỏ nhào vào trong.

    _ Tiêu bà bà!

    Con nghe nói bà bị thương nặng lắm!

    Giọng Tinh Nhi lo lắng thật lòng.....

    San San mỉm cười, xoa đầu con bé:

    _ Không sao đâu, bà chỉ vấp ngã trật chân chút thôi.

    Hai tuần sẽ khỏi.

    Lạc Dao đóng cửa, bước lại gần, ngồi xuống giường.

    Nghĩ nghĩ một lát, bà mở lời:

    _ Tinh Nhi, bà bà muốn kể con nghe một câu chuyện…

    được chứ?

    Tề Đông và San San nhìn nhau—chưa hiểu bà đang định làm gì.

    Nhưng Tinh Nhi thì thích thú:

    _ Dạ được ạ!

    Lạc Dao bắt đầu, giọng chậm rãi:

    _ Ngày xưa có một ông vua.

    Ông ấy cưới hai người vợ.

    Cả hai đều yêu ông, và ông cũng yêu họ.

    Ba người cùng trải qua nhiều chuyện, cùng vượt khó khăn, cuối cùng đất nước thống nhất, gia đình hạnh phúc…

    Bà dừng lại một nhịp.

    _ Con thấy câu chuyện đó thế nào?

    Tề Đông và San San lúc này mới hiểu—Lạc Dao đang thăm dò cách con bé nhìn nhận quan hệ tay ba của gia đình họ.

    Tinh Nhi suy nghĩ rồi đáp tỉnh queo:

    _ Đây là truyện có hậu.

    Ý nói đoàn kết thì vượt qua được khó khăn ạ.

    Lạc Dao: “…”

    San San suýt bật cười—đây không phải trọng tâm mà họ muốn hỏi!......

    Lạc Dao liếc bà, ánh mắt: “Hừ, cô giỏi thì hỏi đi.”

    San San hắng giọng, kéo bé lại gần:

    _ Tinh Nhi, bà bà cũng có chuyện muốn kể.

    _ Dạ!

    _Ở một thảo nguyên có đàn sư tử.

    Sư tử đầu đàn có hai vợ.

    Mỗi ngày phải bảo vệ cả đàn trước nhiều kẻ thù.

    Nhưng nhờ sự mạnh mẽ và công bằng, nó giữ được hòa thuận trong gia đình và giúp cuộc sống tốt đẹp hơn.

    Con thấy bầy sư tử đó thế nào?

    Tinh Nhi đáp ngay:

    _ Sư tử đầu đàn là lãnh đạo giỏi, cũng là người chồng tốt ạ!

    Lạc Dao bĩu môi, nhìn San San với ánh mắt : “Càng khó hiểu hơn cái tôi kể luôn.”

    Hai bà đồng loạt quay sang nhìn Tề Đông......

    Thôi thì đến lượt ông giải quyết.....

    Tề Đông nheo mắt, thở rất nhẹ.....

    Rồi ông gọi:

    _ Tinh Nhi.

    Con bé quay lại:

    _ Tề gia gia cũng muốn kể truyện ạ?

    Trong lòng ông chỉ muốn thở dài—đây là cái tình huống gì?

    Nhưng rồi ông nghiêm túc hỏi thẳng, theo 1 cách đúng style Tề Đông:

    _ Con nghĩ thế nào về mối quan hệ của ba người bọn ta?

    Ý ta là… tình cảm giữa ba người.

    Lạc Dao và San San: “?! .....

    Cái lão này hỏi thẳng quá mức rồi!!!”

    Tinh Nhi nghiêng đầu, không hề bị sốc:

    _ Con thấy gia gia thương hai bà, hai bà cũng thương gia gia.

    Tề Đông gật đầu:

    _ Vậy còn con?

    Sau này con muốn chọn người chồng thế nào?

    Con có chấp nhận chia sẻ tình cảm với người khác không?

    Hai bà nhìn nhau: “Ngăn lão lại không?”

    Nhưng chưa kịp ra hiệu, con bé đã đáp:

    _ Không ạ.

    Hôn nhân của con phải là một – một.

    San San khựng người.....

    Một ý nghĩ lóe lên, đau nhói: “ Mình được công nhận bấy nhiêu là đủ rồi… có lẽ mình nên rời đi để con bé có môi trường bình thường.”

    Lạc Dao nhận ra ánh mắt San San đổi khác.....

    Bà nắm tay bà ấy, bóp nhẹ ý nói: “Bình tĩnh.

    Có bọn tôi ở đây.”

    Tề Đông tiếp tục, vẫn kiên nhẫn:

    _ Vậy con cho rằng mối quan hệ của chúng ta… là sai sao?

    _ Không ạ. – Tinh Nhi đáp ngay.- Gia gia và hai bà là người thời trước.

    Thời đó chấp nhận nhiều vợ.

    Thời của con thì phải một vợ một chồng.

    Ba người lớn đều nghẹn một nhịp.....

    Tề Đông hỏi tiếp:

    _ Ai dạy con những điều đó?

    _ Ở mái ấm Sơn Trà ạ.

    Mấy bà hay tụ tập lại cùng xem mấy bộ phim cũ thập niên 60.

    Cô Tú Tâm sợ tụi con bắt chước phim nên dặn mấy bà phải giải thích, phải dạy tụi con phân biệt.

    Cả ba cùng thở phào..... con bé không lệch nhận thức, hiểu đúng rằng bé và họ khác thời đại.

    Lạc Dao ôm lấy má Tinh Nhi:

    _ Ui chao, búp bê nhỏ đúng là hiểu chuyện nha~

    San San cũng cười:

    _ May quá.

    Mái ấm bên Hoàng Long dạy con tốt lắm.

    Tề Đông nhìn hai bà:

    _ Giờ yên tâm rồi chứ?

    Hai người cùng gật đầu......

    Tinh Nhi nhìn biểu cảm của họ rồi bật cười khúc khích......

    _ Aaa, hóa ra mọi người cũng giống cô Tú Tâm.

    Sợ con bị ảnh hưởng tư tưởng hả?

    Lạc Dao nhéo mũi bé:

    _ Nhóc láu cá.

    Không lo sao được?

    Bọn ta sợ con sau này chịu thiệt thôi.

    Sáng hôm sau, trong phòng làm việc, Tề Đông và Lạc Dao đang xử lý đơn hàng, kiểm lại sổ sách......

    Tiêu San San thì ngồi bên cửa sổ, chăm chú vẽ phác thảo tranh mới.

    Không khí yên bình hiếm thấy......

    Một lúc sau, Tề Đông đặt bút xuống, bước đến gần:

    _ San San,

    _ Vâng ? – Bà ngẩng đầu nhìn ông

    _ Anh muốn tặng Tinh Nhi một bộ trang sức hình ngôi sao , hợp với tên con bé.

    Em có thể thiết kế một mẫu riêng không?

    Tiêu San San hơi khựng lại, nhìn ông :

    _ Vẽ trang sức…?

    Cái này em chưa từng thử bao giờ.

    Lạc Dao chống tay lên bàn, nghiêng đầu nhìn:

    _ Thì bây giờ cô thử 1 lần đi.

    Tôi và A Đông có biết vẽ vời gì đâu.

    Bảo thiết kế thì chịu thua từ phút đầu tiên.Mấy nhà thiết kế ngoài kia cũng chẳng có ý tưởng gì mới.- Bà mỉm cười- Hay là cô dựa vào tài hội họa của mình, làm một mẫu độc nhất vô nhị đi.

    Bảo bối nhà chúng ta xứng đáng có thứ chỉ riêng nó mới có.

    San San nhìn hai người trước mặt — một người nghiêm túc, một người tươi rói hứng khởi. .....

    Bà chớp mắt, trong lòng xuất hiện một nghi ngờ… rồi nghiêng đầu hỏi:

    _ Cả hai người… người tung người hứng như vậy…Đây là muốn mở thêm mảng kinh doanh trang sức?

    Còn muốn em đứng ra đảm nhận?

    Lạc Dao lập tức mỉm cười híp mắt:

    _ Ố ồ~ Tiêu tỉ của chúng ta thông minh ghê nha.

    Chưa nói hết câu đã đoán ra rồi.

    San San quay sang nhìn Tề Đông, ông vẫn nhìn bà, nhưng ánh mắt có chút vui vẻ , còn có chút tự hào kín đáo vì bà đoán trúng:

    _ Ừ.....

    Đã thông minh như vậy thì khỏi vòng vo nữa.....

    Anh muốn em đảm nhận.

    - Giọng ông không cao, không gấp

    _ Sao đột nhiên 2 người lại muốn thêm mảng này vậy ?

    _ Tổ chức của chúng ta thì buôn hàng trắng.

    Cô trước giờ chỉ dùng tranh để giấu hàng , nhưng nếu chúng ta có thêm một mảng kinh doanh hợp pháp, sẽ bớt bị nhắm vào.

    Nhu cầu hợp pháp giúp chúng ta che chắn phần bất hợp pháp.

    _ Nếu là như vậy thì trong tổ chức có nhiều người tài giỏi, sao lại giao cho em ?

    Hai người không sợ em kinh doanh thua lỗ sao ?

    _ Chà, vấn đề này cũng đáng lưu tâm đấy.

    Tiền vốn để kinh doanh mảng này rất lớn.

    Nếu thua lỗ thì ..... thì trừ vào tiền của cô , nếu vẫn không trả đủ thì đem hết tranh của cô ra bán trả nợ .

    - Lạc Dao nheo mắt cố tình trêu chọc

    _ Cô – San San trừng mắt - Tranh đó tôi còn dùng để bán lấy tiền chữa mặt cho Tinh Nhi đó .

    Lạc Dao khoanh tay:

    _ Thì sao?

    Còn chưa bắt đầu đã sợ thua lỗ là không tốt nha.

    Tôi là lão đại, giao nhiệm vụ và tiền bạc cho cô, mà cô không hoàn thành thì phải tính chứ, hợp lý mà.

    San San nghẹn lời, mặt ấm ức không muốn nói nữa.

    Tề Đông khẽ xoa vai bà, giọng rất nhẹ — nhẹ đến mức ngay cả Lạc Dao cũng liếc sang vì ngạc nhiên:

    _ Được rồi.....

    Em thua lỗ bao nhiêu, anh đền lại bấy nhiêu._

    San San ngẩng lên, đôi mắt đầy cảm động.

    Lạc Dao bật cười:

    _ Ây dô~ Tiêu tỉ nhà chúng ta có người chống lưng rồi nha, ghen tị ghê.~

    Bà bước lại gần trêu tiếp:

    _ Nhưng mà San San, cô lớn ngần này mà vẫn ngây thơ quá.

    Chỉ một câu đã khiến cô cảm động vậy rồi, dễ dỗ hơn cả con nít.

    San San quay đi tránh ánh mắt bà:

    _ Cô quen rồi…

    Tôi…

    đây là lần đầu tiên anh ấy nói như vậy với tôi.- Giọng bà run rất nhẹ.

    _ Ui chao, còn như sắp khóc rồi vậy… – Lạc Dao phì cười - Được rồi, dù có thua lỗ cũng do tôi và A Đông bù tiền cho cô, được chưa?

    _ Hừ, cô nghĩ tôi mít ướt vậy hả?- San San mím môi.- Chỉ là… trước giờ A Đông dù quan tâm tôi nhưng vẫn giữ một khoảng cách....

    Đây là lần đầu anh ấy không giữ khoảng cách với tôi.

    Tề Đông không nói gì, nhưng bàn tay trên vai bà siết nhẹ.....

    Một cái siết rất nhỏ… nhưng đủ để bà tim rung một nhịp.

    Một lúc sau ông mới lên tiếng, giọng trầm ấm:

    _ Em là họa sĩ nổi tiếng....

    Tranh của em đắt thật, nhưng nếu bán quá nhiều sẽ mất giá.

    Mà chữa mặt cho Tinh Nhi là chuyện dài và tốn kém.

    Em lại không muốn dựa dẫm ai — kể cả anh.

    Ông nhìn thẳng vào mắt bà:

    _ Vậy nên… tận dụng danh tiếng của em để thiết kế trang sức sẽ mang lại nguồn thu ổn định hơn.

    Vừa giúp tổ chức có mảng kinh doanh sạch, vừa củng cố địa vị của em trong tổ chức.

    Ánh mắt Tiêu San San khẽ dao động — như thể cuối cùng cũng hiểu ra ý nghĩa thật sự ẩn sau lời đề nghị ấy....

    Không phải thử tài đơn thuần.....

    Cũng không chỉ là một nhánh kinh doanh mới.....

    Mà là một vị trí....

    Bà hít sâu một hơi, gật đầu:

    _ ..…Được.

    Để em thử nghĩ xem sao.

    Lạc Dao nhìn phản ứng đó, khẽ cong môi, rồi liếc sang Tề Đông với ánh mắt nửa cười nửa trêu:

    _ Tề Đông gia à, lúc hỏi trẻ con thì hỏi thẳng đến mức không 1 chút vòng vo.

    Còn lúc hỏi vợ thì lại sợ đủ thứ , nào là sợ tự ti, sợ nghĩ nhiều, sợ tổn thương....

    Phân biệt đối xử quá nha.

    Tề Đông không đổi sắc mặt, chỉ bình thản đáp:

    _ Hỏi trẻ con thì phải thật đơn giản , thật dễ hiểu mới tốt.

    Còn hỏi vợ thì ..... còn phải xem là đang hỏi người vợ nào nữa.

    Tiêu San San khẽ khựng lại.........

    Lạc Dao thì trố mắt nhìn ông:

    _ Lão già, anh có ý gì hả?

    Ý anh là em không cần được tinh tế đúng không?

    _ Là em nói, không phải anh nói.

    - Tề Đông nheo mắt, khóe môi cong nhẹ.

    _ Lão già thối!

    - Lạc Dao tiện tay vo tròn bản hợp đồng xây dựng cửa hàng trang sức đang cầm , ném thẳng vào người ông.

    Tề Đông không né tránh, chỉ bật cười:

    _ Em vừa ném cái gì vậy?

    _ Chết tiệt… hợp đồng mới soạn của em! — Lạc Dao dậm chân, hối hận ra mặt.

    Tiêu San San nhìn cảnh đó, cuối cùng cũng không kìm được mà cười thành tiếng.

    Lạc Dao quay sang, liếc bà một cái:

    _ Cô cười cái gì?

    San San nghiêng đầu, nụ cười cong cong rất thật:

    _ Hiếm khi thấy Lạc lão đại chịu ấm ức như vậy thôi.

    Lạc Dao nhặt lại tờ giấy đã nhăn nhúm, vừa mở ra vừa thở dài:

    _ Aizzz… lại phải làm lại từ đầu rồi.

    Tiêu San San nhìn hai người trước mặt.... một người nghiêm nghị mà dịu dàng...... một người sắc sảo mà bao dung......

    Trong lòng bà chợt ấm lên .... rất khẽ, nhưng rất thật.

    Không cần thêm lời xác nhận nào nữa.....

    Chỉ riêng câu nói ban nãy thôi…..

    Cả hai người họ đều gọi bà là “vợ của Tề Đông”.....

    Và lần này, không ai phủ nhận....

    Vài tuần sau đó, vào một buổi sáng chủ nhật nắng đẹp.

    Ánh nắng nhạt xuyên qua những ô cửa kính cao dọc hành lang biệt thự, rơi xuống nền đá cẩm thạch lạnh mát, phản chiếu thành những vệt sáng dài yên tĩnh.

    Không gian rộng lớn im ắng đến mức chỉ nghe rõ tiếng bước chân nhỏ nhẹ vang lên đều đều.

    Tinh Nhi ôm trong lòng hai quyển sách vừa dày vừa nặng, bìa da sẫm màu đã cũ, đi chậm rãi dọc theo hành lang dài.

    Cánh tay con bé mỏi nhừ, hơi siết lại theo từng bước đi, nhưng vẫn cố giữ cho chồng sách không bị trượt xuống.....

    Vốn dĩ Tinh Nhi định tìm Tề Đông, nhờ ông giải thích giúp vài câu chữ khó hiểu trong đó......

    Dọc hành lang có vài thuộc hạ đứng canh gác, nhưng không một ai tiến lên giúp con bé cầm sách.

    Ánh mắt họ lướt qua, rồi nhanh chóng dời đi, như thể đó là điều hiển nhiên.....

    Ngay lúc ấy, phía sau vang lên một giọng nói trong trẻo, mang theo chút hồn nhiên quen thuộc.

    _ Chị Tinh Nhi, bọn em đến chơi với chị a~

    Tinh Nhi quay lại.

    Trước mắt con bé là Diệu Nghi và Hoàng Thiên vừa bước vào hành lang.

    Kể từ khi có lệnh của Tề Đông, hai nhóc này mỗi lần đến biệt thự đều không cần xin phép hay báo trước, sớm đã quen thuộc từng lối đi, từng góc hành lang nơi đây.....

    _ Bọn em mang dâu tây mới hái đến cho chị nè.

    Vườn nhà bọn em trồng đó, đảm bảo ngọt.

    Hoàng Thiên hai tay nâng chiếc giỏ mây đầy ắp dâu tây đỏ mọng ra trước mặt, cười rạng rỡ.

    _ Ui, dâu to quá, lại đẹp nữa.

    Cảm ơn hai đứa.- Tinh Nhi mỉm cười, ánh mắt sáng lên đôi chút.

    _ Chị ôm sách gì mà trông nặng vậy?

    Để em cầm giúp một cuốn cho.

    Diệu Nghi vừa nói vừa bước tới, đưa tay đỡ lấy một quyển:

    _ Ui chao… cũng nặng thật nhỉ.

    Tinh Nhi không ngăn lại.

    Thật ra, con bé cảm thấy hai cánh tay mình đã sắp rã rời từ lâu rồi....

    _ Hôm qua chị xem sách, có mấy chỗ không hiểu.

    Đang tính đến gặp gia gia nhờ giải thích.

    _ Vậy bọn em đi cùng chị, đến chào Tề gia gia một tiếng.- Diệu Nghi nói, giọng đầy tự nhiên.

    Tinh Nhi gật đầu mỉm cười.

    Thế là ba đứa trẻ kéo nhau đi về phía thư phòng.....

    Tề Đông đang ngồi trong thư phòng đọc báo cáo.

    Cánh cửa không đóng, nhưng bọn trẻ vẫn lễ phép đứng lại, khẽ gõ cửa....

    _ Gia gia, bọn con vào được không ạ?- Tinh Nhi cất tiếng.

    Tề Đông ngước lên.

    Ánh mắt ông lướt qua ba đứa trẻ rồi khẽ gật đầu, giọng nói trầm thấp, ôn hòa:

    _ Vào đi.

    Ba đứa cùng bước vào.

    Hai thuộc hạ đứng trực trong phòng lập tức cúi đầu chào, rồi nhanh nhẹn tiến lên....

    _ Tiểu thư, thiếu gia, để chúng tôi cầm cho.

    _ Cảm ơn thúc thúc.

    Tinh Nhi và Diệu Nghi mỉm cười, đưa sách cho anh ta.....

    Ba đứa trẻ tiến đến trước bàn làm việc của Tề Đông.

    _ Chào Tề gia gia.

    Diệu Nghi và Hoàng Thiên đồng thanh.- Tề Đông khẽ ừ một tiếng, ánh mắt thoáng dịu lại.

    _ Tề gia gia ăn dâu ạ.- Hoàng Thiên nâng giỏ mây lên.

    Thuộc hạ vội đỡ lấy, đặt ngay ngắn lên bàn.

    Tề Đông đưa tay chọn một trái, ăn thử.....

    _ …

    Ừm… rất ngọt.

    - Ông khẽ nói.

    Diệu Nghi bĩu môi, thở dài rất nhẹ, giọng mang theo chút than thở trẻ con:

    _ Gia phong nhà gia gia thật nghiêm a~…

    Để luyện tính tự giác mà sách nặng như vậy cũng phải tự bê cả một đoạn đường dài, đầy người đi qua mà không ai được phép giúp.

    Trẻ con cũng không được ngoại lệ, làm Nghi Nghi bê muốn rụng tay luôn a~

    Tề Đông khẽ nhướng mày.....

    Hai thuộc hạ trong phòng liếc nhìn sắc mặt ông, trong lòng không khỏi thầm nghĩ:

    “Là kẻ nào mà lại không có mắt vậy chứ?”

    _

    Sau này ta sẽ chỉnh sửa lại nguyên tắc.- Tề Đông chậm rãi nói, giọng không nặng cũng không nhẹ.

    _ Gia gia, con có vài chỗ không hiểu trong sách, ông giúp giải thích cho con nha.- Tinh Nhi lên tiếng.

    _ Các con đến phòng sách trước đi.

    Ta giải quyết nốt vài việc rồi đến.

    Đồ không cần cầm theo, một lát gia gia sẽ mang qua.- Tề Đông nói, giọng ôn tồn.

    _ Vâng ạ, vậy bọn con chờ gia gia.

    Tề Đông khẽ gật đầu.....

    Sau khi ba đứa trẻ rời đi, căn phòng lại trở về vẻ yên tĩnh ban đầu.

    Một trong hai thuộc hạ quay sang nhìn ông.....

    _ Tề Đông gia, có cần thuộc hạ đi xử lý không ạ?

    _ Không gấp.- Tề Đông đáp, giọng điềm đạm.- Chuyện này chờ Tiêu tỉ về, để cô ấy xử lý

    Ba đứa trẻ vào trước phòng sách......Cửa phòng không đóng hẳn, chỉ khép hờ.....

    Diệu Nghi và Hoàng Thiên tò mò đi quanh xem mấy bức thư pháp treo trên tường.

    Tinh Nhi hạ giọng, nhìn Diệu Nghi:

    _ Nghi Nghi, em cố ý giúp chị tố cáo sao?

    Diệu Nghi khẽ lắc đầu.

    _ Em không tố cáo.

    Em chỉ không biết đó có thật sự là gia phong mà Tề gia gia đặt ra hay không thôi.....

    Ở nhà, dù ba mẹ dạy bọn em phải tự lập nhiều việc, nhưng những chuyện quá sức thì chưa bao giờ xảy ra....

    Nếu đó thật sự là nguyên tắc của Tề gia gia… thì nghiêm khắc quá a~

    Tinh Nhi nghiêng đầu suy nghĩ:

    _ Nhưng nếu không phải thì sao?

    _ Em cũng nghĩ là không phải a~ .... chị nhớ 2 thuộc hạ thúc thúc trong thư phòng không ?

    Họ đâu có đối xử với chúng ta giống mấy người ngoài hành lang đâu .

    Hoàng Thiên đứng bên cửa sổ, quay đầu lại, chớp mắt nói rất tự nhiên:

    _ Hơn nữa nếu là gia quy của Tề gia gia thì chỉ nên áp dụng với người nhà thôi.

    Em và chị Nghi là khách mà cũng bị đối đãi như vậy - Nhóc ngừng một nhịp, rồi giọng vẫn rất bình thản nói tiếp - Theo em thấy thì có kẻ sắp tiêu đời rồi.

    _ Nhưng nếu Tề gia gia phạt họ, khiến họ ghi hận, càng làm khó Tiêu bà bà với chị thì sao? – Tinh Nhi ngập ngừng

    _ Ba mẹ bọn em dạy bọn em phải lễ phép với người lớn, dù là thuộc hạ trong nhà cũng không được hỗn....

    Nhưng ba mẹ cũng nói, lễ phép không có nghĩa là để người ta ức hiếp mình.

    Papa hay nói, trong nhà ai là chủ thì phải có dáng của chủ.

    Chị Tinh Nhi theo họ Tề rồi, là Tề đại tiểu thư mà.

    Giống như em ở nhà vậy đó, chị là chủ, bọn họ không được bắt nạt chị.

    _ Đúng đó chị Tinh Nhi, giờ thân phận của chị khác rồi.Chị nhịn vậy, gia gia với các bà bà sẽ lo lắm....

    Mà em thấy… mấy người đó cũng không phải nhịn là họ sẽ tốt hơn đâu. – Hoàng Thiên nói

    _ Vậy chị phải làm sao mới đúng ? – Tinh Nhi cũng nghiêm túc hỏi

    _ Chúng ta đều là trẻ con , chúng ta không cần làm gì cả a~.

    Chị chỉ cần giống em ban nãy, cảm thấy quá sức thì cứ nói ra, cứ cảm thán 1 vài câu.

    Nếu Tề gia gia thật lòng thương chị, chắc chắn sẽ đòi công đạo thay chị a~ - Diệu Nghi nháy mắt

    Tinh Nhi nghe xong khẽ bật cười, nỗi lo trong lòng như được xua đi bớt một phần.

    Đúng lúc ấy, Tề Đông đã đứng trước cửa phòng sách từ lúc nào.

    Cửa khép hờ, bên trong vang ra giọng nói trẻ con không hề che giấu.

    Ông dừng bước, không vào ngay.Trong lòng khẽ bật cười: “Đây còn là hai đứa trẻ mới bốn tuổi không đây?”

    Ánh mắt ông trầm xuống, mang theo chút cảm khái.

    “Gia đình bên Hoàng Long… dạy con đối mặt với vấn đề bằng cách dùng dao mềm sao?

    Nhưng hình như cách dạy này .... không tệ .

    Ở thế giới ngầm vốn không thể dạy con theo cách thông thường, có lẽ sau này cũng nên dạy Tinh Nhi như vậy “

    _ Chị Tinh Nhi, chữ này đẹp quá – Hoàng Thiên nói

    _ Ừ, là Tề gia gia viết đó – Tinh Nhi mỉm cười tự hào

    _ Tề gia gia thật giỏi a~ - Diệu Nghi nói

    _ Sao hả ?

    Muốn học viết thư pháp sao ?

    ...

    Sau đó, cánh cửa phòng sách khẽ động.....

    Tề Đông bước vào......

    Hai thuộc hạ theo sau, một người cẩn thận đặt chồng sách lên bàn dài ở giữa phòng, người còn lại đặt giỏ dâu tây sang một bên, động tác gọn gàng, cung kính.

    Mọi thứ được bày ra ngay ngắn, không dư thừa, cũng không chậm trễ.....

    Ba đứa trẻ quay đầu lại.

    _ Gia gia.

    Tinh Nhi lên tiếng trước, lễ phép chào......

    Tề Đông khẽ gật đầu, ánh mắt lướt qua bọn trẻ, rồi dừng lại ở mấy bức thư pháp treo trên tường.

    Ông không nói gì, chỉ nhìn thêm một lát, như thể đang xem lại chính nét bút của mình.

    Hoàng Thiên đứng gần bàn nhất, ánh mắt vẫn chưa rời khỏi một bức chữ.

    Nhóc do dự một chút, rồi mới quay sang, hỏi rất nhỏ nhưng rõ ràng:

    _ Con muốn thử học… có được không ạ?

    Câu hỏi không mang theo sự nài nỉ, cũng không hề bốc đồng.

    Chỉ là một lời xin phép đúng mực.....

    Tề Đông nhìn nhóc vài giây.

    _ Viết thư pháp không phải trò chơi.- Ông nói chậm rãi.- Phải ngồi yên được, chịu được tĩnh.

    Hoàng Thiên gật đầu ngay:

    _ Dạ.

    Diệu Nghi đứng bên cạnh nghe vậy liền chen vào, giọng vui vẻ:

    _ Con cũng ngồi được a~ nhưng chắc chỉ được một lúc thôi.

    Tinh Nhi không nói gì, chỉ đứng thẳng người, hai tay đặt ngay ngắn trước bụng, ánh mắt lộ rõ sự chờ mong.....Tề Đông nhìn cả ba đứa trẻ, rồi quay sang thuộc hạ:

    _ Chuẩn bị giấy, nghiên mực và bút.- Giọng ông không cao, nhưng dứt khoát.

    Hai thuộc hạ lập tức lui ra chuẩn bị......

    Tề Đông kéo ghế ngồi xuống bên bàn, ra hiệu cho bọn trẻ lại gần.

    _ Ngồi xuống.

    Ba đứa làm theo.....

    Giấy được trải ra, nghiên mực đặt sang một bên.

    Mùi mực nhè nhẹ lan trong không gian yên tĩnh của phòng sách.

    _ Viết thư pháp không phải để so ai giỏi hơn.- Tề Đông nói.- Là để học nhẫn nại.

    Ông đặt bút xuống bàn, đẩy về phía bọn trẻ.

    _ Mỗi người một tờ.....

    Viết chậm cũng được.

    Xấu cũng không sao.

    Diệu Nghi lần này không ngọ nguậy nữa, nghiêm túc ngồi thẳng....

    Tinh Nhi hít sâu một hơi, thả lỏng vai.....

    Hoàng Thiên cầm bút, ánh mắt tập trung.....

    Trong phòng sách, chỉ còn lại tiếng bút chạm giấy rất khẽ , chậm, đều và yên tĩnh.....

    Cứ thế, Tề Đông kiên nhẫn dạy cho cả ba đứa trẻ.

    Không thiên vị, không thúc ép, chỉ lặng lẽ ngồi bên cạnh, chỉnh từng nét bút, nhắc từng lần đặt tay......

    Trước khi Diệu Nghi và Hoàng Thiên ra về, cả hai còn nghiêm túc hứa rằng mỗi cuối tuần đều sẽ đến học viết thư pháp.....

    Tề Đông không phản đối.....

    Ông cùng Tinh Nhi tiễn bọn trẻ ra xe.

    Nhìn bọn trẻ, ông chỉ khẽ dặn một câu rất nhẹ:

    _ Học gì cũng được, nhớ giữ cho tâm mình yên.

    Hai đứa trẻ đồng thanh đáp lời.... sau đó chào ông rồi lên xe đi về .....
     
    Back
    Top Bottom