Cập nhật mới

Khác Căn Phòng Đỏ 7 Vong Linh

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
389625027-256-k150225.jpg

Căn Phòng Đỏ 7 Vong Linh
Tác giả: Kitty-KA
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Đọc rồi biết



bíẩn​
 
Căn Phòng Đỏ 7 Vong Linh
Chương 1- Căn Phòng Đỏ


Phan Hoàng Lạc và Trần Tường Gia đứng trước cánh cổng trường mới, nơi họ sắp bắt đầu một hành trình mà không ai trong số họ lường trước được.

Trường Hồng Quang là một ngôi trường danh tiếng, cơ sở vật chất hiện đại và khuôn viên rộng lớn.

Mọi thứ đều mới, từ những dãy hành lang sáng loáng đến các phòng học khang trang.

Nhưng giữa vẻ hoàn hảo ấy, có một điều không hài hòa: một căn phòng có ánh sáng đỏ nằm ở góc cuối hành lang tầng ba.

“Trông nó không giống phần còn lại của trường.”

Hoàng Lạc nhận xét, mắt hướng về phía căn phòng ấy.

Tường Gia gật đầu.

“Cảm giác như nó không thuộc về nơi này.”

Ngay từ buổi đầu nhập học, họ đã nghe những lời xì xào về căn phòng đỏ.

Không ai biết chính xác nó dùng để làm gì, vì giáo viên và ban giám hiệu đều né tránh nhắc đến.

Nhưng điều đáng sợ hơn cả là những vụ mất tích bí ẩn từng xảy ra trong trường.

Học sinh biến mất mà không để lại dấu vết, hồ sơ của họ cũng bị xóa sạch, như thể họ chưa từng tồn tại.

“Lạc, mày nghĩ những vụ mất tích có liên quan đến căn phòng đỏ không?”

Tường Gia hỏi.

Hoàng Lạc không trả lời ngay.

Cậu nhớ lại gương mặt kỳ lạ của một số học sinh khi họ lướt qua căn phòng ấy—vẻ sợ hãi pha lẫn lo lắng.

Một số người cố tình tránh nhìn về hướng đó, như thể sợ bị nó cuốn vào.

“Có thể.”

Cậu đáp khẽ.

Và rồi, chuông báo hiệu giờ vào lớp vang lên, kéo họ trở lại thực tại.

Nhưng ngay khi quay lưng bước đi, Hoàng Lạc cảm giác như có nhiều đôi mắt dõi theo hai người vậy, những đôi mắt vô hình trong căn phòng đó.
 
Căn Phòng Đỏ 7 Vong Linh
Chương 2: Tiếng vọng từ bóng tối


Buổi chiều hôm đó, khi mặt trời dần buông xuống, Hoàng Lạc và Tường Gia đi dọc hành lang tầng hai để quan sát thêm về ngôi trường mới.

Cả hai vẫn chưa hết bận tâm về căn phòng đỏ bí ẩn và những vụ mất tích kỳ lạ.

“Mày thấy lạ không?

Ai cũng né tránh nói về nó.”

Tường Gia thì thầm.

Hoàng Lạc gật đầu.

“Cứ như họ sợ nó.”

“Hoặc họ biết điều gì đó mà chúng ta chưa biết.”

Một giọng nói vang lên từ sau lưng, khiến cả hai giật mình.

Họ quay lại.

Đứng trước họ là một cậu bạn với mái tóc hơi rối, áo hoodie màu tối che khuất một phần gương mặt, và đôi mắt ánh lên sự tinh quái pha lẫn thận trọng.

“Xin lỗi, nhưng tớ nghe thấy cuộc trò chuyện của các cậu.”

Cậu ta nhún vai.

“Tên tớ là Huỳnh Lâm Kha.”

Hoàng Lạc và Tường Gia nhìn nhau, cảnh giác.

“Cậu cũng để ý đến căn phòng đỏ?”

Hoàng Lạc hỏi.

Lâm Kha gật đầu, rồi hạ giọng: “Không chỉ để ý.

Tớ từng thấy… thứ gì đó trong đó.”

Câu nói ấy khiến không khí trầm xuống ngay lập tức.

Tường Gia khoanh tay, dò xét.

“Thứ gì?”

Lâm Kha chậm rãi nói: “Một giọng nói.

Một tiếng thì thầm.

Và… tớ nghĩ nó không thuộc về thế giới này.”

Hoàng Lạc cảm thấy sống lưng lạnh buốt.

Cậu đã nghi ngờ có điều gì đó siêu nhiên ẩn giấu trong căn phòng đó, nhưng đây là lần đầu tiên có người xác nhận điều ấy.

“Vậy cậu có muốn quay lại đó không?”

Lâm Kha đột nhiên hỏi, ánh mắt sáng lên.

Tường Gia nhíu mày.

“Ý cậu là… ngay bây giờ?”

Lâm Kha cười nhẹ.

“Tại sao không?”

Hoàng Lạc hít sâu, nhìn về phía cuối hành lang, nơi căn phòng đỏ lặng lẽ nằm đó như một lời mời gọi từ bóng tối.

“Đi thôi.”

---

Khi ba người đứng trước cánh cửa đỏ, mọi thứ trở nên im ắng đến đáng sợ.

Không gian như chìm vào một khoảng lặng kỳ quái, không còn tiếng gió, không còn tiếng bước chân của những học sinh khác.

Lâm Kha chạm vào nắm cửa.

Nó không khóa.

Cánh cửa mở ra, để lộ một căn phòng trống rỗng, chỉ có một tấm gương lớn đặt giữa phòng.

Ánh sáng đỏ nhàn nhạt phủ lên mọi thứ, tạo cảm giác như họ đang bước vào một không gian bị mắc kẹt giữa hai thế giới.

Và rồi…

“Các cậu có thể nghe thấy tôi không?”

Một giọng nói mơ hồ vang lên, không đến từ bất kỳ hướng nào, mà như vọng ra từ chính tấm gương trước mặt họ.

Một cái bóng dần hiện lên trong gương—một thiếu niên với mái tóc dài che nửa khuôn mặt, ánh mắt đượm buồn nhưng chứa đầy sự ám ảnh.

“Tôi là Huyễn Âm.”

Không khí trong phòng bỗng trở nên nặng nề hơn.

Hoàng Lạc cảm thấy trái tim mình đập mạnh, như thể linh hồn của chính cậu đang bị giọng nói ấy kéo vào một nơi xa lạ.

Lâm Kha khẽ nuốt nước bọt, nhưng cố gắng giữ bình tĩnh.

“Cậu là… một vong linh?”

Huyễn Âm chậm rãi gật đầu.

“Tôi là một trong bảy thực thể thống trị nơi này.”

Tường Gia cau mày.

“Thống trị?”

Huyễn Âm khẽ cười, nhưng nụ cười ấy lạnh lẽo đến mức khiến người ta rùng mình.

“Chúng tôi không bị mắc kẹt.

Chúng tôi ở đây để săn lùng.”

Ba người ngay lập tức lùi lại, nhưng cánh cửa sau lưng đã đóng sập lại từ lúc nào.

“Tôi là kẻ yếu nhất.”

Giọng nói của Huyễn Âm dần méo mó.

“Nhưng dù yếu, tôi vẫn có thể khiến các cậu biến mất… như những kẻ trước đó.”

Bóng tối trong phòng bắt đầu xoáy động.

Một giọng hát vang lên, như vọng ra từ chính tâm trí họ.

Hoàng Lạc cảm thấy đầu óc quay cuồng, khung cảnh trước mắt bắt đầu vặn vẹo.

Cậu nghe thấy giọng nói của mẹ mình, thì thầm đầy lo lắng.

“…Lạc à… về nhà đi con…”

Cậu khựng lại, đôi mắt mờ đi.

Nhưng một bàn tay mạnh mẽ bấu chặt vào vai cậu.

“Đừng nghe nó!”

Giọng của Tường Gia kéo cậu về thực tại.

Lâm Kha đã nhanh chóng bịt tai lại bằng một mảnh vải, mắt cậu ta ánh lên vẻ sắc bén.

“Đây là ảo giác!

Nó thao túng tâm trí chúng ta!”

Hoàng Lạc cắn chặt răng, lắc mạnh đầu để xua đi âm thanh trong tâm trí.

Khi cậu tập trung lại, hình bóng của Huyễn Âm trong gương bắt đầu trở nên nhạt dần.

Tường Gia lập tức hiểu ra.

“Nếu chúng ta không để nó điều khiển suy nghĩ, nó sẽ yếu đi!”

“Dễ nói hơn làm.”

Lâm Kha nhìn Hoàng Lạc, giọng căng thẳng.

“Chúng ta cần một cách mạnh hơn để trục xuất nó.”

Trong lúc tuyệt vọng, Hoàng Lạc nhớ đến những ghi chép cậu đọc được về ma quỷ: âm thanh có thể bị xua đuổi bởi một thứ còn mạnh hơn.

“Tiếng động!”

Cậu nói nhanh.

“Chúng ta phải tạo ra âm thanh lớn hơn để phá vỡ sự ảnh hưởng của nó!”

Không chần chừ, cả ba hét lên, đập mạnh vào tường, tạo ra những tiếng động lớn vang vọng khắp căn phòng.

Huyễn Âm rít lên trong đau đớn.

Hình dạng của nó trong gương rung lắc dữ dội, rồi tan biến thành từng mảnh vỡ.

Cánh cửa phía sau họ bật mở.

Không ai dám nán lại lâu hơn.

Ba người lao ra ngoài, thở dốc.

Họ đã chiến thắng—nhưng đồng thời, họ cũng nhận ra một điều khủng khiếp:

Vẫn còn sáu vong linh nữa đang chờ đợi họ.
 
Căn Phòng Đỏ 7 Vong Linh
Chương 3: Lời Nguyền Trong Gương


Hoàng Lạc đứng lặng trước căn phòng đỏ.

Từ khe cửa, ánh sáng đỏ rực hắt ra, soi rọi hành lang dài.

Căn phòng này… nó như một thực thể sống, không ngừng biến đổi.

Mấy ngày qua, những hiện tượng kỳ quái trong trường đã trở nên nghiêm trọng hơn.

Những vệt máu bí ẩn xuất hiện trên tường, học sinh bị ám ảnh bởi những giấc mơ kỳ lạ, một số người còn đột ngột phát bệnh không rõ nguyên nhân.

Đêm nay, ánh sáng đỏ không còn hắt ra hành lang nữa.

Nó hội tụ về một hướng—cánh cửa nhà kho cũ.

Tường Gia nhìn Hoàng Lạc, giọng trầm xuống:

“Có gì đó đang chờ chúng ta bên trong.”

Lâm Kha siết chặt con dao bạc trong tay.

Cậu không nói gì, nhưng ánh mắt đầy cảnh giác.

Cạch.

Cánh cửa nhà kho mở ra.

Bóng tối bên trong sâu thẳm như một vực thẳm không đáy.

Ánh đèn pin quét qua, soi rõ căn phòng phủ đầy bụi bặm.

Những giá sách cũ, hộp gỗ mục nát… nhưng điều đáng chú ý nhất là một chiếc gương lớn, đặt ngay ngắn ở trung tâm.

Mặt kính có vết nứt, phản chiếu méo mó hình ảnh của ba người.

Nhưng điều kinh hoàng hơn—có một bóng đen đang đứng sau họ.

Hoàng Lạc quay phắt lại.

Không có ai.

Trong gương, bóng đen vẫn ở đó.

Một giọng nói khàn đặc vang lên, như vọng từ nơi xa xôi đầy oán hận:

“Các ngươi… cũng sẽ như ta thôi…”

ẦM!

Mặt kính vỡ toang.

Một luồng khí đen tuôn ra, quấn chặt lấy căn phòng.

Hơi lạnh cắt da bao trùm, bóng đen trong gương dần hiện rõ—một thực thể không có hình dạng cố định, nhưng hai hốc mắt đỏ rực như than cháy.

Oán Linh gào lên, giọng đầy căm phẫn:

“Ta đã chết… nhưng ta không thể đi…

Không ai lắng nghe ta…

Không ai cứu ta…”

Hình ảnh trong gương biến đổi.

Một cô gái mặc đồng phục cũ, tóc rũ rượi, khuôn mặt đầy máu, đôi mắt mở trừng trừng nhìn thẳng vào ba người.

Bỗng nhiên, cảnh vật xung quanh méo mó.

Hoàng Lạc và nhóm bạn bị kéo vào một ký ức xa xưa.

Một căn phòng tối…

Một nữ sinh bị nhốt trong đây…

Cô ta đập cửa, gào khóc… nhưng không ai nghe thấy.

Thời gian trôi qua…

Không ai mở cửa…

Không ai cứu cô ấy…

Và rồi, cô chết trong oán hận.

Ký ức vụt tắt.

Cả ba giật mình nhận ra mình vẫn đang ở trong nhà kho.

Nhưng giờ đây, không khí ngập tràn oán khí, bóng đen lơ lửng trước mặt họ, hình dạng ngày càng dữ tợn.

Lâm Kha lùi lại một bước, tim đập mạnh.

“Nó không đơn thuần là một con ma… nó là một lời nguyền sống.”

ẦM!

Bóng đen lao tới, nhắm thẳng vào Hoàng Lạc.

BỐP!

Hoàng Lạc bị hất văng ra, lưng đập mạnh vào bức tường gỗ.

Một cơn đau nhói chạy dọc cơ thể, khóe miệng rỉ máu.

Tường Gia vội rút lá bùa ra, niệm chú và ném về phía Oán Linh.

Lá bùa cháy rực… nhưng chỉ trong vài giây, nó bị oán khí nuốt chửng.

Lâm Kha nghiến răng, vung con dao bạc chém thẳng vào bóng đen.

Xoẹt!

Nhát chém xuyên qua… nhưng không gây tổn thương.

Ngay lập tức, một bàn tay đen thui vươn ra từ bóng tối, bóp chặt cổ Lâm Kha.

Cậu giãy giụa, mắt trợn trừng vì thiếu oxy.

“Chết tiệt…

Nó mạnh quá!”

Hoàng Lạc loạng choạng đứng dậy.

Không thể cứ đánh bừa như thế này được!

Họ cần một cách khác.

Bỗng…

ánh mắt Hoàng Lạc dừng lại trên ánh sáng đỏ vẫn đang hắt ra từ căn phòng đỏ.

Nếu ánh sáng này xuất hiện mỗi khi có một thực thể mạnh thức tỉnh…

Thì nó cũng có thể trục xuất chúng.

Cậu hét lên: “Tường Gia!

Chuông Hồn Thanh!”

Tường Gia lập tức hiểu ra.

Cậu lôi trong túi ra một chiếc chuông nhỏ màu bạc, lắc mạnh.

Leng keng!

Tiếng chuông vang lên, trong trẻo và chói tai.

Oán Linh rú lên đau đớn.

Bóng đen méo mó, lắc lư dữ dội.

Lâm Kha thoát khỏi vòng siết, ngã xuống đất, thở hổn hển.

Nhưng chưa hết.

Cánh cửa nhà kho đột ngột đóng sầm lại, không khí càng trở nên ngột ngạt.

Oán Linh vẫn chưa biến mất.

Hoàng Lạc siết chặt nắm tay.

Chỉ dùng chuông thôi là chưa đủ.

Cậu nhìn thẳng vào thực thể.

“Ngươi muốn trả thù… nhưng ngay cả kẻ khiến ngươi oán hận cũng đã không còn.

Ngươi cứ thế mà hại người vô tội sao?”

Oán Linh gầm lên, nhưng dường như chao đảo.

Quá khứ của nó… cái chết của nó… nỗi oán hận của nó…

Đó là điểm yếu.

Tường Gia nhanh chóng lấy tấm gương vỡ từ dưới đất, đưa về phía Oán Linh.

“Tự nhìn lại mình đi!”

Trong gương… không còn là bóng đen đáng sợ nữa.

Mà là khuôn mặt của cô gái năm xưa—nhợt nhạt, hoảng loạn, nước mắt lăn dài.

“Ta… ta…”

Bóng đen run rẩy, thân thể dần tan rã.

Leng keng…

Tiếng chuông ngân lên lần cuối.

ẦM!

Một tiếng nổ vang lên.

Oán Linh biến mất.

Cả ba ngồi bệt xuống sàn, thở dốc.

Lâm Kha vẫn còn run rẩy, nhưng ánh mắt đã trở lại bình thường.

“Mình… còn sống.”

Tường Gia lặng lẽ nhìn vào mảnh gương cuối cùng, nơi hình ảnh của cô gái đã mờ dần.

Hoàng Lạc không nói gì.

Cậu quay đầu nhìn về phía cuối hành lang.

Cánh cửa căn phòng đỏ…

Vẫn chưa đóng lại.

Họ biết… mọi chuyện vẫn chưa kết thúc.

Oán Linh chỉ là một phần trong số bảy vong linh.

Và những cơn ác mộng… mới chỉ bắt đầu.
 
Căn Phòng Đỏ 7 Vong Linh
Chương 4: Tiếng Khóc Trong Đêm


Sau trận chiến với Oán Linh, cả ba người đều bị thương.

Để tránh nguy hiểm, họ tạm nghỉ trong một phòng học cũ bị bỏ hoang.

Không gian tĩnh lặng, nhưng ngay trong đêm, một âm thanh kỳ lạ vang lên.

Lạc mở mắt.

Căn phòng tối đen, chỉ có ánh sáng yếu ớt từ bên ngoài hắt vào.

Ban đầu, cậu nghĩ mình nghe nhầm, nhưng tiếng khóc vẫn văng vẳng, đều đặn và đầy bi thương.

Gia nằm gần đó cũng đã tỉnh, lặng lẽ lắng nghe.

Kha chống tay ngồi dậy, giọng khàn đặc

"Nghe thấy không?"

Gia gật đầu.

Lạc không nói gì, chỉ nhìn chằm chằm ra cửa sổ.

Tiếng khóc mỗi lúc một rõ hơn, như thể nó đang đến gần.

Một cơn gió lạnh lướt qua, làm những tấm rèm cũ kỹ khẽ lay động.

Tiếng khóc phát ra từ hành lang.

Chậm rãi, Lạc đứng dậy, cầm chắc chiếc Chuông Hồn Thanh bên người.

Gia và Kha cũng theo sau, ánh mắt cảnh giác.

Họ bước ra hành lang.

Không khí lạnh buốt, không có lấy một bóng người.

Nhưng dấu hiệu bất thường rất rõ ràng—hơi nước đọng trên kính cửa sổ bị nhòe đi bởi những vệt nước chảy dài, giống như ai đó đã khóc suốt nhiều giờ liền.

Tiếng khóc vẫn tiếp tục.

Lạc hít sâu, cố gắng trấn tĩnh

"Không được để bị ảnh hưởng.

Dạ Lệ không tấn công ngay, nó sẽ làm chúng ta suy sụp trước đã."

Kha cười nhạt, dù sắc mặt đã tái đi phần nào

"Cứ như đang thử thách tinh thần vậy."

Gia cau mày, đưa tay lên tai

"Tao nghe thấy tiếng chân."

Lạc lập tức nín thở.

Giữa những âm thanh rền rĩ kia, một tiếng bước chân chậm rãi, nhẹ nhàng vang lên.

Không nhanh, không mạnh, nhưng đều đặn, như thể có ai đó đang lặng lẽ đi qua hành lang.

Rồi họ thấy nó.

Một bóng dáng mờ ảo, khoác trên mình bộ váy trắng, tóc dài che khuất khuôn mặt.

Nó đứng đó, bất động giữa hành lang.

Những giọt nước đen ngòm nhỏ xuống từ gương mặt vô hình, thấm đẫm nền gạch lạnh lẽo.

Dạ Lệ.

Gia siết chặt Chuông Hồn Thanh, nhưng tay cô hơi run.

Lạc chớp mắt, cố giữ bình tĩnh.

Kha khẽ lùi lại, sẵn sàng phản ứng khi cần thiết.

Bóng trắng ngẩng đầu.

Lần này, dù tóc vẫn che khuất gần hết gương mặt, nhưng cả ba đều thấy một đôi mắt rỗng hoác, những giọt lệ đen vẫn không ngừng rơi.

Lạc siết chặt chuông trong tay

"Chúng ta phải khiến nó biến mất trước khi tinh thần bị ảnh hưởng quá sâu."

Gia lập tức lắc mạnh chuông.

Tiếng vang thanh thoát xé tan không gian, làm bóng trắng run lên.

Nó khẽ lùi lại, nhưng tiếng khóc không dừng mà càng trở nên thê lương hơn.

Bóng trắng giơ tay lên.

Trong khoảnh khắc, cả ba người đều thấy trước mắt mình mờ đi.

Những hình ảnh xa lạ hiện lên—một cô gái trẻ mỉm cười, nhưng trong đôi mắt lại ánh lên vẻ lạnh lùng.

Một người khác run rẩy quỳ dưới chân cô, cầu xin điều gì đó.

Nhưng cô gái ấy chỉ nghiêng đầu, thì thầm điều gì đó trước khi bỏ đi, để lại phía sau một cơ thể lạnh ngắt.

Lạc giật mình, thoát khỏi ảo giác.

Dạ Lệ từng là một con người, một cô gái có vẻ ngoài hiền lành nhưng lại đầy toan tính.

Cô ta từng khiến nhiều người rơi vào tuyệt vọng, cho đến khi chính bản thân cũng bị cuốn vào bi kịch của chính mình.

Và giờ đây, cô ta chỉ còn lại nỗi đau và những giọt nước mắt không bao giờ ngừng rơi.

Tiếng khóc mỗi lúc một to hơn, như muốn nhấn chìm tất cả.

Kha bịt chặt tai, Gia lùi lại một bước, nhưng Lạc nghiến răng, giơ cao chiếc chuông và rung mạnh.

Âm thanh trong trẻo vang lên lần nữa, xuyên qua màn đêm.

Dạ Lệ lùi dần, thân hình nhạt nhòa.

Nhưng rồi, một tiếng niệm chú vang lên, hòa vào không gian.

Một người con gái xuất hiện.

Cô mặc bộ quần áo đơn giản, nhưng ánh mắt sắc sảo, tay cầm một vật gì đó phát ra ánh sáng yếu ớt.

Dạ Lệ giật mình, cố lùi xa hơn, nhưng cô gái ấy chỉ nhếch môi

"Ngươi đã khóc đủ rồi."

Cô bước lên, tay ném một ít tro trắng xuống đất.

Tro bay lên, tạo thành một vòng sáng bao quanh Dạ Lệ.

Tiếng khóc dần nhỏ lại.

Lạc nhận ra, đây là tro sen trắng—một vật có thể trấn hồn vong linh.

Gia thở dốc, nhìn người mới đến

"Cô là ai?"

Cô gái không trả lời ngay, chỉ nhìn Dạ Lệ lần cuối.

Bóng trắng đã mờ đi gần hết, trước khi tan thành những hạt sáng yếu ớt rồi biến mất.

Lúc này, cô mới quay lại, nở một nụ cười nhẹ

"Tôi là người có thể giúp các cậu."
 
Căn Phòng Đỏ 7 Vong Linh
Chương 5: Cơn Gió Mang Theo Cái Chết


Buổi sáng hôm ấy, bầu không khí trong trường tưởng chừng bình thường sau trận chiến với Dạ Lệ.

Phan Hoàng Lạc, Trần Tường Gia và Huỳnh Lâm Kha đã dần làm quen với Nguyễn Hắc Linh – cô gái bí ẩn xuất hiện vào đêm đó và giúp họ tiêu diệt vong linh.

Linh có vẻ hiểu rất rõ về những thực thể siêu nhiên, nhưng quá khứ của cô vẫn là một ẩn số.

Gần cuối tiết ba, gió lạnh bất ngờ lùa vào lớp học.

Ban đầu, chỉ là một cơn gió nhẹ, nhưng chẳng bao lâu, nó trở nên bất thường.

Cửa sổ rung lên, rèm cửa giật mạnh như có ai kéo.

Không khí trong lớp trở nên nặng nề, mang theo cảm giác ngột ngạt đến khó chịu.

Huỳnh Lâm Kha cảm thấy một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng.

Tường Gia nhìn quanh, nhận ra hơi thở của mình trở nên nặng nề.

Cả lớp bắt đầu xôn xao, vài học sinh rùng mình vì đột nhiên thấy lạnh dù bên ngoài trời vẫn sáng.

Lạc thì thầm

"Chuyện này… giống như lần trước."

Nguyễn Hắc Linh lặng lẽ quan sát.

Mắt cô thoáng qua một tia cảnh giác, rồi khẽ cất giọng

"Có thứ gì đó đang đến."

Một cơn gió mạnh thổi qua hành lang, mang theo tiếng rít khe khẽ.

Từ những ô cửa kính, hình ảnh méo mó phản chiếu những gương mặt nhợt nhạt, như thể có hàng trăm linh hồn đang bị cuốn vào cơn gió vô hình.

Một âm thanh rền rĩ vang lên, tựa như tiếng khóc than của những kẻ chết oan.

Tử Phong đã xuất hiện.

Lần này, vong linh không có hình dạng rõ ràng, mà chỉ là một cơn gió mang theo bóng tối, cuốn trôi mọi sự sống xung quanh.

Bất cứ nơi nào nó lướt qua, cây cối bên ngoài héo úa, chim chóc đột ngột im bặt.

Học sinh trong lớp bắt đầu cảm thấy khó thở, một số người ôm lấy đầu vì những tiếng vọng lạ vang lên trong tâm trí họ.

Tường Gia nghiến răng

"Nó mạnh hơn cả Dạ Lệ…"

Hắc Linh lùi lại một bước, rút ra một lá bùa màu đỏ có ký tự cổ.

Cô nhanh chóng đưa mắt ra hiệu cho ba người kia

"Không thể để nó tiếp tục lan rộng."

Lạc hiểu ý, lập tức lấy ra Chuông Hồn Thanh.

Nhưng ngay khi cậu định rung chuông, một luồng gió mạnh ập đến, hất tung mọi thứ.

Những quyển sách trên bàn bay tán loạn, đèn trần chớp nháy liên tục rồi vụt tắt.

Một tiếng rít sắc lạnh vang lên, rồi một giọng nói yếu ớt cất lên từ trong cơn gió

"Các người… cũng sẽ… biến mất…"

Ngay lập tức, Lạc cảm thấy một cơn đau nhói trong đầu, như thể có hàng trăm giọng nói đang thì thầm bên tai cậu.

Những ký ức lộn xộn hiện lên trong tâm trí, những hình ảnh của những người đã chết – khuôn mặt nhợt nhạt, đôi mắt trống rỗng, những bàn tay chìa ra trong tuyệt vọng.

Kha vội lao đến giữ lấy vai cậu

"Đừng nghe nó!"

Nhưng chưa kịp làm gì, một cơn gió xoáy mạnh cuốn lấy cả bốn người, kéo họ ra khỏi lớp học.

Khi định thần lại, họ đã đứng giữa hành lang tối mịt, nơi chỉ có những ô cửa sổ phản chiếu bóng người méo mó.

Hắc Linh xiết chặt lá bùa trong tay

"Nó đang cố giam chúng ta lại."

Không gian xung quanh dường như méo mó, như thể họ đã bước vào một nơi hoàn toàn khác.

Mặt sàn lạnh lẽo, hành lang kéo dài vô tận.

Những âm thanh rì rầm vang lên khắp nơi – tiếng khóc, tiếng than oán, tiếng bước chân vô hình lướt qua.

Tường Gia rút ra một tấm gương nhỏ – Gương Mặt Trăng – rồi giơ lên.

Từ trong gương, hình ảnh phản chiếu một cơn lốc xoáy đen kịt, bên trong là hàng trăm bóng người đang giãy giụa.

Hắc Linh cau mày

"Nó không phải một linh hồn đơn lẻ.

Nó là tàn dư của hàng trăm vong hồn bị oán khí trói buộc."

Lạc gật đầu, siết chặt Chuông Hồn Thanh

"Vậy chỉ cần giải thoát chúng, nó sẽ biến mất?"

"Không đơn giản vậy đâu.

Nếu không làm đúng cách, nó sẽ tiến hóa thành một thứ còn tệ hơn."

Cơn gió lại rít lên, mạnh hơn, dữ dội hơn.

Những bóng đen từ cửa sổ bắt đầu lao ra, nhập vào cơn lốc.

Không còn nghi ngờ gì nữa, Tử Phong đang hấp thụ thêm oán khí, có thể sẽ tiến hóa thành Phong Ma Hủy Diệt bất cứ lúc nào.

Linh nhanh chóng ném lá bùa trong tay về phía trước.

Lá bùa bốc cháy giữa không trung, tạo thành một luồng sáng đỏ rực.

Trong giây lát, cơn gió bị chặn lại, những bóng đen trong lốc xoáy lộ rõ hình dạng.

Lạc không bỏ lỡ cơ hội, lập tức rung Chuông Hồn Thanh.

Tiếng chuông vang lên giữa không gian méo mó, lan tỏa ra như làn sóng.

Những linh hồn trong gió co rút lại, một số bắt đầu tan biến.

Kha và Gia cũng không chần chừ.

Gia giơ Gương Mặt Trăng về phía trước, trong khi Kha rút ra một thanh gỗ nhỏ, rắc tro sen trắng xuống nền đất.

Tử Phong thét lên trong giận dữ.

Cơn gió xoáy điên cuồng, cố gắng nuốt chửng mọi thứ.

Nhưng ánh sáng từ lá bùa, tiếng chuông thanh tẩy và tro sen trắng dần kìm hãm nó.

Những linh hồn bên trong bắt đầu rời khỏi cơn gió, ánh mắt họ tràn đầy đau đớn lẫn nhẹ nhõm.

Cuối cùng, Tử Phong co lại, chỉ còn là một luồng khí mờ nhạt rồi tan biến vào hư vô.

Không gian xung quanh dần trở lại bình thường.

Hành lang trở lại như cũ, những âm thanh rì rầm biến mất.

Cả bốn người thở dốc, nhìn nhau.

Kha lau mồ hôi trên trán

"Đây là vong linh mạnh nhất từ trước đến giờ."

Gia khẽ gật đầu

"Nhưng không phải là cuối cùng."

Hắc Linh lặng lẽ thu lại lá bùa còn sót lại.

Cô nhìn về phía cuối hành lang, nơi có một luồng khí đen rất mờ vẫn chưa tan hết.

Lạc hít một hơi sâu

"Chúng ta cần chuẩn bị cho lần tiếp theo."

Cả nhóm hiểu rằng, đây chỉ mới là khởi đầu.
 
Căn Phòng Đỏ 7 Vong Linh
Chương 6: Mặc Ảnh Sao Rèm


Sau trận chiến với Tử Phong, mọi thứ trong trường dần trở lại bình thường, nhưng bốn người họ biết rõ, sự yên tĩnh này chỉ là tạm thời.

Những vong linh vẫn còn ẩn mình trong bóng tối, chờ đợi thời cơ để xuất hiện.

Hôm nay, tiết cuối cùng là môn Sinh học, nhưng Lạc không thể tập trung.

Cậu cảm giác có gì đó không ổn.

Bầu không khí trong lớp nặng nề hơn bình thường, giống như có một thứ gì đó vô hình đang quan sát họ.

Hắc Linh, ngồi cạnh Lạc, đột nhiên nói nhỏ

"Ngươi có cảm thấy không?"

Lạc gật đầu, liếc nhìn xung quanh.

Cửa sổ vẫn đóng chặt, rèm cửa nhẹ nhàng lay động dù không có gió.

Kha và Gia, ngồi phía trước, cũng dường như nhận ra điều bất thường.

Từ đầu buổi học, không ai chú ý, nhưng giờ đây, một điều kỳ lạ bắt đầu lộ rõ: chiếc rèm cuối lớp hơi phồng lên như có ai đó đứng sau.

Gia khẽ cau mày, quay sang Kha

"Cuối lớp có ai không?"

Kha nhìn thoáng qua, rồi lắc đầu

"Không có ai cả."

Nhưng chiếc rèm vẫn lay động, dù không ai chạm vào.

Linh khẽ cười, nhưng giọng cô có chút lạnh lẽo

"Xem ra, nó đã xuất hiện."

Lạc chầm chậm lấy ra Chuông Hồn Thanh, nhưng ngay lúc đó—

RÈEEEENG!

Chuông báo hết tiết vang lên, kéo mọi người trở lại thực tại.

Giáo viên thu dọn sách vở, học sinh lần lượt rời khỏi lớp.

Nhưng khi lớp học trống trơn, chiếc rèm cuối lớp vẫn lay động nhẹ nhàng.

Khi chỉ còn lại bốn người họ, Gia bước đến, chậm rãi đưa tay kéo tấm rèm ra.

Không có gì cả.

Nhưng trên bức tường phía sau, có một dấu bàn tay mờ nhạt, như thể ai đó đã đứng đó từ rất lâu.

Hắc Linh nhìn chằm chằm vào bức tường, rồi khẽ nói

"Đây là dấu vết của một vong linh…"

Kha cảm thấy lạnh sống lưng

"Lại thêm một con nữa sao?"

Lạc siết chặt Chuông Hồn Thanh

"Có vẻ như vậy.

Và có lẽ nó đã ở đây từ trước, chỉ là bây giờ mới để lộ dấu vết."

Gia lùi lại một bước, ánh mắt trở nên sắc bén

"Chúng ta cần tìm hiểu nó là gì trước khi quá muộn."

Hắc Linh nhìn dấu tay một lúc, rồi khẽ nhíu mày.

"Vong linh này có vẻ không mạnh bằng Dạ Lệ hay Tử Phong, nhưng nó rất giỏi ẩn nấp."

Phan Hoàng Lạc đưa tay chạm nhẹ vào vết dấu, nhưng ngay khi ngón tay cậu vừa chạm vào—

BỐP!

Chiếc rèm bất ngờ đập mạnh vào tường, như thể có ai đó vừa giật mạnh nó.

Một luồng gió lạnh lướt qua, mang theo tiếng thì thầm khe khẽ, nghe như những lời nói bị nuốt mất một nửa.

"Đi đi..."

Một giọng nói trầm thấp, kéo dài, vang lên từ sau rèm.

"Đây không phải nơi của các ngươi..."

Cả bốn người đứng im.

Gia lùi lại theo phản xạ.

"Nghe thấy không?"

Kha gật đầu, siết chặt nắm tay.

"Tiếng gì đó... nhưng không rõ."

Linh chậm rãi tiến đến gần chiếc rèm, đôi mắt tối lại.

"Nó không muốn bị nhìn thấy.

Nhưng nếu đã lộ dấu vết, nghĩa là nó đang dao động."

Lạc lấy Chuông Hồn Thanh ra, nhưng chưa kịp hành động, một bóng mờ bất ngờ xuất hiện sau rèm.

Không rõ hình dạng, chỉ là một cái bóng dài với đôi mắt trắng dã, mờ mờ ảo ảo.

Nó không tấn công ngay lập tức mà chỉ đứng đó, như đang quan sát.

Linh nhìn chằm chằm vào nó, giọng cô trầm xuống.

"Mày là ai?"

Bóng đen không trả lời, chỉ phát ra những tiếng thì thầm khó hiểu.

Một luồng khí lạnh bất ngờ quét qua lớp học, làm các trang sách trên bàn lật liên tục.

Đèn trần nhấp nháy, rồi vụt tắt trong vài giây.

Khi ánh sáng trở lại—

Bóng đen đã biến mất.

Nhưng... chiếc rèm cửa vẫn khẽ lay động, dù trong lớp không còn gió.

Linh khẽ nhếch môi.

"Xem ra, nó đã xuất hiện thật rồi."

Lạc siết chặt Chuông Hồn Thanh.

"Có vẻ như vậy.

Và có lẽ nó đã ở đây từ trước, chỉ là bây giờ mới để lộ dấu vết."

Gia lùi lại một bước, ánh mắt trở nên sắc bén.

"Chúng ta cần tìm hiểu nó là gì trước khi quá muộn."

Từ phía cửa sổ, chiếc rèm vẫn khẽ đung đưa, như thể có ai đó đang thì thầm trong bóng tối.

Một luồng hơi lạnh len lỏi giữa bốn người họ, mang theo cảm giác khó chịu.

Gia nheo mắt.

"Nó đang thử chúng ta."

Kha nghiến răng.

"Vậy thì chúng ta cũng không khách sáo nữa."

Linh giơ lá bùa lên, ánh mắt sắc lạnh.

"Ta đếm đến ba.

Nếu ngươi không xuất hiện, ta sẽ ép ngươi ra ngoài."

Một...

Hai...

Ba!

Cùng lúc đó, Lạc lắc Chuông Hồn Thanh mạnh hơn.

Âm thanh trong trẻo vang vọng, phá vỡ sự im lặng ghê rợn.

Rèm cửa đột nhiên giật mạnh!

Từ phía sau, một bóng đen mờ nhạt dần hiện ra.

Nó không có hình dạng rõ ràng, chỉ là một dáng người mờ ảo, đôi mắt trống rỗng nhìn chằm chằm vào họ.

Bóng đen thì thầm, giọng nói méo mó như vọng từ nơi xa xăm.

"Trả lại... cho ta..."

Bốn người họ thoáng sững lại.

Gia nghiến răng.

"Trả lại cái gì?"

Bóng đen không trả lời, chỉ lặp đi lặp lại câu nói ấy, giọng nói ngày càng biến dạng.

Linh hừ lạnh.

"Có lẽ ngươi còn chưa nhớ ra mình là ai."

Cô vung tay, lá bùa bay về phía bóng đen.

Nhưng ngay khi bùa chạm vào, thực thể ấy đột ngột biến mất, như thể tan vào không khí.

Không còn hơi lạnh.

Không còn tiếng thì thầm.

Chỉ có tấm rèm đong đưa nhẹ nhàng trong lớp học vắng.

Kha khẽ nhíu mày.

"Nó... biến mất rồi sao?"

Linh lắc đầu.

"Không.

Nó chỉ đang trốn đi thôi."

Lạc siết chặt Chuông Hồn Thanh.

"Chúng ta cần tìm hiểu xem nó là ai và nó muốn gì trước khi nó quay lại."

Gia nhìn vết tay mờ nhạt trên tường, trong lòng dâng lên dự cảm bất an.

Bóng ma sau rèm có thể đã rời đi, nhưng chắc chắn nó vẫn còn ở đâu đó... quan sát họ.
 
Căn Phòng Đỏ 7 Vong Linh
Chương 7: Cuộc Chiến Với Mặc Ảnh


Không khí trong lớp học vẫn còn vương vấn hơi lạnh, dù Mặc Ảnh đã biến mất.

Nhưng tất cả đều biết, nó không thực sự rời đi-chỉ đang chờ cơ hội để xuất hiện lần nữa.

Linh chậm rãi thu lại lá bùa, ánh mắt cô vẫn không rời khỏi tấm rèm cửa.

"Nó đang ẩn mình trong bóng tối."

Lạc siết chặt Chuông Hồn Thanh.

"Chúng ta cần dụ nó ra."

Gia chậm rãi quan sát xung quanh.

"Nó nói 'trả lại cho ta'... nhưng chúng ta đâu có lấy gì của nó?"

Kha nghiến răng.

"Có thể nó không nói với chúng ta, mà đang lặp lại ký ức trước khi chết."

Bất chợt, một cơn gió lạnh tràn vào lớp.

Đèn trần nhấp nháy dữ dội, rèm cửa bị giật mạnh như có ai đó kéo từ bên trong.

Rồi-

Tất cả chìm vào bóng tối.

Lạc mở mắt.

Cậu vẫn đang trong lớp học, nhưng ánh sáng mờ ảo và không gian xung quanh trở nên vặn vẹo.

Bàn ghế phủ đầy bụi, tấm bảng đen loang lổ vết xước, còn sàn nhà bị bao phủ bởi một lớp sương mỏng.

Linh, Gia và Kha cũng ở đó, nhưng xung quanh họ không còn là lớp học quen thuộc nữa.

Một không gian tối tăm, méo mó.

Một thế giới bị vùi lấp trong ký ức và bóng tối.

Bên kia lớp học, từ trong góc tối, Mặc Ảnh từ từ xuất hiện.

Lần này, nó không còn là một bóng mờ.

Mà là một hình dáng rõ ràng-một thiếu nữ tóc dài, đôi mắt trống rỗng và bộ đồng phục học sinh nhàu nát.

Linh khẽ cau mày.

"Là ngươi sao?"

Mặc Ảnh không trả lời.

Nó chỉ nhìn họ chằm chằm, rồi thì thầm:

"Trả lại cho ta...

ánh sáng..."

Ngay khi lời nói vang lên, bóng tối xung quanh đột ngột chuyển động.

Những hình ảnh mờ ảo xuất hiện-hành lang hoang tàn, một cô gái bị nhốt trong lớp học không ánh sáng, tuyệt vọng cào cấu cánh cửa...

Ký ức của Mặc Ảnh.

Gia siết chặt tay.

"Cô ấy...

đã từng bị giam cầm trong bóng tối?"

Lạc nhìn vào đôi mắt trống rỗng của vong linh, cảm thấy một nỗi đau mơ hồ.

"Cô ấy không chỉ bị giam cầm... mà còn bị lãng quên."

Bỗng nhiên, Mặc Ảnh cất lên một tiếng thét chói tai!

Bóng tối bùng nổ, tràn ra như một cơn sóng dữ, nuốt chửng tất cả!

"Cẩn thận!"

Kha lao đến kéo Gia ra khỏi một cái bóng đen đang vươn tới.

Những bàn tay đen kịt mọc ra từ mặt đất, chực chờ kéo họ vào màn đêm.

Linh rút ra một lá bùa, niệm chú rồi ném thẳng vào Mặc Ảnh.

Lá bùa phát sáng, nhưng chỉ khiến vong linh khựng lại trong giây lát trước khi bóng tối bao phủ lấy nó, dập tắt ánh sáng.

Lạc nghiến răng, lắc mạnh Chuông Hồn Thanh.

Âm thanh trong trẻo vang lên, xé toạc bóng tối xung quanh.

Mặc Ảnh rú lên, cơ thể vặn vẹo dữ dội.

Nhưng nó chưa bị tiêu diệt.

Linh trừng mắt.

"Chỉ Chuông Hồn Thanh thôi thì chưa đủ!"

Gia chợt nhớ ra điều gì đó.

"Lửa!

Nó sợ ánh sáng!

Nếu chúng ta tạo ra một nguồn sáng mạnh..."

Lạc lập tức hiểu ý.

"Lửa Linh Hồn!"

Linh không do dự, cắn ngón tay, nhỏ một giọt máu lên lá bùa trong tay.

Cô lẩm nhẩm thần chú, rồi ném bùa xuống đất.

BÙM!

Ngọn lửa màu xanh bùng lên, đẩy lùi bóng tối!

Mặc Ảnh thét lên đau đớn, cơ thể dần tan rã.

Nó cố vươn tay về phía ánh sáng, như muốn níu kéo một điều gì đó.

Nhưng đã quá muộn.

Ánh sáng thiêu rụi bóng tối.

Lớp học trở lại bình thường.

Mặc Ảnh biến mất.

---

Bốn người họ thở dốc, nhìn quanh.

Lớp học vẫn như cũ, rèm cửa đứng yên, không còn lay động nữa.

Kha gục xuống bàn.

"Lần này căng thật."

Gia vuốt mặt.

"Cuối cùng cũng xong."

Lạc im lặng nhìn xuống đất.

Ở nơi Mặc Ảnh biến mất, có một mảnh giấy cũ kỹ bị cháy xém.

Cậu nhặt lên-là một trang từ cuốn sổ ghi chép.

Linh nhìn qua, đọc những dòng chữ mờ nhạt trên đó.

"...

Một cô gái bị nhốt lại sau giờ học.

Không ai tìm thấy cô ấy.

Không ai nhớ đến cô ấy..."

Gia siết chặt tay.

"Bị lãng quên...

đến mức trở thành một vong linh."

Lạc khẽ thở dài, rồi đút mảnh giấy vào túi.

"Chúng ta đã giải thoát cho cô ấy."

Linh nhìn vào khoảng không trước mặt, đôi mắt tối lại.

"Không.

Chúng ta chỉ mới bắt đầu."

Một cơn gió nhẹ lướt qua, mang theo hơi lạnh vương vấn.

Vẫn còn những vong linh khác.

Và cuộc chiến vẫn chưa kết thúc.
 
Căn Phòng Đỏ 7 Vong Linh
Chương 8: Bóng Ma Trong Gió


Sau trận chiến với Mặc Ảnh, nhóm của Lạc chưa kịp nghỉ ngơi thì lại cảm nhận được không khí bất thường.

Không gian xung quanh vặn vẹo một cách khó hiểu, cửa lớp học dường như biến mất, hành lang kéo dài vô tận.

Nguyễn Hắc Linh cau mày, chạm vào bức tường bên cạnh.

"Chúng ta chưa thoát hẳn đâu."

Tường Gia nhìn quanh, khuôn mặt căng thẳng.

"Có cái gì đó…

đang làm méo mó nơi này."

Một cơn gió lạnh cắt qua hành lang.

Tử Phong đang hiện diện, nhưng không tấn công.

Thay vào đó, một giọng nói vang lên từ xa.

"Các người là ai?"

Lạc nhìn thấy một bóng người mơ hồ, như một ảo ảnh lập lòe giữa ánh sáng và bóng tối.

U Huyễn đã xuất hiện.

Lâm Kha bước lên một bước, nhưng mặt đất dưới chân cậu biến mất.

Cậu rơi xuống một khoảng không vô tận.

Nhưng khi cả nhóm quay lại, họ vẫn thấy cậu đứng yên tại chỗ, mắt dại đi.

"Kha!

Mau tỉnh lại!"

Không có phản ứng.

Linh nghiến răng, lấy ra một mảnh gương nhỏ.

Trong gương, Lâm Kha đang quỳ gục trên nền đất, bị những bóng đen bao phủ.

Ảo giác.

Linh lắc mạnh Chuông Hồn Thanh, âm thanh vang lên xuyên qua lớp ảo ảnh.

Lâm Kha giật mình, thở hổn hển.

"Tôi... tôi tưởng mình đã rơi xuống rồi."

U Huyễn cười khẽ, giọng nói vang lên từ khắp nơi.

"Các người không bao giờ thoát ra được đâu."

Tường Gia bất ngờ giơ tay đấm mạnh vào tường.

Rầm!

Một lớp tường giả vỡ vụn như kính.

Phía sau nó, cả nhóm thấy được một hành lang hoàn toàn khác, tối tăm và đầy những bóng đen dao động.

"Nó đang giấu mình ở đó!" – Lạc hét lên.

Linh nhanh chóng lấy ra một lá bùa phản quang, đốt lên.

Ánh sáng lan tỏa, phá vỡ những bóng ảo, để lộ một hình thù mờ ảo – U Huyễn thực sự.

"Nó đây rồi!"

Chuông Hồn Thanh vang lên, làm không gian vặn vẹo.

U Huyễn rít lên, thân thể nó vỡ dần như thủy tinh.

Lạc lấy một tấm gương nhỏ, chiếu thẳng vào nó.

Hình dạng thật của U Huyễn phản chiếu trong gương – chỉ là một linh hồn vỡ vụn, không còn nguyên vẹn.

"Kết thúc đi!"

Linh ném bùa về phía nó, ánh sáng bùng lên.

U Huyễn gào thét, thân thể tan rã thành sương mù.

Tử Phong rít lên một lần cuối, rồi biến mất cùng với ảo ảnh.

Cả nhóm lảo đảo ngã xuống sàn.

Không gian đã trở lại bình thường.

Tuy nhiên, khi Linh nhìn lại mảnh gương, cô thấy một cái bóng mờ thoáng qua rồi biến mất.

U Huyễn thực sự đã bị tiêu diệt, hay nó chỉ ẩn nấp ở một nơi nào khác?
 
Căn Phòng Đỏ 7 Vong Linh
Chương 9: Mộng Tận, Gió Lặng


Thời gian trôi qua kể từ lần chạm trán với U Huyễn, nhóm của Lạc đã cẩn thận chuẩn bị, nghiên cứu kỹ về vong linh và điểm yếu của chúng.

Họ không còn là những người bị cuốn vào cuộc chiến một cách bị động – lần này, họ là những người chủ động săn lùng vong linh.

Khi quay lại khu vực cũ, không khí lập tức trở nên lạnh buốt, bóng tối như trầm xuống nặng nề.

Không ai nói gì, nhưng tất cả đều hiểu… vong linh vẫn còn ở đây.

Lâm Kha nhẹ nhàng đặt tay lên chuông, ánh mắt nghiêm túc.

"Sẵn sàng chưa?"

Linh khẽ gật đầu, trong tay đã chuẩn bị Gương Hồn Phản Quang.

Từ những góc tối, U Huyễn dần xuất hiện.

Nó không còn mơ hồ như trước – lần này, nó hiện ra rõ ràng hơn, khuôn mặt vẫn mờ ảo nhưng đôi mắt lại sâu hun hút, như muốn hút linh hồn người đối diện vào trong.

Lạc siết chặt thanh kiếm, ánh mắt không còn dao động.

"Không để nó có cơ hội lần nữa."

Cả nhóm đồng loạt hành động.

Linh nhanh chóng giơ Gương Hồn Phản Quang, ánh sáng từ gương xuyên qua bóng tối.

Lần này, U Huyễn không thể trốn tránh – hình dạng thật của nó hiện rõ, méo mó, run rẩy.

"Không thể để nó kéo dài thời gian!" – Tường Gia hét lên, vung thanh Kiếm Âm Dương bổ thẳng xuống.

Nhát kiếm xé toạc không khí, trúng thẳng vào U Huyễn.

Nó gào lên một tiếng chói tai, toàn thân nứt ra, từng mảnh ảo ảnh vỡ vụn như kính.

Lâm Kha nhanh chóng rung Chuông Hồn Thanh, âm thanh vang vọng, như xé tan mọi ảo giác còn sót lại.

Ầm!

Một làn khói mờ bao phủ lấy U Huyễn… rồi tan biến.

Không còn gì ngoài một khoảng không tĩnh lặng.

Trước khi nhóm kịp thở phào, một luồng gió mạnh quét qua, lạnh lẽo đến thấu xương.

"Nó đến rồi…" – Lạc nghiến răng, nhìn lên.

Tử Phong không còn là cơn gió yếu ớt như trước.

Sau khi hấp thụ oán khí từ U Huyễn, nó đã mạnh hơn – cơn bão oán linh thực sự bắt đầu.

Không gian xung quanh bị cuốn vào một cơn lốc xoáy, những mảnh vỡ bay tán loạn.

Tử Phong không có hình dạng cụ thể, chỉ là một dòng khí xoắn ốc, nhưng ẩn bên trong nó là hàng trăm khuôn mặt nhòe nhoẹt, méo mó, gào thét không ngừng.

"Chúng ta phải chấm dứt nó ngay!" – Linh hét lên, giơ Chuông Hồn Thanh.

Cả nhóm lao vào cuộc chiến.

Lạc dùng bùa chú để làm suy yếu Tử Phong, trong khi Lâm Kha tung ra những đợt tấn công trực diện.

Gió gào thét, nhưng từng lớp phong ấn dần bị đánh tan.

Cuối cùng, khi Tường Gia bổ nhát kiếm quyết định, kết hợp với tiếng chuông cuối cùng, Tử Phong gào lên đau đớn, rồi tan biến hoàn toàn vào hư không.

Không còn tiếng gió rít, không còn cảm giác lạnh buốt – chỉ còn lại sự im lặng.

Cả nhóm nhìn nhau, ai cũng đầy vết thương, nhưng ánh mắt không còn sợ hãi.

Linh chậm rãi nói:

"Cuối cùng… cũng xong."

Họ đã tiêu diệt U Huyễn và Tử Phong.

Nhưng trong lòng ai cũng hiểu – đây chưa phải kết thúc.

Còn 1 con vong linh mạnh khác và là vong linh cuối cùng đang chờ phía trước.

Và cuộc chiến vẫn chưa kết thúc.
 
Căn Phòng Đỏ 7 Vong Linh
Chương 10: Hư Vô Nuốt Chửng


Một thời gian dài sau khi đánh bại Tử Phong và U Huyễn, nhóm bốn người dần trở lại cuộc sống bình thường.

Nhưng rồi, những dấu hiệu kỳ lạ bắt đầu xuất hiện.

Những cái bóng trong gương trở nên méo mó, ký ức về một số người dần mờ nhạt như thể họ chưa từng tồn tại.

Và rồi, vào một đêm mưa, tất cả họ cùng bị kéo vào một không gian kỳ lạ—một nơi mà thực tại và hư vô giao thoa.

Không ai nhận ra thời điểm chính xác họ bị cuốn vào.

Chỉ biết khi họ nhận thức được, xung quanh đã thay đổi.

Một ngôi trường hoang tàn, những hành lang vô tận, không một bóng người.

Và bóng tối dần dần nuốt chửng họ.

Huỳnh Lâm Kha

Cậu đứng giữa một căn phòng lạnh lẽo.

Mưa rơi ngoài cửa sổ, những giọt nước nhỏ xuống nền gạch ướt lạnh.

Trên giường, một cô bé nằm đó—da trắng bệch, đôi mắt vô hồn.

"Linh Lan!"

Kha lao tới, nhưng khi vừa chạm vào em gái, cô bé tan thành tro bụi.

Tiếng khóc yếu ớt vang vọng trong không gian, như gọi cậu về một ngày đau thương trong quá khứ.

Kha biết đó không phải thật… nhưng cậu không thể thoát ra.

Cơn ám ảnh siết chặt lấy cậu, kéo cậu chìm sâu hơn vào nỗi đau không hồi kết.

Trần Tường Gia

Cậu thấy mình đứng trước căn nhà cũ.

Cánh cửa khẽ mở, và bên trong, một bóng người đang quay lưng lại với cậu.

"Mẹ…"

Gia run rẩy gọi.

Người phụ nữ chậm rãi quay đầu lại.

Đôi mắt trống rỗng, đôi môi nhếch lên thành một nụ cười méo mó.

"Gia, con bỏ rơi mẹ rồi sao?"

Giọng nói ấy vang lên, gợi lại những ký ức mà cậu đã cố quên đi.

Nỗi ân hận trào dâng.

Cậu muốn chạy đến ôm lấy mẹ, nhưng không thể.

Mẹ cậu càng tiến gần, căn nhà càng biến mất, chỉ còn bóng tối vô tận.

"Mẹ…"

Bóng dáng ấy dần tan biến, để lại Gia đứng trơ trọi trong khoảng không tĩnh lặng.

Phan Hoàng Lạc

Cậu bước đi giữa sân trường quen thuộc, nhưng xung quanh không ai nhận ra cậu.

"Lạc!

Lạc!"

Cậu gọi tên bạn bè, chạy đến chạm vào họ, nhưng không ai phản ứng.

Họ đi qua cậu như thể cậu chưa từng tồn tại.

Cậu bước vào lớp học, thấy chỗ ngồi của mình bị lấp đầy bởi một người khác.

Khi cậu lên tiếng, không ai nghe thấy.

Khi cậu giận dữ đập bàn, tất cả chỉ nhìn nhau khó hiểu.

Lạc sợ hãi.

Nỗi sợ lớn nhất của cậu không phải là cái chết… mà là bị lãng quên.

Không ai nhớ cậu, không ai quan tâm cậu, không ai còn biết đến sự tồn tại của cậu.

Cậu hoảng loạn, hét lên, nhưng không có gì thay đổi.

Cuối cùng, cậu chỉ có thể ngồi gục xuống, tay ôm đầu, chìm vào bóng tối.

Nguyễn Hắc Linh

Linh mở mắt.

Trước mặt cô là một ông lão râu bạc—ông nội của cô.

"Ông…"

Giọng cô nghẹn lại.

Người đàn ông mỉm cười hiền hậu, nhưng rồi cơ thể ông ta dần bị những bóng đen nuốt chửng.

"Linh, chạy đi…"

"Không!"

Cô lao tới, nhưng ông nội đã biến mất.

Hình ảnh quen thuộc tái hiện—đêm ấy, ông nội cô đã hi sinh để cứu cô khỏi một vong linh.

Linh đã chứng kiến tất cả.

Đó là khoảnh khắc thay đổi cuộc đời cô, khiến cô bước vào con đường tiêu diệt vong linh.

Nhưng lần này, có gì đó sai lệch.

Cô cảm nhận được…

đây không chỉ là quá khứ.

Hư Ảnh đang dùng ký ức để giam cầm họ.

Linh siết chặt bàn tay.

Không.

Cô đã thề sẽ không bị vong linh thao túng nữa.

Cô nhắm mắt, tập trung toàn bộ ý chí.

Linh không biết mình phải làm gì, nhưng cô biết… nếu cô còn chìm vào nỗi đau, cô sẽ không bao giờ thoát ra được.

Một suy nghĩ lóe lên trong đầu cô—đau thương không phải là xiềng xích, mà là động lực.

Ông nội đã hi sinh không phải để cô chìm trong quá khứ, mà để cô có thể tiếp tục bước đi.

Cô mở mắt, trong tay xuất hiện một lá bùa.

Linh ném bùa xuống đất.

Một luồng sáng bùng lên, xé toạc bóng tối xung quanh.

Cô đã thoát ra khỏi ảo ảnh.

Khi Linh mở mắt, cô thấy ba người còn lại vẫn bị giam cầm trong cơn ác mộng của họ.

Linh không thể một mình kéo họ ra.

Hư Ảnh đã vây kín không gian.

Và rồi, giữa màn đêm tĩnh lặng, một luồng sáng chợt lóe lên.

Bóng đen bị xé toạc, một thực thể quyền năng xuất hiện giữa hư vô—Thiên Sát.

Ánh mắt lạnh lẽo quét qua không gian, chỉ một động tác đơn giản cũng đủ khiến bóng tối run rẩy.

Linh đứng dậy, nhìn lên Thiên Sát.

"Giúp họ."

Không cần thêm lời nào, Thiên Sát giơ tay.

Một làn sóng mạnh mẽ lan tỏa, đánh thẳng vào thực tại ảo mà Hư Ảnh tạo ra.

Gia và Kha dần dần mở mắt, ánh nhìn tràn đầy đau thương nhưng cũng đã thoát khỏi nỗi ám ảnh.

Chỉ còn một người chưa tỉnh.

Lạc.

Hư Ảnh không buông tha cậu dễ dàng.

Nó siết chặt lấy linh hồn cậu, vây kín cậu trong một thế giới nơi không ai còn nhớ cậu từng tồn tại.

Thiên Sát tiến tới, nhưng lần này, ngay cả hắn cũng không thể chạm vào.

Nguyễn Hắc Linh nhìn sang Gia và Kha.

"Chúng ta phải cứu Lạc."

Họ đã chiến đấu bên nhau quá lâu.

Họ sẽ không để mất một người nào cả.

Dù có phải đối mặt với Hư Ảnh lần nữa.

Dù có phải đi đến tận cùng của bóng tối.

Họ sẽ đưa Lạc trở về.
 
Căn Phòng Đỏ 7 Vong Linh
Chương 11: Lạc Giữa Hư Ảnh


Hư Ảnh là một cơn ác mộng vô hình.

Không ai có thể chống lại nó khi đã rơi vào không gian méo mó của nó.

Hắc Linh đã cố hết sức để cứu cả ba người, nhưng sức mạnh của Hư Ảnh quá lớn.

Khi Thiên Sát đến, chỉ có Trần Tường Gia và Huỳnh Lâm Kha được kéo ra khỏi ảo cảnh.

Còn Phan Hoàng Lạc…

Cậu vẫn còn mắc kẹt.

Hư Ảnh không giết người ngay.

Nó nguyền rủa họ bằng sự lãng quên.

Tường Gia và Kha vừa tỉnh lại thì sững sờ.

Một cảm giác lạ lùng xâm chiếm tâm trí họ.

Có gì đó… thiếu mất.

Họ không nhớ ra là gì.

Nguyễn Hắc Linh đứng bên cạnh, sắc mặt tái đi khi thấy ánh mắt họ dần trở nên trống rỗng.

"Hai người… quên mất cậu ấy rồi sao?"

Kha nhíu mày.

"Cậu ấy?

Ai?"

Hắc Linh hít sâu, run rẩy.

Hư Ảnh đã bắt đầu tác động.

Lạc đang biến mất khỏi thế giới này.

Tuy nhiên, vẫn còn một người chưa quên.

Trần Tường Gia ngẩng đầu, hoảng hốt:

"Khoan…

Lạc!

Phan Hoàng Lạc!"

Hắc Linh quay phắt sang.

Tường Gia run rẩy, tay siết chặt, trán đẫm mồ hôi.

Ký ức về Lạc đang nhạt dần, như những dòng chữ viết trên mặt nước, nhưng cậu vẫn cố níu giữ.

"Tớ nhớ mà!

Lạc… cậu ấy là bạn tớ!

Chúng tớ đã bên nhau bao nhiêu năm rồi!"

Gia và Lạc có một mối liên kết bền chặt hơn bất kỳ ai khác trong nhóm.

Họ đã cùng nhau lớn lên, cùng nhau đối mặt với những khó khăn.

Dù tất cả đều quên, Gia vẫn còn nhớ.

Và chính vì điều đó, Gia là người duy nhất có thể cứu Lạc.

Ở bên trong không gian của Hư Ảnh, Lạc hoàn toàn đơn độc.

Bóng tối bao trùm.

Không ai nhớ cậu.

Không ai gọi tên cậu.

Không ai cần cậu.

Cậu đi mãi, đi mãi trong bóng tối, trong những giọng nói thì thầm lạnh lẽo:

"Phan Hoàng Lạc?

Ai vậy?"

"Có ai tên đó sao?"

"Ngươi đã biến mất rồi."

Lạc cắn môi, cố hét lên, nhưng giọng cậu chỉ vang vọng lại trong trống rỗng.

"Lạc…

Lạc…

Lạc..."

Tên cậu tự vọng lại như một lời gọi vô vọng.

Cậu… thực sự sắp biến mất.

Nhưng…

Một giọng nói khác vang lên trong bóng tối.

Giọng nói của một người không quên cậu.

"Phan Hoàng Lạc!

Cậu còn nhớ không?

Tớ đây!

Tường Gia đây!"

Trong bóng tối vô tận, giọng nói của Trần Tường Gia như một tia sáng yếu ớt xuyên qua màn sương dày đặc.

Lạc dừng lại.

Đây không phải là ảo giác.

Không phải là một trong những tiếng thì thầm của Hư Ảnh.

Đây là Gia.

"Cậu… nhớ tớ?"

Giọng Lạc run rẩy, như thể chính cậu cũng không dám tin.

Bóng tối xung quanh dường như dao động.

Hư Ảnh không vui.

Nó gầm lên, làm méo mó không gian, tạo ra những hình ảnh rời rạc—Tường Gia bị xé nát, Kha gục xuống trong vũng máu, Hắc Linh bị nuốt chửng bởi bóng tối.

"Không ai nhớ ngươi cả."

"Ngươi không còn tồn tại."

"Mọi người đã quên rồi."

Lạc lắc đầu, lùi lại một bước.

Những hình ảnh đó quá thật, quá tàn nhẫn.

Nhưng…

"Tớ không quên cậu!"

Một giọng nói khác vang lên.

Từ bên ngoài, Gia đang siết chặt viên Phong Ấn Hồn Thạch, đôi mắt cậu đỏ ngầu, gào lên đến khản giọng.

"Lạc!

Nghe tớ nói!

Đừng tin nó!"

"Cậu vẫn ở đây!

Cậu là bạn tớ!

Cậu không phải một cái bóng!"

Lạc mở to mắt.

Là thật.

Là Gia thật.

Những hình ảnh ảo giác lập tức sụp đổ.

Bóng tối bắt đầu tan rã.

Hư Ảnh rít lên trong giận dữ.

Lúc này, Thiên Sát đã có đủ thời gian để tập trung sức mạnh.

Một thanh kiếm ánh sáng lạnh lẽo xuất hiện trên tay Thiên Sát.

Hắn không nói một lời, chỉ tiến về phía trước.

Hư Ảnh cố chống cự, nhưng khi Gương Hồn Phản Quang được đặt trước mặt nó, hình dạng thật của nó bị phản chiếu—một thực thể rỗng tuếch, không có khuôn mặt, không có hình dáng, chỉ là một bóng đen vô hồn.

Nó không phải là ác quỷ.

Nó chỉ là… hư không.

"Biến mất đi."

Thiên Sát lạnh lùng vung kiếm.

Một đường sáng xé toạc không gian.

Hư Ảnh rú lên lần cuối, rồi tan biến thành hàng nghìn mảnh vụn, bị cuốn vào hư vô vĩnh viễn.

Không gian trở lại bình thường.

Lạc ngã quỵ xuống, hơi thở gấp gáp.

Gia lao đến, nắm lấy tay Lạc, như để chắc chắn rằng cậu vẫn còn tồn tại.

Mọi thứ đã kết thúc.

Nhóm bốn người bước ra khỏi tàn dư của Hư Ảnh, ánh mắt đầy mệt mỏi nhưng cũng có chút nhẹ nhõm.

Nhưng khi họ quay lại, Thiên Sát đã biến mất.

Hắc Linh nhìn về phía xa, khẽ thì thầm:

"Hắn chưa đi hẳn đâu…"

Tường Gia vẫn còn siết tay Lạc, giọng cậu khàn đặc:

"Lần sau…

đừng có dọa tớ như thế nữa."

Lạc bật cười, dù nước mắt vẫn còn lăn dài trên má.

"Ừ… tớ hứa."

Họ đã thắng.

Nhưng vẫn còn một câu hỏi:

Nhóm của họ sẽ tiếp tục con đường tiêu diệt vong linh, điều gì đang chờ họ?

Và Thiên Sát là ai?Tại sao lại giúp họ?

_Hết_
 
Back
Top Bottom