Cập nhật mới

Khác Căn Nhà Không Tắt Đèn

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
405530391-256-k264630.jpg

Căn Nhà Không Tắt Đèn
Tác giả: Vanessa_298
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Sau cái chết đột ngột của mẹ, Lâm buộc phải quay về căn nhà cũ nơi anh đã rời đi từ mười năm trước.

Trong ngôi nhà ấy còn có cha, chị gái, và người em trai câm bẩm sinh.

Ban đầu, mọi thứ chỉ là không khí nặng nề và những khoảng lặng kỳ quái.

Nhưng dần dần, Lâm nhận ra không ai nói sự thật.

Mỗi người đều đang che giấu một phần quá khứ.

Và cái chết của mẹ... có thể không phải tai nạn.

Càng đào sâu, Lâm càng phát hiện ra một bí mật khủng khiếp gia đình này tồn tại nhờ một sự hi sinh lặp đi lặp lại qua nhiều thế hệ.



[đọc thêm]
[ẩn bớt]​
 
Căn Nhà Không Tắt Đèn
Ngày Trở Về


Tôi đứng trước cổng nhà lúc gần sáu giờ chiều, khi ánh nắng đã bắt đầu tắt dần sau rặng cây cao phía cuối con đường đất.

Mười năm rồi tôi mới quay lại nơi này, vậy mà mọi thứ vẫn y như trong ký ức cũ kỹ của tôi — chỉ có điều, cảm giác quen thuộc không hề mang theo sự ấm áp.

Cánh cổng sắt kêu lên một tiếng két dài khi tôi đẩy vào.

Âm thanh đó khiến tôi rùng mình, như thể căn nhà vừa bị đánh thức khỏi một giấc ngủ rất sâu.

Tôi bước vào sân.

Cây khế vẫn ở đó, thân cây sần sùi, cành thấp, nhưng lá đã thưa đi nhiều.

Dưới gốc cây, chiếc ghế gỗ mẹ thường ngồi không còn nữa.

Tôi đứng yên vài giây, tay siết chặt quai túi.

Mẹ chết rồi.

Câu nói đó lặp đi lặp lại trong đầu tôi suốt quãng đường về đây, nhưng đến lúc đứng trước nhà, nó vẫn không trở nên thật hơn.

Cửa chính mở sẵn.

Không có tiếng gọi, không có ai ra đón.

Tôi bước vào, mùi ẩm mốc quen thuộc trộn lẫn mùi nhang nhè nhẹ khiến cổ họng tôi nghẹn lại.

Phòng khách tối hơn tôi nhớ.

Rèm cửa kéo kín, ánh sáng chỉ lọt vào thành những vệt mỏng trên nền gạch.

Cha tôi ngồi ở ghế dài, lưng thẳng, tay đặt lên đầu gối.

Ông nhìn tôi, nhưng ánh mắt trống rỗng như thể đang nhìn xuyên qua tôi để nhìn một thứ gì đó ở rất xa.

“Con về rồi à.”

Giọng ông khàn, đều đều, không lên không xuống.

“Dạ.”

Tôi đáp, và nhận ra giọng mình cũng chẳng khá hơn.

Chị Hai từ trong bếp bước ra.

Chị gầy hơn trước, khuôn mặt hốc hác, môi tái.

Chị nhìn tôi vài giây, rồi gật đầu.

“Về rồi thì… rửa tay, ăn cơm.”

Không một cái ôm.

Không một câu hỏi.

Không một lời nhắc đến mẹ.

Tôi đi ngang qua hành lang dẫn vào trong.

Cửa phòng mẹ đóng chặt.

Ổ khóa mới tinh, sáng loáng.

Tôi dừng lại, tay vô thức chạm vào tay nắm cửa, nhưng chưa kịp xoay thì một giọng nói vang lên phía sau:

“Đừng vào đó.”

Tôi quay lại.

Em trai tôi đứng ở cuối hành lang.

Nó thấp hơn tôi gần một cái đầu, dáng người gầy, đôi mắt đen sâu và im lặng.

Từ nhỏ nó đã không nói được, nhưng ánh mắt thì lúc nào cũng quá nhiều thứ để đọc.

Nó nhìn tôi, rồi lắc đầu chậm rãi.

Tôi rụt tay lại.

Bữa cơm tối diễn ra trong im lặng gần như tuyệt đối.

Tiếng bát đũa va vào nhau nghe rõ đến khó chịu.

Tôi ngồi đối diện cha, chị Hai ngồi bên phải, em trai ngồi bên trái.

Chiếc ghế trống bên cạnh tôi — chỗ của mẹ — vẫn được đặt nguyên vẹn.

Không ai động vào.

“Lễ tang…” tôi mở lời, cổ họng khô khốc, “đã làm xong chưa?”

Cha tôi gật đầu.

“Hôm kia.”

“Hôm kia… lúc mấy giờ mẹ mất?” tôi hỏi tiếp, cố giữ giọng bình thản.

Cha chưa kịp trả lời thì chị Hai lên tiếng:

“Khoảng ba giờ sáng.”

Cha nhìn chị, rồi nói chậm rãi:

“Không.

Gần năm giờ.”

Không khí trên bàn ăn như đông cứng lại.

Chị Hai cúi mặt, tay siết chặt đôi đũa.

Em trai tôi dừng ăn, ngẩng lên nhìn hai người họ, rồi quay sang nhìn tôi.

Ánh mắt nó không hề ngạc nhiên.

Nó giống như…

đã biết trước sự lệch nhau đó.

“Chắc… nhầm thôi.” tôi nói, dù chính tôi cũng không tin.

Không ai trả lời.

Sau bữa ăn, mỗi người lặng lẽ rời đi.

Tôi được sắp xếp ngủ lại căn phòng cũ của mình.

Phòng không khóa, nhưng cảm giác như đã rất lâu rồi không có ai bước vào.

Mùi bụi, mùi gỗ cũ, mùi thời gian đè nặng lên ngực tôi.

Tôi nằm xuống giường, nhìn trần nhà nứt một đường dài.

Mẹ chết lúc mấy giờ?

Câu hỏi đó lởn vởn trong đầu tôi không chịu biến mất.

Khoảng nửa đêm, tôi nghe thấy tiếng bước chân.

Rất nhẹ.

Rất chậm.

Nó phát ra từ hành lang.

Tôi nín thở, lắng nghe.

Tiếng bước chân dừng lại trước cửa phòng mẹ.

Có tiếng kim loại khẽ chạm nhau.

Ổ khóa?

Tim tôi đập mạnh đến mức tai ù đi.

Tôi ngồi bật dậy, mở hé cửa phòng mình.

Hành lang tối om, nhưng tôi chắc chắn có người vừa đứng đó.

Khi tôi nhìn sang cửa phòng mẹ, ổ khóa vẫn sáng lên trong bóng tối — như chưa từng bị chạm vào.

Tôi quay vào phòng, đóng cửa thật khẽ.

Khi lưng dựa vào cửa, tôi nhận ra tay mình đang run.

Tôi hiểu ra một điều rất rõ ràng:

Tôi không trở về để chịu tang.

Tôi trở về vì có thứ gì đó trong căn nhà này… không muốn tôi quên.
 
Back
Top Bottom