Cập nhật mới

Khác Căn Hộ 304

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
403601830-256-k55027.jpg

Căn Hộ 304
Tác giả: khangnguyen000
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

kể về căn hộ 304



[đọc thêm]
[ẩn bớt]​
 
Căn Hộ 304
căn hộ 304 phần 1


Căn hộ số 304 - Phần 1: Người thuê mới

Tòa nhà nằm ở cuối con hẻm nhỏ, cách mặt đường lớn chừng ba mươi mét.

Ban ngày nó trông chẳng có gì lạ - sơn trắng hơi cũ, lan can bằng sắt đã gỉ ở vài chỗ, và hàng chục chiếc máy lạnh thò ra ngoài tường như những chiếc hộp vuông im lặng.

Nhưng đến tối, khi đèn hành lang bật lên bằng thứ ánh sáng vàng yếu ớt, cả tòa nhà như chìm trong một lớp sương mỏng, mờ và ẩm, khiến người ta có cảm giác nó đang thở.

Minh - người thuê mới - chuyển đến vào buổi chiều thứ Hai.

Căn hộ anh thuê là phòng 304, nằm ở cuối hành lang tầng ba, ngay sát buồng chứa đồ và cầu thang thoát hiểm.

Chủ nhà là một phụ nữ trung niên, ít nói, chỉ giao chìa khóa, cười nhạt rồi dặn:

> "Nếu đêm nào điện nhấp nháy... thì cứ tắt đi, đừng bật lại."

Minh tưởng bà nói đùa.

Nhưng tối hôm đó, vừa dọn xong đồ, anh đã thấy bóng đèn trên trần bếp nhấp nháy mấy lần.

Ánh sáng bật tắt liên tục, soi rõ từng vệt bụi mỏng trong không khí.

Anh thở dài, định leo lên ghế để siết lại bóng, nhưng... có gì đó khiến anh dừng tay.

Trần nhà có một vết ố tròn, sẫm màu, như nước loang.

Ở giữa vết ố ấy, nếu nhìn kỹ, có một dấu nhỏ - giống như dấu tay người.

Minh khẽ rùng mình, nhưng rồi tự nhủ chắc do người cũ làm rơi nước hoặc sơn lem.

Khoảng mười một giờ đêm, khi anh nằm trên giường, tiếng gõ bắt đầu.

Rất nhẹ.

Ba tiếng.

Cốc... cốc... cốc.

Phát ra từ trần nhà, ngay trên đầu chỗ anh nằm.

Minh mở mắt, lắng nghe - im.

Anh cười gượng, nghĩ chắc do ống nước hoặc nhà trên.

Nhưng 304 là tầng trên cùng.

Phía trên chỉ là mái tôn.

Ngoài cửa sổ, gió không thổi, rèm không lay.

Căn phòng im phăng phắc đến mức nghe rõ tiếng tim đập.

Anh kéo chăn lên, quay mặt vào tường.

Rồi lại cốc... cốc... cốc.

Vẫn ba tiếng.

Nhưng lần này, âm thanh đến gần hơn - như ai đó gõ từ bên trong trần, ngay phía trên gối anh nằm.
 
Căn Hộ 304
căn hộ 304 phần 2


Căn hộ số 304 - Phần 2: Tiếng bước trên trần

Sáng hôm sau, Minh thức dậy với cảm giác nặng đầu.

Anh không chắc mình có thật sự ngủ được hay không, chỉ nhớ loáng thoáng đến tận gần ba giờ sáng, tiếng gõ ấy vẫn vang lên - đều đều, không to, nhưng đủ để khiến anh thấy như có người nằm sát ngay trên trần, nhịp nhàng chạm vào từng thanh sắt.

Anh định bụng hôm sau sẽ hỏi quản lý tòa nhà, nhưng suốt cả buổi sáng, hành lang vắng lặng lạ thường.

Cửa các căn hộ khác đều đóng kín.

Không có tiếng người, cũng không nghe thấy tiếng TV hay nấu ăn - chỉ có tiếng máy lạnh kêu rì rì đều đều.

Khi Minh vừa khóa cửa để ra ngoài làm, ánh đèn hành lang lại chập chờn.

Anh ngẩng lên, nhìn bóng đèn dài treo lơ lửng.

Nó lóe sáng vài lần, rồi bật tắt liên tục.

Giống hệt lời bà chủ nhà đã dặn:

> "Nếu đêm nào điện nhấp nháy... thì cứ tắt đi, đừng bật lại."

Minh chép miệng cười nhạt.

"Chắc bà ta mê tín," anh nghĩ, rồi đi thang máy xuống tầng trệt.

Nhưng trong đầu, ánh sáng vàng yếu ớt kia cứ bám riết lấy anh, như muốn nói gì đó mà anh chưa hiểu.

Đêm thứ hai.

Lúc 11 giờ 40, tiếng gõ trở lại.

Vẫn ba tiếng.

Cốc... cốc... cốc.

Nhưng lần này, có thêm tiếng kéo lê, như ai đó đang bò trên trần.

Minh ngồi bật dậy, tim đập loạn.

Anh bật đèn - căn phòng sáng lên, nhưng ánh sáng nhợt nhạt như bị hút mất đi nửa phần sinh khí.

Anh ngước nhìn lên trần: vết ố tròn hôm qua hình như đậm hơn, và rõ nét hơn cái dấu tay kia.

Anh kéo ghế, leo lên, đưa tay chạm thử - trần mát lạnh, ẩm, nhưng khô bề mặt.

Không có nước, không có khe nứt.

Khi anh vừa định bước xuống, ánh đèn nhấp nháy một cái mạnh.

Trong khoảnh khắc ấy - giữa hai lần nháy sáng - anh thấy một điều mà sau này dù có muốn quên, anh cũng không thể.

Một bàn tay thò ra từ giữa trần nhà.

Chỉ là thoáng qua - vài phần giây - nhưng anh thấy rõ: ngón tay gầy, da nhợt nhạt, móng đen, và ướt như vừa ngâm trong nước lâu ngày.

Nó chạm nhẹ vào không khí, rồi biến mất, để lại một vệt nước mờ trên trần.

Bóng đèn vụt sáng trở lại.

Không có gì.

Chỉ còn vết ố đen, giờ đã loang thành hình tròn to bằng cái nắp nồi.

Minh rùng mình.

Anh kéo ghế lùi lại, ngồi phịch xuống giường, tay nắm chặt remote.

Anh muốn gọi cho chủ nhà, nhưng điện thoại hiện "Không có tín hiệu".

Ba giờ sáng, toàn bộ tòa nhà chìm trong im lặng.

Anh nằm co người, không dám nhìn lên.

Rồi anh nghe tiếng bước chân.

Lần này, không phải trên trần.

Mà là ngoài cửa căn hộ.

Từng bước.

Chậm.

Rất chậm.

Lướt qua hành lang, rồi dừng lại đúng trước cửa phòng 304.

Im lặng.

Minh nín thở.

Một tiếng cạch nhỏ vang lên - như ai đó vừa chạm nhẹ vào tay nắm cửa.

Anh chờ, nhưng cửa không mở.

Chỉ nghe tiếng hít thở khe khẽ, dài và đều.

Rồi nó ngừng.

Anh nghĩ có lẽ mình tưởng tượng.

Nhưng khi định với tay tắt đèn, một tiếng thì thầm lẫn trong hơi thở lọt qua khe cửa, nhỏ đến mức anh phải căng tai mới nghe rõ:

> "...đừng bật đèn... nữa..."
 
Back
Top Bottom