Cập nhật mới

Khác CẨM Y CHI HẠ

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
181,601
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
228332069-256-k327851.jpg

Cẩm Y Chi Hạ
Tác giả: taejin2k3
Thể loại: Cổ đại
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Do quá yêu thích phim cùng với cặp đôi Dịch Hạ phu phụ mà mình ngoi lên đây để tái hiện lại phim dưới dạng truyện , truyện mình viết sẽ hoàn toàn dựa vào phim để viết nha , mình cũng đã đọc xong hết cốt truyện gốc của tác giả Lam Sắc Tư rồi , tình tiết trên phim không thực sự giống với truyện gốc nên mình nghĩ có thể có bạn thích cốt truyện trên phim hơn , nếu thích , hãy cùng mình một lần nữa cảm nhận lại con đường tình yêu của cặp đôi Kim Hạ - Lục Dịch nào :



lucdich​
 
Cẩm Y Chi Hạ
chương 1


Những năm Gia Tĩnh , nghiêm tung mưu hại thủ phụ Hạ Nhiên khiến Hạ Nhiên bị trảm oan.

Sau đó Nghiêm Tung tiếp tục loại trừ, những kẻ thù trên triều là Cừu Thừa, Thẩm Luyện, Dương Thậm Chính.

Từ đó cha con Nghiêm Tung quyền khuynh triều chính.

Năm Gia Tĩnh thứ 37, Oa Khấu theo thủ lĩnh Uông Trực, điên cuồng ngang ngược xâm lược khu vực duyên hải Minh Triều.

Cùng năm đó, Binh Bộ duyên hải bố phòng đồ bị trộm mất.

Con trai của Lục Đình, Chỉ Huy Sứ Cẩm Y Vệ, Lục Dịch, phụng chỉ điều tra.

Tại nhà giam Bắc Trấn Phủ Ti không ngừng vang lên những tiếng kêu thảm thiết, một người khoác trên mình bộ Phi Ngư phục đỏ thẫm hiên ngang bước vào trong đại lao, tay nắm chuôi tú xuân đao , trên người toát ra vẻ lạnh lùng cao ngạo.

2 tên canh giữ nhìn thấy liền chắp tay cúi đầu:"Đại nhân".

Tiến vào phòng giam, tên phạm nhân liên tục bị roi quất vào người thấy người nọ bước vào, bèn mạnh miệng:

- Các người có chứng cứ gì mà bắt ta vào đây chứ?

Ta muốn gặp Hoàng Thượng.

Ta phải tố cáo các người!

Người mặc phi ngư phục vẫn thản nhiên , bước đến gần một chiếc bàn để rất nhiều đồ như: dao, kéo, roi mây,..tất cả đều đã dính máu, tay lướt qua mấy con dao nhỏ sắc nhọn , tùy tiện chọn một tiến đến gần tên phạm nhân.

Tên phạm nhân vẫn tiếp tục nói:

"Lục Dịch!

Tại sao ngươi lại bắt ta?

Bắc Trấn Phủ Ti các người, cũng dám động tới Binh Bộ của ta!Ngươi không sợ...Aaaaaaa"

Còn chưa kịp nói xong , con dao nhỏ đã cắm vào tay tên phạm nhân khiến hắn thét lên đau đớn, hơi thở gấp gáp:

"Ngươi rốt cuộc muốn làm gì?"

Người mặc phi ngư tên Lục Dịch bước về phía chiếc bàn cầm tiếp một con dao nữa, bây giờ mới chịu lên tiếng :

"Ta cho ngươi một cơ hội, hỏi ta ba câu hỏi, từ đó đoán xem tại sao ngươi lại ở đây?"

"Ta không hỏi"

Lập tức con dao trên tay Lục Dịch đâm thẳng vào tay còn lại của hắn, ánh mắt như muốn giết người nhìn tên phạm nhân kêu la thảm thiết.

Tên phạm nhân khổ sở:

"Ta hỏi...Ta hỏi.

Có phải là,có liên quan đến sảnh Binh Bộ Ti Vụ không?"

"Đúng.

Tiếp theo."

"Sảnh Ti Vụ, lại mất đồ rồi sao?"

"Đúng.

Tiếp theo"

"Mất gì vậy?"

"Mất gì hả?

Ta cũng rất muốn biết" - ánh mắt như chim ưng nhìn chằm chằm vào tên phạm nhân

"Thật, thật là hài hước."

- tên phạm nhân cười không lên hơi nói:

"Ta không biết"

Con dao tiếp theo đã được an vị vào chân tên phạm nhân khiến hắn cực kì đau đớn phát ra những thanh âm nghe thật nhức tai, người mặc phi ngư đỏ nói:

"Một người vô tội,căn bản không biết bắt đầu hỏi từ đâu,còn ngươi, rõ rang đã biết rõ trong bụng."

Cầm lấy gáo nước của tên thuộc hạ , hất vào người tên phạm nhân, tên phạm nhân vẫn tiếp tục không nhận:

"Ta thật sự không biết."

"Vẫn còn không biết hả?"

- cầm gáo nước đập mạnh vào con dao vẫn đang cắm vào chân hắn, khiến hắn không chịu được tiếp tục thảm thiết la lên

"Ta nói.

Ta nói.

Là duyên hải bố phòng đồ.

Binh Bộ nghi ngờ, là Tào Côn trộm bố phòng đồ đi mất."

-----------

Tại một tửu lâu nhỏ , có 2 người mặc y phục màu xanh , chầm chậm tiến lại tửu lâu , một người có dáng người nhỏ nhắn , đầu đội mũ quả dưa , tay cầm kính thủy tinh tròn , người còn lại thì có dáng người tao to , tay cầm kiếm , trông rất hiên ngang.

Tiến đến cửa, mũ quả dưa xem xét kĩ nốt chân dưới sàn rồi mới chậm dãi tiến vào.

Cùng lúc đó tại lầu 2 của tửu lâu vang lên tiếng:

"Tiểu nhị, sao đồ ăn còn chưa lên?"

"Khách quan, ngài đợi một lát.

Tới ngay , tới ngay"

Đồ ăn cuối cùng cũng dọn ra , 2 người cùng một bàn , nam nhân nói với nữ nhân bên cạnh:

"Không phải nàng thích ăn cá sao?

Nào, ăn nhiều một chút."

Đang định gắp một miếng cá thì từ đâu lướt nhẹ như cơn gió đã cướp lấy đũa từ tay tên nam nhân, người ăn tại mấy bàn bên cạnh cũng phải quay ra nhìn, nghĩ sắp có chuyện nên cũng chẳng ăn tiếp nữa, vội vàng bỏ đi, âm nhanh lảnh lót phát ra:

"Đói chết tiểu gia rồi!"

- gắp một miếng cá bỏ vô miệng nhai, và một miếng cơm, quay sang bên cạnh tán thưởng:

"Đại Dương, cá này ngon á!"

Người y phục xanh , tay cầm kiếm , khoanh tay dựa vào tường, nhoẻn miệng cười.

Tên nam nhân bị cướp đũa, mặt khó chịu, lên tiếng:

"Các người...

Các người từ đâu chui ra vậy?

Ban ngày ban mặt mà đi ăn chực của người ta.

Tiểu nhị!

Tiểu nhị!

Đuổi ra!"

Tên tiểu nhị mới lên đến nơi thì đã bị một phen kinh hãi, người y phục xanh cầm kiếm nãy giờ dựa tường liền lấy từ trong người ra một chiếc lệnh bài, nhàn nhã nói:

"Không phận sự đừng làm phiền"

Tên tiểu nhị mặt cắt dường như không còn một giọt máu vội vàng nói:

"Tiểu nhân cáo lui!

Tiểu nhân cáo lui!"

Nón quả dưa nãy giờ bận ăn cuối cùng cũng lên tiếng :

"Đợi đã.

Mang thêm sáu bát cơm lên đây"

"Tới ngay , tới ngay ạ."

Tên nam nhân nhìn thấy cảnh này liền nghi hoặc :

"Các người...

Định làm gì?"

Mũ quả dưa đặt mạnh bát cơm xuống , tùy tiện lau miệng , nhìn tên đang hỏi:

"Ngươi bảo ngươi chạy cái nỗi gì?

Trốn nỗi gì?

Ỷ vào mình to xác à?

Làm tiểu gia đây ngày ngày chạy vòng quanh trong ngoài kinh thành.

Đến bữa cơm nóng cũng không được ăn.

Cô là Tào Linh Nhi đấy à?

Đáng tiếc.

Mỹ nhân xinh đẹp thế này, mà mệt gầy người đi rồi."

- sổ một tràng vào mặt tên nam nhân , đột nhiên mũ quả dưa quay sang , hỏi nữ nhân cạnh hắn

Tên nam nhân tức giận , đập bàn:

"Các người, là ai vậy?"

Người đứng dựa tường rút kiếm trong tay mình ra , mũ quả dưa thì nhàn nhạt , vất lên bàn một chiếc lệnh bài giống y hệt người dựa tường , nói:

"Lục Phiến Môn, Viên Kim Hạ."

Như sét đánh ngang tai , 2 người một nam một nữ hoảng hốt bật dậy tránh xa mũ quả dưa vài bước, nam nhân vội cất giọng nhẹ nhàng như nịnh nọt :

"Viên đại nhân.

Viên đại nhân xem chúng ta...hai chúng ta đều là dân lành.

Không biết ngài, tìm chúng ta, có việc gì vậy?"

Rút trong người ra một tờ giấy có phác họa chân dung tên nam nhân kia , nhàn nhạt nói:

"Vẽ khá giống đó chứ.

Ngươi thấy sao?"

"Đại nhân , ngài nhìn kĩ xem, cái tranh này chẳng giống ta tí nào."

"Thế hả?

Nhưng sao ta thấy giống thế nhỉ?"

Tên nam nhân dần tiến gần mũ quả dưa , tay nhanh chóng giật lấy bức tranh rồi vo tròn tống vào mồm nhau nhồm nhoàm, mũ quả dưa cười nhẹ , đem lệnh bài trên bàn cất vào người, nhàn nhạt tiếp:

"Ngon không?

Ở chỗ ta có nhiều lắm."

Tiếp tục cầm đũa lên , định gắp miếng cái thì tên nam nhân định đánh lén , không bất ngờ, mũ quả dưa cầm đũa kẹp tay hắn lại , 2 ngươi cứ thế cùng nhau xuất chiêu , y phục xanh thì nhàn nhạ cầm một hạt óc chó tung lên trời đếm: " 1...2...3" dứt lời đã thấy mũ quả dưa cầm đũa kẹp tai tên nam nhân khiến hắn kêu la đau , mũ quả dưa cười đắc ý nhưng hắn bất ngờ đánh bay chiếc mũ quả dưa trên đầu mũ quả dưa xuống , mái tóc mượt mà được giải thoát , cùng người này xoay vòng tạo lên khung cảnh đẹp vô cùng, một tiểu cô nương xinh đẹp hiện ra trước tên nam nhân , hắn bất ngờ rồi lại cười nhếch khinh thường :

"Thì ra là con gái à?"

"Hạ gia đây ghét nhất là trò lúm đầu đấy!"

Có chút tức giận , dơ chân đạp mạnh xuống đấy khiến chiếc đũa xoay vòng bay lên , bắt lấy một cách điêu luyện rồi lại xoay vài vòng , mái tóc xuông mượt bây giờ đã được búi gọn lên đỉnh đầu , bay lên đá tên nam nhân kia khiến hắn không kịp tránh , mỹ nhân nãy giờ chứng kiến không khỏi sợ hãi , kêu lên lo lắng :

"Đản ca ca!"

Tên nam nhân không để ý , vịt lấy hũ rượu ném về phía mũ quả dưa , y phục xanh dựa tường có vẻ hoảng hốt nhưng lại cười nhẹ khi thấy mũ quả dưa bay lên tránh hũ rượu một cách vô cùng điêu luyện , xong lại hướng ánh nhìn sát khí về phía tên nam nhân kia , quả óc chó trên tay dùng lực ném về phía hắn.

Tên nam nhân phát giác được , vội túm mỹ nhân bên cạnh đem người nàng chắn trước mình.

Mũ quả dưa nhanh tay lấy trong người ra một khẩu súng nhỏ , xoay xoay điêu luyện rồi bắn về phía quả óc chó đang đến mỹ nhân kia.

Quả óc chó vỡ nát, mỹ nhân kia tưởng trừng như chỉ chậm một giây thôi là sẽ chết.

Mũ quả dưa không do dự , phi người đá bay tên nam nhân , tay giữ cho mỹ nhân kia không bị ngã , cất tiếng nói:

"Cô chạy trốn cùng hắn, hắn lại đối xử với cô như thế."

Tên nam nhân nhân cơ hội chạy đi , y phục xanh cũng nhanh chóng đuổi theo.

Dùng một chút công lực đã đuổi kịp hắn, giao đấu một chút liền đem hắn ném đi.

Lúc này mũ quả dưa mới chạy đến, một tiếng:" Đại Dương!

" rồi phi người lên vai bay ngồi thẳng lên người tên nam nhân kia.

Bá tánh xung quanh cũng không khỏi cười nói bàn tán , y phục xanh nhoẻn miệng cười : " Chỉ thích ăn sẵn thôi."

"Cuối cùng ta cũng túm được ngươi!

Chạy này!

Chạy này!"

- tiện tay đánh những bạt tay đau đớn khiến tên nam nhân kia chỉ biết rên rỉ kêu la.

Y phục xanh giờ mới tiến lại gần, cất tiếng :

"Ta nói này Hạ gia, muội đừng chỉ đi nói chuyện với muội muội kia thế, cũng phải làm chút chuyện nghiêm chỉnh đi chứ."

"Ta làm tốt lắm đây còn gì."

----------

BẮC TRẤN PHỦ TI

"Đại nhân , mọi tài liệu của Tào Côn mà ngài muốn đều ở đây ạ"

"Tào Côn thăng chức , đều do Binh bộ thượng thư Hứa Lãng tiến cử à"

"Đại nhân , nếu thật sự bản dồ do Tào Côn trộm đi , ngài nghĩ , chuyện này liên quan đến hứa thượng thư không?"

"Hứa Lãng là tân quang mới lên, bản đồ bố phòng bị trộm mất , không có lợi gì cho hắn cả .

Nhưng mà , vẫn còn một khả năng nữa , Tào Côn là gian tế trà trộn bên cạnh Hứa Lãng."

-----------

Tên nam nhân biết mình không chạy thoát được tay mò vào người lấy ra một thỏi vàng đưa đến trước mặt mũ quả dưa :

"Quan gia , bổng lộc của ngài chắc chắn không bằng chỗ này , ngài tha cho ta đi."

Mũ quả dưa 2 mắt sáng lên nhưng lại lắc nhẹ đầu ra vẻ không được , tên nam nhân thấy vậy liền lấy tiếp ra một thỏi vàng nữa , mắt mũ quả dưa một lần nữa sáng lên rồi lại lắc đầu , tên nam nhân lại cắn răng lấy ra một thỏi vàng nữa :

"Quan gia đây là cả gia tài của ta rồi đó."

"Sao ngươi biết lúc nào ta cũng túng thiếu" - mũ quả dưa lấy 3 thỏi vàng từ tay tên nam nhân nói

"Haha đúng không" - tên nam nhân hí hửng

"Nhưng ta cũng không thể vì vậy mà giết ngươi diệt khẩu"

Tên nam nhân sững người , quỳ xuống van xin

"Đừng mà đại nhân , ngài tha cho ta đi!

Ta cầu xin ngài đó!

Ta chỉ có từng này thôi , thật đó!

Quan gia!"

Báo hiệu của Lục Phiến Môn đột nhiên vang lên :

"Việc mới kìa!

Đại Dương , huynh đưa hắn về đi , nhớ để mắt đến hắn đó , chăm sóc Tào Linh Nhi cho tốt , ta đi đây"

"Lại thế rồi!"

- người mặc áo xanh nam thở dài.
 
Cẩm Y Chi Hạ
chương 2


"Sư phụ!

Sư phụ!

Có án mới gì thế?"

"Đây là phủ đệ của binh bộ lang trung Tào Côn , giờ tý hôm nay đột nhiên cháy lớn , cháy rụi cả phòng chính .

Mà Tào lang trung lại vừa hay có ở trong phòng .

Khi hạ nhân phát hiện ra , thì người đã đi rồi."

"Thi thể đâu ạ?"

"Ở trong phòng , vừa hay để cho ta xem , gần đây con học tập đến đâu rồi.

Đi!"

Vào phòng thấy có một vị phu nhân khóc sướt mướt , chân đã không còn đứng vững nữa , cả người đã phải dựa vào nha hoàn , Kim Hạ lên tiếng :

"Đây chắc là Tào phu nhân đúng không?"

Mở chiếc khăn trắng ra , thi thể đen thui đã bị cháy không nhận ra mặt mũi , Kim Hạ nghi ngờ :

"Bà chắc chắn đây là thi thể của Tào Côn Tào đại nhân chứ?"

"Vâng.

Tối qua đại nhân thức khuya làm việc, ta còn đem một bát canh ngọt tới, để chàng đỡ mệt sau đó về phòng nghỉ, không ngờ đến khi tỉnh dậy chàng đã xuống suối vàng mất rồi!"

Kim Hạ khám xét thi thể kĩ càng , báo cáo với sư phụ mình :

"Tào đại nhân là bị người khác hại chết.

Người xem, toàn thân bị đốt cháy , toàn thân đen sì ,nhưng trong miệng và mũi lại không có muội than.

Theo như bình thường, dù chỉ bị dốt cháy dính lửa một phần, cũng sẽ đau đớn dãy dụa.

Nhưng thi thể này, dù bị cháy toàn thân nhưng tư thế vẫn giữ thế nằm thẳng.

Vì vậy trước khi cháy , người đã chết rồi."

"Trước khia Tào đại nhân từng bị thương sao?"

- Kim Hạ quay sang vị phu nhân kia hỏi

"10 năm trước, trên chiến trường, đại nhân từng trúng tên ở ngực, may mà, đầu tên còn cách tim mấy phân , nên mới giữ được tính mạng.

Nhưng đâu biết, y quan lấy tên ra quá mạnh tay, làm vỡ một mảnh sắt ở trong người.

Đại nhân phúc lớn mệnh lớn, dù trong người có dị vật, nhưng cũng không sao.

Sau đó trở thành một giai thoại."

"Xem ra mảnh sắt này chính là mảnh tên còn sót lại.

Sư phụ!

Nếu đúng như Tào phu nhân nói thì thi thể này chính là Tào đại nhân, không còn nghi ngờ gì nữa"

Sư phụ Kim Hạ chính là Dương bổ đầu của Lục Phiến Môn - Dương Trình Vạn .

Sau khi tập hợp tất cả bổ khoái Lục Phiến Môn lại :

"Báo cho mọi người một tin , Tam Pháp Ti đã gửi văn thư , ai nhận vụ này, bắt được hung thủ, thưởng 15 lượng"

( cho bác nào không biết nhé:

1 lượng bạc = 2,3 tr vnd

=> 15 lượng = 34,5 tr vnd )

"Bao nhiêu?

15 lượng?

Nhiều thế cơ á?"

"Ngoài ra, bao hết tiền đi lại"

"Văn thư ở đây , ai lấy được thì là của người đó"

Việc này đối với Kim Hạ mà nói dễ như trở bàn tay , không mất tí sức nào đã lấy được văn thư trên tay Dương bổ đầu , đang vui vẻ vì có được văn thư thì từ đâu một người mặc Phi Ngư phục bay đến xoay vài vòng liền cướp đi văn thư trên tay Kim Hạ.

Phát giác ra được không nghĩ nhiều mà rút súng ra nhưng không ngờ võ công của người này lại cao siêu đến vậy , chưa kịp phản ứng, khẩu súng đã bị đá lên không trung , bị người kia đoạt lấy dễ dàng chĩa thẳng súng vào đầu Kim Hạ.

Như nhận ra điều gì đó Kim Hạ mắt mở to, miệng vô thức :

"Cẩm y vệ?"

"Cẩm y vệ làm việc, không phận sự mời lập tức giải tán"

"Hạ nhi , không được lỗ mãn.

Tổng bổ đầu Lục Phiến Môn , Dương Trình Vạn tham kiến Lục đại nhân.

Thuộc hạ vô dụng, không biết dạy dỗ kẻ dưới, mong đại nhân đừng trách tội tiểu đồ."

Ánh mắt lạnh lùng lướt qua người Dương bổ đầu rồi lại nhìn thẳng vào Kim Hạ, cây súng trên tay bắt đầu được hạ xuống.

"Hạ nhi, còn đứng ngơ ra đó làm gì?

Còn không mau xin lỗi Lục đại nhân đi."

"Lục đại nhân?"

"Vị này là, con trai của Lục đại nhân, Chỉ huy sứ Cẩm y vệ.

Lục Dịch, Lục kinh lịch."

"Ai da , thì ra là Lục đại nhân, vừa rồi ta không biết là ngài, đắc tội rồi.

Ta chỉ là đàn bà con gái, chắc đại nhân không chấp đâu nhỉ?

Còn súng của ta, ngài có thể trả cho ta không?"

Ánh mắt dò xét của người được gọi là Lục đại nhân kia quét qua người Kim Hạ , lạnh lùng hỏi:

"Một bổ khoái cỏn con ở Lục Phiến Môn, sao lại có thần khí súng ngắn Doanh Đốc Quân trở lên mới được dùng vậy?"

"Hồi bẩm đại nhân, đây là do lần trước, Kim Hạ phá án được thưởng đặc biệt.

Đã báo lên Thần Cơ doanh rồi ạ."

"Vậy sao?"

"Vâng."

Nhìn qua một lượt khẩu súng, bóp cò rồi lại chĩa vào đầu Kim Hạ:

"Nhưng, ta vẫn còn một nghi vấn"

Một tiếng súng phát ra ngay sau đó khiến mọi người hoảng hốt, viên đạn ghim chặt vào hòn đá đằng sau Kim Hạ

"Lục đại nhân,thế này..."

"Thử tí thôi , Dương bổ đầu không cần kinh hoảng."

"Vâng..."

"Nghi vấn của ta là, súng của Thần Cơ doanh vẫn dừng ở loạt sản suất năm Vĩnh Lạc thứ 20, ngắn nhất cũng là gần 10 tấc.

Cây súng này lại chưa đến 7 tấc.

Thế là thế nào?"

"Hạ nhi, trả lời đại nhân đi kìa."

"Hồi bẩm Lục đại nhân, là ta tự thiết kế, rồi nhờ người làm"

"Tự thiết kế.

Thảo nào uy lực bình thường.

Thi thể Tào Côn đâu?"

"Ở trong phòng ạ."

----------

"Các ngươi chắc chắn đây là thi thể của Tào Côn chứ?"

"Vừa rồi đã kiểm tra thi thể rồi, phát hiện ra đặc điểm của Tào Côn.

Tào phu nhân cũng xác nhận rồi."

"Sầm Phúc.

Tìm người đưa thi thể này về Bắc Trấn Phủ Ti.

Chúng ta sẽ kiểm tra lần nữa."

"Vâng."

"Đại nhân đang nghi ngờ việc kiểm tra của ta sao?"

"Vậy cô nói xem, thi thể còn những đặc điểm gì?"

"Theo như Tào phu nhân, thì 10 năm trước Tào Côn bị trúng tên trên ngực, trong người vẫn còn một mảnh tên.

Đây chính là mảnh vỡ phát hiện được trong ngực hắn."

"Màu sắc và chất liệu này,hẳn là sắt mới tầm 2 năm nay.

Cho nên, người này không phải Tào Côn.

Chân tướng bề nổi bên ngoài, chưa chắc đã là kết quả thực sự."

"Sầm Phúc , điều tra xem ở Tào phủ có hạ nhân nào mất tích không."

"Vâng."

"Vậy nếu người chết không phải Tào Côn thì Tào Côn thật đâu?"

"Tào Côn còn liên quan đến một vụ thông địch mưu phản.

Vụ này Bắc Trấn Phủ Ti tiếp quản rồi."

"Chuyện này...

Lục đại nhân.

Tam Pháp Ti đã hạ lệnh lập án, ngài độc tài như thế, e là không ổn."

"Dương bổ đầu, Lục Phiến Môn kinh phí hạn hẹp, nhân lực cũng có hạn, đến nữ tử yếu ớt cũng không bỏ qua.

Nếu cứ cố muốn gánh đại án như thế này, e là thế mới không ổn."

- Sầm Phúc

"Ây zu, thối quá đi mất!

Huynh đệ, ta thấy huynh trông mặt người dáng cún, sao mà ăn nói bốc mùi quá vậy?"

"Hạ Nhi!"

"Cô..."

"Sầm Phúc."

"Văn thư của Tam pháp ti, ta tạm thời cầm đi đã.

Chuyện này, ta đương nhiên sẽ nói rõ với hoàng thượng."

"Nếu đã như vậy, thì cứ nghe theo ngài đi ạ"

"Vậy Lục mỗ xin cáo từ trước."

"Đợi đã.

Đại nhân muốn đi cũng được thôi, nhưng ngài trả đạn với súng cho ta đi."

"Ngươi vừa chĩa súng vào ta, chuyện này ta vẫn chưa quên đâu."

"Nhưng vừa rồi ngài cũng hù dọa ta mà.

Chúng ta bằng nhau rồi đó."

"Nhưng thế không có nghĩa là ta đã tha thứ cho cô."

"Ngài...

Cẩm Y Vệ là những võ tướng thân tín của hoàng thượng, hoàng thượng yêu ngài như con, ngài lại ngang ngược thế à?"

"Hạ Nhi!"

"Thi thể Tào Côn ngài chuyển đi.

Văn thư ta lấy được ngài cũng cướp đi.

Được.

Ta coi như ngài muốn tranh công lấy được cả hai cái đó đi.

Nhưng ngài không thể cầm luôn cả tài sản riêng của ta đi chứ."

"Nếu cô có bản lĩnh phá án.

Ta sẽ trả súng lại cho cô"

"Thì ra là khinh thường ta.

Được.

Ta nhất định sẽ bắt được hung thủ trước ngài.

Cho Cẩm Y Vệ các ngài đẹp mặt."

"Hạ Nhi!

Con quá đáng rồi đấy."

"Sư phụ!

Là do đám Cẩm Y Về đó bắt nạt người quá đáng!"
 
Cẩm Y Chi Hạ
chương 3


Tại căn nhà nhỏ đơn sơ nhưng nom trông thật ấm áp, 2 mẹ con Kim Hạ cùng nhau dùng bữa cơm cuối ngày.

Kim Hạ chính là cô nhi do Viên đại nương nhận về nuôi từ một kĩ viện nhỏ, dù là con nuôi nhưng Viên đại nương coi Kim Hạ như con gái ruột của mình.

"Con ăn xong thì tắm rửa, thay bộ đồ đi.

Ta ngồi đây còn ngửi thấy mùi mồ hôi chua lòm.

Ta đã bảo từ lâu rồi mà, con gái con đứa mà đi làm bổ khoái cái gì?

Vừa khổ vừa mệt lại chẳng ra làm sao.

Con đó,nếu lúc đầu chịu nghe ta gả đi đầu thành đông vào Tôn gia làm bánh ngọt thì đã.."

"Còn lâu con mới gả cho con khỉ gầy đó, người còn chẳng to bằng con"

"Tôn gia người ta làm bánh nướng hoa đào đó, làm ăn tốt lắm, còn mua cả cửa hàng ở cầu Tân Phong.

Con mà nghe ta gả qua đó thì giờ đã thành thiếu phu nhân, giờ nói cũng vô dụng, con có biết con dâu của Tôn gia đã mang thai, con nhìn lại con đi"

"Mẹ, con gái mẹ làm nghề này đâu có chán thế, hơn nữa, giờ con chưa vội gả đi đâu"

"Con không gả đi thì còn làm gì, đi làm Bổ khoái tiếp à?

Bổng lộc tháng này đâu?

Đưa đây, ta tích góp hộ con làm của hồi môn"

"Không có"

"Con lén gom tiền phải không?

Con đừng tưởng ta không biết, con làm Bổ khoái vừa khổ vừa mệt, tiết kiệm đủ thứ, con gom tiền là để đi tìm cha mẹ đẻ, bao nhiêu năm rồi?

Con còn chưa tỉnh mộng à?

Con nhìn ta này...

Nhìn ta...

Ta chính là mẫu thân thân sinh của con, ta chăm con từng bữa ăn giấc ngủ, đồ không có lương tâm.

Cả ngày chỉ nghĩ đến đám người đã bỏ rơi con...

Không có lương tâm"

"Mẹ...

Ăn đi...

Nào"

"Ăn cơm xong đi bán xe đậu khô cho ta"

"Được"

----------

"Đại nhân"

"Sao vậy?"

"Ti chức đã khám nghiệm cẩn thận thi thể đó là chết rồi bị đốt.

Con gái duy nhất của Tào Côn - Tào Linh Nhi đã bỏ trốn cùng một môn khắc tên Lí Đản, Tào phu nhân đến Lục Phiến Môn báo án, giờ Lí Đản đã bị bắt "

Lục Dịch cầm trên tay khẩu súng của Kim Hạ kĩ lưỡng quan sát, nghe Sầm Phúc báo cáo, buộc miệng khen.

"Không ngờ cô gái đó lại hiểu những thứ này, chỉ đáng tiếc ống súng ngắn, tầm bắn cũng không xa.

Lí Đản là nhân vật quan trọng.

Đi"

----------

Người ta nói Kinh Thành là chốn của Vua, mọi thứ đều xa hoa lộng lẫy, hội chợ đông đúc người, không khí vô cùng náo nhiệt, Kim Hạ vừa thưởng thức sự náo nhiệt nơi đây vừa phụ mẹ bán xe đậu phụ.

"2 xiên đậu phụ khô, không thêm dầu cay...

Tây thi đậu phụ"

"Ấy, sao huynh biết ta ở đây?"

"Ta đến nhà muội, biếu 2 con cá muối, mẹ muội nói muội ở đây trông hàng"

"Huynh thấy người đập đá kia không?

Ta ở đây bán được 3 xiên đậu phụ khô, hắn đập được 8 lần rồi.

Hắn cứ thế một buổi tối lại kiếm được cả tháng bổng lộc của chúng ta, chúng ta còn làm Bổ khoái làm gì?"

"Muội không sợ đau à?"

"Huynh chê tiền đau à?"

"Ta...

Muội đó.

Nói chuyện nghiêm túc nào, ta đến để nói với muội, tên Lí Đản kia chạy mất rồi"

"...

Chạy rồi?

Sao lại chạy mất rồi?"

"Tự phá khóa nhà giam rồi chạy mất"

"Huynh đệ canh cửa đâu?"

"Không đủ người, không ai giao ca, huynh ấy ra ngoài ăn miếng cơm, mới có chút mà tên đó đã chạy"

"Haizzz"

----------

Cùng lúc đó tại con đường gần đó, có một tên đang hoảng hốt chạy đột nhiên bị một người bay đến đạp mạnh vào người hắn khiến hắn ngã vào xe đậu phụ của Kim Hạ, bá tánh xung quanh đã vây quanh đông nghịt nhưng không ai dám lại gần.

"Ai đó?

Ngươi...

Lí Đản?"

"Nói...

Người ở đâu?"

- ánh mắt như chim ưng của Lục Dịch quét qua Kim Hạ rồi lại nhìn chằm chằm vào tên Lí Đản.

"Đại nhân, ta không biết, ta thực sự không biết, ngài tha cho ta đi..

Đại nhân"

"Không biết?

Đưa vào nhà giam"

"Vâng"

"Đại nhân, ngài tha cho ta đi, ta thật sự không biết.

Đại nhân, ta thực sự không biết"

"Lí Đản...

Đại nhân...

Lục đại nhân...

Ta...

Ngài làm việc cũng không thể phá quầy đậu phụ của ta"

"Tránh ra" - Sầm Phúc toan rút kiếm ra nhưng đã bị Dương Nhạc chặn lại.

"Ngươi muốn làm gì?"

"Haa...

Đại nhân, quầy đậu phụ của ta thật ra cũng không mắc, ngài đưa ta 2 lượng bạc là được rồi, ngài đưa tiền cho ta rồi ta sẽ đi ngay.

Nếu không ta về không biết nói sao với mẹ"

"Đưa tiền cho cô ta"

"ĐẠI NHÂN...

ĐỪNG QUÊN NHỮNG GÌ CHÚNG TA ĐÃ CƯỢC...

Ta khó khăn lắm mới bắt được Lí Đản, Cẩm Y Vệ chẳng tốn tí sức nào đã cướp người đi mất...

Từ sáng đến tối nói mình có năng lực phá án tốt.

Ta thấy chỉ sống khôn cướp công thôi.

Toàn ra vẻ"

"Có điều, giờ ta không có chứng cứ, vụ cược của muội với Lục đại nhân nhất định rất bất lợi, ta thấy, muội nên chuẩn bị nhận thua đi"

"Nhận thua?

Không thể nào.

Còn chưa bắt đầu đã nhận thua, đây không phải là phong cách của tiểu gia đây.

Huynh yên tâm, ta nhất định không nhận thua"

----------

Tại cửa sau nhà giam Bắc Trấn Phủ Ti

"Cửa sau nhà giam, không phận sự miễn vào"

"Từ bao giờ huynh có một thúc thúc đưa cơm cho nhà giam?"

"Cái này có gì kì lạ?

Muội thấy gia phả nhà ta lúc nào à?

Ta làm việc muội cứ yên tâm"

"Được đó, cuối cùng cũng biết sao huynh thích nấu cơm, thì ra là di chuyền"

"Quan gia ngài xem"

"Nghiêm túc đi, muội chắc chắn Lí Đản biết tung tích của Tào Côn ư?"

"Lí Đản chắc chắn có vẫn đề nếu không Cẩm Y Vệ để mắt đến hắn làm gì?

Cẩm Y Vệ là ai chứ?

Là đám ăn thịt người không nhả xương, ta lại chẳng nếm đủ rồi"

"Nói bé thôi, đừng để bị nghe thấy"

"Được rồi, vào đi"

"Đi thôi"

Tại nhà giam Bắc Trấn Phủ Ti, Kim Hạ tìm được tên Lí Đản kia, liền dùng kế của mình khiến hắn nói ra.

"Nói cho ta biết, Tào Côn ở đâu?"

"Cô và Lục đại nhân kia đúng là giống nhau, toàn hỏi những vấn đề kì lạ.

Ta thừa nhận ta dụ bắt con gái của Tào Côn nhưng ngoài chuyện đó ta chẳng biết gì...

Đại tỷ, thả ta ra đi, được không?"

"Ai là đại tỷ của ngươi?

Nếu ngươi cho ta biết, ta làm bà nội ngươi cũng được"

Kim Hạ giơ trước mặt hắn 6 thỏi vàng khiến hắn hoảng hốt :

"Vàng của ta?

Rõ ràng ta...

Sao cô lấy được?"

"Nói không đây?

Nếu ngươi không nói, chỗ này là của ta nhé.

Ta còn chưa gom đủ của hồi môn đâu"

"Bà cô của ta...

Ta nói...

Ta nói, chuyện là thế này..."

Lục Dịch tiến vào nhà giam, thấy tên đưa cơm lén lén lút lút, tiến lại gần thì nhận ra là Kim Hạ, Kim Hạ biết mình bị phát hiện, cúi đầu.

"Tiểu nhân tham kiến đại nhân"

"Bắt đầu từ mai, không cần đưa cơm cho hắn"

"Vâng"

----------

"Nghe ngóng đến đâu rồi?"

"Hạ gia của huynh ra tay chưa từng thất thủ.

Huynh nghĩ xem, Lí Đản này, một hạ nhân.

Ra tay một cái liền dùng 3 thỏi vàng mua chuộc chúng ta, khi đó ta đã thấy có vấn đề, sau đó ta tới Tào phủ điều tra phát hiện trước khi Tào phủ xảy ra chuyện nửa tháng, Tào Côn từng nhiều lần lấy vàng từ phòng thu chi.

Như vậy xem ra vàng trong tay Lí Đản chắc chắn là Tào Côn đưa"

"Chỗ vàng đó, muội tìm được ở đâu?"

"Nói đến vàng à?

Sau khi rời Tào phủ, ta qua dạo nhà Lí Đản chút.

Đều là người yêu tiền, tâm tinh tương thông, ta rất nhanh đã tìm được chỗ hắn dấu bảo bối haa"

"Tức là chuyện Tào Linh Nhi bỏ trốn với Lí Đản là được sắp xếp từ trước"

"Ây dô Đại Dương, ta còn tưởng huynh chỉ biết nấu cơm, nghĩ rõ ràng quá.

Tào Côn sắp xếp cho Lí Đản đưa Tào Linh Nhi đi, không ngờ Lí Đản nhận tiền của người ta rồi lại còn thực sự quyến rũ con gái nhà người ta"

"Không đúng, nếu những chuyện này thực sự do Tào Côn sắp xếp, sao hắn còn báo quan tìm người đi bắt Lí Đản?"

"Người báo quan không phải Tào Côn mà là một phu nhân mà hắn cưới sau đó...

Hắn ngàn tính vạn tính nhưng lại thiếu mất một chiêu"

"Hạ gia anh minh"

"Ây phải rồi, Lí Đản nói cho ta 2 chỗ có thể Tào Côn đang chốn.

Một chỗ trong thành, một chỗ ngoại thành.

Tào Côn yêu thương con gái thế, ta đoán giờ hắn vẫn chưa rời khỏi thành, chúng ta chia ra tìm, phải bắt được người trước Cẩm Y Vệ, huynh xem trong thành không thấy người thì ra ngoại thành gặp ta"

"Được"
 
Back
Top Bottom