Tự nhiên có ý tưởng viết bộ này hì, sau khi đọc xong bộ couple của Hạ Chi Quang và Hoàng Tuấn Tiệp
Tác giả: Tiêu Dao Thanh Di
Thế giới diệt quỷ nha, có phép
_________
Hầu Minh Hạo gia tộc diệt quỷ.
Từ nhỏ đã bị đưa lên núi ở với ông cố nên rất ngây ngô, lại lười biếng vì ông cố quá cưng chiều không ép buộc anh.
Đến năm 16 tuổi mới được rước về thành phố.
Mặc dù có thiên phú trời sinh diệt quỷ của dòng máu họ Hầu nhưng lại lười học phép, chỉ ăn với ngủ rồi lại đi bắt mấy con quỷ nhỏ chuyên đi lừa đảo người khác xem đó là chiến công hiển hách
Trên đoạn đường vắng, cũng đã hơn 8 giờ tối.
Vì hôm nay ở lại làm bảng báo cáo nộp cho xong nên anh về khá trễ.
Anh đứng đợi xe bus nhưng quên mất giờ này còn chiếc xe bus nào còn chạy?
Trường đã tắt hết đèn chẳng còn một bóng người, đứng đợi xe bus hồi lâu không thấy chiếc nào chỉ thấy một cậu thiếu niên mặc áo khoác đen có mũ trùm kín mít, làn da trắng bệch đôi môi đỏ đỏ lúc ẩn lúc hiện sau lớp mũ trùm đầu đang ngồi trên ghế dài, không gian yên tĩnh đến lạ thường như cả thế giới chỉ có hai người
Một chiếc xe bus dừng lại, cửa xe chậm chậm mở ra không gian xe yên tĩnh đến mức ngạt thở nhưng đã muộn thế này không chừng là chuyến cuối cùng rồi nên phải lên thôi
Hầu Minh Hạo đi lên xe lấy đồng xu bỏ vào hộp rồi đi đến ngồi ở chiếc ghế cạnh cửa sổ.
Đang ổn định chỗ ngồi thì một hơi thở lành lạnh thổi qua cậu thiếu niên ban nãy đã ngồi cạnh anh
Anh ngạc nhiên, trên xe chỉ có tầm hai ba vị khách, chỗ trống còn rất nhiều, đây chẳng phải là cố tình ngồi cạnh anh à
Cậu thiếu niên rúc người vào anh, chiếc đầu dụi vào chiếc cổ trắng noãn của anh khiến anh cảm thấy nhột muốn đẩy ra thì giọng nói trầm ấm vang lên
- Em...em sợ...
- Hả?
Lúc này Hầu Minh Hạo mới lấy kính đeo vào, thì ra là một cậu bạn nhỏ trẻ tuổi đang sợ ma.
Anh mỉm cười xoa xoa đầu cậu an ủi
- Không sao!
Có anh ở đây đừng sợ
Từ lúc nào cậu thiếu niên đã ôm lấy eo anh mà kéo vào lòng đầu dựa vào vai anh, hai người như sắp dán vào nhau.
Anh cảm thán con nhà ai tối thế này còn đi một mình trên xe bus thế này thật là nguy hiểm.
Còn thêm cậu nhóc có tính sợ ma, quỷ nữa chứ
Bản thân anh là một thợ diệt quỷ còn cảm thấy hơi ớn lạnh với bầu không khí này.
Những người còn lại như con rối ngồi bất động trên ghế vô cùng kỳ lạ
Anh ngủ thiếp đi, một lát sau anh giật mình tỉnh dậy khi ngửi thấy mùi máu.
Trực quan của một thợ diệt quỷ như anh liền mách bảo đây là một con hung quỷ
Anh liền kêu cậu thiếu niên dậy
- Tỉnh đi em...tỉnh đi...
Anh ôm chặt cánh tay cậu thiếu niên còn đang ngủ say kéo đứng dậy hét lên với tài xế
- Dừng xe!!!
Mau dừng xe
*rặc*
Chiếc cổ máu thịt nhe nhớt rớt lòng thòng xoay lại.
Anh bật ngửa hoảng hồn, hồn vía mém xíu bay đi hết
Thường thì anh chỉ bắt mấy con quỷ nhỏ hay rất xinh đẹp chuyên đi quyến rũ người khác chứ chưa từng gặp con quỷ nào xấu mà kinh dị như vậy
- Không sao không sao
Anh ôm cậu vào lòng bịt mắt cậu lại, sợ cậu nhìn thấy sẽ sợ nhỏ giọng an ủi, tự anh biết giọng nói mình có chút run rẩy
Anh sắp đứng không vững rồi...mùi quỷ khí nồng quá khí đen đã tràn ngập hết xe bus
Anh lôi trong cặp qua một đống đồ nghề, anh nhìn thấy chiếc chuông mà ông cố đã cho liền cố gắng nhớ mà sử dụng
- Châu điểu lăng quang , thần uy nội trương .
Sơn nguyên tứ trấn , quỷ tuý diệt vong .
Thần trì thổ độc , tà tinh phục tàng .
Hồn đài tứ minh , quỳnh hộ lâm lang .
Trung hữu ngọc chân , toạ trấn minh đường .
Thủ huy tử hà , đầu kiến thần quang .
Khẩu tụng động kinh , tam thập cửu chương .
Phổ triệu vạn thần , long hổ triệt cương .
Mãnh thú bôn tẩu , hàm đao thôn sanh .
Yết sơn quắc thiên , thần tước độc long .
Lục đầu thổ hoả , đạm quỷ chi vương .
Lôi trư điện khuyển , xiết thiên lưu hoành .
Kiêu khải bác thước , nghịch phong hoành hành .
Thiên cầm la trận , giai tại ngã bàng .
Thổ hoả vạn trượng , kiểm sát bất tường .
Quần tinh khải đạo , thôn lạc sơn hương .
Thiên thần vạn linh , khể thủ khấu tảng .
Trạch uý bổng lô , vi ngã thiêu hương .
Sở tại sở kinh , vạn thần tống nghênh .
Tà ma diệt tích , quỷ yêu vi trần .
Thiên cầm lai vệ , thiên tinh chấn phục .
Mạc can ngã khí, nội ngoại hợp chân .
Cấp cấp như luật lệnh .
- Cái gì không có tác dụng??
- Chết thật rồi....hôm nay mình phải bị quỷ ăn thịt ở đây sau...
Anh chợt nhớ ra gì đó.
Đúng rồi ông cố có cho anh lá bùa dùng để dịch chuyển tức thời
Anh chấp tay thầm cảm ơn ông cố rồi lấy hai lad bùa, một cái dáng cho anh một cái cho cậu miệng nhẩm chú rồi dịch chuyển đến trước cửa nhà
- Trời ơi đáng sợ quá!!!
- Hộc...hộc
Anh thở gấp rồi lết vô nhà chứ hai chân anh đã mềm nhũn cũng quên mất chuyện cậu nhóc vừa nãy đâu rồi
- Cái gì mà con sợ vậy Hạo?
Gặp quỷ à?
Dì Lâm bảo mẫu của nhà thấy thế phì cười, nhưng nụ cười đột nhiên bị dập tắt
- Đúng.
Một con quỷ không đầu
- Chỉ có chiếc cổ máu me
- Con gặp hung quỷ rồi
Dì Lâm khẽ nhíu mày đi đến dìu anh lên phòng, lí do anh đi không nổi là vì một thầy pháp bình thường chỉ xài tối đa được hai lá bùa cùng lúc đã là kỳ tích, còn anh sử dụng một đống lá liên tục nên cơ thể mới suy nhược như vậy cũng mai là chưa chết
Dì Lâm là bạn thân của ông cố anh nên cũng hiểu sơ sơ về các loại quỷ
Lúc này anh mới chợt nhớ ra
- Cậu nhóc đâu rồi???
- Ủa mình dán cho cậu nhóc đó rồi mà...bây giờ chắc bị ăn thịt đến xương cũng không còn
- Trẻ vậy mà chết uổn thật
_______trên xe bus_______
Hà Dữ ngồi lên chiếc ghế cũ bộ dạng thong thả, đôi mắt âm trầm lạnh lẽo nhìn con quỷ không đầu đang cúi người xuống sợ đến run rẩy
Nó không thể nói chuyện chỉ biết dập cổ xuống sàn
- Ai cho mày dọa anh ấy?
Cậu có hỏi cũng vô dụng, nó là quỷ không đầu thì lấy miệng đâu ra mà trả lời cậu.
Cậu ánh mắt ghét bỏ đá vào bụng nó khiến nó bay ra xa
Cú đá tưởng chừng nhẹ nhưng chỉ xíu nữa nó đã hồn bay phách tan, nó lết lại liên tục cúi người dập xuống sàn xin tha
Cậu đôi mắt hiện lên ánh đỏ đạp mạnh lên cổ nó, máu từ đó chảy ra không ngừng mà con quỷ không dám kháng cự hay giãy giụa bởi cậu chính là quỷ vương tàn bạo, nhẫn tâm nhất trên thế giới âm dương này
Sáng hôm sau
Anh vào nhà vệ sinh tắm rửa cho tan hết quỷ khí không biết vì sao anh lại nồng nặc mùi quỷ khí như vậy...cứ như thể anh đã ngồi cạnh một vật hay chạm vào một vật cực kỳ hung khí
Anh thay bộ đồ đồng phục rồi đi đến trường, trên miệng còn ngậm cây kẹo mút đang chuẩn bị vào lớp thì ai đó ôm anh từ phía sau khiến anh giật mình, khi bình tĩnh quay đầu lại xem thì là cậu thiếu niên hôm qua
- Em...em...em
Anh sợ đến không thể nói thành câu hoàn chỉnh, vì nghĩ đáng lẽ tối qua cậu đã bị quỷ không đầu ăn thịt mới đúng
Cậu thiếu niên bộ mặt ấm ức, đôi mắt rưng rưng ôm chặt anh
- Ca ca hôm qua bỏ em
- Anh không có bỏ em, anh đã dán bùa vào trán em nhưng không hiểu vì sao...
- Ca ca em sợ lắm...sau này anh đừng bỏ em được không?
- Um
- Mà em tên gì?
- Em tên Hà Dữ
Anh nghe xong hốt hoảng bịt miệng cậu lại
- Sao em lại trùng tên với quỷ vương thế?
Đại kỵ đó
- em không biết...từ nhỏ em đã không cha không mẹ vậy ca ca đặt tên cho em đi
Hầu Minh Hạo cảm thấy thương cảm cho cậu thiếu niên này, sau một hồi suy nghĩ
- Hà Nghi Khiêm được không?
Hà Dữ im lặng một hồi, anh còn tưởng cậu không thích trách bản thân học không giỏi đến tên cũng đặt không ai thích thì em mỉm cười
- Ca ca đặt tên gì em cũng thích
- Mà em học lớp mấy?
- Em học lớp 10
- anh học 11, lớp chúng ta cũng kế nhau đó
Hà Dữ đi vào phòng học, cả phòng học làm gì biết cậu là ai.
Cậu đã 3000 tuổi thì đi học cái quái gì nữa
- Em là học sinh lớp nào thế?
Cô giáo đứng trên bục giảng thắc mắc hỏi, cậu nhìn thẳng vào mắt cô giáo giọng gằn từng chữ
- Em là học sinh lớp này
- Em là học sinh lớp này...
Cô giáo như bị thôi miên mà nói theo rồi mời em vào, không giống cô thường ngày nữa
Các học sinh còn lại mắt âm trầm lạnh lẽo vô hồn như con gối, họ không còn ý thức được gì nữa.
Tiết học vẫn diễn ra bình thường nhưng trong ký ức họ từ đâu đã xuất hiện một người tên Hà Nghi Khiêm
Reng!!!!
Hầu Minh Hạo chuẩn bị xuống căn tin kiếm gì đó ăn thì một lực đạo ôm lấy anh từ phía sau lưng từ lúc nào.
Hơi thở lạnh phà vào gáy anh
- ca ca thơm quá
- Nghi Khiêm em làm vậy có chút...
- Ca ca ghét em sao?
Đôi mắt ứa nước rưng rưng ngước lên nhìn anh, anh đột nhiên cảm thấy bản thân là tội đồ thiên cổ
- Không.
Không có anh đâu có ghét em
- Hức...vậy...vậy anh cho em cây kẹo đi
Hà Dữ chỉ tay vào cây kẹo mút tiểu Hầu đang ngậm, anh chưa kịp lấy cây kẹo khác thiếu niên đã nhanh tay giựt cây kẹo mút trong miệng anh liếm nhẹ rồi cho hết một miệng, còn cảm thán
- Ngọt thật
- ....
Anh đơ người ra, lần đầu tiên có người ôm anh, có người ăn chung với anh.
Trước đó ông cố đã dạy anh rằng "nam nữ thụ thụ bất tương thân" chứ không dạy "nam nam thụ thụ bất tương thân"
- Cái đó...cái đó anh ăn rồi mà...dính nước bọt của anh rồi
- ca ca không muốn cho em ăn sao?
Cậu thiếu niên lại giở cái trò đôi mắt biết nói rằng tôi đáng thương quá.
Anh không nghĩ nhiều nữa dắt cậu xuống căn tin
Cả hai đang ăn ngon lành thì một bạn nữ chạy đến xin Wechat của anh
- Cậu có thể cho mình xin Wechat không?
- À tôi...
Bạn nữ cảm thấy rùng mình, một cảm giác lạnh lẽo thấu tận tim gan chỉ là một cậu thiếu niên nhìn thôi mà tại sao lại đáng sợ như vậy từ đâu bàn tay vô hình đặt nhẹ lên vai cô.
Cô gái run rẩy chạy đi không dám xin nữa, sau khi về nhà cũng chuyển trường vì cứ có cảm giác ai đó theo mình
Anh khó hiểu gãi đầu quay qua thấy gương mặt đáng yêu, ngoan ngoãn của cậu đang nhìn anh khóe môi cong nhẹ
- Kì lạ thật
Khi anh cúi người xuống ăn, nụ cười trong sáng trên môi cậu không còn nữa thay vào nụ cười tà ma, ẩn ý sâu xa
_____
Này là lấy ý tưởng từ một fic bạn cp Quang Tiệp đã được cho phép rồi nhe
Mà tối qua tui đọc cái fic bạn ấy cuốn lắm luôn, ai đọc hong nói tên cho