DUYÊN TRỜI
Truyện ngắn – Bối cảnh Đại Việt cuối thời Trần
----------
Nắng sớm xuyên qua những kẽ lá rậm rạp, soi xuống mái nhà tranh nằm chênh vênh bên rìa làng Phù Ủng.
Trong căn nhà ấy, một bé gái đang lom khom nhóm lửa.
Nàng tên là Vân Tĩnh, sống cùng bà ngoại, không biết cha mẹ là ai.
Nàng lớn lên bằng củ khoai, bát cháo loãng, bằng những ánh mắt khinh khi và lời đàm tiếu của dân làng.
Trẻ con không ai chơi cùng nàng.
Nhiều đứa còn nhổ nước bọt, cười cợt rằng nàng là "con kỹ nữ bỏ chợ", "đứa con hoang của lính tráng lưu vong".
Một lần, bị lũ trẻ xô ngã xuống ruộng lầy, Vân Tĩnh nằm im, cắn răng chịu đựng.
Bỗng có một bàn tay kéo nàng dậy.
"Đừng để chúng ức hiếp ngươi."
Đó là Minh Chí – một thiếu niên cao lớn, ánh mắt trong như nước hồ mùa thu.
Từ hôm đó, hắn trở thành bạn duy nhất của nàng.
Họ cùng trèo cây, bẫy chim, uống nước suối và ngồi ngắm trăng.
Minh Chí không hỏi quá khứ của nàng.
Nàng cũng không hỏi vì sao hắn, một đứa con nhà lính, lại hay lảng vảng trong rừng.
Họ chỉ có nhau, chân thành như gió mát qua rừng tre.
---
Năm mười sáu tuổi, Vân Tĩnh mất bà ngoại.
Trong cơn hấp hối, bà nắm chặt tay nàng, thì thầm:
"Cha con là...
Hưng Đạo Vương...
Con hãy đi tìm ông ấy.
Đừng sống ẩn dật như bà."
Tên ấy như sét đánh ngang tai.
Hưng Đạo Vương – vị tướng quyền cao chức trọng, trấn thủ cả vùng Đông Bắc, là phụ thân của nàng?
Sau lễ tang đơn sơ, nàng rời làng với đôi dép rơm, chiếc túi vải và một mảnh khăn lụa cũ bà để lại – trên đó có thêu ba chữ "Tĩnh Tâm Lan", được gói cùng chiếc trâm vàng khắc hình cánh phượng.
---
Chuyến hành trình đến phủ Vạn Kiếp không dễ dàng.
Trên đường đi, nàng bị toán cướp bắt giữ.
Tên đầu lĩnh định cưỡng bức nàng ngay trong rừng rậm.
Vân Tĩnh cắn lưỡi định tự vẫn thì một mũi tên bay vụt tới, xuyên qua cổ hắn.
Máu phun như suối.
Từ bóng cây, Minh Chí xuất hiện, tay cầm cung, mặt lấm bùn.
"Ta đã đi theo ngươi từ ngày rời làng.
Biết là ngươi sẽ gặp nguy."
Hắn lại cứu nàng, như năm nào.
Nhưng giờ đây, ánh mắt hắn có điều gì khác.
Không chỉ là tình bạn – mà là thứ tình cảm đã kết từ bao năm mà chưa ai dám gọi tên.
---
Phủ Vạn Kiếp sừng sững như một pháo đài.
Khi nàng đến cổng, binh lính cản lại, nàng chỉ biết hét lên:
"Ta là con gái của Hưng Đạo Vương!"
Tiếng hô ấy khiến bao ánh mắt đổ dồn.
Một người trung niên, áo giáp bạc, đôi mắt sắc như chim ưng bước ra: chính là Trần Quốc Tuấn – Hưng Đạo Vương.
Nàng đưa trâm cài ra.
Người nhìn rất lâu, đôi mày nhíu lại.
Sau một hồi, ông lặng lẽ quay đi:
"Đưa nàng vào phủ."
Từ đó, nàng được gọi là Anh Nguyên quận chúa – danh hiệu đặc biệt dành riêng cho con gái ruột của ông.
Nhưng trong phủ, Vân Tĩnh như chiếc lá lạ giữa rừng cổ thụ.
Những người con khác của Hưng Đạo Vương không chào đón nàng.
Có kẻ thẳng thừng khinh thường:
"Chỉ là một con ranh nhà quê, dựa vào vài lời nói của mụ già để nhận cha."
---
Chỉ có Minh Chí, giờ là tả vệ đội trưởng, vẫn lặng lẽ bên nàng.
Khi nàng bị đầu độc trong một bữa tiệc do phu nhân thứ ba của Hưng Đạo Vương tổ chức, chính Minh Chí đã bế nàng vượt đêm đến miếu sơn thần xin thuốc.
Nàng thoát chết.
Hưng Đạo Vương khi ấy mới cho người điều tra và phát hiện âm mưu ám hại.
Ông lệnh trừng trị nghiêm khắc, nhưng không nói gì thêm về thân thế nàng.
Một đêm, đứng trên vọng lâu, Minh Chí ôm lấy vai nàng:
"Ta không quan tâm nàng là ai.
Con tỳ nữ hay quận chúa, ta vẫn sẽ lấy nàng."
Và hắn quỳ gối, xin ban hôn.
Hưng Đạo Vương nhìn hắn thật lâu, rồi nói một câu:
"Ngươi muốn lấy con gái ta, phải qua được chiến trường."
---
Giặc Nguyên lại tràn sang.
Đại quân Đại Việt dốc toàn lực nghênh chiến.
Minh Chí cầm quân đi tiên phong.
Vân Tĩnh ở lại hậu phương lo binh lương.
Một lần, nàng nhận được mật tin: Minh Chí bị phục kích ở Bạch Đằng, mất tích.
Cả doanh trại rúng động.
Nàng lặng lẽ cưỡi ngựa đi trong đêm mưa, tìm bằng được chàng ở vùng đầm lầy đầy xác giặc.
Gặp lại nhau trong hang đá tối, Minh Chí ôm lấy nàng, vết thương còn chưa khép miệng.
"Ta vẫn chưa chết... vì chưa hứa với nàng một lời."
"Chàng hứa đi."
"Hết giặc... ta sẽ cưới nàng."
---
Cuối cùng, quân Đại Việt chiến thắng.
Khói lửa tan, trời đất sạch bóng xâm lăng.
Minh Chí trở về phủ, mang theo sắc phong đại tướng.
Cả Vạn Kiếp rộn ràng chuẩn bị đại hôn.
Nhưng đúng đêm trước lễ cưới, một người lạ mặt đến phủ, xin gặp Hưng Đạo Vương.
Người ấy trao bức thư tay.
Ông xem xong, mặt tái đi, lặng thinh rất lâu.
Sáng hôm sau, ông gọi Minh Chí và Vân Tĩnh vào đại sảnh.
"Minh Chí, con hãy nghe rõ."
Ông quay sang nhìn Vân Tĩnh, ánh mắt buồn như trời thu lạnh:
"Năm xưa, khi ta còn trẻ, từng có một đứa con riêng với một nữ tỳ – mẹ nàng.
Nhưng... ta không chắc Vân Tĩnh là con ta."
Cả sảnh lặng đi.
"Người đưa thư đêm qua là... kẻ năm xưa được ta phái đi tìm đứa trẻ thất lạc.
Hắn có bằng chứng rằng đứa bé ấy đã chết trên đường về."
Vân Tĩnh rụng rời.
"Ta đã nghi ngờ... nhưng vẫn nuôi hy vọng.
Giờ thì... nàng không phải là con ta."
Câu nói ấy như trời sập.
Nhưng rồi Hưng Đạo Vương mỉm cười, giọng trầm ấm:
"Vậy càng tốt.
Ta không nợ gì mẹ nàng... và cũng không ngăn cản chuyện các con nữa."
Minh Chí siết chặt tay Vân Tĩnh, mắt nàng ngấn lệ.
Cuối cùng, họ vẫn là của nhau – không bởi máu mủ, mà bởi chính tình yêu và những năm tháng vào sinh ra tử.
---
Đám cưới diễn ra trong tiếng pháo vang rền.
Vân Tĩnh khoác áo cưới thêu loan phượng, đứng bên người nàng yêu.
Nhưng trong tim nàng vẫn còn một nỗi niềm lặng lẽ.
Tối đó, trong phòng tân hôn, Minh Chí bất ngờ đưa ra một mảnh khăn lụa cũ.
Trên đó... thêu ba chữ "Tĩnh Tâm Lan".
"Khăn này... ta tìm được trong tay một người lính Nguyên trước khi hắn chết." – Minh Chí nói chậm rãi – "Hắn từng là người đưa một đứa bé gái bỏ trốn khỏi phủ Trần."
Vân Tĩnh chết lặng.
"Thì ra... ta không phải con gái của Hưng Đạo Vương thật sao?"
Minh Chí gật đầu.
"Không.
Nàng không phải."
"Vậy tại sao... ta lại được nhận?"
Minh Chí siết nhẹ tay nàng, ánh mắt lấp lánh trong đêm:
"Vì có người đã lặng lẽ gửi gắm nàng.
Chính phụ thân ta."
"Cha chàng?"
Minh Chí gật đầu.
"Hắn từng yêu mẹ nàng.
Trước khi chết trận, ông dặn ta… hãy tìm nàng, bảo vệ nàng, và nếu có thể… hãy yêu nàng."
Vân Tĩnh òa khóc.
Ngoài cửa, trăng thu tròn vằng vặc.
Một mối duyên trời định, hoá ra đã bắt đầu… từ thế hệ trước.
---