Câu chuyện mang tính hư cấu:
Cây đàn của cô được đem ra bên ngoài, đến lúc cô biểu diễn vẻ đẹp nghiêng nước nghiêng thành của cô làm mọi người si mê.
Cô mặc trên người bộ giao lĩnh màu xanh lam, mái tóc thẳng dài đen láy được thả ra.
Âm thanh của đàn vang lên nhẹ nhàng du dương, làm cho mọi người có mặt có lẽ đều say mê và chìm đắm trong tiếng đàn này
Những tiếng xì xào xung quanh, các vị quan thần cùng nhau bàn tán vị nhạc công kia là ai?
Đến từ đâu?
Mà họ chưa từng thấy qua, tiếng đàn này có lẽ là tiếng đàn hay nhất mà họ từng nghe qua, cũng chính tiếng đàn này làm cho vị hoàng đế kia nhìn cô chăm chú, ánh mắt si mê của vị thượng thư dành cho cô cũng không kém phần.
Cứ như vậy hai đôi mắt cứ nhìn cô một cách say đắm.
Kết thúc buổi tiệc cô đi cùng vị thượng thư kia rời khỏi yến tiệc.
Hắn vừa đi rồi lại nhìn sang cô.
" Hạ Nhiên nay ngươi làm tốt lắm"
"Thượng thư người quá lời rồi, để mà nói thì ở hiện đại tôi có thể chơi hay hơn nữa đó"
Nghe đến đây đầu hắn như bị ba dấu hỏi chấm to đùng đập thẳng đầu.
"Hả!?
Ở hiện đại là ở đâu?"
"À...là một nơi rất xa thưa thượng thư, người không đến được đâu, hoặc đến bằng một cách khác"
"Bằng cách nào?
Ngươi mau nói cho ta biết"
"Là...là...là bí mật đó"
Nói rồi cô nhìn hắn với đôi mắt long lanh mà nở nụ cười tươi, hắn nhìn cô mà tim hắn sắp nhảy ra ngoài rồi đây, tim hắn đập nhanh sao cô lại xinh như thế chứ?
Tim hắn sắp chịu không nổi rồi.
Trong khi hắn vẫn đang chìm trong suy nghĩ về cô thì có một nô tài chạy đến
"Thượng thư Trương hoàng hậu có chuyện muốn nói với người, mời người đi một chuyến"
"Được"-hắn không nhanh không chậm đáp lại lời của tên nô tài kia
"Hạ Nhiên ngươi đứng đây đợi ta, ta đi một lát"
Cô gật nhẹ đầu, sau khi hắn rời đi cô đứng bên hồ hóng từng cơn gió nhẹ thổi, cô khẽ nhắm mắt mà hưởng thụ hết từng cơn gió ấy.
Khi cô vẫn đang chìm đắm trong từng cơn gió ấy, thì sau lưng cô đã sớm có người đứng đằng sau
"Hưởng thụ nhỉ?" giọng nói trầm vang lên
Giọng nói này làm cô có chút giật mình thoát khỏi từng suy nghĩ, cô cũng từ từ quay lại đằng sau
"Bệ...bệ hạ?"
Vừa nhìn thấy y cô liền quỳ xuống
"Bệ hạ mong người thứ lỗi, thần có mắt như mù, hôm trước thần thật sự không biết người là bệ hạ, đại nhân không chấp tiểu nhân xin người thứ lỗi cho thần, xin đừng lấy cái đầu nhỏ của thần"
Y chắp tay sau lưng nhìn bộ dạng cô lúc này mà có chút buồn cười, nhưng y nén lại giọng có chút nghiêm nghị
"Ngươi lúc này khác xa ngươi khi lần đầu mới gặp trẫm, không phải khi đó ngươi kênh kiệu lắm sao?"
"Thưa bệ hạ tiểu nhân có mắt không thấy thái sơn mong bệ hạ tha tội"
Cô vẫn cúi mặt xuống đất mà không dám ngẩng đầu lên, cô sợ chạm mắt y, nhìn thẳng vào mắt vua là mất đầu như chơi.
Tim cô như đang đánh lô tô thật sự không thể bình tĩnh được, cô vẫn chưa muốn chết, vẫn còn chưa trải nghiệm đủ cuộc sống cổ đại, vẫn chưa thử hết các món ngon trên đời nên cô không thể chết được
"Mau đứng lên đi, mặc dù ngươi có tội nhưng lại có công chuộc, vốn dĩ yến tiệc hôm nay sớm bị hỏng rồi nhưng cũng nhờ có ngươi.
Hôm nay ngươi làm tốt lắm, trẫm không trách tội ngươi"
Khi này cô mới thở vào có chút nhẹ nhõm mà đứng dậy, cũng thật may cái tài năng ở hiện đại của cô còn có chút hữu ích không thì cô cũng đã sớm bay màu rồi.