Cập nhật mới

Khác [Cảm Hứng LSVN,Xuyên Không] Đêm Trăng Ngày Ấy

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
181,601
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
375981769-256-k252228.jpg

[Cảm Hứng Lsvn,Xuyên Không] Đêm Trăng Ngày Ấy
Tác giả: ruanhotapviettruyen
Thể loại: Cổ đại
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Câu truyện mang tính hư cấu, nhân vật không có thật trong lsvn



lichsuvietnam​
 
[Cảm Hứng Lsvn,Xuyên Không] Đêm Trăng Ngày Ấy
Chương 1


Tại thành phố Hà Nội nhộn nhịp, đông đúc nhưng không khí ấy lại trái ngược lại hoàn toàn so với tâm trạng của một cô gái trong quán bar.

Cảm giác bị người yêu ngoại tình nó đau lắm chứ nhưng cảm giác ấy lại đau gấp bội khi người mà hắn ngoại tình là bạn thân của cô người bạn mà cô tin tưởng nhất, người bạn mà cô coi là ngừoi thân, là chị em tốt nhưng lại phản bội cô mà đến với bạn trai cô.

Cô cứ uống một ly, rồi tiếp ly nữa cứ thế chẳng biết cô đã uống hết mấy chai rượu của quán rồi.

Cả không gian tĩnh lặng ấy dường như bị phá vỡ bởi một chàng trai, cậu bước lên sân khấu.

À thì ra là tỏ tình trông cô gái ấy hạnh phúc thật.

- Họ thật hạnh phúc-cô nhìn vào cặp đôi đang ôm nhau hạnh phúc kia mà cười khổ

Sao cô lại khổ như vậy?

Sao ai cũng muốn bỏ rơi cô chứ.

Khi bé thì là bố bỏ rơi cô nhưng giờ thì bạn trai và bạn thân.

Rời khỏi quán bar cô loạng choạng đi trên đường.

Trời mưa không ngừng, ông trời như đang thương cảm cho số phận của cô vậy.

Cô cứ đi như thế đi rồi đi đến bờ hồ và ngồi xuống

- Trăng hôm nay tròn nhỉ?

Cũng cùng câu nói ấy nhưng ở một không gian khác.

Một người đàn ông đang đứng ngắm trăng lúc này cũng nhẹ giọng cảm thán

- Trăng hôm nay tròn thật

****************

Cô ngồi một lúc rồi đi men theo hồ trở về nhà nhưng vì có cỏ nên cô chẳng may trượt chân rơi xuống hồ đến lúc cô ngoi lên được thì khung cảnh xung quanh thật lạ lẫm.

Đến cả người đàn ông đang đứng ngắm trăng kia cũng bị giật mình

- Ai đó?

Hắn nhìn xuống nước là một cô gái, hắn cho người lôi cô lên

- Ngươi là ai?

Tên gì?

Ở đâu?

Sao ngươi lại ở dưới đó?

Lại còn mặc những trang phục kì quặc như vậy nữa

- Anh là ai mới đúng sao tôi phải nói cho anh biết tôi là ai- cô kênh kiệu đáp lại

- Hỗn xược- hắn cầm ngay kiếm của thị vệ bên cạnh đưa lên cổ cô

Cô nhắm tịt hai mắt không dám nhìn nhìn hắn lần này cô toang thật rồi.

- Nếu ngươi còn không nói thì cẩn thận đầu ngươi lìa khỏi cổ đấy nói ngươi đến từ đâu?-kề sát kiếm vào cổ cô

Khi cô mới dám hé mắt ra nhìn hắn.

Sao lại thế này mới chỉ uống chút rượu rồi trượt chân ngã vào hồ thôi mà sao lại biến thành như vậy rồi.

Gặp tên đàn ông kỳ quặc tra hỏi cô thì thôi đi đã thế lại còn kề kiếm vào cổ cô nữa

- Nhưng mà tôi muốn hỏi đây là năm nào vậy?

Chỉ cần anh trả lời thôi tôi sẽ trả lời lại câu hỏi của anh mà

- Năm thứ 4 của Thiên Chương Bảo Tự

Nghe được câu nói này của hắn lỗ tai cô như ù đi chuyện gì đang xảy ra đây?

Chẳng nhẽ cô xuyên không rồi?

Sao lại xuyên không rồi.

Không để cô kịp suy nghĩ hắn lại tiếp tục hỏi

- Giờ cô nói cho ta biết là cô đến từ đâu được chưa

- Tôi đến từ một nơi rất xa- cô ấp úng trả lời

- Vậy giờ ngươi ở đâu?

- người đàn ông nghi hoặc nhìn cô

- Không có nơi ở- mặt cô vẫn cúi gằm xuống

Hắn nhìn cô gái trước mắt.

"Một cô gái xinh đẹp như vậy mà lại bị chém thì uổng quá chi bằng cứ giữ lại làm cung nữ bên cạnh hầu hạ cho em gái ta dù sao vương phủ của ta vừa hay cũng cần thêm người"

- Được rồi ngươi đứng lên đi, phủ của ta vừa hay đang thiếu người, ngươi có muốn ở lại phủ và làm việc cho ta hay không?

ΩΩΩΩΩΩΩΩΩΩΩΩΩΩΩΩ

Đây là lần đầu mình viết truyện có gì sai sót mọi người thông cảm và góp ý cho mình nhé
 
[Cảm Hứng Lsvn,Xuyên Không] Đêm Trăng Ngày Ấy
Chương 2


Câu hỏi này của hắn quả thật làm cô phải nghiêm túc suy nghĩ, làm hầu nữ sao?

Cũng không đến nỗi tệ không phải là quá kinh khủng dù sao nếu giờ cô không ở đây thì chẳng biết đi đâu nữa chi bằng cứ ở đây làm cung nữ ngày ngày vẫn có cơm ăn, chỗ ngủ vậy là quá tốt rồi

- Chỉ cần tha cho cái mạng nhỏ của tôi thì cho dù công việc có khó khăn thế nào tôi cũng chấp nhận, sẽ luôn một lòng trung thành với đại nhân- cô gật đầu một cái chắc nịch

- Được, mai ta sẽ cho người mang y phục đến cho cô, công việc của cô thì hỏi Lạc Mai- cô ấy là người quản lí công việc ở đây.

- Đại nhân tôi có thể biết tên ngài là gì không?

- Trương Hào.

Ngươi tên gì?

Bao nhiêu tuổi?

Cô cũng nhanh miệng đáp lại:

- Tôi là Hạ Nhiên năm nay vừa tròn 20 tuổi

- Được rồi giờ đã không còn sớm nữa cô đi nghỉ đi

Sau đó cho người sắp xếp cho cô ngủ ở phòng hầu nữ.

Cô nằm xuống và suy nghĩ đến bây giờ cô đã xuyên không rồi biết sao được về nhà lại bằng cách nào đây, mẹ cô chắc hẳn sẽ lo cho cô lắm nhưng biết sao được bây giờ cô đành ở tạm đây thôi.

Ở thư phòng bên này hắn cũng đang suy nghĩ về cô.

Hắn- là Trương Hào một Thượng Thư trẻ tuổi có tiếng là đẹp trai, văn võ biết đủ ở thành Thăng Long.

Sáng hôm sau, cô đi xuống bếp những hầu nữ nhìn cô chằm nhằm.

Khi này một cô gái đi ra chắn trước mặt cô

- Cô là ai?

Sao lại vào đây?

- Tôi là Hạ Nhiên là hầu nữ riêng của Trương tiểu thư tôi muốn tìm Lạc Mai

Lúc này Lạc Mai đang đứng ghi chép mới ngó ra

- Trương tiểu thư?

Trương đại nhân tuyển cung nữ cho tiểu thư khi nào vậy?

- Mới đêm qua- cô tròn mắt trả lời

Lạc Mai nhìn cô từ trên xuống dưới rồi đưa tay chỉ lên mâm cơm ở trên bàn

- Đồ của tiểu thư ở bên đó cô lấy mang vào cho tiểu thư đi

Cô nhanh chân đi bê món ăn vào phòng cho tiểu thư

- Tiểu thư cô ăn cơm đi

Y nghe được câu nói này của cô có chút sững người.

Cô thấy y như vậy liền biết mình đã nói hớ rồi nhanh miệng sửa lại

- Tiểu thư mời cô dùng bữa

- Cô là hầu nữ riêng của ta?

Cô tên gì?

Bao nhiêu tuổi?

- Tên tôi là Hạ Nhiên, năm nay vừa tròn 20 thưa tiểu thư-cô gật nhẹ đầu rồi trả lời câu tiếp theo

- Vậy cô bằng tuổi ta từ giờ chúng ta sẽ trở thành bạn tốt

- Được-miệng cô cười tươi

Sau khi y dùng bữa xong cô dọn bát đũa xuống bếp.

Trong bếp cùng những câu hỏi của những hầu nữ xung quanh

" Trương tiểu thư như thế nào?

Tôi thấy cô ấy không thân thiện chút nào"

"Trương tiểu thư có bắt nạt cô không?"

Cô cũng gấp gáp trả lời từng câu hỏi vủa những hầu nữ xung quanh:

- Không đâu tiểu thư thân thiện lắm lại còn rất tốt bụng nữa

Giọng nói của Lạc Mai vang lên từ trong đám người

- Các người có phải là rảnh quá không có việc để làm đúng không?

Câu nói này của cô ta đã làm giải tán đám đông ở xung quanh cô, cô ta nhìn cô một lượt.

- Chả biết cho Thượng Thư ăn bùa gì mà Thượng Thư lại cho cô làm hầu nữ thân cận của tiểu thư đến ta làm ở đây cũng chưa được làm nữ hầu thân cận của tiểu thư

Tình huống gì đây?

Câu nói này của cô ta là sao đấy?

Có ý gì chứ?

Mới xuyên không mà chưa gì đã ganh ghét như thế này rồi cuộc sống sau này của cô khi ở đây biết phải làm sao bây giờ?

Chưa kể cô ta còn là người quản lí của cô nữa chứ sau nay có lẽ vất vả rồi đây

- Ý cô là gì?

Mặt cô ta hơi vênh lên, lông mày cô ta cũng hơi nhíu lại, khoanh tay trước ngực làm tăng thêm phần đanh đá cho cô ta

- Ý tôi nói là cô phát sinh quan hệ với Thượng Thư đó, chỉ có thể là khả năng đó nếu không thì sao ngài ấy lại cho người như cô làm hầu nữ thân cận của tiểu thư được

Cô nghe được những lời phát biểu này của cô ta cô sững người lại, cái gì mà "phát sinh quan hệ"!?

Không phải nếu phát sinh quan hệ cô đã được lên làm phu nhân của Thượng thư Trương đại nhân rồi hay sao?

Đây cô còn suýt bay cái đầu lấy đâu ra phát sinh quan hệ chứ

*Đây là câu chuyện hư cấu
 
[Cảm Hứng Lsvn,Xuyên Không] Đêm Trăng Ngày Ấy
Chương 3


*Câu chuyện mang tính hư cấu

"Cô muốn nghĩ sao thì nghĩ, tôi không có thời gian so đo với cô"

Nói rồi cô bỏ đi, cô đây đâu có thời gian để đôi co với cô ta chứ.

Cô còn đang muốn tâm sự thêm với tiểu thư xinh đẹp của cô đây.

Vào khuê phòng của Trương tiểu thư-Trương Ngọc Vy.

Cô thấy y đang ngồi luyện viết thì đi đến bên cạnh

"Tiểu thư cô có muốn đi dạo một chút không?

Khi nãy tôi đi chợ có nhiều trò vui lắm đó"

Y ngẩng mặt lên nhìn cô, đúng là lâu lắm rồi y không đi dạo, ngày ngày đều nhốt mình trong phòng, đến cả ca ca Trương Hào của y trong một tháng cũng chỉ thấy được y 1-2 lần thôi, mà gần như lần nào cũng chỉ thấy được bộ mặt lạnh tanh của y.

Cũng chính vì lý do này mà y vẫn luôn bị hiểu lầm là rất trầm tính và không thân thiện với người xung quanh nhưng sự thật dường như lại trái ngược hoàn toàn với y, ít nhất là theo cảm nhận riêng của cô.

"Cũng được đó, dù sao cũng lâu rồi ta chưa ra ngoài"

"Tiểu thư tôi nói cô nghe, hôm nay có nhiều trò vui lắm đó, còn nhiều món ăn nữa chứ, cô tin tôi đi.

Đảm bảo sẽ không thất vọng đâu"vui vẻ khoác tay y

"Là cô nói đó nha, đợi đến lúc không đúng như cô nói thì ta sẽ bảo ca ca đuổi cô đi đó"

"Ngọc Vy tiểu thư cô ác với tôi vậy luôn sao?

Nhưng không sao dù sao cái việc cô thích cũng là chắc chắn"

"Được rồi ta tin cô"

Hai người vui vẻ nắm tay vui vẻ ra khỏi phủ, vừa ra khỏi thì gặp Thượng thư Trương Hào.

Hắn thấy y ra ngoài cũng không khỏi bất ngờ mà lại còn vui vẻ như vậy nữa.

Tâm trạng này của y hắn thật hiếm khi thấy.

Hắn nhìn y

"Hai người nói gì vui vậy?"

Cô nhanh miệng trả lời:

"Chúng tôi đi dạo một chút, Trương đại nhân ngài muốn đi cùng không?"

Ngọc Vy vừa thấy cô rủ hắn liền kéo tay cô lại

"Hạ Nhiên cô rủ huynh ấy đi làm gì chứ?

Huynh ấy mà đi là sẽ càu nhàu nhiều thì lắm đó"

" Thật sao?" nhìn hắn rồi lại nhìn y

"Thật mà cô tin tôi đi"

Hắn nhìn hai cô nương trước mắt thì thầm to nhỏ làm hắn không khỏi bật cười, thì thầm kiểu gì mà hắn có thể nghe rõ từng chữ một

"Hai người hay quá rồi, dám nói xấu trước mặt ta.

Hai người không muốn cho ta đi, ta càng muốn đi.

Không phải muốn đi dạo sao vậy mau đi thôi."

Nói rồi hắn thong dong đi trước.

Khu phố nhộn nhịp, nhiều khu mãi nghệ võ thuật.

Những món ăn đường phố thơm nức cả khu phố.

Ba người ăn hết món này đến món khác.

Đến mức bụng của vị đại nhân phía sau no căng luôn rồi nhưng dường cô và Ngọc Vy vẫn chẳng hề hấng gì.

Vừa thấy nơi bán hạt dẻ cô và y liền lôi con người kia đến.

"Trời ơi hai người còn muốn ăn tiếp sao?

Nãy giờ chúng ta ăn nhiều lắm rồi đó.

Thật sự tôi no lắm rồi" hắn lên tiếng nói

"Mặc kệ huynh muội và Hạ Nhiên chưa no, bọn muội còn muốn ăn tiếp.

Hạ Nhiên mặc huynh ấy chúng ta đi."

Đợi đến khi về đến phủ thì khi ấy trời đã tối.

"Hạ Nhiên tôi có chuyện muốn với cô vào đây một chút"

Cô vừa nghe liền gật đầu rồi đi theo sau hắn vào thư phòng.

" Cảm ơn cô"

Cô nghe được lời nói này của hắn mà trợn tròn mắt nhìn hắn.

Lại chuyện gì nữa vậy cô, một đại nhân như hắn lại cảm ơn cô.

Vì chuyện gì mới được cơ chứ.

Hắn như hiểu được tâm ý của cô nên chưa đợi cô hỏi thì hắn đã trả lời trước

"Hôm nay thật sự rất vui đối với ta, quả thật đã lâu lắm rồi ta mới thấy con bé vui như vậy.

Cũng lâu lắm rồi huynh muội ta mới vui như vậy nên ta muốn cảm ơn cô vì cô giúp ta dễ gần với muội muội của ta hơn thôi"
 
[Cảm Hứng Lsvn,Xuyên Không] Đêm Trăng Ngày Ấy
Chương 4


*Đây là câu chuyện hư cấu:

Cô đi một vòng quay hắn rồi "chà" một tiếng.

Vậy mà hắn lại cảm ơn cô làm cô quá ngạc nhiên rồi.

Hắn khó hiểu nhìn cô

"Cô làm gì vậy?"

Cô khoanh tay nhìn hắn

"Không có gì chi là ngài làm tôi hơi ngạc nhiên thôi, tôi không ngờ người như ngài cũng biết cảm ơn thôi"

Hắn vừa viết chữ vừa lên tiếng

"Cô nói làm như ta không biết cảm ơn vậy"

"Không có, ý tôi không phải vậy"

"Cô lại đây mài mực cho ta đi"

Cô nghe vậy bèn đi tới mài mực cho hắn.

Thật sự nhìn ở góc độ của cô hắn thật sự rất đẹp.

Hơn nữa hắn cũng không quá đáng ghét như cô nghĩ.

Chiếc mũi cao của hắn, kết hợp với đôi môi mỏng, đôi mắt hẹp dài càng làm tôn rõ được vẻ đẹp của hắn.

Cô cứ say mê nhìn hắn đến tay của cô cũng dừng lại mà không mài mực nữa.

"Hạ Nhiên cô nhìn ta làm gì chứ?

Mau nhanh tay mài mực cho ta đi"

Khi này cô mới giật mình mà thoát khỏi suy nghĩ của cô mà nhanh chóng mài mực.

Đợi đến khi cô trở về phòng cho hầu nữ thì cũng đã là đêm khuya.

Nhưng cô lại chằn trọc mãi không ngủ được.

Cô đang nằm nghĩ xem phải về lại hiện đại bằng cách nào, nghĩ rồi lại nghĩ nhưng thật sự lại chẳng thể ra được cách nào.

Nghĩ rồi nghĩ mãi không ra

Cô bật dậy rồi đưa mắt nhìn ra bên ngoài.

Trăng hôm nay đã khuyết thành hình lưỡi liềm rồi, nhưng ánh trăng ấy vẫn rất sáng.

Càng nhìn cô lại càng muốn ra ngoài, nhưng nếu bây giờ mà cô ra ngoài thì sẽ bị phạt nhưng mà trăng đẹp, gió mát như này mà không ra thì đúng thật là rất uổng.

Cô càng nhìn càng muốn ra ngoài, đằng nào không sớm thì muộn cũng bị phạt hay thôi cứ liều một hôm đi chắc không sao đâu.

Nghĩ là làm cô ngay lập tức mặc y phục rồi trốn ra ngoài phủ.

Đến dưới một mái đình cô ngồi xuống nhắm mắt hưởng thụ gió trời.

Mùi hoa bưởi thoang thoảng trong gió ở hai bên cánh mũi.

Trăng sáng chiếu xuống khuôn mặt cô làm bật lên được nét đẹp tự nhiên của cô, sống mũi cao đôi môi hồng hào, đôi mắt hai mí to tròn đang nhìn lên ánh trăng trên bầu trời đầy sao kia.

Bỗng nhiên có tiếng động đằng sau lưng cô, cô khẽ giật mình.

Lại gì nữa đây?

Không phải là có m.a đó chứ.

Hay là có con vật gì?

Thành thật mà nói mặc dù cô không sợ trời không sợ đất thật nhưng mà có thể đừng động đậy một cách mờ ám như này có được không.

Trái tim của cô mong manh dễ vỡ lắm đó.

Tiếng động ngày càng rõ.

Cô lấy hết can đảm mà quay lại đằng sau.

Bịch, một tiếng cô nhìn kĩ một chút thì ra là một người đàn ông, ngũ quan rất hài hoà, nét mặt thanh tú.

"Ai đó?"

Người đàn ông nhanh chóng đứng dậy phủi bụi trên người

" Ta phải hỏi ngươi câu này mới phải sao giờ này ngươi lại ở đây?"

Y hỏi ngược lại cô, bây giờ cô phải trả lời như nào?

Chẳng nhẽ nói là cô trốn đi chơi

" Ngươi là ai sao ta phải trả lời câu hỏi đó với nhà ngươi chứ?"

"Hỗn xược!

Ngươi có biết ta là ai không?"

"Sao ta lại phải biết?"

"Ngươi...." y đen mặt chỉ tay vào mặt cô

Cô nhìn vẻ mặt của y mà đắc ý rời đi.

Y bị cô chọc tức đến mức không nói lên lời rồi.

Y nhìn chằm chằm theo bóng lưng cô mà không nói được gì.

Có phải cô chán sống rồi không?

"Lần sau mà để ta gặp lại ngươi thì ngươi sẽ xong đời với ta"

Cô vừa đi vừa nghĩ rốt cục y là ai mà cô lại phải biết cơ chứ.

Cô cũng không có ý định gặp lại y đâu
 
[Cảm Hứng Lsvn,Xuyên Không] Đêm Trăng Ngày Ấy
Chương 5


Câu chuyện mang tính hư cấu:

Cô vừa về đến phủ đã thấy hắn đang đứng nhìn lên bầu trời đầy sao kia.

Tầm này thì cô chỉ biết đi chậm và cố gắng không tạo ra tiếng động thôi, giờ mà để hắn thấy thì cô chết chắc.

Đúng là cô quá đen đủi rồi.

Cô tháo đôi giày ra rồi đi nhanh về phía phòng ngủ nhưng không, thế lại quá dễ dàng rồi.

Chẳng biết đâu ra cái gai đâm vào chân cô

"Ahh" cô kêu lên một tiếng

Hắn nghe thấy tiếng động thì quay lại, thôi rồi lần này cô toi đời thật rồi.

"Hạ Nhiên?

Sao ngươi lại ở đây?"

"Đại nhân người chưa ngủ sao?

Hì..hì..người ngủ sớm đi ha, Hạ Nhiên đi trước"

Cô nhanh chóng đi chuồn đi

"Đứng lại"

Hắn đi đến bên gần cô bế cô lên, cô "úi" lên một tiếng, chuyện gì đây?

Sao hắn lại bế cô chứ?

Ở trong tình cảnh này làm cô biết làm gì đây, khoảng cách này...thật gần quá.

Mặt cô đã sớm đỏ bừng lên vì ngại rồi

"Thượng thư ngài...ngài mau thả tôi xuống đi, để người khác thấy được...thì không hay lắm đâu"

Dường như mọi lời cô nói hắn bỏ ngoài tai mà chẳng quan tâm, cứ thế bế cô vào thư phòng.

Sao cứ phải bế cô lên như thế này chứ.

Hắn lấy hộp thuốc trong ngăn tủ rồi quỳ một chân xuống trước mặt cô

"Bị gai đâm vào chân thì nên rửa qua vết thương trước rồi muốn làm gì thì làm"

Đây là hắn đang quan tâm cô sao?

Hành động của hắn lúc này thật sự là rất nhẹ nhàng.

Cứ như thế này thì thật sự không ổn một chút nào, tim cô đang rung rinh vì hắn rồi đây.

Thật sự cứ như thế này thì chắc chắn là cô sẽ yêu hắn mất.

Nghĩ thế rồi cô liền rụt chân lại.

Thấy hành động này của cô hắn liền ngẩng mặt lên nhìn cô.

"Thượng thư Trương để tôi tự làm được rồi, không nên phiền đến ngài có phải không?"

Cô cười ngượng

"Thôi được rồi!

Ngươi không muốn thì ta sẽ không làm cho ngươi nữa, mau về phòng đi"hắn đứng dậy

Cô nghe được câu nói này của hắn lòng liền thở phào nhẹ nhõm.

Nhanh chóng cúi đầu chào rồi nhanh chóng cầm đôi hài mà bỏ chạy.

Hắn nhìn theo bóng lưng cô mà vô thức nở nụ cười.

Nhưng rồi lại có chút khựng lại, hắn làm sao vậy?

Có phải là đang rung động với cô nàng này rồi không?

Để mà nói thì cô có tính cách rất khác với những người phụ nữ mà hắn đã từng gặp trước đây.

Không thể nghĩ thêm được nữa bởi vì hắn càng nghĩ lại càng cảm thấy rối não.

Sáng hôm sau, Ngọc Vy đang đánh đàn tranh ở ngoài sân thấy cô đi khập khiễng

" Hạ Nhiên sao cô lại đi như vậy?"

"Không sao thật sự là không sao mà"

"Hạ Nhiên cô có biết đánh đàn tranh không?"

"Tôi có biết một chút"

Nói là một chút nhưng sự thật là ở hiện đại cô là nghệ sĩ đánh đàn tranh với nhiều giải thưởng và huân chương khác nhau.

Cô đi đến bên cạnh y và ngồi xuống bên cạnh.

Tiếng đàn cũng vang lên một cách nhẹ nhàng và du dương.

Cơn gió nhẹ thổi làm tóc cô bay bay.

Tiếng đàn này đã thu hút rất nhiều người hầu trong phủ ra xem.

Chắc chắn cũng không thể nào thiếu được hắn, hắn cũng đang chìm đắm trong tiếng đàn kia, chìm trong nhan sắc nghiêng nước nghiêng thành kia của cô mà nở nụ cười.

Lạc Mai cũng nhìn thấy cảnh tượng này thì không khỏi ghen tị, dựa vào đâu mà cô lại được hắn yêu quý như vậy chứ?

Y từ lâu đã dành tình cảm đặc biệt cho hắn không còn đơn giản là chủ-tớ nữa.

Hơn nữa cô cũng chỉ là một con hầu không nhà được thượng thư cưu mang thôi mà cô cũng mới đến đây thôi còn y đã ở bên cạnh thượng thư từ khi người còn đang là một cậu thiếu gia lông bông kìa, vậy mà cũng không thể nhận lại được nụ cười như thế kia của người.
 
[Cảm Hứng Lsvn,Xuyên Không] Đêm Trăng Ngày Ấy
Chương 6


Câu chuyện mang tính hư cấu

"Hạ Nhiên cô dám lừa ta"Ngọc Vy nhìn cô với một vẻ mặt uất ức

Vừa nghe đến đây thì cô tròn mắt nhìn y, lại gì nữa đây cô thân phận né nhỏ sao dám lừa tiểu thư cao quý của Trương gia được chứ, chuyện này mà bị truyền ra ngoài thì cô bị phạt là cái chắc chắn

"Tiểu thư cô nói gì vậy?

Tôi đâu có lừa cô"

"Cô bảo với ta là biết đánh một chút vậy mà cô còn đánh đàn giỏi hơn cả ta, không đúng đánh giỏi hơn cả nghệ nhân đánh đàn của thành Thăng Long này nữa đó"

Nghe được lời khen này cô chẳng biết nên có phản ứng ra sao.

Dù sao cô cũng là một nghệ sĩ đàn tranh ở thời hiện đại mà cô biết phải trả lời hay phản ứng ra sao đây.

"Chỉ là một chút hèn mọn không so được với trình độ của tiểu thư"

" Hạ Nhiên ngươi đây rồi ta đang tìm ngươi đây"

"Thượng thư người có chuyện gì thế?"

"Ca ca huynh có chuyện gì thế?"

"Sắp tới trong cung có yến tiệc vừa hay đang thiếu một nhạc công chơi đàn tranh ngươi có đồng ý vào cung làm nhạc công hôm đó không?

Hmm... nếu ngươi đồng ý thì ta sẽ không bạc đãi ngươi đâu"

Lời đề nghị này làm cô có chút sựng lại, đúng là đây là một cơ hội tốt, có thể vừa có tiền lại còn vừa được gặp vua nữa.

Có thể nói đây là một cơ hội có một không hai.

"Thượng thư người cho tôi thời gian suy nghĩ nhé?"

"Được, vậy trước giờ tỵ ngày mai ngươi cho ta câu trả lời của người" nói rồi hắn bỏ đi

Khó thật đấy tuy đây là một cơ hội tốt những nó lại không dễ dàng chút nào, bởi có lẽ chỉ cần một sai sót nhỏ thôi là cái đầu nhỏ của cô có thể không còn trên cổ nữa.

Chuyện này thật sự là thượng thư Trương làm khó cô quá rồi.

Cô chìm trong suy nghĩ mà thở dài thơ thẩn đi trên đường thì có một đoàn người cưỡi ngựa vụt qua làm cô giật mình tránh sang một bên không cẩn thận mà ngã ra đất, giỏ trái cây cùng những đồ ăn khác mà cô vừa mua trong giỏ rơi ra ngoài.

"Uiza làm gì mà như ma đuổi vậy chứ làm đổ hết đồ của ta rồi"

Cô vốn định đứng lên mắng nhưng rồi nhìn bóng lưng của người cưỡi ngựa trên đầu kia thấy bộ Bạch Bào mặc trên người y mà cô nhận ra đó là vua, cô thầm thở phào nhẹ nhõm cũng thật may là mắt cô nhanh hơn mồm không thì cô chết chắc rồi.

Vừa mới xuyên không còn chưa tìm được cách để về thì đã bị trảm thì thật sự là cô quá đen đủi rồi

Cô mang theo một tâm trạng không mấy tốt lành mà trở về phủ, cô vừa bước vào phủ Lạc Mai đã đứng chắn trước mặt cô tay chống nạnh.

"Hạ Nhiên cô lại trốn việc đi chơi, tôi nhờ cô đi mua đồ mà nửa ngày cô mới vác mặt về, có phải được tiểu thư và thượng thư ưu ái quá nên cô ỷ thế có đúng không?"

"Lạc Mai cô không thể nào nghĩ tốt cho tôi một chút hay sao?

Sao lúc nào cũng là tôi dựa người này ỷ người kia là sao?"

Lạc Mai nhìn cô, sẵn giọng nói

" Cô có tốt lành gì đâu sao tôi lại phải nghĩ tốt cho cô?"

Cô bất lực khẽ thở dài chẳng quan tâm đến con người kia nữa mà đi vào bếp cất đồ rồi cầm theo đĩa bánh đậu đỏ mà đi đến phòng của tiểu thư

"Tiểu thư cô ăn chút bánh đi"

Mùi thơm của đậu đỏ phảng phất quanh phòng kích thích khứu giác của những người ở gần.

Y cầm một miếng bánh cắn thử rồi nở nụ hạnh phúc nhìn cô

"Cô làm bánh đậu đỏ sao?

Nhìn ngon thật đó, lâu rồi ta chưa được nếm lại mùi vị của bánh này đó.

Cô biết không từ hồi bé cha và mẹ tôi mua cho tôi và ca ca bánh đậu đỏ nhưng rồi huynh ấy bị dị ứng nên không được ăn nữa"

"Ngài ấy bị dị ứng với đậu đỏ sao?"

"Đúng vậy" y gật đầu một cái chắc nịch
 
[Cảm Hứng Lsvn,Xuyên Không] Đêm Trăng Ngày Ấy
Chương 7


Câu chuyện mang tính chất hư cấu câu chuyện và nhân vật không có thật

Sau khi vừa rời khỏi phòng của Ngọc Vy thì cô đụng mặt với hắn.

"Hạ Nhiên ngươi cầm gì đó?"

"À là bánh đậu đỏ, hôm nay tôi đi chợ mua được đậu đỏ ngon lắm nên tôi mua về làm bánh"

Cô nói rồi ngưng một chút mà đưa mắt nhìn hắn

"Nhưng mà người bị dị ứng với đậu đỏ mà người không ăn được đâu tôi đã nấu cháo sen cho người rồi để tôi mang vào thư phòng cho người nha"

Nói rồi cô chạy đi mà không để ý đến người đàn ông đang nở nụ cười mà nhìn theo bóng lưng cô kia.

Có lẽ rằng tình cảm của hắn dành cho cô cũng không đơn thuần như trước nữa.

Cô bưng chén cháo sen vào cho hắn, hương thơm của chén cháo bay khắp cả phòng.

Cô bẽn lẽn đặt chén cháo lên bàn rồi đứng yên bên cạnh hắn

"Bộ ngươi hết việc làm rồi sao?

Tiểu thư không cần ngươi hầu hạ sao?"

"Tiểu thư cần có thời gian riêng nên tôi ra ngoài thưa thượng thư"

Hắn nghe vậy cũng gật gật nhẹ cái đầu mà ăn thêm miếng cháo nữa.

Thấy cô vẫn đứng đó như đang muốn nói gì đó, không đợi cô lên tiếng mà hắn trực tiếp hỏi

"Ngươi có chuyện gì muốn nói?"

Cô bị nói trúng suy nghĩ mà nhất thời cứng họng chẳng biết nói thêm gì

"Thượng thư...tôi nghĩ là tôi sẽ đồng ý với lời đề nghị của ngài"

Hắn nghe được câu nói này của cô thì thật sự rất vui mừng.

Bởi lẽ hắn được giao cho một trọng trách là tìm nhạc công và vũ công để chuẩn bị cho yến tiệc sắp tới, nhưng chẳng hiểu sao gần như các vũ công hay nhạc công khác nghe được đều nói rằng "không được là không làm" cũng thật may còn có cô nhận lời không thì thật sự mạng của hắn không giữ được rồi.

"Hạ Nhiên ngươi nói thật chứ?"

"Thật đó thượng thư, tôi nói thật mà...nhưng mà thượng thư người có thể cho tôi biết tên của bệ hạ có được hay không?"

"Tên của bệ hạ ngươi cũng dám hỏi...nếu có người ngoài ở đây thì ngươi đã sớm bị cắt lưỡi rồi"

Nghe đến đây cô liền bụp miệng lại lắc đầu lắc lia lịa

" Tôi chỉ muốn biết đây là thời đại nào thôi"

Hắn nhìn dáng vẻ của cô mà không thể nhịn được cười

"Bệ hạ họ Lý tên Dương Hoán, miếu hiệu là Thần Tông vậy là ngươi đủ biết rồi chứ?"

Cô nghe mà đầu cô cứ xoay xoay Lý Thần Tông?

Lý Dương Hoán?

Hỡi nhưng cái tên lạ hoắc nhưng lại có phần quen thuộc rồi bỗng nhiên cô sựng lại.

Lý Thần Tông có phải lại vị vua được truyền ngôi bởi bác của mình( Lý Nhân Tông) vì không có con trai không?

Vừa nghĩ đến thì cô liền thở dài, chán nản ra mặt

"Tưởng gì chứ ông vua đó có tài cán gì đâu, chẳng qua là tiên đế không có con trai nên mới được phong làm vua hay sao...ưm..."

Hắn vừa nghe cô nói thế liền nhanh chóng đứng dậy bịt miệng cô lại

"Hỗn xược, có phải ngươi chán sống rồi có đúng không mà nói kiểu đó...hơn nữa ngươi không biết cũng không nên nói vậy, bệ hạ là người vô cùng thương dân với lại người cũng có tài trong việc chỉ huy quân rất tốt, ngươi không nên nói bệ hạ là người không có tài cán"

Cũng đúng ha, dù gì cũng làm vua nên không thể nói là vua không có tài gì được, nói thế quả thật có chút không đúng lắm.

Nghĩ rồi cô gật gật đầu rồi bỏ đi.

Dù gì khi còn đi học thì cô cũng không phải là học sinh giỏi môn sử nên cô không biết nhiều về nhưng công trạng mà vị vua này mang lại thì cũng đúng.
 
[Cảm Hứng Lsvn,Xuyên Không] Đêm Trăng Ngày Ấy
Chương 8


Câu chuyện mang tính hư cấu:

Rất nhanh buổi yến tiệc ấy cũng đã đến.

Sớm hôm ấy cô đã sớm giúp Thượng Thư chuẩn bị đồ để vào trong thành.

Cô nhìn Hoàng Thành Thăng Long trước mắt, quả thật rất đẹp so với Hoàng Thành Thăng Long ở thế kỉ 21 nơi mà cô sinh ra thì có lẽ là đẹp hơn rất nhiều.

Chân cô như bị chôn xuống đất chỉ đứng lại và ngước mắt nhìn Hoàng Thành trước mặt mà chẳng nói gì.

Y đang đi quay lưng lại thấy cô vẫn sững người hắn lên tiếng

"Hạ Nhiên ngươi còn đứng đó làm gì?

Mau lên nếu không sẽ không có thời gian cho ngươi chuẩn bị đâu"

"Tôi biết rồi thưa thượng thư"

Cô nói rồi chạy theo y, bây giờ cô cứ như một đứa trẻ mới lớn vậy , hứng thú và tò mò với mọi thứ trong hoàng thành tráng lệ này.

Hắn đưa cô đến phòng nhạc cụ, trùng hợp sao lúc này bệ hạ lại đang ở trong phòng nhạc cụ ấy

"Bệ Hạ sao người lại vào đây ?

Việc kiểm tra này vốn là việc của thần"

Cô nghe thấy giọng nói có chút quen thuộc, tò mò ngẩng đầu lên.

"Đùng" bỗng nhiên có tiếng sét đánh ngang đầu cô, ai mà ngờ được vua Lý Thần Tông mà cô mà luôn mong gặp lại là người mà cãi nhau với cô trong đêm cô trốn ra ngoài ấy.

Thôi rồi xong thật rồi, đời này coi như bỏ thật rồi.

Bảo sao hôm đó y lại hỏi cô rằng "ngươi có biết ta là ai không" thì ra là vua.

Y nhìn thấy cô thì nở nụ cười, nhưng nụ cười này lại không mấy thiện lành nhìn thấy nụ cười này cô lại cảm thấy lạnh sống lưng.

"Thượng thư Trương, đây là ai?"

"Bẩm bệ hạ đây là nhạc công đàn tranh cũng là hầu nữ trong phủ của thần"

"Vậy sao" y đưa mắt nhìn cô

"Vậy ngươi mau chuẩn bị đi" y không đợi cô lên tiếng mà đã rời đi

Hắn thấy thái độ cô lúc này có chút khác lạ, bộ mặt cô trắng bệch cắt không còn chút giọt máu.

"Hạ Nhiên ngươi sao vậy?"

"Thượng thư người đó là bệ hạ sao?"

"Đúng thế!

Không phải ngươi gây tội gì với người đó chứ?"

Thấy cô cúi gằm mặt xuống là hắn cũng gần như như hiểu được chút gì đó

"Nói vậy là ngươi đúng là gây tội với bệ hạ?"

Cô gật nhẹ đầu,hắn thấy cô như vậy thì nhẹ giọng

"Ngươi không cần lo đâu dù gì chí ít ngươi sẽ sống thêm được vài canh giờ nữa trước khi yến tiệc kết thúc, đàn tranh ở bên đó ngươi qua đó chọn đàn đi"

Nghe được lời nói của hắn lòng cô càng thêm bất an, thà hắn nói mỗi vế trước còn đỡ đây hắn còn nói thêm cả vế đằng sau nữa.

Cô thầm nghĩ trong lòng thôi đời này coi như bỏ rồi, "mẹ ơi tết này con không về rồi".

Hắn nhìn khuôn mặt tái nhợt của cô, mà suýt chút nữa không nhịn được mà cười thành tiếng.

Cô gái này cũng thật quá dễ lừa rồi, mới hù doạ chút xíu mà đã tái xanh mặt rồi.

Nói gì thì nói cô cũng phải hoàn thành nốt công việc, không thể nào vì mình mà ảnh hưởng đến cả Trương gia được.

Cô nhìn cây đàn tranh trong góc mà không nhịn được tiến đến gần nó mà đưa tay lên sờ cây đang đó.

Cây đàn được làm từ gỗ ngô đồng, dây đàn làm từ đuôi ngựa cao cấp, vừa nhìn là cũng có thể biết được cây đàn này có giá trị không hề nhỏ.

Nghĩ đi nghĩ lại rồi cô cũng quyết định chọn lấy cây đàn này.

Chỉ cần nhìn qua chất liệu của cây đàn cũng khiến cô đủ biết âm thanh của cây đàn như nào rồi, âm thanh của cây đàn này mà kết hợp với khúc nhạc dân gian thì còn gì bằng nữa chứ, nhất định quan trong triều sẽ nghe đến mê mệt
 
[Cảm Hứng Lsvn,Xuyên Không] Đêm Trăng Ngày Ấy
Chương 9


Câu chuyện mang tính hư cấu:

Cây đàn của cô được đem ra bên ngoài, đến lúc cô biểu diễn vẻ đẹp nghiêng nước nghiêng thành của cô làm mọi người si mê.

Cô mặc trên người bộ giao lĩnh màu xanh lam, mái tóc thẳng dài đen láy được thả ra.

Âm thanh của đàn vang lên nhẹ nhàng du dương, làm cho mọi người có mặt có lẽ đều say mê và chìm đắm trong tiếng đàn này

Những tiếng xì xào xung quanh, các vị quan thần cùng nhau bàn tán vị nhạc công kia là ai?

Đến từ đâu?

Mà họ chưa từng thấy qua, tiếng đàn này có lẽ là tiếng đàn hay nhất mà họ từng nghe qua, cũng chính tiếng đàn này làm cho vị hoàng đế kia nhìn cô chăm chú, ánh mắt si mê của vị thượng thư dành cho cô cũng không kém phần.

Cứ như vậy hai đôi mắt cứ nhìn cô một cách say đắm.

Kết thúc buổi tiệc cô đi cùng vị thượng thư kia rời khỏi yến tiệc.

Hắn vừa đi rồi lại nhìn sang cô.

" Hạ Nhiên nay ngươi làm tốt lắm"

"Thượng thư người quá lời rồi, để mà nói thì ở hiện đại tôi có thể chơi hay hơn nữa đó"

Nghe đến đây đầu hắn như bị ba dấu hỏi chấm to đùng đập thẳng đầu.

"Hả!?

Ở hiện đại là ở đâu?"

"À...là một nơi rất xa thưa thượng thư, người không đến được đâu, hoặc đến bằng một cách khác"

"Bằng cách nào?

Ngươi mau nói cho ta biết"

"Là...là...là bí mật đó"

Nói rồi cô nhìn hắn với đôi mắt long lanh mà nở nụ cười tươi, hắn nhìn cô mà tim hắn sắp nhảy ra ngoài rồi đây, tim hắn đập nhanh sao cô lại xinh như thế chứ?

Tim hắn sắp chịu không nổi rồi.

Trong khi hắn vẫn đang chìm trong suy nghĩ về cô thì có một nô tài chạy đến

"Thượng thư Trương hoàng hậu có chuyện muốn nói với người, mời người đi một chuyến"

"Được"-hắn không nhanh không chậm đáp lại lời của tên nô tài kia

"Hạ Nhiên ngươi đứng đây đợi ta, ta đi một lát"

Cô gật nhẹ đầu, sau khi hắn rời đi cô đứng bên hồ hóng từng cơn gió nhẹ thổi, cô khẽ nhắm mắt mà hưởng thụ hết từng cơn gió ấy.

Khi cô vẫn đang chìm đắm trong từng cơn gió ấy, thì sau lưng cô đã sớm có người đứng đằng sau

"Hưởng thụ nhỉ?" giọng nói trầm vang lên

Giọng nói này làm cô có chút giật mình thoát khỏi từng suy nghĩ, cô cũng từ từ quay lại đằng sau

"Bệ...bệ hạ?"

Vừa nhìn thấy y cô liền quỳ xuống

"Bệ hạ mong người thứ lỗi, thần có mắt như mù, hôm trước thần thật sự không biết người là bệ hạ, đại nhân không chấp tiểu nhân xin người thứ lỗi cho thần, xin đừng lấy cái đầu nhỏ của thần"

Y chắp tay sau lưng nhìn bộ dạng cô lúc này mà có chút buồn cười, nhưng y nén lại giọng có chút nghiêm nghị

"Ngươi lúc này khác xa ngươi khi lần đầu mới gặp trẫm, không phải khi đó ngươi kênh kiệu lắm sao?"

"Thưa bệ hạ tiểu nhân có mắt không thấy thái sơn mong bệ hạ tha tội"

Cô vẫn cúi mặt xuống đất mà không dám ngẩng đầu lên, cô sợ chạm mắt y, nhìn thẳng vào mắt vua là mất đầu như chơi.

Tim cô như đang đánh lô tô thật sự không thể bình tĩnh được, cô vẫn chưa muốn chết, vẫn còn chưa trải nghiệm đủ cuộc sống cổ đại, vẫn chưa thử hết các món ngon trên đời nên cô không thể chết được

"Mau đứng lên đi, mặc dù ngươi có tội nhưng lại có công chuộc, vốn dĩ yến tiệc hôm nay sớm bị hỏng rồi nhưng cũng nhờ có ngươi.

Hôm nay ngươi làm tốt lắm, trẫm không trách tội ngươi"

Khi này cô mới thở vào có chút nhẹ nhõm mà đứng dậy, cũng thật may cái tài năng ở hiện đại của cô còn có chút hữu ích không thì cô cũng đã sớm bay màu rồi.
 
[Cảm Hứng Lsvn,Xuyên Không] Đêm Trăng Ngày Ấy
Chương 10


Câu chuyện hoàn toàn hư cấu:

Dưới ánh trăng mờ ảo nhan sắc của cô được làm bật thêm vài phần, Lý Thần Tông nhìn cô đôi mắt cũng giảm đi vài phần nghiêm nghị

"Sao người còn chưa về"

"Dạ bẩm bệ hạ, tiểu nữ đang đợi Thượng Thư cùng trở về phủ ạ"- cô cúi đầu trả lời

Y nghe được câu trả lời của cô mà gật nhẹ đầu, rồi lại tiếp tục cất tiếng hỏi

"Trong phủ của thượng thư ngươi đang làm công việc gì?"

"Bẩm bệ hạ hiện nay trong phủ tiểu nữ là hầu nữ thân cận của Trương tiểu thư ạ"

Mặc dù đã được tha tội chết nhưng lòng cô vẫn chưa thể yên, tim cô vẫn cứ đập loạn lên, không biết nên làm gì cho phải cứ thế mà đứng im chờ từng câu hỏi của y.

Cũng may đúng lúc này thượng thư quay trở lại mà giải vây cho cô.

"Bệ hạ đã muộn rồi sương lạnh rơi sao người còn chưa trở về điện Vĩnh Quang để nghỉ ngơi?"

" Trẫm gần đây có chút khó ngủ, muốn đi dạo chút, trùng hợp lại nhạc công của yến tiệc nên trẫm có chút chuyện muốn hỏi thôi.

Cũng đã đêm rồi các ngươi mau trở về phủ đi, ta không giữ các ngươi nữa"

" Chúng thần xin cáo lui"

Hai người cùng rời đi y cũng không thể thu lại tầm mắt của mình đang dính chặt trên người cô, nếu y muốn cô vào thành để trở thành một nhạc công hay nô tì thân cận thì sao?

Liệu cô có đồng ý không?

Để mà nói thì cô khác tất cả những người con gái khác mà y đã từng gặp qua.

Nên chính vì thế cô đã vô tình gây ấn tượng sâu sắc cho y ngay từ đêm đầu tiên gặp mặt đó.

Bên trong xe ngựa vị Thượng thư Trương muốn nói gì đó nhưng lại cứ ngập ngừng rồi lại thôi, cô vốn đã nhìn thấu được hắn rồi, vì sao ư?

Vì vốn dĩ khi ở hiện đại cô cũng có học và đọc qua về tâm lí của người khác rồi nên cô cũng có thể dễ dàng nhận thấy được cái sự ngập ngừng trong từng câu nói của hắn

"Thượng thư người có gì muốn nói với tôi sao?"

"Ngươi có muốn vào thành Thăng Long làm nhạc công không?

Hoặc trở thành nô tỳ cận thân của Hoàng Hậu"

Câu hỏi của hắn dường như làm cô cứng người, lại gì nữa vậy?

Chắc không phải hắn muốn đuổi cô đi vào thành để đỡ tốn cơm nuôi cô đó chứ?

"Thượng thư có chuyện gì sao?

Sao người lại hỏi tôi như vậy?"

"Không có gì chỉ là ta thấy tài năng như ngươi mà chỉ ở trong phủ thì lại phí quá thôi"

"Thượng thư người nói gì vậy?

Phí gì chứ không phải là tôi vẫn tận dụng hết ở phủ đó sao?"

Hắn nhìn cô đôi mắt lộ rõ vài phần không nỡ, từ khi cô đến thì dường như đã thay đổi rất nhiều trong cuộc sống của hắn, bây giờ mà để cô vào thành thì sẽ buồn chán lắm.

Tính từ lúc cô đến phủ làm việc thì cũng gần tháng rồi, mà gần tháng nay nhờ cô thì Trương tiểu thư mới trở nên vui vẻ hơn còn ra ngoài nhiều hơn nữa.

Nhưng biết sao giờ Hoàng hậu đã tìm hắn rồi nói là muốn cô vào thành rồi, hắn cũng hết cách để cãi vì Lệ Thiên hoàng hậu chính là biểu tỷ của hắn

Quay lại nữa canh giờ trước

"Hoàng hậu người cho gọi thần"

"Biểu đệ, đệ đến rồi ta có chuyện muốn nói với đệ đây"

"Hoàng hậu có chuyện gì căn dặn"

Mặc dù cùng là người trong dòng họ, cũng có thể gọi là họ hàng nhưng hắn vẫn thể hiện rõ thái độ cung kính

"Nhạc công hôm nay của đệ là người ở đâu?"

"Thưa hoàng hậu nhạc công hôm nay chính là hầu nữ của Ngọc Vy thưa hoàng hậu"

Nghe đến đâu y gật gật đầu, thì ra là như vậy rồi lại nhẹ giọng cảm thán

"Không ngờ trong phủ của đệ lại có người tài năng như vậy?

Đệ nghĩ sao nếu cho người hầu nữ đó vào thành làm việc, một người tài năng như cô ấy nếu để ở phủ của đệ thì có phải là hơn lãng phí rồi không?"

Hắn nghe lời hoàng hậu nói lại thấy cũng có lý

"Hoàng hậu, người cũng biết rồi đó, người hầu nữ này thần đã sớm ban cho Ngọc Vy tiểu thư bởi vậy còn phải hỏi ý kiến muộn ấy có muốn cho hầu nữ đi hay không nữa, chi bằng cứ để thần về hỏi là Ngọc Vy tiểu thư rồi sẽ nói lại với người"

"Vậy được ta sẽ chờ câu trả lời từ đệ"

"Nếu không còn gì nữa thì thần xin phép cáo lui"nói rồi hắn rời đi
 
Back
Top Bottom