Cập nhật mới

Khác [Cảm hứng lịch sử] Gió Thổi Sếu Bay

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
181,495
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
371047118-256-k430340.jpg

[Cảm Hứng Lịch Sử] Gió Thổi Sếu Bay
Tác giả: cathoangmayman
Thể loại: Cổ đại
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Truyện: Gió Thổi Sếu Bay

Tác giả: Cát Hoàng

Tình trạng: đang sáng tác
Bối cảnh: Lê Sơ những ngày đầu dựng nước, đánh giặc ngoại xâm.

Thể loại: cảm hứng lịch sử, tâm linh, huyền ảo, xuyên không, hài hước,...

Nội dung:
Vĩ Hạ cùng gia đình đi tảo mộ vào Tết Thanh Minh, chẳng biết phạm phải điều gì khiến các cụ không vui lòng mà ngay trong đêm ấy tổ tiên hiện về trong giấc mơ của cô.

Lội ngược vòng trở về thời của các cụ, Vĩ Hạ trong một thân phận mới phải đi tìm ra những bí ẩn mà tổ tiên báo mộng mà làm sáng tỏ.

LƯU Ý: Đây là truyện lấy cảm hứng từ lịch sử, CÁC CHI TIẾT ĐỀU HƯ CẤU nhưng KHÔNG MANG TÍNH XUYÊN TẠC.

Tuy vậy rất mong độc giả không xem truyện là tài liệu tham khảo.

Truyện chỉ đăng duy nhất tại một nền tảng là Wattpad

Ngôn ngữ sử dụng, kiến thức còn nhiều hạn chế và thiếu sót, rất mong nhận được sự thông cảm và góp ý từ người đọc, chân thành cảm ơn!



xuyênkhông​
 
[Cảm Hứng Lịch Sử] Gió Thổi Sếu Bay
Chương 1: Tết Thanh Minh


Qua một ngày một đêm di chuyển, bắt xe ôm từ bến xe về tới nhà.

Trước mắt tôi là khung cảnh họ hàng có mặt đông đủ, tất bật chuẩn bị cho mâm cúng Tết Thanh Minh.

Tôi đang còn đờ đẫn vì mới vừa xuống xe thì nghe tiếng mẹ gọi tôi vọng từ nhà trong ra tới sân ngoài.

"Hạ mới về à con, rửa mặt cho tỉnh táo rồi nghỉ xíu đi.

Lát cả nhà mình đi tảo mộ."

"Vâng ạ"

Tôi nhanh nhanh chóng chóng mang hành lí vô phòng cất, mân mê một hồi mãi với đống quần áo cũng đã gần tới giờ đi thăm mộ.

Bước xuống nhà phụ giúp các dì, các bác thì mọi người chuẩn bị đồ cúng đâu ra đấy hết, thành ra tôi lại rảnh việc nên chạy ra ngõ chơi với mấy đứa nhỏ trong xóm.

"Thằng Trường với con bé Trúc đâu, chị mày về sáng giờ mà không thấy đứa nào í ới gì chị hết.

Chị đi mấy năm mới về một lần mà lúc đi không thấy đứa nào điện thoại cho chị, bọn nhóc quỷ này."

"Mẹ bảo chị học Luật, phải học nhiều lắm nên bọn em đâu dám làm phiền."

"Học nhiều chứ có phải lúc nào cũng học đâu con bé này, tí đi tảo mộ về chị dắt hai đứa đi chơi nhé."

"Okayyy, chị Vĩ Hạ một trăm điểm."

Đứng đùa với tụi nhỏ một lúc đã đến giờ đi tảo mộ, cả gia đình di chuyển tới khu nghĩa trang.

Phần mộ của tổ tiên gia đình tôi nằm ở vị trí xa cổng vào nhất, tới mộ ngót nghét cũng nửa tiếng trôi qua.

Việc dọn dẹp sạch sẽ để lại cho cánh đàn ông, mẹ tôi cùng các dì đặt mâm cúng.

Khoảng thời gian đấy tôi nhìn quét qua những chữ được ghi trên mộ.

Một suy nghĩ chợt chạy qua trong đầu tôi 'Người khắc bia tay nghề kém quá, mãi mới đọc ra.' Đây là suy nghĩ cá nhân tôi nên cứ ngỡ không ai biết được.

Mọi thứ đã tươm tất bác trưởng họ đứng ra thắp nhang bắt đầu khấn, tôi cùng người nhà đều chấp tay thành kính.

Khi câu khấn cuối cùng kết thúc, bác trưởng họ đưa lại một phần nhang thắp cho các ngôi mộ chung quanh.

Tôi nghe mẹ kể ngày xưa chiến tranh, các cụ đi khó biết được ngày trở về, cụ nhà tôi may mắn dù trải qua mưa bom bão đạn cụ vẫn chứng kiến được ngày đất nước thống nhất, nhưng đồng đội của cụ thì đều mất cả rồi.

Cụ bảo ngày cụ mất thì phần mộ của cụ phải đặt ở nơi xa cổng vào nhất, bởi vì nơi đó chung quanh đều là mộ của những chiến sĩ hi sinh nhưng chưa biết danh tính.

Lúc trở về nhà tôi cảm thấy hơi mệt nên đã xin phép về phòng nghỉ, vừa đặt lưng xuống giường tôi lịm luôn.

"Con nhóc này, sao mày nói người khắc bia của tao khắc xấu, mày chê thẩm mĩ của cụ đúng không?"

"Dạ?"

"Còn ngây cái gì, cụ phải cầm cây đánh vào mông mày mới được."

"Oái cụ ơi cho con xin."

"Xin cái gì?"

"Con có làm gì không vừa lòng cụ thì cụ hoan hỉ bỏ qua cho con ạ, con trẻ người non dạ học hành chểnh mảng nên còn nhiều lỗi."

"Hừ, cụ mới không chấp đám nhóc con còn xanh đầu như mày."

Dứt lời tôi chưa kịp thốt lên thì trước mắt xuất hiện hình ảnh những căn nhà lợp rơm tạm bợ, hệt như trong mấy bộ phim kiếm hiệp cổ đại của Trung Quốc.

Khung cảnh cuộc sống lam lũ, người dân sinh hoạt.

Tất cả đều hết sức sinh động.

"Thời đấy tổ tiên nhà chúng ta không giàu không nghèo, vừa đủ ăn đủ mặc thôi.

Nhưng bị thất lạc mất một món đồ rất quý, liên quan tới chuyện của thế hệ sau.

Mãi khi cụ chết rồi mới biết, nhưng khi biến thành ma rồi cụ không báo mộng được cho đứa nào trong nhà cả"

"Sao cụ ông về báo mộng được cho con ạ."

"Cái này, chắc do mày là người được chọn rồi con, cụ cũng không muốn để mày làm việc này.

"

"Con nít con nôi, biết nhiều làm gì.

Lo ngủ đi!"

"Ơ cụ ông kể tiếp đi ạ-"

Đột nhiên cảm giác đè nén, bản thân Hạ như bị ai đó ghìm xuống, hô hấp của cô bị bóp chẹt.

Hít từng ngụm không khí vô cùng khó khăn, dù cố vùng vẫy nhưng cũng không thể làm gì được.

Vĩ Hạ gạt sang bên để cảm giác ấy đi qua.

Khi mọi thứ bình thường trở lại, mở mắt ra không phải khung cảnh phòng ngủ quen thuộc nữa, xung quanh hết thảy đều là cây cối vô cùng rậm rạp.

"Đầu, đau quá!"

Ngồi tại chỗ đánh giá mọi thứ xung quanh, nơi này khác hẳn với trong giấc mơ, đồ tôi mặc cũng là đồ khác!!!

Nhưng làm sao tới được đây tôi càng phải hỏi cụ ông - người báo mộng - mới rõ.

"Cụ không nói món đồ đó là gì thì ai biết được!"

Vĩ Hạ đứng lên men theo lối đường mòn để cố gắng thoát ra khỏi khu rừng, tin xấu là vòng vòng một hồi thì cuối cùng cô không tìm được đường ra, tin xấu hơn nữa là trời sắp tối và cô còn ở trong rừng.

Nếu bây giờ tôi không thể thoát khỏi đây tôi phải xác định rằng tối nay tôi sẽ để mạng ở đây và trở thành người đi cùng cụ ông.

Trời tối dần, sương muối dần được hình thành vì nhiệt độ xuống thấp.

Cơ thể tôi run bần bật, bộ đồ này không thể nói quá mỏng nhưng đứng dưới cái lạnh cũng phải nhận thua.

Hiện giờ tôi chỉ cầu mong sao có người tới đây và lôi tôi ra khỏi khu rừng.

"Này, còn tỉnh táo không?

Muốn chết hay sao mà chui vô rừng."

Tỉnh lại sau trận bất tỉnh, tôi ú ớ không biết sao tôi có thể thoát khỏi khu rừng ấy, mất tạm thời một phần kí ức.

Đập vào mắt tôi hiện tại không phải mảng trời tối đen mà đã trở thành mái che.

Trông thấy tiếng động tôi rục rịch, người nọ quay sang nhìn.

Gương mặt hắn thuộc loại phổ thông, nhìn một lần chưa chắc nhớ được.

Tôi muốn mở miệng nói nhưng cổ họng khát khô, âm thanh khàn đặc.

"Uống chút nước đi."

Nhận lấy chén nước từ tay người nọ, tôi húp vội vì quá khát nước.

Sắp xếp các sự kiện đã diễn ra một hồi, tôi vẫn mù mịt với những thông tin mà cụ ông nói.

Điều quan trọng nhất bây giờ là làm thế nào mới gặp được cụ lần nữa.

"Cảm ơn anh nhé."

"Khách sáo gì, tiện tay giúp thôi.

Cậu là con cái nhà ai, không thiết sống nữa à mà một thân một mình đi vào rừng?"

"Cái này, chuyện kể dài lắm.

Tôi đi lạc nhưng không tìm được đường ra, may có anh đây-?"

"Tôi là Đỗ Quân, gọi là Quân được rồi."

"May có anh Quân cứu giúp, tôi là Vĩ Hạ, anh Quân cứ gọi là Hạ nhé."

"Gia đình cậu đâu?

Sao đêm hôm khuya khoắt không ở nhà cùng gia đình?"

"Ừm...

Gia đình tôi không còn ở đây nữa."

"Thời cuộc chiến tranh loạn lạc đây là điều khó tránh, xin lỗi vì đã nhắc tới chuyện buồn của cậu nhé.

Tôi còn có việc, cậu cứ nghỉ ngơi đi."

???

Thôi kệ vậy, tôi nghỉ thêm chốc nữa cho khỏe người.

Vật lộn với đống việc hôm nay đủ cho tôi mệt mỏi lắm rồi.

_____________________________

-Góc tự sự của tác giả-

Mình bắt đầu viết vào hồi giữa tháng 3 nhưng vì thấy phần đầu nó tạp nham nên quyết định mình đưa ra đó là gỡ bỏ xuống rồi sửa lại từ đầu.

Mình cũng đã tính tới phương án là drop nhưng rồi lại thôi.

Ý tưởng mới về phần mở đầu của truyện thì nó khá hữu duyên, khi mà mình nghe bài "Nhân duyên tiền định" mình tự hỏi nên viết lại phần mở đầu như nào, và cuối cùng mình chọn khung cảnh ngày tảo mộ và cảnh các cụ về báo mộng để hợp lí hóa cho việc xuyên không.
 
[Cảm Hứng Lịch Sử] Gió Thổi Sếu Bay
Chương 2: Ước mơ - Mơ ước


Miệng thì bảo nghỉ một chút, kết quả tôi ngủ quên trời trăng mây đất.

Mở mắt ra đã sang buổi sớm ngày hôm sau, tôi còn đang ngáp ngắn ngáp dài vì sự mệt mỏi do ngày hôm qua để lại thì trông thấy Quân tay mang theo một bát cháo đi vào.

"Rửa mặt rồi ăn chút cháo đi, lát tôi đưa cậu đi gặp Tướng quốc."

Tôi gật đầu lấy lệ vì có nói tôi cũng đâu biết tướng quốc mặt mũi trông ra sao, tích cách như thế nào.

Bước ra khỏi cửa lều, tôi nhận ra rằng đây là một doanh trại.

Vậy tức là hiện tại có chiến tranh, cụ ông thực sự muốn tôi xuống mồ chung với cụ hay gì.

Tai bay vạ gió, họa đúng là đều từ miệng mà tới.

Nếu tôi không thốt ra những suy nghĩ lúc ấy thì hiện giờ tôi đâu có phải vật vờ ở cái chỗ tôi không biết thế này.

"Anh Quân có nhiệm vụ gì trong quân doanh thế?"

Tôi cười xởi lởi hỏi.

"Tôi là quân y."

May mắn tôi được cứu bởi một quân y, ví dụ là một nhóm quân lính đi tuần tra ban đêm chắc tôi đã bị xiên mấy nhát trên người.

Ở thời hòa bình tôi là kẻ trói gà không chặt, làm sao để sinh tồn trong hoàn cảnh chiến tranh diễn ra khắp nơi.

Mãi tới khi Quân dẫn tôi đến cửa lều mà thưa vào trong bấy giờ tôi mới chợt hoàn lại hồn phách đang phiêu du phương nào.

Thấy tôi cứ đứng nghệt ra một hồi thì Quân gõ nhẹ lên bả vai tôi.

Tôi để anh vào trước còn mình theo sau, chậm rì rì mà đi vào.

Nhìn xung quanh đánh giá một hồi, lọt vào tầm mắt tôi là một người đàn ông đang xem xét những tờ giấy trên bàn, chốc chốc lại viết cái gì vào đó.

"Xin được diện kiến tướng quân."

Quan sát thấy người anh lượm từ rừng về gặp tướng quốc không hành lễ, cứ đứng trố mắt ra nhìn nên anh lấy làm lạ, bèn nhắc cậu mau hành lễ.

Tôi nãy giờ vẫn chưa hiểu mô tê gì, trong đầu tôi là một đống câu hỏi nhảy tưng bừng "hành lễ? lễ gì cơ?" ngoài các nghi thức cúng vái tổ tiên, đi chùa lạy Phật ra thì cô đâu còn biết gì về các nghi thức khác, đừng nói là việc hành lễ, thời đại sống gặp được quan chức cấp cao đã là một việc khó rồi.

Lúc này, vị tướng quốc kia cất giọng hỏi.

"Là người hôm qua cậu đưa từ rừng về?"

Quân gật gật đầu xong đứng dạt qua một bên, hiện tại tôi đang đối mặt với vị tướng quốc kia.

Lòng tôi không khỏi bồn chồn vì đây là lần đầu tôi gặp mặt trước tiếp những người có uy lực và chức tước quan trọng.

Nếu ở thời tôi để gặp được những vị này không dễ chút nào, đến thì cũng lỡ đến rồi, đâm lao thì ráng mà theo lao.

"Trông mặt mày ngươi sáng sủa như vậy?

Vì lí do gì mà lại dại dột chạy vào trong rừng khi đang canh ba."

"Tôi không cẩn thận nên bị lạc."

Đột nhiên vị tướng quân kia cười lớn, làm tôi giật thót cả tim, lúc này thiếu điều tim đi người ở lại an nghỉ.

Câu trả lời của tôi có gì rất đáng để cười à?

"Ngươi lớn chừng đó còn bị lạc, tưởng ta là con nít lên ba?"

"Chưa nghĩ tới ạ."

"Khụ."

Quân

"..."

"Đây là vùng ở rìa biên giới, luôn trong tình trạng ở tuyến đầu của mọi trận tấn công đến từ phía giặc, ngươi hiểu chứ?"

Vùng rìa biên giới cuộc sống đã khổ cực lại còn không ngừng cảnh giác cả ngày lẫn đêm, lương thực vận chuyển từ vùng hạ lưu lên tới đây cũng chẳng dễ dàng là bao.

Ấy vậy mà tổ tiên tôi vừa đủ ăn đủ mặc chắc phải tích phước ba đời mới đủ.

Không biết họ đã làm những công việc gì mới có thể nuôi cả gia đình đông người nhỉ.

Cụ cố chưa nhắc tới chuyện rằng tổ tiên vẫn luôn sống ở biên giới, không biết tới đời nào lại chuyển về gần kinh đô mà ở.

Nhưng có một điều khúc mắc, tôi đáng nhẽ nên được đưa tới những ngôi làng ven rừng hoặc kinh đô, cớ gì lại để tôi ở trong rừng.

"Tôi thấy cậu ta gần như sắp chết rét ở trong rừng, chắc là không có khả năng..."

"Mọi trường hợp dù TỐT hay XẤU ĐỀU CÓ THỂ XẢY RA."

Từng câu từng chữ được nhấn mạnh hệt như cảnh cáo tôi rằng tôi sẽ bị giết bất cứ lúc nào nếu tôi có dù chỉ một hành động đáng nghi.

Giá như tôi có thể quay về nhà chứ không phải ở đây chờ chết, ước mơ chính là ước mơ.

Thực sự hết cách rồi.

"Tôi xin cam đoan rằng tất cả những gì tôi đã nói là đúng sự thật và không có bất cứ sai sót nào, nếu tôi có những hành vi đi ngược lại với lời nói thì đây đều sẽ là bằng chứng chứng minh tội danh của tôi, tôi hoàn toàn chịu mọi trách nhiệm về phía bản thân."

"Hửm?"

Bây giờ chỉ còn cách này tôi mới giữ toàn vẹn mạng sống của tôi được, chết ở đây đồng nghĩa với việc tôi chết bất đắc kì tử ở thời tôi sống.

Còn quá trẻ để chết và cũng quá sớm để suy nghĩ tới vấn đề ấy.

"Tôi sẽ chịu trách-"

"NÀY!!!"

Mắt tôi nhòe dần, cả cơ thể tôi theo quán tính đổ rầm về phía trước, não tôi chính thức đình trệ.

.....

.....

.....

Lần nữa mở mắt, tôi đã trở về căn phòng ngủ quen thuộc, chưa kịp mừng rỡ thì cụ ông lại xuất hiện.

"Đây chỉ là ảo giác thôi con."

"Làm sao để con về nhà được."

Tôi lo lắng hỏi.

"Đến thì có cách nhưng để về có phần khó hơn, cụ cố hiện tại chỉ có thể ở phía sau trợ giúp con."

Cụ cố thở dài vì không có cách để đưa đứa cháu của mình về, cũng tại cụ già rồi nên mới lú lẫn chưa xem xét kĩ càng đã kéo theo đứa nhóc ấy.

"Món đồ cần tìm là một cuốn sổ ghi chép, tựa bìa chỉ có năm chữ 'Phong xuy đan đính hạc'.

Dù đã thất lạc rất lâu nhưng cụ mong con có thể tìm thấy."

Cả dòng họ nhưng chỉ hữu duyên với một đứa cháu, những trăn trở trước mắt của cụ chỉ có thể dựa vào đứa cháu này.

Tiềm thức của Vĩ Hạ là điểm trung gian kết nối với cụ cố.

"Gió thổi sếu bay?"

Thêm một thông tin về món đồ ấy nhưng đối với tôi thì nó vẫn quá mơ hồ, mới biết được tên tựa bìa cũng chẳng thể làm gì cho kham, trên thế gian cả hàng triệu cuốn sách, tìm tới khi nào mới thấy.

Nội dung trong đấy ẩn chứa những điều gì mà bị thất lạc, kể cả tới đời con cháu thông tin đã mơ hồ lại càng thêm mờ mịt.

Lí do cụ cố xuất hiện để hậu thuẫn tôi chứ không phải là tổ tiên từ thời xa xưa, họ chính là những người có nhiều thông tin nhất song lại chẳng trực tiếp ra mặt giúp đỡ.

Rốt cuộc tôi đã bỏ mất manh mối nào?

Tôi bây giờ cần thời gian để suy nghĩ nên không muốn trò chuyện tiếp với cụ ông nữa, hiểu được bản thân tôi muốn gì, cụ ông dần biến mất vào hư vô.

Chưa có chứng minh nào tìm ra cách để con người có thể du hành thời thời gian quay về mấy ngàn năm trở về trước.

Đối mặt với sự giao thoa bóng tối và ánh sáng, ngày đêm trong không gian này vẫn luôn chuyển động không ngừng, phá vỡ cả quan hệ mật thiết giữa không gian và thời gian chỉ có tôi vẫn luôn mắc kẹt, mắc kẹt vì sự mơ hồ, thiếu chân thật, đi ngược với mọi quy luật.

Đột nhiên bất tỉnh tôi e rằng đây chính là hậu quả những việc làm trái với ý trời.
 
Back
Top Bottom