Cập nhật mới

Khác Cấm Ái Dục

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
401939622-256-k532008.jpg

Cấm Ái Dục
Tác giả: keosuabo
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

⚠️ Truyện có nội dung tam quan lệch lạc, khiêu dâm.
⏰ Ngày xuất bản: 22/9/25
⏰ Ngày hoàn thành: ../../26
📌 Vui lòng không reup ở bất kỳ đâu.



[đọc thêm]
[ẩn bớt]​
 
Cấm Ái Dục
Chap 1. Thuở đầu


- Em chào thầy!

Nhỏ chạy vào lớp, ngồi phịch xuống vị trí hàng hai trong lớp bổ trợ.

Thầy nhìn nhỏ một lượt từ đầu tới chân, thầm nghĩ: "Con nhỏ này nhìn đàng hoàng nhỉ?"

Nhỏ chỉ mặc áo thun quần jeans, so với cái lớp đầu làng xóm chợ nhỏ học thì có vẻ nhỏ là đứa bình thường nhất rồi.

- Năm ngoái em học ai?

- Em đâu có học đâu ạ?

- Vậy chắc học tệ lắm nhỉ?

- thầy đưa ánh mắt dò hỏi về phía nhỏ.

- Không thầy!

Em là học sinh xuất sắc, đứng nhất lớp đấy thầy ạ.

Năm ngoái em còn được giải Nhất môn Văn.

Toán thì cũng 9.0 đấy thầy.

"Con nhỏ này giỏi!", thầy nghĩ.

Ấn tượng của thầy về nhỏ rất bình thường, chỉ là có chút nhỉnh hơn những đứa con gái khác vì nhỏ giỏi hơn.

Ngoài ra, chẳng còn gì đáng để để mắt.

Nhưng cái suy nghĩ định hình ấy nhanh chóng bị phá tan.

Hôm ấy con nhỏ đi học, nhỏ mang chiếc áo crop top với chiếc váy ngắn màu đen.

Thoạt nhìn, trông con nhỏ cũng như bao đứa con gái khác - mát mẻ vào mùa hè.

Nhưng trong mắt thầy, đó lại là sự phá hoại hình tượng khủng khiếp.

Con nhỏ học sinh ngoan ngoãn, gương mẫu thầy biết nay đã trở nên phóng khoáng hơn, thoải mái hơn bao giờ hết.

Bộ đồ còn có chút ôm vào thân thể nhỏ, làm bao đường cong cứ thế hiện lên rõ mồn một.

Thầy chẳng dám nhìn nhỏ, chỉ sợ trong đầu lại nảy sinh điều gớm ghiếc mà thằng đàn ông nào cũng từng nghĩ tới.

Thầy là thầy, còn nhỏ là học sinh.

Sao thầy dám nghĩ, dám làm chuyện đó với nhỏ?

Cả buổi, thầy cứ mải nhìn mấy thằng con trai.

Chóng hết mùa hè, thầy và nhỏ đã thân nhau hơn.

Thầy không được phân công dạy lớp nhỏ, nhưng lại dạy lớp kế bên lớp của nhỏ.

"Thôi cũng tạm".

Ngày đi học, thầy cứ để ý nhỏ mãi.

Nhỏ khi đi học quả thật rất khác với nhỏ khi kia: trông nhỏ đàng hoàng, chính trực, khác xa với cái hôm định mệnh kia.

Ôi kỳ lạ thật, sao con nhỏ đó vóc dáng bé xíu mà lại vướng vào mắt thầy?

Sao cuộc sống học đường của nhỏ giờ đây lại có thêm thầy quan tâm?

Cứ như thế thì làm sao thầy kiềm lòng để tập trung công việc?

Cứ như thế thì ...

Thi thoảng thầy gặp nhỏ, thầy lại hay đánh yêu nhỏ.

Trông nhỏ giận dỗi mà đáng yêu vô cùng!

Thầy thích chọc nhỏ.

Thế là cứ khi nào gặp, thầy cũng vờ nhìn đểu, không thì cũng đánh nhỏ vài cái.

Chẳng để chọc tức nhỏ hay gì cả, chỉ là muốn thấy gương mặt dỗi hờn đáng yêu của nhỏ mà thôi.

_._.
 
Cấm Ái Dục
Chap 2. Đồng hành


Thầy lại có công việc ngoài chuyên môn.

Thầy phải viết văn.

Nhưng thầy đời gắn với Toán, với con số và hình học, làm sao thầy biết thế nào là ngôn từ văn chương, thế nào là cảm xúc trừu tượng?

Thầy không biết.

Nhưng thầy nhớ tới nhỏ: cô học trò ngoan ngoãn mà giỏi Văn của thầy.

Thầy nhờ nhỏ viết bài, nhờ nhỏ làm giúp công việc vốn là của thầy.

Nhỏ cũng nghe lời mà tận tâm làm tất.

Quả là học sinh chuyên Văn!

Bài viết của thầy (thật ra là của nhỏ) được đánh giá tốt.

Thầy nở phổng lỗ mũi, không phải vì tự hào mà vì thích thú vì sự hợp tác lần này.

"Chà, con nhỏ này cũng thú vị đấy!"

Chốc chốc lại đến kỳ thi định kỳ.

Thầy luyện cho nhỏ kỹ lắm, bởi nhỏ là đứa học giỏi nhất lớp mà.

Trước hôm thi, nhỏ còn mong thầy chúc nhỏ thi tốt.

Thầy không chúc, thầy ngại sẽ làm nhỏ phân tâm (dù người phân tâm thực ra lại là thầy).

Tuy vậy, mỗi lời thầy dặn nhỏ đều chất chứa một mong muốn duy nhất: thi tốt.

Vậy mà nhỏ về kể thầy nhỏ làm bài không được.

Nhỏ chẳng làm giống như các bạn.

Thầy nhìn nhỏ khóc mà xót xa.

Thầy trấn an nhỏ, nhắn tin an ủi rất nhiều.

Vậy mà nhỏ vẫn mặc để khóc.

Thầy chẳng biết làm sao.

Ấy thế mà phát bài, nhỏ được 10 điểm.

Con điểm tối đa ấy khiến cả thầy cả nhỏ đều bất ngờ.

Vui chứ sao không!

Cái khiến nhỏ vui là nhỏ được điểm cao, không phụ sự kỳ vọng mọi người.

Còn cái khiến thầy vui chính là nụ cười hãnh diện trên môi nhỏ, là khóe mắt nay không còn nước mắt mà đã tràn ngập ánh cười.

Nhỏ đẹp hơn thầy nghĩ.

Tết, nhỏ đi thi văn nghệ.

Thầy đinh ninh nhỏ chỉ là một đứa học sinh ngoan, nên chẳng biết mùi phấn son là gì.

Vậy mà khi nhỏ xuất hiện, khuôn mặt nhỏ sáng bừng lên tuổi xuân.

Đôi môi căng mọng đỏ hồng hào, đôi má tròn xoe ửng hây hây, đôi mắt to sáng rực như trời sao không chỉ làm tràn đầy sức xuân trong nhỏ mà còn khơi dậy tuổi trẻ trong thầy.

"À, thì ra nhỏ không ngoan như mình tưởng".

Đó là lần đầu tiên thầy thấy nhỏ trang điểm.

Kỳ thi định kỳ lại tới rồi.

Lần này thầy và nhỏ đều hạ quyết tâm chinh phục điểm cao.

Thầy thức đến tận khuya để chấm chữa bài cho nhỏ.

Nhỏ cũng chịu khó làm bài tập.

Chưa bao giờ nhỏ, cả thầy nữa, cảm thấy hăng hái mà sung sức đến như vậy.

Thế nhưng ông trời lại phụ lòng người.

Nhỏ thi điểm kém rõ rệt.

Nhỏ khóc đớn khóc đau, khóc nghiêng khóc ngả, khóc lên khóc xuống, gấp mười lần đợt khi định kỳ kia.

Nhỏ khóc sưng vù cả mắt, khóc đến khàn cả giọng.

Thầy xót.

Thầy an ủi nhỏ cũng nhiều gấp mười lần đợt thi định kỳ kia, nhưng cũng chẳng khấm khá hơn trước.

Thầy chẳng hề muốn bỏ mặc nhỏ ủ rũ như thế.

Nhưng thầy chẳng biết phải làm gì, cũng chẳng biết có nên hay không.

Gặp mặt, thầy chỉ biết lướt qua, không còn chọc nhỏ như ngày xưa nữa, chỉ muốn để nhỏ yên bình một chút cho khuây khỏa lòng.

Nào ngờ cú sốc này chưa kết thúc thì cú sốc tiếp theo lại đến.

Nhỏ trượt giải HSG.

Giây phút đó, nhỏ tuyệt vọng, nhỏ muốn chấm dứt ...

Thầy biết tin, chẳng hề chậm trễ mà an ủi nhỏ như những lần khác.

Lần này may thay nhỏ chịu đọc, chịu tiếp thu chút rồi.

Nhưng chẳng biết do thằng ất ơ nào khiến nhỏ buồn tiếp, báo hại thầy phải xa nhỏ trên mạng xã hội lẫn ngoài đời những hơn một tuần.

Một tuần biệt tăm biệt tích, thầy sợ chứ!

Nhưng đâu thể làm gì ngoài việc chờ nhỏ quay trở về?

Thầy là gì trong cuộc đời của nhỏ chứ?

Thầy chỉ là thầy thôi mà...

Ngày bế giảng, nhỏ muốn chụp hình với thầy.

Đương nhiên thầy phải nắm lấy cơ hội này rồi!

Hôm ấy, thầy chải chuốt bóng bẩy, bảnh bao nhất có thể.

Thầy mến yêu thật cái thân hình nhỏ bé ngang vai của thầy này, yêu cái dáng vẻ nhí nhảnh, ngây ngô của nhỏ.

Đứng cạnh nhỏ, thầy muốn lắm vòng cánh tay mà ôm.

Nhưng chợt nhớ rằng thầy chỉ là thầy, vậy nên thầy đành rụt cánh tay đang chuẩn bị vươn ra lại.

Nhỏ chụp xong chạy tít đi, thầy ngồi lại ngắm ảnh mãi mới chịu gửi cho nhỏ được xem.

-.-.
 
Cấm Ái Dục
Chap 3. Khởi ái ân


Năm nay hay quá, nhỏ lại chọn học thầy.

Thầy vui lắm.

Thầy hy vọng năm này sẽ vui hơn năm ngoái một chút, nếu không thì như năm ngoái cũng được.

Thầy lẳng lặng ở bên đồng hành cùng nhỏ, vui buồn thầy cảm nhận cùng nhỏ là vui.

Nhưng năm nay, nhỏ không còn ngoan ngoãn, vâng lời như xưa.

Nhỏ tinh nghịch, táo tợn hơn.

Cũng chính vì thế, năm nay thực sự không chỉ vui hơn năm ngoái một chút được.

'Cốc'

- Em không chịu làm bài tập à?

- Nhưng mà em bận quá, không có thời gian.

Nhỏ bị thầy ký đầu.

Ngay lập tức nhỏ phân trần lý do bao biện cho lỗi lầm của mình, không quên chu môi lên để tỏ vẻ dễ thương nhằm qua mắt ông thầy khó tính này.

Nhưng thầy nào có khó tính, nhỏ chỉ cần nhìn vào mắt thầy, đến cả 1+1=2 cũng thành sai.

Nhìn nhỏ làm bài tập, thầy ở bên cạnh cứ thấy thiếu vắng niềm vui.

Thầy bèn chọc:

- Phương bữa ni bỏ Trung Kiên rồi à?

Trung Kiên là thằng bạn thân khác giới của nhỏ.

- Đâu có đâu thầy, đó giờ có quen đâu mà bỏ?

Thầy mới cười được một giây, nhỏ đã vội nói:

- Mà cái nớ là trend thời cổ đại luôn rồi á.

Thời này người ta phải ship Nam Phương với Đăng Khoa trời ơi!

Đăng Khoa là người nhỏ thích thầm bốn năm trời.

Thầy nghe, ngoài mặt thì giả bộ cười đùa, nhưng sâu trong lòng thầy thoáng có chút buồn.

Nhỏ có người thương rồi.

Vậy ai sẽ thương thầy đây?

Thầy không nghĩ được đến chuyện gì nữa.

Điều thầy nghĩ đến bây giờ chỉ có nhỏ, và mấy cái thằng ất ơ nào đó mà thôi.

- Thầy ơi, chút thầy có lên trường không?

- Sao?

- Thầy chở em lên ké với, em hết tiền đi xe rồi.

Nhỏ muốn thầy chở nhỏ đi sao?

Nhỏ sẽ ngồi chung xe với thầy?

- Được.

Nếu cơ hội tới, cớ sao không nắm bắt?

Ngồi trên xe, nhỏ muốn ngồi yên cũng chẳng được.

Thầy đi nhanh lắm, thầy còn hay phanh xe bất chợt khiến nó toàn bị ngã về phía trước thầy.

- Bám vô, coi chừng té!

Nhỏ đành vâng lời, tay cầm níu vào mảnh áo nhỏ của thầy để không bị rơi xuống xe.

'Kít'

Thầy lại phanh.

Nhỏ ngã chúi về phía thầy.

Cả người nhỏ áp lên lưng thầy một cách trọn đầy.

Định thần lại, nhỏ nhanh chóng chỉnh đốn lại tư thế ngồi sau cái húi ấy.

Nhưng sau đấy chẳng hiểu sao thầy cứ phanh xe đột ngột như vậy nhiều hơn, làm nó cũng ngã chúi người về phía thầy mấy lần.

"Có da, có thịt, đầy đặn, căng tròn".

Thầy chở nhỏ cả đi cả về.

Nhà nhỏ cách trường khá xa, nhưng thầy không muốn để nhỏ đi xe người khác.

Lần này nhỏ nhắc nhở, nên thầy mới dừng cái trò phanh xe ngớ ngẩn kia lại.

Nhưng "thua keo này ta bày keo khác".

- Một là em ôm thầy vô, xí nữa thầy đi nhanh nên gió mạnh.

Hai là bay tóc, rối tóc, ráng chịu.

Trước mắt là một đoạn đường thẳng băng thưa người đi.

Nếu nhỏ không ôm thầy, tóc nhỏ sẽ xơ, rối.

Tối nhỏ còn đi chơi, vậy coi như công gội đầu, dưỡng tóc là công cốc à?

Nhưng ai lại đi ôm thầy mà không có lý do chính đáng, đàng hoàng nào chứ?

Dù lý do kia khiến nhỏ suy nghĩ khá nhiều.

- Thôi để em...

Chưa kịp dứt lời, thầy đã kéo tay nhỏ vòng qua bụng mình.

Cả người nhỏ áp sát vào lưng thầy.

- Một... hai...

Chưa để đến nhịp thứ ba, nhỏ vội lấy tay còn lại để vào vị trí đối xứng với tay kia.

Trong tình thế khó xử này, biết làm thế nào nữa bây giờ?

Sau chặng đường gian nan, nhỏ cũng tới nhà.

"Mềm, ấm".

Tối đến, thầy coi story nhỏ đăng.

Nhỏ đi chơi với bạn bè.

Dường như lên lớp Chín, nhỏ bắt đầu nở nang, phổng phao hơn xưa.

Trong video, nhỏ mặc chiếc áo trễ để lộ bờ vai trắng nõn nà.

Nhỏ nay còn biết trang điểm.

Cả khuôn mặt khả ái nhưng đôi môi lại ngọt ngào hơn cả: căng mọng, đỏ hồng.

Nhìn từ trên xuống, chẳng lẽ lại chẳng thể dừng mắt lại nơi căng đầy phía sau lớp áo kia?

Chẳng biết điều bí mật gì được nhỏ chê giấu đằng sau, nhưng là của nhỏ, chắc chắn sẽ ngọt ngào, mịn mềm.

- Nhìn trắng nhỉ?

Thầy rep story nhỏ.

Không lâu sau nhỏ cũng trả lời thầy.

- App hết á thầy ơi.

- Thật?

- Thật mà, ai nói giỡn đâu trời.

- Chừng nào nhìn thấy ngoài đời mới tin.

Nhìn thấy ngoài đời thì biết bao lần rồi chứ?

Thầy là muốn nhìn nhỏ, ngắm nhỏ với không một vật gì ngăn cản, kể cả quần áo.

Tuổi mới lớn có nhiều cái hấp dẫn đàn ông.

Cái đống áo quần nhảm nhí kia đã che đi toàn bộ vẻ đẹp chân thật của cơ thể nhỏ.

Chúng ngăn thầy nhìn ngắm bờ vai thon thả, trắng ngần, bầu ngực tròn trịa, mềm dẻo và cả đôi mông căng tròn, vênh vểnh kia.

Chúng nó đã đập vào mắt thầy bao nhiêu lần rồi?

Bấy nhiêu lần đó là bấy nhiêu lần thầy kiềm chế bản thân mình lại, ngăn mình làm nhỏ đau.

Nhưng giọt nước tích tụ đến ngày tràn ly.

Nay, thầy không chịu được nữa rồi.

Bao cảm xúc dồn nén, ứ đọng, có lẽ từ giờ thầy sẽ bộc lộ nó ra.

_._.
 
Cấm Ái Dục
Chap 4. Ngỏ (H)


Ở buổi bổ trợ, thầy gặp nhỏ lại.

Thầy lần này chẳng thể kiềm chế ánh mắt mình bám lên nhỏ.

Dường như nhỏ cũng cảm nhận được, lâu lâu lại đưa mắt về phía thầy như cũng đang tìm một ánh mắt đáp lại.

Tiếc thay, thầy đã vội thu lại.

Hết giờ, nhỏ về muộn.

Nhân lúc nhỏ nằm bẹp xuống bàn, thầy đến bên xoa đầu.

- Mệt lắm à?

Nhỏ giật mình ngồi dậy.

Thấy là thầy, nhỏ bất chợt dịu lại.

- Em buồn ngủ quá thầy ơi.

- Nhà em không ai đón về à?

- Dạ không, chút em đặt xe về.

- Sao giờ lại chưa?

- Em mệt.

Một cơ hội tốt để thầy bày tỏ tình cảm.

Nhưng nhỏ mệt, sao thầy nỡ?

Nghĩ một hồi, thầy đem ra cho nó hộp sữa chocolate.

- Uống đi cho đỡ mệt.

- Ối, em cảm ơn thầy!

Nhỏ cuống quýt nhận lấy.

Có lẽ đấy chính là món quà xoa dịu tâm trí nhỏ nhất lúc này.

"À, thì ra chẳng cần làm chuyện đó, mình cũng có thể bày tỏ tình cảm, mà con bé cũng vui."

Nhỏ yên ổn được một ngày.

Cũng là buổi bổ trợ đó vào tuần sau.

Lần này nhỏ đặt xe sớm rồi.

Thầy đến bên nhỏ, nhẹ khoác vai rồi hỏi:

- Nay học có hiểu bài không?

- Hiểu ạ.

Chao ôi, thầy chạm được vào bờ vai trắng nõn thầy hằng mơ thấy rồi.

Chỉ tiếc rằng nhỏ đang mặc áo, thầy chẳng thể cảm nhận được trọn vẹn.

"Không sao, cũng chạm được rồi.

Nhỏ nhắn, đáng yêu".

Nhỏ ra về.

Vậy là thêm một ngày yên ổn.

Nhưng đến lần thứ ba ấy, nhỏ lại chẳng thoát được móng vuốt sắc bén của thầy.

Hôm nay nhỏ mặc váy ngắn.

Nhỏ lại ngồi một mình ở bàn đầu trong góc phòng, thầy để ý rồi.

Thầy giảng bài như thường lệ, xong vờ cúi xuống lục lọi, thực chất đang tìm đến cái đang phập phồng thở ở nơi ẩn nấp kia.

- A~

Một tiếng kêu nhỏ thốt lên.

Nhỏ kinh ngạc nhìn xuống phía dưới, vô tình bắt gặp ánh mắt kỳ lạ của thầy.

"Thầy làm gì dưới đấy?"

Chưa kịp định hình, nhỏ lại thốt lên thêm một tiếng:

- Á~

Thì ra, thầy đang mơn trớn cái thứ núp trong bóng tối đó.

Thầy đưa tay lên xuống nhịp nhàng khiến nhỏ cũng rên rỉ theo nhịp tay thầy.

Mỗi tích tắc trôi qua, đũng quần nhỏ ươn ướt dần dần.

Nhỏ chẳng dám la lên, sợ người ta biết cái chuyện xấu hổ mà thầy trò đang làm.

Mà để yên vậy mãi thì cũng chẳng hay, hơi sức đâu mà nhỏ quan tâm được mấy chuyện học hành đó nữa?

Nhỏ mạnh dạn khép chân lại.

Thầy hiểu ý nhỏ, nhẹ nhàng lấy tay ra, đứng lên rồi giảng bài tiếp như thường lệ.

Thi thoảng, thầy lại đánh ánh mắt đầy ẩn ý về phía nhỏ.

Nhỏ cũng cảm nhận được, không khỏi run rẩy trong lòng.

Tan học, thầy hẹn nhỏ gặp riêng.

- Em lên đây thầy nhờ có chút việc.

- Khiêm lên thay em được không thầy?

- Không, nó không phải con gái, không biết mấy chuyện này.

Thấy nhỏ chần chừ, thầy liền thúc giục:

- Nhanh lên, không là nó hết đó!

Nghe vậy, nhỏ đành đi theo thầy.

Đến căn phòng cuối tầng, thầy bảo nhỏ bước vào.

Trên gương mặt thầy thoắt hiện sự gian mãnh mập mờ.

Nhưng nhỏ không nhận ra, thật ra là nhỏ không hiểu.

Nhỏ chỉ đơn thuần cảm thấy thầy có chút kỳ lạ.

Dưới sự thúc giục của thầy, nhỏ đành đi vào căn phòng ấy, nào biết đấy chính là khởi đầu cho những ngày ngập cấm dục của mình.

_._.
 
Cấm Ái Dục
Chap 5. Lần đầu (H)


'Cạch'

Thầy khóa trái cửa lại.

Hành động của thầy làm nhỏ ngạc nhiên.

- Thầy cần em làm gì trong này?

- Bỏ cặp xuống cho đỡ nặng đã.

Thầy nhìn nhỏ bỏ cặp xuống chậm rãi.

Xong, thầy còn đưa cho nhỏ một cốc nước.

- Uống đi rồi phụ thầy.

- Nhà có mỗi mình thầy à?

Nhỏ vừa uống vừa hỏi, cố tìm kiếm một người thế thân cho mình.

- Có mình thầy... và em thôi.

Vừa uống cạn ly nước, nhỏ cảm thấy chợt nôn nao trong lòng.

Phút sau, nhỏ đã ngứa ngáy mấy chỗ riêng tư, nơi hai bầu ngực và phía dưới còn cảm thấy nong nóng trong mình.

- Em hình như bị dị ứng, ngứa quá rồi nè!

- Để thầy gãi cho.

Nói rồi thầy để nhỏ nằm trong lòng mình, tiện ngả cả hai thân mình xuống chiếc giường êm ái.

Nhìn khuôn mặt bầu bĩnh mình mong muốn bấy lâu nay đang nằm ngay trong tay, thầy chẳng kiềm chế được mà định bụng hôn một cái.

Sắp chạm, thầy chợt nghĩ ra rằng: "Con bé nó còn chưa có nụ hôn đầu.

Mình đã lấy đi lần đầu của nó, thôi thì để lại cho nó còn nụ hôn đầu".

Vậy là đôi môi của thầy trượt sang chạm vào gò má tròn xoe của nó.

Nụ hôn ấy chuyển dần từ má xuống cổ, rồi xuống tiếp chỗ xương quai xanh.

Thầy hôn mãi, hôn đến đỏ cả vùng cổ nhỏ.

Đôi môi ấy từ mơn trớn chuyển sang ngấu nghiến từng mảnh da nó chạm vào.

Nhỏ lần đầu cảm nhận được cảm giác khoan khoái kỳ lạ này, ngượng ngùng mà nhắm chặt mắt vào, không dám đối diện với cái cảm giác ướt át tràn lan đột ngột.

- Thầy thích em, em đừng ngại.

Đối diện với thầy là gương mặt đỏ bừng đang được đôi tay thon trắng che lại.

- Cho thầy lần này đi, em sẽ không phải chịu thiệt đâu.

Nói rồi thầy đỡ nhỏ ngồi thẳng dậy.

Giơ hai tay nhỏ lên cao, thầy giật phăng chiếc áo thun nhỏ ra.

Thầy đã loại bỏ đi kẻ thù số một: áo của nhỏ.

Trước mắt thầy giờ đây hiện ra cái mà thầy luôn cố sức tưởng tượng: hai bầu ngực căng trẻ của nhỏ phập phồng.

Tiếc là vẫn còn người anh em của kẻ thù đáng ghét đó, áo lót của nhỏ vẫn che đi kha khá diện tích ngực tròn.

Trái ngược với thầy đang khao khát thứ trắng tròn ngay giữa mình nhỏ, nhỏ lại ngượng chẳng giấu nổi.

Nhỏ lấy tay che đi bầu ngực đang he hé mở của mình, nhẹ giọng bảo:

- Thầy ơi, em ngại.

- Em không phải ngại.

Thầy có làm gì em đâu?

Nói rồi, thầy vòng tay ra đằng sau, thuần thục cởi áo lót của nhỏ ra.

Thấy rồi, thầy thấy rồi.

Giờ đây chẳng có gì có thể ngăn cản thầy được chiêm ngưỡng nó nữa.

Hai bông hoa trắng tinh khôi kia như đang xoe cánh vẫy gọi thầy đến hút mật ngọt nơi đầu nhụy.

Ngon vậy, thầy chần chờ gì?

Thầy đưa đôi môi của mình đến đầu ti nhỏ, ban đầu chầm chậm mà mút mát, sau quen rồi thì thầy chẳng ngại mà liếm láp trọn bầu ngực.

Ngực bên này thầy liếm, ngực bên kia thì thầy xoa nắn nó không ngừng.

Ngực nhỏ mềm lắm, đó là cái mềm mại của đứa con gái mới lớn chưa hiểu sự đời.

Thầy xoa mãi, bóp mãi, mút mãi, đến khi hai bầu ngực chẳng còn giữ được sắc trắng trẻo vốn có mà đã chuyển dần sang ửng hồng như khuôn mặt nhỏ bây giờ.

Nhỏ ước gì nhỏ có thể che đi ngực của mình, và kịp thời bảo vệ cái chỗ dưới váy đó của mình, chỗ đang bị thầy nhắm tới một cách thèm thuồng.

_._.
 
Cấm Ái Dục
Chap 6. Đạt khoái cảm (H)


Thầy nhẹ đặt nhỏ nằm xuống, đưa hai chân nhỏ dạng cao, đồng thời cởi ra chiếc váy vướng víu dày cộm kia.

Giờ đây, thứ ngăn cản thầy đến với thác nước bé nhỏ kia chỉ có một lớp quần lót mỏng manh.

-Thầy ơi, em thấy chuyện này...

Nhỏ chẳng biết nói gì, chỉ biết ngượng ngùng mà lấy tay che cái chỗ kín đáo đang thở dốc của mình lại.

Nhìn nhỏ như vậy, thầy càng khao khát biết bao.

-Không sao cả, không đau đâu.

Nói rồi thầy gạt tay nhỏ ra, cùng lúc đó giật phắt chiếc quần lót đã ướt sũng từ bao giờ.

Cái hiện ra trước mắt thầy bây giờ như cánh cổng thiên đường chào đón thầy đến với một cung đường ẩm ướt bên trong.

Nơi ấy lộ ra bao nhiêu miếng da mảnh thịt, đôi môi và đầu lưỡi thầy đều trám kín cả.

Cái lưỡi thầy ướt át cứ lên xuống hoài chỗ đó của nhỏ.

Đôi lúc nó còn mò tìm đến tận cung đường đó, phạm phép mà xâm nhập vào.

Đôi môi thầy cũng không ngừng hôn hít, cứ mỗi nơi lưỡi đi qua, môi lại trao tặng cho chỗ đó một nụ hôn làm quà.

Bị tấn công dồn dập và ướt át ở phía dưới, nhỏ chẳng thể chịu nổi mà rên lên những tiếng động đầy yểu mị.

-Aaa ~

-Thầy ơi, thầy dừng lại đi mà!

-Em nhột quá thầy ơi, thầy đừng làm vậy nữa mà!

Nhưng càng la, thầy càng hứng thú.

Cứ thế, chỗ đó của nhỏ giờ đã ngập nước bọt của thầy.

-Gọi là anh?

Vừa nói, thầy vừa cởi chiếc áo vướng víu của mình ra.

-Sao gọi là anh được?

Thầy hơn em tận...

-Gọi là anh!

Chưa để nhỏ trả lời, thầy đã cởi xong hết quần áo trên người.

Thầy áp sát người với nhỏ, môi tìm đến tai mà thì thầm:

-Gọi là anh đi, anh làm nhẹ.

Gọi là thầy, anh sẽ không thương đâu.

-Anh...

Thầy nghe mà sướng hết cả người.

Thầy để cây gậy của thầy chạm vào nơi bé con ấy của nhỏ.

Sự đối lập về kích thước đã khiến cuộc hoan ái này trở nên kích thích hơn bao giờ hết.

Thầy đút cây gậy của mình vào sau vài lần chạm nhẹ vào cái con bé xíu kia.

Quả thật là lần đầu, thầy đút mãi mới vào được nửa.

Đã gắn điện, ấy là thầy khởi động.

Thầy ra vào từng nhịp chậm rãi rất đều đặn.

Ấy thế mà nhỏ vẫn đau, vẫn xin thầy đừng làm chuyện đó với nhỏ nữa.

-Aaa ~ thầy ơi, em đau.

Thầy rút ra đi ạ.

-Thầy?

Đang duy trì nhịp, thầy bị một tiếng gọi của nhỏ làm dừng lại.

-A-anh ơi, em đau.

Anh...

Chưa kịp nói xong câu mới, thầy đã đẩy nhanh tốc độ ra vào hơn.

Tiếng la của nhỏ cũng cứ thế mà nhiều lên dần.

-Aaa ~ anh ơi ~

-Có dám gọi thầy nữa không?

-Dạ ~ không ạ ~

Nhịp ra vào ngày càng nhanh hơn.

Nhỏ cũng dần quen với tốc độ và kích thước này, dần dần chuyển từ tiếng la đớn đau sang la sung sướng.

-Aaa ~ ahh ~ áaaa ~

Thầy cũng cao hứng, thuận thế vớ lấy bầu ngực nhỏ đang lắc lên lắc xuống mà xoa nắn.

Ôi cái cảm giác mềm mại đến từ hai phía này thật sảng khoái làm sao!

-Áaaa ~ nhanh quá anh ơi.

Thầy đột ngột thúc nhanh khiến nhỏ không kịp thích nghi được.

-Aaaa ~ aaaa ~

-Em có yêu anh không?

-Há~ (Hả?)

-Yêu anh thì nói đi!

Trong cơn cao trào của khoái cảm, chẳng ai có thể chặn cho tiếng lòng ấy không thoát ra được.

-Yêu ~ yêu ~ yêu quá!

-Nói lại anh nghe?

-Em...

áaaa ~

Thầy và nhỏ ra cùng một lúc.

Chưa vội lấy nó ra khỏi nhỏ, thầy trước tiên để nhỏ hoàn thành câu nói của mình.

-...

Yêu anh mà ~

-Anh yêu em.

Chậm rãi rút cây gậy kia ra, anh đã không kiềm được mà hôn vào trán nhỏ một cái dịu dàng.

'Chụt'

_._.
 
Cấm Ái Dục
Chap 7. Nghi (H)


- Thầy...

à... anh...

ơi, chỗ đó...

Thầy thuận mắt nhìn về nơi cô bé con ẩm ướt kia.

"Chết mẹ, quên mang bao rồi!"

Âm hộ của nhỏ từ từ chảy ra thứ chất lỏng trắng đục, đặc dính.

Khỏi cần nói, nhỏ giờ cũng đã đủ lớn để biết nó là gì.

- Giờ phải làm sao?

Thầy suy nghĩ một lúc rồi đưa ra quyết định.

- Giờ chuyện cũng đã rồi.

Làm thêm cái nữa rồi uống thuốc tránh thai!

- Gì?

Chưa để nhỏ kịp định hình, thầy đã nắm nhẹ lấy cổ nhỏ, để nhỏ ngồi thẳng dậy.

Thầy nhẹ nhàng vén tóc nhỏ lên, đồng thời để cây gậy lớn kia ra trước đôi mắt ươn ướt của nhỏ.

- Em biết phải làm gì chứ?

- Nhưng thầy ơi...

- Nói gì?

Nói lại!

- Anh ơi... em...

- Em biết.

Làm đi!

Nuốt uất ức vào lòng, nhỏ đành ngậm lấy cây côn gân của thầy.

Nhỏ chỉ ngậm được đến nửa đã ngập họng rồi.

"Đúng là trẻ con".

Thầy thấy vậy thì thích thú lắm, tự thúc ra thúc vào cây côn to lớn đấy trong miệng nhỏ.

Đã có đôi môi mềm kia mơn trớn nơi thịt da, lại còn chút ươn ướt, nhớt nhát từ nước bọt nhỏ, thứ khoái cảm này thầy biết tìm ở nơi đâu được nữa?

Bỗng dưng nhỏ chuyển hướng.

Nhỏ chẳng ngậm cây côn gân đó nữa, thay vào đó mà liếm láp xung quanh.

Nơi đầu đỉnh, nhỏ không chỉ liếm mà còn tặng cho thầy hai nụ hôn vào đó.

Chuyển xuống hai quả bóng tròn tròn của thầy, nhỏ cũng mút tới mút lui.

Nhận được món quà bất ngờ này của nhỏ, trong lòng thầy rạo rực không thôi.

- Giỏi quá!

Ngoan, thầy thương.

Thầy nhẹ nhàng xoa đầu nhỏ khi nhỏ đang làm việc ở phía dưới.

Chưa bao giờ thầy cảm thấy hứng thú như bây giờ vậy.

Thầy thả nhỏ ra rồi nằm xuống giường, đỡ nhỏ nằm trên thân mình.

Bất chợt, thầy xoay mình nhỏ lại, vừa vặn để âm hộ nhỏ xuất hiện ngay ngắn trước mắt thầy, thật ra là trước miệng thầy.

- Thầy ơi...

à anh...

Nhỏ tiếp tục nhận được dương vật của thầy.

- Làm việc em lên làm đi!

Nghe lời, nhỏ mút mát nơi đỉnh cu, thi thoảng lại hôn lên đó khiến thầy không khỏi điêu đứng.

Bên kia, thầy không ngừng mút mát âm hộ nhỏ.

Nhỏ dường như thích cái cảm giác nhơn nhớt, thoải mái này rồi, thành ra chẳng còn phản kháng mà lại có phần hưởng thụ.

- Ưm ~ chụt ~ ứm!

Đang sung sướng, thầy đột ngột cho hai ngón tay vào bên trong âm hộ nhỏ.

Thầy cứ vậy mà ra vào liên tục, nhỏ hình như không quen nên cứ rên không ngừng.

- Aaa ~ thầy ơi ~ àaa ~ anh ơi ~

- Cứ tiếp tục làm việc của em!

Nghe thế, nhỏ nhịn rên mà tiếp tục ngậm lấy dương vật của thầy mà sục.

Bắt được nhịp, cả hai cứ ra vào đều đặn, thế nên ra thì cũng ra cùng lúc như vừa rồi.

- Aaa ~

Lần này không phải nhỏ la lên mà lại là thầy.

Tại sao ư?

Vì giờ trong miệng nhỏ đang chứa đầy tinh dịch của thầy rồi.

- Nhả ra đây đi!

Thầy đưa tay hứng trước cái miệng đang bụm đầy của nhỏ.

Nhỏ nghe thầy, nhả hết tinh dịch ra, trộn lẫn trong đó là nước bọt của nhỏ.

Thầy sẽ làm gì?

Thầy đem mớ tinh dịch ấy bôi lên âm hộ nhỏ, thoa lên thoa xuống cho đến khi cả cô bé nhỏ kia trở nên ướt đẫm thứ chất trắng đục.

Thầy nhẹ nhàng hôn lên gò má đang ửng hồng của nhỏ, dặn:

- Nằm yên đây, thầy lấy thuốc cho em.

Chưa đầy phút sau, thầy đã đem thuốc tránh thai đến.

Uống xong, nhỏ dường như đã tỉnh hẳn khỏi cơn khoái cảm vừa rồi, bần thần nhận ra mình đang phô diễn bộ dạng trần trụi, nhơ nhớp của mình trước mặt thầy.

- Thầy à, vừa rồi chúng ta đã...

- Suỵt...

Thầy đặt tay lên môi nhỏ, ngăn câu từ kia thốt ra khỏi đôi môi hoa ngọc.

- Em không sao đâu, em vẫn ổn đây thây.

Thấy bộ mặt nhỏ nửa hiểu nửa không, thầy đành thôi dỗ mà dặn dò:

- Trên trường, em cứ gọi thầy là thầy.

Nhưng một khi đã ở trên giường, nếu em không gọi là anh, anh không thương đâu đó!

Nhỏ sửng sốt, không để ý rằng tay thầy đã luồn qua ôm chầm lấy eo mình.

Thầy ôm nhỏ vào lòng, hôn vào tai nhỏ một cái nhẹ nhàng.

- Anh thương.

Anh biết hôm nay em không phải đi học nhiều, cũng biết gia đình em giờ đi vắng hết rồi.

Chút thầy chở em về, được chứ?

- Không.

Nhỏ vùng vằng thoát khỏi cái ôm của thầy.

Nhỏ mặc đồ vội, sắp xếp đồ mà về ngay lập tức.

Nhỏ vẫn chưa hiểu được chuyện gì đã xảy ra, cũng chẳng biết thầy thực sự có tình cảm gì với mình: dục vọng hay yêu thương đơn thuần?

Trái lại, thầy cười tủm tỉm vì cuộc vui vẻ vừa rồi.

Thầy có chút tiếc vì muốn ôm nhỏ thêm, muốn hôn thêm vài cái, cũng muốn sờ thêm chút bộ ngực trắng trẻo, mềm mịn của nhỏ.

Nhưng nhỏ về rồi, thôi thì thầy thu dọn tàn cuộc vậy.

"Quái lạ, sao lần đầu mà không có vết máu gì hết vậy?"

Dọn dẹp ga trải giường, thầy phát hiện ra một chuyện lạ.

Quả thật ban nãy, thầy mải vui quá quên để ý mất những chuyện nhỏ này.

"Chẳng nhẽ con nhỏ đã mất lần đầu?

Công sức mình nhịn, mình dành dụm lại cho nó nụ hôn đầu là vô ích?

Mình tự tin khẳng định lần đầu của nó là cho mình, đâu có chắc?"

Hàng loạt câu hỏi xuất hiện trong đầu thầy.

Thầy chẳng dám nhắn nhỏ chuyện này, chỉ sợ nhỏ sợ hãi mà chọn cách biến mất khỏi cuộc đời của thầy.

Thế là thầy để yên chuyện này trong lòng, mặc cho nó cứ canh cánh bay ra mãi.

"Làm sao bây giờ, khi em không ngoan như tôi vẫn nghĩ?"

_._.
 
Cấm Ái Dục
Chap 8. Xoá khoảng cách


Sau hôm hân ái ấy, nhỏ và thầy dường như có một bức tường vô hình ngăn cách vậy.

Con đường nhỏ thường hay đi nay lại chẳng còn nhỏ đâu nữa.

Quán ăn quen thuộc giờ cũng chẳng còn thấy nhỏ đâu.

Hiếm lắm thầy mới thấy nhỏ lấp ló nơi cửa sổ lớp, còn lại thì không gặp.

Giống như nhỏ đang dần biến mất khỏi cuộc sống của thầy vậy.

Thầy lo lắm!

Thầy sợ thầy đã một bước lên thiên đường mà bây giờ lại sảy chân rơi về lại thực tại vô vị.

Thầy thích nhỏ, thương nhỏ, yêu nhỏ cũng là thật.

Những gì thầy nói với nhỏ trong cuộc ân ái đấy chẳng điều gì là giả.

Vậy mà nhỏ phụ lòng thầy quá!

Nhỏ trốn thầy, không muốn thầy thấy mình vẫn còn tồn tại sao?

Nếu chẳng thể gặp một cách tự nhiên, vậy hãy sắp xếp một cuộc gặp gỡ.

Thế là một ngày đẹp trời nọ, thầy thực hiện kế hoạch nhỏ của mình.

Thầy cho một học sinh đến lớp nhỏ, hẹn nhỏ lên tầng 5 với lý do "có giáo viên cần gặp".

Nhỏ bán tín bán nghi mà đi lên.

Chà, nhỏ gặp thầy rồi.

Chẳng biết có phải do dư âm còn lại của cuộc ân ái kia hay không, giờ thầy trông nhỏ thật đáng yêu, mềm mại, tròn trịa hơn bao giờ hết.

Vẫn là khuôn mặt ấy, vóc dáng ấy, mái tóc ấy, nhưng trong mắt thầy nó chẳng còn mang dáng vẻ của sự ngây thơ trước kia nữa, thay vào đó là vẻ đẹp trong vắt như nước suối, ấm áp như ánh nắng và ngọt ngào như kẹo bông, vẻ đẹp của một người "con gái" thực thụ (chẳng còn là trẻ con).

- Th-thầy hẹn em lên đây ạ?

- nhỏ dè dặt hỏi thầy.

- Ý em muốn sao?

Thầy cúi xuống nhìn nhỏ.

Cái vóc dáng nửa ba mét kia đang khép nép, lúng túng trước câu hỏi của thầy.

- Dạ không, ý...

ý em là thầy hẹn em lên đây có chuyện gì ạ?

Thầy nhìn nó một lúc, thở dài một hơi nhẹ rồi hỏi:

- Mấy nay sao thầy không thấy em?

- Em vẫn đi học bình thường mà.

- Thầy không thấy em.

Thầy nhắc lại ý của mình khiến nhỏ có phần rụt rè.

- Sao em lại trốn tránh thầy?

- Đâu có đâu...

- Không có cãi, thầy biết em nghĩ gì mà.

Hai thầy trò im lặng một lúc.

Thầy lại mở lời:

- Em đừng sợ.

Thầy nói thật với em.

Thầy thích em là thật, thương em hay yêu em cũng là thật.

Những chuyện đã xảy ra đều xuất phát từ tình yêu thầy dành cho em.

Có lẽ cách yêu của thầy khiến em sợ, khiến em không thoải mái.

Em sao cũng được, em có thể thân thiết với mấy thằng con trai khác, cũng có thể tiếp xúc thân mật với thằng em thân, hoặc tệ nhất là em thích một ai khác.

Nhưng làm ơn đừng có tránh né thầy.

Chẳng biết mai này ra sao, thầy chỉ biết rằng hiện tại nếu không thấy em, thầy sẽ chẳng yên lòng.

Nhỏ cúi gằm mặt xuống đất.

Chắc nó nghe và hiểu hết ý tứ của thầy rồi.

Thầy chuẩn bị vén tóc, trao nó một nụ hôn lên má thì bất chợt có người đi đến.

- Trung làm gì đây?

Thầy giật thót mình, quay qua thì thấy ông bạn Thịnh đang nhìn mình, và cả nhỏ.

- Đang la học sinh.

Dạo đây bọn này yêu đương nhăng nhít lắm, chẳng chịu học.

Thịnh cười rồi cũng bỏ đi, trả lại không gian yên tĩnh cho riêng hai thầy trò.

'Chụt'

Thầy hôn lên gò má tròn xoe của nhỏ.

- Thầy không mong em sẽ đáp lại đâu.

Nhưng em đừng có cố tình lơ thầy nhé!

Học ngoan.

Vừa dứt lời, tiếng trống kết thúc giờ giải lao vang lên.

Thầy cười nhẹ, xoa đầu nhỏ rồi xuống tầng, nhỏ sững một lúc rồi mới tỉnh táo lại mà rời đi.

Sau đó, chẳng ai trong hai người hoàn toàn tập trung vào công việc của mình.

Thầy, và kể cả nhỏ đều tơ tưởng đến mấy mươi phút trò chuyện vừa rồi.

_._.
 
Cấm Ái Dục
Chap 9. Hợp tác (H)


Buổi học bổ trợ lại đến.

Lạ thật, hôm nay nhỏ lại không bi ba bi bô như những hôm trước nữa.

Tiết học mà thiếu tiếng nói chuyện của nhỏ quả thật nhàm chán vô cùng!

Thầy ngoài mặt là dùng điện thoại, nhưng thực chất đôi mắt đang hướng về phía nhỏ đang cặm cụi làm bài.

Tan học rồi, nhỏ vẫn chưa về mà ngồi lại một lúc.

- Phương chưa về à?

- Dạ chưa.

- Xí nữa có đi học cái gì không?

- Dạ không.

Ánh mắt thầy sáng rực lên.

Thầy mang cho nhỏ một cốc nước.

Nhỏ mới nhìn thấy cốc nước thì vội lùi ra xa, bởi cốc nước đó chính là cái nhỏ đã uống trước khi làm chuyện đó với thầy.

Thấy vậy, thầy đành làm một hớp trước mặt nhỏ.

- Có bỏ gì đâu mà sợ kinh rứa?

Nước uống thôi mà?

Uống đi!

Thấy thầy chẳng xảy ra vấn đề gì, nhỏ cũng bèn uống nước trong cốc, một phần do cổ họng nhỏ đang khát khô cả lên rồi.

Vậy mà chưa đầy một phút sau, nhỏ đã cảm thấy bứt rứt, khó chịu trong người.

- Thầy ơi, nước này nó sao á.

Thầy đến, bế bổng nhỏ lên rồi để nhỏ dựa vào ngực mình.

- Thầy làm gì vậy?

- Nãy thầy đâu có uống nước đâu, thầy nhả ra á.

Biết được sự thật muộn màng, nhỏ bây giờ lại chẳng còn sức lực để phản khán.

Tác dụng của thứ nước kỳ bí ấy lại càng phát tác mạnh, khiến mặt nhỏ bây giờ đỏ bừng.

Đặt nhỏ xuống giường, thầy thuần thục cởi áo quần của mình ra, chỉ chừa lại mỗi quần lót.

Thầy tiến đến chỗ nhỏ, thì thầm:

- Em khó chịu chỗ nào, anh gãi cho.

Nhỏ không chút phòng bị mà chỉ tay vào ngực mình.

Lập tức, thầy cởi nhanh nút áo ngoài của nhỏ ra.

Khi áo ngoài bị quăng xuống đất, đôi gò bông trắng trẻo được gói trong lớp vỏ trắng cứ phập phồng trước mắt thầy.

Thầy đưa hai tay lên xoa đều bên ngoài, đôi lúc còn bóp khiến nhỏ thỏa mãn vô cùng.

- Đã chưa?

Còn ngứa không?

- Dạ.

Nhỏ mê man rồi.

Thấy thế, thầy liền luồn tay vào trong, để tay mình tiếp xúc trực tiếp với đôi gò bông kia.

Thầy cứ thế xoa rồi bóp theo nhịp độ đều đặn.

Chập chập, thầy giật phăng áo lót của nhỏ ra.

Nhỏ cứ thế khoe trần thân trên của mình cho thầy xem.

- Mềm ghê!

Thầy cứ thế xoa xoa rồi nắn bóp, không quên cảm thán thứ khoái cảm sảng khoái này.

Thầy định hôn nhỏ, nhưng chợt nhớ ra điều đó, bèn hỏi:

- Em... mất nụ hôn đầu chưa?

Nhỏ chẳng hiểu thầy hỏi thế để làm gì nhưng vẫn trả lời:

- R-rồi.

Thầy ngạc nhiên nhìn nhỏ đang sung sướng hưởng thụ.

- Với ai?

Nhỏ lại sướng quá, chẳng trả lời thầy.

Thầy thì nôn nao, muốn biết kẻ nào đã lấy đi nụ hôn đầu của nhỏ nên hỏi dồn dập:

- Người yêu cũ?

- Bạn trai hồi mẫu giáo?

- Vô tình?

- Trong mơ?

- Người yêu cũ.

Nhỏ đáp lại.

Thầy chẳng biết nên vui hay buồn, nhưng sau cùng thầy lại có chút phấn khởi.

- Vậy là anh được hôn em rồi.

Anh cứ sợ làm em mất nụ hôn đầu, là anh lấy hết đi bao nhiêu cái lần đầu của em luôn.

Thế rồi thầy tiến tới hôn ngấu nghiến đôi môi căng mọng thầy thèm khát bao lâu kia.

"Mềm thật, ngọt thật, thơm nữa!"

Nhỏ dường như cũng thích thú, thế là hưởng ứng với thầy.

Bỗng dưng, một vật thể ấm nóng, ướt át xâm chiếm khoang miệng nhỏ.

À, ra là thầy đang dùng lưỡi để tấn công.

Cái lưỡi của thầy như một nhà thám hiểm, cứ thế hiên ngang đi vào mà lùng sục trong khoang miệng, quyết tìm ra cái lưỡi nhỏ hồng hào.

Thấy rồi, cái lưỡi to lớn ấy cứ quấn quít ôm chặt cái lưỡi nhỏ mãi.

Cho đến khi nhỏ vỗ nhẹ vai thầy, thầy biết rằng nhỏ đã hết hơi rồi.

Thầy đành rời xa đôi môi của nhỏ, vô tình kéo theo một sợi chỉ bạc quyến luyến thầy không rời.

- Thích không?

Nhỏ chẳng trả lời, nhưng thầy vẫn nhìn thấy sự thỏa mãn ẩn sâu trong đôi mắt đen láy của nhỏ.

Nhưng đâu thể hôn mãi được, thầy còn phải dành thời gian cho những điều hay ho hơn nữa chứ.

_._.
 
Cấm Ái Dục
Chap 10. Gỡ rồi thắt (H)


Thầy chầm chậm đè nhỏ nằm xuống giường.

Đôi môi thầy thuận thế mà vớ lấy phần da thịt xương quai xanh, mút mát ngấu nghiến đến đỏ bừng.

Tay thầy chẳng để yên, bên thì xoa nắn bầu ngực nhỏ, bên thì lặng lẽ tuột váy nhỏ ra.

Khi môi hôn đã đến trái tim, thầy lại dừng lại.

Nhỏ đưa ánh mắt có chút luyến tiếc nhìn lên thầy.

Chao ôi, đôi mắt long lanh tựa mặt nước kia giống như đang nói nhỏ thầy chớ nên dừng cuộc yêu.

Thế là thầy bắt tín hiệu, giật phắt chiếc váy đang lửng lại nơi bắp đùi.

Trước mắt thầy là đôi chân nuột nà của nhỏ.

Thầy cúi xuống, liếm láp rồi mút máp từng thớ thịt trắng muốt.

Đôi môi thầy lại cứ không yên phận, lon ton chạy tới nơi đũng quần đang ướt sũng kia.

Thầy hôn vào đó, rồi lại lấy ngón tay to lớn của mình xoa xoa.

Càng ngày thầy xoa càng mạnh, càng nhanh, khiến nhỏ cứ rên la không ngừng.

- Aaa ~ aaa ~ thầy ơi ~

- Thầy?

- Áaaa ~

Nghe đến từ ngữ không phù hợp kia, thầy lại càng di mạnh vào khiến nhỏ chịu không nổi mà đột ngột khép chân lại.

- Sao?

- Em đau.

Nhỏ lấy tay che lại chỗ đó, xoa nhẹ như muốn phủi đi cái cơn đau đớn kia.

Nhìn nhỏ, thầy bỗng nhớ ra một chuyện.

- Em... mất lần đầu rồi... hả?

Nhỏ nghe thầy hỏi mà sửng sốt tột cùng.

- Chính thầy là lần đầu của em đó?

Thầy hỏi câu đó là có ý gì?

Nhỏ kinh ngạc mà tỉnh hẳn, trừng mắt nhìn người đàn ông đối diện nhỏ đang lúng túng vô cùng.

- Tại hôm bữa, em... không có ra máu... như người khác.

Giờ lại đến lượt nhỏ lúng túng, chẳng biết đáp sao với thầy.

- Em thật sự là lần đầu hả?

Hai má nhỏ ửng đỏ như trái cà chua.

Nhỏ quay mặt đi, lí nhí trả lời thầy:

- Dạ.

Thấy thầy vẫn chưa hiểu, nhỏ bèn lấy hết dũng khí mà nói ra:

- Là do em tự làm nó mất.

Nhưng thầy... thực sự là lần đầu của em.

HIểu ra vấn đề, thầy bỏ ngay vẻ mặt ngơ ngác kia đi, thay vào đó là nụ cười gian mãnh không thể che giấu được.

- Ra là thế!

Haha.

Nói rồi thầy giật phắt quần lót của nhỏ ra, để lộ hai thớ thịt căng đầy đang cọ xát vào nhau kia.

Thầy dạng hai chân nhỏ ra, đồng thời nắm lấy bàn tay nhỏ bé của nhỏ.

- Vậy giờ làm lại cho anh coi đi, anh xem em đã làm nó mất như thế nào.

Thầy đưa tay nhỏ vào nơi âm hộ, chủ ý muốn nhỏ tự thể hiện.

- Nhưng mà...

- Sao?

- Thầy cứ nhìn như vậy...

- Thầy?

Thầy cau mặt lại, nhỏ đã nhầm ngôi xưng hai lần trong hôm nay rồi.

- À...

ý em là... anh cứ nhìn mãi như vậy sao mà em dám...

Chưa để nhỏ nói hết câu, thầy đã lấy tay che mắt nhỏ lại.

- Giờ thì em không thấy anh nữa rồi.

Đây là căn phòng của riêng em.

Được thầy gợi mở, nhỏ chầm chậm đưa tay đến chỗ kia.

Nhỏ vén hết lông mu ra, để lộ hai phần thịt hồng hào ấm nóng.

Nhỏ cho ngón tay vào nữa, cọ xát nơi đó không ngừng.

- Aaa ~

Nhỏ đang tìm gặp điểm G của mình.

Đến, nhỏ xoa mạnh vào như cách ban nãy thầy vừa làm.

- Áaaa ~

Thầy nhìn vậy thích thú vô cùng, nhưng cố nhịn không phát ra tiếng động để nhỏ được thoải mái.

Tay nhỏ giờ đã lần mò đến cửa âm hộ.

Nhỏ cho tay vào bên trong, ra vào không ngừng để miêu tả cho thầy biết nó đã làm mất cái đó của mình như thế nào.

- Thích lắm hả?

Thầy buột miệng hỏi nhỏ.

Nhỏ nghe vậy thì bỏ tay ra.

- Không.

- Khó chịu?

- Không phải.

- Thế làm sao?

Nhỏ ngập ngừng mãi, đến khi thầy mở bàn tay che mắt nhỏ ra rồi ôm nhỏ vào lòng, để đôi môi nhỏ kề ngay sát tai thầy, nhỏ mới lí nhí:

- Làm với thầy thích hơn.

- Sao?

Nói lại!

Không nghe rõ.

Thầy nghe rồi chứ, chỉ là thầy muốn nghe lại câu nói đầy khiêu mị ấy thêm lần nữa mà thôi.

- Làm với... anh... thích hơn.

Nghe được điều mình muốn nghe, thầy thỏa mãn lắm.

Thầy tìm đến đôi môi nhỏ, áp sát đôi môi mình vào rồi dùng lưỡi khuấy đảo không ngừng bên trong.

Bàn tay thầy cũng chạy láo nháo trên cơ thể nhỏ.

Lúc ở trên bầu ngực, lúc thì ở sau mông xoa bóp.

Cuối cùng, tay thầy dừng lại trước cô bé nhỏ nhỏ kia.

Thầy đặt tay lên chính xác vị trí điểm G của nhỏ mà thầy đã quan sát được ban nãy.

Thầy xoa chỗ đó không ngừng khiến nhỏ thích thú quá, rên lên:

- Aaa ~ áaaa ~ anh ~ ơi ~

- Sao?

- Em ~ thích ~ quá ~

Đôi tay thầy không dừng lại mà còn tăng tốc sau câu nói kia.

Chẳng mấy chốc nhỏ lại thốt lên:

- Ahh ~ yêu anh...

Thầy ngạc nhiên trước câu nói của nhỏ.

Lần đầu tiên nhỏ tự thốt ra câu nói ấy mà không cần sự thúc đẩy từ thầy.

Thầy mỉm cười, nhẹ nhàng tặng nhỏ một nụ hôn vào má.

_._.
 
Cấm Ái Dục
Chap 11. Giận là yêu (H)


Thầy cởi nốt quần lót của mình ra, sẵn sàng nhập cuộc vui cùng với nhỏ.

Trên giường lúc này đang có hai cơ thể trần truồng hòng quyến rũ lấy nhau.

- Em đang tỉnh hay đang mê đấy?

- thầy vờ nghi hoặc hỏi.

- Anh đoán xem?

Khóe miệng nhỏ nhẹ cong lên một nụ cười sắc sảo khó tả.

Nhỏ cứ tỏ ra tinh nghịch, lại có chút huyền bí khiến thầy mê mẩn không buông.

Thầy đưa tay nhỏ đến dương vật của mình, hướng dẫn nhỏ lướt lên lướt xuống sao cho kích thích thầy.

Nhỏ học nhanh hiểu tốt, nói một hiểu mười.

Chỉ mới bày có vài giây, nhỏ đã nhanh nhẹn thực hiện theo lời thầy dạy.

Thầy thuận thế thoải mái, đặt hai tay nơi bờ mông căng tròn của nhỏ mà xoa bóp.

Chưa dừng lại, thầy còn đong đưa thân thể nhỏ theo nhịp như thể đang trên chân mây êm ái thực thụ.

Lúc sau, khi hứng thú đến, thầy như con hổ gian mãnh nuốt trọn con thỏ non nhỏ bé.

Thầy trực tiếp đưa dương vật mình vào bên trong âm hộ nhỏ, nơi đã ướt át dâm dịch từ bao giờ.

Thầy cứ vậy thúc ra thúc vào, nhưng chẳng phải với tốc độ nhẹ nhàng, thư giãn như hôm bữa mà là với tốc độ "săn mồi".

Cái của nhỏ sinh ra như dành cho cái của thầy vậy.

Hai chúng nó vừa khớp nhau đến từng milimet, khiến cuộc hân hoan diễn ra càng thỏa mãn, thoải mái.

Thầy thì cứ thúc vào, còn em thì cứ việc rên la.

- Aaa ~ aaa ~

Thầy xòe tay bàn tay ra cho nhỏ nắm, nhỏ với lấy, chạm vào.

Nói chẳng điêu, đấy lại là lần đầu tiên thầy và nhỏ nắm tay nhau đấy!

Cái mềm mại từ bàn tay non nớt của nhỏ, cái cứng cáp từ bàn tay của thầy, hai thái cực đối lập ấy giờ đây đang quấn quít, hòa quyện vào nhau không rời.

Như được tạo đà, thầy càng thuận thế thúc mạnh hơn, khiến nhỏ đạt đến khoái cảm gần đỉnh điểm.

- Áaaa ~ áaaa ~ ưm ~

Bỗng thầy đưa ngón tay đến, xoa xoa nơi điểm G của nhỏ.

Nhỏ giật mình, không kịp chuẩn bị mà để âm hộ siết chặt lấy dương vật của thầy.

- Bình tĩnh, thả lỏng nào!

Thầy trấn an nhỏ.

Nhỏ cũng thoải mái hơn mà buông thả với thầy.

Vậy là thầy cứ vừa thúc vừa xoa khiến nhỏ đạt đến trạng thái khoái cảm tột cùng.

- Áaaa ~ anh ơi ~ áaaa ~ ahhh ~

Cùng lúc âm hộ nhỏ siết chặt lấy dương vật thầy, một dòng chất lỏng đặc quánh được bắn ra.

- Chết mẹ, quên rút rồi!

Trong lúc nhỏ đang nếm mùi chút dư vị, thầy lại trông hoảng hốt vô cùng.

- Sao vậy ạ?

- Anh lại lỡ bắn vào trong em lần nữa rồi!

Bầu không khí bỗng yên tĩnh đến lạ thường.

Cả nhỏ và thầy đều sửng sốt, não chẳng thể nghĩ ra cách gì để giải quyết chuyện này.

- Anh có mua bao rồi, nhưng lại quên sử dụng mất.

- Thế giờ phải làm sao ạ?

- Hay là... em uống tiếp thuốc tránh thai đi?

- thầy lúng túng đáp lại lời nhỏ.

- Nhưng mà em nghe người ta nói uống thuốc tránh thai nhiều quá không tốt...

Thầy ngập ngừng một hồi, cuối cùng bèn đáp lại:

- Lần sau anh sẽ nhớ dùng bao.

Bây giờ cũng chẳng kịp nữa, thôi thì...

- Em hiểu rồi.

Nhỏ có chút giận dỗi, quay mặt đi chẳng thèm nhìn thầy.

Thầy mang gương mặt hối lỗi của mình đến trước mắt nhỏ, đồng thời ôm nhỏ ngồi bên đùi mình.

- Anh biết sai rồi, em đừng giận anh nha!

- ...

- Anh thương em mà, sao anh nỡ làm hại em được chứ?

- ...

- Cho anh ôm em đi, được không?

_._.
 
Cấm Ái Dục
Chap 12. Chủ động hôn (H)


Chưa kịp để nhỏ đồng ý, thầy đã ôm nhỏ vào lòng mình.

Thầy xoa dịu dàng mái tóc của nhỏ, hôn nhẹ vào làn tóc óng ả có chút ẩm vì mồ hôi.

Nhỏ cũng nhẹ nhàng đáp lại cái ôm của thầy.

Nhỏ biết thầy không có ác ý, nên phần nào cũng đã buông thỏng ra.

- Em thích anh không?

Nhỏ chẳng trả lời, chỉ lẳng lặng ngồi dậy đối diện với thầy.

Nhỏ chầm chậm cúi đầu xuống, đặt lên yết hầu thầy một nụ hôn bất ngờ.

Ai chẳng biết yết hầu là một nơi kích thích trên cơ thể con trai, thế nên nhỏ làm vậy chỉ có thể là nó có ý gì đó với thầy.

- Em thật biết cách tỏ tình đấy!

Nói rồi thầy ngồi yên, mặc cho nhỏ nghịch ngợm trên cơ thể mình.

Đôi môi nhỏ như được cho phép, hôn hết chỗ từ cổ cho đến bờ ngực vững chãi của thầy.

Đột nhiên nhỏ dừng lại, dường như nó chẳng biết mình nên làm gì tiếp theo.

- Hôn anh đi!

Thầy hướng dẫn cho nhỏ.

Nhỏ chầm chậm di chuyển ánh mắt lên khuôn mặt thầy, lướt nhanh qua nhằm chọn nơi đáp xuống cho đôi môi của mình.

'Chụt'

Nhỏ hôn vào má thầy một nụ hôn dễ thương.

Sau đấy nhỏ càng bạo dạn mà hôn tiếp bên má kia, hôn khóe môi rồi đến... chính đôi môi của thầy.

Lần đầu nhỏ chủ động hôn ai đó, nhỏ có chút ngượng ngùng, e thẹn.

Nhưng sau nụ hôn ấy rồi, nhỏ lại càng mạnh dạn hơn.

Nhỏ hôn liên tiếp vào môi thầy vài cái khiến thầy mê mẩn, điêu đứng.

"Không ngờ rằng con nhỏ này lại đáng yêu mà dạn đến như này!"

Nhưng đúng là một đứa non nớt mà, nhỏ chỉ biết hôn kiểu bình thường thôi.

Thế là thầy lại xuất chiêu.

Nhân lúc nhỏ đặt môi nhỏ lên môi mình, thầy giữ đầu nhỏ lại, đồng thời đưa lưỡi luồn lách vào khoang miệng của nhỏ.

Nhỏ bị tấn công bất ngờ, không kịp giữ được nhịp thở nên liền bị mất hơi.

Nhỏ đánh nhẹ vào vai thầy, ra tín hiệu để thầy cứu lấy mình.

Thấy nhỏ vùng vằng như thế, thầy đành thả ra.

- Sao thế?

- Hết hơi.

Nhỏ thở hổn hển sau khi được thầy thả ra.

- Lần sau thầy phải báo trước cho em biết chứ?

- Dạ bé, anh sẽ hôn em trong ba giây tới.

- Hả?

Chưa kịp để nhỏ định hình, thầy đã vồ lấy nhỏ, đưa đôi môi mình đến để càn quét thế giới tí hon trong miệng nhỏ.

Lưỡi thầy cứ tiến lên, lùi xuống như đợt sóng thần cao lớn ập đến.

Lưỡi nhỏ thì như chiến binh dũng cảm đứng ra bảo vệ ngôi nhà của mình.

Thế là hai bên cứ quấn quíu, đụng chạm với nhau mãi.

Hai người hôn nhau mà sóng biển tràn cả ra, mà sóng biển ồ ạt chẳng biết từ bên nào.

Cho đến khi nhỏ lại vỗ vai thầy, thầy mới miễn cưỡng thả nhỏ ra, lén mang theo sợi chỉ nước là minh chứng cho nụ hôn nồng cháy vừa rồi.

Nhỏ vẫn như vậy, vẫn thở hổn hển sau khi hôn.

Thầy nhìn mà không khỏi buồn cười, nhỏ thấy thế thì đâm ra lại dỗi.

- Ơ, sao thế?

Thầy tiến đến ôm nhỏ từ sau lưng hòng dỗ dành được sự khó chịu trong lòng nhỏ.

- Em thì thở không ra hơi, vậy mà anh... lại ngồi cười.

- Thôi mà, anh xin lỗi bé nha.

Hay anh đền bù cho em nhé?

Chưa kịp để nhỏ trả lời, đôi tay thầy đã không yên phận mà sờ mó khắp cơ thể của nhỏ.

Tay thì nắn ngực, tay thì mò xuống cô bé ẩm ướt kia.

Chẳng mấy chốc cơ thể nhỏ lại bị thầy xâm chiếm toàn bộ.

_._.
 
Cấm Ái Dục
Chap 13. Hưởng thụ (H)


- Em ngồi lên anh đi!

- Dạ?

- Để anh đút vô chỗ đó nè.

Nhỏ nghe lời thầy quỳ lên.

Nhỏ bất giác nhìn xuống, bên dưới là dương vật của thầy đã cương cứng, dựng đứng thẳng lên.

- Eo ôi, to thế mà đút vào vừa được á?

- Chẳng phải đã đút rồi sao?

Thầy nhìn nhỏ ngượng mà thích thú.

Sau một hồi trấn an, nhỏ đã tự giác để cái vật to lớn kia đâm vào bên dưới cơ thể mình.

- Aaaa ~

Nhỏ chẳng kiềm được mà thốt lên vài ba tiếng rên rỉ.

Thầy như được kích thích, gian mãnh nhìn nhỏ mà không chút che đậy.

- Mệt thì ôm anh.

Nói rồi thầy giữ eo nhỏ lại rồi bắt đầu thúc vào phía dưới của nhỏ.

Cơ thể nhỏ theo đà mà bị nhấc bổng lên, trông như đang chơi trò chơi thú nhún.

Hay ho thật, đôi ngực đỏng đảnh của nhỏ lại cứ lắc lư trước mắt thầy.

Đầu ti ngay môi, thầy làm sao kiềm lòng được chứ?

Thầy đưa một tay lên giữ ngực nhỏ lại, môi thì tiến tới mà mút mát như ăn kem.

Chốc chốc thầy lại dùng lưỡi của mình liếm qua liếm lại nơi đầu ti khiến nhỏ sướng đến run mình.

- Aaaa ~

Nhỏ bị đuối với tư thế mới.

Nhỏ đặt cái cổ mệt mỏi dựa vào nơi bờ vai thầy, tay cũng vì thế mà trượt xuống hông.

Thầy có vẻ chưa hài lòng lắm, liền đặt tay nhỏ vòng qua cổ mình.

- Hôn anh đi!

Nhỏ vâng lời, gượng dậy tỉnh táo để thực hiện nhiệm vụ.

Nhỏ đặt bờ môi mình lên bờ môi thầy.

Chắc có lẽ đây chẳng phải lần đầu nhỏ chủ động hôn ai nữa, nên sự e dè kia đã biến mất đâu.

Nhỏ cứ mơn trớn đôi môi mềm mại của mình với thầy.

Nhưng không ngượng không đồng nghĩa với thuần thục.

Nhỏ chẳng biết phải làm gì ngoài việc đấy cả.

Thấy thế, thầy lại xài tuyệt chiêu.

Thầy đưa lưỡi đến tách đôi đôi môi của nhỏ ra để mở cửa vào thế giới nhỏ.

Hai cái lưỡi được gặp lại nhau, mừng quýt mà quấn quíu lấy nhau không ngừng.

Chúng ôm ấp, sờ soạng, yêu thương qua lại với nhau.

Một cơn sóng "dữ dội và dịu êm" cứ thế từ đâu tràn vào khoang miệng nhỏ làm ngập ngụa cả thế giới.

- Ưm...

Nhỏ khó thở mà đập vào vai thầy.

Thầy buông nhỏ ra.

- Không biết đá lưỡi hả?

Nhỏ ngại mà chẳng dám nhìn thầy.

- Thử tự làm một lần thử xem?

Chưa kịp trả lời, thầy bỗng thúc mạnh khiến nhỏ không kịp thích nghi mà bật ngửa ra.

Nhỏ chống tay đỡ mình theo bản năng, vô tình ưỡn cong người, phô trương cả cơ thể yêu hoặc trước mặt thầy.

- À khoan, cứ như vậy đi.

Nói rồi thầy càng thúc mạnh hơn.

Nhỏ dường như cũng đã quen với nhịp độ này nên bắt đầu đong đưa theo thầy.

- Ah ~ ah ~ aaa ~ áaaa ~

Thầy đưa tay đến hai mảnh thịt ngậy hồng hào kia mà vuốt ve, nhưng chỉ được một lúc.

Nhỏ có vẻ rất thích cảm giác mềm mại này nên cứ chỉ vào chỗ đó ra hiệu cho thầy.

- Sao?

- Muốn...

- Như nào?

Nhìn vẻ mặt ấp úng của nhỏ, thầy cười gian.

Thầy biết tỏng rồi, chẳng qua là thầy muốn nghe nhỏ nói mà thôi.

Nhưng mà kệ, nhỏ thích thì thầy chiều liền.

Thầy đưa vào tay to lớn đến chỗ đó, nhẹ nhàng mà sờ soạng mặc kệ dương vật vẫn đang thúc ra thúc vào rất mãnh liệt.

Ngón tay thầy vô tình chạm đến điểm G khiến nhỏ bất giác rên lên:

- Aaa ~

"À, bắt được rồi nha!"

Nói rồi thầy di qua di lại ngay điểm G khiến nhỏ sướng tê người.

Bị kích thích hai nơi cùng một lúc khiến khoái cảm của nhỏ được nhân đôi.

Trước sự căng tràn của cảm xúc, sao nhỏ nín nhịn được chứ?

- Áaaa ~ áaaa ~ em yêu anh lắm anh ơi ~ aaaa ~

Nhỏ thốt lên lời yêu đầy yểu mị khiến thầy đắm say.

Đã thế, thầy lại càng húc mạnh thêm, nhỏ lại càng rên la nhiều hơn để giải phóng cảm xúc ứ đọng trong mình.

- Aaa ~ a-anh ơ-ơi ~ n-nhanh quáa ~ áaaa ~ ah ~

Âm hộ của nhỏ thắt chặt dương vật của thầy.

Nơi đỉnh của thầy cũng đồng thời phun ra chất lỏng màu sữa đặc quánh kia.

Thầy nắm tay nhỏ, đỡ nhỏ ngồi dậy.

Thầy hôn vào môi rồi hôn vào trán nhỏ, nói:

- Hôm nay em giỏi lắm, anh yêu em.

Nhỏ lả đi mà nằm trong vòng tay thầy.

Thầy đỡ nhỏ nhấc lên đồng thời rút dương vật ra.

Thứ chất lỏng màu trắng kia cứ thế tràn ra ồ ạt.

Thầy nhẹ đặt nhỏ xuống giường, chỉnh nhỏ ngồi trong tư thế thoải mái nhất.

Xong, thầy đi lấy thuốc cho nhỏ uống kịp giờ.

- Uống đi!

Nhỏ mệt quá chẳng mở nổi mắt chứ đừng nói chi đến uống thuốc.

Thấy thế, thầy đành ngậm nước và thuốc trong miệng mình.

Thầy nâng cằm nhỏ lên, môi chạm môi để truyền thuốc qua cho nhỏ.

Làn nước ấm nóng tràn vào trong miệng khiến nhỏ cảm thấy dễ chịu vô cùng.

Nhỏ vừa đón lấy nó vừa hưởng thụ một cách khoan khoái, thả lỏng.

Đợi nhỏ nuốt xong, thầy ôm nhỏ vào lòng, thủ thỉ:

- Em ngủ lại ở đây đi, chút tối anh đưa em về.

Giờ em đâu còn sức để đi đâu, đúng không?

Nhỏ thầm đồng ý mà ngủ ngoan trên vai thầy.

Hai người chìm vào giấc ngủ ngon sau cuộc ái ân.
 
Cấm Ái Dục
Chap 14. Về nhà


Đến tối, thầy đánh thức nhỏ dậy.

Thầy mặc đồ cho nhỏ rồi chở nhỏ về nhà.

- Nhà em không có ai hả?

- thầy nhìn nhỏ mở cửa vào nhà, thắc mắc hỏi.

- Dạ không.

- Thầy vào nhà được không?

Nhỏ bất ngờ trước lời đề nghị của thầy.

Nhưng rồi nhỏ cũng đồng ý.

Bước chân vào nhà nhỏ, thầy không khỏi choáng ngợp.

Nhà nhỏ rộng lắm, trang trí với tông trắng - xanh dương trông rất sáng sủa và mát mẻ.

Nhỏ dẫn thầy vào nhà bếp, tiện hỏi:

- Thầy ăn gì không thầy?

- Ăn gì cũng được.

Nhỏ loay hoay đi chọn món cho thầy.

Khổ nỗi nhỏ thấp quá, chẳng thể với lên cao.

Thầy thấy vậy liền đi tới, xoa đầu yêu nhỏ một cái rồi lấy đồ giúp nhỏ.

- Sao nào?

Em ăn gì?

- Em ăn rau.

Thầy nghe thế mặt có vẻ hơi chau lại.

"Vừa làm chuyện đó xong mà chẳng ăn gì cho tử tế, đàng hoàng thì sức đâu mà khỏe lại chứ?".

- Thầy ra bàn ngồi đi thầy, để em nấu cho.

- Có cần thầy phụ không?

- Dạ không, em làm nhanh mà.

Thầy nghe theo nhỏ, ra bàn ngồi đợi hương vị thơm ngon mà nhỏ mang đến.

Nhỏ làm cà ri bò cho thầy.

Đôi tay mềm mại ấy thoăn thoắt cắt rau củ, thịt thà như thể đấy là món tủ của nhỏ vậy.

Ngoằng cái, nhỏ đã cho nguyên liệu lên chảo xào nấu.

Hương thơm cà ri chốc chốc đã lan tỏa khắp căn phòng.

- Thơm ghê!

- Thầy quá khen!

Nhỏ tự hào mang dĩa cà ri bò ra cho thầy.

Trông nhỏ trình bày dĩa ăn chuyên nghiệp như ở nhà hàng sang trọng vậy.

- Thầy cảm ơn.

Nhìn ngon quá!

Vừa chuẩn bị động đũa, thầy chợt nhớ ra:

- Ủa mà đồ ăn em đâu?

- Đây ạ.

Nhỏ bưng tô rau khác một trời một vực với dĩa cà ri bò của thầy ra.

Trong tô có cả dưa leo, cà chua, cà rốt, củ cải,...

đủ các loại rau củ quả được băm nhỏ ra.

Nhỏ còn thêm vào đó ít vụn bánh quy giúp tăng thêm cảm giác khi thưởng thức.

Bên trên hỗn hợp còn có một lớp sốt màu da cam làm món ăn trông thật ngon miệng (đối với nhỏ).

- Em ăn như rứa mà no đó hả?

- Dạ.

- Sao không có tí thịt gì vậy?

- Em ăn kiêng thịt.

- Hèn gì người ốm nhom.

Thầy cau mày nhìn nhỏ ngồi xuống bàn, chầm chậm thưởng thức món ăn của mình.

- Ngon thiệt hả?

- Thật mà thầy.

- Thầy lại thấy cà ri ngon hơn rất nhiều!

Nói rồi thầy cho một muỗng vào miệng.

Hương vị đậm đà cùng thịt bò mềm tan ra, khuấy đảo vị giác trong khoang miệng thầy.

- Thầy ăn có vừa miệng không ạ?

- Ngon.

Thầy ăn ngấu nghiến dĩa cà ri bò.

Nhỏ chỉ cần nhìn qua nét mặt cũng đủ hiểu trình độ nấu ăn của mình.

- Bình thường em cũng ăn vậy à?

- Không, bình thường em thường hay ăn đồ Hàn là nhiều thầy ạ.

Hôm nay có thầy cùng ăn nên em mới nấu đồ Việt thôi.

Nói rồi hai thầy trò tiếp tục bữa ăn của mình.

Ăn xong, nhỏ cho hết bát dĩa vào máy rửa chén rồi cắp đít lên phòng.

-.-.
 
Cấm Ái Dục
Chap 15. Độc ái (H)


- Thầy chưa về ạ?

- Chưa.

- Khi nào thầy về ạ?

- Khi em ngủ.

Thế là thầy theo nhỏ lên phòng ngủ.

Phòng ngủ của nhỏ cũng to chẳng kém gì phòng khách và phòng bếp.

Mọi tiện nghi, đồ đạc đều mang tông màu trắng - xanh dương.

Nhỏ để thầy ngồi lên giường, nói:

- Thầy nghỉ ngơi đi ạ.

- Còn em làm gì?

- Em đi tắm, skin care, học bài,...

- Thôi đủ rồi.

Mau lên đi nào!

Nhỏ nhanh nhẹn bước chân vào phòng tắm.

Nghe tiếng nước chảy rì rào, thầy không khỏi thổn thức trong lòng.

Phía sau bức tường kia chính là một thân thể tuyệt trần đang không hề mảnh vải che thân, được làn nước mát mẻ gột rửa bao bụi bẩn sau một ngày dài.

Thân thể ấy thầy đã từng thấy qua, từng chạm vào.

Chỉ cần lại nghĩ đến, cơ thể thầy lại càng xốn xang.

Thầy không kiềm được mà sờ vào nơi đũng quần của mình.

Chỗ đó quả thật đột ngột chướng lên, như thể có một loài sinh vật thần bí nào đó đang cố vươn mình dậy.

Thầy sờ một chút, sau đó cởi quần ra đến nửa đùi.

Cậu nhỏ của thầy đã ngóc lên.

Nhỏ đang tắm, làm sao thầy giải quyết được đây?

Thầy lấy tay vuốt lên vuốt xuống cậu nhỏ của mình.

Càng ngày càng nhanh, thầy càng cảm thấy hứng thú.

Bỗng nhiên, mắt thầy bỗng chạm đến chiếc chăn của nhỏ.

Thầy tìm đến nó, nơi ấy vẫn còn hơi của nhỏ vương lại.

Thầy hít lấy hít để, sau đó lại đặt nó bên cạnh cậu nhỏ của mình.

"Có hơi em đây, anh đỡ cô đơn rồi."

Thế là thầy cứ vuốt ve cậu nhỏ của mình.

Những lúc quá thoải mái, thầy phải nhịn lại, không để mình phát ra bất kỳ tiếng động nào.

Thầy sợ nhỏ nghe thấy, sẽ đánh giá mình.

Tốc độ tay của thầy gần bằng với tốc độ nước chảy trong phòng tắm.

Nhưng khi làn nước vẫn còn tuôn rơi, thầy đã dừng lại.

Cậu bé của thầy đã bắn ra một dòng tinh dịch ấm nóng lên chăn, lên giường của nhỏ.

Thầy trước hết vội kéo quần lên, sau đó giải quyết hiện trường mình gây ra.

Nhưng chưa kịp dọn dẹp, tiếng nước chảy đã ngừng.

Thầy hoảng, thầy vội đắp chăn lên chân mình, sau đó vờ như mình đang sử dụng điện thoại.

Khuôn mặt và thân người thầy đang nóng bừng, dù có điều hòa cũng chẳng thể làm thầy dễ chịu hơn được.

-.-.
 
Cấm Ái Dục
Chap 16. Nhẹ


Nhỏ bước ra với một chiếc váy ngủ hai dây trông khá dày dặn.

Mái tóc vẫn còn ẩm ướt, thoang thoảng trong không khí hương hoa ngát thơm.

Thầy cố tình không nhìn lấy nhỏ một cái, chỉ sợ đôi mắt chạm đến làn da trắng trẻo, mềm mại của nhỏ thì thầy lại dựng lên lần nữa mất.

Dẫu thế, thầy vẫn theo dõi từng hành động của nhỏ, không hề bỏ qua bất cứ chi tiết gì.

- Em!

- Dạ?

- Có cần thầy sấy tóc cho không?

- thầy ngồi không đâm ra cũng chán, bèn muốn giúp nhỏ sấy tóc khô mau.

- Dạ được.

Thầy tiến tới, nhận lấy máy sấy từ tay nhỏ mà sấy khô tóc nhỏ.

Trong lúc đó, nhỏ đang skin care với hàng tá thứ kem dưỡng, chất dưỡng đầy bàn.

Khi tóc khô, nhỏ cũng gần hoàn thành xong chu trình của mình.

Thầy định hôn lên má nhỏ một cái đầy yêu thương thì nhỏ vội né ra.

- Em mới bôi kem xong mà?

Thầy đành bỏ đi ý định kia.

- Thầy có muốn bôi son dưỡng cho em không?

Thầy nhìn nhỏ cầm thỏi son dưỡng đưa về phía mình, trong lòng liền nảy lên một ý định khác.

Thầy nhận lấy thỏi son, trực tiếp thoa lên môi mình một lớp mỏng.

Nhỏ chưa kịp hiểu chuyện gì thì thầy đã nâng cằm nhỏ lên, đặt lên môi nhỏ một nụ hôn nhẹ nhàng.

Thầy cứ giữ nguyên tư thế ấy cho đến khi nhỏ phát ra tiếng rên "ưm...

ưm" thầy mới chịu thả ra.

- Em bảo thầy bôi son cho em cơ mà?

- Môi em hồng kìa.

Nhỏ xoay mặt sang soi gương.

Quả thật môi nhỏ đã hồng lên thật.

Nhỏ hài lòng nhưng vẫn cố tình liếc xéo thầy.

Nhỏ vờ vùng vằng đi về phía bàn học chuẩn bị học bài.

- Em ngồi lên thầy đi.

Từ khi nào thầy đã ngồi xuống ghế của nhỏ.

Trong phòng chỉ có duy nhất chiếc ghế này.

Nhỏ cũng chẳng thèm đôi co với thầy.

Thế là nhỏ chịu ngồi trên người thầy trong suốt quá trình học bài.

Nhỏ học nghiêm túc thật, chẳng phút nào ngơi tay.

Hết môn này lại tới việc khác, thành ra thầy cũng không tiện làm chuyện yêu với nhỏ lắm.

Thầy chỉ đành vòng tay qua, ôm lấy vòng eo nhỏ nhắn của nhỏ.

Thầy dựa đầu vào nhỏ, ngả hết mọi muộn phiền lên đôi vai thon thả kia.

"Dễ chịu, dễ chịu quá!".

Vậy là thầy cứ giữ nguyên tư thế ấy mấy chục phút.

-.-.
 
Cấm Ái Dục
Chap 17. Hứng tình (H)


- Cuối cùng cũng xong!

- nhỏ la lên trong vui sướng.

- Còn môn nào nữa không?

- Dạ không.

- Thế giờ em làm gì?

- Coi phim ạ.

Nhỏ bật bộ phim tình cảm mình yêu thích lên, ngả lưng xuống người thầy mà xem một cách thích thú.

Thầy cũng hướng mắt theo nhỏ, tìm hiểu xem sở thích của nhỏ là gì.

Bỗng nhiên, tay thầy bắt đầu không để yên.

Nó trườn trượt từ phía hông, lên eo sau đó lại lên ngực.

Khi hai trái đào vừa vặn ấy nằm trong tay thầy, thầy bắt đầu xoa bóp.

- Aaa ~ thầy làm gì vậy?

Em đang coi phim mà?

- Em không mặc áo lót à?

- Dạ?

- À, thôi em cứ coi đi, đừng có quan tâm.

Nhỏ cố gắng phớt lờ đôi tay kia đang nghịch ngợm hai bầu ngực của mình, cố gắng tập trung vào tình tiết phim.

Thế nhưng đôi tay ấy lại chẳng chịu yên phận.

Nó lại bắt đầu trượt xuống phía dưới váy của nhỏ, bắt đầu luồn lách vào bên trong.

- Áaaa ~ thầy làm gì vậy?

Bàn tay của thầy sờ soạng khắp đùi trong của nhỏ.

Từng thớ thịt mềm mại, trắng muốt đều được thầy chạm vào.

- Tôi nói em sao?

Tập trung coi phim đi!

Nhỏ nghe thầy lớn tiếng nên rén nhẹ, cố gắng hết sức chú tâm vào bộ phim mà không quan tâm đến đôi tay hư hỏng kia.

Nhưng nhỏ tha cho nó, đâu có nghĩa nó tha cho nhỏ?

Bàn tay đó lại càng luồn sâu vào bên trong, cuối cùng cũng chạm đến tận cùng - nơi chứa đựng tình yêu.

Từng ngón tay khe khẽ động đậy, chạm nhẹ vào hai múi thịt mập mạp kia khiến nó rung lên.

Nó bắt đầu thở ra thở vào, phập phồng như đang căng tràn xuân xanh.

Từ nơi đó cũng đã chảy ra một dòng nước ấm nóng.

Mỗi lần chạm, nó lại giật mình như một con mèo xù lông tức giận vậy.

- Em mới tắm xong đó ạ?

- Thì sao?

- Em không muốn tắm lại đâu.

- Hôm nay thầy sẽ cẩn thận.

Với thầy cũng sẽ chẳng làm phiền em coi phim đâu.

Nói rồi thầy lấy từ trong túi quần ra một cái bao cao su.

À, thì ra lần này thầy đã chuẩn bị trước thật rồi.

- Em cởi đồ ra đi.

- Thầy ơi?

- Xong rồi mặc lại.

Nhỏ bèn đứng dậy, tuột chiếc váy "vướng víu" kia ra để lộ cả thân hình quyến rũ lòng thầy.

Thầy cũng đã để cậu nhỏ xuất hiện.

Thầy từ từ mặc áo mưa cho nó rồi bắt đầu lâm trận.

_._.
 
Cấm Ái Dục
Chap 18. Gương (H)


Nhỏ nhìn thầy với ánh mắt đầy khiêu gợi.

Nhỏ dang hai chân ra bỏ lên ghế để lộ cả cô bé hồng hào đang hổn hển thở dốc.

Thầy chẳng biết nhỏ có ý gì, nhưng "mỡ dâng miệng mèo", sao lại không chớp lấy cơ hội cơ chứ?

Thầy cúi xuống, đưa đôi môi xuống âm hộ nhỏ mà hôn một cái.

Rồi thầy dùng lưỡi liếm láp phần hồng hào đến cả phần đỏ hồng bên trong.

Lưỡi thầy như mang theo cả đại dương, liếm tới đâu nước tràn lênh láng tới đó.

Nhỏ ngồi hưởng thụ, chỉ có thể rên lên những tiếng đầy yêu mị.

- Aaaa ~ em thích anh quá đi mất!

Sao trên đời lại có người đẹp trai mà dễ thương như thế này được nhỉ?

Nhỏ hứng quá mà nói mớ rồi.

Thầy cũng buồn cười, không chê trách nhỏ mà nhẹ ôm nhỏ đứng dậy.

Thầy dắt nhỏ đến chiếc gương dài nhỏ thường dùng để soi diện mạo.

Giờ đây, trước gương là hai thân thể trần truồng như đang muốn chiếm lấy nhau, quấn lấy nhau không rời.

- Em đẹp ghê!

Nói rồi thầy xoay nhỏ qua, nắm lấy bầu ngực mà hôn rồi liếm láp.

Còn một tay nữa, thầy cho xuống cô bé của nhỏ mà xoa vào chỗ nhạy cảm nhất.

Bị tấn công cả trên cả dưới, nhỏ chẳng thể tự mình giữ thăng bằng mà phải vòng hai tay qua cổ thầy để khỏi bị té.

Nhỏ vô tình cong người lên, khiến cơ thể càng thêm khiêu gợi.

Thầy lại để nhỏ đứng song song với gương.

Đột nhiên thầy giơ một chân nhỏ lên, để cả cô bé hiện lên ngay trong gương, trước mắt nhỏ.

Nhỏ đỏ mặt tía tai, lấy hai tay che mặt lại một cách ngại ngùng.

- Sao phải ngại?

Tự tin lên nào!

Thầy động viên nhỏ, đồng thời gỡ tay nhỏ ra để xuống dưới.

Thầy bắt đầu đút cậu nhỏ vào cô bé, cả quá trình đều được nhỏ tận mắt chứng kiến rõ mồn một.

Nhỏ ngại quá, chẳng biết chui mặt vào đâu.

Nhưng giờ cũng đã lỡ rồi, chẳng thà...

_._.
 
Cấm Ái Dục
Chap 19. Đẩy đưa (H)


Thế là nhỏ mạnh dạn nhìn thẳng vào gương.

Nhỏ đang chứng kiến cảnh tượng kỳ diệu: lúc cậu nhỏ to lớn của thầy có thể vào lọt cô bé của nhỏ.

Thầy ra sức đẩy hông, dù chỉ mới bắt đầu nhưng tốc độ lại không hề chậm như lần trước.

Có lẽ giờ đây hình ảnh từ thị giác đã được toàn cảnh, thúc đẩy cơn hứng tình trong thầy càng mãnh liệt.

Thầy cứ thúc ra thúc vào với nhịp càng ngày càng nhanh.

Nhỏ thì sung sướng mà chứng kiến cảnh tượng như trong phim từ đầu tới cuối.

Đang cao hứng, bỗng thầy rút ra.

- Em ngậm nó đi!

Nhỏ nghe lời, cầm lấy rồi ngậm dương vật thầy vào miệng.

Nhỏ mút mát, liếm láp không ngừng.

Có vẻ như đã qua lần đầu, chuyện gì nhỏ cũng đã thuần thục hơn.

Thầy thuận thế túm tóc lại giúp nhỏ, đồng thời đẩy ra đẩy vào trong miệng nhỏ.

Nhỏ nuốt hết cỡ cũng chỉ gần trọn dương vật của thầy.

Vì thế mà chỉ đôi lúc nhỏ mới rên được một chút tiếng "ưm...".

Nhưng chẳng sao cả, bởi âm thanh do bú dương vật mang lại thực sự còn kích thích hơn tiếng rên kia nhiều.

Chẳng lâu sau, một dòng tinh dịch ấm nóng đã chảy tràn trong khoang miệng của nhỏ.

Có vài giọt vương ra ngoài, thầy nhanh chóng vén lại rồi đút cho nhỏ liếm sạch.

- Nuốt đi em!

Nhỏ nhắm mắt nuốt thứ dịch trắng ấy.

Vị chẳng có gì đặc biệt, chỉ là có chút... cảm giác thích thú âm thầm.

- Em đi tắm lại.

- Phiền rứa!

Sớm thế à?

- Còn gì nữa hả?

- Chỉ là muốn...

Thầy hôn vào môi nhỏ một cái 'chụt', cái "nụ hôn con cá" mà giới trẻ dạo nay vẫn hay hôn nhau đấy thôi.

- Hôn em thôi.

Em lau người thôi, chẳng cần tắm đâu.

Nhỏ mặc lại quần áo sau đó nằm lên giường nghỉ ngơi.

- A, khoan!

- thầy hốt hoảng chặn nhỏ lại.

- Sao thế?

- Khi nãy anh...

- Anh sao?

- Anh... lỡ bắn lên cái chăn.

Em thay ra đi, cẩn thận có... bầu.

Nhỏ nghe thế mà giật mình, vội lật chăn kiểm tra.

Quả thật trên chăn có dấu vết của thứ tinh dịch trắng đục kia.

Nhỏ thẳng tay ném nó vào thùng giặt, sau đó thay toàn bộ ga trải giường mới.

Nằm trên tấm nệm êm ái, nhỏ cảm thấy thoải mái vô cùng.

Thầy cũng nằm xuống cùng nhỏ, tay vòng qua ôm lấy vòng eo nhỏ nhắn của nhỏ.

Hơi thở thầy ngay sát bên tai khiến nhỏ chẳng tài nào lướt điện thoại một cách bình thường được.

- Em không làm nữa đâu, em mệt rồi.

- Thì ai bắt em làm nữa đâu?

- Thầy còn nằm đây ôm em để làm gì?

Sao thầy chưa về đi?

Thái độ của nhỏ bỗng thay đổi khác hẳn dáng vẻ yêu kiều, tình cảm ban nãy.

Thầy có chút bất ngờ.

- Em đuổi tôi à?

- Em... em không có ý đó!

- Chẳng phải là em đuổi tôi sao?

- Không phải mà...

Thầy cười trừ, nhẹ xoay người nhỏ lại rồi hôn vào trán nhỏ đầy yêu thương.

Thầy ôm nhỏ vào lòng.

- Anh yêu em.

- ...

- Em đừng làm anh buồn, em nhé!

- ...

- Anh sẽ về, vì ở lại em sẽ chẳng thoải mái.

- ...

- Tạm biệt cục cưng bé nhỏ của anh.

Gặp lại bạn nhỏ.

Yêu!

Thầy nhẹ xoa đầu nhỏ rồi thu dọn đồ về nhà của mình.

Nhỏ nằm lại mà suy tư bốn bề.

_._.
 
Back
Top Bottom