100 ngày gặp lại
(100 ngày học cách quên)
Ngày 18/3/năm…
Sau cơn mưa bất chợt hôm đó, với hàng tá người loay hoay chen chúc ở bệ ngoài lớp học, sự chen lấn khiến bản thân được gói gọn vào một vòng tay siết nhẹ qua eo.
Cái chạm hờ hững nhưng dịu dàng, tiếng thở trầm lắng của Duy khiến tôi cảm giác an tâm hơn hẳn khi đối mặt với mưa đêm xối xả che đi lối về.
Mọi thứ như chậm lại.
Tiếng đồng hồ tích tắc treo đầu mỗi lớp lại như hẹn vang lên lúc 12 giờ.
Cơn mưa không báo trước tạnh dần, trả lại khung cảnh đêm im lìm đưa người vào giấc ngủ, vòng tay cũng không còn lý do để tựa vào.
Đám đông tủa ra, đưa nhau về nhà.
Tôi vẫn đứng đó nhìn Duy.
Hình như cậu ấy dõi theo tôi rất lâu, rất lâu rồi.
Cái chạm tóc chạm đến dịu dàng, mang theo giọng nói đến nay vẫn khiến tôi nhớ lại.
“Ngày mai gặp lại nhé.”
Tôi nghĩ có lẽ hôm ấy, cơn mưa kia cũng không tệ.
Đã ba ngày sau hôm đó, tôi và cậu ấy vẫn cứ như thường lệ, nhưng có gì đó đã khác dần.
Tôi sẽ vô thức kiếm tìm hình bóng nơi sân thượng, nơi ghế bàn, nơi hàng cây phượng trải dài, dẫu sau hôm đó lần gặp có ít hơn, dù cùng lớp.
Dẫu chỉ là mỗi dịp ra chơi, không còn thấy nhau nữa.
Ngày 24/3/năm…
Hôm nay Duy không đến trường.
Cậu ấy xin nghỉ học một hôm.
Tôi không biết lý do, nhưng mà cảm giác trống trải thật đấy.
Ước chi cái con người này ở đây lúc này thì tốt biết bao…
L.
Ê này Minh, cậu sao đấy?
Sáng giờ ăn gì chưa?
M.
Tớ chưa, tớ cũng chưa có đói.
Cô bạn ôm trán thở dài rồi gõ lên đầu tôi.
Vừa sít sao muốn hỏi thì cô bạn đã chí chóe:
L.
Thật đấy à?
Trời ơi, cậu biết lo bản thân một xíu được không?
Đã ốm yếu xanh xao rồi mà còn bỏ ăn.
Tối thì ôm đầu vào học, mắt cũng sắp thành gấu trúc rồi.
Thôi xin đấy, thằng Dũng nó đang ở căn tin nên để tớ kêu nó mua bánh mì lên cho cậu.
M.
Xin lỗi mà, tại tớ chưa đói.
Tớ cũng có ốm lắm đâu, khỏi cần nhờ Dũng mua.
Giờ có đồ ăn trước mặt tớ cũng nuốt không vô.
L.
Sao vậy?
Ốm à?
Hay là kêu nó mua sữa cho cậu nhé?
À đúng rồi, nói mãi mà quên mất việc này.
Hôm văn nghệ trường đấy nhóm mình đạt giải ba, bất ngờ chưa?
Bình thường toàn ẵm giải sáu.
Có Duy gì đấy hát công nhận đỡ hơn là đưa cho thằng Dũng nó rống.
L.
Hừm…
Lan… tớ bắt đầu nghi ngờ cậu… rằng cậu không phải thích Dũng đâu.
Thích nó mà sao mắng nó như vũ bão vậy?
L.
Úi xời, vậy mới thân.
Với cả thích là việc của thích, chứ chửi là việc của mồm mà.
Với cả tớ đối xử dịu dàng một chút nó mới không quen đấy.
Tới lúc đó nó sẽ nghi ngờ nữa.
Cậu biết mà, chúng tớ như bây giờ là tốt rồi, không cần đi xa hơn đâu.
M.
Ồ, sao cậu không thử tiến một bước xem?
L.
Tớ không muốn mất đi tình bạn, càng không muốn đến bạn cũng không thể làm…
Như bây giờ là tốt rồi.
M.
Ừm, thôi bỏ qua đi.
Tớ xin lỗi.
L.
Lỗi phải gì.
Cậu đó, ăn nhiều vô.
Từ hôm đó cứ mãi…
M.
Hả?
L.
Không gì.
Vừa nói, cô bạn liền cầm điện thoại nhắn cho Dũng mua bánh mì với sữa cho tôi, còn rất thật thà mà đòi bẻ chân Dũng nếu quên.
Tôi chỉ cười mà nghĩ, đúng là như vậy thật tốt.
Nhóm chúng mình cứ như vậy, miễn là không có người đi lệch quỹ đạo, thì năm người sẽ mãi bên nhau.
Ngày 25/3/năm…
Hôm nay, khi vừa đến trường, cuối cùng tôi đã thấy phía ghế nơi bàn cuối một góc, Duy đã ở đó.
Dù chỉ mới một ngày trôi qua, nhưng cảm tưởng như thật lâu.
M.
Duy, nay cậu đi học rồi.
Hôm qua sao nghỉ đấy?
Ốm hả?
Thật sự hiếm thấy cậu nghỉ hay rời lớp lắm.
Lại là im lặng.
Cậu bạn không nhìn tôi, chỉ trầm mặc.
Năm phút, mười phút…
Cuối cùng, giọng nói khe khẽ cất lên.
D.
Gần hè rồi…
D.
Ừ, hôm qua tớ có việc bận, không tiện nói lắm.
Mà tối qua thức hả?
Mắt thâm rồi kìa.
M.
À, hả?
Ừm, tối qua tớ thức viết truyện.
D.
Truyện gì thế?
M.
Không nói.
D.
Vậy tớ không hỏi nữa.
M.
Ủa?
Không tò mò à?
Duy lắc đầu.
Khi nào cậu muốn nói thì tớ sẽ lắng nghe.
M.
Cậu kì lạ thật đấy.
Lời nói luôn như báo trước vậy.
Mà thôi, tớ nói này, nhóm mình lọt giải ba đấy.
Lát về ăn mừng nhé, nhờ cậu cả đấy.
Được bốn triệu với mấy món lặt vặt, cậu phải đi đấy.
D.
Có thể do may mắn nữa.
Vậy lát nữa tớ đi cùng cậu.
Tôi đưa tay làm ngữ đồng ý rồi quay về chỗ ngồi.
Hôm nay bài tập không nhiều nên bản thân cũng cảm giác dễ thở hơn.
…Tích tắc.
Tiếng đồng hồ vừa điểm, tiếng trống cũng theo sau vang lên.
Ai nấy chỉ chờ đợi điều đó mà soạn đồ về.
Tôi lật đật kéo đám bạn đông đủ rồi cũng kéo Duy theo.
Dg.
Ủa, vụ gì?
Ăn mừng à?
Sao chả nghe mày nói trước mà tự nhiên xách đi vậy?
N.
Tớ vừa ăn no lúc nãy luôn ấy…
L.
Thôi cũng được đi, nhưng mà định ghé đâu thế?
M.
Tớ định ăn vặt lề đường thôi, chỗ cô Hường bán cá viên chiên ấy.
Cô ra món mới hổm rày mà chúng mình chưa đi, giờ có dịp ghé luôn đi.
N.
Món gì?
Sao tớ chả biết gì cả?
M.
Bánh tráng trộn với xoài lắc.
L.
Không biết nói sao chứ, ăn chính cậu toàn bỏ mà ăn vặt chả thấy cậu thiếu món nào.
Ê Dũng, đúng rồi, cái tiền thưởng ấy xíu về chia nhau đi, còn mấy đồ lặt vặt mình coi như để cất kỉ niệm đi.
Mà Duy này, cậu muốn ăn gì nữa không?
D.
Mình ăn theo mọi người, mọi người ăn gì mình ăn đó.
Dg.
À rồi, thế chốt nhé.
Đi lẹ thôi, tao vào lấy xe đạp đã.
M.
À đúng rồi, mấy cậu đợi tớ vào với Dũng lấy xe.
À mà Duy, cậu có lấy xe không?
Bình thường cậu vô sớm quá nên tớ không thấy cậu đạp xe bao giờ.
D.
À, chỗ đó gần không?
M.
Chỗ nào?
D.
Quán các cậu định đến.
M.
Gần kế bên à, mà lấy xe sẵn tiện xíu về luôn.
D.
Thế tớ đi bộ là được.
M.
Thôi sao thế được.
Để tớ chở Nhi qua trước rồi quay về chở cậu, thế nhé.
Nói xong, tôi bước vô nhanh bãi đậu xe.
Ở đây, Lan, Nhi với Duy đứng đó.
Khi thấy tôi đi khuất, một tiếng thở dài thật nặng phát ra từ cô bạn.
Lan cứ đứng đó nhìn vào khoảng không nơi Duy, không nói gì mà suy tư.
Một lát sau, cả tôi và Dũng dắt xe ra.
Dũng xung phong chở Lan, còn tôi thì chở Nhi qua trước.
Chỗ chỉ cách đây khoảng hai cây.
Vừa tới nơi để cô bạn mình bước xuống xe rồi vội quay đầu chạy nhanh về rước Duy.
Càng đến càng thấy bóng hình mờ dần hiện rõ ra, không hiểu sao lại cảm giác thật phức tạp.
M.
Duy đợi lâu không?
Lên xe đi, tớ chở cậu.
D.
Ừm, hơi lâu một chút.
Duy ngồi lên xe.
Cậu ấy nhẹ quá(x)
Cứ thế, một người đèo một người tựa đến nơi.
Bước vào quán, đồ ăn đã được kêu đầy đủ từ nãy, chỉ chờ hai tôi tới là ăn.
Tôi đậu xe ở trước quán, tiến lại kéo thêm một chiếc ghế bên bàn khác qua rồi lấy thêm xiên cho Duy.
M.
Cậu ăn đi, ăn mừng vì nhóm mình lọt top nha.
Mấy lần trước bọn tớ top sáu không đấy, haha.
D.
…
L.
…
N.
…
M.
Ủa, sao thế?
D.
Chả gì, ăn đi.
Người ốm như cây tre.
M.
Kệ mình.
L.
Nói thật nhá Minh, cậu sao cứ phải… không thể tha thứ cho bản thân vậy?
M.
Là sao?
Cậu nói gì thế?
L.
Thôi, coi như tớ nói nhảm đi.
Tôi cũng không để ý lời cô bạn mà chăm chú lấy đồ ăn cho Duy.
M.
Duy, sao cậu chẳng ăn gì thế?
Đồ ăn không hợp cậu hả?
Hay là cậu ăn gì khác không, tớ kêu thêm.
D.
Không có, tớ vẫn ăn nãy giờ mà.
Chắc là cậu không để ý.
M.
Vậy hả?
Nhờ cuộc ăn uống này nên nhóm tôi lại thân thêm chút với cậu bạn mới này rồi.
Sau này sẽ lại thân hơn nữa.
Dẫu rất muốn hỏi Duy rằng nhà cậu ấy ở đâu để tôi đưa cậu ấy về, nhưng cái lắc đầu kèm sự khước từ đều đều.
Khi cả nhóm ăn xong, mọi người đều về cả, chỉ có Duy ở đó.
Chiếc xe đạp lách cách vang lên, bóng Duy khuất dần khỏi tôi.
Cậu ấy ngồi đó im lặng như thể sẽ không rời đi, thực như sẽ lại xuất hiện vào ngày mai tại lớp, nhưng chưa từng thực sự rời đi.
9 giờ khuya
Tối đến như mọi lần của ngày bình thường.
Chiếc điện thoại nhỏ trước mặt, đôi tay thoăn thoắt viết truyện.
Bỗng ánh đèn trần vụt tắt, thứ duy nhất còn tỏa là tia sáng yếu ớt từ điện thoại.
Chớp mắt một cái, bản thân liền xuất hiện ở dọc đường nơi gần công viên cạnh trường.
Còn chưa kịp hoang mang, tôi đã thấy mọi người bu đến đông nghẹt.
Hình như có vụ gì nghiêm trọng đã ở đó.
Định bước gần hơn thì bờ vai như chịu một tảng băng lạnh chạm lên thật khẽ.
Xoay người, quay đầu ôm lấy vai, tôi hoảng hốt lùi lại.
Đập vào mắt tôi là khuôn mặt biến dạng máu me nhơ nhuốc, chảy dài mặt đường.
Rồi từng giọt chất lỏng nhỏ giọt, thấm đẫm bao bọc lấy cơ thể.
Xung quanh một màu đỏ phủ kín, tanh đến nghẹt thở.
Vẫn còn vật vã khi tim tôi quặn xuống, hốc mắt đỏ vì đại não thiếu oxy, thì bất chợt tiếng rào khóc của ai đó, tiếng la hét thất thanh.
Tiếng tim nhanh dần rồi im bặt.
Tôi sợ hãi chạy thật nhanh nơi tối đen phía trước tìm lối ra.
M.
Có ai không?
Cứu với, làm ơn cứu tôi!
Rào đến khi âm thanh nơi cổ họng cũng khàn dần đau nhức.
Tôi lạc mãi nơi vòng xoáy loang lổ một màu thẫm.
Thì ra không ai cứu được tôi.
Bất lực, sợ hãi, nước mắt cứ thế lăn dài…
“Đừng sợ, mau tỉnh thôi.”
…reng reng…
Tôi giật mình thức dậy với khuôn mặt ướt đẫm.
Thì ra là mơ.
Sao mơ lại đau đến vậy?
Hình như trước khi tỉnh, có ai đó đã dịu dàng gọi khẽ… chưa kịp với tới, thức dậy chỉ còn là khoảng trống.