CHƯƠNG 1: MÙA HÈ NĂM ẤY, VÀ CÁI BÓNG KHÔNG TRĂNG
Mùa hè ở thành phố Sương Mù này lúc nào cũng mang cái cảm giác ngột ngạt đến khó chịu.
Không phải cái nóng cháy da của miền Nam, mà là cái ẩm ướt, mờ ảo như có một lớp sương mỏng dính bám chặt vào không khí.
Đặc biệt là những buổi tối muộn như thế này.
Đã gần mười hai giờ đêm.
Tôi, thằng Đức, đang ngồi bó gối trên bậc thềm cửa sổ của căn hộ tập thể cũ kỹ, nghe tiếng máy lạnh rít lên khô khốc.
Căn nhà thì tối om, bố mẹ tôi đã ngủ say, chỉ có ánh sáng xanh lè từ màn hình laptop hắt vào mặt.
Tôi đang cố gắng hoàn thành cái bài luận chết tiệt về "Ảnh hưởng của Văn hóa Hiện đại đối với Thơ ca Cách mạng" – một đề tài chẳng liên quan gì đến tương lai của một thằng sinh viên năm hai ngành Kiến trúc như tôi.
Bỗng, điện thoại rung lên.
Tin nhắn từ số lạ.
“Đức, mày còn thức không?
Đừng bật điện.
Xuống đây ngay.
Tao có chuyện cần nói.
Gấp lắm.”
Tim tôi hẫng đi một nhịp.
Giọng điệu này... là của thằng Khoa.
Thằng Khoa là bạn thân nhất của tôi.
Nó không dùng số lạ bao giờ.
Và quan trọng hơn, cách nó nhắn tin – cụt lủn, lạnh tanh, và cái câu “Đừng bật điện” – làm một cảm giác bất an quen thuộc lại trỗi dậy trong lồng ngực.
Tôi cắn môi, khẽ khàng đứng dậy.
Những việc như thế này đã xảy ra được gần một năm rồi, kể từ cái đêm mà chúng tôi, lũ học sinh cấp ba rỗi hơi, mò vào cái khu nhà hoang phía ngoại ô.
Từ sau đêm đó, thế giới của Khoa đã hoàn toàn thay đổi, và kéo theo cả thế giới của tôi.
Tôi đi chân trần ra mở cửa, nhón gót bước qua hành lang tối đen như mực.
Căn nhà tập thể cũ nên nền gạch lát hoa đã nứt nẻ, có chỗ đi còn kêu cọt kẹt.
Đến tầng trệt, tôi mới dám thở phào, mở cửa sắt nặng nề, lách mình ra ngoài.
Thành phố chìm trong cái im lặng đầy rẫy tiếng côn trùng rỉ rả.
Không có trăng.
Khoa đang đứng ngay dưới cột đèn đường cách đó vài bước.
Chiếc áo phông đen và quần jean rách gối, phong cách nó lúc nào cũng bụi bặm như vậy.
Nhưng gương mặt nó thì không.
Gương mặt nó trắng bệch dưới ánh đèn vàng vọt, mắt mở to, dán chặt vào bóng tối phía đầu hẻm.
Trên tay nó, một chiếc ba lô nhàu nát căng phồng.
“Mày bị làm sao vậy, Khoa?”
Tôi vừa bước tới đã thì thầm, “Sao phải dùng số lạ?
Còn nửa đêm nửa hôm thế này?”
Khoa không nhìn tôi, chỉ khẽ gằn giọng: “Suỵt!
Mày... mày có mang theo cái Bùa Hộ Mệnh không?”
Tôi đưa tay sờ vào sợi dây chuyền có mặt là một đồng xu cổ bị mòn vẹt.
“Có.
Lúc nào chả mang.”
“Tốt.”
Khoa vẫn nhìn chằm chằm về phía con hẻm, nơi có một bãi đất trống đổ nát, “Nghe tao này, thằng Đức.
Tao vừa... vừa chạm mặt nó.
Lần này khác.
Nó mạnh hơn nhiều.”
Nó.
Cái cách Khoa nói về "nó" luôn khiến tóc gáy tôi dựng đứng.
Nó ám chỉ những thứ phi-nhân-tính, những thứ mà chúng tôi gọi là Quỷ Dị.
“Khoa, mày nói rõ xem.
Mày gặp cái gì?”
“Một cái bóng.”
Khoa nhắm mắt lại, hít một hơi sâu, đôi môi run rẩy, “Không phải bóng đen, Đức ạ.
Là cái bóng của chính nó thôi.
Nhưng nó... không có trăng.”
Tôi ngây người.
Không có trăng, nhưng lại có bóng.
Điều đó đi ngược lại mọi quy tắc vật lý bình thường, nhưng lại quá khớp với sự dị thường mà Khoa đã phải đối mặt suốt một năm qua.
Khoa quay sang, ánh mắt nó lúc này không còn sự sợ hãi đơn thuần nữa, mà là một ngọn lửa cuồng nộ và quyết tâm.
“Nó đang tìm tao.
Chắc chắn là vậy.
Nó theo dấu tao đến tận đây.
Tao phải đi khỏi thành phố này ngay lập tức.
Tao không muốn nó làm hại mày và mọi người.”
“Đi?
Mày đi đâu?
Thi cử sắp đến rồi!”
Khoa lắc đầu, nhanh chóng mở ba lô và lấy ra một cuốn sổ da cũ kỹ, bìa được bọc bằng một lớp nilon trong suốt.
Nó nhét vào tay tôi.
“Cái này... mày giữ nó.
Nó là bản ghi chép của tao về tất cả những thứ tao đã gặp và những nguyên tắc của tụi nó.
Cả... cả cách tao phát hiện ra cái Dị Năng của mình.
Mày phải đọc nó, Đức.”
“Dị Năng?”
Tôi lặp lại, cố nén giọng, “Mày đang nói cái gì vậy?”
“Tao có thể thấy được Dị Tượng và...
Nguyên Tắc.”
Khoa siết chặt nắm đấm, “Tao có thể biết được Quỷ Dị hoạt động như thế nào.
Nhưng Dị Năng của tao không phải để chiến đấu.
Mày thì khác.”
“Khác cái gì?”
Tôi thấy mồ hôi lạnh bắt đầu túa ra.
Khoa tiến gần lại, đôi mắt nó nhìn thẳng vào mắt tôi, sâu hun hút: “Mày nhớ cái lần mày nắm lấy tay tao khi tao bị cái Linh Hồn Bị Đốt Cháy đó rượt không?
Mày không thấy gì cả, nhưng cái bóng ma đó đã dừng lại ngay lập tức.”
“Tao chỉ... chỉ sợ quá nên nắm chặt tay mày thôi.”
“Không phải.”
Khoa khẳng định, giọng thì thầm nhưng vang vọng như tiếng chuông báo động, “Mày có một loại vỏ bọc tự nhiên, thằng Đức.
Một loại Trường Hộ Mệnh thụ động.
Mày là cái người duy nhất đứng cạnh tao mà không bị nhiễm Dị Khí quá nặng.”
Nó đưa tay vỗ mạnh vào ba lô.
“Trong này, tao có một ít vật phẩm đặc biệt và mấy món Khí Giới Dị Khí mà tao sưu tập được.
Tao cần mày mang chúng đi.”
“Mang đi đâu?”
Tôi gần như hét lên.
Đúng lúc đó.
Một cảm giác lạnh lẽo đột ngột ập đến, như thể không khí xung quanh vừa bị thay thế bằng băng đá.
Cái lạnh đó không phải của nhiệt độ, mà là của bản năng sợ hại tột cùng.
Cột đèn đường bỗng tắt phụt.
Cả con hẻm chìm vào bóng tối đặc quánh, nhưng ngay sau đó, một cái bóng bắt đầu xuất hiện.
Nó không phải bóng của cột đèn, cũng không phải bóng của Khoa hay của tôi.
Nó là một cái bóng hình người, cao lớn, thon dài, dính chặt vào mặt đường bê tông.
Và nó di chuyển.
Nó di chuyển về phía chúng tôi, trượt đi trên mặt đất, nhanh như một mũi tên.
“Chết tiệt!”
Khoa nghiến răng, đẩy mạnh ba lô vào ngực tôi, “Chạy đi, Đức!
CHẠY NGAY!”
Nó không chờ tôi phản ứng.
Thằng Khoa đột ngột lao về phía cái bóng, hai tay nó khua khoắng trong không khí, miệng lẩm bẩm điều gì đó bằng một thứ ngôn ngữ nghe như tiếng gió rít qua khe cửa.
Ngay lập tức, cái bóng dừng lại.
Nó cong người lên một cách quái dị, như thể bị mắc kẹt vào một bức tường vô hình.
“Mày không thể vượt qua Nguyên Tắc Ảo Ảnh của tao!”
Khoa hét lên, khuôn mặt méo mó vì gắng sức.
“Không... không được!”
Một giọng nói khàn khàn, méo mó, vọng ra từ phía cái bóng, như tiếng kim loại bị mài sắc, “Nguyên...
Nguyên Tắc của mày... quá yếu!
Mày... không... phải...”
Cái bóng bắt đầu run rẩy dữ dội.
Rồi, nó xé toạc lớp không khí bị Khoa khống chế.
Cả con hẻm như bị bóp méo, bức tường gạch phía sau cái bóng tan chảy thành một vệt đen thui.
“Đức!
CHẠY!
Mang... mang nó đi!”
Tôi sững sờ.
Đứng giữa ranh giới của thế giới bình thường và sự điên rồ mà Khoa đã dấn thân vào.
Tôi là thằng bình thường, tôi là Kiến trúc sư tương lai, tôi...
KHOẢNG KHẮC ĐÓ.
Tôi nhìn thấy rõ ràng.
Khi cái bóng lao đến, nhắm thẳng vào Khoa.
Một luồng khí đen dày đặc toát ra từ mặt đường.
Tôi bỗng thấy cổ họng khô khốc.
Một cái gì đó đã vỡ vụn trong đầu tôi.
Không phải sợ hãi, mà là tức giận.
Tức giận vì cái sự dị hợm này đã cướp đi cuộc sống bình thường của bạn tôi.
Trong một khoảnh khắc phản xạ hoàn toàn không kiểm soát, tôi giơ tay phải lên.
Không có sấm sét, không có ánh sáng chói lòa.
Chỉ là một hành động đơn giản: Tôi chặn đường cái bóng.
Ngay lập tức, mọi thứ dừng lại.
Cái bóng đang lao đến, nhưng nó khựng lại ngay trước cánh tay tôi, cách một khoảng chưa đầy gang tay.
Giống như nó vừa va vào một tấm kính vô hình.
Nó không thể chạm vào tôi.
Khoa nhìn tôi, đôi mắt nó ngập tràn kinh ngạc.
“Không thể nào!
Mày... mày đã kích hoạt nó?”
Tôi không hiểu.
Tôi không cảm thấy mình đã làm gì cả.
Chỉ là... tôi không cho phép nó đi tiếp.
Cái bóng, bị chặn lại, bắt đầu co rúm lại.
Nó không thể vượt qua tôi để chạm vào Khoa.
Nó tức giận, nhưng không làm gì được.
Rồi, một tia sáng vụt qua.
Cái bóng co lại thành một hình dạng méo mó, dường như biến mất vào mặt đường.
Mọi thứ trở lại bình thường.
Đèn đường vẫn tắt, nhưng cái lạnh lẽo đã tan biến.
Chỉ còn lại tôi, thở dốc, đứng chắn trước mặt thằng Khoa.
“Mày...
Mày làm được rồi, Đức.”
Khoa lắp bắp, “Đó là Trường Hộ Mệnh của mày.
Mày đã biến nó từ thụ động thành chủ động.”
Tôi nhìn cánh tay mình, vẫn không cảm thấy gì khác thường.
“Tao không biết,” Tôi lắc đầu, “Tao chỉ... chặn nó lại thôi.”
Khoa thở dài.
Nó biết tôi không tin.
Nó biết tôi vẫn còn ở thế giới của sách vở và bài tập.
“Nghe đây, Đức.
Giờ đây, mày là người duy nhất có thể bảo vệ những thứ này.”
Nó chỉ vào cuốn sổ và chiếc ba lô.
“Mày phải đọc cuốn sổ, hiểu Nguyên Tắc hoạt động của chúng nó.
Đừng tin vào bất cứ thứ gì mày đã học.
Thế giới không phải như mày thấy.”
“Mày sẽ đi đâu?”
“Tao sẽ đi tìm câu trả lời.
Tìm ra tại sao Quỷ Dị lại xuất hiện trở lại trong thành phố này.
Và tại sao chúng lại săn lùng những người có Dị Năng như tao.”
Khoa quay lưng, bước nhanh vào bóng tối của con hẻm.
Nó không ngoái lại.
“Nhớ đấy, Đức,” Giọng nó vọng lại, “Khi mày nhìn thấy cái bóng không trăng, mày đã chính thức bước vào cuộc chiến rồi.
Bảo trọng.
Tao sẽ liên lạc lại.”
Và nó biến mất.
Tôi đứng đó một lúc lâu.
Trong tay tôi là chiếc ba lô nặng trịch và cuốn sổ da.
Đêm hè vẫn ẩm ướt, ngột ngạt.
Bố mẹ tôi vẫn ngủ say trên tầng ba.
Tôi nhìn xuống mặt đất bê tông.
Nơi lúc nãy cái bóng biến mất, có một vết nứt mới toanh, sâu hoắm.
Từ vết nứt, một làn khói đen mỏng manh, lạnh lẽo vẫn đang từ từ bốc lên.
Tôi biết mình không còn lựa chọn nào khác.
Tôi kéo chiếc ba lô lên vai, siết chặt cuốn sổ trong tay.
Tôi quay về nhà, không bật đèn, khóa cửa cẩn thận.
Đêm đó, tôi không ngủ.
Tôi ngồi bên cửa sổ, mở cuốn sổ da cũ kỹ ra.
Trang đầu tiên, nét chữ Khoa viết bằng mực đỏ:
"NGUYÊN TẮC: Để chiến đấu với Quỷ Dị, trước hết phải hiểu về sự phi lý của chúng.
Cái mà mắt thấy, tai nghe, đều là giả dối.
Tin vào Bản Năng.
Và đừng bao giờ, dù chỉ một lần, nghi ngờ rằng bản thân mày là một người bình thường nữa."
- HẾT CHƯƠNG 1 -
Tác Giả : lkh207