Khác Các người thầy

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
348,768
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
318950179-256-k251168.jpg

Các Người Thầy
Tác giả: PeterDoy
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

-Viết chủ yếu để thỏa mãn bản thân
-Nên sẽ ra chap không đều
-Lấy ý tưởng từ FollowTheArrow
-Không có ý xúc phạm đến ai.

-Nếu có vấn đề gì bức xúc về truyện liên hệ gmail: [email protected]



thaygiao​
 
Các Người Thầy
Giới thiệu


Xin chào, tôi tên là Thanh năm nay 17 tuổi cao 1m75, 17cm.

Từ nhỏ tôi đã biết mình khác biệt với mọi đứa con trai khác, vì tôi không thích con gái.

Tôi bị mất chứng sợ giao tiếp xã hội nhẹ, nếu như bắt buộc thì tôi vẫn cố gắng giao tiếp được.

Về vẻ đẹp thì tôi không đẹp cũng không xấu gọi là ưa nhìn.

Tôi được mọi người nhận xét là thông minh, tài năng, nhưng ít nói, có lẻ vì thế nên tôi được làm lớp trưởng 11A3.

Chính vì cái chức lớp trưởng ấy nên là tôi được tiếp xúc được với rất nhiều thầy cô trong trường.

Không biết từ lúc mà tôi có một vị trí đặc biệt trong trường.

Thôi thì dừng lại tại đây, đây là phần giới thiệu về tôi còn bộ truyện này sẽ kể lại ngày tháng tôi lập dàn harem thầy giáo trong trường.
 
Các Người Thầy
Buổi cắm trại may mắn


Tít tít tít( tiếng đồng hồ reo lên)

- Thanh: Cái đồng hồ chết tiệt!

- Thanh: Phải dậy rồi( bật dậy)

- Mẹ Thanh: Không ngủ nữa à dậy sớm thế tao nghe nói 4h mới đi mà?

- Thanh: Lớp trưởng phải đi sớm hơn mọi người mẹ ạ

- Mẹ Thanh: Ờ thế đi đi

-Thanh: Vâng con đi

Nhà chỉ cách trường 1,5km nên Thanh đạp xe phi thẳng một mạch đến trường.

Đến nơi thì các lớp trưởng phải chuẩn bị mọi thứ cùng thầy cô.

Nói cắm trại cho oai vậy thôi chứ chỉ có mấy cái trại cắm trên sân với vài ba cái bếp củi để tạo không khí mà thôi.

8h45

Tất cả học sinh tham gia đã vào hết trong trường mấy đứa lớp10 thì đang ngồi nướng mấy miếng thịt, anh chị lớp12 thì đang nhiều chuyện với nhau.

Còn Thanh thì chỉ đứng một gốc không nói gì cả do quá chán nên cậu quyết định đi một vòng trường.

Đang đi thì ở cuối hành lang ngay cầu thang Thanh thấy 1phòng học đang sáng đèn.

- Thanh: Chẳng lẻ có ma à!

Mà bây giờ mới 8h mấy 9h mà ma cỏ gì tầm này!

Thanh quyết định lại gần phòng học đó xem sao.

Vừa lại gần thì nghe tiếng cười nói.

- Thanh: Chẳng lẻ là ma thật à (Nghĩ trong bụng)

Thế là Thanh quyết định chơi lớn vén nhẹ tấm màng cửa sổ ra.

- Thanh: Ra là mấy ông thầy lén học sinh mà nhậu với nhau(Nghĩ trong bụng)

Trong phòng, dưới sàn nhà thì lon bia vương vãi khắp nơi thùng bia thì nhìn liếc sang chắc cũng được 4 5 thùng gì đó.

Đang mãi mê suy nghĩ thì cậu nghe tiếng mấy ông thầy.

- Thầy Tú: 1...2...3...dô

- Thầy Luận: Thầy..nói..nhỏ nhỏ...thôi lỡ đứa nào...biết được là chết..chúng ta đấy!

- Thầy Liêm: Giáo viên...mà trốn..học sinh nhậu...vui..he!

Giờ Thanh mới để ý trên bàn nhậu chỉ có 5 thầy mà thôi.

Mà công nhận bia vào lời ra thì mấy thầy cũng lầy như bình thường mà thôi.

Ngày nào cũng giữ vẻ điềm đạm một người thầy giáo gương mẫu mà hôm nay lại thế này đây.

Nhìn qua nhìn lại thì thấy toàn mấy thầy cậu quen mà thôi.

Già nhất thầy Điền trưởng khoa toán ngồi thì không vững mà miệng thì cứ nóc bia.

Kế bên là bạn thân thầy Điền, Thầy Luận cũng là giáo viên dạy toán mặt mày thì đỏ chót nhưng tay vẫn thoăn thoắt rót bia vào ly.

Tiếp theo, là thầy Hiệp phó hiệu trưởng của trường cũng kiêm luôn giáo viên lịch sử mặt thì cũng đã đỏ ngồi cứ gục lên gục xuống nhưng tay vẫn giữ chắc ly bia trong tay không rời.

Xa xa là thầy Liêm ngồi nhìn xa xăm chắc cũng đã say rồi, ổng cũng dạy môn lịch sử.

Cuối cùng, còn sung sức là thầy Tú, chuyên gia máy tính.

Vào dịp đặc biệt thế này thì Thanh móc điện thoại ra chụp vài tấm làm kỉ niệm.

Xong xuôi thì cũng hơi rén nên là chạy một mạch ra sân luôn chẳng dám phát ra tiếng nào cả.

9h30

Đang ngồi trên ghế thì cảm thấy bức rức trong lòng

- Thanh: Phải giờ có vài lon bia nhâm nhi cùng mấy miếng thịt của mấy đứa lớp 10 nướng thì ngon biết mấy nhỉ.

- Thanh: Chẳng biết bây giờ mấy thầy như thế nào rồi?( nghĩ thầm)

Thế là Thanh nhanh chóng chuồn mất khỏi đám đông cậu chạy một mạch tới phòng học lúc nảy.

Ngó nghiêng một lúc thì xác nhận mấy thầy đã xỉn quắt cần câu.

Thanh nhẹ nhàng bước vào trước mặt cậu là một cảnh tượng không khác gì bãi chiến trường, lon bia thì lăn khắp nơi, đồ đạc thì vứt lung tung, mấy ông thầy thì gặp đâu nằm đấy, mỗi người mỗi góc, ngáy o o.

- Thanh: Đúng thật ai nhậu thì cũng lầy như vậy thôi.( Nghĩ thầm)

Rồi bổng nhiên một ý tưởng xuất hiện trong đầu cậu.

Nhìn kỹ thì mấy ông thầy này cũng đẹp theo một cách riêng.

Nếu như cậu nắm được điểm yếu của mấy ổng sẽ thú vị như thế nào đây.

Mà nếu như bị phát hiện thì sẽ nhục đến chết mất.

Nhìn một lượt căn phòng, mấy ổng uống cũng 4 5 thùng gì đó, mà uống bao nhiêu đó không ngủ say mới lạ.

Mặt ông nào cũng đỏ chót nằm ngủ thì say như chết mà hành lang lại tối thui, muỗi mồng, tối thui như thế này mà ai lại chui vô đây làm gì.

Thế là sao một lúc suy nghĩ.

Thanh cũng quyết định chơi tới bến.

Chỉ có 1lần trong đời sẽ chẳng có lần2.

Được ăn cả ngã thì nghĩ học chứ biết sao giờ.

Hít 1 hơi thật sâu mùi bia sộc thẳng vào mũi cậu nhưng thôi kệ.

Cầu mong cho đừng thầy nào mất chứng khó ngủ hay là giật mình không thôi là chết toi cậu mất.

Thanh chậm rãi bước đến thầy gần cậu nhất, đang nằm trên sàn gáy o o là thầy Liêm.

Thầy Liêm dạy môn lịch sử của trường cậu là một người thầy ích nói, khá kín tiếng trong trường.

Chiều cao thì thầy bằng cậu chắc khoảng 1m74 1m75 gì đó.

Thanh nuốt nước miếng.

Rón rén gỡ từng cúc áo sơ mi ổng đang mặc nhẹ nhàng nhất có thể.

Bộ ngực đầy đặn dần xuất hiện trong con mắt tò mò của Thanh.

Bụng thì không được 6 múi cũng không quá bụng bia mà là vừa đủ.

Một dải lông đen nhánh chạy từ rún xuống nơi ẩn chứa bí ẩn dưới chiếc quần tây.

Nhịn không được nữa cậu nhanh chóng cởi dây nịt, kéo phẹc mơ tuya, tách mép quần tây sang hai bên, chiếc quần lót đen cũng được kéo xuống.

- Thanh: Trời ơi!(thầm vui mừng trong lòng)

Đây là lần đầu tiên cậu thấy một con cu của người khác bằng xương bằng thịt.

Vậy mà, còn tới 4 con nữa chờ cậu khai phá ngay tại đây.

Cậu nhanh chóng rút điện thoại ra làm vài tấm ảnh thật đẹp, chụp nhiều góc khác nhau để có thể thấy được mặt của thầy với hai chiếc vú cùng con cu bé xinh kia.

Sau khi chụp xong thì cậu cũng mặc đồ lại đàng hoàng cho ổng.

Cởi bao nhiêu là được rồi sao này cơ hội đến thì mình cởi nhiều hơn nữa.

- Thanh:Sợ thật(nghĩ thầm)

Mới có 1 ông thôi mà cậu đã rén muốn chết luôn rồi.

Bổng nhiên thầy Liêm lây người nằm nghiêng qua làm cậu sợ mém chết.

Sau đó, thì đâu lại vào đấy ổng ngủ say tiếp.

Cố gắng đứng dậy, Thanh bước đến ông thầy tiếp theo đang nằm ngủ không biết trời trăng mây đất gì.

Thầy Hiệp là phó hiệu trưởng nhà trường kiêm giáo viên dạy sử.

Ông thầy này thì mới chuyển đến đây công tác khoảng 1năm.

Cậu có ấn tượng lần đầu tiên với ổng là khi cậu đang bị bắt làm báo cáo cho khối A đang mù mịt không biết làm thế nào thì từ đâu ổng xuất hiện chỉ dạy 1 cách tận tình nhờ vậy báo cáo đã làm xong mà cậu còn ấn tượng tốt với ổng.

Nhưng thầy Hiệp lại có tính cách khó khăn, học sinh không tuân thủ nội quy dù là nhỏ nhất thì bị kỉ luật, trường thì phải luôn sạch sẽ không 1 miếng rác, ai vi phạm mà bị bắt gặp là coi như tiêu đời( mà sau này ra trường Thanh mới ngẫm lại việc ổng làm cũng đúng không sai cái gì~) .

Điểm nhấn đặc biệt về ổng là còn trẻ mà tóc đã hói nữa vầng trăng ngoài ra thì mặt mũi bình thường, ổng cũng hay để râu quai nón mà mỗi lần như vậy là lớp cậu có chuyện cười.

Nhưng xét cho cùng thì cũng đẹp, ưu nhìn, ngoại hình nhìn vào là cậu đã muốn nứng ngay lập tức ổng sở hữu được cặp đào săn chắc nhìn thấy thì chỉ muốn vổ vô một cái cho thiệt đã tay.

Vẫn chậm rãi, nhẹ nhàng cậu cởi bỏ từng cúc áo sơ mi kết thúc với cái quần lót cũng màu đen.

Ngực ông ta khá săn chắc, cái bụng thì có múi nhưng lúc ẩn lúc hiện, con cu thì cũng bình thường như mọi người đàn ông khác không to cũng không nhỏ vừa đủ dùng.

Thế là cậu lại nhẹ nhàng chụp mấy tấm lại, mặt, ngực, cu, tất cả phải chụp thật rõ.

Cậu lại nhẹ nhàng mặc đồ lại cho ổng.

Nhưng bỗng nhiên cậu nghe được tiếng xột xạc.

Dường như cậu chết điếng đi khi thầy Tú tỉnh dậy, khuôn mặt sợ hãi hiện rõ trong cậu.

Nhưng mai mắn thay thầy Tú không chú ý đến cậu và ông thầy Hiệp đang trần truồng, ổng xiêu vẹo đi ra ngoài, hai tay lần mò để cởi cọng dây nịch, chắc là ổng đi đái.

Ngay khi bóng thầy Tú khuất sau cửa cậu nhanh chóng mặc đồ lại đàng hoàng cho thầy Hiệp, rồi nhanh chóng núp đi.

Khoảng vài phút sau thì thầy Tú vào phòng, ổng vẫn đi xiêu vẹo leo lên cái bàn ngay gần đó xong nằm ngủ ngon ơ luôn.

-Thanh: Ông bà vẫn còn độ được mình may thật!( nghĩ thầm)

Thanh vẫn ngồi ở góc một lúc thì mới dám hành động tiếp.

Sau một lúc, căn phòng lại chìm vào trong im lặng chỉ còn tiếng ngáy ngủ của mấy ông thầy.

Thanh nhẹ nhàng bước người thầy tiếp theo.

Thầy Điền nằm trên 2 cái bàn học kê sát nhau.

Về tình tính thì ông thầy này khó gần nhưng giảng bài lại vô cùng dễ hiểu, học sinh nào vừa ý ổng là sẽ được ổng cưng như trứng trong đó có cậu.

Mà đặc biệt về ổng là mái tóc nhìn bề ngoài già như vậy nhưng mái tóc lại đen mượt khó tin, thế nên tuổi thì già mà mặt thì trẻ hơn tuổi rất nhiều.

Chiếc áo sơ mi nhanh chóng được cởi ra.

Cặp ngực của thầy Điền lập tức nhô ra như hai ngọn đồi nhỏ.

- Thanh: Khiếp, quả ngực này bóp chắc cũng đã lắm(nghĩ thầm)

Tiếp theo, là phần dưới, một quần tây đen, một quần đùi nâu, cuối cùng là quần lót đen.

- Thanh: Eo ôi!

Mặc gì mà lắm thế( nói nhỏ)

Cậu nói nhỏ khi quan sát con cu bé xinh ở dưới.

Thầy Điền vốn nhỉ con chỉ tầm 1m5 mấy.

Không ngờ con cu của ổng của nhỏ y chang ổng.

Thanh lại tiếp tục chụp vài tấm sau đó mặc quần áo lại đàng hoàng cho ổng.

Vậy là đã xong ba ông, tiếp theo là người nằm xa nhất, thầy Luận.

Thầy Luận thì cũng cao tầm 1m6 mấy, cao mà ốm.

Thầy Luận thì không có gì đặc biệt, về tính cách thì ông thầy này dễ gần, khi dạy học cũng nhẹ nhàng, dễ hiểu nhưng đó là khi ổng chưa tức ổng mà tức rồi thì khỏi bàn luôn.

Như ba lần trước cậu nhẹ nhàng cởi áo sơ mi ra, cặp ngực thầy Luận ngay tập tức nhô ra.

- Thanh: Nhìn nó cứ như ngực mấy con bánh bèo hơi lép ý( nói nhỏ)

Sau đó tay cậu lại chuyển đến phần dưới.

Cẩn thận cởi dây nịch, kéo phẹc mơ tuya, tách hai mép quần tây sang hai bên.

Cuối cùng là kéo chiếc quần lót đen xuống.

Con cu của ổng thì cũng bình thường như mọi người.

Không quá to cũng không quá nhỏ.

Thanh nhanh chóng chụp ảnh lại.

Sau đó nhanh chóng mặc đồ lại đàng hoàng cho ổng.

Cậu tiến đến người cuối cùng, đang nằm trên bàn gáy o o.

Cậu định sẽ tha cho ổng lần này vì sợ ổng lại tỉnh dậy đi đái nữa là chết cậu mất.

Nhưng thôi nghĩ lại thì ổng cũng dạy cậu gần 2 năm, cậu cũng muốn xem cu ổng như thế nào.

Thế là cậu nhẹ nhàng cởi áo sơ mi, cởi dây nịch, kéo quần lót xuống.

Thầy Tú thì nhỏ con không được cao nhưng nhìn dễ thương.

Tính tình của ổng thì dễ chịu nhất trong hội.

Nhưng có cái tật xấu là khi dạy, học sinh mà nói chuyện là ổng sẽ xách cây thước 1m của ổng ra đập bàn đùng đùng.

- Thanh: Eo ôi!

Dễ thương thế(nói nhỏ)

Thanh nói nhỏ khi nhìn con cu của thầy Tú.

Mập mạp dễ thương cực.

Cậu móc điện thoại ra chụp lại vài tấm.

Chụp xong thì cậu nhẹ nhàng mặc đồ lại cho ổng.

Không thôi ổng lại giật mình bật dậy là xong cậu luôn.

Cuối cùng thì kế hoạch ngàn năm có một của cậu đã xong bước đầu.

Cũng may là nó êm xuôi.

Bây giờ, vấn đề là thời gian và cộng thêm sơ hở của mấy ổng nữa là cậu đã có thể thịt được 5 ông thầy.

Nở nụ cười tươi rói.

Cậu bước ra khỏi phòng, khép cửa phòng lại.

- Thanh: Chúc các thầy ngủ ngon!( nói nhỏ)

Hành lang hôm nay mát mẻ và thoải mái đến lạ thường.

" Chỉ cần bạn vui vẻ thì lựa chọn nào cũng đúng cả"

- Mỗi ngày 1 trang sách -
 
Các Người Thầy
Phần1


Cũng đã hơn 2 tuần trôi qua kể từ cái đêm may mắn ấy.

2 từ "cơ hội" vẫn chưa xuất hiện bao giờ.

Hôm nay lại là tiết toán nhàm chán vốn cậu chả hiểu mà nay lại càng thêm chán.

Vậy mà ở trên bục giảng thầy Điền vẫn cứ thao thao bất tuyệt về bài giảng.

Nhưng Thanh ở dưới cứ lớ nga lớ ngớ, nhìn kĩ thì dáng thầy Điền không đến nổi nào, nhỏ con dễ thương.

Tóc không hói nên làm mặt trẻ hơn tuổi rất nhiều, nhưng mà giọng nhẹ nhàng hơn thì tốt biết mấy.

Thầy Điền: Được rồi, bài hôm nay hết rồi mấy em có thể về.

Mà tiết tới tôi sẽ kiểm tra phần này mấy em lo mà về nhà học cho kĩ tôi lấy điểm!

Học sinh: Hả!

Sao sớm vậy thầy?

Học sinh: Bài hôm nay thầy giảng bọn em chưa hiểu gì cả!

Học sinh: Khoan hẳn kiểm thầy ơi!

Em còn chưa hiểu!

Thanh: Tụi này đúng là um xùm. (Nghĩ thầm)

Thầy Điền: Thôi được rồi tối nay thầy rảnh ai chưa hiểu thì đến nhà thầy.

Thầy sẽ giảng lại cho.

Mấy đứa siêng thì vui mừng hớn hở ra mặt.

Còn mấy đứa ngu ngu thì vẫn tỏ ra ngu như thường.

Chỉ có cậu là cười hớn hở.

Thanh: Đây rồi, cơ hội của mình đây rồi.

Cuối cùng nó cũng đến.

Con mồi đầu tiên nó đã xuất hiện.

Mình sẽ không để ổng thoát được đâu.( Nghĩ thầm)

Con đường vào nhà thầy Điền đúng thật là khúc khuỷu.

Phải mất 20p cả nhóm mới tới được nhà của thầy Điền.

Đúng 6h30 tối, đỉnh thiệt.

Căn nhà của ổng không quá to đủ để một nhà 3 người ở.

Mà ổng 1 thân một mình ở chi nhà to chỉ cực dọn dẹp nhiều.

Vợ thầy thì mất sớm còn thằng con trai thì đi du học trời tây gì đó bên kia bỏ ông già của mình lại một mình nơi đây.

Nhóm của Thanh cũng hơn 20 đứa, hò reo, í ới kêu thầy mở cửa.

Làm cho cả xóm ồn ào, cũng may thầy ra sớm mở cửa chứ nếu không công an lại vào cồng đầu từng đứa thì mệt.

Vẫn là áo sơ mi, quần tây đen, vẫn hình ảnh người thầy nghiêm túc khi đứng lớp.

Buổi học hôm ấy dễ hiểu hơn mọi hôm ở lớp, đứa biết thì chỉ đứa chưa biết, còn thầy thì giảng lại những cái trọng tâm thật dễ hiểu cho cả nhóm.

Thế nên tình cảm thầy trò càng khắn khít hơn.

Có cả nhóm làm cho cái nhà có không khí vui hơn, chắc vì thế nên ổng cười nhiều hơn trên lớp rất nhiều.

Chớp mắt vài cái mà đồng hồ đã điểm 8h30.

Thời gian đúng là trôi nhanh như chó chạy ngoài đồng.

Cả nhóm nhốn nháo vì muốn học thêm xíu nữa mà không về thì phụ huynh sẽ la mất vì trời tối rồi.

Đành để cho buổi khác vậy tụi học sinh rủ nhau tạm biệt thầy Điền rồi dắc xe ra về.

Tụi này đi rồi về nhanh như cơn lốc.

Đi tới đâu là um xùm tới đó.

Riêng cậu thì khác, Thanh nấp vào bụi cây gần đó.

Đương nhiên cậu vẫn dắt xe ra nhưng Thanh lấy cớ mua đồ ăn nên tạt ngang qua hướng khác rồi núp vào bụi cây ven đường gần đó.

Độ chừng 3p thì tụi nó đã biến mất khỏi mấy khúc cua của con hẻm.

Thầy Điền vẫn đứng yên đó, đợi cho đến cái bóng cuối cùng biến mất thì ổng mới vào nhà.

Lạch cạch, sau khi khóa cổng xong ổng mới chịu vào nhà hẳn.

Thanh: éc o éc, ổng khóa cửa rồi sau vào nhà ổng được, với lại xe đạp để ở đâu đây.

Một tình huống không có trong kế hoạch của cậu.

Nhưng cơ hội không có nhiều lần nên cậu dứt khoát dấu đại chiếc xe đạp vào bụi lùm rồi đưa khoát leo rài vào nhà thầy Điền, cũng mai hàng rào ổng không có cái gì nhọn quá không thôi đâm vào đít chẳng may.

Lỡ xe mất thì thôi mua chiếc mới.

Căn nhà bổng chốc trở nên yên tĩnh chỉ còn nghe tiếng ếch nhái kêu.

Thanh tiến vào nhà trong thì nghe thấy tiếng nước chảy róc rách phát ra từ tắm.

Thầy Điền đang tắm.

Cậu quyết định ngồi một góc gần nhà tắm, chờ đợi.

Trong lúc đợi cậu không quên hệ thống lại kế hoạch trong đầu.

Khoảng 20p sau thì nước ngừng chảy, sau đó là tiếng mở cửa, từ trong nhà tắm thầy Điền bước ra với cái áo thun trắng và cái quần đùi xanh, quá mát mẻ, sạch sẽ để mần thịt.

Ổng giật mình khi nhìn thấy Thanh đang ngồi gần nhà tắm.

Thầy Điền: Ơ em vẫn chưa về à...để quên gì sao...mà thầy đã khóa cửa rồi sao em vào được?

Thanh: Em leo rào vô ạ, mà em có thứ này muốn cho thầy coi.

Không muốn dây dưa thêm nữa, Thanh vào thẳng vấn đề.

Cậu đưa điện thoại ra, mở một vài bức hình cho thầy Điền xem.

Tò mò xem là gì ổng nheo nheo mắt nhìn vào điện thoại của Thanh.

Ổng giật điếng người, mặt mài có vẻ hoảng hốt.

Tay ổng run lên miệng thì nói lắp bắp.

Thầy Điền: Em...em...mấy tấm này...làm sao...làm sao...em có nó được...thầy...thầy...

Thanh: Mấy tấm này em chụp hồi cấm trại lúc đó thầy xỉn quắc cần câu rồi nên không nhớ là phải.

Thầy Điền: Thầy...thầy sẽ báo với ban giám hiệu em sẽ bị đuổi học đấy..xóa mấy tấm ảnh đó ngay!

Thanh: Thế à, tốc độ để thầy báo với ban giám hiệu bằng tốc độ của em nhắn phím đăng lên không ạ?

Thầy Điền: Đừng đăng!

Thầy xin em đừng đăng nó lên.

Em muốn làm gì thầy sẽ làm cho em hết.

Em mà đăng nó lên thì thầy sẽ không biết sống sau mất.

Thanh: à thì, chuyện em muốn làm là...

Đúng thật, suy nghĩ thì dễ mà làm thì khó quá.

Thanh nuốt nước miếng sao đó nói một lèo.

Thanh: Con muốn được quan hệ đồng tính với thầy, là làm chuyện đó ấy thầy.

Nếu thầy không muốn thì thôi mà mấy tấm ảnh này được đăng lên mạng thì chỉ tội cho thầy thôi ạ.

Thầy Điền: Đừng!đừng đăng mà em mà đăng lên là chết thầy mất.

Thanh: Vậy là thầy đồng ý?

Thầy Điền: Thầy...thầy không đồng tính mà giáo viên và học trò làm chuyện đó với nhau người ta mà biết...

Thanh: Được rồi!

Em không ép thầy.

Em về đây chào thầy.

Thầy Điền: Còn mấy tấm hình đó thì sao...

Thanh: Thầy cứ yên tâm em sẽ không đăng lên mạng đâu mà em sẽ gửi cho mấy đứa trong lớp xem thôi sợ tới lúc đó thầy sẽ không thể nào thò được mặt ngoài ấy ạ.

Thầy Điền: Đừng mà!

Em làm vậy chết thầy mất!

Thầy Điền: Con xóa nó dùm thầy đi Thanh thầy xin con mà Thanh!

Thầy Điền xuống nước năn nỉ.

Thanh: Dạ không được ạ, đâu dễ như vậy đâu thầy.

Thầy Điền: Vậy thì thầy ấy ấy với con...con sẽ xóa mấy tấm ảnh đó đúng chứ?

Thanh: Con không xóa mà chỉ không tung lên mạng hay gửi cho ai đâu.

Thầy Điền: Nhưng nếu lỡ con thất hứa thì sao hả?

Thanh: Thầy cứ yên tâm em luôn giữ lời hứa từ trước tới giờ mà.

Thầy Điền: Nhưng nếu con...thì thầy sẽ báo công an đấy.

Thanh: Con nói thiệt, mà thầy suy nghĩ đi 5 giây thôi, con hết kiên nhẫn rùi.

Thầy Điền: Được được thầy đồng ý mà nhưng thầy không muốn đi quá trớn nghe nói bệnh....

Thanh: Thưa thầy con về.

Thầy Điền: Được...được rồi con muốn làm gì thầy thì làm đi!

Đừng có về mà!

Cuối cùng với nỗi lo sợ nên thầy Điền cũng phải chấp nhận trước đòn tấn công cực mạnh của Thanh.

Còn đối cậu thì vui như mở cờ trong bụng.

Thế là bước đầu tiên và khó nhất đã xong bây giờ chỉ còn thưởng thức mà thôi.

Thanh đứng nhìn thầy Điền một lúc làm cho ổng bối rối

Thầy Điền: Vậy giờ thầy làm gì đây Thanh?

Thanh: Giờ thì thầy cởi hết đồ ra là được

Thầy Điền: Phải cởi hết thật sao...

Thanh: Đương nhiên rồi, chứ bây giờ thầy muốn con chịch thầy khi còn quần áo sau.

Ổng ngập ngừng một lúc thì cũng cởi hết đồ ra.

Cái áo thun, quần đùi, quần lót cứ lần lượt được cởi ra, chỉ còn để lại tấm thân trần truồng.

Một tay thì che của quý, một tay thì che ngang ngực, người thì cứ khom khom xuống, mắt cứ dán chặt vào nền nhà.

Thầy Điền không cao lắm, người cũng không quá mấp mạp, ở tuổi của thầy như vậy là cân đối rồi.

Nhìn cách ổng đứng e thẹn như con gái mới lớn làm cho Thanh như muốn bắt cóc về nhà thôi.

Cậu tiến lại gần hơn, vuốt nhẹ mái tóc của thầy.

Rồi nhanh chóng luồn tay qua eo thầy, kéo ổng lại gần mình.

Thanh: Em cá đây là lần đầu tiên thầy hôn như thế này.

Cậu nhanh chóng dán đôi môi trẻ trung của mình lên đôi môi đã chai sạn năm tháng của thầy Điền.

Không phải chỉ là một nụ hôn bình thường, Thanh luồn chiếc lưỡi của mình vào miệng của thầy.

Lúc đầu thì mặt ổng còn hoảng hốt mắt thì cứ nheo nheo không mở ra hết, nhưng sau một lúc chắc do hết hơi với lần đầu hôn như thế nên mặt ổng đỏ chót nhìn dễ thương cực.

Những cơn rùng mình chạy dọc sống lưng thầy mỗi khi Thanh quét sâu vào khoang miệng của thầy.

Tay cậu nhẹ nhàng thả lỏng để xuống cặp mông chai sạn của thầy mà ngấu nghiến, bóp lấy bóp để.

Sau một lúc thì cậu cũng dừng hôn, môi cậu rời khỏi môi của thầy Điền, bây giờ Thanh mới quan sát kĩ được mặt của thầy.

Mặt thầy thì đỏ chót miệng thì thở hồng hộc.

Thanh: Thầy thích nó chứ, mà thầy không thích em hun thầy à làm gì thầy cứ che mấy chỗ hiểm ấy nhỉ?

Thầy Điền:í...không phải đâu...đây là lần đầu thầy được người khác hun như thế...

Thanh: thế tại sao em hun thầy, mà thầy hông động đậy gì hết vậy?

Thầy Điền: Tại...tại thầy ngại với xấu hổ...mà em đừng giận thầy, thầy sẽ cố mà..

Thanh: Thế một lúc nữa em đè thầy ra chịch thì sau hả?

Thầy Điền: Hả...nhưng đau lắm, con định đâm thầy thiệt hả?

Thanh: Đương nhiên, hay là thầy không muốn?

Thầy Điền: không...không phải, con làm gì thầy cũng được, nhưng thầy sợ đau lắm con làm nhẹ thôi nhe...

Thanh: Em biết rồi thầy cứ yên tâm.

Rồi Thanh đẩy nhẹ thầy Điền xuống ghế sofa bên cạnh.

Nhìn đôi mắt đói khát của Thanh mà ông thầy run bần bật, Thanh khom người vùi đầu xuống bộ ngực của thầy Điền.

Cậu hun từ cổ rồi xuống tới ngực, dừng lại một bên núm vú.

Cái cách cậu học sinh dùng răng nhai núm vú làm cho thầy Điền giật tê người.

Nó vừa nhột, vừa đau mà cũng sương sướng.

Rồi Thanh mở miệng hết cỡ để bú trọn cái vú đó, tay trái lại thì se se núm vú bên kia, lâu lâu lại nhào nhặn nó, còn tay phải thì đã lần mò xuống dưới háng thầy mà mân mê khúc thịt.

Lúc này thầy Điền chỉ biết rên ư ử để mặt Thanh xâu xé cơ thể của mình.

Một ít nước nhờn rỉ ra từ đầu khấc con cu của thầy Điền.

Đúng như cậu nghĩ cu thầy Điền có cương hết cỡ cũng chỉ to hơn cây xúc xích cỡ trung là cùng.

Còn chiều dài thì khoảng 8-9cm gì đó.

Không to lắm nhưng lại khá đáng yêu.

Nhìn cưng cưng thế nào ấy.

Cậu nắm cu thầy Điền trong tay, sục lia lịa, trong khi miệng thì cứ nút núm vú của thầy.

Nút đến chán chê cậu mới buông bỏ, bầu vú bên phải thì ngập ngụa nước miếng, còn bên trái thì đỏ chót đầy vết ngắt nhéo.

Đã hơn chục năm ông mới có cảm giác được như thế này.

Ông rên một cách quằn quại khi Thanh cứ sục lia lịa cu ổng, lâu lâu thì lại chà sát ngón cái lên đầu khấc làm cho ổng sướng tê tái.

Thanh: Có sướng không thầy..

Thầy Điền: sướng...không..ư...ư..không sướng...

Thanh: Vậy à thế em sẽ cho thầy biết thế nào là sướng nhé...

Thanh dừng tay lại không sục cu thầy nữa.

Cậu đứng dậy cởi toàn bộ đồ đang mặc trên người.

Cơ thể trẻ trung tràn đầy sức sống lõa lồ trước mặt thầy Điền.

Con cu chà bá chĩa thẳng lên trời của Thanh làm cho ổng phát khiếp.

Thầy Điền: Khiếp ăn gì mà nó to thế hả?...sẽ đau chết thầy mất...

Thanh: Sinh ra là nó như vậy rồi thầy.

Thanh: Mà thầy được ai bú cu chưa?

Thầy Điền: Đương nhiên là chưa rồi mà em định....

Cậu cuối đầu xuống hôn nhẹ lên đầu khấc của con cu thầy Điền.

Thanh: Đây là lần đầu của thầy nên em sẽ làm ví dụ sau này là đến lượt thầy bú cho em đấy.

Thầy Điền: Khoang đã chỗ đó...ư....

Thầy Điền còn chưa kịp nói hết câu thì cậu đã ngậm gọn nghẻ con cu của ổng vào miệng.

Mặn, nồng, và khá thơm là những gì cậu có thể nhận ra.

Lưỡi cậu vân vê ngay lỗ tiểu, lâu lâu lại ấn mạnh lưỡi vào làm cho ông Điền muốn nổ tung mấy lần.

Môi cậu siết chặt lấy thân cu mút lên xuống đều đặn, nhịp nhàng, từ đầu đến gốc rồi lại từ gốc đến đầu, lâu lâu lại mút mạnh một cái làm cho Thầy Điền sướng không tả nổi, miệng cứ rên ư ử, như chẳng còn chút lí trí nào

Thầy Điền: Sướng...a..thầy xin...lỗi...a

sướng...ư...

Lâu lâu, Thanh lại cắn nhẹ vào bìu dái làm cho ổng gồng cứng người, vừa thốn vừa tê.

Đâu thể chỉ như vậy tay cậu nhẹ nhàng chạm đến lỗ đít của thầy.

Cậu vút nhẹ hai bên mép rồi chậm rãi, ấn ấn một ngón tay vào trong lỗ.

Cảm giác có vật gì đó lạ chui tọt vào lỗ đít làm ông Điền thấy thốn.

Thầy Điền: Con làm gì...thế..

Hông của ổng cứ ngọ nguậy mà không chịu hợp tác với cậu.

Thấy vậy, cậu dừng việc bú cu của ổng lại.

Thanh: Ngoan nào, làm vậy chúc chịch thì thầy mới đỡ đau chứ không là tét đít thật đó!

Thầy Điền: Nhưng nó khó chịu lắm con à

Thanh: Khó chịu thì mới chịch được chứ.

Một ngón, hai ngón, rồi ba ngón, với độ nở như thế này thì con cu của cậu cũng ra vào dễ dàng hơn.

Thanh nới lỏng tay ra, rồi ra hiệu cho thầy ngồi lên người cậu.

Ổng ngoan ngoãn làm theo như một đứa trẻ, vì biết chuyện gì sắp xảy ra nên mặt ông Điền tỏ ra vô cùng lo lắng.

Ổng chỉ còn biết mở miệng ra khi Thanh kề môi tới, hôn ổng.

Hai tay Thanh bợ lấy đít thầy Điền, xoa bóp nhẹ nhàng cho ổng thư giãn và thả lỏng hết mức có thể.

Sau đó, dừng việc xoa bóp lại Thanh lại lôi ở đâu ra miếng Bcs, xé nó ra và đeo vào cu mình.

Thanh: Như vậy, sẽ không sợ bệnh nữa rồi thầy.

Quàng tay thầy lên cổ em nào.

Thanh nói ra câu nào ổng nghe lời răm rắp làm theo câu đấy.

Mông thầy Điền được tách ra nhẹ nhàng, giúp cái lỗ hậu mở rộng nhất có thể.

Thanh căn thật chuẩn rồi nhẹ nhàng đẩy cu vào.

Ngay khi mép lỗ đít chạm vào đầu khấc, một dòng điện điên loạn chạy dọc khắp cơ thể ông Điền.

Cái gì đến cũng đến, đời trai của ông coi như mất từ giây phút này.

Ổng càng bấu chặt hơn vào lưng Thanh khi con cu của cậu càng chui sâu vào bên trong, răng nghiến chặt, hơi thở đứt quãng, mặt thì đỏ như tôm luộc.

Thấy vậy cậu mới dừng lại một chút.

Thanh: Đừng nhìn sẽ đau hơn đấy thầy à.

Vừa nói cậu vừa hun thầy.

Nghe theo lời cậu thầy Điền cũng nhắm chặt mắt mà hôn cậu.

Thấy vậy Thanh cũng tiếp tục công việc của mình là chịch ổng.

Khít nịt, bó sát, ấm và ẩm là những gì cậu cảm nhận được lúc này.

Chịch lỗ đít đúng là sướng thật, mà đây còn là phá trinh của ông thầy của cậu nữa chớ.

Còn đối với ông Điền thì đau, xót, thốn, lỗ hậu ông như tét ra khi con cu của thằng học trò chui sâu vào trong.

Khi mông ông Điền chạm vào đùi của Thanh thì quá trình xâm nhập kết thúc, việc hôn cũng dừng lại tại đây, mà cũng may đây là lần đầu mà không vướng víu gì cả.

Ông Điền ngồi im đó,hai tay ôm chặt lấy cậu, hai chân thì kẹp chặt hông cậu, mặt gục xuống cổ cậu mà khóc thút thít.

Thanh: Nín đi, con thương thầy mà, đàn ông mà khóc gì yếu đuối lắm.

Thầy Điền: Nhưng...đau lắm...thầy không chịu nổi....

Thanh: Vậy em để đấy không làm gì cho thầy làm quen với nó một chút he

Thầy Điền: Thầy cảm ơn....con...mà thầy...hông...còn...là đàn ông...nữa rồi...

Thanh: Có ai cắt cu thầy đâu mà không còn là đàn ông, thầy cứ men lì lên không sao đâu.

Thầy Điền: Nhưng....mà bị bóc tem...hic...bị chịch....đau lắm...hic..

Thanh: Thôi được rồi em thương thầy.

Vừa nói cậu vừa hun vào môi ổng một cái.

Thanh: Vậy giờ thầy tự nhún hay để em đè thầy ra đẩy, thầy chọn đi.

Thầy Điền: Để thầy...để thầy...tự nhún...đau...

Nghe vậy cậu cũng nhẹ nhàng xoay người rồi nằm xuống cho thầy tự nhún.

Thầy Điền ngồi nhổm người, nhún lên nhún xuống khá chậm rãi.

Sự ra vào của con cu và sự cọ sát giữa thành hậu môn với dương vật làm tăng khoái cảm cho cả hai.

Sướng hơn với Thanh còn đau hơn với ông Điền.

Một ít nước mắt kéo dài từ khóe rồi lăn dài xuống má.

Hàm răng ông cắn chặt vào nhau, chịu đựng.

Thanh để tay lên bộ ngực nhô ra của thầy mà bóp lấy bóp để.

Thế này thì chậm quá, để cho ông Điền chơi thêm một lúc, Thanh lật người lại đè thầy Điền ngã ngửa ra ghế sofa.

Gác hai chân ông lên vai, vào thế sẵn sàng.

Thanh: Con xin lỗi thầy!

Thầy Điền: a...a..đừng đừng....mà...thầy...a...a...

Giọng ông điền chỉ còn những tiếng rên đau đớn.

Nó nhấp như một con thú điên cuồng mặc kệ ông thầy ở dưới rên la, gào khóc.

Lực ma sát cộng với tốc độ nhấp của nó làm cho lỗ đít ông Điền bỏng rát.

Đau đớn, mệt mỏi ông Điền đành bắt lực buông xuôi mặc cho thằng Thanh ở trên làm gì thì làm.

Thầy Điền: ư...ư...ư...

Càng gần tới đỉnh, Thanh cành nhấp nhanh hơn, cậu càng làm màu thì thầy Điền càng đau chứ không được cái gì cả.

Hai tay cậu lâu lâu ại vỗ nhẹ lên má ổng để chắn chắc rằng ổng chưa thăng thiên

Thanh rú lên một tiếng, cậu rút con cu ra khỏi lỗ đít thầy Điền, sục sục vài cái thì con cu bắn tinh xối xả lên bụng ông Điền.

Rồi cậu lại nằm vật ra với ổng, hai thầy trò nằm đó thở hổn hển.

Thanh: Thầy thấy như thế nào?

Em phục vụ có tốt không?

Thầy Điền: Không...may mắn là thầy còn sống...

Thanh: Chuyện như thế này sau này còn dài dài mà thầy nên thầy phải mau chong thích nghi mới được.

Vừa nói nó vừa cười đểu với ổng.

Thanh: Mà thầy cũng nên bắn ra đi chứ không lẻ để vậy quài à

Thầy Điền: Nhưng lâu lắm rồi thầy chưa ra, không biết nó còn ra được không nữa...

Thanh: Thầy còn ở truồng như vậy là em chụp mấy tấm nữa à

Thầy Điền đưa một tay xuống sục lia lịa con cu của mình, sau một hồi thì cũng ra thành công.

Ổng thở hổn hển

Thầy Điền: Con...con tha cho thầy chưa?

Thanh: Rồi thầy ngủ đi con đóng cửa dùm cho

Rồi do kiệt sức, cả hai người đều chìm vào giấc ngủ lúc nào không hay.
 
Các Người Thầy
Phần 2


1tuần nữa đã trôi qua kể từ ngày ông Điền bị cậu chịch.

Giờ đây ông Điền ở đâu là cậu sẽ ở đó phải nói là dính như sam.

Thầy Hiệp:CÁC CẬU CÓ NGHE TÔI NÓI KHÔNG HẢ!!

Thầy Hiệp:Bộ các cậu không có lỗ tai hả!?

Lên phòng tôi ngay lập tức!

Tiếng la của Thầy Hiệp làm cho cậu giật mình mấy giây.

Thanh:Nói nhỏ nhỏ không được à trời làm gì la dữ vậy.(suy nghĩ)

Vừa nghĩ trong bụng cậu vừa nhìn vào cái mông to tròn của ổng.

Thanh:Hung dữ mà đít bự quá nhờ(suy nghĩ)

Thanh:Không biết cái đít này bị chịch thì sẽ sướng tới cỡ nào đây nhỉ.( vừa suy nghĩ mà cậu vừa sướng rung người)

Thanh:Không được rồi, ông này sẽ là mục tiêu tiếp theo của mình...

Nhưng trước tiên phải tìm thời cơ mới được...

6h đêm trung thu

Hiện tại mấy ông thầy đang nhậu rất sung.

Cậu thì phải đứng chờ mẹ rước về.

Thanh: Chán thật, xe hư đúng lúc thiệt trời..

Tiếng chuông điện thoại vang lên từ trong túi cậu.

Thanh: Alo!

Mẹ..

Mẹ Thanh: Con đi bộ về đi Thanh mẹ đang về nhà ngoại có chuyện gấp rồi con!

Thanh: Cái gì hả mẹ!??

Thanh: Làm sao mà con đi bộ về tới nhà được mẹ

Mẹ Thanh: Thì con gọi bạn đưa về dùm đi con thôi nhe con.

Tít tít tít....

Thanh:Trời ơi là trời ngày gì vậy má!

Thế là đành vậy cậu ngồi trong trường chơi một lát rồi điện thằng Thắng đưa về cũng được..

7h30

Thầy Hiệp: Sao giờ này em còn chưa về hả Thanh?

Thanh: Dạ thầy...

Nay mẹ em đi công chuyện chưa về rước em được nên em phải ở đây í mà thầy.

Thầy Hiệp: Trời cũng tối rồi...À vậy thôi em cứ ở đây chờ mẹ có gì cứ ngồi ở bàn sao đỏ có đèn sáng hơn ngồi ngoài này...

Thanh: Dạ vâng thầy

(Nói rồi ổng cũng quay vô nhậu tiếp)

Thanh: (Suy nghĩ gì đó trong đầu)

Thanh: Alo!

Mày hả Thắng?

Thắng: Uk!

Chuyện gì nói đi mày

Thanh: Bây giờ mày chạy ra tiệm thuốc tây mua dùm tao 3 cái bcs đi có gì tao trả tiền với làm bài tập mấy bữa sau cho

Thắng: Bộ cua được em nào dậy hả?

Có gái mà không biết chia sẻ cho bạn gì cả

Thanh: Bây giờ mày có mua không!?

Thắng: Mua, mà mày ở đâu tao mua xong chạy ra đưa mày luôn.

Thanh: Cổng trường nè mày.

Lẹ nghe mậy

Thắng: Dạ con biết rồi ông.

Tit tit tít

Thanh: kèo này coi bộ thơm rồi...

7h50

Giáo viên trong trường cũng lần lượt về hết

Thanh🙁 Đi ra cổng trường)

Thắng: Coi bộ mơi mày chắc khỏi đi học quá ta ơi( đưa bọc đen cho Thanh)

Thanh: Mày khỏi lo cho tao.

Có gì sáng tao chuyển tiền qua còn bài tập thì cứ gửi file qua email đi tao làm.

Thắng: Cảm ơn cảm ơn, vậy tao về đây chúc chịch nhau vui vẻ!

Thanh: Chó Thắng!

8h10

Giáo viên cũng đã về hết chỉ còn xe của thầy Hiệp

Thầy Hiệp: Em chưa về nữa sao Thanh.

Mẹ em đâu mà sao không rước em?

Thanh: Mẹ em bảo mẹ đi tới mốt mới về bây h em không biết em sẽ ở đâu nữa thầy...

Thầy Hiệp: Em không có chìa khóa nhà hả?

Thanh: Dạ không thầy, tại em đâu nghĩ tới viễn cảnh này đâu.

Chắc tối nay em phải ngủ ở lại đây thầy ơi...

Thầy Hiệp: Cũng được nhưng mà mất đồ nhà trường sẽ phiền phức cho em thôi...

Thầy Hiệp: Em về nhà thầy ngủ một đêm đi.

Hôm nay vợ thầy cũng về bên nhà mẹ rồi thầy ở một mình cũng buồn nên có học trò sẽ vui hơn một chút

Thanh: Nhưng mà hơi kì thầy ạ...

Thầy Hiệp: Đàn ông với nhau không mà em sợ gì đâu không biết

Thanh: Vậy em cảm ơn thầy nhiều ạ!

Sao đó thì cậu lên xe của Thầy Hiệp mà về nhà của ổng.

Sau khi tới nhà...

Thầy Hiệp: Em cứ tự nhiên như ở nhà thầy đi tắm cho tỉnh một cái mới được...

Thầy Hiệp: Nước trong tủ lạnh ấy em có khát thì cứ lấy uống nha

Thanh: Dạ em cảm ơn!

Ổng vào nhà vs để tắm.

Cậu thì ở ngoài hệ thống lại kế hoạch để có thể chịch ổng suôn sẻ nhất.

8h45

Thầy Hiệp: Thầy khát khô cả cổ rồi...

Ổng mở tủ lạnh mà lấy nước uống ừng ực một hơi gần hết chai.

Thanh: Em thấy mặt thầy đỏ cả lên rồi thầy ơi

Thầy Hiệp: Chắc do thầy xỉn ấy mà, đô thầy yếu lắm em uống vài lon là gục à

Thanh: Ra là vậy...

Thầy Hiệp: Ra đằng trước bắt Tivi hai thầy trò mình ngồi xem chứ sao mà cứ ở nhà dưới thầy thấy không được gì cả

Thanh: Bây h thầy kêu em đi đâu là em đi đó thoi

Thầy Hiệp: Hahaha

...

9h10

2thầy trò đang xem tivi thì Thanh mới lên tiếng.

Thanh: Thầy ơi nhìn này...

Thầy Hiệp: Em...

Ổng hốt hoảng vẻ mặt cứng đơ ra mà không còn biết nói gì.

Thanh: Thầy thấy như thế nào?

Đẹp chứ?

Thầy Hiệp: Em xóa ngay ngay mọi thứ mau lên không thì thầy sẽ kỉ luật em đấy!

Thanh: Tốc độ thầy kỉ luật không biết có bằng tốc độ của em đăng ảnh lên mạng xã hội không nhỉ?

Thầy Hiệp: Việc này là do em sắp xếp đúng không hả!

Em xóa ngay đi!

Thanh: Em đã bảo là không mà, nếu đăng lên với tiêu đề " thầy giáo phô dâm rồi bị học sinh chụp lén" thì sẽ như thế nào ta?

Thầy Hiệp: Đừng đăng nếu em đăng thì thầy dám nhìn mặt ai nữa....!

Thầy Hiệp: Em muốn gì từ thầy...

Thanh: Đơn giản em muốn quan hệ với thầy

Thầy Hiệp: Quan hệ với thầy hả!

Cái này thì không được!

Thanh: không được thì thầy nên tạm biệt sự nghiệp của thầy đi nhá.

Em hỏi lại lần nữa em muốn quan hệ với thầy được không?

Thầy Hiệp: thầy...thầy...

Thanh: Em không muốn đợi, em rất thiếu kiên nhẫn!

Thầy Hiệp: Được.....nhưng mà em làm nhẹ với thầy được không?( Thầy Hiệp đành xuống nước)

Thanh: Cũng phải tùy vào tình huống nữa thầy ạ ( Đi đến đè ổng nằm xuống)

Cậu vén một bên áo thầy Hiệp lên mà bú ti ổng.

Tay còn lại thì điêu luyện mà kéo quần ngoài kể cả quần trong ổng xuống.

Ngay lập tức ổng lấy tay che con cu ổng lại.

Thanh: Lấy tay ra nào thầy em muốn được xem mà

Thầy Hiệp ổng cắn răng mà buông tay ra cho cậu nhìn, mặt mày đỏ chót hết cả lên.

Cậu nắm con cu của ổng mà sục nhẹ nhàng lên xuống đến khi có dấu hiệu bán cương thì dừng lại.

Thanh: thầy sục cặc em coi đi

Thầy Hiệp: cái gì...

Thanh: thầy phải nghe lời chứ!

Trong lòng tức giận nhưng không làm được gì cả ổng bị buộc phải sục cặc trước mặt thằng học trò của mình.

Bàn tay của ổng nhẹ nhàng kéo lên kéo xuống theo nhịp lâu lại nhanh hơn một tí, con cu bắt đầu cứng dần nước nhờn cứ ồ ạt chảy ra không ngừng nghĩ.

Tiếng thở dốc của ổng đan xen với tiếng lép nhép của việc sục cu làm cậu không thể rời mắt khỏi nó được.

Đầu óc bây h của cậu chỉ có một từ thôi "Đụ" cậu rất muốn đụ ổng rồi.

Cậu kéo tay ổng ra rồi lấy tay của mình mà sục cặc ổng.

Tay cứ kéo lên kéo xuống nghe tiếng phực phực của bao quy đầu mà khiến đầu cậu lâng lâng.

Mỗi lần như thế Thầy Hiệp ổng lại ngửa cổ lên mà rít một hơi.

Mồ hôi chảy ra ướt cả áo.

Thầy Hiệp: A....Thanh ơi..từ từ thầy không theo kịp được...hộc...( Thầy Hiệp rướn người rên lên)

Thấy nước nhờn từ lỗ đái chảy ra cậu lấy ngon tay tha đều lên đầu cặc, chạm đến vành cong trên đầu cặc của ổng mà ma sát.

Thầy Hiệp: ưm...sướng...không không em làm lại lần nữa đi Thanh lấy ngón tay rê rê...ấy em...

Thanh: Rê lên đâu vậy thầy...?!

Thầy Hiệp: Lên đầu cặc thầy í em...a...sướng quá...uiiii

Ổng rên lên đầy sung sướng.

Người thì gồng cứng cả lên.

Miệng cứ rên như lên cơn nứng sảng.

Thầy Hiệp: Uiiii....từ từ thôi Thanh...thầy không theo kịp được...a...a..a

Cậu cuối đầu ngậm đầu cặc ổng mà bú khiến ổng sướng run cả người.

Lưỡi cậu vân vê ngay lỗ tiêu lâu lâu lại ấn xuống, làm cho ổng muốn nổ tung mấy lần.

Cậu mút lên mút xuống đều đặn lâu lại mút mạnh một cái khiến ổng sướng điên mà gồng cứng cả người, miệng cứ rên ư ử.

Thầy Hiệp: Sướng....aaaa....ư ư....từ từ thôi em....sướng quá Thanh ơi....

Cậu đưa tay lên để nhào nặn cặp ngực của ổng.

Ngắc đầu ti làm ổng vừa sướng vừa đau.

Cỡ vài phút sau khi đã không nhịn được nữa Thầy Hiệp mới rên lên một tiếng.

Thầy Hiệp: Thầy ra...ra....aaaaa

Ổng bắn đống tinh dịch vào thẳng miệng của cậu.

Cậu không những không nhả ra mà còn nuốt xuống.

Nhả con cặc của ổng ra rồi cậu nhìn ổng.

Thầy Hiệp: Ha ha ha...... thầy xin lỗi ha...ha..ha( thở dốc)

Thanh: ( nuốt hết đống tinh dịch vào) thầy có sướng không...

Thầy Hiệp: Sướng...lần đầu tiên thầy sướng đến như vậy...em nuốt hết đống tinh trùng đó hả?!

Thanh: Vâng( liếm mép)

Thầy Hiệp: Dơ lắm đấy em

Thanh: Dơ đâu mà dơ mọi thứ trên người thầy đều sạch và ngon cả

Thầy Hiệp: Em...

Thanh: Bây giờ đến lượt em sướng rồi nè thầy ( kéo phẹt mơ tuya ra)

Vừa móc con cặc ra cậu vừa hôn Thầy Hiệp.

Luồn chiếc lưỡi của mình vào miệng của thầy Hiệp.

Lúc đầu thì mặt của ổng có vẻ hốt hoảng nhưng được một lúc chắc do hết hơi nên mặt đỏ chót hết cả lên.

Lưỡi của ổng cũng bắt đầu theo nhịp mà luồn lách theo lưỡi của cậu.Tay cậu đương nhiên là không thể để yên được cậu luồn tay xuống mà bóp vào cặp mông căng tròn ấy.

Từng lần bóp mà khiến cả người Thầy Hiệp run cả lên.

Sau một lúc thì cậu cũng dừng hôn, môi cậu rời khỏi môi thầy Hiệp.

Bây giờ cậu mới quan sát kĩ được cả khuôn mặt của ổng.

Mặt thì đỏ chót cặp mắt thì có thể thấy là đang hiện lên vẻ nứng cặc.

Thanh: Nhìn này, con cu của thầy vẫn chưa hết nứng nhỉ...

Thầy Hiệp: Thầy..( vừa nói mà ổng vừa đỏ hết cả mặt lên)

Thanh: Em đang nứng cặc rồi này thầy có thể nào sục cặc cho em được không?

Nhìn thấy con cặc của cậu mà ổng run cả tay.

Tay run vậy mà vẫn nắm vào con cu ấy mà sục theo ý cậu.

Thanh: Đúng rồi...nhanh lên đi thầy...a..a

Thanh: Nắm cả con cu của thầy mà sục nữa

Ổng nghe lời cậu răm rắp không sót từ nào.

Chụm 2 con cặc lại với nhau mà sục.

Cặc cậu nóng hơn cả cặc ổng.

Ổng buôn cặc ổng ra rồi khám phá cặc của cậu.

Vậy mà cậu vẫn để yên cho ổng nghịch cu mình.

Từng cộng gân hiện lên rõ nét trên thân cặc của cậu khiến ổng nhìn mà say mê.

Đầu khấc thì đỏ hồng không thâm.

Thanh: Cặc đẹp không thầy?

Thầy Hiệp: Đẹp...đẹp hơn cặc của thầy...

Thanh: Thế thầy có muốn nó đụ thầy không.

Thầy Hiệp: Đâm vô sẽ đau lắm...nên...

Không nói lời nào cậu đứng dậy mà cởi quần áo ra bây giờ thầy Hiệp mới có thể chiêm ngưỡng được toàn bộ cơ thể đó.

Thân hình thì múi nào ra múi đó con cu thì ngỏng lên trời nhìn vào gái nào mà không rụng trứng thì ổng thua liền.

Sau đó cậu với tay lấy bọc đen trên bàn.

Lấy ra chai bôi trơn và mấy cái bao cao su ra.

Sau đó cậu quỳ trước mặt ổng gác chân ổng lên đùi rồi chế bôi trơn lên tay và đùm cặc của ổng.

Thầy Hiệp: ư...lạnh

Rồi cậu cuối người xuống hôn ổng ngẫu nghiến, một tay thì sục cu ổng, một tay thì nhẹ nhàng chạm đến lỗ đít ổng.

Do có chất bôi trơn nên cậu rất dễ tiến vào trong.

Cảm giác có vật gì lạ chui tọt trong lỗ đít khiến thầy Hiệp thấy thốn.

Thầy Hiệp: ư...ư...

Bị cậu hôn nên chỉ phát ra những tiếng ư ư trong họng.

Cậu cứ được đà nên nong 1 ngón 2 ngón rồi 3 chắc cũng đã vừa con cu của cậu nên cậu dừng lại.

Dừng hôn thầy Hiệp lại.

Ngay lập tức ổng thở như chưa từng được thở.

Còn cậu thì đeo bao cao su vào.

Thanh: Thầy chuẩn bị sẵn sàng chưa

Thầy Hiệp: Ừm...

Thanh: Đau thì kêu lên nhé thầy

Cậu đúc từ từ vào lỗ đít ổng cơn thốn và đau khiến ổng khó chịu ra mặt cũng may là có chai bôi trơn nên cũng không quá làm ổng đau , khi vừa vào lút cán thì cậu dừng lại cho ổng làm quen.

Thanh: Em tưởng sẽ không lút cán ngay lần đầu được chứ

Thầy Hiệp: Thầy đau...đau....không sướng...

Thanh: Rồi rồi em thương em thương thầy lát nữa sẽ không đau nữa

Cậu lại hôn vừa sục cặc cho ổng để giảm đau một phần cho ổng.

Sau một lát ổng cũng quen với việc con cu trong đít.

Cậu bắt đầu động

Thầy Hiệp: Từ từ thôi Thanh...nhẹ..lại...a..

Bỗng ổng giật mình

Thầy Hiệp: Cái gì vậy em đâm trúng gì vậy?!

Thanh: Em nghĩ sẽ khó tìm lắm ai ngờ nó ở đây...

Thầy Hiệp: Em nói đâm trúng gì cơ?!

Thanh: Điểm G

Cậu ngay lập tức đâm liên tục vào điểm này

Thầy Hiệp: Khoan đã...a..a..lạ quá...từ...từ

Sau một hồi đâm miệt mài cậu cũng sắp tới giới hạn.

Ổng cảm thấy khó chịu vừa sướng mà lại vừa đau ông đưa tay sục cặc mình lia lịa.

Cậu hú lên một tiếng rồi đâm lút cán bắn thật mạnh vào trong cùng lúc ổng cũng bắn ra.

Mệt quá cậu gục đầu lên vai ổng.

Thanh: Thầy thấy sao

Thầy Hiệp: Tạm ổn chứ không sướng gì cả

Thanh: Em mà bú cu thì thầy lại rên ư ử lên chứ ở đó mà không sướng,

Thầy Hiệp: Mà em học đâu ra trò sục cu với bú cu sướng vậy hả?

Thanh: Kinh nghiệm chiến trường đó thầy

Thầy Hiệp: Vậy em tha cho thầy chưa Thanh?

Thanh: Làm sao mà tha cho thầy được em còn sung sức lắm đấy!

Cái mông này mà không bị chịch thì bỏ phí của trời lắm!

Nói rồi cậu hun vào môi ổng một cái, không quên bóp vài cái rồi rút con cu ra khỏi đít ổng rồi buộc cái bao cao su đầy tinh trùng lại rồi lại đeo cái khác vào.

Thanh: Nhìn này nó còn ngốc đầu dậy nữa mà thầy

Thầy Hiệp: Chết thầy mất Thanh ơi!!

Thanh: Không chết được đâu nảy h làm ở ngoài mỏi lưng quá vào phòng thầy rồi em cho thầy đi Hồng Kông nha

Thầy Hiệp: Hồng Kông hay là địa ngục đây

Thanh: thầy yên tâm em sẽ bú cu cho thầy lên tới đỉnh luôn

Thế là 2 thầy trò vào phòng làm thêm 1 2 hiệp nữa thì mệt quá ngủ lúc nào không hay

Sáng hôm sau

Thầy Hiệp: Đã bảo là hôm qua đừng làm nữa mà em cứ đòi quài bây giờ thầy đau cái eo quá

Thanh: Được rồi sau này em sẽ không làm nhiều như thế nữa đừng giận em

Vừa nói cậu vừa lấy tay bóp đít ổng

Thầy Hiệp: Đây là trường học không phải ở nhà đừng làm vậy thầy cô hay học sinh nhìn được thì sao hả

Thanh: Dạ em biết rồi!

Từ lúc này trở về sau cậu lại có thêm một thành viên trong dàn harem thầy giáo của mình.
 
Back
Top Bottom