Cũng đã hơn 2 tuần trôi qua kể từ cái đêm may mắn ấy.
2 từ "cơ hội" vẫn chưa xuất hiện bao giờ.
Hôm nay lại là tiết toán nhàm chán vốn cậu chả hiểu mà nay lại càng thêm chán.
Vậy mà ở trên bục giảng thầy Điền vẫn cứ thao thao bất tuyệt về bài giảng.
Nhưng Thanh ở dưới cứ lớ nga lớ ngớ, nhìn kĩ thì dáng thầy Điền không đến nổi nào, nhỏ con dễ thương.
Tóc không hói nên làm mặt trẻ hơn tuổi rất nhiều, nhưng mà giọng nhẹ nhàng hơn thì tốt biết mấy.
Thầy Điền: Được rồi, bài hôm nay hết rồi mấy em có thể về.
Mà tiết tới tôi sẽ kiểm tra phần này mấy em lo mà về nhà học cho kĩ tôi lấy điểm!
Học sinh: Hả!
Sao sớm vậy thầy?
Học sinh: Bài hôm nay thầy giảng bọn em chưa hiểu gì cả!
Học sinh: Khoan hẳn kiểm thầy ơi!
Em còn chưa hiểu!
Thanh: Tụi này đúng là um xùm. (Nghĩ thầm)
Thầy Điền: Thôi được rồi tối nay thầy rảnh ai chưa hiểu thì đến nhà thầy.
Thầy sẽ giảng lại cho.
Mấy đứa siêng thì vui mừng hớn hở ra mặt.
Còn mấy đứa ngu ngu thì vẫn tỏ ra ngu như thường.
Chỉ có cậu là cười hớn hở.
Thanh: Đây rồi, cơ hội của mình đây rồi.
Cuối cùng nó cũng đến.
Con mồi đầu tiên nó đã xuất hiện.
Mình sẽ không để ổng thoát được đâu.( Nghĩ thầm)
Con đường vào nhà thầy Điền đúng thật là khúc khuỷu.
Phải mất 20p cả nhóm mới tới được nhà của thầy Điền.
Đúng 6h30 tối, đỉnh thiệt.
Căn nhà của ổng không quá to đủ để một nhà 3 người ở.
Mà ổng 1 thân một mình ở chi nhà to chỉ cực dọn dẹp nhiều.
Vợ thầy thì mất sớm còn thằng con trai thì đi du học trời tây gì đó bên kia bỏ ông già của mình lại một mình nơi đây.
Nhóm của Thanh cũng hơn 20 đứa, hò reo, í ới kêu thầy mở cửa.
Làm cho cả xóm ồn ào, cũng may thầy ra sớm mở cửa chứ nếu không công an lại vào cồng đầu từng đứa thì mệt.
Vẫn là áo sơ mi, quần tây đen, vẫn hình ảnh người thầy nghiêm túc khi đứng lớp.
Buổi học hôm ấy dễ hiểu hơn mọi hôm ở lớp, đứa biết thì chỉ đứa chưa biết, còn thầy thì giảng lại những cái trọng tâm thật dễ hiểu cho cả nhóm.
Thế nên tình cảm thầy trò càng khắn khít hơn.
Có cả nhóm làm cho cái nhà có không khí vui hơn, chắc vì thế nên ổng cười nhiều hơn trên lớp rất nhiều.
Chớp mắt vài cái mà đồng hồ đã điểm 8h30.
Thời gian đúng là trôi nhanh như chó chạy ngoài đồng.
Cả nhóm nhốn nháo vì muốn học thêm xíu nữa mà không về thì phụ huynh sẽ la mất vì trời tối rồi.
Đành để cho buổi khác vậy tụi học sinh rủ nhau tạm biệt thầy Điền rồi dắc xe ra về.
Tụi này đi rồi về nhanh như cơn lốc.
Đi tới đâu là um xùm tới đó.
Riêng cậu thì khác, Thanh nấp vào bụi cây gần đó.
Đương nhiên cậu vẫn dắt xe ra nhưng Thanh lấy cớ mua đồ ăn nên tạt ngang qua hướng khác rồi núp vào bụi cây ven đường gần đó.
Độ chừng 3p thì tụi nó đã biến mất khỏi mấy khúc cua của con hẻm.
Thầy Điền vẫn đứng yên đó, đợi cho đến cái bóng cuối cùng biến mất thì ổng mới vào nhà.
Lạch cạch, sau khi khóa cổng xong ổng mới chịu vào nhà hẳn.
Thanh: éc o éc, ổng khóa cửa rồi sau vào nhà ổng được, với lại xe đạp để ở đâu đây.
Một tình huống không có trong kế hoạch của cậu.
Nhưng cơ hội không có nhiều lần nên cậu dứt khoát dấu đại chiếc xe đạp vào bụi lùm rồi đưa khoát leo rài vào nhà thầy Điền, cũng mai hàng rào ổng không có cái gì nhọn quá không thôi đâm vào đít chẳng may.
Lỡ xe mất thì thôi mua chiếc mới.
Căn nhà bổng chốc trở nên yên tĩnh chỉ còn nghe tiếng ếch nhái kêu.
Thanh tiến vào nhà trong thì nghe thấy tiếng nước chảy róc rách phát ra từ tắm.
Thầy Điền đang tắm.
Cậu quyết định ngồi một góc gần nhà tắm, chờ đợi.
Trong lúc đợi cậu không quên hệ thống lại kế hoạch trong đầu.
Khoảng 20p sau thì nước ngừng chảy, sau đó là tiếng mở cửa, từ trong nhà tắm thầy Điền bước ra với cái áo thun trắng và cái quần đùi xanh, quá mát mẻ, sạch sẽ để mần thịt.
Ổng giật mình khi nhìn thấy Thanh đang ngồi gần nhà tắm.
Thầy Điền: Ơ em vẫn chưa về à...để quên gì sao...mà thầy đã khóa cửa rồi sao em vào được?
Thanh: Em leo rào vô ạ, mà em có thứ này muốn cho thầy coi.
Không muốn dây dưa thêm nữa, Thanh vào thẳng vấn đề.
Cậu đưa điện thoại ra, mở một vài bức hình cho thầy Điền xem.
Tò mò xem là gì ổng nheo nheo mắt nhìn vào điện thoại của Thanh.
Ổng giật điếng người, mặt mài có vẻ hoảng hốt.
Tay ổng run lên miệng thì nói lắp bắp.
Thầy Điền: Em...em...mấy tấm này...làm sao...làm sao...em có nó được...thầy...thầy...
Thanh: Mấy tấm này em chụp hồi cấm trại lúc đó thầy xỉn quắc cần câu rồi nên không nhớ là phải.
Thầy Điền: Thầy...thầy sẽ báo với ban giám hiệu em sẽ bị đuổi học đấy..xóa mấy tấm ảnh đó ngay!
Thanh: Thế à, tốc độ để thầy báo với ban giám hiệu bằng tốc độ của em nhắn phím đăng lên không ạ?
Thầy Điền: Đừng đăng!
Thầy xin em đừng đăng nó lên.
Em muốn làm gì thầy sẽ làm cho em hết.
Em mà đăng nó lên thì thầy sẽ không biết sống sau mất.
Thanh: à thì, chuyện em muốn làm là...
Đúng thật, suy nghĩ thì dễ mà làm thì khó quá.
Thanh nuốt nước miếng sao đó nói một lèo.
Thanh: Con muốn được quan hệ đồng tính với thầy, là làm chuyện đó ấy thầy.
Nếu thầy không muốn thì thôi mà mấy tấm ảnh này được đăng lên mạng thì chỉ tội cho thầy thôi ạ.
Thầy Điền: Đừng!đừng đăng mà em mà đăng lên là chết thầy mất.
Thanh: Vậy là thầy đồng ý?
Thầy Điền: Thầy...thầy không đồng tính mà giáo viên và học trò làm chuyện đó với nhau người ta mà biết...
Thanh: Được rồi!
Em không ép thầy.
Em về đây chào thầy.
Thầy Điền: Còn mấy tấm hình đó thì sao...
Thanh: Thầy cứ yên tâm em sẽ không đăng lên mạng đâu mà em sẽ gửi cho mấy đứa trong lớp xem thôi sợ tới lúc đó thầy sẽ không thể nào thò được mặt ngoài ấy ạ.
Thầy Điền: Đừng mà!
Em làm vậy chết thầy mất!
Thầy Điền: Con xóa nó dùm thầy đi Thanh thầy xin con mà Thanh!
Thầy Điền xuống nước năn nỉ.
Thanh: Dạ không được ạ, đâu dễ như vậy đâu thầy.
Thầy Điền: Vậy thì thầy ấy ấy với con...con sẽ xóa mấy tấm ảnh đó đúng chứ?
Thanh: Con không xóa mà chỉ không tung lên mạng hay gửi cho ai đâu.
Thầy Điền: Nhưng nếu lỡ con thất hứa thì sao hả?
Thanh: Thầy cứ yên tâm em luôn giữ lời hứa từ trước tới giờ mà.
Thầy Điền: Nhưng nếu con...thì thầy sẽ báo công an đấy.
Thanh: Con nói thiệt, mà thầy suy nghĩ đi 5 giây thôi, con hết kiên nhẫn rùi.
Thầy Điền: Được được thầy đồng ý mà nhưng thầy không muốn đi quá trớn nghe nói bệnh....
Thanh: Thưa thầy con về.
Thầy Điền: Được...được rồi con muốn làm gì thầy thì làm đi!
Đừng có về mà!
Cuối cùng với nỗi lo sợ nên thầy Điền cũng phải chấp nhận trước đòn tấn công cực mạnh của Thanh.
Còn đối cậu thì vui như mở cờ trong bụng.
Thế là bước đầu tiên và khó nhất đã xong bây giờ chỉ còn thưởng thức mà thôi.
Thanh đứng nhìn thầy Điền một lúc làm cho ổng bối rối
Thầy Điền: Vậy giờ thầy làm gì đây Thanh?
Thanh: Giờ thì thầy cởi hết đồ ra là được
Thầy Điền: Phải cởi hết thật sao...
Thanh: Đương nhiên rồi, chứ bây giờ thầy muốn con chịch thầy khi còn quần áo sau.
Ổng ngập ngừng một lúc thì cũng cởi hết đồ ra.
Cái áo thun, quần đùi, quần lót cứ lần lượt được cởi ra, chỉ còn để lại tấm thân trần truồng.
Một tay thì che của quý, một tay thì che ngang ngực, người thì cứ khom khom xuống, mắt cứ dán chặt vào nền nhà.
Thầy Điền không cao lắm, người cũng không quá mấp mạp, ở tuổi của thầy như vậy là cân đối rồi.
Nhìn cách ổng đứng e thẹn như con gái mới lớn làm cho Thanh như muốn bắt cóc về nhà thôi.
Cậu tiến lại gần hơn, vuốt nhẹ mái tóc của thầy.
Rồi nhanh chóng luồn tay qua eo thầy, kéo ổng lại gần mình.
Thanh: Em cá đây là lần đầu tiên thầy hôn như thế này.
Cậu nhanh chóng dán đôi môi trẻ trung của mình lên đôi môi đã chai sạn năm tháng của thầy Điền.
Không phải chỉ là một nụ hôn bình thường, Thanh luồn chiếc lưỡi của mình vào miệng của thầy.
Lúc đầu thì mặt ổng còn hoảng hốt mắt thì cứ nheo nheo không mở ra hết, nhưng sau một lúc chắc do hết hơi với lần đầu hôn như thế nên mặt ổng đỏ chót nhìn dễ thương cực.
Những cơn rùng mình chạy dọc sống lưng thầy mỗi khi Thanh quét sâu vào khoang miệng của thầy.
Tay cậu nhẹ nhàng thả lỏng để xuống cặp mông chai sạn của thầy mà ngấu nghiến, bóp lấy bóp để.
Sau một lúc thì cậu cũng dừng hôn, môi cậu rời khỏi môi của thầy Điền, bây giờ Thanh mới quan sát kĩ được mặt của thầy.
Mặt thầy thì đỏ chót miệng thì thở hồng hộc.
Thanh: Thầy thích nó chứ, mà thầy không thích em hun thầy à làm gì thầy cứ che mấy chỗ hiểm ấy nhỉ?
Thầy Điền:í...không phải đâu...đây là lần đầu thầy được người khác hun như thế...
Thanh: thế tại sao em hun thầy, mà thầy hông động đậy gì hết vậy?
Thầy Điền: Tại...tại thầy ngại với xấu hổ...mà em đừng giận thầy, thầy sẽ cố mà..
Thanh: Thế một lúc nữa em đè thầy ra chịch thì sau hả?
Thầy Điền: Hả...nhưng đau lắm, con định đâm thầy thiệt hả?
Thanh: Đương nhiên, hay là thầy không muốn?
Thầy Điền: không...không phải, con làm gì thầy cũng được, nhưng thầy sợ đau lắm con làm nhẹ thôi nhe...
Thanh: Em biết rồi thầy cứ yên tâm.
Rồi Thanh đẩy nhẹ thầy Điền xuống ghế sofa bên cạnh.
Nhìn đôi mắt đói khát của Thanh mà ông thầy run bần bật, Thanh khom người vùi đầu xuống bộ ngực của thầy Điền.
Cậu hun từ cổ rồi xuống tới ngực, dừng lại một bên núm vú.
Cái cách cậu học sinh dùng răng nhai núm vú làm cho thầy Điền giật tê người.
Nó vừa nhột, vừa đau mà cũng sương sướng.
Rồi Thanh mở miệng hết cỡ để bú trọn cái vú đó, tay trái lại thì se se núm vú bên kia, lâu lâu lại nhào nhặn nó, còn tay phải thì đã lần mò xuống dưới háng thầy mà mân mê khúc thịt.
Lúc này thầy Điền chỉ biết rên ư ử để mặt Thanh xâu xé cơ thể của mình.
Một ít nước nhờn rỉ ra từ đầu khấc con cu của thầy Điền.
Đúng như cậu nghĩ cu thầy Điền có cương hết cỡ cũng chỉ to hơn cây xúc xích cỡ trung là cùng.
Còn chiều dài thì khoảng 8-9cm gì đó.
Không to lắm nhưng lại khá đáng yêu.
Nhìn cưng cưng thế nào ấy.
Cậu nắm cu thầy Điền trong tay, sục lia lịa, trong khi miệng thì cứ nút núm vú của thầy.
Nút đến chán chê cậu mới buông bỏ, bầu vú bên phải thì ngập ngụa nước miếng, còn bên trái thì đỏ chót đầy vết ngắt nhéo.
Đã hơn chục năm ông mới có cảm giác được như thế này.
Ông rên một cách quằn quại khi Thanh cứ sục lia lịa cu ổng, lâu lâu thì lại chà sát ngón cái lên đầu khấc làm cho ổng sướng tê tái.
Thanh: Có sướng không thầy..
Thầy Điền: sướng...không..ư...ư..không sướng...
Thanh: Vậy à thế em sẽ cho thầy biết thế nào là sướng nhé...
Thanh dừng tay lại không sục cu thầy nữa.
Cậu đứng dậy cởi toàn bộ đồ đang mặc trên người.
Cơ thể trẻ trung tràn đầy sức sống lõa lồ trước mặt thầy Điền.
Con cu chà bá chĩa thẳng lên trời của Thanh làm cho ổng phát khiếp.
Thầy Điền: Khiếp ăn gì mà nó to thế hả?...sẽ đau chết thầy mất...
Thanh: Sinh ra là nó như vậy rồi thầy.
Thanh: Mà thầy được ai bú cu chưa?
Thầy Điền: Đương nhiên là chưa rồi mà em định....
Cậu cuối đầu xuống hôn nhẹ lên đầu khấc của con cu thầy Điền.
Thanh: Đây là lần đầu của thầy nên em sẽ làm ví dụ sau này là đến lượt thầy bú cho em đấy.
Thầy Điền: Khoang đã chỗ đó...ư....
Thầy Điền còn chưa kịp nói hết câu thì cậu đã ngậm gọn nghẻ con cu của ổng vào miệng.
Mặn, nồng, và khá thơm là những gì cậu có thể nhận ra.
Lưỡi cậu vân vê ngay lỗ tiểu, lâu lâu lại ấn mạnh lưỡi vào làm cho ông Điền muốn nổ tung mấy lần.
Môi cậu siết chặt lấy thân cu mút lên xuống đều đặn, nhịp nhàng, từ đầu đến gốc rồi lại từ gốc đến đầu, lâu lâu lại mút mạnh một cái làm cho Thầy Điền sướng không tả nổi, miệng cứ rên ư ử, như chẳng còn chút lí trí nào
Thầy Điền: Sướng...a..thầy xin...lỗi...a
sướng...ư...
Lâu lâu, Thanh lại cắn nhẹ vào bìu dái làm cho ổng gồng cứng người, vừa thốn vừa tê.
Đâu thể chỉ như vậy tay cậu nhẹ nhàng chạm đến lỗ đít của thầy.
Cậu vút nhẹ hai bên mép rồi chậm rãi, ấn ấn một ngón tay vào trong lỗ.
Cảm giác có vật gì đó lạ chui tọt vào lỗ đít làm ông Điền thấy thốn.
Thầy Điền: Con làm gì...thế..
Hông của ổng cứ ngọ nguậy mà không chịu hợp tác với cậu.
Thấy vậy, cậu dừng việc bú cu của ổng lại.
Thanh: Ngoan nào, làm vậy chúc chịch thì thầy mới đỡ đau chứ không là tét đít thật đó!
Thầy Điền: Nhưng nó khó chịu lắm con à
Thanh: Khó chịu thì mới chịch được chứ.
Một ngón, hai ngón, rồi ba ngón, với độ nở như thế này thì con cu của cậu cũng ra vào dễ dàng hơn.
Thanh nới lỏng tay ra, rồi ra hiệu cho thầy ngồi lên người cậu.
Ổng ngoan ngoãn làm theo như một đứa trẻ, vì biết chuyện gì sắp xảy ra nên mặt ông Điền tỏ ra vô cùng lo lắng.
Ổng chỉ còn biết mở miệng ra khi Thanh kề môi tới, hôn ổng.
Hai tay Thanh bợ lấy đít thầy Điền, xoa bóp nhẹ nhàng cho ổng thư giãn và thả lỏng hết mức có thể.
Sau đó, dừng việc xoa bóp lại Thanh lại lôi ở đâu ra miếng Bcs, xé nó ra và đeo vào cu mình.
Thanh: Như vậy, sẽ không sợ bệnh nữa rồi thầy.
Quàng tay thầy lên cổ em nào.
Thanh nói ra câu nào ổng nghe lời răm rắp làm theo câu đấy.
Mông thầy Điền được tách ra nhẹ nhàng, giúp cái lỗ hậu mở rộng nhất có thể.
Thanh căn thật chuẩn rồi nhẹ nhàng đẩy cu vào.
Ngay khi mép lỗ đít chạm vào đầu khấc, một dòng điện điên loạn chạy dọc khắp cơ thể ông Điền.
Cái gì đến cũng đến, đời trai của ông coi như mất từ giây phút này.
Ổng càng bấu chặt hơn vào lưng Thanh khi con cu của cậu càng chui sâu vào bên trong, răng nghiến chặt, hơi thở đứt quãng, mặt thì đỏ như tôm luộc.
Thấy vậy cậu mới dừng lại một chút.
Thanh: Đừng nhìn sẽ đau hơn đấy thầy à.
Vừa nói cậu vừa hun thầy.
Nghe theo lời cậu thầy Điền cũng nhắm chặt mắt mà hôn cậu.
Thấy vậy Thanh cũng tiếp tục công việc của mình là chịch ổng.
Khít nịt, bó sát, ấm và ẩm là những gì cậu cảm nhận được lúc này.
Chịch lỗ đít đúng là sướng thật, mà đây còn là phá trinh của ông thầy của cậu nữa chớ.
Còn đối với ông Điền thì đau, xót, thốn, lỗ hậu ông như tét ra khi con cu của thằng học trò chui sâu vào trong.
Khi mông ông Điền chạm vào đùi của Thanh thì quá trình xâm nhập kết thúc, việc hôn cũng dừng lại tại đây, mà cũng may đây là lần đầu mà không vướng víu gì cả.
Ông Điền ngồi im đó,hai tay ôm chặt lấy cậu, hai chân thì kẹp chặt hông cậu, mặt gục xuống cổ cậu mà khóc thút thít.
Thanh: Nín đi, con thương thầy mà, đàn ông mà khóc gì yếu đuối lắm.
Thầy Điền: Nhưng...đau lắm...thầy không chịu nổi....
Thanh: Vậy em để đấy không làm gì cho thầy làm quen với nó một chút he
Thầy Điền: Thầy cảm ơn....con...mà thầy...hông...còn...là đàn ông...nữa rồi...
Thanh: Có ai cắt cu thầy đâu mà không còn là đàn ông, thầy cứ men lì lên không sao đâu.
Thầy Điền: Nhưng....mà bị bóc tem...hic...bị chịch....đau lắm...hic..
Thanh: Thôi được rồi em thương thầy.
Vừa nói cậu vừa hun vào môi ổng một cái.
Thanh: Vậy giờ thầy tự nhún hay để em đè thầy ra đẩy, thầy chọn đi.
Thầy Điền: Để thầy...để thầy...tự nhún...đau...
Nghe vậy cậu cũng nhẹ nhàng xoay người rồi nằm xuống cho thầy tự nhún.
Thầy Điền ngồi nhổm người, nhún lên nhún xuống khá chậm rãi.
Sự ra vào của con cu và sự cọ sát giữa thành hậu môn với dương vật làm tăng khoái cảm cho cả hai.
Sướng hơn với Thanh còn đau hơn với ông Điền.
Một ít nước mắt kéo dài từ khóe rồi lăn dài xuống má.
Hàm răng ông cắn chặt vào nhau, chịu đựng.
Thanh để tay lên bộ ngực nhô ra của thầy mà bóp lấy bóp để.
Thế này thì chậm quá, để cho ông Điền chơi thêm một lúc, Thanh lật người lại đè thầy Điền ngã ngửa ra ghế sofa.
Gác hai chân ông lên vai, vào thế sẵn sàng.
Thanh: Con xin lỗi thầy!
Thầy Điền: a...a..đừng đừng....mà...thầy...a...a...
Giọng ông điền chỉ còn những tiếng rên đau đớn.
Nó nhấp như một con thú điên cuồng mặc kệ ông thầy ở dưới rên la, gào khóc.
Lực ma sát cộng với tốc độ nhấp của nó làm cho lỗ đít ông Điền bỏng rát.
Đau đớn, mệt mỏi ông Điền đành bắt lực buông xuôi mặc cho thằng Thanh ở trên làm gì thì làm.
Thầy Điền: ư...ư...ư...
Càng gần tới đỉnh, Thanh cành nhấp nhanh hơn, cậu càng làm màu thì thầy Điền càng đau chứ không được cái gì cả.
Hai tay cậu lâu lâu ại vỗ nhẹ lên má ổng để chắn chắc rằng ổng chưa thăng thiên
Thanh rú lên một tiếng, cậu rút con cu ra khỏi lỗ đít thầy Điền, sục sục vài cái thì con cu bắn tinh xối xả lên bụng ông Điền.
Rồi cậu lại nằm vật ra với ổng, hai thầy trò nằm đó thở hổn hển.
Thanh: Thầy thấy như thế nào?
Em phục vụ có tốt không?
Thầy Điền: Không...may mắn là thầy còn sống...
Thanh: Chuyện như thế này sau này còn dài dài mà thầy nên thầy phải mau chong thích nghi mới được.
Vừa nói nó vừa cười đểu với ổng.
Thanh: Mà thầy cũng nên bắn ra đi chứ không lẻ để vậy quài à
Thầy Điền: Nhưng lâu lắm rồi thầy chưa ra, không biết nó còn ra được không nữa...
Thanh: Thầy còn ở truồng như vậy là em chụp mấy tấm nữa à
Thầy Điền đưa một tay xuống sục lia lịa con cu của mình, sau một hồi thì cũng ra thành công.
Ổng thở hổn hển
Thầy Điền: Con...con tha cho thầy chưa?
Thanh: Rồi thầy ngủ đi con đóng cửa dùm cho
Rồi do kiệt sức, cả hai người đều chìm vào giấc ngủ lúc nào không hay.