Cập nhật mới

Khác Cá vàng đỏ và Hoa hồng Máu

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
399700077-256-k791942.jpg

Cá Vàng Đỏ Và Hoa Hồng Máu
Tác giả: ThanhHNguyn531
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

"Ai là kẻ xấu, ai là người tốt?

Kẻ ác là ai?

Là hung thủ hay kẻ để tội ác tiếp diễn?"

Giữa những vết máu đã khô và hồ sơ bị khép lại, một chuỗi án mạng mới lại bắt đầu.

Hải Đường- nữ cảnh sát trẻ, mang họ của người từng bị hệ thống đẩy xuống đáy vì dám đứng về phía công lý.

Kỳ - cảnh sát tiềm năng chưa từng đầu hàng trước bất kỳ vụ án nào, cuối cùng lại kề vai sát cánh bên cô gái kiên cường ấy.

Cả hai không biết gì về nhau.

Cho đến khi một vụ án buộc họ phải đối mặt.

"Sự thật đôi khi cũng chỉ là cái bẫy được giăng sẵn"



dothi​
 
Cá Vàng Đỏ Và Hoa Hồng Máu
Mở đầu


Ngày 31 tháng 12 năm 1996.

Tây Thành xảy ra một vụ thảm án.

Nạn nhân là một cô gái trẻ, chết bất đắc kỳ tử trong đêm tuyết.

Lúc cảnh sát đến nơi, đã thấy hiện trường đầy người vây quanh rồi.

Ông Hoa Đức Chính năm đó mới chỉ 30 tuổi, còn rất trẻ.

Đêm tuyết rơi, trắng trời.

Màu xanh đậm đặc của tối mùa đông đổ dồn xuống 2 vai.

Lúc đẩy cửa vào nhà máy, có thể vừa vặn nhìn thấy thân hình mảnh khảnh mỏng manh vắt ngang bồn tắm vỡ đã sớm ngả sang vàng ố.

Sơn móng chân màu đỏ rất chói mắt.

Da trắng nhợt.

Đó là một cô gái trẻ và đẹp.

Gương mặt trang điểm tinh tế, cầu kỳ.

Son môi màu đỏ rượu.

Một chiếc giày cao gót rơi ra khỏi chân.

Đôi mắt mở lớn , kinh hoàng, bất ngờ...

Bể cá thủy tinh trong suốt ôm trong lòng bàn tay.

Ba con cá vàng béo mập đã sớm thoát ra khỏi bình, theo nước xâm xấp trong bể mà ngấp ngoải bơi lội.

Váy màu trắng.

Máu từ vết thương ở bụng đã loãng ra, thấm ngược vào lớp vải mỏng, lại giống như nở ra 1 đoá hoa màu đỏ.

Vài gai dây leo trên váy như vô tình biến thành khớp nối cho đoá hoa máu kia.

Một sự so sánh lạnh lẽo bi thương.

Dưới lời khai của nhân chứng, nghi phạm được bắt giữ ngay sau đó.

Ngày 30 tháng 3 năm 1997...

Nghi phạm tự đập đầu chết trong trại tạm giam.

Vợ anh ta trước đó do không chịu nổi đàm tiếu cũng đã tự nhảy lầu mà chết.

1 nhà 3 người, bây giờ chỉ còn mỗi đứa con trai nhỏ của họ.

Vụ án khép lại.

Ông Hoa Đức Chính không biết vì lý do gì mà không chịu ký tên vào hồ sơ kết thúc vụ án.

Ông nhất định cho rằng, suy đoán của cảnh sát còn quá nhiều lỗ hổng.

Cấp trên nói, nghi phạm đã chết, không thể đào lại chuyện cũ.

Bằng chứng cũng đã thu thập đủ.

Nhân chứng cũng nói rõ rồi.

Nếu không phục, chi bằng hãy nghỉ việc đi.

Ngày 2 tháng 4 năm 1997...

Người vợ bụng bầu tám tháng của ông Hoa Đức Chính năm đó dẫn theo ông ta và đứa bé gái vừa tròn 3 tuổi, sầm sập đến Sở cảnh sát, quỳ xuống trước mặt sếp của chồng mà nói:

- Anh Doãn...

Em biết nhà em nông nổi, còn trẻ hiếu thắng bốc đồng.

Xin anh đừng đình chỉ công tác anh ấy.

Gia đình em cũng cần phải sống...

Ông Hoa Đức Chính đứng bên cạnh, đầu cúi xuống rất thấp.

Rất lâu sau đó, ông ta mới nghẹn giọng lên tiếng:" Xin lỗi...

Anh Doãn, tôi sai rồi."

Nhưng ông không ký vào hồ sơ kết thúc vụ án.

Cũng không ở lại ban chuyên án.

Ông chuyển xuống làm tại bộ phận văn thư, lưu trữ hồ sơ các vụ án.

Sống 1 cuộc đời lầm lũi, chấp nhận cả sự nghiệp của mình vì 1 vụ án mà bị hủy hoại.

...

Niềm an ủi duy nhất của Hoa Đức Chính đến tận bây giờ, có lẽ chỉ có Hải Đường.

Con bé rất thông minh, lúc nào cũng nói với bố.

Bố ơi, bố là người đàn ông tốt nhất trên đời.

Bố là cảnh sát.

Bố là người nhân danh công lý.

Sau này lớn lên, con sẽ trở thành 1 người như bố...

Trở thành siêu anh hùng để bảo vệ mọi người.

Ông Hoa Đức Chính, những lúc như vậy cũng chỉ có thể nhẹ nhàng mỉm cười mà xoa đầu con gái.

Trong lòng ông biết rõ, bản thân không phải người nhân danh công lý.

Rõ ràng thấy oan sai nhưng lại không thể làm gì được...

Dù ông không ký kết thúc vụ án...

Nhưng ông cũng chỉ có thể đứng yên mà nhìn một gia đình lao đầu vào bi kịch...

Mãi cho tới sau này, ông Hoa Đức Chính vẫn chưa thôi dằn vặt chính mình.

Sai lầm chưa được giải quyết sẽ biến thành sai lầm lớn hơn...

Sai lầm không được gọi tên, mãi mãi sẽ không thể sửa chữa.

Sự thật bị lấp đi không vì thiếu ánh sáng, mà vì không ai dám nhìn thẳng.

Khi công lý trở thành món hàng mặc cả giữa cấp trên và thể diện, giữa giả tưởng và thực tế, giữa lương tri và cơm áo gạo tiền... cái giá phải trả cho mãi tới sau này chưa bao giờ dừng lại ở một cái chết.
 
Cá Vàng Đỏ Và Hoa Hồng Máu
Phần 1. Cá vàng đỏ trong hồ sơ cũ. Chương 1. Ngõ nhỏ


Trời hửng.

Nắng xuyên qua lớp rèm hoa đã hơi bạc màu, biến thành vài vệt vàng ấm áp trong không gian.

Bụi li ti lơ lửng trong luồng sáng, lấp lánh như hạt phấn mơ hồ.

Vài chậu cây xanh vẫn kiên cường sống sót qua mùa đông, lá non rung khẽ trên bệ cửa sổ.

Kiêu hãnh.

Trong không khí phảng phất mùi đất ẩm.

Mấy ngày nay, trời vẫn lạnh, nhưng đã có nắng.

Có nắng thì vẫn lạnh.

Hà hơi thành sương.

Dưới ánh mặt trời yếu ớt lại giống như bị hút đi mất một phần dương khí.

Ký ức xa xăm dừng lại nơi những ngày mùa đông có tuyết rơi trượt dài...

- Ông xem trong nhà có cái gì thì đem đập nốt đi!

Đã không làm ra tiền rồi còn phá nữa.

Ông xem, ông xem, hay là ông đập tôi luôn đi.

Tiếng vung nồi chạm vào mặt sàn hơi đục gắt.

Ông Hoa vừa ngẩng đầu, đã thấy bà vợ đầu tóc rối loạn từ trong phòng ngủ sầm sập tiến tới, liên tục chỉ tay quát mắng.

Những lúc như vậy, ông cũng chỉ có thể gượng gạo mà cười:

- Lỡ tay tí mà, bà làm gì khó khăn quá vậy...

Lần sau tôi sẽ chú ý hơn.

- Ông có bao nhiêu cái lần sau rồi?

Trời ơi tôi khổ quá.

Sao tôi lại lấy phải ông chồng vô dụng thế này...

Nói xong, bà ta còn thuận tay nhéo chồng mấy cái.

Ông Hoa không phản kháng, chỉ đứng đó chịu trận.

Mặc cho bà vợ tiếp tục ca cẩm, ông cũng chỉ ôm lấy cánh tay bị nhéo mà cười xun xoe cho qua.

- Mẹ, nếu mẹ cảm thấy không ở nổi với bố nữa thì có thể ly hôn.

Con với Hải Minh cũng đã lớn.

Bố mẹ cũng không cần phải cố nhẫn nhịn nhau như vậy nữa.

Âm thanh lành lạnh phát ra từ phòng khách.

Hải Đường đi tới, cảnh phục chỉn chu trên người.

Rất nhiều năm qua, không biết vì cớ gì mà bố lại luôn phải nhẫn nhịn mẹ như vậy.

Nếu có thể ly hôn...

Thật sự...

Thật sự sẽ rất tốt cho bố.

- Hải Đường, bố mẹ chỉ đùa thôi.

Con không được nói chuyện như vậy.

Mau xin lỗi mẹ đi!

Hải Đường không nói gì.

Qua lời kể của bố, mọi thứ trên Thế giới này dù xấu xa đến mức nào cũng có thể trở nên đẹp đẽ thuần khiết.

Bố luôn có khả năng biến những thứ phức tạp thành đơn giản, những thứ tiêu cực thành tích cực...

Một người đàn ông gầy gò nhẫn nhịn chịu đựng bà vợ đanh đá ghê gớm suốt bao nhiêu năm qua...

Hải Đường không thể làm gì.

Vì đó là mẹ của cô.

- Con xin lỗi...

Con đi làm đây.

Hải Đường mở cửa.

Nắng sớm bên ngoài đã sớm lọt qua khe cửa nhỏ hẹp, chạy dọc men theo hàng gạch tone ấm.

Ông Hoa Đức Chính vội đi theo con gái, miệng nói vọng vào trong:

- Ờ...

Tôi đi làm đây.

Cháo trong nồi đã nấu sẵn rồi.

Bà mau ăn đi kẻo nguội.

Trên đầu là ánh nắng yếu ớt trong mùa đông.

Trời vẫn còn sớm.

Trong ngõ chưa có nhiều người qua lại.

Đèn đường còn chưa kịp tắt.

Ông Hoa cũng nhận ra, thứ vừa rồi chiếu lên đầu vốn không phải nắng.

Phải rồi...

Trong con ngõ bé tẹo này, nắng nào lọt qua nổi.

Ông nhìn Hải Đường dắt xe ra, sau đó lững thững đi theo sau.

- Sáng nay mẹ lại mắng bố à?

- Mắng bố đâu, con.

Nói chuyện bình thường thôi.

- Có chuyện gì thế ạ?

Nói chuyện mà nặng lời thế ạ?

- Trước giờ mẹ con vẫn như vậy mà, Hải Đường...

Con cũng đừng nên nói những lời như vậy.

Sáng sớm, con ngõ nhỏ vẫn còn rất yên tĩnh.

Sương bảng lảng, rơi xuống bàn tay đã nhanh chóng lạnh ngắt.

Hôm nay là thứ 7, tất cả mọi người đều rảnh rỗi trong nhà, không cần phải đi làm.

Cảnh sát thì không có khái niệm nghỉ cuối tuần.

Cho nên cả con ngõ cũng chỉ có tiếng xe máy của 2 cha con rì rì chậm rãi.

Sực nhớ ra, ông Hoa lại nhỏ giọng:

- À, phải rồi.

Hải Đường...

Bố có nấu cháo bỏ trong cặp lồng giữ nhiệt.

Bố để trong balo của con.

Lát trưa con lấy ăn nhé.

Nay bố hầm được nồi cháo rất ngon.

Hải Đường há miệng, định nói gì đó, nhưng cuối cùng lại không biết nên nói gì.

Viền mắt hơi ửng đỏ, cô nhỏ giọng nói:" Vâng ạ...

Con sẽ ăn thật ngon."

Chiếc xe đi tới đầu ngõ, lại từ từ biến mất trong vùng ánh sáng không rõ là nắng hay sương...

****************

Hải Đường sống cùng gia đình trong con ngõ nhỏ tối tăm, dành cho những hộ gia đình có thu nhập trung bình khá.

Giống như rơi ra từ thước phim điện ảnh quay rất chậm.

Thế giới của cô chỉ thu lại, bé như chai nước rỗng vứt bừa nơi góc tường.

Sáng nào cũng thấy hơi nước từ xửng bánh bao bốc lên quện vào làn sương sớm, tán ra thành những đám mây mỏng manh, lơ lửng giữa luồng sáng nhạt của đèn đường chưa tắt.

Tiếng cửa sắt kéo chói tai nhức óc vang lên từ quán mì ông Lưu, đè nén tiếng dép lê của bà cụ bán đậu hũ nóng đi chậm rãi, khay tre kẹp dưới nách rung nhẹ theo từng nhịp bước chân.

Hàng xóm nhà Hải Đường là 1 người đàn ông trung niên sống 1 mình.

Sáng nào cũng thế, ông ta vừa treo quần áo vừa hắng giọng, nhổ toẹt một bãi nước bọt xuống mái tôn.

Tiếng gió luồn qua khe hẹp giữa hai bức tường loang lổ rêu.

Giờ đi làm, tiếng xe máy nổ phành phạch liên hồ ầm ĩ, tiếng thắng gấp kin kít, tiếng chửi nhau bằng giọng Quảng Đông đặc quánh.

Cũng không biết người ta làm gì mà sáng nào cũng đứng trước cửa chửi nhau.

Nhà bên này chửi vọng sang nhà bên kia.

Nội dung quanh đi quanh lại vẫn rất nhàm chán.

Chỉ đơn giản là hôm nay lấy nhầm của nhau cái này, ngày mai vứt rác sang cửa nhà nhau thế kia...

Ngày nào cũng thế.

Và cũng chỉ có thế.

Nhưng nếu như không chửi nhau, có lẽ họ không chịu nổi.

Mọi thứ đã trở thành thói quen.

Những gì đã là thói quen, nhất định sẽ khó lòng thay đổi.

Ngày nào đi làm cũng phải đi qua con ngõ này.

Cảnh phục ám mùi khói.

Con ngõ nhỏ xíu, nhưng rất dài, cũng rất ồn.

Ngày nào vào giờ cao điểm cũng tắc đường.

Tiếng còi xe inh ỏi, tất thảy hỗn loạn trộn vào nhau tạo thành thế giới của Hoa Hải Đường.
 
Cá Vàng Đỏ Và Hoa Hồng Máu
Chương 2. Chuyện nhà


Hải Đường đã sống ở đó hai mươi mấy năm.

Sống cùng những thanh âm ồn ào ầm ĩ.

Sống cùng những gương mặt khắc khổ nhăn nheo...

Cô đã quen với tiếng chửi của mẹ.

Những ánh nhìn miệt thị của bà dành cho bố và ánh mắt cam chịu của ông.

Bố chưa bao giờ phản kháng.

Suốt những năm tháng tuổi thơ, cả cô, cả Hải Minh, đều nặng nề mà sống.

Bố không phản kháng.

Mẹ vẫn đay nghiến.

Bởi, họ đều cho rằng gia đình cô phải sống trong con ngõ bẩn thỉu này đều là do ông Hoa làm ra.

Ông Hoa thì áy náy với vợ con.

Bà Hoa lại luôn oán trách ông chồng.

- Cũng chỉ là 1 loại chữ ký thôi.

Người chết cũng đã chết, không thể hiện hồn về kêu oan...

ông cho qua đi thì đã làm sao?

Ông nên nhớ, trước khi làm cảnh sát, ông và vợ con ông phải sống trước đã!!!

Đây là những lời mẹ cô từng hét vào mặt bố.

Sự chính trực của ông, cuối cùng cũng không thắng được sự căm ghét của bà.

Càng ngày mẹ càng quá đáng.

Thậm chí còn dùng muôi gỗ đánh vài cái vào đầu bố mỗi khi ông vụng về làm gì trái ý bà.

Hải Đường nhiều lần can ngăn.

Nhiều lần cô cầu xin bố dừng lại, ly hôn với mẹ, giải thoát cho nhau...

Nhưng ông cũng chỉ cười.

- Bố làm khổ mẹ con nhiều rồi...

Cũng làm khổ các con...

Bố không thể ảnh hưởng đến 2 đứa được.

Một phần vì như vậy.

Phần nhiều hơn là do cả 2 chị em đều chọn con đường giống bố.

Hải Minh đang học năm cuối đại học rồi.

Hải Đường đã đi làm.

Nhưng mẹ vẫn không hài lòng.

Bà cho rằng ông Hoa đã lôi kéo 2 đứa con đi vào con đường nguy hiểm giống ông.

Thậm chí, bà Hoa chán ghét chồng tới mức, ngay khi sinh Hải Minh ra đã để họ của cậu theo họ của mình.

Cuối cùng, dù là 2 chị em ruột, nhưng Hải Đường lại họ Hoa, Hải Minh là họ Doãn.

Hải Đường đã sống hơn 20 năm trong một Thế giới phức tạp như vậy.

Con đường bố đã đi.

Chính nghĩa.

Công lý.

Không hẹn mà gặp, cả Hải Minh lẫn Hải Đường đều muốn thay ông tiếp tục đi.

Mẹ vẫn sống trong bầu không khí bởi vì bực bội bất mãn mà ngày càng trở nên khó tính.

Lúc tán dóc với hàng xóm, thông thường sẽ đều là: " Tôi có 1 ông chồng vô dụng ghê gớm, chẳng chịu kiếm tiền như mấy bà.

Lại kéo theo 2 đứa con cùng làm việc vất vả nguy hiểm giống ông ta.

Đáng lẽ tôi không nên đồng ý cho mấy đứa nhỏ nối nghiệp bố!"

Những lúc như vậy, thông thường xung quanh cũng sẽ đưa lại một tràng âm thanh.

Hầu hết đều là:" Chồng con đều giỏi, đều làm việc cao quý, bà còn muốn cái gì nữa.

Không có họ, chúng ta đều không sống an toàn nổi trong cái thành phố này."

Tất nhiên, mẹ lại thản nhiên nói:" Mình không làm thì người khác làm.

Tôi cần tiền hơn.

Phải sống đã rồi mới làm người tử tế được."

Hàng xóm đều lắc đầu chán ghét.

Hải Đường nằm dài bên bệ cửa sổ, có thể nghe thấy tất thảy những lời bàn tán này.

Về cô.

Về bố và em trai cô.

Kỳ thực đã mấy lần trên đường về nhà, cô nghe thấy những người này đứng trong cửa bàn tán, nói:

- Con mẹ nhà họ Hoa kia sớm muộn gì cũng sẽ bị đuổi ra khỏi nhà.

Sao ông Hoa Đức Chính lại kết hôn với một người đàn bà nông cạn như vậy chứ?

- Đúng thế.

Nếu tôi là ông Hoa, nhất định sẽ đuổi ra khỏi nhà.

Hôm bữa còn thấy bà ta mắng chửi ông ấy rất thậm tệ.

Bà ta đúng là có phước không biết hưởng.

Hy vọng có ai đó đến cứu ông Hoa ra khỏi bà ta.

- Tôi thấy 2 đứa con của họ đều không làm gì được nhỉ?

Hải Đường bên ngoài sắt đá như vậy, về nhà vẫn không thể nói gì bà mẹ ngang ngược đó.

Thằng em trai thì ngoan hiền không nói rồi...

Hải Đường cũng không thể làm gì mỗi khi thấy người ta bàn tán chuyện nhà mình.

Bởi họ nói đúng.

Những lời tán dóc sau lưng của mấy bà hàng xóm...

Không hiểu sao so với gia đình cô lại đúng hoàn cảnh đến vậy...

Lúc tan làm về đều sẽ thấy Hải Minh đứng đợi trước cửa, trên người còn mặc đồng phục của học viện cảnh sát.

Dưới khí lạnh của mùa đông chờn vờn bên ngoài cửa sổ, da cậu càng trở nên trắng trẻo.

Vừa trắng trẻo, vừa xanh xao.

Từ nhỏ Hải Minh đã luôn có thói quen như vậy.

Hải Đường cũng thế.

Luôn đứng trước cửa đợi bố đi làm về.

Bây giờ là Hải Minh đứng đợi bố và chị đi làm về.

Hầu như gia đình nào có người làm cảnh sát cũng sẽ có tâm lý lo lắng như vậy.

Chỉ khi nhìn thấy người thân của mình lấp ló đầu ngõ, mới an tâm mà thở phào.

- Chị, bố...

Sao 2 người mãi mới về...

- Lạnh quá.

Con mau vào nhà đi.

Lần sau đừng đợi ở ngoài cửa như vậy nữa.

- Ông Hoa nhìn thấy con trai đứng ngoài cửa lâu, còn đang run lên bần bật liền kéo vào trong nhà.

Hải Minh quay đầu cười với chị.

3 người một nhà, vui vẻ ấm áp.

Nhưng lúc đi tới nhà bếp lại thấy bà Hoa ngồi trên ghế mang bộ mặt người chết ngẩng lên, nói:

- Ông ở bên ngoài lâu như vậy.

Còn về nhà làm gì nữa?

Sao không kiếm luôn con khác mà kết hôn đi!!!

Báo hại!

Vẫn như mọi khi.

Bố không phản ứng với bất kỳ thái độ nào từ mẹ.

Hải Đường và Hải Minh đều vào bếp giúp ông dọn rửa nguyên liệu, chuẩn bị cho bữa tối.

Trong nhà chỉ có mẹ không phải làm gì.

Cũng chỉ có mẹ từ nãy tới giờ lên tiếng càm ràm.

Không động tay một chút.
 
Cá Vàng Đỏ Và Hoa Hồng Máu
Chương 3. Hải Đường


Người kiếm tiền cực nhọc thì không nói gì.

Người suốt ngày ở nhà chẳng làm gì thì suốt ngày kêu la gào thét đòi công bằng, tiền bạc, thậm chí chửi người đi làm 8 tiếng là đồ vô dụng.

Hải Minh không hài lòng về mẹ, nhưng cũng không dám nói gì trước mặt bà.

Còn Hải Đường, sự chán ghét của cô vừa trần trụi vừa trực tiếp.

Những lời mẹ nói, những chuyện mẹ làm, tuyệt đối không khiến cô chùn bước.

Bà Hoa cũng không nói tới cô.

Đứa con gái này chính là điểm yếu của bà.

Từ khi sinh ra con bé đã cứng cỏi.

Cũng phải...

Lớn lên trong một gia đình như vậy, không cứng cỏi, cũng không thể vững vàng mà sống.

Hải Đường là tượng đài sống trong mắt Hải Minh, chỉ sau người cha chính trực của cậu.

Hải Đường 26 tuổi, cảnh sát Hình sự Tổ trọng án Tây Thành.

Cô có gương mặt trẻ đến mức tưởng như mới chỉ 17,18.

Cao gầy, hoạt bát.

Đôi mắt rất trong và sâu, bên trong vẫn không giấu nổi vẻ tinh nghịch trẻ thơ.

Trong ký ức của Hải Minh, lần cuối cùng chị để tóc dài là năm 14 tuổi.

Hình như năm đó chị thích 1 anh trai khoá trên nên mới cố ý để như vậy.

Sau này không còn thấy chị để tóc dài nữa.

Lúc còn đi học, thành tích đứng đầu toàn trường.

Thủ khoa Học viện Cảnh sát.

Tốt nghiệp top 5% toàn khoá.

Rất nhiều Huy chương Thành tích Xuất sắc.

Trong trường hợp ngày hôm trước sốt liệt giường, ngày hôm sau vẫn thức dậy đúng giờ, đứng tại trường bắn, chăm chỉ tập luyện.

4 năm trong ngành, tham gia hơn 60 vụ án hình sự, trực tiếp phá 17 vụ, trong đó có 2 vụ trọng án phức tạp được tuyên dương.

Từng đuổi bắt nghi phạm cướp có vũ khí giữa trung tâm thành phố, một mình khống chế đối tượng trong vòng 40 giây.

Thành thạo điều tra hiện trường, giỏi phân tích tâm lý tội phạm, đặc biệt nhạy với các chi tiết bất thường trong hồ sơ cũ.

Bắn súng tay thuận cả hai bên, điểm bắn trung bình trên 96/100.

Dù sao cũng là hình mẫu con nhà người ta trong truyền thuyết.

Hải Minh chưa bao giờ cảm thấy chị có điều gì không tốt.

Chỉ là mẹ lúc nào cũng giục chị mau kết hôn đi.

Hải Minh thầm nghĩ, có thể là sau này, khi chị đi lấy chồng, cậu sẽ khóc thảm lắm...

Nhưng cuối cùng thì, tình cảm của Hải Minh lại vẫn luôn bị chị gạt đi.

Cô nói:

- Con trai gì mà suốt ngày khóc lóc thế.

Cứng cỏi lên.

Sau này chị đi lấy chồng còn lo cho bố mẹ.

Hải Đường thực tế và cứng rắn hơn những cô gái thông thường khác rất nhiều.

Dù vậy, không hiểu sao, gương mặt của cô cũng vẫn trẻ đẹp như bước ra từ tiểu thuyết thanh xuân vườn trường.

Chỉ là cô lúc nào cũng kẻ mắt rất sắc, đánh son màu đỏ rượu, trong bộ cảnh phục lại càng trở nên lạnh nhạt xa cách.

Có lẽ chỉ có bố mới có thể cùng cô nói chuyện trong rất nhiều giờ...

***********

Buổi trưa...

Gần Sở Cảnh sát có một con hẻm hẹp, tường loang màu mưa bụi, bảng hiệu đỏ chữ vàng treo xiên chếch, phản chiếu ánh sáng ẩm ướt giữa trưa nắng mùa đông.

Hơi nước bốc lên từ nồi súp sôi ùng ục, hòa lẫn mùi xì dầu, gừng và tiêu trắng, quện trong làn khói nhòe nhoẹt giữa luồng gió lạnh len qua từng kẽ phố.

Tiếng dao chặt xương gõ nhịp khô khốc trên thớt gỗ, chen giữa tiếng xì xào của khách và tiếng lạch cạch muỗng đũa chạm thành bát sứ.

Bàn ghế nhựa thấp chỏng chơ trên nền xi măng ẩm, loang lổ vết dầu.

Người đàn ông ngồi dựa lưng, đôi mắt lim dim bên tách trà nóng, trong khi một phụ nữ đội mũ len nghiêng người húp vội muỗng súp, hơi nóng phủ mờ mắt kính.

Quầy kính bày thịt vịt quay, cá viên và bánh bao hấp, màu sắc bóng bẩy dưới ánh đèn neon trắng nhạt.

Phía xa, những biển hiệu tiếng Hoa nhấp nháy, từng tiếng rao hàng từ cửa tiệm bên cạnh vọng lại, tạo thành nền âm thanh chưa bao giờ im ắng.

Không khí trong quán đặc quánh một cảm giác vừa tạm bợ vừa thân thuộc, nơi người ta ghé vào chỉ để lót dạ, nhưng lại bị níu chân bởi hơi ấm và mùi vị, giữa thành phố lúc nào cũng hối hả, ẩm ướt và náo loạn.

Hải Đường ngồi giữa 5 đồng nghiệp nam vẫn còn mặc trên người cảnh phục, điềm tĩnh ăn cơm.

Con gái trong tổ Hình sự rất hiếm.

Còn trẻ như cô lại càng hiếm.

Hải Đường không có nhiều bạn.

Lúc ngồi giữa đồng nghiệp nam lại càng trở nên nổi bật.

Lúc ăn cơm cũng luôn là cô ăn chậm nhất trong nhóm người.

Những người khác đều đã ăn xong, chỉ còn Hải Đường vẫn ngồi nhìn vào bát như bên trong vừa mới nở ra 1 đóa hoa.

- Hải Đường, ăn nhanh lên còn quay về Sở.

Cho mày ngồi lại đây ăn 1 mình bây giờ.

Hải Đường ngẩng đầu lên.

Cô nheo mày, hỏi lại:

- Sao cơ?

Anh vừa nói gì với em?

- Anh bảo Tổ mình sắp có thành viên mới.

Hình như chuyển đến từ thành phố khác.

Thành tích cũng không tệ.

- Là nam hay nữ vậy?

- Là nam.

Chắc sang tuần là anh ấy chuyển về đấy.

Hải Đường ậm ừ.

Một ngày trong Sở Cảnh sát ra vào biết bao nhiêu là người, cô còn không có thời gian để mắt tới, huống hồ lại là 1 anh trai không rõ lai lịch từ đâu tới.

Không quan tâm, thật là không quan tâm!
 
Cá Vàng Đỏ Và Hoa Hồng Máu
Chương 4. Lần đầu gặp gỡ


Dù cứng cỏi tới đâu, Hải Đường cũng vẫn bị mẹ sai đi mua dầu ăn, mắm muối như bao cô gái khác sống trong con ngõ này.

Hải Đường lê cái bụng đói meo đi tới đầu ngõ.

Cô vốn căm ghét mùi khói dầu đậm đặc trên tóc.

Căm ghét tiếng còi xe inh ỏi.

Căm ghét cảm giác lúc nào mùi ẩm mốc cũng nằm trong khoang mũi.

Đầu đường có một tiệm tạp hoá nhỏ.

Vì ông bà chủ ngày nào cũng cho mèo hoang ăn, nên ngày nào chúng cũng tới.

Những con mèo hoang lem luốc đứng bên bậc cửa, ngồi trên ghế nhựa xanh, hoặc lười biếng nằm bất quy tắc trong một hộp giấy đựng bánh mì.

Trong tiệm tạp hoá chỉ có duy nhất một chiếc đèn bão màu vàng đương toả ra ánh sáng màu vàng cam.

Trên đầu treo đủ loại snack nhiều màu.

Những chai nước xanh đỏ trong tủ kính.

Hải Đường mua những món đồ cần thiết xong, xoay người đi ra ngoài.

Chỉ là không ngờ lại nhìn thấy cửa hàng bán cá cảnh sạch sẽ mới mở phía đối diện.

Trước cửa không có vòng hoa chúc mừng.

Không có biển khai trương.

Chắc cũng lâu rồi.

Chẳng biết đã đứng đó từ hôm nào nữa.

Hải Đường ngay lập tức bị thu hút bởi những bể cá vàng.

Cô quên việc phải đi về nhà, chậm rãi tiến vào trong cửa hiệu.

Ánh đèn tuýp trắng xanh hắt xuống mặt nước.

Những con cá vàng bơi lượn mang theo một lớp ánh sáng lạnh.

Bể kính xếp sát nhau, thành bể rung lên rất nhẹ.

Tiếng lọc nước chạy rì rì không ngừng.

Mùi tanh nhẹ lẫn với mùi rêu bám lên thành bể, lẫn trong khói thuốc lá chờn vờn từ phía người đàn ông đang ngồi bó gối trong góc, mắt lim dim theo dõi một con cá đuôi dài đang xoay vòng.

Tiếng mũi giày di trên mặt đất rất nhẹ.

Người đàn ông đứng tuổi đảo mắt một vòng, nhìn thấy trong cửa hàng vừa mới xuất hiện một cô gái.

Hải Đường cúi người rất thấp, tỉ mẩn xem từng loại cá trong bể.

Nhìn qua một lớp nước, gương mặt cô lại càng trở nên trắng trẻo.

Cá vàng trong bể nước vẫn chậm rãi bơi lượn.

Đôi mắt to cẩn thận nhìn ngắm đường ánh sáng mỏng manh, mảnh khảnh.

Một cô bé tuổi đôi mươi sao?

Cô bé tuổi đôi mươi lại đi thích cá vàng...

Ở trong thị trấn nhỏ trước kia ông từng sinh sống, chỉ có người già mới đi mua cá vàng.

Những người trẻ thường có xu hướng chăm sóc thú cưng có lông mao.

- Chú ơi...

Cá này giá bao nhiêu?

- 500 tệ một cặp.

Giá này không bớt.

- Cái gì cơ ạ?

500 tệ 1 cặp, ăn cướp trắng trợn sao?

Hải Đường sững sờ mà hét lên.

Cô không có nhiều tiền để hoang phí như vậy.

Tiền trong nhà đều là mẹ cầm, cô thật sự không có tiền mua một cặp cá lớn đến thế.

- Vị tiểu thư này không hiểu rồi.

Đây là cá Lan Thọ, giống quý hiếm nhập từ Nhật, đuôi xòe như quạt, vảy ánh kim.

Mấy con bình thường chỉ sống ba, bốn năm, nhưng bọn này chăm tốt thì mười năm vẫn bơi khoẻ.

Nuôi trong nhà, sáng sớm nó bơi lên mặt nước là biết hôm đó làm ăn may mắn.

Người ta treo giá còn cao gấp đôi, tôi bán vậy là nể mặt rồi.

Hải Đường cứng họng.

Cô không biết nói gì khác.

Thật ra cũng biết, nếu như cá vàng là giống hiếm, việc giá đắt là lẽ đương nhiên.

Chỉ là không ngờ, vừa mới bước chân vào cửa hàng, đã nhìn trúng ngay một cặp cá đắt.

- Cô còn trẻ như vậy, có thể tham khảo những loại cá khác có giá mềm hơn.

- Ông chủ đi tới, chỉ vào một đàn cá béo tròn trong bể, cái đầu to hơi sần sùi.

Nhìn rất hài hước.

Có phần ngu đần.

Ở trong nước lại giống những quả cầu nhỏ đang thả trôi tự do.

Hải Đường nhìn một lát.

Đúng là rất dễ thương.

- Cái này bao nhiêu?

- Giá mềm hơn.

400 tệ, nhưng tôi giảm giá còn 300 thôi.

Mềm hơn?

Hải Đường giãy nảy.

Như vậy đối với cô vẫn là không rẻ.

Nhưng dù có giãy lên, chỉ khoảng 15 phút sau Hải Đường đã ôm theo cái bể kính nhỏ đi về phía cửa.

Bên trong, là một con cá béo núc.

...

Hải Đường ôm bể cá tròn áp sát ngực, hơi nước lạnh từ thành kính loãng ra từng vệt mỏng.

Cá vàng bên trong, bụng tròn căng, ánh vảy phản chiếu đèn đường như rắc bụi vàng.

Nó uể oải ve vẩy đuôi, đôi mắt tròn đen lơ ngơ ngó quanh như chẳng biết mình vừa bị bán đi.

Trời cuối đông, con ngõ nhỏ ẩm và lạnh, mặt đất lổn nhổn gạch lát cũ, loang lổ nước mưa chưa kịp rút.

Hải Đường vừa bước ra khỏi cửa hàng, nghiêng đầu né một chùm dây điện võng thấp, vừa liếc sang bên kia đường để tránh xe máy đang lượn sát.

Gót giày trong lúc luống cuống lại giẫm hụt vào khoảng không, bước hụt một nhịp.

Choang!!!

Tiếng thủy tinh vỡ xoáy thẳng vào màng nhĩ, sắc lạnh và khô khốc.

Nước trong bể theo quán tính bị hất tung ra nền xi măng, bắn từng giọt li ti lên ống quần và mũi giày.

Bể cá vỡ toang, từng mảnh kính văng ra phản chiếu ánh đèn vàng vọt.

Cá vàng mập mạp lăn khỏi vòng tay, rơi bịch xuống đất.

Nó giật mình quẫy loạn, cái miệng há hốc, thân uốn cong từng nhịp, đuôi đập liên hồi trong vũng nước đang lan rộng.

Hải Đường đứng sững như hóa đá.

Thế giới chao đảo gãy loạn.

Cô gái thấy môi mình khẽ mấp máy, nhưng chẳng thốt lên nổi tiếng nào.

Bàn tay vẫn giữ tư thế như đang ôm cái bể, chỉ là bây giờ nó đã trống rỗng.

- C...

Chết rồi...

Cá của tôi...

Cá của tôi...

Bóng người bước qua tầm mắt.

Một đôi dép bệt cũ rích, loang vết nước bẩn, chầm chậm nhấc lên... rồi hạ xuống.

Bụp!!!

Âm thanh nặng trịch, ướt át.

Thân cá bẹp dúm, vảy vàng rụng rũ, hòa với nước mưa trên đường và máu thành màu đục ngả đỏ.

Có ai đó đặt tay lên đầu bên kia Thế giới, sông núi biển hồ lập tức quay lại vị trí ban đầu.

Con phố nhỏ vẫn lặng lẽ xao động.

Không ai chú ý đến cô gái nhỏ.

Chỉ là trong mắt Hải Đường, tất cả đều bị che khuất bởi bóng lưng của gã đàn ông vừa giẫm chết món quà cô nâng niu chưa đầy năm phút.
 
Cá Vàng Đỏ Và Hoa Hồng Máu
Chương 5. Thành viên mới.


- Ơ...

Giẫm vào rồi.

Gã đàn ông ngồi xuống, nhặt con cá đáng thương vào lòng bàn tay, sau đó ngẩng đầu lên nhìn Hải Đường.

Mắt cô gái ngấn nước.

Con cá của cô.

300 tệ của cô...

- Con cá này của em sao?

Gã đàn ông nhẹ nhàng đặt con cá vào một cái hộp gỗ nhỏ trong lòng bàn tay.

Lúc hắn ngẩng mặt nhìn Hải Đường, gương mặt góc cạnh lại có chút áy náy.

Đôi mắt rất trong và sâu.

Khoé môi mỏng khẽ mấp máy:

- Anh xin lỗi...

Anh vô ý quá...

Anh sẽ đền cho em con cá khác...

Anh...

- Không cần!

Đồ mắt đui.

Tôi cóc cần!!!

Hải Đường tức lắm.

Cô hậm hực đi một mạch về hướng ngược lại.

Tên đàn ông đứng một mình trong ngõ nhỏ, nhìn theo bóng dáng nhỏ bé khuất dần sau ánh đèn vàng vọt, thở dài một tiếng rồi cũng rời đi.

**********

Hải Đường không vui.

Không vui tới mức nửa đêm không ngủ được, thức dậy ngồi bên cửa sổ.

Con cá của cô...

300 tệ của cô...

Nếu hồi chiều không phải vì quá tức giận mà bỏ đi, có phải mình đã được đền 300tệ hoặc 1 con cá vàng rồi không...

Hải Đường nghĩ như vậy.

Cứ nhắm mắt lại là hình ảnh con cá bị gã đàn ông lạ mặt dẫm phải lại hiện đi hiện lại trong đầu như cảnh phim quay chậm.

Đồng hồ đã chỉ hơn 1 giờ sáng.

Hải Đường nghĩ, thay vì nằm đây thì có thể đi dạo quanh trong nhà 1 vòng.

Lúc đi qua phòng Hải Minh, thấy bên trong điện vẫn còn bật sáng.

Ánh sáng vàng cam yếu ớt lọt qua khe cửa hẹp, pha loãng một phần bóng tối.

Tiếng cười vọng ra từ trong phòng Hải Minh bị đè xuống thấp.

Có lẽ là nói chuyện với bạn gái.

Chỉ có nói chuyện với bạn gái thì mới thức tới tận giờ này...

Em trai trong trí nhớ của Hải Đường luôn sống rất nguyên tắc mà...

Hải Đường không biết tình yêu trông như thế nào.

Từ trước tới giờ, cô chỉ biết đi học.

Lớn hơn một chút thì đi huấn luyện, vừa huấn luyện vừa học tập không ngừng.

Trong Sở Cảnh sát có rất nhiều đồng nghiệp nam, có những người còn trẻ, chưa có người yêu, cũng chưa kết hôn.

Nhưng Hải Đường không có cảm xúc gì với họ cả.

Thậm chí cô còn cho rằng, mình đã biến thành 1 trong số họ rồi.

Như vậy cũng tốt thôi.

Dễ nói chuyện, dễ hoà nhập...

Hải Đường nghĩ, có khi cả đời này cô không kết hôn, sống trong nhà với bố mẹ đến khi già chết mất.

Buổi sáng đến, vẫn là thanh âm lao xao quen thuộc.

Hải Đường không biết ngủ quên từ lúc nào, khi tỉnh dậy đã thấy nằm dưới đất.

Một chân còn vắt trên giường, toàn thân ê ẩm.

Chăn trên giường xô lệch một góc.

Hải Đường ngồi dậy, trong lòng thầm nghĩ, phải chi hôm qua đừng có đi mua cá...

Biết đâu lại có một giấc ngủ ngon...

- Hải Đường ơi, hôm nay đi làm sớm đi con.

Đội Hình sự có thành viên mới đấy.

Con.

Giọng bố vang lên đều đều ngoài cửa.

Hải Đường chỉ cảm thấy tổ Hình sự có thêm thành viên mới cũng không cần thiết phải khoa trương như vậy.

Nhưng cô vẫn nghe theo lời bố.

Đến sớm.

Trong lòng hoan hỷ hy vọng đó là một người có trách nhiệm.

Hải Đường không có ý định để tâm đến người này.

Chỉ là vừa nhìn thấy mặt, cô đã không thể không để tâm.

Là cái thằng cha mắt đội lên trời giẫm chết 300 tệ của cô hôm qua đây chứ ai.

Bộ cảnh phục ủi phẳng sạch sẽ, cầu vai gắn quân hàm thiếu úy, bảng tên sáng bóng:" Vĩnh Kỳ".

Đồng phục ôm sát, dáng người dong dỏng, cao gầy, khoảng 1m83.

Vai rộng, lưng thẳng.

Tóc cắt tỉa sạch sẽ gọn gàng.

Da rám nắng.

Sống mũi cao thẳng, gương mặt hiền lành hướng về phía Đội trưởng Quan.

Hình như đang trao đổi công việc.

Dáng vẻ vững vàng, sạch sẽ ưu tú, khác xa với hình ảnh luộm thuộm bù xù tối hôm qua.

Vừa nhìn thấy hắn ta, Hải Đường đã thấy đầu mình bốc lên khói trắng.

Đế giày da nện xuống nền gạch nổi bật trong phòng nhỏ yên tĩnh.

Hải Đường ngồi xuống vị trí của mình.

Lúc cô ngẩng đầu lên, thấy Tiểu Duy bên cạnh đang nhìn mình với ánh mắt kì lạ.

- Nhìn gì?

- Này, mọi người đều đang hào hứng chào đón thành viên mới đấy.

Cậu trưng ra bộ mặt này là có ý gì?

- Giọng Tiểu Duy rất nhỏ, gần như chỉ có Hải Đường nghe thấy.

Cô ngẩng đầu nhìn, sau đó hướng ánh mắt không mấy thiện cảm về phía Vĩnh Kỳ.

Anh ta cũng đang nhìn về phía này.

Thấy Hải Đường quay sang, Vĩnh Kỳ còn cười toe toét, nói:

- Xin chào.

Thật là trùng hợp quá.

- Hai người quen nhau sao?

- Đội trưởng Quan nhìn 2 người này hoài nghi.

Vĩnh Kỳ xua tay, cười hề hề:

- Không có.

Đội trưởng Quan, chỉ là gặp chút trục trặc thôi.

Không ngờ lại gặp cô ấy ở đây.

Hải Đường đưa ra bộ mặt không mấy thiện chí.

Tiểu Duy ngồi bên cạnh cô, rất không đồng ý mà càm ràm:

- Này, anh ta giỏi giang lắm đó.

Dù sao sau này cũng là đồng nghiệp.

Cậu chấp nhặt vài sự cố nhỏ như thế, có phải quá nhỏ nhen rồi không?

- Chẳng qua anh ta đẹp nên cậu mới bênh như thế chứ gì?

Anh ta mà xấu chắc cậu muốn lột da anh ta tới nơi rồi.

Hải Đường tức lắm.

Cô thì thào kể cho Tiểu Duy nghe chuyện hôm qua.

Không ngờ sau khi nghe xong, cậu ta lại nhe nhởn cười:

- Tưởng cái gì to tát.

Thì rõ là cậu hậu đậu làm đổ cá ra rồi người ta mới không may giẫm phải mà.

Với người ta cũng có ý đền rồi.

Là cậu không chịu đấy chứ!!!

Hải Đường gõ một cái rất mạnh vào đầu của Tiểu Duy khiến cậu ta hét lên rồi ôm đầu chạy đi mất.

Thấy trai bỏ bạn.

Thật đáng đời cho nhà cậu ta.
 
Cá Vàng Đỏ Và Hoa Hồng Máu
Chương 6. Một cái đuôi nhỏ


Hải Đường không muốn đi ăn cùng đồng nghiệp.

Lúc tan làm buổi trưa, cô khoác một cái áo nhỏ, quyết định xuống phố xem có gì bỏ bụng không.

Hôm nay là 1 ngày mùa đông có nắng.

Nắng mùa đông dịu như một lớp lụa mỏng trải lên từng hàng gạch xám.

Cây bàng già đứng lặng lẽ trong gió, cành trơ khẳng khiu nhưng vẫn rắc bóng xuống mặt đất ẩm ướt mùi rêu mục.

Một vài sĩ quan khoác áo dày, tay cầm ly cà phê giấy, hơi nóng còn bay lơ lửng trong không khí, vừa đi vừa trò chuyện, hơi thở tan thành khói trắng.

Lá khô bị gió cuốn, xoay một vòng rồi mắc lại bên bậc thềm cửa chính lúc nào cũng mở hé.

Hải Đường uể oải bước xuống bậc thềm.

- Cảnh sát Hoa!

Đợi đã.

Phía sau có tiếng chạy đuổi theo gấp gáp.

Hải Đường quay đầu, gương mặt Vĩnh Kỳ hơi ửng đỏ.

Có lẽ đã chạy được 1 lúc rất lâu.

Cô không biết anh ta chạy theo là muốn nhờ vả cái gì.

Nhưng đối với Hải Đường mà nói, những chuyện này cũng chẳng có gì tốt đẹp.

Chắc là vẫn cảm thấy áy náy từ chuyện con cá hôm qua mà thôi.

- Anh chạy đến làm gì?

Không có gì để nói với anh hết.

- Đừng giận nữa mà...

Anh không cố ý làm chết con cá của em.

- Vĩnh Kỳ ngốc nghếch dơ tay lên gãi đầu.

Gương mặt anh ta lo lắng tới đỏ ửng cả lên rồi.- Anh nói là anh sẽ đền cho em mà.

Đừng gay gắt như vậy...

Anh sẽ đền cho em.

- Tôi đã bảo không cần rồi mà.

- Nhưng nếu không đền được cho em, anh rất áy náy...

- Vậy tùy anh.

Hải Đường nhún vai, quay gót đi một mạch về phía cổng Sở Cảnh sát.

Vĩnh Kỳ cũng không vừa.

Mỗi bước chân đều nhanh hơn Hải Đường rất nhiều.

Nên dù cô có chạy đau nhói cả cơ hoành, anh ta cũng không có ý định dừng lại.

- Anh đi theo tôi làm gì?!

- Anh cũng chỉ vừa mới đến thành phố này thôi.

Anh cần người đưa đi ăn...

- Anh có thể đi ăn cùng với mấy người trong Tổ cơ mà.

- Họ đi ăn cháo lòng hết rồi.

Anh không ăn được mấy cái đó.

Hải Đường hết cách.

Cô định bụng đi tới đường lộ sẽ chỉ bừa cho anh ta một quán ăn nhỏ nào đó.

Chỉ là dường như Hải Đường đã đánh giá độ mặt dày của người này hơi thấp rồi.

Hải Đường rẽ vào một lối nhỏ, đi tắt xuống khu chợ lớn.

Vĩnh Kỳ lại như một cái đuôi nhỏ, lật đật đi theo sau cô.

- Này, ở quanh đây có rất nhiều quán ăn.

Anh có thể chọn lấy 1 quán.

Đều rất ngon.

- Anh không quen ăn 1 mình.

- Vĩnh Kỳ lắc đầu.

Hải Đường biết hắn đang kiếm cớ bám theo mình.

Trước đây cô cũng từng bị bám đuôi như vậy.

Nam sinh trong trường cũng không thiếu người thích Hải Đường.

Chỉ là, không có ai mặt dày như vậy.

Thật là muốn nói chuyện với Tiểu Duy quá...

Cần cậu ta giải cứu ngay lúc này.

- Tôi vào chợ còn phải đi mua 1 ít trang sức...

Sợ sẽ đói anh thôi.

- Không sao đâu.

Anh cũng chưa đói lắm mà.

Hải Đường thở dài.

Biết là không cắt đuôi được nên cô mới đành phải để anh ta đi theo.

Khu chợ chen chúc trong những con ngõ hẹp, ánh nắng nghiêng nghiêng phản chiếu lên mái tôn bạc và những tấm bạt nhiều màu đã sờn góc.

Tiếng rao hàng xô nhau, giọng Quảng Đông nhanh như bắn súng, hòa lẫn tiếng lách cách của cân bàn, tiếng dao chặt vào thớt gỗ, tiếng cười vang lên từ mấy bà bán hàng quen mặt.

Quầy trang sức nhỏ sáng loáng dưới đèn vàng, những chuỗi vòng tay đá cẩm thạch và mặt dây chuyền vàng 24K treo thành từng hàng ngay ngắn, hễ có người ghé là bà chủ nhanh tay kéo ghế, chìa gương cho khách soi thử.

Hải Đường không biết có phải hàng thật không.

Cô cũng chưa từng lại đó xem bao giờ.

Nhưng nếu là hàng thật, có lẽ cũng chẳng dám để hớ hênh ngay trong chợ thế kia đâu nhỉ?

Những dãy quần áo chen kín, áo khoác dày, khăn len và mũ len treo sát nhau, gió lùa qua làm tà áo phất nhẹ, mùi vải mới quyện với chút hương dầu thơm rẻ tiền.

Đi sâu thêm vài bước, hàng thức ăn mới thật sự náo nhiệt.

Cũng trưa rồi còn gì...

Chảo dầu sôi ùng ục bên hàng bánh quẩy, hơi nóng bốc lên trắng xóa.

Tiệm thịt nướng quạt than đỏ rực, xiên thịt xèo xèo mỡ nhỏ xuống toát ra mùi thơm ngậy.

Quán dimsum kế bên có mấy xửng tre mở nắp, hơi nước phả ra thơm lừng mùi bánh bao, bánh cuốn.

Hàng cá biển lấp lánh dưới ánh nắng, thùng xốp đầy đá vụn, tiếng nước nhỏ tí tách xuống nền xi măng.

Người qua lại không ngớt.

Mấy bà lão lớn tuổi ôm túi rau, ông chú đeo kính lão xem đồng hồ, mấy đứa trẻ vừa ăn xiên chả viên vừa chạy len giữa đám đông.

Tiếng còi xe máy từ ngoài đường vọng vào, hòa cùng tiếng mặc cả rôm rả, biến cả khu chợ thành một bản nhạc hỗn loạn nhưng đầy sức sống.

Hải Đường tò mò ghé lại tiệm trang sức, sau đó cầm một thứ lên ướm thử.

Vốn chỉ định ướm thử để câu giờ một chút, không ngờ lúc quay lại, ngẩng đầu lên đã thấy ánh mắt lấp lánh của Vĩnh Kỳ.

Có lẽ anh ta hoàn toàn không có ý định rời đi.

Bụng Hải Đường đã réo lên to lắm.

Cô thở dài, nói:

- Thôi được rồi...

Đi ăn đi.

Tôi cũng đói rồi.
 
Cá Vàng Đỏ Và Hoa Hồng Máu
Chương 7. Cảm thấy có chút phiền


Một chiếc bàn gỗ thấp chênh vênh kê sát lối đi, xung quanh người mua kẻ bán vẫn không ngừng chen chúc.

Hải Đường ngồi đối diện Vĩnh Kỳ, cẩn thận xé bao đũa nilon vứt vào sọt rác nhựa dưới chân.

Trước mặt có một bát cơm nóng, khói bốc lên làm mờ đi khung cảnh phía sau.

Vĩnh Kỳ cởi khuy áo khoác ngoài, tay áo cảnh phục vén gọn đến cổ tay.

Anh cầm đôi đũa gắp lấy một miếng thịt xá xíu bóng mỡ, điềm tĩnh đặt vào bát Hải Đường, giọng trầm nhưng ngắn gọn:

- Ăn đi, lạnh thế này cần nóng bụng.

Cô gái trẻ lừ mắt một cái.

Tên này làm việc giống như mọi thứ là hiển nhiên ấy nhỉ?

Rồi ai mượn?

Nhưng rõ ràng đó chỉ là suy nghĩ của Hải Đường.

Sự cả nể đối với đồng nghiệp mới vẫn có thể ngăn cô có thái độ nào đó không mấy lịch sự.

Xung quanh, tiếng người bán hàng rao vang ầm ĩ.

Quán mì kéo tay đang biểu diễn, bột mì được vung thành sợi dài, dẻo quánh dưới ánh đèn neon xanh đỏ.

Mấy bà nội trợ chen chúc mua cá, tiếng mặc cả dội lại từng đợt.

Mùi khói từ hàng thịt nướng phả qua, quyện cùng mùi dầu mè từ đĩa rau xào trên bàn khiến không khí vừa náo nhiệt vừa ấm áp.

Hải Đường ăn chậm, mắt vẫn dõi theo dòng người nhốn nháo trong chợ.

Thỉnh thoảng, cô vẫn liếc sang Vĩnh Kỳ, âm thầm đánh giá.

Kỳ thực thì lúc này cô mới có cơ hội quan sát hắn ta.

Gương mặt góc cạnh, sống mũi cao, mắt đen sâu nhưng điềm tĩnh, chỉ chú tâm vào bữa ăn.

Đôi đũa của anh di chuyển gọn gàng, không vội vã, gần như đối lập với khung cảnh xô bồ ngoài kia.

Một cơn gió lạnh thổi qua, hất tung tấm bạt màu đỏ treo trên đầu.

Hải Đường rùng mình, chưa kịp chỉnh lại khăn quàng thì đã thấy Vĩnh Kỳ đẩy về phía cô cốc trà nóng bốc khói.

- Em uống đi.

- Gã cười cười, vẻ hiền lành, vô hại.- Em còn trẻ quá...

Sao không chọn công việc gì nhẹ nhàng hơn?

- Việc gì là việc nhẹ nhàng hơn?

- Hải Đường quay đầu.

Giống như phát hiện bản thân có phần quá lời, liền sửa chữa- Tôi thấy không có việc gì nhàn hạ trên đời này cả...

Ngay cả giáo viên cũng có rủi ro mà.

Không sao cả.

Tôi yêu thích công việc này.

- Em còn trẻ như vậy...

Nhìn em rất ngầu đấy.

Hải Đường lắc đầu.

2 người ăn xong bữa trưa liền đứng dậy rời khỏi khu chợ.

Con phố chật hẹp chạy dài dưới ánh sáng xám xịt giữa đông lờ mờ, lẫn trong khói bếp dầu mỏng tang tỏa ra từ mấy gánh hàng rong.

Hải Đường đi trước nửa bước, bước chân gọn gàng, tiếng đế giày boots nện xuống nền xi măng ẩm.

Người qua kẻ lại vẫn chen lấn lẫn nhau, áo choàng mùa đông va quệt vào nhau, mùi khói thuốc lá hòa lẫn vị dầu mỡ chiên xào.

Cô không vội.

Mỗi ngã rẽ, Hải Đường đều quét mắt một lượt, dừng lại nửa giây ở những góc hẻm tối.

Có lẽ là bệnh nghề nghiệp.

Hải Đường luôn cảnh giác với những khu vực tối, khuất hay có phần vắng người.

Ngay cả lúc chen qua mấy sọt cá còn nhỏ nước, tay cô cũng không rời sổ tay giấy đã sờn góc.

Thỉnh thoảng, ngòi bút gõ nhè nhẹ lên mặt giấy, âm thanh mảnh như kim loại, mỏng manh lọt qua tiếng dao chặt thịt chan chát bên trong những sạp hàng ven đường.

Vĩnh Kỳ đi phía sau, khoảng cách vừa đủ, không quá xa, không quá gần.

Hắn cắm tay vào túi áo khoác dài, vai hơi rũ, đôi mắt không để yên.

Ánh nhìn trượt từ dãy bảng hiệu đỏ đã bạc màu sang những tấm cửa sắt kéo nửa kín nửa hở, rồi lại dừng đúng khoảnh khắc Hải Đường cúi xuống ghi chú.

Không phải tò mò, cũng không cảnh giác.

Đôi mắt trong và sâu vừa vặn dừng trên gương mặt thanh tú trẻ trung, dường như không muốn rời đi nữa.

Một chiếc xe máy rú ga lao qua, gió tạt mạnh, mùi xăng sống quẩn lại trong lồng ngực.

Hải Đường khẽ nghiêng người né, bàn tay vẫn luôn giữ chắc cuốn sổ trong túi.

Vĩnh Kỳ cũng né sang cùng hướng, bước chân khớp nhịp đến mức nếu nhìn từ xa, người ta có thể lầm tưởng cả hai đã làm việc chung trong nhiều năm.

Đến cả động tác né xe thông thường cũng trở nên khớp nhịp như vậy...

Chỉ là trong không khí vẫn lơ lửng lại tồn tại khoảng lạnh vô hình.

Không ai mở lời, không một câu chào xã giao, không cả cái liếc mắt trao đổi.

Có lẽ là do mới quen biết chăng?

Đi ngang một căn nhà cũ với ô cửa xanh đã bong sơn, Hải Đường dừng lại thoáng chốc.

Ánh sáng đèn huỳnh quang từ bên trong rọi xuống, loang thành một vệt mờ nhợt nhạt dưới nền đường.

Cô lật sổ tay, viết thêm một hàng chữ, nét chữ nhanh nhưng gọn.

Vĩnh Kỳ đứng cách đó vài bước, hơi ngẩng mặt lên ngắm biển hiệu gỉ sét trên đầu, song ánh mắt vẫn luôn lệch sang, bắt trọn khoảnh khắc cô gấp sổ lại.

Khóe môi hắn giật nhẹ, một nụ cười rất khó đoán, rồi tan vào hư không, biến mất trong đám đông chen lấn.

Tiếng trẻ con khóc, tiếng rao hàng, tiếng radio cũ rè rè từ một quầy thuốc lá đổ ra hòa làm một.

Hải Đường quay đầu nhìn Vĩnh Kỳ.

Cân nhắc một lát, mới nhỏ giọng:

-

Sau này chúng ta đừng nên đi riêng với nhau như vậy.

Lần sau tôi sẽ cùng các đồng nghiệp khác đi ăn uống...

Anh có thể đi theo.

Tôi không muốn người khác nhìn thấy, sau đó đồn đại ầm ĩ...

Rất mệt.

Vĩnh Kỳ nhìn cô một lát, ánh mắt lấp lánh có phần lay động.

Sau cùng, hắn gật đầu đồng ý:

- Được.

Tùy em.
 
Cá Vàng Đỏ Và Hoa Hồng Máu
Chương 8. Gói trắng trong Ký túc xá nữ sinh


- Từ lúc Vĩnh Kỳ về Sở chưa thấy vụ án nào nhỉ?

Chẳng lẽ anh ta chính là Thiên Thần hộ mệnh trong thành phố này?

Buổi sáng, Tiểu Duy ghé tai Hải Đường thì thầm, buổi chiều, lại nhận được báo án.

Thật là thối miệng.

Thối miệng còn hơn cả cá vàng...

Hải Đường thở dài.

Trường nữ sinh báo án, có một gói ma túy giấu sâu trong tủ quần áo của một nữ sinh.

Nhà trường làm ầm lên, báo cảnh sát.

Lúc tới nơi, cũng đã là cuối chiều rồi.

Hoàng hôn rơi.

Chậm rãi.

Con đường trước ký túc xá phủ đầy lá vàng đã khô, gió thoảng qua làm chúng cựa mình lăn lóc trên mặt đất loang lổ ánh sáng.

Mùi ẩm mốc xộc lên khoang mũi vốn sạch sẽ.

Những ô cửa gỗ cũ kỹ trên tường nhà sơm xanh bạc màu, đôi chỗ bong tróc loang lổ, để lộ dấu vết năm tháng chỏng chơ im lìm.

Một người đàn ông dắt xe đạp đi ngang qua, bước chân chậm rãi, tiếng lốp cao su chạm lên mặt đường mòn khe khẽ.

Giữa khoảng không im lặng, hình bóng ấy gợi lên cảm giác cũ kỹ và lặng lẽ, như thể cả khu nhà đang thở chung một nhịp rất dài và rất chậm.

Lúc Hải Đường đi tới toà nhà nữ sinh, bên trên đã vọng xuống tiếng bàn tán xôn xao ầm ĩ.

Nơi phát hiện ra vật thể bột nằm ở tầng 3, sát cầu thang bộ.

Trong phòng chỉ có 4 nữ sinh, trên người mặc đồ ngủ nhăn nhúm.

Phòng không lớn, nhưng sạch sẽ.

Bên trong vẫn còn mùi mì gói, có lẽ vừa mới ăn xong thì phát hiện ra chuyện này.

Hải Đường lách qua đám đông.

Học sinh thấy cảnh sát tới, liền vội vã tản ra, sau đó chui về phòng một lượt.

Vài đồng nghiệp đã bỏ gói bột vào túi niêm phong, chuẩn bị đem về làm kiểm tra.

Hải Đường đứng giữa phòng chậm rãi nhìn xung quanh 1 lát, sau đó nói:

- Phát hiện ra gói đồ lạ ở đâu?

- Dạ...

Ở...

Ở trong tủ của em ạ.

- Một nữ sinh rụt rè lên tiếng.

Hải Đường quay đầu nhìn cô ta, thấy đó là một nữ sinh trẻ tuổi, mặt búng ra sữa, tóc mềm bồng bềnh.

Cô đoán, đây lại là một tiểu thư nhà giàu có tiếng trong trường.

Đôi mắt to tròn ướt át, rất biết cách giả nai.

- Ai là người thấy gói bột trắng đầu tiên?

- Cũng là em ạ.

Em lấy quần áo để đi tắm thì phát hiện ra rớt dâu, nên mới tiện tay lấy luôn băng vệ sinh.

Không ngờ...

Băng vệ sinh đâu không thấy, chỉ thấy mỗi thứ này.

Hải Đường gật đầu, cầm bút ghi nhanh vào sổ tay.

Danh tính 4 cô gái lần lượt là Đường Tiểu Mễ, Chu Ngọc, Kiều Đồng và Đường Yên.

Đường Tiểu Mễ là người phát hiện ra gói bột trắng trong tủ.

Chu Ngọc và Kiều Đồng là 2 nữ sinh trông có vẻ nhút nhát.

Còn 1 nữ sinh nữa...

Hải Đường quan sát mãi mà không biết nên mô tả nữ sinh này như thế nào.

Tóc cắt ngắn giống con trai, bên tai trái xỏ rất nhiều khuyên, cả mũi cũng có.

Trái với vẻ sợ sệt của 3 nữ sinh còn lại, Đường Yên lại rất bình thản đối diện.

Hải Đường quyết định hỏi cô ta đầu tiên.

- Lúc phát hiện ra gói bột trắng, em đang ở đâu?

- Em đang ngủ.

- Cô gái nhún vai, bình thản nói- Hôm qua em đi làm thêm về rất muộn, nên quyết định đi ngủ.

Lúc thấy các bạn hét lên mới tỉnh dậy.

- Làm thêm sao?

Em đi làm ở đâu?

- Một cửa hàng tạp hoá gần đây.

Chị có thể đến đó xác minh.

Hải Đường gật đầu, nói có lẽ phải "mượn" mấy nữ sinh về Sở phục vụ điều tra rồi.

Lúc nói chuyện, cố ý nở nụ cười giúp mấy cô bé phía sau bớt căng thẳng.

Dù sao sự việc chưa rõ ràng.

Trước khi tìm ra chân tướng, ai cũng đáng nghi ngờ...

Có lẽ mấy nữ sinh trẻ tuổi này cũng biết rõ điều đó, nên mặt mũi ai nấy đều xanh xám.

Hải Đường len ra phía trước.

Mấy căn phòng bên cạnh đều đang mở cửa.

Ai cũng giả bộ đang làm việc của mình, nhưng kỳ thực là đang vểnh tai sang hóng chuyện.

Hải Đường ngẩng đầu nhìn Tiểu Duy, đưa ra dáng vẻ thở dài ngao ngán.

Hóng hớt là bản chất của nhân loại.

Những chuyện này vốn không thể tránh được.

Chỉ là mấy người này có đuổi đi bao lâu cũng không hết.

Dẫn người đi rồi, có lẽ họ cũng cảm thấy đôi chút khó chịu trong lòng.

Lúc đi xuống sân ký túc, vẫn có vài nữ sinh xách theo hộp cơm quay đầu nhìn lại.

Trời đã tối hẳn.

Đèn đường yếu ớt thắp sáng một vùng trời nhỏ.

Lúc về tới Sở đã là hơn 7 giờ tối.

Đèn trong Sở hắt ra, trắng bợt một khoảng sân.

Hải Đường gật đầu với đồng nghiệp, Tiểu Duy hiểu ý, dẫn mấy nữ sinh này đến phòng thẩm vấn riêng, đợi cô chuẩn bị.

Hải Đường đang chuẩn bị đi tới phòng thẩm vấn, Vĩnh Kỳ đã vội gọi cô lại, nói nhanh:

- Hải Đường.

Vừa rồi...

Có một chú bên phòng Lưu trữ có tới tìm em, còn mang theo cơm hộp tự làm.

Anh đã để trên bàn rồi.

Nhớ lấy.

Anh đi về trước.

Hải Đường nhìn về phía khoảng trống sau lưng Vĩnh Kỳ.

Trên bàn, một hộp cơm màu hồng có in rất nhiều hoạ tiết dâu tây đã được đặt lên gọn gàng.

Hải Đường đoán là bố mang tới cho mình, liền mỉm cười rồi quay sang nói với Vĩnh Kỳ:

- Ừm...

Cảm ơn đồng chí nhé.

Tôi đi trước.

Còn có việc nữa.
 
Cá Vàng Đỏ Và Hoa Hồng Máu
Chương 9. Thẩm vấn


Phòng thẩm vấn...

Ánh sáng màu trắng nhạt nhoà chiếu xuống gương mặt xanh xao nhợt nhạt.

Hải Đường phụ trách thẩm vấn Đường Tiểu Mễ.

Trong căn phòng nhỏ cũng chỉ có một cái bàn, 2 cái ghế bằng gỗ.

Ánh sáng màu trắng trong phòng hắt xuống, yếu ớt chiếu lên gương mặt lo lắng của nữ sinh cấp 3.

- Em là học sinh lớp 11 sao?

Sống trong Kí túc xá lâu chưa?

Có cảm thấy bất tiện khi sống ở đó không?

Hải Đường nhận ra vẻ căng thẳng trong nét mặt cô gái, vậy là mở miệng hỏi vài câu cơ bản, giúp Đường Tiểu Mễ thả lỏng tâm trạng.

- Vâng...

Em mới chuyển vào Kí túc xá gần đây thôi...

Không ngờ lại xảy ra chuyện này.

- Mới gần đây?

Chị tưởng ký túc xá là vào ở từ đầu năm nhất?

Nữ sinh lắc đầu.

Thì ra cô tiểu thư này mới chỉ chuyển vào Kí túc xá ở hồi đầu năm nay.

Nghe đâu là do gia đình cô ấy muốn thế.

Đường Tiểu Mễ nói, sống ở kí túc rất bất tiện.

Nhà vệ sinh dù khép kín và sạch sẽ, nhưng mỗi lần tắm hay làm vệ sinh cá nhân thì sẽ phải đợi người trước nhường người sau.

Thậm chí còn phải luân phiên dọn phòng, cọ bồn cầu...

Những việc này lúc ở nhà đều là người giúp việc làm giúp.

Hải Đường nhìn vẻ mặt không cam tâm của cô gái, trong lòng thầm ngao ngán.

Chắc nhị vị phụ huynh bất lực với cô này lắm nên mới phải để con gái cưng đến ký túc xá ở...

Có lẽ là để rèn tính kỷ luật chăng?

Thật ra với gia thế và tính cách của Đường Tiểu Mễ, Hải Đường thật sự cho rằng cô ấy không thể trụ lâu trong Kí túc xá trường học.

Kiểu tính cách này dễ khiến bạn cùng phòng không hài lòng.

Thậm chí Hải Đường còn âm thầm nhớ tới ký túc xá trong trường cảnh sát trước kia.

So với nơi nữ sinh này đang sống, có khi còn tồi tàn hơn gấp bội...

Nhưng Hải Đường cũng chỉ là âm thầm so sánh.

Trước mặt Đường Tiểu Mễ, cô vẫn hoà nhã nói:

- Em có cho rằng, ở Ký túc hay trong trường có ai không thích, hoặc có xích mích gì với em không?

Và em cho rằng những lý do phía sau là gì?

Nữ sinh cau mày suy nghĩ một chặp, sau đó gật đầu, có phần ngạo mạn nói:

- Em có ạ.

Em cho rằng các nữ sinh trong trường không thích em rất nhiều.

Nhưng toàn là những hạng người ghen ăn tức ở, nên cũng không quan tâm lắm đâu ạ.

- Em có gì để họ phải ghen tị với em?

- Có chứ ạ.

Em có nhan sắc, thành tích top đầu trường học, lại có gia thế như vậy...

Ngày thường đi làm từ thiện, không chọc ghẹo gì tới ai cũng bị cho là giả tạo, làm màu.

Chị cảnh sát, như vậy không phải vì ghen tị mà bịa đặt thì là gì?

Hải Đường lắc đầu, nói đừng kích động, sau đó ghi chép vào sổ tay mang theo.

Nữ sinh này đúng là rất đỏng đảnh.

Ở chung phòng với cô ta đúng là chẳng vui vẻ gì.

Chắc mấy nữ sinh kia cũng chẳng ưa gì cô này cho cam.

Nếu bị chơi xấu hay cô lập cũng không phải chuyện gì khó thấy.

Chỉ là, nếu như thật sự có người ghét bỏ đến mức lén giấu ma túy trong tủ đồ của người ta thì đúng là phải có mối thâm thù sâu sắc lắm.

- Vậy em có cho rằng, có ai đó đột nhập vào phòng kí túc của em và dở trò này không?

- Em không.

- Đường Tiểu Mễ khẳng định- Ký túc xá của bọn em, chìa là bọn em cầm.

Làm sao có chuyện người khác đột nhập vào phòng em được chứ.

Các anh chị có thể check cam mà.

Trên hành lang có camera đấy ạ.

- Vậy em có xích mích gì hay có nghi ngờ gì với bạn nào trong phòng không?

Mối quan hệ của em với các bạn trong phòng thế nào?

- Em không thích chơi với mấy bạn trong phòng lắm.

Không hợp tính thôi ạ.

- Đường Tiểu Mễ nhún vai- Nhưng không có ai có xích mích gì đặc biệt.

Chỉ có một người...

Em nghi ngờ một người...

***************

Hải Đường nán lại tròn khuôn viên Sở Cảnh sát, ăn xong cơm hộp bố làm cho rồi mới chuẩn bị về nhà.

Sở Cảnh sát lúc này cũng chỉ có vài đồng nghiệp đang trực.

Vài đồng nghiệp khác phụ trách đưa mấy nữ sinh kia về kí túc xá.

Hải Đường ngẩng đầu lên nhìn trời.

Bên trên hoàn toàn đen đặc, không có bất kỳ một ngôi sao nào.

- Bây giờ mới thẩm vấn xong sao?

Phía sau có tiếng gọi trầm thấp.

Hải Đường quay đầu, nhìn thấy bóng dáng cao ráo đang nhanh nhẹn đi xuống.

Tóc cắt tỉa gọn gàng.

Da ngăm.

Đường nét trên gương mặt đều sáng sủa.

Vĩnh Kỳ.

- Tôi ở lại trao đổi với đội 1 chút về vụ án.

Tiện ăn cơm xong mới về.

Anh không về sớm đi còn ở lại đây làm gì?

- Cũng là có chút việc thôi.

Vĩnh Kỳ vừa mới về Sở.

Anh ta đang có một vụ án khác.

Hải Đường cũng không quan tâm lắm.

Dù sao thì cũng không phải việc của mình.

Nhưng Vĩnh Kỳ lại giống như 1 cái đuôi nhỏ, cứ lững thững bám theo cô mãi.

Tới khi Hải Đường dừng lại trước trạm xe bus mới sực nhớ ra.

Hình như anh ta cũng ở chung khu với mình.

Chắc mới chuyển tới, chưa rõ đường nên phải đi xe bus.

Còn Hải Đường phải đi xe bus là do xe máy đã để bố đi về trước rồi.

Hải Đường âm thầm coi đó là sự trùng hợp, rất không muốn quan tâm đến anh ta.

Lúc lên xe thuận chân đi thẳng xuống cuối.

Nào ngờ người này lại mặt dày tới mức thấy cô đi đâu lập tức theo đó.

Kết quả là, Hải Đường ngồi còn chưa ấm chỗ, bên cạnh đã có thêm 1 người.
 
Cá Vàng Đỏ Và Hoa Hồng Máu
Chương 10.


Thật ra, chính bản thân Hải Đường cũng không biết lý do vì sao bản thân lại ghét Vĩnh Kỳ đến thế.

Chỉ vì con cá thôi sao?

Không hẳn.

Dù sao anh ta cũng có ý đền cho cô.

Đó chẳng phải là có ý thức lắm rồi hay sao?

Chỉ là lúc Vĩnh Kỳ giẫm lên con cá vàng bé nhỏ nằm dưới đất, Hải Đường lại cảm thấy rất giống một cảnh quay chậm trong bộ phim kinh dị nào đó vốn không còn nhớ nổi tên.

- Bên dưới có rất nhiều chỗ.

Sao anh lại lên đây ngồi?

Cuối cùng, kìm nén không nổi, Hải Đường liền quay đầu chất vấn.

Đúng là bên dưới có rất nhiều chỗ để ngồi.

Sao nhất quyết lại muốn ngồi bên cạnh cô nhỉ?

- Em không muốn anh ngồi ở đây à?

- Rõ ràng là không.

- Hải Đường quay đầu, ánh mắt chán nản- Tôi không thích.

- Nhưng xe bus này vốn đâu phải của riêng em.

Anh ngồi đâu là quyền của anh...

Không thích thì em có thể đổi chỗ mà.

Hải Đường thở dài, không muốn tranh cãi với anh ta nữa.

Thật ra cũng không có lý do gì để ghét bỏ một người mới chỉ gặp qua lần đầu.

Chỉ vì con cá thôi sao?

Cũng đắt đỏ, nhưng không đến nỗi bài xích ra mặt như vậy chứ.

Hải Đường không biết tại sao.

Những ánh đèn đường màu vàng trôi vụt qua đáy mắt.

Đường phố chạy ngược phía sau.

Đã qua giờ tan tầm.

Đường phố cũng đặc biệt thông thoáng, chỉ còn vài người lao động về đêm vẫn đang miệt mài làm công việc của mình.

Hải Đường không dưng lại nhớ đến ánh mắt nữ sinh trong vụ gói ma túy trong tủ đồ nữ sinh chiều nay.

Ban đầu cũng không nhớ tên, mãi tới khi Tiểu Duy nói qua vài lần mới nhớ.

Nói thế nào nhỉ?

Cô ấy thật đặc biệt.

Cô ấy tên là Chương Dương.

Ánh sáng trên Thế giới này, đối với cô ấy lại không muốn đến gần.

Chương Dương giống như vệt tối mờ nhạt trong phòng ánh sáng.

Cô ấy không nói nhiều.

Khuyên tai màu bạc.

Gương mặt nhợt nhạt.

Quầng mắt thâm.

Tay chai sần.

Cô nói với Tiểu Duy, có lẽ nên để mình phỏng vấn Chương Dương lần nữa.

- Được về nhà rồi thì nên nghỉ ngơi.

Đừng nghĩ tới công việc, nếu không sẽ không đạt hiệu quả vào ngày hôm sau.

Hải Đường quay đầu, lại thấy Vĩnh Kỳ đã sớm đứng lên.

Anh ta đi về phía cửa xe bus.

Trạm tới là đến đầu ngõ nhà cô rồi.

Hải Đường vội vã thu dọn túi xách.

Xe thắng gấp.

Mũi vô ý đập mạnh vào lưng người trước mặt.

- A, xin lỗi...

Xin lỗi...

- Này, cái mũi của em có sao không?

Cánh tay vững chắc giữ thăng bằng cho Hải Đường đột ngột buông ra.

Cô hơi chới với, buột miệng nói:

- Gãy mũi tôi thì anh cứ liệu thần hồn.

- Ồ?

Là mũi sửa sao?

Thảo nào mà cao như vậy.

Vĩnh Kỳ vừa nói vừa xuống xe.

Hải Đường nghe hiểu ý của anh ta, lập tức nhún vai:

- Tôi sẽ coi đó là một lời khen.

Hai người cùng nhau đi vào ngõ nhỏ ven đường.

Đèn lồng to như quả bí ngô treo lơ lửng trên đầu.

Ngõ ăn đêm.

Đường có vẻ rộng rãi nhưng không khô thoáng.

Mùi ẩm mốc xộc lên mũi.

Những quán ăn nhỏ bé nằm dưới ánh đèn xanh đỏ hắt ra từ bên trong.

Vài vị khách đêm vội vã.

Có lẽ là ăn để chuẩn bị đi làm ca đêm.

- Nhà anh ở đây.

Nếu rảnh rỗi, em có thể ghé chơi.

Hải Đường ngẩng đầu nhìn lên.

Là cái nhà bán cá cảnh lần trước đây mà.

Cô không biết rằng bên trên đang cho thuê.

Thảo nào mà bữa đó vừa mới ra cửa, đã đâm phải Vĩnh Kỳ đang hấp tấp chạy đến.

Thì ra anh ta sống ở đây.

Hải Đường nhún vai, cảm thấy cũng không quan tâm lắm, vậy là lại quay lưng về phía nhà mình.

Bố vẫn đợi Hải Đường trong phòng khách.

Ánh đèn vàng vọt hắt lên mặt ông chút màu sắc bợt bạt.

Mẹ và em trai đã đi ngủ.

Trong bóng tối phía sau chỉ còn nghe thấy tiếng tích tắc từ đồng hồ quả lắc.

- Con về rồi...

Bố.

Bố vẫn đợi con à...

- Ừm...

Con ăn hết cơm chưa?

Đưa hộp cơm để bố mang đi rửa.

- Con tự rửa được mà.

Bố đi nghỉ ngơi đi ạ.

Hải Đường nắm trong tay túi hộp cơm, đi vào trong bếp.

Ông Hoa ngồi trên băng ghế, dưới ánh đèn màu vàng đỏ tối sập, lại như vô tình, như cố ý mà nói với Hải Đường 1 câu:

- Hải Đường.

Làm cảnh sát không nên cứng quá, không nên mềm quá.

Phải trong nhu có cương, trong cương có nhu.

Ngoài đối diện với hiện thực tàn khốc, con còn phải biết đồng cảm, nhưng không thông cảm nữa.

- Đồng cảm mà không thông cảm là như thế nào hả bố?

Bàn tay Hải Đường ngâm trong nước lạnh lại trở nên ửng đỏ.

Cô quay đầu.

Ông Hoa vẫn ngồi trên ghế, điềm tĩnh nhìn con gái.

Hải Đường đủ thông minh để hiểu một phần lời ông nói.

Chỉ là, có nhiều chuyện, có khi phải sống nửa đời người mới có thể nghiệm ra được.

- Con rửa bát xong thì đi ngủ sớm đi.

Ngày mai còn phải đi làm sớm.

Bố về phòng đây.

Vào muộn lục cục, mẹ con không ngủ được.

Có một điều nữa về bố mẹ mà Hải Đường mãi không hiểu.

Rằng, dù mẹ cô có khó tính tới cỡ nào, hay vô lý vô lối ra sao, bố cô vẫn có thểp dịu dàng chấp nhận mọi yêu cầu vô lối của bà ấy...

Thật sự trên đời này, còn có người đàn ông giống như bố cô sao?
 
Back
Top Bottom