Chương 134: Làm công
“Ưm…..”
Quý Trường Thiên bị ném trúng như vậy, hoàn toàn tỉnh hẳn lại.
Vừa mở mắt ra, liền thấy Thời Cửu quay lưng về phía mình, đang vội vàng mặc quần áo.
Nhìn bóng lưng đó, luôn có cảm giác người đó đang tức giận.
Quý Trường Thiên dậy, thử gọi hắn: "Thập Cửu?"
Thời Cửu không đáp.
Xem ra đúng là thật sự giận rồi.
Đêm qua sau khi ngủ cùng Thời Cửu, y ngủ khá say, hôm nay vậy mà dậy muộn.
Khi nãy trong lúc mơ màng nửa tỉnh nửa ngủ, dường như nghe thấy có người đang bàn tán chuyện gì đó.
Đúng lúc này, nhờ thính lực vượt trội, y nghe thấy ngoài trướng truyền đến tiếng ai đó cười trộm.
…..Thì ra là vậy.
Quý Trường Thiên khẽ nhếch khóe môi, không vội không gấp mặc xong y phục, buộc gọn tóc lại, vén rèm rồi bước ra khỏi đại trướng.
Nguồn gốc của tiếng cười đang đứng thẳng tắp ngay trước cửa.
Khói bếp bốc lên trong doanh trại, binh lính ngồi quây lại ăn cơm, trông mọi thứ đều như bình thường.
Ánh mắt Quý Trường Thiên lướt qua từng gương mặt, vờ như không hề phát hiện kẻ đầu sỏ là ai, dùng quạt gấp khẽ gõ vào lòng bàn tay, cất giọng nói to: “Vừa rồi, là kẻ nào ở trước trướng của bổn vương ồn ào lớn tiếng, tám chuyện vớ vẩn?”
Lời này vừa thốt ra, mọi người đồng loạt đưa mắt nhìn về phía y, tiếng ồn ào trong doanh trại lập tức nhỏ hẳn xuống.
Mấy người đứng ở cửa nhận ra tình hình không ổn, liền cúi đầu ngay, không dám hé tiếng.
Trong trướng, Thời Cửu nghe thấy giọng nói này, không khỏi sững người.
Quý Trường Thiên…
đang làm gì vậy?
“Thế nào, đều không định nhận sao?
Lúc nãy buôn chuyện bịa đặt chẳng phải gan dạ lắm à, sao giờ dám làm lại không dám nhận?”
Quý Trường Thiên cười lạnh một tiếng, “Nếu đã vậy, bổn vương chỉ có thể cùng lúc phạt tất cả những người có mặt ở đây.”
Lời vừa dứt, mọi người trong doanh trại lập tức lộ vẻ hoảng hốt.
Ngay sau đó có người đứng bật dậy, chỉ về phía sau y: “Điện hạ, là bọn họ!
Khi nãy còn chưa đến giờ đổi ca, mấy người này đã đổi ca sớm với chúng thuộc hạ, bảo chúng thuộc hạ đến ăn cơm trước.
Thuộc hạ… không nghĩ nhiều, liền đồng ý.
Thuộc hạ biết sai rồi!”
Hắn vừa nói vừa quỳ xuống ôm quyền, nhưng Quý Trường Thiên không lập tức trách phạt hắn, mà quay người lại, nhướng mày với mấy người bên cạnh: “Ồ?”
Mấy người đó thấy chuyện không thể giấu nổi nữa, cũng lập tức hoảng hồn, lần lượt quỳ xuống: “Là… là thuộc hạ lắm miệng, thuộc hạ biết sai rồi!”
“Chỉ là lắm miệng thôi sao?”
Quý Trường Thiên cười, cúi người xuống, dùng quạt xếp khẽ gõ lên vai hắn, “Ngươi vừa rồi đã nói gì, trước mặt tất cả mọi người, nói lại lần nữa.”
Cú gõ ấy rõ ràng rất nhẹ, vậy mà người đang quỳ vẫn run lên một cái, mồ hôi lạnh men theo tóc mai chảy xuống: “Thuộc… thuộc hạ không dám!”
“Không dám?
Vì sao lại không dám?”
Quý Trường Thiên nói với vẻ khó hiểu, “Nếu đã cho rằng lời mình nói không có gì sai, vậy bổn vương bảo ngươi lặp lại một lần, ngươi cũng nên không thẹn với lòng mới đúng, sao lại không dám chứ?”
Nghe vậy, đối phương sợ đến mức dập đầu sát đất: “Là thuộc hạ ăn nói vô lễ!
Thuộc hạ biết sai rồi!”
Sắc mặt Quý Trường Thiên lạnh xuống.
Y đứng thẳng dậy, đưa mắt nhìn khắp doanh trại: “Các ngươi bàn tán về bổn vương sau lưng thế nào, ta không quản.
Nhưng các ngươi nên hiểu cho rõ, đây là quân doanh!
Tự ý vào trướng, ngang nhiên đứng trước đại trướng mà bàn luận chủ soái, thậm chí vọng nghị thân vương, các ngươi là thấy cổ mình đủ cứng, hay cho rằng bổn vương mềm yếu dễ bắt nạt?!”
Một đám binh sĩ sợ đến mức đồng loạt quỳ xuống, đến thở mạnh cũng không dám.
Quý Trường Thiên chậm rãi bước qua lại trước mặt mấy người đó, từ trên cao nhìn xuống bọn họ, trên mặt đã không còn một tia ý cười: “Loại hành vi này, nói nhẹ thì là không coi quân kỷ ra gì, nói nặng thì là coi thường hoàng quyền!
Hôm nay các ngươi dám tự ý đổi ca, đứng trước trướng bàn tán chủ soái, ngày mai sẽ dám tự tiện rời đội, kháng quân lệnh!
Bệ hạ giao binh cho ta chỉ huy là để bình phản, nếu vì sai lầm của các ngươi mà làm lỡ thời cơ, khiến chiến sự thất bại, các ngươi có gánh nổi trách nhiệm không?!”
Mấy binh sĩ quỳ dưới chân run bần bật, mồ hôi lạnh túa ra: “Thuộc hạ không dám, thuộc hạ biết sai rồi!”
Trong trướng, Thời Cửu sững người.
Có... nghiêm trọng đến vậy sao?
“Xét các ngươi là lần đầu phạm lỗi, có lẽ chỉ là vô ý, bổn vương bằng lòng cho các ngươi một cơ hội sửa sai làm lại.
Toàn bộ quân nhu mang theo trong lần hành quân này đều do mấy người các ngươi phụ trách vận chuyển, không được tụt lại phía sau, không được xảy ra sơ suất.
Nếu có bất kỳ sai sót nào, xách đầu đến gặp bổn vương."
Vài người gần như mềm nhũn cả người: “Tạ, tạ Điện hạ!”
“Còn nữa, các ngươi thuộc doanh nào, Đô úy thống lĩnh của các ngươi là vị nào?”
Quý Trường Thiên lại hỏi.
Một người cắn răng đứng dậy: “Là… là ti chức.”
"Quản giáo không nghiêm, cùng tội với thuộc hạ của ngươi.
Nếu còn có lần sau, xử theo quân pháp!”
“Rõ.”
Quý Trường Thiên: “Vốn dĩ là những ai phải đứng canh trước trướng của bổn vương?”
Lại có mấy người run run rẩy rẩy đứng dậy.
Quý Trường Thiên cười lạnh nói: “Gấp đi ăn cơm lắm đúng không?
Được, vậy thì khỏi ăn hết đi, nhịn đói đến ngày mai cho bổn vương!”
"Rõ!"
Cả doanh trại im phăng phắc không một tiếng động.
Quý Trường Thiên đảo mắt nhìn mọi người: “Còn đứng ngây ra đó làm gì?
Sao không mau ăn cơm đi?
Muốn cùng họ nhịn đói à?”
Lời vừa dứt, tất cả mọi người đồng loạt bưng bát cơm lên, bắt đầu điên cuồng và cơm vào miệng.
Quý Trường Thiên phất tay áo rời đi, vén rèm trở lại trong trướng.
Thời Cửu vội vàng dời mắt đi.
Hắn chưa từng thấy Quý Trường Thiên như vậy.
Trong ấn tượng của hắn, người này dường như lúc nào cũng mang nụ cười trên mặt, thái độ ôn hòa, dễ gần, không hề ra vẻ, đến mức có những lúc khiến người ta quên mất hắn là một vị vương gia.
Nghiêm khắc như hôm nay, vẫn là lần đầu tiên thấy.
Lúc này, Hoàng Đại, người trước đó vẫn luôn không thấy bóng dáng, cũng đã quay lại.
Hắn bưng nồi và bát bước vào trong trướng.
Thời Cửu vừa thấy hắn, lập tức chặn lại hỏi: “Vừa rồi ngươi đi đâu vậy?”
Hoàng Đại đặt đồ xuống: “Nấu cơm.”
“…Ngươi còn biết nấu cơm à?”
“Có gì lạ đâu?”
Hoàng Đại múc một bát cháo đưa cho hắn, “Bọn họ nấu, dở lắm.”
Thời Cửu: "..."
Bữa tối hôm qua quả thật chẳng ra sao, nhưng món này bây giờ nhìn cũng...
Trong cháo có cho thịt và rau, trông giống như một nồi thập cẩm.
Hắn ôm tâm thế “thử độc”, cầm thìa múc một muỗng nếm thử, phát hiện bát cháo này tuy bề ngoài không đẹp mắt, nhưng hương vị lại khá ngon.
Hắn lại vội vàng uống thêm hai ngụm: “Ngon đấy, nhưng… ngươi như vậy có tính là tự ý rời vị trí canh gác không?”
“Chẳng phải vẫn còn có ngươi đang túc trực bên cạnh sao?”
Thời Cửu: "..."
Có thể đừng nhắc đến hai chữ “thân cận” nữa được không?
Hoàng Đại lại múc một bát nữa đưa cho Quý Trường Thiên: “Điện hạ.”
“Ừm,” Quý Trường Thiên cũng ngồi lại đây, che miệng ho hai tiếng, nói với Thời Cửu: “Là tối qua ta dặn Đại Hoàng.
Thấy ngươi buổi tối ăn không nhiều, chắc là không thích đồ ăn trong quân doanh.”
“…..Chỉ là trưa hôm qua ăn quá no thôi.
Điện hạ còn không chê, sao ta có thể chê được.”
“Vậy xem ra là ta lo thừa rồi?”
Quý Trường Thiên khẽ nhướng mày, “Thập Cửu bây giờ còn giận không?”
Đám binh sĩ kia đã bị phạt nặng, Thời Cửu dù có giận thì cũng sớm nguôi rồi.
Hắn nhận lấy bánh hồ từ tay Hoàng Đại đưa tới, bẻ một miếng nhỏ cho vào miệng: “Không có.”
“Thật sự không có sao?”
Quý Trường Thiên khẽ cười nói, “Vừa nãy Tiểu Thập Cửu còn tức đến mức ném quần áo vào mặt ta.”
“…..
Ta chỉ là cảm thấy khó xử thôi,” Thời Cửu cúi đầu giả vờ uống cháo, “nếu tối qua ta không đồng ý với điện hạ, thì đã không xảy ra chuyện như thế này.”
“Không có chuyện này thì cũng sẽ có chuyện kia, muốn khơi mào rắc rối thì xưa nay chẳng bao giờ thiếu lý do.”
“Ý là gì?”
Thời Cửu không hiểu, “Bọn họ… chẳng phải chỉ đùa mấy câu thôi sao?”
Quý Trường Thiên lắc đầu: “Nhìn thì có vẻ chỉ là mấy câu đùa vô hại, nhưng thực chất lại là không phục quản giáo, không coi ta ra gì, chuyện này cũng hết cách thôi.
Dù sao đây cũng là lần đầu ta dẫn quân, trong mắt người ngoài lại là một vị vương gia phế vật bệnh tật quấn thân.
Tuy khoảng thời gian này ta đã tích lũy được không ít uy vọng trong dân gian, nhưng cũng không phải ai cũng chịu nể mặt.
Có vài kẻ cứng đầu cố ý gây chuyện, cũng là chuyện bình thường.”
Động tác húp cháo của Thời Cửu khựng lại: “Nhưng ngày thường, mọi người trong Vương phủ chẳng phải cũng hay đem ta và điện hạ ra đùa sao?”
Quý Trường Thiên: “Chính ngươi cũng đã nói rồi, đó là người trong Vương phủ, bọn họ sao có thể đánh đồng với những kẻ kia được?
Các ngươi đối với ta mà nói là người nhà, đối với người nhà, ta đương nhiên sẽ bao dung.
Cho dù các ngươi nói vài lời mạo phạm ta, ta cũng chỉ cười cho qua.
Những người này thì khác.”
“Đạo trị gia, lấy hòa thuận làm quý;
đạo trị quân, lấy nghiêm khắc làm đầu.
Binh pháp có nói: dùng văn mà ra lệnh, dùng võ mà chỉnh tề; đức và uy phải coi trọng ngang nhau, thưởng phạt phân minh; còn đạo trị quốc thì lấy dân làm gốc, rộng ban nhân nghĩa, khi ấy hình pháp mới có thể ràng buộc được quần chúng.”
Thời Cửu cắn thìa, tuy hắn không hoàn toàn hiểu hết, nhưng trực giác mách bảo hắn rằng những lời Quý Trường Thiên nói là có lý.
“Có điều,” Quý Trường Thiên đổi giọng, “chuyện hôm nay tuy đã giải quyết xong, nhưng thấy nhỏ mà biết lớn, ta vẫn có vài lời muốn nói với Thập Cửu.”
“Lời gì?”
Quý Trường Thiên hạ thấp giọng, ghé lại gần hắn: “Ngày sau nếu ta thật sự trở thành hoàng đế, thì Thời Cửu sẽ là hoàng hậu.
Đến lúc đó, lời bàn tán của thiên hạ sẽ còn gấp trăm, gấp nghìn lần hiện tại.
Khi ấy, Thập Cửu vẫn sẽ vì sợ bị người khác nhìn thấy mà tránh né tiếp xúc với ta sao?”
Thời Cửu vừa nghe hai chữ “hoàng hậu”, da đầu không khỏi tê dại, trên người nổi một tầng da gà, dứt khoát đẩy y ra: “Điện hạ… vẫn là đừng nói những lời này nữa, chuyện còn chưa có chút manh mối nào, bây giờ nghĩ đến thì vẫn còn quá sớm.”
“Đâu còn sớm nữa?
Rõ ràng là không sớm,” Quý Trường Thiên khẽ cười thành tiếng, “đương nhiên, ta nói những điều này với ngươi không phải để ngươi phải nhượng bộ hay thỏa hiệp, ta chỉ muốn nói cho ngươi biết, Thập Cửu nhiều lần bảo vệ ta, vậy thì ta cũng nên ‘ném đào báo mận’, cũng phải bảo vệ Thập Cửu mới đúng.
Sau này nếu lại gặp chuyện như thế, ngươi cứ trực tiếp dạy dỗ bọn họ, có ta chống lưng cho ngươi.
Nếu không muốn, thì đến nói với ta, ta sẽ thay ngươi dạy dỗ bọn họ.”
Thời Cửu ngẩng lên nhìn y.
Không biết vì sao, hắn lại vô cớ cảm thấy tim đập nhanh hơn, đối mắt với đôi con ngươi màu nhạt ấy một lát, rồi vội vàng dời ánh nhìn đi, lúng túng đáp: “Ừm…
ừm...”
Quý Trường Thiên cười nói: “Thế mới đúng chứ.”
Hoàng Đại: “Còn định ăn hay không đây?”
Thời Cửu dứt khoát cúi đầu ăn cháo.
Hai người chậm chạp ăn xong bữa sáng, bên ngoài cũng đã thu dọn xong xuôi.
Quý Trường Thiên rời khỏi trướng, một viên Đô úy bước nhanh tới, chắp tay hành lễ với y: “Điện hạ, đã chuẩn bị xong.”
Được,” Quý Trường Thiên ra lệnh, “dỡ trại, lên đường!”
Trong doanh trại lập tức trở nên bận rộn.
Thời Cửu đi tới bên cạnh y, nhìn các binh sĩ hành động nhanh nhẹn, trật tự, cảm giác lỏng lẻo, thiếu kỷ luật trước đó bị quét sạch.
Đừng nói chứ, chiêu này đúng là có tác dụng thật, đám người này trông ngoan ngoãn hẳn ra.
Mọi người nhanh chóng tháo dỡ toàn bộ lều trại, đem tất cả đồ đạc chất lên xe.
Quý Trường Thiên cũng dẫn theo Thời Cửu lên xe ngựa, thò tay ra từ cửa sổ xe, làm một động tác ra hiệu "tiến lên".
Đô úy nhận được chỉ lệnh, lớn tiếng nói: "Xuất phát!"
Đội quân hai nghìn người xếp hàng chỉnh tề, lập tức xuất phát, men theo đường núi tiếp tục tiến về mục tiêu.
Thời Cửu tập trung lắng nghe, chỉ nghe được tiếng bước chân hành quân, quả nhiên không còn một ai dám nói nửa câu chuyện phiếm.
Lại hành quân như vậy thêm nửa ngày, trinh sát đi dò đường ở phía trước quay về.
Sau khi trao đổi với Đô úy, Đô úy cưỡi ngựa đến bên xe ngựa của Quý Trường Thiên: "Điện hạ, phía trước sắp tới vị trí mục tiêu rồi.
Trinh sát báo lại rằng có dấu vết đóng trại, nhưng vẫn chưa phát hiện quân địch."
“Được," Quý Trường Thiên nói, "lục soát núi.”
"Rõ!"
Mấy vị Đô úy mỗi người dẫn theo nhân thủ, bắt đầu lục soát núi từ vài hướng.
Còn Quý Trường Thiên thì tìm một chỗ có tầm nhìn thoáng rộng, leo lên chỗ cao.
Thời Cửu đứng sóng vai với y, hỏi: "Điện hạ, bên phía Lý…
Hồ Điển Quân, không có vấn đề gì chứ?"
Quý Trường Thiên khẽ mỉm cười: "Yên tâm."
Thấy y tự tin như vậy, Thời Cửu cũng không còn lo lắng nữa.
Hắn đổi vị trí với Quý Trường Thiên, đứng ở chỗ đón gió, chắn gió lạnh giúp y.
Hai ngày nay người nào đó thỉnh thoảng lại ho khan, hắn luôn cảm thấy không giống giả vờ.
Đợi về rồi, nhất định phải tìm Tống Tam đến khám kỹ cho y mới được.
Hai người đợi tại chỗ.
Không bao lâu sau, một vị Đô úy đến bẩm báo: "Điện hạ!
Trong núi phát hiện một doanh trại, nhưng quân địch đã bỏ trại rời đi.
Bọn chúng rút đi vội vàng, để sót lại không ít vật tư."
"Ừm," Quý Trường Thiên gật đầu, "thu gom toàn bộ những thứ còn dùng được, kiểm kê rồi chất lên xe."
"Rõ!"
"Điện hạ!" một vị Đô úy khác bước tới, "Chúng ta phát hiện một nhóm người khả nghi, tổng cộng mười ba người, đã bị chúng ta khống chế toàn bộ.
Qua thẩm vấn sơ bộ, bọn họ tự xưng là binh lính của doanh trại này.
Khi những người khác rút đi, họ trốn lại, chuẩn bị chờ thời cơ bỏ chạy.
Sau đó vì tham nhặt nhạnh vật tư bị bỏ lại trong doanh trại nên làm chậm hành trình, lúc chạy trốn thì bị chúng ta bắt được."
“Ồ?
Thế mà còn có lính đào ngũ?"
Đây đúng là niềm vui ngoài dự liệu.
Khóe môi Quý Trường Thiên lộ ý cười: "Làm tốt lắm, ban thưởng.”
"Tạ Điện hạ!"
"Mấy người đó đang ở đâu?
Dẫn ta đi xem."
"Điện hạ, mời.”
Đô úy dẫn họ tiến vào doanh trại.
Doanh trại này quy mô không nhỏ, đã bị họ khống chế.
Các binh lính đang kiểm kê vật tư.
Mười mấy tên lính đào ngũ đó bị khống chế dưới đất, quỳ thành một hàng, run cầm cập.
Ánh mắt Quý Trường Thiên lướt qua gương mặt bọn họ, lên tiếng: "Tuy các ngươi là binh lính dưới trướng Ô Trục, nhưng đã là con dân Đại Ung thì phải tuân theo luật pháp Đại Ung.
Theo quân quy: 'trong thời chiến mà bỏ trốn thì chém; khi đã có lệnh xuất chinh mà bỏ trốn, trốn một ngày thì bị giam một năm."
"Trói người lại," y nói, "dẫn đi."
Tịch thu toàn bộ vật tư, còn bắt được một nhóm lính đào ngũ.
Tuy không giao chiến với quân phản loạn, nhưng cũng xem như thu hoạch khá nhiều.
Quý Trường Thiên dẫn quân trở về Tấn Dương.
Ngày hôm sau, phía Lý Ngũ cũng truyền đến tin thắng trận.
Tổng cộng một vạn tám nghìn tư binh dưới trướng Ô Trục, trừ số thương vong khi hai bên giao chiến, số còn lại đều bị bắt sống.
Quý Trường Thiên lập tức báo tin này lên trên, do Huyền Ảnh Vệ tiếp nhận xử lý rồi chuyển về kinh đô
*
Thời Cửu đi theo Quý Trường Thiên đến nha môn.
Thủ lĩnh quân phản loạn là Ô Trục sau khi bị áp giải về thì lập tức bị nhốt vào đại lao, chờ xét xử.
Không gặp mấy ngày, khi Thời Cửu gặp lại hắn, chỉ cảm thấy người này tiều tụy đi không ít, mặc áo tù, búi tóc rối tung, nào còn uy phong như trước.
Hắn nhìn quanh bốn phía, phát hiện phòng giam này dường như chính là căn trước đây từng giam giữ Đỗ Thành Lâm.
Giam thuộc hạ, rồi lại giam cả cấp trên, cũng coi như là số trời đã định.
Nhận ra có người đến, Ô Trục ngẩng đầu lên, bốn mắt nhìn nhau với Thời Cửu.
Thời Cửu không nói một lời, lặng lẽ dời mắt đi.
Từ Khiêm, Từ Trưởng sử, người cũng đã trở về phủ châu, nhìn người trong ngục, cười lạnh một tiếng, rồi quay đầu nịnh nọt với Quý Trường Thiên: "Điện hạ quả thật tài lược hơn người, vậy mà thực sự bắt sống được tên đầu sỏ này, lòng hạ quan cuối cùng cũng yên tâm."
"Đó là nhờ Từ đại nhân phối hợp tốt, nếu không chỉ dựa vào một mình ta, cũng khó mà hoàn thành.”
“Điện hạ quá khen rồi, quá khen rồi!”
Hai người vừa nói vừa cười, trong địa lao tràn ngập bầu không khí vui vẻ.
Cho đến khi Quý Trường Thiên ho khẽ hai tiếng, Từ Khiêm như sực nhớ ra điều gì, vội nói: “Điện hạ, nơi này âm u lạnh lẽo, chúng ta vẫn nên ra ngoài rồi hãy nói tiếp.”
“Được, mời.”
Hai người rời khỏi ngục giam, chỉ còn Thời Cửu ở lại.
Hắn cho lính canh ngục lui ra, Ô Trục nắm lấy song sắt, hạ giọng nói: “Các ngươi thật sự định nhốt ta ở đây sao?
Khi nào mới thả ta ra?”
Thời Cửu: “Điện hạ đã nói rồi, bảo ngươi tạm thời đừng nóng vội, trước hết ở đây hai ngày.
Ngài ấy sẽ đưa một tử tù ra, dịch dung thành dáng vẻ của ngươi.
Chuẩn bị hoàn tất, tự nhiên sẽ tráo ngươi ra ngoài.”
Trong lòng Ô Trục có chút không yên, nhưng chuyện đã đến nước này, hắn cũng chỉ có thể chọn thỏa hiệp: “...Được thôi, các ngươi tốt nhất nên nhanh lên.”
“Tất nhiên rồi,” Thời Cửu nói, “có ta ở đây, ngươi còn không yên tâm sao?”
.
Qt-edit: Chap này dài thì vãi cả nhái, lại còn phát hiện lỗi nữa chứ, sửa lòi lìa😭