Cập nhật mới

Khác Butcher And Lie

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
391620138-256-k509277.jpg

Butcher And Lie
Tác giả: NgoMing
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Cô gái ấy chết trong công viên một cách oan uông, cảnh sát đóng hồ sơ một cách tàn ác, dư luận im lặng như những kẻ máu lạnh.

Đây không phải là lần đầu, và chắc chắn không phải lần cuối, khi công lý chỉ là nhãn dán cho dối trá, sự thật sẽ phải được phơi bày, dù có phải bằng máu



thriller​
 
Butcher And Lie
Chương 1: lời nói dối


Đã 11 giờ đêm.

Ánh đèn lam mờ ảo đến từ chiếc màn hình cũ kỹ hắt lên căn phòng lạnh lẽo, tiếng mưa nặng hạt như trút xuống nỗi tâm can đã suy sụp của jonathan, mái nhà tồi tàn tựa như không còn bao che cho ông được nữa, từng câu nói vang lên qua bản tin truyền hình:

"...và hiện tại, vụ án của cô Anastasia Volkov, 18 tuổi, sinh viên Đại học Tổng hợp Novosibirsk, vẫn còn là một ẩn số.

Cô được phát hiện là đã tử vong tại một công viên gần trường, qua khám nghiệm, thời điểm tử vong cách hiện tại bốn tiếng, hiện các cơ quan chức trách và tổ điều tra đã ngừng điều tra chuyên sâu do các vấn đề không thể tiết lộ, vụ việc đã gây tranh cãi lớn về tính đạo đức, các thông tin liên quan sẽ sớm được cập nhật vào hôm sau, xin cảm ơn vì đã lắng nghe.."

Jonathan siết chặt ly whisky trong tay, chất lỏng màu hổ phách sóng sánh theo từng cử động run rẩy.

Tiếng mưa rào bên ngoài cửa sổ hòa lẫn với giọng nữ phát thanh viên khô khan, tạo thành một tấm gương phản chiếu những ký ức đang cuộn trào trong tâm trí ông.

Vụ án ở Vladivostok... những gương mặt thất thần, tiếng khóc xé lòng, và mùi tanh nồng của máu vẫn còn ám ảnh ông đến tận bây giờ.

Chính cái đêm định mệnh ấy đã cướp đi sự thanh thản trong tâm hồn vị thám tử lừng danh một thời, đẩy ông vào bóng tối của hội chứng rối loạn căng thẳng sau травма (PTSD).

Ông đã cố gắng trốn chạy, tìm kiếm sự bình yên trong sự tĩnh lặng của căn hộ nhỏ bé này, xa lánh mọi thứ liên quan đến công việc cũ.

Nhưng tiếng mưa đêm nay, cùng với tin tức về cô gái trẻ mất tích, đã khơi dậy một điều gì đó sâu thẳm bên trong ông - một ngọn lửa âm ỉ mà ông tưởng chừng đã nguội lạnh.

Jonathan-/ lẩm bẩm, nực cười vì sự bất lực của giới chức trách/: "Giới điều tra bây giờ đã quá suy đồi và non kém"

Ông nhớ rõ những vụ án gần đây mà báo chí đưa tin, sự tắc trách, hàng loạt vụ án, những sai sót nghiệp vụ ngớ ngẩn, và cả những dấu hiệu đáng lo ngại về sự tha hóa trong lực lượng cảnh át địa phương.

Họ dường như đã đánh mất đi sự nhạy bén, lòng trắc ẩn và cả sự tận tâm cần có của một người bảo vệ công lý.

Ánh mắt xanh xám của Jonathan dán chặt vào màn hình, nơi hình ảnh cô gái trẻ Anastasia hiện lên.

Khuôn mặt thanh tú, đôi mắt to tròn đầy vẻ ngơ ngác giờ đây chỉ còn là dĩ vãng.

Ông cúi đầu, mưa vẫn đổ đều đều trên cửa kính hoang tàn, 1 nỗi buồn hối hức vang lên.

Không thể lảng tránh nữa.

Ông cảm thấy nỗi bất lực của những người đang tuyệt vọng tìm kiếm sự thật, những người bị bỏ rơi bởi chính những kẻ đáng ra phải bảo vệ họ, sự thờ ơ này có thể mang đến những nỗi đau dai dẳng cho người dân novosibisk, một sự ám ảnh trước tội lỗi và sự căm phẫn đến giới cầm quyền, tất cả như một lời nguyền dai dẳng, một con đường mà số phận đã ép ông bước đi.

Đặt mạnh ly whisky xuống bàn, Jonathan đứng dậy.

Cơn đau đầu âm ỉ từ men say như một vị khách không mời mà đến, nhưng lần này, ông không dùng nó để quên đi nỗi sầu, mà để gợi lại sự anh dũng đã bị lãng quên.

Ông bước đến bên cửa sổ, nhìn ra màn mưa xối xả đang bao phủ thành phố.

Novosibirsk, nơi đang chìm trong bóng tối và vô thường bất tận.

Jonathan:"Đã đến lúc rồi.

"/ ông tự nhủ, giọng nói trầm khàn nhưng kiên quyết./ "Đã đến lúc phải trở lại."

Ông quay người, ánh mắt quét qua căn phòng bừa bộn.

Những cuốn sách trinh thám cũ kỹ nằm im lìm trên kệ, những bức ảnh đen trắng ghi lại những khoảnh khắc huy hoàng trong quá khứ của ông phủ đầy vết bụi thời gian.

Ông tiến đến chiếc tủ quần áo, mở ra trong tiếng kẽo kẹt, và lấy xuống một chiếc áo khoác dạ màu than chì đã cũ

Khi Jonathan khoác chiếc áo lên người, một cảm giác quen thuộc nhưng cũng đầy xa lạ ùa về.

Ông như tìm lại được một phần con người mình đã đánh mất.

Nỗi sợ hãi vẫn còn đó, những bóng ma quá khứ vẫn lảng vảng, nhưng lần này, chúng không còn đủ sức mạnh để giữ chân ông nữa, sự quyết tâm đã lấn át đi nỗi sợ, mang ông trở lại những vụ án.

Ông biết con đường phía trước sẽ đầy rẫy những khó khăn, những ám ảnh có thể ập đến bất cứ lúc nào.

Nhưng hình ảnh cô gái trẻ Anastasia qua đời trong ấm ức, sự suy đồi của giới điều tra, và tiếng gọi thầm lặng của công lý đã cho ông quyết tâm trở lại, truy lùng và giam cầm đám tội phạm gian trá

Jonathan bước ra khỏi căn hộ tồi tàn, hòa mình vào cơn mưa lạnh giá và màn đêm.

Trong bóng tối, một bóng dáng quen thuộc của vị thám tử tài ba ngày nào đang dần hiện hữu trở lại, mang theo gánh nặng của quá khứ và quyết tâm tìm lại ánh sáng cho tương lai.

Vụ án của Anastasia Volkov có lẽ sẽ là trận chiến khó khăn nhất trong cuộc đời ông, nhưng Jonathan biết, sâu thẳm trong trái tim mình, ông không thể đứng ngoài cuộc, dù không phải thánh, ông cũng phải đày lũ sát nhân ấy xuống địa ngục

"vụ này sẽ kết thúc bằng máu...nếu cần"
 
Back
Top Bottom