Cập nhật mới

Khác Bướm Phượng Đen [bl]

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
181,601
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
278691402-256-k106915.jpg

Bướm Phượng Đen [Bl]
Tác giả: malbirld_
Thể loại: Cổ đại
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Bướm phượng đen đậu trên ngói nhà ông cựu quan Trần, giờ thiêng đã điểm, tấn bi kịch tám năm quay về.

Thừa tướng biết yêu.

Cô đồng chết rồi.

Năm nay, ai thay thế cô đồng sống trăm năm?



tìnhtrai​
 
Bướm Phượng Đen [Bl]
0.


Tương truyền xưa kia, bướm phượng đen cất cánh khắp chốn nước Việt, tượng trưng cho vận rủi, đại hạn.

Nơi đâu cũng xuất hiện hình bóng đuôi phượng lả lướt mọi ngõ ngách, từ những thảm rừng tề tựu, từ phiên chợ của tầng lớp nông dân.

Thấy chú bướm nhỏ bay là là, bọn lái buôn, kẻ làm nông lập tức bu quanh đông như hội, thi nhau há hốc, chỉ trỏ.

"Bướm phượng kìa, phượng đen kìa, nó đậu trên mái ngói của ông cựu quan họ Trần, căn nhà đó gặp chuyện rồi, căn nhà đó gặp chuyện rồi."

Lưu ý: Các địa điểm, nhân vật, bối cảnh lịch sử lựa chọn toàn bộ đều tưởng tượng, không chỉ đích danh bất cứ cá nhân, tổ chức nào.
 
Bướm Phượng Đen [Bl]
1.


Nửa canh Thìn, một hồi trống lạ gầm vang, khiến một phiên chợ lớn đang lề mề giữa cái trưa nắng bất ngờ im bặt.

Đám người buôn, gian hàng sát vách lập tức chồm người qua nhau, xì xầm bàn tán, mắt không rời hướng Bắc, nơi núi rừng hoang sơ, từng ngọn đồi đắp mình lên nhau, chồng chất tạo thành lối mòn sâu thăm thẳm.

Từ trong bóng tối ấy, bất ngờ nổi lên hồi trống thứ hai.

Họ biết điều gì xảy ra.

Nhiều người đánh rơi thúng rau, giỏ cá.

Miếng thịt ba chỉ sống nhăn nằm trên mặt đất, nó chứng kiến một cảnh tượng hỗn độn hơn hẳn bình thường của những người nông dân.

Lái buôn vận áo dài lập tức chùi bàn tay tanh cá lên người, đám người mặt lấm lem đất thấy vậy cũng bắt chước làm theo.

Họ không mất trật tự.

Lúc đầu thì có, khi mới hai hồi trống đã khiến họ bịt kín con đường từ rừng ra thành thị.

Ai cũng trèo lên đầu nhau dáo dác nhìn, hồi hộp chờ đợi.

Hồi trống thứ ba nổi lên, càng lúc càng gần, kéo theo cả tiếng kèn.

Một hàng ngựa gồm bốn con đực chắc khỏe lộ ra, làn da đen bóng cứng cáp cõng trên mình bốn binh lính áo giáp sắc trầy trật.

Theo sau đó là hàng lính sáu người, chiếc kiệu mái vàng cuối cùng vươn khỏi tán cây, sáng ngời dưới nắng gắt.

- Thượng hoàng thắng trận!!!

Một vị quan giọng chắc khỏe thét lên, đồng thời giương cao kiếm.

Những thanh gươm có cái nứt, cái mẻ hùng dũng tỏa lên ánh hào quang sáng ngời khiến những người xung quanh lác mắt.

Người dân lập tức dạt sang hai bên, hét gào ôm chầm lấy nhau.

Kiệu đi đến đâu, niềm vui lan tỏa đến đó.

Mọi người dọc đất nước đều chìm đắm trong niềm hứng khởi, dẫu có nhiều người không biết đức vua của họ đã thắng lấy điều gì, giành được tỉnh nào, đuổi giặc đi đâu.

Nhưng miễn những kẻ khác đang ăn mừng, họ cũng gật gù mà hùa theo bầu không khí chiến thắng.

Vó ngựa đi qua rừng tre, tiếng trống lại cất lên mỗi khi qua một làng, cứ thế tiếng hoan hô đi cùng binh lính, hộ tống bề trên của họ về triều an toàn.

Cửa thành khép lại, tiếng dân mới dứt.

Họ sẽ còn bắt đầu nữa, những người dân vùng đất này sẽ tiếp tục niềm hân hoan ấy đến sáng mai.

Mọi người sẽ tổ chức những phiên chợ đêm, ca hát, kịch nghệ và đốt đèn thả hoa đăng dọc sông Miền – con sông lớn chảy dọc lòng An Việt, biểu tượng cho mùa màng tươi tốt và tài lộc dồi dào như nước sông cuồn cuộn.

Không ai trong đám nông dân biết hạ nguồn sông Miền ở đâu, nhưng nếu có cầu điều ước cho mỗi lần thả hoa, họ cũng sẽ cầu cho những ai thấy những bông hoa đăng ấy đều sẽ gặp may mắn đến trọn đời.

Nhưng trước khi phiên chợ giải tán, mỗi người một ngả, vài cô buôn rau, thịt, có người bên nách xách một đứa bé gái tụ tập với nhau.

- Mấy bà có thấy thừa tướng nãy không?

- Thấy chứ!

Ông ấy cưỡi con ngựa to nhất đúng không?

- Thừa tướng thân thiết với thượng hoàng lắm, người nhà tôi kể thượng hoàng đi đâu cùng đều có thừa tướng, nhưng mà ở bất cứ đâu thì chỉ có thượng hoàng cười.

Bàn tán đôi điều trước khi đám chồng hú ré tên họ, về chuẩn bị cơm nước sớm để có sức đi thả hoa đăng tối nay.

Mấy người phụ nữ mới thở dài, tiếc nuối giải chào tạm biệt nhau.

Khi về còn không quên nhìn lại cổng thành kiên cố, màu vàng kim mạnh mẽ sáng rực dưới ánh nắng gắt giữa trưa hạ.

- Một lần nữa, thừa tướng Minh Khanh vẫn không cười.
 
Bướm Phượng Đen [Bl]
2.


Yến tiệc được tổ chức linh đình, mừng cho chiến lược anh minh của thượng hoàng đã thành công giành lấy từng tấc lãnh thổ về cho An Việt.

Trăng đêm sáng vằng vặc, tuy vậy nhưng với người vui vẫn chẳng thấy đêm sáng hơn là bao.

Đèn đóm được thắp lên, lồng đèn đỏ treo dọc các dãy hành lang nối với điện Hoa Vũ.

Những bóng người bước đi trong Nội Phủ, áo dài gấm thêu hoa đủ thứ sắc màu phẩy tà trong làn gió.

Ai cũng có trên tay đủ loại hàng, người tay xách nách mang.

Lẫn trong đám đông có mùi thơm thoang thoảng của bánh nếp vừa nấu chín, có hương nồng nàn của mắm dưa ngâm được bọc trong bị, có bánh chưng, thịt heo quay được gói trong lá chuối còn âm ấm.

Ai cũng mang bên mình món quà đặc biệt của họ, được gói ghém cẩn thận để dâng lên thượng hoàng trong ngày hân hoan của đất nước.

Minh Khanh đứng trước cổng, lịch sự chào từng người một bước qua.

Một số món quà lớn anh chủ động giúp đỡ đưa lên thượng hoàng, ngoài ra còn tận tình dẫn hai vị quan tới thẳng chỗ ngồi của họ.

Anh vận áo dài gấm xanh, tóc búi cao, đôi chân thoăn thoắt chạy tới giúp đỡ từng người khách một.

Khiến hầu nữ trong điện bồn chồn đứng ngồi không yên.

- Lạy thừa tướng, ông cứ ngồi đi ạ.

Những công việc này cứ để chúng con, chúng con sao nỡ để ông chạy đôn chạy đáo mệt nhọc đến thế.

Ngay khi cô hầu vừa tiến tới, Minh Khanh lập tức phủi tay, ngăn cản bọn hầu khác không ai được chạm tay vào.

- Cứ để ta, ta muốn phục vụ mọi người.

Mấy người cứ để ta.

- Lạy ông, nhưng đức bà sẽ rầy chúng con mất.

- Ta sẽ nói đỡ, ta muốn ghi dấu ấn tốt trong lòng khách nên cứ yên tâm đứng yên tại chỗ.

Khi nào ta cần, ta sẽ gọi.

Anh nghiêm giọng, nói mình rất khỏe, nhưng cô hầu thấy gương mặt anh mệt nhọc, đôi lông mày rậm chau lại, miệng môi mím dữ tợn dù rõ ràng môi anh mỏng, khi thả lỏng sẽ không đáng sợ đến thế.

Nhưng thừa tướng Minh Khanh là con cháu giỏi của nhà Trần, được phong chức tướng cao chưa được vài năm đã có nhiều chiến công vắt bên hông mình.

Được thượng hoàng Nguyễn Thiên tin tưởng hết mực dù gương mặt anh lúc nào cũng bặm trợn, cộc cằn.

Đó là vấn đề.

Khắp An Việt chẳng ai là không biết thừa tướng của đất nước họ chưa bao giờ cười.

Cũng không hẳn là thế, có nhiều người gọi đó là tướng mạo, nhiều người cũng có nét mặt nhìn vào là thấy dữ nhưng chưa chắc con người ấy đã vậy.

Minh Khanh có mắt, mũi, miệng đều rõ ràng, đường nét đúng chuẩn của các cô, các dì, nhưng chỉ nhiêu thế cũng không lấy cảm tình của nhiều người được.

Nguyễn Thiên có khuyên thừa tướng nên tập cười, dù là dân võ, thường xuyên ra vào trong chiến trận, quen với việc quát tháo mọi người thì bây giờ đất nước đã tạm thời yên bình, Minh Khanh không có lý do gì mà không chịu cười nhiều hơn.

- Lạy thượng hoàng, tôi có tính ngay thẳng trước giờ thượng hoàng rõ rồi.

Tôi phải có lý do mới cười được.

Chứ không thì trông nó gượng gạo, đáng sợ hơn nhiều.

Mỗi lần khuyên nhủ, Minh Khanh đều nói vậy.

Nên anh quyết định sẽ dùng hành động thay lời, giúp đỡ mọi người nhiều hơn thì họ sẽ thấu được lòng anh.

Nên bây giờ mới có cảnh thừa tướng của một nước mải khom lưng, một mình chạy đôn chạy đáo để chuẩn bị cho yến tiệc mừng trận.

Khiến các cô, cậu hầu lo sốt vó.

Giờ Tuất đã điểm, ban nhạc của bộ Lễ dọn sẵn chiếu, Minh Khanh ngồi vào chỗ của mình khi tiếng đàn mới gảy.

Từng món ăn được dâng lên thượng hoàng và đức bà, các vị quan thay phiên nhau chia vui cùng thượng hoàng một cách trật tự.

Người này biếu quà xong, về chỗ ngồi thì mới tới lượt người khác đứng dậy.

Nhạc, kèn linh đình, Minh Khanh quan sát một lượt gương mặt khách khứa, hài lòng với sự chuẩn bị tươm tất của mình.

Tiếng đàn bầu da diết kéo theo tràn vỗ tay hoan hô như sóng vỗ từng đợt, Minh Khanh chợt thấy có một con bướm lẻn vào điện, đậu lên bậu đèn dầu trên bàn của gia đình nhà quan nọ.

Con bướm có đuôi cánh dài, màu đen khác lạ giữa nền người vận áo dài xanh, thảm đỏ, ly chén ngọc dát vàng.

Thượng hoàng một lần nữa nâng tước rượu, những người khác cũng làm theo.

Con bướm đen không phản ứng theo tiếng hô của đám người, nó vỗ cánh vô định, như bình thản, nhưng cũng bí ẩn.

Nó vỗ cánh, vỗ cánh, Minh Khanh không thể nhấc tước rượu chúc mừng cùng vua.

Anh không thể cử động tay mình, con bướm lại vỗ cánh, và anh nhìn nó không rời mắt.
 
Bướm Phượng Đen [Bl]
3.


Tối hôm đó, khi tiệc tan, ai về nhà nấy, thổi đèn, đóng cửa.

Gần qua canh Tý*, Minh Khanh vẫn không tài nào chợp mắt.

Anh trằn trọc, xoay người qua lại trên phản gỗ, miệng lẩm nhẩm một bài thơ đêm ngẫu hứng để mau ru mình vào giấc.

Nhưng trăng đêm nay sáng quá, anh đưa mắt nhìn, chân này cọ cọ vào cổ chân kia.

Rồi lại nhẩm tính ngày trên đầu ngón tay.

Chưa tới rằm nhưng trăng đã tròn đến thế.

Quái lạ.

Con bướm đen vừa nãy ở điện Hoa Vũ cũng kì lạ nốt, anh vẫn còn ám ảnh hình dạng của nó.

Nó khiến Minh Khanh nghĩ tới điều gì đó, tang tóc, cô đơn, toàn những cảm giác mà chẳng có con người nào thích.

Anh biết đuôi cánh dài thuộc chi phượng, anh thấy nhiều rồi, đọc trong sách cũng vô số, nhưng màu đen thì đây là lần đầu thừa tướng mới được chiêm ngưỡng.

Không ai trong điện lúc đó để ý tới nó cả.

Vắt tay lên trán thở dài, nghiêng đầu một chút để ngắm nốt trăng rồi cuộn người cố mà ngủ.

Minh Khanh giật mình nhẹ khi thấy con bướm phượng ở trên mép rèm cửa.

Anh ngồi dậy, liền đuổi theo khi nó dợm bay đi.

Nó dẫn anh ra vườn trúc, đôi cánh đen của nó nhập nhòa trong bóng tối, lúc ẩn lúc hiện dưới những tán lá, lúc thì đậu trên phiến đá như chờ thừa tướng bắt kịp mình.

Con bướm vỗ cánh dưới ánh trăng, giờ Minh Khanh mới để ý, nó không hẳn là màu đen, nó có chấm xanh li ti khắp cánh, như một bầu trời sao thu gọn trong thân loài côn trùng nhỏ bé kia.

Minh Khanh chợt thấy có bóng người ẩn hiện đằng xa, thu hút con bướm bay tới.

Bóng người trung bình, hiền, đứng như tượng trên cây cầu nhỏ bắc qua hồ sen giữa vườn trúc.

Càng tới gần, bóng người càng lộ rõ, gấm đen thêu hoa, tà lẫn ống quần dài chạm đất, không vừa với thân người.

Thừa tướng định bước thêm nữa, mà ánh trăng bỗng càng sáng.

Sáng đến độ chói mắt, như sắp sửa va vào anh.

Hồi trống điểm đầu giờ Thìn vang lên.

Minh Khanh giật mình tỉnh giấc, nhận ra ánh nắng đang soi thẳng mặt mình nóng hổi.

Anh ngồi dậy, lơ ngơ ngó ra ngoài vườn, cố định hình lại cái gì vừa xảy ra trong đêm qua, đến khi cô hầu Tù gõ cửa.

- Lạy cậu, đã là giờ Thìn* rồi ạ.

Cậu được ông gọi để tới cung.

- Ta ra ngay, nói cha chuẩn bị ngựa cho ta!

Anh lập tức rời khỏi giường, chạy ra ngay khi bóng cô hầu bên ngoài biến mất.

Một buổi sáng hiếm hoi điện Long Thành chẳng có việc gì quan trọng.

- Quả là một ngày tuyệt vời để tận hưởng.

Thượng hoàng Nguyễn Thiên phấn khởi nâng chén trà che đi mặt trời.

Vươn vai nhìn sảnh lớn không một bóng người mà mỉm cười hài lòng.

Đoạn quay sang cụng chén với Minh Khanh đang ngắp ngắn ngáp dài.

- Hôm qua thừa tướng không ngon giấc à?

Nguyễn Thiên hỏi, song quay sang nhờ hầu rót thêm cho một chén trà.

Tay thì lật tấm giấy vừa được dâng lên, liền với lấy chiếc cọ treo bên cạnh chấm mực, viết vài chữ.

- Lạy ông, hôm qua tôi mơ không đẹp, nên cứ trằn trọc.

Anh giải thích.

Hoàng đế nghe được lập tức vỗ vai an ủi.

- Có nhiều niềm vui thế mà mơ không đẹp à?

Hay do nhiều niêm vui quá nên đâm ra sầu muộn?

Ta có nên gọi nó là "buồn cười" không?

Rồi thượng hoàng vỗ đùi cười khanh khách, liếc sang mấy cô hầu mong có người hưởng ứng trò đùa của mình.

Đám hầu khẽ cúi đầu, vỗ vỗ tay đồng ý với khiếu hài hước của hoàng đế.

Minh Khanh nhìn Nguyễn Thiên, miệng đanh lại khó ở.

Cái tính thích pha trò của thượng hoàng vẫn bền bỉ như ngày nào.

- Thưa ông, tôi không cười được với mấy trò của thượng hoàng.

Ngày nghỉ hiếm hoi sao thượng hoàng không đi chào hỏi các phi của mình?

Vừa nhắc đến chuyện tình cảm, hoàng đế lập tức xụ mặt.

- Các phi ấy à, ta thương.

Nhưng giờ chưa phải lúc, ta muốn tận hưởng khoảng thời gian một mình này thêm chút nữa.

Không đợi Minh Khanh đặt thêm câu hỏi, thượng hoàng nốc hết chén trà.

Sau đó cuộn tờ giấy dày bạc màu đưa cho anh, dặn:

- Thừa tướng Khanh, ta biết ông cống hiến nhiều cho nước, chiến công không kể xuyết.

Cũng cực khổ rồi nên ta muốn khoảng thời gian này quản lý việc này cho ta, nhẹ nhàng hơn.

Nhận thánh chỉ của ta.

Đợi thừa tướng mở ra, đọc cuộn giấy, thượng hoàng mới tiếp tục.

- Sắp tới Lễ Lớn, đợt lễ này rất quan trọng nên ta phải chuẩn bị trước hai tháng.

Ta sẽ cho gọi quan của các bộ tới đây giúp sức, đặc biệt là quan Lễ.

Nội Phủ sẽ đông đúc với tấp nập hơn nên ta muốn ông giúp ta quản lý việc chuẩn bị cho đến lúc mở cổng đón dân vào ăn lễ.

Chuyện biên giới đã êm xuôi, chúng ta nên quan tâm tới dân trong nước nhiều hơn nữa.

Tất nhiên, ta cũng sẽ quan sát nhưng ông là chính.

Rồi thượng hoàng ngước nhìn ra ngoài.

- Ta đã gọi các quan đang nghỉ lễ mau về triều, sáng nay hẳn mọi người sẽ tập hợp đông đủ.

Ông sẽ phụ trách phân việc cho họ, ông có làm được không?

Minh Khanh nghe thượng hoàng hỏi, cúi đầu nhận lệnh một cách dứt khoát, sau đó lập tức bước ra khỏi điện Thành Long để thực hiện nhiệm vụ.

Ngay khi cửa lớn chuẩn bị khép, môi vị hoàng đế khẽ cong lên.

Giờ Tý: Từ 11h đêm hôm trước đến 1h sáng hôm sau.

Giờ Thìn: 7h sáng đến 9h sáng.
 
Bướm Phượng Đen [Bl]
4.


Chuyến đi về kinh đô mất hẳn ba ngày.

Đáng lẽ Phạm Bình được hưởng kì nghỉ ngắn một tuần với gia đình nên cậu mới cấp tốc dọn đồ về phương Nam.

Ai dè chỉ mới về viếng mộ dì chưa được nửa kì nghỉ, triều đình đã rao tin gọi các quan tụ họp.

Thậm chí thượng hoàng còn cho mỗi tỉnh một xe ngựa lớn để tiện đón một lượt, hẳn phải việc gì gấp gáp lắm.

Phạm Bình nghĩ ngợi, vai đeo nải trèo lên xe, thấy có một vị quan khác đợi sẵn.

Là người quen, cậu vẫy tay chào, Hồng Kha ngồi trong góc vươn tay đáp lại.

Tiện thể cầm đồ của mình nhích sang một bên, chừa chỗ cho cậu.

- Anh có biết sao thượng hoàng gọi mình về sớm thế không?

Hồng Kha đảo mắt, nhìn lên mui xe, rồi liếc sang gã phu xe mang áo bà ba màu chuối chín.

Cuối cùng quay sang Phạm Bình.

- Anh nghe nói thượng hoàng muốn tổ chức Lễ Lớn cho tươm tất, nên mời các quan về chuẩn bị trước hẳn hai tháng.

- Thật sao?

Nhưng dù là Lễ Lớn thì cũng còn lâu mới tới.

Sao lại sốt sắng đến thế?

Vừa dứt lời, Hồng Kha lập tức gõ mép quạt vào đầu Phạm Bình.

Nhỏ giọng nhắc nhở.

- Sao em nói thượng hoàng như vậy?

Lão phu xe nghe được, tâu lên bề trên thì em toi đời.

- Nhưng em bất mãn thật, chầu bánh ít mặn em vừa nấu chưa ăn được nửa.

Phạm Bình than vãn.

Hồng Kha cũng chẳng biết nói gì hơn, nó xếp quạt rồi nhét vào bị.

Một chân bắt chéo sang chân còn lại mà ngồi đâm chiêu, mắt hướng về cảnh ruộng lúa xanh mướt lướt qua hai người bọn họ.

Nắng vỡ đầu người nông dân, có cả những con trâu da đen bóng đi lại chầm chầm qua xe họ, vẫy đuôi kêu tiếng nặng nhọc.

Sau đó đồng chè, đồng thuốc Nam thơm ngát nối tiếp nhau xuất hiện trên đường về kinh đô.

Tỉnh Đà Nam tuy lớn, nhưng trải qua ba kì thi thì chỉ có hai người con xứ này được tiến cử làm quan.

Hai người đó đang ngồi trên xe ngựa, cùng học một thầy, cùng chơi với nhau trong xóm, cùng làm tân quan trong Hàn Lâm viện.

Phạm Bình dễ mau chán nên thường bày trò với Hồng Kha để giết thời gian.

Lúc thì rủ chơi tù xì, lúc thì đọc sách, chóng mặt quá thì lấy bánh ít tự làm ra mời anh ăn.

Càng gần kinh đô, hai người lại thấy có thêm vài chiếc xe ngựa của quan tỉnh khác ở xa xa.

Họ đi qua Hoa Lê, tỉnh gần sát với kinh thành rồi tiến vào cổng chính hướng Nam.

Một thế giới khác như mở ra trước mắt họ.

Người trong thành nhận được tin của thượng hoàng thì chuẩn bị cho Lễ Lớn sớm hơn hẳn phần đông đất nước.

Phạm Bình thích thú ngắm nhìn dải pháo đỏ treo ở mọi sạp hàng, có phiên chợ lụa nhốn nháo mấy người đi may áo dài, áo tấc mới dự lễ.

Còn hàng thịt thì móng giò, thịt heo tươi rói chất đống che cả mặt người bán.

Người đông đúc chẳng biết đâu mà lần, có mấy đứa trẻ chơi đuổi bắt suýt nữa va vào xe của Phạm Bình.

Lão phu xe thô lỗ quát cho chúng một trận, chúng nó cũng không vừa, chửi ngược lại lão mắt mũi để dưới mông.

Phạm Bình với Hồng Kha khổ lắm mới dỗ cho lão tập trung lái xe tiếp.

Đường tới Nội Phủ giăng đầy lồng đèn ở hai bên, treo hai bên đỉnh cổng kéo dài xuống như cầu trượt, cao phải hơn một trăm mét.

Làm sao mấy người giăng dây có thể trèo lên cao thế kia?

Phạm Bình tự hỏi, cùng lúc đó xe ngựa đã thành công vượt qua cổng thành, tiến vào bên trong.

Họ đặt chân vào Hàn Lâm viện vừa đúng canh Sửu*.

Trời còn tối, cả hai người mệt lả.

Họ vào gian phòng cho khách, Phạm Bình đặt túi đồ của mình sang một góc rồi trải tạm chiếu nghỉ ngơi trên sàn.

Hồng Kha chẳng thấy đâu, chắc đi rửa mặt, nhưng cậu không quan tâm nhiều nữa, thở một hơi dài, mí mắt nặng trĩu nhắm nghiền.

Mới đánh một giấc gần hai canh, cậu đã bị Hồng Kha lay dậy.

- Dậy đi em, mặt trời lên đỉnh đầu rồi.

Hôm nay chúng mình đi gặp các quan đó!

Nghe giọng điệu anh bạn gấp gáp, cậu cũng mắt nhắm mắt mở lo ngồi dậy, lần mò sang bịch đồ của mình lấy đại cái áo dài đen được cậu treo từ trước.

Dù biết lần đầu gặp mà mặc đồ đen thì không hay, nhưng chỉ có mỗi cái này là thẳng thớm, còn lại nhăn nhúm như giấy vò.

Hồng Kha giục lần nữa, làm cậu phải vừa chạy vừa đội khăn búi tóc.

Tới nơi thì mọi người đều đã tập trung trước cửa điện Long Thành.

Nhưng nhìn ngó xung quanh cũng chẳng thấy ai vận áo dài đen như mình.

Lo lắng nuốt nước bọt, Phạm Bình lập tức nấp sau lưng Hồng Kha khi cửa điện mở toang.

Dáng người cao lớn chầm chậm bước xuống, hai cậu quan nhỏ lập tức co rúm bởi thần thái uy nghiêm của vị thừa tướng nổi tiếng khiến thiên hạ nể sợ.

Phạm Bình vốn đã nghe danh người này khắp xứ, trong đầu tưởng tượng hình dáng mặt mày bặm trợn, cao to như chằn tinh, một tiếng thét là có thể vang xa đến ngàn mét.

Là người thường, chắc không ghê gớm vậy đâu ha?

Dưới ánh nắng, cậu chồm đầu ra để thoả mãn sự tò mò, vô tình, nhìn anh đến mê mẩn.
 
Bướm Phượng Đen [Bl]
5.


Thừa tướng Minh Khanh dáng người cao lớn, một tay đặt sau lưng, một tay cầm thánh chỉ của thượng hoàng giơ trước mặt các quan, vừa đi qua hàng của Phạm Bình, vừa dõng dạc thông báo.

- Xin thứ lỗi vì đã kêu gọi mọi người về kinh đô sớm hơn dự tính.

Nhưng chúng ta có lệnh của thượng hoàng, nội trong hai tháng phải chuẩn bị mọi thứ thật hoàn hảo đón Lễ Lớn!

Từ lính canh gác, sự an toàn của thái thượng là trên hết, đến văn nghệ, cả trang trí trong triều đình không được quá phô trương, nhưng phải đủ để người đi vào có thể cảm nhận không khí lễ!

Lễ Lớn, một phong tục tập quán đặc biệt của An Việt.

Dịp lễ mà người dân ăn nhậu đúng như cái tên của nó nhầm đón mùa hạ về.

Vì là mùa khắc nghiệt nhất trong năm, người Việt quan niệm rằng phải chào đón vị thần Hạ ghé sang một cách trang trọng, xa hoa và vui vẻ hết mức có thể, thì thần mới cảm động mà cho họ một mùa màng tươi tốt, nước sông không cạn, có thể chảy dồi dào khắp bốn phương, nuôi sống cho cả một triều đại.

Triều đình hiển nhiên sẽ không đứng ngoài âm hưởng của cộng đồng, Lễ Lớn được tổ chức trong ba ngày.

Đêm trước Lễ, người dân sẽ được thượng hoàng mời vào sảnh Nội Phủ để thưởng thức văn nghệ, gặp mặt người của hoàng gia, được gần gũi nhiều hơn với bách tính.

Cổng mở tự do, một cơ hội tuyệt vời cho những ai ôm mộng lớn, muốn gần gũi với thượng hoàng hay bất cứ ai, để mong nắm được một suất lên voi.

Đổi đời hoàn toàn.

Hiềm nỗi, trong sử sách chưa ghi chép được bất cứ triều đại nào được nối duyên với hoàng tộc nhờ vào Lễ Lớn, cũng bởi mọi người ra sức dập tắt đi những ước mơ ấy, vì sự an toàn của thượng hoàng và yên ổn trong nội cung.

Trách nhiệm chuẩn bị kĩ lưỡng mọi sự để đón lễ của các quan đại thần là cực kỳ quan trọng.

- Hiểu không?

- Dạ?

Phạm Bình mãi nhìn xuống mũi giày, lo bận suy nghĩ về chầu bánh ít của mình, giật mình ngẩng đầu.

Cả người nó nổi da gà khi thấy thừa tướng ở ngay bên cạnh, anh cao phủ bóng xuống cậu như con quái thú to lớn.

Khi nhận ra mọi người xung quanh đã lui về gần hết, chỉ chừa lại Phạm Bình đứng thẫn thờ ngang hàng lối với Minh Khanh, cậu lập tức cúi quỳ sát đất.

Hai bàn tay run rẩy.

- Lạy thừa tướng, tôi đã không tập trung khi thừa tướng bàn chuyện quan trọng.

Xin thừa tướng tha lỗi!

Tôi sẽ lui về ngay lập tức!

Cậu không biết điều đó có tác dụng gì không.

Lập tức xin tha mạng từ người bề trên trong khi có thể chính bản thân họ không biết mình làm sai điều gì.

Nhưng cậu tin rằng, ra sức giấu thế nào thì cây kim trong bọc cũng có ngày lòi ra, thế nên dù có là người tài giỏi đến độ nào, vào chốn cung đình thì tuyệt đối phải trung thực.

Thầy của cậu, một cựu quan ở Đà Nam đã luôn căn dặn như vậy khi cậu và Hồng Kha chuẩn bị lên đường thi Hương.

Nó cứ khắc sâu mãi trong thân tâm Phạm Bình lúc tận mắt chứng kiến hậu quả của sự gian dối, một học sĩ trong khi thi bị lôi ra ngoài đình vì bắt quả tang gian lận.

Quan lệnh đánh trăm roi.

Không nhân nhượng, xong hình phạt, thân thể như cành cây khô của cậu ta bị lôi ra sông, cứ ném xuống đó, thấy ngạt, cậu ta sẽ tự động tỉnh dậy mà lết về nhà.

Bản thân cậu lúc đó thi xong cũng đã về nhà ngay.

Không dám nán lại để xác nhận xem, liệu cậu trai ấy có tỉnh dậy được hay không.

Nhưng không thể phủ nhận rằng nó quá đỗi kinh khủng.

Phạm Bình nín thở nhớ lại mớ kí ức ghê gớm, bả vai giật thót khi bàn tay thừa tướng chạm vào, tim cậu quan đập càng lúc càng nhanh.

- Đứng dậy.

Em tên gì?

- Dạ...Lê Phạm Bình.

- Quan ở đâu?

- Dạ, trong Hàn Lâm viện.

Thừa tướng vừa hỏi han, vừa nâng vai cậu lên.

Sau đó cả tay đang cầm thánh chỉ của thượng hoàng vươn ra giữ vai còn lại, không cho cậu quỳ nữa.

Anh im lặng nhìn nó, những người khác bắt đầu xầm xì.

Cả Hồng Kha cũng bị kéo khỏi hai người họ, đứng ra xa xa để xem, cậu quan nhỏ ấy chết chắc rồi.

Nét mặt Phạm Bình không sắc nét như Minh Khanh, mắt cậu sâu, sống động một nỗi niềm khó tả như người có nhiều tâm sự, lông mày cậu cong mềm hơn, da tất nhiên sáng màu hơn so với nông dân dãi nắng dằm mưa, hay các cậu học võ luôn luyện tập bất chấp thời tiết.

Nhìn là biết dân học văn, không giỏi đánh đấm.

Nhưng được cái bắp thịt cũng nở nang, không như mấy tên con quan khác từ nhỏ nấp mình dưới ngói biệt phủ, không ốm yếu thì cũng béo ú, tròn núc ních.

Minh Khanh suy xét một hồi mới thả hai vai Phạm Bình ra.

Trước khi cho phép cậu lui đi, anh liền dặn cậu, thậm chí còn nói dõng dạc trước mọi người.

- Quan học sĩ Hàn Lâm Lê Phạm Bình!

Bắt đầu từ ngày mai theo tôi phụ trách việc chuẩn bị Lễ Lớn.

Công việc nhiều gấp đôi, đầu giờ Mão* phải có mặt, mọi người nghe rõ, rời đi hoặc trốn việc, phạt năm mươi roi!

Rồi thừa tướng xoay người rời đi, để lại Phạm Bình đứng ngỡ ngàng dưới cái nắng vỡ đầu thất thường của những ngày cốc vũ*.

*Cốc Vũ: Là một trong 24 tiết khí của các lịch Trung Quốc, Việt Nam, Nhật Bản, Triều Tiên.

Nó thường bắt đầu vào khoảng ngày 19 hay 20 tháng 4 dương lịch, khi Mặt Trời ở xích kinh 30° (kinh độ Mặt Trời bằng 30°). (Theo Wikipedia)

*Giờ Mão: Từ 5h - 7h sáng.
 
Bướm Phượng Đen [Bl]
6.


- Anh không cứu em được đâu, đừng nhìn anh như vậy.

Giữa đêm, không biết đã là giờ mấy rồi, trăng đêm nay lên cao nhưng bị mây che mờ, chẳng rõ là tròn hay khuyết.

Tiếng dế trong các bụi rậm bận râm ran bản tình ca riêng của chúng nó, ếch thì nhảy phóc từ hồ lên mặt bùn, nhảy đuổi theo con ngài đang bay là là giữa không trung.

Ở một góc phố trong kinh thành, căn nhà ọp ẹp của quan Kha vẫn còn sáng đèn.

Tuy là quan nhỏ trong triều, nhưng cả Phạm Bình và Hồng Kha đều có được một ngôi nhà riêng ở nơi sầm uất, thuận tiện cho việc ăn ở, di chuyển từ cung về nhà.

Nhưng đêm nay Phạm Bình nằng nặc xin được ở nhà Kha, vì tính cậu hay lo xa.

Mai phải dậy sớm, nếu ngủ một mình thì nhỡ đâu trễ giờ, lại đắc thêm tội với thừa tướng Minh Khanh.

Ngay lúc mặt trời vừa khuất bóng cậu đã ghé qua nhà của nó, lúc ăn cũng than vãn, đến lúc nằm trên phản, cậu cũng mếu máo nắm lấy tay áo dài của Hồng Kha.

- Do miệng em ăn nói bậy bạ, nhưng thật tình em không muốn đi chút nào.

- Sao lại vậy?

Ông ấy có làm gì em đâu?

- Nhưng mà...

Hồng Kha rút trâm cài trên đầu mình, đặt lên bàn, để tóc xõa ngang lưng rồi dùng mười ngón tay miết lên đỉnh đầu để thả lỏng đầu óc.

Tiện thể an ủi quan Bình đang lo lắng không yên.

Anh đứng dậy đi ra ngoài hiên, giặt khăn ướt cho Phạm Bình lau mặt, sau đó cởi áo dài trắng treo lên móc rồi cởi trần nằm xuống phản, cảm nhận hơi mát từ tấm gỗ truyền lên da thịt trần trụi, Hồng Kha liền thở một hơi thoải mái.

Nó xoay người, nhìn Phạm Bình.

- Em Bình đừng lo nữa.

Cố ngủ đi, mai còn có sức mà giúp việc cho thừa tướng.

Làm hỏng việc, ông còn trách em hơn.

Cậu gật đầu vâng lời, song ngồi dậy thổi đèn.

Cả căn phòng lại chìm ngập trong bóng tối.

- Ngày mai anh gọi em dậy sớm, đừng lo.

Anh nghĩ thừa tướng sẽ không la mắng người vô cớ đâu, nên em yên tâm nghe lời ông.

Nghe Hồng Kha nói vậy, Phạm Bình cảm động, an tâm nhắm mắt.

Công nhận triều đình vào sáng sớm yên tĩnh hơn bình thường, cũng không hẳn, do Phạm Bình tới sớm hơn một chút.

Một phần vì cậu chưa từng vào cung khi bình minh còn đang say giấc, gà chưa gáy canh Mão, mọi người chưa tấp nập tràn vào làm việc nên cậu tò mò muốn tận hưởng khung cảnh yên ắng hiếm có, một phần Bình cũng không muốn thừa tướng phải chờ mình, mình phải chờ người bề trên, như vậy mới phải phép.

Ngay khi vừa nghĩ tới Minh Khanh, Phạm Bình đã thấy bóng dáng anh ở xa xa.

Anh di chuyển vào cung thông qua cổng chính hướng Tây, ở đó trồng chủ yếu hoa trắng, như bạch trà, cúc họa mi,...vừa hay hôm nay thừa tướng diện áo dài màu lục, hòa hợp dịu dàng với quang cảnh xung quanh.

Đủ để quan Bình khẽ xuýt xoa.

- Lạy thừa tướng, chúc ông buổi sáng tốt lành ạ.

Anh gật đầu, hỏi ngược lại cậu.

- Tối qua quan Bình ngủ được giấc không?

- Dạ...cũng ổn ạ.

- Sao lại ổn?

Vì gặp ta nên sợ à?

- Dạ?

Dạ không phải đâu ạ.

Nghe giọng cứ nhấn nhá theo cảm xúc, đa dạng, không bằng bằng hay gai góc như các quan cùng chiếu mình thường làm việc cùng, thừa tướng nghiêng đầu sang nhìn cậu.

Càng khiến quan trẻ nửa sợ nửa ngại, mắt cứ dán vào gót giày người đối diện mà bước theo.

- Cậu bao nhiêu tuổi rồi?

- Dạ, năm ni tôi hai mươi.

- Trẻ vậy mà đỗ quan, giỏi quá đấy.

- Dạ, thừa tướng quá khen.

- Nghe nói quan Bình ở Đại Nam, quê tôi cũng Đại Nam này.

- Dạ, thiệt ạ?

Thế thì hay quá.

Tôi không ngờ lại gặp đồng hương khác ngoài bạn mình ở nơi kinh thành rộng lớn này.

Bọn họ người thì tăng tốc, người thì bước chậm lại để sánh vai cùng nhau, vừa đi vừa hàn huyên đôi ba chuyện.

Minh Khanh mở lời trước, Phạm Bình chỉ có đáp theo, có lúc thì thừa tướng bỗng đọc thơ để cậu đối, sau đó lại thi nhau đàm luận về chữ nghĩa thơ của người xưa.

Minh Khanh có chút, khác với tưởng tượng của Phạm Bình trước kia.

Cậu vốn nghĩ là người học võ thì sẽ có phần gai góc, giọng nói cứng cáp và ít quan tâm tới những vấn đề văn chương, chữ nghĩa.

- Tại sao cậu lại chọn học văn?

- Dạ, vì dì tôi trước kia làm việc cho nhà quan lớn.

Được ưu ái nên có nhiều sách đem về cho tôi.

Tôi cứ đọc mà thành nghiền nên đời cứ thế đẩy đưa ạ.

- Đời cứ thế đẩy đưa à?

Ít ra cậu thích, ta thì không được gia đình đẩy đưa đam mê lắm đâu.

- Dạ, vậy thừa tướng trước kia muốn làm gì ạ?

- Nói ra thì ngại, nhưng ta muốn thử buôn bán như mấy nhà buôn ở ngoại thành.

Được đi đây đi đó học hỏi, mà không phải đối mặt với chuyện vào sinh ra tử từng giờ, từng khắc.

- Dạ, tôi hiểu thừa tướng.

Nhưng thật sự bây giờ thừa tướng đã rất thành công đấy ạ.

Tiếng tăm lừng lẫy, được đất nước ghi nhớ đời đời.

Bây giờ mọi người đều sẽ nhớ đến thừa tướng, ngay cả tôi nếu muốn cũng không quên được.

Không hiểu sao, những lời vừa rồi cậu nói ra mà không có chút ngượng miệng nào.

Phạm Bình trước giờ chưa từng xua nịnh ai, cũng vì nỗi sợ buộc mình phải trung thực, nên thành ra tính cậu không muốn vòng vo cực nhọc.

Vừa rồi khen thừa tướng, cậu biết từng lời mình nói ra đều từ tận đáy lòng.

- Thật à?

Nói chuyện với quan Bình nghe mùi tai quá.

Có dịp hẳn lại phải cùng quan ngồi đàm đạo chuyện đời ấy thôi.

- Dạ, thừa tướng quá khen.

Hai người sánh bước, càng nói, Phạm Bình càng dạn, bắt đầu khơi những chủ đề mới với anh.

Họ cứ say mê đối thoại về nhau, về mọi việc trên đời cho đến khi Phạm Bình thấy trước mặt mình là hàng tá các loại đàn, trống, được bộ Lễ thu thập để đưa cho thừa tướng xem xét được xếp thành hàng, đặt trên bậc đá.

- Thượng hoàng muốn chọn một nhạc cụ để đàn chính trong ban nhạc của triều đình.

Quan Bình xem thử ta có thể lựa cái nào đây?

Phạm Bình lướt qua một lượt, từ đàn nhị, sáo trúc, trống cơm,...ở đằng xa còn có mấy hầu nữ đem thêm nhạc cụ đưa vào bộ sưu tập.

Cậu chăm chú quan sát, đoạn quay sang Minh Khanh.

- Thưa thừa tướng, tôi ít chơi nhạc nên không rõ loại nào sẽ hơn loại nào ạ.

- Quan biết chơi gì?

- Dạ, đàn tranh ạ.

Nghe Phạm Bình đáp, Minh Khanh liền bảo cô hầu mang cây đàn tranh ở bệ đá sang đây đưa cậu.

Song, anh tìm một chỗ ngồi xuống, nhìn cậu với vẻ mặt hi vọng.

- Quan Bình, đàn một khúc cho ta nghe.
 
Bướm Phượng Đen [Bl]
7.


Phạm Bình ái ngại nhìn Minh Khanh, muốn mở miệng từ chối rồi lại thôi.

Cậu đành tìm một chỗ đất lót chiếu, đặt đàn lên đùi mình, xắn tay áo rồi lần mò ngón tay theo dây đàn mà nhớ lại khoảng thời gian xưa.

Quan Bình trước đó vốn là trẻ mồ côi, má thầy mất sớm.

Cậu sống cùng dì ruột đến năm mười nhăm tuổi, dì cũng biến mất luôn.

Theo lệnh được cho là mong muốn của Hà phi, Phạm Bình bất đắc dĩ làm con nuôi ông Lê Quyết cai quản Đại Nam lúc đó, họ không ưa gì cậu lắm đâu.

May thay, khi Phạm Bình đỗ đạt làm quan, thái độ của ông Lê Quyết mới khác đi.

Nhưng Phạm Bình không tài nào yêu nỗi cái nhà quan ấy.

Mỗi ngày, mỗi đêm, cậu chỉ cầu mong được thoát khỏi chốn tù lao ấy càng sớm càng tốt.

Ngón tay gảy đàn, Phạm Bình càng nhớ tới dì Hà năm xưa.

Dì mất tám năm rồi, đột ngột đến nỗi cậu chẳng kịp nói lời từ biệt.

Dì vốn là phi trong cung, nhưng khi nghe tin dữ, đến tro cốt của dì Hà cậu cũng không nhận được.

Từng dây đàn ngân vang, nỗi uất ức trong lòng cậu dần cuồn cuộn, dâng lên theo từng nhịp mà xưa kia dì đã ân cần chỉ dẫn, âm thanh trong trẻo bỗng rơi xuống nốt trầm chấn động, nghe chua chát, nhức nhối từng ngón gảy đàn, như muốn vỡ làm đôi, như lòng Phạm Bình khi biết rằng dì đã thực sự biến mất rồi.

Người ta nói Hà phi mất vì bạo bệnh , nhưng đã tám năm, cậu vẫn quằn quại trong nỗi đau đớn.

Bởi cậu biết sự thật, bởi cậu biết Hà phi kính yêu của cậu sao mà dễ chết đến thế được.

Đời người mong manh quá đỗi, nhưng không phải với Hà phi.

Không phải với Hà phi, không phải, không phải.

Ngay lúc tưởng chừng như quan Bình sẽ gảy đến đứt dây đàn, thừa tướng chồm tới nắm lấy cổ tay cậu, chấm dứt khúc độc tấu.

Sự phẫn nộ vẫn còn đọng trong đáy mắt cậu, một khắc, Minh Khanh chắc chắn mình đã chứng kiến được nỗi thống khổ ấy.

Quan Bình đã trải qua những gì?

Trong đầu anh chợt có hàng vạn câu hỏi, cả sự tò mò.

Phạm Bình nhanh chóng cúi mặt, mắt nhìn sang hướng khác.

- Xin thừa tướng thứ lỗi, đã lâu tôi chưa động vào đàn, âm vang khô khốc, khó nghe.

Lại phải bắt thừa tướng...

- Quan Bình...

- Hay lắm!

Hay lắm!

Một người phụ nữ xuất hiện đằng sau bụi hoa mẫu đơn, diện trên mình áo dài hồng rượu thêu hoa, đầu đội mấn đính ngọc, cổ mang kiềng vàng trang nhã từ từ tiến tới.

Theo sát đằng sau là hai cô hầu, một người cầm quạt, một người bê dĩa bánh đậu xanh.

Phạm Bình nhận ra bà, lập tức bỏ đàn, đứng dậy làm lễ.

- Lạy đức bà, chúc đức bà một ngày tốt lành ạ.

- Lạy đức bà ạ.

Đức bà Hồ Ngọc Mẫn Hiên gật đầu với thừa tướng, quay sang nghe thấy cậu trai có giọng thanh, lại lễ phép, hài lòng gật đầu.

Đoạn, lệnh cho hầu đưa hai người một chiếc bánh đậu xanh như một lời khen.

- Ta có nghe thừa tướng Khanh nhận lệnh thượng hoàng, chịu trách nhiệm chính cho Lễ Lớn trong cung.

Nhưng không ngờ thừa tướng lại có người phụ việc.

Bà nói, nhìn Phạm Bình, cười dịu hiền.

- Vừa rồi ta đoán là thử nhạc cụ nhỉ?

Khúc đàn vừa rồi, cậu quan đã học ở đâu vậy?

Nghe đức bà hỏi, Phạm Bình chấp tay trở lời.

- Thưa đức bà, trước giờ tôi chỉ học nhạc từ người trong gia đình nên điều kiện để tiếp xúc với nhạc cụ tôi không có.

Khúc vừa rồi là do tôi tức thời nghĩ ra thôi ạ, kỹ thuật còn sai sót, mong đức bà thứ lỗi.

Nghe cậu nói, khóe miệng đức bà Mẫn Hiên cong lên hiền dịu.

Bà xưa kia vốn là con gái của quan lớn bộ Lễ, ngày nào cũng được nghe nhạc, học đàn, có đủ kiến thức để biết khúc nào xuất sắc, biết ai có năng lực trời ban mà nỡ không được đầu tư chuẩn xác.

Chàng trai này có vẻ chỉ là quan nhỏ, nhưng bà nghĩ, tương lai tranh đấu giành chiếu cao hơn, khả năng Phạm Bình hẳn có thừa.

- Không, khúc độc tấu vừa rồi rất hay.

Ta chỉ nghe ở xa mà còn thấy xúc động.

Thừa tướng thấy hay chứ?

Bà bất ngờ hỏi Minh Khanh, anh bình tĩnh đáp lời.

- Thưa đức bà, tôi cũng thấy rất hay.

- Quyết định vậy đi.

Khúc độc tấu vừa rồi mong quan đây hãy nghĩ thêm và dành nhiều thời gian hoàn thiện.

Ta muốn bài nhạc này được tấu chính trong đêm đón dân của triều đình.

Hai người hiểu chứ?

Thấy cả hai đều chắp tay cúi đầu, bà chầm chậm hít một hơi thật sâu.

Đoạn sai hầu tặng hai người mỗi cái bánh đậu xanh vì hôm nay tâm trạng bà tốt hết sức.

- Quan Bình, tuần sau ta mời cậu vào cung ta để cùng bàn luận về âm nhạc, những ngày đẹp trời, gió mát mà không có khúc tấu nào êm dịu để nghe thì quả là phí phạm.

Cậu nhớ thời gian mà tới đúng lúc, ta đợi cậu.

- Dạ, rất mong được gặp lại đức bà.

Ngay khi bà thái hậu vừa quay người rời đi.

Minh Khanh cảm thấy có người nắm chặt tà áo mình, anh quay người lại, nhìn Phạm Bình.

Nhìn vào đôi mắt trợn trừng sợ hãi của cậu.

Cậu thấy nó, ở đó, ngay đầm Sen ở sau lưng đức bà có một bóng đen đang xõa tóc xuống nước.

Người đàn bà vận áo dài trắng, bi thương, tóc phủ kín gương mặt, bà ta ngồi đó, chải tóc, không biết bà có thấy được bao nhiêu phần mặt mình dưới mặt nước, nhưng bà ta cứ ngồi đó chải, chải.

Đôi mắt sáng như đom đóm không nhìn cậu, mà cứ dõi theo đức bà, nhìn chằm chằm.

Có Minh Khanh ở bên cạnh, nhưng Phạm Bình khiếp đảm chẳng nói nên lời.

Cậu vội chạy đi, chẳng nói lời nào với thừa tướng.

Để anh ngẩn ngơ, nhìn theo hình bóng áo dài đen khuất hẳn sau rặng tre.
 
Bướm Phượng Đen [Bl]
8.


Những ngày sau đó, Phạm Bình thường xuyên đi công chuyện với Minh Khanh để chuộc lỗi.

Mấy tên quan khác thấy lạ, bèn đi nghe ngóng xung quanh, nhưng vấn đề chỉ xảy ra với hai người nên chẳng ai thực sự biết mối quan hệ giữa cậu quan và vị thừa tướng kia như thế nào.

Nhiều lúc tò mò không nỗi, trong triều bắt đầu thi nhau đơm đặt chuyện.

Quan gặp quan, hầu rủ hầu xúm lại như bầy ruồi xầm xì.

Có người nói thừa tướng đối xử với Phạm Bình chẳng khác gì con hầu, sai làm việc này việc kia rất quá quắt, đến nỗi lúc nào nhắc đến Minh Khanh, mặt Phạm Bình đều đỏ ửng, giận tía tai.

Có người kể gặp Phạm Bình lúc trời sẩm tối, trông cái mặt cậu tái mét, sợ hãi không một giọt máu.

Chắc hẳn thừa tướng hay đánh đập, dọa cho đã cái thân khiến cậu trai nhỏ thó sống không bằng chết.

Những lời đàm tiếu càng lúc càng nhiều, nhưng chẳng có lấy cái nào đến tai Phạm Bình.

Vì công việc đúng là có nhiều, lẫn việc trong Hàn Lâm viện cả chuyện thừa tướng khiến cậu đầu tắt mặt tối ngày qua ngày.

Đến cả Hồng Kha cũng chẳng có thời gian làm cốc trà hàn huyên chuyện với nhau.

Hôm nay, anh và cậu đi một chuyến ra Thái Nguyên để lựa lá trà.

Do đức bà chỉ thích mỗi loại trà xanh được trồng ở vùng núi Bắc nên càng muốn được thưởng thức vào đêm Lễ Lớn.

Lệnh bề trên ban ra không thể cãi, thượng hoàng nhân dịp muốn Minh Khanh làm hài lòng đức bà nên qua hẳn Thái Nguyên, tự tay hái trà mang về.

Chuyến đi khá gian nan vì xe phải đi theo đường đồi, dốc thoải nhiều đá, lại thêm cả tỉnh vùng núi mưa nắng thất thường, khiến cho Phạm Bình mệt lử ngay khi vừa đến nơi.

Cậu muốn ngả lưng, nhưng thời gian gấp rút nên đành cắn răng theo Minh Khanh đi chào hỏi quan cai trị rồi sang vườn chè ngay lập tức.

Nơi miền núi tuy thời tiết khắc nghiệt, nhưng bù lại được khoảng thiên nhiên ưu ái cho cây rừng xum xuê, bóng râm đổ rợp dưới đầu làm mọi người tươi tỉnh hẳn lên.

Quan đứng đầu tỉnh đưa họ tới vườn trồng chè chuyên để dâng lên cho triều đình.

Ở đó đồng ruộng bát ngát màu xanh, mặt trời trên đỉnh đồi rải nắng ôn hòa, có vài con diều vải đang chao lượn trên bầu trời, bay cao vươn khỏi thảm cây rừng phía xa xa.

Nông dân mặc áo bà ba bạc màu đang khom lưng hái lá bỏ vào thúng, mãi đến khi quan thét lên mới giật mình, thấy người triều đình lập tức quỳ gối làm lễ.

Phạm Bình vốn sống ở Đà Nam cũng phủ bạt ngàn đồng lúa gạo, từ nhỏ thường phụ dì thu hoạch vụ mùa, trồng lúa nên quá quen với công việc tay chân lấm lem cực nhọc.

Đến mức thấy ruộng đồng thì nỗi nhớ làm ngứa ngáy tay chân, cậu nhanh chóng chạy vào thay áo bà ba, rồi xắn ống quần lên tới gối để lộ bắp thịt rắn chắc, hai chân đon đả chạy vào giúp đỡ nông dân hái lá chè.

Minh Khanh cũng theo sau đó.

Anh bước vào đồng chè, thấy Phạm Bình đang chăm chú xem xét từng lá vừa hái được, đáp chuyện với nông dân bằng giọng Đà Nam thân thuộc mà thừa tướng ít khi được nghe trong triều.

- Quan Bình có vẻ rành rọt việc nông quá nhỉ?

- Dạ không dám, hồi nhỏ tôi có từng làm nông ở quê, nên giờ thấy nông dân làm ruộng, không kìm được.

- Không kìm được gì?

- Dạ...mùi của đất, mùi nắng, rồi được nói chuyện với người khác mà không phải kiêng nể nhiều.

Minh Khanh liếc nhìn Phạm Bình, họ đã vào ruộng được nửa canh giờ, mồ hôi thấm vào áo, nhìn thấy vòng ngực hơi nở sau áo bà ba của cậu, thừa tướng bỗng thấy họng mình khô.

Anh miết chiếc lá trong tay, cảm nhận sự mượt mà của mầm non tươi mơn mởn, như cậu trai vừa tròn tuổi đôi mươi nhễ nhại mồ hôi, rồi khẽ ngắt nhẹ thả vào thúng.

- Cậu mệt khi phải kiêng nể lắm nhỉ?

Lúc nào cũng dạ dạ với tôi mà ngán.

- Dạ?

Không thừa tướng hiểu lầm rồi!

Thấy mình lỡ lời, Phạm Bình vội ngồi dậy, nhìn vào mắt Minh Khanh bao biện.

- Tôi không có ý đó, thật ấy ạ.

- Vậy à.

- Vâng.

- Vậy quan Bình có thích ở bên cạnh tôi không?

Nghe thấy vậy, Phạm Bình cảm thấy có gì đó đấm trong lồng ngực.

Cậu không hiểu ý thừa tướng là gì, nhưng khi nhìn vào mắt anh, ánh mắt lặng yên như mặt hồ đối nghịch với vẻ ngoài hùng dũng, má cậu chợt nóng hổi.

- Dạ?

Thừa tướng vừa nói gì ạ?

Quan sát phản ứng của cậu trai trẻ, Minh Khanh bỗng chốc muốn cười.

Anh nhoẻn miệng lắc đầu, tạm gác công việc khi gà vừa gáy, mặt trời xuống núi.

Buổi tối, thường lính sẽ không dùng chung mâm với tướng.

Nhưng Minh Khanh đặc biệt muốn ăn riêng với Phạm Bình.

Cậu biết mình chẳng thể từ chối, nên nhẫn nhịn ngồi mặt đối mặt với anh.

Mấy con hầu đem lên rau luộc kho quẹt, thịt kho, còn Phạm Bình thì phụ họ mang nồi canh dền lên bàn.

Ấy vậy mà trong lúc bưng không khéo làm rơi miếng giẻ lót một bên tay.

Nồi canh nóng không đến mức cháy da thịt, nhưng cũng làm mấy đầu ngón tay cậu rát bỏng.

Phạm Bình thấy đau khi cọ xát với thân đũa, nên cậu không gắp nhiều thức ăn, chỉ lấy muôi chan canh vào chén, húp một hơi hết sạch, không để thừa một hạt cơm nào.

Xong xuôi, theo thói quen cậu tìm khăn lau miệng, rồi ngồi đợi cho thừa tướng dùng xong bữa để mình mang chén bát ra sau nhà.

Nhưng chưa kịp đứng dậy, Minh Khanh bất ngờ nắm lấy cổ tay cậu, nhíu mày nhìn đầu ngón tay đo đỏ của cậu trai.

- Chơi đàn chính, mà để tay bị thương.

Quan Bình chẳng quan tâm gì đến bản thân ấy nhỉ?

- Xin thừa tướng đừng trách phạt, mấy cái bỏng này không nhằm nhò gì đâu ạ.

Để dăm ba ngày là nó khỏi ạ.

Dứt lời, Minh Khanh liền với lấy ấm chè bằng gốm nâu vừa được hầu mang tới.

Anh rót chè rửa miệng ly, sau đó đổ đầy nước, đợi khi nước chè nguội, anh nói Phạm Bình đặt mấy đầu ngón tay vào ngâm.

- Như thế sẽ không bị phồng rộp, nhanh lên da non.

- Cảm...cảm ơn thừa tướng nhiều ạ.

Cậu khẽ nhìn lên, bắt gặp ánh mắt thừa tướng tựa vào tầm mắt mình.

Vẫn yên bình, như bóng trăng lặng lẽ giữa mặt hồ dần dần trồi khỏi những tầng mây, chiếu sáng cho những sinh linh cô độc trong bóng tối.

Ánh trăng tròn trịa, đầy đặn, bao dung như một người mẹ hiền, hay như xuyên thấu, đâm thủng lớp vải, từng tầng da thịt để thấu rõ lòng người.

Càng nhìn Minh Khanh, Phạm Bình càng thấy mình trần trụi.

Cảm giác khi anh vuốt ve mu bàn tay cậu.

Cho đến lúc cả hai đều quay về gian phòng riêng, khi đã thay đồ, ngả lưng lên phản, Minh Khanh vẫn thao thức về đối phương, Phạm Bình cũng không ngừng bồn chồn, ép sát bàn tay bị bỏng vào ngực mình.
 
Bướm Phượng Đen [Bl]
9.


Ngày hôm sau, cả hai chỉ gặp mặt nhau vào bữa sáng, sau đó mỗi người bận lo một công chuyện riêng.

Phạm Bình thì học dân địa phương cách pha chè sao cho nước trà thơm nhất có thể, uống vào có vị đắng nhẹ nơi đầu lưỡi, nhưng sẽ từ từ ngọt dần khi lan khắp khoang miệng và đọng lại nơi hậu vị.

Phạm Bình nhớ lần đầu mình lén uống một cốc lúc ở nhà ông Quyết.

Nghe nói là ông có người quen buôn chè trên núi nên biết pha trà khéo, đúng là mùi vị tới giờ cậu vẫn không thể quên được.

Thừa tướng đã theo quan thăm thú nhà sàn của dân.

Chắc một canh nữa mới về.

Đây là lần đầu hai người ở xa nhau đến vậy, từ trước đến giờ làm việc với Minh Khanh, Phạm Bình có muốn cũng không thể khuất khỏi tầm mắt anh quá nửa canh, cứ có việc gì cũng gọi cậu, một Phạm Bình, hai Phạm Bình, đến khi thấy cậu mệt lả mới thôi.

Có muốn, Phạm Bình cũng chỉ bĩu môi một tí, chứ chưa bao giờ than thở câu nào.

Bây giờ, cậu đang ngồi bắt chéo chân giữa nhà, chăm chú ghi lại từng động tác của bà lão đối diện.

Mặc dù cái học này có hơi thừa, vì trong triều đã có hàng tá người sẵn sàng trổ tài để hầu cho cả hoàng gia xem, nhưng cậu muốn hoàn thành công việc này đầy đủ hết mức có thể.

Nếu mớ kiến thức này có thể giúp được thượng hoàng có tách trà ngon hơn, như thế đã tốt đến trăm phần.

Còn không, cậu có thể tự mình pha trà cho bản thân thưởng thức, cũng không đến nỗi thiệt thòi.

Đầu cọ lông dê chấm nhẹ vào mực, sau đó lướt thanh thoát trên mặt giấy mỏng tanh.

Sự chú tâm của cậu vô tình bị phá vỡ bởi chuyến ghé thăm của một con bướm không biết từ đâu bay tới.

Thấy nó, khóe môi Phạm Bình lập tức trùng xuống.

Con bướm phượng đen có màu cánh như áo dài của cậu.

Nó đậu giữa cuộn giấy, hiên ngang vỗ cánh như trêu ngươi.

Phạm Bình khẽ nhích mặt giấy lên, nhưng nó không bay đi, cậu khẽ nhìn lên bà lão nông dân ngồi đối diện.

Bà vẫn theo dõi từng con chữ cậu viết ra, nhưng không biết tại sao lại ngừng.

- Thưa quan, có gì không ổn ạ?

Bà không thấy nó.

Phạm Bình khẽ lắc đầu, mắt nhìn trộm sang những nông dân khác đang cặm cụi nhặt lá sâu trong các thúng chè để tràn hết sàn nhà.

Không ai để ý tới nó cả.

Khi con bướm bay đi mất, đôi cánh đen sì của nó vỗ qua đầu từng người, đậu lên bậu cửa gỗ, như đang chờ đợi.

Phạm Bình đặt bút và giấy xuống, luồn ra sau cửa mà rời đi như một bóng ma.

Cậu chạy theo con bướm đen, bước trên những bậc thang đá xuống sườn đồi.

Càng đi xa, hình bóng các mái nhà đắp bằng lá khô càng thưa thớt, ở đây đâu cũng có cây cối dày đặc, luôn tồn tại nguy hiểm ẩn nấp như con thú đói đang chực chờ bữa ăn của nó.

Phạm Bình biết chứ, nhưng dường như tâm trí cậu bị cuốn theo cánh bướm lạ mà chẳng để tâm tới mọi thứ xung quanh.

Đến khi hai chân mỏi nhừ, cậu dừng lại, nhận ra mình đang chẳng ở bất cứ nơi đâu.

Nơi cậu đứng như một trung tâm giữa các con đường mòn dẫn vào rừng tối, lối đi nào cũng sâu hoắm, vô định.

Cây rừng chắc khỏe cao chót vót, khiến bầu trời trên cao vừa bị thu hẹp, vừa như bị đẩy xa khỏi tầm tay loài người.

Cậu muốn quay đầu men theo con đường cũ trở về, chợt phát hiện có gì đó rục rịch trong bụi rậm nơi khóe mắt.

Phạm Bình nhìn sang bên trái, giật mình khi thấy có đôi mắt xanh như bảo thạch, đang nhìn vào mình sau bụi cây.

Đôi mắt trong vắt màu trời chớp chớp, rồi từ từ di chuyển lên cao, để lộ gương mặt tròn trịa, đôi má phúng phính ửng hồng đặc trưng của người miền lạnh lộ ra sau lớp bùn nâu đã cô đặc trên má.

Thoạt nhìn có vẻ nhỏ hơn so với cậu.

Người con gái ấy bước ra khỏi bụi rậm, tóc tai xác xơ.

- Lạy quan, con là Phủ Thị Ý, cho con hỏi có phải là quan dưới đồng bằng không ạ?

- Phải.

Nói rồi, Ý từ từ giơ tay, chỉ lên những tán cây.

Phạm Bình ngước nhìn theo, trông thấy con bướm phượng từ lúc nào đã ở trên đầu hai người họ.

- Có phải quan cũng thấy nó đúng chứ?

Những con bướm?

Câu hỏi của Ý khiến Phạm Bình nửa mừng, nửa ngỡ ngàng.

Cậu không hiểu tại sao mình lại có cảm giác như vậy, khi cậu toan gật đầu.

Dáng vẻ khom người sợ sệt của Ý lại khiến Phạm Bình nghi ngại.

- Phải, ta thấy.

Ngươi cũng thấy à?

- Nó bám theo cỗ xe của quan khi ông tới đây.

Lần cuối tôi thấy nó, là tám năm trước.

Thưa quan, xin người đừng về triều đình.

Nghe vậy, tim cậu quan giật thót như ai đó thảy tảng đá xuống mặt hồ yên tịnh.

Ý càng tiến tới, Phạm Bình càng lùi ra xa.

- Xin quan, bướm phượng đen là đại nạn.

Những con quỷ khác khiếp sợ nó, xin quan đừng về, hãy buông tha cho họ!

- Tránh xa ta ra!

Quan Bình bị vẻ kích động của cô gái ấy dọa sợ.

Cậu muốn chạy, nhưng bốn bề là cây dại um tùm khiến cậu chẳng biết xoay sở ra sao.

Bỗng một bàn tay vươn ra tóm Phạm Bình vào lòng, Ý bị những người dân khác từ đâu vồ tới giữ lấy hai tay ngay tức khắc, đầu bị ép vào thân cây không cho giãy dụa.

- Xin quan!

Buông tha cho họ!

Bướm phượng tới rồi!

Nó họp lại thành bầy, bay cao, sẽ không ai qua khỏi kiếp nạn này!

Phủ Thị Ý điên cuồng giãy dụa, chân cẳng đá loạn khắp nơi.

- Đừng cản tôi, các người sẽ chết hết!

Các người sẽ chết hết!

Từng lời của Ý thốt ra khiến hai tay Phạm Bình run rẩy, cậu ép chặt tai mình.

Vùi đầu vào ngực Minh Khanh.

Cậu nghe thấy tiếng tim mình đập dữ dội, như một cậu nhóc sợ u sẽ bắt quả tang mình ăn trộm miếng đường phèn cuối cùng trong lọ, cảm giác bị phơi bày điều gì đó tội lỗi, đáng xấu hổ trong sự hoang mang trước mặt những người khác quả là quá sức chịu đựng.

Vòng tay trên lưng cậu bỗng siết chặt lại, tâm trí Phạm Bình chạm phải tiếng lồng ngực Minh Khanh đang chậm rãi gõ vào lớp da thịt, nhịp điệu ôn hòa khiến nhịp thở cậu trai dần bình ổn.

Tướng quân vẫn ôm lấy cậu quan nhỏ từ từ tránh xa khỏi tiếng gào thét của Ý, về lại nhà sàn và đưa cậu vào kiệu ngựa đã đợi sẳn nơi đường mòn.

Khi buông thừa tướng ra, cậu quan chỉ im lặng.

Ngoan ngoãn bó người vào một góc.

Trà đã được thu hoạch xong, nhiệm vụ của bọn họ ở Thái Nguyên cũng đã kết thúc.

Roi da ngựa thảy lên bầu trời, bánh xe bắt đầu lăn xuống miền xuôi.

Mái nhà dựng thô sơ bằng lá tre khô dần nhỏ lại cùng với bóng hình như kiến của ông quan trưởng đang vẫy tay tạm biệt họ.

Trên đường về, Phạm Bình và Minh Khanh chẳng nói một câu nào.

Anh thấy mắt cậu lờ đờ, chỉ đưa qua một chút bánh ú tro của người Thái Nguyên rồi ngồi sát cạnh cậu, vừa gỡ lá chuối trên bánh vừa vỗ về thúc cậu ăn.

Phạm Bình mệt mỏi gác đầu lên bậu cửa sổ, để gió ngoài đồng lùa vào mái tóc mình, hong cho mồ hôi khô bớt.

Và cậu thấy nó.

Đàn bướm phượng đen dày đặc như quạ trên bầu trời chiều, giờ Mùi*, chúng nó không còn bay là là nửa vời trên mặt đất, mà túm tụm như chùm hoa, bay cao hơn cả những cánh cò, nối đuôi nhau như con sông đen ngòm trên bầu trời xuôi về phương Nam.

Đi theo kiệu ngựa của thừa tướng, đàn bướm chọn nó, nơi kinh thành đó, là điểm đến cuối cùng.

*Giờ Mùi: Từ 13h đến 15h.
 
Back
Top Bottom