Lời tác giả:
- Chuuya phải gánh nhiệm vụ nấu ăn cho một buổi picnic 'tạo quan hệ' giữa Cục thám tử và Mafia Cảng
- chương này bao gồm: soukoku vẫn rất mặn nồng, shin soukoku vẫn cứ vô cùng hâm, thêm cameo một vài cặp đôi khác (MoriFuku, RanPoe, Tachihara trồng cây si, cùng hai anh em nhà Tanizaki siêu mờ ám)
- với cả, Dazai được ôm Chuuya ngủ nè???
- ở chương 1 đã từng nhắc đến cà phê Guatemala với tập thơ trong chương này nè
- Chuu-nii là kết hợp giữa Chuuya với nii trong 'niisan,' cũng để ám chỉ thầy Chuuya ngoài đời thực hay bị nói là có tính chuunibyou 8D [chuunibyou = bệnh 'trung nhị,' đại để là tính làm màu như các bạn cấp hai đó...]
-
Tháng Mười kéo đến cái lạnh còn sâu hơn, nên Chuuya rất lấy làm mừng được ghé chân vào quán cà phê cách chỗ anh chỉ hai dãy nhà, để tránh cái buốt giá của mùa thu lạnh nhất trong những năm trở lại đây.
Chỉ còn vài tiếng nữa sẽ đến một buổi picnic – có thành viên từ cả Mafia Cảng lẫn Cục thám tử vũ trang tham dự để thể hiện tình đoàn kết với nhau – còn anh vẫn chưa hiểu vì sao mình phải gánh trách nhiệm chuẩn bị thức ăn, chưa kể đến việc anh chỉ mới biết đến vụ này tròn một tiếng trước.
("Không cần làm gì cầu kỳ quá đâu, cậu có làm bánh kẹp tôi cũng ăn ngon!"
Dazai đã nói vậy lúc vừa mặc xong cho anh áo ấm.
"Cậu thì cái gì chả ăn được," Chuuya đáp, buồn ngủ đến mức không thèm chống trả lúc bị lôi ra ngoài, để hai người họ đi chợ mua thêm đồ ăn chuẩn bị.)
Hiện giờ thì Dazai đang lẽo đẽo đằng sau tít ở đâu đó, hai cánh tay khẳng khiu phải xách một đống thức ăn, vì ai bảo hắn không nói cho Chuuya biết là hai người họ có nhiệm vụ nấu đồ.
Đáng đời hắn lắm.
"Ồ, anh là – Chuuya-san, phải không ạ?"
Cô thu ngân rạng rỡ cười với anh, quá ư vồn vã trong một sáng thứ bảy lạnh thế này.
Anh nhìn xuống quần áo mình – không, không có thẻ tên – rồi vỗ vỗ lên đầu – không, cũng không có giấy dán trên trán.
Thấy anh lúng túng vì cô biết tên mình, cô gái liền cười vui vẻ.
"Xin lỗi anh, là tôi hơi vô ý.
Chỉ là – anh biết không, những lúc bạn anh đến mua cà phê cho anh, lúc nào anh ấy cũng nói về anh hết đó?
Anh ấy cũng cho mọi người xem ảnh của anh nữa.
Anh ấy tự hào về anh lắm ạ."
Nụ cười cô gái càng rạng ngời hơn, như thể những lời vừa rồi vẫn chưa luộc chín đầu anh vậy.
"Ờm."
"Tôi không có ý làm anh ngại đâu," cô chân thành nói.
"Anh có muốn thử vị cà phê mới ở chỗ chúng tôi không?
Hôm qua chúng tôi vừa nhập hàng mới từ Indonesia về đó ạ."
Anh có cảm giác là cô ta – và nguyên dàn nhân viên chỗ này – đều biết anh thích uống vị gì rồi, nhưng cô gái này chỉ đang giữ ý không nói rằng cô đã thuộc lòng những thứ thằng cha kia hay gọi mà thôi.
Kể cả vậy – thì cái miệng hay bép xép của Dazai cũng không phải lỗi của người này.
"Ừm.
Nghe được đó.
Thế chỗ các cô còn cà phê Guatemala không?"
"Dazai-san ngày nào cũng dặn chúng tôi phải để dành vị đó, có nhiều người chuộng nó lắm ạ."
Quán cà phê này rất xinh xắn, nhưng vì giá cả hơi cao cũng như cà phê hơi lạ mà trở nên tương đối kén khách.
Nơi đây vốn không quá nổi tiếng hay đông khách – thường thường anh vẫn thích những nơi như vậy, nhưng giờ đây anh chỉ cầu sao cho có đông người một chút để anh không phải bận tâm đến cuộc nói chuyện này đây.
"Anh ấy có bảo là anh thích uống vị đó nhất."
"Ừ.
Cũng ngon."
"Vậy là chúng tôi vui rồi, cảm ơn anh.
Của anh đây ạ, Chuuya-san."
Cô gái đưa đồ cho anh, kèm theo một túi giấy mà chắc chắn anh không hề gọi.
"Trong này là bánh vòng – anh vẫn thích ăn loại có kem phô mai đúng không ạ?
Còn có cả bánh nướng Dazai-san hay mua nữa ạ."
Chẳng qua đã bao nhiêu tháng nay hắn đều gọi đồ như vậy.
Chẳng qua Dazai đã tán hết lượt những người ở đây rồi.
Chẳng qua chỉ có thế, bằng không anh cũng không rõ vì sao cô ta lại dịu dàng cười với anh, như vừa lượng thứ cho anh đã quên mất phải mua đồ ăn sáng thường lệ cho hai người họ.
Anh cúi đầu để lại cho cô mười ngàn yên tiền tip, vì có vẻ cô là một người rất tận tâm làm việc nhưng đã không may phải hứng chịu thói lải nhải của Dazai.
Cũng bởi có lẽ anh sẽ không bao giờ tip cô được nữa, vì hẳn là anh sẽ chết vì xấu hổ.
Chết vì xấu hổ sau khi đi tùng xẻo thằng cha kia.
Mà bởi vì anh cực kỳ may mắn ('đại hung,' là lá bùa anh rút được lúc đi chùa đầu năm) – nên vừa lúc anh muốn chuồn khỏi quán cà phê rất ấm đó, anh suýt nữa đã đâm phải Dazai ngoài cửa.
Trong thoáng chốc, anh thấy rất bực mình tại sao mình lại có thăng bằng tốt đến vậy, vì lúc này chỉ có gần-như-lỡ-tay đổ cà phê nóng lên mặt thằng hâm kia thì anh mới thấy dễ thở hơn.
Dazai vẫy tay chào mọi người trong quán, để nhân viên quán đều nhìn được hắn qua cửa sổ kính trong.
"Cậu gặp Yuri-chan rồi nhỉ.
Nói chuyện có vui không?
Chỉ có người ta mới thích mũ như cậu thôi đó."
"Chưa nói được đến chuyện đó, tôi sợ vãi linh hồn còn không kịp."
"Ế?
Có chuyện gì à?"
Không hiểu sao, Dazai vẫn chia được chỗ thức ăn đầy ắp ấy vào mấy chiếc túi xách tay.
Hai vai hắn hơi căng lên, nhưng nếu không để ý sẽ không nhìn thấy.
Cũng coi như giả vờ được là tay hắn vốn chẳng mấy khẳng khiu.
"Là vì cậu chứ còn vì chuyện gì, mả cha."
Chuuya rảo bước đi, nhưng Dazai nhờ có chân dài nên dễ dàng đuổi kịp.
"A, thế là tốt rồi."
Đúng là đồ chết bầm, vừa điên vừa tự luyến.
"Chẳng tốt gì cả.
Tôi chẳng còn mặt mũi nào đến quán đó nữa đâu."
"Hừm.
Đã vậy – thì tôi lại càng phải cho họ xem ảnh cậu để người ta không thấy vắng bóng Chuuya nha."
"Ặc.
Thôi đừng.
Mà cậu bảo người ta cái gì về tôi vậy hả?"
"Rằng cậu là một thằng lùn rất không thích dậy sớm," Dazai cười nói, né cú đá của Chuuya nhắm đến chân hắn ngon ơ.
"Tóc lúc nào cũng chổng ngược lên còn miệng lúc chưa đánh răng thì hâm thôi rồi."
"Làm gì có miệng nào là hâm chứ, cái chó gì hả."
"Tôi phải hứng trọn nó nên tôi phải được nói nha."
"Thế thì đừng có hứng với cả trọn cái gì nữa đi, đồ khùng."
Chuuya hậm hực, nhưng cũng thấy thương hại cho hai cánh tay tên đần đó.
Bởi vì người bình thường sẽ thấy như vậy.
Với cả, trong đó có trứng, mà anh không muốn phải quay lại siêu thị chỉ vì nhỡ may Dazai đánh rơi.
"Đưa một túi cho tôi nào."
"Một thôi á?
Cầm hết đi Chuuya, nặng thấy mồ."
"Ai bảo cậu không báo tôi trước cơ."
"Ba đêm nay cậu đều đi uống rượu với Yosano-san, tôi làm gì có thời gian chứ!"
"Cậu không viết giấy cho tôi được à?!"
Chuuya lườm ai kia đang nhún vai.
"Hay là nhắn tin ấy?!"
"Tôi vốn định vẽ lên mặt cậu..."
"Thôi đừng bao giờ nhắn tôi gì nhé."
"Ơ kìa, tôi định dùng mực tẩy được mà."
"Còn lâu đây mới tin."
Chuuya khô khan đáp lại, nhưng vẫn giữ cửa mở cho hắn lúc họ về đến nơi.
Thật ra, anh rất muốn đóng sầm cửa vào mặt thằng cha đó, nhưng mà thức ăn vẫn quan trọng.
"Đau lòng quá đó, Chuuya."
Dazai tỏ vẻ tổn thương làm màu tới độ Chuuya phải đảo mắt ngán ngẩm.
"Cũng tự hào về cậu lắm, cậu nói chuẩn rồi, tôi định dùng mực vĩnh viễn cơ.
Tôi còn định vẽ mấy cái hình linh tinh nữa."
"Có vẻ cậu không định sống sót đến được chỗ picnic nhỉ, Dazai Osamu."
"Ố ồ, đầy mùi nguy hiểm nha."
Đặt thức ăn lên bàn bếp xong, Dazai liền lấy tay phe phẩy.
"Vậy cậu định xử tôi thế nào nào, Nakahara Chuuya?"
"Để tôi đập đầu cậu xuống bồn rửa nhé."
"Ầy, hôm qua tôi vừa làm cá hồi trong bồn xong.
Như thế không được vệ sinh lắm đâu."
"Tôi muốn giết cậu chứ có hỏi cậu muốn chết thế nào đâu."
Nhưng Chuuya nghe vậy vẫn cau mày.
"Mà, có gì rửa sạch bồn đi, má nó chứ."
"Hay là cậu đẩy tôi ra ngoài cửa sổ đi?
Bay xuống như thế hẳn là dễ chịu lắm."
"Xong rồi sao hả, cho cậu đi tàu lượn miễn phí à?"
Chuuya đeo lại găng tay rồi bắt đầu xắn tay áo.
Dazai chỉnh lại lò sưởi trong phòng, đoạn cũng loay hoay buộc tạp dề.
"Với cả, cửa sổ tôi bây giờ chống đạn hoàn toàn rồi."
"Cậu kiểu gì chả tìm ra cách."
"Rồi cậu sẽ kéo tôi xuống cùng thôi, nên là miễn đi."
"Chết như thế không phải rất thích sao?
Tôi xin hứa sẽ ôm cậu thật chặt."
"Thà cậu đừng ôm còn hơn, đồ đểu."
Khó chịu nhất là trước đây họ đều đã từng làm vậy rồi – Chuuya đập đầu Dazai xuống chiếc bồn cập kênh trong căn phòng tatami hơn chục mét vuông anh từng ở; Dazai bị đá ra cửa sổ rồi kéo theo Chuuya rơi cùng, đoạn đẩy cho anh tiếp đất trước, Ô Trọc kích hoạt vừa kịp lúc.
"Tự dưng mình nói chuyện này làm gì?"
"Cậu định không cho tôi đi picnic mà."
"Hừ.
Mình chỉ có vài tiếng để chuẩn bị thôi – cậu bắt đầu trộn thịt đi được không?"
Anh đã chuẩn bị bắc nước để luộc mỳ ống.
Một ít mỳ ống, một ít thịt nướng, một ít bánh kẹp.
Chắc cũng phải thêm mấy can nước thanh độc, vì uống rặt có sô-đa thôi thì ghê chết.
"Đồng nghiệp cậu thích uống rượu hay bia nhỉ?"
"Cậu đi hẹn hò với gần hết đồng nghiệp tôi rồi còn gì, đáng ra cậu phải biết chứ?"
"Ừ, đáng ra tôi không nên mong là cậu trả lời được cái gì tử tế.
Trộn xong thịt chưa?"
"Rồi đây.
Tôi sẽ viên nhỏ thôi để hai cái tay bé xíu của cậu cầm được nhé."
"Tay tôi nhỏ khi nào, đồ khốn nạn."
Chuuya lấy một sợi mỳ cứng chọc lên cổ Dazai.
"Để ý nồi mỳ nhé, tôi đi chuẩn bị thùng đá đựng đồ uống."
"Mang chai Glenfiddich cho tôi được không?"
"Còn—còn lâu tôi mới cho cậu uống một chai scotch bốn mươi năm!
Lại còn—lại còn là đi picnic!"
Dazai ậm ừ, không màng để ý.
"Cậu còn để đồng nghiệp cậu uống chai Boerl & Kroff Brut cơ mà."
"Thế thì đáng ra cậu không nên bỏ Mafia Cảng, đúng không?"
—A, chết rồi.
Anh không nên nói vậy.
Anh quả thực không nên nói vậy.
"Hay tôi đổi cho cậu chai khác nhé – đằng nào thì tôi cũng mua cho cậu chai Egon Muller-Scharzhof Scharzhofberger Riesling Trockenbeerenauslese mà cậu muốn rồi còn gì."
—vậy là Dazai coi như không biết anh đã lỡ lời.
Được, cứ như vậy đi.
"Tôi có thấy thẻ bị trừ tiền đâu.
Cậu giấu tôi thế nào vậy hả?"
"Vì tôi dùng thẻ của tôi, thế mà cũng phải hỏi."
"Nếu mà cậu có thẻ – thì sao không bao giờ dùng hả?!"
"Chuuya hâm này, cậu bị điếc à?
Tôi bảo là tôi dùng rồi cơ mà."
"Thế sao cậu không lấy thẻ cậu mà mua hết đống rác còn lại của cậu ấy?!"
"Ừm, vì nhìn cậu phản ứng vui mà!"
Đôi tay Dazai đã nhuốm đỏ từ chỗ thịt xay, cà chua với gia vị.
"Với cả, đằng nào cậu cũng dùng mấy thứ đó mà, đúng không?"
"Vì cậu đã lấy tiền của tôi để mua rồi còn gì!"
"Chuuya, mỳ kìa – không phải là cậu muốn luộc chín tới à?"
"Chết bỏ—!"
Chuuya vội vàng cho rượu vào thùng đá, vì nhiệt độ phải thật thích hợp thì rượu mở ra mới tròn vị.
"Mà nếu đã như vậy, thì bộ vét tuần trước hết bao nhiêu thế?
Để tôi trả tiền cậu."
"Tôi quên mất rồi."
"Bộ đó là của Alexander Amosu – ít nhất là chín mươi ngàn đô đó!"
"Tôi vứt hóa đơn đi rồi~~~♫"
"Hừ."
"Đấy là quà mà, nấm lùn.
Đừng có bất lịch sự thế nữa đi."
"HỪ."
"Chọn chỗ này được đấy."
"A, cảm ơn Chuuya-san ạ!"
Giọng phấn chấn của Higuchi át đi lời đáp của cả Gin lẫn Kyouka.
Ba cô gái đã được giao trọng trách tìm một địa điểm đủ rộng rãi để phòng trường hợp những người đến dự hôm nay quay ra đánh nhau, đủ xa khỏi đồn cảnh sát để không ai tự dưng bị bắt, và đủ yên tĩnh để không có người quây lại xem cảnh những cư dân nguy hiểm nhất Yokohama tụ lại hết ở một chỗ.
Bàn xếp đã được bày ra sẵn, phía trên có trải khăn kẻ ca-rô trông không có gì mới mẻ.
Có một lò nướng ngoài trời, bên cạnh là một khay thịt thăn với yakitori đã nướng xong.
Bọn họ sống sót được đến ngày hôm nay vì họ không bị hâm, nên trong quá trình chuẩn bị, tất cả đã thống nhất rằng chỉ có một vài người được đứng nướng (Hirotsu-san, Ane-san, Yosano, Lucy, và anh).
Cũng có một vài người không được phép bén mảng đến cự ly năm mét quanh lò nướng (Dazai, Elise, Mori-san, Motojirou, Atsushi).
Atsushi thực ra khá ngoan so với những người còn lại bị cấm, nhưng cái nết hậu đậu của cậu ta rất đáng lo ngại, nhất là vì bây giờ cậu ta không còn Siêu năng tự hồi phục nữa rồi.
Những chuyến bê đồ từ xe Chuuya vào khu picnic chỉ mất một nửa thời gian so với dự tính, vì Atsushi đã lon ton xung phong giúp anh bê mấy thùng đồ ăn (mặc dù anh ngờ rằng Atsushi không hẳn đã tử tế như vậy, mà chẳng qua chỉ muốn hít mùi thức ăn trước mọi người).
Tất nhiên, Atsushi làm vậy nên Akutagawa cũng ngỏ ý giúp (biết yêu rồi có khác, nghe lời quá đi), nhưng rất không may là thằng bé cũng thừa hưởng đôi tay còng queo của tên thầy ngày trước; mất La Sinh Môn rồi, cậu ta chẳng bê vác được gì đáng kể.
Lucy chỉ cười khẩy nhìn chàng thanh niên đang ho sù sụ, ngạo nghễ bê đi hai thùng to.
Bởi vì Dazai là Dazai, nên hắn chỉ lo lấy từng chai rượu ra khỏi thùng đá, chưa gì đã tự chia rượu cho chính hắn, Hirotsu-san và Yosano.
Một thoáng sau, hình như Dazai đã lén đổ một chai rượu ủ chưa lâu vào bát nước pân mà Kunikida phụ trách.
Anh muốn gọi người kia để nhắc anh ta để ý Dazai đang làm trò, nhưng không cách nào đánh tiếng được.
Dù vậy, bất kể chuyện sau này có thế nào, thì lúc này đây, mọi sự vẫn tương đối yên bình, hay chí ít là yên bình với tiêu chuẩn những người đang có mặt.
May là cả Mori-san lẫn Fukuzawa đều chưa đến nơi.
"Đừng nghĩ tại sao hai ông đó lại đến muộn nha~♫" Dazai ngâm nga bên tai anh, tay đặt xuống hộp thức ăn cuối cùng.
"Đừng nghĩ đến cảnh hai ông đó ôm ấp rồi—"
Chuuya đập tay trái lên miệng Dazai để hắn khỏi xổ ra mấy thứ phát ghê ấy nữa nhưng mà, trời má, anh đang tưởng tượng ra Mori-san bắt đầu tháo cà vạt rồi—ặc.
Dazai thử liếm găng tay anh, nên anh liền búng mũi hắn.
"Tôi ghét cậu quá đi thôi."
"Không phải chỉ có cậu mới lo họ đến muộn đâu," Hirotsu-san nhẹ nhàng nói, uống rượu thẳng từ chai.
Ông vẫn mặc quần áo hàng ngày, trông như đã hết chịu nổi thế giới—hoặc là hết chịu nổi Mori-san, hoặc là nói chung.
Thật sự, Chuuya rất đồng cảm.
"Kouyou-kun đã phải về để xem xem họ có biết cư xử hay không rồi."
"Hoặc là đã chết hay chưa."
Hirotsu-san nâng chai rượu lên tỏ ý đồng tình với Yosano.
"Hoặc là đã chết hay chưa."
"Tôi như thế này không đi đưa tang được đâu," Chuuya nói nhạt thếch, nhìn xuống chiếc áo sơ mi với quần dài mình mặc.
"Đi lên đồn cũng không nốt."
"Làm Thủ lĩnh Mafia Cảng thì lúc nào cũng phải chuẩn bị cho những tình huống bất khả kháng chứ," Yosano cất tiếng đùa, nhẹ nhàng gạt tay anh khỏi thùng đồ uống.
Dazai liền chớp lấy tay anh rồi nắm chặt để anh không rờ được tới rượu của mình.
Đúng là đồ chết giẫm mà, thật.
"May chưa, bây giờ tôi vẫn chưa phải Thủ lĩnh đâu," Chuuya đùa lại, lơ đi những ngón tay Dazai đang lồng vào tay anh, vừa đủ chặt để giữ anh lại, vừa đủ lỏng để anh có thể kéo ra bất cứ khi nào.
"Chuuya-san, hình như có cái gì... trông lạ lạ trên mỳ ấy."
"Hay là mình thử kiểm tra xem," Dazai tiếp lời Atsushi, kéo Chuuya khỏi hội những người mê rượu.
"Nghe có vẻ nghiêm trọng đấy."
Chuuya thở dài, nhưng vẫn đầy trìu mến, bởi vì thật luôn.
"Hai người biết là tôi biết tỏng hai người chỉ muốn được ăn trước mọi người thôi, đúng không."
"Cậu đang bảo tôi nói dối à?"
Dazai ra điều rất bị xúc phạm, che miệng lại rồi mở to mắt hít sâu một hơi.
"Tôi á?"
"Ừ."
"Còn không ngần ngại gì kìa!"
Dazai tiếp tục ra vẻ giận vì (rất xứng đáng) bị bảo là dối trá.
"Vậy mà tôi cứ ngỡ hai ta vốn thấu hiểu nhau, đồng cảm với nhau—"
Atsushi ngắt lời, hai tay giương lên như muốn hòa giải.
"—đúng là anh hay nói dối thật mà, Dazai-san."
"Cả Atsushi nữa chứ!
Đến cả đồng chí cũng phản bội tôi!
Hỡi ôi—"
Chuuya ngán ngẩm gỡ mình khỏi tay Dazai rồi tiến về phía bàn thức ăn.
Atsushi lập tức theo sau, thấy đồ ăn vẫn là ưu tiên hàng đầu.
"Để anh ấy như vậy có sao không, Chuuya-san?"
"Thằng cha ấy hay làm trò quá, làm tôi nhức cả đầu."
Atsushi nhăn mặt đồng cảm.
"Ngày nào anh ấy cũng như vậy với anh sao?"
"Ựa, đừng nhắc tôi nữa."
"Vậy mà các anh vẫn chung sống được chứ không đâm chết nhau..."
Giọng điệu lưu luyến đó làm Chuuya phải để ý, chuyển hướng tập trung sang Atsushi.
Nhìn cậu chàng hồi lâu, anh bèn nắm lấy tay Atsushi để cậu ta không rờ được đến chiếc bàn.
Rồi anh ghé lại nói những lời này vào tai thằng bé: "Cậu định dọn đến ở chung với Akutagawa à?!"
"E-Em, đâu, ừ, chả là, cậu ấy ở qua đêm, rồi—sáng hôm sau—ăn sáng—ấm cúng quá, em chỉ, sau này, em chỉ là muốn—hàng ngày như vậy thôi?"
"Cậu nói cái chó gì thế," Chuuya cau mày đáp, vỗ lên tay Atsushi.
"Từ từ cái nào, Atsushi.
Đang căng thẳng thế này thì quyết định cái gì được!
Nó đang đứng ở ngay kia, ít nhất thì đợi cho nó đi chỗ khác đã!"
"Cậu ấy—tạp dề—ấm áp lắm, cậu ấy—nên em muốn thấy—em muốn thấy cậu ấy mặc tạp dề hàng ngày!"
"Thế thì chụp ảnh nó mặc tạp dề rồi đặt làm hình nền điện thoại thôi?"
"Với cả—căng thẳng—á, chắc thế, nhưng mà—yêu lắm, cứu em."
"Cậu vừa mới đập đầu vào đâu hay là trước giờ cậu vẫn như thế này hả?"
"Sáng nay cậu ấy lại làm thế rồi."
Chuuya điếng người, lập tức thả tay cậu ta ra.
"Tôi không muốn biết đâu nhé."
"Không phải—ờm—không phải cái đó—ừ thì, đúng là có, nhưng mà tạp dề!
Nấu cơm!
Hôn lúc mới dậy!"
"Đừng có gào lên nữa!"
Dazai xen vào ngọt xớt, đã hồi sức sau màn kịch vừa rồi.
"Hai cậu biết là tôi nghe thấy hai cậu đúng không?"
"Cậu biết cũng có sao đâu," Chuuya đáp, cùng lúc Atsushi kêu ca nửa vời bằng một câu, "Chuuya-san cũng có giữ được bí mật với anh đâu chứ."
"Này!
Tôi biết giữ bí mật mà!"
"Em biết mà," Atsushi chán ngán đáp, "nhưng mà Dazai-san."
Má nó chứ, nói đúng thật.
Thằng cha này chỉ đánh hơi thấy bí mật là giỏi.
"Hừ.
Dazai."
"Tôi ở ngay đây đó nhé!"
"Biết mà," Chuuya thở dài não nề.
Rồi, đến khi Dazai ghé lại gần hơn, chút nữa đã dựa cả vào người anh, còn gác khuỷu tay lên vai—"Đừng có làm như tôi là cái giá gác tay chứ, đồ mắc dịch này!"
Dazai cười ngọt ngào, vẫn để nguyên tay ở đó.
"Nhưng mà cậu lùn quá đi!"
"Biến mẹ đi chết đi."
"Cậu lùn thế này mới hợp với tôi, đừng lo."
"TÔI KHÔNG CÓ LO NHÉ!"
Atsushi cẩn thận nhìn hai người họ cãi nhau.
"Ừm, thôi thì ít nhất nhà em với Akutagawa cũng sẽ yên ổn hơn thế này..."
"Akutagawa-kun cũng quái lắm đó chứ!"
"Tôi thì không thấy thằng bé đó quái chỗ nào đâu," Chuuya một mực bảo vệ thằng nhỏ.
Cũng vì Dazai thích diễn sâu đến mức cứ hai câu thì nhất định sẽ có một câu nói càn.
"Nếu mà cậu ấy say thì liệu có đồng ý nhảy với em không nhỉ?!"
Chuuya bật cười, nhớ rằng Akutagawa có chết cũng không động đến bia.
"Như tôi thấy thì có khi cậu còn say trước ấy."
"Ừm, vậy chắc là chúng em sẽ cùng say cùng nhảy ha..."
"Đập cho nó tỉnh ra đi," Chuuya huých khuỷu tay vào bụng Dazai, nhưng vì thằng cha này vốn đáng ghét, nên dù bị thụi thì hắn cũng không phản ứng gì.
"Ế, sao không để nó mộng mơ tí chứ..."
"Vì Akutagawa mà biết chuyện này thì tám chín phần sẽ giết nó tại chỗ đó."
Chuuya rất ý tứ đậy chỗ thức ăn lại, nhìn Atsushi đang tiếp tục nhỏ dãi.
Tất nhiên, khả năng cao là thằng bé chỉ đang tưởng tượng đến vụ say sưa nhảy nhót kia, nhưng Chuuya tự tin rằng thức ăn mình làm ra ngon hơn cảnh một Akutagawa tay chân loạn xạ.
"Rồi mình sẽ không được đi dự đám cưới đâu.
Bộ tux mới toanh cậu mua sẽ đóng bụi đó."
"Vẫn còn hội Guild..."
"Xem lại hộ cái: John chỉ mời có tôi thôi."
"Nhưng cậu được đưa thêm một người mà, đúng không?!"
"Ừ, nhưng đừng hòng."
"Keo thế!"
"Cậu có quen người ta đâu!"
(Trong lần gọi điện Skype hôm nọ, John đã từng đề cập – họ muốn mời anh chơi bản Violin Sonata giọng Sol thứ, B.g5 trong ngày cưới.
Anh phải kiềm mình không hỏi han về giờ giấc ăn ngủ của John – lúc đó ở chỗ John trời đã gần sáng; trên cằm anh ta có thêm một vết bầm đậm còn anh thì thực sự không hề muốn hỏi.
Xui xẻo thay, đúng lúc đó Dazai bước qua chiếc bàn cạnh giường chỗ anh ngồi rồi ngó vào máy quay gắn trên màn hình.
Đoạn Dazai liền ra vẻ lịch sự giới thiệu một dòng kem che vết thâm cực kỳ hiệu quả.
Sau đó hắn lượn ra phòng tắm, nhưng nói thì cũng đã nói rồi.
Sau cuộc gọi đó, Dazai có bình luận rằng chơi bản Âm láy Quỷ ma trong tiệc cưới có vẻ không được cát tường lắm đối với hai vị tân lang.
Hay đây là Fitzgerald đang muốn tuyên ngôn rằng hắn ta chính là Ác Quỷ nhỉ?
Chuuya kiên quyết không nhắn tin hỏi John chuyện đó, mặc kệ Dazai có mè nheo thế nào.)
"Tôi có xử tụi đó mà!"
"Cái đó không tính," Chuuya cãi, đoạn nghĩ lại.
Anh đẩy Dazai ra để lườm bản mặt thiếu đánh của thằng cha này.
"Với cả – tôi mới là người ra tay xử.
Tôi xử cả mặt người ta đó nhé!"
"Vậy chắc là Fitzgerald bị mù kể từ hồi bị Atsushi với Akutagawa của tụi mình cho ăn đòn rồi..."
"Tôi có hủy nhan người ta đâu, cái mẹ gì hả."
Điều duy nhất thay đổi trên gương mặt John từ dạo đó là vẻ u hoài lắng đọng ấy, nhưng thật lòng mà nói thì cũng nhờ vậy mà anh ta trở thành tuấn tú hơn.
Mà vị hôn phu kia cũng vì những đổi thay ấy mới để mắt đến anh ta, cho nên là.
"Hừm, kể cũng đúng, vì chẳng lẽ cái chân bé xíu xiu của cậu lại khỏe được đến vậy..."
"Ô, vậy cho cậu nếm thử chân này—"
"Đừng làm thế trước mặt em được không..."
Atsushi bi ai bày tỏ, trông như thể vừa bị ném lại nhà trẻ mồ côi.
Nhưng rồi cậu nghĩ thêm một chút, biểu cảm trở lại bình thường.
"...Thật ra.
Thế này thì em được rút kinh nghiệm nhỉ?
Các anh cứ tiếp tục đi?"
"Xin đừng," Akutagawa xen vào, nhập bọn với họ sau một tiếng ho nhẹ.
"Tôi vẫn chưa ăn gì nên không muốn bị chán ăn đâu ạ."
"Nói như thể chú nhìn thấy hai chân bé xíu xiu của Chuuya thì sẽ không buồn ói sao?"
Dazai nhếch mép nhìn thủ hạ cũ của mình vừa khó khăn lắm mới thoát khỏi những lùm xùm ở bàn bên cạnh.
Nhưng nói đi nói lại, phải chứng kiến Ranpo với Motojirou cãi nhau về những khám phá khoa học gần đây rồi tuyên bố chắc nịch là sẽ thử thí nghiệm ngay lúc này...
Không nhức đầu kể cũng lạ.
Miyazawa Kenji đã xung phong làm chuột thí nghiệm – cùng với Elise đang tết tóc cho cậu ta, vì cô bé đã đến sớm hẳn để tránh khỏi Mori-san, nên cũng đồng tình tham dự.
Kunikida đã uống đến cốc nước pân pha cồn thứ hai (mà không hề hay biết), nên cũng lớn tiếng hơn ngày thường để giáo điều bọn họ phải biết quy củ ra sao.
Higuchi đang không biết phải thấy hãi hùng vì Motojirou hay thấy tò mò vì những chuyện điên hết chỗ nói đó; Gin thì đứng quan sát ở phía xa, nhưng cũng để mắt tới anh trai mình.
Tachihara đang thập thò cạnh Gin – hừm, có phải cậu ta định...?
đã vậy thì không nên để Akutagawa biết – và nhìn chăm chăm về phía anh, nên anh vẫy tay một cái, nở nụ cười động viên.
Hình như Tachihara đã hiểu, nên từ tận đây anh cũng thấy được gương mặt cậu ta đang đỏ lựng.
Vừa ban nãy Poe còn đứng gần đó, nhưng mới bị Yosano lôi đến góc rượu chè để thẩm vấn xem anh ta có ý đồ gì với 'Cục Bông Trong Sáng Đáng Yêu' ở Cục thám tử.
Chuuya còn lâu mới tin, nhưng có vẻ Poe quả thực tin rằng Edogawa Ranpo thực ra rất đơn thuần đáng yêu dưới lớp vỏ bọc sắc như dao đó.
Để mà dễ tin người đến thế... anh không ghen tỵ với anh ta đâu.
Hai anh em nhà Tanizaki vốn phải lãnh nhiệm vụ tổ chức hoạt động gì đó (ồ, xem ra mấy người này có tinh thần giao lưu thật) – nhưng hai người họ cũng đã biến mất dạng, còn anh vẫn kiên quyết không muốn nhớ lại giọng véo von của Naomi kể rằng sẽ muốn làm những gì với anh trai cô ta.
Rồi Chuuya đưa tay vẫy Lucy với Kyouka đang đứng ở gần xe anh, có lẽ để đón Ane-san lúc chị vừa đến.
Hẳn chị sẽ rất bực mình, nên chắc chắn chị sẽ phải đi nựng Kyouka với người bạn mới thân của con bé để lòng thấy vui hơn.
Nói đi nói lại, đúng là mọi chuyện rất yên bình.
Nên đương nhiên, anh cũng không thoát khỏi số tự trù dập bản thân.
Những lời sau đó của Akutagawa quả nhiên phải dấy lên một cơn đau đầu.
"Chân của Chuuya-san trông được mà."
Nụ cười ngạo nghễ trên mặt Dazai rớt nhanh tới mức đến cả Chuuya cũng thấy như vừa bị tát.
"—cậu nhìn thấy lúc nào, ở đâu, tại sao, như thế nào hả?
"...ở Mafia Cảng ạ?"
Akutagawa chậm rãi đáp, hệt như cách Dazai vẫn từ từ nhả chữ mỗi lần hắn cho rằng Chuuya quá chậm hiểu (cũng phải nói luôn: anh không chậm hiểu, anh chỉ không cùng sóng não với tên điên chết bầm này thôi).
"Akutagawa-kun~♪" Dazai xài một giọng ngân nga nhẹ nhàng đến mức Chuuya phát hoảng.
Đây chính là giọng điệu mỗi khi hắn bắt đầu khóa cửa lại để tự mình tra tấn tù nhân.
Nên Chuuya liền xen vào, quyết không để Dazai gây hấn với Akutagawa thêm (vì như vậy nghĩa là Atsushi sẽ vào cuộc, mà một khi Atsushi nhảy vào sẽ kéo theo Lucy với Kyouka, mà nếu có hai em gái đó, thì anh sẽ phải chịu Ane-san nổi trận lôi đình—).
"Tôi biết là cậu phản bội Mafia Cảng lâu rồi, nhưng ít ra cậu phải nhớ là tụi này có phòng tắm chung chứ.
Xong còn phòng y tế.
Xong còn tủ để đồ."
Chuuya không nghe thấy tất cả mọi người bỗng chốc nín thở vì anh đang dưng nhắc đến chuyện Dazai phản bội ở chỗ đông người.
"...Hay là cậu bắt đầu có tuổi rồi, đồ khỉ già kia?"
"...cậu còn sinh trước tôi đó, nấm lùn."
"Đi chết đi, ít nhất thì tôi còn có mặt bé con nhé."
"Khặc, chưa thấy ai tự hào về mặt bé con bao giờ đâu."
Dazai bỗng bật cười – hắn không cười giọng mũi đó chứ? thật là đáng sợ, anh vốn hy vọng ngày hôm nay sẽ dễ chịu hơn – rồi một tay ôm lấy bụng, một tay quàng qua vai Chuuya.
Akutagawa đã sợ vãi mật – thật ra ai ai cũng thế, nhưng Chuuya không để ý, một phần vì trông Akutagawa rất đáng ngại, mắt trợn ngược lên và như đã ngừng thở.
Anh rất đồng cảm – Dazai hiếm hoi lắm mới cười như vậy, với một niềm vui thuần khiết không vướng mảy may tạp niệm.
Nhìn Dazai cười thế này hẳn rất giống Ác Ma hiện hình hay cái gì đó hãi hùng đại loại thế.
Siết tay chặt hơn quanh vai Chuuya, Dazai tiếp lời: "Cậu đừng hòng đánh trống lảng.
Cậu cho Akutagawa xem chân làm cái khỉ gì hả?"
"Cậu có vấn đề chó gì với chân của tôi thế?"
Vẻ kinh hoàng trên gương mặt Akutagawa dịu lại đôi chút, đoạn chuyển qua nét chán ngán cùng cực.
Cậu ta không nói gì, chỉ hừ mũi một cái.
Rồi bắt đầu ho.
Dazai liền cất giọng mè nheo để tất cả mọi người nghe thấy.
"Hai cái chân xíu xiu của cậu vừa nhỏ vừa cưng lắm kìa!"
"Chân thì cưng ở chỗ nào?"
Chuuya nhìn xuống chân mình không hiểu.
Hôm nay giày anh đi cũng chỉ bình thường, vì anh không muốn đi giày mới, lỡ đâu có ai đó (hoặc Kunikida hoặc Akutagawa) ói lên chân anh.
Anh ngọ nguậy ngón chân một chút, vẫn cảm thấy mù tịt.
"Với cả, đừng có bảo tôi bé nữa đi!"
"Tôi bảo cậu nhỏ với xíu xiu cơ mà, đồ dơi già điếc đặc."
"Tôi không già mà cũng không có điếc!"
"Ừm, nhưng chân cậu thì cưng."
"Thật luôn, chỗ nào hả?"
"Cậu hỏi tôi làm gì?"
Dazai tròn mắt đáp.
"Đấy là chân cậu mà."
"Tôi biết đâu được?!
Chỉ có cậu mới đi bảo chân tôi cưng thôi."
Giọng Dazai lập tức lạnh băng, thái độ quay ngoắt trong chớp mắt.
Lần này Chuuya thúc cùi chỏ vào sườn hắn, nhưng cũng không tách được khỏi tên quỷ dữ lai đỉa lai bạch tuộc này.
"Akutagawa-kun không thấy chân cậu cưng sao?"
Akutagawa đáp lời nhanh như cắt, nhanh hơn cả tốc độ của La Sinh Môn ngày xưa.
"Tôi không có bất cứ quan điểm nào, tốt, xấu, hay là bình thường về chân của Chuuya-san hết ạ."
"Cơ nãy cậu vừa bảo chân cậu ta trông được mà."
"Tôi nói dối đó ạ, Dazai-san."
Akutagawa nhanh chóng nói, đoạn tiếp lời.
"Tôi noi theo tấm gương sáng nhất mà."
Atsushi bật cười lồng tay với cậu ta (chỉ hơi ngượng nghịu một chút kèm theo mấy tiếng ho, anh thấy tự hào quá chừng—cơ mà, vụ ho thì không đáng tự hào—anh nhắc mình phải kiếm thuốc kháng sinh mạnh hơn cho Akutagawa dùng, biết đâu Yosano có người quen giúp được?) vì cả hai đứa đều đồng tình rằng Dazai là một thằng cha dối trá chỉ biết nói dối.
Chuuya rất muốn qua bên đó nhập bọn với hai đứa, bởi lẽ một hiệp hội chống Dazai hẳn là đang manh nha tại đây, mà như vậy cũng coi như anh đã đạt được một mục tiêu trong buổi picnic này.
Xui xẻo thay, Dazai đang giữ lấy anh chặt hơn cả sên vậy.
Ấy vậy mà nghe thế Dazai lại vỗ tay vui mừng—đoán coi vì sao.
"Anh biết chú sẽ bảo anh là nhất mà!"
"Nhất khoản nói dối," Chuuya nhắc lại, nhưng đột ngột bị một tiếng thét mất hết thể diện của Kunikida át đi.
Một cơn lạnh chạy dọc sống lưng đến tận đỉnh đầu anh.
Mori-san đến rồi.
Với Fukuzawa.
Chết bỏ mẹ.
-tbc-