Cập nhật mới

Khác Bùn và máu

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
181,495
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
402537811-256-k701973.jpg

Bùn Và Máu
Tác giả: jamemuller
Thể loại: Cổ đại
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

thế chiến thứ nhất nổ ra.

Anh trai của cậu đã tham gia quân đội vì vinh quang cho Đế quốc Đức.

Cậu trai trẻ của chúng ta khi thấy vậy đã đã trốn bố mẹ làm giấy tờ giả để tham gia chiến tranh khi câu mới 14 tuổi.

Sau đó cậu đã ngộ ra "Chiến tranh là địa ngục"



ww2​
 
Bùn Và Máu
Chương 1 : Phép màu trên sông MARNE


-"Nach Paris , Nach Pari" ("tới Pari")

Tháng 9/ 1914.

Trong khi những người khác đang vừa đi vừa hát to và vui mừng vì sắp được hành quân ở Paris .

Trái với sự vui tươi đó tôi đang trật vật với bộ quân phục quá khổ thì người bạn otto vỗ voi nói

- "thật vui khi chúng ta được đi chung như này" otto nói ."

Vui cái gì chúng ta đang phải đi với 1 hành dài quân vô tận còn tôi đang bị bộ đồ này làm cho ngạt thở" tôi Kêu .

" Ha Ha . johann à bộ quân phục của cậu rộng đến vậy sao?" otto hỏi.

"đúng vậy viên sĩ quan đưa cho tôi 1 bộ rộng thế không biết" tôi than vãn

"cố chịu đi.

Xong rồi chúng ta có thể nắm tay và được ngủ với những cô gái Pháp xinh đẹp" otto nói với 1 các sung sướng

"Đồ dại gái !" tôi quát

Otto chỉ biết cười lớn.Bỗng nhiên viên trung úy Wendy hô to

"có đại bác !!".Chúng tôi chạy tán loạn.

Viên trung úy phải gào khàn giọng yêu cầu mọi người nằm xuống ! bỗng nhiên ở bên cánh phải của chúng tôi bị 1 đạo quân Pháp tấn công khiến rất nhiều người bỏ mạng.

Tiếng đại bác, tiếng hào thét và mùi khói với mùi máu trộn lẫn với khung khung cảnh thật hỗn loạn và đẫm máu

"Anh ơi ! cứu em với" tôi hoản loạn chỉ biết cầu mong Anh trai ra cứu mình.

Anh tôi năm nay vừa tròn mười chín. người ta hay nói "tuổi độ tuổi đẹp để tham gia nhập ngũ". tôi rất hâm mộ anh trai.

Vì được nghe nói rằng sau khi chiến tranh kết thúc chúng ta sẽ được coi như anh hùng của đất nước. tôi xin anh đi cùng anh từ chối nói rằng

"em chỉ mới 14 tuổi em chưa thể đi được đâu.

Mẹ còn đang bệnh nữa" karl nhắc nhở tôi

nhưng tôi âm thầm làm giả giấy tờ của người chú quá cố nên tôi đã thành công gia nhập quân đội Đức.Khi trong trại huấn luyện thì tôi đã làm quen được với Otto Keller , Ablet Krause và Franz Müller.

Trung úy của chúng tôi đã 1 bộ ria mép dài xẫm.

"Các cậu ở đây chính là vinh quang của đất nước.

Chúng ta là tuổi trẻ sắt đá của Đức" những lời phát biểu đó đã chạm đến những trái tim yêu nước đầy nhịp huyết của chúng tôi.

Chúng tôi tin rằng.

Sớm thôi chúng ta sẽ được hành quân ở Pari và được đeo nhưng huân chương cao quý khi trở về sẽ được coi như 1 vị anh hùng và bố mẹ sẽ cực kì tự hào.

Bỗng nhiên có 1 cậu lính Pháp trẻ lao ra với có ý định dùng lưỡi lê đâm chết tôi.

Tôi hoảng loạn cầu xin được tha mạng.

Khi lưới lê đã gần chạm đến ngực tôi thì Franz đã lao ra đẩy ngã tên lính Pháp đó sau đó cậu ấy vô tình bị bắn trúng chân khiến cậu ấy gục ngã.

Tên lính Pháp chuyển mục tiêu ra cậu ấy.

Tôi sợ hãy nhìn Franz. cậu ấy nhìn tôi với ánh mặt cầu xin cứu mạng.

Tôi rung rẩy sợ hãy .

Tôi không thể nhìn người bạn thân thiết của mình bị giết trước mặt .

Sợ hãi... tôi vớ lấy cây súng chía vào tên Lính Pháp và bóp cò. cậu ta gục ngã trước vũng máu ánh mắt cậu ta mở to nhìn tôi.

Không thể tin được tôi vừa giết 1 chàng thanh niên ngang tuổi Anh trai mình.

Tôi sợ hãy muốn nôn bửa và về nhà.

Tay chân rung cầm cập thì Franz gọi tôi.

Franz đã giúp tôi chở về thực tại.

trong trại huấn luyện khi mọi người rên rỉ vì những bài tập hành xác thì cậu ấy đã ở trong bếp nướng khoai.Không biết từ đâu trong túi áo cũng phải có lương khô, khoai lang, bánh mì,... nên "cậu được ví như vị vua của chuỗi thức ăn"..Thật kì lạ nên chúng tôi hay đùa rằng có cậu ấy chúng tôi sẽ không bao giờ sợ chết đói.

Cậu ta ăn nói dí dỏm nói chuyện cực kì hài hước, miệng nói chuyện nhanh hơn hơn cả lưỡi lê.

Nhưng giờ cậu ta đang nằm bất động trên vũng máu với 1 vết thương ở chân.

Cậu ta rên rỉ tôi cố gắng cầm màu với đôi tay run rẩy.

Dù thương nặng nhưng cậu ấy vẫn có thể nói.

"có vẻ... hôm nay tôi phải nhịn rồi" Franz nói

"Đừng đùa nói vậy Franz" tôi quát to

Sau mấy ngày ở sông Marne thì chúng tôi quá là kiệt quệ sau mấy đợt tấn công của quân Anh- Pháp ở Meaux.

Từ ngày 7 đến ngày 10 tháng 9 trận mưa chút xuống làm cho nhiều binh sĩ chết trong đống bùn và máu. lệnh phải rút về sau đã được ban xuống chúng tôi phải đi đế sông Aisne để đào chiến hào phòng thủ dọc con sông.

Mùi súng đạn sặc sụa khiến tôi choáng váng.

Mùi thuốc súng trộn lẫn với mùi máu khiến bọn tôi ngạt thở ở dười dòng sông chúng tôi nhìn thấy nhưng cái xác của các đồng đội quá cố và đám lính Pháp.

Dòng sông bị bị nhuộm đỏ máu của con người khiến chúng tôi khiến sợ rùm mình khi thấy những cảnh tượng trước mắt.

Sự ảo tưởng mơ mộng chiến tranh của chúng tôi đã bị tan vỡ sau khi kết thúc trận sông marne lần thứ nhất và chúng tôi phải ngậm cay đắng rút về sau.

"Nếu đây là chiến thắng của Chúa, thì có lẽ Ngài cũng đã mệt mỏi với con người rồi."

Otto nói.

"Tớ không nghĩ chiến thắng lại lạnh lẽo như thế này, Otto.

Cả bầu trời này... chẳng còn chỗ cho ánh sáng nữa." tôi nói khi nước mắt bắt đầu rơi xuống......
 
Bùn Và Máu
Chương 2 : không khí


Bỉ , Ypers năm 1915

"Johann ! ra đây phụ tôi đào hào với" Otto kêu tôi

Tôi run rẩy có gắng rút xẻng ra trong trời mưa gió rét buốc của đất Ypers.

"Cậu vẫn đang ám ảnh chuyện Franz bị bắn à?"

Ablet hỏi tôi

"Đúng vậy,Vì tôi mà cậu ta tí thì bỏ mạng" tôi nói

Otto cười phá lên

"Gã đó chỉ bị trúng đạn vào đùi nên cậu ấy sẽ không chết đói đâu" Otto cố nhịn cười

"Vậy có gì chúng ta có thể đi thăm cậu ấy" Ablet ra ý kiến

"Nhưng mà... ai giúp tôi đi đất nó cứng như cái đầu cậu đó Ablet" Otto trêu chọc cậu ta

"cậu vừa nói gì ?!"

Ablet nổi giận

Hai chúng tôi cười phá lên khiến cho Ablet tức tối bỏ.

Mà cũng chả sao vì lúc sau gã trung úy cũng sẽ túm cổ cậu ta quay về để đào hào tiếp.Nên chúng tôi sẽ không lo sợ

Sau trận pháo kích khiến chỗ hào chúng tôi vừa đào bị sụt xuống.Nhưng cũng chả bận tâm chúng tôi sẽ để đó cho lính mới, con chúng tôi cùng tiểu đội khác rút về hậu phương.

Khi hành quân về đến hậu phương chúng tôi được chào đón bởi tên thiếu úy ăn không ngồi rồi ở hậu phương.

" Gã đó sau này cũng phải chịu khổ như anh em mình thôi" Ablet nói.

"Kệ gã đó đi, giờ chúng ta phải tìm cách để có thể gặp được Franz.

Cậu ta cũng chỉ tạm trị thương đâu đây thôi" Tôi than vãn khi phải hành quân sau trạng đường dài.

Sau khi được phát bánh mì với chút nước ép trái cây mà chúng tôi vô tình "xin" nhà dân.

Tôi cùng hai người đồng chí đi bộ đến bệnh viện dã chiến cũng không quá xa, chắc chắn Franz sẽ ở đó.

đi bộ trong suốt hai đồng hồ khiến bả bọn dã rời nhưng ít nhất vẫn đến cộng bệnh viện.

Khi vào đập vào mặt chúng tôi là mùi tiếng sát trùng với mùi tử thi.

"Mả bố thằng nào chết rồi bọn quân ý vẫn chưa dọn thế" Ablet lớn giọng quán mắng

"Ablet ơi, cậu đang đứng cạnh túi đựng thi thể" Otto nhắc nhỏ

" Scheiße, tôi xin lỗi" Ablet nhỏ giọng lại

"Cậu yên tâm cậu không phải người đầu tiên đâu" một anh lính chữ thập đỏ đứng cạnh đó trêu chọc Ablet khiến cậu ta không biến dấu mặt đi đâu.

"Yên tâm, bọn này sắp khiêng chỗ này đi rồi nên sẽ hết mùi tử thi ngay" Anh lính gác cổng cùng tham gia trêu chọc khiến Ablet giận đỏ mặt .

Chúng tôi nhìn khung cảnh đó không thể nhịn cười thì bỗng có tiếng gọi chúng tôi.

Thì ra Franz cũng làm đó không xa nên chúng tôi vội vàng lao đến mặt xác Ablet đang ngẩn ngơ.

Sau mãi cậu ta mới nhận ra để đuổi theo.

"Vết thương của cậu sao rồi Müller" tôi hỏi thăm người bạn lâu ngày không gặp.

"Trời sắp khỏi rồi, khoảng tuần sau tôi lại được gặp lại các cậu rồi" Franz kể với sự vui mừng

"Sao một vết đạn bé tý ở chân mà cậu có thể làm ở đâu nửa năm rồi đó Franz" Ablet hỏi với mục đích thăm dò

"Trời ! nói nhớ lại mà tức.

Lúc tôi bị bắn Heller sợ quá nên cậu ta cầm máu cho tôi bằng một quặng băng dính đầy bùn, khiến tôi bị nhiễm trùng nặng" Cậu ta vừa nói vừa vỗ vào đầu tôi trút giận

"Xong mỗi tôi nào tôi phải ngửi mùi thuốc sát trùng, mỗi tối thì phải nghe tiếng rên rỉ và la khét.

Tôi sẽ phát điên nếu tôi ở thêm tháng nữa mất"Franz than vãn

" Ít nhất khi nào cậu tối cậu có thể bốc chút run cho vào mồm ăn cho đỡ đói" Otto lại trêu chọc khiến Franz từ tức giận trở lên vui vẻ hơn

Sau một tuần cuối cùng Franz đã có thể xuất viện dã chiến và toàn tụ với lũ bạn.

Để ăn mừng chúng tôi đã nén vào bếp để trộm bánh mì với mứt dâu.

Vừa chạy ra ngoài chúng tôi đã vô tình nhìn thấy những xe tải đi qua.

Vì tò mò nên chúng tôi đã đi theo và phát hiện gã trung úy của chúng tôi và những sĩ quan khác đang bê vác theo một thùng khả nghi.

"Tại sao gã béo ú của chúng ta phải bê mấy thứ đó cùng sĩ quan khác nhỉ" Franz vừa ngai bánh mì vừa hỏi luyên thuyên

"Chắc để giảm cân đó"Otto đùa cợt khiến chúng tôi phì cười

" Nhưng ở đây cũng không an toàn, mau quay về trước khi gã ta dùng bụng bia đè chết anh em mình" tôi diễu cợt theo Otto khiến cho Franz phải tự cắn tay chính mình để cố gắng không cười thành tiếng .

Buổi tối đó Wendy đã triệu tập cả tiểu đội đốt lửa trại dãi bầy tâm sự.

Khi tập hợp Wendy phải hỏi đi hỏi lại xong thất vọng nhận ra giờ chỉ còn năm người duy nhất.

Từ lúc rút về hậu phương thì có bảy người, nhưng chúng tôi phải vác theo những người bị thương sau một tuần tổng có ba người bị thương nhưng hai người đã không thể mở mắt được nữa.

"từ lúc chiến tranh đến giờ chúng ta chưa bao giờ tâm sự mỏng nhỉ các chiến hữu" ông ta vừa nói vừa tháo cái mũ pickelhaube.

"Chà từ lúc trận Marne đến giờ ông vẫn béo ú hơn nhỉ" Franz châm chọc

"Tôi tưởng cậu chết bố rồi đó Müller."

ông đáp lại

"Sao nay có chuyện gì mà chúng ta lại tụ họp tâm sự vậy trung úy" Ablet hỏi với sự tò mò

"Tôi trước giờ bận bịu nên tôi không hề có thời gian quan tâm tiểu đội mình thôi.

Nhưng cũng một điều mai chúng ta sẽ lại phải ra chiến hào nữa rồi."

ông ta bắt đầu nghẹn lại

"Cái gì!?

" cả đám đều tự hỏi vì sao mới được nghỉ ngơi 1 tuần đã phải ra trận nữa rồi.

Chúng tôi hoang manh liệu có 1 tổng tiến công để chiếm chiến hào địch không.

"Tại sao chúng tôi lại phải ra sớm hơn nhưng tiểu đội khác" Tôi giận dữ hỏi ông ta

"Chúng vì quá ít người nên đã được sát nhập với chung đội khác mà chung đội đấy mai ra trận làm nhiệm vụ luôn."

Wendy bất lực phải giải thích

"Chết tiệt, vừa được thoát khỏi chỗ như viện tâm thần giờ phải ra ngửi mùi tử thi à" Franz lẩm bẩm.

"Nhưng Heller này, ở tôi nghe được ở trung đội đó cũng có 1 người mang họ Von Heller" ông hướng ánh nhìn vào tôi

"Hả ?"

Cả tiểu đội nhìn tôi

"Cậu mang họ Von á, đúng là quý tộc Berlin nhưng lại ảo tưởng anh hùng ở đây" Franz châm chọc.

Tôi tức giận lẫn bất ngờ.

Có phải tôi sẽ được ghép chung với trung đội với anh tôi không.

Cả buổi sau đó Wendy chỉ nói về những vườn hoa những tiếng cười nhộn nhịp của gia đình của ông ấy.Nhưng sau khi kết thúc tôi bất an lên giường suy nghĩ về việc tại sao trong trung đội đó có một người cũng họ Von Heller.

Tôi bất an đến mức Franz phải dỗ tôi đi ngủ vì tôi cứ nẩm bẩm khiến cậu ta lại cáu bẩn.

Ngày hôm sau tôi lo lắng hành quân cùng trung đội của mình.

Và đúng như tôi dự đoán người anh trai đã lâu không gặp.

Tôi vui mừng hét tên anh.

Nhưng lại bất ngờ hơn là vui vẻ .

Đôi mắt anh đầy sự thất vọng vì tôi nhưng vẫn không cố không để ý tôi.

Tôi bất ngờ tại sao anh lại làm ngơ mình. nhưng gã người Áo đi bên cạnh tôi.

Gã gầy gồ nói giọng miền Nam, thỉnh thoảng cứ lẩm bẩm gì đó về nước Đức vĩ đại.

Tôi nghĩ gã đó bị vấn đề nên cũng không bận tâm mấy.

Khi đến nơi chúng tôi được phát mặt nạ và dặn đi dặn lại nếu có lệnh phải ngay lập tức đeo vào.

Sau vài tiếng pháo kính bên mình.

Đã có lệnh đeo mặt nạ.

Khi tôi vừa đeo lên tôi bất ngờ khi nhìn thấy một bờ sương màu cam đang tiếng đến chiến hào bên địch.

Tôi lo lắng nhìn bờ sương không lối thoát thì Karl đã trấn an tôi nhẹ nhàng bảo.

" Trong trận này em nên viết đơn khai thật độ tuổi để về đi" Karl nhỏ nhẹ bảo tôi.

Bờ sương bắt đầu mờ đi chúng tôi được lệnh tiến lên.

Tôi chậm rãi đi lên .

Viên trung úy nhắc đi nhắc lại chúng tôi có lệnh mới được cởi mặt nạ ra ! cứ tiến lên phía trước. chậm rãi, chậm rãi .

Tôi sợ sẽ có 1 cuộc súng máy bất ngờ lao tới.

Nhưng đã đến chiến hào địch rồi vẫn có 1 cuộc súng máy nào.

Tôi rò xét được lệnh giết chết những người nào còn thở.

Nhưng cả chiến hào, xác quân Anh và quân Pháp nằm la liệt. khuôn mặt trắng bệch.

Tôi cẩn trọng vừa đi vừa chọc lưỡi lê vào những cái xác đầy khả nghi thì tôi nghe được 1 tiếng động phát ra trong hầm.

Tôi vội vã lao xuống thì tôi thấy 1 gã người scotland đang quằn quại ôm cổ họng mình.

Tôi mắt vô hồn, làn da trắng bật .

Anh ta nhìn tôi cầu xin tôi 1 viên đạn kết liễu khỏi sự đau đớn này.

Karl bất ngờ lao xuống và chứng kiến cảnh này.

Anh im lặng giơ súng, lên đạn.

Gã scotland đó cũng hiểu được kết cục của mình nên đã cố nhắm mắt để chờ đợi cái chết đến.

"Good night..." toàng ! gã Scotland đã gục xuống .

Anh tôi im lặng.

"Mình đi thôi Johann" Anh lặng lẽ quay đầu và rời khỏi hầm

Tôi bất thần khi nhìn người anh hiền dịu thường ngày của mình đã trở lên vô cảm sau 1 năm chiến trường.

- Kết Thúc
 
Bùn Và Máu
chương 3: Cối xay thịt người !


"Chả biết thằng già nào bảo sẽ được hành quân ở Pari nữa" Franz càu nhàu khi cả trung đội đang hành quân đến một nơi khác.

đã một năm trôi qua kể từ Ypers cả Trung đội 16 của chúng tôi vẫn bình an đến bây giờ.

Anh tôi vẫn chán chê khi vẫn nhìn thấy tôi ở Trung đội.

Khuyên nào cũng không được nên anh ta đành phải chấp nhận tôi.

Chấp nhận một thằng nhóc chưa đủ lông lá như tôi, trong một trung đội toàn những gã đàn ông đã chai lì trước cái chết.

Càng đến gần nơi chỉ định, mùi thuốc súng và mùi tử thi càng nặng.

Ablet vô tình dẫm phải một xác ngựa.

Chân cậu lún sâu vào trong, tiếng "rẹt" nghe rợn người.

Từ cái xác ấy, mùi thối rữa lâu ngày bốc lên, đặc quánh.

Khi kéo chân ra, cả ống quần cậu dính đầy thứ dịch đen đặc sền sệt.

Từ đó đến hết quãng đường, cậu đi lùi lại, cách xa trung đội chừng mười mét.

Sau ba giờ hành quân dã rời cuối cùng chúng tôi đã đến chiến hào quân mình.Gã trung úy đón tiếp chúng tôi và hô vang

"Chào các cậu đã đến Verdun" Gã chỉ huy giọng khàn khàn.

"Trời ạ ông có biết hồ nước ở đâu không" Ablet vội vàng hỏi.

" Ở ngay sau lưng cậu, đi qua mồ chôn tập thể thì đến, mà cậu treo lên cẩn thận.

Bắn tỉa Pháp ở khắp nơi đây" Gã đó căn dặn

Mà vừa thò đầu ra đã có viên đạn bắn xuyên mũ cậu ta.

May mắn viên đạn không ghim vào đầu.

Cậu ta ngã sụp xuống chiến hào tay chân run rẩy.Cậu ta gào khóc vùng vẫy đòi bỏ chạy.

Chúng tôi đè cậu ta xuống bùn.Cậu vẫy văng bùn khắp nơi.Bùn bắn đầy lên người chúng tôi.

Cậu ta gào thét muốn về nhà.

Có lẽ lớp phòng thủ cuối cùng cậu ta đã tan vỡ sau cú bắn đó.Cả ngày hôm đó cậu ta run rẩy, lẩm bẩm "Tôi muốn về nhà, mẹ ơi cứu con với....."

Những tuần sau đó.

Cậu ta mỗi khi có tiếng bom nổ là cậu ta ném súng ôm đầu gào khóc.Chúng tôi khốn khổ khi mỗi đêm cậu ta kêu gào.

Vì chuyện đó trung đội tôi được di chuyển về hậu phương.

"Cậu ta bị shell shock rồi" cô quân y nói nhỏ cho gã quân y

"giữ cậu ta lại, không cậu ta sẽ phát điên mất" Gã y tế nói cho trung úy Wendy

Wendy trở về lán, gương mặt nặng trĩu.

"Ablet... không thể đi cùng chúng ta nữa rồi" Wendy thông báo với chúng tôi với cách nặng nề.

Otto là người buồn bã nhất."

Vậy chúng ta đã mất một người bạn rồi".Chúng tôi buồn bã trở lại hành ngũ chuẩn bị trở lại chiến hào.

Nơi mà không ai trở lại lần 2....
 
Back
Top Bottom