Bỉ , Ypers năm 1915
"Johann ! ra đây phụ tôi đào hào với" Otto kêu tôi
Tôi run rẩy có gắng rút xẻng ra trong trời mưa gió rét buốc của đất Ypers.
"Cậu vẫn đang ám ảnh chuyện Franz bị bắn à?"
Ablet hỏi tôi
"Đúng vậy,Vì tôi mà cậu ta tí thì bỏ mạng" tôi nói
Otto cười phá lên
"Gã đó chỉ bị trúng đạn vào đùi nên cậu ấy sẽ không chết đói đâu" Otto cố nhịn cười
"Vậy có gì chúng ta có thể đi thăm cậu ấy" Ablet ra ý kiến
"Nhưng mà... ai giúp tôi đi đất nó cứng như cái đầu cậu đó Ablet" Otto trêu chọc cậu ta
"cậu vừa nói gì ?!"
Ablet nổi giận
Hai chúng tôi cười phá lên khiến cho Ablet tức tối bỏ.
Mà cũng chả sao vì lúc sau gã trung úy cũng sẽ túm cổ cậu ta quay về để đào hào tiếp.Nên chúng tôi sẽ không lo sợ
Sau trận pháo kích khiến chỗ hào chúng tôi vừa đào bị sụt xuống.Nhưng cũng chả bận tâm chúng tôi sẽ để đó cho lính mới, con chúng tôi cùng tiểu đội khác rút về hậu phương.
Khi hành quân về đến hậu phương chúng tôi được chào đón bởi tên thiếu úy ăn không ngồi rồi ở hậu phương.
" Gã đó sau này cũng phải chịu khổ như anh em mình thôi" Ablet nói.
"Kệ gã đó đi, giờ chúng ta phải tìm cách để có thể gặp được Franz.
Cậu ta cũng chỉ tạm trị thương đâu đây thôi" Tôi than vãn khi phải hành quân sau trạng đường dài.
Sau khi được phát bánh mì với chút nước ép trái cây mà chúng tôi vô tình "xin" nhà dân.
Tôi cùng hai người đồng chí đi bộ đến bệnh viện dã chiến cũng không quá xa, chắc chắn Franz sẽ ở đó.
đi bộ trong suốt hai đồng hồ khiến bả bọn dã rời nhưng ít nhất vẫn đến cộng bệnh viện.
Khi vào đập vào mặt chúng tôi là mùi tiếng sát trùng với mùi tử thi.
"Mả bố thằng nào chết rồi bọn quân ý vẫn chưa dọn thế" Ablet lớn giọng quán mắng
"Ablet ơi, cậu đang đứng cạnh túi đựng thi thể" Otto nhắc nhỏ
" Scheiße, tôi xin lỗi" Ablet nhỏ giọng lại
"Cậu yên tâm cậu không phải người đầu tiên đâu" một anh lính chữ thập đỏ đứng cạnh đó trêu chọc Ablet khiến cậu ta không biến dấu mặt đi đâu.
"Yên tâm, bọn này sắp khiêng chỗ này đi rồi nên sẽ hết mùi tử thi ngay" Anh lính gác cổng cùng tham gia trêu chọc khiến Ablet giận đỏ mặt .
Chúng tôi nhìn khung cảnh đó không thể nhịn cười thì bỗng có tiếng gọi chúng tôi.
Thì ra Franz cũng làm đó không xa nên chúng tôi vội vàng lao đến mặt xác Ablet đang ngẩn ngơ.
Sau mãi cậu ta mới nhận ra để đuổi theo.
"Vết thương của cậu sao rồi Müller" tôi hỏi thăm người bạn lâu ngày không gặp.
"Trời sắp khỏi rồi, khoảng tuần sau tôi lại được gặp lại các cậu rồi" Franz kể với sự vui mừng
"Sao một vết đạn bé tý ở chân mà cậu có thể làm ở đâu nửa năm rồi đó Franz" Ablet hỏi với mục đích thăm dò
"Trời ! nói nhớ lại mà tức.
Lúc tôi bị bắn Heller sợ quá nên cậu ta cầm máu cho tôi bằng một quặng băng dính đầy bùn, khiến tôi bị nhiễm trùng nặng" Cậu ta vừa nói vừa vỗ vào đầu tôi trút giận
"Xong mỗi tôi nào tôi phải ngửi mùi thuốc sát trùng, mỗi tối thì phải nghe tiếng rên rỉ và la khét.
Tôi sẽ phát điên nếu tôi ở thêm tháng nữa mất"Franz than vãn
" Ít nhất khi nào cậu tối cậu có thể bốc chút run cho vào mồm ăn cho đỡ đói" Otto lại trêu chọc khiến Franz từ tức giận trở lên vui vẻ hơn
Sau một tuần cuối cùng Franz đã có thể xuất viện dã chiến và toàn tụ với lũ bạn.
Để ăn mừng chúng tôi đã nén vào bếp để trộm bánh mì với mứt dâu.
Vừa chạy ra ngoài chúng tôi đã vô tình nhìn thấy những xe tải đi qua.
Vì tò mò nên chúng tôi đã đi theo và phát hiện gã trung úy của chúng tôi và những sĩ quan khác đang bê vác theo một thùng khả nghi.
"Tại sao gã béo ú của chúng ta phải bê mấy thứ đó cùng sĩ quan khác nhỉ" Franz vừa ngai bánh mì vừa hỏi luyên thuyên
"Chắc để giảm cân đó"Otto đùa cợt khiến chúng tôi phì cười
" Nhưng ở đây cũng không an toàn, mau quay về trước khi gã ta dùng bụng bia đè chết anh em mình" tôi diễu cợt theo Otto khiến cho Franz phải tự cắn tay chính mình để cố gắng không cười thành tiếng .
Buổi tối đó Wendy đã triệu tập cả tiểu đội đốt lửa trại dãi bầy tâm sự.
Khi tập hợp Wendy phải hỏi đi hỏi lại xong thất vọng nhận ra giờ chỉ còn năm người duy nhất.
Từ lúc rút về hậu phương thì có bảy người, nhưng chúng tôi phải vác theo những người bị thương sau một tuần tổng có ba người bị thương nhưng hai người đã không thể mở mắt được nữa.
"từ lúc chiến tranh đến giờ chúng ta chưa bao giờ tâm sự mỏng nhỉ các chiến hữu" ông ta vừa nói vừa tháo cái mũ pickelhaube.
"Chà từ lúc trận Marne đến giờ ông vẫn béo ú hơn nhỉ" Franz châm chọc
"Tôi tưởng cậu chết bố rồi đó Müller."
ông đáp lại
"Sao nay có chuyện gì mà chúng ta lại tụ họp tâm sự vậy trung úy" Ablet hỏi với sự tò mò
"Tôi trước giờ bận bịu nên tôi không hề có thời gian quan tâm tiểu đội mình thôi.
Nhưng cũng một điều mai chúng ta sẽ lại phải ra chiến hào nữa rồi."
ông ta bắt đầu nghẹn lại
"Cái gì!?
" cả đám đều tự hỏi vì sao mới được nghỉ ngơi 1 tuần đã phải ra trận nữa rồi.
Chúng tôi hoang manh liệu có 1 tổng tiến công để chiếm chiến hào địch không.
"Tại sao chúng tôi lại phải ra sớm hơn nhưng tiểu đội khác" Tôi giận dữ hỏi ông ta
"Chúng vì quá ít người nên đã được sát nhập với chung đội khác mà chung đội đấy mai ra trận làm nhiệm vụ luôn."
Wendy bất lực phải giải thích
"Chết tiệt, vừa được thoát khỏi chỗ như viện tâm thần giờ phải ra ngửi mùi tử thi à" Franz lẩm bẩm.
"Nhưng Heller này, ở tôi nghe được ở trung đội đó cũng có 1 người mang họ Von Heller" ông hướng ánh nhìn vào tôi
"Hả ?"
Cả tiểu đội nhìn tôi
"Cậu mang họ Von á, đúng là quý tộc Berlin nhưng lại ảo tưởng anh hùng ở đây" Franz châm chọc.
Tôi tức giận lẫn bất ngờ.
Có phải tôi sẽ được ghép chung với trung đội với anh tôi không.
Cả buổi sau đó Wendy chỉ nói về những vườn hoa những tiếng cười nhộn nhịp của gia đình của ông ấy.Nhưng sau khi kết thúc tôi bất an lên giường suy nghĩ về việc tại sao trong trung đội đó có một người cũng họ Von Heller.
Tôi bất an đến mức Franz phải dỗ tôi đi ngủ vì tôi cứ nẩm bẩm khiến cậu ta lại cáu bẩn.
Ngày hôm sau tôi lo lắng hành quân cùng trung đội của mình.
Và đúng như tôi dự đoán người anh trai đã lâu không gặp.
Tôi vui mừng hét tên anh.
Nhưng lại bất ngờ hơn là vui vẻ .
Đôi mắt anh đầy sự thất vọng vì tôi nhưng vẫn không cố không để ý tôi.
Tôi bất ngờ tại sao anh lại làm ngơ mình. nhưng gã người Áo đi bên cạnh tôi.
Gã gầy gồ nói giọng miền Nam, thỉnh thoảng cứ lẩm bẩm gì đó về nước Đức vĩ đại.
Tôi nghĩ gã đó bị vấn đề nên cũng không bận tâm mấy.
Khi đến nơi chúng tôi được phát mặt nạ và dặn đi dặn lại nếu có lệnh phải ngay lập tức đeo vào.
Sau vài tiếng pháo kính bên mình.
Đã có lệnh đeo mặt nạ.
Khi tôi vừa đeo lên tôi bất ngờ khi nhìn thấy một bờ sương màu cam đang tiếng đến chiến hào bên địch.
Tôi lo lắng nhìn bờ sương không lối thoát thì Karl đã trấn an tôi nhẹ nhàng bảo.
" Trong trận này em nên viết đơn khai thật độ tuổi để về đi" Karl nhỏ nhẹ bảo tôi.
Bờ sương bắt đầu mờ đi chúng tôi được lệnh tiến lên.
Tôi chậm rãi đi lên .
Viên trung úy nhắc đi nhắc lại chúng tôi có lệnh mới được cởi mặt nạ ra ! cứ tiến lên phía trước. chậm rãi, chậm rãi .
Tôi sợ sẽ có 1 cuộc súng máy bất ngờ lao tới.
Nhưng đã đến chiến hào địch rồi vẫn có 1 cuộc súng máy nào.
Tôi rò xét được lệnh giết chết những người nào còn thở.
Nhưng cả chiến hào, xác quân Anh và quân Pháp nằm la liệt. khuôn mặt trắng bệch.
Tôi cẩn trọng vừa đi vừa chọc lưỡi lê vào những cái xác đầy khả nghi thì tôi nghe được 1 tiếng động phát ra trong hầm.
Tôi vội vã lao xuống thì tôi thấy 1 gã người scotland đang quằn quại ôm cổ họng mình.
Tôi mắt vô hồn, làn da trắng bật .
Anh ta nhìn tôi cầu xin tôi 1 viên đạn kết liễu khỏi sự đau đớn này.
Karl bất ngờ lao xuống và chứng kiến cảnh này.
Anh im lặng giơ súng, lên đạn.
Gã scotland đó cũng hiểu được kết cục của mình nên đã cố nhắm mắt để chờ đợi cái chết đến.
"Good night..." toàng ! gã Scotland đã gục xuống .
Anh tôi im lặng.
"Mình đi thôi Johann" Anh lặng lẽ quay đầu và rời khỏi hầm
Tôi bất thần khi nhìn người anh hiền dịu thường ngày của mình đã trở lên vô cảm sau 1 năm chiến trường.
- Kết Thúc