Khác Bụi, Thép &Máu

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
362,345
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
405536755-256-k281320.jpg

Bụi, Thép &Máu
Tác giả: DoanhAsakura
Thể loại: Hành động
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Một cựu lính đánh thuê huyền thoại và hành trình trở thành mẹ trong địa ngục của đế quốc Setaimont.

Sam không còn là "Phong Bỉ Ngạn" - một trong hai huyền thoại lính đánh thuê khiến cả đế chế khiếp sợ.

Bây giờ cô chỉ là một lao công nghèo khổ, cụt tay, vật lộn từng bữa ăn để nuôi đứa con gái nhỏ.

Nhưng quá khứ không chịu chôn vùi.

Khi những bóng ma cũ lần theo dấu vết, Sam buộc phải đối mặt: Một bên là con dao găm và lời thề bảo vệ đứa trẻ.

Một bên là thanh kiếm sắc lạnh và bản năng giết chóc đang trỗi dậy.

Giữa bụi than thành phố và những tòa tháp ma thuật, một cơn bão sắp ập đến.

Và cô sẽ phải chọn: Tiếp tục trốn chạy, hay một lần nữa thổi lên ngọn GIÓ mang theo màu ĐỎ thẫm của máu và hoa nano?



wattpadviệt​
 
Có thể bạn cũng thích !
  • [ Nữ Cường ] Hoa Hồng Thép
  • Bụi, Thép &Máu
  • [ Nữ Cường ] Hoa Hồng Thép
  • Thép đã tôi thế đấy
  • Bụi, Thép &Máu
    Chap 1 : Bụi, Máu &Thép


    Không khí trong hầm đặc quánh, nồng nặc mùi ozone từ dây điện cháy trộn lẫn với vị tanh lợm giọng của nội tạng bị xé toạc.

    Dưới sàn bê tông nứt toác, một vũng đen ngòm đang lan rộng, lấp lánh dưới ánh đèn báo động chập chờn.

    Dầu máy, hay máu người?

    Trong cái ánh sáng đỏ lòm này thì như nhau cả.

    Gã đàn ông khổng lồ ngồi dựa lưng vào tường, bộ giáp thép xanh úa trên người lỗ chỗ như tổ ong.

    Một mảng giáp bụng đã bong ra, lộ lớp da thịt bầm dập tím tái.

    Hơi thở gã rít qua kẽ răng nhưng những tiếng cưa sắt gỉ.

    Gã liếc mắt xuống phía bên trái mình.

    Ở đó, một đứa con gái nhỏ thó đang nằm co quắp.

    Vai trái nó quấn vội bằng mớ vải bẩn thỉu, máu vẫn rỉ ra đỏ sẫm.

    Cụt rồi.

    Cả cánh tay.

    Gã đưa bàn tay to bè, nứt nẻ, những ngón tay dính đầy máu khô vỗ bốp một cái vào má con bé.

    Không nhẹ nhàng, nhưng đủ kiểm soát lực để không làm nó gãy cổ.

    "Chưa chết hả?"

    Giọng gã ồ ồ, khàn đục như tiếng sỏi nghiến trong thùng rỗng.

    Đứa con gái mở mắt, tròng mắt đờ đẫn vì sốc phản vệ.

    Nó gật đầu một cái cứng nhắc, hàm răng va vào nhau lập cập.

    "Còn... lão ta?"

    "Thành thịt xay rồi."

    Gã đáp cộc lốc, nhổ toẹt một bãi đờm lẫn máu đen xuống sàn.

    "Đứng dậy."

    Gã chống tay đứng lên.

    Cái bóng của gã phủ kín cả một góc hầm.

    Gã hất hàm về phía cái tủ sắt méo mó ở góc phòng.

    "Lối thoát sau cái tủ.

    Ra bến tàu Tây."

    Đứa con gái lồm cồm bò dậy, tay phải quờ quạng chống vào thanh đại kiếm để lấy đà.

    Người nó lảo đảo như con rối đứt dây.

    Nó trừng mắt nhìn gã: "Còn ông?"

    Gã không thèm nhìn nó.

    Mắt gã dán chặt vào cửa hầm.

    Tai gã nghe thấy tiếng RẦM...

    RẦM... rung chuyển cả mặt đất.

    Tiếng bước chân kim loại hạng nặng.

    "Chúng đến rồi.

    Tao chặn cửa.

    Mày biến đi."

    "Không!"

    Đứa con gái hét lên, giọng vỡ nát, the thé.

    Nó lao tới, tay phải túm chặt lấy mép giáp ngực lạnh ngắt của gã.

    "Tôi không đi!

    Ông già, tôi không..."

    Gã cúi xuống.

    Không nói không rằng, gã tóm lấy phần áo sau gáy nó, xách ngược lên.

    Trông nó lủng lẳng trên tay gã, nhỏ bé và thảm hại hệt như một con mèo con bị người ta tóm gáy.

    Một chút gì đó nhỏ nhoi, yếu ớt lọt thỏm giữa bàn tay giết chóc thô kệch.

    Trong tích tắc, mắt gã long lên sòng sọc.

    Sự tàn nhẫn của chiến trường trở lại.

    "Biến!"

    Gã vung tay.

    Một cú quăng không chút nương tình.

    Cả người con bé văng đi như một bao tải rác, đập mạnh xuống đống gạch vụn gần cửa thoát hiểm.

    Đầu vai cụt va xuống sàn cứng.

    Nó há miệng, mặt méo xệch đi vì đau đớn nhưng không thốt ra được tiếng nào, chỉ có tiếng ọc ọc trong cổ họng.

    Khi nó lồm cồm bò dậy, mắt nhòe nhoẹt nước, nó thấy một thanh mã tấu cắm phập xuống sàn ngay trước mặt.

    Lưỡi thép rung bần bật, phát ra tiếng ong ong chói tai.

    "CẦM LẤY VÀ CÚT!"

    Gã gầm lên, máu tươi phun thành tia từ khóe miệng.

    "NẾU MÀY CÒN KHÔNG CÚT RA KHỎI ĐÂY THÌ TAO THỀ SẼ KHÔNG BAO GIỜ CÓ ĐỨA CON GÁI NÀO TÊN SAM NHƯ MÀY CẢ!

    CHẠY ĐI!

    SỐNG CHO CẢ PHẦN CỦA TAO!"

    Lời nói như nhát búa bổ thẳng vào mặt.

    Không phải lời trăng trối yêu thương.

    Đó là mệnh lệnh.

    Là sự phủ nhận tàn khốc nhất để cắt đứt mọi sự níu kéo.

    Một tràng đạn năng lượng xé toạc không khí, nổ đôm đốp trên tấm lưng hộ pháp của gã.

    Gã lảo đảo, nhưng không ngã.

    Gã quay lưng lại với nó, rút thanh mã tấu còn lại.

    Tấm lưng gã che khuất cả hành lang đang rực sáng ánh đạn.

    "TỚI ĐÂY!"

    Gã vung kiếm, tiếng thép xé gió rít lên man rợ.

    "ĐỂ XEM CHÚNG MÀY LÀM GÌ ĐƯỢC SUNDRAVNER TAO ĐÂY!"

    Đó là lần cuối cùng nó nghe thấy cái tên đó.

    Sau đấy chỉ còn là tiếng kim loại va đập, tiếng xương gãy và tiếng gào thét điên loạn.

    Nó nghiến răng, giật mạnh thanh mã tấu trên sàn, quay đầu lao vào đường hầm tối om.

    Nó nghiến răng, giật mạnh thanh mã tấu trên sàn, quay đầu lao vào đường hầm tối om.

    Đường hầm hẹp và thấp, nồng nặc mùi rêu mốc trộn lẫn với mùi thuốc súng.

    Bóng tối như nuốt chửng lấy nó.

    Nó chạy, nhưng cơ thể không nghe lời.

    Việc mất đi cánh tay trái khiến trọng tâm cơ thể lệch hẳn sang một bên.

    Mỗi bước chân đập xuống đất là cả người nó lại chao đảo, chực chờ ngã dúi về phía bên phải.

    Rầm!

    Chân nó vướng phải một đống phế liệu kim loại ngổn ngang giữa lối đi.

    Nó ngã sấp mặt.

    Cằm đập mạnh xuống nền đá dơ dáy, cắn phải lưỡi.

    Mùi máu tanh nồng xộc lên mũi.

    Đau.

    Nhưng nỗi sợ còn lớn hơn cái đau.

    Phía sau lưng, tiếng kim loại va chạm của gã khổng lồ đã thưa dần, thay vào đó là tiếng gầm rú của lũ Golem đang tràn vào.

    Thời gian đang cạn dần theo từng nhịp thở đứt quãng.

    Nó không đứng dậy nổi.

    Nó dùng tay phải cắm mũi thanh mã tấu xuống đất, kéo lê cơ thể trườn qua đống xà bần.

    Đá dăm cứa vào đầu gối, vào bụng, vào vết thương đang hở miệng trên vai trái.

    Nó lết đi như một con sâu bị giẫm nát, vừa trườn vừa thở hồng hộc, nước mắt nước mũi tèm lem hòa với bụi đất.

    Ánh sáng.

    Cuối đường hầm là một vệt sáng xám xịt.

    Nó lồm cồm bò dậy, lảo đảo lao ra ngoài.

    Bến tàu Tây hiện ra trước mắt như một bãi tha ma cơ khí.

    Khói đen mù mịt che kín cả bầu trời đêm.

    Tiếng còi báo động hú lên từng hồi thê thiết.

    Dòng người hoảng loạn xô đẩy nhau, giẫm đạp lên nhau để tranh giành những chỗ cuối cùng trên mấy chiếc xuồng cao tốc.

    Dòng người – hay đúng hơn là những sinh vật lai tạp – đang xô đẩy nhau trong hoảng loạn.

    Nó len lỏi qua những đôi chân được gia cố bằng pít-tông thủy lực rỉ sét, qua những kẻ đeo mặt nạ phòng độc vẽ đầy ký tự cổ ngữ phát sáng.

    Nó bị dòng người húc vào, xoay mòng mòng.

    "Cút ra chỗ khác con ranh!"

    Một gã công nhân to con hất mạnh nó văng ra.

    Cánh tay gã không phải thịt da, mà là một khối kim loại thô kệch gắn đầy những ống tiêm dung dịch phát quang màu xanh, đang rỉ nước xuống sàn cầu tàu.

    Nó ngã dúi vào đống thùng phuy, lồm cồm bò dậy, mắt dáo dác tìm kiếm.

    Kia rồi.

    Chiếc tàu gỗ ba buồm cũ nát mà gã khổng lồ đã chỉ.

    Nhưng nó đã rời bến.

    Khoảng cách giữa bờ và thành tàu đang rộng dần ra.

    Một mét... rồi mét rưỡi.

    Nước biển đen ngòm bên dưới sủi bọt trắng xóa, như thể có thứ gì đó đang sôi sục dưới đáy.

    Nó không suy nghĩ được nữa.

    Nó chạy.

    Những bước chân loạng choạng, tuyệt vọng luồn lách qua những bóng người nửa máy nửa phép thuật đang gào thét.

    Nó ném thanh đại kiếm lên boong tàu.

    Cạch.

    Nó lùi lại sát mép nước, lấy hết sức bình sinh từ đôi chân đang run lẩy bẩy.

    Nó lao đi.

    Không phải một cú nhảy đẹp mắt.

    Đó là một cú đổ người đầy tuyệt vọng vào khoảng không mịt mù khói thuốc súng và bụi phép.

    Hụt.

    Mép tàu gỗ vuột qua tầm mắt...

    Nước lạnh buốt nuốt chửng lấy nó.

    Nước tràn vào mũi, vào phổi cay xè.

    Tay phải nó quờ quạng trong hoảng loạn, móng tay cào lên lớp vỏ tàu đầy rêu nhớt, rồi bất ngờ móc được vào mép gỗ mục.

    Cơ thể nó treo lơ lửng.

    Vai trái đau như bị ai xé toạc lần nữa.

    Một bàn tay thô ráp, chai sần như vỏ cây tóm lấy cổ tay nó, giật mạnh lên.

    Một lực kéo thô bạo lôi tuột nó qua lan can, quẳng nó rơi uỵch xuống sàn tàu ướt nhẹp.

    Nó nằm sấp, nôn thốc nôn tháo ra thứ nước biển mặn chát lẫn mật xanh mật vàng.

    "Mẹ kiếp, lại còn dính cả máu lên sàn tao."

    Kẻ vừa kéo nó lên là một lão già gầy gò, chột một mắt, tay lăm lăm cái cờ-lê to tướng.

    Lão nhìn nó như nhìn một đống rác vừa trôi dạt vào.

    "Có tiền không?"

    Giọng lão đều đều, chán chường.

    "Vé chui không bao gồm phí dọn xác.

    Không tiền tao quăng xuống lại đấy."

    Nó không nói nổi, chỉ run rẩy thò tay vào túi quần rách, lôi ra một nắm tiền xu dính máu, thả ra sàn.

    Lão già liếc nhìn, chép miệng rồi cúi xuống vơ đống tiền.

    "Được rồi.

    Nằm gọn vào góc kia.

    Đừng có chết trước khi cập bến, đen lắm."

    Lão bỏ đi, không quên đá cái vỏ chai rỗng vào góc.

    Con tàu gỗ rẽ sóng lao đi.

    Nó lết người vào góc khuất giữa những thùng hàng hôi hám.

    Nó dựa lưng vào vách gỗ, tay phải vẫn ôm khư khư thanh mã tấu.

    Lúc này, nó mới dám đưa lưỡi kiếm lên áp vào má.

    Lạnh ngắt.

    Không còn hơi ấm thô kệch của bàn tay gã.

    Chỉ còn mùi sắt rỉ và mùi nước biển tanh tưởi.

    Ngực nó thắt lại.

    Một cơn co thắt dữ dội chạy dọc sống lưng.

    Nó há miệng, muốn gào lên nhưng âm thanh tắc nghẹn ở cổ họng.

    Khục... khục...

    Những tiếng nấc cụt, khô khốc vang lên.

    Nước mắt nóng hổi trào ra, hòa với vết máu khô và bùn đất trên mặt, nhỏ tong tỏng xuống lưỡi thép sáng loáng.

    Nó co rúm người lại, run lẩy bẩy như con thú con bị bỏ rơi giữa rừng già.

    Lão già lái tàu đi ngang qua, dừng lại một chút.

    Lão nhìn thấy con bé đang ôm thanh kiếm khổng lồ mà khóc, vai cụt máu vẫn rỉ ra ướt đẫm băng gạc.

    Lão định chửi thề, nhưng rồi khựng lại khi thấy ánh mắt nó ngước lên.

    Trong màn nước mắt nhòe nhoẹt ấy, có một thứ ánh sáng sắc lạnh, lì lợm đến đáng sợ.

    Một con quỷ non vừa được sinh ra từ cái chết của con quỷ già.

    Lão ném cho nó cuộn băng gạc ố vàng.

    "Bịt cái lỗ đó lại.

    Tao không muốn lau sàn."

    Nó bắt lấy, không nói gì, dùng răng và tay phải siết chặt vết thương.

    "Tên gì?"

    Lão hỏi, tay vặn lại van áp suất.

    "Để lỡ mày có chết tao còn biết đường khắc lên bia... hoặc bán xác cho đúng người nhà."

    Nó im lặng.

    Tiếng gầm của gã khổng lồ văng vẳng trong đầu: "Không bao giờ có đứa con gái nào tên Sam cả!"

    Nó nhìn ra biển đêm đen kịt.

    Gã đã vứt bỏ cái tên đó để nó được sống.

    Giờ nó phải nhặt cái tên đó lên, mang theo gánh nặng của cả hai mạng sống.

    Nó siết chặt chuôi kiếm, giọng khàn đặc, cắt ngang tiếng sóng:

    "Sam, chỉ vậy thôi..."

    Giọng cô khàn đục, nhỏ nhưng rõ ràng, cắt ngang tiếng máy nổ ầm ĩ.

    Lão già nhướng mày, có chút ngạc nhiên vì cô chịu trả lời.

    "Sam à?

    Tên nghe như con trai."

    "Phải," Sam đáp gọn lỏn, ánh mắt nhìn thẳng vào bóng tối, nơi tương lai mịt mù đang chờ đợi.

    Cô dùng răng và tay phải siết chặt nút buộc băng gạc trên vai cụt.

    Cơn đau làm cô tỉnh táo lại.

    "Là tên của kẻ sẽ sống sót."

    Lão già nhún vai, không hỏi thêm.

    Với lão, cái tên chỉ là cái tên.

    Nhưng lão lờ mờ cảm thấy, con tàu rách nát của lão hôm nay đang chở một thứ gì đó nguy hiểm hơn cả thuốc nổ.

    Lão quay về buồng lái, để lại Sam một mình với bóng đêm và thanh kiếm thép lạnh lẽo.

    End Chap 1
     
    Bụi, Thép &Máu
    Chap 2 : Cánh Đồng Hoa Nano Tuyết Trắng


    Bốn năm.

    Thời gian không làm vết sẹo biến mất, nó chỉ khiến lớp da non trở nên chai sạn và lì lợm hơn trước nắng gió.

    Người phụ nữ thả mình nằm xuống thảm cỏ.

    Ngay khi lưng cô chạm đất, những cánh hoa nano màu trắng muốt dưới thân rùng mình chuyển sắc.

    Từ điểm tiếp xúc, một màu đỏ thẫm lan ra, rực rỡ và êm mượt như nhung, ôm lấy cơ thể mệt mỏi của kẻ lữ hành.

    Gió trưa trên hành tinh Ragunar thổi thốc qua cánh đồng.

    Ống tay áo bên trái rỗng tuếch, bị gió cuốn thắt lại, quật nhẹ vào mạn sườn.

    Cô đưa cánh tay phải còn lại lên, che bớt ánh nắng gay gắt.

    Qua kẽ ngón tay, những hạt phấn hoa nano bị gió bứt khỏi đài, bay lơ lửng lên trời cao như những đốm sáng bạc li ti.

    "Trông như bồ công anh vậy..."

    Cô nghĩ thầm, hít một hơi sâu.

    Những hạt bụi sáng ấy chui vào khoang phổi, mang theo cảm giác tê tê, mát lạnh đặc trưng của công nghệ sinh học.

    Cơn đau âm ỉ nơi mỏm cụt dường như dịu lại.

    Lồng ngực cô nhẹ đi.

    Mí mắt trĩu xuống.

    Cô chìm vào giấc ngủ giữa biển hoa đỏ rực, đơn độc nhưng bình yên.

    ...

    Có cái gì đó chọc chọc vào má.

    Cô nhíu mày, chưa muốn tỉnh.

    Cái chọc biến thành một cú lay mạnh.

    Cô hé một bên mắt, hình ảnh mờ ảo dần rõ nét.

    Một cái bóng nhỏ xíu đang che mất mặt trời của cô.

    Mái tóc trắng dài quét qua mặt, hơi nhột.

    Nổi bật nhất là trên đỉnh đầu đứa nhỏ, một lọn tóc trắng bướng bỉnh dựng ngược lên, lắc lư qua lại theo điệu bộ phụng phịu của chủ nhân.

    "Mẹ Sam à, đừng ngủ nữa!

    Cơm nguội ngắt hết rồi kìa."

    Giọng nói trẻ con lanh lảnh kéo cô về thực tại.

    Sam chép miệng, nhắm mắt lại, nghiêng đầu sang bên kia để trốn cái nhìn trách móc ấy.

    Khóe môi cô hơi nhếch lên, nụ cười hiếm hoi làm giãn những vết chân chim nơi đuôi mắt.

    "Để mẹ ngủ tí đi Mika, con cứ cà nhằn thế mai này không ai lấy con làm vợ đâu."

    Mika nghe vậy liền phồng má.

    Con bé đặt hộp cơm kim loại trầy xước xuống thảm hoa, ngồi phịch xuống bên cạnh.

    Cái lọn tóc dựng đứng trên đầu cũng rũ xuống theo, trông đến là thảm thương.

    "Con không lấy chồng đâu."

    Mika lí nhí, tay nhổ một bông hoa nano đang chuyển dần sang màu hồng nhạt khi ngón tay nhỏ xíu chạm vào.

    "Chỉ muốn làm con của mẹ mãi thôi."

    Gió lại thổi qua.

    Sam mở mắt, chống tay ngồi dậy nhìn đứa trẻ ngồi bên cạnh mình.

    Bốn năm trước, cô là kẻ được cứu sống nhờ một lời nói dối về "đứa con gái".

    Bốn năm sau, cô lại sống vì một đứa con gái thật sự, dù chẳng chung dòng máu.

    Sam vươn tay phải, búng nhẹ vào cái chỏm tóc ngố trên đầu Mika một cái tách.

    "Đau!"

    Mika ôm trán, phụng phịu mở nắp hộp cơm kim loại ra.

    "Người ta dậy từ 5 giờ sáng nấu cho mẹ đấy.

    Ăn đi cho béo quay ra ghẹo con miết."

    Bên trong hộp là hai nắm cơm to tướng, méo mó dị dạng, đen thui một mặt vì cháy, mặt kia thì nát bét.

    Bên trên còn cắm mấy cọng rau héo queo trang trí theo hình mặt cười, nhưng trông giống mặt mếu hơn.

    Sam cầm một nắm cơm lên, xoay qua xoay lại ngắm nghía như đang thẩm định một quả lựu đạn sắp nổ.

    Cô nhếch mép, cái điệu cười nửa miệng cợt nhả đặc trưng.

    "Chà...

    Công nghệ vũ khí sinh học dạo này tiến bộ ghê nhỉ."

    Sam tặc lưỡi, gõ gõ nắm cơm cứng ngắc vào vỏ hộp kim loại nghe cái cộp.

    "Cái này ném vào đầu Golem chắc nó cũng chết vì chấn thương sọ não đấy con gái ạ."

    "Mẹ này!"

    Mika đỏ mặt tía tai, định giật lại.

    "Không ăn thì trả con!

    Con đem cho chó sói ăn!"

    "Thôi, tội nghiệp con chó."

    Sam cười khì, nhanh tay đưa nắm cơm lên miệng cắn một miếng to.

    Rộp.

    Tiếng gạo sống và lớp cháy khét vang lên giòn tan trong khoang miệng.

    Mặn.

    Mặn chát.

    Có lẽ con bé đã đổ cả lọ muối vào thay vì đường.

    Mika lén nhìn biểu cảm của mẹ, hai tay xoắn vào nhau lo lắng: "Dở... dở lắm hả mẹ?"

    Sam nhai nhồm nhoàm, nuốt cái ực như nuốt đá tảng vào bụng.

    Cổ họng cô đắng ngắt, nhưng cô vẫn nheo mắt cười, xoa đầu con bé rối tung lên.

    "Ừ, dở tệ.

    Nhưng mà..."

    Sam liếm hạt cơm dính trên môi.

    "Đủ năng lượng để mẹ sống thêm một ngày nữa."

    Mika toét miệng cười, nụ cười rạng rỡ như nắng trưa Ragunar.

    Con bé không biết rằng, mỗi hạt cơm cô ăn, mỗi phút giây cô cười đùa thế này, đều được đánh đổi bằng máu của những kẻ cô đã giết.

    Cô không xứng đáng, nhưng cô tham lam muốn níu giữ nó.

    "Ăn nhanh đi rồi về.

    Ở đây lâu không tốt đâu."

    Sam giục, nhét nốt nửa nắm cơm còn lại vào miệng.

    Khi Mika lúi húi dọn hộp cơm, Sam lén nhìn xuống thảm cỏ nơi mình vừa nằm.

    Vệt hoa nano màu đỏ thẫm vẫn còn đó, rực rỡ và nhức mắt trên nền cỏ xanh.

    Nó giống như một vũng máu khổng lồ chảy ra từ cơ thể cô, tố cáo bản chất quái vật mà cô đang cố che giấu.

    Mika đeo cái hộp cơm lên vai, quay lại: "Mẹ ơi, hoa chỗ này đẹp quá nè, đỏ rực luôn!

    Để con hái về cắm..."

    "Đừng!"

    Sam quát lên, hơi to tiếng khiến con bé giật mình thon thót.

    Thấy vẻ mặt hoảng hốt của Mika, Sam chùng vai xuống.

    Cô đứng dậy, dùng chân đá mạnh vào đám hoa đỏ, vò nát chúng, chà đạp lên chúng cho đến khi màu đỏ rực rỡ ấy bị trộn lẫn vào bùn đất đen sì.

    "Hoa này thu hút bọ chét đấy.

    Đem về nhà rồi mày ngồi gãi ghẻ cả đêm tao không gãi hộ đâu."

    Sam vừa nói vừa cười hề hề, nhưng ánh mắt nhìn xuống đám hoa bị giày xéo lại lạnh tanh.

    Cô đang chôn vùi dấu vết.

    Chôn vùi cái "Màu Đỏ" của mình.

    "Khiếp, thế mà mẹ nằm ngủ ngon lành."

    Mika nhăn mũi, lùi xa đám hoa nát bét.

    "Thì da mẹ dày như da trâu mà.

    Đi thôi bà cụ non."

    Sam dùng tay phải xách thanh đại kiếm lên, vác lên vai như vác một món đồ chơi.

    Cô bước đi trước, cái ống tay áo rỗng bên trái đung đưa theo nhịp bước chân.

    "Mẹ Sam chờ con với!"

    Mika lon ton chạy theo, cái chỏm tóc trên đầu lắc lư.

    Sam không quay đầu lại.

    Cô ngẩng mặt nhìn bầu trời xanh ngắt, cố nén một tiếng thở dài.

    "Cười đi Sam.

    Mày phải cười.

    Vì nếu mày khóc, con bé sẽ biết mày đang sợ hãi đến mức nào."

    End Chap 2
     
    Bụi, Thép &Máu
    Chap 3 : Cơn Gió Nơi Xóm Chợ


    Khu chợ đen Số 4 nằm lọt thỏm dưới chân những tòa tháp chọc trời của thành phố Setaimont, nơi ánh nắng mặt trời bị "bức tử" bởi mạng lưới ống dẫn khí thải ma thuật chằng chịt như ruột già khổng lồ.

    Sam một tay dắt Mika len lỏi qua đám đông.

    Không khí đặc quánh mùi dầu mỡ chiên đi chiên lại, trộn lẫn với hương trầm nhân tạo nồng nặc từ mấy sạp bùa chú giảm giá.

    Dưới ánh đèn neon chập chờn, những gã đồ tể với cánh tay thay thế bằng dao phay thủy lực đang xẻ thịt lợn nhân tạo.

    Máu xanh lè chảy xuống rãnh cống, bốc khói xèo xèo.

    Bên kia đường, một con Robot sư thầy ngồi xếp bằng, gõ mõ keng keng lên chính cái đầu kim loại của mình, miệng phát loa tụng kinh cầu siêu cho đống linh kiện điện tử đã chết.

    Mika cứ ngoái đầu lại nhìn mãi vào tủ kính một cửa tiệm tạp hóa.

    Trong đó không phải đồ chơi, mà là một chiếc cặp sách chống gù lưng in hình Golem hoạt hình đang cười.

    Sam nhìn theo ánh mắt con bé, tay sờ vào túi vải bên hông phải.

    Nhẹ bẫng, nhưng sức nặng của thứ bên trong lại đè trĩu lên tâm trí cô.

    Cô kéo nhẹ tay đứa nhỏ: "Đi thôi.

    Xong việc rồi mình quay lại."

    Con bé luyến tiếc rời mắt, cái chỏm tóc trên đầu rũ xuống buồn thiu.

    Họ dừng lại trước tiệm thu mua dược liệu nằm khuất trong hẻm tối.

    Biển hiệu hologram hình con mắt đang rỉ máu cứ chớp tắt liên hồi.

    Bên trong, gã chủ tiệm với nửa khuôn mặt bọc thép đang dùng kính lúp ma thuật soi một bó rễ cây phát sáng.

    Gã ngẩng lên, con mắt cơ khí xoay zẹt zẹt quét qua người khách mới: Một người đàn bà cụt tay, rách rưới.

    Một đứa nhóc ốm yếu.

    "Bán gì?"

    Gã hỏi cộc lốc, không thèm bỏ cái tẩu thuốc điện tử xuống.

    Sam đặt cái túi vải lên bàn, tháo dây.

    Ánh sáng đỏ rực hắt ra, nhuộm thắm cả căn phòng tối tăm.

    "Khụ khụ!"

    Gã chủ tiệm sặc khói thuốc, ho như muốn nôn cả phổi.

    Gã chồm dậy, tay run rẩy nâng một bông hoa lên.

    Cánh hoa đỏ thẫm như máu tươi vừa đông, căng mọng, tỏa ra áp lực ma pháp khiến những lọ thủy tinh trên kệ va vào nhau lanh canh.

    "C-Cái... cái quái..." – Gã lắp bắp, con mắt cơ khí bên phải co giãn liên tục, tiếng bánh răng rít lên kèn kẹt.

    "Huyết Nano?

    Lại còn cái màu đỏ chết tiệt này nữa?"

    Hắn ngẩng phắt lên nhìn cô, ánh mắt quét từ đầu xuống đôi chân tàn tật, rồi lại nhìn bông hoa, vẻ mặt chuyển từ kinh ngạc sang nghi hoặc, rồi cuối cùng là một nụ cười nhếch mép đầy vẻ "hiểu chuyện".

    "Nồng độ ma lực bão hòa đến mức này... chắc chắn phải được nuôi dưỡng bởi hơi thở của một con Ma Thú cấp Thảm Họa."

    Hắn nuốt nước bọt, cúi sát mặt vào bông hoa, lầm bầm đầy thèm thuồng:

    "Chứ cái dạng như cô thì làm quái gì đủ 'hơi' để nhuộm đỏ nó được, hử?

    Khai thật đi, cô vớ bẫm được cái này từ xác một con quái vật chết ven đường, hay liều mạng mò vào ổ lúc chúng đi vắng thế?"

    Sam không đáp, chỉ nhìn thẳng vào mắt hắn.

    Một cái nhìn tĩnh lặng như mặt hồ trước cơn bão.

    "Giá?"

    Cô hỏi gọn lỏn.

    "Hừm...

    Hàng lậu, lại hái ở khu cấm."

    Hắn chìa ra ba ngón tay kim loại, cố giữ giọng bình thản dù mồ hôi dầu đã rịn ra trên trán.

    "Ba trăm.

    Giá chót cho cả túi.

    Màu đỏ giờ người ta chuộng loại nhân tạo hơn."

    Sam không nói gì.

    Cô giằng lấy túi hoa, buộc lại dây.

    "Ba trăm thì ông giữ lại mà mua quan tài."

    Cô quay lưng bước đi.

    "Này!

    Đứng lại!

    Năm trăm!

    Tao trả năm trăm!"

    Gã gào lên, đập tay xuống bàn chửi thề.

    Ngay khi bóng cô vừa khuất, ngón tay hắn đã nhanh chóng bấm một nút gọi khẩn cấp dưới gầm bàn.

    Ra khỏi con hẻm, người phụ nữ thở dài.

    Cái xã hội này vẫn vậy, kẻ yếu thế luôn là miếng mồi ngon cho lũ kền kền.

    "Mẹ Sam ơi..."

    Tiếng gọi thảng thốt của Mika làm cô giật mình.

    Ba gã thanh niên tóc nhuộm neon chói lọi đang chặn đường.

    Tên cầm đầu có đôi tay độn cơ bắp nhân tạo phồng to quá khổ, trên cổ xăm đầy ký tự ma pháp rẻ tiền.

    "Con mẹ cụt tay," Tên cầm đầu nhe hàm răng bọc chrome cười cợt nhả.

    "Nghe nói mày có túi hàng ngon lắm.

    Để lại đây coi như đóng phí bảo kê."

    Sam đẩy nhẹ đứa bé ra sau lưng.

    "Mika, nhắm mắt lại."

    Mika vội vã úp mặt vào lưng áo mẹ.

    Sam cảm nhận được cơ thể nhỏ bé đang run lên bần bật, đôi bàn tay lạnh toát bám chặt vào hông cô như tìm chỗ dựa duy nhất.

    Sự run rẩy của đứa trẻ làm ánh mắt Sam tối sầm lại.

    "Tao nói mày điếc hả?"

    Tên cầm đầu mất kiên nhẫn, lao tới chộp lấy cái túi bên hông Sam.

    Sam lùi lại, nhưng cái dây túi cũ kỹ đã mục nát không chịu nổi lực giật mạnh.

    Phựt.

    Cái túi toạc ra.

    Hàng chục bông hoa Nano đỏ thẫm rơi ra ngoài.

    Nhưng khoảnh khắc ấy, một cơn gió luồn qua con hẻm chật hẹp.

    Những bông hoa không rơi xuống đất.

    Chúng bị cuốn lên, lơ lửng xoay quanh người phụ nữ cụt tay.

    Dưới ánh đèn đường nhập nhoạng, cô như đang đứng giữa một cơn mưa máu.

    Áp lực vô hình tỏa ra từ những cánh hoa lạnh lẽo, sắc lẹm, cắt vào da thịt những kẻ đứng gần.

    Tên cầm đầu khựng lại, da mặt hắn rát buốt như bị dao cứa, nhưng lòng tham vẫn làm mờ mắt hắn.

    "Mẹ kiếp thằng già Grim, đang giờ nghỉ trưa mà bấm cái còi báo động inh ỏi..."

    Một giọng nói khàn đặc, bực dọc vang lên từ đầu hẻm, kèm theo tiếng chân máy nện xuống đường cộp cộp.

    Lão trùm khu chợ đen bước ra, tay cầm điếu thuốc lá cháy dở, vẻ mặt cau có vì bị làm phiền.

    "Có mấy con chuột nhắt mà cũng...

    Hả?"

    Câu chửi thề tắc nghẹn trong cổ họng lão.

    Lão trùm nheo mắt nhìn những đốm đỏ đang bay lơ lửng.

    Khi một cánh hoa vô tình bay sượt qua cột đèn sắt, cắt đứt ngọt xớt lớp sơn tĩnh điện dày cộp mà không gây ra tiếng động, điếu thuốc trên môi lão rơi xuống đất.

    Màu đỏ thuần khiết.

    Và cái cách những bông hoa di chuyển theo ý chí sát thủ...

    Lão nhìn lên người phụ nữ.

    Cô không rút vũ khí.

    Cô chỉ đứng đó, tay phải buông thõng.

    Nhưng cái bóng của cô in trên tường hẻm đang phình to ra, nuốt chửng cả không gian.

    Lão nhận ra tư thế đó.

    Tư thế của con quái vật lão từng thấy trên những đoạn băng ghi hình chiến trường Setaimont đã bị thiêu hủy.

    "Đại ca, tiền..."

    Tên đàn em ngu ngốc vẫn chưa hiểu chuyện, định lao lên.

    BỐP!

    Lão trùm vung tay tát thằng đàn em ngã lăn quay, văng cả mấy cái răng bọc chrome.

    "Câm mồm!"

    Lão rít lên, giọng run run không giấu nổi sợ hãi.

    "Mày muốn chết à?

    Đừng để gió nổi lên ở cái chợ này."

    Cả con hẻm im phăng phắc.

    Đám côn đồ nhìn đại ca mình sợ hãi cúi đầu trước người đàn bà tàn tật mà không dám ho he.

    Lão trùm lập cập cúi xuống, nhặt từng bông hoa rơi rớt bỏ vào một cái túi lụa sạch sẽ lấy từ trong áo mình ra, động tác nâng niu như đang nhặt bom nổ chậm.

    Lão cung kính đưa bằng hai tay cho Sam.

    "Xin lỗi... người anh em.

    Mắt mũi bọn trẻ không tốt.

    Mời đi cho."

    Sam nhìn lão.

    Những cánh hoa vẫn rít lên khe khẽ, chực chờ lao tới cắt cổ kẻ đối diện.

    Cô hít một hơi sâu, bàn tay phải siết chặt lại đến mức móng tay găm vào da thịt để kìm nén cơn khát máu đang trào lên.

    Phải mất vài giây, không khí xung quanh mới loãng ra.

    Những bông hoa ngừng bay, rơi nhẹ vào túi.

    Sam giật lấy cái túi, gật đầu lạnh lùng rồi dắt tay Mika bước nhanh qua đám côn đồ đang dạt ra hai bên như rẽ nước.

    Bóng dáng cô khuất dần, nhưng cái lạnh sống lưng vẫn găm chặt lấy những kẻ ở lại.

    "Đại ca...

    Nó chỉ là con đàn bà cụt tay thôi mà?"

    Tên đàn em lồm cồm bò dậy, mồm đầy máu uất ức hỏi.

    "Mày chưa từng đến Setaimont, nhóc con ạ."

    Lão trùm châm lại điếu thuốc, tay vẫn còn run bần bật.

    "Ở cái địa ngục đó, cái chết không đến từ súng đạn.

    Nó đến cùng với Gió."

    Lão chỉ vào vết cắt ngọt lịm trên cột đèn sắt.

    "Khi gió nổi lên mang theo màu đỏ... thì cả một sư đoàn lính đánh thuê tinh nhuệ nhất cũng bốc hơi.

    Đừng gọi cái tên đó ra.

    Tao không muốn thấy hoa của cõi chết mọc trên mộ anh em mình đâu."

    Người phụ nữ dắt đứa trẻ đến đài phun nước công cộng ở quảng trường trung tâm, nơi cách xa sự ồn ào của chợ đen.

    Sam buông tay Mika.

    Cô ngồi phịch xuống mép đài phun nước, hơi thở có chút gấp gáp.

    Cô dùng vạt áo lau sạch những vết bùn và máu lợn dính trên đôi giày cũ kỹ, cố gắng làm bản thân bình tĩnh lại.

    "Lại đây nào."

    Cô vẫy tay gọi Mika, dùng những ngón tay chai sạn chải lại mái tóc trắng rối bù, vuốt cái chỏm tóc dựng ngược cho ngay ngắn.

    "Mẹ làm gì thế?"

    "Mình sắp vào chỗ người lớn," Sam mỉm cười, nụ cười nhẹ nhàng nhưng đầy tự trọng.

    "Phải gọn gàng.

    Nghèo cũng được, nhưng không được để người ta coi thường."

    Cô đứng dậy, hít một hơi sâu, chỉnh lại tư thế đứng thẳng lưng, che đi sự mệt mỏi nơi bờ vai khuyết thiếu.

    Mười lăm phút sau.

    Tại cửa hiệu giao dịch vật phẩm cao cấp.

    Người quản lý mặc vest cúi rạp người trao cho người phụ nữ tấm thẻ đen quyền lực.

    "Số tiền đã được chuyển vào tài khoản.

    Lô hàng này là kiệt tác hiếm có nhất tôi từng thấy.

    Rất mong quý khách lại chiếu cố."

    Cô gật đầu, cất tấm thẻ vào túi áo cũ mèm.

    Đủ rồi.

    Đủ cho một sự khởi đầu mới.

    Ngay sau đó, cô dắt đứa trẻ quay lại cửa hàng tạp hóa đối diện trường học lúc nãy.

    Cô chỉ tay vào bộ đồng phục học sinh tiểu học hoàng gia – loại vải dệt từ tơ nhện ma thuật, chống bám bẩn.

    Rồi cô chỉ tiếp vào đôi giày da mềm mại và chiếc cặp sách in hình Golem.

    "Lấy hết.

    Loại tốt nhất."

    Mika ôm chầm lấy chiếc cặp mới, nhảy cẫng lên sung sướng:

    "Mẹ ơi, con được đi học thật hả?

    Học chữ giống mấy bạn trên tivi hả?"

    Sam nhìn nụ cười của con bé, tay cô vô thức siết nhẹ lấy tấm thẻ đen lạnh lẽo trong túi.

    Lòng cô bỗng chùng xuống.

    Trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, mùi thuốc sát trùng và mùi giấy mới của cửa tiệm biến mất.

    Không gian xung quanh cô bỗng trở nên ngột ngạt, nóng hầm hập.

    Cô ngửi thấy mùi khói xăng nồng nặc, tiếng còi xe inh ỏi nhức óc và cái nắng nhiệt đới gay gắt đang đổ lửa xuống đầu.

    Một ký ức đã bị chôn vùi dưới lớp bụi thời gian và máu tanh chiến trường bất chợt trồi lên, méo mó nhưng day dứt.

    Giọng nói của một người phụ nữ vang lên.

    Giọng nói chua loét, oang oang, át cả tiếng ồn ào phố xá, nhưng nghe sao mà thương đến thắt ruột:

    "Mày cứ lo mà học đi!

    Cho dù tao có phải đập nồi bán sắt vụn, bán cả cái xe máy cà tàng này thì tao vẫn phải cho mày vào Đại học!

    Phải rạng danh với người ta, nghe chưa con!"

    Câu nói vang vọng trong đầu cô bằng một thứ ngôn ngữ lạ lẫm, không phải tiếng Ragunar.

    "Đại học..."

    Cô lẩm bẩm từ đó trong miệng.

    Ở thế giới này làm gì có "Đại học", chỉ có Học viện Ma pháp hay Trường Đào tạo Chiến binh.

    Khái niệm ấy xa lạ, lạc lõng, nhưng lại khiến sống mũi cô cay xè.

    Cô không còn nhớ rõ khuôn mặt người phụ nữ trong ký ức đó nữa.

    Chỉ nhớ cái dáng lưng gầy guộc và sự hy sinh khắc khổ ấy.

    Cô đã từng sống ở một nơi rất xa... xa hơn cả những vì sao đang treo lơ lửng trên bầu trời ngoài kia.

    Nơi mà người ta không đổi máu lấy sức mạnh, mà đổi mồ hôi lấy con chữ.

    "Mẹ Sam?"

    Mika lay nhẹ vạt áo, kéo cô về thực tại.

    Cái nắng nhiệt đới tan biến, trả lại không khí mát lạnh của điều hòa ma pháp.

    Sam chớp mắt, xua đi màn sương mờ nơi đáy mắt.

    Cô cúi xuống, chỉnh lại cổ áo cho Mika, giọng nhẹ hẫng nhưng kiên định:

    "Ừ.

    Con sẽ đi học.

    Phải học cho giỏi...

    để sau này không phải cầm kiếm như mẹ.

    Để được sống... rạng danh."

    Gió chiều thổi qua phố, cuốn theo vài cánh hoa đỏ còn sót lại vương trên vai áo cô.

    Chúng bay vút lên cao, tan vào bầu trời hoàng hôn tím ngắt, mang theo cả nỗi nhớ về một quê hương mà cô không bao giờ có thể gọi tên.

    End Chap 3
     
    Bụi, Thép &Máu
    CHAP 4: DƯỚI ĐÁY CỦA NHỮNG TÒA THÁP


    CHAP 4: DƯỚI ĐÁY CỦA NHỮNG TÒA THÁP

    Sáng sớm.

    Tiếng chuông báo thức réo lên chói tai, xé toạc những mộng tưởng êm đềm còn sót lại.

    Chuyến tàu điện ngầm số 9 chật cứng như một hộp cá mòi nén chặt.

    Không khí trong toa đặc quánh mùi dầu máy rỉ sét, mùi mồ hôi chua loét và khói thuốc lá điện tử rẻ tiền lảng vảng như sương mù độc hại.

    Sam đứng ép mình vào góc cửa kính, tay phải bám chặt lấy thanh xà đang rung bần bật theo từng nhịp lắc của con tàu cũ kỹ.

    Cô dùng toàn bộ thân mình tạo thành một lá chắn sống, ngăn những cú huých vô tình từ đám công nhân nửa người nửa máy xung quanh va vào vai trái.

    Ở cái toa hạng bét này, một cái gạt tay vô ý của gã cyborg lỗi thời cũng thừa sức làm gãy xương sườn người thường.

    Két...

    Tàu dừng tại trạm Quận 1 – Khu Thượng Lưu.

    Cửa mở.

    Sam len lỏi bước ra.

    Không khí ở đây khác hẳn.

    Trong lành, mát rượi, thoang thoảng mùi hương hoa nhài nhân tạo đắt tiền được bơm ra từ các máy lọc khí khổng lồ.

    Trước cổng trường Tiểu học Hoàng gia, những chiếc Limousine bay lướt êm ru, thả xuống đám trẻ con nhà quý tộc.

    Theo sau chúng là những con Golem quản gia sáng bóng, cúi chào lễ phép.

    Sam quỳ một chân xuống, chỉnh lại cổ áo cho Mika.

    "Vào đi.

    Chiều mẹ đón."

    Mika ôm chiếc cặp mới, ngập ngừng nhìn mẹ:

    "Mẹ ơi...

    Hôm nay mẹ có đau không?"

    Sam khựng lại một nhịp.

    Cô vươn tay xoa đầu con bé, nở một nụ cười nhẹ bẫng:

    "Không.

    Việc nhẹ lương cao mà.

    Đi đi."

    Cô đứng nhìn cái chỏm tóc trắng của con khuất sau cánh cổng vàng son lộng lẫy.

    Sam sờ tay vào túi áo ngực, nơi cất giữ một tờ biên lai mỏng dính nhưng có sức nặng ngàn cân đối với cô.

    "Biên lai thanh toán: Học phí, Bán trú và Phí bảo hiểm cao cấp - Niên khóa: Tân Lịch 872.

    Trạng thái: Đã thanh toán toàn bộ."

    Số tiền trong chiếc thẻ đen hôm qua đã bốc hơi sạch sẽ chỉ sau một lần quẹt.

    Cái giá để một đứa trẻ khu ổ chuột được ngồi chung bàn với con cái giới thượng lưu không hề rẻ.

    Nhưng đổi lại, trong vòng một năm tới, dù Sam có xảy ra chuyện gì, dù cô có gục ngã ở một xó xỉnh nào đó, Mika vẫn sẽ được nhà trường bảo hộ, được ăn no và học hành tử tế.

    "Hết sạch tiền rồi..."

    Sam lẩm bẩm, vỗ nhẹ vào cái túi rỗng tuếch.

    Ánh mắt cô tối lại, trở về vẻ lầm lì vốn có.

    "Lại quay về kiếp Sklav thôi."

    Cô kéo sụp mũ, quay lưng bước nhanh về phía trạm tàu điện để đi ngược về phía "đáy" thành phố.

    Nơi ánh sáng mặt trời không bao giờ chạm tới.

    Khu Xử Lý Chất Thải Số 9.

    Tiếng còi báo hiệu vào ca hú lên như tiếng thú vật bị chọc tiết, báo hiệu một ngày địa ngục bắt đầu.

    Sam đứng xếp hàng trước quầy phát đồ.

    Gã thủ kho ném toẹt ra một bộ quần áo vải mỏng tang và một đôi găng tay cao su rách lỗ chỗ.

    "Muốn thuê Giáp Chì chống độc không?

    50 đồng một ngày."

    Gã hất hàm hỏi, ngón tay cái chỉ trỏ vào bộ đồ bảo hộ dày cộp treo trên tường.

    "Không."

    Sam đáp gọn lỏn.

    50 đồng là tiền ăn cả ngày của hai mẹ con.

    "Lại một con điếc không sợ súng."

    Gã thủ kho bĩu môi, ném cái thẻ điểm danh vào người cô.

    "Chết sớm đỡ chật đất."

    Sam nhặt thẻ, lầm lũi bước vào khu vực làm việc.

    Bên trong nhà máy là một bản giao hưởng của sự hỗn loạn.

    Tiếng máy nghiền kim loại ầm ầm, tiếng xì hơi của các van áp suất, tiếng la hét chỉ đạo chửi bới.

    Nhiệt độ ở đây lúc nào cũng trên 40 độ C, nóng hầm hập như lò thiêu xác.

    Công việc của Sam: Phân loại Lõi Năng Lượng hỏng.

    Băng chuyền chạy xối xả.

    Những thỏi pin rò rỉ, những cục hạch ma pháp của quái vật đã thối rữa bốc mùi nồng nặc, những mảnh thi thể Cyborg còn dính máu và dầu nhớt... tất cả trôi qua trước mặt cô như một dòng sông rác rưởi.

    Những người không thuê giáp chì như Sam đứng thành một hàng dài.

    Da dẻ họ lở loét, xám ngoét vì nhiễm độc Mana.

    Thỉnh thoảng lại có tiếng ho sù sụ, tiếng khạc nhổ ra những bãi đờm lẫn máu xanh lè xuống sàn.

    Xèo...

    Một tia axit từ thỏi pin bắn vào cổ tay trần của Sam.

    Da thịt bốc khói, cháy xém một mảng, lộ cả thớ thịt đỏ hỏn bên dưới.

    Sam không rụt tay lại.

    Cô cắn chặt hàm răng, mồ hôi túa ra trên trán, tay vẫn thoăn thoắt nhặt pin ném vào thùng chì.

    Nếu dừng lại quá 3 giây, máy quét sẽ báo lỗi và trừ lương.

    Ở đây, nỗi đau là thứ xa xỉ không được phép tồn tại.

    Đột nhiên, tiếng hét thất thanh xé toạc không gian ồn ào.

    "CỨU!

    CỨU TÔI VỚI!"

    Ở dây chuyền bên cạnh, một gã công nhân già bị vướng tay áo vào máy nghiền.

    Cỗ máy vô tri lạnh lùng cuốn lấy cánh tay gã, rồi đến vai.

    Tiếng xương gãy rắc rắc hòa lẫn tiếng gào thét xé ruột gan.

    Sam định lao sang, nhưng một cánh tay máy thô bạo chặn ngang ngực cô lại.

    "Đứng im!

    Mày muốn mất nốt tay kia à?"

    Là gã Tổ trưởng béo phệ.

    Hắn thản nhiên đứng nhìn, tay cầm bộ đàm, mắt dán vào gã công nhân đang bị máy nghiền nuốt chửng nửa người.

    Máu phun tung tóe lên băng chuyền, nhuộm đỏ cả lô hàng linh kiện.

    Hắn không bấm nút dừng khẩn cấp.

    Nút đó sẽ làm ngắt điện cả dây chuyền, thiệt hại năng suất.

    Hắn đợi.

    Đợi đến khi tiếng gào thét tắt lịm, gã công nhân kia ngoẹo cổ, cỗ máy mới nghẹn lại vì kẹt xương.

    "Dọn đi."

    Gã Tổ trưởng ra lệnh nhát gừng vào bộ đàm.

    Hai con Robot dọn vệ sinh lạnh lùng tiến tới, lôi cái xác nát bét ra như lôi một đống rác, ném thẳng vào máng "Tái chế sinh học".

    Không có xe cứu thương.

    Không có biên bản tai nạn.

    Chỉ có tiếng vòi nước cao áp xịt xòe xòe rửa trôi vũng máu trên sàn để người tiếp theo vào thế chỗ.

    "Nhìn cái gì?"

    Gã Tổ trưởng quay sang Sam, dúi mạnh cái dùi cui vào vai cô.

    "Làm tiếp đi con Sklav kia!

    Lô hàng này mà chậm thì tao trừ lương cả đám!"

    Sam nhìn vũng máu loang lổ dưới sàn, rồi nhìn lên cái bụng mỡ rung rinh của gã.

    Máu trong người cô sôi lên sùng sục.

    Những ngón tay phải siết chặt lấy thỏi pin trên tay.

    Lớp vỏ hợp kim siêu cứng của nó bắt đầu lõm xuống, biến dạng, phát ra tiếng kêu kít kít thảm thiết.

    Cô muốn găm thỏi pin này vào con mắt ti hí của hắn.

    Cô muốn xé xác lũ Robot vô cảm kia ra từng mảnh.

    Bình tĩnh, Sam.

    Mày giết hắn thì ai đóng học phí cho Mika?

    Mày vào tù thì ai nấu cơm tối nay?

    Mày là một con Sklav.

    Một con Sklav biết nghe lời.

    Cánh tay đang căng cứng, nổi đầy gân xanh từ từ thả lỏng.

    Sam cúi đầu thấp xuống, vành mũ che đi ánh mắt đang vằn lên những tia đỏ rực.

    Cô giấu thỏi pin đã bị bóp nát bấy vào túi quần.

    "Vâng... xin lỗi tổ trưởng."

    "Hừ, lũ phế vật."

    Gã béo nhổ toẹt bãi nước bọt xuống ngay mũi giày Sam, rồi khệnh khạng bỏ đi.

    Sam tiếp tục làm việc.

    Tay cô vẫn nhặt pin, đều đặn, vô hồn như một cái máy.

    Nhưng ở cổ tay bị bỏng axit, lớp da non đang âm thầm tái tạo với tốc độ kinh hoàng, đùn lên những thớ thịt mới, lì lợm và đáng sợ hơn trước.

    6 giờ chiều.

    Sam lết ra khỏi cổng nhà máy.

    10 tiếng đứng liên tục.

    Một bên vai phải tê dại vì gánh vác công việc của cả hai tay.

    Cô nhận tiền công trong ngày: 70 đồng.

    Trừ đi phí thẻ, phí vệ sinh, phí hao mòn dụng cụ... còn lại 60 đồng.

    Vừa đủ tiền đi chợ và dư ra đúng 5 đồng tích cóp.

    Mạng sống của gã công nhân già kia chắc cũng chỉ đáng giá từng ấy trong bảng cân đối kế toán của cái nhà máy chết tiệt này.

    Sam lao vào nhà vệ sinh công cộng bẩn thỉu ở ga tàu.

    Cô lôi bánh xà phòng rẻ tiền ra, điên cuồng chà xát lên người.

    Cô chà vào chỗ da bị bỏng axit lúc sáng, chà vào những vết dầu mỡ đen kịt bám trong kẽ móng tay.

    Bọt xà phòng chuyển thành màu xám ngoét.

    Cô chà đến khi da đỏ ửng, rát bỏng, bật cả máu tươi.

    Cô sợ.

    Cô sợ cái mùi tử khí, cái mùi máu tanh của gã công nhân kia, cái mùi rẻ rúng của đáy xã hội sẽ bám theo cô về nhà.

    Cô không muốn Mika ngửi thấy nó.

    Cô không muốn cái thế giới bẩn thỉu này chạm vào thiên thần của cô.

    "Sạch chưa...?"

    Sam lẩm bẩm, đưa tay lên mũi ngửi, đôi mắt đỏ ngầu.

    "Vẫn còn hôi...

    Mẹ kiếp, vẫn còn hôi..."

    Cô dội gáo nước lạnh buốt lên đầu, cố gột rửa cả sự nhục nhã đang bám lấy tâm trí.

    Trước cổng trường Tiểu học Hoàng gia.

    Sam đứng đó, trong bộ quần áo sạch sẽ nhất, mỉm cười rạng rỡ như chưa từng có chuyện gì xảy ra.

    "Mẹ Sam!"

    Đứa bé lao vào lòng cô.

    Sam bế bổng nó lên bằng một tay, hít hà mùi thơm của giấy mới, của sự ngây thơ, sạch sẽ.

    "Mẹ ơi, tay mẹ sao thế?"

    Mika chỉ vào vết đỏ ửng rướm máu ở cổ tay Sam.

    "À, mẹ lỡ tay chạm vào nồi canh nóng ở chỗ làm thôi.

    Không sao đâu."

    Sam giấu vội tay ra sau lưng, cười xòa.

    Dưới ánh đèn đường hoa lệ, hai mẹ con dắt tay nhau đi về phía bóng tối của những con hẻm nghèo.

    Mika líu lo kể chuyện trường lớp, về những người bạn mới, về con Golem biết hát.

    Con bé không hề hay biết rằng, bàn tay đang nắm chặt lấy tay mình vừa mới vuốt qua cửa tử thần, và trong túi quần của mẹ nó, có một thỏi thép đã bị bóp nát vụn trong cơn giận dữ câm lặng.

    End Chap 4
     
    Bụi, Thép &Máu
    CHAP 5: ÁNH TRĂNG MÁU VÀ NGÔI SAO NHỰA


    Khu Xử Lý Chất Thải Số 9.

    Sam vẫn đứng đó, lưng thẳng tắp trước băng chuyền ngập ngụa rác thải độc hại.

    "Tốt...

    Hàng hôm nay sạch đấy."

    Một hơi thở nóng hổi, nồng nặc mùi thuốc lá rẻ tiền và men rượu phả thẳng vào gáy Sam.

    Cô cứng người.

    Một bàn tay mập mạp, ướt rượt mồ hôi đặt lên vai phải, rồi từ từ trượt xuống bắp tay trần.

    Những ngón tay ngắn tũn, múp míp bấu lấy làn da săn chắc, nắn bóp nhẹ như đang kiểm tra một miếng thịt lợn ngon ngoài chợ.

    Sam nổi da gà.

    Cơ bắp cô căng cứng, muốn hất văng cái thứ nhớp nhúa đó ra.

    Nhưng cô đứng im, cúi đầu thấp xuống.

    "Tổ trưởng."

    Gã béo đứng sát sạt lưng cô, cái bụng bia phình ra cọ cọ vào hông cô theo từng nhịp thở.

    Hắn luồn tay vào túi áo ngực của Sam.

    Hắn không nhét tiền vào ngay, mà cố tình di di mu bàn tay thô ráp lên bầu ngực cô qua lớp vải mỏng tang đẫm mồ hôi.

    "Tháng này...

    ưu tiên thưởng riêng cho em.

    Mày làm tốt hơn đám đàn ông ngoài kia nhiều."

    Sam cắn chặt răng hàm đến mức cảm thấy vị tanh của máu.

    Cô nhìn xuống mũi giày, nuốt sự ghê tởm vào trong bụng.

    "Cảm ơn... tổ trưởng."

    "Tan ca...

    đi làm vài ly không?"

    Gã béo chưa chịu rút tay, ngón cái hắn còn tranh thủ miết nhẹ lên xương quai xanh của cô, ánh mắt ti hí dán chặt vào khe áo.

    "Anh biết chỗ này kín đáo lắm, hàng ngon phải biết hưởng thụ chứ."

    "Tôi phải đón con."

    Sam đáp, giọng lạnh băng.

    Gã béo tặc lưỡi, luyến tiếc rút tay về, tiện thể vỗ bộp một cái rõ kêu vào mông cô.

    "Được rồi, chảnh chọe gớm.

    Lần sau bù nhé."

    Hắn bỏ đi, tiếng cười khè khè dâm dục vẫn còn văng vẳng.

    Sam đứng đó, toàn thân run rẩy.

    Cô đưa tay lên chà mạnh vào nơi hắn vừa chạm, chà đến đỏ ửng da thịt như muốn lột bỏ sự ô uế.

    Nhưng trong túi áo ngực, mấy đồng tiền thưởng dính hơi ấm của hắn đang nằm đó.

    Cô nắm chặt lấy chúng.

    Tiền bẩn hay sạch không quan trọng, quan trọng là nó mua được thịt.

    7 giờ tối.

    Sam đứng đợi trước cổng trường.

    Bóng dáng nhỏ bé của Mika vừa xuất hiện, cô bé đã chạy ùa vào lòng mẹ.

    "Mẹ Sam!"

    Sam xoa đầu con, định hỏi hôm nay học thế nào thì một âm thanh Ọt...

    ọt... vang lên từ bụng đứa trẻ.

    Mika đỏ mặt, ôm bụng cười hì hì: "Con... con đói."

    Sam nhìn con, rồi sờ vào những đồng tiền trong túi áo.

    Cô mỉm cười, nụ cười hiếm hoi trong ngày.

    "Đi.

    Hôm nay mẹ dẫn con đi ăn tiệc."

    Quán Lẩu Băng Chuyền "Hơi Thở Rồng".

    Khu phố bình dân ồn ào, nồng nặc mùi gia vị và tiếng hò hét.

    Sam chọn một bàn ở góc khuất, gọi suất đặc biệt.

    Khi đĩa thịt bò nhân tạo thái mỏng được mang ra, mắt Mika sáng rực lên như đèn pha.

    "Oa!!!

    Nhiều thịt quá mẹ ơi!"

    Con bé reo lên, hai chân đung đưa liên hồi dưới gầm bàn.

    "Thịt thật nè!

    Không phải thịt vụn đâu!"

    Nhìn con bé hì hụp thổi miếng thịt nóng hổi, má phồng lên nhai nhồm nhoàm, Sam thấy sự nhục nhã lúc chiều tan biến đâu mất.

    Nhưng sự bình yên đó ngắn chẳng tày gang.

    Ở bàn đối diện, một gã cựu binh già nát rượu đang nheo mắt đỏ ngầu nhìn chằm chằm vào cô.

    Hắn nhìn cái dáng ngồi thẳng lưng đó.

    Nhìn vết sẹo dài trên mắt cô.

    Ký ức chiến trường ùa về, méo mó và đẫm máu.

    K...

    Keng!

    Cốc rượu trên tay gã rơi xuống vỡ tan.

    Gã cựu binh lảo đảo đứng dậy, ngón tay run rẩy chỉ thẳng mặt Sam.

    "Mày... mày là Phong Bỉ Ngạn!"

    Tiếng hét làm cả quán ăn im bặt.

    Sam giật bắn mình, đồng tử co rút lại.

    Tim cô đập thình thịch.

    Cô vội vơ lấy cái cặp sách của Mika che chắn cho con, mặt tái mét.

    "Ông...

    ông nhầm người rồi..."

    "ĐỪNG CÓ CHỐI!!!"

    Gã cựu binh gào lên, hất tung nồi lẩu đang sôi sùng sục.

    Nước sôi bắn tung tóe.

    Hắn lao qua dãy bàn như một con thú điên, mặc kệ sự can ngăn của chủ quán.

    Hắn túm lấy mái tóc đen của Sam, giật ngược ra sau một cú thô bạo.

    "Á!"

    Sam kêu lên đau đớn, cổ bị bẻ ngửa.

    Cô cứng đờ người, đôi mắt mở to đầy sợ hãi.

    Cô không dám phản kháng.

    Mái tóc bị vén lên, lộ ra vành tai trái.

    Một chiếc bông tai nhỏ xíu màu hồng nhạt, hình ngôi sao bốn cánh đang lấp lánh dưới ánh đèn.

    "ĐÂY RỒI!

    TAO BIẾT MÀ!"

    Gã cựu binh cười sằng sặc, nước dãi chảy ròng ròng.

    "Cái bông tai sao hồng!

    Đêm đó mày đeo nó!

    Chính mày!

    Mày vừa cười vừa tắm máu anh em tao!"

    Sam mặt cắt không còn giọt máu.

    Cô nhìn chằm chằm vào gã, nỗi sợ hãi trào dâng trong đáy mắt như thể bị hắn lột trần tâm can.

    Hắn... hắn nhận ra cái bông tai này?

    "Buông mẹ cháu ra!"

    Mika lao tới, vừa khóc vừa đấm thùm thụp vào chân gã khổng lồ.

    "Đồ xấu xa!

    Ông tránh ra!"

    Gã cựu binh gạt phăng Mika ra.

    Con bé ngã dúi dụi vào đống bát đĩa vỡ.

    Cái cặp sách bung ra.

    Đồ đạc rơi tung tóe.

    Trong đó, có một vỉ bông tai bằng nhựa màu hồng.

    Mấy cái hình ngôi sao bốn cánh y hệt cái Sam đang đeo.

    Mika lồm cồm bò dậy, nhặt vỉ bông tai ném vào người gã:

    "Huhu... trả đây...

    đồ của cháu mua cho mẹ mà...

    10 đồng của cháu mà..."

    Gã cựu binh khựng lại.

    Hắn nhìn cái bông tai trên tai Sam.

    Rồi hắn nhìn cái vỉ nhựa rẻ tiền dưới đất.

    Nhựa gia công thô sơ, ba via còn chưa cắt hết.

    Hắn ngẩn người ra.

    Nhựa?

    Huyền thoại Phong Bỉ Ngạn... lại đeo bông tai nhựa trẻ con 10 đồng?

    "Không... không thể nào..."

    Hắn lắc đầu quầy quậy, cơn say và sự thù hận làm hắn mất hết lý trí.

    Hắn vớ lấy con dao thái thịt trên bàn.

    "Tao không nhầm!

    Tao sẽ rạch mặt mày xem mày còn giả vờ được không!"

    "CẢNH BÁO!

    CẢNH BÁO!"

    Tiếng loa ma thuật vang lên chói tai từ ngoài cửa.

    RẦM!

    Cánh cửa quán ăn bị đá văng.

    Một đội lính vũ trang tận răng ập vào, lá chắn dựng lên, súng ma thuật chĩa thẳng vào gã cựu binh.

    "Đứng im!

    Bỏ vũ khí xuống!"

    "Khu vực đã được phong tỏa!

    Bất kỳ hành động chống đối nào sẽ bị tiêu diệt tại chỗ!"

    Đám đông trong quán la hét, ôm đầu nằm rạp xuống đất.

    Gã cựu binh bị ba mũi súng chĩa vào đầu, buộc phải buông con dao rơi xuống đất keng một tiếng.

    Khi tình hình đã được kiểm soát, một tiếng giày cao gót nện xuống sàn gỗ vang lên, chậm rãi và đầy uy quyền.

    Cộp... cộp... cộp...

    Một cô gái bước vào.

    Mái tóc vàng óng búi cao để lộ cần cổ trắng ngần, trên vai áo giáp bạc sáng loáng là huy hiệu Sư Tử Gầm.

    Nira Valerius.

    Một tên lính chạy lại, dập gót chào:

    "Báo cáo Đội trưởng Valerius!

    Đã khống chế đối tượng gây rối.

    Có vẻ là một cựu binh bị say loạn thần do di chứng chiến tranh."

    Nira gật đầu lạnh lùng.

    Cô lướt mắt qua hiện trường hỗn độn, dừng lại ở chỗ hai mẹ con đang co rúm.

    "Hắn la hét cái gì?"

    "Hắn liên tục gào thét về...

    Phong Bỉ Ngạn, thưa sếp."

    Tên lính ngập ngừng báo cáo.

    Nira nhíu mày.

    Cô bước tới trước mặt Sam.

    Ánh mắt xanh biếc sắc sảo như dao cạo quét từ đầu đến chân người phụ nữ rách rưới.

    Gã cựu binh bị đè xuống sàn vẫn cố ngóc đầu dậy gào: "Là nó!

    Nhìn cái bông tai đi!

    Nó là Phong Bỉ Ngạn!"

    Nira cúi xuống.

    Cô nhặt vỉ bông tai nhựa dưới đất lên, xoay qua xoay lại trên tay.

    Rồi cô nhìn thẳng vào chiếc bông tai trên tai Sam.

    Sam run lẩy bẩy, tay ôm chặt Mika, đầu cúi gằm không dám nhìn thẳng vào người đối diện.

    "Ngẩng mặt lên."

    Nira ra lệnh.

    Sam từ từ ngẩng đầu.

    Nira đưa ngón tay bọc giáp sắt lạnh toát, chạm nhẹ vào chiếc bông tai hình sao của Sam.

    "Cái này..."

    Nira hỏi, giọng nghi hoặc.

    "Cô lấy ở đâu?"

    Tim Sam như ngừng đập.

    Cô lắp bắp, nước mắt ầng ậng:

    "Tôi... tôi có nó từ khi sinh ra...

    Nó... nó chỉ là vật kỷ niệm..."

    Nira không nói gì.

    Cô truyền một tia ma lực cực nhỏ từ đầu ngón tay vào chiếc bông tai.

    Sam nín thở.

    Nira nheo mắt quan sát.

    Chiếc bông tai vẫn nằm im lìm.

    Không phát sáng.

    Không phản ứng.

    Không có bất kỳ dao động ma lực nào đáp lại.

    Nó trơ ra như một cục nhựa vô tri.

    Nira thu tay về, vẻ mặt thất vọng thoáng qua.

    Cô nhớ lại những báo cáo mật trong tàng thư Hoàng Gia: "Vật định tình của Phong Bỉ Ngạn là một cổ vật Ma Pháp, nó sẽ rực sáng như máu khi chủ nhân kích hoạt ma lực chiến đấu."

    "Nhựa."

    Nira buông một câu cụt lủn.

    Cô quay sang gã cựu binh: "Ông say quá rồi.

    Đây chỉ là đồ chơi chợ trời thôi."

    "Nhưng..."

    "Giải đi!"

    Nira phất tay cắt ngang lời gã.

    "Giam 48 tiếng cho tỉnh rượu."

    Đội lính lôi xềnh xệch gã cựu binh ra ngoài.

    Nira nhìn Sam thêm một lần nữa.

    Người phụ nữ trước mặt cô quá thảm hại, quá yếu đuối, đôi mắt đỏ hoe ngập nước kia không thể là mắt của một sát thủ huyền thoại được.

    "Xin lỗi vì sự phiền phức này."

    Nira nói, giọng nhạt thếch, đậm chất công vụ.

    "Lần sau đi ăn thì chọn chỗ nào an ninh tốt hơn."

    Cô quay lưng bước ra cửa, áo choàng trắng tung bay.

    Sam ôm chặt Mika, gục đầu xuống vai con để che đi tiếng thở phào nhẹ nhõm.

    Cô biết mình vừa thoát chết.

    Không phải vì cô diễn giỏi.

    Mà vì chiếc bông tai này... nó chưa bao giờ phản bội cô, ngay cả khi đối diện với những thợ săn tinh tường nhất.

    End Chap 5
     
    Back
    Top Bottom