Ta là nhạc sư qua 4 đời vua chúa, từ rực rỡ huy hoàng đến khố rách áo ôm, từ hỉ lai muôn dặm đến nước mất nhà tan, gói gọn trong sáu mươi năm kiếp người.
Khi xuyên đến đây, ta chỉ nhớ hình như mình đã làm một nhạc sĩ sống gần ba mươi năm trên đời, không giao thiệp quá nhiều, bài nhạc kiếp trước còn đang đợi ta viết dang dở.
Hẳn là nó nằm lại mãi trong căn phòng đầy ánh sáng đó cho đến khi căn nhà đó người thuê không còn là tên ta nữa...
Còn ta thì hẳn cũng không còn tồn tại trên đời.
Ta mang một bầu tâm sự tìm thầy dạy cầm ca, ta vốn có nền tảng nên học hỏi rất nhanh, hát rong nơi chợ trời từng phiên kiếm sống qua ngày.
Vận nước thịnh vượng, đàn ca vui vầy sum họp; vận nước long đong, tiếng đàn réo rắt bi thương.
Ta lận đận bao tháng ngày cuối cùng lọt vào mắt của một vị vương gia thanh bạch, được người thu về trong phủ.
Binh biến loạn lạc, vương gia gặp thời trở thành thiên tử cai trị muôn dân.
Qua mấy đời thịnh trị, đến đời cháu của người hưởng lạc từ thuở lọt lòng, quốc khố tiêu sài trống rỗng chỉ còn vài đồng bạc lẻ loi, kẻ thù lăm le dòm ngó.
Ta biết khi cực thịnh qua rồi, giờ đã đến lúc khởi suy, ngày đó chỉ là sớm muộn.
Dù ta muốn rút lui nhưng khó tránh khỏi hoàng ân, hoàng thượng ăn chơi sa đọa, chìm đắm tửu sắc, rất cần nhiều nhạc sư hát ca thâu đêm vui vẻ bên mỹ nhân dập dìu...
Vì con cháu trong nhà, ta không thể sống ngẩng cao đầu chỉ biết âm thầm chịu đựng thói đời đen bạc, mặc người phỉ nhổ.
Hoàng thượng sức khỏe không ổn do bao năm hao mòn vì thú vui sa đoạ, một đêm trúng gió độc mà chết trên long sàng.
Lửa nổi khắp kinh thành, ngai vị kia ai cũng thèm khát giành giật về mình, ta không có thời khắc nào để ý đến họ.
Ta phải thoát khỏi chốn cung đình này, từ nay trời đất tự do, mặc sức ta vẫy vùng.
Ta trở lại quê nhà nhận lại họ hàng nhưng chỉ toàn tin xấu, người chết vì giặc tới, kẻ tháo chạy rời bỏ quê hương,...
Trong những người còn lại, họ cùng trốn ở nhà ta, trong người ta còn ít bạc ban thưởng cũng đắp đổi qua ngày, vẫn tốt hơn là ra ngoài bị loạn tiễn bắn chết.
Ta nhìn gian nhà kế bên của gã thợ mộc năm nào cho ta bát cháo nóng cứu rỗi cơn đói kém...
Hắn cũng chết rồi!
Hắn cũng tháo chạy như bao người, bị vó ngựa quân thù giẫm đạp không toàn thây...
Ta nhìn những thớ gỗ ngổn ngang trong căn nhà sắp sập mà lòng cay đắng.
Đời này hắn chịu đựng ta đủ nhiều.
Khi thì gỗ không đủ tốt, khi thì âm phát ra chẳng được như ý muốn, khi ta bị kẻ gian cuỗm mất đàn, mất hết tiền bạc, hắn cũng làm không công cho ta cây đàn tốt để tiếp tục mưu sinh.
Vậy mà khi hắn chết ta không có mặt, bản thân ta cũng chẳng lo nỗi cho mình.
Ta ôm thớt gỗ còn sót lại mà hai mắt đẫm lệ.
Cố nhân chẳng còn, ta cũng như đèn dầu trước gió, làm một cây đàn cùng với cầm phổ ôm chúng đi xuống suối vàng.
Không tệ.
Không tệ.
Không tệ lắm...
Cuối cùng, quốc gia cũng không thoát kiếp nằm trong tay giặc ngoại xâm.
Ta làm xong đàn dặn người thân giữ kĩ, cầm phổ có thể học thì giữ đàn lại, không thì chôn tất cả cùng ta.
Nhìn ngắm nhân sinh qua hai kiếp, ta cũng chẳng còn gì nuối tiếc.
Chỉ tiếc một điều rằng ở thế giới đầu tiên ta chẳng có cách nào quay lại nữa, lỡ hẹn với cố nhân...
Chẳng phải âm dương cách biệt nhưng còn đau đáu dằn vặt hơn cách biệt âm dương.
Người có lòng nhưng trời xanh chẳng thấu, có lẽ ta đang trả nợ cho oán ân thuở luân hồi...
Ta ra đi trong tiếc nuối, chỉ gửi gắm hi vọng cho kẻ nào đủ thời vận có thể hoàn thành tâm nguyện của ta, mang tiếng ca hân hoan về khắp chốn, ngày ấy trời xanh, hoa nở rộ, gương mặt ai cũng ngập tràn niềm vui, ta sẽ thấy yên lòng.