Khác Bùi Gia truyện

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu

[BOT] Wattpad

Administrator
25/9/25
59,383
0
0
407654407-256-k600314.jpg

Bùi Gia Truyện
Tác giả: nguyenlacanhdao
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

không mang yếu tố chính sử, mọi nhân vật đều là sản phẩm của trí tưởng tượng.

Bản chưa hoàn thành và chưa chỉnh sửa kĩ càng.

Không ship cúp lé🙂)



trananhkhoa​
 
Có thể bạn cũng thích
  • Giang Sơn Đồ.
  • Vương Phi Của Vương Gia
  • Giã từ vũ khí - Ernest Hemingway
  • Phò Mã Gia Cát Tường !
  • Phận Tơ Tằm | Ái Phương X Bùi Lan Hương |
  • Say (Bùi Duy Ngọc x Khôi Vũ)
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • Bùi Gia Truyện
    Phần tiền truyện: Bàm Công Nui


    Ta là nhạc sư qua 4 đời vua chúa, từ rực rỡ huy hoàng đến khố rách áo ôm, từ hỉ lai muôn dặm đến nước mất nhà tan, gói gọn trong sáu mươi năm kiếp người.

    Khi xuyên đến đây, ta chỉ nhớ hình như mình đã làm một nhạc sĩ sống gần ba mươi năm trên đời, không giao thiệp quá nhiều, bài nhạc kiếp trước còn đang đợi ta viết dang dở.

    Hẳn là nó nằm lại mãi trong căn phòng đầy ánh sáng đó cho đến khi căn nhà đó người thuê không còn là tên ta nữa...

    Còn ta thì hẳn cũng không còn tồn tại trên đời.

    Ta mang một bầu tâm sự tìm thầy dạy cầm ca, ta vốn có nền tảng nên học hỏi rất nhanh, hát rong nơi chợ trời từng phiên kiếm sống qua ngày.

    Vận nước thịnh vượng, đàn ca vui vầy sum họp; vận nước long đong, tiếng đàn réo rắt bi thương.

    Ta lận đận bao tháng ngày cuối cùng lọt vào mắt của một vị vương gia thanh bạch, được người thu về trong phủ.

    Binh biến loạn lạc, vương gia gặp thời trở thành thiên tử cai trị muôn dân.

    Qua mấy đời thịnh trị, đến đời cháu của người hưởng lạc từ thuở lọt lòng, quốc khố tiêu sài trống rỗng chỉ còn vài đồng bạc lẻ loi, kẻ thù lăm le dòm ngó.

    Ta biết khi cực thịnh qua rồi, giờ đã đến lúc khởi suy, ngày đó chỉ là sớm muộn.

    Dù ta muốn rút lui nhưng khó tránh khỏi hoàng ân, hoàng thượng ăn chơi sa đọa, chìm đắm tửu sắc, rất cần nhiều nhạc sư hát ca thâu đêm vui vẻ bên mỹ nhân dập dìu...

    Vì con cháu trong nhà, ta không thể sống ngẩng cao đầu chỉ biết âm thầm chịu đựng thói đời đen bạc, mặc người phỉ nhổ.

    Hoàng thượng sức khỏe không ổn do bao năm hao mòn vì thú vui sa đoạ, một đêm trúng gió độc mà chết trên long sàng.

    Lửa nổi khắp kinh thành, ngai vị kia ai cũng thèm khát giành giật về mình, ta không có thời khắc nào để ý đến họ.

    Ta phải thoát khỏi chốn cung đình này, từ nay trời đất tự do, mặc sức ta vẫy vùng.

    Ta trở lại quê nhà nhận lại họ hàng nhưng chỉ toàn tin xấu, người chết vì giặc tới, kẻ tháo chạy rời bỏ quê hương,...

    Trong những người còn lại, họ cùng trốn ở nhà ta, trong người ta còn ít bạc ban thưởng cũng đắp đổi qua ngày, vẫn tốt hơn là ra ngoài bị loạn tiễn bắn chết.

    Ta nhìn gian nhà kế bên của gã thợ mộc năm nào cho ta bát cháo nóng cứu rỗi cơn đói kém...

    Hắn cũng chết rồi!

    Hắn cũng tháo chạy như bao người, bị vó ngựa quân thù giẫm đạp không toàn thây...

    Ta nhìn những thớ gỗ ngổn ngang trong căn nhà sắp sập mà lòng cay đắng.

    Đời này hắn chịu đựng ta đủ nhiều.

    Khi thì gỗ không đủ tốt, khi thì âm phát ra chẳng được như ý muốn, khi ta bị kẻ gian cuỗm mất đàn, mất hết tiền bạc, hắn cũng làm không công cho ta cây đàn tốt để tiếp tục mưu sinh.

    Vậy mà khi hắn chết ta không có mặt, bản thân ta cũng chẳng lo nỗi cho mình.

    Ta ôm thớt gỗ còn sót lại mà hai mắt đẫm lệ.

    Cố nhân chẳng còn, ta cũng như đèn dầu trước gió, làm một cây đàn cùng với cầm phổ ôm chúng đi xuống suối vàng.

    Không tệ.

    Không tệ.

    Không tệ lắm...

    Cuối cùng, quốc gia cũng không thoát kiếp nằm trong tay giặc ngoại xâm.

    Ta làm xong đàn dặn người thân giữ kĩ, cầm phổ có thể học thì giữ đàn lại, không thì chôn tất cả cùng ta.

    Nhìn ngắm nhân sinh qua hai kiếp, ta cũng chẳng còn gì nuối tiếc.

    Chỉ tiếc một điều rằng ở thế giới đầu tiên ta chẳng có cách nào quay lại nữa, lỡ hẹn với cố nhân...

    Chẳng phải âm dương cách biệt nhưng còn đau đáu dằn vặt hơn cách biệt âm dương.

    Người có lòng nhưng trời xanh chẳng thấu, có lẽ ta đang trả nợ cho oán ân thuở luân hồi...

    Ta ra đi trong tiếc nuối, chỉ gửi gắm hi vọng cho kẻ nào đủ thời vận có thể hoàn thành tâm nguyện của ta, mang tiếng ca hân hoan về khắp chốn, ngày ấy trời xanh, hoa nở rộ, gương mặt ai cũng ngập tràn niềm vui, ta sẽ thấy yên lòng.
     
    Bùi Gia Truyện
    Chương 1: Bùi Văn Năm


    Năm 1308, ta là một nhạc sư chốn cung đình, do chán cảnh cung cấm xa hoa, đang dự định cáo lão hồi hương khi đôi chân còn có thể chạy trốn thì ta gặp một chuyện lạ lùng.

    Sau buổi thưởng nhạc của hoàng thượng đáng kính, ta ôm đàn trở về phủ thì có một luồng ánh sáng chói mắt tấn công vào ta, ta cứ xoay vòng tròn trong khoảng không vô định rồi rơi xuống...

    Nơi này là đâu?

    Giữa chốn đông người ồn ào, họ di chuyển bằng thứ phương tiện kì lạ có hai bánh xe xoay vòng liên tục, chỉ có hai bánh nhưng vẫn giữ được thăng bằng, tiếng gầm gừ của những chiếc có bốn bánh và tiếng chửi bới khi họ suýt nữa va vào ta.

    Lẽ ra ta phải rất sợ hãi... nhưng lại có cảm giác cảnh tượng này mình đã gặp ở đâu rồi.

    Phải chăng là trong giấc mộng?

    Đàn của ta đã rơi mất từ lúc nào, cây đàn nguyệt mà ta o bế từ khi nó chỉ còn là mấy sợi dây mảnh được nhạc sư tiền triều dốc hết sức cuối đời tạo ra.

    Đàn vừa xong thì người cũng cạn kiệt như đèn dầu trước gió.

    Ông ấy dặn người nhà giữ kĩ không được bán.

    Nhưng chẳng lâu sau đó binh biến loạn lạc, mạng người cũng chẳng còn, ta lại nhặt được cây đàn quý giá giữa muôn vàn vết máu của con cháu ông vì bảo vệ kỉ vật, bài vị tổ tiên mà sống chết với giặc.

    Ngày ấy ta còn chạy trốn theo dòng người...

    Ta biết bản thân lúc này không thể cứ đứng yên mãi.

    Nơi này giống như một thế giới nào đó mà con người ở thời đại ta đã sống có nằm mơ cũng không với tới, việc ta nghĩ cần thiết bây giờ là phải làm sao để tồn tại.

    Đàn mất rồi thì tìm lại lúc khác, phải giữ được mạng là quan trọng nhất.

    Nghĩ cũng buồn cười thói đời, ta dự định về quê làm mì sợi xắt nhỏ, gánh nước lèo chan chan sớt sớt sống qua ngày nằm chờ chết thì ông trời lại bắt ta ném vào lò luyện kim.

    Không rõ sẽ sống sót thế nào đây...

    Cố nhân của ta, gã đó suốt ngày bảo ta "đi chết đi ông già thúi!

    Thật là đáng ghét!"

    Bây giờ có lẽ ở thế giới đó ta đã chết rồi, theo một cách không ai hay biết, liệu gã có hài lòng vì không còn ai là đối thủ lấy lòng hoàng thượng hay sẽ ở một góc lặng lẽ chấm nước mắt vì nhớ cố nhân?

    Thật sự ta không hiểu tại sao gã suốt ngày này nọ với ta mãi, có ghét, có giận dữ nhưng lại âm thầm làm giúp ta bao nhiêu thứ, đỡ lời cho ta mỗi khi sắp đắc tội bề trên.

    Gã thật khó hiểu, giờ muốn ngồi lại nói rõ ràng mọi chuyện thì đã muộn.

    Ta có chút nhớ gã, cũng nhớ mấy người đồng liêu hay hạch hoẹ nói xấu sau lưng mỗi khi ta nhận thưởng rằng ta không có tài cán gì, chỉ giỏi nịnh hót bên trên.

    Đi ngoài đường hay trong cung cũng sẽ cố ý đập vào vai ta một cái do đường chật hẹp.

    Nhưng mà hình như ta vừa chạm mặt gặp gã kia hơi quen mắt.

    Hắn cũng ở nơi này sao?

    Ta dùng hết sức bình sinh đuổi theo chiếc xe gào rú xoay vòng trên hai bánh lăn phía trước, suýt té ngã mới khiến hắn dừng lại.

    Hắn ta bực bội phun một miếng nước bọt chửi đổng: "Mày bị khùng hả thằng kia?

    Dí theo tao làm gì?"

    Ta ngơ ngác ngỡ ngàng khi bị mắng xa xả vào mặt.

    Ta nhầm rồi, kẻ này chỉ giống hắn mà thôi.

    Gã kia có chửi cũng không thô lỗ như thế...

    Ta bần thần quay đi thì nhìn thấy...cây đàn!

    Đàn của ta ở trong một cái hộp trong suốt lấp lánh, trên đó như một tấm gương phản chiếu bộ áo ta mặc nhưng gương mặt kia hình như trẻ ra hơn hai năm tuổi.

    Ta không quan tâm được nhiều thế, đàn của ta phải lấy lại.

    Ta chạy vào chỗ đặt đàn thì bị bật ngược lại ngã sõng soài.

    Đau quá!

    Rõ ràng không có gì ngăn cản sao lại ngã?

    Gã kia thấy thế bèn đi tới...

    "Chắc thằng này đầu óc có vấn đề rồi, cửa mở bên kia không đi lại đâm đầu vô cửa kính!"

    Gã kia kéo ta đứng dậy hỏi có sao không, ta cảm giác cái gì đó ươn ướt ở mũi có vẻ như là máu... nhưng đàn của ta quan trọng hơn hết, làm cách nào có thể lấy nó ra khỏi đây?

    Gã kia thấy ta nhìn mãi một chỗ, gã hỏi: " Thích cây đàn nguyệt đó lắm hả?

    Nó là đồ cổ, mày có muốn mua cũng chưa chắc mua nổi đâu.

    Ăn mặc như vầy...tính làm cậu cả trong gia phả, đại thiếu gia hay gì!"

    "Ta không phải đại thiếu gia hay gì cả, ta chỉ làm nhạc sư mà thôi.

    Đàn kia là của ta!

    Nhà ngươi có cách nào có thể lấy nó ra đây không?"

    "Cái gì?

    Đàn này từ trên trời rơi xuống nhà tao hôm qua, chẳng biết là của ai, làm sao biết được phải của mày hay không?

    Giờ tao bán nó cho tiệm đồ cổ rồi.

    Mày muốn mua lại vô đó mà hỏi."

    "Bán?"

    "Đúng vậy!

    Có tiền thì chuộc lại đi!"

    ...

    Ta trên thân không một cắc, ngoại trừ bộ quần áo bỗng lộc hàng quý ra, không có được bao nhiêu thứ quý giá.

    Đồ ngự ban không thể tùy tiện bán lấy bạc.

    Chỉ có thể để đó truyền lại cho con cháu, cả đời ta lên voi xuống chó, nào đã có ai nhìn trúng!

    Trong túi chưa bao giờ rủng rỉnh như quan lại, là thùng rỗng kêu to mà thôi.

    Giờ trên người còn miếng ngọc bội trắng hình hồ ly này quý giá, nơi này hẳn là không có ai lén lút bẩm báo hoàng thượng để ta phải rơi đầu, ta hỏi gã kia:

    "Ta chỉ còn thứ này, ngươi nói có đủ không...?"

    Gã thấy ta loay hoay có vẻ như rủ lòng thương, thấy ta đưa ngọc bội ra, hắn cười to.

    "Mang một miếng nhựa đồ chơi con nít ra đổi lấy đàn cổ trăm ngàn năm?

    Đúng là không được bình thường mà!"

    Ta đưa tay ra rồi thu lại...

    Ừm, có lẽ thứ này ở đây không giá trị lắm.

    Đàn của ta lượm được từ vũng máu, đổi bằng tính mạng của cả gia tộc, nó có linh tính, sớm muộn cũng sẽ về với ta mà thôi.

    Nhưng bây giờ ta chẳng biết phải đi đâu trong khi thân xác già nua quá mỏi mệt...

    Gã kia bỏ đi rồi.

    Kiếm được gì từ ta mà không đi?

    Ta bó gối đành đợi trời sáng rồi tính tiếp.
     
    Bùi Gia Truyện
    Chương 2: Vẫn là Bùi Văn Năm


    Ta cảm giác như bản thân mình đang trôi dạt, cũng may mắn là trời không lạnh lắm, bộ đồ này vải cũng đủ dày trong cảnh màn trời chiếu đất.

    Ta biết mình đang mơ nhưng không biết làm sao để mở mắt tỉnh dậy...

    Ta trôi về ngày đó...

    Ngày ta được hoàng đế cho làm tùy tùng của đoàn đi sứ sang Vương triều phía Bắc, cùng bao nhạc sư tỳ bà, sáo trúc, thập lục,...dâng khúc cho Bắc Triều thể hiện lòng thành hai nước giao hảo.

    Chỉ huy sứ Nguyễn Hữu đối đãi với ta như tri kỷ, ngài ấy tuổi trẻ tài cao, sức khỏe tuy không đảm bảo nhưng luôn đặt vận mệnh quốc gia lên đầu.

    Ta thấy kép chánh đoàn họ Phạm ca hát ngày đêm không mỏi mệt, như lúc nào cũng muốn cỗ vũ cho tất cả cùng vui.

    Ta không nhớ nỗi người tên gì vì gặp gỡ không đủ dài mà trí nhớ ta chẳng tốt cho lắm, chỉ nhớ rằng chưa có một khúc ca nào hắn không thuộc trọn vẹn.

    Dù dân gian truyền miệng hay bí mật đoàn hát sang trọng cho quan lại, hầu tước, vua chúa.

    Ta còn được diện kiến Vương Minh Sử quan đức cao vọng trọng muôn đời thư sinh kính nể.

    Ngài ấy hay đi du ngoạn khắp chốn, chỗ nào đẹp thì hoạ vài bức, nơi nào bình yên thì đốt lửa châm trà.

    Ngài như một người cha già lo lắng cho ta khi đêm hôm chép khúc, ứng tác đối phó đề bài của nhạc sư Thiên triều.

    Ta biết rõ bản thân có thiên phú về cầm phổ nên được thiên tử trọng dụng nhưng lúc nào cũng như đứng trên đống lửa, ngồi yên thì chịu chết mà giãy dụa lại chẳng xong, lúc nào cũng sợ mình đắc tội sẽ khó toàn tánh mệnh.

    May sao ở chốn ngoại bang, tuy nguy hiểm rình rập nhưng lại thong thả đầu óc.

    Nhờ giải được đề bài hóc búa, dâng khúc vui vầy sum họp hân hoan, đoàn sứ đẹp lòng đế vương Bắc Triều nên được ban nhiều châu báu quý giá,vinh quy trở về, kết tình giao hảo hai mươi năm.

    Nhưng sau đó, đoàn sứ ngoài ta ra không còn ai ở lại kinh thành nữa.

    Chỉ huy sứ Nguyễn Hữu dâng sớ cáo bệnh về quê thực chất là dành sức khỏe, tâm tư cho nghiên cứu tuồng cổ, cho gánh hát khắp nơi về phủ, soạn thảo tuồng cho lan truyền đi khắp tứ phương.

    Kép chánh họ Phạm trở về gánh hát trước đây, thoả lòng tự do như chim trời sải cánh, mặc sức vẫy vùng, chẳng ai biết gánh hát đó sẽ đi đâu, về đâu, liệu có năm nào trở lại nữa không?...

    Vương Minh Sử quan thì chu du thiên hạ, vào Nam ra Bắc, lên thác xuống ghềnh.

    Chỉ vô tình ta nghe được hoàng đế bàn bạc với Tể tướng trong men rượu mới biết Vương sử quan nhận mật chỉ vẽ lại bản đồ chi tiết cả đất nước, nhằm mục đích chống ngoại xâm.

    Chỉ còn ta ngày ngày soạn cầm phổ, dạo khúc mua vui cho thiên tử, kiếm chút bạc của quốc khố dành dụm an hưởng tuổi già.

    Có đôi lúc ta vô ý làm phật lòng hoàng đế, gã đồng liêu làm đại giám đỡ cho ta mấy câu.

    Lúc không có hắn thì ta bị lính treo lên đánh vài hèo rồi tự bò về giường đắp thuốc.

    Lúc ta được thưởng gã cấu véo hông ta cắt xén vài lượng bạc.

    Ta biết số bạc đó sẽ vào tay lên lính gác nào cầm gậy phạt ta, gã chỉ mong bọn hắn nhẹ tay cho thân già nua của ta bớt chịu khổ.

    ...

    Ta mơ màng lâu lắm, người nóng ran như sốt rồi chợt giật mình mở mắt thấy gương mặt quen thuộc đang định tát ta thật mạnh...
     
    Bùi Gia Truyện
    chương 3: Trần Khoa


    Tôi là Trần Khoa, ba mươi tuổi, sinh sống ở đất Sài Gòn từ nhỏ.

    Xuất thân gia đình có ba làm bất động sản, mẹ xây đập thủy điện, bản thân lại có thể tự kinh doanh sầu riêng quanh năm, đời sống cũng như tạm ổn.

    Tính tình tôi có chút ngông cuồng, nhiều người cũng ngứa mắt lắm nhưng khi nhìn thấy tấm thẻ tín dụng đen trên người (dù tôi thích chạy xe máy đi tiếp khách) thì họ lại bỏ qua.

    Đang bận rộn ở quê ba thăm nhà vườn chuẩn bị kích ra hoa cho mùa sầu riêng mới, tự nhiên có thứ gì rơi xuống "bốp" vào đầu làm tôi hốt hoảng té rầm xuống đất.

    Cũng hên chỉ choáng nhẹ chứ không chảy máu nên tôi còn kịp bình tĩnh không đập bể nát thứ đó.

    Nhìn kĩ thì là một cây đàn nguyệt, dáng vẻ giống đồ cổ.

    Nếu cổ thiệt thì sao người ta lại quăng ra đây?

    Lẽ ra sẽ thu về một xe tải sầu riêng mới cắt xuống của bao vườn khác nhau thì tôi lại ôm về một cây đàn kì lạ.

    Ba mẹ có ngạc nhiên nhưng cũng chẳng hỏi nhiều.

    Nằm trên giường nghĩ kĩ lại, tôi quyết định đem bán nó cho rảnh nợ.

    Ngay lúc bị rớt trúng đầu tôi đã hỏi của ai nhưng không có câu trả lời nào hợp lý.

    Vậy nó tới từ đâu?

    Ở tiệm đồ cổ, ông chủ tiệm suýt xoa ngay khi nhìn thấy đàn.

    Ổng niềm nở cực kỳ nịnh tai nịnh mắt cứ như tôi là thần tiên từ trên trời rơi xuống.

    "Là đồ cổ thật luôn?"

    Ông chủ tiệm gật đầu và ra giá vài trăm triệu có thể mặc cả.

    Đúng lúc tôi ưng ý mảnh đất đẹp ở quê nghe nói nằm trong dự án mà ba mẹ đang gấp rút làm thủ tục.

    Tôi kí giấy tờ bán ngay lập tức.

    Trời cho mình giàu có, mấy năm nay làm sầu riêng hơi bết bát...

    Phải biết nắm bắt thời cơ!

    Tôi gặp một thằng choai choai lập dị dí theo xe kéo ngừng lại khi vừa ra khỏi tiệm.

    Nó nói nhận lầm người.

    Thằng này nhìn giống như trạc tuổi tôi nhưng mặc đồ cổ phục nhìn hơi cũ kĩ, cũng làm ra vẻ sang chảnh nhưng hình như đầu óc nó không được bình thường.

    Nó lao vào cửa kính định lấy cây đàn nguyệt mà ông chủ vừa mới trưng bày.

    Còn đòi đổi đàn cổ chỉ với miếng nhựa giả ngọc bội trong phim cổ trang.

    Nực cười hết sức!

    Tôi nói rõ ràng cho nó tỉnh, nó có vẻ buồn rầu lắm.

    Nó không còn hi vọng gì nữa nên ngồi bó gối một góc dưới bậc cửa tiệm đồ cổ.

    Cứ như trên người nó, vai nó nặng nề đến mức không đứng dậy được.

    Tôi chạy xe về nhà, ai rảnh đâu quan tâm, có khi thằng đó trốn trại tâm thần, khuya rồi kiểu gì cũng bị dân phường hốt vì ngủ bậy.

    Xe dừng trước nhà ba mẹ cũng khuya lắm rồi, một bà già bán đồ linh tinh chầm chập đi ngang qua, theo đà bả sẽ đi tôi lách xe chạy về phía cổng đang mở tự động.

    Tự nhiên bà già quay phắt lại hét lên vào mặt làm tôi muốn rớt cả tim ra ngoài.

    "Cậu!

    Cậu đó, có muốn xem một quẻ không?"

    Tôi xưa nay không tin vào bói toán, mê tín dị đoan, cả ngày rầy rà đủ mệt mỏi, còn chưa kịp tận hưởng niềm vui có thêm tiền thì gặp đủ loại người phiền phức.

    Tui xua tay từ chối, bà già không chịu đi mà nhìn tôi nói lớn!

    " Cậu đang có trong người một lượng của cải lớn, món lợi này là nợ nần từ kiếp trước.

    Không lâu nữa cậu sẽ phải trả lại cả vốn lẫn lãi."

    Tôi rùng mình nhưng cố tình không để lộ mình đang run.

    Sao bà ta biết được?

    Bỏ đi, thầy bói xem voi thôi!

    "Tôi lang thang ở khu này, có duyên thì gặp lại!

    Sẽ sớm thôi!

    Hỏi bà em gái tôi, nó bán nước ở đầu ngã tư nếu như muốn gặp gấp.

    Chúc cậu may mắn!"
     
    Bùi Gia Truyện
    Chương 4: Vẫn là Trần Khoa


    Phần 4

    "Tự dưng phải trả nợ"

    Tôi cảm thấy hình như chưa bao giờ gặp cảnh tượng này, chắc do rảnh rỗi tôi cày phim cổ trang nhiều nên giấc mơ này thật lạ.

    Tôi đang đứng nhìn một ông già mặc đồ như thái giám, lại không giống thái giám lắm, chắc là có chức quan nào đó không cần thiết phải tịnh thân vì ông già này đi đứng như bình thường chứ không hề ẻo lả.

    Ông già tất nhiên không nhìn thấy tôi.

    Nơi này giống như cung điện thời xưa, còn ông già đang ngồi trên giường ở gian phòng ngủ riêng, vừa phải chứ không rộng lắm.

    Ông ta lặng người nhìn một chiếc giày, chính xác là một chiếc chứ không phải một đôi như bình thường, nhìn rất lâu rồi lại rơi nước mắt.

    Đau khổ cỡ nào mà người ta chỉ rấm rứt chứ không dám khóc thành tiếng.

    Phải rồi, hình như trong cung không ai dám khóc lóc như mấy vị ở hậu cung vì kiêng kỵ điềm gở cho thiên tử.

    Nhẹ nhàng thì phạt hèo, xui rủi chọc giận vua thì bị chém đầu tru di.

    Ông già lầm bầm:

    "Thằng cha Bùi Văn Năm này...

    Không biết đã ngủ quên ở xó xỉnh nào rồi...Bạc của ông...ta còn giữ đây này, còn nhiều lắm...

    Ông bị hoàng thượng đánh đòn nhiều rồi nên chẳng thèm sống nữa sao...

    Vậy ta nuốt trọn số bạc này cho ông trên trời có linh cũng tức hộc máu..."

    Ông già nói lời thì có vẻ cay đắng nhưng lại nấc nghẹn như thể đau đớn tột cùng.

    Một lúc lâu sau, ông ta ngưng khóc khi đôi mắt đỏ ngầu, ông ta ngẩng mặt lên tôi nhìn kĩ mới hoảng hốt...

    Sao lại hao hao như ba tôi vậy cà?

    Nói đúng hơn là tôi khi về già sẽ y như ông ấy.

    Tôi thấy quả tim trong ngực đập dữ dội, sống lưng thì lạnh toát...

    Tôi bừng tỉnh khi đồng hồ chỉ đúng ba giờ sáng.

    Cả người toát mồ hôi ròng rã như thác đổ, tôi phải đi tắm cái.

    Dòng nước mát lạnh làm đầu óc tôi tỉnh táo.

    Tôi chợt nhớ tới "thằng điên trốn trại" kia, đêm nay không biết nó bị bắt lên phường uống nước trà chưa?

    Nếu may mắn không bị hốt đi thì ở đó kiểu gì cũng trúng gió nằm co quắp...

    Hay bị tụi giang hồ, hút chích đuổi đánh...

    Như vậy thì đáng thương hại quá!

    Nó không đến mức điên cuồng gào rú, chỉ là nhìn hơi lập dị thôi.

    Chưa kể nó còn nói cây đàn...

    Đừng ai hỏi tôi đang làm gì, tôi cũng không biết trả lời đâu.

    Bốn giờ sáng nếu ở quê thì gà còn chưa gáy, tôi lại xách xe đi tìm một thằng điên.

    Nó ở đó thật, từ từ nhìn gần thì thấy nó không ổn cho lắm.

    Hơi thở dồn dập, mồ hôi đổ nhiều trong khi trời Sài Gòn đang mát mẻ.

    Hình như nó sốt rồi.

    Phải kêu dậy thôi!

    Tôi vung tay định "tác động vật lý", còn gọi sang trọng tí là "vuốt má" nhẹ thì nó mở mắt...
     
    Bùi Gia Truyện
    Chương 5: Bùi Văn Năm part2


    Ta mở mắt ra thì thấy gã kia chuẩn bị cho ta ăn tát, theo bản năng ta giơ tay đỡ và đã kịp cản lại bàn tay to khoẻ giáng vào má.

    "Ngươi quay lại để đánh ta à?

    Vì cớ gì?"

    "À không có!...

    Tao...

    Tao... thấy mày đổ mồ hôi nhiều quá sợ mày xỉu nên mới kêu mày dậy mà không ăn thua nên tác động vật lý..."

    Gã ấp úng nói nhăng nói cuội làm ta chẳng dám tin tưởng đâu là thật, đâu là giả.

    Ta đưa tay quẹt mồ hôi ướt đẫm trán, định đứng dậy thì chóng mặt phải ngồi trở lại.

    Cả buổi tối chưa có gì vào bụng nên loạng choạng ngất đi?

    Sớm biết thế ta đã ăn nhiều thêm vài bát.

    Mấy ngày tới chắc gì đã được no...

    "Mày có sao không?"

    Gã kia hỏi thăm làm ta ngạc nhiên quá đổi, sao thái độ hắn có vẻ khác hẳn so với cuộc gặp ban nãy...

    Lúc về nhà ai đã đánh vào đầu gã sao?

    "Đi ăn gì không, tao bao!"

    Gã vừa nói vừa kéo ta dậy.

    Ta nghe thấy đồ ăn, là thật sao?

    Ta định hỏi lại như thế nhưng không biết phải làm sao mở miệng chỉ đành gật đầu.

    Gã bảo ta ngồi lên chiếc xe kì lạ gào thét ầm ĩ trong đêm, ta thực sự rất sợ hãi vì chưa bao giờ ngồi trên một thứ di chuyển nhanh đến vậy.

    Gã kia đội cái mũ gì đó rất cứng, nhiều lần hắn dừng đột ngột làm ta đập mặt vào nó rõ đau.

    Ta ngõ ý muốn dừng xe lại để nôn thì gã bảo ta bám chắc vào đừng để gã mắng ta một trận nữa.

    Gã luôn miệng bảo "Sắp tới rồi" nhưng tim ta muốn ngừng đập, chẳng rõ "sắp" của gã có phải lại là kiếp sống khác của ta không...

    Rõ ràng con đường thông thoáng vắng người nhưng đèn đuốc lại sáng trưng không có chỗ cho bóng tối bủa vây, dù ta ở nơi hoàng thành đông đúc nhất cũng chưa bao giờ thấy ngọn đuốc nào sáng chói nhiều đến thế.

    Tuy vắng vẻ nhưng trên đường vẫn có vài người đi dạo ban đêm.

    Ta hỏi gã kì lạ kia thì hắn bảo ở đây là như vậy, người ta không thức giấc lúc gà gáy rạng đông mà chỉ dậy khi thực sự muốn.

    Họ có thể sống một cuộc sống thoải mái không nơm nớp lo sợ như vậy sao?

    Đến cả hoàng đế sung sướng nhất ăn sơn hào hải vị trên ngai vàng đáng kính của ta ngày ngày phải dậy sớm từ canh năm chuẩn bị dùng bữa vội vàng và thượng triều.

    Còn với nhạc sư thì ta sung sướng hơn ngài ấy một chút, chỉ là hễ ngài nổi giận thì ta còn có thể rơi đầu mà thôi.

    Chiếc xe như con thú điên dại đã dừng rồi, trước một cửa hiệu đơn sơ nhưng có vẻ ngon lành hoặc do ta đã đói đến hoa mắt nên cái gì có thể vào bụng đều được.

    Gã kia gọi món với chủ quán:

    "Cho hai tô nui giò đặc biệt đi!"

    "Có liền có liền!"

    Ta hỏi gã:

    "Nui là gì?"

    Gã trợn tròn mắt nhìn ta.

    "Mày trên núi xuống thiệt hả?

    Tao nhớ mấy đứa bạn miền núi của tao thời đi học cũng đâu có lúa như mày đâu.

    Không biết nui là gì luôn?"

    Ta gật đầu.

    Đúng lúc chủ quán bưng ra hai bát lớn còn nóng bốc hơi thơm phức.

    Thứ ở trong bát ngoài thịt xắt mỏng, giò lợn cắt khoanh, điểm xuyết ít tiêu sọ giã nhỏ, nước dùng trong vắt, còn nhiều nhất là cọng dài dài vàng óng có lỗ rỗng ở giữa.

    "Ăn thử đi cho biết nui là gì với người ta, mai mốt ra đường không bị ai cười cho."

    Gã nói rồi đưa ta muỗng, đôi đũa gỗ sạch sẽ, sáng bóng.

    Chỗ ta ở dân gian ăn bốc, ăn đũa tre, dùng muỗng gỗ.

    Mâm bạc thìa vàng chỉ có đấng ngai cao mới được dùng.

    Ta chỉ muốn hỏi chất liệu của cái muỗng nhưng bao tử đã phản đối dù đầu còn lăn tăn nhiều.

    Nếm thử nước dùng, ngọt thanh lại đậm đà, không hề hôi mùi khói bếp.

    Thứ vàng óng gọi là nui ấy đọng nước dùng bên trong lỗ rỗng ăn càng thú vị bao nhiêu, chân giò mềm rục, béo ngậy, thịt xắt nhỏ thơm lừng...

    Đây có lẽ là món ngon nhất trong đời ta được ăn, ta không thể ngưng đũa một khắc nào.

    Thấy sự nhiệt tình ăn uống như rồng cuốn, hổ đói ba năm của ta, gã gọi thêm bát nữa.

    Thật hào phóng!

    Sau này nếu có bạc ta sẽ trả hắn gấp đôi.

    Tự dưng gã trong mắt ta cũng thật dễ nhìn hơn bao giờ hết.

    Gã lầm bầm bảo có một người bạn thân thiết tựa anh em một nhà, người đó cùng mấy người anh em khác của gã hay ăn ở đây, người đó cũng mê món nui nước có giò lợn đặc biệt này.

    Gã còn bảo ta ăn nhìn giống người kia như một kiểu nên có chút hoài niệm...

    Dù họ gặp gỡ nhau ngắn ngủi nhưng cảm động chân thành.

    Gã không biết người kia giờ mất tích ở đâu, rời đi mà không một câu tạm biệt, chẳng để lại chút dấu vết nào.

    Căn nhà hắn ở thì vẫn còn đó, gần như không có chút gì thay đổi, người đó cũng viết nhạc phổ, thích đàn ca, bài nhạc còn đang chấp bút bị bỏ rơi như gã và các anh em khác.

    Gia đình, người quen của kẻ đó và bọn hắn đã tìm kiếm rất lâu nhưng chẳng lần ra tung tích.

    Thời gian dần trôi, tìm kiếm trong vô vọng, bọn hắn từ bỏ hi vọng dù vẫn đau đáu trong ruột gan một cái gai chạm tới là đau.

    Gặp nhau là tránh nhắc đến người kia, mãi rồi cũng không có can đảm hẹn gặp như trước nữa, mỗi người một ngã.

    Ta vừa nghe vừa nhớ đến những gã đồng liêu chết tiệt kia.

    Chẳng biết có ai đã biết tin ta bặt vô âm tín, hẳn là có chút giật mình sau đó bỏ qua để còn sống tiếp, dù sống tiếp có khó khăn bao nhiêu đi nữa...

    Nhạc sư sắp hết thời, sẽ có người khác thay, một kẻ vô danh hay bị hoàng thượng đáng đòn có gì đáng nhớ!

    ...

    Gã kể giữa chừng thì giục ta mau chóng ăn hết đi, tiệm sắp đóng cửa rồi.

    Ta bần thần cầm lại đũa ăn vội dù không còn thấy ngon như ban đầu nữa.

    Ta tự nhủ có thực mới vực được đạo, ta phải ăn để ngày mai lại tiếp tục tìm ra cách tồn tại ở nơi này...

    ___

    Fact: Người ở phần tiền truyện không phải người ở năm 1308.

    Người bạn của Trần Khoa ở hiện đại đã xuyên về cổ đại và mở một quán Nui né tránh thế sự sống qua ngày, tuy nhiên người tài thì bao giờ dấu được mắt người khác.

    Cây đàn nguyệt ấy rướm nhiều máu chính là linh hồn của cốt truyện.

    Câu chuyện của Trần Khoa và Bùi Văn Năm sẽ còn tiếp diễn năm bao nhiêu thì không biết.

    Cảm hứng viết câu chuyện này là sau khi hai bé cún nhà Chín Muồi diễn ở event VNPay về, mặc nguyên đồ diễn hoà vào dòng người đi bão.

    Chuyện này ra lò trước Gia đình HaHa chiếu nên không có thêm cameo, chứ nếu lúc đó tôi xem gia đình HaHa thì vũ trụ này còn rộng nữa🙂))
     
    Back
    Top Dưới