Cập nhật mới

Khác Bức Tranh Không Hoàn Thiện

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
403200921-256-k626807.jpg

Bức Tranh Không Hoàn Thiện
Tác giả: _Aelius_
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Có những linh hồn sinh ra đã mang trong mình màu đỏ.

Không phải của tình yêu, mà là của máu.
*Trang bìa: Pinterest!



tamlytoipham​
 
Bức Tranh Không Hoàn Thiện
~Văn án~


Có những linh hồn sinh ra đã mang trong mình màu đỏ.

Không phải của tình yêu, mà là của máu.

Hắn – Khương Tư Mẫn, bác sĩ tâm lý được ca tụng là kẻ có thể chạm đến tận cùng suy nghĩ của con người.

Cô – Lâm Tư Dao, sinh viên năm cuối, đến tìm hắn để nghiên cứu về tội phạm giết người hàng loạt.

Họ gặp nhau dưới lớp ánh sáng dịu của phòng trị liệu – nơi những vết nứt trong tâm hồn được phơi bày và đặt tên.

Cô hỏi về tội ác.

Hắn đáp bằng giọng nói nhẹ như hơi thở:

"Những kẻ giết người đôi khi chẳng khác gì nhà tâm lý học.

Chỉ khác là... họ dùng dao thay vì lời nói."

Từ giây phút đó, ranh giới giữa phân tích và ám ảnh, giữa bệnh nhân và kẻ tội đồ, bắt đầu gãy vụn.

Một người nhìn thấy trong máu — cái đẹp.

Một người nhìn thấy trong tội ác — tình yêu.

"Nếu một ngày ta chết trong tay ngươi, ngươi sẽ vẽ ta bằng màu gì?"

"Không đâu, Lâm Tư Dao.

Ngươi là bức tranh duy nhất ta không dám hoàn thiện."

Khi hai tâm hồn nứt vỡ tìm thấy nhau,

không ai biết đó là định mệnh —

hay chỉ là một tội ác mang hình hài của nghệ thuật.
 
Bức Tranh Không Hoàn Thiện
Chương 1: Cuộc hẹn lúc 9 giờ


Phòng trị liệu của Khương Tư Mẫn nằm ở cuối hành lang dài, nơi ánh sáng buổi sáng không bao giờ chạm tới.

Cửa kính mờ, bảng tên khắc gọn gàng:

Bác sĩ tâm lý Khương Tư Mẫn

Lâm Tư Dao đứng trước cánh cửa ấy hơn năm phút.

Cô nghe thấy tiếng kim giây của đồng hồ treo tường, và nhịp tim mình – trùng khớp, đều đặn đến vô lý.

Ngón tay chạm vào nắm cửa lạnh buốt.

Một phần trong cô muốn quay lưng.

Phần còn lại – muốn xem thử, phía sau cánh cửa đó có gì đang chờ.

Cô bước vào.

Không gian tĩnh lặng, mùi trà đen thoang thoảng.

Khương Tư Mẫn ngẩng lên khỏi tập hồ sơ, ánh mắt hắn lướt qua cô như một lưỡi dao được bọc trong lụa.

"Cô là Lâm Tư Dao?"

"Vâng.

Tôi đến để phỏng vấn, về đề tài tốt nghiệp."

Hắn khẽ mỉm cười.

Nụ cười đủ để khiến người ta tưởng hắn hiền lành.

"Tội phạm giết người hàng loạt."

"Vâng."

"Thú vị đấy.

Cô không sợ sao?"

"Tôi chỉ muốn hiểu họ."

"Hiểu?" — hắn nghiêng đầu.

"Cô nghĩ có thể hiểu những người chọn giết người như một cách để cảm nhận cuộc sống à?"

"Nếu tôi không thử, ai sẽ hiểu họ?"

Khoé môi hắn cong nhẹ hơn, gần như là thích thú.

"Cô khác những người khác, Lâm Tư Dao.

Những kẻ đến đây, thường hỏi làm sao để bớt sợ.

Còn cô, lại hỏi làm sao để bước vào nỗi sợ đó."

Một khoảng im lặng trôi qua.

Tư Dao ngồi xuống ghế, mở sổ ghi chép.

Mắt cô không rời hắn.

"Tôi nghe nói bác sĩ từng làm việc với vài bệnh nhân có xu hướng bạo lực cao.

Nếu được phép, tôi muốn nghe cảm nhận của bác sĩ khi tiếp xúc với họ."

Hắn đặt tách trà xuống, giọng nhẹ như thể đang nói về thời tiết:

"Cảm nhận à?

Những kẻ giết người đôi khi chẳng khác gì nhà tâm lý học.

Chỉ khác là họ dùng dao thay vì lời nói."

Cô khựng lại.

Không phải vì lời nói ấy, mà vì cách hắn nói — điềm nhiên, êm ái, như một bản nhạc du dương được chơi bằng dây đàn rỉ máu.

"Cô có biết không, Lâm Tư Dao," hắn nói, mắt vẫn dán vào tách trà,

"người ta chỉ sợ cái họ không dám nhìn.

Còn tôi, tôi học cách nhìn nó thật lâu... cho đến khi thấy được cái đẹp trong đó."

Tư Dao mím môi.

Cô không sợ.

Chỉ thấy... tò mò.

Một loại tò mò khiến người ta lạc trong mê cung.

Cuối buổi, khi cô ra về, hắn tiễn ra tận cửa.

Giọng nói nhẹ nhàng vang sau lưng:

"Lần tới, cô có thể đến sớm hơn.

Tôi thích nói chuyện với những người không sợ máu."

Trên tường, ánh nến lung linh phản chiếu lên một bức tranh chưa hoàn thiện — chỉ có màu đỏ, và một khoảng trống chưa được tô.
 
Bức Tranh Không Hoàn Thiện
Chương 2: Kẻ Săn - Con mồi


Phòng trị liệu vẫn như cũ.

Vẫn mùi trà đen, ánh sáng mờ, và tiếng đồng hồ đếm thời gian – từng nhịp như lưỡi dao cắt vào im lặng.

Lâm Tư Dao đến sớm hơn nửa tiếng.

Cô nói với chính mình rằng chỉ là để "quan sát hành vi tự nhiên của bác sĩ trong môi trường làm việc".

Nhưng khi hắn bước vào, mỉm cười với tách cà phê trên tay, cô biết đó chỉ là cái cớ dễ chịu nhất mà tâm trí cô có thể bịa ra.

"Cô đến sớm."

"Tôi... không muốn lãng phí thời gian của bác sĩ."

"Ồ," hắn ngẩng nhìn cô, ánh mắt lướt qua nhanh như một lưỡi dao.

"Thời gian là thứ đáng sợ nhất.

Ai cũng muốn giữ, nhưng càng cố giữ lại càng bị nó xé nát."

Cô im lặng.

Mỗi lần hắn nói, cô có cảm giác như đang bị phân tích, bị bóc từng lớp da suy nghĩ, để lộ ra phần lõi trần trụi nhất của mình.

"Vậy hôm nay cô muốn nói về gì?"

"Tôi muốn nghe bác sĩ nói về sự khoái cảm của kẻ giết người."

Hắn cười khẽ, nghiêng đầu:

"Câu hỏi đẹp đấy."

Hắn đứng dậy, tiến lại gần bảng trắng phía sau, viết bằng phấn:

"Kiểm soát."

"Cảm giác đầu tiên khi giết người, là kiểm soát."

Hắn dừng một chút, giọng trầm xuống, đều đều như đang kể lại một giấc mơ.

"Lúc bàn tay siết chặt, khi hơi thở đối phương bắt đầu đứt quãng... có một khoảnh khắc rất ngắn, gần như thiêng liêng."

"Thứ cảm giác đó không phải là bạo lực.

Nó là... quyền năng.

Là việc được định đoạt ranh giới giữa sống và chết của một sinh vật khác."

Hắn bước chậm về phía cô, từng từ rơi ra như giọt nước nhỏ vào thép nóng.

"Còn khi máu chạm vào tay — cảm giác ấm áp ấy, như một nhịp tim lạc hướng... người ta thấy mình sống hơn bao giờ hết."

"Khoái cảm không nằm ở việc giết," hắn khẽ nghiêng đầu, mắt vẫn dán vào cô.

"Mà ở chỗ biết rằng mình có thể giết."

"Cảm giác khi được nắm trong tay sinh mệnh của một người khác, khi nhìn kẻ đó van xin trong vô vọng...

Thứ cảm giác đó, chính là thứ khoái cảm đẹp nhất.."

Cô nhìn hắn, cảm giác sống lưng lạnh dần — nhưng tim lại đập nhanh một cách vô lý.

Giọng hắn vẫn êm, vẫn chậm, vẫn như đang giảng bài, nhưng ẩn trong đó là sự mê đắm nguy hiểm, thứ rung động mà cô không phân biệt nổi là ghê tởm hay cuốn hút.

"Nhưng có phải tất cả đều vì vậy?"

"Không," – hắn quay lại, ánh mắt trượt qua cổ cô. – "Một số kẻ làm vậy chỉ để xem họ còn cảm xúc hay không."

"Vậy còn bác sĩ?

Khi nhìn thấy máu... bác sĩ cảm thấy gì?"

Câu hỏi bật ra trước khi lý trí kịp ngăn lại.

Khoé miệng hắn nhếch nhẹ.

"Cô đang phỏng vấn tôi... hay thăm dò tôi vậy, Lâm Tư Dao?"

Không khí đặc lại.

Cô không đáp, chỉ nhìn.

Hắn tiến thêm một bước, khoảng cách giữa họ chỉ còn một hơi thở.

"Đôi khi, người quan sát lại chính là con mồi, cô biết không?"

"Vậy bác sĩ đang nói rằng... tôi là con mồi sao?"

"Tôi chỉ nói," – giọng hắn trầm xuống – "khi ta nhìn quá lâu vào vực thẳm, vực thẳm sẽ nhìn lại."

Mắt họ chạm nhau.

Không còn là bác sĩ và bệnh nhân.

Không còn là người hỏi và người trả lời.

Chỉ có hai kẻ đang soi vào nhau, tìm trong đôi mắt kia một phần méo mó của chính mình.

Hắn quay đi, chậm rãi trở về ghế.

"Cô có biết vì sao tôi đồng ý cho cô thực hiện luận văn này không?"

"Vì tôi liều lĩnh?"

"Không."

"Vì trong cô có điều gì đó... tương tự họ."

Lời nói ấy khiến tim cô khựng lại.

Rồi hắn cười – nhẹ, gần như dịu dàng.

"Nhưng cô yên tâm, tôi thích nghiên cứu những thứ giống mình."

Khi buổi trị liệu kết thúc, Tư Dao bước ra ngoài, trời đã tối.

Cô soi mình trong tấm kính cửa phòng — ánh đèn phản chiếu khuôn mặt mờ mịt, và trong đó... thoáng thấy bóng hắn đứng phía sau, nhìn ra.

Không phải cái nhìn của bác sĩ.

Mà là của kẻ vừa đặt mồi, và đang chờ con thú tự quay lại chiếc lồng hắn đã mở sẵn.
 
Bức Tranh Không Hoàn Thiện
Chương 3: Tác phẩm hoàn mỹ


Trời đổ mưa từ nửa đêm, thứ mưa nhẹ như sương, vừa đủ để mùi máu tan trong không khí.

Hiện trường nằm ở rìa thành phố — một căn hộ trống, tường quét sơn trắng, sạch sẽ đến mức vô hồn.

Nhưng giữa căn phòng, một "tác phẩm" đang được trưng bày.

Người phụ nữ, tầm ba mươi, mái tóc đen dài được chải thẳng tắp.

Cơ thể cô được đặt ngồi trên ghế gỗ, tư thế ngay ngắn, bàn tay đặt lên đùi, như đang tạo dáng chụp hình.

Khuôn mặt bị lột da, thay vào đó là mặt nạ bằng sáp, được sơn lớp màu da người, nhưng đôi môi lại đỏ đến vô lý — sắc đỏ của máu thật, còn chưa kịp khô.

Trên tường, ai đó vẽ một khung tranh giả bằng sơn đen, đặt ngay phía sau cái ghế, như thể biến xác chết thành một bức chân dung sống động.

Dưới sàn, có dòng chữ nhỏ, viết bằng mực đen:

"Màu chỉ có ý nghĩa khi được nhuộm bằng sự sống."

Cảnh sát ghi nhận dấu vết sạch đến mức lạnh người.

Không dấu giày, không vân tay, không DNA.

Giống như kẻ gây án là một nghệ sĩ cầu toàn — hoặc một người quen thuộc với quy trình phân tích tâm lý hình sự.

Và đó là lý do họ tìm đến Lâm Tư Dao, sinh viên xuất sắc ngành tâm lý tội phạm.

Dao bước vào hiện trường, mang găng tay, không nói gì.

Cô nhìn bức "chân dung" kia thật lâu, rồi khẽ thở ra:

"Người này không chết vì thù hận.

Cô ấy được chọn — vì có một chi tiết phù hợp với tiêu chuẩn nào đó trong đầu hung thủ."

"Tiêu chuẩn gì?" — viên thanh tra hỏi.

Cô cúi xuống, ngón tay chạm vào đường khâu trên cổ nạn nhân.

"Đường chỉ khâu đều, chính xác... từng mũi cách nhau đúng 2,5cm.

Hung thủ có ám ảnh về đối xứng.

Và hắn không ghét nạn nhân... hắn tôn thờ cô ta."

Câu nói vừa dứt, trong đầu Dao vụt hiện ra ánh mắt của Mẫn —

ánh nhìn dịu dàng, bình thản, nhưng khi cô nhắm mắt lại, lại giống hệt ánh nhìn của kẻ đang chiêm ngưỡng "tác phẩm" mình vừa hoàn thành.

Tối đó, cô ngồi trong phòng, tay run nhẹ khi mở tivi — bản tin chiếu hình hiện trường, góc máy lia qua bức tường đen.

Và rồi cô thấy.

Một điều không ai khác để ý.

Ở góc phải khung tranh, có một dấu nhỏ — như chữ ký.

Một đường cong mảnh, nối với ký tự "T".

Tư...

Cô bật dậy.

Không thể nào.

Không thể nào hắn để lại ký hiệu bằng chính chữ cái trong tên mình.

Nhưng lý trí lại thì thầm —

Không phải sơ suất, mà là lời mời.

"Mà là của kẻ vừa đặt mồi,

và đang chờ con thú tự quay lại chiếc lồng hắn đã mở sẵn."

Dao siết chặt tay.

Cô biết mình đã nhìn thấy cái lồng ấy.

Và điều đáng sợ nhất — là cô muốn bước vào.
 
Bức Tranh Không Hoàn Thiện
Chương 4: Kẻ vẽ đường cho máu chảy


Ba ngày sau vụ án.

Mưa vẫn chưa dứt, và bức tường đen trong tâm trí Lâm Tư Dao cũng chưa khô lại.

Cô ngồi trước bàn làm việc, xung quanh là hàng chục bức ảnh hiện trường.

Từng chi tiết được cô sắp xếp, phân tích, và rồi... phá vỡ chính luận lý của mình.

Tư Mẫn từng nói: "Khi ta nhìn vào tâm trí của kẻ giết người, đừng tìm lý do.

Hãy tìm nhịp điệu."

Và bây giờ, cô đang cố nghe nhịp điệu đó — một bản nhạc méo mó, ẩn trong cách hắn sắp đặt từng đường chỉ, từng lớp màu.

Trên một tờ giấy trắng, cô bắt đầu viết:

Tư thế nạn nhân: tĩnh – ngồi.

Mặt nạ sáp – thay thế danh tính.

Màu đỏ – sự sống.

Dòng chữ: "Màu chỉ có ý nghĩa khi được nhuộm bằng sự sống."

Cô khẽ cười nhạt.

"Nghe như lời của một kẻ tin rằng cái đẹp chỉ tồn tại khi có cái chết làm nền."

Giữa hàng chữ chi chít, cô khoanh tròn một dòng:

Đối xứng.

Chính xác.

Thẩm mỹ cao.

Giống như... bàn tay quen cầm dao mổ.

Giống như... một bác sĩ tâm lý từng nghiên cứu cấu trúc não người.

Cổ họng cô nghẹn lại.

Càng phân tích, mọi đường chỉ càng quay về cùng một hướng.

Cô tự nói với mình rằng đó chỉ là trùng hợp — rằng Mẫn không thể nào ngu ngốc đến mức để lại ký hiệu bằng chữ cái trong tên mình.

Nhưng rồi, tin nhắn đến.

Người gửi: Khương Tư Mẫn

"Cô thấy bức tranh hôm đó thế nào?"

Dao buông rơi điện thoại.

Tim cô đập thình thịch, nhưng một phần trong cô lại... mỉm cười.

"Tôi không nghĩ bác sĩ quan tâm đến nghệ thuật."

"Ồ, tôi quan tâm đến mọi thứ liên quan đến con người.

Nhất là khi chúng ta cùng chiêm ngưỡng nó."

"Bác sĩ đang nói về vụ án sao?"

"Tôi chỉ nói về cái đẹp, Lâm Tư Dao.

Nhưng nếu cô muốn gọi nó là án mạng, tôi cũng không phản đối."

Cô siết chặt điện thoại.

Những con chữ như đang rỉ máu.

Là ngẫu nhiên?

Hay là hắn biết?

Một cách rất khéo, hắn vừa thú nhận, vừa không để lại chứng cứ nào.

Cô gửi lại một tin duy nhất:

"Tôi nghĩ... kẻ đó hiểu tâm lý hơn bất kỳ ai."

Ba chấm tròn nhỏ hiện lên — hắn đang gõ.

Rồi tin nhắn đến:

"Đôi khi, hiểu tâm lý không phải để cứu người, mà để biết nên cắt ở đâu cho chính xác."

Mưa ngoài cửa sổ dội mạnh hơn.

Dao cảm giác mình đang ở trong một màn kịch — mà hắn vừa là đạo diễn, vừa là khán giả.

Còn cô, vô tình trở thành diễn viên, hay...

đồng phạm?

Tối hôm đó, cô tìm đến bệnh viện nơi Mẫn từng làm việc.

Hồ sơ bệnh nhân, lịch công tác, tất cả đều sạch sẽ, gọn gàng — như thể hắn đã xóa dấu vết trước cả khi ai đó nghi ngờ.

Nhưng trong một tập hồ sơ cũ, có tờ giấy bị kẹp lẫn giữa hai trang.

Một bản phác thảo.

Khuôn mặt phụ nữ — không mắt, không mũi, chỉ có đôi môi đỏ, được khâu lại bằng chỉ đen.

Phía dưới là dòng chữ nhỏ, viết bằng tay:

"Tác phẩm chưa hoàn thiện.

Chờ nguồn cảm hứng."

Cô khựng lại.

Ngày ghi chú — ba tháng trước.

Tức là trước cả khi nạn nhân đầu tiên được tìm thấy.

Dao gấp hồ sơ lại, siết chặt trong tay.

Không cần xét nghiệm DNA.

Không cần bằng chứng vật chất.

Bản năng của cô, và cả phần "điên" trong cô, đã chắc chắn về một điều:

Kẻ vẽ đường cho máu chảy – chính là Khương Tư Mẫn.

Nhưng điều khiến cô rùng mình không phải là tội ác của hắn.

Mà là...

một phần trong cô đang muốn gặp hắn,

để hỏi,

liệu hắn có nhìn thấy cô trong bức tranh tiếp theo hay không.
 
Bức Tranh Không Hoàn Thiện
Chương 5: Khi sự thật được vẽ bằng máu


Trời đêm như vết mực loang, lạnh đến mức Tư Dao nghe được tiếng gió rít qua khung cửa sổ vỡ.

Mẫn ngồi đó — giữa căn phòng loang ánh vàng từ ngọn đèn bàn.

Tay anh vẫn dính sơn đỏ.

Hay máu, cô không chắc nữa.

"Anh giết cô ta, đúng không?"

Giọng Dao khàn đi, vừa run vừa cố giữ bình tĩnh.

Mẫn không chối.

Anh chỉ mỉm cười — cái kiểu cười bình thản đến rợn người.

"Anh không giết.

Anh... giải thoát."

Câu nói rơi vào không gian như lưỡi dao nhỏ cắt toạc yên lặng.

Dao nhìn anh, ánh mắt lẫn giữa kinh hoàng và... thương hại.

"Cô ta... giống em," anh nói khẽ, giọng thấp đến mức gần như tan vào tiếng mưa ngoài hiên.

"Giống đến mức anh không chịu nổi.

Cái ánh mắt như cầu xin được yêu, mà lại sợ hãi tình yêu đến chết.

Anh từng thấy nó — ở một nơi mà không ai còn sống cả."

Cô khựng lại.

"Anh nói gì?"

Anh ngẩng lên, đôi mắt như chất chứa cả quá khứ.

"Anh từng lớn lên trong viện tâm thần của mẹ.

Mùi thuốc khử trùng, mùi máu và mùi hoa oải hương khô bà treo trên đầu giường.

Bà nói nó giữ được giấc mơ lành, nhưng giấc mơ của bà toàn tiếng người chết.

Một lần, anh thấy bà ôm một con mèo đã chết, ru nó ngủ, gọi là con trai của mẹ.

Hôm sau, bà siết cổ anh.

Rồi khóc nức nở, xin lỗi, rồi lại hát."

Giọng anh run nhẹ, nhưng đôi mắt lại sáng rực.

"Cha anh về, không chịu nổi.

Ông ấy tự treo cổ trước cửa, để lại dòng chữ:

'Nếu con thấy đau, hãy học cách vẽ nỗi đau thành vẻ đẹp.'"

Dao im lặng.

Gió ngoài cửa thổi tạt hơi ẩm lạnh buốt.

Một giọt nước mưa rơi xuống bàn, vỡ tan như tiếng thở của ai đó.

Rồi cô nói:

"Hóa ra... anh không cô độc đâu."

Cô khẽ cười, tiếng cười nhỏ và méo mó.

"Nhà em, mỗi đêm cũng có tiếng hát ru.

Chỉ là thay bằng tiếng đập của dây lưng."

Mẫn ngẩng lên, nhìn cô.

"Em..."

"Em thường trốn trong tủ áo, ôm con búp bê vỡ, tưởng tượng rằng nếu im lặng đủ lâu, mẹ sẽ thôi khóc, cha sẽ thôi đánh.

Nhưng họ không dừng lại.

Cho đến một hôm, em không còn sợ nữa.

Em nhìn máu trên tay mình... và thấy nó cũng đẹp như màu son em từng thích."

Cô ngẩng nhìn anh.

Ánh đèn hắt lên, khiến đôi mắt cả hai như phản chiếu nhau.

Một quá khứ tan vỡ gặp một quá khứ nát vụn.

"Anh... hối hận không?"

"Không."

"Anh sợ gì?"

"Anh sợ em sẽ bỏ anh."

Dao cười khẽ:

"Anh điên rồi, Khương Tư Mẫn."

"Ừ.

Nhưng em biết không..."

Anh đưa tay lên, chạm vào má cô, ngón tay dính máu để lại vệt đỏ nhòe trên da.

"Đôi khi, chỉ những kẻ điên mới thật lòng yêu."

Dao không né tránh.

Cô cảm thấy hơi ấm từ máu — thứ ấm áp duy nhất giữa hai kẻ đã lạnh từ lâu.

Nếu né đi, cả hai sẽ sụp đổ.

Nếu ở lại, cô cũng sẽ hư hỏng như anh.

Ánh mắt họ chạm nhau — giữa tình yêu, tội lỗi, và sự đồng lõa.

Cô khẽ nói, như thể tự dối mình:

"Vẽ tiếp đi.

Nhưng lần này, để em cùng cầm cọ."
 
Bức Tranh Không Hoàn Thiện
Chương 6: Trò chơi tâm lý?


Một tuần sau đêm thú tội, Tư Dao quay lại căn phòng của anh — nơi mà mọi thứ luôn thơm mùi sơn và khói thuốc.

Trên bàn là một tờ giấy trắng, giữa có dòng chữ nghiêng nghiêng, quen thuộc:

"Nếu em muốn hiểu anh, ta sẽ chơi một trò chơi."

"Không có phần thưởng.

Chỉ có sự thật."

Tư Dao cười, khẽ lắc đầu:

"Trò chơi tâm lý à, bác sĩ Khương?"

"Không.

Là trò chơi của hai kẻ đã không còn tin vào lý trí." — Mẫn đáp, đôi mắt sâu hoắm phản chiếu thứ gì đó giống như tình yêu, nhưng méo mó.

Luật chơi đơn giản:

Một người nói thật, một người nói dối.

Nếu bên kia phát hiện được, họ được quyền ra một "yêu cầu".

Còn nếu không... thì phải thực hiện bất cứ điều gì đối phương muốn.

Lượt 1

"Anh chưa bao giờ nghĩ đến việc giết em."

Dao nhìn thẳng, môi khẽ run.

"Nói dối."

Mẫn cười, ánh nhìn như dao cắt.

"Đúng.

Nhưng không phải vì anh muốn em chết.

Mà vì anh sợ em rời bỏ anh."

"Đôi khi anh muốn giữ em bên cạnh mãi...

Con người rồi sẽ chết đi...Chi bằng để em chết dưới tay anh....

Anh đã từng tưởng tượng rằng mình ôm cơ thể của em.

Đôi mắt em nhắm nghiền trong giấc ngủ vĩnh hằng...

Em sẽ không thối rữa...

Sẽ không bị dòi bọ đục khoét, chỉ còn là vẻ đẹp nguyên sơ của em.."

"Nhưng anh đã không làm thế"

Lượt 2

"Em chưa từng yêu anh."

Mẫn im lặng hồi lâu, rồi khẽ nói:

"Thua rồi.

Em nhìn anh như thể anh là người duy nhất em thấy thật."

Cô quay đi, giấu nụ cười mờ nhạt —

trò chơi này không còn là trò chơi nữa.

Từ đó, mỗi đêm họ lại chơi — vừa là kiểm chứng, vừa là cách duy nhất để biết mình còn cảm xúc thật hay không.

Mẫn bắt đầu ghi lại lời nói của Dao, vẽ biểu đồ cảm xúc, phân tích từng nhịp thở.

Dao thì ngược lại — quan sát hắn như một bệnh nhân, nhưng trái tim lại đập như thể hắn là người duy nhất khiến cô muốn sống.

Họ bắt đầu điều khiển cảm xúc nhau, như hai nhà nghiên cứu trong cùng một thí nghiệm — với chính bản thân mình làm vật mẫu.

Một đêm, Dao nói:

"Anh có bao giờ nghĩ, nếu ta cùng trốn khỏi đây, liệu có ai tìm được thi thể mình không?"

"Giá mà sau này...

Cơ thể của đôi ta có thể cùng nhau ở giữa đồng hướng dương"

"Nếu có," — Mẫn đáp, khẽ hôn lên cổ cô — "anh sẽ để lại một bức tranh.

Để người ta biết rằng, tình yêu đôi khi cũng là tội ác."

Khi rạng sáng, họ cùng rời khỏi thành phố.

Trên ghế sau xe, là một khung tranh chưa hoàn thiện — chỉ có hai bàn tay đan vào nhau, tô dở dang bằng màu đỏ sẫm.

"Đừng sơn thêm nữa, anh Mẫn."

"Vì sao?"

"Vì bức tranh này... sẽ hoàn thiện khi ta biến mất."
 
Bức Tranh Không Hoàn Thiện
Chương 7: Kết thúc - Khởi đầu?


Thị trấn nhỏ nằm cạnh bờ biển, sương sớm mờ phủ như lớp vải mỏng che giấu những điều không nên nói.

Trong con hẻm cũ, một tấm bảng treo trước căn nhà hai tầng:

"Phòng trị liệu Tâm lý – Khương & Lâm."

Người ta nói cặp đôi ấy hiền lành, ít nói.

Người đàn ông luôn mỉm cười nhẹ, giọng ấm đến mức khiến người ta dễ thả lỏng.

Người phụ nữ thì đẹp một cách trầm uất — ánh mắt dịu, nhưng đôi khi như đang nhìn xuyên qua linh hồn người khác.

Không ai biết họ từ đâu đến.

Chỉ biết rằng, từ khi họ mở phòng, những người từng đến trị liệu đều nói rằng:

"Khi nhìn vào mắt họ, tôi có cảm giác mình vừa được cứu... vừa bị nhìn thấu đến tận cùng."

Một tối muộn, Dao ngồi bên cửa sổ, tay chạm vào ly rượu đỏ, ánh trăng rơi xuống vai cô.

"Anh nghĩ... chúng ta có đang sống thật không?"

Mẫn mỉm cười, mắt dán vào bức tranh treo trên tường — hai bàn tay đan vào nhau, tô dở dang, chưa từng hoàn thiện.

"Đôi khi, sống thật không quan trọng bằng việc... ta sống cùng ai."

Cô nhìn anh.

Vẫn ánh mắt ấy, vẫn người từng thừa nhận đã giết người bằng giọng bình thản như nói về thời tiết.

Và cô biết, dù bình yên đến mấy, con quái vật trong anh — và trong chính cô — chưa bao giờ ngủ yên.

Sáng hôm sau, một phong bì được đặt dưới cửa phòng khám.

Không tên, không địa chỉ.

Bên trong là một bức ảnh cũ:

hiện trường vụ án năm xưa, nơi "Nghệ sĩ sát nhân" từng để lại chữ ký bằng máu.

Ở góc ảnh, dòng chữ mảnh như sợi chỉ:

"Hai bàn tay đan vào nhau, vẫn chưa tô màu."

Dao ngước lên — ánh mắt chạm ánh mắt Mẫn.

Không ai nói gì.

Chỉ có tiếng gió ngoài khung cửa, lạnh lẽo như một lời nhắc rằng quá khứ không bao giờ chết.

Chiều hôm đó, thị trấn có hai người rời đi —

không ai biết họ đi đâu, cũng không ai nhìn thấy lại.

Nhưng người ta kể rằng, trong căn nhà bỏ hoang nơi họ từng ở,

bức tranh trên tường đã được hoàn thiện.

Hai bàn tay đan vào nhau,

nhuộm một màu đỏ sẫm — đẹp đến rợn người.

Và ở đâu đó, giữa vô vàn tiếng sóng, có người khẽ nói:

"Tình yêu, đôi khi, chỉ là cách hai kẻ điên tìm thấy phần còn sống trong nhau."
 
Bức Tranh Không Hoàn Thiện
NGOẠI TRUYỆN I - KHƯƠNG TƯ MẪN: KHI CÁI CHẾT BIẾN THÀNH MỘT NGHỆ THUẬT


Đêm trong viện tâm thần không bao giờ ngủ yên.

Có tiếng cười, tiếng kêu gào tiếng chân chạy loạn trên sàn gạch ẩm.

Giữa tất cả, một cậu bé ngồi lặng bên bức tường, dùng ngón tay vẽ bằng máu mình — đường cong méo mó của một khuôn mặt đang cười.

Mẹ cậu, người đàn bà có mái tóc dài như sợi chỉ rối, đang hát ru cho một cái xác.

Giọng hát đứt quãng, nhẹ bẫng, như thể từng từ đều bị treo lơ lửng giữa sống và chết.

Cậu bé nhìn, không khóc, chỉ hỏi khẽ:

"Con có thể giúp mẹ làm cho cậu ấy trông đẹp hơn không?"

Mẹ quay lại, đôi mắt đục mờ, miệng nở nụ cười:

"Được chứ, Mẫn à.

Đau đớn mà biết mỉm cười — đó mới là nghệ thuật."

Bảy tuổi, Mẫn học được hai điều:

Một, nỗi đau sẽ biến mất nếu biến nó thành thứ đẹp.

Hai, người ta sẽ tha thứ cho máu, nếu gọi nó bằng cái tên khác — nghệ thuật.

Cha cậu, một bác sĩ tâm thần, hiếm khi nói chuyện, chỉ nói mỗi khi cần dạy con cách "quan sát con người."

Ông bảo:

"Nếu muốn hiểu một kẻ, hãy nhìn họ khi họ đang gào khóc hoặc im lặng.

Mọi cảm xúc đều dối trá, trừ hai thứ đó."

Nhưng ông chưa kịp dạy hết.

Một buổi sáng, Mẫn bước ra phòng khách, thấy cha treo cổ trước cửa, đôi mắt mở trừng trừng nhìn xuống.

Trên bàn, có một tờ giấy:

"Nếu con thấy đau, hãy học cách vẽ nỗi đau thành vẻ đẹp."

Từ hôm đó, Mẫn không còn sợ xác chết nữa.

Cậu thường lén vào nhà xác, dùng bút chì vẽ lại những khuôn mặt bất động, cố gắng khiến chúng trông yên bình.

Càng vẽ, tay cậu càng run ít đi.

Và đến khi lớn hơn, Mẫn không còn thấy khác biệt giữa "người ngủ" và "người chết".

Cả hai đều im lặng, và im lặng... là thứ cậu yêu nhất.

Năm 18 tuổi, Mẫn trúng tuyển học viện Y.

Giáo sư từng nói:

"Em có tiềm năng trở thành bác sĩ tâm lý giỏi nhất, nếu biết giới hạn mình."

Nhưng Mẫn không có giới hạn.

Anh chỉ thấy mỗi người bệnh là một "bức tranh chưa hoàn thiện."

Có người méo mó vì sợ hãi, có người lệch lạc vì bị lãng quên —

Và anh tin, nếu mình "sửa" lại cảm xúc họ, biến nỗi đau của họ thành sự yên tĩnh vĩnh viễn,

thì họ sẽ được cứu.

Một bệnh nhân nữ từng nói với anh trước khi chết:

"Anh nhìn tôi như thể anh đang yêu tôi."

Mẫn khẽ cười:

"Không.

Tôi chỉ muốn giữ lại phần đẹp nhất của cô — trước khi nó bị thế giới này làm bẩn."

Từ đó, người ta bắt đầu gọi anh bằng một cái tên trong hồ sơ điều tra:

"Nghệ sĩ sát nhân."

Còn anh chỉ tự gọi mình bằng một từ đơn giản hơn:

Người hoàn thiện.

Đêm trước khi gặp Dao lần đầu, Mẫn ngồi trong phòng làm việc, nhìn bức tranh dở dang của mình —

nửa khuôn mặt người phụ nữ, nửa kia để trống.

Ánh sáng đèn vàng rọi lên những vết sơn đỏ còn ướt.

Anh mỉm cười, thì thầm:

"Có lẽ...

đến lúc tìm nửa còn lại rồi."

Và ngày hôm sau, khi Dao bước vào phòng trị liệu —

ánh mắt cô lạc vào anh,

ánh mắt anh dừng lại nơi vết sẹo mờ dưới cổ cô —

cả hai đều nhận ra điều gì đó mà chẳng ai nói ra:

Hai tâm hồn cùng vỡ — vừa chạm nhau, đã biết mình thuộc về vực thẳm.
 
Bức Tranh Không Hoàn Thiện
NGOẠI TRUYỆN II - LÂM TƯ DAO: LỚN LÊN TỪ SẸO VÀ NỖI ĐAU


Căn nhà nhỏ nằm cuối con hẻm, ánh đèn đường khi mờ khi tỏ, hắt lên vệt sáng yếu ớt như hơi thở của người sắp tắt.

Bên trong, tiếng ly thủy tinh rơi xuống nền gạch nghe như tiếng nứt của trái tim non nớt.

"Mày là đồ vô dụng!" — giọng người đàn ông nồng nặc mùi rượu vang lên, rồi đến tiếng tát.

Dao ngã xuống, mảnh sành cứa vào mu bàn tay, một vệt máu mảnh như đường chỉ.

Cô bé im lặng, ánh mắt nhìn trân trân vào sàn nhà, nơi vệt máu đang lan ra.

Ở góc bếp, người mẹ ngồi bó gối, tay run run giữ chặt cái cốc.

Ánh mắt bà ta ươn ướt, nhưng không có giọt nước mắt nào rơi xuống nữa.

Bà từng khóc đến cạn khô, từng ôm con bỏ chạy ra đầu hẻm, nhưng lại quay về vì "ông ấy cần tôi."

Cái vòng lặp đó cứ thế siết chặt, như sợi dây Dao không thể nào tháo.

Những năm tháng sau, người cha chết trên nền rượu, xác ông ta được phát hiện trong căn phòng đầy vỏ chai rỗng.

Dao mười ba tuổi, mẹ cô bắt đầu uống rượu thay ông.

Và bắt đầu đánh cô thay ông.

Mỗi tối, tiếng va chạm, tiếng cốc vỡ, tiếng người phụ nữ gào lên:

"Tại mày mà tao khổ!"

Rồi là tiếng gió, tiếng kim đồng hồ quay trong tĩnh lặng.

Dao chỉ biết ngồi ôm con gấu bông cũ nát, tự dặn: Mẹ sẽ lại xin lỗi thôi.

Mẹ thương mình mà.

Nhưng sáng ra, bà mẹ chỉ thờ ơ nhìn vết bầm trên cổ tay con gái, như thể nó là vết mực không đáng để ý.

Dao lớn lên trong nỗi sợ, học cách im lặng để tồn tại.

Cô rời khỏi căn nhà đó năm mười bảy tuổi — với một vali cũ, vài bộ quần áo, và đôi mắt không còn nước.

Cô đi học, rồi làm thêm, rồi giả vờ hòa nhập.

Mỗi khi ai hỏi:

"Gia đình em đâu?"

Cô chỉ mỉm cười: "Xa rồi."

Đêm, khi thành phố yên ắng, cô thường mở cửa sổ, nhìn xuống bóng mình phản chiếu trên tấm kính.

Ánh mắt ấy — không còn là của một cô bé, mà của người từng chết vài lần trong tuổi thơ.

Nhiều năm sau, tại một buổi thảo luận về tâm lý tội phạm, cô gặp Khương Tư Mẫn lần đầu

Anh ngồi đứng trên bục, giọng trầm và khẽ, nói về "những đứa trẻ lớn lên từ bạo lực, thường học cách yêu bằng nỗi đau."

Dao nghe, thấy tim mình như bị ai bóp nghẹt.

Sau buổi hôm đó, cô đến chào anh.

"Bài nói của anh... giống như viết cho tôi vậy."

Mẫn nhìn cô, nụ cười mờ nhạt:

"Không đâu.

Tôi chỉ nói về chính mình."

Khoảnh khắc ấy, hai vết thương nhận ra nhau.

Họ bắt đầu nói chuyện, rồi cộng tác trong nghiên cứu, rồi dần — bước vào đời nhau.

Không ồn ào, không hứa hẹn, chỉ là những đêm dài, nơi hai kẻ không còn tin vào tình yêu lại tìm thấy một phiên bản dịu dàng của bản thân.

Một lần, Dao kể cho Mẫn nghe về mẹ.

Giọng cô đều, như đọc lại nhật ký của người khác:

"Bà từng ôm tôi khóc, nói xin lỗi.

Rồi hôm sau lại đánh.

Tôi không hận, chỉ... không hiểu.

Làm sao một người có thể vừa yêu, vừa hủy hoại ai đó đến vậy?"

Mẫn không đáp.

Anh chỉ lặng lẽ đưa tay chạm vào mu bàn tay cô, nơi vết sẹo cũ đã nhạt màu.

Ánh đèn phản chiếu vào mắt họ — hai kẻ sống sót, hai mảnh vỡ khớp lại theo cách kỳ dị nhất.

Đêm ấy, Dao nằm mơ.

Cô thấy mình lại là đứa trẻ trong căn bếp cũ, mẹ ngồi ở góc, ánh mắt vô hồn.

Nhưng lần này, có một bàn tay khác vươn ra — bàn tay của Mẫn.

Không kéo cô ra ngoài, mà nắm chặt, như thể nói: Nếu phải điên, thì cùng điên với anh.

Dao giật mình tỉnh giấc, giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên má.

Lần đầu tiên trong đời, cô không thấy sợ hãi.

Vì ít nhất, nỗi đau này — không còn là của riêng cô nữa.
 
Bức Tranh Không Hoàn Thiện
~Đôi lời nhắn nhủ~


Chào các bạn đọc yêu quý của Vũ 🌻 ,

"Bức tranh không hoàn thiện" là câu chuyện đầu tiên mà tớ đủ dũng cảm để viết ra.

Không phải vì tớ nghĩ mình viết hay, mà vì tớ sợ... nếu không viết, những điều tớ muốn nói sẽ mãi bị chôn vùi trong một góc tối nào đó của ký ức.

Có thể câu chữ trong truyện chưa thật chỉnh chu, mạch cảm xúc vẫn còn vụng về, nhưng tớ đã đặt vào đó tất cả những gì mình có – những nỗi đau từng cố giấu, những tổn thương chẳng dám nói thành lời, và cả chút hy vọng yếu ớt rằng... con người ta, dù tổn thương đến đâu, vẫn có thể tìm lại một phần của mình trong đổ nát.

"Bức tranh không hoàn thiện" là hành trình của những tâm hồn chưa được chữa lành, của những người vẫn đang học cách tha thứ cho chính mình.

Và biết đâu, trong khi đọc, các cậu cũng sẽ nhận ra mình từng là một nét vẽ dang dở trong bức tranh của ai đó.

Tớ không mong truyện này sẽ khiến ai phải đau, nhưng nếu có ai đó thấy mình trong từng câu chữ, thì có lẽ, tớ đã làm được một điều gì đó đúng.

Vì đây là lần đầu tớ viết, nên rất cần những góp ý chân thành từ các cậu.

Mọi lời nhận xét – dù nhẹ nhàng hay thẳng thắn – tớ đều sẽ trân trọng, vì nhờ thế mà tớ có thể vẽ tiếp những bức tranh khác, hoàn thiện hơn một chút.

Cảm ơn các cậu, vì đã ở lại đọc đến tận dòng này.

Bức tranh này, có thể dang dở... nhưng cảm xúc là thật.

-----Minh Vũ----
 
Back
Top Bottom