Cập nhật mới

Khác [BTS] TRÒ CHƠI TÌM XÁC

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
150939834-256-k52597.jpg

[Bts] Trò Chơi Tìm Xác
Tác giả: minimunch_planet
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Writen by kookiemochie and tzuyang

Nhóm nhạc hàng đầu Đại Hàn Dân Quốc BTS bị buộc phải tham gia vào một trò chơi sinh tử.

Được lấy ý tưởng từ manga cùng tên của Nhật Bản.

Begin: 09.06.2018
Finish: ???



yoongi​
 
[Bts] Trò Chơi Tìm Xác
Intro


BTS vướng phải " váy đỏ " bằng một cách không rõ lí do.

BTS vướng phải một trò chơi tàn nhẫn đến mất cả lí trí và sức chịu đựng.

Tội ác gây ra trong thầm lặng, chứng cứ đều bị thời gian chôn vùi trong sâu thẳm.

Nhưng dư âm thì vẫn còn đó, không có lí do gì để không thể trả thù.

Mạng đổi mạng, cầu xin tha thứ cũng đã quá muộn.

Người ác độc và tàn nhẫn nhất không phải là người giết được nhiều mạng nhất.

Mà là người cả đời không biết tha thứ.

Kẻ đáng thương nhất không phải là kẻ có hoàn cảnh đau đớn nhất.

Mà là kẻ không biết buông bỏ quá khứ.

Xoay vòng xoay vòng, câu chuyện rồi cũng phải đi đến cái kết mà nó vốn dĩ nên có

.

_______________

Được lấy cảm hứng từ bộ manga cùng tên.
 
[Bts] Trò Chơi Tìm Xác
Chap 1


" Mọi người tập trung đủ cả rồi chứ?

" - Pdogg quay lại nói, sau khi thấy cả bảy đứa em cùng một vài staff gật đầu ra hiệu rồi mới quay lên nhất nút bắt đầu chạy.

MV mở đầu bằng cảnh quay của Jin và Jungkook, màn đen ma mị bao trùm lên cả bảy, âm nhạc vừa cất lên thì cũng là lúc vũ đạo và giọng hát của họ hoà quyện vào nhau.

Tất cả mọi người đều chăm chú và quan sát cử động của từng thành viên.

Đây là MV mới nhất họ chỉ vừa hoàn thành cách đây vài ngày.

Như thường lệ, sau hai ngày nghỉ ngơi, mọi người sẽ cùng nhau xem lại, chỉ ra lỗi và cách khắc phục nó.

Trong khi các staff đều bắt đầu phiêu theo vũ đạo mạnh mẽ cùng giai điệu bắt tai của Fake Love thì bảy thành viên lại mắt không chớp mà quan sát từng cử chỉ, sắc mặt và lối diễn suất của nhau.

Thực không phải nói quá, nhưng khả năng diễn suất của cả bảy đều đã cải thiện rất nhiều so với trước đây, đặc biệt là người lúc nào cũng đờ đẫn Min Yoongi.

Jimin là người cuối cùng bước ra khỏi phòng, vẫn là bởi cái tính chậm chạp của anh, Jungkook bên cạnh không ngừng phàn nàn thúc giục người yêu phải nhanh lên.

Nếu không có thể họ sẽ bị bỏ lại ở công ty cả đêm mà chẳng thể về nhà.

" Jungkook này, hồi nãy ấy, lúc mà xem lại MV của chúng ta, em có thấy ..."

- Jimin ngập ngừng nói nhỏ với Jungkook khi cả hai vừa mới yên vị trong ô tô.

Cậu út như nhận ra được điều gì đó, nhìn anh thở dài một tiếng.

" Thì ra không phải chỉ mình em nhìn thấy nó.

"

.
 
[Bts] Trò Chơi Tìm Xác
Chap 2


Trong quá khứ, chiến tranh ập đến như một cơn bão không báo trước mà quét đi bao nhiêu của cải, bao nhiêu sinh mạng.

Bởi vậy mà mỗi một tấc đất trong lòng thành phố Seoul hiện nay đều là nơi chôn thây của hàng trăm hàng nghìn cái xác từ những năm chống đế quốc Nhật.

Vừa vặn thay, trụ sở công ty Bighit nằm ngay ở vùng Gangnam - nơi nổi tiếng là nấm mồ của không biết bao nhiêu chiến sĩ Hàn Quốc quả cảm và bọn Nhật Bản máu lạnh.

Chiến tranh qua đi không chỉ có mất mát và đau thương, không chỉ có lịch sử về những năm chống Nhật oanh liệt và hào hùng.

Mà còn có những truyền thuyết được truyền từ đời này sang đời khác.

Các quản lý và nhân viên trong Bighit từ khi công ty thành lập đến nay đã truyền tai nhau về oan hồn của một người đàn bà chết tức tưởi trong chiến tranh vì một lí do mà không mấy ai muốn nhắc đến.

Bị cưỡng dâm đến chết.

Có người nói rằng, người đàn bà nửa đêm đi qua đi lại từng căn phòng như hòng tìm kiếm thứ gì đó.

Có thể bà ta muốn tìm lại cơ thể của chính mình ở một nơi nào đó trong công ty.

Cũng có người nói, vì vẫn đau đáu trong lòng nỗi oan ức năm xưa nên người đàn bà mới đi tìm những kẻ khiến bản thân mình thành dạng người quỷ bất phân để trả thù.

Người ta gọi người đàn bà đó là " váy đỏ ".

Một con quỷ thực thụ trong bộ váy hanbok trắng nhuốm màu đỏ tanh tưởi của máu đối lập hoàn toàn với màu đen của bộ tóc dài xơ xác che kín cả khuôn mặt, tay cầm một thanh đao hình lưỡi liềm sắc nhọn kéo lết dài trên nền đất tạo ra thanh âm rợn người trong đêm.

Ám ảnh lấy con người ta cả ở trong giấc ngủ.

Nhưng câu chuyện không chỉ dừng lại ở đó.

Người ta còn đồn nhau rằng, hãy tìm đến " váy đỏ " nếu là người có nỗi oan ức không thể tự mình giải quyết, là người có quyết tâm mà không đủ dũng khí để trả thù.

" Váy đỏ " sẽ bằng những cách tàn nhẫn nhất có thể giúp người đó trả thù.

Mỗi một người lập khế ước, sẽ có một cách giải quyết hoàn toàn khác nhau.

Chỉ cần gặp nó một lần, đồng ý trao linh hồn của mình cho " váy đỏ ", bất cứ thứ gì, bất kì điều kiện gì, nó cũng sẽ hoàn thành.

Thế nhưng, truyền thuyết cũng chỉ là truyền thuyết, chưa một ai thực sự thấy nó, cũng chẳng có người nào nửa đêm lại nghe được tiếng ma sát của thanh đao với mặt sàn.

Tất cả mọi người, bao gồm cả BTS, sớm đã quên đi cái truyền thuyết mà họ cho rằng thật vớ vẩn này.

Cho đến khi Jimin nhìn thấy cô ta xuất hiện trong MV của nhóm.

Mọi chuyện đã không còn là thứ vớ vẩn như họ từng suy nghĩ.

" Mọi người lúc xem MV có để ý điều gì lạ không?

" - Lần này là Taehyung lên tiếng, kéo Jimin từ những suy nghĩ miên man về lại với thực tại.

Sáu thành viên còn lại không hẹn mà quay lại nhìn cậu cùng một lúc, liền gật đầu không chút chần chừ.

" Thấy gì vậy?

" - Anh quản lý vừa lái xe vừa hỏi.

" MV lần này quả thực trên cả tuyệt vời, mấy đứa làm tốt lắm.

"

Jungkook khó hiểu nhìn cả nhóm rồi quay lại nhìn anh quản lý đang nói cười vui vẻ mà chẳng hề để ý đến tâm trạng nặng nề ở phía sau xe.

" Hyung, đoạn cuối khi em gập người xuống, anh không thấy cảnh đó đột nhiên mất sóng sao ?

Nó rè rè lên chẳng thể thấy rõ cảnh.

"

" Không ?

Không hề.

"

" Cảnh đó bị thay bởi một cảnh khác.

Mà cả bảy người chúng em đều tận mắt thấy rõ...

"

" Cảnh gì cơ ?

Jungkook ?

"

" ... có một người mặc hanbok trắng nhuốm đầy máu đã xuất hiện.

"

" Em đùa anh đấy à ?

"

" Không đâu anh.

Em còn thấy cô ta... hình như đang cười.

" - Namjoon nắm chặt hai tay đang đặt trên đùi mình, một lần nữa khẳng định lại những lời Jungkook nói hoàn toàn là sự thật.

Đối phương nhìn cả bảy thành viên đang thể hiện những nỗi hoang mang khác nhau được biểu hiện rõ trên gương mặt, người quản lí ậm ừ một chút, sau đó quay lại nhìn đường xá bên ngoài cửa kính ô tô.

" Không, anh không thấy gì cả.

Có lẽ các em đã mệt quá rồi.

Về nghỉ ngơi đi.

"

.
 
[Bts] Trò Chơi Tìm Xác
Chap 3


Jimin đặt mình xuống chiếc giường mềm mại của anh, vừa nhắm mắt liền thở ra một hơi vì cuối cùng cũng có thời gian để nghỉ ngơi sau cả tháng bận rộn để chuẩn bị album mới, quay MV và các sân khấu biểu diễn.

Anh nghe tiếng Jungkook vang vọng từ ngoài phòng khách, thằng bé lại rủ rê Taehyung tranh thủ cày game mới đây mà, vậy nên tối nay Jimin không cần phải chia sẻ chiếc giường vốn chẳng to tát gì của anh với nó.

Như vậy cũng tốt, dù có là người yêu thì anh cũng chẳng muốn ôm ấp gì trong cái thời tiết nóng nực thế này.

Màn hình điện thoại hiện thị 1 giờ 30 phút sáng, anh nhìn qua bên giường đối diện, Hoseok vừa đặt lưng xuống đã ngủ say, có lẽ anh đã quá mệt cho cả ngày dài cùng lượng công việc đòi hỏi nhiều sức lực.

Cái điệu bộ tự vuốt ve bản thân khi ngủ của Hoseok bao năm vẫn chẳng thay đổi, Jimin nhìn thấy mà không khỏi phì cười.

TING

Jimin giật mình vì tiếng tin nhắn vang lên liền vội đặt điện thoại ở chế độ im lặng tránh không để người đối diện thức giấc, sau đó nhìn lại màn hình, tự nhủ không biết giờ này còn ai rảnh rỗi mà gửi tin nhắn lúc 1 giờ 37 phút sáng.

Tin nhắn đến từ một người lạ, không hề để hình đại diện, trông như một tài khoản ảo.

Xin chào, Park Jimin.

Anh cố làm lơ tin nhắn ấy đi, là người nổi tiếng thì mấy vụ saesang fan theo dõi và hack nick là chuyện rất bình thường, chỉ cần không để ý cũng không tự nhận mình là Jimin thì được rồi.

Nhưng có vẻ người nọ vẫn không từ bỏ.

Càng làm lơ thì lại càng lấn tới, tin nhắn đến với tốc độ vô cùng nhanh và dày đặc.

Có muốn tham gia trò chơi với tôi không?

Một trò chơi rất thú vị.

Ồ, đừng làm lơ đi như thế.

Tôi biết cậu đang đọc tin nhắn mà

Vì tôi đang ở trên đầu cậu đây.

Đọc đến tin nhắn cuối cùng, đột nhiên Jimin cảm thấy có chút sợ.

Trước mặt anh bây giờ là màn hình điện thoại sáng trưng, chỉ cần bỏ điện thoại xuống là nhìn thấy trần nhà cao cao trong phòng.

Chẳng lẽ...ở trên đầu...

Jimin lấy hết can đảm bỏ điện thoại xuống, anh thở hắt ra một hơi.

Hẳn nhiên chỉ có cái trần nhà lạnh lẽo ở trước mặt.

Jimin thở dài, anh tự thấy mình thật ngớ ngẩn khi tin vào cái tin nhắn đó, tự nhủ rằng hôm nay không phải ngày may mắn gì của mình, vậy nên đành tắt nguồn rồi vứt điện thoại qua một bên.

Dù sao cũng đã muộn, tốt nhất nên đi ngủ.

Có lẽ bởi vì quá mệt nên Jimin rất nhanh đã chìm sâu vào giấc ngủ, sớm đã không còn nhận biết mọi thứ xung quanh.

Ngay đến tiếng hét của Jungkook và Taehyung phòng bên cạnh cũng không thể lọt vào tai anh.

___________________

BRUM BRUM

Tiếng điện thoại rung làm Jimin giật mình tỉnh giấc, anh bật dậy liếc nhìn Hoseok vẫn đang say ngủ, vừa lẩm bẩm chửi người gọi đến vừa nhấc máy.

Jimin quay sang nhìn đồng hồ đặt trên bàn, đồng hồ chỉ điểm đúng ba giờ sáng.

" Xin chào, Park Jimin.

"

Giọng nói của một cô gái lạ khiến anh tỉnh cả ngủ, vội vàng nhìn lại vào màn hình điện thoại.

Màn hình đen kịt, trừ số giây đang liên tục tăng, số điện thoại hay tên người gọi đến đều không có.

" Ai vậy?

"

Đầu dây bên kia không trả lời, chỉ có tiếng rè rè không rõ đến ong cả tai.

Jimin nhíu mày, đầu óc tỉnh táo hơn làm anh nhận ra một điều.

Trước khi đi ngủ, anh chắc chắn đã tắt nguồn điện thoại.

Vậy làm sao...

Giật mình nhìn lại màn hình.

Bấy giờ Jimin mới nhận ra, nó không phải màu đen tuyền anh vẫn nghĩ.

Thấp thoáng trong đó là một bóng người mặc chiếc váy trắng ngắn đến đầu gối, bên trên toàn bộ bị nhuốm bẩn bởi màu đỏ chói mắt.

Mắt Jimin mở lớn, cả tay và miệng cứng lại, mồ hôi sau lưng túa ra như tắm.

Anh muốn kêu cứu, nhưng không thể.

Cô ta tiến dần về phía anh.

Với chiếc váy nhuốm đầy máu và mái tóc rối bù che gần hết khuôn mặt trắng phau nhợt nhạt.

Mái đầu đen xơ xác dí gần sát màn hình điện thoại đang dần mất tín hiệu mà rè rè liên tục.

Miệng cô ả từ từ nhếch lên một nụ cười quỷ dị.

" Park Jimin.. tìm cơ thể cho tôi đi.

"

.
 
[Bts] Trò Chơi Tìm Xác
Chap 4


Giật mình tỉnh giấc, Jimin bật người dậy mạnh đến nỗi khiến cả đầu ong ong, mồ hôi lạnh không ngừng túa ra ở sau lưng và cả trên khuôn mặt nhỏ nhắn.

Cố gắng nhớ lại cơn ác mộng mình vừa trải qua, Jimin cười cười tự nhủ bản thân dạo này quá mệt mỏi, đến mức ngủ cũng mơ thấy mấy điều kì dị.

" Minie, cuối cùng em cũng tỉnh.

"

Giọng ai đó vang lên phía sau khiến anh giật mình quay lại, phát hiện ra đó là Seokjin liền thở phào nhẹ nhõm, mở miệng toan định trả lời đối phương.

Thế nhưng, chỉ vừa mới hé răng, miệng lại lập tức đông cứng vì cảnh tượng lạnh gáy trước mắt.

Thay vì đang nằm trên chiếc giường êm ái mềm mại và vùi mình vào lớp chăn bông ấm áp trong ký túc xá, anh lại đang nằm trên nền đất lạnh lẽo nơi đại sảnh của công ty.

Không chỉ có Jimin, mà sáu người còn lại cũng đang ở đây.

Giương ánh mắt nghi hoặc nhìn mọi người, Jimin thấy chung một biểu cảm giữa anh và họ - hoang mang, bối rối và có chút sợ hãi.

Công ty quen thuộc ngày nào cũng đi đi lại lại như căn nhà thứ hai giờ đây - tại thời điểm đồng hồ trên bức tường phía sau quầy lễ tân chỉ điểm đúng ba giờ sáng - lại trở nên quá lạnh lẽo và ẩm mốc đến rợn người.

" C-Có chuyện gì vậy?

"

Jimin hỏi, mong chờ lấy một câu trả lời thích đáng, nhưng nhận lại cũng chỉ là biểu cảm bối rối của sáu người, không hơn không kém.

" Mọi người, nếu muốn đùa thì phải bàn rồi bê Hoseok hyung đến đây thôi chứ.

Em nào sợ mấy trò này.

"

Jimin vừa nói vừa cố gượng cười, hy vọng đây chỉ là trò đùa dai của bọn họ.

Thế nhưng chẳng một ai lên tiếng khẳng định, và cái cách họ nhìn anh khiến Jimin hiểu ra rằng vào giờ phút này đây, chẳng ai rảnh rang đến nỗi đùa cợt kiểu đó.

" Bọn này cũng như em, rõ ràng đang ở ký túc xá ngủ, tỉnh dậy đã thấy bản thân nằm đây.

" - Namjoon gãi đầu giải thích.

Ban đầu y cũng nghĩ đây là trò đùa của mọi người, nhưng có vẻ như đều không phải.

" Anh đang ở studio thì ngủ quên mất, lúc tỉnh thì phát hiện mình và mọi người đều ở đây.

Có đi tìm bảo vệ nhưng chẳng thấy ai cả.

" - Lần này là Yoongi lên tiếng.

Khác với các thành viên còn lại, Yoongi khá bình tĩnh, Jimin không tìm được một tia sợ hãi hay hoang mang nào của anh.

Khoảng lặng kéo dài giữa cả bảy người.

Dường như ai cũng cố gắng muốn hiểu rõ và làm sáng tỏ vấn đề bây giờ, nhưng có vẻ càng nghĩ lại càng lâm vào bế tắc.

Ai cũng như ai, chẳng biết chuyện gì đang xảy ra và tại sao mình lại ở nơi này.

Họ chắc rằng đây chỉ là trò đùa của ai đó, nhưng cụ thể người này là ai ?

Tại sao có thể vào ra vào tự do ký túc xá và Bighit như thế ?

Không một ai có thể trả lời.

Hoseok cuối cùng cũng quyết định rút máy ra để gọi cho quản lý, trong lòng tuy rất sợ nhưng vẫn cố trấn an bản thân.

" E-em không bật được điện thoại.

" - Gã lắp bắp, điện thoại trong tay như sắp rơi xuống vì cơ thể đang liên tục run rẩy.

Yoongi vừa đảo mắt vừa cố an ủi đứa em rằng có lẽ điện thoại nó chỉ hết pin mà thôi.

Anh lôi từ túi quần chiếc điện thoại của mình.

Và đồng dạng, anh cũng không thể bật máy.

Mọi người nhìn khuôn mặt mất dần sự điềm tĩnh của anh không hẹn mà đồng loạt đều rút điện thoại của mình.

Nhận ra không một ai có thể bật máy lên, nỗi bất an của họ trong một khắc còn tăng lên gấp bội.

" Không, không thể có chuyện cả bảy cái điện thoại đều hết pin được !

"

Hoseok không kiềm chế được sợ hãi đang tăng cao trong mình mà nói có chút lớn tiếng, gã nhìn quanh đại sảnh tối thui tối mù, lần theo ánh trăng yếu ớt bên ngoài mà tìm được cửa ra vào, sau đó nhanh chóng chạy lại đập mở cửa.

Chỉ cần bước qua cánh cửa này, mọi chuyện sẽ trở lại như cũ mà thôi, gã chắc chắn là vậy.

Nhưng, sự việc lại không hề đơn giản như gã nghĩ.

" Chết tiệt, cửa khoá rồi !

" - Hoseok vừa chửi lớn vừa cố đập cửa nhưng không có cách nào làm lay chuyển nó được.

Sau cùng, gã cố hét to thêm một lần nữa.

" Cứu ! cứu chúng tôi với !

"

Gã cầu mong ai đó có thể nghe thấy và cứu giúp từ bên ngoài.

Để gã có thể về lại kí túc xá và ngủ ngon lành trên chiếc giường của mình.

Nhưng một lần rồi lại một lần, Hoseok kêu mãi, kêu mãi mà chẳng có ai nghe thấy, chẳng có ai đáp lại lời cầu cứu đầy tuyệt vọng của gã.

Những hy vọng mong manh của Hoseok sớm cũng tiêu tan theo giọng nói bắt đầu nhỏ dần của gã.

Namjoon lên tiếng nói vài lời để mọi người bình tĩnh.

Họ chỉ đang bị ai đó chơi xấu, cần phải có đầu óc tỉnh táo và thật bình tĩnh thì mới giải quyết được mọi chuyện.

" Trò....chơi... sẽ bắt....đầu trong vòng...ba phút..nữa.

"

Loa phát thanh của toà nhà vang lên, cả bọn chỉ vừa ổn định lại tinh thần đã cứng người.

Giọng nói ngắt quãng hoàn toàn xa lạ truyền đến tai họ như tiếng kêu của kẻ đến từ cõi chết, lạnh lẽo và u ám.

" Cái qu- "

" Có...tất cả..tám...bộ....phận ở các..... khu..khác nhau.

"

" Người....chơi..phải tìm...ra và để vào.......quan..tài trong.... phòng..luyện....tập lớn.

"

Seokjin nghe đến đây thì nhíu mày, lầm bầm không biết thằng nào lại làm ra trò đùa này.

Yoong chỉ ra hiệu anh hãy im lặng mà nghe nó nói.

" Hết...ba phút...rồi.

"

" Hãy...cùng..đi tìm...Hera...nào~ "

.
 
[Bts] Trò Chơi Tìm Xác
Chap 5


" ĐỒ KHỐN ĐỪNG CÓ ĐÙA NỮA.

CÓ GIỎI THÌ RA ĐÂY MAU!

"

Hoseok gào lên, quay người nhìn một lượt đại sảnh với hai bên tay đang nắm chặt.

Jimin đứng cách xa nhất cũng có thể cảm nhận được cơ thể gã đang run lên vì sợ hãi, thật may khi có Namjoon nhanh chóng tiến đến bên cạnh giúp Hoseok bình tĩnh lại đôi chút.

Gã thở phì phò hòng lấy lại nhịp thở, thế nhưng hai bàn tay và cả thái dương đều ướt đẫm mồ hôi lạnh.

" Trong này tối quá.

"

Taehyung im lặng từ nãy đến giờ mới bắt đầu lên tiếng, theo thói quen muốn lấy điện thoại ra soi thì chợt nhớ nó không thể hoạt động.

Hắn đảo mắt một vòng.

Khác với vẻ bình tĩnh của mình, Taehyung cảm nhận được sự hoảng loạn và bối rối đang hiện hữu trên gương mặt của tất cả mọi người.

Bao gồm cả Yoongi.

" Đứng đây đi, em thử đi tìm đèn pin ở quầy lễ tân xem sao.

"

Taehyung rảo bước đến quầy lễ tân cách chỗ họ đứng khoảng chừng tám mét và bắt đầu tìm kiếm trong các học tủ.

Trong lúc chờ, sáu người còn lại cố làm bản thân bình tĩnh hơn đôi chút.

Sau cùng, Jungkook mới chủ động cất tiếng trò chuyện.

" Chắc chắn là do bọn antifan cố giở trò.

Chúng ta cùng tìm cách mở cửa thoát khỏi đây.

"

" Nhưng bằng cách nà- "

" Làm ơn, đi khỏi đây.

Váy đỏ sắp đến sảnh rồi.

Làm ơn.

"

" Nè.

Mọi người có nghe thấy gì không ?

"

" Có.

Cái gì vậy ?

"

Tất cả bọn họ dáo dác nhìn xung quanh tìm kiếm thanh âm phát ra.

Nhưng nhìn mãi cũng không tìm được bóng dáng ai, gãi đầu nhìn nhau, chả ai động nổi dù chỉ một bước chân mặc cho đã nghe được lời cảnh cáo phải rời khỏi sảnh.

Phần vì hoảng sợ, phần vì hoang mang chẳng biết nên làm gì tiếp theo.

Đột nhiên, giọng nói lại cất lên thêm một lần nữa.

" Đi mau đi.

Làm ơn.

"

Taehyung hơi khựng lại khi nghe thấy giọng nói, nhưng sau đó vẫn lờ nó đi, cúi xuống tiếp tục tìm đèn pin.

Sáu người còn lại nhìn nhau không khỏi ngạc nhiên.

Họ phát hiện ra rằng âm thanh không phát ra ở trong toà nhà, mà như có ai đó đang cố nhồi vào đầu họ lời cảnh báo.

Là giọng nói của một cô gái trẻ.

" Mọi người, em tìm được đèn pin rồi nè.

"

Taehyung từ xa gọi với lại, mọi người nghe thấy tiếng của hắn cũng phần nào yên tâm hơn.

Có đèn pin thì khả năng tìm đường thoát thân sẽ nhanh và dễ dàng hơn nhiều.

" Bật lên đi Taehyung.

"

" Vâng.

"

TÁCH

" Váy đỏ đến rồi....

"

XOẸT

PHỤT

LÁCH CÁCH

" Taehyung ?

"

" Cậu ấy...

đầu cậu ấy...

"

Cảnh tượng trước mắt, có lẽ họ sẽ không bao giờ quên được.

Đèn pin rớt xuống nền nhà lăn thành vòng tròn, ánh sáng chiếu thẳng vào phần đầu trơ trọi của Taehyung trên mặt đất với đôi mắt mở trừng trừng và đôi môi vẫn còn vương nụ cười vì niềm vui tìm thấy đèn pin.

Máu lênh láng từ phần cổ chảy xuống khắp sàn nhà, mùi tanh tưởi xộc lên trong phút chốc khiến bọn họ sững sờ đến nín cả thở, cảm giác buồn nôn nghẹn lại trong cuống họng.

" Đỏ..đỏ....đỏ ~ "

Có tiếng nói phát ra ngay bên cạnh phần đầu loang lổ máu của Taehyung.

Đèn pin một lần nữa quay vòng tròn trên nền đất chiếu thẳng về hướng ngược lại.

Phần cơ thể của Taehyung sừng sững đứng, một thân hình cao lớn quen thuộc còn nguyên bộ quần áo ngủ đã bị mất đầu đang đứng trước mặt họ.

" Thời....gian...bỏ ngỏ.

"

VỤT

XOẸTTT

Đột nhiên, một luồng ánh sáng cùng tiếng động nhanh như chớp vút qua.

Trước mắt tất cả, phần thân của hắn bị cắt làm đôi chỉ trong một cái chớp mắt.

Máu lần nữa văng khắp nơi, trên sàn, trên tường, chỗ nào cũng là màu máu đỏ sẫm đến gai người.

" Thanh...thanh đao hình lưỡi liềm....

"

" Ba....người..núp....xó.

"

Thân người bị xẻ làm đôi rớt xuống hai bên, chủ nhân của chiếc thanh đao lưỡi liềm xuất hiện, là người đàn bà sở hữu một truyền thuyết nổi tiếng được truyền từ đời này sang đời khác.

Váy đỏ

Sáu người còn lại gần như chết lặng trước cảnh tượng hãi hùng vừa chứng kiến.

Họ sợ đến nỗi không một ai dám thở lấy hơi nào.

Mười hai con mắt trợn trừng vì váy đỏ đang thực sự đứng trước mặt họ.

Người đàn bà như trong lời đồn đại với bộ hanbok trắng nhuốm đầy máu cùng thanh đao hình lưỡi liềm sắc bén.

Họ phát hiện ra, váy đỏ thậm chí còn ghê tởm hơn những gì người ta nhắc đến.

Da ả trắng toát, tóc được búi ra sau như những người phụ nữ thời xưa lộ ra cả khuôn mặt nhợt nhạt, bên má trái dường như còn bị thép nóng áp lên mà đỏ một mảng lớn, tạo thành kí hiệu nào đó không quá rõ ràng huỷ hoại hết cả khuôn mặt.

Mùi hôi thối bốc lên từ cơ thể hoà quyện với mùi máu tanh càng làm không gian nơi đây thêm phần kì dị và kinh tởm.

" Không...

KHÔNG !

AAA- "

Hoseok hét lên sau khi tận mắt nhìn thấy váy đỏ.

Nhưng khi tiếng hét của gã chưa lên quá một nửa.

Một nhát chém chéo đã chặt đứt gã ra làm hai phần không đều nhau.

Máu, và thêm nhiều máu bắn tung toé lên năm người còn lại.

Máu tanh tưởi nhuốm đỏ bộ đồ ngủ đắt tiền và bắn lên mặt của từng người.

Cả bọn bấy giờ phát hiện, váy đỏ dù di chuyển rất nhanh nhưng lại không có chân mà chỉ đứng lơ lửng cách sàn nhà một khoảng.

" Làm...chuyện...hay...ho.

"

Năm người không hẹn mà gặp, cùng thở hắt ra vì hoảng sợ, họ muốn hét lên khi chứng kiến cảnh Hoseok bị tàn nhẫn sát hại, ruột gan và thân thể nát bét trộn lẫn tạo thành một đống thịt bầy nhầy trên sàn nhà.

Tia sáng lần nữa loé lên trước mắt năm người.

Trước khi họ kịp hiểu chuyện, thân thể đã bị thanh đao sắc lẻm một đường chia đôi, xác người rơi xuống đất tạo ra những thanh âm lạnh lẽo.

Đại sảnh giờ đây la liệt đống thịt bầy nhầy không rõ là ai, mùi kinh tởm bốc lên từ mặt đất đã bị ướm đỏ bởi máu.

Thịt người đè lên thịt người, nội tạng trộn lẫn nội tạng chất thành đống như bữa ăn của quỷ, phần ruột dài loằng ngoằng của ai đó còn văng ra ngoài xa nhớp nháp và nhầy nhụa.

Cảnh tượng kinh tởm trước mắt khiến môi váy đỏ hiện lên nụ cười quỷ dị đến tận mang tai.

"Màu đỏ...thật...đẹp~"

BTS - nhóm nhạc nổi tiếng toàn cầu bị buộc phải một trò chơi tàn nhẫn đến mất cả lí trí và sức chịu đựng.

" ĐỎ....ĐỎ...ĐỎ~ "

.

.
 
[Bts] Trò Chơi Tìm Xác
Chap 6


Tiếng báo thức kêu inh ỏi đập thẳng vào màng nhĩ của Jimin khiến anh đành phải chịu thua mà mở mắt, theo quán tính với tay lấy điện thoại rồi tắt đi.

Nếu như đúng lẽ thường tình khi tỉnh dậy, Jimin sẽ cười cười rồi vặn người vài cái trước khi bước xuống giường và bắt đầu một buổi sáng bận rộn.

Nhưng hôm nay thì không.

Mồ hôi Jimin túa ra như tắm, anh bật người dậy.

Đêm qua, chính mắt anh đã thấy đầu Taehyung và sau đó là thân thể bị con quỷ váy đỏ một đường chặt đứt, sau đó là Hoseok, Namjoon, và khi chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra, bản thân cũng bỏ mạng dưới nụ cười tàn độc của nó.

Mọi chuyện chân thực đến nỗi Jimin đã nghĩ mình thực sự chết rồi.

Tự động trong nỗi sợ hãi, Jimin dùng hai tay sờ soạng xung quanh vùng bụng của mình.

Nơi mà hôm qua nó trực tiếp bị thanh đao một đường cắt đứt.

May quá, phần bụng vẫn còn nguyên.

Anh thở phào nhẹ nhõm.

Ở giường bên cạnh, Hoseok đột nhiên bật người dậy, mồ hôi không ngừng túa ra và khuôn mặt thì tái mét.

Gã vội vàng dùng tay miết một đường từ ngực trái xuống đến phần xương chậu bên phải như để chắc chắn điều gì đó, ánh mắt hoảng loạn nhìn ngó xung quanh.

Mãi đến khi thấy người ở giường đối diện là anh vẫn bình an, mới thở một hơi thật dài để lấy lại bình tĩnh.

" Hôm nay em dậy sớm vậy ?

Bình thường lúc nào cũng là anh gọi em mới chịu mở mắt cơ mà, Jimin."

Đáp lại lời của gã, anh chỉ biết cười trừ, mắt nhìn chằm chằm một Hoseok đang bối rối bước vào nhà tắm cùng hai tay vẫn đang liên tục sờ soạng phần thân giữa của mình.

Không biết gã có cùng giấc mơ với Jimin hay không, nhưng anh chắc chắn rằng, sau những gì đã xảy ra và cách Hoseok hành động lạ thường sáng nay, anh khẳng định " giấc mơ " ấy có lẽ không đơn giản chỉ là giấc mơ.

Cả hai người nhanh chóng sửa soạn rồi ra phòng bếp nơi các thành viên còn lại đã tụ tập đầy đủ và đang dùng bữa.

Kì lạ thay, chẳng như những buổi sáng bình thường khác khi mà cả bảy sẽ nói chuyện rôm rả trong bữa ăn.

Giờ đây, không khí giữa bọn họ căng thẳng đến nỗi Jimin cũng dễ dàng nhận ra biểu cảm sợ hãi và bối rối của từng người.

Như việc Yoongi vốn luôn cẩn thận lại liên tục làm rơi đũa hay Jungkook vốn luôn ăn nhiều hơn các thành viên khác lại một muỗng cũng chẳng thèm đụng đến chẳng hạn.

" Hôm qua em có mơ một giấc mơ lạ lắm."

Jungkook là người đầu tiên mở miệng để đánh vỡ bầu không khí im lặng.

Thằng bé quan sát biểu hiện trên mặt các anh mình, sau đó lại tiếp tục.

" Chúng ta phải chơi một trò chơi, rồi còn phải đi tìm cơ thể cho ai đó tên Hera nữa, mà cuối cùng lại bị một bà cô mặc váy đỏ chót dùng lưỡi liềm giết chết mới ghê.

"

Jungkook vừa kể vừa cố cười lớn, nhưng rồi cậu phải im bặt vì biểu hiện hoảng sợ và hoang mang trên mặt những người còn lại.

Vốn dĩ Jungkook không nghi thần nghi quỷ, chỉ đơn giản nghĩ mình mơ thấy ác mộng nên muốn kể cho các anh mà thôi.

Jin nhìn đứa em với ánh mắt dè chừng, anh đưa cho nó cốc sữa vừa hâm nóng rồi ngồi xuống cạnh thằng bé, khẽ nói:

" Hôm qua anh cũng mơ thấy nó.

Không phải váy màu đỏ.

Mà là nó bị nhuốm đỏ...

"

" Anh cũng vậy."

Từng thành viên sau đó cũng lần lượt lên tiếng đồng ý.

Không khí càng ngày càng trở nên ảm đạm.

Bữa ăn như có như không mất đi vị ngon thường ngày.

Tưởng chừng như không thể có chuyện cả bảy người cùng mơ thấy một giấc mơ thì giờ đây nó lại đang trở thành sự thật.

Điều đó càng làm cho cục diện tạm thời thêm phần khó xử.

Jimin vẫn giữ nguyên suy nghĩ của mình trước đó.

Bởi lẽ, " giấc mơ " ấy chẳng hề đơn giản là giấc mơ nữa rồi.

Tiếng gọi của anh quản lý buộc mọi người phải tạm dừng câu chuyện lại trước khi họ định bàn tán thêm.

Nhưng nếu được ngồi đó đến tận tối, có lẽ họ cũng chẳng thể bàn tán thêm về chuyện điên rồ đó.

Hoàn toàn không.

.

Xe chuyên dụng chở cả bảy thành viên bình ổn chạy trên đường, cũng may không phải giờ cao điểm nên đường khá vắng người, anh quản lý không ngừng hỏi han cả bọn về ngày hôm qua, ai cũng chỉ biết ậm ừ rồi cười, bởi tâm trạng bọn họ đều đang đặt vào một chuyện khác.

Quản lý dừng xe dưới toà nhà SBS cao ngất, ra hiệu cho cả bọn xuống xe để di chuyển lên tầng biểu diễn.

" Hyung, hôm nay phải diễn ở MBC chứ ?

" - Yoongi hơi nhíu mày hỏi.

" Nhóc con, em sáng tác nhiều quá nên lú lẫn phải không?

Ngày mai thứ sáu mới diễn ở MBC cơ mà.

"

Bọn họ dường như cảm nhận thấy điều gì đó không ổn trong câu nói của đối phương.

Yoongi nuốt khan, mở miệng hỏi thêm một câu để chắc chắn tình hình.

" Hôm nay... là thứ mấy ?

"

" Thứ năm.

Em thật sự già rồi đó Yoongi à.

"

Tiếng cười lớn của anh quản lý đập vào tai họ giờ đây bỗng dưng đáng sợ đến lạ.

Cơ thể cả bảy cứng đờ, sau đó không hẹn mà đồng loạt rút điện thoại ra xem giờ.

Thứ năm ngày 12 tháng 5 năm 2018.

Chính là gần trưa hôm đó, bọn họ đã cùng nhìn thấy điều không ổn trong MV.

Chính vào lúc đồng hồ điểm ba giờ rạng sáng hôm sau, bọn họ phát hiện bản thân nằm trên đại sảnh lạnh ngắt.

Và sau đó là cảnh từng người từng người ngã xuống, hoà cùng máu thịt lẫn lộn dưới lưỡi đao sắc bén.

Jimin bần thần nhìn Jungkook, cậu em cũng khó xử nhìn lại anh, không biết mọi chuyện rốt cuộc là thế nào.

Từ lúc đó, anh mới để ý rõ hơn rằng các chi tiết hôm đó đều giống trong ký ức của anh.

Từ việc một stylist lỡ tay làm đổ cafe lên trang phục của Yoongi, đến việc con mèo một staff nuôi không cẩn thận chạy lạc đến phòng nghỉ của bọn họ.

" Em chắc chắn không nhầm đâu, con mèo này toàn thân đen tuyền, mỗi mắt là một màu khác nhau, không thể có chuyện nó hai lần đến đây cùng một thời điểm được."

- Taehyung quả quyết lên tiếng.

Dĩ nhiên ai nấy đều biết, vì một lý do nào đó, họ có cùng chung cơn ác mộng, và cũng chẳng hiểu sao cả bọn lại cùng nhau quay ngược thời gian, trở về một ngày trước khi cơn ác mộng đó xảy ra.

" Chẳng lẽ... chẳng lẽ thực sự là do lời nguyền kia?

" - Hoseok ngồi trên sô pha không ngừng run rẩy, bây giờ trong phòng chỉ còn bảy người, họ mới dám đem sự việc ra bàn luận.

Jimin là người vào nhóm sau cùng, việc trong công ty anh đều không nắm quá rõ ràng, còn về truyền thuyết mà Hoseok vừa mới nhắc, bản thân cũng chỉ biết đại khái mà thôi.

" Công ty chúng ta được xây dựng trên nghĩa địa của các cô gái bị Đế Quốc Nhật thời xưa hành hạ đến chết, vì vậy khi anh mới vào công ty đã nghe mọi người truyền nhau về lời nguyền của người đàn bà mặc hanbok trắng nhuốm đầy máu."

Namjoon chậm rãi kể lại những gì mình biết cho mọi người.

" Nghe đồn rằng nếu cứ nửa đêm, người đàn bà lại lảng vảng ở đây để tìm kiếm gì đó, có thể là phần xác của bà ta hoặc cũng có thể là tìm giết kẻ đã giết mình.

"

Lời kể của Namjoon càng ngày càng trầm khiến không khí trong phòng đột nhiên lạnh hẳn.

" Nhưng đó chỉ là truyền thuyết, chẳng có ai thực sự nhìn thấy nó cả.

" - Yoongi tặc lưỡi nói, với tay lấy cốc cà phê đã nguội lạnh trên bàn uống một ngụm.

Mọi người đều biết truyền thuyết chỉ là câu chuyện của những kẻ tò mò.

Nhưng nếu nó là thực thì sao?

Và rốt cuộc cái trò chơi Tìm cơ thể này có liên quan gì?

Tiếng gõ cửa của đạo diễn làm gián đoạn suy nghĩ của cả bọn, nhanh chóng di chuyển đến cánh gà, họ nhìn các fan đang không ngừng kích động mà la hét cổ vũ dưới khán đài, trong lòng cảm thấy nhẹ nhõm hơn một chút.

" Này Jimin, hôm qua làm gì mà cổ với tay thâm tím thế hả ?

Phải chú ý bảo vệ thân thể chứ!

" - Một stylist lên tiếng nhắc nhở, cô hơi nhíu mày rồi lấy phấn phủ để đánh lại lần nữa.

Jimin nghe vậy liền ngạc nhiên, anh nghi hoặc dơ tay phải lên, phát hiện vết bầm nơi cổ tay không biết từ bao giờ lại xuất hiện.

Jungkook bên cạnh nhìn người yêu, trước khi ra sân khấu lại ghé sát tai anh thì thầm.

" Đêm qua khi chạy trốn khỏi con mẹ điên kia, em đã nắm chặt cổ tay anh, có lẽ nào... là do nó không?

"

Anh rất hiếm khi thấy biểu hiện bối rối của Jungkook như thế này, thằng bé vốn là người gan dạ, không nghi thần nghi quỷ bao giờ.

Nhưng đến hôm nay, có muốn phủ nhận cũng không thể, vết tích từ đêm qua đang hiện rõ mồn một trên cơ thể anh đây mà.

Tiếng fan la hét ngoài kia.

Trong một khắc bỗng nhiên lại trở nên quá nhỏ bé so với nỗi sợ đang dâng lên trong lòng Jimin.

Từng chút từng chút.

Khi tham gia trò chơi, người đi tìm chết mà như chưa chết...

.
 
[Bts] Trò Chơi Tìm Xác
Chap 7


Màn hình đột nhiên tắt ngỏm tối đen như mực, Jimin hoảng hốt bật người dậy, vừa nghe thấy tiếng mở cửa ngoài phòng khách thì lập tức lao ra.

Bản thân còn chưa kịp mở lời hỏi tại sao Jungkook lại gửi mấy tin nhắn đáng sợ lúc nãy, thì cậu, thậm chí còn chưa kịp cởi giày đã liền xông đến nắm chặt bả vai anh với biểu cảm vô cùng lo lắng và hoang mang.

" Hyung, anh không sao chứ !?

Sao lại gửi mấy tin nhắn lạ lùng như thế ?

"

" Anh phải hỏi em mới đúng.

Rõ ràng em là người đùa cợt tr- "

Những lời gắt gỏng của Jimin chợt dừng lại, anh mở lớn mắt nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại của mình.

Những đoạn hội thoại đáng sợ vài phút trước giữa anh và "Jungkook" đều hoàn toàn biến mất.

Dù cho anh đã khởi động lại máy thì tuyệt nhiên cũng không thấy bất cứ dấu vết nào của nó.

Người nhỏ hơn nhìn anh với ánh mắt ngờ vực, sau đó cũng rút điện thoại ra nhìn thử.

Kết quả đoạn chat của hai người đều cùng kết thúc bằng câu Jimin nhắc nhở cậu về cẩn thận.

Không còn bất cứ cái gì sau đó được gửi đến.

Giống như đoạn tin nhắn từ lúc 0 giờ 13 phút trở đi của bọn họ hoàn toàn không hề tồn tại.

" R-Rõ ràng lúc nãy anh có nhắn cho em cái gì đó lạ lắm...

"

Jungkook bối rối nói, lại nhìn Jimin khuôn mặt trắng cắt không còn giọt máu.

" E-Em đã nói đi tìm...đi tìm cơ thể..

"

" Chẳng phải anh là người nói thế sao?

"

Cả hai nhìn nhau, đột nhiên có cảm giác lạnh buốt chạy dọc sống lưng.

Cuối cùng Jungkook vẫn là người lên tiếng trấn an trước.

Cậu an ủi anh rằng có lẽ chỉ là ảo giác của bọn họ, hoặc hệ thống điện thoại có vấn đề mà thôi.

" Hyung, dùng bữa thôi.

Em đói rồi.

"

Jungkook đẩy vai Jimin từ đằng sau, giục đối phương vào bếp để cùng thưởng thức những món anh đã gọi trước đó và bày sẵn trên bàn.

Cậu cúi xuống ngửi ngửi lấy mùi thơm, cố tạo ra biểu cảm tự nhiên và vui vẻ nhất có thể để làm Jimin vui theo mình.

" Em đói lắm Jimin-ssi.

Nhiêu đây không đủ đâu.

Em muốn ăn thêm mì gói kèm xúc xích và trứng, làm cho em đi.

"

" Được rồi, đợi anh.

Đừng có mà Jimin-ssi nữa.

"

Jimin không giống như cậu, anh thường rất để ý vào mọi việc và suy nghĩ rất nhiều.

Thậm chí còn rất sợ ma quỷ, nên nếu bây giờ cậu cứ bàn tán về chuyện đó mãi sẽ khiến anh người yêu bé nhỏ hoảng sợ mà không ngủ được.

Thế nên tốt nhất vẫn là giả vờ không để ý vào mấy chuyện đó, bắt anh chỉ quan tâm đến mình mà không còn thời gian để quan tâm đến cái khác nữa thì hơn.

Nhưng sau tất cả, giống như mọi chuyện gần đây quá mức ám ảnh, thành ra bữa ăn trôi qua cũng chẳng vui vẻ gì, cả hai chẳng ai dám lên tiếng bàn về thứ đáng sợ kia.

Dù cho Jungkook có gan dạ đi nữa, thì cái cách những mẩu tin nhắn kia đột nhiên xuất hiện rồi biến mất, và cả giấc mơ mà bảy người bọn họ đều gặp phải vẫn luôn là sự thật không thể chối cãi.

Jimin ăn được vài miếng thì buông đũa, cơn đói chẳng biết từ bao giờ đã tiêu tan.

Anh nhìn Jungkook vẫn cố tỏ ra ổn và ngấu nghiến ăn liền không nhịn được mà thở dài.

" Jungkook này, em có nghĩ...em có nghĩ chúng ta đang mắc phải thứ gì đó tà đạo không?

"

Người nhỏ hơn ngừng ăn, ngước lên nhìn vẻ mặt đầy lo lắng của người yêu.

Cậu vốn không tin vào ma quỷ, nhưng những thứ bọn họ trải qua lại không thể dùng khoa học tự nhiên mà lý giải được.

Vậy nên, tại giờ phút này, chính cậu cũng không dám lên tiếng phủ định nó.

Trong tiềm thức của Jungkook, lần đầu cậu thật sự tin vào điều gì đó tà đạo đang xảy ra.

" Em không biết.

"

" Nhưng dù có là ma quỷ, em vẫn sẽ ở bên anh.

"

Jungkook đáp lại, hai tay đồng thời cũng đan vào đôi bàn tay nhỏ nhắn của Jimin siết chặt không rời.

Jimin nghe xong, trong lòng cũng dịu bớt phần nào.

Anh gật đầu rồi bảo Jungkook ăn nốt phần thức ăn còn lại.

Phận mình ngắm em người yêu ăn ngon lành cũng vui vẻ không ít.

_________________

" Jimin.

Jimin.

"

Có gì đó cứ liên tục đập đập vào mặt anh.

Thật giống tay của Yoongi...

Tay của Yoongi ?

Jimin choàng tỉnh dậy, cậu đảo mắt một vòng, phát hiện bản thân lại nằm giữa sảnh chờ của công ty một lần nữa.

Xung quanh là sáu thành viên còn lại, trên mặt mỗi người ai cũng tỏ vẻ lo lắng và hoang mang tột độ.

Khung cảnh y hệt như ngày hôm qua.

" Tỉnh rồi à?

Có thấy không ổn chỗ nào không?

"

Yoongi nói, đưa tay ra trước mặt Jimin để kéo đứa em dậy.

Jimin chỉ mỉm cười lắc đầu, ý nói mình ổn.

Jimin liếc nhìn đồng hồ treo trên tường chỗ quầy lễ tân.

Ba giờ sáng.

Cùng thời điểm với lần trước.

Không những khung cảnh y hệt.

Mà đến cả thời gian cũng không khác nổi một khắc.

" Mọi người..có nhận được tin nhắn gì đó kì lạ không... ?

"

Hoseok rụt rè lên tiếng.

Mắt vẫn không ngừng đảo quanh đề phòng.

Các thành viên ban đầu hơi do dự, nhưng cuối cùng cũng đành phải gật đầu.

" Đang nhắn tin thì đột nhiên điện thoại của đối phương như bị ma nhập, sau đó là một loại câu đại loại như Tìm cơ thể cho tao " - Namjoon nói, tay nắm chặt điện thoại của mình.

" Nhưng trước khi đi ngủ, anh có kiểm tra lại và những tin nhắn ấy như thể bị ai đó đã xoá nó đi mất.

"

Những người còn lại gật đầu đồng tình.

Có vẻ như không chỉ Jimin và Jungkook, mà năm người còn lại đều bị những tin nhắn kì lạ đó đột kích liên tiếp gửi đến.

" L-Là váy đỏ sao?

Là nó bắt chúng ta đến đây?

"

Giọng Hoseok run lên, cơ thể nặng nề ngồi thụp xuống sàn nhà.

Lúc nhận được tin nhắn, gã đã sợ đến mức ném ngay điện thoại đi và chạy vào phòng Yoongi, không dám bén mảng đến phòng mình lần nữa.

Yoongi vỗ nhẹ vai đứa em để trấn an nó, sau đó nhìn quanh đại sảnh rồi hướng về phía anh cả.

Chẳng hiểu cảm giác gì, nhưng Seokjin nhút nhát thường ngày giờ đây lại có vẻ khá bình tĩnh.

" Vậy là lại phải tham gia trò chơi?

" - Jungkook lên tiếng hỏi dù đã biết trước câu trả lời.

" Nếu không nhầm thì lần trước sẽ có thông báo cho chúng ta khi nó bắt đầu.

"

Seokjin lên tiếng, ra hiệu cho mọi người yên lặng nhưng lại nhanh chóng thất vọng vì không có bất kì âm thành nào khác ngoài tiếng kim đồng hồ.

Hoseok càng trở nên khẩn trương, hai tay nắm chặt lấy cánh tay của anh lớn, môi vô thức lẩm bẩm gì đó cầu nguyện.

" Trò chơi...sẽ bắt đầu ...trong...ba phút nữa..."

" Đến rồi.

" - Namjoon thì thầm, nắm lấy tay Hoseok để chắc rằng bạn mình không vì quá sợ mà hét lên.

Trong không gian tĩnh lặng và tối mịt của công ty, họ nghe được rõ mồn một tiếng tim đập mạnh của từng người.

Cả bảy người tạo thành vòng tròn, quay lưng về phía nhau và nắm lấy tay người bên cạnh, mắt không ngừng láo liên nhìn vào mọi ngóc ngách trong đại sảnh như hy vọng có thể tìm được nguyên căn của giọng nói đáng sợ đó.

" Ba....phút hết....rồi.

"

Đến Jungkook cũng không nhịn được mà nuốt một ngụm nước bọt, cố ngăn không để khí lạnh ở đây ảnh hưởng đến bản thân.

" Cùng...đi..tìm....Hera....nào ~~"

.
 
[Bts] Trò Chơi Tìm Xác
Chap 8


Khi cả nhóm nghe thấy giọng nói đáng sợ quen thuộc kia kèm theo vụ thảm sát ngày hôm qua mà chính họ là nạn nhân.

Mọi người giống như nghe được lệnh mà lập tức bước vào trong thang máy.

Thế nhưng, trong một phút chần chừ, Hoseok dường như lại chẳng dám đặt chân vào bên trong.

" E-em không muốn đi.

"

" Em lại muốn như ngày hôm qua sao ?

Anh vẫn còn cảm nhận rất rất rõ sự đau đớn khi thanh đao kia chém ngang người.

Chẳng lẽ em lại không ?

"

Yoongi nhíu mày nói, một tay giữ cửa thang máy một tay ôm lấy vùng bụng phẳng lỳ, trong đầu đột nhiên gợi lại cảnh tượng ám ảnh kia mà cảm thấy đau nhói.

Cả bọn gật đầu đồng tình, sau đó quay sang nhìn Hoseok với ánh mắt tha thiết.

Cơ thể cả bảy đang run lên không ngừng, mồ hôi toát ra ướt đẫm trán, ai cũng sợ và không muốn chấp nhận cái trò chơi vô lý này.

Họ rất đồng cảm với gã, nhưng lại càng sợ hãi lưỡi dao sắc nhọn kia hơn.

" Rời khỏi đây đi.

Anh không muốn chúng ta lại bị giết tại sảnh nữa đâu.

"

Hoseok bị lời nói của Yoongi doạ sợ mà nhảy bật vào trong thang máy, một khắc cũng không dám quay mặt nhìn mảng đen âm u tối mịt sau lưng.

" Chia nhau ra thôi, nhóm 2-2-3.

Đừng để ai đi một mình cả.

"

Bước ra khỏi thang máy tầng hai, tất cả nhanh chóng tụ lại trước cửa và nghe theo lời Yoongi phân phó.

Jungkook và Jimin hiển nhiên là một cặp, Yoongi đề nghị muốn được đi cùng anh cả, vì vậy ba người còn lại sẽ ở cùng nhau.

" Ba người ở lại tầng hai.

Jungkook, Jimin tầng ba.

Anh và Seokjin hyung sẽ lên tầng bốn để tìm.

Nhớ kĩ, đừng bỏ sót bất kỳ ngóc ngách nào"

" Xin hãy cẩn thận, váy đỏ đang ở lầu bốn phòng biên tập."

Giọng nói quen thuộc lại hiện hữu trong đầu bọn họ lần nữa.

Chính nó đã cảnh báo cả bảy về lần trước khi váy đỏ sắp xuất hiện.

Seokjin khẽ hừ một tiếng, liếc nhanh về phía mấy đứa em gần như đang tin răm rắp vào lời nói đó mà trở nên run rẩy.

Anh thúc giục cả bọn không được phân tâm, điều quan trọng nhất bây giờ là tìm ra thân thể của người tên Hera kia và kết thúc trò chơi quái dị này.

Yoongi gật đầu đồng tình, trong hoàn cảnh hiện giờ thì bọn họ không thể tin ai hết.

" Chia nhau ra, tìm bằng được cơ thể đi, nhanh!

"

Seokjin gạt phắt lời cảnh cáo, khẽ ra lệnh cho mấy đứa em.

Yoongi, Jimin và Jungkook cũng theo anh vào bên trong thang máy.

Trước khi cánh cửa đóng lại, Jimin vẫn không quên với ra nhắc nhở một câu.

" Mọi người đừng tách nhau ra nhé.

"

_____________

Tầng hai.

" Tối quá.

Chả thấy cái gì cả.

Đèn pin thì ở dưới sảnh mất rồi.

Chết tiệt.

"

Taehyung vừa đi vừa rủa.

Chợt nhớ ra lần trước hắn cũng vì lấy đèn pin mà bị chém đầu tiên, trong người bỗng chốc lạnh run sau câu nói của mình bèn im bặt.

Hoseok sợ hãi nắm chặt tay bạn mình, cả hai cùng Taehyung phụ trách tìm ở tầng hai.

Mà tầng này đặc biệt nhiều phòng studio.

Vậy nên việc cứ phải đi ra đi vô hết tất cả các phòng tối như mực này làm Hoseok càng trở nên lo sợ hơn bao giờ hết.

Gã chỉ ngu ngốc đi theo, mang gương mặt cắt không còn giọt máu nhìn quanh quất dãy hành lang tối thui của công ty.

" Hoseok, mãnh mẽ lên, càng nhanh tìm được càng có thể thoát sớm.

"

Namjoon gạt tay gã ra khi cả ba đứng trước Mon Studio.

Y đẩy bạn mình vào, sau đó gật đầu nhìn Taehyung rồi chia nhau ra tìm.

" Hoseok hyung nhanh lên.

Đứng đực ra đó thì được gì!

" - Taehyung nhíu mày gắt, bực mình bởi sự nhu nhược của anh lớn.

Bị đứa em nhỏ tuổi hơn chỉ trích nhưng chẳng có tâm hơi đâu mà để ý đến chuyện đó, mồ hôi gã túa ra như tắm.

Đôi chân tê dại chôn chặt xuống sàn nhà lạnh lẽo.

Gã muốn đến giúp đỡ bọn họ, muốn nhanh chóng thoát khỏi trò chơi nhưng lại không có nổi một tia can đảm mà bước về phía trước.

Gã giữ được bình tĩnh để không hét lên đã là may lắm rồi.

CẠCH

" Cái gì- "

Cả ba giật mình, Hoseok nhanh chóng bịt miệng lại, Namjoon thầm rủa một tiếng khi nhận ra đó chỉ là một mô hình đang yên vị trên kệ bị rung lắc sau cái đụng tay của y.

Âm thanh rất nhỏ, nhưng trong không gian tĩnh lặng này lại như tiếng trống đánh vào màng nhĩ của bọn họ.

Tim không tự chủ mà đập mạnh liên hồi.

Taehyung hừ lạnh, khẽ nhăn mày nói với Namjoon rằng phải cẩn thận hơn.

Nhưng khi cả hai quay lại định tiếp tục tìm kiếm, giọng nói đó lại xuất hiện trong đầu họ một lần nữa.

" Váy đỏ đang ở tầng năm.

"

" Váy đỏ đang ở trước cửa phòng Mon Studio.

"

Chân bọn họ bỗng chốc cứng đờ.

Mon Studio... không phải là căn phòng mà họ đang tìm kiếm bên trong nãy giờ hay sao ?

Không thể nào!

Mới giây trước còn ở tầng năm.

Sao có thể di chuyển nhanh như vậy?

" Đỏ...đỏ...đỏ~ "

Cả ba ngừng thở, cảm nhận giọng nói càng ngày càng tiến về phía phòng bọn họ gần hơn.

KÉTT

" Ai...ơi..âu...lo "

KÉTTTT

" Rẻ..rách....như chó "

KÉTTTTTTTT

" Mạng..người.....hóa...tro "

Tiếng ma sát giữa lưỡi dao và sàn nhà vang lên hòa cùng tông giọng quen thuộc vừa ngang vừa vang đến rợn người.

Váy đỏ một lần nữa xuất hiện.

" Đỏ...đỏ..đỏ~ "

" Chết tiệt !

"

Namjoon không nhịn được mà chửi thề.

Rõ ràng vừa rồi giọng nói kia thông báo váy đỏ còn ở tầng năm, thế nhưng thời gian bàng hoàng chỉ mới có vài giây đã liền xuất hiện trước cửa phòng của họ.

Namjoon nhăn mặt, không thể nào có chuyện nó lại xuống đây nhanh như thế được.

Vậy thì làm sao...

Không còn thời gian để suy nghĩ, y nhanh chóng thanh tỉnh, thở một hơi bước đến kéo Hoseok lại gần để nấp.

Miệng vừa mới hé ra định nói gì đó với gã thì bỗng chốc hai con mắt trợn trắng.

" Thời...gian..bỏ....ngỏ "

XOẸT-

BỘP

Tay Namjoon đang nắm lấy tay Hoseok thì lại bởi một tiếng động lạnh lẽo mà từ từ trượt dần xuống đến chân của gã.

Thanh đao lưỡi liềm sáng quắc sắc bén chém ngang qua cổ Namjoon.

Giây tiếp theo, đầu và thân của y đã rơi xuống yên vị trên sàn nhà.

Mỗi thứ một nơi.

Máu từ phần cổ trống không của Namjoon bắn ra khắp nơi.

Nước mắt Hoseok thi nhau chảy dài, đầu nổi lên đầy gân xanh, gã thậm chí vẫn không dám thở.

Hoseok cố nhướn mắt lên nhìn xuống mặt đất, bàng hoàng chứng kiến con mắt mở lớn không còn cơ hội được chớp của Namjoon ám ảnh gã.

Máu chảy ròng trên sàn nhà trắng tinh, thấm đẫm cả vào đôi giày gã mang.

Hoseok nhìn người đàn bà trước mặt, bộ hanbok nhuốm đỏ nhem nhuốc và bẩn thỉu, ả liếm lên lưỡi sao đầy máu, nhìn chằm chằm thân thể nát bấy của Namjoon trên mặt đất.

Và rồi, ả nhìn gã.

Váy đỏ nhìn gã với con mắt đỏ ngầu điên dại.

Taehyung ở ngay sau ả, nhận được ánh mắt cầu cứu của anh trai nhưng lại chẳng có nổi dũng khí bước đến kéo gã chạy đi.

Hắn không muốn như Namjoon, hắn không muốn lại lần nữa bị chết dưới lưỡi đao kinh tởm kia.

" Ba...người...núp..xó "

Taehyung co rúm người lại ở một góc, nhìn thấy ả bỏ qua cho Hoseok thì nhắm mắt thở ra một hơi nhẹ nhõm.

Giây sau đó, hắn mở mắt.

Nhanh như cắt, váy đỏ xuất hiện trước mặt hắn.

Hình xăm trên mặt nổi đỏ lên rõ mồn một.

Váy đỏ cắm đao thật mạnh lên tường, nhắm ngay đỉnh đầu của Taehyung mà trượt xuống.

Hai giây sau đó, cả người hắn tẻ ra làm hai.

Ruột và các bộ phận khác bung bét trào ra ngoài, màu đỏ thấm lên nửa còn lại của sàn nhà trắng bóng, hoà chung với máu trên xác thịt của Namjoon.

Hoseok không thể nhìn thấy rõ mọi việc đang xảy ra, nhưng gã có thể nghe thấy tiếng thanh đao và tiếng xác thịt nhầy nhụa đang trào ra sàn.

Máu dường như đang ngập lên và bám lấy cả phần đế giày cao hai phân rưỡi của gã.

" Không...

KHÔNG.

CỨU TÔ- "

Vì quá hoảng sợ, gã mở giọng hét lớn.

Thế nhưng chữ tôi tròn trĩnh còn chưa được cất lên.

Váy đỏ đã nhanh cắm thẳng lưỡi dao vào họng gã.

"ỌOC....Ọ...ỌC...ỌOC .....

"

Hoseok mất cảm giác ở cuống họng, chỉ còn có thể rên rỉ không rõ nghĩa.

Gã quỳ xuống sàn, đầu ngửa lên trên vì bị thanh đao cắm thẳng xuống.

" Làm...chuyện..hay...ho "

Váy đỏ tiếp tục đọc bài thơ, ả dùng sức cắm thêm sâu lưỡi dao cong vòng hình lưỡi liềm.

Xoáy một vòng rồi đẩy ngược ra sau.

Thanh đao vừa rời khỏi người Hoseok thì gã cũng nhanh chóng nằm úp rạp xuống sàn.

Gã chết vì lưỡi dao đâm thủng từ cuống họng xuống phổi và tim của gã.

Phần lưng trống huếch hoác không còn một chút da nào để che đậy phần nội tạng hỏng bét bên trong.

Jungkook và Jimin nghe thấy tiếng hét của Hoseok liền dự cảm có chuyện không lành.

Cả hai đưa mắt nhìn đối phương rồi nhanh chóng nắm tay nhau chạy thật nhanh vào phòng luyện thanh khoá trái cửa.

" Váy đỏ đang ở trước cửa phòng luyện thanh tầng ba.

"

Dự cảm của họ vào giờ phút này.

Quả thật không sai.

" Đỏ...đỏ...đỏ~ "

.
 
[Bts] Trò Chơi Tìm Xác
Chap 9


Jimin vô thức siết chặt tay Jungkook, móng bấm mạnh vào mu bàn tay đối phương mà chẳng để ý nó đã hằn lên da thành vết lưỡi liềm.

Cậu khẽ dùng bàn tay còn lại vỗ nhẹ lên lưng anh như an ủi.

Dù có là người dũng cảm thế nào thì Jungkook vẫn không thể ngăn cơ thể mình đang run lên vì sợ hãi.

Cậu không muốn nhìn thấy Jimin bị giết bởi con quỷ máu lạnh kia, cũng không muốn bản thân bỏ mạng.

"Đỏ ...

đỏ đỏ~ "

Giọng nói khàn khàn kề cận bên tai, Jungkook phải dùng lực đè người yêu lại, ngăn không cho anh vì quá kích động mà bị phát hiện.

Bởi vì đang trốn trong tủ, tầm nhìn của hai người bị hạn chế, họ không biết chính xác váy đỏ đang ở đâu mà chỉ nghe được thanh âm chậm rãi, thong thả của nó khi đọc bài thơ.

" Kook.

"

Jimin nhẹ giọng gọi, Jungkook nhìn anh, lại quay đến tầm mắt đối phương đang hướng về.

" Công bằng...ai...cho "

Váy đỏ đang ở ngay trước mặt họ.

Bộ hanbok trắng nhuốm máu bẩn thỉu, tóc búi gọn trên đỉnh đầu và phần mái che đi nửa khuôn mặt.

Thanh đao ngự trị trên tay ả, bóng ánh trăng phản chiếu trên mặt gươm lóe lên lưỡi liềm sắc nhọn được tưới bởi dòng máu đỏ chót đang không ngừng chảy tí tách xuống nền nhà.

Toàn thân bọn họ cứng đờ, hai bàn tay thắt chặt vào nhau, Jungkook vì muốn bảo vệ người yêu liền đưa tay còn lại che mắt anh với hy vọng Jimin không phải nhìn thứ kinh tởm đó thêm một giây nào.

" Tự....mình đi...mò "

Váy đỏ chậm rãi bước đi qua từng dụng cụ luyện thanh trong phòng, để lưỡi dao quét trên phím piano tạo ra âm thanh như muốn đâm thủng màng nhĩ.

" Chân...lí...tự...do "

Tiếng bài thơ rất nhanh từ giữa phòng đi đến ngoài cửa, sau đó thì xa dần về phía hành lang.

" Váy đỏ đang ở tầng một sảnh chính.

"

Hai người trong phòng đồng thời thở phào nhẽ nhõm khi nghe thấy giọng nói thông báo trong đầu, họ sợ hãi đến độ quên cả thở khi váy đỏ còn ở đây.

Jungkook nhanh nhẹn mở cửa, đưa mắt nhìn xung quanh để chắc chắn lần nữa rồi mới kéo theo Jimin ra ngoài.

Thật may rằng phòng luyện thanh không quá lớn nên váy đỏ chẳng có cơ hội lượn lờ lâu.

" Tìm thứ gì thắp sáng đã, anh chẳng nhìn thấy gì cả.

" - Jimin thì thầm, mắt vẫn nhìn ra ngoài cửa để đề phòng váy đỏ quay lại.

Người nhỏ hơn gật đầu, cả hai nắm tay nhau, sờ mó những vật gần nhất rồi dần tiến về góc phòng.

Họ gắn bó với công ty gần bảy năm, ngày nào cũng ra ra vào vào như nhà mình, từng chi tiết trong mỗi phòng họ đều nhớ rất rõ.

Việc mất điện không thực sự phổ biến khi ở Hàn, mà với một công ty lớn như Big Hit, khi mất đều có máy trợ điện phát ra khẩn cấp.

Điều đó đồng nghĩa với việc chẳng ai có thói quen sử dụng đèn pin hay nến ngoại trừ bảo vệ.

Thật may rằng PD phụ trách phòng luyện thanh lại có sở thích cất giữ đèn pin trong phòng.

Jimin mừng rỡ cầm lên vật to dài lạnh ngắt từ ngăn kéo, lập tức bật công tắc nhưng lại thất vọng vì nó không hoạt động.

" Có lẽ lâu rồi không ai dùng nên mới vậy.

"

Jungkook nói, nhận lấy đèn pin từ tay anh lớn, khe khẽ đập vài cái lên nó.

X-X-XẸT XẸT

Đèn pin bỗng chốc chập chập rồi đột ngột bật lên, phát sáng cả căn phòng tối tăm yên tĩnh.

Jungkook cười với Jimin, một nụ cười ấm áp như ánh sáng vàng đượm thắp lên từ đèn pin.

" May quá.

Jungkook thật giỏi nh- "

PHẬP

Vẫn là nụ cười dịu dàng ấy, nhưng khuôn mặt mừng rỡ cùng câu nói khen ngợi vài giây trước của anh bỗng chốc vụt biến.

Jimin tái mét vì hoảng sợ, vì bất ngờ.

Thanh đao đâm xuyên bụng Jungkook nhanh đến nỗi cậu ấy chẳng kịp tắt đi nụ cười dịu dàng đó, cũng chẳng cảm nhận được rằng cái chết đang đến thật gần.

" Chạy...

đi...

"

Máu không ngừng tràn ra từ cánh môi mỏng, cậu không muốn anh chứng kiến cái chết đau đớn của mình và tiếp sau đó cũng sẽ hứng chịu việc chết thảm như cậu nên gắng gượng cảnh cáo Jimin.

Thế nhưng, dường như anh đã chết đứng tại chỗ, chân dường như chẳng thể nhấc nổi thêm một bước nào nữa.

Hoàn toàn không thể.

Jungkook buông thõng tay đang cầm đèn pin, đầu cúi xuống.

Cậu chết đứng theo đúng nghĩa đen của nó.

" GARHHHHHHH "

Đèn pin rơi xuống nền nhà vô tình chiếu thẳng lên người váy đỏ.

Ả ta bỗng nhiên hét lên trong đau đớn, tóc dựng đứng, vết sẹo bên má trái của người đàn bà đỏ lên như bị sắt nung ấn vào mặt.

Một cảnh tượng đau đớn vừa giúp Jimin nhận ra điều gì đó.

Anh cố gắng cúi xuống cầm lấy đèn pin nhằm chiếu thẳng vào mặt váy đỏ.

Nhưng chỉ vừa cúi xuống, đèn pin đã vỡ tan tạo ra tiếng động chói tai.

Thanh đao đang giữ nguyên vị trí trong bụng Jungkook từ nãy đến giờ giờ đây cũng đâm thẳng vào cổ họng anh.

Jimin chẳng còn bao nhiêu sức lực, chỉ có thể cười cho số phận bi thương của mình, kịp đan tay vào tay Jungkook trước khi váy đỏ kéo thẳng thanh đao lên trên tách đầu Jimin và nửa thân trên của Jungkook ra làm hai.

Cặp tình nhân chẳng mấy chốc biến thành đống thịt vụn bầy nhầy cũng mùi máu tanh tưởi giữa sàn nhà.

_________________

RRRRENG RRRRENG

Jimin lần nữa tỉnh dậy trên chiếc giường êm ấm.

Đầu óc anh trống rỗng.

Mọi thứ, mọi thứ diễn ra tối qua dường như quá khủng khiếp để nghĩ tới.

Anh quay sang giường bên cạnh, và bất ngờ hơn, Hoseok đã tỉnh từ bao giờ, mắt gã thâm quầng nhìn chằm chằm về phía anh, hai tay bó gối ngồi thu lu một góc giường.

RẦM RẦM

" JIMIN !

JIMIN !

"

Jungkook mất kiểm soát đập rầm rầm lên cửa phòng của Jimin và Hoseok.

Anh bước xuống mở cửa liền thấy cậu với khuôn mặt hốt hoảng, người đầy mồ hôi ôm chầm lấy anh.

" May quá, thật may quá..

"

" Không sao, anh đây, Jungkook ssi lại quên kính ngữ rồi nhé.

"

" Đừng an ủi em, đây không phải là chuyện để đùa đâu Jimin.

"

Hoseok cùng đôi mắt hoảng loạn cố gắng cất tiếng nói run rẩy của mình xen vào.

Mà câu hỏi của Hoseok cũng chính là thắc mắc của tất cả những người còn lại.

" Chuyện gì...

đang xảy ra thế này ?

"

.
 
[Bts] Trò Chơi Tìm Xác
Chap 10


" Hôm qua nhóm hai người chết như thế nào ?

"

" Sao anh hỏi thẳng thừng vậy...

"

Yoongi ngồi trên xe hỏi thẳng vào chủ đề.

Sáu người còn lại đồng loạt đánh ánh mắt đi chỗ khác nhằm ra hiệu rằng chẳng ai muốn nhắc lại chuyện đó cả.

" Diễn tả lại cái chết của chính mình thì ai mà dám chứ thằng nhóc này.

"

Seokjin huých nhẹ vào vai Yoongi nhằm cảnh cáo.

Nhưng dường như Yoongi không hề muốn dừng lại, anh một mực muốn mọi người nói ra.

" Nói nhanh, biết đâu có sơ hở về điểm yếu của ả ta.

Không thể cứ để ả giết chúng ta nhanh như vậy được, mình chậm chí còn chưa tìm được bất cứ một bộ phận cơ thể nào của Hera.

"

Yoongi nhăn mặt, hối thúc mọi người mau chóng kể lại chuỗi giết người thảm khốc của váy đỏ.

Từng người từng người một chậm rãi kể lại cái chết của chính mình.

Hoseok thậm chí không chịu nổi để nghe hết tất cả mà lập tức chạy vào nhà vệ sinh nôn hết ra bữa sáng của gã.

" Khoan, Jimin, em đã nghe thấy ả hét lên khi bị đèn pin chiếu vào người ?

"

Yoongi hỏi lại khi nghe đến cái chết của cậu em nhỏ, Jimin gật đầu khẳng định.

" Em chắc chắn, khi Jungkook vừa bật đèn thì váy đỏ đã ngay lập tức giết em ấy.

Y như đêm đầu tiên với Taehyung vậy.

Ả hét lên khi Jungkook đánh rơi đèn pin và ánh sáng chiếu thẳng vào mặt.

"

" Vậy điểm yếu của váy đỏ là ánh sáng từ đèn pin ?

"

Namjoon cất lời ngay sau khi Jimin kể xong mọi chuyện.

Mọi người dường như cũng bắt đầu nhận ra vấn đề rằng điểm yếu của váy đỏ chắc chắn chính là ánh sáng.

" Nhưng ả ta rất nhạy và di chuyển siêu nhanh.

Chỉ cần cầm đèn pin và bật lên là mất mạng ngay lập tức.

Chẳng dễ gì tiêu diệt ả ta chỉ bằng một cái đèn pin cả.

Vả lại, không có đèn pin thì khó mà tìm ra đủ các bộ phận cơ thể.

"

Namjoon nhăn trán lại suy nghĩ một lúc sau khi Yoongi phân tích tình hình.

Y tiếp nối vấn đề của anh sau một hồi im lặng tìm cách giải quyết.

" Hoặc có thể chỉ là ánh sáng đèn pin thì sao ?

"

" Ý em là ?

"

" Chúng ta thử bằng nến chẳng hạn.

Có thể ả ta chỉ nhạy cảm với đèn pin mà thôi.

"

" ... có lí.

Tối nay anh sẽ thử cầm nến xem sao.

"

Yoongi gật đầu với Namjoon, trong đầu nghĩ ngay đến việc mua thêm nến và hộp quẹt để sẵn tại một chỗ trong công ty để đêm đến liều mạng thử thách.

Bằng mọi giá, anh phải tìm được cách chơi chính xác và giảm thiểu tử vong nhất có thể để mau chóng hoàn thành trò chơi.

" Đến đài SBS rồi các em.

Xuống thôi.

"

Lại như lần trước, người quản lý cho dừng xe tại trước đài SBS rồi ra hiệu cho cả nhóm đi xuống.

Qua cửa kính xe, người hâm mộ và các cánh nhà báo vây kín lối đi, tiếng tách tách từ máy ảnh hay tiếng la hét vang vọng xung quanh đều trở nên quá đỗi quen thuộc.

Tất cả tình tiết xảy ra, đều là của thứ năm ngày 12 tháng 5 năm 2018.

Mà ngày này, đã lặp đi lặp lại được ba lần.

Có thể họ mãi mãi sẽ chẳng thể bước qua nổi thứ sáu kế tiếp nếu không thể hoàn thành trò chơi.

BTS thật sự đang bị kẹt trong một vòng tuần hoàn thời gian không lối thoát.

" Tìm xác cho tôi...

"

" Tìm xác cho tôi...

"

" Tìm xác cho tôi...

"

" Tìm xác cho tôi...

"

" Tìm xác cho tôi...

"

" Tìm xác cho tôi...

"

" Tìm xác cho tôi...

"

" Yoongi.

Mau tỉnh dậy.

"

Yoongi choàng mở mắt, thấy Seokjin đang cố đánh thức mình.

Anh liền nắm lấy tay người đối diện áp vào mặt.

Cười dịu dàng.

" Seokjin hyung, lại chung đội với em nhé ?

"

" Ừ.

Đứng dậy thôi Yoongi.

Anh đã phân tán mọi người ở các tầng như hôm qua rồi.

Gọi em dậy thật khó.

"

" Em xin lỗi.

"

Yoongi phủi phủi quần áo rồi đứng dậy.

Lập tức mò đường đi thẳng vào phòng trưng bày ở tầng bốn nơi anh bỏ sẵn vài cây nến cùng hộp quẹt đã mua từ trước.

Yoongi vừa định thắp nến thì Seokjin đột ngột nắm hai tay anh lại.

" Yoongi.. em chắc chứ ?

Anh không muốn em lại bỏ mạng trước anh như "hôm qua"."

" Phải thử thôi.

Không thì chẳng có cách nào tìm được từng mảnh xác cả.

"

Yoongi nhìn vào đôi mắt lo lắng của Seokjin, anh cảm thấy vui và bớt lo sợ hơn một chút vì có người đang lo lắng cho mình.

Yoongi mở hộp quẹt, Seokjin tập tức nhìn dáo dác xung quanh để xem thử váy đỏ có xuất hiện hay không.

Nhưng dường như không có bất kì động tĩnh nào cho thấy ả ta đang ở xung quanh đây.

Yoongi thấy vậy liền nhanh chóng thắp nến.

Một giây

Hai giây

Ba giây

Dường như váy đỏ thật sự chỉ phản ứng với ánh sáng từ đèn pin.

Điều này làm cả hai người trở nên mừng rỡ vì một chút ánh sáng hiếm hoi trong đêm tối thanh vắng mù mịt.

" Váy đỏ đang ở tầng ba phòng thu âm thứ nhất.

"

Cả hai cùng nhau đi ra đến thang máy và bấm xuống tầng hai nơi Namjoon, Hoseok cùng Taehyung đang tìm kiếm.

Cả hai người quyết định tránh tầng ba ra trước vì nguy cơ gặp váy đỏ sẽ rất cao.

Tốt nhất nên tránh thiệt mạng càng nhiều càng tốt.

" Này, anh không để ý rằng thang máy là nơi vô cùng an toàn sao ?

Lần trước chúng ta cũng đi thang máy và váy đỏ chẳng bao giờ xuất hiện cả.

"

" Có thể vì thang máy luôn bật đèn 24/24 nên váy đỏ không bao giờ bén mảng tới ?

Anh nghĩ vậy.

"

" ...và chỉ có chỗ thang máy là có điện.

"

Cả hai nhìn nhau, lập tức hiểu ra thêm hai vấn đề rằng, thang máy là nơi an toàn nhất cho bọn họ lúc này, và thật ra công ty Big Hit không hề bị mất điện.

" Sau khi đưa nến cho họ, em sẽ thử tìm đến cầu giao tổng ở công ty, bật tất cả lên và baam, váy đỏ sẽ biến mất.

"

TING

" Á !!!

"

Vừa bước chân ra khỏi thang máy, họ nghe thấy tiếng hét của Taehyung vọng ra từ xa.

Có lẽ là từ những căn phòng cuối dãy, Yoongi và Seokjin liền lập tức đi nhanh đến đó và bắt đầu tìm kiếm họ.

" Váy đỏ đang ở tầng hai phòng Hope World Studio.

"

Nhanh như chớp, từ căn phòng mang tên Hope World, những âm thanh ghê rợn từ tiếng đao chém ngang người đến tiếng nội tạng trào ra ngoài hay tiếng hét thất thanh từ Taehyung và Hoseok luồn qua tai hai người bọn họ vô cùng đau đớn.

Seokjin và Yoongi biết rằng họ đã đến quá muộn.

" Yoon...gi "

Đột nhiên nghe thấy có người gọi tên mình, Yoongi biết rằng vẫn còn một chút hy vọng trong căn phòng tàn khốc đó.

Qua ánh sáng mờ mờ, anh thấy Namjoon cố lết nửa thân trên của mình ra khỏi cánh cửa.

Một tay đang ôm vật gì đó khá nặng và dài.

" Yoon...gi... mau... cái chân... cái chân trái...

"

.
 
[Bts] Trò Chơi Tìm Xác
Chap 11


" Đêm qua là đêm khủng khiếp nhất với em.

Cũng là đêm tuyệt vời nhất.

"

" Đúng vậy, nhờ ơn em đó Namjoon.

Cuối cùng cũng tìm ra được một bộ phận.

"

" Phải là nhờ anh chứ Yoongi.

"

Yoongi cười cho qua, Seokjin và anh đã không phụ sự kì vọng của trưởng nhóm, thành công để bộ phận đầu tiên vào trong quan tài đêm qua.

Các thành viên còn lại đã chấp nhận hy sinh bản thân để giúp y kéo dài thời gian đến kịp lúc.

Ngay khi hoàn thành nhiệm vụ cũng là lúc y cảm nhận nửa thân dưới của mình nhẹ bẫng, một lưỡi dao sắc lẻm ngọt sớt lia qua, chẳng kịp nhìn lên vẻ mặt đáng sợ máu me của chủ mưu vì đầu óc đã không còn ý thức.

" Anh tìm được nó ở đâu mà hay vậy hyung ?

"

Jimin hớn hở hỏi, cả sáu người đang ngồi chờ đồ ăn từ anh cả, chẳng khó nhận ra tay và chân ai cũng có vài đường thâm kéo dài mà chỉ mình họ mới hiểu lý do.

" Sau màn hình máy tính của Hope, lúc anh định với tay lấy thì nghe được thông báo, chẳng kịp kêu đã thấy váy đỏ lù lù trước mặt" - Namjoon nói, da gà theo phản xạ nổi lên khi nghĩ đến người đàn bà trong bộ hanbok đầy máu nọ.

Dù cho kết quả rằng tất cả đã không thể sống sót, nhưng mọi người đều thở phào nhẹ nhõm vì cuối cùng cũng tìm được một trong số các bộ phận cơ thể của Hera, đồng nghĩa với việc cơ hội thoát khỏi trò chơi nực cười này lại gần thêm một bước.

Yoongi ném quyển sổ nhỏ lên bàn, dở trang đầu tiên rồi để mấy đứa em cùng đọc.

Sau vài ngày chết, y cuối cùng cũng tìm ra được vài quy luật nhất định của trò chơi này.

Thứ nhất, những cái chết trong trò chơi đều không có thật, điều duy nhất bị ảnh hưởng là hôm sau bọn họ sẽ bị vài vết thâm ngay chính nơi lưỡi dao chém phải.

Thứ hai, váy đỏ có thể di chuyển mọi lúc mọi nơi trong vài tích tắc.

Thứ ba, cho đến khi trò chơi kết thúc, thời gian khi họ thức dậy sẽ luôn là ngày 12 tháng 5 năm 2018.

Thứ tư, váy đỏ sợ ánh sáng của đèn pin.

Thứ năm, cho đến thời điểm hiện tại, thang máy là nơi an toàn duy nhất của bọn họ.

Cả bọn tròn mắt, đứa nào đứa nấy dơ ngón cái biểu thị sự thán phục với anh thứ, nhưng rất nhanh lại rũ mắt vì thông tin về váy đỏ và trò chơi đều chỉ có một chút ít ỏi như thế này, chắc chắn sẽ không đủ cho bọn họ thoát chết vào đêm nay.

"Nghĩ kĩ xem, trước khi bị váy đỏ giết, mấy đứa đang làm gì?

Có thể từ đó mà suy ra quy tắc giết người của nó.

" - Jin vừa đặt nồi canh kim chi hầm bốc khói trên bàn vừa cất lời.

Bởi vì khi bắt đầu trò chơi, tâm trạng cả bọn đều rất loạn và căng thẳng, mỗi lần nghe tiếng lưỡi đao quét trên sàn nhà là một lần da gà nổi lên không dứt, cả bọn quá chú tâm vào việc thoát chết mà không đủ tỉnh táo để suy xét mọi chuyện.

Hoseok vứt lên bàn thêm một quyển sổ mỏng khác, đặt lên nó bút mực gã yêu thích rồi nhìn một lượt các thành viên.

" Viết vào đây những gì nghĩ được, sau đó cả bọn sẽ tổng kết lại.

" - Vừa nói gã vừa nhìn đồng hồ rồi nhắc nhở.

" Chỉ còn chưa đầy năm tiếng nữa là trò chơi lại bắt đầu rồi, cố gắng ghi nhiều nhất có thể là được.

"

Các thành viên còn lại gật đầu đồng ý, cố vắt óc để nghĩ xem rốt cuộc trước khi chết bản thân đã làm gì.

Phần lớn bọn họ chỉ vừa bật đèn đã thấy nửa cơ thể của mình yên vị trên mặt đất trước váy đỏ, mà quy luật này Yoongi đã viết vào rồi.

Taehyung chầm chậm cầm bút, hơi nghiêng đầu viết lên trang giấy trắng tinh trước con mắt chăm chú của mọi người.

" Bài thơ.

"

" Em không chắc về nó, nhưng váy đỏ luôn đọc bài thơ kì lạ về màu đỏ trong suốt trò chơi, vậy nên hẳn phải có uẩn khúc.

"

Hẳn rồi.

Bài thơ rất có thể là điểm mấu chốt trong câu chuyện của váy đỏ.

" Có lẽ.. nó liên quan đến chiến tranh năm đó ?

"

Vị nhóm trưởng hiểu biết sâu rộng lên tiếng, nói đoạn, y lôi từ trong túi chiếc điện thoại cảm ứng ra để tra thông tin.

Jimin bên cạnh mù mờ đọc cho anh lớn vài câu mình loáng thoáng nghe hiểu, nhưng buồn rằng trong thời chiến đó không hề có bất cứ bài thơ nào như vậy.

Bàn tay đang tra cứu chợt dừng lại, Namjoon đơ người đọc một bài phỏng vấn người phụ nữ đã từng bị đế quốc Nhật tra tấn và xâm phạm.

Trong đó kể về toàn bộ chiêu trò man rợ và mua vui của bọn máu lạnh không có nhân tính, khi được hỏi về điều làm bà sợ nhất, người phụ nữ kể về cách hành hạ của chúng khi mọi người không đọc thuộc bài thơ ca ngợi phát xít Nhật.

" Cứ đúng 4h sáng sớm, chúng tôi bị bắt xếp hàng trước mặt bọn người đó, bị lột sạch quần áo và tạt vài ba thùng nước lạnh để tẩy rửa đống tinh dịch nhớp nháp mà chúng để lại.

Sau đó, mỗi người phải đứng trần chuồng như vậy, co ro dưới thời tiết âm độ và đọc thuộc bài thơ đã dậy chúng tôi, ai đọc thuộc sẽ được mặc lại quần áo và nhốt vào phòng của họ, còn nếu không.... chúng sẽ trùm một mảnh vải trắng ướt nước lên mặt chúng tôi cho đến khi người đó ngất đi mới lôi ra giữa sân, người chịu phạt sẽ phải chịu cảnh làm nhục ở ngoài trời cho bọn đàn ông khác cười nhạo cả ngày.

"

Jungkook không nhịn được chửi thề một tiếng, ngay lập tức nhận phải cái đánh nhắc nhở của anh cả.

Nhưng không thể phủ định rằng, chỉ mới đọc đến đó thôi cũng đủ khiến tất cả bọn họ rùng mình.

Chiến tranh giữa Nhật và Hàn tuy đã chấm dứt, nhưng những nỗi đau đó sẽ mãi là vết sẹo không bao giờ lành, đặc biệt là những người phụ nữ đã trải qua thời kì khủng khiếp đó.

" Bà ấy nói nếu đọc thơ không thuộc sẽ bị bịt khăn ướt không cho thở.

"

Yoongi là người tỉnh táo hơn cả, nhanh chóng nhận ra điểm gì đó bất thường trong đó.

Cả bọn hai mặt nhìn nhau, đồng loạt hiểu ra vấn đề.

" Đúng rồi!

Trong lần bị giết hôm trước, vì chắc mẩm váy đỏ đã đi qua khu vực của mình nên mới thở phào một hơi, ngay sau đó nó liền quay lại và ...em bị chém chẳng còn mảnh nào.

" - Namjoon vừa kể vừa nhún vai vì hành động ngu ngốc của mình.

"Vậy có nghĩa là...

" - Jin cất lời trước , cả bọn nhìn anh rồi cùng gật đầu.

Yoongi cầm bút viết nhanh vào quyển sổ của mình.

Thứ sáu, không được thở trong khi nghe váy đỏ đọc thơ.

Nét mặt của cả bảy dường như rạng rỡ thêm một chút, quy luật giết người và trò chơi lại được tăng thêm một mục.

Taehyung nhìn đồng hồ, vội vàng húp hế bát canh rồi nhắc nhở các thành viên.

"Mọi người ăn no đi nào, chúng ta chỉ còn vài tiếng nữa là phải chiến đấu rồi"

" Đúng rồi.

Còn bảy bộ phận nữa thôi.

Cố lên nào.

"

Jin cất tiếng cổ vũ các em, tiện tay múc thêm một bát canh khác cho Taehyung khi hắn nâng cả hai tay lên cùng chiếc bát trong tay với thái độ cầu xin.

Ăn thật nhiều mới có năng lượng mà làm việc quan trọng.

Cả bảy người họ ăn như hổ đói rồi sau đó tự động trèo lên giường chờ đến ba giờ sáng không chút sợ hãi.

Đêm nay là một đêm dài

Phải không ?
 
[Bts] Trò Chơi Tìm Xác
Chap 12


Taehyung tỉnh dậy lần nữa trong tiếng gọi của Hoseok, liếc nhìn xung quanh thì chỉ còn hai người bọn họ ở đại sảnh.

"Mọi người đều chia nhau ra rồi, lần này chúng ta sẽ đi cùng nhau và phụ trách ở tầng ba.

"

Anh lớn thông báo, nói đoạn liền đỡ cậu em dậy cùng nhau đi về phía thang máy.

Bởi vì bọn họ đã biết chắc đây là nơi an toàn nhất, vậy nên có thể thoải mái dùng dù nó phát ra ánh sáng - thứ vốn dĩ thu hút váy đỏ.

Taehyung liếc nhìn Hoseok đang đứng đằng sau mình qua hình ảnh phản chiếu của cửa thang máy, dù đã cố kiềm chế nhưng hắn vẫn nhận ra đối phương đang không ngừng run rẩy, hai bàn tay nắm chặt nhau, mồ hôi lạnh lấm tấm đọng lại ở thái dương dù cho bây giờ đang là cuối thu.

Mọi người ai cũng đều biết tính nhát gan của gã không phải tự biên tự diễn mà tất cả đều hoàn toàn là thật, bởi vậy mà gã chính là người thiệt thòi nhất khi tham gia trò chơi tìm xác này.

" Hyung đừng lo, cố gắng nhớ tất cả các quy luật của váy đỏ, nhanh chóng tìm những bộ phận còn lại và chúng ta sẽ an toàn thoát khỏi trò chơi này thôi."

Taehyung xoay người lại đối diện với anh, tay nắm lấy hai bàn tay lạnh lẽo của đối phương cổ vũ.

Người lớn hơn gật đầu đáp lại, trong lòng đột nhiên len lỏi một tia ấm áp liền cảm thấy yên tâm phần nào.

TING

Cửa thang máy mở, chẳng ngạc nhiên khi trước mặt bọn họ là hành lang tăm tối heo hút, đây là lần đầu tiên Taehyung cảm thấy phiền toái khi Bighit lại lớn nhường này, làm cả nhóm phải mất kha khá thời gian trong việc tìm kiếm và chạy trốn váy đỏ.

" Váy đỏ đang di chuyển trên tầng hai.

"

Cả hai cùng nhìn nhau rồi thở phào nhẹ nhõm, Taehyung có thể cảm nhận rõ cơ thể của anh lớn đang dần thả lỏng khi biết bản thân vẫn nằm trong vùng an toàn.

Nhiệm vụ của bọn họ hôm nay là tìm kiếm trên tầng ba này, bắt đầu từ khu phòng nhảy.

Căn phòng nằm cuối cùng bên tay trái hành lang, là phòng tập nhỏ của cả bọn ngày trước và bây giờ trở thành phòng tập cho thực tập sinh.

Một thời gian dài không đến đây, dường như mọi thiết bị và vị trí để đồ đạc vẫn không thay đổi, có chăng cũng chỉ là quần áo cùng giày tập nhảy chất thành từng hàng, không như bọn họ ngày xưa chỉ lác đác vài ba bộ cùng bốn năm đôi giày cũ mòn đế.

Thật sự là có điều kiện hơn bọn họ ngày xưa rất nhiều.

" Anh qua bên này, em tìm chỗ tủ giày xem.

"

Hoseok đảo mắt nhìn quanh căn phòng một lượt rồi nói.

Mặc dù trong lòng vẫn rất sợ, nhưng mọi người nói đúng, càng hành động nhanh càng có nhiều cơ hội thoát ra khỏi trò chơi quỷ quái này.

Vả lại, nhờ kinh nghiệm của những lần "chết" trước, Hoseok cũng thu gom được chút dũng khí đối mặt với con quỷ tàn sát mất nhân tính kia.

Hai người bắt đầu lục tìm những góc khuất trong căn phòng, bởi vì nó dành để tập nhảy nền hầu như không gian ở đây đều trống, duy chỉ có tủ giày cùng bộ loa và laptop có khả năng sẽ được giấu bên trong.

Hoseok bước từng bước đi khẽ nhất có thể tiến về phía bộ loa đài, vòng ra sau quan sát rồi lại nín thở mở từng cánh cửa tủ để laptop bên cạnh đó.

Thật may rằng bên trong chỉ toàn dây điện và vài đồ đạc của thầy dạy như mọi khi.

Hắn quay lại nhìn đứa em, sau đó bước về để giúp Taehyung tìm kiếm.

Tủ giày luôn là một nơi kì diệu với thực tập sinh, điều này chỉ có ai từng tập trong căn phòng này mới hiểu được, bởi nó không chỉ đơn giản là để giày, mà phần lớn là để giấu đồ ăn hoặc vật dụng cá nhân cần thiết của bọn trẻ.

Đây là mánh khoé mà chính Hoseok đã bật mí cho đám nhóc thực tập sinh để có thể sống sót qua những ngày tháng tập luyện cam go nhất.

" Váy đỏ đang lên tầng ba.

"

Giọng nhắc nhở làm tim cả hai như ngừng đập, không hẹn mà gặp cùng trợn mắt nhìn chằm chằm vào cửa phòng.

Nó chỉ vừa mới ở tầng hai vài phút trước, vậy mà bây giờ đã xuất hiện gần bọn họ đến vậy.

" Hyung, mau tìm đi, chúng ta không có thời gian đâu.

"

Taehyung cố lấy lại bình tĩnh nói, y vỗ nhẹ lên lưng Hoseok chấn an anh lớn rồi cắm đầu vào tủ giày tối om tiếp tục tìm đồ vật.

Hoseok bên cạnh cũng cổ vũ bản thân, cùng đứa em tiếp tục công việc.

SOẠT

Cho đến khi tay hắn chạm vào một thứ gì đó khô cứng và nhọn hoắt, toàn thân Hoseok theo phản xạ mà cứng đờ không thể nhúc nhích.

" Hyung!

"

Dù Taehyung có gọi thế nào, cơ thể Hoseok vẫn không ngừng toát mồ hôi và trong đầu liền dấy lên những suy nghĩ tiêu cực đến khó tin.

Taehyung nhìn phản ứng của anh lớn cũng hiểu ra vấn đề, trong lòng vừa sợ vừa lo, nhưng cuối cùng cũng với tay hướng đến chỗ của Hoseok.

Cảm xúc ban đầu vẫn là vừa cứng vừa nhọn ở đỉnh, sau khi di chuyển sâu hơn là một sự trơn trượt nhẵn bóng và cuối cùng là các khe ở giữa những đốt ngón tay thon dài.....

Bọn họ đã tìm được cánh tay của Hera!

Cả hai trợn mắt nhìn nhau, không tin rằng trong thời gian ngắn vậy có thể tìm được bộ phận tiếp theo.

Vậy là đêm nay sẽ không còn ai phải chết nữa!

" Váy đỏ đang tiến về phòng tập tầng ba.

"

Hoseok vừa nghe lời cảnh báo thiếu chút nữa thì hét toáng lên, cũng may người còn lại đã kịp thời đưa tay chặn miệng gã.

Taehyung đẩy Hoseok ra một đoạn, để ngón trỏ lên môi ra hiệu đối phương giữ im lặng còn bản thân thế chỗ vào vị trí vừa rồi của gã, cố tìm cách lôi bằng được phần cánh tay kia ra.

" Đỏ...đỏ đỏ..."

Giọng nói rợn người kia lập tức khiến toàn bộ da gà trên người cả hai dựng lên, Taehyung vẫn có thể bình tĩnh phần nào.

Về phần Hoseok, mặt gã đã cắt không còn một giọt máu.

Hắn đưa mắt nhìn chằm chằm ra hướng cửa, nhớ lời dặn trong quyển sổ của Yoongi mà che toàn bộ miệng cùng mũi để không thể thở trong khi váy đỏ đọc bài thơ yếu thích của nó.

" Ai ơi....âu...lo...

Rẻ...rách..như...chó...

Mạng....người..hóa......tro "

Âm thanh vẫn đều đều vang lên trong không gian tĩnh mịch , tiếng ma sát của lưỡi đao cùng nền đất càng tăng thêm phần quỷ dị u uất.

Hoseok vội vàng giật áo đứa em khi nhìn thấy mái tóc búi cao lấp ló trước cửa sổ, nó đi thật chẫm rãi như thể muốn thưởng thức bài thơ của bản thân mà không bị ai làm phiền.

Trong khi đó, Taehyung vừa nín thở vừa nhìn về hướng mắt của anh lớn, vẫn cố giữ bình tĩnh quay đầu lại xử lý nhiệm vụ.

Y dùng toàn bộ sức lực của bản thân để giật phần bắp tay trên đang bị vướng ra khỏi tủ giày, trong mắt nhanh chóng hiện lên tia vui mừng khi cuối cùng cũng lấy được nó ra.

RẦM

Vì dùng khá nhiều sức nên hắn không hề ngờ rằng bản thân đã làm đổ cái tủ ngay sau đó, sắc mặt cả hai lập tức biến trắng.

Taehyung vội ôm cánh tay và kéo Hoseok lúc này đang cứng đờ ra sau bộ loa đài, hy vọng váy đỏ không thể tìm thấy hai người.

Tiếng mở cửa vang lên, Hoseok ở đằng sau bịt chặt tai mình rúc mặt vào đầu gối, cố gắng không để bản thân phải nhìn thấy bộ dáng đáng sợ của người đàn bà này thêm lần nào nữa.

" Đỏ...

đỏ...

đỏ "

Taehyung ôm chặt cánh tay phải vào lòng, hắn gan lớn nên vẫn đủ can đảm ló đầu một chút theo dõi động tĩnh của con quỷ.

Khác với mọi lần, váy đỏ dường như vẫn thong dong dạo quanh căn phòng như thể muốn ngắm nghía lâu hơn một chút, miệng vẫn lẩm nhẩm bài thơ quen thuộc cùng lưỡi đao sắc bén trên tay.

" Thời...gian..bỏ...ngỏ

Ba...người..núp.....xó "

" Taehyung... anh không thể nhịn thở được nữa..

"

" Không !

Hose- "

XOẸTTTTT

Hoseok cảm nhận giọng nói gần mình lập tức quay lại, hắn hoảng sợ hét lên khi con quỷ kia vừa giây trước đứng giữa phòng giờ đã ở ngay sau lưng mình.

Trong một tích tắc nhìn thấy cái lưỡi liễm sắc lẻm kia được vung lên, gã theo phải xạ đẩy Taehyung đang đứng ra trước mình, hắn vẫn còn ngạc nhiên lập tức bị một đao hạ xuống, hai nửa thân thể lập tức đổ ập xuống sàn gỗ lãnh lẽo.

Hoseok mở lớn mắt nhìn về thi thể mới phút trước còn hơi ấm của Taehyung, dù phòng có tối thế nào hắn cũng nhìn ra ánh mắt trợn trừng đầy tia máu của y đang chiếu thẳng vào mình đầy trách móc và hận thù.

Chuyện đi đến nước này không thể trách ai, gã không muốn nhìn cảnh đồng đội mình bỏ mạng, lại càng không muốn bản thân là kẻ phải chịu cơn thịnh nộ của cái lưỡi đao sắc bén kia.

Váy đỏ vẫn đứng trước mặt Hoseok, từng giọt từng giọt máu tươi chầm chậm nhỏ xuống sàn nhà từ hung khí của nó.

Đôi mắt trắng dã không có đồng tử và nụ cười rộng ngoác đến mang tai khiến cả cơ thể Hoseok dựng tóc gáy, vội vàng quay chạy về phía cánh tay đang nằm bên cạnh xác của Taehyung về phía cửa chính rồi bắt lấy, dùng hết sức của bản thân bỏ trốn ra ngoài hành lang, không dám quay đầu nhìn về phía con quỷ kia một giây phút nào nữa.

" HYUNG!

"

Nghe được tiếng gọi của đứa em bên dưới cầu thang cách đó không xa, trong lòng Hoseok càng có thêm tia hy vọng được sống sót, một mạch chạy về hướng phát ra âm thanh.

Nhưng Hoseok đã quên....

váy đỏ có thể di chuyển chỉ trong chớp mắt.

Ngay khi hắn hớn hở nhìn thấy thân ảnh quen thuộc ở dưới cầu thang, cũng là lúc bản thân cảm nhận được hơi thở lạnh lẽo của ai đó quẩn quanh sau lưng mình.

"Làm...chuyện....hay..ho"

Miệng Hoseok há hốc, chưa kịp ngậm lại đã bị một lưỡi dao cắm thẳng vào cổ họng, sau đó một dường rạch ngang cắt đôi đầu của hắn.

Cả thân thể nặng trịch đổ ập xuống, lăn một vòng xuống cầu thang.

Gã phun đầy máu trên chiếc cầu thang dài, ý thức của gã dần mất đi.

Nhưng không vì thế mà Hoseok quên đi nhiệm vụ của mình.

Trước khi váy đỏ đâm thêm một nhát vào đầu gã.

Hoseok đã kịp quăng cánh tay phải xuống dưới cầu thang - nơi mà Jungkook đang đứng.

"Đỏ...

đỏ....

đỏ..."

.
 
[Bts] Trò Chơi Tìm Xác
Chap 13


" Hyung!

"

Jungkook kéo mạnh Jimin về phía mình và chạy một mạch vào căn phòng gần đó.

Dù trong lòng cậu có đau xót nhường nào về cái chết thê thảm của anh lớn thì nhiệm vụ hiện giờ vẫn là quan trọng nhất.

Bọn họ đã mất hai người, không thể vì một chút bất cẩn mà bỏ mạng hay để váy đỏ giết thêm bất kỳ ai khác.

Jungkook nhanh chóng bịt miệng Jimin khi nhận ra tiếng bước chân ngày một đến gần, giọng nói lảnh lót và khản đặc đến rợn tóc gáy của con quỷ kia vẫn vang lên.

Đều đặn, đều đặn..

" Đỏ...đỏ...đỏ "

" Công bằng...ai...cho "

Có lẽ bọn họ đã thực hiện đúng quy tắc nên con quỷ không dễ dàng tìm ra, rất nhanh giọng thơ đã cách nơi hai người trốn một khoảng mà Jungkook cho là đủ an toàn.

" Váy đỏ đang ở tầng một."

Jimin và Jungkook đồng thời nhìn nhau, vừa vui mừng vì đã thoát cái chết trong gang tấc vừa lo lắng cho các anh của mình ở tầng dưới.

Cả hai đã vạch ra một kế hoạch hoàn hảo, cùng nhau chạy thật nhanh đến thang máy, ấn lên tầng năm và để phần tay phải vào quan tài ở khu phòng họp.

Nếu mọi thứ suôn sẻ diễn ra, hiển nhiên tối nay sẽ không còn ai phải chết nữa.

" Đi nào, hyung.

"

Jungkook giúp người yêu đứng dậy, vỗ nhẹ lên lưng anh như để cổ vũ và nắm chặt tay đối phương không rời.

" Chúng ta sẽ làm được thôi.

"

Jimin gật đầu, lòng can đảm dường như ngày một dâng trào vì ánh mắt tự tin và bàn tay đang nắm chặt anh của ai kia.

Hành lang trên tầng ba tối đen như mực, bọn họ không có lấy một thứ đồ vật gì để chiếu sáng dù là nhỏ nhất nên phải cố mở to hai mắt và đi thật khẽ dưới ánh trăng mờ nhạt hiếm hoi từ bên ngoài cửa kính để đến nơi mình cần.

Thang máy cách cả hai một đoạn không xa, chừng 500 mét và Jungkook chắc chắn bọn họ chỉ tốn bảy giây mà thôi.

Jungkook tin cả hai sẽ làm được.

Chắc chắn là như vậy.

BỊCH

" AH !

"

Nhưng mọi chuyện lại không dễ dàng như thế.

Jimin bị ngã, và Jungkook đã quay đầu lại đỡ anh lên.

" Váy đỏ đang ở hành lang tầng ba.

"

Jungkook bắt đầu cảm nhận mồ hôi đang chảy dọc sống lưng cậu, toàn thân Jimin cũng lạnh ngắt khi người đàn bà khốn kiếp kia đang đứng ngay trước mặt anh.

Người nhỏ hơn thậm chí chẳng có thời gian mở miệng, lập tức xoay người đỡ lấy Jimin.

Lưỡi đao sắc lẻm cắt ngang chém bay đầu Jungkook.

Bức tường hai bên và sàn nhà bết dính toàn là sắc đỏ ngả đen đặc quánh.

Máu vung đầy mặt Jimin, anh trừng mắt nhìn bàn tay nắm chặt lấy mình một giây trước vẫn còn hơi ấm giờ đây đã lạnh ngắt.

Anh xin lỗi.

Là do tiếng hét của anh.

Là do anh.

Jungkook...

Jungkook..

Cơ thể Jimin vô thức thả bàn tay đang nắm chặt anh ra và rụt người về, anh đã quá mệt mỏi và hoảng sợ đến nỗi chỉ còn có thể xin lỗi Jungkook trong tâm trí và nước mắt.

Miệng không hé nổi một câu, chỉ có thể ngồi bất động chờ đợi cái chết tiếp theo xảy đến với mình.

Nhưng

Ngạc nhiên thay, váy đỏ chẳng có động tĩnh gì sau đó, người đàn bà thản nhiên bước tiếp như chẳng hề nhìn thấy Jimin.

Anh bất động, vì quá bất ngờ.

Jimin thoát chết lần nữa dù thậm chí chẳng làm gì cả.

Và váy đỏ đã bỏ qua anh như thế.

Cảm thấy rằng mình chính là người may mắn nhất thế giới, Jimin mau chóng lấy lại bình tĩnh và chớp lấy cơ hội hiếm hoi, anh ôm chặt cánh tay phải quý báu.

Phải rồi, nhiệm vụ của cả nhóm là phải tìm những mảnh ghép cơ thể và bỏ vào quan tài, có như vậy trò chơi mới kết thúc.

Jimin không muốn nhìn cảnh người yêu vì bảo vệ mình mà bỏ mạng, và anh cũng chắc chắn rằng Jungkook sẽ rất buồn nếu biết anh dễ dàng bỏ cuộc chỉ vì cậu.

Anh sẽ không làm em thất vọng đâu.

Ôm cánh tay phải chặt vào lòng, Jimin thì thầm với đống vụn thịt bầy nhầy dưới chân, nhẹ nhàng chạy về phía thang máy cách đó không xa, anh thậm chí còn chẳng dám quay đầu nhìn xem con quỷ phía sau mình đang làm gì.

KÍT

Đột nhiên, anh dừng lại.

Jimin đã đổi kế hoạch, anh quyết định xuống tầng hai gặp các thành viên còn lại trước rồi mới cùng nhau lên tầng năm, bởi vì bản thân không chắc rằng một mình có thể đến chỗ quan tài an toàn mà không có bất kỳ hỗ trợ nào từ ai khác.

Dù thế nào, bọn họ vẫn chưa tìm ra hết những quy định cấm kỵ và quy tắc hoạt động của váy đỏ.

Nhưng Jimin đã chắc chắn được một điều, rằng anh đã tìm ra thêm một quy tắc mới của váy đỏ.

Anh mỉm cười.

Trước mặt Jimin giờ đây là dãy hành lang dài lặng như tờ, anh thở dài, vác cánh tay phải cũng không ít trọng lượng đi từng phòng để tìm các anh lớn.

" Váy đỏ đang ở tầng hai.

"

Nghe thấy giọng nói cất lên từ trong tâm trí, Jimin vội vàng nấp vào gầm bàn trong studio của Slow Rabbit, nín thở khi nghe giọng thơ bắt đầu cất lên bên khóe môi người đàn bà.

Có lẽ vì đã quen, anh dần không cảm thấy sợ mỗi lần nghe tiếng khàn khàn chua chát này nữa.

" Đỏ...đỏ...đỏ

Ai ơi...âu lo

Rẻ..rách....như..chó

Mạng..người....hóa tro

Đỏ...

đỏ...đỏ~ "

RẦM

Jimin giật mình khi nghe tiếng động mạnh truyền đến ngay phòng bên cạnh mình, tiếp theo là tiếng chửi thề và tiếng gọi của các anh lớn, hẳn rằng bọn họ đều ở kế bên cả.

Khi xác định váy đỏ đã không còn gần mình, anh liền rướn người khỏi cửa sổ để xem xét xung quanh.

" Hyung!

"

Jimin cất giọng thật khẽ khi nhìn thấy bóng của Namjoon, người đang chạy chối chết một mạch về phía mình.

" Nhanh chạy, váy đỏ phát hiện ra bọn anh rồi !

"

Seokjin hét lớn, Jimin cũng ý thức được mà lập tức chạy về phía thang máy.

Namjoon chạy phía trước, đằng sau là Yoongi đang nắm tay Seokjin.

Jimin đứng sẵn trong thang máy, nhận ra váy đỏ đã đứng sát gót chân Seokjin từ bao giờ.

" Cẩn th-"

Jimin chưa kịp nói hết câu thì Yoongi đã đẩy Seokjin sang bên cạnh, anh nhận một nhát dao từ con quỷ khát máu.

Đầu Yoongi lăn tròn về phía trước, mắt vẫn mở trừng không cam lòng.

Cơ thể đổ ập xuống sàn nhà tạo ra âm thanh chát chúa, con quỷ vẫn chưa hài lòng liền bổ thêm mấy nhát để cơ thể y trở thành đám thịt vụn tứa máu.

" K-Không...

"

Jin ngồi bệt xuống đất, trên mặt chẳng biết từ bao giờ đã đầy nước mắt, nhìn chằm chằm vào "cái xác" của em trai mình.

Đáng lẽ ra Seokjin phải là người chết, là Yoongi đã cứu anh.

Seokjin dường như không còn chút sức lực để chạy.

Bỏ mặc cả thân thể đổ dồn về phía trước nơi có Namjoon đang nắm thật chặt tay anh thay cho Yoongi.

Y cố kéo Seokjin chạy thật nhanh về phía thang máy trong sự hoảng sợ tột cùng vì người đàn bà cùng tiếng lưỡi đao ma sát dưới đất ngày một gần.

" Nhanh lên !

"

Jimin ở trong thang máy giữ nút mở, thấy Namjoon và Seokjin vừa chạy vào liền ấn đóng.

Người đàn bà hung dữ bực tức vì ánh sáng thang máy liền lùi về, vết nung trên má trái của ả lại nóng lên và đỏ hỏn, ả chỉ có thể la hét không rõ nghĩa trong đau đớn và dần dần khuỵ xuống khi thang máy đóng dần.

Cả ba thở không ra hơi.

Jimin đứng sâu vào bên trong thang máy ôm cánh tay phải thở hổn hển.

Namjoon đứng ép sát vào cửa thang máy, Seokjin dựa vào người y, cả hai cũng mệt thở không ra hơi.

Nhưng ở đâu đó, Namjoon vẫn có thể thở phào nhẹ nhõm và cười tươi lộ hai má lúm đồng tiền.

" Ở trong thang máy rồi thì không sợ váy đỏ nữa.

"

Namjoon bấm lên tầng năm nơi để chiếc quan tài.

Vẫn tiếp tục cười rộ thốt lên câu nói cuối cùng...

" May mắn quá.

"

...trước khi chết.

PHẬP

.
 
[Bts] Trò Chơi Tìm Xác
Chap 14


Váy đỏ đâm xuyên lưỡi đao qua khe hở giữa hai cánh cửa thang máy.

Một phát trúng ngay đầu Namjoon, ả chẳng thèm rút ra hay di chuyển lưỡi đao mà chỉ giữ yên nó và cười một cách ghê rợn.

Ả chờ.

Chờ cho thang máy bắt đầu đi lên khiến cho lưỡi đao đang giữ yên từ từ hạ dần xuống tách người Namjoon ra làm đôi.

Namjoon chết khi trên môi vẫn chưa kịp tắt đi nụ cười má lúm quen thuộc.

Một cái chết tức tưởi và vô cùng đau đớn.

"Namjoon..."

Seokjin thẫn thờ khi thấy xác đứa em tách ra làm hai bởi lưỡi đao của váy đỏ.

Anh đứng ngay sau y, bao nhiêu nội tạng bên trong cơ thể đều lần lượt phơi bày trước mắt và nhộn nhạo rơi xuống đất, văng lên đôi giày trắng muốt đắt tiền, vấy bẩn cả ống quần jeans hàng hiệu cũng như chiếc áo nỉ bông tay dài và khuôn mặt điển trai đang vô cùng sửng sốt của anh.

Từ đầu đến chân, không chỗ nào trên người Seokjin là không dính máu của Namjoon.

Đôi chân anh trở nên run rẩy đến không thể trụ vững, lập tức ngã khụy xuống sàn dù cho dưới đất tanh tưởi toàn hỗn hợp máu và nội tạng,

Jimin cũng không khá hơn là bao, anh chết lặng nhìn cảnh tượng rợn người trước mắt, dường như trọng lượng từ cánh tay phải còn không bằng một góc suy nghĩ đang đè nặng trong đầu.

Cả hai đều không thể ngờ đến việc váy đỏ có thể đâm xuyên lưỡi đao qua khe hở của thang máy.

Dù cho đó chỉ là một khe hở nhỏ đến nỗi con kiến còn không thể chui qua.

Thế nhưng thanh đao hình lưỡi liềm của ả thì có thể, và thậm chí nó còn dài đến nỗi có thể đâm đến vị trí của Jimin đang đứng sát trong cùng.

Nếu không phải lúc nãy thang máy đi lên kịp lúc khiến váy đỏ không đủ thời gian để đâm sâu hơn thì có lẽ cả hai người cũng đã chết dưới tay ả rồi.

Trong một khoảnh khắc, Jimin chợt nhận ra.

Có lẽ, thang máy cũng không còn là nơi an toàn nhất cho cả bọn lúc này.

Không còn.

TING

Thang máy mở cửa, hành lang tối om hiện ra trước mắt cả hai.

Dường như sự việc xảy ra còn quá sức với họ nên chẳng ai dám bước ra khỏi thang máy.

Cả hai sợ rằng có thể mình sẽ chết trước khi đặt được bộ phận thứ hai vào quan tài.

" Váy đỏ đang ở nhà ăn tầng một.

"

Như vớ được vàng, Jimin lập tức kéo Seokjin ra ngoài.

Nắm lấy cơ hội chạy thật nhanh vào phòng họp lớn nơi để quan tài.

Đánh mắt một vòng xung quanh phòng họp tối om, cuối cùng anh cũng tìm thấy chiếc quan tài tối màu được để trên chiếc bàn hình bầu dục cỡ lớn ngay giữa phòng.

Jimin lập tức mở nắp quan tài trong tâm trí của một người sắp có một đêm thành công rút ngắn thời gian cho cả nhóm.

Thế nhưng, mọi chuyện một lần nữa không như anh mong muốn.

" Nó bị kẹt rồi!

Seokjin giúp em!

"

XOẸTTTT

Jimin nghe thấy tiếng động quá đỗi quen thuộc liền quay lại.

Không ngoài dự đoán, váy đỏ đã xuất hiện ngay trong phòng mặc dù không hề có lời cảnh báo nào xuất hiện trong đầu.

Vì trời quá tối nên anh chỉ có thể nghe thấy tiếng lưỡi đao quét xuống sàn và sau đó là ả đàn bà trong bộ hanbok trắng nhuốm đầy máu.

Cả cơ thể Jimin bắt đầu run lên, anh cố gắng cạy mở quan tài đến bật cả móng tay giữa, đau đến không còn cảm giác nhưng vẫn không thể hét lên, Jimin chỉ có thể cố gắng mở nắp quan tài trong im lặng.

Đầu óc liên tục nghĩ đến những người đồng đội đã chết của mình mà càng nỗ lực hơn.

Jimin cảm nhận được váy đỏ ngày càng tiến gần đến mình, anh dường như mất hết tất cả hy vọng, ôm cánh tay phải cười trong nước mắt.

Seokjin bên cạnh hét lên trong sợ hãi, nhắm chặt mắt ôm lấy Jimin.

Mọi người, em xin lỗi... em thất bại rồi.

PHẬP

" Trả...lời...hay thử....thách.

"

Jimin mở trừng mắt, sờ soạng cả cơ thể thì liền bất ngờ vì vẫn còn nguyên vẹn.

Kì lạ thay, váy đỏ không giết anh hay Seokjin, ả cắm lưỡi đao sắc bén xuống sàn.

Ả đứng trước mặt bắt anh lựa chọn, nhưng dường như Jimin vẫn chưa thể hiểu chuyện gì đang xảy ra, anh đứng đực ra đó không dám trả lời.

Váy đỏ liền tức giận hỏi đến lần thứ hai.

" Trả...lời...hay thử....thách.

"

" Chọn đi.

Hoàn thành thì quan tài mới mở.

"

Giọng nói trong đầu bỗng cất lên nhắc nhở anh, ngay lập tức Jimin hiểu ra vấn đề, anh liền chọn trả lời.

" Lần trước...chọn trả.....lời......bây giờ...thử......thách.

"

Jimin bị váy đỏ tước mất quyền trả lời, có lẽ ở đêm trước đó Seokjin hoặc Yoongi đã chọn trả lời, và lần này không được chọn như lần trước.

Jimin bị bắt buộc phải nhận thử thách.

" Thử thách.

"

Váy đỏ cười rộ lên, giọng cười của ả kinh tởm đến nỗi Jimin suýt nữa đánh rơi cánh tay phải.

Biết có chuyện không lành sắp xảy đến, Jimin nắm chặt lấy tay Seokjin cố giữ tỉnh táo, chờ đợi thử thách mà người đàn bà sắp đặt ra.

" Hát....đi "

"Không...được...dừng"

Jimin có dự cảm chẳng lành.

Hát và nhảy là hai thứ khiến bản thân anh luôn tự hào nhất.

Từ một thực tập sinh không biết hát, bị chê là hát yếu nhất nhóm, anh đã cố gắng biết bao nhiêu để có được giọng hát như ngày hôm nay.

Cũng chính vì sự cố gắng hết mình đó mà chỉ cần hát sai một chỗ Jimin liền cảm thấy bản thân vô cùng vô dụng vì đã làm không tốt.

Anh thậm chí đã khóc phía sau cánh gà vì điều này.

Váy đỏ đã lợi dụng và biến nó thành thử thách, áp lực có thể dẫn đến việc hát bị chênh nốt, hoặc đơn giản ả không chỉ bắt anh hát mà còn ẩn khúc gì sau đó.

Dồn ép Jimin vào đường cùng để anh bỏ cuộc.

" Chấp nhận...hay...bỏ.....cuộc ?

"

.
 
[Bts] Trò Chơi Tìm Xác
Chap 15


" Jimin.

Anh có dự cảm không lành, đừng chấp nhận, chắc chắn còn cách khác.

"

" Hết rồi.

Không còn cách nào khác nữa.

"

" Tôi chấp nhận.

"

" Bỏ... bộ phận..xuống......chống hai ....tay lên...bàn "

Jimin làm theo lời ả.

Váy đỏ thấy thế liền cười to hơn, vết nung đỏ trên mặt ả hiện lên ngày một rõ, lúc bấy giờ Jimin mới nhìn kĩ được vết thẹo đó ghê rợn đến nhường nào.

Một vết nung hình Húc Nhật Kỳ* - lá cờ mà người Nhật dùng trong khi xâm lược và chiếm đóng Hàn Quốc.

Jimin trong một khắc bỗng cảm thấy váy đỏ vô cùng tội nghiệp.

Thân là phụ nữ trong thời chiến, bị lũ đàn ông bẩn thỉu Nhật Bản cưỡng hiếp không biết bao nhiêu lần bằng nhiều cách dã man nhất, lại còn bị tra tấn bằng phương pháp in hình chủ nghĩa quân phiệt của bọn chúng lên trên mặt để đánh dấu chủ quyền.

Anh ngước ánh mắt thiết tha nhìn người đàn bà mang trong mình một quá khứ đau thương đến nhói lòng.

Dường như váy đỏ biết được điều gì đó, ả nhanh chóng bóp cổ Jimin, gầm gừ trong cổ họng những từ ngữ khó hiểu.

Rồi đột nhiên ả hét lên làm Seokjin ở bên cạnh cũng sợ đến chết đứng.

" HÁT."

Jimin cố nhắm chặt mắt suy nghĩ ra một bài hát trong sự run rẩy tột cùng.

Và anh nghĩ đến họ.

Nghĩ đến BTS.

" I'm a born singer.

Dù lời thú nhận có đôi chút muộn màng

Nhưng tôi thề

Ảo vọng ngỡ xa xôi đã ở ngay trước mắt

Chính nơi đây

I'm a born-"

PHẬP

...singer...

"

Jimin cảm nhận rõ nét đau đớn đang xuyên qua từng kẽ da kẽ thịt.

Mọi thứ trước mắt mờ dần, lời bài hát lập tức bị vứt ra khỏi não bộ, thay vào đó là sự đau đớn tận cùng từ những ngón tay phải đã đứt lìa bởi vết cắt ngọt của con quỷ máu lạnh.

" HÁT.

"

" KHÔNG...ĐƯỢC...NGỪNG "

Jimin giờ đây đã hiểu rõ giá trị câu nói của váy đỏ.

Anh những tưởng nó chỉ là một lời cảnh cáo của ả trong trường hợp bản thân quá sợ hãi và không thể hát hết.

Nhưng không, mọi thứ chẳng dễ dàng đến vậy.

" Dù lời thú nhận...có đôi chút...vội vàng "

PHẬP

" Nhưng tôi vẫn...hạnh phúc biết bao.."

PHẬP

Seokjin hét lên trước cảnh tượng đáng sợ mà anh đang chứng kiến.

Mỗi một câu hát được cất lên là một lần lưỡi dao bổ thẳng về phía người em đáng thương đang phải chịu đựng sự dày vò.

Đầu tiên là những ngón tay trái anh luôn cảm thấy đáng yêu nhất, sau đó đến những ngón chân trái nhỏ nhắn lúc nhúc lìa khỏi bàn chân, từ những chỗ bị cắt phun ra đầy dịch đỏ thẫm thấm vào cả bộ trắng tinh của Jimin.

Chẳng mấy chốc, Jimin chỉ còn mỗi chân phải là lành lặn, anh cũng muốn hét lên vì đau đớn tràn ngập trong tâm trí.

Nhưng lời cảnh báo của váy đỏ vẫn luôn hiển hiện trong đầu, anh không muốn chỉ vì một phút sai làm của bản thân mà làm hy sinh của các thành viên trở nên vô nghĩa.

Dù có đau đớn thế nào, Jimin vẫn phải vững vàng, anh cắn răng chịu đựng, tiếp tục hoàn thành câu hát cuối cùng trong sự run rẩy và mê sảng.

" Tôi....vẫn....ổn..."

PHẬP

Tôi... thực sự không ổn.

__________________

Ngày 12 tháng 5 năm 2018.

Jimin tỉnh dậy trong nước mắt.

Jimin khóc nhiều đến nỗi không một ai có thể làm anh bình tĩnh lại.

Kể cả Jungkook.

.

.

.

" Jimin...

"

Jungkook nắm lấy tay người đang thất thần ngồi bên cạnh cậu nãy giờ trên con xe chuyên dụng mà "mỗi ngày" họ đều đi để đến nơi làm việc.

Ai cũng lo lắng cho tâm trạng của Jimin lúc này, đồng thời cũng vô cùng tò mò về chuyện đã xảy ra vào "đêm qua", nhưng không một ai dám hỏi.

Seokjin chứng kiến từ đầu đến cuối chuỗi sự việc thảm khốc hơn cả cái chết đó nhưng cũng không dám kể lại.

Vì anh thực sự đã bị sốc.

Jimin không có phản ứng cũng như không mở miệng nói một câu nào từ đầu đến cuối.

Chỉ đúng vào lúc âm hưởng của bài hát vang lên trên sấn khấu và Taehyung bắt đầu cất giọng ca của mình.

Anh mới bắt đầu run lẩy bẩy.

Jimin nghe được tiếng khán giả hò reo bên dưới, tiếng cổ vũ khi họ gọi tên mình, âm thanh trầm ấm của người bạn thân Taehyung vang lên đúng theo nhịp điệu bài hát, rồi cả cái cách Jungkook cất lời ngọt ngào không chút thở dốc.

Tiếp theo đó....

Chỉ có tiếng nhạc êm đềm trôi qua, và cũng chỉ có tiếng fanchant đều đều theo nhịp nhạc.

Cái quan trọng nhất là giọng hát lại biến đi đâu mất.

Jimin đã không hát.

Miệng anh mở ra lại khép vào, cố gắng ngân cho ra ít nhất dù thì một tiếng ngắn ngủi nhưng tuyệt nhiên bản thân lại không thể cất lên bất cứ một câu hát nào tại giờ phút này.

Chân tay anh bắt đầu chuyển từ run lẩy bẩy sang co giật mạnh.

Jimin ngã khuỵu xuống nền đất lạnh và bất tỉnh trước sự ngỡ ngàng của người hâm mộ cũng như các thành viên và đoàn staff sau cánh gà.

_______________

10 giờ tối, sau khi đã hoàn thành xong lịch trình hôm nay, sáu các thành viên đều tập trung tại bệnh viện Seoul vì nghe tin Jimin đã tỉnh dậy.

Họ lập tức vào phòng 703 và trông thấy Jimin với khuôn mặt cắt không còn một giọt máu đang dựa vào thành giường xem điện thoại.

" "Jimin BTS đột nhiên ngất xỉu trên sân khấu.

Nguyên nhân có thể là do làm việc quá sức."

" Bighit đang làm cái gì vậy ?

Đừng bóc lột anh tôi như thế.

Anh ấy đã quá sức rồi.

"

" Không hát live được còn diễn trò ngất xỉu cho con nít xem."

" Có phải con gái đâu mà ngất xỉu hoài vậy ?

Ít nhất cũng cố hát cho hết bài đi chứ.

"

" Thật là thiếu chuyên nghiệp.

"

" Idol mà như thế à ?

Tệ hại.

"

"Anh ta đáng lẽ ra không nên làm ca sĩ."

"

Jimin vừa đọc từng dòng bình luận trên các bài báo nói về việc anh ngất xỉu trên sân khấu vừa cười.

Bênh thì ít, lợi dụng thời cơ để hạ bệ anh xuống thì nhiều.

Jungkook không nói hai lời liền bước đến giật điện thoại từ tay người yêu, ném thẳng nó xuống đất một cách ghét bỏ, sau đó nhanh chóng giang tay ôm thân thể nhỏ gầy kia vào lòng.

" Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì ?

Sắp nửa đêm rồi đó Jimin.

"

Yoongi đã không thể chịu đựng được bộ dạng thảm hại của cậu em thêm một phút giây nào nữa.

Anh gằn giọng quyết định hỏi Jimin cho rõ, và nhận lại chính là những giọt nước mắt trong veo của Jimin khiến anh cảm thấy bản thân mình thật tội lỗi.

" Em xin lỗi... hôm nay là lỗi của em.

"

" Anh không có ý đó- "

" Em đã bỏ được bộ phận thứ hai vào quan tài.

"

Mọi người trở nên mừng rỡ khi nghe được tin này.

Taehyung chạy tới ôm lấy cậu bạn thân và vùi mặt vào hõm cổ của Jimin.

Hắn vòng tay xoa đầu và dành hết tất cả những lời khen cho cậu bạn.

Sau đó, Taehyung chợt nhận ra một chỗ không đúng liền hỏi Jimin.

" Tìm được là tin vui.

Tại sao cậu lại khóc ?

"

Jimin cắn môi, biết rằng đến giờ phút này mình không thể giấu thêm được nữa.

Anh quyết định nói hết tất cả cho mọi người nghe sự thật.

" Trước khi bỏ được bộ phận vào quan tài, người đó phải chấp nhận trả lời hoặc thử thách từ váy đỏ.

Hôm qua em đã chọn trả lời nhưng váy đỏ không chấp nhận.

Có lẽ người đặt bộ phận trước đó vào quan tài đã chọn trả lời, vì thế mà em bắt buộc phải chọn thử thách.

"

" Nó bắt em phải làm gì ?

"

" Hát và không được ngừng hay hét lên trong khi váy đỏ cắt bỏ ngón tay, ngón chân của em.

"

Mọi người đồng loạt rơi vào tĩnh lặng khi nghe Jimin kể đến đây.

Một phần vì sốc, một phần vì tưởng tượng đến việc hát mà không được hét vì đau đớn làm họ chỉ có thể biết câm nín.

" Anh đã ở đó và chứng kiến Jimin bị ả ta tra tấn một cách tàn khốc.

Dù mất tất cả các ngón tay ngón chân nhưng em ấy vẫn phải ôm bộ phận đó lết từng bước bỏ vào quan tài mà không được giúp đỡ...

Nếu anh giúp cậu ấy, váy đỏ sẽ giết cả hai và chúng ta phải đi tìm lại từ đầu.

Thực sự Jimin đã hy sinh quá nhiều...

"

Seokjin nghẹn ngào giải thích tất cả những gì mình đã thấy vào "đêm hôm qua".

Anh vừa run sợ vừa cảm phục trước sự mạnh mẽ của Jimin.

Đổi lại là anh, có lẽ đã không thể.

" Đó là lí do tại sao sáng nay em không thể hát phải không Jimin?

"

Hoseok nãy giờ im lặng cất tiếng hỏi.

Nhận được cái gật đầu đầy nặng nề kèm tiếng xin lỗi nhỏ xíu của cậu em.

Tất cả bọn họ đều không kiềm lòng được mà nhào đến ôm lấy anh.

Ôm lấy Jimin nhỏ nhắn nhưng đầy nghị lực của họ.

" Em không có lỗi gì cả.

"

" Đúng vậy.

Cậu là anh hùng đó Jimin.

"

" Jimin của em thật sự quá mạnh mẽ.

"

Chìm đắm trong những lời động viên của mọi người.

Jimin dường như vui lên hẳn, anh cảm thấy ấm áp trong vòng tay của mọi người.

Quên đi những nỗi đau đã trải qua, quên đi những bình luận ác ý trên mạng xã hội.

Trải qua hết đêm nay, "ngày mai" lại sạch sẽ như một trang giấy trắng, không còn sự đau đớn hay những lời chê bai.

Đây là lần đầu tiên Jimin cảm thấy việc bị kẹt trong một vòng thời gian lặp đi lặp lại như thế này lại có ích đến thế.

Chỉ cần tất cả còn ở bên, Jimin tin rằng họ sẽ thoát khỏi trò chơi này một cách nhanh chóng.

Anh tin là như vậy.

" Khoan đã- "

Jimin cựa mình ra khỏi vòng ôm của mọi người.

Anh đột nhiên nhớ đến thắc mắc trong đầu từ "đêm qua" mà mãi vẫn chưa hỏi liền cất tiếng.

" Bộ phận trước đó - tức là cái chân trái.

Là anh Yoongi hay anh Seokjin đã đặt nó vào ?

"

" Anh đã chết trước khi lên được tầng năm.

Là anh Seokjin đã đặt vào.

"

Yoongi chợt nhớ ra rằng mình vẫn chưa kể tận tình sự việc vào lúc đó.

Chỉ biết rằng người cuối cùng sống sót là Seokjin, và chính Seokjin đã nói rằng mình đã thành công đặt phần chân trái vào quan tài, mọi người vì quá mừng rỡ mà chẳng ai hỏi thêm điều gì, chỉ tiếp tục chấp nhận tham gia trò chơi vào "đêm hôm sau" .

Jimin dường như nhận ra điều bất ổn.

Anh chậm rãi hướng ánh mắt ngờ vực về phía Seokjin, hỏi một câu chắc nịch.

" Anh là người đầu tiên đặt bộ phận vào, chắc chắn cũng phải nhận được câu hỏi từ váy đỏ.

Trả lời hay thử thách.

"

" Vậy tại sao vào sáng hôm sau anh lại không cảnh báo cho mọi người biết về điều này ?

"

" Tại sao vậy Seokjin ?

Tại sao lại giấu bọn em?

"

_______________

*hình Húc Nhật Kỳ:
 
[Bts] Trò Chơi Tìm Xác
Chap 16


" Ha...

"

Mọi người theo lời nói của Jimin cũng cảm thấy có điều vô lý, thêm biểu cảm khó xử của Seokjin lại càng sinh nghi.

Chân mày cả bọn nhíu chặt, nhìn chằm chằm vào người anh cả, mong một câu trả lời thích đáng.

" Nói ra lại sợ mấy đứa không tin.

Nhưng thật sự là anh muốn chắc chắn hơn rồi mới nói.

"

" Chắc chắn điều gì?

"

" Bản thân không chắc liệu váy đỏ là làm theo luật chơi hay là tuỳ người mới hỏi.

Nên anh muốn im lặng quan sát thử động tĩnh của ả sau khi tìm ra bộ phận thứ hai đã rồi mới nói cho mấy đứa biết.

"

" Ra là vậy.

"

Cả bọn cũng không nghi ngờ gì thêm, Jimin liền lập tức xin lỗi anh cả vì đã sinh nghi, Seokjin chỉ cúi xuống đùa giỡn đấm nhẹ vào vai cậu em coi như cho qua.

Yoongi im lặng xoa cằm một hồi, cuối cùng cũng hỏi vấn đề anh đang thắc mắc.

" Vậy, váy đỏ hỏi anh cái gì ?

"

" Ả hỏi anh có biết vụ án hiếp dâm giấu xác chưa tìm ra thủ phạm cách đây tám năm hay không.

Anh trả lời không.

"

Đột nhiên, sau khi nghe thấy câu trả lời của Seokjin, Yoongi cảm nhận thấy không khí đột nhiên dấy lên một cảm giác ngượng ngùng khó tả.

Nhất là biểu cảm cứng ngắc của Namjoon, Hoseok và Taehyung.

Dù rằng họ đang giả vờ bình tĩnh, nhưng ở cạnh nhau lâu như vậy, Yoongi không quan sát kĩ cũng có thể nhận ra.

" Sao váy đỏ lại hỏi như vậy ?

" - Jimin nằm trên giường hỏi.

" Anh cũng không biết, nhưng có lẽ là liên quan gì đó đến trò chơi rồi.

"

Seokjin cũng đăm chiêu suy nghĩ rồi trả lời, nhanh chóng lấy điện thoại ra tra một vài thông tin liên quan đến các vụ án, mọi người chẳng ai nói với câu nào, không gian bỗng chốc im lặng như tờ.

Thật sự là có gì đó không đúng ở đây.

" À.

Em có phát hiện ra vài điều vào hôm qua về váy đỏ.

"

Đột nhiên Jimin nhớ ra điều gì đó vào đêm hôm qua nên liền cất tiếng phá tan bầu không khí ngột ngạt.

Seokjin cũng dừng việc tìm kiếm lại, tất cả bọn họ chú tâm vào nghe Jimin nói.

" Hôm qua lúc Jungkook và em đi cùng nhau thì em bị vấp ngã và có hét lên một tiếng.

Mục tiêu của váy đỏ đáng lẽ là em, nhưng Jungkook đã đỡ lấy nhát dao thay em, sau đó thì váy đỏ không thèm đoái hoài gì đến em nữa.

"

" Kì lạ nhỉ, đáng lẽ người chết phải là em chứ ?

Vì em đã hét lên.

"

Hoseok tò mò cất tiếng hỏi.

Nghe thấy giọng của gã, Taehyung đột nhiên cũng nhớ ra điều gì đó, vội tiếp tục lời nói của Jimin trong sự tức giận.

" Giống trường hợp của tớ thế nhỉ ?

Anh Hoseok và em đã cùng nhau tìm ra cánh tay phải.

Đúng lúc đó thì váy đỏ đến và đọc bài thơ nên cả hai phải nín thở.

Anh Hoseok nín không nổi nữa nên đã thở ra, và ảnh thậm chí còn đẩy em ra nhận thay nhát chém của váy đỏ.

Dù rằng mục tiêu đáng lẽ là anh Hoseok.

"

Taehyung tỏ rõ sự khó chịu trong lời nói.

Cả thảy bọn họ nghe xong câu chuyện của hắn cũng có phần bực bội theo.

Biết là Hoseok rất nhát gan, nhưng đến độ đẩy em nhỏ ra thay gã chết trước thì đúng là quá đáng.

" Coi như là anh quá hoảng sợ nên em không muốn đôi co.

Sau này đừng có chung team với em nữa là được.

Chắc sau đó anh cũng giống Jimin, được người khác đỡ cho rồi nên vẫn sống chứ gì ?

"

Dù rằng đã nói là không muốn đôi co, nhưng từng chữ từng chữ Taehyung thốt ra đều cực kì đả động đến lòng tự trọng của Hoseok.

Gã biết sai, nhưng đó cũng chỉ là do tình cảnh quá mức rối ren và gã thì không đủ thời gian để suy nghĩ.

Taehyung lần này thật sự rất quá đáng, gã cũng không nhịn nữa, một mực đáp trả.

" Nhờ ơn em, váy đỏ không giết anh, cũng kịp thời gian để anh quăng cánh tay phải xuống cho Jungkook trước khi bị chém vì thở khi ả đọc bài thơ không lâu sau đó.

Chết thay cho anh để cánh tay phải vào được quan tài cũng đáng mà phải không Taehyung ?

Dù sao cũng sống lại ngay, sợ cái gì chứ ?

Chỉ là chết thay thôi mà.

"

Taehyung dường như không kìm nổi sự tức giận của mình khi nghe đến mấy câu cuối cùng Hoseok thốt ra.

Suýt nữa đã nhào tới đấm vào mặt gã mấy cái.

Cũng may có Jungkook đứng ở bên chặn lại, không thôi thực sự sẽ có thêm hai bệnh nhân nằm ở bệnh viện này mất.

" Làm ơn đi, đừng cãi nhau lúc này, có thể để em nói tiếp được không ?

"

Jimin khó chịu ra mặt.

Mà chẳng ai muốn thấy bộ dạng của anh lúc tức giận cả, thật sự rất đáng sợ, ngay cả Jungkook là người yêu còn cảm thấy lạnh sống lưng chứ huống chi là người ngoài ?

Thấy vậy, mọi người cũng biết ý không ồn ào nữa, trật tự đứng xung quanh giường của Jimin im lặng lắng nghe.

" Em cũng để ý lúc chỉ còn bốn người chạy vào thang máy, em và anh Namjoon chạy vào trước, anh Yoongi và anh Seokjin chạy theo sau.

Nhưng vì trước đó anh Seokjin đã hét lên rất to cảnh báo em chạy đi nên váy đỏ nhắm vào mục tiêu là anh.

Không ngờ anh Yoongi lại đỡ đao cho anh, và sau đó váy đỏ không giết anh nữa.

Cũng thuận tiện được một đoạn chạy vào thang máy.

"

" Qua ba tình huống, em cá chắc ai cũng hiểu ra vấn đề rồi.

"

Sáu người còn lại không hẹn mà cùng gật đầu.

Yoongi lấy cuốn sổ ghi chép ra, thêm vào điều thứ bảy vô cùng quan trọng mà Jimin tìm được.

Thứ bảy, váy đỏ chỉ lấy một mạng người khi vi phạm điều cấm, người khác có thể chết thay cho người phạm phải.

" Qua điều thứ bảy này, em cũng mong mọi người hãy đoàn kết một chút.

Phải có đoàn kết thì mới có chiến thắng.

Nếu có thể vì người khác mà hy sinh bản thân, em cũng sẵn lòng.

Miễn là có thể đặt đầy đủ bộ phận vào quan tài và kết thúc trò chơi sớm.

"

" Anh Hoseok nói không sai, chết rồi cũng sẽ sống lại.

Nhưng có ai lại muốn chết mà không tự nguyện ?

Rồi lỡ "ngày mai" thực sự không thể sống lại, anh có hối hận vì đã làm vậy với Taehyung hay không ?

"

Không riêng gì Hoseok, tất cả mọi người sau khi nghe những điều mà Jimin nói đều cảm thấy bản thân thật quá hèn nhát.

Không hẹn, cả bảy người cùng cảm thấy có trách nhiệm hơn và nghiêm túc hơn về trò chơi khắc nghiệt này.

Đúng như Jimin nói, phải có đoàn kết thì mới có chiến thắng.

Hoseok và Taehyung tự giác xin lỗi và bỏ qua cho nhau, mọi người sau đó cùng kết hợp bàn luận một vài kế hoạch để sẵn sàng cho đêm thứ năm đầy cam go và hiểm trở.

Không khí dường như bớt đi sự ngượng nghịu ban đầu, trả về một không gian ấm áp quen thuộc khi cả bảy người họ ở cùng nhau.

Sau cùng, mắc kẹt vào một trò chơi sinh tử khắc nghiệt như vậy.

Nhưng rõ ràng họ vẫn có nhau mà.

Phải không ?

____________

Cái này có thể khiến mọi người khó chịu.

Nhưng team có nhắc nhở vài lần là MnM team có hai người, dù chỉ có 2 người nhưng vẫn là team 🙁 nên việc comment mà chỉ xưng hô cô/nàng thật sự không được tôn trọng team lắm.

Thay vì " chừng nào ra chap vậy cô/nàng?

" mong các bạn đọc hãy thay bằng "chừng nào ra chap vậy team ơi?" sẽ làm MnM vui hơn rất nhiều ạ ❤️
 
Back
Top Bottom