Khác [BSD x TR](Soukoku/Shin Soukoku) Những tên Bất Lương

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
362,273
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
337375081-256-k297028.jpg

[Bsd X Tr](Soukoku/Shin Soukoku) Những Tên Bất Lương
Tác giả: Tojimu
Thể loại: Hành động
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Nakahara Chuuya - quản lí cấp cao của Mafia Cảng .

Bỗng một ngày sau khi làm nhiệm vụ trở về đã tự thưởng cho bản thân một giấc ngủ không ai làm phiền trong chính phòng làm việc của mình , nhưng lạ kì thay khi cậu thức dậy liền thấy bản thân ở một nơi xa lạ .

Cơ thề bì biến thành dáng vẻ của cậu nhóc 12 , 13 tuổi , sức mạnh thì biến mất , đã vậy cậu còn phát hiện bản thân đang ở Tokyo chứ không phải là Yokohama xinh đẹp của cậu .

Vậy liệu Nakahara Chuuya quản lý cấp cao của Mafia Cảng làm sao có thể sinh sống và trở lại thế giới của mình .

Mời các bạn đón đọc .

-----------------------------------------------
.
.
.

- Chuyện quái quỷ gì đang xẩy ra vậy ?!?

Năng lực của mình , cơ thể của mình ??!!

Và đây là đâu ???
.
.

"Gọi ai là nhóc hả tên kia ?

Ta đâu cũng phải ngang tuổi ngươi đấy nhá"
.
.

- Tôi là Chuuya , Nakahara Chuuya
.
.
.

- Nhóc Hổ , Akutagawa sao hai người lại có mặt ở đây ??
.
.

- Tên cá Thu khốn kiếp !!!
.
.

--------------------
*Lưu ý :
Có yếu tố bạo lực , BL , GL (ai không thích vui lòng đi nơi khác đừng để lại những lời bình phẩm ác ý)
Nhân vật OOC
Những gì xẩy ra trong truyện sẽ có những thứ tôi bịa ra , những vẫn sẽ bám theo cốt truyện chính .

Spoiler manga Tokyo Revengers
Fandom : Bsd , TR
Ảnh bìa không phải của tôi , tg của nó là @koekocho tại Twitter



wakasaxkazutora​
 
[Bsd X Tr](Soukoku/Shin Soukoku) Những Tên Bất Lương
Giới Thiệu


Nakahara Chuuya - quản lí cấp cao của Mafia Cảng .

Bỗng một ngày sau khi làm nhiệm vụ trở về đã tự thưởng cho bản thân một giấc ngủ không ai làm phiền trong chính phòng làm việc của mình , nhưng lạ kì thay khi cậu thức dậy liền thấy bản thân ở một nơi xa lạ .

Cơ thề bì biến thành dáng vẻ của cậu nhóc 12 , 13 tuổi , sức mạnh thì biến mất , đã vậy cậu còn phát hiện bản thân đang ở Tokyo chứ không phải là Yokohama xinh đẹp của cậu .

Vậy liệu Nakahara Chuuya quản lý cấp cao của Mafia Cảng làm sao có thể sinh sống và trở lại thế giới của mình .

Mời các bạn đón đọc .

-----------------------------------------------

.

.

.

- Chuyện quái quỷ gì đang xẩy ra vậy ?!?

Năng lực của mình , cơ thể của mình ??!!

Và đây là đâu ???

.

.

"Gọi ai là nhóc hả tên kia ?

Ta đâu cũng phải ngang tuổi ngươi đấy nhá"

.

.

- Tôi là Chuuya , Nakahara Chuuya

.

.

.

- Nhóc Hổ , Akutagawa sao hai người lại có mặt ở đây ??

.

.

- Tên cá Thu khốn kiếp !!!

.

.

--------------------

*Lưu ý :

Có yếu tố bạo lực , BL , GL (ai không thích vui lòng đi nơi khác đừng để lại những lời bình phẩm ác ý)

Nhân vật OOC

Những gì xẩy ra trong truyện sẽ có những thứ tôi bịa ra , những vẫn sẽ bám theo cốt truyện chính .

Spoiler manga Tokyo Revengers

Fandom : Bsd , TR

Những cp trong truyện :

Dazai x Chuuya

Akutagawa x Atsushi

( 3 người Aku ,Atsu và Dazai đến khi Mikey lên 15 tuổi mới xuất hiện )

Draken x Mikey

Takeomi x Shinichiro

Kakucho x Izana

Emma x Hinata

Baji x Chifuyu

Wakasa x Kzutora

Ran x Rindou

Nahoya x Souya

Mucho x Sanzu

Hanma x Kisaki

Naoto x Takemichi

Câu truyện này mình sẽ không thiên vị bất cứ ai cho dù đó có là ck mình Nakahara Chuuya , mà thay vào đó sẽ dựa theo khả năng chiến đấu cũng như kinh nghiệp thực tiễn của tất mọi người mà đưa ra quết định và lựa chọn hợp lí nhất .

Bằng chứng sống cho lời nói của mình chính là việc Chuuya đã mất đi năng lực "Lệ Sầu Hoe Ố" và những nhân vật sau này bị quấn vào câu truyện cũng sẽ gặp trường tương tự , Không có ngoại lệ .

Những con dân nào không chịu được việc ck iu của mình bị dìm hàng cực mạnh thì có thể lướt qua .(Nói thật thì tui cũng có chút sót chồng iu lắm nhưng đây là hình mẫu để tôi tạo nên sự công bằng cho các nhân vật trong TR , chính vì thế mong mọi người có thể hiểu được )

Tôi đều yêu cả hai bộ hai như tôi cho xin một cánh tay và 1 bình chọn nếu thích nha .

Cảm ơn mọi người vì đã ghé qua , Xin chào và hẹn gặp lại .
 
[Bsd X Tr](Soukoku/Shin Soukoku) Những Tên Bất Lương
Chương 1


Nơi Tokyo nhộn nhịp tấp nập người qua lại cười nói vui vẻ cùng với không khí xung quanh thoáng đãng và êm đềm tươi mát .

Ở tại nơi kém náo nhiệt hơn bởi có một bệnh viện lớn đang tồn tại , một nơi yên tĩnh lạ thường .

Trong một phòng bệnh nhỏ màu trắng xanh đan xen nhau , trên giường bệnh người con trai nhỏ nhắn với mái tóc màu hoàng hôn đang hoang mang , đôi mắt xanh tựa đại dương kia không kìm được mà thăm dò mọi ngóc ngách trong căn phòng .

Sau một hồi thì liền vò đầu bứt tóc ngồi lẩm bẩm

- Chuyện quái quỷ gì đang diễn ra vậy ?!?

Năng lực của mình , cơ thể của mình ??!!

Và đây là nơi quái nào ???

Nakahara Chuuya thật sự chẳng hiểu nổi bản thân đã cmn làm cái gì , đắc tội với ai mà bản thân bây giờ lại rơi vào hoàn cảnh oái oăm này .

Cái cơ thể khỏe khoắn đáng tự hào (trừ chiều cao) của cậu năm 22 tuổi đã biến mất thay vào đó là một cơ thể nhỏ bé của năm 15 tuổi ...

À không có khi là nhỏ hơn , có lẽ là 13 chăng ?

Bản thân cậu cũng chả rõ , mà ai quan tâm cơ chứ !

Cái quan trọng là cậu đã bị teo nhỏ thành một đứa trẻ 13 tuổi , mỏng manh như thể chỉ cần đụng nhẹ một cái là có thể rã ra bất cứ lúc nào .

Chỉ có nhiêu đó thôi đã khiến Nakahara Chuuya hoảng loạn đến phát điên .

Cứ tưởng như vậy đã là tệ nhất cho đến khi cậu nhận ra một điều bất thường , cậu vươn tay chạm vào chiếc cốc cạnh giường và bắt đầu sử dụng năng lực như thói quen nhưng ko có gì xẩy ra cả .

Cậu đờ người ra một lúc thì nhận ra một sự thật kinh hoàng ....

“NĂNG LỰC CỦA MÌNH BIẾN MẤT RỒI !!!!!!!!”

Và *bốp*

“ Đau !!!!

Đây không phải mơ !!!!”

Thật mừng vì Chuuya chẳng còn hoảng loạn nữa mà Chuuya đã chính thức rơi vào tuyệt vọng .

Cậu nhớ rõ là vào ngày hôm qua , sau nhiều ngày dày đặc lịch trình và các nhiệm vụ thì cậu mới được lết cái tấm thân rã rời về phòng làm việc của mình .

Bởi tất cả các nhiệm vụ đó đều thành công một cách hoàn hảo , vì vậy Chuuya quyết định sẽ thưởng cho chính bản thân một giấc ngủ thật ngon sau 2 ngày không ngủ .

Đôi mắt nặng trĩu từ từ nhắm nghiền , cơ thể an phận nằm trên chiếc sofa xám cứ thế mà ngủ thiếp đi .

Và khi vừa mở mắt dậy thì liền thấy bản thân ở nơi này không sức mạnh , bị teo nhỏ và không có mũ liệu còn có gì tệ hơn cơ chứ ? ( cảm giác như bỗng 1 ngày otp biến mất vậy =))). )

Cậu bé 13 tuổi cứ ngồi thất thần như thế giới bị diệt vong cho tới khi ngoài cửa phát ra tiếng động

*Cạch* *Cạch*

Tiếng động đó thành công thu hút được sự chú ý của cậu trai mắt xanh .

Người vừa vào đó vừa nhìn thấy cậu liền có chút vui mừng mà nhanh chóng gọi các y tá và bác sĩ tới hỗ trợ .

Một lúc sau thì có một vài mũ y ta cùng một vị bác sĩ đi tới và kiểm tra cho cậu cùng vài câu hỏi thăm .

Sau một lúc thì vị bác sĩ kia đứng lên vỗ vai cười nhiều nói với cậu thiếu nện lạ mặt rằng :

- Đứa trẻ đó không sao đâu nên cậu cứ yên tâm .

- Vâng tôi cảm ơn Bác sĩ

Người kia đáp lại ông rồi cúi đầu một góc chín mươi độ tỏ vẻ thành kính, ông ấy cũng cười đáp lại rồi cùng với nữ y tá đi ra ngoài để lại không gian cho hai người .

Chuuya quan sát người thiếu niên tóc đen không rời mắt , thăm dò và đánh giá .

Người này có vóc dáng cao tầm mét tám thân hình mảnh khảnh ,gương mặt ưa nhìn đi cùng mái tóc đen đang rũ xuống tạo cho con người ta cảm giác có chút lo ngại , chút dịu dàng .

Người đó đột ngột đứng thẳng dậy rồi đi về phía của Chuuya , anh ta đi đến với ánh mắt lo lắng mà hỏi thăm

- Này nhóc !

Em thấy trong người thế nào ?

“Gọi ai là nhóc hả tên kia ?

Ta đâu cũng phải ngang tuổi ngươi đấy nhá”

Câu nói định nói ra đột nhiên nuốt xuống mà đưa vào trong suy nghĩ , vì cậu cũng ý thức được phần nào cơ thể của mình , hiện tại chỉ là đứa trẻ 13 tuổi .

Nói thật tên cá thu kia mà thấy cậu như hiện tại chắc chắn sẽ cười thật lớn , có khi còn chạy khắp thành phố mà lan chuyền đến tất cả người dân rằng : quản lý cấp cao của Mafia Cảng đã biết thành một đứa trẻ 13 tuổi vô năng .

Nghĩ đến thôi mà rùng mình chán ghét .

Cậu lấy lại bình tĩnh , ngoan ngoãn mà trả lời :

- Em ổn ạ !

- Nhóc chắc chứ ?

- Vâng

- Được rồi , nếu có khó chịu ở đâu cứ nói anh nha – người kia cười tươi rồi xoa nhẹ đầu cậu – à anh có mang ít cháo nhà làm đến , nhóc mau ăn đi để lấy lại sức .

- Em cảm ơn anh ... – cậu nghiêng đầu

- Anh là Sano Shinichiro

- Vâng cảm ơn anh Sano-san – Chuuya nhìn bát cháo mà có chút lững lự , thấy cậu như vậy Shinichiro cũng hiểu tâm tình mà lên tiếng chấn an – Yên tâm đi trong đó không có độc đâu , anh không phải kiểu người thích ra tay với người bệnh .

- Vậy là có ra tay bằng cách khác

- Này đừng nghĩ người cứu nhóc như vậy chứ

- Làm sao biết được anh có ý đồ gì

Nhìn con người đang đề phòng mình ra mặt kia liền có chút cười ngượng mà thầm nghĩ : “không lẽ mặt mình nhìn gian đến vậy sao ?”

Sau một hồi thuyết phục gãy lười thì cậu nhóc mới ngoan ngoãn múc một muỗng chào lên cho vào miệng .

Muỗng cháo ngọt thanh nóng nóng bùng nổ trong khoang miệng khiến Chuuya có chút bất ngờ mở to mắt , có lẽ đây là bát cháo ngon nhất cậu từng ăn hoặc chỉ đơn giản là cậu đã rất đói nên mới vậy .

Chuuya ăn được mấy muỗng liền quay đầu qua người thiếu niên tên Shinichiro kia mà hỏi :

- Cho t- em hỏi một việc Sano-san

- Cứ gọi anh là Shinichiro .

Nhóc muốn hỏi gì ?

- Đây là đâu ?

Em đã ngủ bao lâu vậy ?

Tại sao em lại ở đây ?

Và mũ của em đâu ? – Chuuya như tìm được cơ hội mà nhanh chóng bởi anh mooatj cách dồ dập .

- Bình tĩnh , bình tĩnh nhóc hỏi từ từ thôi ! anh sẽ trả lời hết vậy nên cứ bình tĩnh – Anh cố chấn an cậu một cách tốt nhất có thể , sau khi thấy cậu nhóc trước mặt gật đầu thì anh mới trả lời – Đây là Tokyo và nhóc bất tỉnh được ba ngày rồi

“Cái quái tận ba ngày và mình đang ở tận Tokyo ??!?”

- Tối ba ngày trước , khi anh trên đường trở về nhà thì nghe thấy tiếng động khá lớn ở con hẻm gần chỗ anh đứng .

Vì tò mò anh mới đi đến thì thấy nhóc đăng nằm trên mặt đất bị thương khá nặng còn bị sốt cao nên đã đưa nhóc vào đây .

Còn cái mũ mà nhóc nói có phải cái này ko ? – Anh lấy một chiếc mũ ra từ trong túi , chiếc mũ tây rộng vành cùng sợi ruy băng cam bắt mắt quen thuộc .

Chuuya vui mừng mà nhanh chóng nhận lấy nó , cậu có niềm yêu thích đặc biệt với những chiếc mũ và chiếc này là chiếc cậu thích nhất , quý trọng nhất .

Shinichiro thấy vậy liền biết chiếc mũ anh vừa đưa cho cậu quan trọng tới mức nào đối với cậu nhóc trước mặt mình , thật may là anh đã không quyết định vứt nó đi .

- Được rồi nhóc , giờ đến lượt anh hỏi em một số câu hỏi được chứ ?

Chuuya gật đầu không đáp

- Nhóc tên gì ?

- Chuuya , Nakahara Chuuya

- Bao nhiêu tuổi ?

Nhà nhóc ở đâu ?

- Em 2..à 13 tuổi ...

Em hiện tại không có nhà

“Nếu mình không có sức mạnh , có khả năng đây là một thế giới khác giống lúc mình ở trong cuốn tiểu thuyết của tên thám tử chết tiệt kia .

Nhưng quan trọng là mình bị quấn vào đây bằng cách nào khi đang trong chính căn phòng của mình ?”

Chuuya ngồi đăm chiêu vắt óc suy nghĩ vậy mà không hiểu sao trong mắt người thiếu niên kia thì lại thấy cậu đượm buồn mất mát .

Cậu nhóc trước mặt anh thật sự nhỏ bé ,tuy bằng tuổi hơn đấy em trai anh nhưng lại có cảm giác nhở bé yếu đuối hơn .

Khi mà cậu nhóc đó nói rằng bản thân không có nhà để về lại khiến Shinichiro nhìn mà có chút thương sót .

Nếu là ai khác liệu có thể làm ngơ ?

Nếu có thì đó sẽ không phải là Sano Shinichiro.

- Nakahara này hay em qua nhà anh sống đi

- Hả ??

- Em qua nhà anh ở tạm đi , anh anh cũng rộng nên ko phiền đâu .

Với lại sẽ không phải là cho ở không nên em không phải ngại đâu , em cứ đến làm nhân viên của cửa hàng anh coi như tiền nhà được chứ .

Chuuya suy nghĩ một lúc thì liền gật đầu đồng ý , thôi thì có còn hơn không nhỉ ?

Shinichiro nghe vậy mà hài lòng , anh nói với cậu một vài việc quan trọng cùng một vài chuyện phiếm .

Được một lúc thi anh cũng rời đi để lại cho cậu không gian riêng tư .

Bóng hình anh biến mất sau cánh cửa , Chuuya lúc này mới hoàn toàn thả lỏng cơ thể đặt tô cháo vẫn còn hơn nửa sang một bên từ từ nằm xuống chiếc giường trắng xóa rồi đưa mắt ra cửa sổ nhìn bầu trời xanh kia.

Giờ trong đầu Chuuya chỉ có một suy nghĩ duy nhất là trở về thế giới cũ , trở về Yokoyama , trở về Mafia Cảng , về phòng làm việc thân thuộc ngồi nhăm nhi ít rượu vang đắt tiền mà ngắm hoàng hôn cho đến tối, rồi về nhà và sẽ như một thói quen ngồi đợi tên nào đó đến quấy rối như thường ngày .

Đôi mắt xinh đẹp từ từ nhắm lại cùng với ý thức dần mất đi mà chìm vào giấc ngủ .

Chỉ mong khi tỉnh lại mọi thứ sẽ trở lại như ban đầu

Nhưng sự thật lại đau lòng làm sao , Chuuya một lần nữa tỉnh lại mơ mơ tỉnh tỉnh mong chờ điều gì đó sẽ thay đổi nhưng không , mọi thứ vẫn vậy ko 1 chút thay đổi vẫn là phòng bệnh đó vẫn là bầu trời đó chỉ khác là trời đã tối .

Cậu đưa mắt nhìn xung quanh thì lại thấy một giỏ trái cây mới tinh với một đĩa táo được gọt hình thỏ để bên cạnh , có vẻ Shinichiro đã đến đây một lần nữa nhưng đồ đây mà người đâu mất rồi ?

Chuuya đưa mắt tìm kiếm bóng hình cậu thiếu niên tóc đen mà không thấy , trong đầu đang tự hỏi xem anh ta gọt táo xong đã đi đâu thì bên ngoài có một tiếng “cạch” chuyền tới .

Chuuya lập tức cứng người khi nghe thấy nó , cậu nhanh vớ lấy con dao trái cây cạnh đĩa mà thủ thế .

Người vào là Shinichiro anh đi vào cùng một cái khay đựng đồ ăn nhỏ , vừa thấy đó là Shinichiro , Chuuya cũng ngay lập tức giấu con dao ra sau lưng .

- Nakahara – kun em dậy rồi sao ?

Nhóc ngủ ngon chứ ? – Thấy chủ căn phòng đã dậy Shinichiro liền cười tươi hỏi thăm cậu

- ....dạ cũng tạm , Anh đến từ khi nào vậy Shinichiro-san ?

- Anh vừa mới đền tầm 20 phút trước , thấy nhóc ngủ ngon quá anh cũng không nỡ gọi dậy

-Anh cười – Mà nhóc ngủ đến giờ này là 7 giờ tối rồi liệu tí nữa còn ngủ được không ?

- Chắc được ạ - Cậu nói xạo đấy Chuuya là người rất ít khi ngủ được nhiều đặc biệt là đến giờ này mới dậy thì có khả năng đêm nay thức trắng mà chơi với ma rồi .

- Nếu mà không ngủ được thì tối nay anh ở lại chơi với nhóc cả đem luôn , dù sao mai cũng là chủ nhật -Shinichiro bắt dầu nửa thật nửa đùa nói – Mai tạm thời đóng cửa tiệm một hôm cũng không sao

- Anh đang đùa hay thật vậy ?

Dù đùa hay thật thì em không cần đâu nên anh tốt nhất là về nhà đi nếu không người nhà sẽ lo lắng đấy .

- Oa Nakahara nói vậy nghe ấm lòng quá đi mà em không cần lo đâu anh có báo với người nhà mà .

Cũng nói bản thân hôm nay cũng sẽ ở đâu – anh cười xoa đầu cậu .

Shinichiro dù biết là cả hai không thân thiết đến nỗi có thể ở lại bệnh viện cả đêm để chăm sóc .

Nhưng anh cũng dã làm vậy được mấy ngày rồi nên thêm hôm nay nữa cũng chả mất mát gì , chưa kể để một đứa trẻ 13 tuổi ở bệnh viện một mình cũng không nên lại còn thấy cậu bé trước mặt ngủ đến giờ mới dậy thì càng thôi thúc anh ở lại càng thêm kiên định .

Chuuya nghe vậy cũng có chút cảm động đấy , nhưng giờ giải quyết vấn đề chỗ ngủ sao đây anh ơi .

Chuuya đã nói như vậy với Shinchiro và anh đã quyết định trải nệm nằm đất .

Ô sao mà được chứ ??

Như thế thì kì lắm anh đã giúp cậu tiền viện phí , đồ ăn , thức uống , thậm trí còn đề nghị cho cậu ở chung thì sao mà cái lươn tâm của Chuuya cho phép anh nằm đấy được cơ chứ ?

- Tôi nói không là không anh lên đây nằm đi tôi xuống đó , đằng nào tôi cũng không ngủ - cậu bực đến mức thay đổi luôn cách xưng hô luôn

- Anh nói được là được , và nhóc là người bệnh nên ngoan ngoãn mà nằm trên đó đi

- Thế sao anh không luôn lên giương nằm nè , nó rộng mà tôi nằm còn chả chiếm là bao .

- Không như vậy kì làm với cả người bệnh nên có một không gian thoải mái .

Thôi nhóc mau trật tự đi đây là bệnh viện đấy và nghe anh đi nhóc con

“ NHÓC CON CÁI KHỈ GIÓ ÔNG ĐÂY 22 TUỔI RỒI CHỈ KÉM ANH CÓ 1 TUỔI THÔI”

“tịnh tâm ...tịnh tâm ..tịnh tâm nào Chuuya”

Cuối cùng kết quả cho việc ai nằm đất ai nằm giường đã được nữ y tá quyết định bằng cách đẩy thêm một cái giường dành cho người nhà bệnh nhân qua đêm .

Ủa sao từ đầu không làm vậy đi làm cho hai người cãi nhau nãy giờ , xém chút là Chuuya đuổi thẳng căng tên Shinichiro này về nhà rồi đấy .

Sau khi đã ổn định được vị trí nằm ngủ thì hai người mới làm cái khác ,như ăn tối rồi xem tivi , chơi vài đĩa game mà Shinichiro đem tới , chơi đến chán thì ném chúng sang một bên rồi nằm tâm sự chuyện đời .

Shinichiro kể đủ thứ trên đời nào là việc anh bị một cô gái từ chối đến hai mươi lần , và có một thằng em không khác gì báo thủ chuyên báo anh trai khiến anh khá là mệt mỏi .

Chuuya cũng chả kém mà gật đầu thấu hiểu , anh còn may là có người để thích chứ con sên cuồng công việc như cậu còn chưa nếm mùi phải lòng ai bao giờ chứ đúng nói là yêu hay bị từ chối .

Còn về phàn có em trai báo đời thì Chuuya lại càng thấy hiểu .

Cậu kể bản thân có một người bạn ( đồng đội cũ ) giờ là kẻ thù của nhau , tên đó lúc nào cũng quấy phá cậu , là một tên cuồng tự tử đáng ghét , một tên cuồng băng quái dị , cho dù có bị cậu tẩn thế nào thì vẫn vậy là một tên phiền phức chính hiệu .

Shinichiro nghe vậy mà cười xòa đồng cảm vỗ vai cậu nhóc .

Cuộc nói chuyện vui vẻ đến mức cả hai còn nói về sở thích của nhau thứ mà Chuuya chưa bao giờ có cơ hội nói ra .

- Em rất thích những chiếc xe đặc biệt là moto

- Ồ em cũng thích chúng sao ?

Anh cũng vậy nè . mà hình như anh chưa nói cửa hàng anh là cửa hàng chuyên bán và sử chữa moto nhỉ ?

- Thật sao ?

Không ngờ có ngày em lại tìm được người cùng sở thích đấy, chẳng mấy ai hiểu về chúng cả từ đời lâu nhất đến mới nhất .

Mấy người em quen rất nhàm chán .

- Hahahaha...

Vậy sao ?

Anh cũng giống nhóc , lúc anh có ý định này đã bị ông nội từ chối dữ lắm ông bắt anh phải ở lại tiếp quản võ đường nhưng nhóc biết không anh đặc biệt đánh đấm rất kém nên từ chối luôn .

- Võ đường ?

Nhà anh á ?

Đỉnh vậy , em cũng muốn đến đó .

- Nhóc thích mấy thứ đó ?

Chà ông nội anh mà biết thì sẽ rất thích nhóc đấy haha .

Anh kể nhà anh có đứa em trai bằng tuổi em chưa nhỉ ?

- Anh có nhắc đến cậu ta là một tên báo đời thôi

- Vậy sao ?

Mà thằng nhóc đó cũng thuộc kiểu bé con như nhóc đó Nakahara-kun , một thằng nhóc siêu siêu cứng đầu .

Nhưng nó lại chính là niềm tự hào của võ đường đã vậy cũng có vài sở thích rất giống anh .

- Nghe vậy là cậu ta phải đánh đấm giỏi lắm nhỉ ?

Mới 13 tuổi vậy mà ...

Đúng là thiên tài đấy

- Ai cũng nói như vậy cả

- Vậy hôm nào em cũng muốn đấu với cậu ta , chắc sẽ rất vui đấy

- Nhóc đang tìm đường chết đó thằng bé rất mạnh -Shinichiro cười ái ngại , nhưng anh không biết rồi cái danh hiệu “ Võ sĩ mạnh nhất Mafia cảng “ chính là Nakahara Chuuya đâu .

Cậu nở nụ cười đám lại mà bóng gió quay đi

- Biết đâu được .- cậu cười khúc khích.

Cứ vậy hai người tâm sự cho tớ hai giờ sáng mới quyết định dùng lại và đi ngủ .

Qua đêm nay Chuuya đã quyết định Shinichiro là người có thể tin tưởng được .
 
[Bsd X Tr](Soukoku/Shin Soukoku) Những Tên Bất Lương
Chương 2


Sano Manjiro - Mikey , dạo này nó thấy Shinichiro - anh trai nó có rất nhiều biểu hiện lạ .

Nào là đi sớm , về khuya có hôm thì không về nhà .

Có hôm ăn cơm thì tự nhiên lẩm bẩm một mình cái gì đó mà "liệu nhóc đó có thích cái này không nhỉ ?" hay là "hôm nay mình sẽ mang thứ này đến cho nhóc đó ăn thử" rồi lại ngồi cười khúc khích một mình , khiến cho hai anh em Mikey và Emma đã thấy anh đã quái đảng lại càng kì thị hơn .

Có lần này Mikey nhớ rất rõ Shinichiro đi về và có mua vài cái bánh ngọt trông đặc biệt bắt mắt , anh đem về nhà chia cho mỗi người một cái .

Nhà Sano có tổng là bốn người như thường lệ anh ấy sẽ chỉ mua đúng bốn cái không hơn vậy mà hôn nay lại có đến 5 cái khiến Mikey có chút bất ngờ .

Cứ ngỡ là người anh này cuối cùng cũng bớt keo kiệt mà mua cho mình hai cái nhưng không ...

Khi nó đang định lấy chiếc bánh đó đi liền bị anh nhanh chóng lấy lại mà nói với thái độ nghiêm túc

- Cái bánh này không phải cho em Manjiro

- hể ?

Thế anh mua năm cái để làm gì ?

- Mikey nhìn anh đầy khó hiểu

- Anh có người bạn đang bị ốm mà cậu ta khá thích bánh ngọt nên anh quyết định mua tặng cho cậu ta

- Bạn anh á ?

Là ai vậy ?

Ông anh Wakasa sao ?

- Không phải người này em không biết đâu nhưng nói tóm lại là em không được ăn nó .

Người mà Mikey không biết ??

Làm quái nào có ai là bạn của Shinichiro mà cậu không quen cơ chứ ?

Không lẽ là bạn mới ?

Để giải đáp thắc mắc , Mikey đã đích thân đi hỏi từng người bạn của anh nhưng thu lại kết quả là sự ngạc nhiên trong mắt tất cả mọi người .

Một người bạn của anh Akashi Takeomi , y mở to mắt hỏi ngược lại

- Bạn mới ?

Nhóc có nhầm không đó ?

Anh nhớ dạo gần đây đâu có thành viên mới nào đâu mà nó có bạn mới ??

Mà nếu có thì Shin cũng nói cho anh rồi

- Thì tôi có biết đâu , chính anh ấy nói thế mà .

Mấy người bạn tiếp theo của anh cũng y như vậy đều không biết mà hỏi ngược lại .

Chính vì lẽ đó trong đầu tất cả mọi người đồng lòng nhảy ra một cái sau nghĩ vừa đáng sợ vừa vui mừng vừa khó tin rằng : " Không lẽ Shin / Shin- ni / Anh Shin đang có bạn gái ?" .

Những người muốn biết sự thật liền tụ họp quy về một chỗ mà hợp tác đi theo dõi .

Những người tham gia đợt này gồm có Mikey , Sano Emma - em gái Shinichiro, Ken Ryuguji (Draken), Baji Keisuke - hai người bạn của Mikey , Akashi Takeomi , Imaushi Wakasa , Arashi Keizō ( Benkei ) - ba người bạn của Shinichiro .

Ngày hôm đó , Shinichiro một lần nữa ra khỏi nhà trên tay là một túi trái cây và một khay thức ăn .

Anh quay đầu chào cả nhà một tiếng rồi mới đóng cửa rời đi , Emma thấy vậy liền nhanh chóng lấy điện thoại gọi cho Mikey

- Anh Shin đã ra khỏi nhà rồi mọi người ơi

- Ok !

Emma có gì anh sẽ báo cho em sau

- Vâng

Mikey cất điện thoại rồi bắt đầu cùng Draken phía sau bắt đầu bám theo , vì sợ đi đông sẽ bị lộ nên mọi người đã nhất trí để Mikey và Draken bám theo trước khi nào đến nơi an toàn không bị phát hiện thì mau chóng gửi địa chỉ cho cả bọn .

Không phụ sự thất vọng của họ , Mikey và Draken đến cuối cùng vẫn không bị phát hiện , hai người thấy anh đi vào bệnh viện không cách xa nơi họ ở là bao liền lấy điện thoại ra nhắn vào nhóm

' Anh Shin đã đến bệnh viện XX mọi người mau đến đi '

Nhắn xong liền cả hai cũng nhanh chóng bám theo vào tận đến phòng bệnh .

Phía trong phòng, Chuuya ngồi yên vị trên giường mà cặm cụi đọc sách mà bản thân vừa mượn được từ cô y tá .

Hôm trước cô y tá có tâm sự mà nói rằng họ tên cậu rất giống với một nhà thơ nổi tiếng cô đã đọc , điều đó làm Chuuya rất tò mò .

Cậu đã hỏi mượn cô y ta ấy và cô đã vui vẻ đồng ý , nên vừa sáng sớm cô ấy đã mang đến cuốn sách về các bài thơ của tác giả trùng tên cậu .

Chuuya khác là thích thú vừa đọc vừa ngẫm từng câu chữ trong bài thơ .

*Cạch*

Âm thanh cửa mở vang lên thu hút được sự chú ý của Chuuya , cậu quay qua nhìn Shinichiro đang bước vào mà vui vẻ chào anh

- Trưa vui vẻ Shinichiro-san !

Hôm nay anh mang gì đến cho em vậy ?

- Uhm...

Nhóc đoán xem - Anh cười giơ hộp cơm lên

- Theo như mùi hương thì em đoán là cà ri

- Bingo ...

Tinh mũi phết nhỉ ?

- cảm ơn vì lời khen - cậu cười nhận lấy hộp cơm từ anh - Này Shinichiro-san bao lâu thì em mới được xuất viện vậy ?

- Bác sĩ nói là hết hôm nay

- Vậy à - Cậu có chút hụt hẫng mà mở hộp cơm ra , cái mùi thơm xộc lên mũi cậu khiến cậu cảm thán - Em gái anh và ông nội anh khéo thật đấy hôm nào cơm cũng ngon như vậy .

Gửi lời cảm ơn của em đến họ nha

- Có gì đâu mà phải cảm ơn nhóc thấy ngon là tốt rồi .

-Um ... shinichiro-san này sao anh không mới mấy người bạn của anh vô đi , để họ ở ngoài như vậy cũng không nên

-Hả ??

Bạn nào ?

Anh đi một mình mà ?

-Anh cứ đi ra mở cửa đi liền biết .

Phía bên ngoài , hiện nhóm người Mikey đã đông đủ mà chen nhau ngó vào nhìn , sau một hồi chật vật thì họ cuối cùng cũng ổn định mà nhìn vào trong .

Đập vào mắt họ đầu tiên chính là màu tóc hoàng hôn nổi bật của cậu trai nằm trên giường , cậu ta còn có đôi mắt màu xanh biếc tuyệt đẹp kèm theo nụ cười tỏa nắng khiến cả bọn đứng hình .

Emma nhỏ giọng lên tiếng hỏi

- Người dạo gần đây Shin-ni thường gặp là người đó sao ?

- Chắc vậy - Mikey lên tiếng đáp

- Cái người đó nhìn nhỏ con y như mày vậy Mikey - Baji

- Mày chán sống ?

- Tao đùa thôi

- Tao thật không ngờ gù của Shin lại đến mức này ...

Có nên báo FBI ko ?

- Wakasa

- Mày điên à ?

Chắc chỉ là hiểu nhầm thôi không đời nào có chuyện đó đâu .

- Takeomi

- Ê mọi người , hình như Anh Shinichiro đang đi về phía này - Draken là người đầu tiên phát hiện ra nhưng đã quá trễ .

Shinichiro bên trong nhanh chóng mở cửa ra, điều này khiến mấy con người nãy giờ đang dựa vào cửa nghe ngóng một phen mất đà mà bổ nhào về phía trước .

Shinichiro đưa đôi mắt quái dị mà hỏi

- Mấy đứa , chúng mày đang làm gì ở đây vậy ?

- Shin-ni haha ...

Bị anh phát hiện rồi - Emma cười một cách ngượng ngùng nhìn anh trai mình

- Mấy đứa đi theo dõi anh - Shinichiro hỏi nhưng nó lại giống như một lời khẳng định hơn .

Emma thấy vậy có chút ngượng ngùng không nói , thấy Emma không nói thì liền kéo tất cả đừng dậy rồi lôi Takeomi ra nói chuyện - Mày rảnh nhỉ ?

Tao nhờ mày trông hộ tao cái tiệm một tí mà cuối cùng mày lại cùng mấy đứa nhóc thông đồng đi theo dọi tao ?

Hay nhỉ ?

- Shin à mày...mày bình tĩnh nghe t giải thích

- Cho mày 5 phút

Sau đó cả đám đều phải quỳ xuống đất theo đúng chỉ thị của Shinichiro.

Takeomi vừa quỳ vừa lẩm bẩm giải thích tất cả mọi chuyện , rằng họ đã tò mò như thế nào , thấy những hành động lạ thường gần đây của anh ra sao và cuối cùng là tại sao lại theo dõi anh , tất nhiên là vì nghi ngờ anh có bồ rồi .

Nghe hết tất cả mọi lời giải thích đó Shinichiro chỉ biết đỡ trán thở dài ngao ngán , còn Chuuya trên giường bệnh thì được một phen cười ra nước mắt .

- Chúng mày có thấy ai đi hẹn hò mà mang đống trái cây như vừa đi chợ về bao giờ chưa ?

- Chưa nhưng với mày thì có khả năng lắm - Wakasa nói vào kiến Shinchiro phát cáu , anh quát

- Cả mày nữa Takeomi tao đã nói với mày là tao đi thăm bệnh , và nhờ mày trông coi hộ t cửa hàng một tí .

Vậy mà giờ mày lại ở đây còn cái tiệm của tao thì sao ??

- T...Tao tạm đóng cửa - Takeomi ấp úng nói

- Mày hay quá rồi .

Còn mấy tên nhóc này và cả Emma- chan nữa bộ anh trong mắt mấy đứa là người có bạn gái mà không chia sẻ với mấy đứa à ?

- Dạ không ...

Nhưng tại mấy hành động kì là dạo này của anh khiến em tò mò quá - Emma ngoan ngoãn nói

- Hừ cũng tại anh không nói cho ai biết đó chứ - Mikey liền phản bác mà vạch ra tội của anh , vì nếu như anh nói với mọi người thì đâu ai phải mất công như vậy cơ chứ .

- Anh đây đã nói với ông rồi , còn mấy đứa thì anh đợi đến khi nào anh đưa nhóc này về thì giới thiệu luôn .

- Anh đưa tay đỡ trán

- Đưa về ?

Ý anh là sao ?

-Emma liền thắc mắc nghiêng đầu .

Tại sao lại đưa về ?

Cô không hiểu cả Mikey cũng vậy .

Không lẽ cái người ngồi trên kia là một người anh em nào nữa của hai người đấy nhé , đừng đùa như thế chứ .

- Anh biết mấy đứa đang nghĩ gì .

Nhưng không phải đâu , đây là Nakahara Chuuya nhóc ấy là trẻ mồ côi không nơi ở .

Mấy hôm trước anh gặp nhóc đang bị thương nên đã đưa về đây , vì thấy có chút tội nghiệp nên anh đề nghị nhóc về nhà mình ở và trả tiền nhà bằng cách làm thêm chỗ anh .

Chỉ vậy thôi nên mấy đứa sau này sẽ hòa thuận .

Chuuya được giới thiệu thì liền nở một nụ cười vẫn tay chào .

Mikey nãy giờ nhìn cậu chòng chọc không rời , theo như nó thấy thì Chuuya là một đứa bé có nàn da khá là trắng , gương mặt non nớt như con gái cơ thể có chút gầy gò thật sự không tin anh mình lại để người như vậy làm ở quán moto của anh .

Nó ngay lập tức ngây thơ nói :

- Người nhỏ con như cậu ta thì sao giúp được gì cho anh cơ chứ ?

- Này cái cậu kia , cậu nói tôi mà không nhìn bản thân mình à ?

- Chuuya giọng khinh khỉnh không chấp trẻ con

- Ha...

Tao có thể nhỏ con nhưng chắc chắn nhìn mạnh mẽ và khỏe hơn mày - Mikey nói

- Đừng có nhìn mặt mà bắt hình dong , tôi trông thế thôi nhưng tự tin có thể đánh bại cậu đó Manjiro , phải không nhỉ ?

- Mày lấy cái tự tin đó ở đâu ra vậy ?

Mà sao mày biết tên tao ?

- Shinichiro- san kể khá nhiều về cậu - Cậu cười rồi chỉ tay vào từng người một mà thử đoán - cái cậu có con rồng trên đầu là Ken Ryuguji nhỉ , bên cạnh là Baji Keisuke , tiếp là Sano Emma, cái người đo còn này là Arashi Keizō ?

Và người bên cạnh tóc trắng chắc là Imaushi Wakasa nhỉ ?

Còn ông chú ở cạnh Shinichiro-san là Akashi Takeomi .

- Này tôi không có già đến mức mà nhóc gọi tôi là ông chú đâu

- Thằng nhóc nói đúng mà Takeomi , nhìn cậu già hơn tuổi đấy - Wakasa nhếch mép cười

Takeomi thấy hôm nay Wakasa nhìn như phát ngôn hơi bị hỗn rồi nha , tí nữa mà ra ngoài y nhất định sẽ đấm hắn vài phát cho bò ghét .

Chuuya sau khi liệt kê tất cả các cái tên rồi chỉ từng người xong thì hỏi xem liệu bản thân có nói sai ai không , nhưng mọi người đều lắc đầu tỏ ý rằng cậu đã đoán đúng không sai một ai và Chuuya đã thở phào vì điều đó , tại sao á ?

Bởi vì nãy giờ cậu làm màu quá trời nhỡ có đoán sai thì quê chết mom luôn chứ đùa , da mặt cậu mỏng lắm .

Sau đó theo lời khuyên của Shinichiro, Mikey mãi mới đồng ý ra xin lỗi vì lúc nãy bản thân cư sử có bất lịch sự .

Chuuya cũng chả quan tâm lắm mà bỏ qua , bởi cậu biết tầm tuổi này con người ai cũng sẽ bồng bột như vậy cả ngay cả cậu khi xưa cũng vậy ...

À đâu có khi giờ đôi lúc cũng như vậy ấy chứ .

Chuuya thuộc loại người cởi mở nên rất nhanh đã làm quen được hết tất cả mọi người thậm chí còn có thể nói với nhau mấy câu đùa vô hại , cậu còn đặc biệt được Mikey bằng biệt danh do cậu ta nghĩ ra là "Chuu-chin" nghe khá là ba chấm nhưng còn hơn bị gọi là " chibi-chan" .

- Nè Shin-ni làm sao anh phát hiện ra bọn em hay vậy ?

Rõ ràng là bọn em cẩn thận lắm mà ?-Emma bây giờ mới dám hỏi mấy thắc mắc của mình từ nãy

- Anh đâu có phát hiện đâu là Nakahara-kun nói đấy chứ

- Hể ?

Sao anh phát hiện ra hay vậy Chuuya-kun?

- Shinichiro- san lần sau cứ gọi em là Chuuya cũng được - Chuuya nhắc nhở anh xong mới quay sang Emma mà trả lời - Ở đây có cửa sổ mà tôi nhìn từ trên xuống là thấy , nhìn mấy người lúc đó cứ như đang diễu hành vậy .

Còn về phần sao biết mọi người ở ngoài cửa thì nhìn cái cửa là biết mà , nó cứ hé ra rồi kép nhẹ chứng tỏ có người đằng sau .Chỉ đơn giản vậy thôi

- Vậy là tất cả đã bị Chuuya phát hiện ngay từ đầu?@ tuyệt thật - Draken

- Nói thật lúc mà nhìn thấy mày t còn cứ nghĩ anh Shin lại thích loại loli với souta cơ còn đang định báo cảnh sát .

Thật may là không phải - Baji bên cạnh mà cười đùa nói

- Sao mấy đứa là nghĩ anh có sở thích đó hả ?

- Haha..

Nếu đó mà là thật thì tôi xin từ chối nha vì Shinichiro-san không phải gu tôi - Chuuya cười đùa nói thêm vào , nó như một bịch muối chà sát vào trái tim bị thương của Shinichiro vậy , quá tổn thương .

Sau một lúc cười đùa thì cũng đã muộn , tất cả mọi người cùng Shinichiro theo đó mà chào tạm biệt cậu rồi ra về .

Căn phòng nhộn nhịp tiếng cười nói ban nãy giờ chỉ còn mỗi tiếng thở đều đều của Chuuya , mọi đã được trả lại sự yên bình vốn có .

Ngồi thẫn thờ nhìn ra bên ngoài đang dần chuyển tối , vậy là một ngày nữa lại trôi qua và Chuuya đã ở đây được một tuần , cậu tự hỏi liệu thời gian ở chỗ mình đã trôi qua bao lâu ?

Bằng thời gian ở đây hay nhanh hơn , hay chậm hơn ?

Và liệu có ai phát hiện ra cậu đã biến mất ?

Nếu họ biết rồi thì sẽ ra sao nhỉ ?

Dazai sẽ phản ứng thế nào ?....

Hình ảnh ngời con trai tóc nâu hiện ra trong đầu Chuuya làm cậu giật mình nhăn nhó , tự nhiên lại nghĩ đến cái tên cá thu đó thật làm cậu mất cả hứng xúc động .

Cậu khó ở nằm xuống giường , tốt nhất chỉ nên nghĩ tới đây thôi ngày hôm nay đã đủ dài rồi .

Chuuya cứ vậy mà nhắm mắt thiếp đi từ lúc nào không hay , kết thúc một ngày nữa ở thế giới này .

---------- hết chương 2 ----------
 
[Bsd X Tr](Soukoku/Shin Soukoku) Những Tên Bất Lương
Chương 3


Hôm nay , ngày Chuuya chính thức xuất viện sau chuỗi ngày (không làm gì cũng) bị thương của mình , chính vì lẽ đó mà Chuuya đã dậy từ rất sớm mà sắp sếp lại giường một cách ngay ngắn , sau đó lon ton chạy đi tìm nữ y tá đã cho mình mượn sách và tặng cho cô ấy một bông hồng thay cho lời cảm ơn cũng như tạm biệt .

Các nữ y tá khác cùng cô ấy nhìn thấy hành động đáng yêu ấy liền không nhịn được mà lại gần bẹo má cậu mất cái , có vài vị bác sĩ thì đứng tâm tắc khen "con nhà ai mà ngoan thế" khiến cho Chuuya có chút ngượng .

Sau khi đã hoàn thành những việc muốn làm thì Chuuya nhỏ bé xách túi đồ mà Shinichiro đã mua cho cậu trước đó mà ngồi trên băng ghế ở cửa ra vào để đợi anh đến đón .

Không để cậu chờ quá lâu , khoảng gần 15 phút thì hai thấn ảnh một lớn một nhỏ xuất hiện trước của bệnh viện rồi đi vào .

Shinichiro sau khi thấy Chuuya ngồi đó từ trước liền xin lỗi rằng bản thân đã đến muộn vì ngủ quên và nói cậu hãy đợi anh một chút để anh đi làm thủ tục xuất viện .

Chuuya gật đầu ra hiệu đã hiểu nhìn anh đi đến quầy lễ tân .

Mikey đi theo anh trai mình hiện đang đứng cạch chỗ Chuuya ngồi mà cười tít mắt vì háo hức , có trời mới biết được thằng bé đã háo hức như thế nào từ hôm qua tới giờ , có lẽ quần thâm nhẹ trên mắt kia là câu trả lời ?

Đối với Mikey mà nói , lần đầu khi nó gặp Chuuya là một cảm giác tò mò mà có chút khó ưa vì cách cậu ta nhìn mình với cái tự tin chết tiệt nào đó , thật sự rất đáng ghét .

Nhưng sau một hồi nói chuyện qua lại thì cái suy nghĩ đó đã biến mất thay vào đó là sự tò mò cùng hưng phấn tột độ từ người con trai tóc hoàng hôn này .

Những câu chuyện mà Chuuya kể đặc biệt lôi cuốn đối với Mikey , mặc dù nó cũng chả biết là cậu đang bịa ra hay là thật nhưng mấy câu chuyện đó rất hay và kịch tính , có thể nghe mãi mà không chán .

Trong những câu truyện đó Mikey đặc biệt rất ấn tượng với cái người tên "Dazai Osamu" được nhắc cực kì nhiều , mà theo như Mikey nghĩ là do Chuuya thích người đó.

Tuy mỗi lần kể đều là chửi rủa cái tên "Dazai Osamu" nhưng nếu để ý kĩ ánh mắt và nghe kĩ câu chuyện thì nó lại là thứ khác .

Thứ gì đó rất đặc biệt giống như dành cho một người đặc biệt vậy , vì thế Mikey mới dám có cái suy nghĩ này .

- Nè Chuu-chin mày có thể nào kể tiếp mấy câu truyện tối qua được không ?

- Gì ?

Cậu vẫn còn muốn nghe á ?

- Um

- Nhưng tôi hết thứ để kể rồi , để lần sau nha khi tôi nhớ ra gì đó nhất định sẽ kể cho cậu -Chuuya cười tươi mà nói , thật ra là cậu còn rất nhiều thứ để kể nhưng mà do lười nên không muốn kể cho Mikey nghe thôi .

Mikey nghe vậy cũng có chút tiếc nuối mà ậm ừ cho qua.

Sau một lúc lâu thì Shinichiro mới hoàn tất mọi thủ tục xuất viện , anh đi lại chỗ Mikey và Chuuya đang ngồi thông báo cho hai người là đã đến lúc ra về .

Chuuya nghe vậy liền nhảy tót xuống khỏi ghế mà tiến về phía anh , cả Mikey cũng tương tự .

Từ bệnh viện đến nhà Sano coi bộ cũng không xa như những gì Chuuya nghĩ , nó khá là gần .

Cả ba chỉ mất tầm hơn 10 phút là đã đến nơi , nhà Sano theo như Chuuya đánh giá thì nó khá là rộng ...à không phải là rất rộng mới đúng .

Bên ngoài vừa nhìn vào có một chiếc cổng lớn bắt mắt bên trong là một khoảng sân rộng rãi có thể để vừa tầm 5 chiếc tô nếu như cậu không tính nhầm , nối tiếp nó là một ngôi nhà xây theo kiểu chuyền thống có hai tầng với nhiều của sổ xung quanh nó trông thoáng đãng và tạo cảm giác thoải mái .

Cuối cùng bên cạnh ngôi nhà ấm cúng đó chính là võ đường mà Chuuya ngày ngày mong được chiêm ngưỡng , nó khá là rộng nhưng không bằng căn nhà có lẽ là bằng 2/3 căn nhà , rất chi là sáng sủa , không khí bên trong tạo cảm giác mạnh mẽ hưng phấn tột độ.

( Đây là truyện của tôi nên mọi lời miêu tả cũng chỉ do tôi bịa ra nên sẽ không đúng với nguyên tác .

Mong mọi người bỏ qua)

Chuuya đưa đôi mắt xanh trong càn quét mọi nơi không chừa một góc của ngôi nhà từ bên ngoài.

Chuuya đã sống ở Yokohama và cả khu ổ chuột nhưng chưa lần nào cậu nhìn thấy kiểu nhà như thế này , nếu có thì rất ít chỉ được một , hai lần gì đó khi ra khỏi thành phố .

Lí do không có cũng rất đơn giản là Yokohama hầu hết là những tòa nhà hiện đại xây bằng gạch cao vút hay chỉ là những ngôi nhà nhiều tầng cho thuê chứ không có kiểu như này , còn ở khu ổ chuột thì thật sự không giàu có để có thể xây lên một ngôi nhà đúng nghĩa chứ đừng nói đến là kiểu nhà như của nhà Sano đây .

Đó là lí do vì sao nó khá là lạ lẫm đối với cậu .

Không để Chuuya nhìn ngắm quá lâu , Shinichiro cùng Mikey ngay lập tức kéo nhanh cậu vào nhà

-Emma bọn anh về rồi đây

Mikey vui vẻ báo hiệu cho Emma ở bên trong nhà , cô bé nghe vậy mà nhanh nhảu chạy nhanh ta ngoài .

Khi vừa thấy bóng dáng của Chuuya thấp thoáng ở đằng sau , cô bé ngay lập tức bắt lấy tay cậu rồi kéo vào trong .

- Chuu-ni anh mau màu vào nhà đi

- Ấy từ từ thôi Emma đừng có kéo , ngã bây giờ - Chuuya nhắc nhở cô , nghe vậy cô cũng chỉ cười hì hì mà tiếp tục kéo anh vào phòng khách và để mặc cho hai anh trai lâu năm của mình ở ngoài tự sinh tự diệt .

- Emma-chan em có mới nới cũ đấy à !!

Không ai đáp lại lời anh , Shinichiro có chút khóc trong lòng cùng Mikey đi vào nhà .

Emma mời anh ngồi xuống chiếc ghê sopa êm ái và nói cậu hãy ngồi im đó ,đến khi nhận được cái gật đầu đồng ý của Chuuya cô bé mới lon ton chạy vào trong bếp lấy một chút bánh cô đã mua từ trước và một ít trái cây .

Mikey ngồi bên cạch nhìn chiếc bán mà khóe mặt giần giật , lập tức đập bàn nói

- Emma em như vậy là không công bằng

- Không công bằng gì chứ ?

- Em mấy năm này có bao giờ mua mấy thứ này cho anh đâu , chưa kể ở đây có hai người sao em chỉ mau có một cái ??

- Mikey-ni kì quá à!

Bình thường em vẫn đi mau cho anh mà , còn hôm nay là ngày đầu Chuu-ni đến nhà mình nên em mới chuẩn bị tiếp đãi anh ấy .

Vậy nên anh đừng ích kỉ như thế .

- Được rồi hai người bình tĩnh nào .

Mikey nè cậu cứ ăn phần của tôi đi, tôi cũng vừa ăn sáng nên vẫn còn no lắm .Emma cảm ơn em chuẩn bị mất thứ này anh rất vui - Chuuya cười nhẹ nhành xoa đầu cô gái trước mặt khiến cô đỏ mặt ngượng ngùng , và mó cũng khiến cho Mikey nhìn anh bằng một ánh mắt khác .

Cả hai không hẹn cùng nghĩ

"Chuu-chin / Chuu-ni tuyệt quá đi"

Sau khi Chuuya lễ phét làm quen với ông Sano Mansaku và nhận được sự đón tiếp nhiệt tình của ông thì cậu được Shinchiro dẫn lên trên phòng .

Bên trên có tổng cộng ba phòng một là của Emma , một là của Mikey phòng còn lại tất nhiên là của Shinichiro.

Ồ bắt đầu đáng lo ngại rồi đây

- anh nói nhà anh nhiều phòng lắm mà Shinichiro-san vậy phòng của em đâu - Chuuya nổi sát khí đùng đùng đưa con mắt cá chết nhìn người đã lừa mình , Shinchiro rùng mình cười ngượng mà phản bác - Anh nói nhà anh rộng có chỗ ở thôi , chứ đâu có nói là có nhiều phòng?

"....Ừ !

đúng là anh ta nói "

Chuuya mặt có chút ngượng đỏ cả lên và quay đi chỗ khác.Thẹn quá hóa giận cậu hét lên

- Tôi không biết!

Lừa vẫn là lừa anh phải sử lý chuyện này

- Ấy Chuuya-kun bình tĩnh có gì từ từ nói

- Nói mau trước khi tôi đánh anh vì đã lừa tôi .

"Rõ rành anh đâu có lừa nhóc T-T , là nhóc không hỏi rõ mà"

Câu vừa nghĩ trong lòng cũng mau chóng nuốt xuống , anh nghĩ nếu thật sự nói ra thì anh sẽ gặp hai trường hợp .

Một là sẽ bị bàn tay nhỏ bé kia phang cho mấy phát vào người, hai là sẽ bị cậu giận ít nhất là hai ngày , thôi thì đành ngập đắng nốt cay dữ thể diện cho em nó nếu không người mệt sẽ là anh .

- Nhóc có thể chọn ngủ ở phòng anh hoặc phòng Mikey, anh và Mikey không thấy phiền đâu

- Ờ kìa Shin-ni sao không phải là ở phòng em ??

- Emma cùng Mikey chẳng biết từ bao giờ đã đứng đó , bên cạnh hai người .

Emma phúng phính đúng như một đứa trẻ không được cho kẹo , cô rất thích Chuuya không phải là kiểu yêu kia mà nó chỉ đơn thuần là tình cảm em gái dành cho anh trai .

Cô bé rất thích ánh mắt của Chuuya mỗi lần cậu nhìn cô , nó dịu dàng đến lạ, tràn đầy yêu thương cùng cưng chiều cùng với nụ cười tỏa nắng bên cạnh mái tóc hoàng hôn thật sự rất dễ chịu .

Đối với trẻ con thì chỉ cần tạo dựng cho cúng sự dễ chịu , gần gũi như ở bên cạnh người thân thì chúng sẽ tự quấn lấy ta đó là điều mà Chuuya đã làm trong vô thức .

Nghe cô em gái đáng yếu nói những lời này mà lòng Shinichiro như thắt lại , rõ là bao nhiêu lâu sống chung Emma còn chưa bào giờ mở lời xin ngủ với anh vậy mà chỉ vì một thằng nhóc mới đến Emma đã đời xin ngủ cùng .

Trái tim nhỏ bé của anh một lần nữa ứa ra máu .

- Điều đó là không được Emma , nam nữ thụ thụ bất thân .

Nếu em ngủ chung với tên nhóc này rồi nó làm gì em thì sao ??

Nên điều đó là không thể em hiểu chứ ?

- Này này anh đang nghĩ tôi là loại người gì vậy hả ?- nơi khóe môi Chuuya giật giật cố kiềm chế để không hét lên

- Thì anh ví dụ thôi , xin lỗi nha - Shinichiro nhận ra bản thân nói có hơi quá liền ngại ngùng xin lỗi - tóm lại thì phòng Emma không được .

- Vậy Chuu-chin sang phòng tao đi , phòng tao rộng lắm tha hồ trải nêm mà nằm .

- Um vậy cũng được .

Nhưng tôi nằm giường còn cậu nằm đất nha

- Mơ hơi đẹp đó Chuu-chin.

Tuy nói mày là khách nhưng như anh Shin đã nói, mày sẽ ở đây khá là lâu vậy nên nói đúng hơn mày đang ở nhờ nhà tao tại phòng tao nên tao sẽ là chủ , mày phải nghe theo lời tao - Mikey nhổ ra một tràng như rap khiến Chuuya có chút câm nín

" Cái thằng nhóc này ... sao tự nhiên mình thấy nó đang ghét thế nhỉ ?"

Thằng bé nó nói đúng , Chuuya đích thị là đang ở nhờ nhà nó không hơn không kém nhưng điều đó không đủ để phủ nhận lời nói của Mikey như đang nói một kẻ hầu vậy .

Tck mới nhỏ tuổi mà mỏ đã hỗn như vậy cần phải chấn chỉnh lại mới được , Chuuya một phút đã quên mất bản thân hiện cũng chỉ bằng tuổi nó mà thôi . ( Anh mỏ cũng hỗn khác gì ảnh đâu :}} )

Dọn đồ đạc ủa mình vào phòng xong , Chuuya chính thức bật công tắc tò mò mà đi xuôi đi ngược quanh nha, đi hết trên lầu thì xuống nhà, vào trong bếp, nhà tắm, phòng khách, nhà kho rồi lượn vài vòng ở ngoài sân xong thì sang võ đường .

Ngắm nghía những chiếc huy chương vô địch được khắc tên "Sano Manjiro" , rồi lại nhìn sang mấy bức ảnh được đóng khung trên tường .

Tóm lại là mọi ngóc ngách trong nhà trừ các phòng riêng của mọi người ra thì chưa chỗ nào là cậu chưa đi , chưa cái gì là chưa nhìn , lâu lâu cậu còn ngâm nga vài giai điệu vui vẻ thậm chí là còn vô thức nhảy chân sáo.

Tất thẩy những hành động cố tình cùng vô thức ấy đều được tất cả đều lọt vào tầm mắt nhà Sano .

- Nè Shin-ni ! anh có chắc là Chuu-ni là trẻ mồ côi không vậy ?

- Anh cũng không biết nữa , chính thằng bé nói vậy mà.

Nhưng sao em lại hỏi vậy ?

- Tại trông ảnh yêu đời hơn em nghĩ.

Thật sự nếu em là anh ấy sẽ chẳng được như vậy đâu

- Um! có lẽ anh cũng nghĩ như em Emma

- Hai đứa này buồn cười ghê ... haha ta thấy thằng nhóc này như vậy là tốt, yêu đời như vậy chả phải tốt hơn sao ?

- Ông Sano cười vui vẻ nhìn theo bóng dáng Chuuya đang đưa mắt nhìn cây hồng ngoài sân với ý định muốn chèo lên hái vài quả nhưng rồi lại nhớ ra đây là cây nhà người ta nên liền quay qua nhìn ông như muốn xin ý kiến .

Ông phất tay ra hiệu có thể, Chuuya liền hiểu ý mà cười toe toét rồi lôi Mikey nhập bọn .

- thằng bé có cơ thể gầy gò nhỏ bé hơn cả Mikey mà sức lực cũng bền kinh lên được.

Ta ngồi đây sáng giờ có đếm qua thằng bé cũng đã đi quanh sân không dưới 2 vòng vậy mà gi còn đòi leo cây hái hồng...hahahaha nhìn cũng vui đó chứ.

- Ông cười xòa

Nhìn ông như vậy Emma và Shinichiro cũng chỉ biết gật gù nghe theo và tiếp tục hứng mắt nhìn hai con người kia đang leo trèo trên cây .

Chuuya hăng hái xung phong trèo lên đầu tiên, cậu đề nghị Mikey hãy đứng ở dưới đỡ lấy đừng để nó rời đất nếu sẽ bị dập mất .

Mikey cũng vui vẻ nghe theo .

" Thật là nếu như mình vẫn còn dị năng thì tốt biết mấy, chả cần phải chèo một cách mệt nhọc như này "

- Chuu-chin bên kia có mấy quả chín ngon lắm kìa

- Tôi thấy ...

Đây bắt nè - Chuuya ném xuống cho Mikey vài quả chín vàng , nó thuận theo mà mắt được một cách đẹp mắt .- Cậu muốn ăn bao nhiêu Mikey ?

Để tôi hái cho .

- Cả cây luôn - Mikey cười hì hì

- Mấy đứa hái vừa phải thôi - Ông Sano cười nói vọng ra, Chuuya hứng về phía ông mà gật đầu.

Cuối cùng sau một lúc đu qua đu lại trên cây thì Chuuya hái được tổng 10 quả , Mikey cũng hái thêm được 5 quả .

Hai đứa hứng thú đem đến cho Shinichiro và bắt anh gọt chúng, Shinichiro chỉ mỉm cười làm theo .

Sau một lúc ăn hồng thì cũng đã đến giờ ăn trưa , Emma đi theo Shinichiro vào trong bếp để dọn đồ ăn ,Chuuya thân là người ở ké cũng không rảnh rỗi gì mà vào trong xếp bát đũa .

Chuuya rất chi là ấn tượng với những món mà Shinichiro mang đề cho cậu khi cậu ở trong viện, theo như lời anh nói thì đó là do Emma nấu .

Nhưng giờ Chuuya đã biết là Shinichiro nói phét [🙂)], mà cậu cũng không tin nổi là mấy thứ nó là do Shinichiro nấu .

Tck đáng lẽ bản thân cậu nên thấy sai sai khi em gái anh mới chỉ có 11, 12 tuổi mà đã biết nấu ăn chứ nhỉ ? ( Chả ai lại đi để cô em gái bé bỏng tầm này phải vào bếp bầu cơm bao giờ )

Bữa ăn trôi qua một cách khá êm đẹp , Emma là người ở lại rửa đống chén bát còn mọi người thì ra ngoài phòng khách nghỉ ngơi .

Chuuya cũng đã ngỏ ý rằng mình sẽ giúp cô nhưng lại bị từ chối thẳng thừng, Emma kiên quyết đẩy cậu ra khỏi nhà bếp còn mạnh mẽ nói nếu Chuuya mà động vào dù chỉ một cái bát cô sẽ lập tức nghỉ chơi với cậu.

Chuuya nghe vậy chỉ biết gật đầu rời đi .

Ngồi xuống chưa được bao lâu thì bên ngoài chuyền đến tiếng chuông cửa , Mikey đang xem ti vi như nhớ ra cái gì đó liền "A" một tiếng , nó như một con lật đật bật ngay dậy mà chạy ra ngoài mở cửa.

Chuuya vì một màn đột ngột đó mà cũng tò mò đi ra cùng

- Ken-chin , Baji chúng mày tới rồi

" ồ ra nhà nhóc Draken với Baji "

- Mikey , thật là đã hẹn nhau như thế mà mày lại bắt bọn tao đợi - Tên nhóc Baji bắt đầu càm ràm

- Tao quên có tí thôi mà , tại hôm nay nhà có khách nữa nên t quên mất ?

- Khách ?

Ai vậy Mikey ?

- cậu nhóc cao lớn hơn so với tuổi bắt đầu hỏi

- Là Chuu-chin , người mà hôm qua chúng ta gặp trong bệnh viện ấy.

Lúc này hai đứa nhỏ mới bắt đầu nhìn vào trong nhà và bắt gặp Chuuya cũng đang nhìn chúng .

Bị nhìn Chuuya cũng cười mà vẫy tay chào như một thói quen , hai người cũng vui vẻ chào lại cậu ... nhưng mà khoan , gì đây ?

Chuuya thấy rõ đôi lông mày của Draken có chút cau lại rồi giãn ra , nhưng ánh mắt thì như cậu thấy nó có gì đó không đúng .

Nó như khó chịu xen chút gì đó tức giận .

- Tại sao cậu ta lại ở đây Mikey ?

- Eh? gì vậy Ken-chin ?

Chuu-chin sẽ ở nhờ nhà tao một thời gian , mà có khi lại ở luôn cũng nên - Mikey cười - cái này hôm qua chẳng phải anh Shin đã nói rồi sao ?

- xin lỗi ! tao cũng không nhớ là có vụ này - Draken lần nữa cau mày - Mà cậu ta ở đây thì cậu ta ngủ ở đâu ?

Chẳng phải nhà mày chỉ có 4 phòng hay sao ?

- Um , nên Chuu-chin đã ở phòng của tao

Draken nghe vậy ngay lập tức mở to mắt , nhưng rất nhanh cũng trở lại bình thường .

" Thì ra chuyện giữa hai người này không đơn thuần như mình nghĩ '

Chuuya dù cho mấy cái chuyện tình trường có kém cỡ nào đi nữa thì nhìn thái độ này của Draken cậu vẫn có thể phát hiện ra.

Vậy là tối đó, Mikey chả hiểu vì cớ gì mà Chuuya lại đổi ý mà chuyển sang phòng Shinichiro để ngủ, làm cho nó cả tối luôn suy nghĩ xem bản thân đã sai chuyện gì.

Shinichiro cũng thắc mắc tương tự và hỏi Chuuya và câu trả lời nhận được chính là :

- Em không muốn bị người ta lôi ra đánh ghen đâu!

Nghĩ thôi đã thấy phiền rồi.

- Hả????

- À mà ...

Shinichiro-san!

Cảm ơn vì đã cho em chỗ ở và xin lỗi vì đã to tiếng với anh lúc sáng

Shinichiro ngạc nhiêu trong giây lát rồi xoa đầu cậu

- Không cần cảm ơn đâu điều cần làm thôi - anh cười - Giờ thì ngủ đi ...

Ngủ ngon Chuuya

- Anh cũng vậy Shinchiro-san

Cậu tắt điện , chui lại vào đệm của mình rồi từ từ chìm vào giấc ngủ cứ vậy mà kết thúc ngày đầu tiên ở nhà Sano.

--------------------------------------------

Hết Chương 3

Đôi lời của tác giả :

Xin lỗi mọi người vì đã ra chương mới muộn như vậy 🙏 .

Chả là mình đang ôn thi cho kì thi cuối học kì 2 nên không có thời gian đăng mong mọi người thông cả ạ.

Để đợi đền 30 tháng 4 mình sẽ update tặng mọi người 2 chương như một lời xin lỗi đến mọi người .

Cảm ơn mọi người đã chào đón và ủng hộ tác phẩm của mình, cảm ơn mọi người rất nhiều ❤
 
[Bsd X Tr](Soukoku/Shin Soukoku) Những Tên Bất Lương
Chương 4


Cứ như vậy hơn một tháng đã trôi qua.

Cuộc sống ở đây nói chung cũng khá thoải mái đối với Chuuya, không phải suy nghĩ quá nhiều về việc bị tấn công bởi kẻ thù, không phải đi làm mấy nhiệm vụ khó khăn mất cả ba ngày, không phải lo việc khi đi làm về sẽ ăn gì , nấu gì cho hôm nay,...

Một cuộc sống yên bình vô lo vô nghĩ như một đứa trẻ thực sự , thứ mà cậu chưa được cảm nhận khi còn ở thế giới kia.

Quá đỗi lạ lẫm, chính vì như vậy mà bản thân Chuuya cũng không quen, cái căn bệnh cuồng công việc kia cũng không thể nói bỏ là có thể bỏ.

Chuuya chủ động tìm đến Shinichiro và nói về vấn đề khi trước anh nói, là làm việc tại của tiệm motor của anh .

Shinichiro ban đầu cũng có chút bối rồi không biết nói sao về việc bản thân anh đã quên là có vụ này và anh cũng không muốn Chuuya thật sự sẽ đi làm ở chỗ anh.

Đối với anh, Chuuya cũng chỉ như một đứa trẻ 12, 13 tuổi bằng tuổi em trai anh đang trong tuổi ăn tuổi học, vậy mà để cho cậu đi làm thật không lỡ.

Nhưng sau một lúc do Chuuya quá kiên quyết muốn làm việc chỗ anh, thì Shinichiro cũng đồng ý và dắt cậu đến tiệm của mình "S.S motor".

Mấy ngày đầu Shinichiro chỉ dám giao cho Chuuya vài công việc nhẹ nhàng như lau chùi , dọn dẹp những thứ anh bày ra sau mỗi lần sửa xe.

Nhưng có vẻ mọi thứ quá dễ dàng đối với cậu bé tóc hoàng hôn này.

Chuuya hoàn thành công việc rất nhanh, rất nhiệt tình dù cho lúc mới cậu khá lúng túng về việc này.

Thời gian sau đó Chuuya bắt đầu đòi hỏi một số việc khác làm cho đỡ chán ,Shinichiro vẫn vui vẻ mà giao cho cậu.

Không chỉ có Shinichiro bất ngờ về năng lực làm việc của Chuuya , còn có Takeomi , Wakasa.

Hai người họ nhìn cậu như sinh vật lạ từ trên trời rơi xuống mỗi khi cậu cầm tập thống kê hàng hóa mà đi lòng vòng từ trong kho ra ngoài tiệm , cái cách làm việc ghi chép không khác gì một người trưởng thành có nhiều năm kinh nghiệm xương máu .

Họ bắt đầu tự hỏi liệu chuyện gì đã xẩy ra kiến cho một đứa bé 12 , 13 tuổi phải trưởng thành hơn rất nhiều so với tuổi thật .

Càng nghĩ họ lại càng thương đứa trẻ tóc hoàng hôn này.

Biết bản thân bị đem ra làm thành chủ đề bàn tán của nhiều người xung quanh , nhưng Chuuya cũng chả quan tâm.

Như bao ngày Chuuya lại tiếp tục cầm cái rẻ lau , một xô nước nhỏ mà đi lau từng ngóc ngách mà cậu cho là quá bẩn .

Nhẹ nhàng hất bụi bẩn xuống bên dưới sàn nhà, tiếp sau đó là cầm chổi nhỏ quét lại toàn bộ cửa tiệm cuối cùng là lau lại toàn bộ sàn nhà khiến nó bóng loáng.

Hoàn thành nhiệm vụ của bản thân , Chuuya ngồi lên chiếc ghế ở góc tiệm chán nản nhìn ra bên ngoài với dòng người tấp nập , thật vội vã , thật nhàm chán.

Shinichiro mới ra ngoài cách đây không lâu nên đã nhờ cậu trông hộ của hàng , cậu không thích nhưng cũng đành gật đầu chấp thuận .

Cậu ngồi trên ghế xoay ngửa đầu ra sau

"Chán quá , chán chết đi được "

Chuuya thật chả muốn ở đây nữa đâu , cậu muốn về nhà , về Port Mafia ngồi nhăm nhi từng ngụm rượu vang đỏ, đi tán gẫu với Kouyou Ozaki (Ane-san) , tối đi uống vài ly với Tachihara và Hirotsu .

Nghĩ thôi mà bản thân Chuuya đã không thể kiềm nổi sung sướng , nhưng đáng tiếc đó chỉ là trong suy nghĩ của cậu .

*leng keng *

Đang ngồi thơ thẩn nghĩ về quá khứ thì bên ngoài vang lên tiếng có người mở cửa đi vào .

Chuuya ngóc đầu nhìn về phía cửa , là Mikey và Draken .

- Yo Chuu-chin!

- Chào cậu Mikey!

Sáng tốt lành Draken!

- Chào buổi sáng!

Mikey vui vẻ chào Chuuya một tiếng , cậu cũng chỉ gậy nhẹ đầu nhỏ giọng chào hai người .

- Chuu-chin !

Mày đi chơi với bọn tao không?

- Có! nếu như tôi có thể

- Ý mày là sao ?

- Tôi phải trông cửa hàng rồi

- Anh Shin đâu ?

Sao không để anh ấy trông ?- Mikey thắc mắc

- Shinichiro-san vừa đi ra ngoài rồi - Cậu vừa nói vừa xoay tròn chiếc ghế đang ngồi

- Anh Shin , cái đồ lười biếng đó thấy có người làm cái là bỏ đi chơi liền .

- Mikey ấm ức hộ bạn mình mà oán trách anh trai thân yêu, Draken đứng cạnh nó nãy giờ nghe mà chỉ biết thở dài bất lực

" Lười biếng cái gì chứ ?

Người ta đi là đi có việc, người lười ở đây là mày đó Mikey "

Chuuya ngồi đó chỉ cười ngượng và hình như cũng có cùng suy nghĩ với Draken .

Cậu biết Shinichiro đã đi đâu , anh ấy đi lấy hàng cũng như giao ít đồ có người đặt mua chứ có phải đi chơi đâu.

Nhưng cậu quết định không nói ra , ừ thì nghe người ta bị mắng oan cũng vui mà có cũng chả có hại gì cho người bị mắng cả .

Sau khi mắng người anh trai "lười biếng" của mình thì Mikey cũng quết định cầm lấy tay Chuuya kéo cậu ra khỏi ghế .

- Thôi Chuu-chin đi chơi với tao đi

- Còn cửa hàng thì sao ?

- Cứ kệ nó , để anh Shin tự về mà xử lý

" Wow !!

Shinichiro-san anh có phúc lắm mới có người em như này đấy"

Chuuya vốn là người có trách nhiệm về công việc nên tất nhiên là cậu không đồng ý với điều này.

Chuuya vùng ra khỏi bàn tay đang nắm chặt của Mikey rồi ngồi lại chiếc ghế vẫn còn hơi ấm , lấy hai tay bám chặt vào ghế.

Đúng là Nakahara Chuuya - cậu đang chán muốn đi đâu đó nhưng không có nghĩa là cậu cứ vậy mà bỏ mặt công việc của mình hiện tại, cậu đã hứa với Shinichiro là sẽ ở đây cho đến khi anh ấy trở về.

- Shinichiro-san chưa về thì tôi không đi đâu hết - Ánh mắt anh đầy kiên định nhìn thẳng vào Mikey - Cậu muốn thì ngồi đây đợi với tôi , dù gì giờ vẫn còn sớm , chỉ cần Shinichiro-san về là tôi lập tức đi với cậu .

Mikey nhìn cậu có chút khó chịu, đây là lần thứ 19 trong tháng Chuuya từ chối đi chơi với nó khiến nó bất mãn vô cùng.

Rõ là chỉ muốn đưa cậu đi đâu đó chơi với mình cho đỡ chán vậy mà lần nào Chuuya cũng chỉ lắc đầu, xua tay và cắm đầu vào công việc của mình, nhìn mà ngán.

- Thôi được, tao sẽ đợi nhưng phải nhanh lên đấy

- Cái này tôi không quyết định được đâu

Cũng không quá lâu cho việc chờ đợi , khoảng 30 phút sau thì Shinichiro đã quay trở lại .

- Anh về rồi đây ...

Ủa Manjiro-kun , Draken-kun ?

Hai đứa đến đây lúc nào vậy ?

- Cách đây 30 phút ạ -Draken lễ phép đáp

- vậy à ?

Mà hai đứa đến đây làm gì vậy ?

- Bọn e tới rủ Chuu-chin đi chơi chứ sao - Mikey bức bối nói tiếp - Anh đi đâu sáng giờ mà để cho cậu ấy một mình ở tiệm vậy ?

Thật quá đáng , lỡ mà có chuyện gì xảy ra với cậu ấy thì sao ?

- Anh chỉ là đi giao ít đồ thôi , có nói với Chuuya-kun rồi mà

- Em không quan tâm , giờ e xin Chuu-chin nha

Mikey lần này nhất quyết nắm lấy tay Chuuya kéo mạnh ra khỏi chiếc ghế rồi theo đó lôi cậu ra ngoài.

Chuuya cũng chả phản khá cứ vậy để nó muốn làm gì thì làm , Draken bên cạnh nhìn tay Mikey đang nắm Chuuya liền nhăn mặt tỏ vẻ không thích, nhưng rất nhanh mà lấy lại vẻ mặt bình thường như bao ngày để chánh bị phát hiện.

Nhưng không may là một màn đó đã lọt vàod đôi mắt xanh ngọc của Chuuya.

Cậu khẽ rùng mình, đổi mồ hôi lạnh vùng ra khỏi tay Mikey và nói rằng mình có thể tự đi, nó cũng chả phản đối chỉ cười vui vẻ rồi cùng Draken dẫn Chuuya đến nơi họ đã hẹn.

------------------------

Mikey và Draken sau đó đã đưa Chuuya đến đền Musashi , một ngôi đền nhỏ cạnh sông Tama .

Chuuya khó hiểu nhìn cả hai ý muốn hỏi tại sao lại dẫn mình đến đây, nhưng thứ cậu nhận được nhỉ là một nụ cười của Mikey và câu nói

- Cứ vào đi

Lên đến khu sân trong đền cậu mới nhận ra không phải chỉ có ba người ở đây mà còn có vài người nữa nói chính xác là bốn người, nhìn họ không khác lưu manh là mấy.

Người thì đáng sợ , người thì kì dị , người thì lại nhìn có chút quen mắt.

Một người trong số đó lên tiếng

- Hai đứa mày chậm quá đấy Mikey , Draken

Ồ người này cậu biết nè , là Baji Keisuke lần trước có gặp ở bệnh viện , chỉ là không biết cậu ta có nhớ cậu không thôi .

Bị mắng, Mikey liền nhanh chóng phản biện chỉ vào Chuuya

- Đâu phải tại tao , tại Chuu-chin cứ quyết đợi anh Shin về mới chịu đi đấy chứ

Cả đám đồng loạt nhìn theo hướng tay của Mikey, thân hình nhỏ nhắn với mái tóc hoàng hôn cùng đôi mắt xanh nổi bật đập vào mắt họ.

Tất thẩy bốn người bạn của Mikey lúc này mới hoang mang nhìn chằm chằm vào thiếu niên nhỏ kéo theo là bầu không khí im lặng

- Ai đây Mikey ?

Cậu nhóc với mái tóc tím là người đầu tiên lên tiếng phá vỡ không gian yên tĩnh đến ngượng ngùng, Chuuya đứng cạnh mà âm thêm cảm ơn con người này , bởi trên thế gian cậu ghét nhất chính là sự yên lặng đột ngột.

Cũng chả để Mikey kịp lên tiếng giới thiệu, Chuuya đã bước lên phía trước đến chỗ của anh cậu nhóc tóc mím giơ tay lịch sự giới thiệu

- Tôi là Chuuya , Nakahara Chuuya

- Chuuya?...À cái cậu ở bệnh viện

Baji bên cạnh bất ngờ lên tiếng làm cả đám có chút giật mình, cậu nhóc vui vẻ đi đến khoác lấy vai Chuuya như bạn thân lâu ngày mới gặp cười tít cả mắt

- Tao Baji Keisuke đây , mày nhớ tao chứ?

- Tất nhiên là tôi nhớ

- Baji mày quen nó à ?

- một người có hiểu tóc quái đảng (?) nghiêng đầu nhìn bạn mình

- Um.. tao có kể với mày rồi mà Kazutora

- Có à ?

Tao chả nhớ gì cả

Cứ kệ hai người đi kể lại chuyện từ thủa nào với nhau thì anh chàng tóc tím đi đến gần cậu và lịch sự chào hỏi

- Tao là Mitsuya , Mitsuya Takashi rất vui được gặp - Cậu ấy đưa tay ra tỏ ý muốn bắt tay làm quen , Chuuya cũng không từ chối thân thiện bắt tay cậu ấy - Mày là Chuuya nhỉ ?

Mikey và Draken đã kể rất nhiều về mày đấy

- Được tổng trưởng của các cậu nhắc đúng là vinh dự của tôi - Chuuya cười nhẹ - Nhưng kì lạ sao cậu ấy lại chả kể cho tôi một ít gì về mấy cậu

- Thì mày có hỏi đâu mà tao nói - Mikey nhún vai nói vào ngay sau đó - mà sao mày biết tao là Tổng trưởng ??

- Shinichiro-san đã kể cho tôi mỗi khi anh ấy rảnh , với lại còn nghe từ mấy người bạn của anh ấy nên cũng biết

Không chỉ có những điều này mà Chuuya cũng nghe được khá khá những chuyện thú vị về gia đình Sano .

Shinichiro theo cậu nghe cũng đâu phải dạng tầm thường , anh ấy cũng cà cựu tổng trưởng của "Hắc Long" một băng đảng cũng được gọi là cực có tiếng trong vùng , mấy người bạn của anh là cựu thành viên của "Hắc Long" còn được coi là những kẻ mạnh mẽ nhất thời kì đó...à không bây giờ họ vẫn được gọi là những kẻ mạnh mất.

Chính vì thế Mikey là một tổng trưởng của băng đảng nào đó mà cậu chưa nghe cũng không có gì là quá bất ngờ , nếu không nói đó là điều hiển nhiên.

Mà có lẽ là ngược lại nếu họ biết thân phận thật sự của cậu thì họ mới chính là những kẻ phải ngạc nhiên.

Sau đó làm quen với từng người một .

Cậu tóc đen được vuốt hay cắt gì đó mà Chuuya cũng không rõ , với nốt ruồi ở dưới mắt tên là Kazutora Hanejima .

Theo như Chuuya nhìn nhận thì người này cũng là một đứa trẻ tốt , nhưng đáng tiếc kia nhìn vào ánh mắt của đứa trẻ này Chuuya cảm thất chúng rất hỗn loạn gần giống với Akutagawa... có lẽ .

Người tiếp theo tên là Haruki Hayashida và được Mikey gọi là "Pachin" .

Theo Chuuya thì cậu bạn này khá bình thường không có gì quá nổi bật , trừ một điểm là có chút cọc cằn nhưng điều đó không làm Chuuya mất thiện cả lắm .

Mitsuya Takashi thì ...

Thành thật mà nói Chuuya rất thích Mitsuya , cậu nhóc rất lịch sự giống với Draken nhưng lại có phần nhẹ nhàng hơn và hai người nói chuyện cũng rất là hợp .

Mikey nhìn Chuuya nói chuyện với các thành viên cốt cán của Touma một cách tự nhiên và vui vẻ thì cũng vui lây .

Nó vui vẻ đi đến khoác vai Chuuya

- Nè nè Chuu-chin

- Hử ?

- Mấy hôm nữa bọn tao định chạy xe đi lòng vòng mày có đi cùng không?

- Mấy hôm nữa chính xác là bao giờ ?

- Thì hai ngày nữa

- Hai hôm nữa à ?

Tầm Thứ sáu nhỉ ?

- Chuuya đăm chiêu suy nghĩ rồi nói tiếp - nếu là thứ sáu thì tiếc ghê tôi hôm đó phải giúp Shinichiro-san một số việc nên khá bận, bọn tôi đã hẹn nhau trước rồi, mà nếu có đi được thì tôi cũng không có xe để đi với các cậu đâu .

- Ehhh... chán vậy!

Chuu-chin mày không thể sống mà không mà không nhắc tới hai từ "công việc" à ?

Mikey ủ rũ nói nhưng dù có vậy thì nó cũng chả làm được gì chỉ đành chấp nhận .

Nhìn là vậy thôi chứ trong lòng Mikey đang rất muốn chạy đến chỗ anh mình và bắt anh ngày hôm đó buộc phải cho Chuuya nghỉ để đi chơi với nó , nhưng nhìn Chuuya có vẻ cũng không muốn đi khi không có xe nên đành thôi .

Sau nửa tiếng tám nhảm, Mikey đề nghị cả bọn đến cửa hàng cơm gần nhất để mua thứ gì đó ăn, mọi người đều tán thành ý kiến .

Ăn no , Mikey đúng kiểu "căng cơ bụng trùng cơ mắt" gục xuống ngủ luôn mặc cho Draken có phàn nàn còn mọi người cũng vì vậy mà giải tán ngay sau đó .

Draken cõng Mikey trên lưng và đi song song với Chuuya .

Mikey hiện tại đã ngủ nên giờ chỉ còn Draken và Chuuya , hai người đi trên đường không ai nói với nhau câu nào , chỉ như vậy lẳng lặng đi về hướng nhà của Mikey .

Như đã nói, một người hoạt ngôn như Chuuya thật sự không mấy thoải mái trong cái hoàn cảnh này và cậu quết định là người mở lời đầu tiên .

- umm ...

Bộ Mikey hôm nào cũng vậy sao ?

- ??

- Draken có vẻ không hiểu ý Chuuya mà quay qua nhìn cậu .

- Ý tôi là - Chuuya cũng nhận ra và giải thích - sau mỗi lần cậu ta ăn xong rồi ngủ cậu đều đưa cậu ta về như thế à ?

- Um

- Cậu không thấy phiền sao ?

Đến đây Draken có chút liếc nhìn Chuuya nhưng cũng nhanh chóng quay đi rồi thở ra một hơi

- không ... thật ra tao đã biến nó thành thói quen không thể bỏ ... và tao thích như thế này

- Thành thật nhìn cậu như mẹ cậu ta vậy - Chuuya cười nói - ...

Tôi nghĩ cậu phải thích Mikey nhiều lắm mới biến nó thành thói quen như vậy nhỉ ?

- .....

Con người cao lớn bên cạnh bỗng nhiên im lặng và khựng lại một chút, điều này khiến Chuuya cũng dừng lại theo .

Cậu đang tự nghĩ xem liệu bản thân đã nói sai hay không .

Bỗng Draken lên tiếng

- Um

Chuuya hơi ngạc nhiên vì Draken đáp lời nhưng cũng rất nhanh lấy lại bình tĩnh cười khúc khích.

- không sợ Mikey đằng sau nghe thấy sao ?

- Yên tâm đi mỗi lần như này Mikey nó ngủ say lắm

" Và Mikey cũng sẽ nghĩ nó là một cái thích mà bạn bè dành cho nhau thôi"

Sau đó họ cũng chỉ cười vài tiếng rồi nói vài thứ đơn giản thì đã về đến nhà Sano .

Draken gọi Mikey dậy và chào hai người , trước khi đi có gọi Chuuya lại một chút

- Nếu mày hiểu cái "thích" kia là gì thì đừng có nói cho Mikey đấy

- Tôi biết rồi - Cậu xua tay - mà có thể cho tôi biết lí do không ?

- Tao muốn nó tự nhận ra hoặc đến lúc bản thân đủ can đảm

- Um yên tâm đi tôi sẽ không nói đâu - Chuuya chỉ cười mà định đi vào nhà nhưng lại một lần nữa bị gọi lại

- Đừng xưng hô "tôi - cậu" với bọn này nữa nghe xa lạ lắm cứ "mày - tao" là được rồi

- ...được thôi
 
[Bsd X Tr](Soukoku/Shin Soukoku) Những Tên Bất Lương
Chương 5


Ngày mà Mikey nhắc đã đến , ngày mà sáu thành viên cốt cán cùng nhau lái xe đi phượt ,ngày khởi nguồn cho tất cả mọi việc rắc rối sau này .

Mikey mới sám sớm đã dắt con xe ghẻ (theo Chuuya) của mình vui cười đi ra khỏi nhà , thằng nhóc còn không quên quay lại chào mọi người rồi sau đó mới rời đi cùng Draken.

Vẫn như mọi ngày , Chuuya đang đứng lau những kệ hàng đang bám bụi rồi lại chạy đi bê vài thùng linh kiện từ to đến nhỏ để vào trong kho , đến chiều thì Emma sẽ manh cơm lên cho cả hai.

Vừa làm việc Shinchiro và Chuuya vừa tám chuyện với nhau

- Nhóc làm quen được với cuộc sống ở đây chưa Chuuya-kun ?

- vâng , trước đây em cũng sống gần như thế này nên cũng đã quen từ lâu rồi

- Vậy à - Anh cười nhẹ - Anh vẫn luôn thắc mắc cuốc sống trước đây của nhóc như thế nào ?

- Anh không tưởng tượng được đâu

- Vậy cuộc sống khi trước của em vui chứ ?

- ....

- Cậu im lặng mà sau nghĩ rồi cười khúc khích - Cũng vui

- Được rồi - Shinichiro đứng dậy phủi tay , sau đó chống hông nói - Chúng ta xong rồi Chuuya-kun.

Về thôi

- Eh?

Về sớm vậy

- Hôm nay đến đây thôi , nghỉ sớm chút cũng không sao .

Nhóc cũng đã làm việt liên tục một tuần nay rồi hôm nay cho nhóc nghỉ ngơi một ít đó - anh cười lại gần và xoa đầu cậu - về thôi

Cậu nghe vậy cũng không phản đối , Chuuya đứng dậy ngay sau đó rồi đi vào nhà vệ sinh gần nhất rửa tay và mặt rồi mới đi ra .

Shinichiro cũng rất kiên nhẫn đợi cậu , đến khi chắc chắn cả hai đã ra ngoài anh mới yên tâm mà đóng cửa hàng một cách cẩn thận .

-------------------------

Về đến nhà , nhìn chiếc xe quen thuộc thì hai người Chuuya và Shinichiro cũng đã biết Mikey đã trở về , chỉ là hai người đang tự hỏi tại sao chiếc xe đó lại có nhiều vết xước hơn bình thường .

Chuuya đón là cậu nhóc này đã đánh nhau ở đâu đó , dù sao cũng là bất lương thật không thể chánh khỏi những chuyện như vậy .Cả hai cũng không nghĩ nhiều mà đi vào nhà .

Mikey đang lằm ườn trên chiếc ghế dài quen thuộc ở phòng khách xem ti vi .

Vừa nghe thấy tiếng động bên ngoài liền ngóc đầu lên kiểm tra , thằng nhóc thoáng có chút ngạc nhiên tự hỏi tại sao anh trai mình lại về sớm như vậy , thông thường thì anh đến chín giờ tối mới về vậy mà nay mới có năm giờ chiều .

- Anh Shin ?

Chuu-chin??

Sao hôm nay hai người về sớm vậy ?

- Đổi gió tí ấy mà - Shinchiro vui vẻ trả lời câu hỏi của em trai - Manjiro này sao xe của em hôm nay nhìn tàn vậy ? ai phá xe của em à ?

- không , là em tự làm - Mikey bình thản trả lời

Khóe mắt cửa Shinichiro và Chuuya không hẹn mà cùng giật mấy cái .

- tại sao em lại làm vậy ?

- Shinichiro nhỏ giọng oán trách .

Mikey cũng chả vừa mà mếu máo đáp lại

- Là nó làm bạn em bị thương , và anh biết mà bất cứ ai hay thứ gì mà bạn em bị thương em đều sẽ không kiên nể .

Chuuya đứng bên cạnh mà bất lực nhìn cái lí lẽ của mà Mikey vừa đưa ra .

" cái xe thì làm được gì bạn nhóc cơ chứ ? có trách phải là trách người lái kìa"

Tất nhiên Chuuya đã không nói ra điều đó , cậu quay người rời đi lên trên lầu bỏ lại hai anh em nhà Sano đang mải nói về chủ đề gì đó mà cậu chả quan tâm .

---------------------------------------

Tối , ngày 13 tháng 8 năm 2003

Trên đường phố tấp nập ở Tokyo , mọi chiếc xen ôn ào đang giao nhau trên con đường lớn nhưng điều đó chẳng thể nào át nổi tiếng gầm rú của chiếc motor và chủ của nó không ai khác là Baji và Kazutora .

Baji có chút thắc mắc mà nhìn lên hỏi thằng bạn của mình

- Này Kazutora ... ta đang đi đâu vậy ?

- sắp tới là sinh nhật Mikey rồi nhỉ ?

- Kazutora quay lại nhìn bạn mình trong chốc lát - chúng ta sẽ cùng tặng quà cho Mikey ...

CB250

Rất nhanh hai người đã đứng trước một của hàng bán motor nhỏ , nhìn qua tấm kính trong suốt cả hai đều có thể nhìn thấy rất rõ chiếc "CB250" đang được dựng ngay trước của kính .

Baji mở to mắt trầm trồ , cậu nhóc ngay lập tức nghĩ đến viễn cảnh Mikey sẽ cưỡi trên chiếc xe đó thì thật sự rất tuyệt vời .

Điều đó làm cậu nhóc hết sức phẩn khích

- Nó thật ấn tượng

- đúng vậy và chúng ta sẽ lấy cắp nó - Kazutora cầm cây kìm và vác lên vai mình .

Baji thấy thằng bạn thân có ý định đó liền có chút hoảng

- không được đâu...cái đó ... nếu Mikey có chiếc CB250 đó chắc sẽ vui lắm

- thằng ngốc tại sao mày phải nỏi vậy ?

- Kazutora nhếc một bên mép và liếc sang cậu nhóc , lặp lại câu lúc nãy một lần nữa - Chúng ta sẽ lấy nó

Baji mím môi có chút do dự nhưng đến cuối cậu vẫn gật đầu đồng ý tham gia , Kazutora có vẻ rất hài lòng về điều đó mà mỉm cười

- Vậy thì ...chúng ta cùng chờ đến tối rồi hành động thôi

Hai người cứ vậy mà rời đi mà không hề biết rằng có một người con trai với mái tóc hoàng hôn đã ở đó và thấy họ , là Chuuya

- Hai thằng ngốc này đang định làm gì vậy ?

- Cái gì chuyện gì mà đứng đờ ra đó vậy Chuuya ?- Shinichiro từ trong nhà đi ra nhìn cậu mà hỏi

- Này Shinichiro-san ... tối nay anh ở lại của hàng phải không ?

- À um.. sao vậy ?

- Hôm nay em cũng sẽ ở lại với anh

- Gì đây? gì đây ? hahaha nãy nhóc nói là sẽ không ở lại mà ? sao lại đổi ý vậy ?

- Em vừa nhìn thấy hai con chuột khá lớn đang có ý định ăn cắp đồ ăn trong này nên muốn ở lại bắt .. không được sao ?

- Chuuya nhếch mép cười ranh mãnh

- Cái lí do gì vậy ? nhưng mà nếu nhóc muốn thì được thôi , anh không cấm .- Shinichiro cũng chả mấy hiểu ý củ cậu chỉ biết cười mà cho qua

3 giờ sáng

Chuuya không hiểu sao tự nhiên cơ thể lại bật dậy ngay lúc này , cậu ngồi dậy vò mái tóc cam hơi xoăn , nhìn sang bên cạnh không thấy Shinichiro đâu , có vẻ như anh ấy đã dậy từ trước và đang làm cái gì đó .

Cậu cũng không nghĩ nhiều mà vươn vai đi vào nhà vệ sinh rửa mặt , nhưng chưa để cậu kịp làm việc đó thì phía bên trong cửa hàng có một tiếng hét khá lớn của ai đó và đặc biệt là nó rất quen nhưng không phải của Shinichiro.

Chuuya đi ra và xem xét tình hình và khung cảnh trước mặt làm cậu thở dài ngao ngán

"Đúng như mình nghĩ...hai cái tên nhóc này"

Tên trộm ...

à không nói chính xác thì Baji , cậu nhóc giật mình sau khi nghe thấy tiếng ai đó đằng sau mình .

Cậu ta giật mình quay về phía chủ nhân của giọng nói đó , Baji có chút sợ hai gương mặt cậu ta lấm tâm mồ hôi

"có người ..!?"

- Kẻ nào vào của hàng vậy ? ..

Này ...đừng hòng chạy thoát

Người nọ liền tiến lại gần hơn , trên tay có cầm "vũ khí" diều đó khiến cho Baji tăng thêm phần sợ hãi .

Nhưng bỗng người kia nghiêng nhẹ đầu

- hả ? ...trông mày quen lắm

"Hể ?"

- Keisuke hả ?

- Shi..Shinichro-kun - giọng cậu ta run lên - Tại sao .. tại sao anh lại ở đây ?

- hả ?

đây là cửa hàng của anh mày mà

"Cửa hàng của Shinichiro-kun "

Tâm trí Baji bây giờ vô cùng hỗn loạn , cậu thật sự không biết ... cậu có nghe anh có một của hành xe nhưng thật không bất đây chính là cửa hàng của anh .

Và thứ khiến Baji đã sợ lại càng sợ hơn chính là Kazutora cậu ra đang cầm chiếc kìm lớn của mình mà lao thẳng về phía này .

Cậu biết rõ đứa bạn của mình định làm gì nên đó chính là thứ cậu sợ hãi nhất .

Baji hét lớn một tiếng

- DỪNG LẠI KAZUTORA

- chết tiệt ...

Shinichiro-san anh phải biết chú ý xung quanh chứ

Chiếc kìm rơi một cái mạnh xuống đất , Kazutora thì bị một lực đá văng ra xa và nằm sõng soài trên mặt đất .

Hắn ta cố gắng đứng dậy say cú đá đau điếng và muốn xác nhận xem kẻ vừa mới đá mình là ai , vừa nhìn thấy gương mặt của thủ phạm mắt của Kazutora ngay lập tức mở to hết cỡ .

Người đối diện ôm lấy cánh tay vừa đỡ lấy cái kìm mà rên rỉ

- ah ...tck ... không cử động được

- Chu..Chuuya sao mày lại ở đây ?

- Kazutora lắp bắp

- hả ? mày đang nói cái đ*o gì vậy ?

- Chuuya nhướng mày - Đây là của hàng của Shinichiro-san nên tất nhiên tao phải ở đây rồi .

Còn hai đứa mày ... tại sao lại ở đây ?

- Trước khi hỏi chuyện đó thì Chuuya ...nhóc nên đến bệnh viện ngay đi tay nhóc đang chảy máu kìa

Shinchiro hốt hoảng nhìn cánh tay của Chuuya đang không ngừng chảy máu và rơi xuống nền sàn khiến nó bị nhuộm một màu đỏ chói mắt .

Chuuya giờ mới để ý mà nhìn qua tay mình , cậu tặc lưỡi nhăn nhó

- Em nghĩ nó không chỉ chảy máu thôi đâu ...mà nó cũng gãy mất rồi

- Sao mày lại có thể thản nhiên vậy hả ??

- lần này là tới lượt Baji hốt hoảng mà vồ lấy Chuuya , nhẹ nhàng nhấc câu nhẹ như không và chạy ra ngoài hướng tới xe của mình - Mau đến bệnh viện rồi muốn nói gì thì nói

- Cái này là nhờ ơn ai ??

Baji cũng chẳng thèm nghe mà cứ thế đặt cậu lên xe và phóng thẳng tới bệnh viện , Shinichiro và Kazutora cũng lấy xe và đuổi theo hai người ngay sau đó .

Đúng như những gì Chuuya nói , cậu đã bị gãy tay và phải bó bột tầm ba tháng và cậu phải ở lại bệnh viện một ngày để các bác sĩ tiện quan sát .

Chuuya ngồi im trên giường bệnh với gương mặt méo xệch , cậu ghét cơ thể này ...

Rất ghét cái cơ thể hiện tại , nó qua yếu đuối và dễ dị tổn thương , nói thật nếu là ở cơ thể kia thì một chút đó còn chẳng làm cậu có nổi một vết xước chứ đừng có nói là gãy cả tay như giờ.

- Rồi giờ nói đi - cậu lườm hai tên "trộm" trước mặt - Hai đứa mày nghĩ cái đ*o gì trong đầu vậy hả ??

Nhất là mày Kazutora...

Sát khí tỏa ra nồng nhặc khiến cả hai có chút khó thở cúi gằm mặt không dám nhìn vào cậu thiếu niên kia.

Nếu như ánh mắt có thể giết người thì hai người tin mình đã chết cả trăm lần rồi.

- T..Tao chỉ muốn ...tìm một món quà tặng sinh nhật cho Mikey...nên đã lên kế hoạch ăn cắp chiếc CB250

- Hai đứa muốn tặng chiếc CB250 đó cho Majirou ?

- Shinchiro ngạc nhiên - Chiếc xe đó anh cũng sẽ tặng cho Manjiro

- Hai đứa mày nghe thấy gì chưa ?

Để tao nói cho hai đứa mày biết , nếu như tao không ở đó thì có lẽ Shinchiro-san đã bị mày giết chết rồi đấy Kazutora và thay vì chúng mày tặng món quà ý nghĩ cho Mikey thì chúng mày sẽ biến sinh nhật của cậu ta thành ngày dỗ của Shinichiro vào năm sao - Cậu không hề kiêng nể mà nói tiếp - Cứ cho là chúng mày sẽ thành công lấy được chiếc CB250 đó và không có ai phải chết đi , vậy chúng mày nghĩ Mikey nó sẽ vui khi biết quà chúng mày tặng là đồ ăn cắp à ?

Hai người cúi gằm mặt và không nói gì , hai người biết bản thân đã thực sự sai .

Đáng lẽ ngay từ đầu Baji nên từ chối ý kiền ngu ngốc này , đánh lẽ ngay từ đây nên phản đối ý kiến ngu ngốc của Kazutora...

Ngay từ đầu đã nên ngăn cậu ta lại .

- Em xin lỗi anh Shinichiro...

Xin lỗi đã đột nhập vào cửa hàng của anh - Kazutora mím môi là người đầu tiên mở lời xin lỗi - Chuuya tao xin lỗi ...và ...cảm ơn mày đã ở đó ...nếu không tao thực sự không biếc bản thân sẽ làm đến chuyện gì

- Shinchiro-kun , Chuuya tao cũng xin lỗi

Shinichiro nhìn hai người họ hối lỗi như vậy cũng đành tha thứ , tay xoa đầu hai tên nhóc nhỏ hơn mình cả chục tuổi .

Anh không bắt họ phải đền bù bất cứ thứ gì thay vào đó còn đưa ra một lời đề nghị

- Hai đứa có muốn chung món quà sinh nhật này với anh và Chuuya không ?

- Được...được sao ạ ?

Sau tất cả những gì bọn em đã làm ?

- Kazutora ngạc nhiên nhìn anh điều đó làm cậu thấy càng thêm tội lỗi

- Hay coi nó chỉ là một tai nạn được chứ ?

Mục đích chung của chúng ta là đều muốn Manjiro vui vẻ vậy nên đừng nói gì về việc này được chứ ?

- Vâng ...

Cảm ơn anh Shinchiro , nhưng Chuuya thì sao ?

- Tao không ý kiến gì cả

Lời nói này khiến cho Baji lẫn Kazutora đều rất kích động , hai người vui bẻ ôm chầm lấy Chuuya nhưng lại vô tịnh động vào cánh tay bị gãy của cậu khiến cậu la lên một tiếng .

Nhận ra điều đó hai người kia cũng vội vàng buông cậu và liên tục xin lỗi , Chuuya nhìn họ vui cười như vậy cũng không chách mà chỉ cười khúc khích.

Năm đó , sinh nhật của Mikey chính là sinh nhật vui nhất cuộc đời nó , cả buổi nụ cười chưa bao giờ rời xa gương mặt dù chỉ một phút .

Cứ vậy mọi việc đều êm đềm trôi qua, thuận lợi đến tận ba năm sau .

-------------------------

hết chương 5

Hếlu mn tui đã quay trở lại rồi đây , có hơi muộn tí nhưng đúng hẹ mà phải không ?

Chương này xơ sài quá ;-; ... xin lỗi mọi người nha

Thật ra tôi định đăng hai chương này vào hôm qua để chúc mừng sinh nhật Chuuchuu nhưng cuối cùng lại quên mất ;-;... hic ...xin lỗi chồng yêu

Mà tôi cũng đã viết xong Chương 6 rồi có nên đăng luôn không nhỉ ?;> mà thôi chắc để dành tuần sau vậy.

Bật mí nhẹ chút là chương sau sẽ có nhân vật mới xuất hiện, không biết là ai nhỉ ?

Được rồi tới đây thôi.

Cảm ơn mn đã đón đọc

Xin chào và hẹn gặp lại
 
[Bsd X Tr](Soukoku/Shin Soukoku) Những Tên Bất Lương
Chương 6


- Jinko..

- Gì?

-Đây là nơi quái nào vậy?

-Làm sao mà tôi biết được

-Chứ không phải là ngươi giở trò à?

-Người áo đen nắm lấy cổ áo của chàng trai áo trắng mà xách ngược lên

-Anh đừng có mà vu khống

Tiếng la hét chí chóe của hai thanh niên tầm 18 , 20 tuổi vang lên làm kinh động cả một sân chơi vắng người .

Cậu trai tóc đen tên Akutagawa kia bắt đầu cáu kỉnh nhắm vào người con trai tóc trắng bên cạnh mà ra tay

- Tại hạ nhớ khi bản thân tỉnh lại đã thấy ngươi ở đây và có vẻ rất tỉnh táo , chứ không hề bị hôn mê như tại hạ - hắn ta mỉa mai- Vậy nên người có khả năng đưa tại hạ đến đây chỉ có ngươi thôi

- Tôi làm việc này để làm gì ?

- Cậu trai tóc trắng khi nghe người đối diện vu khống cho mình thì càng thêm tức giận - Với lại tôi cũng không có rảnh đến mức đem anh đến cái nơi lạ lẫm này và tự làm mất dị năng của mình đâu , tên mặt than

- Hả?

Mất dị năng ?

Ý ngươi là sao ?

Jinko?

- Ai mà biết ...lúc tỉnh dậy liền chẳng thấy sự hiên diện của con hổ trong người nữa rồi - Người nọ nhăn nhó trả lời- và tôi nghĩ là anh cũng giống tôi

Cậu thiếu nhiên tóc trắng kia tên là Nakajima Atsushi.

Em nhìn hắn với ánh mắt mỉa mai và chút ghét bỏ, nếu như không phải là Dazai - người đàn anh đáng "tin cậy" chỉ thị em đi theo hắn, thì có nằm mơ cũng không bao giờ gặp cái tên "mặt than" này và tất nhiên em tin là Akutagawa cũng nghĩ vậy.

Nếu muốn hỏi tại sao mà Atsushi được chỉ thị đi theo cái tên Akutagawa khi thì phải kể đến ba tháng trước.

Ngày hôm ấy chính là một ngày cực hỗn loạn đối với Port Mafia nói riêng và cả thành phố Yokohama nói chung.

Chuyện là: Kouyou - thành viên cấp cao của Port Mafia và cũng là người cố vấn của Chuuya vào năm cậu 15 tuổi .

Người phụ nữ ấy vẫn như mọi ngày cực kì duyên dáng và thanh lịch di chuyển trên dãy hành lang dài để đến phòng của vị quản lí nhỏ - Nakahara Chuuya, với mục đích là để chào hỏi và ngồi tán gẫu với cậu dù sao cũng đã ba tháng rồi hai người chưa gặp nhau.

Kouyou từ tốn đứng trước của phòng làm việc của cậu và hỏi người canh gác ở đó .

- Chuuya-kun có ở bên trong không ?

- Dạ không thưa ngài

- Không có?

Vậy cậu ấy ở đâu?

- Xin lỗi ngài nhưng chúng tôi cũng không biết , cũng đã ba tháng rồi bọn tôi chưa nhìn thấy ngài ấy - người canh gác có chút rụt rè mà trả lời .

- Cái gì ?

Ta tưởng cậu ta đã hoàn thành nhiệm vụ lâu rồi chứ ?

- Chúng tôi biết việc đó ...

Hôm đó ngài ấy có về nhưng khi chúng tôi mở cửa và đem ít trà cho ngài ấy thì không thấy ngài ấy đâu nữa ạ

- Tại sao các người không báo cáo ??- Kouyou bắt đầu cáu giận mà cau mày

- Dạ ...Dạ ..khi đó bọn tôi nghĩ ngài ấy đi ra ngoài có việc nên cũng không nghĩ nhiều - nhìn gương mặt đang cáu giận của Kouyou bọn tên nhân viên canh gác cũng ngay lật tức sợ hãi cúi mặt .

- ....

Được rồi mấy người có thể đi - cô cố lấy lại về bình tĩnh phất tay áo - Ta sẽ đi hỏi lại Boss về chuyện này

Những tên lính canh kia nghe vậy cũng không cãi lại mà rời đi, trước khi đi một người trong số họ có quay lại mà cúi đầu

- Khi biết được Nakahara-sama đang ở đâu xin ngài hãy báo cho chúng tôi biết ... chúng tôi cũng rất lo lắng cho ngài ấy

Kouyou nhìn họ và gật đầu đồng ý, nhận được cái gật đầu từ cấp trên thì tên đó mới yên tâm rời đi.

Họ rời đi, Kouyou cũng không chần chừ mà quay người tiến thẳng về căn phòng làm việc của vị Boss đáng mến .

Đứng trước cánh cửa cửa lớn , Kouyou mặc cho nhân viên bên ngoài ngăn cản mà ngay lập lức tiến vào .

Chưa để Mori Ougai - boss của Port Mafia chưa kịp định hình xem chuyện gì đang xẩy ra thì cô đã nói trước

- Mori-san! nói đi, mấy tháng qua ngai đang bốc lột sức lao động của Chuuya-kun đúng không?

- À hả? tất nhiên là không, mấy tháng nay tôi còn chưa gặp Chuuya-kun lần nào nữa mà , đúng không Elise-chan ~?

- Mori cười quay qua nói với với cô bé tóc vàng đang ngồi tô tô vẽ vẽ trên mặt đất , Elise bị làm phiền cũng chỉ "um" một tiếng cho có lệ rồi tiếp tục chăm chú vào việc của mình nhưng đúng thật là mấy tháng nay cô cũng không gặp Chuuya

Kouyou cũng có chút nghi ngờ lời nói của vị sếp đáng kính nhưng cũng đành tin vào lời y , dù sao thì Mori lừa cô việc này thì có lợi gì chứ.

Cô mệt mỏi day day thái dương

- Mà tại sao cô lại hỏi ta chuyện đó ?

- Ta không thấy thằng bó trong phòng làm việc

- chắc cậu ấy chỉ đi ra ngoài mua gì đó hoặc giải tỏa ít thôi- Mori bình tĩnh mà trấn an cô, Chuuya làm việc ở Port Mafia đủ lâu để ông có thể biết rằng tên nhóc đó sẽ chẳng bao giờ chịu ở yên một chỗ vào những lúc rảnh rỗi.

- Nhưng thuộc hạ của thằng bé nói rằng thằng bé đã không đến công ty cũng 3 tháng rồi -Cô có chút căng thẳng và lo lắng- Chuuya-kun chưa bao giờ rời nơi làm việc lâu như vậy, ông biết mà.

Thằng bé có thể ở đâu được chứ?

Ông là Boss của cậu ta mà lại không biết sao?

- Ta cũng có công việc của mình Kouyou và Chuuya-kun cũng có cuộc sống riêng của cậu ấy làm sao mà ta có thể giám sát suốt được - Mori có chút căng thẳng - Nhưng đúng là Chuuya-kun chưa bao giờ rời công việc lâu như vậy trước đây ... ta sẽ cho người đi tìm cậu ấy về vậy nên hãy bình tĩnh đi Kouyou

Mori ngay lập điều động một đội đi lục soát mọi ngóc ngách ở Yokohama và không được bỏ xót bất cứ chỗ nào.

Nhưng như thế là chưa đủ bởi với sức mạnh của Chuuya thì việc cậu rời khỏi thành phố hay thậm chí là đất nước Nhật Bản này cũng là một việc hết sức dễ dàng, chính vì lẽ đó ông cũng đã liên lạc với các chi nhánh khác của Port Mafia khác đang hoạt động ở ngoài nước ngay lập tức tìm kiếm Nakahara Chuuya.

Không lâu sau thông tin vị quản lí trẻ tuổi của Port Mafia cũng đã chuyền đến tai các thành viên của công ty thám tử vũ trang.

Ban đầu cũng không ai quan tâm chuyện này nhưng khi nghe kĩ lại thời gian mất tích là ba tháng thì mọi người mới có chút bàn tán xôn xao .

Dazai Osamu miệng thì nói cứ mặc kệ nói mọi người đừng quan tâm vì nó chẳng ảnh hưởng gì đến việc của công ty thám tử, nhưng cả cái cái trụ sở biết thừa Dazai chỉ đang sạo ke và hắn đang lo cho Chuuya chết mẹ.

Bằng chứng chính là việc hắn đã ngay lập tức cử Atsushi đi cùng Akutagawa tìm Chuuya ngay khi bên phía Port Mafia nhờ vả , thậm chí còn tự mình đích thân đi tìm.

Cuộc tìm kiếm cứ vậy kéo dài thêm 3 tháng nhưng vẫn không thể tìm được bất kì dấu vết nào , cứ như Chuuya đã bốc hơi khỏi thế giới này vậy.

Tổng thời gian mất tích của Nakahara Chuuya là 6 tháng 15 ngày 22 giờ

Về phần tại sao Akutagawa và Atsushi lại ở đây thì, cả hai chỉ nhớ là bản thân đã tạm thời chợp mắt sau mấy ngày liên tục tìm kiếm và khi họ tỉnh lại thì đã thấy bản thân nằm trên mặt đất và không thể sử dụng được dị năng của mình .

Akutagawa sau khi triệu hồi Rashomon bất thành thì liền nắm lấy cổ áo của Atsushi mà kéo về phía mình .

- Ngươi đã làm gì với năng lực của ta vậy hả ?

- Tôi không có làm, anh bị điếc à ? tôi không phải là người hèn hạ như vậy đâu - Atsushi đầu cũng nổi gân xanh mà hét ngược lại - và tôi đã nói với anh là năng lực của tôi cũng mất rồi

- Nói thứ xem , sao ta phải tin ngươi ?

- Tin hay không thì tùy - Atsushi vùng ra khỏi cánh tay đang nắm lấy cổ áo mình và lườm hắn .- Thay vì nghĩ xem có nên tin tôi hay không sao ngươi không nghĩ xem đây là đâu?

- Jinko người là đồ ngốc à? ta có thể hỏi người qua đường

- Nhưng quan trọng là ở đây không có ai cả - Atsushi tức giận chỉ xung quanh đang không hề có nổi một bóng người

- vậy thì đi đến chỗ có người và hỏi thôi

- Rồi biết đi đâu mà tìm?

- Thay vì đứng đây hỏi sao mi không tự vác cái thân lười biếc của mình mà đi tìm đi hả , Jinko ngu ngốc?

- Tôi thề khi trở lại bình thường tôi sẽ g---

- AAAAAAAAAAAAA

Một tiếng hét thất thanh của một người con gái vang lên cắt ngang câu nói của Atsushi .

Cả hai đồng loại giật mình và nhìn đến nơi phát ra tiếng hét chói tai ấy, Atsushi cau mày lòng tốt bên trong mãnh liệt hối thúc em hãy ngay lập tức chạy đi cứu người.

Vừa định chạy đi Atsushi bị một cánh tay lôi ngược trở lại ... là Akutagawa

- anh làm gì vậy Akutagawa?- Em vùng khỏi cánh tay của hắn mà quát

- Ngươi định đi đâu với cái thân thể không có sức mạnh này ?

- tất nhiên là đi cứu người, anh không nghe thấy à ?

- Em quát

- Ngươi không lẽ định chạy thẳng qua đấy hả đồ ngốc ?

- Hắn chán ghét nói - ít nhất hãy tìm được thứ gì đó phòng thân trước đi đã

Atsushi nghe vậy cũng có chút ngạc nhiên khi Akutagawa nói vậy

- Anh nói vậy là muốn giúp sao?

- không phải con hổ ngu ngốc nhà ngươi muốn vậy à ? ta cũng sẽ giúp biết đâu lại tìm được ít manh mối - hắn vừa nói vừa tìm kiếm xung quanh

- Tưởng là anh có lòng tốt thế nào, hóa ra cũng đều có mục đích cả - Atsushi mỉa mai nhưng cũng cùng Akutagawa tìm thứ gì đó phòng thân.

Cũng rất nhanh họ đã tìm được một cây gậy gỗ cứng cáp cùng với một que sát dài , Atsushi tự hỏi tại sao lại có những thứ như thế này ở đây.

- Đừng có nói nhiều mà mau cầm lấy đi

Có trong tay vũ khí mình muốn, cả hai cùng nhau chạy thật nhanh đến nơi phát ra tiếng hét đó.

Khi đến nơi đập vào mắt họ là một khung cảnh khá hỗn loạn.

Một nhóm người mặc đồ như những tên bất lương đầu đường xó chợ đang chói một người con trai và cậu ta bị lột bỏ hết quần áo chỉ còn lại mỗi cái quần đùi coi như là che đậy bên dưới.

Chúng còn đang cố đè một cô gái xuống đất và có ý định giở trò đồi bại với cô ấy , những điều đó khiến cho Atsushi gần như phát điên .

- MẤY TÊN CHẾT TIỆT KIA , CHÚNG MÀY ĐANG LÀM GÌ VẬY HẢ ?

Tiếng hét của em làm cho tất cả những người có mặt đều phải giật mình , kể cả Akutagawa .

Qua tiếng hét đó Akutagawa cũng biết được con hổ nhà mình đã kích động và tức giận đến mức độ nào , bởi đến cả một thành viên của Port Mafia đã gây ra nhiều tội ác như hắn thấy cảnh này còn không thể kìm được mã siết chặc lấy thanh sắt trong tay .

Mấy tên lưu mang kia khi nghe thấy tiếng hét tức tối của em cũng ngay lập tức dừng mọi hành động mà đưa mắt nhìn qua .

Sau khi thấy cả hai , hai tên chỉ cao hơn 1m7 thân hình có chút gầy gò với gương mặt non nớt đang cầm trong tay vũ khi .

Chúng ngay sau đó cười phá lên

- HAHAHAha...chúng mày có thấy cái gì tao đang thấy không ?

- Tất nhiên là tao thấy hahaha

- hai đứa mày đang tính làm gì với hai cái gậy đó hả ? hahaha ... gãi ngứa chắc ?

- Hai tên ranh đang muốn chơi trò siêu anh hùng thì cút ra chỗ khác , đây không phải chỗ để chơi đâu

Hay thật..

đám chán sống này đã thực sự chọc điên một thành viên thám tử vũ trang hiền lành tốt bụng cùng với một thành viên của Port Mafia máu lạnh giết người không ghê tay .

Akutagawa có chút nghiến răng mà hỏi nhỏ Atsushi

- Tại hạ có thể giết chúng không ?

- Lời hứa của chúng ta kết thúc từ lâu rồi nên đừng có hỏi tôi... nhưng đừng giết chúng ... biến chúng nó thành người thực vật thì được

Một tên trong số chúng nhìn hai người đang lẩm bẩm gì đó mà vẫn chưa chịu đi cũng vô cùng khó chịu mà đi đến có ý định sẽ "dạy dỗ" hai người một bài học .

Nhưng vừa định áp sát lại liên bị Akutagawa vung tay, một đòn đập thẳng vào mặt của tên khốn không biết điều này.

Không dừng lại ở đó, Akutagawa lại một cần nữa tay cầm chắc gậy sắt một hai đường đập mạnh vào lưng và bụng tên đó khiến hắn nằm luôn trên mặt đấy ôm bụng đau đớn.

Tên Mafia nhìn hắn đầy ghét bỏ tiện chân đá cho hắn một cái khiến hắn ngất lịm .

- Chúng mày đụng vào nhầm người rồi - Đôi mắt vô hôn và lạnh tanh của Ạkutagawa không một chút kiêng nể lườm chúng như muốn đâm xuyên cả tâm can của lũ khốn trước mặt

Đám kia khi thấy bạn mình bị đánh thảm cũng không ngồi im nữa mà lập tức đứng dậy , chúng nghiên răng nghiến lợi tiến lại gần hai người

- Hai đứa cho chết này , chúng mày chán sống rồi đúng kho--hự

- Ngậm miệng của mày lại đi tên dơ bẩn - Akutagawa lại một lần nữa vung tay tặng chi tên nói nhiều kia một cú đấm ngay mặt khiến hắn đau đớn lùi lại vài bước , Akutagawa nhìn chúng mà mỉa mai, khinh bỉ - Tao tưởng chúng mày sẽ ghê gớm như nào thì ra cũng chỉ là đám ruồi nhặng không hơn không kém

- Chó chết ... chúng mày , đập chết nó cho tao

Hắn ta ôm lấy mũi của mình mà ra lệnh cho đám bên cạnh, mấy tên kia cũng bị Akutagawa đụng chạm không ít nên cũng cực kì tức giận mà hăng máu tấn công anh.

Nhưng một người có cơ thể dẻo dai được đào tạo bài bản từ a đến z như anh làm sao hô đánh là có thể đánh, muốn hạ là có thể hạ?

Nếu thực sự bị hạ dễ dàng bởi đám vắt mũi chưa sạch này thì đúng là điều sỉ nhục to lớn đối với Port Mafia.

Anh ta nhanh nhạy nhé được mọi đòn tấn công với vũ khí có sẵn trên tay rất nha đã có thể cho chúng nằm dài trên mặt đất vì đau đớn, thậm trí có kẻ còn bất tỉnh.

Vì chiến thắng dễ dàng nên Akutagawa không khỏi lơ là mà không chú ý trong đám đó còn thiếu một người.

Hắn ta nãy giờ đứng đằng sau anh luôn chờ đợi cơ hội và chính là lúc này, hắn lao đến định đánh lén, nhưng ngay lập tức hi vọng đó của hắn bị Atsushi dập tắt.

- Tên Akutagawa không phải là kể duy nhất có mặt ở đây - Em đá hắn văng ra xa rồi vồ lấy và đấm vào mặt hắn vài cái khiến cho hắn bất tỉnh.

Atsushi nhìn hắn rồi đứng dậy hướng về phía Akutagawa - Làm ơn lần sau chú ý một tí đi đồ ngốc .

- Tại hạ không cần ngươi quan tâm

- Này ăn nói kiểu gì vậy hả ?

Ta vừa cứu ngươi đấy , nếu không có ta ngươi đã bị hắn đập cho hỏng não rồi

Akutagawa chả mấy quan tâm lời của Atsushi, quay mặt qua chỗ khác mà bơ đẹp em.

Anh đi tới chỗ của cặp đôi kia mà thừ từ cởi trói cho cậu con trai , Atsushi cũng rất tức giận khi tên "mặt than" kia bớ mình nhưng cũng bỏ qua một bên mà chạy về phía cô gái .

- Cậu không sao chứ ?

Chúng đã làm gì cậu chưa ?

Cô gái kia vẫn rất sợ chuyện vùa nãy nên không dám mở một lời nào , cô chỉ biết khóc nước nở và gật đầu như muốn nói "bọn chúng chưa làm gì mình" .

Atsushi thương xót mà dìu cô gái ngồi dậy giúp cô chỉnh lại quần áo cho chỉnh tề và chấn an cô gái .

Akutagawa nhìn Atsushi với vẻ khinh bỉ sau câu hỏi vừa nãy

- Bị vậy mà không làm sao mới lạ đấy Jinko ngốc , ngươi thử bị thế xem có ổn không ?

- Anh im lặng một chút không ai nói anh câm đâu Akutagawa - Em nhăn nhó nhìn hắn trong khi xoa lưng an ủi cô gái tội nghiệp - Thay vì bắt bẻ ta thì ngươi nhanh cởi trói cho cậu ta đi

- Tại hạ đang cố ...

Nó là một đống băng keo buộc xung quanh tay cậu ta , sẽ hơi mất thời gian nếu không có gì để cắt

- Vậy ít nhất cũng phải cơi bịp miệng cho cậu ấy chứ

Sau khi miệng cậu trai trẻ được giải phóng ngay lập tức rối rít cảm ơn hai người không ngừng.

Sau đó quay sang hỏi hang người yêu của mình, cậu không ngừng khóc và tự trách bản thân không thể bảo vệ được cô.

Ngay khi hai tay và hai chân của cậu trai được giải thoát ngay lập tức nhảy bổ đến chỗ bạn gái mình và ôm chầm lấy cô khóc nức nở.

Cô gái cũng ôm lấy anh khóc không ngừng, nhìn thế thôi cũng biết là cô đã sợ đến mức nào .

- Đúng là ồn ào - Akutagawa than vãn cau mày quay đi chỗ khác

- Thứ máu lạnh như anh không hiểu được đâu - Atsushi đang cảm động thì bị lời nói chả Akutagawa làm tụ cả hứng, em chán nản than vãn - Sao tôi lại đồng ý hợp tác với đám người các anh nhỉ ?

- Bởi vì Chuuya đã mất tích khá lâu và Dazai muốn ngươi và tại hạ cùng đi tìm anh ấy về

- Tôi biết ...

Tôi biết không cần anh nhắc lại đâu

- Chuuya? ...

Ý hai người có phải làm một cậu trai với mái tóc hoàng hôn , cặp mắt xanh tên đầy đủ là Nakahara Chuuya không ?

Cậu trai sau khi nghe thấy cái tên quen thuộc liền ngóc đầu nhìn hai người và hỏi lại một lần nữa để xác minh .

Atsushi mở to mắt khi nghe thất cái tên đó , em vội vàng trả lời

- Đúng đúng , Nakahara Chuuya...

Cậu biết anh ấy sao ?

- Vâng - Anh ta gật đầu - Cậu ta là bạn của bạn của bạn tôi

- ???

"Đùa chứ nói dễ hiểu hơn được không?"

Anh chàng kia có vẻ nhìn ra được rằng họ không hiểu liền giải thích .

- Ý tôi là ...tôi biết cậu ta , và cậu ta khá nổi tiếng ở khu này

- Làm ơi ...

Cậu có thể nói cho chúng tôi biết anh ấy đang ở đâu không ?- Atsushi kích động lắm lấy vai của cậu trai mà siết chặt, lúc sau cảm thấy mình có chút quá tay nên cũng thả lỏng tay , em bình tĩnh lại - xin cậu hãy nói cho bọn tôi biết

- ...Tôi sẽ nói , đây cũng coi như lời cảm ơn của tôi đến hai cậu ...

Nhưng trước đó hai cậu có thể nói cho tôi biết , hai cậu tìm cậu ta có chuyện gì không ?

Hai người Akutagawa và Atsushi nhìn nhau , họ có chút do dự nhưng có vẻ như nếu họ không nói ra thì anh chàng này cũng sẽ không nói .

Akutagawa cảm thấy cực kì phiền phức với chuyện này , hắn cau mau không muốn trả lời tín kéo Atsushi rời đi nhưng bất thành .

Atsushi cũng chỉ muốn chấm dứt cuộc tìm kiếm của cả thanh phố Yokohama nên đã ngay lập tức trả lời

- Anh ấy đã mất tích được một thời gian , bọn tôi đang tìm anh ấy

- Tôi cũng có nghe cậu ta được nhà Sano nhặt về ...

Thì ra đó không hẳn là tin đồn

- Nhà Sano ?

Vậy anh ấy đang ở đó sao ?

- Vâng ...

Tôi không biết chính xác nhà Sano nằm ở đâu nhưng tôi sẽ đưa hai cậu đến chỗ người biết nhà cậu ấy .

Atsushi nghe vậy mà cực kì vui mừng , em nhảy cẫng lên ngay sao đó ...

Cuối cùng em cũng không phải làm cái nhiệm vụ chết tiệt này nữa và cũng sẽ không phải ở cùng với tên Akutagawa đáng ghét kia, thế thì còn gì bằng.

Akutagawa thì có vẻ như không hề thích việc này chút nào, hắn cau có suốt từ lúc hai người bắt đầu trò chuyện nhưng Atsushi cũng chả thèm quan tâm .

-----------------------------------

Hết chương 6
 
[Bsd X Tr](Soukoku/Shin Soukoku) Những Tên Bất Lương
Chương 7


Trước khi cùng chàng trai kia đi tìm người đưa em và hắn đến nhà Sano thì họ cùng nhau hộ tống cô gái tội nghiệp về nhà .

Bố và mẹ cô khi thấy con mình khóc thì cực kì mối rối và tức giận, nhưng ngay khi hiểu mọi việc vì cả hai đều cúi đầu cảm ơn hai người và tặng họ một túi bánh gạo thay lời cảm ơn .

Sau đó một lúc thì họ mới xuất phát

- Bây giờ chúng ta đi đâu ?

- Tôi sẽ dẫn hai người tới đền Musashi, có lẽ giờ này bạn tôi đang ở đó

- Ngươi chỉ cần chỉ đường , còn lại bọn ta sẽ tự đi - Akutagawa đột nhiên cất tiếng khiến chàng trai kia gật mình - Còn ngươi tốt nhất là về nhà hay đến bệnh viện đi , ta thấy cái mặt của người sưng đến biến dạng rồi

- Gì đây ?

Akutagawa ngươi mà cũng biết quan tâm người khác á

- Đừng có hiểu lầm , tại hạ chỉ là thấy hắn rất khó nhìn ...

Tốt nhất hắn nên đi về trước khi tại hạ thật sự làm gương mặt đó không ai nhìn ra - lời nói tàn nhẫn của Akutagawa khiến cho chàng trai có chút run sợ , cậu ta nhanh chóng cúi đầu và vẽ nhanh cho hai người một cái bản đồ vào tay Atsushi cuối cùng mới quay đầu chạy đi .

- Nè từ từ thôi ....

-Atsushi hét với cậu ta rồi ngay lập tức quay mặt về phía Akutagawa mà trách móc - Ngươi không thể nói cái gì đó dễ nghe hơn à ?

Dọa cho cậu ta chạy rồi kìa

- Tại hạ đơn giản là đang nói ra những suy nghĩ trong lòng

- .....

- Atsushi cạn ngôn , em thực chả còn gì để nói với tên đáng ghét trước mặt ...

Thật chán chả buồn nói .

------------------

Hai người một đen một trắng sau bao khó khăn, nào là nhìn bản đồ sơ sài trong tay rồi là hỏi người thì cuối cùng cũng tìm đến trước đền Musashi.

Đứng bên dưới cầu thanh hướng lên trên đền, cả hai đều nghe rõ tiếng nói chuyện rôm rả của một đám người nào đó và trên đó chắc chắn rất đông , bằng chứng chính là ở những chiếc xe được đậu ở đây cũng phải lên đến gần trăm chiếc.

Atsushi bên cạnh có chút lo lắng nhìn sang người cộng sự lạnh lùng kia

- Có lên không ?

- Có - hắn bình tĩnh trả lời em

- ...

Vậy thì đi

Atsushi có chút ngập ngừng những vẫn bước lên cầu thang dẫn lên đền, cầu thang không quá cao nhưng không hiểu sao nó làm em có cảm giác mệt nhọc và khó thở vô cùng có lẽ tất cả đều là do Atsushi đang lo sợ chuyện gì đó.

Akutagawa đã để ý điều này từ nãy tuy cũng không nghĩ nhiều, nhưng vừa thấy cậu dừng lại ở giữa cầu thang thì hắn mới quay lại nhìn với chút lo lắng ít ỏi hiện trong ánh mắt.

- Jinko!

Ngươi làm sao vậy ?

- Ta không sao ...

Chỉ thấy hơi mệt thôi

- Không!

Ngươi lo lắng?

- hắn hỏi- Ngươi đang sợ gì vậy hả Jinko?

Atsushi nghe hắn nói vậy thì cũng có chút sững người và mím chặt môi , cứ vậy một lúc mới lắc đầu

- Không hẳn ...

Chỉ là ta lo trên đó có ai đó sẽ có sở hữu trong mình dị năng ...ý ta đang nói ở đây là kẻ đã đưa chúng ta đến nơi này.

Ngươi hiểu ý ta chứ?

- Ừ -hắn gật đầu- Nhưng đây không phải lúc để lo lắng chuyện này đâu Jinko , trước hết hãy tìm Chuuya-san trước đã, nếu có chuyện gì tồi tệ xẩy ra thì chạy đi là được

Atsushi nghe vậy cũng gật nhẹ đầu và nhanh chóng chạy theo Akutagawa, đi cùng với hắn lên tới đền Musashi.

Hai người lên đến nơi, đập vào mắt họ một lần nữa là một đám người mặc đồng phục màu đen , tất cả đều có ngoại hình phá đáng sợ.

Người thì vuốt tóc , người nhuộm tóc, người thì xăm hình đặc biệt là với vẻ mặt đáng sợ và vô cùng hống hách, một kẻ trong số chúng đi đến bên hai người.

Anh ta có mái tóc tím được cắt ngắn gọn gàng nhìn khá là dịu dàng nhưng cũng không kém phần đáng sợ.

Một băng nhóm xã hội đen??

Người tóc tim đó là Mitsuya, y là người đầu tiên nhìn thấy hai người lạ mặt này, cũng vì không muốn người trong ban gây khó dễ với họ mà như anh nghĩ có lẽ là người đi lạc.

Mitsuya quyết định đi lên trước để chào hỏi.

- Xin chào! hai người có biết mình đang ở đâu không vậy?

- À um...xin lỗi! nhưng cho chúng tôi hỏi đây có phải đền Musashi không ?

-Atsushi có chút e dè nhìn người trước mặt

- Đúng đây chính là đền Musashi - y gật đầu khẳng định - hai người có vẻ không phải người ở đây? tôi chưa gặp hai người bao giờ.

- À vâng ... chúng tôi mới đến đây hôm nay và đang trên đường đi tìm một người bạn - em gãi đầu - eto... tôi có hỏi một người tình cờ gặp trên đường và cậu ấy chỉ chúng tôi tới đây.

" Tìm người ?

Tìm người thì sao lại chỉ đến đây giờ nay ?"

Mitsuya cau mày nhìn cả hai

- Có thể cho tôi hỏi hai người đang tìm ai được không ?

Có thể tôi sẽ giúp được

- Có chuyện gì vậy Mitsuya?

Một giọng nói vang lên thu hút sự chú ý của cả ba , một người cao to đi đến bên ba người và bên cạnh anh ta còn có một cậu trai có mái tóc vàng dài buộc một chõm trên đầu và khá là nhỏ con.

Atsushi nhìn cậu trai đó mà quay sang nói nhỏ với Akutagawa

- Nhìn người kia bé bé giống Chuuya-san ghê

- Tại hạ lại nghĩ tên này cao hơn Chuuya-san

Không để ý hai người đang nói chuyện gì , Mitsuya quay lại trả lời câu hỏi của bạn mình - Draken

- Hai người này đến đây để tìm người

- Tìm người ?

- Draken nhướng mày - Họ tìm ai ?

- Tao đang hỏi

- Hai người muốn tìm ai ?

Tên gì ?

- Draken nhìn sang cả hai

- Bọn tôi đang muốn tìm người tên Nakahara Chuuya - Atsushi trả lời anh - Tôi có hỏi một người và cậu ấy nói Chuuya-san đang ở nhà Sano , mọi người có biết Nakahara Chuuya hay nhà Sano ở đâu không?

Nghe được hai cái tên kia, tất đều đồng loạt nhìn hai người và điều đó đồng thời khiến hai người giật mình.

Atsushi có chút e dè nhìn họ còn Akutagawa thì lại ở trong thế phòng thủ và vô thức đẩy nhẹ Atsushi ra sau mình.

Một lúc sau, Mikey Là người đầu tiên lên tiếng phá vỡ bầu không khí im lặng.

- Hai đứa mày tìm Chuu-chin với mục đích gì ?

- Chuu-chin ???

-Ý cậu ta là Chuuya

- À vâng ... vậy mọi người biết Chuuya-san ?

- Đúng , Chuuya chính là bạn của bọn tôi - Mitsuya lên tiếng và lặp lại lời của Mikey thêm một lần nữa - nhưng hai người tìm cậu ta với mục đích gì ?

- Tại hạ không hề có mục đích gì - Akutagawa lên tiếng thay Atsushi- Anh ấy là bạn của bọn tôi và bọn tôi đang đi tìm anh ấy .

Mikey và Draken nhìn nhau rồi lại nhìn họ có chút nghi hoặc.

Chuuya ba năm nay họ biết chưa bao giờ nhắc đến việc bản thân có bất cứ người bạn nào thân thiết trong quá khứ, còn những người bạn hiện tại của Chuuya không có ai là hai người không biết.

Nhưng đó không phải là vấn đề chính khiến họ không tin tương hai người.

Nakahara Chuuya ở cái thành phố này cực kì nổi tiếng với tất cả các băng đảng, sức mạnh được so sánh ngang ngửa với Mikey và cũng là một người khá hiếu chiến chỉ cần gặp kẻ muốn kiếm chuyện với cậu liền không thương tiếc tặng chúng một vé vào bệnh viện ít nhất ba ngày.

Vì những diều đó mà kẻ thù của Chuuya nhiều vô kể mà những kẻ muốn có cậu cũng nhiều không kém.

Nên trong mắt của các thành viên cốt cán trong Touma, những người muốn tìm kiếm Chuuya không phải là để chiêu mộ thì cũng là tìm để trả thù.

Atsushi nhìn thấy được vẻ mặt nghi ngờ của mọi người liền ngay lập tức lên tiếng.

- Tôi không hiểu rốt cuộc tại sao mọi người lại nhìn chúng tôi với anh mắt đấy nhưng thật sự bọn tôi là người quen của anh ấy - em cố gắng thuyết phục - chỉ cần cho chúng tôi gặp anh ấy là được, đến khi đó chúng tôi có thể chứng minh rằng chúng tôi không hề nói dối

Atsushi kiên quyết nhìn họ.

Mikey, Draken và Mitsuya im lặng nhìn nhau một lúc rồi nhìn hai người lạ mặt đối diện họ.

Đến mãi một lúc sau Mikey mói lên tiếng.

- Được ...bọn tao sẽ tạm thời tin hai đứa mày - cậu nhóc tóc vàng dừng lại một lúc và trừng mắt với hai người - nhưng nếu chúng mày có ý định tấn công thì bọn tao sẽ không nương tay đâu

- Được - Atsushi thở phào vui mừng và nhìn Akutagawa mà cười khúc khích, hắn thì chỉ liếc nhìn em một cái và đút tay vào túi áo rồi quay đi.

Mikey sau khi giả tán các thành viên trong ban liền đi đến phía hai người theo sau là Draken và Mitsuya.

- Đi theo tao, tao sẽ đưa hai đứa mày đi gặp Chuu-chin

Atsushi gật đầu biết ơn nhưng khóe miệng hơi giật nhẹ khi nghe cái tên mà Mikey gọi vị quản lý cấp cao của Port Mafia.

------------------------

Shinichiro ngồi trên ghế tại bàn tiếp tân của cửa hàng, chống cằm nhớ lại vài thứ.

Chuyện là Chuuya-đứa trẻ được anh đưa về nhà 3 năm trước.

Vâng đã ba năm Nakahara Chuuya được anh tìm thấy trong con hẻm tối với thương tích đầy mình và được anh đưa đến bệnh viện, cũng nhờ đó như một phép màu anh đã thoát chết vào cái đêm mà Baji cùng Kazutora đột nhập vào cửa hàng.

Cuối cùng vài tháng sau khi thành công làm lại giấy tờ cho cậu gia đình Shinichiro đã vui vẻ nhận Chuuya làm em nuôi.

Chuyện sẽ chẳng có gì đáng suy nghĩ cho đến gần đây nhất, cái ngày mà Shinichiro đưa Chuuya tới Yokohama theo đúng mong muốn của cậu.

Ngày hôm đó rõ ràng lúc lên tàu điện đến Yokohama, anh chú ý thấy Chuuya thật sự rất vui cả quãng đường nói không ngừng nghỉ có vẻ là để che đi sự phấn khích trong lòng, bản thân Shinichiro nhìn thấy cảnh đó mà cũng vui lây hùa theo những câu truyện của cậu, nhưng niêm vui thường chẳng kéo dài được lâu.

Ngay khi cả hai đặt chân tới Yokohama anh để nụ cười của Chuuya dường như dập tắt thay vào đó là vẻ mặt ...thất vọng.

Anh nhìn cậu định mở lời nhưng lại thấy Chuuya chạy vụt vào đám đông tấp nập, khiến anh không khỏi hoảng sợ mà đuổi theo nhưng vô ích, anh không thể đuổi theo cậu.

Sau gần một tiếng tìm kiếm trong vô vọng, đang định nhờ tới sự trợ giúp của cảnh sát cần đó thì cuối cùng Chuuya cũng quay lại, trên tay xách theo vào món đồ lưu niệm.

'Em đã đi đâu vậy hả?

Sao tự nhiên lại chạy đi như vậy?

Biết anh lo lắm không?

Chuuya'

'Em xin lỗi , haha em chỉ hơi kích động, xin lỗi anh!

Shinichiro-san'

Shinichiro còn nhớ rất rõ nụ cười vui vẻ có chút tội lôi của cậu qua cái gãi đầu nhưng ánh mắt xanh trong có chút đục đi một cách kì lạ, nó chứa đầy sự ....tuyệt vọng.

Điều đó khiến anh càng thêm lo lắng.

- Shinichiro-san!

Nè Shinichiro-san

Shinichiro giật mình thoát ra khỏi dòng ký ước kìa mà quay lại nhìn người vừa gọi mình, là Chuuya.

Cậu bé với mái tóc màu hoàng hôn nổi bật có chút lo lắng quan sát anh trai (nuôi) của mình này giờ cứ ngồi thất thần, hồn để trên mây.

Đôi lông mày tinh xảo nhíu lại.

- anh làm sao vậy ?

Nãy giờ cứ thất thần như người mất hồn thế hả ?

Gọi anh nãy giờ mà không thèm đáp một câu, anh bị ốm à?

- Không , không anh chỉ đang suy nghĩ lung tung thôi.

Em đừng để ý.

Người tóc đen cười ngượng xua tay lắc đầu và cũng rất nhanh mà lái sang chuyện khác.

- Mà em gọi anh có chuyện gì không?

Chuuya-kun?

- ...em tính đi đi qua tiệm tạp hóa mua ít đồ ăn vặt, tự nhiên thèm ít đồ ngọt kinh khủng.

Tính nói anh trông cửa hàng.

( từ đây Chuuya đã đã là anh em với Shinichiro nên sẽ xưng hô anh-em nha, lâu lâu chán hay bực thì là anh-tôi)

- À...

Thì ra là chuyện đó.

Em cứ đi đi thôi sao phải nói anh làm gì?

Dù sao anh cũng ngồi đây sẵn rồi.

- Nói nghe hay nhỉ?

Nãy giờ anh cứ thả hồn theo mây kia kìa, em mà không gọi chắc trộm nó vào vác hết chỗ này đi chưa chắc anh đã tỉnh lại đâu - cậu cau có càm ràm - làm ơn chú ý một chút đi.

Với lại anh ở đây là chủ của em nên tất nhiên là phải xin trước rồi.

Trần đời có ai đi làm mà tự tiện rời đi mà không nói tiếng nào với cấp trên hay đồng nghiệp đâu chứ.

Nghe Chuuya càm ràm chả khác nào ông cụ non khiến anh không kiềm được mà khẽ bật cười khúc khích, thấy anh cười bản thân Chuuya cũng có chút thả lỏng nhưng đôi lông mày vẫn cau có.

- Đừng ở đó mà cười nữa, làm ơn hãy tập trung làm việc một tí đi.

Giờ làm việc mà cứ thả hồn theo mây thì làm việc cái quái gì?

- em y như một ông cụ vậy đó Chuuya-kun

- Anh có tin tôi đấm anh không Shinichiro-san?

- cậu thở dài đi về phía cửa - vậy nha em đi đây

Chuuya mở cửa định đi ra ngoài liền nghe thấy tiếng Shinichiro gọi với lại.

- Chuuya-kun! nếu có chuyện gì phiền lòng thì đừng có giấu trong lòng hãy nói với anh ...được chứ ?

Cậu khựng lại vài giây, không quay lại nhìn anh cũng không có ý định đáp lại lời nói đó, điều đó là Shinichiro khẽ thở dài.

Anh nhìn Chuuya đứng ở ngoài cửa không đáp lại anh mà có chút buồn.

- Thôi không có gì đâu, em cứ đi đi.

Đi cẩn thận

Nghe Shinichiro nói vậy Chuuya quay lại nhìn anh khẽ gật đầu và rời đi.

Ngay khi Chuuya vừa rời đi Shinichiro buồn chán mà nằm ườn ra bàn một cách thiếu sức sống.

- Làm sao để thằng bé chịu mở lòng đây... haizzz

- Gì đây?

Shin sao nhìn mày ủ rũ quá vậy ?

Giọng nói đột ngột vang lên khiến cho Shinichiro giật mình ngồi thẳng dậy.

- Takeomi, Wakasa , Benkei ?

Chúng mày đế đây bao giờ vậy?

- Vừa mới - Wakasa trả lời anh - mà mày đang nghĩ cái gì mà bọn tao vào cũng không nhận ra vậy ?

- tao chỉ đang suy nghĩ - anh chống cằm nhìn bạn mình

- suy nghĩ ? về chuyện của tên nhóc Chuuya à ?

Takeomi chêm cho bản thân một điếu thuốc mới, hông dựa vào bàn mà Shinichiro đang ngồi mà nhẹ nhàng phả ra một hơi thuốc là chờ đợi câu trả lời dành cho mình.

Shinichiro không lên tiếng chỉ gật đầu theo sau là tiếng thở dài.

- lại nữa à? lần này lý do là gì đây?

- Wakasa cau mày hỏi

- phải là sao đây?

Làm thế nào để tên nhóc đó chịu mở lòng với tao đây?

- Shinichiro vùi mặt vào hai bàn tay mà than thở -bọn ta rõ ràng là anh em rồi thế mà thằng nhóc chả bao giờ chịu chia sẻ hay nói chuyện thân thiết với tao hết

- thật là lại chuyện này - Takeomi khẽ bật cười mà nhớ lại cái gia đình mỗi người một họ của mình

- riêng minh thì có thể im lặng Takeomi - anh khẽ lười Takeomi - giờ thì chúng may giúp tao

- tao chịu - Benkei lên tiếng đầu tiên

- tao thì không có anh chị em gì nhưng nếu là Chuuya thì tao biết cách

Wakasa bình thản trả lời.

Cũng hợp lý thôi dù gì trong suốt khoảng thời gian Chuuya ở đây thì người cậu thân nhất chính là Wakasa, còn vì lý gì như thế nào hai người thân nhau thì đến cả người trong cuộc cũng chả biết nữa là nói gì người ngoài. ( chắc do cả hai đều cao 1m60 😀 )

Nhìn thấy tia hi vọng Shinichiro ngay lập tức tóm lấy Wakasa như tia hi vọng cuối cùng, anh lắc gã một cách điên cuồng.

- Cách gì ? mày mau nói cho tao Wakasa

- Đm yên nào ...

đừng lắc nữa tao nói cho mày

Shinichiro nghe vậy cũng dừng lại mà chú tâm lắng nghe

- Được rồi nghe kỹ này.

Chuuya, cái thằng nhác đấy rất thích uống rượu đặc biệt là mấy trai rượu vang đắt tiền, muốn làm thân chì cần đãi nó một chầu l--

- Cái gì thằng bé uống rượu á? nó chưa đủ tuổi mà-

- mày im hoặc tao sẽ không nói gì nữa - gã quát - Tao vẫn cò thứ muốn nói cho mày biết.

-....

- tốt giờ thì nghe tiếp đây - Wakasa thờ ra một hơi và đột nhiên trở nên nghiêm túc - đáng lẽ t nên nói m từ lâu rồi nhưng lại quên mất

Tất cả đều im lặng và căng thẳng chờ đợi lời nói tiếp theo của Wakasa

- Những điều tao vô tình biết được khi tên nhóc đó say.

-----------------------------------------------------------

hết chương 7

xin lỗi mọi người vì mình ra chương mới hơi muộn à không rất muộn mới đúng tại mình bí ý tưởng quá T-T mãi mới viết xong được cái chương 7 này.

Cảm ơn mọi người đã ủng hộ và chờ đợi mình trong thời gian qua.
 
[Bsd X Tr](Soukoku/Shin Soukoku) Những Tên Bất Lương
Chương 8


Chuuya bước vào trong của hàng tiện lợi, cậu nhanh chóng bước đến nơi trưng bày những lại bánh và nước ngọt giải khát, bản thân cậu thật cũng không có mấy hứng thú với mấy loại nước uống nhiều đường hay có ga thứ mà cậu thích chính là rượu.

Nhưng hiện đang ở trong thân thể của một học sinh cấp ba Chuuya chả tài nào có thể mua chúng với lại hiện Shinichiro - người bảo hộ hiện tại của cậu cũng sẽ chả vui vẻ gì thấy em trai mình vác một trai rượu về nhà và kiểu gì thì kiểu cậu cũng sẽ bị mắng một trận ra trò.

Chỉ nghĩ đến đó, Chuuya đã ngán ngẩm vứt cái ý định đến quầy đựng rượu vang của mình mà ngậm ngùi lấy vài món ăn yêu thích cùng một lon nước cam.

Ôm đống đồ bản thân muốn mua đến quầy thu ngân, cậu chậm rãi đặt những thứ mình mua lên ban cho nhân viên thu ngân dễ dàng quét mã và thanh toán cho cậu.

Chuuya chăm chăm nhìn vào ánh đèn đỏ lướt qua những dòng mã vạch, rôi vang lên tiếng "pip pip" chói tai.

Em đang che giấu điều gì vậy?

Chuuya-kun?

Câu nói của Shinichiro lần nữa vang lên trong đầu cậu.

Đây không phải là lần đầu tiên Shinichiro hỏi điều này.

Anh đã hỏi câu hỏi như vậy vô số lần và anh luôn mong chờ cậu sẽ trả lời "có" hoặc "không" ,nhưng đáng tiếc anh chưa bao giờ nhận được đâu trả lời từ Chuuya bởi cậu luôn im lặng hoặc đánh trống lảng sang chuyện khác.

Thật không phải là cậu không muốn trả lời lại câu hỏi của anh, đúng ra là cậu không biết phải diễn tả như thế nào.

Chứ làm thế quái nào mà người ta có thể tin Chuuya- cậu chính là kẻ đến từ thế giới khác?

Và cái thế giới này cậu vốn chẳng hề tồn tại?

Làm sao họ có thể tin được, đến ngay cả cậu nếu được ai đó nói như vậy với mình thì cậu cũng chả tin và sẽ cho rằng họ bị điên.

Bản thân Chuuya không muốn bị gọi là một kẻ điên và bị bắt đi gặp bác sĩ tâm lý, hay thậm chí còn tệ hơn là bị ném vào một cái trại thương điên nào đó.

Vậy nên cậu mới chọn cách im lặng hoặc nói dối tất cả.

Chuuya nhanh chóng ném mấy cái suy nghĩ ấy ra khỏi đầu mà rút ví đưa tiền cho thu ngân rồi nhanh chóng xách túi đồ rời khỏi đó.

Vừa đi trên đường cậu vừa xé vỏ của chiếc bánh ngọt mình vừa mua rồi đưa lên miệng thưởng thức.

Vị ngòn ngọt và chua nhẹ của bánh dâu bùng nổ trong khoang miệng làm xua ta đi những những mệt mỏi và phiền não của cậu.

Chuuya thỏa mãn thở ra một hơi nhẹ nhõm.

Đúng là khi mệt mỏi chỉ có ăn mới làm con người ta trở nên thoải mái.

- Cái bánh ngon chứ?

- Tất nhiê--

Chuuya gia lập tức nhảy dựng lên khi nghe thấy giọng khàng khàng của người nọ, cậu ngay lập tức lùi vài lức và nhìn đến nơi phát ra âm thanh.

Người nọ đang đứng trong một con hể nhỏ và tối, gã ta có tao và lêu nghêu và hơi gầy so với cái vóc dáng đó.

Mái tóc nhuộm hai màu đen vàng vuốt dựng đứng, mắt gã hờ hững nhìn chằm chằm vào Chuuya cùng nụ cười kéo dài gần như đến mang tai.

Gã cười khúc khích với cái tông giọng khàng đặt khiến cho bất cứ ai nghe thấy cũng phải rùng mình.

Gã ta dường như đang thích thú nhìn về phía Chuuya đang phòng bị trước hắn.

- Hahaha..

Thật hiếm khi thấy mày như vậy Chuuyaa~

Gã ngân dài tên cậu một chách khoái trí điều đó khiến Chuuya khó chịu.

- Sao nào Chuuya~ mày đã suy nghĩ đến lời đề nghị của tao chưa?

Gia nhập vào Valhalla.

- Mày biết rõ câu trả lời của tao là gì mà, Hanma.

Hanma nghe vậy một lần nữa bật cười như kẻ điên.

- Phải phải, tao biết rõ câu trả lời của mày sẽ là không.

Mày vốn cũng chả hứng thú gì với mấy thứ như ban hội bọn tao, tao cũng luôn thắc mắt tại sao mày không hứng thú với nó.

Rõ ràng bản thân mày là một kẻ rất yêu thích việc đánh đấm vậy mà lại luôn liên tục từ chối tham gia các cuộc chiến giữa các ban hội với nhau.

Tại sao vậy?

Chuuya cau mày khó chịu trước lời lẽ của gã, cậu tự hỏi việc yêu thích đánh đấm hay võ thuật đã trở thành một thứ kiến con người ta trở thành một tên lưu ban thích tụ tập và gây ra những vụ đánh nhau phi nghĩa?

Ừ thì cứ cho là có những kẻ như vậy đi nhưng nhìn cậu xem bộ giống dạng người đó chắc?

Thật ngớ ngẩn.

- Tao đơn giản dùng nắm đếm để tự vệ và bảo vệ những người tao cần bảo vệ mà thôi chứ không phải là tham gia mấy trận đánh đấm vô nghĩa.

Vả lại ban của chúng mày chính là kẻ thù của Touma, chính xác hơn là kẻ thù của Mikey vậy nên chả có cái lý do gì tao phải đồng ý cả.

Chuuya trả lời một cách đanh thép, cậu nhìn gã với vẻ mặt ghét bỏ.

Thật ngớ ngẩn khi gã ta lại đi đưa ra lời mời như vậy đến cậu dù biết rõ rằng cậu rẽ từ chối với thật nhiều lý do thiết thực để không chui đầu vào cái ban đó.

- Vậy là mày sẽ từ chối dù bọn tao đưa ra bất cứ lời đề nghị nào?

- đúng vậy

- Kể cả khi bọn ta nói ra việc mày không phải là kẻ của thế giới này?

Lần này nụ cười tự mãn trên môi Chuuya biến mất thay vào đó là sự ngạc nhiên, đôi mắt xanh gần như mở to hết cỡ rồi rất nhanh chóng trở lại bình thường và lườm gã.

Hanma thấy phản ứng đó cũng bật cười thành tiếng, thật không thể biết được ngày hôm nay gã đã cười bao nhiêu lần vì thích thú.

- Vậy là bọn tao đã đúng về việc mày không phải người của thế giới ngày, Sano Chuuya...

Á không phải là Nakahara Chuuya mới đúng.

- Mày bớt nói những thứ điên rồ như vậy đi Hanma.

Chả có bằng chứng nào để chứng minh lời nó đó là thật.

- Chả cần mấy cái bằng chứng đó đâu, nhìn phản ứng của mày vừa rồi là đủ hiểu rồi.

- haha...

đừng chỉ nói mấy lời sáo rỗng chẳng có bằng một chút bằng chứng nào với tao.

Mày nên cẩn thận khi nói những lời đó với mọi người không thì may sẽ bị coi một kẻ tâm thần ảo tưởng mà thôi Hanma.

Chuuya nhếch mét cười rồi cũng mau chóng rời đi để lại Hanma đứng đố một mình, bởi cậu tin nếu còn đứng đó quá lâu thì tất cả bí mật của cậu sẽ bị phơi bày và cậu thật chưa muốn điều đó xẩy ra tí nào.

Mà nếu cái bí mật ấy bị lộ cậu muốn chính cậu sẽ là người nói ra chứ không phải một tên du côn nào đó.

-------------------------------------------------

Trong lúc Chuuya ở bên kia đối mặt với Hanma thì nhóm Mikey cùng với hai người mới là Atsushi và Akutagawa đã tới trước cửa tiệm "S.S morto".

Atsushi ngó nghiêng một lượt bên ngoài cửa tiệm rồi thuận miệng hỏi mấy Mikey.

- Đây là nơi Chuuya-san làm việc sao?

Mikey không trả lời mà thay vào đó là Draken

- Đúng vậy và đây cũng là của hàng do anh trai của Mikey điều hành.

- Được rồi mau vào thôi

Mikey lên tiếng gây sự chú ý với cả hay và rất nhanh cũng đẩy cửa bước vào trong.

- Chuu-chinn!!

Những người hiện tại có mặt trong cửa tiệm bị tiếng gióng nói cao vút của Mikey làm cho giật mình, đồng loạt nhìn về phía tên nhóc tóc vàng ồn ào.

Shinichiro thấy em trai mình đến cũng có chút ngạc nhiên.

- Manjiro-kun, Ken-kun và Takashi-kun nữa, không phải hôm nay mấy đứa phải đi họp ban sao?

- Bọn em họp xong rồi với lại có mấy người này nói muốn gặp Chuuya nên bọn em đưa đến đây.

Mitsuya là người đầu tiên lên tiếng trả lời, y bình tĩnh trả lời anh và đống thời cũng tiện đó giới thiệu hai người với bốn người đàn ông lớn tuổi trong phòng.

Đến lúc này thì bốn con người kia mới nhận ra sự tồn tại của hai cá thể một đen một trắng đang đứng trong phòng, cả bốn cùng quan sát lướt qua và thầm đánh giá.

Một người nhìn có chút dịu dàng hiền lành còn một kẻ thì lại u u ám ám, cơ thể tỏa ra sát khí chết người.

Hai cá thể đối lập với nhau hoàn toàn từ ngoại hình cho đến khí chất vậy mà đang song hành cạnh nhau cúi đầu chào cả bốn người.

- Chào các anh em là Nakajima Atsushi, rất vui được làm quen.

Tên khó ưa đứng cạnh em đây là Akutagawa Ryūnosuke.

Bọn em đến đây là để gặp Chuuya-san

- Um chào em Atsushi-kun anh là anh trai của Chuuya tên là Sano Shinichiro.

Rất vui được gặp em

Đám bạn của anh cũng vẫy tay chào lại cậu

Anh mỉm cười nhìn lại cậu nhóc lễ phép trước mặt mà cảm thấy có chút ghen tị.

Người gì đâu vừa ngoan ngoãn vừa lễ phép thật chả bù cho thằng em trai của anh.

Shinichiro khe nhìn Mikey đang chạy loạn trong cửa tiệm, miệng thì liên tục gọi "Chuu-chin" mà chả chào bất cứ ai ở đấy một tiếng.

Anh thở hắt ra tóm lấy cổ áo của Mikey mà kéo phúa mình ngăn thằng nhóc chạy loạn.

- Đừng tìn làm gì cho mất công.

Chuuya-kun vừa đi ra bên ngoài mua ít đồ rồi, tí nữa sẽ về.

-Eh?

Thế sao anh không nói sớm?

Làm em mất công đi tìm

- mày có hỏi đâu mà anh mày nói, mới đến chẳng thèm chào ai mà đã xồng xộc đi tìm người rồi.

Shinichiro đứng đó mà giáo huấn lại Mikey nghiên một tràng dài khiến cho người xung quanh nghe cũng phải ngán ngẩm lắc đầu.

Sau khi giản thuyết cho Mikey xong thì Shinichiro cũng quay sang hai thiếu niên đang ngồi đợi Chuuya trở về.

Anh từ tốn hỏi:

- Hai đứa đây bao nhiêu tuổi?

Sống ở đâu và tìm Chuuya nhà anh có chuyện gì vậy?

Cái câu "Chuuya nhà anh" khiến cho Akutagawa có chút cau mày khó chịu, hắn thật nghe không thông nổi ba chữ kia bởi từ khi nào mà cấp trên của hắn của Port Mafia lại trở thành người nhà của mấy người bày chứ.

Hắn định lên tiếng phản đối điều đó liền bị Atsushi ngăn lại, em lắc đầu ra hiệu cho hắn đừng làm gì ngu ngốc và thật may là hắn nghe.

Atsushi dường như biết được điều gì đó mà lên tiếng trả lời.

- em nay 15 tuổi, còn Akutagawa thì 16 tuổi bọn em đều sống ở Yokohama

Yokohama?..

- Bọn em là người quen của Chuuya-san và thấy lạc nhau cũng đã lâu, vì một số chuyện nên tới giờ bọn em mới có thể đi tim anh ấy.

- Thì ra là vậy.

Giờ thì cái khúc mắc trong lòng anh khi thấy Chuuya đột ngột biến mất khi cả hai đến Yokohama đã được giải đáp.

Hóa ra khi ấy là cậu đi tìm người thân của mình nên mới như vậy và vì không nhìn thấy nên mới ủ rũ như vậy.

Về phần Akutagawa thì cực kì kinh ngạc khi nghe lời nói dối của Atsushi, hắn đang không hiểu là người bạn đồng hành của mình đang âm mưu điều già là lại nói như vậy.

Đang định hỏi thì Atsushi một lần nữa nhanh hơn mà nói nhỏ với hắn.

- tí nữa tôi sẽ giải thích sau.

Akutagawa không hiểu mấy nhưng cũng gật đầu.

Atsushi thấy vậy cũng cười hài lòng rồi quay sang Shinichiro mà bắt đầu hỏi.

- Chuuya-san đã sống với mọi người bao lâu vậy ạ?

- Ba năm

Ba năm??!!

Lần này là cả hai cùng nhau mở to mắt ngạc nhiên rồi nhìn về phía nhau không hẹn mà cùng có cùng một đáp án khác nhau về thời gian ở đây và nơi của họ.

Một năm ở đây chính là bằng hai tháng ở thế giới của cả hai.

Nghe vậy họ càng cảm thấy có lỗi đối với Chuuya, thế mà họ lại lỡ để Chuuya ở đây tận hai năm ròng rã.

- Hai người bị thấy lạc Chuuya bao lâu?

- Sáu th...

Akutagawa nhanh chóng bịp miệng của Atsushi lại tránh cậu vì sốc quá mà phát ngôn linh tinh.

- Sáu gì?

Mấy người trong phong liền nghiêng đầu nhìn họ có chút phòng bị, Akutagawa cũng nhanh chóng sửa lại lời nói.

- Sáu năm ...chúng tôi lạc anh ấy tới sáu năm.

- Cái gì?

Tận sáu năm?

Tất cả mọi người có mặt trong phòng lúc bấy giờ đền kinh ngạc nhìn cả hai, họ không thể nào tin nổi vào tai mình, việc thất lạc người thân một năm cũng đã là một cơn ác mộng rồi vậy mà họ lại phải trải qua ngần ấy năm mới có thể tìm thấy nhau.

- Rốt cuộc đã xẩy ra chuyện gì?

Tại sao ba người lại tách ra như vậy?

- Chuyện đó ...chúng tôi không biết, Chuuya-san ngày hôm ấy chỉ có thể diễn tả băng từ bốc hơi.

Anh ấy đột nhiên biến mất mà không có bất cứ dấu vết gì.

- Điều đó là thật sao?

Takeomi hỏi cả hai.

Akutagawa vẫn vậy im lặng và không nói bất cứ lời nào, còn Atsushi thì hơi cúi đầu rồi gật nhẹ khẳng định điều đó dù sao đó cũng là sự thật.

Nhóm người Shinichiro có chút nghi ngờ cả hai nhưng thật họ chẳng có lý do gì mà không tin vào điều đó, bởi vốn Chuuya cũng chẳng bao giời nhắc tới cái ngày thơ ấu ý nên bản thân hân họ cũng chẳng thể dựa vào bất cứ thông tin nào để phản bác và đuổi hai người đi.

Tất cả chỉ biết gật gù nghe những lời kể của Atsushi.

Về phần cậu nhóc Atsushi thì hiện lòng cậu như lửa đốt vì nói dối những người trước mặt, mồ hôi trên trán tủa ra hai tay đan lại với nhau và cúi gằm mặt cầu mong bản thân sẽ không bị phát hiện là đang nói dối.

Em khẽ cúi đầu hướng ánh mắt về phía Akutagawa nhờ sự giúp đỡ nhưng đáng tiếc thay hiện hắn đang quay mặt đi hướng khác, một hướng mà không có bất cứ ai ở đó mà đưa tay che miệng ho một tiếng nhỏ.

Người thường nhìn vào thôi cũng đã thấy hắn chẳng muốn giúp em rồi, Atsushi cũng chỉ biết ngắn ngẩm mà hít một hơi thật sâu để lấy lại bình tĩnh em nhìn lên Shinichiro một lần nữa.

- Chuuya-san ... anh ấy thật sự ở cùng mọi người ạ?

- Nếu chính xác tên là Nakahara Chuuya thì đúng là như vậy

Shinichiro điềm tĩnh trả lời họ đầu thời cũng lấy ra một điếu thuốc, anh châm lửa rồi mỉm cười với Atsushi.

- nhưng mà các cậu có biết giờ tên của thằng bé đã là Sano Chuuya chưa?

"Dazai-san sẽ nổi điên nếu biết điều này" Akutagawa khẽ nói với Atsushi và điều đó là em giật mình nhìn hắn với vẻ khó hiểu.

Hắn thấy phản ứng đó của em cũng không giải thích gì chỉ nhún vai và đáp lại câu hỏi của Shinichiro.

- Chúng tôi có nghe điều đó trên đường tới đây rằng Chuuya-san hiện là con nuôi của nhà Sano.

- Um ...Chuuya-kun chính xác giờ là em trai của tôi.

Thành thật mà nói tôi không mấy tin vào điều mà hai người vừa nói

Akutagawa liếc Atsushi một cái vì chình độ nói dối dở tệ của em.

- Tuy ở cạnh nhau đã ba năm nhưng tôi vẫn chẳng thể nào tìm được bất cứ thứ gì về thằng bé từ người thân đến quá khứ.

Vì vậy khi các cậu cho tôi lượng thôn tin đó tôi thật không thể không nghi ngờ.

- tôi có thể hiểu.- Atsushi gật đầu cảm thông

- Sau khi gặp lại Chuuya rồi hai người sẽ làm gì?

Mitsuya nãy giờ đấu tranh cuối cũng cũng chịu nói ra điều bản thân thắc mắt, câu hỏi đó của y cũng thành công trong việc thu hút mọi sự chú ý của mọi người.

Đặc biệt là Mikey.

Mikey bắt đầu nhìn hai người với ánh mắt có chút lo lắng.

Nó thật sự rất quý Chuuya, luôn coi cậu như một người bạn quan trọng, một người anh trai đáng ngưỡng mộ.

Nên tất nhiên khi câu hỏi này được thốt lên người lo lắng nhất chính là Mikey.

Nó nhìn chằm chằm họ để đợi câu trả lời.

- Cái đó...

- Cái này còn tùy thuộc vào quyết định của anh ấy.

Akutagawa nhanh chóng trả lời, hắn nghiêm túc nhìn họ.

- Nếu anh ấy muốn đi cùng bọn tôi thì bọn tôi sẽ đưa anh ấy đi còn nếu như anh ấy muốn ở lại thì bọn tôi không còn cách nào khác.

- Vậy thì tốt rồi.

Chuu-chin kiểu gì cũng sẽ ở lại đây cho coi, phải không Ken-chin?

Mikey nhìn sang Draken muốn nhận được sự đồng tình của anh nhưng Draken chỉ im lặng không đáp lại.

Mikey có chút mất kiên nhẫn nhìn sang Shinichiro nhưng đáng tiếc, cậu ấy đã hỏi sai người.

Bởi chính Shinichiro cũng mong điều đó.

- Sao mọi người lại im lặng?

Mikey gần như muốn hét lên

- Mikey ...

- Manjiro cái này thật sự không ai trong bọn anh biết được, chỉ có Chuuya mới trả lời được câu hỏi của em lúc này.

Cậu ấy nghe vậy cũng chỉ biết im lặng, bàn tay hơi siết lại.

- Nhưng tôi không muốn anh ấy rời đi.

------------------------------------------

Hết chương 8
 
[Bsd X Tr](Soukoku/Shin Soukoku) Những Tên Bất Lương
Thông báo


Xin chào mọi người!

Xin lỗi vì đây không phải là 1 chương mới mà các bạn luôn chờ đợi, mình xin lỗi vì điều đó.

Hôm nay, mình lên đây muốn thông báo 1 việc rằng có lẽ mình sẽ dorp câu truyện này ở đây (có thể là một thời gian hoặc cũng có thể là vĩnh viễn) vì một số lý do cá nhân mà mình không tiện nói ra, mong các bạn thông cảm cho mình.

Một lần nữa xin lỗi vì đã khiến các bạn chờ đợi vô nghĩa như vậy, và mình rất cảm ơn các bạn trong thời gian qua đã luôn ủng hộ và đợi.

Cảm ơn các bạn rất nhiều 🥰.

Tạm biệt và hẹn gặp lại các bạn độc giả đáng mến của mình.
 
Back
Top Bottom