Khác [BSD/Soukoku/Dachuu] Tro Tàn Dưới Đế Giày Người [DROP]

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
348,768
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
405100841-256-k315605.jpg

[Bsd/Soukoku/Dachuu] Tro Tàn Dưới Đế Giày Người [Drop]
Tác giả: nhimdautay
Thể loại: Hành động
Trạng thái: Hoàn thành


Giới thiệu truyện:

Trong bóng đêm của Yokohama, hàng loạt vụ cháy bí ẩn bùng nổ không để lại dấu vết hóa chất hay công cụ gây cháy.

Chuuya Nakahara và Osamu Dazai bị buộc phải hợp tác điều tra, tưởng như chỉ là một nhiệm vụ bình thường.

Nhưng đằng sau những ngọn lửa ấy là một sự thật đen tối liên quan trực tiếp đến Chuuya - và Dazai biết điều đó ngay từ đầu.

Ngọn lửa kỳ lạ kia không phải do bom, không phải do Ability-user thông thường, mà là sản phẩm của một thực thể sở hữu ngọn lửa có khả năng thiêu rụi cả linh hồn.

Thực thể này nhắm vào Chuuya - không phải để giết, mà để kéo xuống cùng vực với hắn.

Càng điều tra, Chuuya càng bị cuốn vào trò chơi tâm lý của kẻ đứng sau màn lửa, đồng thời bị chính Dazai kéo vào vòng xoáy cảm xúc mà hắn không kịp nhận ra.

Dazai vẫn là kẻ lạnh lùng, châm biếm, nhưng đằng sau nụ cười là nỗi ám ảnh và tội lỗi chưa từng được nói ra.

Hắn cố giữ khoảng cách, nhưng lại luôn là người cứu Chuuya khỏi những lần lửa bùng phát.

Cảm xúc giữa hai người tăng lên nhanh chóng - nhưng cũng nhanh chóng bị bẻ gãy.

Chuuya bị thương, bị phản bội, bị lợi dụng.

Mỗi lần hắn cố tiến gần hơn, Dazai lại lùi bước, tạo ra khoảng cách đau đớn.

Nhưng trái ngược với sự đẩy ra ấy, ánh mắt Dazai lại luôn nói điều ngược lại.

Kẻ đứng sau lửa xuất hiện nhiều lần - mỗi lần đều khiến Chuuya chạm đến bờ vực mất kiểm soát.

Tệ hơn, sự tồn tại của hắn dường như gắn liền với Arahabaki, với chính nguồn sức mạnh nguy hiểm trong người Chuuya.

Cuối cùng, sự thật bị phơi bày: ngọn lửa bí ẩn là mảnh tàn dư của m



soukoku​
 
[Bsd/Soukoku/Dachuu] Tro Tàn Dưới Đế Giày Người [Drop]
NHỮNG TÀN ÂM ĐẦU TIÊN CỦA LỬA


Đêm Yokohama phủ trong lớp sương mỏng như lớp tro tàn còn sót lại sau vụ cháy lớn nhất tuần này.

Những tòa nhà bị liếm qua bởi ngọn lửa vẫn còn bốc mùi khét, ánh đèn đường soi lên những vệt đen loang lổ trên tường.

Chuuya đứng giữa hiện trường, áo khoác dài bị bụi than nhuộm thành một màu sẫm lạ lùng.

Hắn hít vào một hơi dài.

Mùi cháy luôn khiến hắn khó chịu — không phải vì sợ, mà vì nó khơi dậy trong hắn cảm giác như chính trái tim bị hun nóng đến nứt nẻ.

"Ôi trời, nhìn cậu xem, trông như bước ra từ lò sưởi công cộng vậy."

Giọng nói quen thuộc vang lên từ phía sau, nhẹ như gió nhưng đủ để khiến sống lưng Chuuya dựng đứng.

Không đời nào hắn nhầm được.

"Ngươi đến đây làm gì, Dazai?"

Dazai thong thả bước tới, tay đút túi áo, ánh mắt lười biếng nhưng sắc bén.

Vẻ mặt hắn giống như một kẻ vừa phát hiện ra thứ đồ chơi thú vị nằm dưới lớp bụi xám.

"Thì cùng điều tra với cậu chứ sao?

Lệnh trực tiếp đấy."

Dazai nghiêng đầu, khóe môi cong lên.

"Không nhớ à?

Partner."

Chuuya nghiến răng.

"Ta không cần cái giọng đó của ngươi."

"Giọng nào cơ?"

Dazai chớp mắt, biểu cảm vô tội đến mức đáng đấm.

Chuuya xoay người bỏ qua tên kia, tập trung vào tàn tích trước mặt.

Nhưng cứ mỗi lần hắn cố phớt lờ, Dazai lại lượn lờ quanh như một con mèo chán đời nhưng dai dẳng.

"Cậu biết không," Dazai nói, tay nhặt lên một mảnh gỗ cháy, "điều kỳ lạ là không hề có dấu vết của chất gây cháy mạnh.

Lửa mạnh đến mức phá được cả kết cấu thép, nhưng nguồn bắt đầu lại... quá sạch."

"Ý ngươi là gì?"

Chuuya nhíu mày.

"Hmmm..."

Dazai đưa mảnh gỗ lên sát ánh sáng.

"Giống như... sức mạnh của một người."

Chuuya đứng khựng lại.

"Không thể nào.

Ngươi nghĩ có Ability-user sao?"

"Nghĩ?"

Dazai bật cười nhỏ.

"Không.

Tôi chắc chắn."

Chuuya nhìn hắn, đôi mắt xanh sẫm ánh lên sự cảnh giác.

"Ngươi biết cái gì đó phải không?"

Dazai không trả lời.

Mà chỉ bước lại gần Chuuya, quá gần, khiến hơi thở hắn phả lên da Chuuya ấm đến khó chịu.

"Chuuya..."

Giọng Dazai trở nên thấp và mềm, khác hẳn thường ngày.

"Đừng để lửa này chạm vào cậu."

"Bộ ngươi nghĩ ta yếu đến thế sao?"

Chuuya bật cười khẩy.

"Không."

Dazai nhìn thẳng vào mắt hắn — hiếm hoi đến mức khiến tim Chuuya bất giác lệch nhịp.

"Chỉ là... tôi sợ cậu sẽ tự đốt mình trước."

Nói xong, Dazai quay đi như thể câu vừa nói chỉ là một lời trêu chọc vô hại.

Nhưng trái tim Chuuya đập mạnh đến mức hắn phải siết chặt chiếc mũ của mình.

Hắn ghét điều này.

Ghét việc Dazai có thể nói vài từ vu vơ nhưng khiến lòng hắn rối như tơ.

"Thôi nào, cậu đứng đờ ra đó làm gì?"

Dazai nói, giọng lại trở về kiểu châm chọc: "Đang nghĩ về tôi hả?"

"Ngươi muốn ăn đấm à?!"

"À, vậy là có nghĩ thật~"

Dazai tránh cú đá của Chuuya trong gang tấc, vừa cười vừa lùi lại.

Khoảnh khắc đó, cả hai giống hệt như những năm còn trẻ: đánh nhau nhiều hơn nói chuyện, nhưng lại hiểu nhau hơn bất kỳ ai.

Nhưng hôm nay khác.

Chuuya nhìn những đống tro, rồi nhìn Dazai.

Có điều gì đó trong mắt hắn — sự cảnh giác, nỗi căm ghét bị dồn nén, và cả một vệt buồn không thể gọi tên.

Vụ cháy này không phải chuyện đơn giản.

Và Dazai — cũng không.

"Đi thôi."

Dazai nói, tự động định bước trước.

"Chúng ta còn vài nơi cần đến."

"Ngươi dẫn đường, nhưng ta sẽ không chịu trách nhiệm nếu như—"

"—cậu mất bình tĩnh và đá tôi vào tường?"

Dazai cắt lời, nhăn mặt giả tạo.

"Quen rồi."

Chuuya thở dài, vừa chán vừa... chẳng biết phải làm sao.

Sự hiện diện của Dazai là thứ vừa khiến hắn tức giận, vừa khiến hắn không thể rời mắt.



Họ bước vào một trong những tòa nhà bị cháy nhẹ hơn.

Cầu thang vẫn còn nguyên, chỉ là lớp bụi than khiến mọi thứ đen sì.

Dazai dẫn đường lên tầng ba, nơi có một căn phòng bị cháy dở nhưng không đổ sập.

"Ngươi chắc muốn vào đây?"

Chuuya hỏi.

"Cậu sợ à?"

Dazai cười nửa miệng.

"Ta chỉ sợ ngươi lại gây chuyện."

"Vậy thì... hợp lý."

Dazai đẩy cửa.

Ngay lập tức, mùi khói hăng hắc phả ra, làm cả hai phải nheo mắt.

Nhưng điều khiến họ đứng khựng lại không phải mùi — mà là dấu chân.

Rõ ràng.

Mới.

Không phải của lính cứu hỏa.

"Ch....ết tiệt..."

Chuuya siết nắm đấm.

Dazai khẽ hạ giọng:

"Chuuya, lùi lại."

Chưa kịp phản ứng, một tiếng bụp vang lên bên ngoài cửa sổ.

Có ai đó đang theo dõi.

Dazai kéo mạnh Chuuya xuống đất khi tấm kính vỡ tung, một bóng người lao qua như chớp.

"Đuổi theo!"

Chuuya gầm lên.

"Không!"

Dazai giữ chặt vai hắn — lực mạnh bất thường.

"Không phải bây giờ!"

"Ngươi tránh ra!"

"Chuuya, lửa của hắn—"

Nhưng Chuuya đã phóng qua cửa sổ, giày đạp mạnh lên mép tường, dùng khả năng tránh ngã.

Gió đêm quất vào mặt, làm hắn mở mắt chỉ để thấy—

Một bóng người đứng trên mái nhà đối diện, toàn thân bọc bởi những tia lửa nhỏ li ti như than hồng.

Kẻ gây cháy.

Chuuya siết răng.

Nhưng kẻ đó không tấn công.

Hắn chỉ nhìn Chuuya — nhìn thẳng — bằng ánh mắt như thể đã biết hắn từ lâu.

Dazai nhảy lên ngay cạnh, hơi thở dồn dập nhưng ánh mắt sắc như dao.

"Chuuya."

Giọng hắn cực thấp.

"Không được tiến lại gần hắn."

Tia lửa quanh kẻ đó bùng sáng.

Rồi trong chớp mắt—

Hắn biến mất như một ngọn lửa vừa bị bóp tắt.

Chuuya gầm lên:

"Khốn kiếp!

Ngươi biết hắn là ai đúng không, Dazai?!"

Dazai im lặng một nhịp dài.

Trong đêm tối, im lặng ấy còn đáng sợ hơn cả tiếng nổ.

"Chuuya..."

Hắn khẽ nói.

"Thứ đang cháy... không chỉ là thành phố này."

"Ngươi đang nói cái quái gì?"

Dazai nhìn hắn — ánh mắt đầy điều không nói.

Những điều sẽ khiến trái tim Chuuya đau đến tận cùng về sau.

"Ý tôi là..."

Hắn bước đến gần, nhẹ nhàng đến mức làm Chuuya bối rối.

"Lửa đó... sớm muộn gì cũng sẽ thiêu rụi cậu."



Đêm hôm đó, Chuuya mất ngủ.

Không phải vì vụ cháy, không phải vì kẻ bí ẩn kia.

Mà vì ánh mắt Dazai.

Ánh mắt mang theo nỗi buồn mà hắn chưa bao giờ thấy.

Như thể Dazai biết trước tương lai — và tương lai đó...

không dành cho họ.
 
[Bsd/Soukoku/Dachuu] Tro Tàn Dưới Đế Giày Người [Drop]
NGỌN LỬA TRONG LÒNG KẺ KIÊU HÃNH


Sau đêm kinh hoàng ấy, Yokohama dường như bình yên trở lại.

Nhưng trong lòng Chuuya, một thứ gì đó đã bị thiêu rụi, không thể hàn gắn.

Hắn ngồi trong căn hộ nhỏ của mình, nhìn ra ngoài phố đầy ánh đèn và nghĩ về Dazai.

Mỗi bước chân của hắn đều vang lên trong đầu: tiếng cười nhẹ, ánh mắt lơ đễnh, những lời nói vừa trêu chọc vừa dịu dàng.

Chuuya ghét chính mình vì điều đó.

Ghét vì một phần trong trái tim hắn cứ cố nhớ, cứ cố tìm đến Dazai.

Và ghét vì mỗi lần nhớ, nỗi đau lại kéo đến như ngọn lửa chưa tắt hẳn.

Tiếng chuông cửa vang lên.

Chuuya nhíu mày, đi mở.

Dazai đứng đó, tay vẫn đút túi áo, ánh mắt như đang thách thức.

"Ngươi lại đến đây làm gì?"

Chuuya hỏi, giọng lạnh lùng nhưng lộ rõ sự khó chịu.

"Đến để xem cậu còn sống không," Dazai đáp, giọng điệu nhẹ nhàng nhưng vẫn đầy châm biếm.

"Còn hơi thở thì vẫn ổn."

Chuuya cau mày.

"Ta không cần ngươi đến xem."

"Nhưng cậu cần tôi, phải không?"

Dazai bước vào, không chờ mời.

"Thành phố này có thể bình yên bên ngoài, nhưng lửa vẫn chưa tắt bên trong cậu đâu, Chuuya."

Hắn dừng lại, nhìn thẳng vào mắt Chuuya.

Ánh mắt ấy vừa sắc bén, vừa ấm áp một cách nguy hiểm.

Chuuya lùi lại một bước, nhưng không thoát khỏi sức hút.

Trái tim hắn đập nhanh, nhịp tim dường như trễ lại chỉ khi Dazai đứng gần.

"Ngươi nói cái quái gì...?"

Chuuya gầm lên, cố gắng che giấu sự bối rối.

"Cậu biết tôi nói gì mà."

Dazai hạ giọng, đến mức gần như thì thầm: "Ngọn lửa trong lòng cậu... tôi nhìn thấy nó.

Nó cháy mạnh... nhưng lặng lẽ.

Giống như cậu đang cố kìm nén thứ gì đó, cố gắng không để ai thấy."

Chuuya siết chặt tay áo.

Hắn ghét cảm giác bị nhìn thấu, ghét việc Dazai có thể đọc được hắn dễ dàng như thế.

Nhưng đồng thời, một phần nào đó... hắn muốn Dazai nhìn thấy.

"Ngươi chỉ đang chọc cười ta."

Chuuya cố gồng giọng, nhưng cảm giác ấm áp từ lời nói của Dazai làm hắn run nhẹ.

"Chắc là tôi đang chọc cười cậu... nhưng cũng có thể là đang nói thật."

Dazai nhếch môi, ánh mắt không rời Chuuya.

"Cậu không muốn tôi thấy, nhưng tôi vẫn thấy.

Và tôi biết... cậu ghét điều đó."

Chuuya thở dài, không nói gì nữa.

Một khoảng im lặng căng thẳng lơ lửng giữa họ, chỉ bị tiếng đồng hồ tích tắc đều đều phá vỡ.

Hắn quay người đi, nhưng Dazai nhanh chóng bước theo, đặt tay lên vai Chuuya.

"Đừng đi đâu cả, Chuuya."

Câu nói ấy khiến tim Chuuya như bị bóp chặt.

Hắn giật mình, quay lại.

Ánh mắt Dazai gần như cầu khẩn, nhưng vẫn giữ nguyên sự điềm tĩnh, sắc lạnh đặc trưng.

Chuuya cảm thấy một luồng lửa lạ chạy dọc sống lưng.

"Ngươi..."

Chuuya bắt đầu, nhưng không biết phải nói gì.

"Ngươi... luôn làm trái tim ta rối lên."

"Vậy sao vẫn muốn gặp tôi?"

Dazai hỏi, nụ cười nhạt trên môi nhưng ánh mắt đầy chiều sâu.

Chuuya không trả lời.

Hắn cúi đầu, cảm giác ấm áp từ Dazai lan tỏa vào từng thớ thịt.

Một phần hắn muốn chạy trốn, một phần muốn lao vào vòng tay Dazai.

Nhưng hắn không thể.

Sự kiêu hãnh và lòng tự trọng đang đấu tranh mạnh mẽ bên trong.

Dazai nhìn hắn, hạ giọng:

"Cậu không cần phải che giấu nữa.

Tôi biết cậu sợ... sợ bị thương, sợ bị bỏ rơi, sợ thừa nhận cảm giác thật.

Nhưng cậu cũng biết... tôi không bao giờ bỏ rơi cậu, Chuuya."

Những lời nói ấy như một ngọn lửa nhỏ thắp sáng một góc trái tim Chuuya, vừa sưởi ấm vừa thiêu rụi hắn.

Hắn biết Dazai nói thật, nhưng cũng biết rằng, yêu Dazai đồng nghĩa với việc chuẩn bị cho nỗi đau sẽ đến.

"Ngươi... cứ thích làm người ta đau lòng phải không?"

Chuuya hỏi, giọng khàn lại.

Dazai nhếch môi, không nói gì.

Nhưng ánh mắt hắn đầy lời đáp: "Đúng.

Và tôi cũng thích khi thấy cậu... phản kháng."

Chuuya rùng mình.

Hắn ghét cảm giác vừa sợ vừa muốn, vừa căm vừa yêu.

Hắn ghét chính trái tim mình.

Ngày hôm sau, cả hai lại được gọi đến hiện trường vụ cháy mới.

Chuuya đi trước, vẫn cố tỏ ra mạnh mẽ, nhưng từng bước chân mang theo áp lực vô hình.

Dazai đi theo sau, thỉnh thoảng đặt tay lên vai hắn, đôi khi chỉ là để nhắc nhở hay để kiểm soát.

Sự hiện diện của Dazai khiến Chuuya căng thẳng đến mức gần như muốn nổi điên.

Nhưng chính vì thế, hắn càng nhận ra một điều: Chuuya không thể sống mà không có Dazai bên cạnh.

Trong suốt cuộc điều tra, Chuuya phát hiện rằng kẻ đứng sau những vụ cháy không chỉ là một tên tội phạm bình thường.

Hắn dường như nhắm vào Chuuya, thử thách sức mạnh, ý chí, và cảm xúc của hắn.

Mỗi lần đối mặt, Chuuya thấy tim mình đập nhanh hơn, không chỉ vì nguy hiểm, mà vì...

Dazai luôn ở bên, luôn cứu hắn kịp lúc.

Và hắn ghét sự phụ thuộc này, ghét việc trái tim mình yếu mềm trước Dazai.

Một đêm, khi cả hai trở về căn hộ, Chuuya nhìn Dazai đang ngồi trên ghế, ánh mắt xa xăm.

"Ngươi... luôn làm thế, phải không?"

Hắn hỏi, giọng trầm xuống.

"Luôn xuất hiện đúng lúc... luôn biết cách làm trái tim ta hỗn loạn."

Dazai cười, nhưng cười mỉm, không châm chọc:

"Chỉ khi cậu muốn tôi ở đó thôi, Chuuya.

Tôi chỉ là... phản chiếu cảm xúc của cậu."

Chuuya nín lặng.

Hắn biết, một phần trong trái tim hắn đang cháy lên, ngọn lửa vừa sưởi ấm, vừa giết chết lý trí.

Hắn muốn chạy trốn, muốn giấu đi, nhưng không thể.

Lần đầu tiên, Chuuya nhận ra: không phải ngọn lửa bên ngoài, mà ngọn lửa trong lòng hắn mới nguy hiểm.

Và Dazai... là người duy nhất có thể chạm vào ngọn lửa ấy.

Nhưng cũng chính Dazai... là người có thể thiêu rụi hắn hoàn toàn.
 
[Bsd/Soukoku/Dachuu] Tro Tàn Dưới Đế Giày Người [Drop]
KHI TRO BỤI BIẾT ĐAU


Một tuần trôi qua sau vụ cháy đầu tiên.

Yokohama dường như trở lại bình yên bề ngoài, nhưng Chuuya biết rằng mọi thứ không hề ổn.

Mỗi bước chân, mỗi hơi thở, đều gợi nhớ đến ánh mắt Dazai, đến trò chơi tâm lý mà hắn đang bị kéo vào mà không hề hay biết.

Sáng hôm đó, họ nhận lệnh kiểm tra một nhà kho cũ nằm gần cảng, nơi đã phát hiện những dấu hiệu bất thường về lửa.

Chuuya đi trước, mắt sắc như dao, từng bước thận trọng.

Dazai bước theo sau, tay vẫn đút túi áo, vẻ mặt bình thản như thể chẳng có gì quan trọng ngoài việc trêu chọc Chuuya.

"Ngươi trông... mệt mỏi," Dazai nói, giọng điệu nhẹ nhưng không giấu nổi sự quan sát sắc bén.

"Ta không mệt," Chuuya đáp, giọng gắt, cố tỏ ra cứng rắn.

"Ngươi thì sao, vẫn lươn lẹo như thường lệ?"

"À, tôi khỏe.

Chỉ hơi lo cho cậu thôi."

Dazai nhếch môi.

Chuuya cảm thấy một luồng điện chạy qua tim — vừa tức giận vừa không thể phủ nhận.

Họ tiến vào nhà kho.

Mùi khói cũ, bụi than và gỗ mục tạo thành lớp không khí đặc quánh.

Chuuya nhíu mày, cảnh giác đến từng âm thanh.

Và đúng lúc đó, một tia lửa bùng lên từ phía góc nhà.

Chuuya phản ứng ngay lập tức, vận dụng Ability của mình, xoay người, nhấc chân đá tung tấm pallet gỗ để chắn lửa.

Nhưng một đợt gió mạnh thổi vào, khiến ngọn lửa bất ngờ bùng lên dữ dội.

Một thanh sắt nóng rực rơi xuống, trúng vào vai Chuuya.

"Á!"

Chuuya gầm lên, đau đớn đến mức gần như quỵ xuống.

Lửa bén vào áo, những tia than đỏ bắn vung vãi.

Dazai lao tới, nhanh hơn bất kỳ ai có thể tưởng tượng.

Hắn kịp nắm lấy Chuuya, kéo ra khỏi đống lửa.

Tay Dazai bám chặt vào vai Chuuya, lực mạnh đến mức khiến Chuuya vừa bất ngờ vừa tức giận.

"Ngươi...!"

Chuuya hét lên, giận dữ xen lẫn đau đớn.

"Tao biết," Dazai cắt ngang, giọng trầm, đầy uy lực.

"Nếu không có tao, ngươi đã cháy thành tro rồi."

Chuuya quay lại nhìn hắn, đôi mắt rực lửa vừa giận vừa... sợ.

Sự thật là hắn không muốn thừa nhận, nhưng nếu Dazai không kịp đến... hắn đã không còn tồn tại nữa.

"Ngươi... cứu ta... sao?"

Chuuya hỏi, giọng nghẹn lại.

Dazai nhún vai, nụ cười nhẹ trên môi:

"Đơn giản thôi.

Tôi không thể đứng nhìn ngọn lửa nuốt cậu.

Nhưng... cậu nên biết, tôi không cứu vì yêu cậu đâu."

Chuuya cảm thấy tim mình như bị bóp nghẹt.

Hắn vừa căm ghét vừa muốn lao vào vòng tay Dazai.

Tất cả cảm xúc dồn nén bùng nổ, nhưng hắn vẫn cố gắng gạt đi:

"Ngươi... luôn như vậy... không bao giờ nói sự thật."

"À, tôi luôn để cậu tưởng tượng phần còn lại.

Cậu thích phần đó mà."

Dazai bước lùi một bước, ánh mắt thoáng buồn nhưng vẫn điềm tĩnh.

"Và giờ thì... tốt rồi, cậu còn sống, tôi rút lui."

Chuuya nhíu mày.

"Rút lui?

Ngươi định bỏ ta lại sao?

Sau khi cứu ta?"

"Không hẳn... chỉ là tôi cần khoảng cách."

Dazai hít sâu, như thể đang kiềm chế thứ gì đó.

"Cậu không nhận ra sao, Chuuya?

Càng gần tôi, cậu càng dễ bị thiêu rụi."

Chuuya cắn môi, mắt đỏ lên.

Sự tức giận, lo lắng, và cả niềm sợ hãi dồn lại.

Hắn ghét cảm giác phụ thuộc vào Dazai, nhưng đồng thời, hắn biết rằng nếu không có Dazai, hắn đã không thể sống sót.

Ngọn lửa trong lòng Chuuya bùng lên dữ dội hơn cả ngọn lửa bên ngoài.

Hắn muốn lao vào, muốn giận dữ, muốn hỏi Dazai một lần cho rõ: "Ngươi thật sự cảm thấy gì với ta?"

Nhưng lời nói không thể thoát ra khỏi cổ họng.

Dazai quay lưng, bước ra khỏi kho, bỏ Chuuya đứng đó với nỗi đau và bối rối trộn lẫn.

Ánh sáng từ ngọn lửa vẫn nhấp nháy trong mắt Chuuya, phản chiếu hình bóng Dazai rút lui.

Trái tim hắn nhói đau — vừa vì bị bỏ rơi, vừa vì không thể phủ nhận thứ cảm xúc đang lớn dần trong lòng.

Hắn lặng lẽ gục xuống, tay run run ôm lấy vai bị thương.

Cơn đau vật lý không bằng cơn đau trong lòng.

Mỗi nhịp tim đều như nhắc nhở Chuuya rằng: Dazai đã cứu hắn, nhưng cũng đã để hắn chịu nỗi đau tinh thần mà không ai khác có thể thấu hiểu.

Đêm hôm đó, Chuuya không thể ngủ.

Hắn ngồi bên cửa sổ, nhìn thành phố sáng rực.

Trong mắt hắn, mỗi ánh đèn đều như một ngọn lửa nhấp nháy, nhắc nhở hắn về Dazai — về những khoảnh khắc vừa gần vừa xa, vừa cứu rỗi vừa hủy diệt.

Hắn tự nhủ: "Ngươi làm ta sống, nhưng cũng làm ta đau... và chính điều đó... khiến ta không thể rời xa ngươi."

Dazai, ở một nơi khác trong thành phố, cũng nhìn ánh đèn từ xa.

Hắn nhíu mày, tự hỏi: liệu mình có nên bước lại, để Chuuya không còn phải chịu nỗi cô đơn ấy?

Nhưng lòng hắn vẫn lạnh lùng:

Bởi yêu Chuuya, không đồng nghĩa với việc cứu hắn khỏi mọi đau đớn.

Đôi khi, để hắn mạnh mẽ... phải để hắn trải qua lửa.

Trong đêm Yokohama tĩnh lặng, hai con người đứng giữa tro tàn của quá khứ và ngọn lửa của hiện tại, trái tim rối bời, biết rằng mọi thứ chỉ mới bắt đầu.

Ngọn lửa bên ngoài có thể tắt, nhưng ngọn lửa trong lòng họ... chưa bao giờ có dấu hiệu dừng lại.

Và trong thinh lặng ấy, Chuuya nhận ra điều nguy hiểm nhất: Người anh yêu nhất... chính là người có thể hủy diệt anh hoàn toàn.
 
[Bsd/Soukoku/Dachuu] Tro Tàn Dưới Đế Giày Người [Drop]
KẺ ĐIỀU KHIỂN SỢI DÂY ĐỊNH MỆNH


Yokohama vào lúc nửa đêm luôn mang một vẻ đẹp tĩnh lặng đến đáng sợ.

Những ánh đèn đường hắt xuống mặt nước, phản chiếu lớp bụi mờ sau các vụ cháy.

Chuuya ngồi trên lan can của căn hộ, tay vẫn ôm vai bị thương, mắt dán vào thành phố lấp lánh nhưng không thấy gì ngoài những vệt lửa tưởng tượng trong tâm trí.

Nhưng lần này, cảm giác nguy hiểm không đến từ ngọn lửa, mà từ một sự hiện diện vô hình.

Chuuya có thể cảm nhận được: có người đang theo dõi hắn, từ xa, từ bóng tối, từ những nơi mà mắt thường không thể nhìn thấy.

Một cú điện thoại vang lên phá vỡ im lặng.

"Chuuya, tôi cần gặp cậu.

Ngay bây giờ."

Giọng Dazai, bình thản nhưng đủ sức làm tim Chuuya nhói lên.

Chuuya cúp điện thoại, gục đầu một chút rồi lao ra ngoài.

Giữa đêm, bước chân hắn rắn rỏi nhưng đầy căng thẳng.

Hắn biết, nơi Dazai đang chờ không bao giờ là an toàn.

Địa điểm là một nhà kho cũ bên cảng.

Khi Chuuya bước vào, Dazai đã đứng đó, ánh sáng nhạt từ đèn treo trần phản chiếu trên khuôn mặt hắn, làm Dazai trông như một bóng ma trong đêm.

"Ngươi kêu ta đến...

để nói gì?"

Chuuya hỏi, giọng lạnh nhưng ánh mắt không giấu được nỗi lo lắng.

Dazai quay lưng lại, nhìn ra phía cảng, tay chống lên thành cửa sổ.

"Không phải để nói... mà để cho cậu thấy.

Một người bạn mới của chúng ta vừa đến."

Chuuya nheo mắt.

Bên ngoài cửa sổ, bóng dáng một người đứng trên nóc container, ánh sáng từ thành phố hắt lên làm hắn giống như một ngọn lửa đen.

Chuuya cảm nhận sức mạnh khác thường từ người này — không phải Ability bình thường, mà là thứ quyền lực có thể điều khiển lửa, điều khiển cảm xúc, và...

điều khiển cả họ.

"Kẻ đó... là ai?"

Chuuya hỏi, giọng thấp nhưng sắc bén.

Dazai hít một hơi sâu, bước lại gần Chuuya, đặt tay lên vai hắn, nhưng lần này ánh mắt không còn nụ cười.

"Cậu sẽ phải tự nhận ra.

Tôi... không thể nói hết.

Nếu tôi nói, cậu sẽ không còn con đường quay lại nữa."

Chuuya rùng mình.

Nỗi sợ không đến từ việc Dazai giữ bí mật, mà từ chính việc Dazai có quyền giữ lại thứ quan trọng ấy.

Trái tim hắn đau nhói, nhưng vẫn không thể rời mắt khỏi bóng dáng kia.

Kẻ bí ẩn ném một vật xuống mặt đất — một tấm ảnh cháy sém, hình Chuuya đang đứng giữa biển lửa.

Tấm ảnh không chỉ là chứng cứ, mà còn là lời cảnh báo: ai kiểm soát ngọn lửa này, cũng có thể kiểm soát chính Chuuya.

Chuuya siết chặt nắm tay.

"Ngươi... làm sao biết được?"

Dazai quay nhìn hắn, ánh mắt khó đoán: "Tôi biết... nhưng tôi không thể nói tất cả.

Tin tôi đi, đôi khi, biết quá nhiều cũng sẽ giết cậu."

Chuuya cảm giác bị giam cầm trong một vòng xoáy vô hình.

Mỗi bước đi, mỗi hơi thở đều bị kéo bởi những sợi dây vô hình mà hắn không thấy, mà Dazai... cũng không giải thích.

"Vậy... cậu cũng che giấu điều gì với ta, phải không?"

Chuuya nói, giọng trầm nhưng sắc bén như dao.

Dazai im lặng một nhịp dài, ánh mắt lướt nhanh như đang cân nhắc.

Cuối cùng, hắn nói:

"Có.

Nhưng tôi không giấu cậu để làm cậu đau.

Tôi giấu...

để cậu còn cơ hội sống sót."

Chuuya cảm thấy tim mình như vỡ vụn.

Mỗi lời nói của Dazai đều vừa cứu hắn, vừa tra tấn hắn theo cách tàn nhẫn nhất.

Hắn ghét điều đó, ghét Dazai vì đã có thể tác động đến trái tim mình chỉ bằng vài câu nói, ghét chính bản thân vì vẫn muốn ở bên Dazai dù biết tất cả nguy hiểm.

"Vậy tôi phải làm gì bây giờ?"

Chuuya hỏi, giọng run nhẹ.

"Cậu phải nhìn sự thật.

Đối mặt với người đứng sau tất cả vụ cháy.

Nếu không, ngọn lửa sẽ không bao giờ dừng lại... và cuối cùng, sẽ thiêu rụi cậu."

Dazai bước lui một bước, bàn tay lặng lẽ rút khỏi vai Chuuya.

Ánh mắt hắn vẫn dõi theo: vừa mong chờ vừa cảnh báo.

Chuuya hít sâu.

Hắn biết, nếu bước vào trò chơi này, hắn sẽ không thể quay lại như trước.

Nhưng hắn cũng biết, nếu không bước vào... hắn sẽ mất Dazai mãi mãi, và có thể... chính mạng sống của mình.

Người đứng trên nóc container từ từ nhảy xuống, bước vào ánh sáng.

Mặt hắn nửa ẩn nửa hiện, lửa từ thành phố phản chiếu lên như đang nhảy múa quanh người.

Chuuya cảm nhận được quyền lực kinh hoàng, một thứ sức mạnh không chỉ có thể thiêu rụi vật chất mà còn thiêu rụi cả tinh thần.

"Chuuya Nakahara," giọng nói lạnh lùng vang lên, âm thanh như gió cuốn qua thép.

"Ngươi... sẽ là ngọn lửa cuối cùng tôi muốn thắp."

Chuuya siết nắm tay, cơ thể căng như dây đàn.

Trái tim hắn vừa hoảng sợ vừa rạo rực một cảm giác mà hắn không muốn thừa nhận: Ngọn lửa ấy... dường như đang gọi hắn, và hắn muốn lao vào, dù biết sẽ đau đến tột cùng.

Dazai đứng bên cạnh, ánh mắt vẫn lạnh lùng nhưng sâu thẳm là một nỗi niềm khó gọi tên.

Hắn biết rằng kẻ này mạnh hơn họ tưởng.

Hắn cũng biết rằng, để cứu Chuuya, hắn phải giữ lại một phần sự thật, phải che giấu mọi nguy hiểm mà Chuuya không thể chịu nổi.

Nhưng mỗi giây giây che giấu... chỉ khiến khoảng cách giữa họ lớn hơn, khiến trái tim Chuuya đau hơn.

"Chuuya," Dazai khẽ nói, "lúc này... hãy tin tôi, dù chỉ một phần thôi.

Tôi không để cậu chết."

Chuuya nhìn hắn, ánh mắt vừa căm ghét vừa tuyệt vọng.

Hắn biết một điều: tin Dazai cũng đồng nghĩa với việc chuẩn bị cho nỗi đau tột cùng.

Nhưng hắn không còn lựa chọn nào khác.

Trận chiến sắp bắt đầu.

Ngọn lửa ngoài kia, quyền lực đứng sau nó, và trái tim họ... tất cả như đang hòa vào nhau thành một vòng xoáy mà không ai có thể thoát ra.

Trong khoảnh khắc im lặng trước cơn bão, Chuuya nhận ra: không chỉ có lửa thiêu rụi thành phố, mà còn có lửa trong lòng họ — lửa mà Dazai và kẻ bí ẩn đang cùng nhau điều khiển, và Chuuya... sắp bị thiêu đốt hoàn toàn.
 
[Bsd/Soukoku/Dachuu] Tro Tàn Dưới Đế Giày Người [Drop]
CHÁY RỰC, CHÁY ĐAU


Sáng sớm hôm sau, Yokohama chìm trong một lớp sương mỏng.

Những tòa nhà tráng lệ giờ nhuốm màu khói than của vụ cháy đêm qua.

Chuuya đứng trên mái một căn nhà cũ, tay siết chặt nắm đấm.

Ngọn gió lạnh làm tóc hắn bay tung, nhưng hắn không cảm nhận được gì ngoài cơn giận và nỗi đau vừa mới nhen nhóm trong lòng.

Dazai xuất hiện sau lưng hắn, bước nhẹ như bóng ma.

"Chào buổi sáng, Chuuya.

Ngươi đã sẵn sàng cho nhiệm vụ tiếp theo chưa?"

Chuuya không thèm quay đầu.

"Ngươi...

đừng giả vờ bình thường.

Ta biết có chuyện gì đang xảy ra."

Giọng hắn run lên nhưng vẫn mạnh mẽ, cố gắng che giấu sự tổn thương trong lòng.

"Ồ, thực ra, cậu rất đúng.

Có chuyện xảy ra.

Nhưng chuyện này... không phải chuyện của cậu để quyết định."

Dazai nhún vai, nụ cười vẫn lạnh lùng nhưng ánh mắt lộ rõ vẻ mâu thuẫn.

Chuuya xoay người, đôi mắt xanh rực lửa: "Ngươi... lại giấu ta.

Bao giờ ngươi mới chịu thành thật với ta?

Ngươi biết ta ghét bị đối xử như đồ vật."

Dazai chỉ nhìn hắn, im lặng.

Im lặng ấy làm trái tim Chuuya như bị bóp nghẹt.

"Được rồi," Chuuya gầm lên.

"Nếu ngươi không nói, ta sẽ tự tìm ra.

Và lần này, ngươi sẽ không thể can thiệp!"

Dazai nhìn hắn, ánh mắt vừa lo lắng vừa đùa cợt: "Ồ, tôi rất mong cậu làm thế... nhưng đừng trách tôi nếu cậu bị thiêu rụi hoàn toàn."

Chuuya lao đi, bước vào tòa nhà nơi trước đó họ nghi ngờ có dấu vết của kẻ bí ẩn.

Ngay khi hắn vừa mở cửa, ngọn lửa bùng lên dữ dội.

Những thanh sắt nóng đỏ rơi xuống sàn, đổ lên những đống thùng hàng dễ cháy.

Chuuya vội dùng Ability ngăn lửa, nhưng một đợt lửa lớn bất ngờ cuốn trôi hắn xuống tầng dưới.

"Chuuya!!"

Dazai hét lên, chạy theo.

Nhưng lần này, hắn không đến kịp.

Hơi thở Chuuya dồn dập, mồ hôi ướt đẫm trán.

Hắn cố vận dụng Ability để kiềm chế ngọn lửa, nhưng sức mạnh dường như phản bội, trào ra ngoài kiểm soát.

Những tia lửa bắn tung tóe, táp vào cơ thể hắn, khiến hắn gào lên vì đau đớn.

Và rồi... bóng dáng kẻ bí ẩn xuất hiện.

Hắn cười khẩy, ánh mắt đầy ác ý.

Chuuya nhận ra ngay: kẻ này đã sắp xếp mọi thứ từ đầu, và...

Dazai biết.

Dazai xuất hiện ngay sau lưng Chuuya, nhưng lần này, hắn không can thiệp kịp lúc.

Hắn giữ khoảng cách, đôi mắt nhìn Chuuya đầy đau đớn nhưng tuyệt vọng.

"Dazai... ngươi... sao không cứu ta?"

Chuuya hét lên, giọng nghẹn ngào, giọt nước mắt lăn dài.

Ngọn lửa bao quanh hắn, thiêu rụi cả tinh thần lẫn thể xác.

Dazai cúi đầu, giọng trầm, lạnh lùng: "Không phải tôi không cứu... mà là... tôi không thể.

Nếu tôi cứu cậu bây giờ... cậu sẽ không còn là Chuuya nữa.

Cậu sẽ trở thành thứ mà kẻ đó muốn."

Chuuya cảm thấy tim mình vỡ vụn.

Tất cả sự tin tưởng, tất cả niềm hi vọng mà hắn dành cho Dazai... bỗng chốc tan biến.

Hắn cảm thấy bị phản bội, không phải vì kẻ khác, mà vì chính người hắn yêu nhất.

Ngọn lửa bùng mạnh hơn, thiêu rụi phần nền nhà, cháy lan khắp các thùng hàng.

Chuuya đứng giữa biển lửa, cơ thể run rẩy, mắt nhắm nghiền.

Hắn muốn giận dữ, muốn khóc, muốn lao vào Dazai nhưng cũng biết hắn không còn lựa chọn.

Dazai bước tới gần, nhưng không chạm vào Chuuya.

Hắn chỉ nhìn, ánh mắt vừa đau đớn vừa không thể làm gì khác.

"Cậu sẽ sống... nhưng sẽ không còn như trước.

Tôi xin lỗi, Chuuya."

Chuuya gào lên, bật tung Ability, tạo ra một cột lửa khổng lồ, phá tan cửa sổ và văng ra ngoài.

Hắn lao đi giữa ngọn lửa, cảm giác vừa hận vừa đau đớn tràn ngập.

Kẻ bí ẩn cười khanh khách, tấn công tiếp.

Chuuya vội tránh, nhưng cơ thể hắn đã mệt mỏi, vết thương chưa lành từ lần trước còn chưa kịp hồi phục.

Mỗi cú va chạm đều khiến hắn đau đến mức gần như ngất đi.

Dazai đứng bên ngoài, nhìn toàn bộ cảnh tượng mà không thể can thiệp.

Hắn biết rằng, nếu giờ hắn hành động, sẽ phá hủy toàn bộ kế hoạch, nhưng cũng cứu Chuuya.

Nhưng... cứu như thế, Chuuya sẽ không còn là Chuuya — sẽ chỉ còn lại một con người bị lửa và quyền lực điều khiển.

Chuuya nhìn Dazai một lần cuối, đôi mắt đầy giận dữ, tuyệt vọng và... một chút cầu khẩn.

Nhưng Dazai chỉ mỉm cười nhạt, ánh mắt vẫn lạnh lùng.

"Ngươi... hại ta..."

Chuuya thì thầm, tim như vỡ nát.

"Không hề," Dazai đáp, giọng trầm và nghiêm trọng.

"Tôi đang cứu cậu theo cách của tôi.

Nhưng cậu phải hiểu...

đôi khi cứu người cũng chính là làm họ đau."

Chuuya không còn sức để đáp.

Hắn gục xuống giữa biển lửa, cơ thể run rẩy, mắt nhắm nghiền.

Nỗi đau không chỉ đến từ thể xác, mà còn từ chính trái tim bị phản bội, bị bỏ rơi, và bị thiêu đốt bởi người hắn yêu.

Ngọn lửa bên ngoài cháy dữ dội, nhấn chìm mọi thứ xung quanh.

Chuuya cảm nhận sự tuyệt vọng tột cùng: tình yêu của hắn dành cho Dazai giờ chỉ còn là tro tàn, và chính tro tàn ấy thiêu đốt mọi niềm tin mà hắn từng có.

Dazai quay lưng, bước đi giữa biển lửa và tro bụi, để lại Chuuya giữa nỗi đau và ngọn lửa mà hắn không thể kiểm soát.

Trong lòng Dazai, nỗi đau cũng không kém: hắn đã cứu Chuuya, nhưng cách cứu ấy lại khiến trái tim Chuuya tan vỡ.

Và giữa đống tro tàn, Chuuya nhận ra một điều khắc nghiệt: yêu Dazai cũng đồng nghĩa với việc chuẩn bị bị thiêu rụi hoàn toàn.
 
[Bsd/Soukoku/Dachuu] Tro Tàn Dưới Đế Giày Người [Drop]
LỜI THÚ NHẬN TRONG BIỂN LỬA


Yokohama chìm trong màn sương dày đặc, chỉ còn lại ánh đèn hắt ra từ những tòa nhà cháy xém.

Chuuya ngồi trên bậc thang của một kho hàng đổ nát, đôi mắt xanh lấp lánh ánh lửa từ đống tro tàn.

Hắn run rẩy, không chỉ vì vết thương trên vai, mà vì nỗi đau tinh thần sâu sắc: bị phản bội, bị bỏ rơi, bị thiêu đốt bởi người hắn yêu.

Dazai xuất hiện từ bóng tối, bước đi nhẹ nhàng nhưng chắc chắn, đôi tay đút túi áo, khuôn mặt vẫn bình thản.

"Chuuya..."

Giọng hắn vang lên, dịu dàng nhưng cũng đầy uy lực, đủ khiến tim Chuuya nhói đau.

Chuuya ngước nhìn, ánh mắt vừa căm ghét vừa tràn đầy tuyệt vọng.

"Ngươi... sao vẫn đứng đó?

Sau tất cả... ngươi đã để ta chịu đau đớn mà ngươi không hề giúp gì!"

Dazai bước lại gần, hạ giọng: "Tôi đã giúp... nhưng theo cách của tôi.

Và bây giờ, cậu cần nghe tôi."

Chuuya nhíu mày, cơ thể run rẩy: "Ngươi...

định nói gì?"

Dazai hít một hơi dài, ánh mắt lơ lửng giữa nỗi đau và quyết tâm.

"Chuuya... tôi... yêu cậu."

Một khoảng lặng nặng nề bao trùm.

Chuuya nhìn hắn, cảm giác như tim mình vừa bị bóp nghẹt.

"Ngươi... nói cái quái gì?"

Hắn không tin vào tai mình.

Nhưng sâu trong tim, một thứ gì đó trỗi dậy, vừa muốn tin vừa muốn phủ nhận.

Dazai bước lại gần, ánh mắt không rời Chuuya.

"Đúng.

Tôi yêu cậu.

Tôi đã yêu cậu từ lâu, từ những khoảnh khắc đầu tiên cậu xuất hiện trong cuộc đời tôi.

Nhưng... yêu không có nghĩa là cứu cậu theo cách mà cậu muốn.

Yêu cậu...

đôi khi đồng nghĩa với việc để cậu đau đớn, để cậu mạnh mẽ hơn."

Chuuya cảm giác tim mình như vỡ vụn.

"Ngươi... vừa cứu ta, vừa làm ta đau... vừa nói yêu ta?

Ngươi... ngươi là kẻ điên!"

Dazai mỉm cười, ánh mắt vừa lạnh lùng vừa dịu dàng.

"Có thể... nhưng đó là cách duy nhất tôi có thể giữ cậu sống sót.

Tôi không thể để kẻ đó giết cậu, nhưng cũng không thể để cậu yếu ớt.

Cậu phải chịu lửa...

để trở nên mạnh mẽ."

Chuuya gục đầu xuống, cơ thể run rẩy.

Hắn vừa căm ghét vừa đau đớn, vừa muốn lao vào vòng tay Dazai nhưng cũng biết rằng, nếu làm vậy, hắn sẽ tự đặt mình vào lửa một lần nữa — một ngọn lửa không chỉ thiêu rụi cơ thể, mà còn thiêu rụi linh hồn.

"Ngươi... luôn làm trái tim ta rối loạn... và giờ còn nói yêu ta..."

Chuuya thốt ra, giọng nghẹn ngào.

"Ngươi... biết rõ...

đau... sẽ đến..."

Dazai cúi xuống, đôi tay không chạm vào Chuuya nhưng ánh mắt như muốn ôm trọn hắn.

"Tôi biết.

Và tôi không quan tâm.

Vì yêu cậu... không phải lúc nào cũng mang đến hạnh phúc.

Đôi khi, nó chỉ để lại tro tàn... và nỗi đau."

Ngọn lửa từ vụ cháy gần đó nhấp nháy, ánh sáng chiếu lên mặt Chuuya, phản chiếu đôi mắt xanh ngập nước.

Hắn cảm nhận được toàn bộ nỗi đau, sự phản bội, và cả tình yêu mà Dazai vừa thú nhận.

Tất cả hòa vào nhau, tạo thành một cơn bão trong tim hắn.

"Vậy... ngươi... muốn ta sống... theo cách của ngươi?"

Chuuya hỏi, giọng run run.

Dazai nhún vai, ánh mắt vẫn lạnh lùng: "Đúng.

Và nếu cậu không chấp nhận... tôi không còn cách nào cứu cậu nữa.

Tôi sẽ để cậu chịu đựng tất cả...

để ngọn lửa đó tôi đã dày công kiểm soát không tiêu diệt cậu hoàn toàn."

Chuuya cảm thấy cơ thể mình mềm nhũn, trái tim như bị bóp nghẹt.

Hắn nhận ra một sự thật tàn nhẫn: yêu Dazai cũng đồng nghĩa với việc chuẩn bị chịu đau đớn tột cùng, chuẩn bị bị thiêu rụi từng phần của bản thân.

Nhưng đồng thời, một phần nào đó trong hắn lại muốn tin, muốn nhắm mắt, lao vào vòng tay Dazai, dù biết rằng, ngọn lửa ấy sẽ không tha cho hắn.

Dazai đưa tay ra, chỉ một khoảng cách đủ để Chuuya cảm nhận hơi ấm nhưng không chạm.

"Cậu... có tin tôi không?"

Chuuya khẽ lắc đầu.

"Ta... không biết... nhưng... trái tim ta... không nghe lời ta..."

Dazai chỉ mỉm cười, ánh mắt vừa dịu dàng vừa sắc lạnh: "Vậy cứ để trái tim cậu tự quyết định... nhưng nhớ rằng, dù cậu có chọn thế nào, tôi vẫn sẽ đứng ở đây.

Không cứu... nhưng cũng không rời đi hoàn toàn."

Chuuya nhắm mắt, cảm giác vừa muốn gào khóc vừa muốn lao vào.

Nhưng ngọn lửa ngoài kia lại bùng lên dữ dội, nhắc nhở hắn rằng mọi thứ vẫn nguy hiểm.

Một phần cơ thể hắn vẫn đau, một phần trái tim hắn đang tan nát.

Hắn nhận ra rằng, yêu Dazai, đồng nghĩa với việc sống trong ngọn lửa... và ngọn lửa đó sẽ không bao giờ tắt.

Dazai đứng lặng, nhìn Chuuya giữa biển lửa và tro tàn, biết rằng: hắn đã cứu Chuuya, nhưng bằng cách để hắn trải qua nỗi đau không thể tránh khỏi.

Và cũng biết rằng, ngọn lửa trong tim Chuuya sẽ mãi không nguội, dù Dazai có muốn hay không.

Chuuya mở mắt ra, ánh mắt tràn đầy nước mắt và quyết tâm: "Ta... sẽ sống... nhưng không phải theo cách ngươi muốn... mà theo cách... ta chọn."

Dazai mỉm cười, ánh mắt vừa dịu dàng vừa lạnh lùng: "Được.

Nhưng nhớ rằng...

đường cậu đi sẽ đầy lửa, Chuuya.

Và tôi... không thể đi cùng cậu đến cuối con đường đó."

Chuuya cảm nhận từng lời, từng cảm xúc.

Ngọn lửa trong lòng hắn đã bùng lên dữ dội hơn bao giờ hết, nhưng lần này, hắn biết rằng: ngọn lửa ấy không chỉ thiêu rụi, mà còn làm hắn mạnh mẽ, dù giá phải trả là đau đớn tột cùng.

Và giữa biển lửa, giữa tro tàn, hai con người đứng đối diện: một người thú nhận tình yêu nhưng tàn nhẫn, một người yêu nhưng phải chịu đau.

Mọi thứ đã chuẩn bị cho một kết thúc không thể tránh khỏi...
 
[Bsd/Soukoku/Dachuu] Tro Tàn Dưới Đế Giày Người [Drop]
NGỌN LỬA CUỐI CÙNG


Đêm Yokohama dày đặc sương, chỉ còn ánh sáng đỏ rực từ các đám cháy bên cảng.

Không khí đặc quánh, nóng hầm hập, mùi khói và mùi lửa đốt cháy mũi khiến mọi giác quan căng như dây đàn.

Chuuya đứng giữa bến cảng, đôi tay run run, áo khoác rách tả tơi, mắt xanh ngập nước nhưng lấp lánh quyết tâm.

Kẻ đứng sau tất cả vụ cháy bước ra từ bóng tối, khuôn mặt nửa ẩn nửa hiện trong ánh sáng từ đống lửa.

Ánh mắt hắn lạnh như thép, quyền lực tỏa ra khiến mọi thứ xung quanh như bị nung nóng.

Hắn nở một nụ cười khinh miệt.

"Cuối cùng...

Chuuya Nakahara, ngươi đã đến.

Ngọn lửa của ngươi... sẽ là tro tàn cuối cùng cho thành phố này."

Chuuya nắm chặt tay, vận dụng Ability, ngọn lửa đỏ rực từ lòng bàn tay phun ra, biến bến cảng thành biển lửa nhỏ quanh hắn.

Mồ hôi ướt đẫm trán, tim đập nhanh, từng cơn đau từ vết thương cũ xé lên, nhưng hắn không lùi bước.

"Ta... không sợ ngươi!

Dù có thiêu rụi ta... ta cũng sẽ đứng vững!"

Chuuya gào lên, giọng vang như phá tan màn đêm.

Dazai xuất hiện phía sau hắn, bước đi nhẹ nhàng nhưng đầy uy lực.

"Chuuya... hãy cẩn thận.

Ngọn lửa này... không chỉ thiêu rụi thành phố, mà còn có thể thiêu rụi chính cậu."

Ánh mắt Dazai sâu thẳm, vừa quan sát vừa cố kìm nén nỗi đau.

Hắn biết rằng nếu can thiệp trực tiếp, Chuuya sẽ bị mất bản thân, nhưng nếu đứng ngoài, Chuuya sẽ phải chịu nguy hiểm tột độ.

Kẻ bí ẩn tấn công, tạo ra một cơn lốc lửa xoáy quanh Chuuya.

Hắn né tránh, sử dụng Ability để chống đỡ, nhưng sức mạnh kẻ đó quá áp đảo.

Ngọn lửa cuốn lấy hắn, thiêu rụi cả phần sàn bến cảng.

Mỗi cú va chạm đều khiến Chuuya đau đến mức muốn gục ngã.

"Chuuya... cẩn thận!"

Dazai hét lên, chạy theo nhưng giữ khoảng cách.

Hắn không thể chạm vào Chuuya mà không phá vỡ năng lượng lửa.

Mỗi bước chân của Dazai trên nền tro tàn đều như đi trên lưỡi dao, vừa gần vừa xa.

Chuuya nhìn Dazai, trong mắt vừa sợ vừa mong chờ: "Ngươi... cứu ta...

đi!"

Dazai cúi xuống, giọng trầm lạnh: "Tôi cứu... nhưng theo cách cậu không muốn.

Cậu phải mạnh mẽ, Chuuya.

Ngọn lửa này... sẽ thử cậu.

Và tôi... không thể đứng ngay bên cạnh cậu."

Chuuya gầm lên, lao vào kẻ bí ẩn, tạo ra một cột lửa khổng lồ.

Nhưng cột lửa nhanh chóng bị phá vỡ, và sức mạnh hắn cạn kiệt dần.

Hắn té ngã, cơ thể rách tả tơi, tim nhói đau.

Kẻ bí ẩn bước tới, tay đưa ra, ánh mắt lạnh lùng: "Ngươi đã yếu đi rồi, Chuuya.

Ngọn lửa của ngươi... không đủ sức chống lại ta."

Chuuya cố gượng dậy, tim đập nhanh, cơ thể run rẩy.

Hắn cảm nhận được sự mệt mỏi tột cùng, nhưng trong lòng vẫn còn chút quyết tâm: không thể bỏ cuộc.

Dazai đứng lặng, ánh mắt nhìn Chuuya, lòng đầy nỗi đau.

Hắn biết rằng cứu Chuuya trực tiếp bây giờ có thể hủy hoại hắn, nhưng nếu không cứu, Chuuya có thể chết.

Trái tim Dazai đau nhói, nhưng hắn biết: yêu Chuuya...

đôi khi phải để hắn chịu đau tột cùng.

Chuuya nhìn Dazai, giọng yếu nhưng quyết liệt: "Ngươi...

đừng...

đứng ngoài nữa...!"

Dazai khẽ nhắm mắt, rồi bất ngờ nhảy vào giữa cột lửa, tạo ra một vòng năng lượng che chắn Chuuya tạm thời.

Ngọn lửa rực cháy quanh họ, nhưng Dazai đứng vững, ánh mắt vẫn nhìn Chuuya: "Cố lên...

Chuuya... tôi không thể làm hết... nhưng sẽ không để cậu chết."

Chuuya cảm nhận được hơi ấm từ Dazai, trái tim nhói đau nhưng cũng tràn đầy hy vọng.

Hắn lao vào lần nữa, kết hợp sức mạnh với Dazai, tạo ra một cột lửa khổng lồ chống lại kẻ bí ẩn.

Nhưng trong khoảnh khắc ấy, kẻ bí ẩn bật cười, tung ra đòn tấn công dữ dội.

Chuuya và Dazai bị ép lùi lại.

Hơi nóng từ ngọn lửa khiến da thịt đau rát, nhưng nỗi đau lớn nhất vẫn là... nỗi sợ mất nhau.

Chuuya nhìn Dazai, giọng yếu ớt: "Ngươi... nếu... ta chết... thì..."

Dazai lặng im, giọng trầm: "Ta... không thể để cậu chết... nhưng... cũng không thể giữ cậu nguyên vẹn.

Ngọn lửa này... sẽ thiêu rụi tất cả.

Hãy tin tôi, Chuuya.

Dù đau đớn... cậu sẽ sống sót."

Nhưng trước khi Dazai kịp thực hiện kế hoạch, một luồng sức mạnh khổng lồ từ kẻ bí ẩn quét qua, đánh thẳng vào Chuuya.

Hắn gào lên, toàn thân bốc cháy, ngã nhào xuống sàn bến cảng.

Dazai lao tới, nhưng kịp dừng lại trước ranh giới nguy hiểm.

Hắn không thể cứu Chuuya mà không phá hủy kế hoạch.

Ánh mắt Dazai đầy tuyệt vọng, nỗi đau dâng trào.

Hắn biết: Chuuya sẽ phải chịu đau đớn tột cùng, và có thể... sẽ không còn nguyên vẹn.

Chuuya gục xuống giữa biển lửa, hơi thở yếu ớt, đôi mắt vẫn dõi theo Dazai.

Hắn nhận ra một sự thật tàn nhẫn: yêu Dazai đồng nghĩa với việc chịu ngọn lửa không nguôi, chịu đau đớn mà không thể trốn thoát.

Ngọn lửa bùng lên dữ dội, ánh sáng đỏ rực phản chiếu khuôn mặt Chuuya và Dazai.

Hai con người đứng giữa biển lửa, một người cứu nhưng không cứu toàn bộ, một người chiến đấu nhưng không thể thắng hết.

Trái tim họ cùng hòa vào ngọn lửa, mạnh mẽ nhưng đau đớn đến tận cùng.

Trong khoảnh khắc cuối cùng trước khi trận chiến đạt đỉnh cao, Chuuya thầm nhủ:

"Ta yêu ngươi... nhưng ngươi là lửa... và ta... sẽ bị thiêu rụi hoàn toàn."

Dazai nhìn Chuuya, ánh mắt vừa dịu dàng vừa lạnh lùng:

"Và tôi... yêu cậu, Chuuya...

đến tận cùng nỗi đau này."
 
[Bsd/Soukoku/Dachuu] Tro Tàn Dưới Đế Giày Người [Drop]
GIỮ HAY MẤT?


Yokohama đêm nay không còn tĩnh lặng.

Thành phố chìm trong biển lửa, khói dày đặc cuồn cuộn như sương mù đặc quánh, mùi khét lẹt xộc thẳng vào mũi.

Ngọn gió mang theo tro bụi và hơi nóng thiêu đốt mọi giác quan.

Trên bến cảng, Chuuya đứng giữa đống đổ nát, cơ thể vẫn rướm máu từ những trận chiến trước.

Ngọn lửa dữ dội đã thiêu rụi gần như toàn bộ kho hàng, nhưng kẻ đứng sau vụ cháy vẫn chưa dừng tay.

Dazai đứng phía sau, tay chống lên trán, đôi mắt lơ đãng nhưng sâu thẳm là nỗi đau không thể giấu.

Hắn biết mình chỉ còn một lựa chọn: cứu Chuuya... hoặc cứu thành phố.

Nhưng cả hai cùng lúc là điều bất khả.

Chuuya nhìn Dazai, đôi mắt xanh lấp lánh nước mắt, lẫn giận dữ và tuyệt vọng.

"Ngươi... rốt cuộc...

định làm gì?

Ta không muốn mất nữa... không phải giờ!"

Giọng hắn vang lên trong biển lửa, đầy đau đớn nhưng kiên quyết.

Dazai hít một hơi dài, giọng trầm: "Chuuya... tôi muốn cứu cậu, nhưng nếu cứu hết... thành phố này sẽ bị thiêu rụi hoàn toàn.

Tôi không thể để điều đó xảy ra.

Tôi phải lựa chọn..."

Chuuya cảm giác tim mình như bị bóp nghẹt.

"Ngươi... không thể chỉ nhìn ta chịu đau... mà còn phải... quyết định cho cả thành phố!"

Hắn gào lên, vừa tức giận vừa tuyệt vọng.

Ngọn lửa bùng lên dữ dội hơn bao giờ hết, cuốn trôi mọi vật cản trên bến cảng.

Chuuya cố vận dụng Ability, tạo ra những tấm lá chắn lửa nhưng cơ thể đã kiệt sức.

Mỗi đợt sóng lửa quét qua đều khiến hắn đau đến mức muốn gục ngã.

Dazai bước tới gần, ánh mắt lạnh lùng nhưng dịu dàng: "Chuuya... tin tôi lần này.

Tôi sẽ để cậu sống sót... nhưng cậu phải hiểu, để làm được điều đó, tôi không thể bên cạnh cậu trọn vẹn."

Chuuya run rẩy, nước mắt trào ra.

Hắn muốn lao vào vòng tay Dazai, muốn dựa vào hắn, nhưng ngọn lửa dữ dội xung quanh không cho phép.

Hắn biết, nếu bước tới, sẽ nguy hiểm đến tính mạng.

Kẻ đứng sau vụ cháy bật cười khanh khách, tung ra đòn tấn công cuối cùng, biến toàn bộ bến cảng thành biển lửa dữ dội.

Chuuya gào lên, bị ép vào góc, cơ thể cháy sém, hơi thở gấp gáp.

Hắn biết rằng nếu không ai cứu, hắn sẽ chết ngay lúc này.

Dazai hít sâu, quyết định lựa chọn.

Hắn dùng toàn bộ năng lực của mình tạo ra một lá chắn khổng lồ che chắn Chuuya khỏi ngọn lửa dữ dội.

Nhưng đồng thời, năng lượng đó lan tỏa ra xung quanh, đẩy ngọn lửa sang các khu vực khác của thành phố.

Một phần Yokohama bắt đầu bốc cháy dữ dội.

Chuuya nhìn Dazai, giọng yếu ớt nhưng vẫn chứa đầy đau đớn: "Ngươi... cứu ta... mà... cả thành phố...?"

Dazai cúi xuống, tay chạm gần Chuuya nhưng không hoàn toàn ôm hắn: "Tôi không còn lựa chọn khác, Chuuya.

Tôi sẽ cứu cậu... nhưng phải trả giá.

Tôi... xin lỗi."

Chuuya cảm nhận được hơi ấm từ Dazai, nhưng trái tim hắn đau nhói.

Hắn vừa được cứu sống, vừa chứng kiến ngọn lửa lan rộng, vừa thấy nỗi đau tinh thần chồng chất.

Tất cả hòa vào nhau, tạo thành cơn bão cảm xúc: yêu, ghét, tuyệt vọng, hi vọng...

đều dồn vào một điểm.

Ngọn lửa dữ dội làm Chuuya khó thở, nhưng trong ánh mắt hắn vẫn ánh lên quyết tâm.

"Ta... sẽ sống... nhưng... ta sẽ không bao giờ tha thứ cho ngươi...

Dazai!"

Dazai nhắm mắt, đôi tay vẫn tạo lá chắn: "Tôi biết... và tôi chấp nhận điều đó.

Yêu cậu...

đôi khi cũng đồng nghĩa với việc bị ghét.

Nhưng tôi... không thể để cậu chết."

Trận chiến đạt đến đỉnh cao.

Kẻ đứng sau vụ cháy tạo ra những luồng lửa mới, mạnh hơn và nhanh hơn.

Chuuya bị dồn vào một góc, cơ thể gần như kiệt sức.

Hắn nhìn Dazai, đôi mắt vừa mong chờ vừa tuyệt vọng.

"Ngươi... nếu ta chết... thì..."

Dazai bước tới, đứng trước Chuuya, tạo một lớp chắn cuối cùng.

Hắn nhìn vào mắt Chuuya, giọng trầm: "Ngươi sẽ sống... nhưng không phải theo cách ngươi muốn.

Ngọn lửa này... sẽ thiêu rụi mọi thứ quanh ta, nhưng cậu sẽ sống sót.

Và... tôi sẽ để cậu chịu toàn bộ nỗi đau này, vì yêu cậu..."

Chuuya gục đầu, nước mắt lăn dài, cảm giác vừa muốn gào khóc vừa muốn lao vào vòng tay Dazai.

Hắn nhận ra một sự thật tàn nhẫn: yêu Dazai, đồng nghĩa với việc sống trong ngọn lửa không nguôi, chịu đau đớn tột cùng và mất mát không tránh khỏi.

Ngọn lửa lan rộng, cơn khói bao trùm cả thành phố, nhưng giữa đó, Dazai và Chuuya vẫn đứng cạnh nhau, một người chịu trách nhiệm toàn bộ, một người vừa đau vừa sống sót.

Motif lửa, motif ngược tâm, và tình yêu boylove đạt đến đỉnh cao.

Và trong khoảnh khắc ấy, Chuuya thầm nhủ:

"Ta yêu ngươi... nhưng ngươi là lửa... và ta... sẽ bị thiêu rụi hoàn toàn, dù còn sống."

Dazai nhìn Chuuya, giọng trầm và lạnh:

"Và tôi... yêu cậu, Chuuya...

đến tận cùng nỗi đau này."
 
[Bsd/Soukoku/Dachuu] Tro Tàn Dưới Đế Giày Người [Drop]
TRO TÀN VÀ MẤT MÁT


Yokohama bây giờ gần như bị thiêu rụi hoàn toàn.

Những tòa nhà cao tầng cháy rực, những con phố phủ đầy tro bụi, ánh sáng đỏ từ ngọn lửa phản chiếu trên mặt nước cảng như một biển máu sôi sục.

Cả thành phố chìm trong tiếng gào thét của gió, của lửa và của những sinh linh bị cuốn theo thảm họa.

Chuuya đứng trên đống đổ nát, cơ thể mệt mỏi đến mức gần như kiệt sức.

Vết thương cũ từ trận chiến trước vẫn rướm máu, cộng thêm bỏng do lửa, toàn thân hắn nhói đau từng nhịp.

Nhưng đau đớn thể xác không là gì so với nỗi đau trong tim.

Mắt xanh hắn ngập nước, nhìn Dazai từ phía xa, vừa mong chờ vừa căm hận.

Dazai đứng trên một gờ tường cao, khuôn mặt bình thản nhưng sâu trong ánh mắt là nỗi đau không thể giấu.

Hắn biết rằng nếu bước tới, cứu Chuuya hoàn toàn, toàn bộ Yokohama sẽ bị phá hủy bởi ngọn lửa vẫn lan tỏa khắp nơi.

Nhưng nếu không cứu, Chuuya sẽ gục ngã giữa tro tàn.

Lựa chọn này không có đúng sai, chỉ có đau đớn.

Chuuya nhìn Dazai, giọng yếu ớt nhưng gào thét trong lòng: "Ngươi... cứu ta đi...

đừng để ta chết...!"

Dazai hít một hơi dài, giọng trầm, như lưỡi dao cắt vào tim Chuuya:

"Chuuya... tôi không thể cứu cậu trọn vẹn.

Tôi đã làm tất cả những gì có thể... nhưng cậu sẽ phải chịu đau đớn này.

Tôi... xin lỗi."

Nghe những lời ấy, tim Chuuya như vỡ vụn.

Hắn cảm thấy như toàn bộ thế giới sụp đổ: ngọn lửa xung quanh, thành phố tan nát, và người hắn yêu...

đứng đó, bất lực nhưng vẫn không thể giúp hắn toàn bộ.

Chuuya bước đi, từng bước run rẩy, đôi mắt nhìn Dazai: "Ngươi... yêu ta... mà...

để ta chịu đau... vậy... tình yêu của ngươi... là gì?"

Giọng hắn nghẹn ngào, hòa lẫn giận dữ, tuyệt vọng và nỗi cô đơn tột cùng.

Dazai chỉ đứng lặng, không nói gì.

Ánh mắt hắn vẫn dõi theo Chuuya, vừa thương vừa đau đớn.

Hắn biết rằng bất cứ lời giải thích nào lúc này cũng vô nghĩa.

Chỉ có hành động mới nói lên tất cả, nhưng hành động của hắn giờ là... không cứu toàn bộ, để Chuuya trải qua ngọn lửa cuối cùng.

Một luồng lửa mạnh bùng lên từ phía kho hàng gần đó, cuốn Chuuya vào giữa biển lửa dữ dội.

Hắn gào thét, cơ thể cháy sém, từng hơi thở đau nhói.

Nhưng trong ánh mắt xanh ấy, vẫn có quyết tâm, vẫn là niềm kiêu hãnh: hắn sẽ không chịu khuất phục, dù trái tim đau đớn tột cùng.

Dazai nhắm mắt, giọng trầm và lạnh:

"Chuuya... tôi yêu cậu... nhưng yêu cậu không đồng nghĩa với cứu cậu toàn bộ.

Tôi sẽ để cậu sống... nhưng chỉ còn lại tro tàn và nỗi đau."

Chuuya cảm nhận được hơi thở của Dazai gần bên, nhưng không được chạm vào.

Hắn muốn chạy đến, muốn ôm lấy Dazai, muốn dựa vào hắn một lần cuối... nhưng ngọn lửa dữ dội xung quanh không cho phép.

Trái tim hắn rách nát, vừa hận vừa yêu, vừa đau vừa khao khát.

Kẻ đứng sau vụ cháy cười khanh khách, tung ra luồng lửa cuối cùng, mạnh hơn tất cả những gì Chuuya từng đối mặt.

Hắn gục đầu xuống, cơ thể cháy rực, toàn bộ năng lực dồn vào việc chống đỡ, nhưng sức lực đã cạn kiệt.

Dazai đứng lặng, đôi mắt vừa dịu dàng vừa đau đớn.

Hắn biết rằng bất kỳ bước đi nào của hắn cũng sẽ thay đổi số phận của Chuuya.

Nhưng cứu trọn toàn bộ lúc này là bất khả.

Hắn chỉ có thể đứng đó, nhìn Chuuya chịu tổn thương cực đại, đau đớn tột cùng.

Chuuya hét lên, cơ thể run rẩy, nước mắt trào ra:

"Ngươi... nói yêu ta... mà...

để ta chịu...

đau này... ngươi... là lửa... là tro tàn... mà ta không thể thoát!"

Dazai chỉ đáp bằng ánh mắt, lạnh lùng nhưng sâu thẳm là tình cảm không lời:

"Tôi... yêu cậu, Chuuya...

đến tận cùng nỗi đau... nhưng tôi không thể cứu cậu hoàn toàn.

Ngọn lửa này... sẽ thiêu rụi mọi thứ, chỉ còn lại cậu... và tro tàn."

Chuuya gục xuống giữa biển lửa, hơi thở yếu ớt, cơ thể rướm máu và bỏng rát.

Trái tim hắn vỡ vụn, tình yêu và niềm tin đều bị thiêu đốt.

Hắn nhận ra sự thật tàn nhẫn: yêu Dazai đồng nghĩa với việc sống giữa tro tàn, chịu đau đớn tột cùng và mất mát không thể tránh khỏi.

Dazai đứng lặng nhìn Chuuya, giọt nước mắt rơi trên má, nhưng không chạm vào hắn.

Hắn biết rằng nếu bước tới, sẽ phá hủy lựa chọn duy nhất để Chuuya sống sót.

Tình yêu của Dazai là cứu sống Chuuya, nhưng với giá phải trải qua nỗi đau tận cùng.

Ngọn lửa cháy dữ dội hơn bao giờ hết, ánh sáng đỏ rực chiếu lên đôi mắt Chuuya, phản chiếu sự quyết tâm và tuyệt vọng.

Hắn biết rằng mình còn sống, nhưng đã mất đi sự trong sáng, niềm tin và phần lớn trái tim.

Và trong khoảnh khắc cuối cùng, Chuuya nhận ra: yêu Dazai đồng nghĩa với việc trở thành tro tàn, sống sót giữa biển lửa nhưng không còn nguyên vẹn.

Dazai nhìn Chuuya, giọng trầm và lạnh lùng, nhưng chứa đầy tình cảm:

"Chuuya... dù cậu có gục ngã, tôi vẫn yêu cậu... và tôi sẽ đứng đây, nhìn cậu sống sót, dù chỉ còn lại tro tàn."

Ngọn lửa bao trùm cả bến cảng, ánh sáng đỏ rực nhấn chìm mọi thứ xung quanh, nhưng giữa đó, Chuuya sống sót... nhưng chỉ còn lại tro tàn trong tim.
 
[Bsd/Soukoku/Dachuu] Tro Tàn Dưới Đế Giày Người [Drop]
TRO TÀN CUỐI CÙNG


Bình minh ló rạng, nhưng Yokohama giờ chỉ còn là thành phố tro bụi.

Những tòa nhà cháy xém, đường phố phủ đầy mảnh vụn, khói vẫn bay nghi ngút, nồng nặc mùi khét lẹt.

Tiếng gió rít qua các cột bê tông gãy đổ, hòa lẫn với âm thanh lạch cạch của những tấm kim loại nóng lạnh rơi xuống.

Một thế giới sau biển lửa, nơi mọi thứ chỉ còn lại tro tàn.

Chuuya đứng trên một đống đổ nát, áo khoác rách nát, máu và bụi phủ khắp người.

Hắn run rẩy, đôi tay siết chặt, nhưng không còn sức lực để gào thét hay giận dữ.

Mắt xanh hắn ngập nước, nhìn xung quanh thành phố tan hoang.

Hắn còn sống, nhưng phần lớn trái tim đã bị thiêu rụi trong những trận chiến, trong ngọn lửa, và trong tình yêu với Dazai.

Dazai đứng phía xa, trên một mảnh vỡ của tòa nhà cũ, nhìn Chuuya bằng ánh mắt sâu thẳm.

Hắn biết mình đã cứu Chuuya, nhưng cái giá phải trả quá lớn.

Hắn cứu được thân xác, nhưng tâm hồn Chuuya giờ đây chỉ còn tro tàn.

Không lời nào có thể diễn tả nỗi đau của hắn, khi nhìn người mình yêu sống sót nhưng hoàn toàn tổn thương.

Chuuya bước đi chậm rãi giữa tro bụi, từng bước chân như dẫm lên nhánh lửa nhỏ còn sót lại.

Hắn cảm nhận nỗi đau trong cơ thể, từng vết bỏng, từng vết thương chưa lành, nhưng nỗi đau lớn nhất là trong tim.

Hắn nhìn Dazai, giọng yếu ớt, nhưng vẫn chứa đựng sự căm giận và tuyệt vọng:

"Ngươi... cứu ta... nhưng... ta vẫn đau... tại sao... ngươi...?"

Dazai hít sâu, giọng trầm, không chút nụ cười:

"Bởi vì yêu cậu, Chuuya... không phải lúc nào cũng mang lại hạnh phúc.

Đôi khi...

để cậu sống sót, tôi phải để cậu chịu đau tột cùng."

Chuuya khẽ run rẩy, nước mắt chảy dài.

Hắn muốn lao vào vòng tay Dazai, muốn được ôm lấy người mình yêu một lần cuối, nhưng ngọn lửa trong tim vẫn âm ỉ, nhắc nhở hắn rằng: yêu Dazai đồng nghĩa với chịu đau và mất mát không thể tránh.

Hắn nhận ra sự thật tàn nhẫn: tình yêu của họ đã trở thành lửa thiêu đốt cả trái tim lẫn linh hồn.

"Ta... không biết có thể tha thứ cho ngươi..."

Chuuya thốt ra, giọng lạc đi.

"Ta... chỉ biết... ta vẫn yêu ngươi... dù trái tim đã cháy rụi..."

Hắn khẽ lẩm bẩm, đôi mắt xanh dõi theo Dazai.

Dazai hạ người xuống, bước đến gần Chuuya, nhưng không chạm vào hắn.

Hắn biết rằng, nếu bây giờ chạm vào, sẽ phá hủy nỗi đau cần thiết để Chuuya sống sót.

Hắn nhìn vào mắt Chuuya, giọng trầm:

"Chuuya... cậu còn sống, và điều đó quan trọng.

Nhưng cậu sẽ phải sống... với nỗi đau này.

Tôi sẽ không rời xa cậu, nhưng cũng không thể cứu cậu trọn vẹn.

Tôi... xin lỗi."

Chuuya đứng im, cảm nhận từng lời của Dazai như những nhát dao nhọn.

Hắn biết rằng mình không còn nguyên vẹn, rằng phần nào của trái tim và niềm tin đã bị thiêu rụi.

Nhưng cũng chính nỗi đau này làm hắn sống sót, làm hắn mạnh mẽ hơn, dù giá phải trả là tro tàn trong tâm hồn.

Ngọn lửa cuối cùng từ vụ cháy gần bến cảng đã tắt, chỉ còn lại những đốm lửa nhỏ, âm ỉ giữa đống đổ nát.

Khói vẫn bay, nồng nặc mùi cháy, nhưng Chuuya đứng giữa, mắt nhắm, hít thở sâu.

Hắn biết rằng, cuộc chiến với kẻ đứng sau vẫn chưa kết thúc, nhưng giờ đây, hắn sẽ phải tiếp tục... với trái tim bị thiêu rụi, và tình yêu đầy đau đớn với Dazai.

Dazai nhìn Chuuya, giọt nước mắt rơi trên má, nhưng hắn không dám chạm vào.

Hắn biết rằng, bất cứ hành động nào cũng sẽ thay đổi định mệnh Chuuya.

Hắn yêu Chuuya đến tận cùng nỗi đau, nhưng biết rằng tình yêu ấy giờ chỉ còn là tro tàn và sự sống sót.

Chuuya mở mắt ra, nhìn Dazai, giọng yếu ớt nhưng vẫn đầy quyết tâm:

"Ta... vẫn sống... nhưng... ta sẽ không bao giờ quên... nỗi đau... này... và... ngươi..."

Dazai chỉ gật đầu, ánh mắt vừa dịu dàng vừa lạnh lùng:

"Tôi biết... và tôi chấp nhận điều đó.

Yêu cậu... là phải chịu đựng nỗi đau này cùng nhau."

Hai người đứng đó, giữa tro tàn của thành phố, giữa ngọn lửa âm ỉ còn sót lại.

Mối tình của họ vẫn tồn tại, nhưng không còn nguyên vẹn, chỉ còn lại tro tàn, nỗi đau và tình yêu đầy bi thương.

Chuuya biết rằng mình sẽ sống, nhưng không còn trọn vẹn.

Dazai biết rằng mình đã cứu Chuuya, nhưng bằng cách khiến hắn trải qua nỗi đau tận cùng.

Họ vẫn bên nhau, nhưng tình yêu này là lửa, là tro tàn, là nỗi đau không thể chữa lành.

Và trong khoảnh khắc cuối cùng, Chuuya thì thầm:

"Ta yêu ngươi... nhưng ngươi là lửa... và ta... sẽ sống giữa tro tàn này, vĩnh viễn..."

Dazai đáp lại bằng ánh mắt sâu thẳm, giọt nước mắt rơi:

"Và tôi... yêu cậu, Chuuya... dù trái tim chúng ta chỉ còn lại tro tàn..."

Ngọn lửa âm ỉ tắt dần, thành phố vẫn trong tro bụi, và tình yêu của họ—người sống sót giữa lửa nhưng tâm hồn chỉ còn lại tro tàn—khép lại một kết thúc bi thương, chuẩn bị cho những ký ức đau đớn và nỗi cô đơn trăm năm.
 
[Bsd/Soukoku/Dachuu] Tro Tàn Dưới Đế Giày Người [Drop]
NGOẠI TRUYỆN- CHƯƠNG 1: KHI CHÚT NẮNG ĐẦU TIÊN CHẠM VÀO HẮN


Dazai tỉnh dậy không phải vì một cơn ác mộng.

Đó là điều lạ nhất đối với hắn suốt nhiều năm qua.

Thay vì tiếng nổ, tiếng lửa gào thét, hay tiếng gọi cuối cùng của Chuuya, hắn chỉ nghe... tiếng gió.

Nhẹ, mỏng như một người đặt tay lên vai hắn nhưng không ép buộc.

Hắn mở mắt, và thứ đầu tiên nhìn thấy là trần gỗ màu sáng, không có vết máu, không có bóng tối ẩm thấp, chỉ có những sọc nắng mảnh đang lọc qua cửa sổ.

Dazai chuyển người, cảm giác cánh tay trái hơi tê.

Và hắn nhận ra nguyên nhân.

Chuuya đang nằm ngủ sát cạnh hắn.

Hơi thở của Chuuya đều và ấm, mái tóc đỏ-vàng rơi xuống má hắn, mềm như tơ chứ không còn mùi khói cháy như Dazai từng ám ảnh.

Chuuya nằm cuộn lại một chút, như thể sợ chính không gian yên bình này sẽ tan mất nếu hắn duỗi tay.

Dazai sững người trong vài giây.

Chuuya đang ở đây.

Sống.

Không phải tro tàn, không phải ảo giác, không phải giấc mơ bù đắp của kẻ hối hận.

Chỉ là Chuuya — thật, tồn tại, có hơi ấm.

"Nhìn đủ chưa?"

Giọng nói khàn nhẹ vang lên, khiến Dazai suýt bật cười.

"Cậu tỉnh lúc nào đấy?"

"Ngay lúc ngươi nhìn ta như thể ta là điểm yếu cuối cùng của ngươi vậy."

Dazai nhếch môi, tựa khuỷu tay chống nửa người dậy:

"Có lẽ cậu là thế thật."

Chuuya đỏ mặt một thoáng — không phải đỏ vì xấu hổ, mà vì... không quen.

Hắn lấy tay che mắt:

"Câm miệng.

Mới sáng ta không chịu nổi mấy câu nói sến của ngươi đâu."

"Sến?

Tôi đang nói sự thật."

"...Càng tệ hơn."

Nhưng Chuuya không rời khỏi giường.

Không đẩy Dazai ra.

Không thu mình lại như trước đây khi bóng đêm vẫn còn bám vào ký ức hắn.

Và điều ấy đủ để Dazai thở ra một hơi nhẹ.



Chuuya ngồi dậy, kéo tấm chăn xuống, ánh nắng chiếu lên vai hắn.

Những vết sẹo cũ mờ dần, nhưng vẫn còn đó—như lời nhắc nhở họ đã mất gì để đến được hiện tại.

Hắn nhìn tay mình.

Thứ đã từng run bần bật khi hắn ngã vào cái chết.

Thứ đã từng đem theo cả sức mạnh hủy diệt mà hắn không kiểm soát được.

"Ngươi còn nhớ..."

Chuuya nói nhỏ, "...lúc ta không thở nữa không?"

Dazai siết chặt mép chăn.

Không phải vì tức giận.

Mà vì sợ.

"Sao quên được."

Hắn nói, giọng bình thản nhưng sâu đến mức khiến trái tim Chuuya chùng xuống.

"Ngươi còn đau không?"

"Cậu nghĩ tôi là cỗ máy à?"

"Ngươi nghĩ ta hỏi theo kiểu đó sao?"

Dazai quay sang nhìn hắn.

Cặp mắt nâu ấy không mang bóng tối như trước nữa, nhưng vẫn chứa đầy những góc cạnh sắc nhọn của những năm tháng tự hủy hoại.

"Tôi đau chứ," Dazai nói thật.

"Nhưng đau không phải vì cậu chết."

"...?"

"Đau vì lúc đó tôi biết mình sẽ không chết theo cậu."

Chuuya cứng người.

Hắn thở dài, khẽ đấm vào lòng ngực Dazai:

"Ngươi đúng là... một kẻ tồi."

"Tồi, nhưng sống."

"Ừ.

Sống để ta còn đấm ngươi."

Dazai bật cười — lần đầu tiên trong nhiều ngày, nụ cười không vỡ vụn.



Sau khi rời giường, Chuuya đi xuống bếp.

Ngôi nhà nhỏ ven biển này là nơi Atsushi và Kunikida tìm được sau đợt hỗn loạn.

Họ bảo rằng Chuuya cần một nơi yên tĩnh để hồi phục, và Dazai... cần một nơi để "đỡ phá phách".

Chuuya lấy bình nước, uống một hơi dài rồi dựa vào bàn bếp.

Hắn nghe tiếng bước chân.

Dazai xuất hiện, áo sơ mi trắng còn chưa cài hết khuy, mái tóc hơi rối vì ngủ.

"Nhìn cậu như thế này..."

Dazai chống tay lên bàn, "...khiến tôi nghĩ mọi chuyện chỉ là một giấc mơ đẹp."

"Thì thực ra đây là giấc mơ của ta mới đúng."

Chuuya nhún vai, rót thêm ly nước.

"Vì trong mơ ta còn được dẫm lên mặt ngươi mà."

"Chà, vậy cậu mơ điều lãng mạn ghê đấy."

"CÁI ĐÓ THÌ LÃNG MẠN CHỖ NÀO!?"

"Chỗ cậu đứng trên tôi?"

"Dazai, ta—"

Chuuya không nói tiếp được.

Dazai bất ngờ tiến đến và đặt tay lên đầu hắn.

Chạm.

Nhẹ thôi.

Nhưng khiến tim Chuuya bị kéo lại một nhịp.

"Sáng nay trông cậu ổn hơn rồi," hắn nói.

"Tóc bồng hơn mọi ngày."

"...Ngươi thật sự muốn chết lần nữa đúng không?"

"Không.

Giờ tôi muốn sống.

Và nếu cậu muốn đánh tôi thì đừng đánh vào mặt.

Tôi đẹp mà."

Chuuya bật cười.

Không phải kiểu cười giận dữ hay cười nhếch mép.

Mà là tiếng cười thật, xuất phát từ tận sâu.

Dazai nghe tiếng cười đó và bất giác... nhẹ nhõm.

"Được rồi," Dazai gõ nhẹ vào trán hắn.

"Hôm nay chúng ta ra ngoài."

"Hả?"

"Đi dạo.

Hoặc ăn gì đó.

Tôi muốn xem mặt trời lên mà không phải trong bối cảnh lửa cháy."

Chuuya nhướng mày.

"Lần cuối ta thấy ngươi chủ động rủ ai ra ngoài là từ năm 1900 rồi."

"Cậu trông tôi già đến vậy à?"

"Ngươi già sẵn rồi."

"Cậu còn giỏi chọc tức hơn xưa đấy."

"Phải cảm ơn ngươi vì từng khiến ta loạn trí."

Dazai lặng người một chút—không ngờ Chuuya nói thẳng đến vậy.

Hắn bước lại gần, đủ gần để hơi thở họ hòa vào nhau.

"Nếu tôi nói..."

Dazai thì thầm, "...tôi cũng muốn loạn trí vì cậu thì sao?"

Chuuya đỏ mặt, né mắt sang nơi khác:

"Ta—ta chưa sẵn sàng cho mấy câu kiểu đó."

Dazai lùi ra, nhún vai:

"Không sao.

Tôi có cả đời."

Chuuya thoáng run.

Cả đời ư?

Một lời hắn không bao giờ nghĩ Dazai sẽ nói ra.

Dazai của quá khứ luôn sống kiểu chẳng-cần-ngày-mai, nhưng người trước mặt hắn bây giờ... lại muốn có một tương lai.

Một tương lai có họ.

"Được rồi," Chuuya hắng giọng, "đi dạo thì đi dạo."

Dazai mỉm cười:

"Tốt.

Tôi muốn ăn kem."

"Ngươi bao nhiêu tuổi rồi?"

"Tuổi tâm hồn à?

Ba."

Chuuya bật cười khẽ.

Hắn khoác áo khoác vào, mở cửa.

Gió biển ùa vào, mằn mặn và thơm.

Dazai đứng sau, nhìn bóng lưng nhỏ hơn của Chuuya—vẫn rắn rỏi như trước, nhưng mềm đi ở vài góc.

"Chuuya."

"Hm?"

"Cảm ơn vì đã sống lại."

Chuuya khựng chân.

Nhưng chỉ vài giây.

Hắn quay lại, nói với giọng bình tĩnh nhưng đôi mắt hơi đỏ:

"Cảm ơn vì đã để ta sống."

Và họ bước ra khỏi nhà, đi vào nắng sớm.

Không còn tro tàn sau chân.

Không còn ngọn lửa dữ dội trong tim.

Chỉ có hai người — lần đầu tiên được phép bước cùng nhau mà không phải chạy trốn khỏi bi kịch.
 
[Bsd/Soukoku/Dachuu] Tro Tàn Dưới Đế Giày Người [Drop]
NGOẠI TRUYỆN - CHƯƠNG 2: BUỔI SÁNG KHÔNG CHẠY TRỐN NHAU


Buổi sáng ven biển luôn có mùi muối hòa với hương gió.

Chuuya không thích biển.

Từ trước đến giờ, tiếng sóng chỉ khiến hắn nhớ đến cảm giác chìm xuống đáy vực — cái lạnh đó không dễ quên.

Nhưng hôm nay, hắn không thấy nặng nề như mọi khi.

Có lẽ vì người đi cạnh hắn... quá ồn ào để hắn còn thời gian nghĩ đến những nỗi sợ.

Dazai đi cạnh, tay đút túi, bước chân thong thả như thể hắn là du khách đi dạo chứ không phải kẻ từng nắm trong tay bao cái chết.

Hắn dừng lại ngắm một con cua nhỏ bò ngang rồi cúi xuống lảm nhảm:

"Chuuya, nhìn này!

Nó dễ thương quá trời!"

"Cái gì dễ thương?"

"Con cua!"

"Ta tưởng ngươi đang nói về ta."

"...Cậu muốn tôi khen cậu dễ thương đến vậy sao?"

"KHÔNG!"

Dazai bật cười.

Chuuya quay mặt đi chỗ khác để che cái đỏ tai của mình.



Họ sải bước dọc theo con đường bờ biển lát đá.

Nắng sáng dịu, không gay gắt.

Gió thổi vừa đủ để tóc Chuuya khẽ tung lên.

Dazai liếc sang:

"Chuuya, trông cậu nhỏ thật đấy."

"...Dazai."

"Ý tôi là nhỏ xinh ấy."

"TA THỀ NGƯƠI ĐANG MUỐN XÚI TA GIẾT NGƯƠI."

"Tôi không xúi đâu, tôi nói thật."

Dazai chống tay sau đầu, bước dài hơn:

"Cậu biết không?

Tôi thích nhìn cậu khi cậu không mang theo sát khí."

Chuuya khựng lại trong một giây.

"Thích cái gì...?"

"Hm?

Tôi nói thích nhìn mặt cậu lúc bình yên."

"...Không cần nhắc lại."

Dazai cười, nhưng không nói thêm.

Hắn chỉ sải bước chậm hơn để Chuuya bắt kịp.

Có đôi khi, chữa lành không phải là những lời đường mật.

Chỉ cần ai đó không bỏ lại mình đằng sau.



Họ dừng lại trong một quán nhỏ ven đường.

Một quán kem bé tí nằm bên cạnh cửa hàng đồ lưu niệm.

Chuuya đứng trước bảng menu, nhíu mày:

"Ngươi muốn vị gì?"

"Chocolate!"

Dazai giơ hai tay lên như đứa trẻ.

"Ngươi già đầu rồi."

"Ở cạnh cậu tôi thấy mình trẻ lại."

"Dazai... ngươi muốn chết lần ba thật à?"

Dazai cười, dựa vào bàn.

"Không.

Tôi đang nói thật.

Ở cạnh cậu, tôi không cần đeo mặt nạ."

Chuuya im lặng.

Hắn nhìn Dazai một lúc lâu.

Không phải nhìn để soi xét, mà để xác nhận rằng kẻ đứng trước mặt hắn thật sự đang nói ra những thứ mà trước đây hắn chưa từng dám nói.

"...Ta sẽ chọn vani."

"Hả?"

"Chúng ta chia đôi."

"Chuuya, cậu đang tự nguyện chia kem cho tôi đấy?"

"Đừng nói lại lần thứ hai."

Dù vậy, Dazai vẫn cười.

Một nụ cười mềm đến nỗi không ai tin rằng hắn từng có thể kết thúc sinh mạng của cả một thành phố chỉ bằng một quyết định.



Khi họ rời quán, Dazai cầm chiếc kem chocolate, Chuuya cầm chiếc kem vani.

Nhưng cuối cùng họ vẫn đổi qua đổi lại vì Dazai thích vị lạnh hơn còn Chuuya lại thích chocolate hơn.

"Cậu liếm kem kiểu nghiêm túc ghê."

"Ta đang ăn.

Chẳng lẽ phải múa quạt?"

"Chuuya, nếu cậu múa tôi sẽ—"

"Dazai."

"Hm?"

"Cắn kem của ngươi giờ."

"...Thôi được rồi."

Họ đi tiếp.

Không lời nói.

Không cần nói.

Chỉ có tiếng sóng và tiếng hai cây kem chạm vào nhau khi họ tình cờ bước quá gần.



Đến trưa, họ rẽ vào một đoạn đường nhỏ dẫn đến một quả đồi nhìn xuống biển.

Trên đỉnh có một ghế gỗ cũ.

Có lẽ được dựng lên từ thời nào đó chẳng ai nhớ.

Chuuya ngồi trước.

Dazai ngồi cạnh.

Không ai chen ai.

Không ai quay mặt đi.

Gió thổi mạnh hơn.

Mái tóc Chuuya tung lên, vài lọn quét qua vai Dazai.

Hắn đưa tay hững hờ đỡ chúng sang bên, như một phản xạ.

Chuuya giật nhẹ.

"...Ngươi làm gì?"

"Tóc cậu bay vào mắt tôi."

"Vậy để nó bay tiếp đi."

"Tôi không muốn phải nhặt cậu từ dưới đất lên vì cậu đạp trượt mà."

"Dazai."

"Hm?"

"...Cảm giác này lạ."

"Cảm giác gì?"

"Lúc ngươi chạm vào ta mà ta... không muốn đánh ngươi."

Dazai hơi cứng người.

Hơi thở của hắn dường như bị gió cuốn đi mất một nhịp.

"Vậy..." hắn nói chậm, "tôi có thể chạm thêm một lần nữa không?"

Chuuya nhìn ra biển.

Không quay sang, nhưng giọng nhỏ đến mức như thì thầm:

"Ngươi thử xem."

Dazai đưa tay.

Không chạm má, không ôm, không làm gì đột ngột.

Chỉ đặt hai ngón tay lên tóc Chuuya, gạt một lọn rơi xuống trán hắn.

Một chuyển động nhỏ.

Nhưng đủ để tim Chuuya đập lệch một nhịp.

"Được không?"

Dazai hỏi.

"...Ừ."

"Cậu cho phép tôi chạm cậu.

Đây là tiến bộ lớn đấy."

"Ta sẽ cho ngươi tiến bộ vào bệnh viện nếu ngươi nói thêm."

Dazai khẽ bật cười.

Lần này, nụ cười không mang bất kỳ ngờ vực hay mùi kịch tính nào.

Nó nhẹ như nắng đang phủ lên bờ biển.



Một lúc sau, Chuuya lên tiếng:

"Ngươi còn cảm thấy tội lỗi không?"

"Còn."

Dazai trả lời ngay, không né tránh.

"Nhưng nếu chỉ biết đau vì quá khứ thì tôi sẽ chẳng bao giờ có hiện tại này."

"Ý ngươi là... có ta?"

"Tất nhiên.

Có cậu."

Dazai lật bàn tay mình lên, để cạnh bàn tay Chuuya:

"Còn cậu?

Còn sợ không?"

Chuuya nhìn bàn tay họ.

Khoảng cách chỉ vài centimet — quá dễ để rút lại, quá gần để giả vờ không thấy.

"...Ta sợ."

"Cậu sợ cái gì?"

"Sợ ngươi biến mất."

"Lần này tôi không đi đâu cả."

"Ngươi từng nói thế rồi."

"Lần đó tôi nói dối."

Dazai mỉm cười.

"Lần này tôi nói thật."

Chuuya im một lúc, rồi kéo mũ xuống che nửa mặt.

"Ta cứ cảm giác... nếu ta không để ý một giây thôi... ngươi sẽ tan biến thành khói."

Dazai nghiêng đầu:

"Cậu nghĩ tôi là ảo giác sao?"

"Thỉnh thoảng...

ừ."

"Vậy để tôi chứng minh tôi là thật."

"...Sao?"

Dazai đưa tay, thật chậm, thật dịu...

và để đầu ngón tay chạm nhẹ lên mu bàn tay Chuuya.

Một chạm ngắn.

Nhưng rõ ràng đến mức không thứ ảo giác nào làm được.

Chuuya giật mình.

Dazai khẽ nói:

"Thấy chưa?

Tôi không bay mất đâu."

Chuuya cúi thấp đầu.

Không phản bác.

Không mắng.

Chỉ để yên bàn tay đó... không rút lại.

Một lúc sau, hắn khẽ nói:

"...Ngu thật."

"Hả?"

"Ngươi ngu thật."

"Chuuya..."

"Nhưng mà..."

Hắn nói nhỏ như gió thổi qua hàng cỏ:

"...ta thích cái sự ngu đó của ngươi."

Dazai cười khẽ.

Nụ cười này có thể khiến cả biển dừng sóng.

"Cậu thừa nhận rồi nhé."

"Dazai—"

"Tôi sẽ ghi vào sổ."

"TA CẮN NGƯƠI!"

"Ôi, dễ thương quá."

Chuuya đỏ mặt đỏ tai, nhưng không đứng lên bỏ đi.

Không đẩy tay Dazai ra.

Không giấu cảm xúc sau lớp giận như mọi khi.

Họ ngồi cạnh nhau đến khi mặt trời ngả xuống.

Trời trở nên vàng, rồi cam, rồi đỏ — như màu tóc Chuuya lúc bị ánh sáng hắt vào.

Và Dazai nhìn khoảng khắc ấy rất lâu.

Lâu đến mức Chuuya phải lên tiếng:

"Này... nhìn gì mà nhìn dữ vậy?"

"Nhìn thứ đẹp nhất mà tôi từng có."

"Dazai."

"Hm?"

"Câm."

Nhưng mặt Chuuya thì đỏ rực như hoàng hôn phía sau lưng hắn.

Và Dazai nghĩ —

Nếu đây là chữa lành, thì hắn muốn được sống mãi trong những buổi chiều bình yên như thế này.
 
[Bsd/Soukoku/Dachuu] Tro Tàn Dưới Đế Giày Người [Drop]
NGOẠI TRUYỆN- CHƯƠNG 3: ĐÊM MƯA KHÔNG CÓ LỐI THOÁT


Trời bắt đầu mưa khi họ đang trên đường quay về.

Không phải cơn mưa lớn, chỉ là những giọt nhỏ, rơi rải rác như thể bầu trời đang thử xem con người có đủ kiên nhẫn để ở lại dưới nó hay không.

Chuuya kéo mũ áo khoác lên, liếc sang Dazai đang đi chậm lại phía sau.

"Ngươi cố tình đi chậm à?"

"Không," Dazai đáp, giọng đều đều.

"Tôi đang nghĩ xem mưa hay cậu sẽ trượt chân trước."

"Ngươi đúng là—"

Chưa kịp dứt câu, Chuuya trượt nhẹ một bước vì đá ướt.

Hắn kịp giữ thăng bằng, nhưng ngay khoảnh khắc đó, một bàn tay đã chạm vào cổ tay hắn.

Dazai.

Không nắm chặt.

Không giật mạnh.

Chỉ giữ lại vừa đủ để chắc chắn Chuuya không ngã.

"...Ta ổn."

"Tôi biết."

"Vậy buông ra."

"...Chưa."

Chuuya nhìn xuống nơi tay họ chạm nhau.

Mưa nhỏ rơi trên mu bàn tay Dazai, trượt xuống cổ tay, lạnh.

Nhưng nơi bị nắm lại thì ấm.

Hắn không giật tay ra.



Họ tăng tốc để kịp về nhà trước khi mưa nặng hạt.

Nhưng mưa thì không chờ ai.

Khi cả hai vừa bước qua cổng gỗ, mưa đổ xuống thật sự—trút mạnh, ào ào, như thể biển đã dâng lên trời.

Dazai đóng cửa lại, tựa lưng vào đó một giây, thở ra.

"Chúng ta ướt hết rồi."

"Ngươi nói thừa."

"Cậu mà bị cảm thì tôi sẽ bị mắng."

"Ngươi sợ ai mắng?"

"Cậu."

Chuuya hừ nhẹ, cởi áo khoác, treo lên móc.

Áo hắn dính mưa, tóc ướt, vài giọt nước lăn xuống cổ.

Dazai nhìn thấy—và vội quay đi.

"...Ngươi nhìn gì?"

"Không nhìn."

"Ngươi vừa quay đi."

"Đó là... phép lịch sự."

Chuuya nhướng mày.

"Ngươi mà cũng biết phép lịch sự à?"

Dazai không đáp.

Hắn lấy khăn, đưa cho Chuuya.

"Lau tóc đi."

Chuuya nhận lấy, chần chừ một nhịp.

"...Cảm ơn."

Hai chữ đó nhỏ đến mức Dazai suýt nghĩ mình nghe nhầm.



Buổi tối đến cùng tiếng mưa gõ đều trên mái nhà.

Đèn vàng bật lên, ánh sáng dịu phủ khắp phòng khách nhỏ.

Chuuya ngồi trên sofa, khăn quấn quanh cổ, cốc trà nóng đặt trong tay.

Dazai ngồi đối diện, cách một chiếc bàn thấp.

Khoảng cách không xa.

Nhưng đủ để cả hai đều cảm thấy an toàn.

"Chuuya."

"Hm?"

"Cậu có ghét mưa không?"

Chuuya nhìn ra cửa sổ.

Mưa làm mờ mọi thứ bên ngoài, biến thế giới thành một bức tranh nhòe nét.

"Không ghét," hắn đáp.

"Chỉ là... ta không thích bị mắc kẹt."

"Mắc kẹt?"

"Ừ.

Mưa khiến người ta không đi đâu được.

Mà ta thì không quen ở yên."

Dazai gật đầu.

"Tôi thì ngược lại."

"...?"

"Tôi quen ở yên đến mức suýt quên mất mình có thể đi."

Chuuya quay sang nhìn hắn.

Lần này không né tránh.

"Dazai."

"Hm?"

"Ngươi có bao giờ... hối hận vì vẫn sống không?"

Câu hỏi rơi xuống giữa phòng như một giọt mưa nặng.

Dazai không trả lời ngay.

Hắn nhìn cốc trà của mình, hơi nước bốc lên che mờ ánh mắt.

"Có," hắn nói cuối cùng.

"Rất nhiều lần."

"...Vậy tại sao bây giờ ngươi vẫn ở đây?"

Dazai ngẩng lên.

Ánh đèn phản chiếu trong mắt hắn, không còn là hố sâu trống rỗng như trước.

"Vì có một người," hắn nói chậm, "đã chết một lần để tôi hiểu rằng... nếu tôi tiếp tục muốn biến mất, thì cái chết đó sẽ trở nên vô nghĩa."

Chuuya siết nhẹ cốc trà.

Hắn không nói gì.

Nhưng vai hắn hơi run.

"Ta không muốn trở thành lý do khiến ngươi phải sống," Chuuya nói, giọng thấp.

"Tôi không sống vì cậu," Dazai đáp.

"Tôi sống cùng cậu."

"...Khác nhau sao?"

"Rất khác."

Dazai đặt cốc trà xuống, đứng dậy.

Hắn không lại gần ngay, chỉ bước chậm, để Chuuya có thể lên tiếng nếu không muốn.

Nhưng Chuuya không nói gì.

Dazai ngồi xuống bên cạnh, cách một khoảng nhỏ.

"Chuuya," hắn nói khẽ, "cậu không phải cái neo kéo tôi lại.

Cậu là người bước đi cùng tôi."

Chuuya cúi đầu, tóc rơi xuống che mắt.

"...Ngươi nói mấy câu đó mà không thấy xấu hổ à?"

"Có," Dazai cười nhẹ.

"Nhưng tôi nghĩ cậu đáng để tôi xấu hổ."

"Dazai..."

"Ừ?"

"Ngươi đúng là... không biết chọn thời điểm."

Nhưng Chuuya không đứng dậy.

Không rời đi.



Mưa vẫn chưa dứt khi đêm muộn dần.

Đồng hồ tích tắc.

Gió rít nhẹ qua khe cửa.

Chuuya đứng lên trước.

"Ta đi ngủ."

Dazai gật đầu.

"Ừ.

Ngủ ngon."

Chuuya bước được hai bước thì dừng lại.

"...Ngươi thì sao?"

Dazai hơi ngạc nhiên.

"Tôi?

Tôi sẽ—"

"Ngươi không ngủ được khi mưa lớn."

Chuuya nói, không quay đầu lại.

"Ngươi hay tỉnh giữa đêm."

Dazai im lặng.

Đó là thói quen hắn chưa từng nói ra.

Nhưng Chuuya biết.

"...Ừ," hắn thừa nhận.

"Có lẽ vậy."

Chuuya cắn môi.

"...Phòng còn giường trống."

Dazai sững lại một nhịp.

"Chuuya, cậu—"

"Nghe rõ rồi đấy," Chuuya quay lại, mặt hơi đỏ.

"Ngươi mà nói linh tinh ta đá ngươi ra ngoài mưa."

Dazai giơ tay đầu hàng.

"Tôi không nói gì cả."



Họ nằm trên cùng một giường, nhưng giữ khoảng cách.

Chăn đắp riêng.

Không chạm.

Tiếng mưa trở thành nhịp nền cho hơi thở đều dần.

Chuuya quay lưng về phía Dazai.

Dazai nhìn trần nhà.

Một lúc lâu.

"Chuuya."

"Gì."

"Nếu cậu gặp ác mộng... cậu có gọi tôi không?"

Chuuya im lặng.

Rồi rất khẽ:

"...Có lẽ."

Dazai mỉm cười trong bóng tối.

"Còn ngươi?"

"Hm?"

"Nếu ngươi lại muốn biến mất?"

Dazai quay sang.

Trong bóng tối, hắn thấy đường nét quen thuộc của Chuuya—vẫn cứng rắn, nhưng không còn dựng tường cao như trước.

"Tôi sẽ gọi cậu."

"...Ta không giỏi an ủi."

"Tôi biết."

"Ta có thể mắng."

"Thế là đủ rồi."

Chuuya quay lại, nằm đối diện hắn.

Khoảng cách giữa họ chỉ còn một cánh tay.

"...Dazai."

"Hm?"

"Đừng biến mất nữa."

Dazai đưa tay ra.

Không chạm.

Chỉ đặt giữa họ.

"Tôi hứa."

Chuuya nhìn bàn tay đó rất lâu.

Rồi đặt tay mình lên.

Không siết.

Không run.

Mưa ngoài kia vẫn rơi.

Nhưng trong căn phòng nhỏ ấy, không còn ai muốn chạy trốn.

Hai người nhắm mắt.

Lần đầu tiên, cả hai đều ngủ—

không phải để quên đi quá khứ,

mà để chờ ngày mai.
 
[Bsd/Soukoku/Dachuu] Tro Tàn Dưới Đế Giày Người [Drop]
NGOẠI TRUYỆN - CHƯƠNG 4: BUỔI SÁNG KHI NGƯỜI KIA VẪN Ở ĐÂY


Chuuya tỉnh dậy vì ánh sáng.

Không phải ánh sáng gắt hay tiếng còi báo động, cũng không phải cơn choáng quen thuộc mỗi khi ký ức kéo hắn dậy khỏi giấc ngủ.

Chỉ là ánh nắng nhạt buổi sớm, tràn qua rèm cửa mỏng, rơi lên sàn nhà thành những mảng sáng yên tĩnh.

Hắn mở mắt chậm rãi.

Thứ đầu tiên hắn cảm nhận được là... hơi ấm.

Không phải từ chăn.

Mà từ phía trước hắn.

Chuuya cứng người trong một nhịp tim.

Dazai vẫn đang ngủ.

Hắn nằm nghiêng, đối diện Chuuya, khoảng cách giữa hai người gần hơn tối qua—chắc là trong lúc ngủ ai đó đã vô thức dịch lại.

Một cánh tay Dazai duỗi ra trước, dừng lại cách vai Chuuya chỉ vài centimet, như thể hắn đã muốn chạm nhưng cuối cùng vẫn tự kiềm lại.

Hơi thở Dazai đều.

Yên.

Thật.

Không biến mất.

Chuuya nuốt khan.

Một cảm giác lạ lẫm tràn lên lồng ngực hắn—không phải sợ, cũng không phải cảnh giác.

Mà là... an tâm.

Thứ cảm giác mà hắn đã quên mất từ rất lâu rồi.

Hắn nhìn Dazai một lúc lâu.

Quá lâu đến mức nếu Dazai tỉnh, chắc chắn sẽ bị trêu chọc.

Mí mắt Dazai khẽ động.

"Chuuya..."

Giọng hắn khàn vì ngủ, nhỏ và mơ màng.

"Cậu đang nhìn tôi như thể tôi sắp tan biến ấy."

"...Ngươi mà tan biến ta đá ngươi sống lại lần nữa."

Dazai khẽ cười, vẫn chưa mở mắt hẳn.

"Nghe bạo lực ghê."

"Ta luôn bạo lực."

Hắn cuối cùng cũng mở mắt.

Ánh nắng chiếu vào tròng mắt nâu sẫm, làm chúng sáng lên một cách dịu dàng hiếm thấy.

"Chào buổi sáng," Dazai nói.

Chuuya khựng lại.

Hai chữ đơn giản ấy—chào buổi sáng—là thứ họ hiếm khi có cơ hội nói với nhau trong quá khứ.

Những buổi sáng của họ thường bắt đầu bằng nhiệm vụ, tiếng súng, hoặc một trận cãi vã.

"...Chào," Chuuya đáp, quay mặt đi.

"Ngươi dậy sớm thế làm gì?"

"Tôi chưa ngủ lại được."

"...Vì mưa?"

"Không."

Dazai nhìn hắn.

"Vì cậu còn ở đây."

Chuuya đá nhẹ vào ống chân hắn.

"Ngươi nói thêm câu đó nữa là ta cho ngươi bay khỏi giường."

"Nhưng cậu chưa đá."

"Ta đang kiềm chế."

Dazai mỉm cười.

Không chọc nữa.



Họ rời giường gần như cùng lúc, nhưng tránh nhìn nhau khi thay áo.

Không ai nói gì, nhưng không khí không hề gượng gạo—chỉ là một dạng im lặng mới, không mang theo phòng bị.

Chuuya bước xuống bếp trước.

Hắn mở cửa sổ, để gió sớm tràn vào.

Mưa đã dứt từ lúc nào, chỉ còn mùi đất ẩm và biển xa.

Dazai theo sau, kéo ghế ngồi xuống, chống cằm nhìn Chuuya lục tủ.

"Cậu đang tìm gì?"

"Đồ ăn."

"Cậu biết nấu à?"

"Biết đủ để ngươi không chết đói."

"Cảm động ghê."

Chuuya lôi ra trứng, bánh mì và một ít rau.

"Ta làm đơn giản thôi."

"Ừ.

Tôi không kén."

Dazai ngừng một chút, rồi nói nhỏ hơn:

"Chỉ cần cậu ở đây."

Chuuya quay lưng lại, giả vờ tập trung vào bếp.

"...Im đi."

Nhưng vành tai hắn đỏ lên.



Bữa sáng không cầu kỳ.

Trứng ốp, bánh mì nướng, trà nóng.

Nhưng Chuuya nhận ra... hắn ăn được.

Không buồn nôn.

Không thấy nặng ngực.

Không cần phải ép mình nuốt.

Dazai cũng ăn—chậm rãi, không đùa cợt như thường lệ.

"Ngươi ăn ít thế?"

Chuuya hỏi.

"Tôi đang tận hưởng."

"Tận hưởng cái gì?"

"Khoảnh khắc cậu không đá tôi ra khỏi bàn ăn."

"Ta đang suy nghĩ nghiêm túc."

"Vậy là tôi vẫn còn thời gian."

Chuuya lườm hắn, nhưng không phản bác.



Sau bữa sáng, họ ngồi lại trong phòng khách.

Không nhiệm vụ.

Không kế hoạch.

Không ai thúc giục.

Khoảnh khắc trống rỗng ấy khiến Chuuya hơi bồn chồn.

"...Dazai."

"Hm?"

"Ngươi có bao giờ thấy... không biết phải làm gì tiếp theo không?"

Dazai nghiêng đầu.

"Có.

Rất thường."

"...Vậy ngươi làm gì?"

"Tôi ở lại."

"Ở lại?"

"Ừ.

Ở lại với cảm giác đó, cho đến khi nó không còn đáng sợ nữa."

Chuuya im lặng.

"...Ta không quen."

"Tôi biết."

Dazai đứng dậy, đi đến bên cửa sổ.

"Cậu quen chạy.

Quen chiến đấu.

Quen có mục tiêu rõ ràng."

"Còn ngươi?"

"Tôi quen trốn."

Chuuya nhìn bóng lưng hắn.

Lần đầu tiên, hắn không thấy câu đó như một lời châm biếm.

"...Ngươi còn muốn trốn không?"

Dazai quay lại.

"Không, nếu cậu ở đây."

Chuuya hít sâu.

"...Ta cũng không muốn chạy nữa."

Hắn nói câu đó rất khẽ.

Nhưng Dazai nghe rõ.



Buổi trưa, họ quyết định dọn lại căn nhà.

Không ai nói ra, nhưng cả hai đều hiểu: dọn dẹp không gian cũng là dọn dẹp những gì còn sót lại trong lòng.

Chuuya lau kệ sách.

Dazai gấp lại mấy tấm chăn.

"Ngươi làm ẩu quá."

"Tôi đang sáng tạo."

"Đó không phải sáng tạo."

"Cậu khó tính ghê."

"Ta chỉ không muốn mọi thứ lại đổ nát."

Chuuya nói, vô thức siết khăn lau chặt hơn.

Dazai khựng lại.

Hắn bước đến gần.

"Chuuya," hắn nói nhẹ, "cậu không cần phải giữ mọi thứ hoàn hảo để tôi không biến mất."

"...Ta biết."

"Cậu hiểu, nhưng cậu chưa tin."

Chuuya im lặng.

Dazai đặt chiếc khăn xuống, đứng trước hắn.

Không chạm.

"Nhìn tôi này."

Chuuya ngẩng lên.

"Cậu không cần phải canh chừng tôi," Dazai nói.

"Tôi ở đây vì tôi chọn ở đây."

"...Ngươi hứa?"

"Ừ."

Chuuya gật đầu.

Chậm.

Nhưng thật.



Chiều đến, nắng xiên qua cửa sổ, ấm hơn buổi sáng.

Chuuya ngồi trên sofa, nhắm mắt nghỉ.

Dazai ngồi dưới sàn, dựa lưng vào sofa, đọc một cuốn sách cũ.

Một lúc lâu.

Chuuya mở mắt.

"...Dazai."

"Hm?"

"Ngươi còn nhớ lúc ta biến mất không?"

Dazai không quay lại.

Nhưng vai hắn căng lên.

"Nhớ."

"Ngươi đã làm gì... sau đó?"

Im lặng kéo dài.

"Ngày đầu tiên," Dazai nói, "tôi nghĩ mình ổn."

"Ngày thứ hai, tôi nhận ra mình không nhớ nổi tiếng cậu cười."

"Ngày thứ ba, tôi sợ."

Chuuya siết chặt tay.

"Tôi sợ," Dazai tiếp, "vì tôi nhận ra... tôi không muốn thế giới không có cậu."

Hắn quay lại.

Ánh mắt thẳng thắn, không né tránh.

"Và bây giờ?"

Chuuya hỏi.

"Bây giờ," Dazai nói, "tôi sợ mất cậu lần nữa."

"Nhưng tôi không để nỗi sợ đó điều khiển mình."

Chuuya cúi đầu.

"...Ta cũng vậy."

Dazai đặt tay lên sofa, ngay cạnh tay Chuuya.

Không nắm.

Chỉ ở đó.

"Chúng ta học cùng nhau," hắn nói.

Chuuya để tay mình chạm nhẹ vào tay hắn.

"...Ừ."



Mặt trời bắt đầu lặn.

Ánh sáng nhuộm căn phòng thành màu cam dịu.

Họ ngồi cạnh nhau, không nói gì.

Không cần nói.

Chuuya nghĩ—

Có lẽ chữa lành không phải là quên đi mọi thứ.

Mà là thức dậy mỗi sáng và nhận ra... người kia vẫn ở đây.

Dazai nghĩ—

Lần này, hắn sẽ không buông tay.

Ngoài kia, biển vẫn dập dềnh.

Nhưng trong căn nhà nhỏ, không ai còn bị cuốn trôi nữa.
 
Back
Top Bottom