Khác [ BSD OC Role play ] Lạc vào Yokohama, tính sao giờ? (ngoại truyện)

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
348,768
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
107339869-256-k326662.jpg

[ Bsd Oc Role Play ] Lạc Vào Yokohama, Tính Sao Giờ? (Ngoại Truyện)
Tác giả: khuyetdanh1906
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Hoàn thành


Giới thiệu truyện:

Nếu mọi người đã đọc phần Giới thiệu nhân vật của @Haruka_Imamo và 1 phân đoạn ngắn của @PhanKius , thì tôi xin phép được viết tiếp những phần tiếp theo của câu chuyện trên.

Mong mọi người ủng hộ tác phẩm của nhóm chúng tôi.



supernatural​
 
Có thể bạn cũng thích !
[ Bsd Oc Role Play ] Lạc Vào Yokohama, Tính Sao Giờ? (Ngoại Truyện)
#1: Hai con người kì lạ - Ngày đầu tiên gặp gỡ


Một buổi trưa hè, tại công viên trung tâm thành phố cảng Yokohama xinh đẹp, một cậu con trai đứng cạnh băng ghế đá, vừa hậm hực nhìn quanh.

Fredrick: Thiệt tình, tên ngố tàu đó đi đâu rồi không biết.

Làm mình chờ nãy giờ, gần hai tiếng rồi chứ ít?

Dáng người cao ráo, năng động đúng với cái tuổi "nông nổi" mười bốn của cậu, nhưng trông cậu chẳng có gì là trẻ con.

Bộ y phục khoác trên người như tái hiện lại hình mẫu của vị bá tước uy nghiêm, oanh liệt từ thế kỉ XIX hay trước đó.

Chiếc áo khoác rộng với đệm vai, cả thanh kiếm cáng màu lục bảo dắt bên hông càng khiến cho hình mẫu ấy chân thật hơn.

Cậu vuốt mái tóc vàng óng của mình, mồ hôi ướt đẫm trán.

Vừa lúc định mở miệng ra rủa tên "cộng sự" của mình một trận thì cậu chợt quay sang bên cạnh mình.

Tomino: A, chán quá à, sao cái chỗ gì mà đông người vậy nè?

Charlotte: Tomino à, em muốn ăn Macaron.

Fredrick: Một đứa nhóc mặc Lolita và một "anh chàng" mặc đồ phòng thí nghiệm.

Cái quái gì đang diễn ra vậy?

- cậu làu bàu, vẻ mặt trông như đang kì thị hai người kế bên.

Như nghe được lời nói của cậu, "anh chàng" đó quay phắt lại:

Tomino: Cậu vừa nói gì đó?

Fredrick giật mình nhìn sang.

Đôi mắt ẩn sau cặp kính bảo hộ của phòng thí nghiệm hóa học màu xanh lục đang nhìn chòng chọc vào mặt cậu.

"Anh chàng" lườm cậu rồi lại quay sang cô nhóc mặc Lolita kia.

"Anh" đưa hai tờ tiền một nghìn yên cho cô.

Tomino: Tự đi mua đi nhóc, tôi mệt rồi.

- nói xong, "anh" chực bỏ về thì cậu lại tiếp tục lẩm bẩm xỉa xói.

Fredrick: Giờ thì cô nhóc kì lạ đó lại bị hắt hủi bởi một "anh chàng" người ngợm không ra gì.

Thật kinh khủng.

Loạn quá rồi.

Thế giới hỗn loạn rồi.

Tomino nhìn cậu con trai ăn mặc như bá tước kia, nhưng cũng không nói gì.

Lần này định bỏ đi thật thì cô bé Lolita kia kéo chiếc áo blu của "anh" lại.

Charlotte: Tomino mua cho em đi mà.

- cô bé lại giật giật chiếc áo blu trắng, vừa ôm khư khư con thỏ bông màu trắng trong tay.

Cô cúi gằm mặt, chỉ để lộ đôi mắt hai màu đỏ-xanh trên đôi tai rũ của con thú bằng bông trắng mịn kia, nhìn Tomino với ánh mắt vô cảm.

"Anh" thở dài.

Tomino: Thôi được rồi, để tôi chạy đi mua.

Fredrick: Loạn quá rồi...

- cậu cứ tiếp tục lẩm bẩm, nhìn hai con người lập dị kia nói chuyện.

Lần này, không im lặng, Tomino nói lớn về phía cậu.

Tomino: Thôi lẩm bẩm đi tên kia, thích nói này nói nọ người ta lắm hả?

Fredrick giật nảy mình, nhìn sang phía Tomino.

Cậu làm những cử chỉ cứng nhắc rồi lại thì thầm trong miệng.

Fredrick: Trời ạ, giờ thì tên bệnh hoạn này lại có sở thích nghe mình độc thoại.

Thật đáng sợ.

Con người thật kinh khủng.

- cậu vẫn cứ lầm bầm như thế, hai tay đan vào nhau, cúi đầu thấp xuống để cho chiếc mũ trên đầu che đi gương mặt của mình.

Thấy thế, Tomino không ngần ngại vịn vai cậu lại.

Tomino: Cậu rõ ràng là đang nói xấu... tôi.

- "anh" xoay người của Fredrick, cả hai chạm mắt nhau.

Đôi mắt xanh đượm buồn của cậu lườm "anh".

Cậu lấy tay gạt phắt tay "anh" ra, bảo.

Fredrick: Không phải chuyện của anh, đồ lập dị.

Tomino nhìn cậu một cách khó hiểu.

"Anh" nghiêng đầu một bên, rồi nhìn xuống... cái thân thể của chính mình.

Đôi mắt cứ giật giật, "anh" nói thẳng vào mặt Fredrick.

Tomino: Tôi là con gái mà!

Cậu bị điên hả?

Fredrick: GÌ chứ, gái hả?

Nhìn lại mình đi, phẳng như thế ai nghĩ là gái cho được?

- cậu nhìn tổng thể của người đang đứng trước mặt, rồi châm chọc khiến y giận điên người.

Y hậm hực.

Tomino: Đi thôi, Milky à.

Đừng đứng đây với tên bệnh hoạn đó nữa.

- nói xong, y lôi cô bé mặc Lolita ấy đi theo.

Nhưng Charlotte đứng im tại chỗ, không nhúc nhích gì cả.

Bàn tay cô nắm chặt lấy cánh tay của Tomino, vừa nói khe khẽ.

Charlotte: Có một mảnh vỡ...

- cô bé nói như thể bị nhập hồn, cô buông tay y ra rồi đến gần chỗ Fredrick đang đứng.

Thấy thế, Tomino thở dài.

Tomino: Trông con bé dùm tôi đi, tôi đi một chút rồi về liền.

- nói xong, y tức tốc chạy đi, hòa vào đám đông đằng trước rồi mất dạng.

Fredrick: Cái quái, sao mình lại phải trông con nhóc này chứ?

- cậu chực đuổi theo cái dáng người mảnh mai vừa mất hút ấy thì Charlotte cầm lấy bàn tay cậu, thì thầm.

Charlotte: Một mảnh vỡ...

đang ở gần đây...

- cô ngước lên nhìn Fredrick.

Cậu nhìn chòng chọc vào đôi mắt hai màu kì lạ đó của cô rồi rụt tay.

Fredrick: Đang nói cái gì đó nhóc?

Mảnh vỡ gì chứ?

Charlotte: Ngươi đang giữ một mảnh vỡ... của người bạn mình.

- vẫn là đôi mắt vô cảm ấy nhìn vào cậu.

Cậu nhìn cô với ánh mắt soi xét.

Fredrick: Chẳng lẽ, nhóc con có siêu năng lực à?

Charlotte quay đầu lại nhìn cậu, đôi mắt vẫn cứ vô hồn, giọng nói lạnh lùng vang lên.

Charlotte: Thì sao?

Lạ lắm à?

Fredrick: À không, không có gì.

Charlotte: Vậy đưa tay ngươi ra đi.

- cô chìa bàn tay của mình về phía cậu, nói với giọng bình thản vốn có.

Cậu nhìn cô khó hiểu, nhưng bất giác lại đưa tay ra.

Cô đặt một mảnh thủy tinh lên bàn tay đeo găng trắng của cậu, rồi bảo.

Charlotte: Giữ nó cho cẩn thận.

Nó là của bạn ngươi đó.

- cô nắm lấy bàn tay của Fredrick, cố chồm lên để nói khẽ vào tai cậu.

Cậu nhìn chằm chằm vào mảnh thủy tinh lấp lánh trên tay, bật cười lớn.

Fredrick: Thật nhảm nhí mà - cậu nắm chặt bàn tay đang cầm mảnh thủy tinh kia, những vầng sáng xanh lục kì lạ cùng với những lông vũ trắng bay quanh cậu.

Những vệt sáng dài và kì dị cứ mỗi lúc một nhiều hơn, hỗn loạn hơn, sau đó lại biến mất vào hư vô.

Cậu xòe bàn tay ra, những mảnh vụn vỡ trông như những giọt nước tinh khiết rơi xuống mặt đất, tiếng va chạm vang lên nhẹ nhàng.

Cậu phủi đôi găng của mình trước mặt Charlotte.

Cô hỏi với giọng sắc lạnh.

Charlotte: Sao ngươi... dám chứ?

Đó là của bạn ngươi cơ mà!

Fredrick: Ý cô là Edward đấy hả?

Kệ cậu ta chứ!

- nói với giọng giễu cợt, Fredrick khoái chí nhìn cô nàng Lolita đứng trước mặt mình đang ửng đỏ mặt vì giận.

Charlotte nắm chặt lấy vạt váy, hay tay run run.

Charlotte: Ngươi thật...

ác độc.

Kí ức là thứ quý giá của con người.

Vậy mà ngươi... dám làm vậy...

- chưa kịp để cô nói hết, cậu xen vào, vẫn là cái giọng điệu giễu cợt ấy.

Fredrick: Cô lo quá đó, Loli à.

Edward chỉ là phi sinh vật thôi mà, cậu ta có chết hay mất kí ức gì cũng vậy thôi, chẳng sao cả.

Charlotte không nói gì.

Cô chỉ im lặng nhìn Fredrick với ánh mắt như muốn xiên qua tim cậu, ôm khư khư con thỏ bông trắng trông tay.

Cậu liếc sang nhìn dáng người nhỏ bé kia đang chực ăn tươi nuốt sống mình.

Fredrick: Con gái các cô có vẻ không thích chuyện này ấy nhỉ?

Charlotte vẫn không nói năng gì, cô chỉ lườm liếc cái kẻ hơn cô đến cả tấc đấy một cách khó chịu.

Cái khoảnh khắc im lặng kì quặc ấy lại trôi qua giữa dòng người đông đúc kia khiến cho hai cô cậu càng thấy khó xử.

Tomino: Ế, vẫn còn ở đó nữa sao?

- Tomino vừa quay về, y đã than thở khi thấy hai con người kia đứng đối mặt nhau.

Y nhìn hai người đó, cố bụm miệng cười không ra tiếng.

"Hai đứa cứ như một cặp ấy.

Nhìn hài kinh khủng!", y nghĩ.

Như nhận ra sự hiện diện của Tomino, Charlotte quay đầu chạy về phía y.

Charlotte: Em đi một chút rồi quay về - cô vừa nói vừa cầm luôn túi Macaron - cám ơn chị.

- rồi chạy đi mất dạng trong đám đông.

Tomino đứng sững người, không nói được gì.

Y tặc lưỡi khó chịu rồi đi về băng ghế đá trước mặt, cũng là nơi mà Fredrick đang đứng.

Fredrick: Lại là anh.

Tomino: Thô lỗ vừa thôi, tôi là gái đó.

- y liếc Fredrick, rồi nhung bằng ánh mắt soi xét.

Y bật cười.

Tomino: Chắc cậu là Fredrick Berhard?

Cậu nhung chòng chọc vào người đang ngồi trên băng ghế, kinh ngạc.

Fredrick: Sa... sao cô biết?

- cậu ấp úng.

Y nhìn cậu với ánh mắt thích thú.

Tomino: Ăn mặc dị hợm thế này chỉ có lũ phi sinh vật kì lạ như các người thôi.

Dễ đoán quá mà!

Fredrick không nói gì.

Đôi bàn tay cậu run run, nắm chặt lại thành nắm đấm.

Tomino vẫn nhìn cậu với vẻ mặt đắc thắng.

Y đưa tay lên che bớt ánh nắng gay gắt đang bao trùm lên toàn bộ mọi thứ trong công viên.

"An ninh quá lỏng lẻo hay sao mà cô ta biết được mình là ai chứ!", đang nghĩ ngợi lung tung thì Tomino kéo áo của cậu.

Fredrick: Làm trò gì đấy?

Tomino: Nè nhóc, lại đây chút đi.

- y cười nhã nhặn.

Thấy thế, Fredrick có hơi cảnh giác, nhưng chẳng hiểu sao cậu lại một lần nữa nghe lời của một người lạ.

"Hết con nhóc đó rồi tới lượt tên lập dị này", cậu nghĩ.

Cậu cúi thấp người theo lời của y.

Tomino cười, một nụ cười mang ý nghĩa không hề... trong sáng!

Fredrick: Cô muốn gì?

Từng tuổi này rồi mà còn kéo áo người khác nữa à?

Tomino nhìn cậu, ánh mắt lộ rõ vẻ ham muốn, một thứ ham muốn mà một kẻ bệnh hoạn như y luôn tìm cách chiếm hữu.

Y nắm lấy cổ áo Fredrick rồi kéo gần lại.

Mặt hai người giờ đây chỉ cách nhau chừng năm phân là cùng.

Mặt cậu đỏ ửng lên vì ngượng, tim đập thình thịch trong lồng ngực như muốn bắn ra ngoài.

Fredrick: Cái quái gì?

Tomino: Im lặng nào nhóc.

Đừng nói gì hết đó.

- y cười mãn nguyện.

Nụ cười nhếch mép đầy vẻ thách thức càng khiến cho cậu bối rối hơn.

Fredrick: Cô... cô...

Tomino: Ây, đứng đó, giữ nguyên vị trí và che nắng cho tôi đi.

Nắng quá!

- y nói một câu "xanh rờn" khiến cho cậu cứng đờ người ra.

Đôi mắt cứ giật liên hồi, máu trong não giờ đây đã sôi sục lên, làm mặt cậu ửng đỏ vì tức giận.

Tomino ngồi nhìn cậu, cười ngoác miệng một cách thích thú.

Chưa buông tha cho cậu nhóc "bá tước", y lại kéo áo cậu một lần nữa.

Fredrick: Gì nữa đây?

Cô hết chuyện làm rồi hả?

- giọng cậu cáu gắt hơn bình thường.

Đôi mắt xanh lơ buồn bã kia giờ đây có hơi chút nảy lửa.

Tomino: Thì rảnh tôi mới làm chứ.

Mà nè, cậu đang cosplay đó hả?

- tự lúc nào, y đã vén áo choàng của cậu lên, soi xét kĩ lưỡng.

Cậu giựt vạt áo choàng khỏi tay y rồi quay mặt đi.

Fredrick: Kệ... kệ tôi.

Tomino: Đã là thế kỉ XXI rồi mà còn mặc bộ đồ này.

Không thấy nóng hả?

- y giở giọng châm chọc.

Fredrick: Hứ, truyền thống thôi mà.

Còn đỡ hơn ai kia đang ăn mặc gái trai không ra gì!

- nói xong, cậu cười đắc thắng, trưng cái nụ cười ấy ra trước mặt Tomino.

Y nhìn cậu, mắt díp lại.

Tomino: Tôi là gái đấy, đừng có lầm.

Fredrick: Nhìn đi nhìn lại vẫn giống trai.

- cậu vẫn nói với cái giọng châm chọc ấy, nhưng Tomino lại không phản ứng gì cả.

Y nhìn về phía đám đông, rồi thở dài.

Fredrick cũng không nói năng gì.

Cả hai đều chìm vào hoảnh khắc im lặng kì quặc này, ngay giữa một rừng người tại công viên trung tâm.

Cậu nhìn tới nhìn lui vẫn không tìm ra bóng dáng của người "cộng sự" của mình.

Fredrick: Cái tên ngố này, đi đâu mà giờ này còn chưa thấy tới.

Đã thế còn bắt mình mặc bộ đồ này nữa!

- Fredrick than vãn.

Cậu lấy tay vuốt mái tóc vàng của mình sang một bên rồi dùng tay áo lau mồ hôi nhễ nhại trên trán.

Tomino: Sao không cởi bộ đồ đó ra đi?

- y bỉnh thản hỏi.

Fredrick: Cô bị điên à?

Ở đây làm gì có Nhà vệ sinh đâu mà thay?

- cậu trố mắt nhìn Tomino.

Tomino: Thì cứ cởi đại đi.

Fredrick: Không đời nào!

- cậu gặng từng chữ một.

Tomino: Thôi nào, không thích thì cứ việc cởi đi.

Đừng có ngại!

- giờ đến lượt Tomino trêu lại cậu.

Fredrick đỏ mặt, quay sang chỗ khác.

Cậu cầm chắc lấy thanh kiếm dắt bên hông, hai tay cứ run run không sao kiềm chế được.

Một bàn tay sờ vào gáy cậu.

Fredrick: Cô đang làm cái gì vậy hả?

Tomino: Giỡn chút thôi mà, làm gì ghê vậy.

- y vừa nói vừa ngồi dậy, tiến đến gần Fredrick.

Cậu đi giật lùi khoảng vài bước rồi rút hờ thanh kiếm ra.

Fredrick: Cô là thể loại gì mà... bệnh hoạn vậy?

Tomino: Tôi ấy hả?

Cậu không cần biết đâu ha.

- y cười.

Fredrick lần đầu cảm nhận được sự hoảng loạn trong tâm trí.

Tuy cậu rất mạnh về siêu năng lực, còn con người kia thì cậu chẳng cảm nhận được gì.

Vậy mà từ nãy giờ, cậu bị y lừa và trêu chọc đủ thứ.

"Mình mất cảnh giác dữ vậy sao?", cậu nghĩ thầm.

Mồ hôi túa ra từ khắp nơi trên cơ thể cậu.

Cậu nhìn vào mắt người đối diện.

Cặp kính bảo hộ đã che đi phần nào đường nét trên gương mặt y, càng khiến cho cậu có cảm giác rùng mình trước người này.

Fredrick: Cô... là người của Mafia Cảng?

- cậu đánh liều hỏi.

Y cười.

Tomino: Ừ, đúng rồi.

- y bình thản trả lời.

Fredrick: Vậy cô nhóc mặc Lolita kia là...

Tomino: ...là người của Mafia Cảng luôn đó.

Mà nè, đừng hỗn xược như vậy.

Cậu nhỏ tuổi hơn con bé đấy.

- y phe phẩy tay.

Fredrick trố mắt.

Fredrick: Hả, cái gì cơ?

Con nhóc đó?

Tomino: Ừ, coi vậy chứ Milky đã mười lăm tuổi rồi.

Fredrick nghe lùng bùng trong tai.

"Mười lăm tuổi?", cậu nghĩ ngợi.

Cậu nhìn Tomino với ánh mắt khó hiểu.

Fredrick: Cái gì mà mười lăm?

Cô ta còn lùn hơn cả tôi kia mà!

Tomino: Bộ lùn hơn bắt buột phải nhỏ hơn à?

- y hỏi, vẫn là nụ cười nhếch mép trên môi.

Y gãi đầu.

Tomino: À mà thôi, không thể nói hết được.

Lộ thông tin thì khổ lắm.

Từ đâu đó, Charlotte chạy tới, lao vào ôm eo Tomino.

Tomino quay ra sau, nhìn Charlotte, cười nhẹ nhàng.

Tomino: Về rồi à?

Đi nhé?

Charlotte gật đầu nhìn Tomino với ánh mắt vô cảm thường lệ.

Tuy vậy, có lẽ như y vẫn cho đó là điều bình thường.

Y nắm tay Charlotte.

Tomino: Có lẽ ngày nào đó tôi sẽ gặp lại nhóc.

- rồi quay đi cùng với cô gái thấp người hơn mình đang mặc bộ váy Lolita cầu kì.

Charlotte quay nửa mặt nhìn Fredrick, liếc một cái rồi quay đi, cất bước theo Tomino.

Fredrick nhìn hai người đó bước đi xa dần rồi khuất dạng.

Trong đầu cậu tràn ngập những suy nghĩ kì cục, về hai kẻ mà mình mới gặp.

Fredrick: Mafia cảng sao?

- cậu ngửa mặt lên trời.

Một nụ cười nhạt nở trên môi.

Ánh mắt trở nên đượm buồn như cái màu xanh thẳm của đại dương kia.

Cậu ngồi trên băng ghế đá, nhắm mắt suy tư.

"Cả hai người, thật sự rất thứ vị".

~~~

Edward: Ấy, xin lỗi, tôi tới trễ.

Fredrick: Rùa bò chắc không bằng cậu đâu ha!

- Fredrick lại giở cái giọng mỉa mai ấy.

Cậu con trai ăn mặc như quản gia kia thở dài.

Edward: Thôi mà, tôi đi có chút việc của Trụ sở chứ có đi chơi đâu.

Fredrick: Gì cũng được - cậu trả lời một cách lơ đãng, đôi mắt nhìn vào hư vô.

Edward: Cậu lạ nhỉ, bình thường là cho tôi một cái cốc trên đầu rồi...

-chưa kịp dứt lời, Fredrick đã làm theo đúng "ý nguyện" của cậu: cho cậu một cái cốc đầu rõ đau.

Edward: Tôi nói giỡn mà!

Fredrick: Thì tôi cũng giỡn mà!

Edward phồng hai gò má đỏ ửng, trông chẳng khác gì một đứa nhóc bị người anh trêu chọc.

Cả hai người ngồi dưới băng ghế, bắt đầu giở tập tài liệu ra và công việc được bắt đầu.

-------- Kết thúc chương 1 --------
 
[ Bsd Oc Role Play ] Lạc Vào Yokohama, Tính Sao Giờ? (Ngoại Truyện)
#2.1: Giai điệu tang thương - Quá khứ


Một đêm nữa lại đến với thành phố cảng Yokohama.

Trăng đêm nay tỏa sáng lung linh giữa vùng trời rộng lớn.

Mặt sông phản chiếu lại ánh trăng, lấp lánh như viên pha lê được mài dũa công phu.

Cả thành phố như không ngủ, những ánh đèn đường lóa mắt, rực rỡ cứ như những ngọn lửa sống phừng phừng bên kia sông, trông thích mắt vô cùng.

Ấy vậy mà, cái bầu không khí bên này khiến cho con người ta có cảm giác rợn gáy đến ghê người.

Như cô lập giữa cảnh tượng ồn ào, tiếng đàn du dương từ chiếc vĩ cầm của Murasaki vẫn vang lên văng vẳng, một giai điệu thật đẹp nhưng cũng thật buồn bã.

Cô hạ chiếc vĩ xuống, nhìn xuống cảnh tượng trước mắt mình.

Một nụ cười bí hiểm hiện lên trên đôi môi đỏ mềm mại, quyến rũ.

Murasaki: Rất nhanh thôi...

Mọi thứ rồi sẽ kết thúc.

Tiếng bước chân từ xa đi đến.

Một cô nàng thấp người, vận bộ đồng phục thủy thủ màu lam trời, bên ngoài khoác thêm Haori màu xanh lam hệt như màu chủ đạo của bộ đồ.

Mái tóc đen rối bời tung bay trong cơn gió lạnh lẽo về đêm.

Đôi mắt xám vốn có giờ đây đã chuyển sang màu đỏ máu, trông hung tàn như cái cảnh tưởng gớm ghiếc trước mắt Murasaki.

Echo: Chị đang lảm nhảm cái gì nữa vậy?

- vừa nói, cô vừa ngậm cây kẹo mút trong miệng.

Murasaki: À, Echo hả?

Không có gì cả.

Tôi chỉ đang thưởng lãm vẻ đẹp đêm nay thôi.

Mà tôi nghĩ một người như em chắc không thể cảm thụ được nó nhỉ?

- Murasaki cười nhạt, đôi đồng tử màu tím như hoa tử đằng nhìn vào hư vô.

Echo cũng chỉ thở dài.

Echo: Vậy à?

- đôi mắt đỏ ngầu nhìn Murasaki.

Y bỗng cười khúc khích.

- Chắc là vậy rồi.

Em chẳng thể cảm thụ được gì từ viễn cảnh này cả.

Đám hồn ma cứ lảng vảng xung quanh mãi, trông thật nhiễu loạn.

- y nói với giọng điệu như một đứa trẻ, nhưng cảm xúc lại như một người đang tiếc nuối rất nhiều điều, chẳng rõ được đấy là gì.

Y cười nhạt, nụ cười thoắt ẩn hiện dưới ánh trăng xanh kì dị.

Murasaki: Tôi nghĩ em nên rời khỏi nơi này đi, dù sao thì em cũng không thể làm gì nữa tại nơi này.

- Murasaki vừa nói vừa liếc nhìn cái đống xác đẫm máu đang nằm la liệt khắp nơi với vẻ mặt khinh bỉ.

- Vả lại, tôi cũng không muốn em đau khổ khi ở cạnh tôi, nên tốt nhất hãy tránh xa tôi ra.

Echo tròn mắt nhìn cô, đôi mắt đỏ ngàu ban nãy đã quay lại với màu xám khói vốn dĩ của nó.

Echo: Không đời nào.

Với cả, em chẳng nhớ điều gì đã làm mình đau khổ nữa.

- y cười vụng về, đưa tay lên gãi đầu.

Y nắm chặt lấy thanh Katana trong tay, một cách vô ý thức.

Tiếng chuông dắt bên hông vang lên leng keng trong gió nghe thật vui tai.

Nhưng với cảnh tượng đẫm máu thế này, nó chỉ làm cho bầu không khí trở nên ma quái hơn thôi.

Murasaki cười nhạt.

Murasaki: Em thú vị thật đấy.

Có lẽ tôi không cần phải lo lắng đâu ha.

- cô lại nâng chiếc vĩ lên.

Một giai điệu du dương vang lên trong đêm tối.

Aphrodite, giai điệu tuyệt đẹp của nó giờ đây như bản nhạc tang thương dành cho lũ người xấu số kia đã dám đối đầu với người chơi bản nhạc này.

Echo: Hay thật đấy, chị Akiko.

Tại sao chị lại không bao giờ chơi nhạc khi lúc rảnh rỗi mà phải là những lúc khó chịu như thế này vậy?

- Echo nhìn cô một cách tò mò.

Đôi mắt tím nhắm nghiền kia hé mở.

Cô ngước nhìn lên bầu trời.

Murasaki: Giai điệu của tôi chỉ dành cho người chết.

Thật không hay nếu tôi chơi nó trong một thính phòng hay một nơi có người... còn sống.

- ánh mắt đượm buồn nhìn về phía ánh trăng xanh huyền ảo.

- Với cả, giai điệu của tôi mang lại cho kẻ khác những điều không hay.

Echo: Không hay?

Ý chị, như là kí ức buồn sao?

Murasaki chỉ "ừ" một tiếng, rồi lại tiếp tục với giai điệu của mình.

Cô như hòa mình vào không gian của riêng mình, không ai có thể chạm vào nó.

Đôi mắt nhắm nghiền, nụ cười trên môi nhẹ nhàng như cánh hoa hồng mỏng manh, trông cô như thế, chẳng ai nghĩ cô là người của một Tổ chức ngầm - Mafia Cảng.

Echo bỏ cây kẹo mút ra, cầm nó trên tay rồi thừ người, mệt mỏi.

Echo: Em chẳng có gì để nhớ cả.

Những điều kinh khủng nhất cuộc đời mình, em đều quên sạch cả.

Chỉ những điều quý giá, em mới giữ lại thôi.

- đôi mắt y nhìn vào hư vô.

Bàn tay trắng nõn nà của mình đặt lên ngực trái - em giữ nó trong tim, để nó không bao giờ có thể phai mờ.

- y cười rạng rỡ, nụ cười ngây ngô của một cô gái tuổi mới lớn.

Murasaki nhìn y với ánh mắt buồn bã, nhưng cô nở nụ cười.

Murasaki: Mừng cho em.

- cô lại nhìn về phía xa xăm - Giá như tôi được như em thì hay biết mấy.

Nếu hai năm trước mà tôi như em thì có lẽ - đặng nói, cô đặt tay lên ngực trái, cảm nhận nhịp tim đều đều vô nghĩa của mình - tôi đã không đau khổ thế này rồi.

Trái tim tôi, đã chết từ lâu rồi.

Một cơn gió thoảng qua.

Mái tóc bạch kim dài mượt của cô đu đưa theo gió, những sợi tóc óng ánh dưới ánh trăng xanh kì dị tạo nên cảnh tượng đẹp đẽ và huyễn hoặc.

Giọng nói của Murasaki nghe thật não nề, khiến cho Echo phải lên tiếng.

Y nhảy khỏi thành, đứng đối mặt với cô.

Đôi mắt lại chuyển sang màu đỏ ngầu, hung tàn như màu máu.

Echo: Thiệt tình đấy, Akiko.

Sao chị suốt ngày cứ nghĩ bi quan vậy không biết nữa.

- y cộc cằn - Con người ai chẳng có kí ức buồn và tàn khốc chứ?

Như tôi thì phải gánh hết mọi thứ đau khổ của nửa kia của mình, còn nửa kia chỉ việc vui vẻ với ảo mộng bản thân.

- y đá vào hòn đá cuội khiến nó lăn lông lốc rồi rơi xuống sông.

- Đấy, tôi cũng khổ như chị thôi, vậy sao tôi sống được mà chị thì không?

Trái tim đã chết à, thật nực cười.

- y cười nhếch mép khinh bỉ.

Murasaki không thể nói lại lí lẽ của Echo.

Y đã đúng.

Cô thật sự rất nực cười.

Nực cười vì đã để cho trái tim mình chết một cách dễ dàng như vậy.

Cô cười khúc khích, thế nhưng, đôi mắt lại ngấn lệ.

Murasaki: Thật nực cười đúng không, Echo!

Tôi quả thật nực cười mà.

Đúng là yếu đuối.

- cô cười trong nước mắt - nhưng mà, tôi không có đủ dũng khí như em.

Đôi tay này, đã nhuốm đầy máu của những sinh linh, những kí ức tươi đẹp và mọi thứ.

Tôi đã cướp đi chúng từ những kẻ khác.

- nụ cười giờ đây đã trở nên méo mó.

Cô khóc - Nếu như trái tim tôi còn sống, chắc chắn tôi sẽ tìm cách cho nó chết đi thôi.

Chỉ có cách đó - cô ngẩng mặt nhìn Echo - chỉ có cách đó, tôi mới yên ổn thôi.

Cô ngừng khóc, lấy tay quệt đi hàng nước mắt đang lăn dài trên má.

Echo vẫn đứng đấy, im lặng.

Y nhìn Murasaki với ánh mắt buồn bã, giận dữ và những thứ cảm xúc hỗn độn trong lòng.

Y nắm chặt thanh Katana trong tay, chực rút ra như để chém mọi thứ cho thỏa cơn giận, nhưng nhìn cô gái là người đàn chị của mình như thế, y không nỡ làm vậy.

"Làm vậy mọi thứ chỉ tệ hơn thôi", Echo nghĩ.

Y hậm hực, quay lại chỗ ngồi trên thành ban công.

Echo: Xin lỗi, vì đã nặng lời với chị.

Murasaki: Không có gì đâu.

Tôi mới phải xin lỗi em đấy chứ.

Thật không hay ho khi để em phải cảm thấy có lỗi với tôi.

- cô mỉm cười dịu dàng nhìn Echo.

Y cũng cười lại, một nụ cười nhẹ nhàng, không ẩn ý.

Cả hai người lại chìm vào khoảnh khắc im lặng.

Một tiếng bước chân khác lại vang lên.

Echo: Ai đó?

- y nhìn về phía hành lang chìm trong bóng tối bên phải.

Ánh đèn lờ mờ từ chiếc đèn bóng tròn treo lủng lẳng chực tắt kia chỉ cho thấy được dáng người của kẻ mới đến.

Một cô gái, cao ráo và gầy gò.

Mái tóc đen cắt ngang vai của người ấy được buột lại ra phía sau.

Gương mặt đeo mặt nạ nửa mặt màu trắng bằng cao su, lạnh lẽo và vô hồn.

Người ấy tiến tới chỗ của Echo và Murasaki.

Một giọng nói lạnh băng vang lên.

Kurogawa: Làm ơn đừng nói về quá khứ nữa, nó khiến tôi thấy ghê tởm đấy.

Echo: A, chị Kurosaki mới đến hả?

- Echo lên tiếng.

Người từ trong bóng tối chỉ nhìn y ngán ngẩm.

Chị tặc lưỡi.

Kurogawa: Là Kurogawa.

Làm ơn nhớ dùm tôi đi, Echo.

Echo ngồi đấy nhìn chị với ánh mắt khó hiểu.

Có lẽ y đang nghĩ ngợi lung tung về cái tên của Kurogawa.

Echo: Dạ vâng, em nhớ mà, chị Kurosaki.

- y cười vui vẻ.

Kurogawa chỉ thở dài.

Chị đi ngang qua những cái xác la liệt trên nền đất lạnh, nhìn chúng với ánh mắt đen lạnh lẽo, vô hồn.

Bước tới bên Murasaki, chưa kịp để chị lên tiếng, cô đã hỏi.

Murasaki: Thú vị thật đấy, chị Kurogawa.

Hôm nay chị tảng bộ tại nơi này à?

Kurogawa: À phải.

Không khí ngoài thành phố kia thật khó chịu, chẳng thích hợp để đi dạo tí nào.

- chị nói với giọng điệu như thể khinh thường những con người đáng thương kia đang nằm trong vũng máu tanh tưởi.

"Một cái liếc mắt có lẽ cũng không đáng dành cho chúng.

Thật là một lũ đàn ông tệ hại, vô dụng". chị nghĩ.

Murasaki cười nhạt.

Murasaki: Vậy à?

Nhưng tôi lại nghĩ khác đấy.

Con người thật sự rất thú vị.

Kurogawa: Có lẽ.

Ít nhất em cũng không có ý nghĩ kì quặc như Ryce nhỉ, Murasaki?

- Kurogawa nhắc tới cái tên Ryce với ý nghĩa châm chọc vì cách suy nghĩ kì dị của cô ta.

Murasaki bật cười thành tiếng.

Murasaki: Chắc chắn không rồi.

Echo nhìn hai con người kia, đôi môi y nở một nụ cười tươi tắn.

Đôi mắt đỏ giận dữ bây giờ đã trở lại với màu xám thường lệ.

Y nhảy khỏi thành ban công.

Echo: Em xin phép về trước vậy.

- y cúi đầu - Hai chị ở lại vui vẻ.

- rồi chạy về phía hành lang bên tay trái, nơi cánh cổng sắt to tướng đang chắn ngang lối vào nhà kho.

Kurogawa thấy vậy định lên tiếng thì bóng dáng của y đã đi mất.

Chị thở dài.

Kurogawa: Thiệt là, con bé này lúc nào cũng quên trước quên sau.

Cả cái phòng của mình mà cũng chẳng nhớ ở đâu.

- chị vén tóc mái của mình sang một bên, để lộ rõ màn ren đen của chiếc mặt nạ trắng bằng cao su.

Đôi mắt đen lấy đăm chiêu nhìn về phía thành phố rực rỡ ánh đèn kia.

Kurogawa: Giá như tôi quay lại được nơi đó thì hay biết mấy.

- chị thì thầm.

Nụ cười buồn bã hiện lên trên đôi môi nhợt nhạt, mỏng manh.

Kurogawa chỉnh lại cổ áo sơ mi cho ngay ngắn rồi quay lại nhìn Murasaki.

- Có lẽ tôi nên quay về.

Chào em.

Chị lặng lẽ quay gót đi về phía hành lang tối om kia và mất dạng.

Murasaki đợi cho bóng dáng chị khuất hẳn mới nâng chiếc đàn lên và kéo.

Đoạn sau của bản Aphrodite vang lên trong màn đêm tĩnh lặng.

Cô nhắm nghiền đôi mắt và cảm nhận chiếc vĩ đang lả lướt trên những sợi dây đàn kia, tạo nên một giai điệu tuyệt mĩ.

Murasaki: Cái năng lực chết tiệt này, mày làm tao khó chịu đấy.

- cô rủa thầm.

Đôi mắt lại mở ra, nhìn về phía bên kia, nơi những ánh đèn rực rỡ tưởng chừng như không bao giờ ngủ.

Đôi đồng tử tím nheo lại.

Cô cười nhạt.

Murasaki: Ghen tị với lũ người kia thật.

- tiếng đàn đã ngừng hẳn.

Bầu không khí tĩnh lặng bao trùm lên khung cảnh hãi hùng kia.

Trong màn đêm đen, một thiếu nữ tầm mười sáu mang vẻ đẹp tựa như nữ thần đang hướng ánh mắt ra đằng xa bên kia sông.

Một hình ảnh tuyệt đẹp khiến bao người say đắm.

Nhưng không ai biết được sự thật đằng sau, máu đang chảy thành dòng, xác người la liệt, mùi tanh tưởi của những kẻ xấu số ấy chính là "quá trình" để làm nên "tuyệt tác" ấy...

---------- Kết thúc chương 2.1 ----------
 
[ Bsd Oc Role Play ] Lạc Vào Yokohama, Tính Sao Giờ? (Ngoại Truyện)
#2.2: Giai điệu tang thương - Quá khứ


Đôi mắt vàng hoàng yến lướt nhìn một lượt cái cảnh tượng rợn người trước mắt.

Tomino tặc lưỡi.

- Mấy người không thể dọn cái đống hỗn độn này hay sao mà phải nhờ tôi chứ?

Thiệt tình.

- cô thở dài rồi bước đến bên những cái xác nằm ngổn ngang trên lối đi.

Cúi xuống bên cái xác to bự của một tên xấu số tanh tưởi, cô thì thầm.

- Nhà giả kim, hãy cho con người sức mạnh để làm nên kì tích.

- vừa dứt lời, những dòng văn tự màu cam chói lóa xuất hiện từ bàn tay cô, bao bọc lấy thân hình đồ sộ của cái xác chết.

Thứ ánh sáng cam kì ảo ấy soi sáng cả một vùng trời đen kịt ở hành lang gần kho của hải cảng.

Sau một lúc, những dòng chữ tự mờ đi rồi biến mất, để lại trên nền đất là bộ đồ nhuốm máu của hắn.

Cái xác đã bốc hơi!

Cô chống tay xuống sàn, thở nặng nhọc.

Trán cô ướt đẫm mồ hôi, dù không khí xung quanh vô cùng lạnh lẽo.

Cố chống hai bàn tay rồi đứng dậy, nhưng vừa mới đứng được một chân thì cơ thể sụp đổ.

Cô nằm sõng soài trên đống quần áo còn sót lại của cái xác lúc nãy, hơi thở vẫn hằng hộc.

- Chết tiệt, biết thế khi nãy đã không uống thuốc rồi.

- cô tự rủa bản thân.

Tomino vẫn không sao đứng dậy được.

Cô vẫn cứ nằm đấy, đôi mắt vàng yếu ớt nhìn về phía trước một cách vô hồn, không sức sống.

"Mình đang chờ ai đến cứu à?

Lạ thật", cô nghĩ.

Lần đầu tiên trong suốt mười bảy năm qua, cô mong chờ được kẻ khác cứu rỗi.

Ý nghĩ thoáng qua trong đầu ấy làm cô bật cười khô khan.

- Không được, mình không nên trông cậy vào người khác.

- tự nhủ với bản thân, Tomino lại gượng dậy, hai bàn tay cố chống đỡ cái cơ thể yếu ớt của mình.

Có vẻ như lần này cơ thể của cô đã tuân theo mệnh lệnh của trí óc cô, nó di chuyển từ từ, nhưng vẫn cứ run run khiến cô suýt té vài lần.

Đứng dậy được, cô phủi bụi trên chiếc áo blousse trắng của mình rồi quay lại nhìn đống xác với vẻ mặt ngán ngẩm.

- Đành vậy thôi, đâu thể để đây đến sáng mai.

- Tomino bẻ răng rắc những khớp tay rồi đi đến từng cái xác một, lẩm nhẩm câu nói y hệt ban nãy khi cô làm với cái xác to tướng kia.

Những dòng chữ cam sáng chói hiện lên rồi lại biến mất.

Cơ thể cô lảo đảo bước đi sau mỗi lần dùng năng lực, sự thăng bằng mỗi lúc một mất đi.

Kết thúc công việc, cơ thể dường như đã đến giới hạn, Tomino ngã ra sau, đầu đập lên nền đất lạnh đau điếng.

Tuy vậy, cổ họng cô không phát ra bất kì âm thanh nào.

Trong màn đêm tĩnh lặng chỉ còn tiếng thở dồn dập của cô.

"Thảm hại quá", cô nghĩ.

Nhưng đôi môi lại nở một nụ cười mãn nguyện.

Cô luôn cười như vậy mỗi khi tự làm được việc của mình mà không nhờ đến ai.

Bẩm sinh đã yếu ớt như vậy, nên khi hoàn thành một việc gì đó khó khăn, cô luôn mỉm cười với bản thân.

Nằm sõng soài trên nền đất lạnh, cô ngửa mặt nhìn lên bầu trời.

Ánh trăng xanh kì dị kia soi sáng gương mặt xanh xao của Tomino, đôi đồng tử vàng nheo lại.

- Đẹp thật đấy.

- cô nói.

Ít khi cô ra ngoài vào ban đêm, nên có lẽ trăng tròn đêm nay là một cảnh tượng đẹp mắt đối với cô.

Cô nhìn vào ánh trăng, bản năng như trỗi dậy trong lòng, thôi thúc cô chạm vào ánh trăng.

Tomino đưa tay lên bầu trời, nắm lấy thứ ánh sáng xinh đẹp huyền ảo kia, nhưng những gì cô nhận được chỉ là hư vô.

Thứ ánh sáng ấy không thuộc về cô, và cũng chẳng thuộc về ai cả.

Cô lại cười.

- Giá như, mình là thỏ ngọc như lời Milky nói thì hay biết mấy.

- cô nói với bản thân.

Đôi mắt vàng yếu ớt kia chợt nhắm lại và chìm vào giấc ngủ thì một giọng nói trẻ con vang lên, nghe mà rợn tóc gáy.

- Hiếm lắm mới thấy cô bay bổng đấy, Ryce.

Ngay lập tức, Tomino bật dậy, ngoái nhìn ra sau lưng.

Đôi mắt mệt mỏi khi nãy đang mở to, nhìn người vừa nói với mình.

Một cô bé tầm mười tuổi, dáng người thấp bé, còi cọc đang đứng ẩn mình trong bóng tối của dãy hành lang.

Cô vội vàng đứng dậy.

Cô bé ấy vẫn cứ đứng đấy, miệng y đang dãn rộng thành một nụ cười.

Một nụ cười ngoác đến gần mang tai, thật rợn người.

Y lại bật cười lớn.

Tiếng cười khanh khách của một đứa trẻ luôn mang lại niềm vui cho những người xung quanh, nhưng với cô bé này thì không.

Tomino nhăn mặt.

- Thôi ngay đi.

Cô muốn cái gì?

- cô gằn giọng.

Tiếng cười của cô bé kia im bặt.

Y từ từ tiến về phía Tomino, hai bàn tay nắm chặt rồi lại mở ra liên tục.

Càng đi về phía ánh sáng, dáng vóc của y cũng từ từ hiện rõ ra dưới ánh trăng.

Làn da nhợt nhạt như người chết, những vết thẹo và vết cắt sâu đến độ thấy được cả xương bên trong.

Những phần da đã bị hoại tử, đỏ lòm và đen đúa nhìn mà ghê sợ.

Bộ áo đồng phục của học sinh cấp một, chiếc áo trắng và váy xanh dơ bẩn, nhuốm đầy máu.

Mái tóc đen cắt ngang vai kiểu búp bê Nhật với tóc mái che đi phần nào đôi mắt đã bị rạch sâu xuống gần má.

Y nhìn cô với đôi mắt dại, long tròng của mình.

- Sao không gọi tôi lên?

- y hỏi.

Tomino cảm nhận được luồng khí lạnh lẽo đang bao trùm lên hai người.

Cô không phản ứng lại với câu hỏi.

Tất cả những âm thanh phát ra sau khi câu hỏi được đặt ra là sự im lặng cùng tiếng thở đều đặn của cô.

Cô nuốt nước bọt xuống cổ họng.

Cô bé ấy hỏi lại.

- Sao cô không gọi tôi lên vậy?

- lần này, đi kèm với câu hỏi là một nụ cười ma quái.

Y nhìn chằm chằm vào người đứng trước mặt, mắt không chớp.

Để ý thấy Tomino vẫn giữ được thái độ bình tĩnh, y thôi không cười, nhưng đôi mắt vẫn cứ chằm chằm vào cô.

- Đúng là Ryce có khác.

Vẫn bình tĩnh như vậy mỗi khi gặp... em.

- Tại sao lại xuất hiện ngay lúc này?

- Tomino hỏi với giọng sắc lạnh.

Cô cho hai tay vào túi áo, đứng thẳng lên một cách bình thản nhưng thận trọng.

Đôi mắt vàng hoàng yến của cô nhìn thẳng vào đôi mắt ghê tởm của người đối diện.

Cô bé kia bật cười.

- Hỏi lại mình đi, cô gái.

Uống thuốc đủ chưa?

- nói xong, y tiến lại gần Tomino hơn.

Hai người chỉ còn cách nhau có hơn một tấc.

Y ngước mặt lên.

Gương mặt trắng bệch xuất hiện ngay trước mắt của cô, trông thật kinh sợ.

Nhưng điều đó có vẻ như quá đỗi bình thường với một người đã làm việc và nghiên cứu trên xác chết như cô.

Y lại cười.

- Cô tưởng cô có thể ngăn tôi lại bằng thứ thuốc đó sao?

Thật khờ khạo.

- vừa dứt lời, tiếng cười khanh khách lại vang lên trong đêm.

Tomino cắn răng.

Cô rút vội con dao mổ trong túi áo mình ra rồi đâm thẳng vào tim của y.

- Im đi, im ngay cho tôi.

- cô nói với giọng điệu như ra lệnh, không hét toáng lên hoảng loạn như những kẻ khác.

Kẻ bị đâm vào tìm vẫn cứ đứng đấy, y không còn cười.

Cô rút ra và chém vào mặt y thêm một nhát ngang tầm mắt.

Đôi mắt vàng yếu ớt khi nãy bây giờ trở nên vô hồn, lạnh lẽo và hung tàn.

Cô bé kia lùi lại vài bước.

Tomino nhìn y.

- Tệ thật, tôi cứ quên là cô không thể chết được nữa.

- cô thở dài.

Cô bé kia đứng đấy, cả người cứng đờ ra.

Đôi mắt bắt đầu ngấn lệ.

Không phải hai hàng nước mắt như người bình thường, mà là hai hàng lệ huyết.

Dòng chất lỏng màu đỏ thẫm ấy cứ tuông ra, những giọt máu lăn dài trên má và rơi xuống đất, trên áo, trên váy.

Y thì thầm.

- Sao cô lại không gọi tôi lên?

Bộ tôi đáng ghét lắm sao?

- y nức nở.

Tomino nhìn y, thở dài thườn thượt.

Cô lau con dao đầy máu đen kia, cho vào túi áo rồi đi đến bên cô bé.

- Cô không đáng ghét đâu.

Chỉ là tôi cảm thấy ngứa mắt khi cô cứ đứng đấy và gợi lại cho tôi về cái lời nguyền khốn kiếp đó thôi.

- cô lạnh lùng đáp lại câu hỏi.

Y vẫn cứ khóc lóc như một đứa con nít, nhưng chẳng hiểu sao tiếng khóc ấy chẳng tạo cho con người cảm giác thương cảm, ngược lại còn tạo cảm giác ghê sợ cho người khác.

- Ở dưới đó ghê lắm, tôi không muốn phải ở nơi đó nữa đâu.

- y nói, giọng có hơi run run.

Y nắm chặt vạt váy đồng phục của mình, cúi gằm mặt xuống.

- Kinh khủng lắm...

- y tiếp tục.

Tomino ngửa mặt lên trời.

Cô lẩm nhẩm trong miệng.

"Tomino chết một mình và rơi xuống địa ngục...

Địa ngục, tối tăm, không có hoa...

Có phải chị của Tomino là cáng roi đó không?...

...

Số lượng vết sẹo thật đáng lo..."

Cô bé quay phắt lại nhìn Tomino.

Y mở to đôi mắt nhìn cô ngỡ ngàng.

- Cô... vẫn còn nhớ sao?

- y hỏi, vẻ mặt không khỏi ngạc nhiên.

Tomino cúi xuống nhìn y, chỉ trả lời "ừm" một tiếng lơ đãng.

Một cơn gió lạnh thổi qua.

Áo blousse trắng nhuốm máu của những kẻ xấu số kia của cô tung bay trong gió, che đi gần nửa khuôn mặt của cô bé.

Y cúi mặt xuống, đôi mắt khép hờ lại.

Giờ đây, đôi mắt ấy chỉ còn chất chứa nỗi buồn khổ của một đứa trẻ xấu số, bị dày vò ở nơi tối tăm mang tên Địa ngục.

- Cô cũng nên cảm thấy mình may mắn vì đã được xuống địa ngục sớm như vậy.

- Tomino nói với giọng lạnh lẽo, u buồn.

Cô bé kia mở to mắt nhìn cô, nhăn mặt lại, giận dữ.

Nhưng y không nói gì, chỉ im lặng nghe Tomino nói hết.

- Thế giới này không đẹp như cô nghĩ đâu, chết sớm là may phước đấy.

- cô cười.

Y nhìn cô, chỉ lí nhí trong miệng.

- Thật sao?

- Phải.

- cô mỉm cười nhìn ra đằng xa, nơi những ánh đèn rực rỡ của thành phố dường như không ngủ.

Y nhìn cô với ánh mắt ngạc nhiên, sau đó nhắm nghiền.

- Có lẽ vậy nhỉ.

- y nói, đôi môi mỉm cười, đôi mắt mở hờ, nhìn ra phía ánh sáng bên kia sông.

- có lẽ tôi may mắn thật.

Tomino vẫn không phản ứng gì với lời nói của y.

Cô chỉ chăm chăm hướng mắt ra nơi ánh sáng chói lòa của một vùng trời mà không biết cô bé kia đã biến mất tự khi nào.

Chỉ đến khi có tiếng một con mèo hoang gần đó kêu lên, cô mới sực tỉnh quay sang bên cạnh.

"Biến mất rồi sao?".

Tomino thả lỏng vai, rồi cho hai tay vào túi áo.

- Một ngày không xa, em sẽ không còn cô đơn nữa đâu, Tomino.

- cô nhủ thầm trong miệng.

Tiếng bước đi đều đều của cô hướng về phía hành lang tối om chỉ có ánh đèn vàng lập lòe kia soi sáng.

Sau lưng Tomino, vẫn là cảnh tượng máu vẫn chảy lênh láng, những bộ đồ hôi thối chất đống, nhưng những cái xác tanh tưởi kia đã không còn.

Cả cô bé kia cũng đã biến mất.

Lại một đêm thanh vắng và kì quái tại Mafia Cảng...

---------- Kết thúc chương 2.2 ----------

***Đoạn trích nghiêng trên là một đoạn của bài thơ Tomino's Hell (Tomino no Jigoku) - tác giả: Yomota Inuhiko.

***Nguồn: https://www.wattpad.com/264248580-truyền-thuyết-thành-thị-đô-thị-mang-tính-chất-kinh
 
[ Bsd Oc Role Play ] Lạc Vào Yokohama, Tính Sao Giờ? (Ngoại Truyện)
#3: Tiệm trà... bốc hơi!


Một buổi sáng thanh bình tại Yokohama.

(*)Alfred mở cửa bước vào một tiệm trà nhỏ trên một con phố gần công viên Maid Flower.

Vừa mở cửa, thứ đầu tiên anh cảm nhận được chính là mùi trà thanh dịu bao trùm bầu không khí trong quán.

Dường như đây là nơi duy nhất anh có thể đến lúc này, một nơi thích hợp để trốn làm, để ngừng suy nghĩ về cuộc sống phức tạp.

Anh ngồi vào góc khuất của quán và gọi 1 cốc matcha, những ngón tay gõ trên bàn như 1 nhịp điệu.

Alfred có cảm giác mình đang già đi thì phải.

Dù sao thì không phải làm việc là ổn rồi, giờ chỉ mong không có ai đi tìm anh.

"Thật là 1 ngày tẻ nhạt...", anh ngán ngẩm nhận lấy cốc trà từ người phục vụ.

Hớp một ngụm trà và nhâm nhi, anh cảm giác như mình được đưa vào một không gian khác, thật thanh bình và yên ả.

Ấy là khi anh chưa để ý đến xung quanh.

Đôi mắt xám khói mở ra sau một khoảng thời gian nhắm nghiền, chìm vào một thế giới của riêng mình, anh nhìn thấy một cậu con trai mặc bộ đồ bá tước cổ xưa từ... hơn hai thế kỉ trước bước vào.

"Là thằng nhóc phiền phức bên Hội đó sao?", anh nghĩ.

Anh cúi gằm mặt xuống, làm như không quen biết gì với cậu ta để tránh phiền phức.

"Đi chỗ khác dùm đi!", anh lầm bầm trong miệng.

Hé mắt qua bàn thấy Fredrick đi đến chiếc bàn gần cửa sổ, anh quay người gần chín mươi độ để che đi gương mặt của mình.

Kai: Tuyệt thật, đây là vị trà của nhân loại à?

- một người thanh niên khác, tầm hai mươi lăm ngồi gần đấy, nói với vẻ mơ mộng.

Y khoác trên mình bộ Kimono màu lục với những hoa văn râm bụt được cách điệu cầu kì, mái tóc dài bù xù có cài một cành hoa đỏ.

Trông y thật dị thường.

Alfred nhìn hai kẻ đang ngồi cùng mình trong quán mà không ngừng lẩm bẩm trong miệng.

Alfred: Tôi không quen biết ai hết...

Đừng có nhìn...

- anh vừa nói vừa ôm khư khư cốc matcha trong tay.

Tên mặc đồ Kimono dị hợm kia thì vừa tán dương, vừa bứt một cánh hoa trên chiếc cài trên đầu rồi bỏ vào tách trà, nhìn ngắm nó thích thú.

Còn tên nhóc "bá tước" kia thì chẳng hiểu sao lại ngồi ôm bụng, một tay che miệng để không phát ra tiếng cười khanh khách của mình.

Anh cố tập trung vào chiếc cốc của mình, giữ cho tinh thần được thư thái.

Anh hít một hơi thật sâu và trở lại với sự yên tịnh trong tâm hồn mình như lúc đầu.

Vừa mới nhắm mắt tận hưởng không gian yên tĩnh ấy, Kai bên bàn kia đã lục đục với với chỗ ngồi của y.

Kai: Này chủ quán, bàn tôi có vết bẩn.

- y vừa nói vừa chỉ vào vết màu nâu của cà phê bị đông lại cứng ngắt.

Những tưởng nhân viên phục vụ sẽ bước ra, ai ngờ.

Fredrick: Chào Kai, tôi là chủ quán.

- Fredrick đến đứng bên cạnh chiếc bàn nơi Kai đang ngồi, mỉm cười xảo trá.

Kai nhìn cậu với vẻ mặt thẫn thờ, phẩy tay với cậu rồi tự động đi sang bàn của Alfred ngồi thản nhiên.

Anh nhìn tên mặc đồ Kimono dị hợm ấy với ánh mắt từ ngạc nhiên sang khó chịu, nhưng vẫn miễn cưỡng ngồi vào trong cho y ngồi kế.

Kai: Tôi yêu cầu một chiếc bàn mới.

Nhanh dùm đi.

- vừa nói, y vừa phe phẩy cành hoa màu đỏ trên đầu mình, trông thật buồn cười.

Fredrick đứng nhìn y, không sao kìm nén được tiếng cười đang phát ra từ cổ họng mình.

Fredrick: Bàn... gì cơ?

Gãy chân hả?

- cậu nhìn Kai, vẫn mím môi nén cười.

Y chỉ tay vào vết bẩn màu nâu trên bàn.

Kai: Không không, bàn bị bẩn.

- y nói, vẻ mặt trông như đang ở chín tầng mây tận trên trời xanh.

Alfred lườm mắt nhìn y, nói một cách khó chịu.

Alfred: Xin nhân viên một cái khăn rồi lau đi là được mà.

Kai: Ồ, vậy hả?

- y nói một cách ngớ ngẩn.

Fredrick: Kệ nó đi, có sao đâu!

Kai: Mấy người làm ăn kiểu gì vậy?

Vừa định mở miệng đáp lại câu hỏi của Kai, Fredrick thoáng thấy bóng dáng của một cô gái ăn mặc như một bác sĩ đi ngang.

Cậu phớt lờ lời nói của y và chạy ra cửa.

Fredrick: Cô, vào đây với tôi.

- vừa nói, cậu vừa nắm lấy bàn tay đeo găng lụa trắng của cô và kéo vào trong tiệm trà.

Tomino: Ế, cái quái gì vậy?

Buông tôi ra coi!

- Tomino vừa bất đắc dĩ đi theo cậu nhóc "bá tước" kì quặc ấy, cô vừa cố giằng tay mình khỏi bàn tay của cậu.

- Mới sáng sớm mà làm cái gì vậy hả?

- cô giùng giằng đẩy Fredrick qua một bên.

Cậu không trả lời, chỉ lấy trong chiếc cặp trên bàn của mình ra một xấp giấy tờ dày gần 2 phân và đưa cho cô.

Fredrick: Cô, quản lí hộ nhé!

- rồi quay sang Kai, đang ngồi đó dựa lưng vào vai Alfred.

- Fries sẽ quản lí thay tôi nên phàn nàn gì thì cứ gặp cô ta.

- nói xong, cậu cười khoái chí.

Tomino đứng cạnh, cầm trên tay xấp giấy tờ mà mặt tối sấm lại.

Cô phang cả tập giấy thẳng vào mặt cậu.

Tomino: Làm như tôi là trợ lí của cậu ấy.

Tự làm đi.

Với cả, tên tôi là Tomino Ryce, R-Y-C-E, không phải khoai chiên (Fries)!

Đừng có mà chế tên người khác!

- cô nói với giọng điệu chán chườn, uể oải.

Sau đó cô đi lại và ngồi vào một chiếc bàn gần nơi mà ba cậu con trai kia đang ngồi.

Alfred: Tên cô ấy là Xăng-pha-nhớt đó, Fredrick.

Nhớ cho kĩ vào.

- Alfred ngước mặt lên nhìn Fredrick, cười giễu cợt rồi lại liếc nhìn sang phía Tomino.

Cô ném cho anh cái nhìn nửa mặt rồi quay đi.

Kai: Bàn bẩn bàn bẩn...

- y cứ lặp đi lặp lại cái từ "bàn bẩn" với giọng điệu ngây ngô, tạo cảm giác ngờ ngợ cho Alfred.

Cứ mỗi lúc anh lại cố tình nhích sang bên ngược với Kai, vào sâu trong góc ngồi, chỉ liếc mắt nhìn y một cách mệt mỏi.

Song, y có vẻ thích thú với biểu cảm ấy, hay không hiểu Alfred đang nghĩ gì, mỗi lần anh nhích một chút là y nhích theo y như thế đấy.

Càng lúc, hai người càng ngồi sâu vào trong.

Kết quả: Alfred "dính tường", còn Kai thì bên cạnh, cứ dựa vào người anh, vừa phe phẩy cành hoa đỏ, cảnh tượng trông thật... kì dị.

Fredrick đứng nhìn hai con người lớn tuổi hơn mình đang...

"âu yếm" nhau với ánh mắt trông như đang... kì thị.

Cậu lại quay sang phía Tomino, cô nàng "bác sĩ" kì quặc kia.

Cậu đặt cái tập giấy lúc nãy lên bàn cô đang ngồi, rồi nói với giọng điệu nửa khẩn khoản, nửa ra lệnh.

Fredrick: Cô quản lí đống này dùm tôi nhé?

- cậu cười tươi tắn như một đứa con nít.

Cô nhìn cậu, đôi mắt ẩn sâu cặp kính bảo hộ vẫn chán chườn, uể oải.

Cô buông tay ra khỏi tách cà phê sữa còn nóng kia, thôi không nhìn nó nữa mà chuyển hướng sang cái tập giấy dày cộm kia.

Cô thở dài rồi lật vài ba tờ lên xem.

Fredrick: Quan trọng lắm, nó quyết định đến việc phá sản hay không của cái tiệm này ấy.

- cậu nói với vẻ mặt nghiêm túc.

Tomino nhìn cậu, rồi quay trở xuống đống giấy trắng kì khôi kia, lầm bầm.

Tomino: Rồi rồi, phá sản là được chứ gì?

Fredrick: Cô có tin là mình sẽ đi gặp Chúa trời sớm hơn dự định không?

- cậu nói, liếc mắt sang nhìn Tomino đang nhìn cậu với ánh mắt châm chọc.

Cô phe phẩy tay.

Tomino: Chúa trời à, gì cũng được.

Tôi không tin có thiên đường.

Chết là hết, vậy thôi.

Fredrick vẫn không tài nào tin tưởng nổi bà chị điên khùng này.

Lỡ như cô ta "nổi hứng" đốt hết cái đống tập giấy ấy... cậu lắc đầu, không dám nghĩ tới hậu quả.

Không tin tưởng thế đấy, vậy mà chẳng hiểu sao cậu vẫn đưa tận tay nó cho Tomino mà không suy nghĩ gì cả.

Cứ như bị thôi miên ấy.

Đang cố dứt ra khỏi suy nghĩ về việc mới xảy ra thì cậu nghe Kia nói lớn.

Cậu quay lại, đứng trân mắt nhìn.

Kai: Ha, hay để ta đốt luôn cái bàn đi!

Ai đồng ý?

- y hứng khởi, một chân đặt lên bàn, tạo thế đứng sao cho thiệt ngầu, nhưng thực chất trông còn kì quặc hơn.

Phần dưới của bộ Kimono bị vén lên qua đầu gối, suýt một chút nữa là lộ cả bên trong!

Y nói năng một cách khí thế, bàn tay y đã sẵn một ngọn lửa màu cam hồng rực rỡ, nóng bỏng.

Alfred ngồi bên cạnh chỉ nhìn y thản nhiên, anh trả lời trong miệng.

Alfred: Đốt luôn đi.

Tomino: Đốt trụi cả cái quán này cũng được đó Kai.

- Tomino ở bàn bên cũng lên tiếng.

Cô quay sang Kai, nhìn y với ánh mắt nửa ủng hộ, nửa thách thức.

Thấy vậy, y càng thêm phấn khích.

Fredrick hoang mang nhìn hai kẻ đang có ý định đốt tiệm trà, sau đó lên tiếng.

Fredrick: Nè nè, cấm tiệt đốt nơi này!

Mấy người biết làm vậy là tổn hại đến gia sản nhà tôi không hả?

- cậu cáu gắt quát vào mặt Kai và Tomino.

Nhưng làm vậy càng khiến cho cô nàng "bác sĩ" điên kia giở giọng điệu gây hấn.

Tomino: Sao chứ, đây là tiệm của nhóc, chứ có phải của bọn tôi đâu mà lo!

- cô nói dửng dưng.

Kai bên bàn kia cũng nhìn cậu với ánh mắt giễu cợt, còn Alfred thì chẳng nói gì, cứ chăm chăm vào chiếc cốc matcha trên tay.

Đôi mắt cậu giật liên hồi.

Fredrick: Thôi đi, mấy người có tin tôi đâm cho mấy nhát không hả!?

Kai: Mà khoan, ta đốt ai cho phép?

- bỗng nhiên y nắm chặt bàn tay, ngọn lửa hồng kia biến mất.

Alfred: Thì chủ quán.

- Alfred đáp thản nhiên.

Y nhìn anh, rồi vui vẻ reo lên.

Kai: Phải rồi ha.

Nè Tomino, có đem xăng không vậy?

- y quay sang cô gái ngồi bên bàn kia.

Cô lắc đầu.

Tomino: Cần gì xăng, chỉ cần thứ này thôi là đủ.

- cô vừa nói vừa rút ra trong túi một ống nghiệm nhỏ dài khoảng một tấc.

Bên trong nó chứa một thứ chất rắn màu vàng óng ánh, một nửa thể tích bị chiếm bởi thứ chất lỏng cùng màu.

Cô phe phẩy nó trước mắt ba cậu con trai kia.

Kai nhìn nó, hỏi.

Kai: Cái đó... là gì vậy?

Tomino: Anh không cần biết.

Sao, bắt đầu đốt đi chứ?

- cô nói.

Fredrick: Tôi xóa sổ mấy người bây giờ!

- Fredrick đứng giữa cuộc đối thoại của hai con người đang chuẩn bị đốt trụi tiệm trà, gằng giọng nói.

Tuy vậy, Kai và Tomino vẫn cứ bỏ lơ lời nói của cậu, vẫn tiếp tục "kế hoạch" đánh bay tiệm trà.

Alfred ngồi bên cạnh Kai cũng chỉ nhìn hai người đấy quá khích với ý tưởng điên rồ kia mà thở dài.

Cậu giận điên người.

Fredrick: THÔI ĐỦ RỒI!

- cậu vừa hét lên, vầng sáng màu xanh lục bỗng xuất hiện bao trùm cả không gian của cửa tiệm.

Những kí tự màu tương tự cũng theo thứ ánh sáng chói lòa ấy mà xuất hiện theo.

Toàn bộ căn phòng, không, mà là toàn bộ cửa tiệm bị hàng đống kí tự ấy "bao vây".

Đôi cánh trắng tựa như của thiên sứ lờ mờ hiện lên từ hư vô, những chùm lông vũ trắng phau bay mù mịt.

Cả ba người kia đều nheo mắt nhìn Fredrick, đang thi triển cái thứ dị năng kinh người ấy.

Tomino: Tôi có cảm giác không ổn về việc này.

- cô nói, mắt chăm chú quan sát thứ năng lực ghê gớm ấy đang hiện hữu trước mặt.

Tiếng kim loại vang lên nghe thật lạnh người.

Những thanh đao được mài sắc bén, va chạm với những thanh kiếm lấp lánh ánh bạc kia, chúng xuất hiện từ phía sau đôi cánh thiên sứ và lao về mọi phía của căn phòng với tốc độ và số lượng không tưởng.

Những bức tường bị lao đâm, kiếm chém vỡ nát ra thành từng mảnh vụn.

Sàn nhà như thể bị cắt ra thành nhiều mảng, những đường chém trông thật mạnh bạo, khiến con người ta liên tưởng đến những khe nứt từ trận động đất có độ Ritcher tầm 5,0 trở lên.

Toàn bộ không gian vẫn bị bao trùm bởi thứ ánh sáng xanh lục kì dị ấy.

Gian phòng vẫn đang hứng chịu "đợt mưa" tàn bạo với vô số đao, thương, kiếm, giáo.

Fredrick vẫn đứng đấy, mặc cho căn phòng đang đổ nát trước mắt mình.

Tomino thét lên, tiếng của cô vẫn bị tiếng kim loại sắc lạnh át đi, chữ được chữ mất.

Tomino: ANH MAU LÀM GÌ ĐÓ ĐI KAI!

Kai: ĐƯỢC RỒI.

- vừa dứt lời, vầng sáng màu xanh lam hiện lên hàng loạt xung quanh y.

Những dãy kí tự cũng hiện lên, y hệt như hình thức dị năng của Fredrick.

Thứ ánh sáng xanh kia như hòa làm một với những câu chữ trên không gian đổ nát, sau đó lại tách ra và biến mất.

Y nhăn mặt, rủa thầm trong miệng.

Kai: Chết tiệt, không thể ảnh hưởng được lên thứ năng lực kinh khủng này sao?

Tomino cũng nhìn anh chết trâng.

Cô lại quay sang Fredrick, người đang tiếp tục phá nát cái tiệm của mình.

Cô day day thái dương, cố nhớ lại những thông tin mình có được từ đợt đột kích lần trước.

Cô sáng mắt, quay sang thét lên để Kai nghe thấy.

Tomino: TÔI CÓ CÁCH.

TÔI SẼ DÙNG NĂNG LỰC CỦA MÌNH, CÒN ANH ĐIỀU KHIỂN NĂNG LỰC CỦA TÔI Ở MỨC ĐỘ CAO HƠN, NHƯ VẬY SẼ CÓ TÁC DỤNG.

Kai: CÔ ĐANG NGHĨ CÁI GÌ VẬY?

THỨ NĂNG LỰC KINH NGƯỜI ẤY KHÔNG BỊ ẢNH HƯỞNG BỞI NHỮNG NĂNG LỰC KHÁC...

- chưa dứt lời, cô lại lắc đầu.

Tomino: CỨ LÀM ĐI.

- cô nói, ngắn gọn xúc tích.

Kai thấy vậy, quay sang Alfred.

Anh gật đầu, ra hiệu cho y làm theo lời của cô.

Kai đứng lên, vừa kịp tránh hai thanh đao sượt qua tóc mình.

Tomino cũng từ từ đứng dậy.

Cô vẫn nép mình vào chiếc bàn để tránh đợt "mưa tên" ngay sau đó.

"Hi vọng cách này sẽ ổn", cô lầm bầm.

Tomino: Nhà giả kim, hãy ban cho con người sức mạnh để tạo nên kì tích.

- vừa dứt lời, vầng sáng màu cam cùng những kí tự hiện lên, bao quanh lấy thân thể cô.

Thứ ánh sáng đối nghịch ấy vẫn tiếp tục lan rộng ra.

Tuy vậy, nó vẫn không thể áp đảo được thứ ánh sáng xanh lục đang bao trùm lên không gian xung quanh.

Ngay lúc này, cô hét lên.

Tomino: LÀM ĐI KAI!

Kai đứng đấy, đưa bàn tay ra trước.

Ánh sáng xanh lam khi nãy lại xuất hiện.

Nhưng lần này, nó không hòa vào làm một với thứ ánh sáng chói lóa màu xanh lục kia mà bao quanh lấy cơ thể của Tomino.

Cả hai vầng sáng, cam và xanh lam như hòa hợp với nhau và trở nên đồng nhất.

Cô quỳ xuống nền đất bị cắt xẻ, hai bàn tay đã bỏ đôi găng trắng ra, chạm xuống đất.

Ngay lập tức, cả nền đất, những bức tường xung quanh, hay đúng hơn là cả không gian mà bốn người đang có mặt, bị bao phủ bởi một màu đen kịt, tối thui.

Ngay sau đó, tiếng kim loại loảng xoảng va đập vào nhau, và một sự im lặng bao trùm lên không gian đen tối.

Fredrick: Cái quái... gì thế này?

Đây là năng lực... của Ryce sao?

- cậu hoang mang, nhìn quanh.

Nhưng tất cả những gì cậu thấy chỉ là một màu đen u tối.

Cậu thở hồng hộc, cố mò mẫm đường đi trong bóng tối.

Nhưng chỉ vừa bước đi vài bước, ánh sáng lại tràn ngập trong mắt cậu.

Trước mắt cậu là cảnh tượng đổ nát của tiệm trà lúc nãy.

Ba người kia, Alfred thì thẫn thờ nhìn đống đổ nát, Kai thì vẫn cứ tưng tửng như thế, còn Tomino thì sụp người xuống, chống hai tay trên nền đất để nâng đỡ cái cơ thể của mình.

Cả ba người đều nhìn cậu.

Fredrick mở to mắt, mặt cậu tái xanh lại.

Fredrick: Mình...

đã làm gì thế này?

"Phá hủy cái quán chứ gì!", ba người kia đồng thanh đáp, với ba giọng điệu khác nhau.

Cậu quỳ xuống, há hốc miệng, mí mắt bên phải cứ chốc chốc lại giật một lần.

"Hơ... hơ...", cổ họng cậu cứ phát ra thứ âm thanh ấy mãi.

Cho đến khi Tomino lên tiếng.

Tomino: Sao nãy giờ nó không nổ?

- cô thắc mắc nhìn quanh.

Kai và Alfred nhìn cô với ánh mắt khó hiểu.

Alfred: Nè Lép, đừng nói là ngay từ đầu cô đã có ý định cho nổ cái tiệm rồi!

- anh nói với tông giọng cao hơn bình thường.

Tomino gật đầu lia lịa.

Tomino: Ừ, đúng rồi.

- cô đáp, giọng vẫn thản nhiên như thường.

Cả ba người đều nhìn cô, ánh mắt của Alfred và Fredrick trông như đang kì thị ấy.

Fredrick bỗng lên tiếng.

Fredrick: Cái thứ...

à không, cái không gian màu đen lúc nãy... là cô tạo ra à?

Tomino: Ừ, đúng rồi.

Có sự giúp sức của Kai nữa.

- cô tươi cười nói.

Fredrick: Vậy... nó là cái gì?

- cậu lắp bắp hỏi, giọng run run.

Cô cười nhí nhảnh.

Tomino: Bí mật!

- cô vừa nói, vừa cho tay vào túi áo blousse trắng.

Lấy ra chiếc ống thủy tinh ban nãy, cô la lên.

- Đây rồi, cứ tưởng là vỡ ra trong khi đánh lúc nãy chứ!

- cô nhìn ngắm chất rắn và lỏng lẫn lộn với nhau một cách thích thú.

Alfred: Cái đó... là chất nổ sao?

- anh chỉ vào thứ trong ống nghiệm, nói mà suýt phì cười.

Cô quay lại, phồng má nói.

Tomino: Không có giỡn với thứ này được.

Nó mà bễ ra là tiêu...

- vừa dứt lời, chiếc ống thủy tinh nứt ra.

Phần đáy của nó vỡ, rơi ra, thứ chất lỏng kia cũng chảy ra theo.

Cô nhìn chất lỏng màu vàng óng ánh ấy chảy ra, mặt cắt không còn một giọt máu.

Alfred: Nè Lép, sao trông cô xanh xao quá vậy?

Cả hai người kia, Kai và Fredrick cũng nhìn cô chằm chằm.

Cô chỉ thì thầm.

Tomino: Làm ơn đừng có mưa ngay lúc này...

- cô vừa nói, vừa nhìn lên.

Bầu trời đã trở nên âm u tự lúc nào.

Ngay lập tức, cô định thần, như thể xung thần kinh trong người đã hoạt động ở mức tối đa.

Cô thét lên thất thanh.

Tomino: CHẠY KHỎI CHỖ NÀY, MAU!

- cô nói, giọng đanh thép như đang ra lệnh.

Cả ba người kia chết đứng, - TRỜI Ạ, TÔI NÓI LÀ CHẠY ĐI KIA MÀ!

Mãi một lát sau, cả ba người kia mới tỉnh táo và chạy ra xa.

Cả bốn người đều dừng chân tại công viên đối diện, cách cảnh hoang tàn kia khoảng gần mười mét.

Fredrick: Cô làm gì như thể sắp chết vậy?

Tomino: Trời sắp mưa rồi.

- cô nói như một cái máy.

Kai hỏi.

Kai: Nếu mưa thì sao, có chuyện gì à?

Không có tiếng trả lời.

Cả ba cậu con trai đều thở dài nhìn theo Tomino.

Cô nhìn chăm chú vào tòa nhà đổ nát trước mắt, hai bàn tay đan vào nhau một cách hồi hộp.

Khi những hạt mưa bắt đầu rơi, cô ngước nhìn bầu trời.

Một trận mưa lớn ào ào trút xuống.

Cả bốn đều ngồi trên băng ghế đá có mái che, nhìn về phía tòa nhà.

Một tiếng nổ lớn kinh thiên động địa vang ra, khói bốc lên ngùn ngụt.

Một ngọn lửa màu cam phừng phừng trên tòa nhà đổ nát, chính xác hơn, nó phát ra từ cái nơi mà chất lỏng màu vàng kim ấy loan ra trong cơn mưa, thật kì quặc.

Fredrick nhìn ngọn lửa ấy, cả Alfred cũng nhìn nó chăm chăm không rời mắt.

Tomino: Hồi nãy không rời khỏi đấy là chết cả lũ rồi.

Cả ba người kia, chẳng biết có hiểu gì không, cũng gật đầu đồng tình...

---------- Kết thúc chương 3 ----------

(*): trích từ đoạn mở đầu phân đoạn do Alfred_Shuu viết.
 
[ Bsd Oc Role Play ] Lạc Vào Yokohama, Tính Sao Giờ? (Ngoại Truyện)
#4: Tạm biệt - Hẹn gặp em tại cánh đồng hoa bỉ ngạn


Một buổi tối tại thành phố Yokohama xinh đẹp.

Hai dáng người lấp ló gần hải cảng.

Một cô gái thấp người vận bộ đồ đổng phục thủy thủ màu xanh lam, khoác chiếc áo Haori bên ngoài.

Cô nhìn về phía ánh đèn rực rỡ của thành phố ngoài kia, đôi mắt xám khói chất chứa vẻ tiếc nuối.

Echo: Đẹp thật.

- cô nói.

Tomino: Chiêm ngưỡng nốt hôm nay đi, ngày mai không còn thấy nó nữa đâu.

- cô gái bên cạnh lên tiếng, giọng sắc lạnh, vô cảm.

Tomino vẫn khoác trên người bộ đồ thường ngày: chiếc áo sơ mi trắng, quần tây đen và áo khoác blousse trắng bên ngoài.

Trông y như một người bác sĩ, nếu chỉ xét về bên ngoài.

Y cầm trên tay chiếc hộp kính bằng lòng bàn tay, bên trong chứa một vài mẩu than dài gần bằng chiều dài của chiếc hộp.

Tomino: Nè Echo, - y quay sang cô gái mặc Haori xanh ấy - em có thật sự muốn như vậy không?

Echo nhìn Tomino, mỉm cười buồn bã.

Cô gật đầu nhẹ.

Echo: Tất nhiên, em muốn chứ.

- cô cố cười thật tươi, nhưng khi chạm phải đôi mắt vàng hoàng yến vô hồn, lạnh lẽo của Tomino, nụ cười ấy biến mất.

Ánh mắt cô trở nên buồn rầu.

Cô gục đầu xuống thật thấp để che đi hai hàng nước mắt đang lăn dài trên má.

Tomino nhìn cô, y hơi cúi người xuống, vẫn mân mê chiếc hộp kính trên tay.

Tomino: Muốn chết sao không chọn cách nào nhẹ nhàng hơn ấy, như đặt mấy chậu cây cảnh vào trong phòng đóng kín và buổi tối chẳng hạn.

- y vừa nói vừa mở nắp, lấy ra ba mẩu than dài nhất trong số đó.

- Hay là...

- y tiếp tục - em muốn được chết... như cái cách mà Akashi Kyouka đã chết?

- giọng nói lạnh băng kết thúc câu nói.

Echo nhìn Tomino, đôi mắt cô ánh lên vẻ ngạc nhiên, thoáng chút sợ hãi vì thái độ thản nhiên của y khi nhắc đến em gái cô, về cái chết của em gái cô.

Echo: Khô... không, em... không hề...

- chưa thể dứt lời, cơn nghẹn đã ở ngay cổ, khiến Echo không nói được nữa.

Hai hàng nước mắt đã lăn dài trên má, che đi tầm nhìn của cô.

Trước mắt cô, những thứ ánh sáng rực rỡ kia trở nên nhạt nhòa, lẫn lộn thành thứ màu vô sắc, không một chút cảm xúc.

Cô òa khóc như một đứa trẻ, tiếng khóc vang khắp cả hành lang khu cảng.

Nước mắt rơi lã chã trên tấm áo đồng phục, trên nền đất lạnh.

Tomino đứng nhìn, thở dài thượt.

Y bước đến bên Echo, đặt tay lên xoa đầu cô.

Tomino: Nín đi Echo - y nói, vẫn là giọng nói lạnh lùng - tôi sẽ cho em toại nguyện.

Echo gật đầu.

Tiếng khóc đã nguôi ngoai.

Thay vào đó là tiếng "phập" như tiếng của một con dao cắm vào da thịt.

Echo mở to mắt, nhìn xuống.

Ba mảnh kim cương sắc cạnh đã đâm vào ba nơi trên cơ thể cô, máu đang rỉ ra từ từ.

Dòng chất lỏng màu đỏ lòm tanh tưởi ấy chảy ra, thấm ướt chiếc áo đồng phục trắng tinh của cô, chiếc váy xanh kia cũng dần bị màu đỏ của máu lấn át.

Cô lại ngước nhìn Tomino đang đứng đối diện, vầng sáng màu cam vây quanh y đang dần biến mất.

Y nhìn cô, đôi mắt vẫn lạnh lẽo.

Y nắm lấy ba mảnh kim cương rồi ấn sâu hơn cho đến khi nó xuyên qua cơ thể của Echo.

Cô rên lên khe khẽ.

Máu ứa ra từ miệng, chảy xuống cổ rồi lại thấm đến phần cổ áo và cả chiếc áo khoác Haori xanh cô đang mặc.

Tomino cúi gằm mặt.

Y rút phắt cả ba mảnh kim cương đã dính đầy máu tươi ra khỏi người của Echo.

Cơ thể Echo ngã ngửa xuống đất.

Giờ đây, những cử động của cô rất yếu ớt, hơi thở đang yếu dần, thoi thóp như cố đớp hết số không khí còn sót lại.

Đôi mắt cô nhìn lên trời.

Đôi đồng tử xám khói còn chút tia sáng yếu ớt, nhìn lên bầu trời đêm lấp lánh ánh sao mà mừng thầm trong lòng.

Còn Tomino, y vẫn đứng đấy, nhìn Echo đang nằm sõng soài trên mặt đất bằng đôi mắt không chút thương cảm.

Tuy vậy, trong lòng y có nhen nhóm thứ gọi là tình cảm giữa cộng sự với nhau, nhưng sau đó nó lại vụt tắt như một đốm lửa yếu ớt tàn lụi giữa cái lạnh của tâm hồn.

Echo: Cám ơn chị.

- Echo nói, giọng nói tuy yếu ớt nhưng lại rõ mồn một từng chữ.

Cô vừa nói, nước mắt vẫn lăn dài trên má, môi nở nụ cười mãn nguyện.

- Cám ơn chị nhiều lắm...

Sự im lặng bao trùm lên không gian giữa hai người.

Cô đã trút hơi thở cuối cùng của mình và lịm đi.

Echo đã chết.

Bây giờ, Tomino mới buồn nhìn sang cái xác của cô gái đang nằm bên cạnh nơi y đang đứng.

Tomino: Chết rồi à?

Thật là, - y gãi đầu, có thể thoáng cảm thấy một sự khó chịu trong lời nói của y - sao cuộc đời con người kết thúc một cách dễ dàng thế nhỉ?

- y tự hỏi.

Y quay bước sang phía Echo rồi tiến đến gần.

Tomino quỳ xuống bên cái xác vừa mới mất đi linh hồn, đưa tay ra vuốt đôi má đang lạnh dần.

Bàn tay y chạm phải làn da mềm mại của Echo, hơi ấm từ bàn tay y như truyền sang cho cô, nhưng những gì nhận được chỉ là một sự lạnh lẽo toát ra từ cơ thể cô.

Tomino đứng dậy, phủi bụi trên chiếc áo blousse trắng bị vấy máu.

Y liếc nhìn về phía Echo, nhìn ngắm nụ cười mãn nguyện trên đôi môi cô.

Y nói với cái xác của cô.

Tomino: Sau khi chết não vẫn còn hoạt động được khoảng từ bảy đến tám phút đấy.

Chắc tôi nói gì thì nhóc cũng nghe được rồi.

- y nói.

- Ráng tìm đường đến cánh đồng hoa bỉ ngạn theo ý nguyện nhóc đi nhé.

Tomino quay đi, bước về một cách mệt mỏi trên hành lang tối om om của kho hải cảng.

Y cho tay vào túi, và tiếp tục bước đi, nhưng bước chân y chậm dần.

Y dừng lại, ngước nhìn lên bầu trời.

Đôi mắt vàng hoàng yến vô hồn nhìn ngắm bầu trời sao tuyệt đẹp.

Ánh sao lấp lánh phản chiếu lại trong đôi mắt y, tạo nên những gam màu vàng với những sắc độ khác nhau, trông có sức sống hơn một gam đơn sắc trong đôi đồng tử của y khi nãy.

Y cười nhạt nhòa.

Tomino: Hẹn gặp em tại cánh đồng hoa bỉ ngạn, Mikako.

- y thì thầm.

~~~

Tôi thức dậy, cảm thấy thật êm ái.

Mắt nhìn quanh, một màu đỏ rực ập vào mắt tôi.

Tôi ngạc nhiên, ngồi bật dậy.

"Đã đến rồi sao?" tôi tự hỏi.

Tôi nhìn xuống cơ thể mình.

Máu đã không còn, bộ đồ thủy thủ cùng với chiếc áo khoác Haori xanh lam trông còn mới tinh tươm.

Tôi vẫn không hết ngạc nhiên, sờ soạng khắp cơ thể.

Không một vết thương trên người.

Tôi vẫn chưa tin, tôi không tin là mình "đã đến".

Tôi nhéo má mình.

"Ấy, đau", tôi rên khe khẽ.

"Ra là vậy.

Đây là thật", tôi nghĩ.

Tôi đứng dậy, nhìn ngắm cảnh vật xung quanh.

Tất cả, đều bao trùm bởi một màu đỏ duy nhất của hoa bỉ ngạn.

Một màu đỏ rực rỡ, y hệt như máu đã nhuộm đỏ mọi thứ.

Thật đẹp, nhưng cũng thật rợn người.

Tôi cúi xuống, bẻ một cành bỉ ngạn lên ngắm nhìn.

Không một từ ngữ nào có thể diễn tả hết vẻ đẹp của nó, một vẻ đẹp tuyệt mĩ, một vẻ đẹp... chết chóc.

- Mikako?

Là chị đó sao?

- một giọng nói vang lên lanh lảnh.

Tôi quay ra sau.

Tôi ngạc nhiên nhìn người ấy.

Bất giác, tôi khóc, khóc nhiều lắm.

Tôi không kìm nén được bản thân mình, chạy lại ôm người ấy thật chặt.

- Thôi nào, chị vẫn mít ướt như vậy nhỉ?

- giọng người ấy thật ấm áp, dịu dàng.

Người ấy vòng tay ôm lấy tôi, lau nước mắt của tôi bằng ống tay áo của bộ Kimono mà các Miko hay mặc.

- Không sao hết, có em đây rồi.

- người ấy vỗ về tôi.

Tôi vẫn cứ khóc.

- Ư-ừm, chị về rồi đây, Kyouka.

- tôi cố ngăn mình không khóc nấc lên để nói hết câu một cách trọn vẹn.

- Chị về rồi...

Kyouka nhẹ nhàng vuốt má tôi, cười thật tươi.

- Chúng ta sẽ không bị chia cắt nữa đâu, chị Mikako.

Nụ cười thật tỏa nắng, sưởi ấm tâm hồn vụn vỡ của tôi.

Ôi, tôi yêu nụ cười của em biết bao, Kyouka...!

---------- Kết thúc chương 4 ----------

P/s: Xin tặng riêng chương này cho @midorinn .

Cám ơn đã gắn bó với chúng tôi trong suốt thời gian qua.
 
[ Bsd Oc Role Play ] Lạc Vào Yokohama, Tính Sao Giờ? (Ngoại Truyện)
#5: "Đi đến đâu, rắc rối đến đó!"


Một buổi sáng đẹp trời tại thành phố Yokohama xinh đẹp...

Tại phố người Hoa, ở một góc tòa nhà, có một người thiếu nữ đang đứng tựa lưng vào đấy, tay cầm quyển sách và đọc chăm chú.

Mái tóc bạch kim tuyệt đẹp dài thướt tha rũ xuống hai bên, che đi gần hết khuôn mặt của mình.

Gương mặt thanh tú, hơi xanh xao, đôi mắt tím huyền u buồn ướt qua những con chữ trên trang sách.

Ai đi ngang qua cũng ngoái lại nhìn cô, không những vì sắc đẹp mà còn vì các ăn mặc khác người của cô: bộ váy Lolita, đôi bốt theo phong cách Punk với tông màu chủ đạo là đen và tím.

Cô ngước nhìn những kẻ qua lại cứ thích dòm ngó mình bằng cái nhìn sắc lạnh khiến họ quay mặt bỏ đi ngay tức khắc.

"Thật phiền phức", cô nghĩ.

Đôi bàn tay vẫn tiếp tục lật sang những trang sách tiếp theo, mắt chăm chú đọc từng câu từng chữ.

Cho đến khi có tiếng gọi cô từ xa.

Alfred: Xin lỗi tôi đến trễ.

- một anh chàng cao tầm thước chạy đến, cong người thở hộc hơi.

Mái tóc xanh bạc hà cùa anh hơi bù xù, có lẽ do gió thổi qua khi anh đang chạy thục mạng đến chỗ của Nohara.

Trên người là chiếc áo sơ mi trắng, khoác ngoài đen viền đỏ xắn tay áo lên, không cài nút, cả quần tây và giày đều đen nốt.

Nohara: Quá trễ luôn rồi đấy.

- Nohara nói, ánh mắt hơi dỗi nhìn về phía Alfred.

Cô gập quyển sách lại, bước lại gần chỗ anh.

Alfred đứng dậy, gãi đầu, vẻ mặt hơi áy náy.

Anh cười trừ.

Alfred: Xin lỗi mà.

- anh chắp tay lại, hơi cuối đầu xuống trước mặt cô, xin lỗi ríu rít.

Nohara nhìn anh, bỗng nhiên cô bật cười.

Nohara: Thôi được rồi mà, đâu cần xin lỗi tôi nhiều vậy.

- cô nói, đôi đồng tử rời khỏi anh chàng đứng trước mặt mình, đảo một vòng xung quanh.

- Ba tháng rồi mà tôi chưa tham quan Yokohama, anh dẫn tôi đi nhé?

Alfred: Ừ, được thôi.

Cả hai người, đúng hơn là Nohara phấn khích kéo tay Alfred vào trong phố người Hoa đông đúc kia.

Cô nhìn quanh, toàn những gian hàng rong, các cửa hàng và nhà hàng đều có bảng chữ tiếng Hoa và tiếng Nhật xen kẽ, thêm những chiếc lồng đèn đỏ rực rỡ, tô điểm cho những khu nhà càng thêm nổi bật.

Alfred lật đật chạy theo sau, cố len lỏi qua đám đông dày đặc, nhăn mặt khó chịu.

Alfred: Từ từ đã Gin, cô đi nhanh quá vậy?

- anh càu nhàu.

Cô nàng hiếu động giảm tốc độ, ngoái nhìn ra sau.

Nohara: Ô, tôi xin lỗi, tại tôi có hơi quá khích.

Alfred chỉnh đốn lại trang phục của mình rồi thở dài.

Anh cười nhẹ.

Alfred: Không sao.

À, cô muốn ăn gì không?

Nohara: Để tôi xem, kẹo hồ lô thì sao?

Alfred: Để tôi tìm - anh nhìn quanh.

- A, kia rồi.

- anh nói, đặng cầm tay Nohara dẫn lại gian hàng kẹo hồ lô ở ngay góc phố bên phải.

Nohara: Cho tôi hai xiên kẹo.

- Nohara nói, rồi cầm lấy hai xiên kẹo từ cô gái trông tiệm, đưa một cây cho Alfred.

- Của anh này.

Alfred cầm lấy từ tay cô, cúi đầu nhẹ tỏ ý cảm ơn.

Anh lấy ví ra, đưa cho cô gái kia tờ tiền một trăm yên.

Alfred: Khỏi thối lại tiền thừa nhé.

- anh cười mỉm rồi cả hai người rời đi.

Nohara nhai ngấu nghiến những viên kẹo hồ lô ngọt lịm mà gương mặt ửng đỏ lên vì sung sướng.

Alfred đi bên cạnh, trên tay vẫn là xiên kẹo mà cô đưa khi nãy, chưa ăn gì cả.

Anh nhìn cô, cười khúc khích với vẻ châm chọc.

Alfred: Cô có còn là trẻ con đâu mà thích kẹo hồ lô?

Cô lườm anh, rồi quay mặt đi hờn dỗi.

Nohara: Kệ tôi.

Alfred: Cơ mà cô nói cô đến đây được ba tháng rồi à?

- anh bất thình lình chuyển chủ đề.

Cô nhìn anh, nhún vai.

Nohara: Ừm, không có ai đi cùng, tôi sợ lạ đường nên không dám đi.

Alfred: Ra là vậy.

Tôi tưởng cô tự kỉ ở nhà suốt ba tháng chứ!

- anh nói xong, phì cười vì lời nói đùa của mình.

Cô nàng nhìn sang, phồng má.

Cô nuốt nốt viên kẹo cuối cùng xuống cổ họng rồi nói lại, với giọng có hơi châm chọc như anh.

Nohara: Ai rảnh như anh đâu.

- cô cười giễu cợt.

Alfred cười lớn hơn.

Alfred: Tôi là người tốt nên mới dẫn cô đi chơi nhé.

Nohara: Vậy à?

Tôi tính đưa cho anh một chậu cây kiểng nhờ anh chăm sóc, nhưng vì anh là "người tốt" nên thôi vậy.

Nghe nói vậy, anh tròn xoe mắt, nhưng lại phe phẩy tay ra vẻ không hứng thú.

Alfred: Dù sao tôi cũng không hứng thú với cây kiểng.

- anh gác tay lên đầu, vừa đi vừa huýt sáo.

Đặng, anh lại hỏi cô.

- Này Gin, cô là người thế nào vậy?

Nohara: Ý anh là sao?

Alfred: Người mang siêu năng lực hay như thế nào?

Nohara: Một nửa là năng lực, một nửa là... phù thủy.

- cô lưỡng lự trả lời.

Anh nhìn sang cô, ánh mắt dò xét.

Alfred: Phù thủy?

Cô cưỡi chổi bay và nuôi một con mèo đen?

- anh lấy tay che cái khuôn miệng đang sắp phá ra vì cười.

Nohara: Đâu ai quy định phù thủy phải cưỡi chổi với nuôi một con mèo?

Coi thường tôi sao?

Alfred: Đùa thôi, không có ý coi thường cô đâu Gin.

- anh cười khúc khích.

Cả hai đều tiếp tục bước đi trên con phố đông đúc.

Lúc này, anh mới đưa xiên kẹo lên miệng cắn từng miếng nhỏ.

- Cô muốn đi đâu tiếp?

- anh hỏi.

Cô giật mình nhìn sang anh, rổi đảo mắt nhìn quanh.

Nohara: Còn chỗ nào để đi không, Shuu?

Alfred: Hmm...

Ở đây còn phố mua sắm Motomachi.

Nếu muốn ngắm cảnh thì đến Sankeien Garden, hoa anh đào ở đây đẹp lắm.

- anh cười thích thú ngay khi nhắc đến từ "hoa".

- Yokohama cũng nổi tiếng có nhiều công viên nữa.

Cô muốn đi đâu?

Nohara: Chắc là đến công viên đi.

- cô nói.

Anh gật đầu đồng ý, rồi dắt tay cô ra khỏi đám đông đen kịt này.

Cả hai đi đến công viên giải trí gần trung tâm thành phố.

Nohara vừa đi vừa nhìn quanh, đôi mắt tím huyền như ánh lên vẻ thích thú.

Còn Alfred thì gác tay lên đầu, vừa đi vừa ngắn ngẩm nhìn cảnh tượng đông đúc toàn người với người.

Hai người đi cạnh nhau, nhưng mỗi lúc một nới rộng khoảng cách.

Bước chân của Alfred chậm dần rồi dừng hẳn.

Anh chợt nghe thấy tiếng bước chân đang chạy nhanh về phía mình.

Quay đầu lại, quả nhiên không sai.

Một bóng người cao gầy quen thuộc đang dốc sức chạy thật nhanh về phía của anh với Nohara.

Tomino: Tránh đường ra!

- Tomino, bận chiếc áo sơ mi đen tay ngắn, đi với chiếc quần jean lửng khác với bộ đồ thường nhật của y, lại còn đeo thêm chiếc túi chéo quai màu đen khiến cho Alfred và Nohara phải mất khá lâu mới nhìn ra cô nàng.

Tomino nhào thẳng vào người Nohara, ôm cô cứng ngắc, rồi lại quay sang Alfred và kéo tay cả hai người vào trong khu công viên giải trí.

Alfred: Này này, cô làm cái quái gì vậy?

- anh bực dọc hỏi.

Tomino gập người thở dốc.

- Lại làm trò gì điên khùng nữa sao?

Tomino: Tụi trông chợ đen... nó... rượt tôi...

- y vừa nói vừa thở hắt ra, rồi đứng thẳng người dậy.

Tomino nhìn hai người đang đứng trước mặt mình, chỉnh lại cặp kính cận cho ngay ngắn.

Đôi đồng tử vàng như giãn ra, ánh lên vẻ tò mò.

Y tặc lưỡi châm chọc.

- Hai người đi chơi chung à?

- y nói.

Nohara: Ừ, Shuu dẫn tôi đi tham quan Yokohama ấy mà.

Có chuyện gì sao, Ryce?

- Nohara nhìn Tomino bằng ánh mắt khó hiểu với ý đồ của y.

Alfred tự lúc nào đã đứng sau lưng y, cốc đầu một cái rõ đau.

Alfred: Đừng có mà nghĩ lung tung, Lõm à.

- anh nói, giọng uể oải.

- Cơ mà hôm nay trời sắp bão hay sao ấy nhỉ?

- anh nói, đặng nhìn lên trời.

Tomino: Tôi thấy có gì đâu!

- y cũng nhìn lên theo Alfred.

Alfred: Không hiểu à?

Những điều không thể xảy ra thì chắc chắn không thể xảy ra.

Ví dụ như việc ai đó chịu mặc quần áo tử tế ra ngoài...

- anh nói với giọng điệu chế giễu.

Tomino quắc mắt lườm Alfred như thể muốn xiên con dao mổ qua tim anh.

Tomino: Chắc anh chán sống rồi nhỉ?

Alfred: Thôi nào, cô mà dám giết tôi thì chắc trời sập luôn chứ chẳng chơi.

- anh cười khúc khích.- Mà thôi, hai cô đi với nhau luôn đi, tôi đi về ngủ đây, tạm biệt.

- đặng nói, anh quay bước ra về, không chờ cho Tomino hay Nohara phản kháng lại.

Hai cô gái đứng như trời trồng, nhìn anh chàng với màu tóc xanh bạc hà nổi bật kia đi khuất.

Tomino thở dài.

Tomino: Cái tên này!

- y phồng má.

- Gin này, cô muốn đi chơi luôn chứ, tại dù sao tôi cũng đang cần trốn.

- nói đặng, y nhìn ra ngoài cổng, lướt mắt khắp khu vực xung quanh rồi thở phào nhẹ nhõm.

Nohara: Ừ, đi chứ, nếu Ryce không phiền.

- cô cười nhẹ.

Tomino xua tay.

Tomino: Không phiền đâu, tại đang rảnh mà!

- y cười thích thú.

- Cô muốn đi đâu trước nào Gin?

- y nhìn quanh khu giải trí choáng ngợp những khu trò chơi và người người nườm nượp.

Cả hai người đều giương đôi mắt ngao ngán nhìn đám đông.

Nohara liếc mắt về phía bên trái, nơi khu giải trí cảm giác mạnh, và đặc biệt chú ý đến lâu đài ma ở gần ngay đó.

Nohara: Tôi thấy có lâu đài ma ở đằng kia, đi chứ?

Tomino: À được.

Dứt lời, cô kéo Tomino đi về phía khu lâu đài ma.

Đến đấy, y bỏ túi xách của mình vào trong tủ, khóa lại cẩn thận rồi cho chìa khóa vào túi quần.

Nhưng trước đó, y lén lút đút con dao mổ vào túi quần của mình rồi đi theo sau Nohara vào lâu đài ma.

Tomino: Trong này tối quá!

- Tomino nhìn quanh, nhưng khắp nơi chỉ là một màu đen kịt.

Tiếng bước chân vang lên cộp cộp trên nền đất lạnh, lại thêm tiếng kẽo kẹt từ đâu đó ở cuối căn phòng khiến cho không gian xung quanh trở nên rùng rợn.

Nohara: Tối thật - Nohara nhìn đăm đăm về phía trước.

Cô bước đi cẩn thận để tránh trượt ngã.

- Có vẻ như chỉ có chúng ta thôi nhỉ, Ryce?

- cô quay sang hỏi Tomino.

Tomino: Ừm, chắc thế.

- y đáp.

- Cơ mà nơi này mới khai trương, sao tôi lại có cảm giác nó cũ kĩ, meo mốc thế nào ấy?

- y vừa nói, vừa đi vòng vòng xung quanh trong khung cảnh tối như hũ nút.

Mùi ẩm ướt của những miếng lát gỗ bốc lên, khó chịu vô cùng.

Bỗng y cảm thấy lạnh sống lưng, tức khắc đưa tay lên sờ gáy.

Một bàn tay lạnh ngắc, mềm nhũn đang "vuốt ve" cô của Tomino.

- Cảm giác chân thật nhỉ?

- y cười thích thú.

Nohara đang đi, bỗng nhiên bị một bàn tay khác nắm lấy chân cô.

Cô giật phắt chân ra, vừa lầm bầm.

Nohara: Bẩn quá.

- cô nói, nhưng bất giác rùng mình.

Tomino: Cô sao thế Gin?

- Tomino từ đằng sau bước đến, trên tay le lói thứ ánh sáng màu lam nhạt.

Cô lắc đầu.

Nohara: Tôi không sao.

Đi tiếp thôi.

Tomino: Ừm.

Cả hai tiến sâu vào bên trong lâu đài ma.

Mùi ẩm mốc cứ thế mà mỗi lúc nồng nặc hơn.

Thoang thoảng đâu đấy là mùi tanh tưởi của... máu.

Tomino: Cô ngửi thấy gì không Gin?

- y nhăn mặt, di chuyển tay sang hai bên để ánh sáng soi sáng không gian.

Nohara gật đầu.

- Không thể nào có chuyện như vậy.

- y nói, thứ ánh sáng trên tay bỗng lóe qua một vật, đúng hơn là một cơ thể người phụ nữ.

Cả hai tiến lại gần.

Y nheo mắt, vẻ vô cảm lại ánh lên trong đôi mắt vàng tuyệt đẹp ấy.

- Cô ấy chết rồi, chưa đầy 24 giờ đồng hồ.

- y nói.

Nohara nhìn cái xác còn mới của người phụ nữ.

Tuy ánh sáng hiu hắt nhưng vẫn thấy được vài nét rõ rệt: đôi mắt trợn ngược vô hồn, tóc rối bù.

Cơ thể bị chém nhiều đường, một vài vết má đã đông, số khác vẫn còn rỉ máu.

Cô ta mặc chiếc áo mỏng bằng giấy lụa màu trắng, là bộ đồ dành cho các người nộm trong phim kinh dị, để hở bộ ngực bị rạch một đường ở giữa, dài và sâu.

Cô và y đứng phắt dậy.

Tomino: Nãy giờ chúng ta chẳng gặp ma giả nào hù dọa cả.

Nohara: Lại còn thêm xác chết nữa.

- cô tiếp lời.

Tomino sáng mắt.

Tomino: Chẳng lẽ bàn tay hồi nãy...

Nohara: ...và cả mùi ẩm mốc, mùi tanh...

Tomino: Có kẻ giết người sao?

- y nói với vẻ tò mò.

Vừa dứt lời, tiếng bước chân cộp cộp vang lên trên sàn gỗ cũ kĩ.

Cả hai quay phắt lại.

Ánh sáng màu xanh lam le lói, y thoáng thấy được bóng dáng của kẻ đang tiến tới.

Một người đàn ông tầm thước tám bước đến, trên tay cầm một quyển sách bìa trắng đã ố vàng.

Gương mặt hao gầy của hắn trông xanh xao dưới ánh sáng hiu hắt phát ra từ tay của Tomino.

Hắn vận trên người bộ đồ hệt như phong cách thường ngày của Tomino, chỉ khác ở phần khoác đuôi tôm màu trắng mới tinh tươm mà hắn đang mặc.

Hắn vừa đi, vừa vỗ tay chầm chậm một cách khinh bỉ, môi cười nhếch mép.

Tomino: Ai đó?

- y lên tiếng.

Tiếng cười man rợ vang lên khắp phòng.

Nakamura: A, chào mừng hai quý cô đến với thế giới của tôi.

Sao, hai cô thích chứ?

- tiếng cười đã im bặt.

Dưới nguồn sáng yếu ớt, nụ cười gian xảo của tên lạ mặt trông thật ghê sợ.

Hắn tiến đền gần Tomino.

Tomino: Ngươi là kẻ nào, tại sao ngươi nói đây là thế giới của ngươi?

Nakamura: Thôi nào, đâu cần phải làm dữ lên như thế chứ, quý cô xinh đẹp?

- hắn bước đến trước mặt Tomino, lấy tay nâng cằm y lên, vẻ lãng tử vẫn ở đấy, nhưng cái ham muốn mà hắn thèm khát đang dần lộ rõ trên gương mặt dưới ánh sáng lờ mờ màu xanh lam.

Tomino vung tay đấm thẳng vào mặt hắn, nhưng tên lạ mặt lùi lại kịp thời.

Hắn tặc lưỡi.

- Thật là, con gái gì mà bạo lực.

- nói với vẻ thất vọng, hắn lại quay sang Nohara, người đang đứng ngay sau Tomino.

- Cô gái này có vẻ được hơn nhỉ.

- lần này, hắn vút tới nơi cô đang đứng một cách nhanh chóng.

Nohara: Đừng hòng làm được gì ta!

- vừa dứt lời, mái tóc của cô biến đổi như những thanh lao sắc nhọn, lao thẳng đến hắn.

Có lẽ như hơn chục nhát đã chém thẳng vào người hắn, nhưng trông hắn chẳng có gì là đau đớn, ngược lại còn cười khùng khục như một tên bệnh hoạn.

- Cười sao, vậy thêm nữa nhé?

- mái tóc của cô xuyên thẳng qua cơ thể gầy gò của hắn không thương tiếc.

Máu rỉ ra nhễu xuống sàn gỗ ẩm mốc.

Nohara nhìn lên kẻ đã bị cô xiên đến chết, tròn mắt ngạc nhiên: kẻ bị cô xiên chỉ là ảo ảnh thế mạng.

Nakamura: Đừng kiêu ngạo thế chứ, cô gái trẻ.

- một tiếng nói vang lên.

Cả hai đều quay ra sau.

Là bóng dáng y hệt kẻ đã bị Nohara giết lúc nãy.

Hắn vẫn đứng sừng sững ngay đó, không một vết trầy xước nào cả.

Tomino gặng hỏi.

Tomino: Rốt cuộc ngươi là tên quái nào, tại sao lại bắt bọn ta?

Kao: Cô thực tình muốn biết tên tôi đến thế à?

- hắn cười.

- Thôi được, giới thiệu một chút nhé: Nakamura Kao.

Với cả, các cô tự động bước vào nơi này chứ tôi nào có làm gì.

Nohara: Ra là vậy, từ nãy đến giờ chẳng có ai bước chân vào đây ngoài hai bọn ta.

- cô lên tiếng.

Nakamura: Tiếp đi nào cô gái.

Nohara: Vậy đây là... năng lực của ngươi?

- cô nói tiếp.

Hắn vỗ tay chầm chậm hệt như lúc xuất hiện, vừa cười thích thú.

Nakamura: Chà, quý cô thông minh thật đấy.

- hắn tán dương.

Tomino lùi ra sau, đứng bên cạnh Nohara, thủ thỉ vào tai.

Tomino: Tôi đếm đến ba, chạy nhé.

Một, hai, ba!

- y cầm tay cô kéo theo chạy dọc theo hành lang tối om om.

Bước chân vang lên trên nền lát gỗ cọt kẹt, cồm cộp nghe thật rợn gáy.

Cả hai đều chạy thật nhanh trên dãy hành lang, nhưng không sao tìm ra lối thoát.

Tomino: Lạ thật, hồi nãy lối vào kia mà!

Sao giờ cứ như cái mê cung vậy?

- cả hai đều nhìn quanh, nhưng tất cả những gì y và cô thấy đều là những bức tường bị cào tróc sơn, những vết máu đã khô đọng lên trên những bức tường.

- Chết tiệt thật mà, cái năng lực quỷ quái của hắn!

Nakamura: Bỏ cuộc rồi sao, hai cô gái trẻ?

- hắn bất thình lình đứng đằng sau hai người.

- Năng lực của tôi là Living Dead, cho phép tôi tạo ra một không gian ba chiều, giam giữ những kẻ xấu số dám đặt chân vào.

Cứ như một vòng lặp ấy, thú vị lắm phải không?

- hắn nói, đặng cười gian xảo.

Tomino tức khắc quay lại, lia mắt một vòng xung quanh không gian rồi kéo Nohara vào một căn phòng gần đó.

Nohara: Cô làm gì vậy?

- Nohara hỏi nhỏ khi thấy Tomino bò trên sàn nhà.

Y nói cộc lốc.

Tomino: Biến nơi này thành hồ nước.

- y vừa nói, vừa chống tay trên nền sàn.

Y mừng thầm trong lòng.

- Cô thấy chỗ nào cao cao không, ngồi lên trên ấy tránh nạn.

Nohara: Có cái tủ đứng đằng kia, được không?

- Nohara chỉ tay vào chiếc tủ đứng bằng gỗ thô kệch ở góc phòng.

Tomino gật đầu.

Tomino: Vậy nhé.

- y nói.

- Nhà giả kim, xin hãy ban cho con người sức mạnh để tạo nên kì tích.

- vừa dứt câu niệm, vầng sáng màu cam sáng chói bao trùm khắp căn phòng.

Những dòng kí tự như được niêm phong lên mặt sàn, dần đồng nhất với nó.

Sàn nhà như nhũn ra, hóa thành thứ chất lỏng không mùi vị.

Nohara: Nước sao?

- cô hỏi.

Y gật đầu.

Tomino: À, dùng lồng tóc của cô nhé Gin, lần này có hơi... nguy hiểm.

Nohara: Được thôi.

Tomino và Nohara đi lại chỗ chiếc tủ và ngồi lên đấy.

Mái tóc của Nohara biến hoa như lúc nãy, nhưng nó không biến thành những mũi lao nhọn hoắt mà lại cắm xuống thành tủ, che chắn cơ thể của hay người, chỉ để lộ ra một lỗ hổng nhỏ.

Cái lồng tóc màu bạch kim được dựng lên một cách hoàn hảo xét về mọi góc cạnh.

Tiếng bước chân từ ngoài hành lang đang dần tiến về phía căn phòng nơi hai người đang trốn.

Tomino nhẹ nhàng rút con dao mổ đã để sẵn trong túi ra, lầm bầm câu niệm y hệt như lúc nãy.

Vầng sáng cam đồng hóa nhất thời với lưỡi dao rồi lại biến mất.

Lưỡi dao sắc nhọn óng ánh ánh bạc giờ đây bị thay thế bởi một thứ kim loại khác lấp lánh như vàng tuyệt đẹp.

Nohara: Đó là thứ...

- chưa kịp nói, Tomino đã bịt miệng cô lại, vừa lúc Nakamura đặt chân vào căn phòng ẩm thấp.

Nakamura: Tôi biết hai người đang ở đây, mau lộ diện đi nào!

- hắn vừa nói, vừa dùng tay không phá nát những bức tường, khiến chúng vỡ vụn ra rồi tan biến vào hư vô.

Cả hai người nhìn qua khe nhỏ trên chiếc lồng, vừa trố mắt nhìn hắn, vừa cố không bật ra tiếng động nào.

- Thôi nào, cùng ra đây chơi đi chứ, hai cô gái trẻ?

- hắn nói tiếp, đặng tiến đến gần hơn chiếc lồng tóc của Nohara, mặc cho không gian có tối như hũ nút.

- Cái quái gì thế này?

- hắn lên tiếng bực dọc ngay khi chạm chân xuống mặt sàn đầy nước.

Tomino: Chơi vui vẻ nhé!

- Tomino nói, rồi vươn tay ra cái khe trên chiếc lồng, ném con dao mổ xuống vũng nước lớn khi nãy đã tạo ra, cố nhắm sao cho gần tên Nakamura kia hết mức có thể.

Con dao ngay khi chạm nước đã bùng lên ngọn lửa mãnh liệt màu đỏ cam rực rỡ.

Khói trắng bốc lên mù mịt, lan tỏa khắp căn phòng.

Nakamura: Cái quái gì?

- hắn la toáng lên.

Phần kim loại của lưỡi dao vẫn chưa tan hết, thế là ngọn lửa cứ tiếp tục bùng cháy lên, càng lúc càng dữ dội.

Hắn gần như rơi vào hoảng loạn, tay chân quờ quạng như thể mất kiểm soát.

Thừa cơ khi ngọn lửa vẫn còn bùng cháy mạnh mẽ, Nohara và Tomino liền thoát ra, chạy thẳng ra ngoài, nơi ánh sáng từ phía bên ngoài.

Chạy dốc hết sức lực, cuối cùng cả hai đã thoát khỏi lâu đài ma quái ấy.

Nohara: Hộc... hộc... cô... có sao không...

Ryce?

- Nohara nói hụt hơi, câu nói ngắt quãng.

Tomino bên cạnh như thể bị rút cạn gần hết sực lực, thì thầm trong miệng.

Tomino: Tôi... không sao...

Còn cô?

Nohara lắc đầu.

Cô đỡ y đứng dậy, mắt vẫn chăm chú nhìn về phía tòa lâu đài.

Vừa lúc ấy, tòa lâu đài kì quái sụp đổ hoàn toàn trước mắt của hai người.

Cả hai há hốc mồm kinh ngạc, nhưng xung quanh chẳng có ai để ý cả.

Có lẽ vì do năng lực của hắn ta.

Cô và y chạy lại phía lâu đài khi nãy, nhưng giờ đây chẳng còn gì ngoài một khu đất còn trống.

Nohara: Hắn kia rồi!

- cô la lên, ngay khi thấy tên Nakamura đang lồm cồm bò dậy.

Hắn nhìn cô với ánh mắt hoảng sợ, toan bỏ chạy, nhưng lại bị mái tóc của cô quấn chặt lấy chân, kéo hắn về phía của cô.- Ngươi nghĩ mình đang đi đâu vậy?

- cô hỏi, môi nhếch thành nụ cười nham hiểm.

Tomino: Đem hắn về Trụ sở tra khảo thôi nhỉ, có khi lại giúp gì cho sau này cũng nên.

- Tomino vịn vai Nohara, nói bằng giọng điệu thích thú, nhưng đôi mắt y lại nhìn Nakamura bằng vẻ vô cảm, sắc lạnh.

- Về thôi.

- y nói, đặng quay gót ra về.

Nohara: Ừm, đi.

- cô đi theo, trói chặt kẻ đã dám cả gan đối đầu với hai người.

Nakamura chỉ biết im lặng, không giãy giụa.

Hắn ngoan ngoãn như một con voi đã bị buột dây thừng vào chân từ lúc nhỏ.

Rời khỏi công viên giải trí, Tomino ca cẩm:

Tomino: Đúng là đi đến đâu, rắc rối đến đó thật đấy.

Hỏng hết buổi đi chơi.

Nohara: Chịu thôi, lần sau đi tiếp nhé, Ryce?

- cô nở nụ cười nhẹ.

Y gật đầu.

Tomino: Được chứ!

Cả hai cô gái đi về cùng nhau.

Quả là một cảnh tượng rất đỗi bình thường, nếu như Nohara không lôi tên Nakamura kia xềnh xệch trên đường làm biết bao con mắt cứ dòm ngó mỗi khi hai người đi ngang qua...

---------- Kết thúc chương 5 ----------

P/s: Có ai đoán ra được Nakamura Kao và năng lực Living Dead là gì không?
 
[ Bsd Oc Role Play ] Lạc Vào Yokohama, Tính Sao Giờ? (Ngoại Truyện)
#6: "Một giai điệu thuần khiết, hai đứa trẻ ngồi cạnh nhau..."


Chín giờ tối, tại nhà hát trung tâm thành phố Yokohama...

Một cô gái dáng người cao ráo mở cửa bước vào một thính phòng rộng lớn.

Căn phòng tối thui, không ánh đèn.

Không khí lạnh tràn ra mát rười rượi.

- Lâu lắm rồi mới được yên bình như thế này.

- giọng nói của cô vang lên khe khẽ.

Nói, đặng cô bước vào trong phòng, đóng cửa lại sau lưng.

Cô bật công tắc đèn lên.

Ánh đèn vàng mờ ảo soi sáng căn phòng, trông thật lung linh và đẹp đẽ.

Một thính phòng, y hệt như trong những chương trình nhạc giao hưởng mà cô đã từng xem qua một lần cách đây không lâu.

Những bức tường sần sùi màu vàng kem, những hàng ghế nhung dành cho thính giả được trang bị chu đáo.

Tất nhiên, tuyệt nhất là sân khấu, nơi những ánh đèn kia hướng đến.

Mặt sàn gỗ bóng loáng, trơn tru, tấm màn nhung được vén sang hai bên.

Ánh mắt cô chăm chú nhìn lên cây đàn Piano đắc tiền màu đen tuyền bóng lưỡng với vẻ thích thú.

- Tốn hơn vài trăm nghìn yên quả không uổng phí.

- cô thì thầm.

Tomohiko, khác với mọi lần, hôm nay cô khoác trên người chiếc áo sơ mi, trên cổ áo có thắt nơ và chiếc váy đen xếp li cách đầu gối tầm năm phân.

Mái tóc ngắn được kẹp lên bằng chiếc kẹp nơ đen nhỏ.

Hôm nay trông cô thật dịu dàng, nữ tính.

Tomohiko cầm trên tay quyển tập nhạc đã ố vàng, rách vài trang, trên đó có những dòng chữ ghi tên đã bị phai mờ.

Mặc cho mình đang mặc váy, cô trèo lên sân khấu một cách thản nhiên, may mắn không ai ở đây để thấy cái cảnh tượng này.

Cô bước đến bên cây đàn, tay lướt nhẹ trên mặt gỗ bóng, vừa cười nhẹ nhàng.

"Sắp tới ngày đó rồi nhỉ?", cô thì thầm.

Cô kéo ghế ra và ngồi xuống, vừa mở nắp đậy đàn.

Đặt quyển tập nhạc kia lên trên kệ, cô lật từng trang thật cẩn thận để không làm rách nó.

Được một lúc, cô dừng tay tại trang có tựa đề: Sangatsu Kokonoka.

"Vào giữa lúc chuyển mùa

Mình bỗng thấy một ngày thật là dài

Vào giữa một ngày bận rộn

Mình và bạn vẫn vui vẻ bên những ước mơ của chúng ta"

Cô đặt hai tay lên phím đàn, những ngón tay bắt đầu lả lướt, tạo nên một giai điệu nhẹ nhàng.

Có lúc khựng lại một chút, có vẻ như Tomohiko không nhớ được toàn bài nên đành nhìn lên bản nhạc mà đàn theo.

Cô thở dài ngao ngán khi nhìn những nốt nhạc cứ như đám rừng chằng chịt, không sao nhìn ra nổi.

Đã vậy, bản nhạc được viết tay nên mực bị phai đi, có chỗ bị lem ra, dù có căng mắt thì khó mà đọc được.

Cô gấp cuốn sách lại, thở dài thượt.

"Chịu thôi, đành tự thẩm âm vậy?".

"Gởi gắm ước mơ theo làn gió xuân

Một cánh hoa đào mới hé nụ sẽ tự tin bước vào mùa xuân

Ngập tràn trong từng hạt nắng

Từng chút một sưởi ấm buổi bình minh

Luôn bên cạnh bạn, khi bạn cảm thấy xấu hổ

Sau một cái ngáp dài

Mình đang đứng ở ngưỡng cửa của một thế giới mới

Và mình biết chắc rằng mình không hề đơn độc"

Những nốt nhạc vang lên khô khốc, từng cung bậc âm thanh vang lên, có lúc trầm, có lúc bổng, có lúc lại lâng lâng ở giữa, nghe thật khó chịu.

Tomohiko, cứ mỗi lần sai hợp âm, cô lại nhăn mặt tỏ vẻ không hài lòng.

Tuy khó chịu như vậy, nhưng cô vẫn tiếp tục lắng nghe những hợp âm chói tai ấy để tìm ra âm sắc hài hòa với giai điệu.

Sau một hồi lâu, cô bẻ các đốt tay rồi tiếp tục với bài nhạc.

Những ngón tay lả lướt trên phím đàn đen trắng, tạo nên một giai điệu thật nhẹ nhàng, thật đẹp đẽ.

Âm thanh vang vọng khắp thính phòng, nhưng vẫn không bị nhòe âm.

Những âm thanh như mỗi lúc một vút cao lên.

Tomohiko đã nhắm nghiền đôi mắt, nhưng đôi tay vẫn thoăn thoắt trên phím đàn.

Vừa ngả người ra một chút, cô vừa cười.

Một nụ cười hạnh phúc.

"Nhắm mắt lại

Người đầu tiên mình thấy là bạn

Bạn đã giúp mình trở nên mạnh mẽ hơn, không phải sao?

Mình mong rằng mình cũng có thể làm được điều đó cho bạn

Gió mang bụi cát đến

Vương trên quần áo đã giặt

Nhưng mặt trăng trắng trong buổi bình mình

Lại đẹp quá, nó khiến mình ko thể nhìn đi nơi khác"

Tự lúc nào, âm thanh đã trở nên mãnh liệt, hòa với cảm xúc đang dâng trào trong lòng của cô.

Đôi mắt vẫn nhắm nghiền, đôi môi nở nụ cười hạnh phúc, đôi tay điệu nghệ trên bàn phím đen trắng.

Cô trông lúc này chẳng khác gì một nghệ sĩ dương cầm thực thụ.

Nhưng còn hơn thế nữa, cô cảm nhận được rằng mình đang được sống với chính bản thân mình, không lo về công việc, tiền lương, chém giết hay mùi máu tanh tưởi trộn lẫn với mùi hóa chất hắc lên.

Bây giờ chỉ có những giai điệu đẹp đẽ làm ấm tâm hồn lạnh lẽo của cô.

Thật tuyệt biết bao.

"Sẽ có những điều không đi theo kế hoạch mà mình đã dự định

Nhưng khi mình nhìn lên bầu trời, dẫu rằng nó có trở nên nhỏ bé hơn đi nữa

Bầu trời xanh vẫn thật lạnh và trong

Những áng mây mịn màng trôi lơ đãng trong im lặng

Nếu mình có thể chia sẽ niềm vui với bạn

Ngắm nhìn những đóa hoa hé nở, mình sẽ cảm thật thật sự hạnh phúc

Từ bây giờ, mình muốn bạn luôn im lặng mỉm cười bên cạnh mình."

~~~

- Cậu đàn được rồi đó, Kaori.

- một giọng nói vang lên.

Một cậu con trai, mái tóc màu vàng nâu như màu rơm khô đang nở nụ cười tươi.

Cậu vừa ngồi trên chiếc ghế bên cạnh cô gái, vừa dịu dàng cầm tay cô và hướng dẫn tận tình.

Hai bàn tay của hai người cùng lướt trên phím đàn dương cầm.

Bàn tay của cậu con trai như thể đang múa lượn, thật uyển chuyển, nhẹ nhàng.

Còn cô gái kia, có vẻ như mới học dương cầm được ít buổi nên bàn tay vẫn còn cứng ngắc.

Những âm thanh phát ra do cô chơi có hơi khô khan.

Kaori phụng phịu.

- Không chịu đâu, muốn giỏi bằng Kazuki cơ.

Ghen tị quá à!

- cô vừa nói vừa đấm nhẹ lên vai cậu.

Kazuki cười vui vẻ.

- Từ từ cũng sẽ làm được thôi.

- cậu gãi đầu, nhìn cô gái đang ngồi bên cạnh mình nhìn với ánh mắt giận dỗi.

- Ơ, sao lại giận?

Tớ có làm gì đâu?

- Cậu đàn hay hơn tớ, không chịu thua đâu.

- Thôi mà, cho tớ chuộc lỗi nhé.

Xin cậu đó.

- cậu cười vụng về, chắp tay xin lỗi cô nàng.

Đôi mắt vàng của cô giãn ra.

Cô cười thích thú.

- Đàn cho tớ nghe đi!

Đi mà.

- cô lay người Kazuki, năn nỉ ỉ ôi.

Kazuki cười vui vẻ.

- Được thôi.

- cậu và cô đổi chỗ ngồi cho nhau.

Cậu lắc hai bàn tay, định đàn thì lại quay sang hỏi cô.

- Này, bài Sangatsu Kokonoka nha, lâu lắm rồi tớ chưa đàn bài đó.

- Ừ ừ, bài đó đi, tớ cũng thích lắm.

- cô gật đầu lia lịa.

Tiếng đàn bắt đầu vang lên.

Khúc dạo đầu nhẹ nhàng, những ngón tay như nhảy múa trên bàn phím đen trắng.

Cậu vẫn nhìn bàn phím, có đôi lúc lại liếc sang Kaori.

Cô gái đang ngồi trên ghế đung đưa người theo điệu nhạc, vừa nhìn cậu cười mỉm.

Thấy vậy, Kazuki lại quay trở vào nhìn chằm chằm phím đàn và tiếp tục, mặt cậu đỏ ửng lên.

Bỗng cậu nghe tiếng hát.

Giọng hát thật nhẹ nhàng.

"Vào giữa lúc chuyển mùa

Mình bỗng thấy một ngày thật là dài

Vào giữa một ngày bận rộn

Mình và bạn vẫn vui vẻ bên những ước mơ của chúng ta"

Tiếng đàn mỗi lúc một mãnh liệt, dâng trào cảm xúc hơn.

Âm thanh vang vọng khắp căn phòng.

Tiếng hát cũng thế mà vút lên theo.

Cả hai người, Kaori và Kazuki, giai điệu của hai người như hòa vào nhau, hài hòa đến khó tả.

Cứ như cả hai đang ở trong thế giới của riêng mình, không còn nghĩ ngợi gì về những điều xung quanh.

Một giai điệu thuần khiết, hai đứa trẻ ngồi bên cạnh nhau...

Giờ có còn hình ảnh ấy?...

~~~

"Khi nhắm mắt lại

Người đầu tiên mình thấy là bạn

Bạn đã giúp mình trở nên mạnh mẽ hơn, không phải sao?

Mình mong rằng mình cũng có thể làm được điều đó cho bạn."

Tomohiko chỉ cất tiếng hát nốt đoạn cuối bài, đôi mắt vẫn nhắm nghiền, nhưng đã ngấn lệ.

Giọng hát như bị nghẹn lại vì đang khóc.

Cô ngửa mặt lên, cố nuốt nước mắt vào trong, nhưng không được.

Hai hàng nước mắt vẫn chảy dài trên má.

Đôi bàn tay vẫn "múa" trên phím đàn, giai điệu đẹp đẽ ấy đã đến hồi kết thúc.

Cô vẫn nhắm mắt, lấy tay quệt đi hàng nước mắt lăn trên má, nhưng nước mắt vẫn cứ tuông ra.

- Tớ xin lỗi, Kazuki.

Tớ đã mong rằng tớ cũng có thể làm được điều gì đó cho cậu.

- cô thì thầm yếu ớt.

Cả không gian trở nên tĩnh lặng, chỉ còn tiếng khóc nấc lên của cô.

Tomohiko ngồi trên ghế, vừa chơi bản nhạc mà cô và người bạn của mình yêu thích.

Cô đã cười, nhưng lòng đau như cắt.

"Giá như lúc đó tớ nhanh hơn một chút, có lẽ bây giờ cậu đã ngồi đây với tớ, như ngày xưa ấy..."

Giai điệu tuyệt đẹp ấy, từng là niềm vui, giờ đây đã thành nỗi buồn khôn xiết của Tomohiko, người con gái vô hồn lạnh lẽo...

---------- Kết thúc chương 6 ----------
 
[ Bsd Oc Role Play ] Lạc Vào Yokohama, Tính Sao Giờ? (Ngoại Truyện)
#7: Ba giờ sáng


Ba giờ sáng, tại một căn phòng dưới tầng hầm của Trụ sở Mafia Cảng...

Căn phòng là một phòng mổ, xung quanh đầy những thiết bị chuyên dụng trong y tế.

Một gian phòng ngăn nắp, tươm tất, nếu không tính đến những thiết bị khác chẳng cần thiết cho một ca phẫu thuật.

Một cái cưa máy cũ kĩ, lưỡi cưa đã bị rỉ sét nằm ở cuối góc căn phòng, vài ba thanh Katana cùng với một bộ đầy đủ dao găm các loại được treo trên tường ngay gần nơi của chiếc cưa máy kia.

Xung quanh giường bệnh được lắp hệ thống còng sắt và nịt da.

Và tệ hơn, nạn nhân xấu sổ sẽ được "chiêm ngưỡng" cỗ máy kì dị với hàng đống các khớp nối kim loại gắn với lưỡi dao, kiếm...

được mài sắc bén đến từng góc cạnh.

Một cỗ máy giết người.

Bên cạnh đó, còn hàng tá chai lọ với những thứ bột màu mè lòe loẹt, hay những thứ chất lỏng với nhiều màu, có loại còn tự phát sáng trong bóng tối, khiến người khác vừa mê mẩn, nhưng cũng không khỏi rùng mình.

Chẳng ai biết những thứ kì quặc đó dùng để làm gì, mà có lẽ chẳng có ai muốn biết về chúng.

Tiếng cựa quậy nhỏ phát ra từ căn phòng ấy.

Christian, một cậu thanh niên khoác trên mình bộ quân phục màu lam đậm đã nhàu nát, chiếc áo sơ mi trắng bên trong bẩn thỉu.

Gương mặt cậu bơ phờ, mái tóc che đi một bên mắt.

Cậu mệt mỏi nhìn quanh.

"Tôi đang ở đâu thế này?", cậu tự hỏi.

Một âm thanh phát ra từ ngoài kia, là tiếng kim loại va chạm vào nhau.

Cậu như bừng tỉnh, đôi mắt mở to nhìn xung quanh căn phòng, cố ngồi dậy, nhưng không được.

Cậu nhìn xuống.

Cơ thể cậu đang bị trói chặt bằng những sợi dây nịt bằng da chắc chắn, chúng phủ gần như kín mít cơ thể , chỉ để lộ bàn chân, bàn tay và cái đầu của cậu.

"Chết tiệt", Christian thầm rủa.

Âm thanh ấy ngày càng to là rõ hơn, tiếng bước chân bình bịch vang lên chầm chậm trong không gian tĩnh mịch.

Cậu chăm chú nhìn ra cửa, những tưởng chủ nhân căn phòng bước vào là một tên bệnh hoạn nào đấy.

Người ấy đứng ngay cửa, ánh đèn hiu hắt từ trong phòng chỉ cho phép cậu nhìn thấy hình dáng của người đó.

Một thiếu nữ.

- Để xem "chuột bạch" hôm nay tốt như thế nào.

- giọng nói nhỏ nhẻ thì thầm, kèm theo sau đấy là một tiếng cười ma quái.

Cô gái đó bước chậm rãi vào căn phòng, thân hình dần lộ rõ dưới ánh đèn từ bàn mổ.

Tomohiko, một cô gái có dáng người cao ráo, hơi gầy, mái tóc ngắn ngang vai đen tuyền ôm lấy gương mặt thanh tú của cô.

Cô khoác trên người bộ đồ thường ngày: áo sơ mi trắng, chiếc cà vạt đen được thắt vụng về, quần tây đen, giày lười cũng đen nốt và chiếc áo khoác blouse trắng bên ngoài, trông như một người bác sĩ rất đỗi bình thường.

Nhưng có bác sĩ nào mà lại nhìn "bệnh nhân" của mình bằng đôi mắt thèm khát máu và nụ cười man rợ không?

- Christian Jeans Daniel, hãy hi vọng cậu sẽ sống sót để còn đi gặp Chúa nhé.

Biết rằng mình sắp đến giờ bị hành hình, nhưng nhìn xung quanh, hầu hết các dụng cụ tra tấn đều làm hoàn toàn từ kim loại, là lợi thế của cậu, cậu lại bật cười khinh bỉ.

- Ha, cố mà làm cho tốt vào đấy cô gái, không thì không vui đâu.

Cô bật cười khúc khích.

- Mạnh miệng thật đó.

Vậy thì tôi càng phải làm tốt hơn nữa để thỏa mãn anh chứ!

- đôi mắt điên dại khi nãy giờ đây như một con búp bê rỗng tuếch, vô hồn lạnh lẽo.

Tomohiko rút ra trong túi một lọ thủy tinh nhỏ, bên trong chứa thứ chất lỏng trong suốt, cùng với ống kim tiêm còn mới nằm nguyên vẹn trong túi kiếng.

- Cô tính làm gì đó?

- Christian hỏi.

- Chính anh bảo tôi "làm cho tốt vào" kia mà?

Tôi chỉ đang thực hiện "mong muốn" của anh thôi.

- cô đáp tỉnh rụi.

Lấy đủ liều lượng thuốc trong chiếc lọ nhỏ, cô vạch kẽ hở giữa các sợi dây nịt da với nhau, để lộ ra phần cánh tay đang được che chắn bằng lớp áo quân phục của cậu.

Cô thở dài ngán ngẩm, rồi cũng đành cắp phập mũi kim tiêm xuyên qua lớp áo vào đến phần da thịt của cậu.

Cậu gồng người một chút, rồi lại thả lỏng ngay khi Tomohiko rút mũi kim tiêm ra.

Cậu nằm im không nhúc nhích, cảm nhận dòng chất lỏng đang chảy theo huyết quản đến khắp cơ thể.

"Thật không tin được rằng có ngày mình bị sử dụng như một con chuột bẩn thỉu, thật nực cười", cậu nghĩ.

Ý thức cậu bỗng trở nên mơ hồ.

Nhưng cảm giác ấy chỉ thoáng qua một lúc rồi biến mất.

Cậu nhăn mặt khó hiểu.

- Sao tôi chẳng bị gì hết vậy?

- Christian hỏi.

Tomohiko, đang loay hoay ở góc tường, nơi "trưng bày" những thanh katana và bộ dao sắc bén kia, quay lại trả lời.

- Anh thích bị hành lắm à?

- cô vừa nói vừa lôi ra một cây rựa dài gần nửa mét, vừa vung vẩy một cách bình thản.

- Vậy tôi sẽ cho anh toại nguyện.

- cô nói, vừa lôi xềnh xệch cây rựa trên mặt sàn, tiếng ken két vang lên nghe mà nhức óc.

Đến bên giường của Daniel, cô cầm nó bằng hai tay và đâm mạnh nó xuống giường, sượt qua gương mặt của cậu.

Cậu cười phá lên, điệu cười lộ rõ vẻ khinh người.

Lưỡi rựa bằng kim loại bóng loáng kia bị bẻ cong oằn xuống, rồi vỡ vụn ra một cách không bình thường.

- Cái quái...?

- Tomohiko tròn mắt ngạc nhiên.

Christian nằm đấy, cười khùng khục.

- Thật kinh khủng, cô có phải con gái không đấy?

- cậu nói châm chọc.

- Khôn ngoan thì chọn thứ gì không bằng kim loại đi cô gái trẻ.

- Ra là vậy...

- cô lầm bầm, vừa rút ra trong túi áo khoác một mẩu than dài tầm mười phân.

Cậu nhìn cô rồi suýt bật cười.

- Than sao, cô tính vẽ lên mặt tôi à?

Tomohiko im lặng không trả lời, chỉ đăm đăm nhìn mẩu than cầm trên tay.

Giọng nói lầm rầm trong miệng cô, một vầng sáng cam le lói bao quanh bàn tay đang cầm nắm mẫu vật đen kịt kia.

Trong chốc lát, từ một vật có bề ngoài khó nhìn, đen đúa đã trở thành một viên kim cương lấp lánh, sắc đến từng góc cạnh.

Christian nhìn mẫu vật lấp lánh ấy trong tay cô, chốc rùng mình.

- Vậy thế này thì sao?

- cô hỏi, giọng nói cứ như mất đi cao độ của nó, chất chứa sự vô cảm.

Đôi đồng tử co lại, sự điên dại hiện lên trên khóe môi cô.

Sự nhanh nhẹn y hệt lúc nãy, cô nắm chặt viên kim cương trong tay, rồi đâm mạnh xuống phần da thịt trên cánh tay mà lúc nãy cô tiêm thứ thuốc không rõ tên kia vào.

Máu phun vọt ra vì áp lực lớn, vấy lên chiếc áo sơ mi, chiếc khoác blouse trắng của cô và cả thảm trải giường trắng toát.

Christian giật người lên, nhưng bị nịt da ngăn sự chuyển động của cơ thể cậu.

Cậu nhắm mắt, nhăn mặt, cố nén cơn đau rồi nở nụ cười trào phúng, đôi mắt xám bạc lạnh lẽo nhìn cô gái đứng bên cạnh.

- Thật là đau quá đi!

Khá đấy, nhưng chưa đủ đâu.

- Vẫn còn cười được?

Anh thật sự... làm tôi có hứng thú rồi đấy!

- cô vừa nói, cái vẻ điên dại khi nãy giờ đây còn bệnh hoạn hơn.

Nếu người bình thường nhìn cô lúc này chắc có lẽ sẽ ngất vì hoảng cũng nên.

Tomohiko cười hí hửng.

Cô chạy lại chiếc kệ với đầy những lọ hóa chất được sắp xếp ngăn nắp đến mãn nhãn, chụp lấy cái lọ nhỏ màu hồng gắn mác đầu lâu với dòng chữ "Thử nghiệm Xn" trên đấy.

Christian thoáng thấy nụ cười đầy hoang dại trên môi cô, gặng hỏi:

- Lại gì nữa?

Cô lại đang âm mưu cái gì đó?

- Thôi nào, "chơi" phải hết mình chứ!

Chẳng phải anh đã bảo tôi phải "làm cho tốt" hay sao?

- cô lặp lại lời nói ban nãy của cậu.

Giờ thì Christian đang dần cảm nhận được nỗi sợ hãi mà người khác hay nhắc đến mỗi khi đặt chân xuống căn phòng này.

Cậu nhìn quanh.

Ánh mắt của cậu đã dần quen với ánh sáng có cường độ bất ổn trong căn phòng này.

Liếc sang hai bên, cái bảng biểu, bảng điện tử của điện tâm đồ và máy theo dõi huyết áp, cả cái máy hỗ trợ hô hấp mà cậu thường hay thấy ở bệnh cũng ở đấy, ngay bên cạnh giường cậu.

Ngoài ra, còn một vài thứ máy móc khác, có lẽ cũng liên quan đến y tế nhưng cậu lại không biết tên, cũng nằm trong cái dàn sẽ "giúp đỡ" cậu trong cuộc thí nghiệm ghê rợn sắp xảy ra.

Những thiết bị theo dõi đều đã được gắn lên người cậu tự lúc nào không hay.

Cậu nuốc nước bọt xuống cổ họng khát khô, vừa thấp thỏm không yên.

Nhưng dù có muốn cử động thì cũng vô ích.

Tomohiko quay lại, trên tay cô là ống kim tiêm mới, thể tích chất lỏng màu hồng từ cái lọ nhỏ mà cô lấy xuống trên kệ chiếm hơn hai phần ba thể tích ống.

Cô dơ nó lên trước mặt, mân mê ngắm nhìn nó rồi cười mỉm.

Còn Christian, cậu vẫn giữ được bình tĩnh mặc cho cái ý nghĩ rằng cậu có nguy cơ không sống sót khỏi căn phòng này đang xâm chiếm trí óc cậu.

- Thử ha?

- cô tươi cười nói, rồi tiêm một mũi vào cơ thể cậu.

Đến gần một nửa thể tích chất lỏng màu hồng kì dị kia được tiêm vào người, cô rút ra nhẹ nhàng.

Chẳng có dấu hiệu gì cả.

Cậu nhăn mặt khó hiểu, "Hay thuốc chưa ngấm?", cậu nghĩ.

Như để đáp lại thắc mắc của cậu, những dấu hiệu như khó thở hay tim đập nhanh hơn, dồn dập hơn bắt đầu xuất hiện.

Cậu mở to mắt, đôi mắt xám bạc đã trở nên dại đi, mờ hẳn.

Cổ họng cậu phát ra tiếng "A...a" đứt quãng, cứ như cơn đau đang giày vò, át đi sự rành mạch trong tiếng nói của cậu.

- Th... thứ này... l... là... cá... cái quái... gì?

A...!

- cơn đau vẫn tiếp tục giày xéo, câu chữ càng lúc càng bị đứt quãng.

Cơ thể cậu bị trói chặt trong lớp nịt da chắc chắn, hai bàn tay như muốn đưa lên ôm lấy ngực và bóp chặt lấy quả tim đang nhói lên từng cơn đau thấu trời xanh, nhưng vô ích.

Tiếng ầm ầm vang lên khắp phòng do cử động của cậu va đập vào chiếc giường trong khi vật lộn với sự giày vò của thứ thuốc quái quỷ kia.

Được một lúc, cậu không còn la hét, mà ho ra máu.

Màu đỏ lòm của máu lẫn với chất nhớt từ trong cổ họng vương vãi ra tấm thảm trải giường.

Tiếng "tít tít" của điện tâm đồ và máy đo huyết áp cứ liên hồi vang lên nghe mà chói tai.

Những đường nét màu xanh trắng gấp khúc nhiều đến nỗi, cứ ngỡ như tim cậu sắp vỡ ra.

Những con số cứ tăng vùn vụt, rồi hàng loạt dấu hiệu báo lỗi dữ liệu hiện lên.

Tuy vậy, thái độ của Tomohiko quá đỗi bình thản.

Cô chỉ chăm chú nhìn vào những số liệu hiện lên trên bảng điện tử rồi ghi chép nhanh vào tờ giấy theo dõi được kẹp trên một bảng gỗ khổ A4, mặc cho Christian đang nằm vật vã những cơn đau liên hồi.

Cô ngước mắt, đan hai tay vào nhau, rồi quan sát những cử động quằn quại của cậu một cách chăm chú.

"Thành công đi, thành công đi..." cô lầm bầm.

Tiếng la hét khản đặc, thều thào yếu ớt từ cổ họng cậu.

Máu tèm lem ngay mép.

Cả cơ thể cậu đã dần dần ổn định lại.

Những cơn đau đang giảm dần cường độ.

Một lúc sau, mọi cử động của cậu đều dừng hẳn.

Tiếng "tít tít" của điện tâm đồ và máy đo huyết áp đã cách quãng đều đặn như bình thường.

Mọi số liệu đều quay trở lại với con số thường lệ của một con người bình thường.

Christian mơ màng, cơ thể gần như bất động.

Đôi mắt cậu chớp vài cái rồi nhắm nghiền.

Cậu thều thào yếu ớt.

- Thế này...

đã thỏa mãn cô chưa...?

Tomohiko dừng bút, đặt tấm bảng lên chiếc bàn ngay cạnh giường.

Cô thở dài nhìn Christian đang díp mắt chợt ngủ vì đã thấm mệt sau một hồi kiên cường chống cự với những cơn đau liên hoàn.

- Cứ ngỡ là sẽ lột da lóc thịt như lần trước, không ngờ cậu lại chẳng bị gì cả.

May mắn.

- cô nói, vẫn là giọng điệu bình thản vốn có.

Khóe môi nhếch lên thành một nụ cười, dù không tươi tắn cho lắm, nhưng có vẻ như cô thật sự vui.

- Cám ơn vì đã giúp đỡ.

Christian, tuy đã nhắm mắt chợt ngủ, nhưng nghe thấy từ "cảm ơn", cậu lại mở mắt ra, nhìn cô bằng ánh mắt hoài nghi.

Cậu chẳng hiểu chuyện gì, hành xác người khác cho đã vào rồi cảm ơn, thế là ý gì?

Một loạt câu hỏi hiện lên trong đầu cậu xoay quanh lời nói đầy ẩn ý, hay chí ít là cậu nghĩ như vậy, về cô gái đang ngồi cạnh giường cậu.

- Cám ơn sao?

Ý cô là gì?

- cậu hỏi.

Tomohiko đang nhìn cậu chăm chú, chợt quay sang chỗ khác rồi mới trả lời.

- Nhiều lí do.

- cô nói lơ đãng, đặng nhìn sang chiếc kệ đặt những lọ hóa chất kì dị ở đối diện.

- Anh giúp tôi trừ khử được Lyn Nacessandel là một trong số những lí do đó.

- Trừ khử?

- Cô ả là...

- cô ngập ngừng.

- người tình của Hanniellin.

Christian tròn mắt ngạc nhiên, há hốc mồm kinh ngạc.

Cậu không thể tin vào lời nói vừa rồi, cái gì mà "người tình" chứ?

Mà Hanniellin là ai?

Trong khi cậu vẫn còn đang cố gắng hiểu hết những điều mà cô vừa nói thì tiếng lục đục phát ra từ dưới gầm giường.

Tomohiko đang tháo khóa những sợi dây nịt ra.

Cậu cảm nhận được sức nặng từ chúng đè nén lên cậu từ nãy giờ đang giảm dần.

Những cử động của cậu được thoải mái hơn.

Tuy vậy, do trải qua cuộc thử nghiệm kinh hoàng kia, một cử động nhỏ nhặt cũng đủ làm cậu kiệt sức.

- Cứ nằm đó đi, cử động mạnh không tốt đâu.

- giọng cô đều đều vang lên.

Christian, dù muốn làm trái lời, nhưng cơ thể cậu không cho, thế là đành nghe theo cô vậy.

Những sợi dây da đều được thu dọn hết.

Trên giường giờ đây chỉ còn cái cơ thể tàn tạ của cậu đang nằm yên, máu đông lại thành những mảng trên tấm thảm trắng toát.

Cậu chợt cười.

- Cũng không tệ đâu, lần đầu... có người hành xác tôi được... như thế này...

- cậu cố nói sao cho liền mạch, nhưng hơi thở nặng nhọc không cho phép.

- Cô...

đúng là giỏi... thật đấy...

- Thật sao?

- đôi mắt vô hồn ánh lên chút tia sáng.

Tomohiko nhìn Christian, mỉm cười nhẹ.

- Cám ơn anh vì lời khen.

- nói đặng, cô ve vẩy ống tiêm chứa thứ thuốc màu hồng hồng kì dị ấy một cách thản nhiên.

- Hình như cô không cố ý giết tôi?

- cậu hỏi.

Vẻ mặt cô thoáng chút ngạc nhiên, rồi lại bật cười khan.

- Nhận ra sao?

- cô nói.

- Có thể, tùy anh nghĩ gì cũng được cả.

- Liệu tôi có nên cám ơn cô không nhỉ?

- cậu nói, đặng bật cười một tiếng rồi lại ho sù sụ.

Cậu gượng ngồi dậy, hay bàn tay chống đỡ cho cơ thể run bần bật.

Cậu suýt chút nữa ngã thẳng suốt nền đất, nếu cô không vịn vai cậu lại.

Cậu tặc lưỡi.

- Thật thảm hại.

- Cứng đầu thật.

- cô nói cộc lốc, rồi buông tay khỏi người Christian.

Cậu hơi chúi người về phía trước, nhưng tay kịp bám lấy thành giường, rồi từ từ đứng dậy.

Chợt thấy cây rựa khi nãy đã phá hủy, cậu vươn tay ra, dùng chút năng lượng còn lại để tái tạo lại cấu trúc cho những mảnh vỡ, tạo thành một cây gậy bằng sắt cứng cáp.

Cậu chống cây gậy xuống nền đất, rồi bước đi chậm rãi.

Những bước chân loạng choạng chợt ngã.

- Có lẽ tôi nên ra về.

Tạm biệt cô, Ryce.

- cậu nói, đặng tiến được ra đến cửa.

Christian chợt quay đầu lại, lườm cô bằng đôi mắt xám bạc đầy sát khí.

- À này... cô có thể hành hạ bất cứ ai mà cô muốn... nhưng đụng vào Akiko của tôi, dù chỉ một chút, tôi sẽ không tha cho cô đâu, cô gái à.

Tôi sẽ cho cô sống không bằng chết, thậm chí sẽ đào mồ cô lên mà quấy rối để rửa hận.

Thế thôi, chào.

Bóng dáng của anh chàng khoác trên người bộ quân phục lam đậm kia khuất sau cánh cửa.

Tiếng bước chân cộp cộp trên nền đất nhỏ dần rồi lặng im.

Tomohiko vẫn nhìn ra cánh cửa, ánh mắt đăm chiêu.

Cô ngồi im lặng, hai tay đặt lên đùi ngay ngắn, không động đậy, trông như một con búp bê sống vô cảm, lạnh tanh.

Cô bỗng thì thầm trong miệng, giọng nói vô cảm, nhưng đầy căm phẫn.

- Nếu có được một nấm mồ tử tế, tôi đã cho anh đào thoải mái rồi...

---------- Kết thúc chương 7 ----------
 
[ Bsd Oc Role Play ] Lạc Vào Yokohama, Tính Sao Giờ? (Ngoại Truyện)
#8: Ân huệ cuối cùng


Tôi cầm trên tay quyển sổ ghi chép mà mình đã sử dụng từ khi còn bé.

Lật lại từng trang, tôi cười.

Tôi nhận ra khi ấy tôi trẻ con thật, và bản thân bây giờ đã lớn khôn.

Tôi nhớ những con người mà mình đã từng tiếp xúc qua...

Kito, Kanako, bé Janet yêu dấu, ba mẹ mình... giờ đây thì có anh Nakahara và anh Akutagawa làm bạn với mình.

"Thầy" Motojiro nữa chứ.

Tôi quý mọi người lắm, thật lòng đấy...

"Kaori, cô có thực sự hạnh phúc?"

- Hạnh phúc sao?

Tất nhiên rồi.

Có mọi người bên cạnh tôi khi tôi vấp ngã, những lúc như vậy tôi thật sự rất vui.

Tôi lật tiếp ra những trang sau.

Những dòng chữ ngắn lại, dồn dập hơn, mạnh mẽ và đứt quãng nhiều hơn.

Khi ấy, nhiều chuyện xảy ra lắm.

Có lẽ vì vậy mà dòng văn khi đó của tôi bị ảnh hưởng.

Lúc ấy, tôi quen hai người, Aichiro và Kazuki.

Nhưng tôi thực sự hối hận khi đã quen hai người.

Cứ như những ai quen tôi đều phải gánh lấy cái chết ấy.

Trước đó thì đã có Kito, Kanako bỏ mạng chỉ vì bao che cho tôi.

Còn Janet, cô bé câm ấy thì đến giờ vẫn không rõ tung tích.

"Cô luôn mang đến cái chết cho người khác.

Như vậy mà hạnh phúc à?"

- Thôi đi!

Tôi không muốn làm vậy cơ mà!

Buông tha cho tôi đi, tôi sẽ làm mọi thứ mà ngài yêu cầu.

Chỉ xin ngài đừng lấy mạng những người mà con yêu quý nữa, Thần Chết...

Những trang tiếp theo, trong số đấy có kẹp một tờ giấy trắng đã ngả sang màu vàng.

Tôi lấy ra, bất giác cười.

Là bản nhạc mà Kazuki đã hướng dẫn tôi.

Hoài niệm thật.

"Cô nghĩ Thần Chết sẽ buông tha cho cô sao?"

- Hức, tôi biết mà...

Sau trang giấy có kẹp bản nhạc của Kazuki, còn lại đều trống trơn không một dòng chữ.

Tôi vô thức gấp quyển sổ lại.

Mình thật sự đã bỏ quên chính mình rồi sao?

Tại sao mọi thứ lại trống trơn thế này?

"..."

- Tôi biết số phận của mình sẽ ra sao kia mà, đừng nói nữa.

Tôi nhìn quyển sổ cầm trên tay, nhìn ngắm và săm soi nó.

Hai hàng nước mắt bỗng trào ra hai bên má.

Tôi không quệt đi, vẫn để nó chảy dài xuống, thấm ướt cổ áo sơ mi, vài giọt đọng lại trên bìa sổ.

"Vậy là cô đã hiểu."

- Phải...

Cuộc đời tôi sau này sẽ trống rỗng, như những trang giấy trống đằng sau quyển sổ.

Tôi cười buồn bã, hối hận vì đã không kịp lắp đầy chúng.

Tôi thật sự là một kẻ ngu ngốc khi đã không lưu lại bất cứ điều gì cho bản thân.

Quyển sổ này là "nhân chứng" cho sự tồn tại của tôi, vậy mà giờ quãng đời sau này của tôi lại chẳng có lấy một chữ.

"Cô chấp nhận làm điều này?"

- Phải...

Fredrick Berhard

Tôi tự hỏi tại sao cái tên này cứ hiện hữu trong đầu tôi.

Cậu ta... là ai?

Sao cứ mỗi lần nhớ đến là tôi lại khóc?

Tôi lục lại quyển sổ trên tay, nhưng vô ích.

Không một chữ nào trong đây cho thấy sự tồn tại của cậu.

Tôi nhớ đến cái ngày rất đỗi bình thường kia, khi mà mọi người đều có cảm xúc kì quặc khi nhắc đến cậu.

Mà lúc ấy, tôi lại không có chút kí ức gì về cậu.

Lạ thật...

Một người bình thường mà có thể làm cho tôi rung động như vậy sao?

"Thật sao?

Không hối hận chứ?"

- Không!

Tôi đang nhìn chính mình trước gương.

Chạm tay vào mặt kính, lạnh ngắt.

Gương mặt tôi, vẫn là đôi mắt màu vàng hoàng yến đờ đẫn, vẫn là mái tóc đen ngắn ngang cổ.

Hình ảnh quen thuộc này, mà sao tôi có cảm giác thật lạ lẫm.

"C-ca-cá-cám...

ơ-ơn... ch-chi-chị...

K-Ka-Kao-ri"

"Em đúng là một đứa con gái quậy phá.

Lần sau cẩn thận nhé, Kaori."

"Cậu là con gái đó, Kaori.

Bị đánh riết như vầy mà được sao?"

"Ba mẹ yêu con nhiều lắm, Kaori bé bỏng..."

"Tớ tặng cậu bài hát này nhé, Kaori."

"Tớ thực sự khâm phục cậu đó, Kaori.

Cậu thật sự rất chững chạc."

"Anh công nhận nhóc đúng là đứa khó nhằng nhất ấy.

Cái quỷ ma gì cũng biết hết."

"Hé môi nửa lời với tên Người Hổ đó thì cô không yên với tôi đâu, Ryce."

"Cô có thực sự là con gái không vậy, Lõm!?"

"Tomo ơi, mua đồ với em đi."

"Tomoe à, crepe dâu của tôi đâu?"

"Tomohiko, à không, tôi phải gọi là Phẳng chứ!"

"...Cô ấy là cộng sự của tôi, ne-nên t-tôi qu-quan tâm thôi..."

Những lời nói của mọi người như vang vọng bên tai tôi.

Tôi cười lớn, vừa vui mà vừa đau đến tận xương tủy.

Tôi nhớ tường tận mọi lời nói mà mọi người nói với tôi.

Janet lúc nào cũng kiên trì tập nói với tôi, mà mãi chỉ được chữ "cảm ơn" và "xin lỗi".

Chị Kanako và Kito luôn quan tâm đến tôi, đặc biệt là mỗi khi tôi đi "uýnh lộn" về.

Kazuki và Aichiro, hai người là hai bạn nam duy nhất có thể chịu được tính tình nhây lầy của tôi.

Tôi nhớ ba mẹ...

Anh Nakahara, Akutagawa và "thầy" Motojiro, có lẽ là niềm vui của tôi mỗi khi chán nản chăng?

Chuyện tình của hai anh chàng gai góc kia lúc nào cũng làm tôi bật phá lên cười.

Còn "thầy", lúc nào mà chẳng bị bác sĩ Yosano cho ăn đập mỗi lần gặp.

Mỗi lần như vậy là tôi phải làm nhiệm vụ thay "thầy", thật phiền hết sức!

Milky và Mikako, cả hai cô bé đều là những cộng sự tuyệt vời của tôi.

Tuy Milky có hơi kiệm lời, còn Mikako có vẻ ham chơi, nhưng hai người luôn sát cánh bên tôi mỗi khi tôi cần.

Alfred, khỏi nói cũng biết.

Chính anh là người khởi xướng vụ việc gọi tôi là Lõm.

Nói thật, ban đầu rất khó chịu, nhưng nghe hoài cũng quen, đâm ra ghiền.

Tôi chỉ muốn một mình anh gọi tôi là Lõm, đừng là ai khác, và cũng muốn anh gọi tôi mãi như vậy.

Một ngày nào đó mà Alfred bỗng gọi tôi là "Ryce" hay cái tên thật, chắc hôm đó bão lớn đấy!

Cuối cùng... người đã gọi tôi là "cộng sự".

Tôi không biết mình đã nghe những lời đó ở đâu, nhưng tôi biết lúc ấy tôi thực sự rất vui.

Dù cho cậu hay cô là ai, thì cũng cảm ơn nhé.

"Cám ơn vì đã tồn tại trên cõi đời này, Kaori.

Giờ thì hãy yên nghỉ."

- Cám ơn, Tomino.

Còn lại nhờ cô nhé.

Những hình ảnh, những giọng nói đều biến mất.

Xung quanh tôi chỉ còn lại một màu đen.

Ở đằng xa, tôi thấy một khóm hoa bỉ ngạn đỏ.

Tôi chạy lại.

Kì lạ thay, bước chân đi đến đâu, những chùm bỉ ngạn đỏ rực mọc lên đến đấy, phủ đầy trên con đường tôi đi.

Khi tôi dừng bước, tôi chợt nhận ra, mình đang đứng giữa một rừng bỉ ngạn đỏ rực rỡ, đẹp mê lòng người.

Bầu trời tối đen như mực.

Tôi thả mình lên cánh đồng hoa, nhắm nghiền đôi mắt mệt mỏi lại.

Cả thân người dần chìm trong màu đỏ của hoa, cuối cùng, tầm nhìn của tôi bị lấp lại.

Tôi mỉm cười.

Tôi đã hoàn thành khế ước.

Một bàn tay đang nắm lấy tay tôi kéo ra.

Tôi chợt mở mắt.

Thoáng chút ngạc nhiên, rồi lại cười...

"Kaori, cô có thực sự hạnh phúc?"

- Tôi đang rất hạnh phúc, hạnh phúc hơn bao giờ hết.

Tôi đã tìm thấy người tôi yêu...

Vĩnh biệt nhé, cuộc đời...

---------- Kết thúc chương 8 ----------

P/s: Cứ xem như là lời tâm sự của tôi nhé...

Cám ơn vì đã đồng hành với tôi suốt thời gian qua.
 
Back
Top Bottom