Cập nhật mới

Khác [Brightwin] Bé Thỏ Tinh Nghịch Đáng Yêu Của Ngài Vachirawit

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
236976045-256-k839667.jpg

[Brightwin] Bé Thỏ Tinh Nghịch Đáng Yêu Của Ngài Vachirawit
Tác giả: azchovualong
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Hoàn thành


Giới thiệu truyện:

"Em xin lỗi vì đã thích anh xin anh đừng xa em có được không"

"chọn 1 hay 2"

"Dạ?"

"Em chọn 1 hay 2"

"..."

"Hửm??"

"1"

"Nếu chọn 2 tôi sẽ luôn bên cạnh em"

"Vậy...

"Nhưng nếu chọn 1 thì tôi sẽ có em ở bên cạnh🙂)"

Kể về chuyện tình của Win khi gặp được một anh chàng năm cuối và đã phải lòng bởi vẻ đẹp hút hồn của anh nhưng anh ta có lẽ không thích em và đã có bạn gái.

Tuy nhiên em nào biết trong quá khứ anh và em đã từng gặp nhau.

Và anh vẫn còn nhớ em yêu em rất nhiều đâu

Đây là truyện thứ 3 và mình còn một truyện nữa đang viết nhưng chưa muốn đăng

Cặp chính: Brightwin

Cặp phụ: MewGulf, SingtoKrist,....

Thể loại: đam mỹ

Hình thức: sủng, ngọt, ngược

=> truyện chỉ là do trí tưởng tượng phong phú của tác giả



winmetawin​
 
[Brightwin] Bé Thỏ Tinh Nghịch Đáng Yêu Của Ngài Vachirawit
chap: 1 Tiếng Sét Ái Tình


"Winie dạy đi học đi con trễ rồi!!!!!"

"Ưm ~ ~ cho Win thêm 5 phút nữa đi mà"

"Winie .... phòng con còn không dạy mẹ kêu ma lên bắt con đi đó" mẹ Win nói với giọng ghê rợn

"Aaaaaaaa" tiếng Win la thất thanh vang vọng hết cả ngôi nhà.

Thật luôn í mẹ biết em sợ ma nên sáng nào cũng hù em hết.

Mà em cũng lạ nữa nghe tới ma là la toán lên, đã vậy còn phải ngủ một mình.

Nói đúng hơn là mẹ em phải cầu xin em, em mới dám ngủ đó.

Chứ em sợ ở một mình lắm

Em ấy tên là Win Metawin năm nay học cấp 3 mà cứ như em bé mẫu giáo vậy.

Hôm nay là ngày đầu tiên vào trường khai giản.

Nên sáng hôm nay mẹ em mới la như vậy.

Sau tiếng la đó thì em tỉnh luôn đi vệ sinh cá nhân và xuống nhà ăn sáng

"Wow hôm nay có món thịt bò xào thúng quế nè"

"Ăn đi coi như mừng ngày Winie của mẹ vào đại học"

"Dạ"

"Mà con vào khoa nào"

"Dạ khoa kỹ thuật"

"ừ vậy phải cố gắng học tốt nha"

"Dạ Win ăn 2 dĩa na mẹ"

"Sáng ăn nhiều quá không tốt đâu"

"Đi mà mẹ naaaaaa"

"Thôi được rồi"

Em bé nhà mình có một tiệt chiêu đó là nhõng nhẽo làm nũng với mẹ.

Lợi thế là 2 cái răng thỏ đáng yêu, và đôi mắt long lanh của em.

Ăn uống xong xui thì em đi đến trường.

Tuy em à thiếu gia nhà giàu nhưng em vẫn thích đi bộ hơn.

Vừa đi vừa ngân nga một bài hát mình thích.

Đôi chân nhảy nhót theo nhịp chân sáo trong cứ như những em học sinh tiểu học.

Nhưng đang đi thì bị vấp phải cục đá trược chân mà lao thẳng vào người ta làm em té đau muốn chết à.

Cố gắng ngồi dậy xoa xoa và xin lỗi người trước mặt

"Cho..em ..xin lỗi" ngước mặt lên thì wow trước mắt em là một anh đẹp trai cứ như diễn viên vậy.

Mắt sâu, mày sắc, da trắng, nhìn thì có vẻ là con lai chính hiệu nhưng vẫn còn một góc Thái

"Không sao" anh ấy lạnh lùng nói với em rồi bỏ đi.

Nhìn theo bóng lưng anh một lúc em mới nhớ ra là trễ h rồi nên mới tức tốc chạy nhanh đi vừa đi đc 2 bước thì em thấy dưới chân mình có gì đó nên khom xuống nhặt

Anh làm rơi chiếc thẻ xin viên.

Tên anh là Bright Vachirawit sinh viên năm cuối.

Thật trùng hợp là anh ấy học cùng trường với em.

Em cầm chiếc thẻ bỏ vào túi rồi chạy nhanh đến trường.

Cứ tưởng mình trễ ai ngờ buổi lễ chỉ mới chuẩn bị bắt đầu.

Vui mừng khôn xiết Win lựa đại một chỗ nào đó ngồi xuống.

Không hiểu sao em cứ nghĩ mãi đến anh ấy vậy ta.

Đang ngồi chờ đợi thì buổi biểu diễn đầu tiên cũng bắt đầu.

Mọi người hò hét lớn cực luôn.

Win nghĩ chắc phải là người nỗi tiếng lên hát thì au là anh ta mà ??

Câu hỏi trong đầu Win, em có chút vui mừng nha đứng đó nghe anh hát luôn.

Giọng hát trầm ấm của anh nó hay cực cứ như muốn nghiện luôn ấy.

Sau khi hát xong anh đi xuống sân khấu.

Em bé tính chạy tới để gặp anh trả lại thẻ cho anh nhưng chưa kịp là bị mấy chị fan của anh xô té.

Ngày gì mà em xui quá không biết té tận 2 lần.

Xoa xoa cái mong đáng thương của mình xong thì ngước lên thấy bàn tay của anh đang đừa về phía em xung quanh là mấy chị fan đang há hóc mồm nhìn.

Win nắm lấy tay anh đứng lên hành động vừa rồi đúng ôn nhu luôn khiến trái tim bé nhỏ của em không khỏi rung rinh.

"Có sao không" không thể tin đc anh đang nói truyện với Win hot boy của trường nỗi tiếng lạnh lùng mà lại nói chuyện với một em năm nhất thật là vinh hạnh quá đi mà

"E..em ..không sao" win ngập ngừng trả lời em bé đang rất là bối rối tim sắp rớt tới nơi rồi aaaa

"Ừ vậy thì được rồi" anh lại lạnh lùng nữa rồi.

Sao bỏ em ở lại vậy chứ

không được!!!

"P'Bright..ui" một phút lỡ miệng gọi tên anh luôn em bịt miệng mình lại

Anh nghe thấy tiếng của em đột nhiên quay lại sắc mặt vẫn vậy mà nói

"Sao cậu biết tên tôi"

Win bị anh hỏi một cách như tra khảo vậy khiến em có chút sợ

"D..dạ hồi...hồi nãy..a..anh làm rơi cái này..nên em đem đi trả anh"

"Vậy hả cảm ơn" lấy tấm thẻ anh bỏ đi một mạch người gì đâu mà lạnh lùng thấy ớn à

"Ơ" em ngơ ngác nhìn theo bóng lưng của anh

"Ủa nong Win em học trường này à"

"Au P'Mew anh cũng ở đây sao"

"Coi kìa quen nhau bao nhiêu lâu rồi mà giờ mới biết anh học ở đây"

"Hehe"

"Sao hồi nãy đứng ngơ ra đó vậy" anh biết em đứng làm gì nhưng chỉ hỏi để xem em có thành thật không thôi

"À tại um...

"Tật mê trai đó giờ chưa bỏ" nói xong anh còn lấy tay nhéo mũi em một cái

"Đâu có" em lấy tay xoa cái mũi đáng thương của mình

"Còn nói không nữa hả nhìn hotboy của trường một cách say đắm vậy mà"

"Thì tại anh ấy đẹp chứ bộ em có mê đâu"

"Thôi chuẩn bị vào lớp kìa anh đi nha"

"Krappp ~ ~"

------ end chap 1 --------

Chap đầu nên ko dài lắm

Truyện này la truyện thứ 3 rồi mà các viết văn của tui cũng chưa đc tốt lắm mong thông cảm nha à tui viết theo ngôi thứ 3 có lẽ nó hơi giống ngôi thứ 1 tại Lâu lâu suy nghĩ của nhân vật cũng ở trong lời nói nữa á
 
[Brightwin] Bé Thỏ Tinh Nghịch Đáng Yêu Của Ngài Vachirawit
chap 2 yêu và đau ♥️🔪


Mew với Win là anh em bạn dì thân thiết của nhau.

Trong gia đình chỉ có một mình Mew. biết Win thích con trai.

Do lúc nhỏ Win có thích 1 anh nhưng lúc đó em không được xinh xắn đáng yêu như bây giờ đâu.

Hồi xưa Win không quan trọng vẻ ngoài nên lúc nào cũng bị chọc ghẹo và không có ai chơi hay bị mọi người ăn hiếp bắt nạt do họ kì thị em, khiến Win trở nên tự ti, rụt rè nhút nhát

Sau khi gặp anh thì Win lại động lòng lúc đó P'Mew biết được nhưng anh không la em. nhờ có anh mà Win có thể đẹp hơn dễ thương hơn để có thể cua đổ anh đẹp trai kia.

Xui cho Win là mới quen được 3 tháng thì anh lại phải chuyển lên thành phố học.

Lúc đi anh chỉ để lại duy nhất một chiếc vòng tay hình con thỏ thôi.

Nhưng cũng là chuyện của 10 năm trước rồi với là mặt anh ra sao Win còn không biết

Trở lại hiện tại em đang ngồi trong lớp đọc sách do ngày đầu đi xem lớp nên không có học gì.

Bỗng có một người đi tới vỗ nhẹ vai em và nói

"Win chị có cái này cho em nè" đây là chị hủ bạn Win tên chị ấy là Van do học trễ 1 năm nên lớn hơn em 1 tuổi.

Năm nay học chung với em luôn.

Win quen chị ấy vào thời trung học

"gì vậy chị"

"Đây là móc khóa hình carot hợp cái cặp của em lắm đó"

"Dễ thương quá cảm ơn chị" win cười thật ngọt sau đó nhận lấy chiếc móc khóa rồi máng nó vào chiếc cặp hình thỏ của em.

Chị ấy nói rất đúng nó hợp với chiếc cặp lắm luôn á

.

.

.

.

.

"Bright chơi hay lắm" một chàng thanh niên cao khoác tay lên vai anh (Min)

"Nó ngày nào mà chơi chả hay" thêm một người nữa (Mike)

"Ê Bright mày để ý thằng nhóc hồi sáng không.

Trông nó dễ thương ghê luôn á" Min nói tại hồi sáng anh và Mike cũng có mặt

"Ừ ha tao phải tìm cách cua thằng bé đó mới được" Mike giành lời Bright

"Không thằng nhóc đó của ai'Bright mà" Min cải

"Mày nói gì đó.

Tao là TRAI THẲNG.

Với lại tao có bạn gái rồi" anh lạnh lùng đáp còn cố ý nhấn mạnh 2 từ gần cuối

"ờ thì mày là trai thẳng ..mốt đừng có hối hận mà dành với tao đó"

"Điếc hả nó mới nói là nó có bạn gái rồi ai rảnh đâu mà dành với mày"

"Nhưng nếu không có bạn gái đi nữa.

Tao cũng chẳng quan tâm đâu" Bright nói xong lạnh lùng bỏ đi

"Ê!!!!

Chưa nói xong mà.

Mày còn phải vào CLB nhạc nữa đó" hai thằng bạn la lên

"Thì tao đi tới đó nè" anh la lên nhưng không nhìn.

Mà cứ đi

.

.

.

.

"Được rồi mọi người tập trung nha hôm nay chúng ta có một người mới vào" Trưởng CLB vỗ tay ra hiệu (Nick)

"Ai vậy ta??"

Các Thành viên xôn sao bàn tán

Sau tiếng bàn tán thì từ ngay đằng cửa Win bước vào.

"Chào các anh chị tên em là Win mong các anh chị giúp đỡ" em lễ phép cuối đầu chào hỏi

"Từ nay nong Win sẽ là thư ký cũng như là trợ lý trong CLB nha các em" câu nói làm ai náy ngạc nhiên.

Một anh hỏi

"Ủa em ấy mới vào mà sao đã được lên chức thư kí"

"Thật ra thì đây là quyết định của cấp trên nên chị không cải được vậy nha"

"Nhưng chị ơi.." cả em còn không biết tại sao mình được làm thư kí nữa mà.

Anh ấy nói đúng em mới vào mà sao làm thư kí đc

"Em không đc cải chị" chị ta thật ra là có nỗi khổ.

Do ba em không an tâm vài thứ nên một 2 bắt chị ấy cho em làm thư ký như vậy em sẽ được đội trưởng quan tâm hơn.

"Ê Mày học lớp nào" một đứa trong CLB lên tiếng

"Nhìn da mặt trắng trẻo chẳng khác nào nào mấy thàng công tử bột"

"Công - tử - bột sao haha"

Vừa mới vào lớp nhạc mà đã bị đàn anh kia ăn hiếp.

Sao lúc nào em cũng vào thế bị động hết vậy huhu

"Thôi đừng chọc em ấy nữa tội em lắm đúng không thiếu-gia"

"Hahaha" nói xong thì cười rộ lên cả phòng có vài người muốn giúp Win nhưng lại không giám.

"Mày nghĩ chỉ cần xin là sẽ đc làm thư kí sao, đó là khi mày chưa gặp trưởng nhóm thôi biết chưa"

Với những anh chàng này thì chỉ có một mình Bright mới có thể sử lý vì họ trong nhóm của anh.

"Nhưng mà nhìn kỹ thì nhóc rất đẹp đó sao chơi với anh một đêm không" anh ta lấy tay chạm nhẹ vào má em

Huhu Win chỉ muốn khóc thôi tình cảnh này không khác gì tái lại cảnh của 10 năm trước hết.

Em cứ nghĩ chuyển lên thành phố thì sẽ không bị ăn hiếp nữa chứ

"Dừng lại đi" từ cánh cửa có 3 chàng trai bước vào anh đứng giữa với khuôn mặt đẹp trai lạnh như băng không quan tâm gì cả.

Câu nói vừa rồi là của Mike

"A P'Bright" các đàn em của anh réo lên

"Tại sao lại ăn hiếp cậu nhóc đó" Mike lên giọng hỏi

"Thằng bé này là thành viên mới của câu lạc bộ nó được giao là làm thư ký của anh đó.

Tui em chỉ muốn kiểm tra chút thôi"

"Hửm?"

Bright có chút phản ứng.

Anh đưa mắt nhìn em đang rụt rè cuối đầu xuống e sợ không hiểu sao nhìn vào anh cảm thấy hành động đó có chút đáng yêu nhỉ

"Ê Bright cho thằng nhỏ này làm trợ lý của mày tao nghĩ mày đỡ phải làm việc hơn đó dạo này trong CLB có khá nhiều việc" Mine

"Cứ vậy đi" anh nói xong rồi đi tới cầm cây đàn lên và đánh tiếng đàng vang lên khắp không gian yên tĩnh không một ai dám hó hé

Sau khi đánh xong anh nói

"Cậu lau dọn hết chỗ này dọn dẹp sấp xếp gọn gàng lại hết rồi đi theo tôi" như vậy mới đúng là kiểm tra thực lực. /suy nghĩ thôi nha mn tui hay để suy nghĩ sau lời nói/

Với khuôn mặt không cảm xúc giọng nói lạnh như băng.

Lại khiến cho em cảm thấy anh cực kỳ cuốn hút, từ điệu bộ cho tới cách nói chuyện không thể thua vào đâu đc.

Qua đó em nghĩ chồng tương lại của em không ai khác chắc chắn là anh ta

"Dạ" nhanh nhẹn trả lời rồi đi làm ngay không do dự

Một lúc thì cũng làm xong, những công việc này không quá khó với em nên cũng không lâu lắm

Bright thấy em làm xong rồi thì cũng rời đi.

Em vội chạy nhanh ra để đuổi cho kịp anh.

Anh đi nhanh thiệt.

Ra khỏi CLB cũng là buổi trưa trời nắng nhẹ.

Ánh nắng chiếu vào mặt anh khiến nó trở nên cuống hút hơn sân trường không một bóng người vừa chạy vừa nhìn theo cái thứ làm con người ta cuống hút đó.

Nhìn mãi cho đến khi vấp phải cục đá té.

Oi đau

"a...

đau" em bị té xuống đất mặt mếu máo than đau.

Nói gì thì em cũng là con nít chứ bộ ở nhà mẹ chăm kỹ lắm ít khi bị té mà bây giờ thì...oi vết chày bắt đầu chảy máu rồi đau /(ू>︿< ू)/

Anh nghe thấy tiếng gì đó quay lại nhìn.

Thấy một em bé dễ thương bị té và ngồi đó nhõng nhẹo cho người ta đỡ.

Không biết nhưng anh thấy nó vừa quen thuộc và chút đáng yêu nha.

Sáng giờ anh cứ thấy em đáng yêu không à.

Không bt bị gì nữa

Từ từ tiếng đến chỗ em đang ngồi đó.

Mặt vẫn vậy nhưng ánh mắt có chút trìu mến chất giọng ấm áp nói

"Sao không đứng dậy"

"Đau....hic" em là người thích làm nũng và nhõng nhẽo mà gặp anh đang nói chuyện với mình như vậy thì không thể không làm nũng được.

Một vài giọt nước mắt cũng rơi ra mà

Anh từ từ cuối xuống trong túi lấy ra một miếng băng cá nhân và nói

"Cậu cứ khóc vậy hoài thì nó cũng chẳng lành đâu" nói xong thì mở miếng băng ra thật nhẹ nhàng dán vào vết thương cho em sau đó nói tiếp "về nhà bôi thuốc đi" rồi đứng dậy đưa tay ra đỡ em lên.

Vết chạy ngay gối không quá lớn nên em có thể đi được.

"C..cảm ..ơn ..pi" tim Win đập nhanh mặt đỏ có chút ngại ôi cảm giác gì đây

"Không cần lần sau đi đứng đàng hoàng lại biết chưa"

*Tách* một cô gái đứng ngay bên góc tường chụp hình với một nụ cười không mấy trong sáng

.

.

.

Hết một ngày dài mệt mỏi.

Win trở về nhà với một khuôn mặt uể oải, không ngờ làm trợ lý lại có nhiều việc như vậy.

Nhưng không hiểu sao em lại có chút vui vì đc làm việc cùng anh.

Nhưng tại sao nhỉ?

Tim cứ đập nhanh liên hồi?

Vẻ đẹp của anh cứ hiện mãi trong đầu em?

Tại sao chứ?

1001 Câu hỏi trong đầu em.

"Nong Win về rồi hả sao mệt mỏi vậy nhiều việc lắm sao"

Đó là giọng của P'Mew mà đúng rồi nếu em cần bt gì thì chỉ cần hỏi Pi là sẽ có câu trả lời ngay mà.

Win nghĩ trong đầu như vậy rồi chạy tới kéo Pi lên phòng.

Khóa cửa lại

"Có chuyện gì vậy nong"

"Anh ơi giúp em một chuyện"

"Chuyện..gì"

"Tim em cứ đập nhanh hoài à trong đầu lúc nào cũng có hình anh của Pi

Bright hết á em...em bị sao vậy anh"

"Em ..đang nói thật sao"

"Dạ"

"theo anh nghĩ.....em.... thích thằng Bright rồi"

"Hả??!!"

Win ngạc nhiên

"Suỵt nói nhỏ thôi mẹ nghe là em chết đó"

"Giờ... giờ làm sao anh"

"Không có làm gì hết anh nhất định không cho em ở gần anh ta nữa"

"Tại sao"

"Win à Bright có người yêu rồi anh không muốn thấy em bị tổn thương đâu" em buồn đi đôi chút tim em có chút nhói

"Dạ sao cũng đc vậy ngày mai em sẽ rút khỏi CLB" giọng nói nghẹn ngào bé cứ như sắp khóc

"Chuyện này anh cũng không thể giúp em đc nhưng nếu em thật sự muốn thì hãy làm vậy"

"Dạ??"

Em ngơ ngác nhìn anh

"Anh bt em không muốn mà đúng không"

"Dạ" em cuối đầu xuống nhỏ giọng nói

"Nếu yêu một ai chỉ cần người đó hạnh phúc là được thôi thì em cứ đi theo anh ta và làm đúng trách nhiệm của một người trợ lý đi" Mew chuyển sang nghiêm túc nói để động viên con thỏ này.

Dù gì thì anh cũng chỉ muốn tốt cho Win thôi nếu để em cách xa người em yêu nữa, thì nó có thể lặp lại...

"Dạ"

Sau lời khuyên thật chí lý đó của anh mà em đã đi theo P'Bright 24/24 á cũng không thể nói như vậy Win chỉ bám sát anh từ lúc đến trường cho tới khi anh về thôi.

Trong lúc bám theo em làm giúp anh nhiều việc khác nữa.

.

.

.

.

.

Cũng như thường lệ Win đi đến trường nhưng hôm nay không thấy Bright ở chung với bạn anh.

Em chạy tới hỏi mới bt là anh đã đi mua đồ rồi.

Đúng lúc em cũng chưa ăn sáng nên ra cantin luôn.

Vui vẻ chạy đến cantin trường.

Thấy anh đang ngồi ăn em chạy lại vẫy tay chào anh.

Nhưng khỏi nói cũng biết một cái nhìn còn không có cơ mà

"Em ăn cùng với anh na" em nói với anh bằng chất giọng trẻ con đáng yêu

"Tùy cậu" có tiếng triển nha bình thường đến nhìn cũng không mà bây giờ thì đã mở miệng rồi

Nhưng khi em vừa đặt đồ ăn lên bàn thì

"Bright cậu ăn với mình nha" một cô gái đi tới và nói

Lần này thì anh không trả lời nhưng cô ta cũng tự ngồi vào bàn.

Ánh mắt của cô ta đổ dồn về em.

Em biết cô ta không thích em

"Sao nhóc còn ở đây"

"À dạ em..

"Bright cậu xem hôm qua tới nhà mình ngủ mà không chịu đem đồ về gì hết à" cô ta cắt lời em mà nói.

Lời vừa rồi lọt vào tai em từng câu từng chữ cứ như xé nát tim em vậy đau thật sự luôn.

Em vội ngồi dạy cầm phần cơm của mình đi mất.

Đến nhìn mà Bright cũng không có mà, nghĩ gì đến lo lắng hay quan tâm chứ.

Win nghĩ việc em đoán anh động lòng với mình chỉ có trong mơ thôi.

Người như em sao mà không có ai thương hết.

Đám Fan của anh và Pam la lớn lên khi thấy cô nói như vậy.

Em tựa lưng vào một vách tường ngay dưới cầu thang khóc.

Khóc để quên đi nỗi đau trong lòng mình.

Em nhớ anh đã từng nói có khóc thì vết thương cũng chẳng lành đâu.

Nhưng một khi em muốn mạnh mẽ thì em lại làm cho bản thân mình càng trở nên yếu đuối hơn.

Em thật sự muốn nói với anh rằng em yêu anh.

Nhưng...có lẽ....nó..quá khó
 
[Brightwin] Bé Thỏ Tinh Nghịch Đáng Yêu Của Ngài Vachirawit
chap 3: hạnh phúc ghé qua


Khóc được một lúc thì Win cũng kiệt sức rồi đi đến nhà vệ sinh rửa mặt rồi còn vào lớp.

Đôi mắt em sưng lên vì khóc nhiều chiếc mũi đỏ hoe khóe mắt vẫn còn động vài giọt nước mắt.

Những cảnh này không phải em đã từng thấy rồi sao? cảm giác này không phải em cũng đã chịu rồi sao nhưng tại sao?

Tại sao lần này em lại yếu đuối như vậy chứ?

Không lẽ là vì em ngày một thích anh nhiều hơn, à không có lẽ là vì em đã yêu anh rất nhiều rồi.

"Sáng đang ăn sao lại bỏ đi" vừa mở cửa bước vào đã thấy anh đứng đó và nói

Sao anh lại ở đây chứ?

Win không muốn anh biết em khóc, win không muốn anh biết em thích anh em sợ anh kì thị em.

Nhưng em nào biết Bright sớm đã có chút rung động với em.

"Sao không trả lời"

"Dạ..lúc...đó..em ...có chút việc" Win nghẹn ngào nói ra

"Mắt cậu sao vậy??

Cậu khóc sao??"

Anh hỏi với một khuôn mặt lo lắng.

Tại sao lại khóc chứ??

Chuyện gì đã sảy ra??

Con thỏ ngốc này sao vậy??

Nhiều câu hỏi trong đầu Bright nhưng câu đặt biệt nhất là, tại sao mình lại lo cho cậu ta??.

"Dạ em... em không sao chắc là bụi bay vào thôi" em lấy tay dui dụi

"Thôi chuẩn bị đi rồi cùng tôi đến chỗ này"

Câu nói mang đầy quyền cơ.

Em cảm thấy từng câu hỏi lúc nãy của anh đều mang một tâm trạng lo lắng.

Anh lo cho em sao??

Cảm thấy hạnh phúc quá

"Dạ" nỗi buồn chợt biến mất nụ cười xinh xắn lại trở về với khuôn mặt đáng yêu ấy

Em chạy vào nhà vệ sinh rửa mặt, sạch sẽ rồi đi ra chỗ anh nói.

Đi tới nhìn xung quanh, đây là bãi giữ xe của trường em đang thắc mắc là anh kêu em đến đây làm gì

"Win cậu tới đây"

Bright từ xa kêu Win lại em ngoan ngoãn chạy lại.

Hình ảnh của anh bây h làm em thật sự choáng ngợp.

Thân thể ngầu lòi ngồi trên một chiếc xe moto có vẻ là loại mới nhất.

Dưới anh nắng chiều lắp lánh là tôn lên một nét đẹp mê hoặc lòng người.

Ghê gớm thiệt hỏi sao mà em không lạc lối trong cái thứ gọi là tình yêu chứ.

"Sao còn ngơ ra đó mà không lên xe"

"Mình..đi bằng xe ...này sao"

"Cậu nghĩ ở đây còn xe nào khác"

"..."

Win lo lắng nhìn chiếc xe đó giờ em rất ít đi xe đa số là đi bộ.

Do em không bt đi xe máy còn xe hơi thì hay bị choáng ói sốt nên đi không đc.

Mà hôm nay anh kêu em đi xe moto nữa chứ

"Sợ sao yên tâm tôi chạy ổn lắm không sao đâu"

"Dạ" em cũng lên luôn.

Xe chuẩn bị chạy rồi mà em vẫn không bt nên để tay ở đâu em nghĩ không lẽ là ôm anh luôn.

Nhưng lại nhanh chóng nghĩ: thôi ngại chết.

Sau một hồi chiến đấu giữa lý trí và con tim thì chiếc xe cũng chạy.

Win chưa định hình nên bị giật mình mà ôm chặt anh luôn một hồi sau sợ anh la nên từ từ nới lõng nhưng bất ngờ khi anh nói

"Ôm chặt vào té bây giờ đang ở đường cao tốc đó"

Ôi anh kéo sát tay em vào em thuận theo đó mà xiếc chặt.

Bright thấy an tâm rồi thì bắt đầu tăng tốc

Một hồi sau Bright dừng lại tại một bãi biển, đoạn đường đi có vẻ cũng không xa lắm cả 2 chỉ tốn có 20 phút là đến nơi rồi.

Bright đỡ Win xuống xe và cùng em vào trong thiệt là đi không quen mà anh còn chạy nhanh nữa nên bây giờ em cứ đi loạng choạng.

Nhưng nhờ vậy mà đc anh đỡ.

Bright đưa em tới gần bãi biễn và nói

"Tôi biết cậu có chuyện buồn mà không muốn nói nhưng thay vì chịu đựng nó ở trong lòng thì cậu có thể tìm cách khác để giải tỏa nó"

"..."

"Cứ để nó trong lòng như vậy sẽ rất khó chịu"

"vậy em phải làm sao???"

Em thấy anh nói vậy thì mới hỏi

"Cậu có thấy những cơn sống này ko"

"dạ"

"Đá nó đi"

"Đ..á nó??"

"Đúng vậy mỗi khi tôi buồn tôi cũng hay đến đây đá những cơn sóng này để giải tỏa"

"..."

"Có lẽ cậu thấy nó bình thường và có chút nhảm nhí nhưng khi đá nó mọi buồn bực của tôi từ từ cũng trôi đi hết.

Cậu biết sao không??"

"Sao ạ??"

"Khi tôi trúc hết mọi sự tức giận vào nó đá mãi cho tới khi mệt thì nhận ra mình cũng chẳng được gì nỗi buồn vì mệt cũng trôi đi dần và nó cho tôi biết mình nên cố gắng hơn ở lần sau"

"..." em đứng đó ngẫm nghĩ những gì anh nói.

Có chút vô lý khó hiểu nhưng nó cũng có chút thuyết phục.

Không tự chủ mà cở thể em từ từ đi ra gần những con sóng dùng chân đó nó thật mạnh.

Bright thấy vậy cũng mừng và chạy đá cùng Win.

Không biết từ khi nào mà anh lại muốn quan tâm chăm sóc an ui và bảo vệ con thỏ ngốc này nữa.

Cả hai đùa giỡn ở dưới nước rất vui luôn.

Từ lúc yêu anh tới giờ đây là thời gian vui nhất mà em từng có với anh

"Sao rồi cậu mệt chưa"

"Dạ rồi vui quá đi cảm ơn anh nha em quên chuyện lúc sáng rồi"

"Ừ lên bờ đi để tôi phơi khô giày nữa ngày mai có tiết thể dục"

"Krap~"

Cả 2 người bước lên bờ ngồi xuống bãi cát vàng mịn nhìn ngắm vẻ đẹp của hoàng hôn.

Mặt trời lặng buổi chiều thật đẹp. bầu không gian yên tĩnh đến khó thở nên em bắt chuyện trước

"Hôm nay em mới thấy được nụ cười của pi á nó đẹp lắm" đột nhiên nói câu đó ra làm em thấy ngại ghê á

"Cậu cười rất dễ thương nên đừng bao giờ làm mất nó đó" ôi câu nói này là anh đang khen em sao ngại ghê á

"Anh...anh..làm gì đó"

Tự nhiên Bright mở chiếc áo ướt của mình ra để lộ tấm thân săn chắc ấy làm em đã ngại càng thêm ngại

"Cởi áo ra phơi khô chứ làm gì mặc như vậy bị cảm thì sao"

"Am nhưng...mà...

"Đúng rồi cậu cũng mở ra luôn đi nhìn thân thể câu như vậy thì chắc cũng yếu đuối lắm"

"Dạ thôi không cần đâu" ôi sắp thành tôm luộc rồi đỏ cả người

Không nói nữa càng nói càng ngại nên Win quyết định câm nín

Thì bỗng anh hỏi

"Cậu có muốn ăn gì không"

'Thịt nướng đi ăn thịt nướng trên bãi biễn ngon lắm" một phút lỡ mồm của Winmetawin, thật ra mỗi khi nghe tới ăn thì em luôn như vậy

"Rồi đi theo tôi"

Đi một hồi với anh thì trở về là một võ đồ dùng làm món thịt nướng.

Em nói là ăn tại chỗ luôn đi nhưng anh vẫn kiên quyết là ra chỗ lúc nãy ăn

Loay hoay một hồi thì cũng có thể ăn Win cầm cây thịt lên ăn trong ngon lành.

Cái mỏ lúc ăn cứ chu chu ra đáng yêu cực làm anh tay thì cầm thịt bò nhưng trong lòng lại nghĩ đến thịt thỏ không à

Cả hai ngồi ăn nói chuyện một lúc trời cũng tối thui nên lên xe ra về.

Hôm nay đúng là một ngày tuyệt vời của em mà.

Tối nay mơ đẹp lắm đây

Trên đường về em ôm thật chặt Bright luôn hơi ấm từ anh truyền đến còn thêm những cơn gió hiu hiu khiến em buồn ngủ.

Không chịu được mà gục đầu trên lưng anh ngủ quên mất

Về tới nhà rồi anh mới chợt ra vẫn còn con thỏ ngốc đang ở trên lưng mình.

Nhìn Win ngủ say sưa như vậy thì làm sao nỡ đánh thức.

Nhưng anh nào biết nhà em ở đâu đâu

Bright suy nghĩ một hồi thì đỡ Win dậy, thật nhẹ nhàng sau đó bế em vào trong.

Thân hình thì to xác mà sao người nhẹ tênh ấy nhỉ.

Cứ tưởng sẽ rất khó khăn nhưng không anh tốn chưa đầy 5 phút là có thể bế em lên giường rồi.

Bright đi vào nhà tắm tắm.

Trong lúc anh đang đi tắm thì ai đó đã lờ mờ tĩnh giấc rồi.

Win ngồi dậy nhìn xung quanh thắc mắc đây là đâu??

đây đâu phải nhà mình??

Em tò mò ngồi dạy lục lọi xung quanh nhà sờ mó lung tung đồ đạt trong nhà.

Em rất thích những thứ mới lạ.

Đang đi thì em dừng lại

"Cái gì đây trông mềm mà sao cứng vậy?

Khoan cái này là" Win hoảng hốt ngước mặt lên nhìn.

Anh vừa mới mở của phòng tắm ra là tay em đã chạm vào người anh rồi.

Bright bây giờ chỉ có một chiếc khăn tắm quấn ngay hong thôi.

"Còn chưa bỏ ra sao"

Thấy người kia đang đứng hình và không có dấu hiệu dừng ngay cái tay đang chọt chọt lại anh lên tiếng

"Em...em...xin lỗi" ngại chết Win của tui rồi ôiiii.

Em gật mình rụt tay về

"Còn không mau tránh đường tính cho tôi mặc như vậy tới bao giờ"

"Dạ.."

Win rụt rè đi lại chiếc ghế sofa ngồi xuống.

Ôi ngại thật sự luôn

"Hắc xì" không gian yên tĩnh đến nỗi tiếng động nhỏ cũng nghe thấy.

Bright thấy em vừa mới nhảy mũi một cái thì đi tới nhưng anh vẫn chưa bận đồ

"Sao vậy cảm rồi à"

"Dạ..không" mặt đỏ mất rồi thiệt luôn với cách quan tâm này của anh em không quen lắm thêm nữa chính là bây giờ anh không bận đồ

"Sao mặt cậu đỏ vậy có phải sốt rồi không" anh thấy mặt em đỏ quá nghĩ em bị bệnh nên hỏi.

Và tay đặt vào trán em

"Không có em... khỏe mà thôi em..em về trước nha"

"Này giờ tối rồi cậu thì lại yếu đuối như vậy đi một mình thì tôi không an tâm thôi tối nay ngủ ở đây đi"

"Nhưng...em không có đồ thay"

"Tôi có"

"Dạ" thiệt luôn lúc đầu em không tính ở lại đâu tại con tim của em nó không nghe lời đó chứ em đâu có mê trai đâu

"Đồ đây vào tắm đi"

Hôm nay Win phải công nhận một điều là hình như anh thay đổi rồi, bình thường lạnh nhạt ít nói chuyện vậy mà bây giờ nói còn nhiều hơn em

Bright đưa cho Win một cái áo sơ mi cở rộng cùng với cái quần đùi ngắn em lo nhìn anh đến lòi mắt chứ có để ý gì đến đồ mà anh đưa đâu.

.

.

.

.

.

Tắm xong rồi em mới mặc đồ vào mặc xong Win mới để ý.

Sao cái quần này ngắn vậy trời.

Còn cái áo này dài và rộng quá vậy? em nghĩ

Nhìn lại mình trong gương mà Win hết muốn ra ngoài ngượng chết.

Chiếc áo dài xỏa xuống nói gần đùi cái quần ngắn ngũng cũng bị che luôn.

Cái cổ áo rộng đến nỗi chừa một khoảng trống lớn ở bả vai chỉ cần nằm xuống thôi là có thể thấy hết bên trong rồi.

Ở bên trong nhà tắm suy nghĩ có nên ra không thì ở bên ngoài lại lo cho em.

Nãy giờ ở trỏng tắm gần 30 phút rồi mà chưa thấy em ra nữa chứ sốt ruột ghê

"Win cậu có tắm nhanh không đó"

Win nghe tiếng anh nói vào trong đánh tan suy nghĩ của em

"Anh ơi còn bộ đồ nào khác không"

"Hết rồi bộ đó là size nhỏ nhất đó"

Buộc lòng đi ra thôi chứ cũng không thể ở trỏng hoài.

Đi ra thấy anh đang xếp lại giường chuẩn bị ngủ.

Thì em nói

"Em..em ngủ ở đâu được??"

Mặc bộ đồ này ngượng chết đi được à

"Cậu ngủ ở....
 
[Brightwin] Bé Thỏ Tinh Nghịch Đáng Yêu Của Ngài Vachirawit
chap 4 động lòng


"Cậu ngủ ở....trên giường đi"

"Thôi em tới nhà anh mà để anh ngủ sofa thì kỳ lắm để em ngủ ở sofa đc rồi"

"Tôi có nói là sẽ ngủ sofa đâu"

"???"

Em ngốc ra mặt luôn anh đang nói gì vậy chứ

"Tự nhiên, đi tôi đi ngủ trước"

"Dạ...dạ" ui có phải mơ không vậy anh cho em ngủ chung cơ đấy hạnh phúc lên 9 tần mây

"À tắt đèn giúp tôi"

"Krap~~"

Em chạy tới tắc đèn rồi ngoan ngoãn lên giường ngủ cùng anh.

Sảng khoái nhỉ.

.

.

.

Sáng hôm sau

Một cảm giác ấm áp lan tỏa trong người Win mùi hương dễ chịu trên người em khiến Bright không thể nào mà kìm chế được dang tay ra ôm em vào lòng mình.

Hơi ấm từ anh truyền qua khiến cho Win dễ ngủ hơn và mơ đúng đẹp luôn.

Một lúc sau thì Win tĩnh giấc nhưng thấy anh đang ôm em nên em nằm thêm xíu hít lấy mùi hương nam tính trên người anh thật dễ chịu.

Khi thấy anh tĩnh dậy thì em giả bộ ngủ.

Bright ngồi dậy và nhìn Win thật lâu nói một câu khiến em đỏ cả mặt

"Không ngờ cậu trong lúc ngủ lại đáng yêu như vậy" nhếch một bên miệng lên tạo thành một đường cong nhẹ nhưng đủ sức hút, tay Bright cũng chẳng yên vị mà chạm vào xoa đầu em.

Ngại qué

Ngắm nhìn em một chút thì anh mới chịu đi vệ sinh cá nhân.

Em bây giờ thì đỏ như tôm luộc người nóng ran luôn tim đập đúng nhanh nói là bệnh thì không đúng mà không bệnh cũng chẳng đúng.

Chắc tại Win ngại quá đấy được crush hành động dịu dàng như vậy mà

Từ nhà tắm bước ra anh chỉ quấn duy nhất một cái khăn ngang hong.

Tối qua thấy nhiều rồi nên cũng chẳng bất ngờ gì mấy

"Dậy rồi sao đi vệ sinh tắm rửa đi rồi tôi đưa cậu đến trường"

"D..ạ"

"Sao mặt cậu đỏ vậy bệnh rồi sao" anh thấy mặt em đỏ quá thì hoang mang chạy tới không biết sao lại có một cảm giác lo lắng như vậy nhỉ

Bịch!!

Tim em trật một nhịp rồi nó đập đúng nhanh luôn.

Bright vừa chạy tới thì áp trán mình vào trán Win, oi cảm giác mát lạnh trên trán lấm tấm những gọt nước thật là dễ chịu

"Người cậu hơi nóng, không sao chứ có cần đi khám không" phải rồi làm em ngại đến vậy không nóng cũng lạ em nghĩ thầm

"Kh...ông..sao đâu ạ chắc..tại phòng này nóng quá thôi"

"Tôi thấy mát mà"

"Chắc..chắc tại Anh mới vừa tắm xong và còn nữa anh không có bận đồ nên thấy vậy đó chứ nóng lắm luôn thôi...thôi em đi tắm nha " Win nói với vẻ ngại ngùng nói xong thì chạy thẳng vào nhà tắm oi ngại chết em rồi

.

.

Vệ sinh xong anh chở em tới trường bước xuống xe với bao con mắt trầm trồ của mọi người trong trường.

Và người đặt biệt nhất chính là bạn gái của anh.

Cô ta đang tức giận, từ đó đến giờ cô còn không được đi lên chiếc xe yêu quý đó của anh nữa chứ đừng nói là đến nhà anh chơi và ngủ chung giường

Cuộc tình này của Bright một tay đều do mẹ anh sắp xếp.

Nói cho cùng thì anh chẳng có một chút tình cảm gì với cô ta cả.

Thật ra thì mẹ Bright vì muốn quản anh kỹ một chút.

Nên đã bắt anh tìm đại một người nào đó làm người yêu cho tới khi nào mà anh tìm được người anh thật sự yêu thương.

Tuy cái cách này nó có chút kỳ quặc

Nhưng cô gái ấy thì đâu có muốn như vậy từ đó đến giờ cô chả cho một đứa con gái nào đến gần anh cả cô sợ mất đi cái vị trí mà ai cũng dòm ngó.

Tuy vậy nhưng với bộ mặt cáo già đóng giả mèo ngoan của cô ta thì biết bao nhiêu người trong trường phải mê đắm không thiếu một số fan couple ủng hộ cả Bright và cô.

Từ giây phút này Win sẽ không thể nào sống yên ổn với cô ta

"Pi Bright hôm nay anh tới sớm vậy đã ăn gì chưa hay em với anh ra cantin ăn nhá" cô chạy tới chỗ Bright níu tay anh ỏng ẹo nói

"Ừ được chúng ta đi" anh cười nhẹ giọng cưng chìu nói

Thật ra thì anh không muốn đâu nhưng để không bị mẹ la thì anh phải chịu đựng.

Một khi mà anh cáu gắt mắng chửi cô ta thì cô ta sẽ nói với mẹ anh một con sư tử hung dữ.

Là người đứng ngoài cuộc Win cảm thấy khó chịu khi có một số người bao vây họ mắng em nói em cản trở hai người kia, vậy nên em cũng chẳng thiết gì mà ở lại chạy một mạch vào lớp luôn.

Chạy đi em còn nghe tiếng một vài người cười nhạo em nữa chứ

Nhưng em nào biết có hai ánh mắt đang nhìn em lo lắng.

Anh có thể nhận thấy được sự khác lạ của em mỗi khi gần anh và anh biết em thương anh, anh cũng vậy anh đã có chút động lòng với em rồi dáng vẻ dễ thương tung tăng chạy nhảy và chiếc răng thỏ đáng yêu khi cười khiến Bright cứ bay bỏng

Anh nghĩ khi nào có cơ hội thì anh sẽ gặp mẹ và thương lượng luôn

Còn người còn lại chưa xác định🙂)

"Ui" chạy nhanh quá va vào ai rồi

"Xin lỗi anh nha"

"Thỏ ngốc nhà em lại có chuyện gì nữa đúng không"

"Au pi Mew em tưởng hôm nay anh không có tiết"

"A..à..anh ...anh có chút chuyện nên đến đây" Mew với tông đồ màu đen keo kính đen khẩu trang đen ngập ngừng nói

"Pi..anh tính làm xã hội đen hả sao ăn mặc kì vậy"

"Đâu có tại... tại...có chút chuyện"

"Em nghi lắm nha....mà sao anh lại ở phòng y tế có gì sao"

Mew liếc nhẹ mắt vào trong phòng y tế bên trong có một cậu bé năm 2 đang ngồi chơi điện thoại đáng yêu hết chỗ nói luôn á

"Win!!

Anh giúp em nhiều rồi hay em giúp lại anh nha" anh quay qua đối diện Win hai tay cố định trên vai em và nói

"Giúp..giúp gì" em hoang mang luôn phản ứng chi mà mạnh vậy

"Tách" một tiếng động là kèm thêm một nụ cười không mấy trong sáng

.

.

.

"Anh...anh..thích em" anh nhìn thẳng vào mắt Win một cách ngập ngừng mà nói ra

"Pi à không được"

"Tại sao"

"Anh phải mạnh dạng lên đừng có sợ gì cả nói ra luôn"

"Anh thích em" lấy hết can đảm nói ra

"Yeay được rồi đó" em búng tay một cái và nói.

"Bây giờ làm gì"

"Theo em anh khi không mà tỏ tình như vậy thì không ổn nên làm quen cái đã"

"Ừ" anh nghe theo Win tất, tại tư vấn cho người ta anh làm rất tốt nhưng chuyện của mình thì...vì vậy lúc nào Mew và Win cũng nương tựa vào nhau

"Hay là..." em rút trong ba lô một cây kéo sắt bén.

Khiến cho Mew rùng mình

"Khoan đã em tính làm gì"

"Pi đưa chân đây" Win quỳ xuống cầm cây kéo nhẹ rạch một đường sướt lên chân Mew vết sước tuy nhỏ nhưng máu chảy rất nhiều

"Xin lỗi nha đau không"

"Không sao anh biết em muốn làm gì rồi"

"Dạ để em diều anh tới" Win dang tay ra đở Mew đến cửa phòng y tế

"Tách" vẫn là âm thanh ấy

"Suỵt" em để tay lên miệng

Cho Mew dựa vào một góc tường Win cầm cục đá ném vào khung của sổ rồi chạy đi để Mew tùy cơ ứng biến.

Cục đá rơi vào khung cửa tạo nên một tiếng động nhỏ khiến cho cậu bé đáng yêu bên trong để ý và đi ra ngoài

Khi đi ra em thấy có một anh nào đó đang đứng dựa vào tường và chân đầy máu.

Thấy vậy vội dìu anh vào sơ cứu vết thương

Nhẹ nhàng ngọt ngào quá đi mất anh nhất định sẽ mời Win ăn một bữa Mew nghĩ

.

.

Cuối cùng cũng có thể vào lớp em an phận ngồi trên chiếc ghế của mình

"Win" chị hủ của em tới rồi chỉ kêu em chắc chắn là có chuyện

"Dạ sao vậy chị"

"Chị muốn em trả lời thật lòng nha em thích Bright đúng không"

"Dạ....

"Nói"

"Đúng!!!"

"Thật ra chị thấy Bright hình như cũng thích em"

"Không có đâu anh ấy có người yêu rồi mà" nói đến mà em thấy buồn

"Em muốn biết đúng không"

"Biết gì ạ"

"Xem coi Bright có thích em không"

"Chị có cách??"

"Đây là xấp hình của em và Mew" chị ấy lấy một xấp hình ra đặt lên bàn toàn là những hình em và pi Mew thân mật với nhau không à

"Ah sao chị có nó vậy?" ngại quá Win ôm hết chúng vào người không cho ai nhìn

"Thì vô tình chụp thôi em biết chị là hủ nữ rồi mà xuốt ngày cứ thân mật với mấy anh trai khác làm sao mà chị không ship hiện giờ trong đầu chị chỉ có Mewwin thôi đó tại thấy em có vẻ thích Bright nên chị mới giúp"

"Không được pi Mew có người yêu rồi"

"Ui chiếc thuyền xin sò của tui con bánh bèo nào nói"

"Anh ấy là con của cô y tá trong phòng y tế á nhỏ hơn pi Mew một tuổi tên là Gulf"

"Ôiiiiii "anh" sao phải đi xem ra sao rồi mới quyết định được nha MewGulf tên đẹp đó chứ, thêm một chiếc của em nữa là BrightWin ôiiii máu sôi rồi thôi chị xuống phòng ý tế coi mặt mũi ẻm nha bye haha" một khi máu của chị ấy đã sôi thì không ai có thể ngăn được

Win nhìn xuống mấy tấm hình trên tay mình em nghĩ mình nên thủ tiu có trước khi có người nhìn thấy.

Win lén lút đem số hình ra học tủ của mình khóa lại thật chắc chắn.

Vậy là xong cái tủ này em ít khi dùng lắm vì vậy nó khá chắc chắn còn mới tinh luôn á

.

.

.

Chiều nay trời mưa lớn quá đi em thì lại quên dù rồi về kiểu gì đây.

A Mew tới rồi kìa anh có nhắn cho em là hôm nay sẽ dắt em đi ăn mà quên mất

"Pi' Mew" Win vội kêu lên cho anh chú ý thì thấy P'Mew và P'Gulf đang đi chung với nhau anh ấy đang che dù cho P'Gulf.

Đáng ghét pi Mew đúng là trọng crush khinh anh em mà thất hứa với em luôn em chù ụ một đóng ngồi dưới mái hiên trường

Mưa lớn quá em đâu có về được đâu đã vậy còn bị Mew thất hứa nữa chứ vì anh hứa mà em đã không ăn trưa luôn á tại muốn ăn sạch túi của pi nhưng ai ngờ tình anh em bao lâu nay chỉ vì trai mà cho em leo cây oi đáng trách.

"Huhu đói quá...

Hic" Tiết đến nỗi bật khóc hôm nay cantin có món em thích nữa chứ em bỏ luôn tại mẹ cứ nói em béo hoài à nên tính không ăn trưa để đi anh tối cho đã Vậy mà

"Cậu chưa về sao" Anh ở bên kia tính vào xe về những thấy em đang đứng đây không biết là đang làm gì, tò mò nên đến hỏi

"Hic hic"

"Sao vậy cậu khóc sao" Anh nghe tiếng thút thít của em thì có chút hoảng

"Au pi Bright em xin lỗi nha em không để ý" Em bây giờ mới để ý là có người ngồi bên cạnh mình

"Không sao những tại sao cậu lại ngồi ở đây khóc"

"Em bị lừa"

"Ai mà dám lừa cậu" Ai dám ăn hiếp nong của tôi

"pi nói chiều dẫn em đi ăn làm em nhịn luôn cơm trưa chỉ để chiều vét sạch tủi anh ấy vậy mà anh cho em leo cây á hic"

"Thôi để tôi dẫn em đi" Chỉ vậy thôi sao, làm hết hồn, mà anh nào?

"Thật..thật sao"

"Tôi không thích nói đùa"

"yeay đi thôi anh" em cầm tay anh tính chạy ra ngoài mưa nhưng

"Khoan" Win vừa mới bước ra thì anh kéo vào từng hạt mưa rơi vào làm tóc và quần áo em có chút ướt do áo mỏng nên nhìn một chút là có thể thấy hết bên trong.

Bright lục trong cặp ra một chiếc áo khoác đắp lên người em.

Oi em lại thấy ngại nữa òi!!!

MP3

I love you 3000

0:00 -----------------------●------- 4:30

ᐛ ■■ ᐖ
 
[Brightwin] Bé Thỏ Tinh Nghịch Đáng Yêu Của Ngài Vachirawit
chap 5 sự ume không lối thoát


"Cậu muốn bị cảm lạnh lắm hả"

"Hihi em vui quá"

"Đi thôi mưa tạnh rồi"

"Dạ"

Em đi theo sau anh muốn nắm tay anh ghê lại hong dám tí nào lưỡng lự một hồi thì cũng tới xe rồi.

Vẫn là chiếc xe hôm trước nhưng cũng may em đi nó thì đỡ hơn là ôtô

"Muốn ăn ở đâu"

"Dạ đâu cũng được ạ"

Nghe xong anh chạy thật nhanh đến một nhà hàng sang trong ui nhà hàng gì mà lớn thế nhà em có giàu cũng chẳng giám vào ăn đâu đắt lắm

"Sao còn đứng đó không vào à"

"Dạ em..em vào liền"

Win vẫn rụt rè phía sau anh.

Đang đi tự nhiên anh dừng lại làm em ở phía sau không dừng kịp nên theo quán tính mà tông vào lưng anh /trong đây tui cho Win lùn hơn Bright 1 cái đầu lận đó na/

"Au xin lỗi pi"

"..." anh không nói gì chỉ vào trong và ngồi, nãy giờ đi chỉ lo nhìn người trước mặt nên giờ Win mới để ý mình đang ngồi ngay trong một căn phòng Vip luôn phong cách trang trí đẹp tuyệt đúng là nhà hàng sang trong có khác

"Bất ngờ lắm sao"

"À dạ"

"Gọi món đi"

"am um" lúc đầu tính ăn sạch túi Mew nhưng không lẽ bây giờ bé phải chuyển mục tiêu nhìn cái bảng giá mà không muốn gọi luôn ấy

"Sao không gọi đi"

"Nó đắt hơn em nghĩ á"

"Nhà cậu cũng thuộc hạng khá giả mà nhiêu đây có là gì"

"Dạ nhưng mà"

"Thôi cho cậu ấy phần giống tôi" anh quay qua nói với phục vụ

.

.

Một lúc sau đồ ăn dọn ra hoành tráng thật.

Nhưng mà tại sao trong đĩa lại nhiều rau vậy nhỉ em bé không muốn ăn rau á /~ (´ε` )/

Ngồi chọt chọt số rau trong đĩa. trông đáng yêu hết sức ấy anh đang ăn cũng phải dừng lại mà hỏi

"Sao không ăn"

"Nhiều rau quá"

"Thôi để tôi ăn cho" anh gấp hết phần rau trong đĩa của em qua mình

Vậy là em bé có thể thưởng thức bữa ăn của mình một cách ngon lành rồi.

Ăn xong anh nói sẽ chở em về.

Win ngu gì mà không đồng ý chứ

"Tíng tong tíng tong" tiếng chuống điện thoại của anh bỗng reo lên

"Alo"

"Ngày mai sẽ thi đá bóng đó nhớ đi" anh bật loa ngoài nên có lẽ Win cũng nghe thấy

"Rồi mai tao tới à đấu với ai"

"Đội của Gom"

"Không sao đội đó bình thường" Bright còn tương là đấu với ai.

Ai dè chỉ là đấu với đội của khoa kiến trúc báo chi sớm

"Mai..mai anh đi đá banh ạ??"

"Ừ"

"Em..em tới cỗ vũ được không"

"Trận này của trường mình không cần thẻ Vip hay mua vé muốn tới thì tới thôi hỏi tôi làm chi"

"Dạ"

Sau khi đã đưa Win về nhà rồi thì anh cũng đi.

Em nhìn theo bóng chiếc xe chạy, Win thật sự rất muốn thổ lộ với anh nhưng biết làm sao được trong khi anh đã có bạn gái rồi.

Không những vậy còn là hoa khôi của khoa kỹ thuật nữa chứ em thì có gì mà sánh với cô ta bây giờ

Nên dẹp mộng đi là vừa >=<

.

.

"Reng Reng !!! ~ ~" Tiếng chuông đồng hồ vang thất thanh trong căn phòng yên tĩnh

"Cụp" một bàn tay nhỏ vương lên tắt chiếc đồng hồ ồn ào đấy

Thân hình nhỏ nhắn mệt mỏi lết xuống giường và đi thẳng vào nhà tắm...một lúc sau em đi ra trên người là một bộ đồ trông rất dễ thương với tông màu hồng trắng.

Giúp khuôn mặt dần trở nên tươi tắn hơn

Chạy lại chiếc bàn trang điểm uốn nhẹ hai bên tóc.

Và chải đều

Vài bước chuẩn bị đã xong rồi bây giờ thì Win đi xuống lầu ăn sáng.

Sự có mặt của Win khiến mọi người hết hồn

Bây giờ chỉ mới có 6h sáng hôm nay lại là thứ bảy nữa nếu là bình thường thì Win ngủ tới trưa lận

"Hôm nay đi đâu mà ăn mặt dễ thương vậy"

"Win hôm nay xinh quá nè"

Thật tình câu nói của anh hai và ba khiến Win ngại đến đỏ mặt lâu lắm rồi em mới sửa xoạn đó với lại chỉ có một chút à có nhiều đâu chứ làm quá không

"Sao hôm nay em dậy sớm vậy hôm qua dầm mưa bị sốt rồi à" Mew lấy tay đụng vào trán em một cái nhưng không có nóng mặt chỉ đỏ thôi.

Mew sống chung với gia đình Win từ lúc mà cha mẹ anh đi định cư bên trung do anh thích gái(trai) Thái hơn nên đòi ở lại.

Ba Win và ba anh là bạn bè thân thiết vì vậy mới sẳng lòng cho anh ở chung.

Anh với Win thân nhau còn hơn là em với anh hai

"Hứ!!"

Em giận anh rồi đó vội lấy tay Mew xuống rồi đi tới bàn ăn

"Nè giận anh à"

"..."

"Oi mày bị Win giận rồi thì tìm cách chuột lỗi đi đó" anh hai Win vỗ vào vai Mew nói.

Sau bữa ăn đầy sự trêu ghẹo đó em.

Thì em chuẩn bị đi, đem theo đầy đủ nước và đồ ăn trưa.

Mang đôi giày màu hồng xinh xắn của em vào và chạy đi thôi háo hức qua đi

Tới nơi rồi nhưng sao trước cỗng lạ vậy mọi người đang làm gì.

"Em gì ơi có vào không còn một cái nè"

"Dạ dạ" nghe tiếng anh kia kêu em vội đi tới

"Còn có tai thỏ à em lấy đỡ nha" anh ấy cầm một chiếc cài hình tai thỏ trông rất đáng yêu đeo lên cho em

"Ủa anh ơi cái này là gì vậy"

"À chỉ là phần bonus cho 10 người vào đầu thôi ấy mà"

"Ò" em gật đầu hiểu chuyện cười với anh một cái rồi chạy đi

Wow vào sớm quá nhìn quanh có lẽ là 8,9 người à.

Em chạy xung quanh khám phá sân banh trường.

Do trường này rộng sợ đi lạc nên em không có đi lung tung chỉ chờ có dịp rồi khám phá thôi

Nhìn xa xa kia có lẽ là anh rồi anh đang tập đá với bạn nên chắc không để ý đến em.

.

.

Đúng 7h thì khán đài xung quanh đều kín mít người rồi đông quá may mà vào sớm nên em có thể tìm được một chỗ lý tưởng ngồi tiện để ngắm anh ở đây em có thể nhìn thấy bao quát hết sân.

Theo như em biết thì khung thành bên trái là của anh.

Đá banh thì em cũng biết vài luật nhưng không nhiều tại hồi nhỏ có chơi với Mew

.

"Ê Bright nhìn kìa" Min chỉ về phía của Win đang ngồi nhìn anh đắm đuối

"Tao nghĩ thằng nhóc đó thích mày rồi"

"Bright"

Anh thì đâu có để ý chứ nhưng nhìn thấy rồi thì mắt lại không thể di chuyển qua chỗ khác mà cũng nhìn theo một cách đắm đuối luôn, thèm khát.

"Bright!!"

"Hả"

"Mày mày đừng nói là mày thích thằng nhóc đó rồi nha"

"Mày khùng hả!!"

"Không tao cũng nghĩ như nó đó" Min từ đâu chạy tới nói

"Đúng là chút động lòng rồi" anh mắt không hề rời khỏi em

"..." câm nín

"Nhìn vào cứ thấy như một chú thỏ con đáng yêu, lúc nói chuyện thì lại làm tim tao tổn thất, nụ cười cứ như là anh nắng mùa hạ, nhìn vào lại có chút mát mẻ của mùa thu và lạnh lẽo cô đơn của mùa đông" nhìn Win một cách đắm đuối mà tả

"Tao thấy thằng này nó nặng lắm rồi á mày" Mike nhìn min nói

"Không tao nghĩ nó đang lạc vào sự u mê không lối thoát rồi"

"Ê bắt đầu rồi kìa" huấn luyện la lên

"Rồi ra liền"

Trận đấu bắt đầu rồi cách chuyền bóng của anh trông rất là điêu luyện mồ hôi lăng trên áo nhìn trống rất là mlem.

Em ngồi chắm chú quan sát

Mới đó mà đã ghi được hai điểm tuyệt thật

Thời gian thấm thoát trôi qua.

Trận bóng cũng đã kết thúc đội của Bright giành chiến thắng với tỉ số 5/0 đa số đều là do anh ghi bàn.

Đá xong thì anh đi tới chỗ nghĩ ngơi uống nước.

Trong khi hai thằng bạn của anh còn quyết liệt giành bóng nhau

Win từ phía khán đài mon men tới chỗ Bright vì muốn đưa cho anh hộp cơm trưa nhưng

"P'Bright em có nấu cơm cho anh nè" cô ấy chạy tới cầm một hộp cơm đưa cho anh còn nhanh hơn cả em

"Sao em lại ở đây việc cơm nước có trợ lý anh lo rồi không cần vất vả vậy đâu"

Câu nói của anh có chút thản nhiên em nghe tới mà lòng không khỏi nhói.

Anh chỉ coi em như một người giúp đỡ và làm việc cho anh thôi ư anh lo cho cô ta vất vả chứ không phải em sao.

Nhưng cũng đúng em vốn chẳng là gì của anh mà..., đi gần tới rồi nhưng em đành quay lại không phá hỏng không gian riêng của họ.

"Ê coi chừng!!!"

Min la lên trái bóng đang bay thẳng đế chỗ Win.

Nhưng Win nào để ý đầu chứ

*choảng*

Tiếng hộp cơm trên tay Win rơi xuống.

Cùng lúc đó Win cũng ngã ngay xuống mặt đất đầu óc choáng váng chẳng hay biết gì một lúc sau thì tối sầm lại

từ xa nhìn thấy cảnh tượng đó khiến anh đơ người một lúc thì mới để ý mà chạy lại tản đám đông ra ôm em vào lòng

"Win.. cậu không sao chứ Win!!" kêu hoài mà Win không tĩnh lo càng thêm lo vội bế em lên chạy thật nhanh vào phòng y tế

.

.

Một lúc sau trong mơ hồ đôi mắt em dần mở ra.

Trước mắt cứ như bị bao phủ bởi một màng xương nhẹ mờ mờ ảo ảo.

Ngửi thấy mùi hương của thuốc sát trùng thì em cũng đoán được đây là đâu.

Cơ thể đau nhứt khiến em không thể ngồi dậy được

"Ưm~ ~" kêu lên một tiếng.

Tuy nó khá nhỏ nhưng cũng đủ làm cho người bên cạnh tĩnh dậy

"Dậy rồi sao cậu thấy sao rồi" anh với khuôn mặt đầy lo lắng hỏi han em

"Dạ... khô..ng..sao" có hơi bất ngờ với sự lo lắng này

"Uống chút nước đi"

"..."

Win cầm ly nước lên uống một cách từ tốn nhẹ nhàng

Đầu tóc rối và chiếc tai thỏ bên trên cùng với cách uống nước này của em trông rất khả ái nhìn mà cứ muốn làm thịt ngay luôn.

Không những vậy chiếc áo...

"Sao..sao..pi nhìn.." em thấy anh nhìn từ trên xuống dưới của mình hoài thì ngại ngùng nói nhưng nó có là gì với thứ em vừa nhìn thấy

Bây giờ em mới để ý em đang bận một chiếc áo sơ mi size rộng đó là chiếc áo của anh cô y tá nói áo em dơ hết rồi nên anh mới lấy áo mình đưa cho em, may mà anh đem dư một cái áo

Nhưng áo anh có hơi rộng phần cổ áo tuột xuống hai bả vai em để lộ phần vai trắng nõn, còn phần đuôi áo thì dài xuống tận đùi che luôn chiếc quần thể thao ngắn màu trắng lúc sáng em bận.

Nó khiến em có chút sức câu dẫn

Mặc dù đây không phải là lần đầu tiên anh thấy !

"Đồ..đồ em đâu rồi" em vội cầm cái mền bên cạnh đắp lại đỏ mặt nói

"À áo cậu tôi đem giặt rồi"

"vậy...về làm sao đây" em nói thầm trong miệng nhưng..tai người ấy đủ thính

"Mặc áo tôi có gì mà không về được"

"Nó.. rộng quá..ạ"

"Cậu ngại sao"

"Dạ...

"Nói đi sao hôm nay bất cẩn vậy"

"dạ em không...không tập trung"

"Lúc đó cậu tính đi đâu"

"Đi..về" giọng nhỏ đi và có chút buồn

"Tại sao chẳng phải cậu là trợ lý của tôi sao chưa cho tôi ăn gì thì đã bỏ về rồi"

"Tại..em..em thấy...chị Pam..có làm cho anh rồi...nên..

"Pam là bạn gái của tôi còn cậu thì là trợ lý thì khác nhau công sức cậu bỏ ra làm cho tôi không lẽ tôi lại bỏ nó "

"..." em im lặng.

Lúc đầu em còn nghĩ anh sợ chị Pam cực khổ nên giao cho em làm nhưng có lẽ không phải vậy rồi.

Nhưng nếu không phải vậy thì là vì gì

"Thôi cậu mệt rồi nghĩ đi chút nữa tôi đến đón em về bây giờ tôi phải dọn đồ đã nãy giờ nghĩ ngơi đủ rồi"

"Dạ" em cũng nghe lời và nằm xuống ngủ tiếp
 
[Brightwin] Bé Thỏ Tinh Nghịch Đáng Yêu Của Ngài Vachirawit
chap 10


"À...thì..lúc nãy em đi vướn cái cây á nó làm rách"

"Tôi tạm tin cậu lần này theo tôi"

Bright dẫn Win đi tới chỗ một cái vòi nước lộ thiên.

Cho em rữa sạch tay

"Lần sau nhớ cận thận hơn"

"Dạ.."

"Cậu thấy sao rồi"

"Sao ạ??"

"Đỡ mệt hơn chưa"

"dạ em khỏe mà pi yên tâm" Hôm nay sao Bé thấy Pi quan tâm bé quá vậy nè

"về đi còn nhiều hoạt động khác nữa"

"Dạ"

Về đến nơi thật đúng lúc Bone cho tập trung MewGulf cũng có mặt.

Trò tiếp theo sẽ là hoạt động chính của chuyến đi trồng cây gây rừng.

"Mỗi nhóm sẽ được phát cho một cái cây tìm một chỗ và trồng nó rõ chưa"

"Rõ!!"

Bright và Win tìm một chỗ lý tưởng để mà trồng.

Chổ này có nắng vừa đủ nhẹ đất cũng khá tốt, Win thả cái cây xuống nhẹ nhàng tháo võ bọc xung quanh trong lúc Bright đang sới đất

"Bỏ vào đi"

"Dạ" Win thả ngọn cây nhỏ xuống hố đất bright vừa sới sau đó thì lắp nó lại

"Xong òi nè"

"Còn chưa lắp xong kìa"

"Dạ.

Ui"

"Sao vậy"

"Bụi bay vào mắt Win òi" tự nhiên Win cảm thấy muốn làm nũng

"Để tổi đi lấy cho em một ít nước"

(Cảnh quen hong Miss Phim)

Win đứng lên dụi mắt.

Trong lúc đó có một chàng trai bước lại đưa cho em một chiếc khăn giấy

"Cảm ơn anh" tưởng là Bright nên em nhận lấy nó và lau.

Nhưng sau khi lau xong em phát hiện.

Đó không phải là Bright.

"Anh là..????"

"À anh chỉ đi ngang qua thấy em bị vậy nên giúp thôi.

Anh đi nha"

Anh ấy bỏ đi.

Chàng trai này khá đẹp trai đó còn từ tế lịch sự và tốt bụng nữa chứ.

Dạo này Win thấy trình mê trai của mình ngày càng tăng rồi

"Ai vậy" từ xa Bright thấy có ai đó đang cua vợ mình

"Dạ anh đó đi ngang qua thôi ạ anh ấy có cho em tờ giấy này để lau mắt nè"

"Lần sau tôi cắm cậu nhận đồ của người lạ rõ chưa" thỏ hư.

Ai đưa gì cũng nhận rồi mốt bị bắt đi thì sao hả- nội tâm Bright said

"Rõ!!"

"Đưa tay đây"

Win xòe đôi tay đầy đất ra cho anh rửa.

Hình ảnh chiếc vòng tay đập ngay vào mắt Bright, do lúc nãy chỉ lo cho đôi tay máu của Win nên anh không để ý

"Đây....đây là chiếc vòng mà tối qua cậu tìm sao"

"Dạ"

Anh không nói gì thêm chỉ nở một nụ cười.

Không ngờ Win vẫn giữ chiếc vòng ấy, chiếc vòng mà anh đã tặng.

Win thì nhìn anh khó hiểu: sao Pi cười dạ??

"Không có gì" giọng thì nghiêm khắc nhưng trong lòng thì rất vui đây

"Mọi người về lều đi trời tối nay mưa lớn lắm đó"

Câu nói của Bone khiến Win khựng lại đơ người.

Em nghĩ: chú chó đó sẽ làm sao đây thôi tiêu rồi

"Mau về thôi sao vậy"

"Anh...anh đi trước đi em có việc rồi" Win chạy một mạch vào rừng Bright cũng không nghĩ nhiều chạy theo

Win đi tới cái hang lúc sáng chú chó đang nằm ngủ rất ngon đồ ăn mà em đưa hình như là không đủ chú chó đó đã ăn hết sạch rồi.

Bế con chó lên cho vào người và ra khỏi rừng.

Trong khi Bright vẫn đang đuổi theo sau nhưng anh đi đường tắc về trại chờ Win.

Em khép nép bế chú chó tới một góc của lều trại cho vào balo khóa nhẹ đảm bảo nó không bị ngợp, con chó cũng ngoan ngoãn nằm yên.

Cửa lều bỗng nhiên mở ra Bright từ bên ngoài đem vào một số thức ăn cho bữa tối

"Làm gì mà lén lút vậy"

"Dạ đâu ..đâu..có gì đâu"

Anh đặt số thức ăn xuống tiếng tới chỗ em

"Đưa balo của cậu cho tôi" đôi mắt sắt lạnh nhìn Win

"Anh...muốn lấy gì để em lấy cho"

"Tôi cần chiếc balo của cậu"

Sợ quá rồi Win đành phải đưa balo của mình cho Bright.

Anh cầm nó mở ra và đương nhiên đập vào mắt anh chính là hình ảnh một chú chó đáng yêu đang nằm bên trong.

Tuy biết rồi nhưng vẫn phải sử tội con thỏ hư này vì dám nói dối anh

"Cậu hay lắm Metawin!!" giọng nghiêm khắc

"Em..xin lỗi" Win lấy bình tĩnh để nói em sợ em sẽ khóc mất

Nhìn bộ dạng ngoan ngoãn ấy mà muốn trêu tiếp ghê

"Con chó này không được ở đây"

"Em...xin lỗi nhưng mà tối nay trời mưa lớn lắm anh đừng để nó đi mà"

"Không luật là luật"

"....." lần này Win không nói nữa nói nữa chỉ cuối đầu, em sợ nếu nói nữa thì sẽ không tránh được tiếng nức nở.

'Tự nhiên lại muốn làm nũng khóc thật to cho P'Bright dỗ ghê' Win nghĩ

"Sao không nói nữa đi"

"....hic.."

"Này cậu khóc hả"

Khi nghe thấy tiếng khóc từ người trước mặt Bright mới biết là mình trêu quá trớn làm cho bé thỏ khóc rồi.

Dùng một tông dỗ dành mà nói

"Đừng khóc ngoan tôi thương" ôm Win vào vuốt vài cái vào lưng em dỗ dành.

Như í muốn Win được thế tựa đầu vào ngục Bright dụi dụi làm nũng.

"P'Bright ...híc ...đừng bỏ con chó của Win...hic"

"Ừ ừ tôi không bỏ"

Một lúc sau thì Win cũng đã hết khóc rồi.

Bright cầm trên tay hộp cơm lúc nãy đưa cho em

"Ăn đi"

"khap khon krap" Win nhận lấy hộp cơm

Anh cũng mở hộp cơm của mình ra và cùng Win thưởng thức.

"Đồ ăn cho nó tôi có rồi cậu không cần để dành đâu ăn hết đi" thấy em cứ chừa cơm không dám ăn, thì anh mới nói

"Pi...biết..từ trước rồi ạ"

"Ừ tôi chỉ chọc cậu chút thôi không ngờ cậu lại mít ước như vậy"

"tại anh chọc quá trớn chứ bộ"

"Dạo này tôi hiền với cậu quá rồi hay sao mà nói một câu thì cải một câu vậy hả"

"Dạ...em không dám"

"Tôi chọc cậu là vì cậu dám nói dối tôi"

"Win xin lỗi pi mà tại Win sợ pi mắng Win nên mới vậy thôi lần sau không giám nữa"

Dạo này Win cứ thích làm nũng với Bright tại ngần đây anh rất ân cần ôn nhu và chăm sóc quan tâm em.

Nên khiến em vì thế mà luôn làm nhõng nhẽo với anh mãi

"dạo này cậu làm nũng với tôi hơi nhiều rồi đó" mà thôi cứ làm tiếp đi nhìn rất đáng yêu- Nội tâm ai đó

"...." em đỏ mặt quên mất cảm giác thân quen này chỉ mình em có à

Cả hai ăn xong thì dọn dẹp.

Và sắp xếp chỗ ở cho một "thành viên mới" trong căn lều này.

Cũng may nó khá rộng rãi nên việc này không mất quá nhiều thời gian

"Cún con vào đây"

"Cậu không đặt tên cho nó sao"

"Ưm.....gọi là chalotter đi"

"Cũng hay đó"

"Chalotter"

"Gấu gấu"

Đêm hôm đó tiếng cười nói vui vẻ được phát ra từ trong chiếc lều.

Trời lạnh nhưng hình ảnh ấy là rất là ấm cúng.

Cảm giác được những điều này rất quen thuộc.

Tại sao vậy nhỉ?

Số ký ức cứ như đang xáo trộn trong đâu.

Ôi đau quá không nghĩ nữa.

Nữa đêm trời mưa rất lớn mọi người ai náy đều chìm vào giấc ngủ thật ngon.

"P'Wat anh có thương Tine không"

"Đương nhiên là có rồi"

"Huhu đồ ăn của Tine bị mấy anh đó lấy hết rồi"

"Để anh sử tụi nó cho không sao"

"Bài hóa của Tine dưới trung bình anh ạ"

"Tại em hết bài này anh chỉ biết nhiêu lần rồi"

Hôm nay là ngày cuối của chuyến đi mọi người đang rất háo hức trở về.

Riêng Win thì không không hiểu sao sáng giờ cái đầu lâu lâu nó lại nhói lên nhỉ.

Làm như có cái gì đó muốn nhớ nhưng lại nhớ không ra.

"Sao vậy Win"

"À không sao" Win lắc đầu xua tan đi cơn chóng mặt nhẹ

Em nghĩ lần này về phải lấy thuốc thôi chắc mẹ vẫn còn giữ một ít.

Đây là thuốc mà bác sĩ đã kê cho em mỗi lần bị như vậy uống vào là sẽ không đau nữa nhưng hạn chế không được uống nhiều quá.

"Mình đi thôi"

"Chalotter" Win quay lại gọi tên của chú chó

"nó ở đâu ra vậy"

"Tớ tìm thấy nó ở trong rừng chắc là bị bỏ rơi"

"Tội quá trông đáng yêu thật"

"Đi thôi"

"Ừm" Khaotung cười vui rồi cùng Win khởi hành

Tới bải đậu xe cả hai phải tách ra do Win không thể đi xe buýt nên vẫn phải đi về cùng Bright.

Em bỏ con chó vào trong balo rồi đi tìm Bright ngộ thật sau đêm hôm đó cả P'Bright với P'Mew cứ nói chuyện gì đó mãi.

Điều này khiến em vô cùng khó hiểu

"Mày nghĩ sao về chuyện đó hôm qua cô ta gọi tao hai cuộc đòi là quay về với cô ta"

"...."

"Còn nữa tao cảm thấy kinh tớm với cái cái giọng ỏng ẹo của cô ta khi làm nũng tao không biết tại sao tao lại chọn cô ta làm người yêu luôn"

"Mày cứ từ từ được không tao vẫn chưa nghĩ ra cách nào hay hết á"

"Vậy mà hôm qua làm tao tưởng là có cách rồi"

"Thôi thôi đợi vài ngày xem thế nào tạm thời mày chăm Win giúp tao"

"Chăm là điều đương nhiên rồi"

Từ sau đêm hôm đó có lẽ Bright và Mew đã trở nên thân thiết với nhau hơn đổi luôn cả cách xưng hô.

Nãy giờ Hai người này đang bàng chuyện gì mờ ám vậy nhỉ.

Mà hình như có liên quan đến em.

Win chỉ có thể nghe được hai câu cuối thôi chứ không nghe hết được cặn kẽ sự việc

"Hai pi sao ở đây nói chuyện dạ???

Tới giờ đi rồi kìa"

"Rồi" cả hai có chút hết hồn vì vừa mới nói xong mà Win đã lên tiếng

Đi trên xe Bright mới hỏi

"Hồi nãy cậu đứng đó lâu chưa"

Win không trả lời ngay em suy nghĩ thật kỹ một lúc rồi mới nói.

"Dạ em vừa mới tới" dù gì cũng là chuyện riêng tư của anh mà.

Vậy là anh yên tâm rồi còn sợ Win sẽ nghe thấy chứ.

Đi trên xe một lúc cơn đói lại đến hồi sáng đúng là chưa ăn gì.

Mà đường đi hôm bữa bây giờ đang sữa nên phải đi ở một con đường khác xa hơn.

Đến một bãi biển lại còn bị kẹt xe nữa chứ trời sắp ngã chiều rồi.

"P'Bright...ơi"

"Sao vậy??"

"Mình...

ăn cái gì rồi đi tiếp được hong"

"Cũng được kẹt xe như vậy chắc cũng khoảng 2 tiếng nữa mới thoát được"

Vậy là Bright tấp thẳng vào nhà hàng bên cạnh cũng may vì nó xát một bên nếu không phải đi qua đám xe bu đông như kiến kia

Anh đi gửi xe ở bãi đổ cách đó không xa.

Trong lúc đó Win đứng trước nhà hàng đợi

"A xin lỗi em" một chàng tra đi ngang qua lỡ đụng trúng

"Dạ không sao ạ" tuy chạy đi ngay nhưng em có thể thấy được nụ cười trên môi anh ta trông rất quen

"Vào thôi" Bright vừa gửi xe xong thì đi tới

"Cậu ăn gì"

"Cái này đi ạ" Win chỉ vào trong menu

"Cho tôi hai phần này"

Trong lúc ngồi đợi thì Win nằm dài ra bàn nghịch chiếc móc khóa của anh.

Trông nó rất quen có hình một con sói bạc làm bằng bạc rất đẹp tuy nó có chút lỗi nhỏ hình như là tự làm.

Nó giống một cái mặt dây chuyền hơn là móc gắn chìa khóa

Dòng kí ức chạy qua

"Tặng anh nè"

"Đẹp quá đi cảm ơn bé Tine nha"

"Cái này em tự làm á em hỏng có tiền mua quà cho anh"

"Vậy là được rồi Tine của anh giỏi quá"

"555+"

Trở về

"Win!!"

Bright đang nhìn thằng vào mắt em hai tay đặt lên vai em trông có vẻ rất nghiêm trọng

"Dạ.."

Anh thởi phào nhẹ nhõm nãy giờ gọi mà cứ thấy Win đơ ra

"Cậu có sao không" áp mu bàn tay của anh lên trán em

"Dạ có sao đâu ạ"

"Thôi Ăn đi" đúng lúc đồ ăn đưa tới

"Cho tôi một vài chai bia và một cóc nước lọc"

"Vâng"

.

"Ngon quá cảm ơn pi nhiều ạ" dạo gần đây em với Bright có lẽ là khá thân nhau rồi nên em chẳng còn ngại gì cả

Ăn được một lúc thì thấy có chút khát nước.

Nên em ngước lên để tìm cái gì đó uống

"Cho em chút nước được không pi" em nhìn chằm chằm vào li bia của anh

"Đây là bia cậu không uống được đâu nước lọc của cậu đây"

Win bĩu môi.

Nhìn ly nước ấy trông rất ngon vậy mà anh không cho uống

"Cho em uống thử một chút đi Pi"

"Không!!!"

Xin không được nên em đành phải uống lý nước trên tay mình.

Chờ tới một lúc

"cậu đi đâu đó"

"Dạ..nước sốt hết rồi ạ em muốn lấy thêm"

"Để tôi đi cho"

Trong lúc anh đi thì em nhìn vào ly bia trước mặt mình nhanh tay cầm lên uống.

Vị đắng lan tỏa trong khoang miệng, nhưng nó rất ngon nha càng uống càng sảng khoái.

Thế là Win uống hết nguyên ly.

Vẫn chưa đã em rót thếm một lon khác

Uống hết sạch.

Rót tới ly thứ 3 thì Bright trở về thấy vậy Win rút tay lại và ngồi với bộ dạng ngây thơ.

Chỉ có điều men rượu đã ngắm vào trong cơ thể bây giờ em cảm thấy khá là chóng mặt và buồn ngủ mắt mờ hết lên rồi

"Sao vậy"

"Um..có sao đâu ạ"

"Cậu uống bia của tôi!"

"Win không có."

"Còn nói dối sao, sao cậu hư vậy hả"

"Win...xin lỗi"

"Tính tiền!!"

Bright tức giận

Vậy thì làm sao mà đưa về đây!

Thỏ ngốc

Anh đỡ Win đi ra khỏi quán.

Cho em ngồi lên xe đầu dựa vào vai mình

"Alo"

"Sao vậy"

"Em ấy say rồi!!

Tao sẽ đưa em ấy về nhà tao"

"Mày làm gì mà bé con của tao say hả, à đừng có làm mạnh quá nha mai thằng bé còn đi học"

"sạt" chửi nhẹ một chữ rồi tắt máy

"Um ~~" có lẽ câu chửi đó đã đánh thức chú thỏ bên cạnh

"P'Bright em muốn.."

"Hả??!"

Thịt thỏ dẫn tận miệng luôn á

"..Ngủ. ..Win muốn ngủ"

Làm mừng hụt còn tưởng.....

Bright leo lên xe giữ cho Win ôm anh thật chặt.

Do thời tiết này khá lạnh nên khi nhận thấy hơi ấm ở phía trước nên em không ngần ngại mà ôm chặt cứng

Đường bây giờ có lẽ thoáng hơn so với lúc nãy nhưng vẫn còn một đoạn khá xa

"P'Wat là Tine sai..hức..

Tine có lỗi với anh"

"..."

"Tind lỡ..hức.. thích người khác rồi"

"..."

"Anh ấy hình như cùng tên với pi, chăm sóc Tine rất tốt...nhưng anh ấy có người yêu rồi..

"..."

Trên đoạn đường về nhà Bright dường như đã nghe được hết tất cả những gì trong lòng Win.

Đúng là bé thỏ nhỏ của anh vẫn vậy chẳng thay đổi gì cả, cứ mỗi lần uống say điều gì cũng nói ra hết.

Tuy là mất trí những cũng còn rất tĩnh

Anh đưa em lên giương lấy ra một bộ pidama thoải mái mặc vào cho em.

Sau khi tắm xong anh đi đến giường nhẹ nhàng và ân cần xoa đầu em nói

"Bé con của anh chẳng thay đổi tí nào cả nhỉ, cũng được 10 năm rồi ha, em biết không Win em không có lỗi, nếu lúc đó anh không bỏ em mà đi thì bây giờ chúng ta chắc hẳn sẽ rất hạnh phúc.

Nói sao ta nếu mẹ anh không bắt anh tìm người yêu thì anh nguyện đợi em cả đời đó"

"..."

"Nhưng bây giờ ước nguyện đó vậy còn một rào cản.

Khi giải quyết xong anh sẽ tỏ tình với em, vì vậy cố gắng chịu đựng Win nhé"

".."

"Um" đột nhiên người nằm bên dưới chồm lên ôm anh và trao cho anh một nụ hôn sâu.

Nhưng cách hôn không được khéo lắm khiến anh cau mày.

Không ngần ngại Bright vòng tay ôm ngược lại em và đáp trả nụ hôn vụng về ấy

Canh lúc em chẳng để ý anh tiến thẳng sâm lấn vào khoang miệng của em. vị đắng trong miệng lan tỏa ra kết hợp với vị ngọt của đôi môi.

Khiến Bright không thể cưỡng lại cho đến khi nhận thấy hơi thở đều đều của đối phương.

Bé Win đã ngủ mất rồi

*tíng tong tíng tong*
 
[Brightwin] Bé Thỏ Tinh Nghịch Đáng Yêu Của Ngài Vachirawit
chap 11


"Alo"

"Sáng mai tôi đến đón Win về được chứ tôi dặn anh rồi trước khi giải quyết xong tạm thời đừng có thân thiết với Win quá"

"Tại sao lại không"

"Anh biết nếu làm vậy mọi người sẽ nghĩ gì về Win đây"

"Ừ"

Sáng hôm sau là một buổi sáng trong lành không khí thoáng đãng dễ chịu

"Um~~" cục bong trên giường khẽ đông đậy

Cùng lúc đó một giọng nói trầm ấm vang lên

"Cậu dậy rồi thì mau chóng đi vệ sinh cá nhân đi tôi còn đến lớp nữa" giọng nói tuy ấm áp nhưng vẫn không tránh khỏi sự lạnh lẽo

Em ôm cái đầu đau như búa gõ chạy vào nhà tắm.

Sau đó đi ra chiếc bàn mà em đã từng ngồi.

Ôm đầu nhắn nhó

"Uống đi" anh đưa cho em một cóc nước chanh để giảm bớt cơn đau

"cảm...ơn anh" hôm qua còn rất là ấm áp nhưng sao hôm nay lại lạnh nhạt thế nhỉ

*PIP PIP PIPPPPPP*

"Muốn tra tấn người khá hả thằng quần" anh đi ra quát lớn

"Mày nghĩ nhà mày lớn như vậy thì tao kêu kiểu gì la cho nát họng chắc"

"Để tao dẫn em ấy ra"

"Ừ"

Anh đi vào thấy Win đang mặc lại bộ đồ đi học ngày hôm qua thì tiếng lại không mặn không nhạt nói

"Về đi anh ta tới rồi"

Win không trả lời mà đi thẳng ra bên ngoài

"Chào P'Mew"

"lên đi nong"

"Dạ"

Win đi lên.

Tâm trạng có chút buồn không biết em có làm điều gì tội lỗi không nữa.

Em cố ngồi suy nghĩ ra những chuyện đêm qua bất giát cả mặt em đỏ lên đôi mắt cay cay, vừa có chút ngại còn có chút buồn

Win đã nhớ ra tối qua chính em đã chủ động hôn anh khi nằm trên giường.

Em nghĩ có phải vì vậy mà anh giận em không muốn nói chuyện với em không.

Em khiến anh ấy ghét em mất rồi.

Win hồi hận lắm nếu hôm qua em không uống say thì điều này làm sao mà sảy ra được. em nghĩ tạm thời mình nên tránh mặt anh một thời gian để anh nguôi giận trước đã

.

Nhưng điều Win nghĩ lại khác xa với điều Bright nghĩ.

Anh chỉ đang nghe lời Mew thôi.

Qua đây anh mới biết được tại diễn xuất của mình như thế nào. 🙃

Sau khi về nhà em được Mew cho đi thay một bộ đồ mới và đi đến trường vì không có can đảm bám theo anh nên em quyết định đi chơi với thằng bạn của mình.

"Chào"

"Cậu không đi với crush hả"

"Chuyện dài dòng lắm nhưng tạm thời chắc tớ sẽ tránh mặt anh quá"

"Chuyện gì sảy ra nữa"

"Thì.... tớ..tớ.. lỡ ..hô..n ảnh trong lúc say"

"Hả??!!"

"Nhưng..mà..hôm..hôm đó tớ say nên..nên đâu có sao đâu hả"

"Nghĩ vậy cũng không đúng người như P'Bright chắc sẽ giận lắm đó"

"Hu chết tớ rồi"

"Thôi đừng buồn để tớ đi mua cái gì đó cho cậu ăn"

"Ừm cảm ơn nhiều"

Vậy là Khaotung đi chỗ khác mua đồ ăn cho em, trong lúc đợi bạn thì Win ngồi đó đọc sách.

Lâu lắm rồi em mới lấy nó ra không biết là mấy năm rồi nhỉ.

Đây là cuốn sách của một anh trong trại trẻ mồ côi tặng.

Chính anh ấy là người đã cứu em trong đêm trời mưa tầm tã đó chính anh ấy cũng là người chăm sóc em trong mấy ngày em ở trại trẻ.

Vì vậy cuốn sách đó rất là quý đối với em

"Cậu ở đây à" bỗng một giọng nói đánh đá vang lên

"Chị đến đây có gì sao"

"sao hôm nay cậu không bám theo Bright đi hả, sao không lẽo đẻo theo anh ấy mà quyến rũ ảnh hả!!"

Với một giọng nói như khiêu khích

"Chị nói gì vậy"

"Đừng có làm bộ mặt ngây thơ đó với tôi, nhân tiện đây tôi cũng nói luôn cậu tránh xa Bright của tôi ra nếu còn xáp đến đừng trách tại sao tôi ác"

"..."

"Tài sản của anh ấy chỉ có thể là của một mình tôi thôi cậu biết chưa hả!!!??"

"Chị đến với anh ấy vì điều này sao!!??"

Win bắt đầu chút phản kháng em còn nghĩ là cô ta thật lòng yêu anh chứ

"chứ cậu nghĩ còn gì từ Bright mà tôi có thể lấy nữa, nhưng nói không có tình cảm với anh ta thì không đúng.

Mà thôi mục đích chính của tao vẫn là bước chân vào gia tộc Vachirawit và làm phu nhân 5555" do ở đây không có người và là góc tối nên cô ta có nói thế nào thì cũng chẳng sợ.

"Chị!!...um" cô ấy tiện tay lấy ly nước bên cạnh hất lên mặt em trước khi em cãi lại

"Um" đúng lúc đó Khaotung về thấy bạn mình bị như vậy tay nhanh hơn não hất lại ly nước ngọt trên tay mình lên mặt cô ta

"Chị là cái gì mà cấm cản bạn tôi, cả P'Bright còn chưa lên tiếng mà chị dám ở đây ra oai à.

Chị nghĩ chị là ai!!"

Khaotung quát vào mặt cô ta

"Các người đợi đó!!"

Cô ta tức giận chỉ từng người một rồi bỏ đi với cái đầu tóc rối bù do nước ngọt

"Có sao không Nong Win"

"Cảm ơn cậu tớ không sao"

"Không có gì đâu vào đây tớ lấy khăn lau mặt nè"

Khaotung đưa cho Win một cái khăn.

Trong lúc đó thì Gulf đi tới móc trong túi lấy ra một thứ.

"Đây" nụ cười nham hiểm

"P..'Gulf" sự xuất hiện đột ngột khiến em giật mình

"Hồi nãy cô ta làm gì em anh đã ghi lại hết rồi.

Anh sẽ để cho Mew xem cảnh này và nhờ anh ấy giúp"

"Dạ cảm ơn anh.

Nong Win lần này cậu phải dành lại người mình yêu!"

"Ừm mình nhất định sẽ không để anh yêu một người như cô ta đâu" đôi mắt kiên quyết nhìn hai người còn lại

Gulfkanawut

P'Mew giúp em một chuyện được không ạ?

Mewsupasit

Em bị sao hả nong??!!

Gulfkanawut

Dạ thật ra nong Win có chuyện cần giúp đỡ

Nhưng nó khá khó so với khả năng của em

Mewsupasit

Win bị gì à??

Gulfkanawut

Đây là video mà em quay được

GulfKanawut đã gửi một video

Mewsupasit

Anh biết rồi anh sẽ giúp 😚

Gulfkanawut

Cảm ơn pi ♥️

"Bright thời cơ tớ rồi"

Mew đang ngồi kế Bright bàn về phần kế hoạch nhưng.

Nó có chút rắc rối mặc dù mọi chuyện đâu đó đã được sắp xếp ổn thỏa.

Có điều bây giờ không sao rồi nhanh hơn Mew

"Hả"

"Tao đã có chứng cứ"

"Nó..là gì" đôi mắt hoài nghĩ

"tao nghĩ mày cần coi clip này trước"

Mew bật chiếc video mà Gulf đã đưa cho vì được quay ở một không gian yên tĩnh nên video nghe rất rõ hình ảnh cũng rất tốt.

"Tao nói mà cô ta trước sao gì cũng sẽ lộ cái đuổi cáo đó ra thôi"

"Lần này tao nhất định sẽ không để yên cho cô ta muốn làm gì cũng được!"

Anh dùng tay đập nhẹ bàn

"Bình tĩnh trước đã.

Bây giờ tao sẽ giả danh của một người một người lạ và đăng nó lên Confession trường"

"Cũng được để tao xem cô ta sẽ phản ứng ra sao"

"Ừ"

.

4 ngày trôi qua kế hoạch của Mew ngày một hoàn thiện hơn chỉ cần sử dụng nick giả mạo này đăng lên thì lập tức danh hiệu công chúa của cô ta sẽ không còn, ấy cũng không đúng Mew thật chất đã tính sẵn rồi fan của cô công chúa này rất ngoan cố có thể vài người sẽ không tin.

"sao vậy thằng này" Mew đang vui bị tâm trạng của người bên cạnh làm cho mất hứng

"Dạo này sao tao không thấy N'Win đâu hình như em ấy tránh mặt tao thì phải"

"Mày nghĩ thử xem mày có làm gì cho em ấy giận không"

"Không lẽ là do hôm trước cô ta.."

"Có thể đó mày đi gặp em ấy đi"

Nói là làm Bright nhanh chân ngồi dậy đi tìm Win.

Dạo này em không ở chung với anh nên anh và Mew cứ tìm nhau để nói chuyện.

Cảm thấy cũng khá chóng vắn

.

Tâm trạng của Win thật ra cũng chẳng khá hơn bao nhiêu đâu.

Em nhớ anh đến phát điên rồi này.

"nhớ vậy thì đi gặp anh ấy đi tớ nghĩ anh ấy không giận lâu vậy đâu"

"Nhưng....

"Nếu đã quyết tâm giành lại thì em phải mạnh mẽ đối mặt" Gulf nói vào

"dạ"

Vậy là em cũng đi tìm anh luôn, hai còn người ở hai nới khác nhau nhưng trái tim lại hướng về nhau

"Au"

"Xin lỗi em nha" anh chàng trước mặt lên tiếng xin lỗi tiện tay cầm cuốn sách lên

"Dạ không sao đâu ạ"

"Em cũng đọc nó nữa hả anh đang tìm nó mà tìm hoài không thấy.

Cho anh hỏi ở đâu bán được không"

"Dạ cuốn này là em được tặng ạ nó có khá lâu rồi với lại bây giờ người tặng em cũng chẳng biết ở đâu cả"

"Vậy hả?"

Mặt anh ấy thoáng buồn

"Anh cho em xin IG đi ạ em sẽ cho anh mượn"

"Vậy thì tốt quá cảm ơn em" anh ấy vui vể nắm lấy tay Win

"Dạ không có gì"

"Anh tên là Krist sinh viên năm 2 IG đây" anh ấy đưa ra một tờ giấy

"Dạ cảm ơn, anh lấy đi ạ khi nào trả lại em cũng được"

"Vậy nha anh đi trước"

Em vui vẻ cầm tờ giấy bỏ vào túi thì Bright tới tâm trạng có chút không vui

"Hôm nay câu lạc bộ cần dọn dẹp cậu tới đó sau khi học xong"

"Dạ.." em ngơ ngác trả lời có hơi giật mình khi thấy Pi

Vậy là Anh ấy đi luôn

.

Học xong Win chạy ngay đến CLB mấy ngày rồi em vẫn chưa tới đây dạo này trốn anh em chỉ toàn quanh quẩn bên Khaotung và Gulf không à

Không gian yên tĩnh không một bóng người của CLB khiến Win rùng mình.

Nói là dọn dẹp mà sao chỉ có một mình em ấy nhỉ.

"Có ai không ạ?"

Win muốn quay đầu ghê sao mà nó tối thui vậy.

Cả Bright cũng chẳng thấy đâu nhưng em nghĩ chắc anh chưa tới

Winmetawin

Hello hôm nay em dẫn truyện nhá !!

Em thấy căn phòng nhạc hôm nay có có vẻ u ám hơn mấy ngày thường thì phải tối thui à.

Bụi đầy luôn chẳng khác gì nhà hoang cả.

Chắc vì vậy nên P'Bright mới tập trung mọi người dọn dẹp

Em đi vào bật đèn lên và dọn gọn lại một số tờ giấy ghi hợp âm bay đầy dưới sàn lên quét hết căn phòng rồi đi tìm cái gì đó để lau

Mọi việc không đến nỗi nhiều nên em chỉ cần làm có xíu là gần xong rồi

À nếu mọi người hỏi em có sợ hay không thì em rất tự tin trả lời là có!

Nhưng vì lỡ tới rồi về cũng không được nên em vượt qua nó luôn.

Em giỏi hong.

*ào*

Tiu rồi em lỡ làm rơi cái xô nước đổ đây rồi giờ sao, dọn nhanh chứ anh chị tới thì em bị la chắc luôn.

Ngồi nhìn tác phẩm mà mình làm.

Tự nhiên từ đằng sau lưng có một bàn tay chạm vào vai em làm em giật mình la toán

"Ahhhh"

"...."

Nhìn thấy người trước mặt chẳng có tí phản ứng nào luôn.

Đúng là P'Bright mà

"Em...em xin lỗi" em cũng chẳng biết mình xin lỗi vì tự nhiên la lên hay là 'tác phẩm' mà mình làm ra nữa.

Mà anh ấy muốn nghĩ sao thì nghĩ

"Em...em đi lấy đồ lau liền ạ" em chạy ngày ra khỏi cửa tuy là muốn gặp mặt anh nhưng cứ mỗi khi nhìn thấy thì nụ hôn hôm đó lại xuất hiện làm em có chút ngại á

Thôi rồi cắm đầu một hồi em cũng chẳng biết đây là đâu lun òi!

Sân trường giờ này vắng tanh à chỗ này cũng có vòi nước nhưng mà nó cũ kỹ như là mấy năm rồi không ai sử dụng còn..rất là âm u

Sao trường mình có nhiều chỗ kinh dị quá vậy nè 😖

Đứng một hồi cũng chẳng làm được gì em đành tiếng lại cái bồn nước đó lấy lại một xo nước mới.

Nhưng có lẽ là ý định sai lầm.

Tiếng nước chảy rốc rách mặc dù em chưa chạm vào chiếc vòi.

Các dãy vòi xung quanh cũng lần lượt chảy theo.

Mọi người nghĩ em có thể ở lại không?

Em chạy thật nhanh để trở về CLB.

Không biết do phản xa hay là thói quen mà lúc chạy về thấy anh đang đứng trước cửa thì bay lên ôm anh lại mà nức nở.

"Hic.. hic.... hic có ma kìa!!!" tay em chỉ chỉ về phía hồi nãy.

Và khóc như một đứa con nít

Anh ấy có lẽ hoảng vì đột nhiên em làm như vậy.

Mà có đột nhiên gì đâu, thấy ma ai chả làm vậy chứ.

Huhu

"ngoan nín đi" ôi ảnh dỗ em kìa mọi người.

Người gì vừa dịu dàng ôn nhu rồi còn đẹp trai nữa thì ai chịu cho nỗi đây

"Hic"

Anh ấy xoa đầu em nữa kìa ngọt quá đi thôi. 😭

"cậu dẫn tôi tới chỗ đó được chứ"

Không biết tại sao nhưng em thấy mọi người xung quanh rất là gan dạ cứ mỗi lần em nói mình gặp ma thì i như ràng sẽ được nghe cậu này

Mà em cũng chẳng làm khác được đâu em dẫn Pi tới.

Lần này có Pi đi theo nên em cảm thấy rất an toàn em nắm lấy áo của Pi núp sau lừng pi chỉ lò cái đầu ra để nhìn đường

Nhưng nó không giống với lúc nãy rõ ràng là cái chỗ này hồi nãy dơ lắm mà nhỉ sao giờ sạch vậy cái vòi nước hồi nãy em mở nó còn đang chảy ra kìa

Em chạy lại lấy một xô nước tắt nó rồi chạy lại chỗ anh.

Nhưng tại sao nhỉ?

Anh chẳng nói gì rồi đi về CLB

"Hợp âm C"

*$#$#*$*$* tiếng nhạc á

"Tốt"

"E"

Một âm thanh kì dị xuất hiện em vẫn chưa đánh được cái hộp âm này

"Sai"

".."

"Tôi có nói cậu về tập một bài nào đó rồi đánh cho tôi đúng chứ"

"Dạ"

"Vậy cậu tập được bài nào đánh thử đi tôi chỉnh lại để còn đi thi"

"Thi..thi gì ạ"

"Muốn vào CLB thì cậu phải thi tôi đã từng nói với cậu rồi mà không phải sao"

Vậy là em không hỏi nữa nhớ lại các nốt và đánh một bài.

------

Không hiểu tại sao mấy cái tập truyện nó cứ chạy lung tung làm phải xóa rồi đăng lại.

Mỗi lần muốn đăng là cứ phải copy rồi chuyển nó xuống, viết tập mới thôi cũng khó ☹
 
[Brightwin] Bé Thỏ Tinh Nghịch Đáng Yêu Của Ngài Vachirawit
chap 12


Mai koey kit loey wah ja jur gun wan

tee dee tee rao yoo dtrong nee

Kae piang raek jur roo seuk tun tee

meun wah mee arai

Meua rao dai kuey gor por roo lae doo

wah mun gor kong mee khwam mai

Rawaang saung rao kong mee arai

cheuam chaang nai hai teung gun

(Dtahng kon dtahng kao jai) yaang ngai dai

(Dtahng gup kon tua bpai) mun maak mai

(Dtahng kwahm kit kahng nai) waa kit gun yaang rai

Chun mai koey jur krai mai kwah mai sai mai somboon bpai

Mai maung ngae rai reu ao dtae jai dtae

mee arai mai tummadah

Chun mai koey jur krai mai rew mai chaa

mai noy gern bpai

Dtae mee arai tee dee gwaa krai long

dtua gup jai yoo gund ai por dee

*kao gun dee/click -Scrubb (2gether ost)

Tiếng đàn của em tốt hơn rồi á nghe nó cũng ra một bài hát bài này tuy khó nhưng em chỉ có thể nhờ P'Mew chỉ bài này thôi à.

"Tốt" ui anh ấy xoa đầu em nữa kìa

"Nói cho tôi biết.." giọng sao nghiêm rồi.

Hay là cái vụ em hôn ảnh (○~○)

"..."

"tại sao lại tránh mặt tôi"

"Em ...em đâu có"

"cậu không đến CLB, tôi tìm thì cậu nói bận như vậy còn nói không"

"Dạ tại.... em sợ Pi giận"

"Tại sao tôi phải giận cậu"

"Hôm đó...em hôn Pi" em cuối đầu mặt em nó đỏ hơn quả cà rồi nhe

"Tôi không nhớ gì đâu đừng lo lần sau có gì hãy nói cho tôi biết được chứ"

"Dạ"

Ủa vậy rốt cuộc ảnh đối với em là gì người yêu?

Anh trai?

Bạn thân?

Hay chỉ là sự quan tâm nên có của đàn anh?

Là gì cũng được nhưng em chịu hết nỗi rồi em quyết định sẽ tỏ tình với ảnh luôn.

Châm ngôn của bé Win yêu là phải nói đói là phải ăn

"P'Bright....."

"..." anh ấy quay lại

"Em...."

"...."

"Th...ích..anh"

"..." anh ấy đứng yên mặt không cảm xúc là sốc quá hay là vì anh ấy cảm thấy em kinh tởm vậy nhỉ.

Khuôn mặt ấy làm em cảm thấy hối hận ghê đáng lý không nên nói ra.

"Ùm"

Là sao mặt thì không cảm xúc còn câu trả lời lại thản nhiên như không

"Anh không ghét em hả"

"Trường này có biết bao nhiêu người thích tôi"

Hiểu òi anh nghĩ câu đó chỉ là lời nói của một người hâm mộ thôi.

Tim em sắp vỡ rồi đến tỏ tình cũng không làm được.

"dạ"

"Về đi còn lại để mọi người dọn cậu cũng dọn nãy giờ rồi"

"Vâng"

Em lặng lẽ đi về trên con đường lạnh lẽo chỉ có một mình..anh ấy nói còn phải ở lại giúp mọi người nên không chở em về được huhu

.

.

Nằm xuống chiếc giường thân thương nhắm mắt lại.

Em muốn được thanh tịnh một lúc trước khi nghĩ ra lời tỏ tình tiếp theo.

Mặc dù em biết anh ấy sẽ không đồng ý đâu nhưng em không muốn anh ấy phải yêu một con người như chị Pam được.

Thôi thì thua keo này ta bày keo khác

Cầm chiếc điện thoại của mình lên lướt vài cái xem, trên IG chẳng có gì mới cho lắm nhỉ

*ting*

Em được tad vào một bài viết nhưng không biết là ai.

Mà đây không phải là confession của trường á

Giấu tên

Đây có phải là công chúa của mọi người không nhỉ?

(Video mà bé Gulf quay đó nha)

Like 33.3657 Comment 99.99 share

Bình luận

Kkkkk777: chỉ vì tiền thôi ư hứ thứ vẻ rách

Jort895: không phải đâu quay xa vậy sao mà chắc được chứ

Bone 578: tao không tin công chúa bé bỏng của tao lại làm cái loại chuyện đó

Huhik5546 đã rành ra như vậy má còn nói giúp cô ta sao mù quán

Dỵn75 thằng đó là cái thằng mà hay bám theo Bright đó mọi người công chúa của mình làm vậy đáng lắm

Huong339 ui tội bé đó quá tự nhiền bị con bánh bèo tạt nước.

-> Mayv789 mày dám nói công chúa là bánh bèo á

Huong339 trả lời Mayv789: thì sao công chúa tụi bây chứ có phải của tao đâu mà không được nói.

Với lại tụi bây cũng đã tự nhận rằng công chúa của tụi bây đã tạt nước lên người con tôi rồi đó.

Chị em hủ đâu

>Guhkii78: đây

->Rruj9908: đây

-> vdjsn779: tui đang hóng xem P'Bright sẽ theo ai đây

-> noname760: nếu là bé Win thì thuyền BrightWin sẽ được ra khơi hehe

-> Khaotung: +10000

Bao004 em bé tội nghiệp bị tạt nước về đây anh thương

Anh001 trả lời Bao004: đưa em ấy về đi đừng có mà tìm em 😤

Bao005 trả lời Anh001: vợ anh em ơi

Anh001 trả lời Bao005: anh ấy không phải chồng em à!!

Đây chắc là bài đắng của P'Mew.

Vì P'Gulf có nói là nhờ P'Mew giúp mà.

Nhưng em nghĩ nó không có tác dụng rồi đa số bình luận đều là nói giúp chị Pam cả.

Có vài người thì nói cho em nhưng fan của chị ấy khá đông có một vài người còn không tin video đó cơ mà

Lâu rồi mới thấy cách của P'Mew thất bại đấy.

Đa số lần luôn thành công

.

.

.

Vachirawit

Sau bài tin đó tôi mới thấy thỏ ngốc của mình được nhiều người yêu thích như vậy cái tên bao004 gì đó tôi đã gim hắn rồi đấy.

Rõ là đã có người yêu vậy mà cũng muốn bắt thỏ của tôi.

Mà tôi khá thích người có tên là

Huong339 cô ta bảo vệ cho bé con của tôi.

Còn có vài người đẩy thuyền BrightWin nữa chứ rất tuyệt tôi thấy Mew làm ăn rất tốt nếu nhìn theo hướng khách quan thì chuyện này đã thành công được một nữa rồi ngày mai tôi sẽ nói lời chia tay với cô ta là có thể kết thúc mọi chuyện

Ting ting

Bé con

P'Bright anh ổn chứ

Brightvcw

Tâm trạng tôi không tốt

Thật ra là rất tốt đấy bé con à (x)

Bé con

Em thấy chị Pam không đáng để anh buồn đâu

Brightvcw

Đúng nếu cô ta đi cậu sẽ có cơ hội đúng không nhỉ.

Tuy hơi quá nhưng anh muốn biết tại sao thay vì an ủi em lại nói như vậy🙂) (x)

Bé con

Xin lỗi Pi.

Em không có ý đó

em chỉ không muốn Pi phải yêu một người như chị ấy thôi ạ

Tôi thấy không ổn.

Chắc em buồn vì câu nói trên rồi.

Tuy hơi kỳ lạ nhưng khi đọc tin nhắn của Win tôi đều có thể đọc rõ được cảm xúc của em trong dòng chữ vô cảm kia.

Đừng khóc nhé bé con ╥﹏╥

Brightvcw

Xin lỗi vì đã hiểu lầm cậu được rồi cậu nghỉ ngơi đi mai rồi nói

Ngoan nhé đừng buồn anh sót (x)

Bé con

Dạ

Đáng yêu thật sự lun đã vậy còn ngoan và nghe lời nữa chứ nhất định sẽ rước cho bằng được con thỏ này về thôi không người ta bắt mất

"Alo"

[Gì vậy gọi chi giờ này]

"Mày coi bài viết chưa!"

[À cái đó á tao thấy...

"không! yên tâm như vậy là tao đủ lý do để chia tay cô ta rồi"

[Ừ thì đúng nhưng mày đừng vội quen bé Win]

"Tao không cần biết từ đây cho tới ngày....

[....]

"Cuối tuần này là sinh nhật Win đúng không"

[Ừ]

"Mày giúp tao tạo bất ngờ đi từ nay tao sẽ rút ngắn khoảng cách của tao với Win"

[Ok bạn bè anh em với nhau mà còn lâu tao giúp]

"Why??"

[Bạn nhờ tui giúp hoài có trả miếng công gì cho tui đâu]

"Mày muốn gì nói lẹ"

[Cho tao hai vé xem phim XX]

"Mày biết nó khó tìm ra sao không"

[Vậy- thì......

"Được rồi"

[Hehe]

Dù gì bạn tôi cũng làm trong rạp phim chắc cũng không đến nỗi đâu.

.

Sáng hôm sau tôi tới trường thật sớm để tìm người.

Không phải bé thỏ cute của tôi đâu.

Cô gái tên Pam ấy.

Tôi cần nói chia tay cô ta nhanh nhất có thể, mà tôi nghĩ cô ta chắc cũng đã chuẩn bị tinh thần rồi.

"Chia tay đi!!"

"P...Bright thật ra anh..anh đừng tin những gì trên mạng nó-

"Tôi nói rồi chia tay đi!!

Cô vốn đâu có yêu tôi?!"

Tôi chen thẳng vào lời của cô ta giải thích cũng vô dụng thôi.

À tôi đứng giữa sân trường đông người nên cũng cần phải diễn một tí

"Anh vì thằng nhóc đó sao" cô ấy tiếng lại ôm tôi đừng tưởng hiền lương gì cô ta nói nhỏ vào tai tôi câu này xong rồi khóc nức nở

"Híc em thương anh lắm Bright à..híc anh đừng tin những gì trên mạng ghi mà~" giọng nói xen lẫn một chút nhõng nhẽo.

Nhõng nhẽo còn không bằng một nữa bé Win

Tôi nhanh tay đẩy cô ta ra kết thúc nhanh thôi trước sau gì cũng phải chia tay.

Câu giờ vậy hoài cũng có được cái gì đâu mất thời gian

"Cô thật sự yêu tôi sao"

Cô ta ngạt nhiên mà nhìn lên gật nhẹ đầu một cái.

Cái đôi mắt long lanh nước và cái mặt ngốc nghếch nhìn lên làm cô ta trông dễ thương hơn trong mắt fan nhưng sao mà nó giả trân thế.

"Nhưng...tôi thì không!!"

Nói xong tôi bỏ đi với khuôn mặt thật ngầu và vô tâm sen lẫn chút thất tình.

Đã diễn là phải diễn cho chót.

Đi tới một cái ghế đá cạnh thằng Mew để ngồi.

Nó đang seo phi nhắn tin với Gulf đấy nhìn cái mặt tươi gì đâu

Tôi cũng ngồi xuống lấy điện thoại ra đăng bài

IG

Brightvcw : the end

23k♥️🗨 ....

Người dùng đã tắt tính năng bình luận

"Bright mày đăng cái gì vậy"

"Thì chia tay rồi kết thúc thôi"

"Ý tao là sao mày ủ rủ vậy"

"Chứ mày thấy có ai chia tay mà nhảy tưng tưng vui sướng không!!"

Tôi quát

Xin lỗi Mew tao đang diễn ở đây lắm fan thế mà chẳng hổ trợ gì hết có thằng bạn chán đéo muốn nói.

Để tránh nó bực ngang tôi lấy điện thoại ra nhắn

Brightvcw

Hợp tác coi fan một đống xung quanh kìa mày tính phá tao hay gì

Mewsupasit

Òhhh hiểu òi

"Thôi Bright à mất con này mày còn con khác sợ gì ha"

"Tối đi uống Bia với tao"

"ok rủ theo tụi Off Singto với Tay nữa ha"

"Ừ"

Hoàn thành một bộ phim do chúng tôi đóng chính🙂).

Bây giờ tôi phải đi gặp nữ chính của đời mình thôi.

Chẳng biết em ấy ở đâu nữa.

Tôi có cách rồi dù gì cũng mới chia tay gọi nói với em là mình buồn thì em ấy cũng tự tới chỗ tôi thôi mà.

"Alo"

"P'Bright ạ??"

Giọng em khá bất ngờ cũng đúng lần đầu tôi gọi em mà

"Cậu rảnh không tôi..hơi buồn cần tâm sự"

"Phi có sao không ạ?"

"Tôi chỉ muốn tâm sự thôi cậu rảnh không"

"Phi đang ở đâu em tới ngay"

"Khoa của tôi ghế ngồi học"

"Dạ em đến ngay"

"Trông gấp gáp thế tật mê trai không bao giờ bỏ" tôi cười với cái thói này của em

Vừa gọi xong thì một âm thanh ghẹo gan phát ra từ đằng sau mình

"Em tôi nó lo cho anh thôi"

"Mày còn ở đây à"

"Không ở đây thì làm sao mà tao biết mà dụ em tao bằng cách này"

"Thôi mày cút đi để tao có không gian riêng tư với em nó" nó và tôi nói chuyện khá nhỏ nên khỏi lo việc bị nghe lén

"Thôi Gulf mới nhắn tao là em ấy tới tháng tao tới tới thăm em ấy đây"

"tới..tháng là sao??

Êeeeeee" cái này thì tôi phải la lớn do sự tò mò của bản thân tới tháng á là cái gì cơ
 
[Brightwin] Bé Thỏ Tinh Nghịch Đáng Yêu Của Ngài Vachirawit
thông bao vài thứ


Tình hình là truyện của tui nó chạy lung tung hết tui chỉnh lại 3-4 lần rồi mà vẫn vậy🙁(

Đây

Một số tập thì chạy xuống một số tập thì chạy lên trên nên trình tự của các tập nó không có được theo thứ tự cho lắm🙁(

Có gì mong mn thông cảm
 
[Brightwin] Bé Thỏ Tinh Nghịch Đáng Yêu Của Ngài Vachirawit
6


"Từ rừ rưng" tiếng điện thoại bên bàn kêu lên.

Làm Win khẽ nhiếu mày đôi mắt cũng từ từ mở ra.

Nhìn vào điện thoại.

12h trưa rồi sao ngủ tới giờ này luôn rồi á Win hốt hoảng.

Là Mew gọi tại hồi sáng lúc đi em có nói là 9h về nhưng trễ vậy rồi

"Win em ở đâu vậy sao chưa về nữa" nghe tiếng Mew Win nghĩ anh có vẻ là đang chạy không những vậy còn có âm thanh của học sinh anh đang ở trường sao

"A...P'Mew anh..đang ở đâu vậy"

"Ở trường anh hỏi thì người ta nói trận đấu kết thúc từ lâu rồi mà em đang đi đâu đó với ai" tuy anh không quản thúc hay cấm túc gì Win hết nhưng mà Win rất ngây thơ dễ bị người ta dụ dỗ vì vậy cần phải để ý kẻo bị ai bắt mất

"Em..em đang đi chơi với P'Bright ..am..anh về..về trước đi nha"

Win sợ nếu nói em đang ở phòng y tế thì sợ anh lại lo lắng với lại với bộ dạng này của em thì.... nên em đành nói dối

"anh ta chịu chơi với em sao đưa điện thoại cho anh ta một tí đi"

"Pi ấy đi mua nước rồi em đang ngồi đợi, lát nữa em về, thôi anh về trước đi nha em cúp máy" nói xong Win tắt máy luôn nói thêm một chút nữa thì lộ mất

.

.

Sau khi tắt máy em ngồi đó nhìn ra cửa sổ nghĩ

[Sao lâu quá mà anh chưa về vậy ta không lẽ anh bỏ mình ở lại.

Hay là do chị ấy.

Một khi mình muốn dừng thì anh lại cho mình hi vọng.

Nhưng muốn nói thì anh dập tắt nó một câu em yêu anh thật khó nói]

"Win" tiếng nói làm cắt đứt suy nghĩ của em.

Là Bright chính là Bright Win còn nghĩ anh sẽ bỏ em ở lại chứ

"Xin lỗi vì để cậu đợi thấy khỏe hơn chưa tôi đưa cậu về"

"Pi....

ở đây thêm một chút được không" em ngồi trên chiếc giường nói

"Ừ" anh cũng chịu luôn

Nói cho cùng thì Bright cũng chưa muốn đưa em về.

Bright muốn đc ở với Win lâu một chút.

Anh nghĩ rồi ngày mai là chủ nhật anh sẽ về nhà một chuyến, nói với mẹ anh về chuyện anh đã có người trong lòng, để giải quyết chị gái tên Pam kia.

Rồi mới tỏ tình với em thấy em như vậy anh thấy khó chịu lắm.

Ngồi đó nhìn Win mà cảm thấy có chút đau lòng em cứ thẫn thờ nhìn ra cửa sỗ.

Tuy miệng em cười tươi nhưng anh có thể thấy phần nào nỗi buồn trong lòng em.

Anh cũng như em muốn nói một câu thôi Anh yêu em nhưng cô ta lại không cho

Suốt ngày cứ bám dính lấy anh.

Còn một điều nữa anh sợ...anh sợ cô ta sẽ hại em..vì vậy anh nghĩ mình nên giải quyết cô ấy trước đã

.

.

Ngồi được một lúc rồi Win mới chịu lên tiếng

"Thôi trễ rồi về thôi anh"

"ừ"

Win đặt chân xuống giường vẫn là cái dáng vẽ đầy sức câu dẫn ấy nhìn thôi cũng muốn lao vào ăn rồi

"quần áo như vậy không sợ bị la sao" Bright vừa nói vừa lấy chiếc áo khoác ra cột lên phần eo của Win làm như vậy thì phần áo trắng dài đó sẽ được cố định lại và chiếc quần thể thao ngắn cũng sẽ được che lắp

"cảm..cảm ơn anh"

"Về thôi"

Lên chiếc xe moto và khởi hành có lẽ là Win cũng đã quá quen khi đi nó rồi

Nên không còn cảm giác sợ sệt nữa.

Đi một hồi mới để ý anh nhớ địa chỉ nhà của em sao nãy giờ em còn chưa nói gì

"Vào đi ngơ ra đó làm gì"

"Dạ.."

Win vào nhà với ánh mắt sợ sệt không biết có bị tra hỏi gì không nữa.

"Win đi đâu mà giờ này mới về..mà con ăn mặt cái gì kì vậy bộ đồ hồi sáng đâu rồi"

"Dạ có một chút chuyện sảy ra..bây...bây giờ con lên lầu nha mẹ con..con không ...đói mọi người cứ ăn đi" Win luống cuống chạy lên lầu

Về tới căn phòng ấm áp của mình rồi thì nằm ngày xuống giường.

Hôm nay Win rất hạnh phúc với những hành động ôn nhu của anh chúng không dành cho ai khác mà lại dành cho em.

Nhưng nó lại làm em trở nên tham lam hơn rồi.

Bây giờ Win chỉ muốn Bright là của một mình em thôi

Mà em có gì để đấu lại chị hoa khôi đó chứ

Nằm suy nghĩ một lúc em mới chịu ngồi dậy thay đồ.

Tháo chiếc áo khoác buộc ngang hong ra xếp lại đặt gọn gàn trên giường cùng với chiếc áo sơ mi.

Win đi tới tủ đồ tìm một bộ áo hoodie hình thỏ mặc vào.

Do bây giờ em chẳng có ra đường nên mặc bình thường thôi.

Lấy hai chiếc áo của anh treo riêng một bên, còn chiếc quần ngắn trắng có lẽ cũng dơ rồi nên em quăng đại vào máy giặt luôn.

*cóc cóc cóc*

"Ai vậy"

"Là p'Mew đẹp trai ngầu lòi của em đây"

"Em không có quen"

"Thôi mà em ơi cho anh xin lỗi đi tại nong Gulf không có dù nên anh cho em nó đi chung xe về chứ anh có muốn đâu"

"Hứ"

"Mở cửa đi nha bây giờ em muốn gì anh cũng chiều hết"

"Thật không" em nghĩ rồi nhất định phải ăn sạch túi của Pi còn nữa nhờ pi giúp 1 chuyện dù gì cũng liên quan đến pi và em

"Thật mà mở cửa đi"

*cạch*

"Vậy anh dẫn em đi ăn đi em thèm kem pizza tomyum padthai và....." em nêu ra 7749 món khiến anh khó mà nhớ hết thật sự thì tiền Mew không thiếu nhưng cũng đâu có cần ăn nhiều đến vậy

"Nhiều quá rồi đó em có ăn hết không"

"Vậy thôi cho em 4 món đầu thôi là được rồi"

"4 món đầu em đòi ăn nó chẳng dính vào đâu hết vậy là phải đi nhiều quán lắm đó đi bộ được không vậy"

"Thôi đặt nhà hàng" quyết định cuối luôn

"Ok"

.

.

Hai anh em đi đến một nhà hàng lớn ở gần nhà cách nhà khoảng 1 km.

"Thật là sao anh không để em thay đồ rồi hẳn đi"

"Mặc bộ đó dễ thương mà đeo cái nón lên nhìn em càng giống thỏ"

"Vậy thì sao"

"Thôi gọi đồ ăn đi"

Cả hai gọi xong đồ ăn thì ngồi tán gẫu trong lúc ra món

"Em với Bright dạo này thân thiết quá nhỉ"

"Dạ cũng chỉ hơi thôi"

"hơi??"

"Anh ấy vẫn còn khá lạnh lùng với em"

"Thôi như vậy được rồi dù gì nó cũng có bạn gái rồi chứ bộ"

" đừng nói chuyện của em nữa của anh đi anh với P'Gulf sao rồi"

"Tốt lắm nong Gulf đúng dễ thương luôn, hòa đồng, thân thiện, hiền lành, nói chung là tươi ngon có đủ"

"Ngon??"

"À không...phải.. phải là hiền lương thục đức chứ ha"

"Sao thấy anh mờ ám quá vậy"

"Có có gì đâu....đồ ...đồ..ăn tới kìa" thật ra thì hương vị của Gulf anh đã nếm thử rồi nhưng chỉ là do sự cố chứ Gulf cũng không muốn xong lần đó Gulf không thèm nhìn mặt anh cho tới giờ luôn buồn thật mà nói ra cũng chẳng được gì anh sai thật mà

"Ha nhìn ngon quá" Win thấy đồ ăn rồi thì còn quan tâm tới mấy chuyện kia

"Thấy sao ngon không"

Thấy em ăn thử một miếng rồi thì hỏi

"Nhon nhắm nhuôn á" Win nhai nhóp nhép cười tươi nói

"Ừ ngon là được rồi"

.

.

"Ha~~~" em no rồi nằm ra ghế

"No rồi hả vậy là hết giận rồi nha"

"Chua"

"Còn..còn gì nữa"

"Em cần anh giúp 1 việc"

"Việc gì"

"Anh theo em tới trường đi" Win nói rồi kêu anh tính tiền dẫn anh tới trường

"Có chuyện gì ở đây sao"

*két*

Win mở tủ ra lấy một chiếc hộp màu xanh đưa cho anh

"Anh giúp em tiu hủy nó đi"

"đâ...y là gì mà phải hủy"

"suỵt về nhà mở ra và xem một cách bí mật"

"Ừ"

"Nhưng cũng chẳng có gì to tác lắm đâu nhờ phước của con bạn em nên mới có những thứ không nên có này"

"Thôi về đi"

"Rồi~~~♡"

Chạy theo Mew về nhà cả hai cứ giỡn với nhau miết trên cả đường đi.

.

.

"Chìa khóa nè anh vào phòng mở nó ra xem đi"

Win đưa cho anh một chiếc chìa khóa nhỏ.

Sau đó thì đi vào phòng ăn uống xong xui rồi bây giờ chỉ có việc tắm rồi đi ngủ thôi

Chạy vào phòng lấy chiếc khăn đem vào nhà tắm.

Ngăm mình trong bồn nước ấm thật là tuyệt giá mà có thêm món gì đó kèm theo thi chắc không thua gì đi suối nước nóng đâu

Một lúc tận hưởng trong nhà tắm em đi ra ngoài nằm lên chiếc giường êm ái

*ting ting*

Vừa mới vào giấc chưa kịp mơ thấy gì hết thì tiếng thông báo điện thoại làm em tĩnh mất dậy xem tên nào dám cả gan nhắn tin vào giờ này không cho người ta ngủ trưa hay gì

Brightvc đã follow bạn

"Cái gì!!???"

Win bất ngờ bật dậy

Gì đây Brightvc follow em thất khó tin mà anh ấy còn nhắn gì nữa kìa

Nội dung tin nhắn

Brightvc

Cậu đang ở đâu??

Winmetawin

dạ ở nhà có gì không anh

hông biết Pi có chịu trả lời không nữa.

Nhưng sao pi follow rồi hỏi câu lạ vậy

14:00

Brightvc

Không có gì hỏi xem cậu rảnh không giúp tôi chuẩn bị cho chuyến đi cắm trại sắp tới

Có thông báo rồi mà cậu đọc chưa?

Winmetawin

Dạ chưa bây giờ em đọc

Rồi chuẩn bị luôn ạ

Đã xem

Thật ra hồi nãy anh và Pam đi ăn nhưng không ngờ lại bắt gặp cảnh Mew và Win ngồi cùng bàn ăn.

Bright không nhìn rõ lắm nhưng có thể thấy loáng thoáng qua người đó rất giống Win.

Vì vậy liều một lần follow và nhắn tin cho em luôn do có khá nhiều lý do mà

Thông báo

2 ngày nữa có một chuyến đi chơi tổ chức riêng cho các câu lạc bộ.

Với sologan là chung tay bảo vệ môi trường.

Mọi người sẽ cùng nhau cắm trại, trồng cây hay thu gom rác và chơi một số chò chơi khác.

Mỗi câu lạc bộ sẽ đi một chỗ khác nhau, năm nay trường chúng ta có 3 CLB phải đi:

CLB âm nhạc: rừng

CLB bơi lội : biển

CLB Kịch : rừng

Đọc xong thì Win biết là cần phải chuẩn bị gì rồi.

Nhưng mà dù gì cũng còn 2 ngày lận mà lo chi sớm ngủ trưa trước đã

.

.

Bright'house

"Hôm nay anh bận rồi em không cần qua đâu"

"Anh đi đâu hả lại đi với thằng nhóc đó nữa sao"

"Tôi cấm em nói gì về Win"

"Sao lại 'tôi' rồi anh đừng quên anh chưa thể chia tay em đấy"

"Cô nghĩ sao, chỉ cần tối tới nói với mẹ về chuyện này thì cái vị trí của cô cũng trở thành các bụi thôi"

"Anh..

"ngay từ đâu chẳng phải mẹ tôi đã nói rõ với cô rồi sao"

"...."

"Hết nói được gì rồi đúng không, thôi tôi phải đi rồi cúp - máy"

*tút tút*

Bright đang chuẩn bị đi đến gặp mẹ anh nhưng không ngờ cô ta lại gọi tới.

Cô ta nghĩ cô ta là ai chứ.

"Chào mẹ"

"Hôm nay tới đây làm gì vậy"

"Đến thăm mẹ một chút cũng không được sao"

"Ừ thăm thì vào đi"

Bright đi vào trong ngồi xuống chiếc ghế sofa

"Ba đâu rồi mẹ"

"Ba mày đi làm rồi hôm nay ổng có hẹn với giám đốc"

"..."

"Sao muốn gì thì nói luôn đi"

"Thật ra thì con có người trong lòng rồi mong mẹ cho cô ta đi giúp con"

"Người nào mặt mũi ra sao đẹp trai không đáng yêu không" mới nghe con mình có người thích rồi thì bà hỏi dồn

"..." anh đơ luôn sao mẹ biết người anh thích là con trai

"À nhầm mẹ nhầm dạo này coi nhiều phim quá bị nhiễm chút á mà sao nhỏ nào có hình ảnh gì không"

"Dạ không phải con gái"

"Trai thật hả!!

đâu đưa hình đây mẹ coi sao!!"

"Hôm trước con có chúp lén vài tấm của em ấy đây"

Bright đưa điện thoải ra với mấy tấm hình của Win hình nào cũng rất đáng yêu xinh xắn hết

"trồi ôi con nhà ai mà dễ thương xinh xắn vậy nè trời chịu liền!! lát mẹ gọi cho cô ta bây giờ con đi cua thằng bé này cho mẹ nhanh"

"Dạ'

Biết chắc là rất đơn giản mà vậy là được rồi bây giờ anh đã có thể thoải mái theo đuổi Win mà không sợ vướng tay vướng chân rồi (≧∇≦)/
 
[Brightwin] Bé Thỏ Tinh Nghịch Đáng Yêu Của Ngài Vachirawit
chap 13.


"Xin lỗi nha P'Bright em tới trễ"

"..."

"Anh sao rồi ạ"

"Tôi không sao cảm ơn vì cậu tới"

"Dạ" em ấy có vẻ ngượng khi tôi kêu em ngồi kế bên mình đóng fan của tôi vào đây là để học chứ không phải ngắm trai vì vậy đã vào lớp hết rồi sân trường bây giờ chỉ còn tôi và em

"Của anh đây ạ"

Em ấy đưa cho tôi một chiếc hộp không biết nó có gì nhưng nhìn thôi cũng thấy dễ thương rồi.

Chiếc hợp màu trắng được ghi vài chữ bên trên còn có hình mà em vẽ nữa nhà cũng có nghèo gì đâu mà phải tự làm thế này không biết.

Đây là...bánh macaron nhỏ đầy màu sắc thật ra tôi không có sở thích ăn ngọt lắm nên nhìn chúng có chút ngán ngẩm.

Nếu ăn hết thì ngọt chết cổ họng tôi rồi

"Em...em nghe Khaotung nói là ăn đồ ngọt sẽ khiến tâm trạng trở nên tốt hơn...nên sáng nay em có làm cho anh cái này mà chưa dám đưa ạ"

Mặt em đỏ cả lên né tránh anh mắt của tôi bằng cách nhìn xuống chân mình.

Có lẽ dáng vẻ ngượng ngùng này đã khiến không gian trở nên thanh tịnh không còn ai nói gì

Để nhanh chóng phá nó tôi lên tiếng

"Tôi không thích ăn ngọt..nhưng chúng rất ngon cảm ơn em"

Tôi cầm một cái lên ăn thử nó không quá ngọt như tôi đã nghĩ đằng khác nó rất ngon.

Em ấy ngước mặt lên cười với tôi, tôi đưa cho em một cái là em ấy làm thì em ấy cũng phải được ăn

"Anh ăn đi ạ em...

"Cậu ăn đi tôi ăn không hết"

"Dạ"

Win cũng vui vẻ mà ngồi bên tôi thưởng thức, chiếc bánh bổng ngọt hơn đường nhưng nó không phải là vị ngọt gắt mà là vị ngọt dìu dịu nhẹ nhàng ăn sâu vào tim.

Đây mới chính là thứ tôi cần.

*reng reng*

"Cậu không vào lớp??"

"Em trống tiết này lớp bỏ đi đâu hết rồi cả Khaotung cũng không thấy luôn"

"Thứ...7 này cậu có rảnh không"

"Dạ có ạ"

"Cùng tôi đi chơi một hôm được không dạo nàu căng thẳng quá"

"Chỉ....anh ..với em thôi ạ?.."

"Không muốn sao"

"Muốn..muốn chứ vậy em sẽ đi với P'Bright"

Win nhìn như vui đến nỗi sắp nhảy lên rồi.

Hôm đó anh sẽ làm cho em vui như lên chính tần mây.

"Reng reng"

"Alo mẹ"

[Hôm nay con rảnh không]

"Rảnh"

[Về nhà đi lâu lâu về ăn một bữa cơm gia đình đi chứ cứ trốn ở ngoài đường hoài. có đủ người hết đó mà thiếu con]

"Dạ con về liền"

[À...dẫn con dâu về cho mẹ xem tận mắt nhé]

"Con dâu???!!!"

Tôi la lên nhìn sang Win em ấy cũng làm một vẽ mặt ngạc nhiên không kém

[Thì thằng bé trong hình mà hôm trước con đưa đó không phải con dâu mẹ thì còn ai]

"À.." một nụ cười nham hiểm hướng về phía Win

Tôi cầm điện thoại sang bên kia nói nhỏ với mẹ đảm bao rằng em không nghe thấy

"con chưa có tỏ tình với "vợ" con nên đừng có nói gì nhiều quá không lộ hết đấy"

[Haizz cái thằng này bày đủ trò]

Sau đó là âm thanh tút tút quen thuộc.

Tôi quay sang thật tình thì tôi chẳng biết phải bắt chuyện làm sao để dụ con thỏ này về chung với mình nữa.

"Win"

"Dạ??"

"Em rảnh đúng không"

"Đúng ạ"

"Mẹ tôi muốn tôi về ăn cơm mà bỏ em ở đây thì kỳ quá hay là em đi cùng chịu không" bây giờ thay gì gọi "cậu" thì tôi gọi em luôn dù gì nó cũng sẽ thân thiết hơn

"Cơm gia đình mà em đi thì... kỳ quá"

"Không sao mẹ tôi có hỏi là có quen bạn nào thì có thể đưa đi theo cùng"

"Vậy....được thôi ạ em cũng đang rãnh"

"Đi ra xe đi tôi đưa em đi"

"Về trễ không ạ em còn nhắn với P'Mew"

"Chắc ở đó qua đêm luôn"

"Đ...ược thôi ạ để em nói với anh ấy"

.

.

.

.

.

.

.

.

..

.

Tôi cùng Win đi ra xe để đến nhà chính.

Ngôi nhà cũng không xa lắm đâu cách nhà tôi có mấy cây số À.

Tối nay thế nào tôi cũng sẽ phải ngủ cùng em ấy thôi.

Do nhà mẹ chỉ còn dư đúng một phòng của tôi hồi xưa thôi mà.

"em cất cặp vào cóp xe đi nhà tôi có đồ cho em bận"

"Dạ"

Vừa mở cửa ra thì.

"Bạn con đâu Bright"

Mẹ tôi từ trong nhà chạy ra rồi hỏi tới tấp.

Nôn nóng lắm à??

"À đây"

"Dạ con là Win ạ"

"con học năm mấy rồi"

"Dạ năm nhất ạ"

"Vậy nhỏ hơn thằng Bright hai tuổi.

Mà sao nhìn con quen quen nhỉ mẹ nhớ có gặp con ở đâu rồi"

Tôi tính nói mẹ dừng lại vì tôi vốn biết mẹ đang nói đến ai thì Win lại mở lời trước

"Chắc người giống người đó bác"

Thật là chẳng giống Win thường ngày tí nào cái dáng vẻ nhút nhát của hồi nãy bây giờ đã trở thành cái vẻ chủ động và bạo dạng hơn

"Ầy thằng nhóc này sao lại gọi là bác cứ tự nhiên gọi là mẹ đi"

Tôi bây giờ chẳng biết ai mới là con bà đây mà cũng không ganh tị hay ghen ghét gì em ấy đâu.

Tại ít khi thấy con dâu được mẹ chồng cưng chiều như vậy mà.

"Thôi hai đưa vào đây"

Mẹ tôi đẩy Win vào trước tôi và mẹ đi sau trong lúc vào mẹ có nói nhỏ với tôi

"Chuyện của Win...con sẽ kể lại với mẹ sau"

"Mẹ hiểu rồi"

.

"Ăn đi nha con cứ tự nhiên đừng khách sao"

"Dạ mời mọi người ạ"

"Ba đâu rồi mẹ"

"Nhắc tới ổng làm chi!!"

Tôi quên mất ba tôi về mẹ vẫn còn giận nhau cả hai đều có sở thích và suy nghĩ dường như trái ngược nhau.

Với những bữa ăn như vậy đa phần sẽ thiếu ba tôi vì như vậy mới có thể ăn ngon.

Nói vậy thôi chứ một khi hết giận là sẽ dính nhau như sam.

"Win tối nay ngủ ở đây nha con"

"Dạ"

Cũng may là đã dặn trước rồi đấy

"Win đúng không, em ở đâu?"

Đấy là thằng Jon em tôi

"Dạ cũng gần đây ạ"

"Úi được có người yêu chưa"

"Dạ em..

"À hum" Win Hoa-đã-có-chủ!!

"Sao vậy anh"

"Không có gì" tôi hậm hực dọng thật mạnh cây đũa vào chén tạo ra một tiếng *cách* lớn.

Đặt ánh mắt sắc bén vào em mình

"Thôi thôi có một bữa ăn à làm cái gì mà căng vậy dãng ra đi chứ"

......

Tối hôm đó tôi và Win ngủ lại tại nhà mình Win có mượn điện thoại tôi để nhắn cho mẹ em ấy cho chắc.

Tắm xong thì tôi cho em ấy mặc tạm bộ đồ của mình.

"P'Bright ngày mốt mình sẽ đi lúc máy giờ ạ"

"Khoảng 12h trưa vì tôi nghĩ mình rãnh vào giờ đó"

"Vâng"

"Thôi ngủ đi trễ rồi"

"dạ"

.....

Hôm sau tôi đưa em ấy về nhà sẳn chở em đi học luôn.

Vừa đến là thấy đám bạn mình rồi. em ấy chào tôi đi vào lớp tôi tạm thời chưa có tiết đầu nên ở chơi với đám bạn mình một tí.

Dù gì mấy nay cũng biệt tăm biệt tích

"Ê Bright sao mày dám chia tay con Pam"

"Yên tâm mẹ tao đồng ý rồi"

"Lý do gì mà khiến một con sư tử đáp ứng yêu cầu của bạn"

"À tao nói tao tìm thấy người mình yêu rồi.

Còn đúng kiểu người mẹ tao thích nên đồng ý luôn"

"Hay!!"

"Vậy mày thích ai" thằng Mike tò mò

"Còn ai ngoài Win"

"Thấy chưa tao đoán như thần!!"

"Anh bạn hôm qua dám bắt em tui về nhà bạn luôn ha"

Thằng Mew từ đằng sau choàng lên vai tôi.

"Ai đây"

"À nó tên Mew học trong khoa công nghệ thông tin"

"Xin chào tao là anh em chí cốt của Bright đó" Mew quay lại cười tươi rồi nói.

"Hồi nào" tôi ngạc nhiên nhìn nó

"Tao với mày quen nhau từ nhỏ không chí cốt thì là gì"

"Hồi đó chúng ta là tình địch!"

"Thôi kệ đi dù gì cũng thân rồi"

Nói cũng đúng

"Chào chào cha bạn bè hồi nhỏ à" Hai đưa kia bắt tay Mew làm quen

"Ủa mà tụi mày gặp nhau lại hồi nào từ hồi quen thằng Bright tới giờ có thấy nó có đưa bạn nào khác đâu"

"Mới gặp lại không lâu"

"Thôi khi nào rãnh hẹn kèo đi uống nước chịu không"

"Ok"

Winmetawin

Em vào lớp thấy Khaotung đang ngồi đó thẫn thờ trong cậu ấy có hơi buồn

"Sao nhìn cậu buồn vậy"

"Win xin lỗi nhé ngày mai sinh nhật cậu mà tớ phải đi công tác với ba tối mới về lận"

"Không sao đâu sinh nhật mình tổ chức buổi tối mà"

"Vậy hả may quá tôi hôm đó tớ sẽ ráng về sớm"

"Ừ"

"Bạn ới cho mình hỏi" một cậu bạn cũng khá đang yêu đang đi tới chỗ tụi em.

"Gì ạ"

"Chỉ giúp mình bài này được không" cậu ấy đưa quyển tậm trên tay mình ra.

"Sao cậu không nhờ lớp trưởng"

"Cậu ấy không chịu chỉ"

"Vậy thì đưa đây mình giúp cho" thế là em hấp tấp giựt lấy cuốn tập tên tay người kia nhưng!!

"Anh...văn??.....khaotung" ngại thật rất mạnh miệng.

Bây giờ thì một tay em kéo áo Khaotung miệng thì gọi tên cậu ấy

"Haizz cho cậu chừa cái tật hấp tấp"

Sau đó Khaotung chỉ cho cậu bạn kia.

"Cậu tên gì vậy"

"Tên mình là Mix"

"Tên mình là Win còn đây là bạn mình tên Khaotung, Làm bạn nhé"

"Được thôi"

"Thôi vào học rồi lát ra chơi chúng ta đến cantin ăn rồi nói chuyện sau"

"Ừm"

Sau giờ học cả 3 người đi ra sân chơi cậu bạn mới quen cũng rất là thân thiện dễ ngần.

"Ngày mai sinh nhật cậu à??"

"Ừm"

"Nhưng mình cũng có việc rồi xin lỗi"

"Hơi không sao đâu mà năm này không được thì năm sau"

"Cậu luôn lạc quan vậy à"

"Ừ tớ chơi với cậu ấy từ nhỏ nên tớ rõ lắm có chuyện gì cậu ấy cũng điều nói theo hướng tích cực hết nhưng lại suy nghĩ tiêu cực"

"Này cậu nói gì vậy Khaotung"

"Tớ chơi với cậu bao lâu rồi mà không hiểu cậu sao cứ có chuyện gì cũng chỉ vui vẻ nói cho qua nhưng tớ biết trong cậu rất buồn"

"Ừm thì thiếu đi người bạn mới quen buồn thật nhưng không sao đâu"

Em lại cười tươi trước mặt hai người con lại.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

Sáng hôm sau

Cuối cùng chờ bao lâu cũng đến, hôm nay chính là này sinh nhật em đó.

À hôm trước P'Bright có mời em đi chơi chung với anh trùng ngay ngày này may chưa.

Sinh nhật được crush mời đi chơi.

Em sửa soạn đầy đủ rồi xuống nhà ăn sáng, bình thường thì sinh nhật sẽ được tổ chức vào buổi tối.

À em sẽ đi chơi với P'Bright vào lúc 12h trưa chắc anh có dự định ăn trưa cùng

Vừa mới bước xuống cầu thang thì

"Chúc mừng sinh nhật" hết hồn mém lọt cầu thang luôn.

"Aw con tưởng đến tối lận"

"Chẳng phải bình thường đều tổ chức vào buổi tối sao, chuyển đổi một chút cho nó bất ngờ"

"Thôi vào ăn đi con"

"Dạ"

Bất ngờ thật nhưng em thích buổi tối hơn có thể mời P'Bright vào ăn với lại giờ này thì Khaotung về nữa nên không thể gặp.

Sinh nhật chỉ có gia đình tuy ấm cúng nhưng cảm thấy hơi thiếu vắn.

Bàn ăn chỉ có mình em mẹ P'Mew và anh hai ba đi công tác chưa về nữa.

"Con ăn nhiều vào"

"Dạ"

"À tối nay mẹ phải đi qua thành phố C gấp nên không có ở nhà"

"Anh với Mew cũng phải qua nhà bạn chơi có thể là ngày mai sẽ về nên tối nay không có ở nhà em chịu khó ở một mình nha"

"Dạ.."

Sinh nhật của em năm nay cô đơn qua ngoại trừ P'Bright ra chẳng có ai bên em cả người thân cũng không.

Buồn ghê

------

*king kong

Đang rửa chén thì em nghe thấy tiếng chuông cửa chắc là P'Bright rồi anh ấy đến rước em đây mà.

"Chào P'Bright"

"Lên xe đi"

"Dạ"

"Em muốn đi đâu trước"

"Biển đi ạ"

Nói xong P' chở em đến bãi biễn quen thuộc.

Em chạy ra biển ngay tức khắc

Nhớ nó lắm rồi biết bao lâu mới được tới đây nhỉ.

"Em không vui sao"

Chắc anh thấy em đá những cơn sóng chẳng phải là anh ấy dạy em sao, anh ấy biết em đang buồn cũng đúng.

Ngồi lên bãi cát trắng mịn bên cạnh P'Bright rồi em trả lời.

"Dạ không có gì ạ tậm trạng hơi hụt hững một chút thôi"

"Vậy em nói tôi nghe được không.

Nó sẽ nhẹ nhõm hơn đó"

"Thật ra thì.....hôm nay là sinh nhật em.

Mà mọi người đều đi hết đêm nay em phải ở nhà một mình nên.....

"Vậy à qua nhà tôi ngủ nữa không"

"Vậy thì.....làm phiền anh ...quá ạ....

Em ngại đến đỏ mặt sao mà cho lời đề nghị đó có biết tui thích lắm hông hả.

(Tui muốn thay đổi một xíu, tui sẽ cho tính cách của Win mạnh mẽ hơn một tí và quá không yêu đuối, Rụt rè nhút nhát như trước nhé.)

"Tôi không thấy phiền.

Nếu thầy phiền tôi đã không mời em"

"Thật ạ"

"Em muốn tôi nói lại lần nữa?"

"Vậy .....phiền anh rồi"

Aaaaaa!!!

Crush mời qua nhà chơi kìa đã qua.

Một cảm giác thật là yo moot.

"rộp"

Cái bụng chết tiệt ngại chết em rồi!!!

"Đi ăn đi tới giờ ăn trưa rồi"

"Dạ"

Em cùng anh đến một cái quán nhỏ ven biễn.

Hôm nay là cuối tuần nhưng bãi biễn không được đông cho lắm cả cái quán này cũng hơi vắn.

Em ngồi ăn tại quày.

Nhìn thấy bóng dáng quen thuộc của ai đó.

"Aw sao anh lại ở đây"

"Win hả?

Trồi ơi lâu rồi mới gặp đi đâu đây"

"Ai vậy"

"Dạ đây là P'Tay anh ấy là bạn em à anh ấy còn là.....

"Win!!"

"Hihi hiểu rồi" nhìn thôi cũng biết.

P'Tê bị vợ đuổi ra khỏi nhà rồi.

Mỗi lần bị như vậy ông ấy sẽ đi làm cái gì đó để giết thời gian sẵn tiện kiếm thêm chứ ổng có cả cái công ty lớn thì tại sao lại phải vào cái quán này làm phục vụ

À lý do em không được nói ra vì P'Tê sợ mất mặt với P'Bright ấy mà.

"Chào anh chắc cũng bằng tuổi tôi đó"

"Có phải anh làm ngay công ty đối diện tôi không"

"Oh....am ... cái công ty lớn đó là của anh à tôi có ý định ký hợp đồng đó"

Hai anh ấy hết chủ đề rồi, cái chủ đề kinh tế này chán cực.

"Mà sao hôm nay vắng vậy Pi"

"À chắc tại nó gần đây có cái hội chợ, người ta đổ qua bên đó chơi ấy mà"

"Hồi chợ"

"em muốn đi sao"

"Dạ"

Đột nhiên P'Tê kéo sát em lại nói nhỏ

"Anh ta là bạn trai nhóc đúng không mau khai thật đi"

"Không màaa" em đẩy anh ấy ra

"Hồi nãy thằng Mew có nhắn anh đi chơi với nó không biết đi đâu còn chưa về dỗ vơ...... nhầm về công ty làm"

"Thì ra là anh ấy có rủ anh à"

"À hôm nay sinh nhật em đúng không thôi thì bữa này anh trả cho dù gì tối đi chơi với thằng Mew rồi đâu có ăn được"

"Vâng vậy cảm ơn anh"

Sau khi ăn xong em với P'Bright đi qua bên hội chợ xem.

Công nhận là nó lớn thật có rất nhiều đèn lòng được trang trí và hình như cái hội chợ này được tổ chức ngay công viên tên là Katui.

Công viên này nỗi tiếng nhiều trò chơi rồi.

"P'Bright chơi thử cái này đi chơi cái này đi"

Anh ấy cầm lấy cậy súng trên tay em bắn nhưng lần nào cũng thục hết em nhớ anh ấy bắn rất giỏi mà

"Cho em thử đi ạ"

Em bắn thử thì trúng được 3 phát được tặng cho một cây kẹo mút.

"Chơi cái này đi ạ"

"Cái này"

"Cái này ạ"

Thế là em với anh ấy chơi hết trò này với trò khác hôm nay P'Bright lạ lắm nha.

Nỗi tiếng là chơi gì cũng giỏi mà nãy giờ anh ấy thua còn nhiều hơn em.

"Về thôi ba mẹ tôi sẽ khóa cửa trước 8h đấy bây giờ cũng 7h30 rồi"

"Vâng ạ"

------

"Em vào trước đi tôi sẽ vào sau khi cất xe"

"Dạ"

Ngại ngùng gì mà không mau vào nhà.

Tuy mới tới đây có một lần nhưng em lại cảm thấy rất quen thuộc với mẹ P'Bright và ngôi nhà này.

Nó trông giống như...em đã gặp ở đâu rồi.

Sao hôm nay nhà tối thui vậy trời.

Rộng vậy thì tìm đâu ra công tắt.

"HAPPY BIRTHDAY!!!"

Ahhh hết hồn.

Từ 4 góc của ngôi nhà mọi người có ba mẹ em, P'Mew, P'Toptap, P'Tay còn có cả mẹ P'Bright với Khaotung và...ai đó nữa họ điều tiếng lại chúc mừng sinh nhật em.

"Happy birthday to you ~ happy birthday to you ~ happy birthday, happy birthday to you ~ "

Giọng hát thanh khiết như vậy chỉ có P'Bright thôi.

Không ngoài dự đoán của em, Pi từ cửa cầm một chiếc bánh kém bước vào.

Điều khiến em bất ngờ là P' Cười và hát chúc mừng em.

Ôi đang mơ có đúng không

"Sao không ước đi"

'Ước cho gia đình và mọi người luôn như vậy.

Còn nữa ước cho P'Bright là của tui 555'

"Phù"

"Được rồi có đủ mọi người ở đây thì tôi xin nói luôn.

Em có biết vì sao tôi luôn chơi thua không tại vì tôi chưa có được Thắng (Win) đó.

Làm bạn trai anh được không?

Như vậy anh sẽ là người chiến thắng"

(đáng lý tui cho P'Bright nói câu này bằng tiếng anh nhưng do nó vượt khá xa so với khả năng của tui nên bỏ qua)

Ngại ghê cảm giác được crush tỏ tình thật khó tả.

Điều ước có chăng đã linh nghiệm??.

Đồng ý ngay chứ không mất

"Được ạ"

Ngại quá mọi người đang nhìn kia trờiiiii

"Cảm ơn em"

Anh ấy xoa đầu tui rồi cười với tui.

Ai đó cho tui biết là tui không có mơ đi.

"Thôi bớt phát cẩu lương được rồi đó.

Vào nhà ăn thôi" P'Mew lên tiếng chỉ mới hạnh phúc được có xíu thôi mà.

"Ê ê khoan tự nhiên tao bị kéo đến đây rồi đứng xem mấy cái này á??"

P'Tay lên tiếng

"Thì mày cũng được ăn thôi"

"Nói tao nghe tao được ăn gì.

Mày thì có Gulf, Toptap thì có Mike, thằng này thì có Win, Hai người này thì có nhau ( chỉ vào ba mẹ Win đó) thêm thằng này với Pops gì đó nữa.

Sao tao cô đơn thế"

"Tao quên nói để mày dẫn New tới"

"Thôi con ngồi với cô nè vào ăn đi nào"

"Cha sao hôm nay nhà đông quá vậy mấy đứa" một người cở tuổi ba em bước vào nói

"Ba sao về sớm vậy"

Gì ba P'Bright hả??

"Thằng Bright mời người yêu về đấy mà"

"Đâu ai"

"Đây chính là Win" bác ấy cầm tay em rồi đưa cho Ba anh coi

"Con nhà ai mà đáng yêu thế không biết" um đau quá tự nhiên nhéo má em à

"Ba của con đó"

"Haha thằng này ba mày mà cũng ghen à"

Nhắc mới nhớ hình như em quên cái gì đó......

P....Tê?

Hay gọi P'New đến nhỉ như vậy thì tội P' lắm nhìn cái mặt bất lực của P' là đủ hiểu rồi🙂)

"Thôi tao về"

"Ê tao kêu New đến rồi đừng có đi ba"

U P'Mew nhanh hơn cả em luôn ghê.

Sau đó pi vỗ vai P'Tê kéo Pi vào phòng bếp.

Em cũng được P'Bright dẫn trực tiếp tới phòng.

Căn phòng rộng rãi mà hôm trước em thây bây giờ đúng nhiều thức ăn ngon luôn toàn món em thích.

Đã thật đây có lẽ là cái sinh nhật tuyết nhất mà em được ăn đấy.

"Nào ăn đi con"

"Win nè thằng con bác tính tình khó chịu lắm cẩn lận mà chăm nó nha" mẹ anh ấy nói với em em chỉ biết dạ thôi

"Ờ Bright thằng Win đó nó rất trẻ con cố mà đoán ý nó nghe chưa nó mà giận đòi về là mẹ sử lý con đó" đến lượt mẹ tui nói với anh ấy

"Mẹee!!

Con trẻ con hồi nào~"

"Chẳng phải con vẫn như đưa trẻ cứ về là đòi mẹ hả không cho cái gì thì lại làm nũng khóc nhè"

Tui bị phanh phui nên hơi ngại cuối xuống bàn

"Được mà con sẽ cố chăm sóc nhóc con này"

Cả P'Bright cũng ghẹo tui kìa.

Mà hình như thành người yêu của nhau rồi nên P'Bright có lẽ dịu dàng và ấm áp hơn nhỉ mém tí em hỏng nhận ra luôn rồi.

Bright Vachirawit

Sau khi ăn uống thì chúng tôi phụ giúp ba mẹ dọn dẹp.

Win dọn xong thì tôi kêu em vào phòng đợi.

Do lúc nãy mẹ Win có kêu tôi, và tôi nghĩ mình còn khá nhiều chuyện để nói với bà cả mẹ tôi nữa

"Mẹ"

"Con ra rồi sao"

"Thật ra thì....

"Ta biết con chính là Sarawat"

"Sao mẹ...

"Con với con trai ta chơi với nhau từ nhỏ thì làm sao ta không biết chứ nhìn thôi ta cũng có thể đoán ra"

"..."

"Chuyện của Win ta nghĩ Mew có kể cho con nghe hết rồi"

"Dạ con rất tiết cho em ấy, nhưng sau tất cả thì con và Win vẫn có thể trở về với nhau, con đường đường chính chính làm người yêu của em"

"Vậy là tốt rồi đúng chứ...chuyện còn lại ta sẽ nói với mẹ con sau bây giờ chỉ cần con chắm sóc thằng nhóc kia cho tốt là được rồi"

"Dạ"

"Có lẽ thằng bé bây giờ vẫn chưa thể nào nhớ ra hết được nhưng hãy hi vọng trong tương lai đi"

"Vâng con sẽ bù đắp lại những chuyện sảy ra với em và con hứa sẽ không để em ấy phải chịu khổ nữa"

"Ai chứ con thì mẹ yên tâm"

Sau khi nói chuyện với mẹ vợ tôi đi về phòng.

Không biết nhóc con ấy ngủ chưa nhỉ.

"Aw P'Bright... em chỉ mới tắm xong thôi ạ nhưng không có đồ mặc nên..."

"Được rồi để anh lấy cho" em ấy đang choàng chiếc áo tắm của tôi trong thật là quyến rủ nhưng bình tĩnh lại nào giờ chưa phải lúc nhé Bright

Tôi lấy đại một bộ bidama phi bóng cho em ấy.

Rồi ngồi xuống sáy tóc cho

"Em thấy hôm nay thế nào"

"Rất tuyệt luôn....cảm ơn anh"

"Không có gì"

"Nhưng em có hơi thắc mặc"

"Hả?"

"Rốt cuộc là anh thích em từ khi nào??"

"em nên biết là anh không giỏi thể hiện tình cảm mà nhỉ khi nào thấy thích cái gì thì anh sẽ tự tìm cách có được nó trong âm thầm" thật ra anh thích em từ khi em chỉ là một cậu nhóc phiền phức lúc nào cũng "P'Wat, P'Wat"

"Thì ra là vậy"

"Thôi nào công chúa của tôi lên giường đi ngủ nào"

"Ai là công chúa của anh em là con trai đấy nhé"

"Rồi em sẽ biết"

"Hả?"

"Ngủ đi nhóc con"

"Xem ra yêu vào anh khá là ấm áp và ngọt ngào nhỉ"

"Thì tại chú thỏ nào nghịch trái tim anh khiến nó mềm nhũn ra"

"Aw sến thế"

"Vậy còn bình thường đó"

Em ấy trề môi ra tôi ôm em vào lòng rồi cả hai nhắm mắt ngủ.
 
[Brightwin] Bé Thỏ Tinh Nghịch Đáng Yêu Của Ngài Vachirawit
Chap 14


"Tuần này trường chúng ta có tổ chức một vỡ kịch cứ 2 lớp sẽ hợp tác thầy đã cho lớp chúng ta sẽ được diễn chung với lớp đàn anh khối trên chính là các anh chị đang ngồi bên kia.

Bây giờ các em sẽ bóc thâm xem mình được vào nhân vật nào nam bên phải nữ bên trái nhé"

"Một số thứ thầy cần lưu ý trước, thứ thất là bóc rồi thì sẽ không được thay đổi, thứ hai do sỉ số giữa hai lớp sẽ rất đông nên trong đây có vài phiếu trắng đồng nghĩa với việc em đó không có vai"

"Vỡ kịch mà chúng ta diễn có hơi trẻ con nhưng vì đây là vỡ diễn dễ nhất mà thầy có thể chọn"

Sau đó mọi người lần lượt lên bóc.

Không thể tin được tui và Phi cùng nhóm diễn thầy chọn đúng lớp ghê.

Yêu thầy.

Hihi

"Aw Phi Bright"

Anh ấy cùng lượt bóc với tui kìa trời.

"Cố gắng bóc cho kỹ vào nhé"

"Dạ"

Sau khi bóc xong thì tui về ngồi chờ kết quả.

"Được rồi các em mở lá phiếu trên tay mình ra đi!"

Tui làm theo chỉ thị của MC lá phiếu ra và đập vào mắt tôi chính là hai chữ

N..ữ...chính?!

Cái quái gì vậy bóc ở thùng nam mà!!

"Rồi các bạn có vai, xin mời lên đây!"

"Mày có vai hả sao không lên đi"

"Còn mày"

"Tao cũng có nè đi thôi"

(Lúc đầu tui tính chơi cậu tớ cho nó lịch sự nhưng thôi nghĩ lại lại rồi vẫn là mày tao tốt hơn🙂)

Tui và khaotung bước lên ui có cả phi Bright nữa chứ không biết anh ấy đóng vai gì nữa tò mò.

"Và bây giờ tôi xin mời nam chính và nữ chính bước ra trước.

À khoang thêm phần đặt sắc thì nam chính bước ra trước đi nữ chính ra sau cũng được"

Nữ chính gì ở đây tui là con trai mà ngại chết đi được.

Bây giờ tui chỉ biết ngục đầu xuống mà tự vấn bản thân thôi.

"Ồ!!"

Cả khán đài hét toán lên khi nam chính bước ra.

Đây là điều tôi không thể ngờ đến nam chính là Phi Bright!

"Wow không ngờ cậu có nhiều fan nhất trường lại được làm nam chính, vậy cô gái nào mà lại may mắn vinh dự khi được sánh bước cùng chàng trai này vậy- và bây giờ xin mời nữ chính của chúng ta!!"

"Win mày đừng buồn dù gì đây cũng là- Win?"

Tui bước lên trong sự ngỡ ngàng của Khaotung xin lỗi vì mình quên nói với mày.

Má là một thàng con trai mà đứng trước toàn trường nói mình đóng vai nữ chính.

Mất mặt quá đi mất.

Cả Phi Bright cũng ngạc nhiên không kém.

"Một cậu con trai sao đây có lẽ là do lỗi của người làm phiếu.

Xin lỗi về sự sai xót này, chúng tôi sẽ cho bóc thăm lại"

"BÓC LẠI!!

BÓC LẠI!!"

Cả khán đài bên dưới có lẽ cũng đồng tình với anh MC bộ tui với Phi Bright không hợp hả?

Tui thấy cũng được mà đội tóc giả vào là được chứ có gì đâu.

"Tôi không đồng ý!"

Mặt phi có chút khó chịu nói giật luôn cả mic của anh MC

"Tôi biết cậu ấy là con trai nhưng rõ ràng từ lúc đầu đã nói bóc rồi thì không được thay đổi sao!

Đây cũng là lỗi của người làm phiếu.

Nên đã nói như nào thì phải làm như vậy không đổi!!"

U ngầu quá.

"Ờ....vâng vậy thì chúng ta cứ để như vậy đi"

"KHÔNG CHỊU ĐÂU BÓC LẠI ĐI KHÔNG CHỊU"

kháng đài vẫn rất ồn ào.

"TÔI NÓI KHÔNG LÀ KHÔNG!!"

Bright tức giận thực sự rồi chân mày cau lại lớn giọng nói cả tui cũng thấy sợ nữa nè rùng cả mình.

"Aw anh xin lỗi làm em sợ rồi" sau khi nói xong phi quay qua chỗ tui xoa đầu nhẹ giọng xin lỗi.

Cái này là đang muốn công khai à.

"Chà chà thì ra quý ngài Bright đây là đang bảo vệ người yêu à"

"Không tôi chỉ đang làm thứ đúng nhất thôi vả lại cậu nhóc ấy rất hợp với vai diễn này và có lẽ rất thích nó"

Phải rồi phi nói gì chẳng đúng.

Diễn còn hay hơn cả ngôi sao đang nỗi nữa mới thân thiết xong lại nói như là chẳng quen biết gì.

Ôi diễn hay ghê!!

.

.

.

Sau giờ học

Tui đem cái mặt chù ụ ngồi một góc không ai nhìn thấy.

Thật ra thì đóng chung với phi Bright là một niềm vui.

Chỉ có điều là niềm vui đó đến không được bao lâu thì bị điểm số của tui phá hủy.

Rõ là tui đã ôn rất kỹ rồi nhưng chẳng hiểu tại sao vẫn bị điểm dưới trung bình môn hóa.

Thật sự thì khi bài phát ra tui chỉ muốn khóc thôi.

Giờ nghĩ lại càng tức.

Huhu mặt mũi đâu mà ăn nói với mẹ đây.

"Win?"

Đang ngồi thì bạn trai của tui tới.

Có bạn trai nỗi tiếng đẹp trai học giỏi nhất trường mà mình lại bị tạch.

Thật là mất mặt mà.

"Sao em ngồi ở đây?"

Mà khoan có bạn trai là để làm gì chứ.

Làm nũng với anh ấy được dỗ một hồi là vui lại thôi chứ gì đâu (>v
 
[Brightwin] Bé Thỏ Tinh Nghịch Đáng Yêu Của Ngài Vachirawit
chap 15


"Nong Win em tiếng tới một chút"

"Dạ"

"Đúng rồi chổ đó được rồi 123 action!"

"Hoàng...hoàng tử ta.....

"Cắt !"

"Em cần tự nhiên hơn.

Cứ từ từ bình tĩnh đừng ngại"

Mặc dù người trước mặt là anh người yêu cậu nhưng Win vẫn không thể nào thoát khỏi sự ngượng ngùng này.

"Nếu em diễn được anh dẫn em ăn kem" Bright khẽ thì thầm vào tai Win

"A! rõ là anh cấm em mà" em bất ngờ rõ ràng cách đây không lâu Bright còn cấm cậu ăn kem.

"Lâu lâu ăn không sao ngoan nghe anh.

Bình tĩnh đi" anh đưa tay lên vút đầu Win

"Ừm" Win cuối xuống trả lời

Cậu lấy lại bình tĩnh hơn và hoàn thành vai diễn của mình.

Tuy vẫn còn hơi vấp về lời thoại.

Sau một lúc thì cũng hoàn thành lần diễn tập đầu.

Cậu và Bright chào tạm biết mọi người đi về.

"Em làm tốt lắm"

"Có đâu con ngại lắm lần sau còn mặc đồ con gái nữa chứ.

Em sợ không hợp..."

"Yên tâm Win của anh là đẹp nhất mặc gì cũng đẹp hết nhưng không mặc gì lại càng đẹp hơn"

"Anh có tin em lột hết đồ ra cho anh coi không" cậu ngước lên khuôn mặt thách thức trêu chọc.

"Chi bằng để anh giúp em"cao thủ không bằng tranh thủ Bright quay qua chụp lấy Win.

"Giỡn thôi mà...anh... anh tập trung lái xe đi!!"

"Rồi 555 nhóc con"

.

"Au!

Đây đâu phải đường về nhà em"

"Thì nó là đường về nhà chúng ta mà"

Win bất ngờ đưa mắt nhìn Bright như tìm câu trả lời.

"Đến rồi sẽ biết"

.

"Wow Lớn quá" trước mặt cậu là căn nhà lớn với sân vườn các thứ.

"Thích không"

"Rất thích a!"

"Vậy em đồng ý ở lại đây với anh chứ"

"Không thành vấn đề nhưng cũng phải đợi em dọn đồ về đã"

"Anh dọn hết rồi"

"Hả bao giờ!?"

"Hôm qua em ngủ ở nhà anh nên không biết anh cho người chuyển đồ từ hôm qua trưa nay vừa kịp lúc xong"

"Thật tình vậy mà chẳng cho em biết!"

Win vỗ nhẹ vào vai Bright.

"Nói thì hết bất ngờ rồi"

"Nhưng cũng phải đi mua nội thất mà đúng không"

"Anh mua luôn rồi"

"Hả!?"

"tất cả anh đã mua hết rồi"

"Anh lấy đâu ra mà lắm tiền vậy "

"Nhóc con em đừng quên anh là chủ tịch của tập đoàn lớn nhất Bangkok đấy!"

Bright xoa đầu Win cưng chiều.

"Nhưng em muốn đi mua cùng anh cơ~" cậu cất chất giọng đang yêu của mình lên (tưởng tượng cho dễ là cái giọng lúc win nói "2 tuần lận~" )

"Òoh" tim Bright như mềm nhũn ra anh tiếp tục xoa đầu cậu.

"Em đáng yêu quá mức có thể rồi đó nhóc con"

"Thì sao chứ anh không thích à" Win bĩu môi

"sợ em bị bắt mất thôi nhóc vào nhà đi nào vẫn còn một vài thứ cần thiết chưa mua lát nữa đi cùng anh tha hồ mà lựa"

"Sao anh không mua luôn"

"Chẳng phải em muốn đi mua đồ cùng anh sao"

"Nhưng đằng nào anh cũng mua hết mấy món đồ kia rồi sao không mua luôn"

"Không phải là anh không mua mà là người ta giao đến không kịp nên anh hủy đơn rồi"

"òhhh"

"vào đi"

Bright đưa tay ra cho Win nắm lấy rồi cả hai cùng vào trong.

Căn nhà rộng rãi nội thức và các vật dụng được sấp xếp ngăn nắp gọn gàn.

Ngôi nhà sạch sẽ tinh tươm không một chút bụi

"Anh trang trí cũng khéo quá đi"

"Rất vui vì em thích, à phải rồi"

"hả"

"Sáng giờ em vẫn chưa ăn gì nhỉ"

"Em nhớ mình đã đi ăn nhà hàng với anh rồi mà"

"Em sao vậy đó là hôm qua rồi"

"Ủa vậy ạ sao kỳ thế.

Nhưng mà em không đói"

"Nhóc con em lại biến ăn rồi mau ra xe đi anh chở em đi ăn rồi chúng ta còn đi mua đồ"

"Ừm"

.

"🎶 em luôn yêu bạn bè và yêu cuộc sống, em sẽ là công chúa đáng yêu 🎶"

" em bao nhiêu tuổi vậy bé"

"Ơ tại bài này dễ thương nên em hát thôi"

"từng tuổi này mà lúc nào coi shin doraemon rồi công chúa gì đó"

"Em thích đấy anh cấm à"

"Ai dám cản em, bé cưng, được rồi xuống xe đi"

Từng cử chỉ hành động mà Bright dành cho cậu đều rất nâng niu cưng chiều ôn nhu a

"Đây là đâu vậy"

"Nhà hàng này gần công ty anh ăn rất ngon"

"Ù"

Bright nắm lấy tay cậu đi vào trong.

Nhà hàng trông không phức tạp lắm nó có vẽ đơn giản và đạm bạc hơn những chỗ anh đã dẫn cậu đi.

"Cho em cái này, cái này, cái- này"

"Chẳng phải em nói là không đói sao ăn nhiều vậy"

"Không biết tại thấy hơi mệt"

"Không sao chứ!?"

"Sao chăng gì!

Sáng giờ em đi học rồi còn diễn kịch không mệt cũng lạ"

đúng là Win cảm thấy đầu mình lân lân có cảm giác quen thuộc với mọi thứ khi ở gần Bright.

Cái cảm giác kỳ là cứ như đã trải qua rồi.... nhớ nhưng lại không nhớ.

Tại sợ anh lại lo thêm nên cậu tìm lý do khác.

"của quý khách đây ạ"

"Có nhanh vậy á"

"Do hôm nay khách vắng đấy bình thường anh đợi gần cả tiếng"

"Anh mà cũng phải đợi nữa hả rõ ràng nói một tiếng là người ta sợ anh rồi còn gì"

"Chẳng phải em đã dạy anh đừng lạm quyền sao"

"A....em quên mất" Win dừng lại rồi nói tiếp "à anh có nói cho em cuốn sách luyện toán á anh tìm ra chưa"

"Anh đưa cho em mấy ngày trước rồi đó"

"Vậy ạ em quên" sau đó cậu lại cuối xuống ăn tiếp

"Ăn cho xong đi rồi anh dẫn em đi ăn kem"

"Rõ ràng anh nói không cho em ăn rồi mà"

"Hồi nãy anh nói nếu em diễn tốt thì sẽ cho em ăn đấy không nhớ à"

"Em quên hihi"

.

"Kem vani đi ạ"

"Đây"

Win cầm lấy cây kem vui vẻ mà thưởng thức.

"Về thôi anh"

"Em không đi trung tâm thương mại à?"

"Mua...gì vậy ạ?"

"Em không sao thật chứ Win?

Hồi nãy chúng ta quyết định ăn xong thì đi mua đồ gia dụng rồi đấy"

"Không sao mà.

Chắc tại dạo này học nhiều nên đầu óc em hay quên thôi"

"Có chuyện gì thì hãy nói anh đừng giấu được không" chắc hẳn đây là di trứng của tai nạng năm đó rồi.

Không lẽ lại tái phát nữa!?

Hay là- sắp nhớ ra gì rồi?

Bright tự hỏi trong lòng

"Em...đâu có giấu gì đâu"

"Ừm vậy thì tốt"

.

"🎶La la la la la lalalala.

Lalala🎶"

"Đây là giai điệu của bài lúc nãy mà nhỉ"

"Ừm"

"Sao em không hát đi"

"Tự dưng- em quên lời rồi ạ"

"Anh thấy em cần đến bệnh viên"

"Anh sao vậy chứ em chỉ quên có một bài hát thôi mà.

Không cần phải làm lớn lên đâu"

"Nếu con tiếp diễn anh chắc chắn sẽ đưa đi bệnh viện rõ chưa"

"V..âng"

.

"Ui đồ ở đây đẹp thật"

"em cứ chọn cái nào em thích đi"

"Mua nhiều quá lại trả không nỗi"

"đây là trung tâm của anh em cứ mua đi"

"Ùm"

Win chạy khắp nơi trong cái trung tâm cậu lựa một số thứ cần thiết mà anh nói như đồ dùng làm bếp chẳng hạn.

"Nồi nè, xoong nè, đĩa"

"P'Bright anh qua bên kia mua ít đồ dùng nhà tắm và phòng khách đi"

"Thôi lát em qua chúng ta mua luôn"

"Anh đứng đây hoài em ngại đó"

"Anh không ngại là được"

"Thôi mà nghe em, mua mấy thứ kia đi!"

Cậu đẩy Bright qua bên kia.

Anh cũng đành chiều lời tiểu bạch thỏ của mình thôi cải lời cắn chết sao.

Anh đành cho một chàng nhân viên canh chừng cậu

.

"A..tôi muốn đi vệ sinh một chút"

"Vâng anh cứ đi đi ạ em ở đây được"

Trong lúc anh ta chạy đi Win vẫn chăm chú lựa mặc dù là công ty của Bright nhưng mọi thứ đều được Win tính giá rất kỹ.

Cậu là không muốn tiêu nhiều quá.

"Xem nào ai đây" đáng hăng say lựa đồ thì người không muốn gặp lại đến

"..."

Win chẳng thèm quan tâm mà vẫn chăm chú lựa đồ

"Lâu lắm không gặp không biết- em còn hạnh phúc ở bên anh Bright của em không nhỉ" à cười đùa giễu cợt cậu

"....."

"Hay cũng bị anh ấy đá như cách mà

Chị bị "

"Haha cậu quan tâm làm gì vậy một thằng đào mỏ lẳng lơ" cô bạn bên cạnh không quen chăm thêm một chút dầu vào.

"Thôi thì để chị giúp đỡ em chút tiền cở như em mua mấy món này thì....không được đâu" cô ta lấy ví ra thả một ít tiền xuống đất cười nhết một bên

Giả tạo!

Win nãy giờ không tí nào quan tâm họ.

Thái độ này khiến 2 bà chị kia có chút khó chịu.

"Này mày là đang coi thường tụi tao đấy à"

"Thằng gay kia mày đứng lại!"

Win nhanh chóng qua giang hàng khác.

"Còn không phải sợ bị lột cái bộ mặt giả nai kia ra à"

"Để xem "

Ngay lúc cậu vừa cầm chiếc bình hoa lên ả ta ngay lập tức quơ tay vào.

Cầm không chắc mà chiếc bình vỡ ra.

Một số mãnh vỡ thủy tinh đâm vào tay cậu.

Win vậy là nhìn không nỗi rồi cậu quay ra.

"Này hai chị đừng làm phiền em nữa có được không em chưa làm gì các chị cả"

"Ả giận rồi à. thích thì đánh chị đi em"

"Không được à" cả hai cười ồ lên

"Sao sao đụng có chút mà đã muốn khóc rồi à"

"Tao nói mày rồi dù là mày đã bị chưa bị hay là sắp bị đá thì hàng vạn lần mày cũng không xứng với Bright!"

"Hức..."

"Đúng là yếu đuối chỉ có mấy câu nói đã khóc rồi sao ở mày bên cạnh cũng chỉ phiền anh ta thêm thôi.

Đúng là tởm thật mình đi thôi ping"

"Vâng"

Win mặc kệ bọn chúng và nước mắt đang rơi lã chã trên mặt cậu cuối xuống nhặt số thủy tinh đó lên.

Mọi chuyện đều được anh nhân viên chứng kiến.

Anh đã tính chạy tới cho họ một bài học thì họ đã đi mất.

"Em không sao chứ"

"Không ạ"

"Đừng khóc nữa khăn nè Bright sẽ sử lý chuyện này cho em"

"Khỏi đi ạ "

"Sao vậy"

"Em không muốn phiền anh ấy"

"Thôi lựa xong đồ rồi thì đến chỗ anh ấy đi đừng ở đây nữa à tay của em"

"Vết thương nhỏ mà ạ"

"Chỗ này để anh dọn cho em đi đi"

"Vâng"

.

Win lấy áo lau sơ qua vết thương trên tay rồi chạy đến chỗ Bright.

Mắt còn hơi đỏ nhưng vẻ mặt lại trở nên vui vẻ không khó mà nhìn ra cậu vừa khóc.

"P'Bright anh đang làm gì vậy"

"Anh đang lựa xem cây đèn ngủ nào hơ- sao mắt em đỏ vậy em mới khóc à!?

Ai ăn hiếp em"

"Có đâu ạ chắc là bụi bay vào thôi"

Cậu lấy tay lên dụi mắt thì bị Bright ngăn lại.

"Đừng dụi như vậy sẽ đau lắm đấy"

Anh cầm tay cậu ra ôn nhu thôi thổi vào mắt cậu.

Làm trong tim Win có một luồn ấm áp chạy qua

"À P'Bright em...xin lỗi hồi nãy em lỡ làm vỡ một lọ hoa"

"Hả em có sao không" Bright cầm tay Win lên những vết cắt nhỏ đã bị Win khéo léo che đi

"Em không sao ạ nhưng lọ hoa thì.....

"Trời vậy là ổn rồi lọ hoa đó cũng không là gì"

"P'Bright mua vậy đủ rồi mình về thôi"

"Vậy à được thôi"

"Các người chuyển đồ về nhà tôi"

Cho nhân viên chuyển đồ đến nhà anh và tiểu bạch thỏ của mình đi vào xe chuẩn bị về

Lần này cậu không hát nữa.

Ngồi trầm tư suy nghĩ về chuyện lúc nãy.

Bỗng dưng nhớ ra cái gì đó.

"Thằng nhóc yếu đuối"

"Mày dám mét anh Mew thì chết với tao"

"Tụi bây tránh ra!!"

"a...P'Bright..

"Còn không mau cút"

"Vâng"

Đám nhóc sợ hãi bỏ chạy

"nín đi đùng khóc nữa"

"Em không khóc bụi vào mắt thôi" mặt dù nước mắt rơi lã chả nhưng cậu nhóc vẫn kiến quyết mình không khóc

"Đừng dụi sẽ rất đau" anh cũng chiều theo cậu nhóc nhỏ mà thôi thổi

"Win!"

"Dạ"

Tiếng gọi của anh làm cậu giật mình thoát ra khỏi suy nghĩ.

"Sao vậy anh gọi hoài không nghe"

"Em chỉ nghĩ một số chuyện thôi ạ không có gì"

"Hôm nay em lạ lắm đó Win"

"Có...gì đâu ạ"

......

Xin chào

tại tui bận thi nên không thể cập nhật truyện được thông cảm.

Còn khoảng mấy tập nữa sẽ kết nha nhưng cái quá khứ của bé phải được làm rõ đã cho bé nhớ lại nè.

Tại nó chẳng có gì đen tối nên chắc cũng nhanh thôi🙂)
 
[Brightwin] Bé Thỏ Tinh Nghịch Đáng Yêu Của Ngài Vachirawit
Chap 16


"P'Wat P'Wat cứu Win"

"Ơ anh đây anh đây.

Sao vậy?"

"Tìm thấy anh rồi"

"Nè nong em chơi như vậy là an gian đó có biết không"

"Ai biểu anh bị lừa"

"Em mà lừa anh như vậy nữa mốt kêu đừng hòng anh ra"

"Em biết òi"

Đôi môi Win kẽ hé cười.

"P'Wat..

Bright nhìn Win cười đến say mê anh cũng cười theo không biết em mơ thấy gì, cho đến khi nghe tên em nói ra.

"Thì ra từ trước đến giờ em vẫn chưa bao giờ quên anh"

"Hic hic tại sao lại bắt em"

"Mày làm tao và đám này bị mắng một trận chẳng phải sao"

"Lần này thì nhận tội đi"

"Dừng tay!!"

"Brightt...Bright thằng Bright tới rồi chạy thôi tụi bây"

"Em không sao chư"

"P'Wat huhu"

"Yên tâm anh sẽ không bao giờ bỏ rơi em đâu"

"Nhưng... anh đã không giữ lời Wat ạ.

Anh vẫn bỏ em mà đi

lúc bị nhốt trong một căn phòng dơ bẩn xung quanh không khác gì một cái địa ngục.

Vì câu nói đó

Em vẫn luôn mong anh đến giải cứu cho em.

Ôm em vào lòng an ủi.

Nhưng anh không tới

Anh đã che trở bảo bọc em sau đó lại bỏ rơi em....." trong cơn mơ Win đã nói hết những gì mà cậu nghĩ. (Hơi vô lý tí🙂)

"Anh xin lỗi Win anh xin lỗi em rất nhiều" cho dù anh không biết cậu mơ thấy gì nhưng những câu nói này cũng đủ để anh biết cậu đã chịu những oan ức gì hay đã trãi qua những thứ gì .

.

"Win dậy nào"

"Ưm 5 phút"

"Haiz được rồi"

Bright đi làm vệ sinh cá nhân.

Hôm nay họ không có đi học nhưng Bright lại phải đến công ty.

Vừa đi ra thì thấy con thỏ nhỏ của mình đã lờ mờ mở mắt mái tóc rối bông lên.

Hai con mắt một nhắm một mở.

Chiếc môi he hé còn lắp lo chiếc răng sao mà đáng yêu vậy nhỉ.

"Em ở nhà đợi anh đi làm về rồi dẫn em đi chơi"

"Dạ"

"Ăn cái gì đi đó đừng để bụng đói"

"Vâng"

.

Nghe lời Bright cậu chạy vào nhà bếp lấy gói mì cay mà mình mua ra nấu.

Xong xuôi cũng được 45 phút, ngồi và thưởng thức.

Sau đó thì cậu tính đến tivi xem phim Nhưng vừa đứng dậy Win cảm thấy choáng váng xung quanh tối mù lại, rồi ngã trở lại ghế.

Một chất lỏng ấm nóng chảy ra từ mũi mình.

Cậu đưa tay chạm lên

"Máu!??"

Win phát hoảng cố ngượng dậy đi lấy khăn giấy.

"sao lại bị chảy máu mũi chứ"

Cậu nghĩ để Bright biết thì tiêu anh sẽ cấm cậu ăn kẹo hoặc đáng sợ hơn là đi chích ngừa.

Win đơn giản nghĩ chắc cậu đã ăn quá nhiều kẹo C thôi nên bỏ qua

"alo khaotung hả"

"Có gì không Win"

"Cậu có ở nhà không"

"Có"

"Để mình qua đưa challot về để nó ở bển hoài ngại quá"

"À không có gì đâu mà vậy để mình chờ cậu"

.

Win thay đồ rồi chạy ra ngoài.

Cậu cảm giác cứ như có ai theo dõi mình.

Nhưng quay lại chẳng thấy ai.

Nghĩ chắc mình chỉ đa nghi thôi không có gì nên cậu bỏ qua mà đi tiếp.

"Nhóc con tao đợi mày lâu rồi" vừa sắp đến nhà khaotung bỗng có mấy tên áo đen chặn đầu cậu không cho cậu đi

"Các người là ai tôi có quen các người à"

"Đừng diễn nữa nhóc, Hồi trước không may để mày thoát mất bây giờ lớn lên rồi ngon như vậy chắc bán rất được giá nhỉ?!!"

Bọn chúng lao vào bắt lấy Win cậu xem như cũng có chút võ tự vệ nhưng quá đông nên sau một hồi dằn co lại bị tóm gọn chụp thuốc mê bất tĩnh.

"Lần này không để mày thoát dễ vậy đâu nhóc con"

Một gã vừa nói tay không yên mà chạm vào mặt của cậu.

Đúng lúc đưa người lên xe thì challot chạy ra khiến khaotung bắt gặp chưa kịp phản khán chúng đã chạy mất.

Cậu chạy vào nhà nói với bạn trai mình rồi báo cho Bright.

"Alo"

"Tôi đang bận"

"Anh bận à vậy thì không cần lo cho em người yêu của mình rồi nhỉ!?

"

"Win!?

Có chuyện gì với em ấy!

"

"Đến rồi biết nhà tôi số XX đường ZZ"

"Tút tút"

Bright nhanh chóng Phi con xe thời thượng của mình.

Phóng nhanh như bay đến chỗ của khaotung nghe kể thì Bright liền tức giận tay dọng mạnh vào cái bàn tròn khiến nó vang lên một tiếng chói tai

"Tôi có cài định vị trên máy của Win"

"Bây giờ vậy đi hai người đi báo cảnh sát Tôi sẽ nhờ Mew cùng tôi đến đó"

"Được!"

.

"Nhóc con lâu rồi không gặp nhỉ" gã cầm đầu dùng bàn tay dơ bẫn của mình vút ve khuôn mặt trắng trẻo kia.

Gã tiếng lại hít lấy mùi hương của cậu vùi đầu mình vào hõm cỗ cậu rồi dùng lưỡi liếm vài cái.

"Anh không dám đánh dấu cưng đâu lát sẽ có người đến đánh dấu sau dù gì mấy năm về trước cũng được nếm qua rồi, cơ mà dáng vẽ bây giờ thật muốn đâm cho vài cái không lẽ vì cưng mà phải thương lượng lại với khác hàng?

"

"Ông....lai muốn làm gì tôi"

"Chắc là quên rồi đúng không hôm đó vừa sướng vừa rên dưới thân anh đây mà giờ đã nói câu này"

Win căm phẫn nhìn người đàng ông trước mặt.

"Ông đừng tưởng tôi đã quên những gì ông làm với tôi!!

Nếu tôi nói ra thì chưa chắc gì ông còn có thể nhỡn nhơ ngoài đây!!"

"Có phải tại thằng anh của mày đang nằm trong tay tao không?!

Nó dữ quá tao không làm gì được nó cả.

Bắt nó được mười mấy năm tao chỉ tốn gạo thôi nên tao cũng sớm thả nó ra rồi"

"Anh tôi đang ở đâu!!"

"Bây giờ chắc nó đang ở trong rừng chơi với mấy con thú à không có khi là bị sói ăn thịt rồi cũng nên"

"Cmn!!!

TÔI MÀ THOÁT KHỎI ĐÂY ĐỪNG HÒNG TÔI THA CHO ÔNG!!"

Win có một người anh trai khác tên là Winnie chỉ là anh ta thì có phần hung dữ và đanh đá hơn cậu.

Từ nhỏ đã phải qua mỹ sống.

Đến cái hôm mà Bright đi mất bỏ lại mình cậu Win đã buồn bã xuốt mấy ngày liên, ba mẹ thấy vậy thì lo lắng nên đã gọi anh trai người thân thiết với cậu về để giúp đỡ.

Hai anh em hơn nhau chỉ có 1 tuổi thôi nên hiểu nhau lắm.

Nào ngờ hai anh em lại bị bắt cùng một lượt nhưng do lúc Win về được cậu đã nói không nhớ gì nên mọi người cũng chẳng buồn hỏi tin tức anh trai mặc dù họ rất buồn vì mất đi một người con.

Tuy Win biết tất cả nhưng cậu sợ một khi nói ra tính mạng anh mình sẽ không còn.

Về sau việc đó cũng dần bị vùi lấp.

Win cũng quên mất anh trai mình.

Và ngay từ đầu Win nhớ tất cả chỉ có Bright, cậu chỉ quên mỗi anh thôi.

Giống như một thứ gì đó tốt đẹp người ta sẽ gói thật kỹ chúng vào một cái vỏ đẹp đẽ đặt ở một nơi nào đó để cất giữ.

Và Sarawat chính là ký ức đẹp nhất mà Win muốn cất giữ trong ngăn quan trọng ở tim mình.

Lúc bọn chúng đi Win nhặt lấy mãnh vỡ trên đất cắt đứt sợi dây cột ở tay mình sau đó là chân cậu tháo tấm lụa đang che mắt mình ra.

Cầm lấy cái chai vỡ kia lên vừa tính chạy ra ngoài liền bị bọn chúng tóm gọn.

Gã cầm đầu chặn đường cậu tức giận quát lính canh vài câu.

"Tụi bây làm ăn kiểu gì mà mém nữa là để nó thoát vậy hả!???"

"Đại ca đừng giận để em" tên đàn em cận vệ phía sau cầm một cây gậy tính làm gì đó liền bị gã ta ngăn lại

"Không được nó là con mồi rất ngon nếu để nó trày sướt thì không hay tốt nhất đừng dùng vũ lực"

"Ra là vậy nếu tôi bị gì thì các người sẽ chịu trách nhiệm nhỉ?"

Win lấy chai thủy tinh kia rồi rạch một đường ở cổ tay mình.

Bọn bắt cốc trở nên hoảng loạn khi cậu ngã xuống ngất đi.

Gã cầm đầu chạy đến bế cậu lên chiếc giường cũ kỹ tạm thời quấn chiếc khăn vãi cầm máu.

Cho một số đàng em ra ngoài mua đồ về để băng bó cho cậu.

Gã ta thì đi tìm tên giao dịch người mỹ kia thương lượng.

Khi bọn chúng đã đi gần hết chỉ còn hai ba tên canh gát Win mới mở mắt ra.

Cầm mấy cái mãnh vỡ nhỏ trong túi phóng vào người đám kia khiến chúng ngã xuống.

Dùng cây gậy boong nhẹ vào đầu để chúng ngất luôn.

"WIN!!"

Cánh cửa mở ra Bright từ bên ngoài bước vào với một số cận vệ khác.

"P'Bright anh tới rồi"

Vừa thấy anh người yêu của mình cậu chỉ biết bay nhanh đến sà vào lòng anh mà nức nở.

"Em không sao chứ"

"Dạ không sao đi thôi anh em-

"Tụi bây đã đến đây thì đâu có dễ như vậy!!

"

Gã cầm đầu cũng vừa lúc về đến không ngờ lại bị cho ăn một nồi cẩu lương siu to không lồ.

"Người đâu bắt hết bọn chúng"

Hai bên hăng say đánh đá nhau bên của Bright dành được ưu thế.

Bọn đàng em tên kia có đánh thế nào cũng chẳng dám động vào Win khiến cho cậu nghĩ ra một cách là làm khiêng chắn cho Bright.

Mãi đánh nên cũng không có thời gian để từ chối

"P'Bright" một cây gậy vừa tính đập vào đầu người lớn hơn thì cậu đã bay lại chắn ngang.

Cậu gậy rơi vào chính giữa đầu cậu.

Khiến Win ngã xuống đất.

Bright tức giận lôi vũ khí ra là một cây xuống lục nếu không phải ở đây có công an thì anh đã lấy loại khác rồi.

Chưa bắn đã tay thì tiếng còi cảnh sát được lúc vang lên.

Bright thả Win ra cho Win tựa vào lòng mình ngồi xuống, trong khi Mew và Khaotung đang phụ cảnh sát giám sát mấy tên kia

"Em không sao chứ!?"

Khuôn mặt lo lắng của Bright khiến cậu buồn cười

"Còn tĩnh lắm nha!"

"Ngốc quá sao lại đỡ cho anh!"

"Anh... mới ngốc á em làm khiếng chắn cho anh mà không đánh lo nhìn em"

"Nhóc con em chỉ biết làm cho người ta lo thôi"

"Ừm..chắc.. vậy"

"Này Win!!"

Cậu nói cuối cùng trước khi bị bất tĩnh.

Mọi người chia ra người đến cảnh sát một người thì vào bệnh viện.

Đứng bên ngoài sốt khiến Bright có tí sốt ruột.

Bác sĩ vừa ra khỏi phòng bệnh anh liền nhanh nhạy chụp lấy tay ông ấy.

"Bệnh nhân ổn rồi.

À có tin mừng này tôi muốn thông báo do chấn động mạnh vào phần não nên một phần não bộ trước kia không hoạt động đã sớm trở lại bình thường"

"Thật sao!?"

"Đúng nếu đã từng có chấn động sảy ra khiến nó bị hư tổn thì bây giờ đã ổn rồi.

Trong thời gian này cần chăm sóc chu đáo để não bộ có thể hoạt động tốt"

"cảm ơn bác sĩ"

"À tôi cảm thấy cơ thể cậu ấy có chút không ôn định lắm nên cho cậu ấy tẩm bổ nhiều đấy"

Bright mở cửa ra chạy vào trong thấy Win đang nằm trên gường đôi mắt mơ màng nhìn ra xa.

Nghe thấy tiếng động liền ngước nhìn anh.

"P'Bright"

"Win em thấy sao rồi"

"Em vẫn luôn khỏe mà không sao hết"

"Ngoan ăn cháo không anh mua cho"

Win nắm lấy hốc áo của Bright cuối mặt xuống

"P'Bright... em nhớ ra rồi"

"Vậy thì tốt"

"Em xin lỗi vì đã không nhận ra anh"

"Đừng nói như vậy anh mới là người xin lỗi chính anh đã không giữ lời hứa với em để em phải chịu khổ" anh quỳ một chân xuống ôm lấy Win của anh xoa xoa tấm lưng gầy gò và cái đầu mật ong kia.

"Nhận ra anh là tốt rồi nào ngoan đừng khóc nữa anh đau lòng lắm đấy"

"nhưng em đã giấu anh một chuyện"

"không sao dù là gì đi nữa anh nghĩ em chuyện đó em cũng không muốn đâu phải không?

Anh biết chuyện đó chẳng tốt đẹp gì chi bằng mình đừng nhắc đến quên nó đi nhé"

"em xin lỗi vì không nói cho mọi người biết về bọn chúng"

"vậy là em biết ngay từ đâu?

"

"ừm nhưng do anh trai em bị giữ lại nên em không dám nói...

Em sợ...

"

"Ngoan Không sao đâu em vừa tĩnh lại nằm nghỉ đi để anh mua đồ ăn cho em chịu không"

"Dạ" Win người mặt lên nở một nụ cười rồi đáp

"Vậy mới là win của anh" Bright diệu dàng xoa đầu em rồi nói.

.

Đi ra khỏi bệnh viện Bright gặp khaotung liền hỏi thăm.

"Mọi chuyện sao rồi"

"Yên tâm em đã nhờ anh người yêu của em sử lý bọn kia rồi"

"Tốt lắm cảm ơn em"

"Không có gì em đi ăn kem với P'Pop đây tạm biệt"

"Không tiển"

.....

2 ngày sau ( lẽ ra hết òi ó mà bonus thêm tí🙂)

"Win?"

"A P'Bright sao anh không gõ cửa"

"Làm gì mà giật mình vậy em đang xem gì đó"

"Có xem gì đâu"

"đừng nói dối anh em nói dối không được đâu đưa cho anh xem"

"Không màa"

Bright bay lên giường tính chộp lấy cái điện thoại thì Win nhanh nhẹn nhãy xuống chạy.

Cả hai rượt đuổi khắp phòng.

Cho đến khi cậu nằm bẹp xuống Bright mới nhanh tay cầm lấy mà xem.

Win ngượng ngùng ngồi dậy rồi cuối mặt xuống.

"Đây là gì vậy"

"Thì....đồ chơi"

"Vậy thôi à sao không cho anh biết"

"Em cũng biết ngại chứ bộ- anh nghĩ xem ai mười mấy tuổi đầu rồi con chơi đồ chơi ....đã vậy còn là đồ chơi nấu ăn nữa cơ"

"Trông em vẫn cứ như em bé thôi.

Thích thì nói một tiếng anh sẽ mua cho em không cần phải ngắm rồi tự cười một mình đâu"

"em cũng có ý định mua á mà nó đắt quá nên không dám mua sợ bị ba la"

"Nhóc con ai la chứ anh không la dù gì tiền để nhiều cũng chỉ chật túi nếu em ngoan anh sẽ mua hết cho em"

"Dạ"

"Nào lên giường nằm đi ngồi đây lạnh"

"Trong bệnh viện chán ghê á em muốn về"

"Về gì mà về sức khỏe em còn yếu lắm đấy"

"Em và anh mới chơi đuổi bắt xem em chạy như vậy còn yếu cơ á?"

"Thế nào cũng yếu nghỉ đi"

"Mà anh ơi"

"Hửm"

"Em nhận ra một chuyện đó"

"là gì?"

"người từ trước đến giờ em phải lòng chính là anh và chỉ một mình anh"

"Chắc chắn rồi thỏ ngốc"

Bright ôn nhu xoa cái đầu nhỏ đang ngoe ngoãy trên giường cả hai ôm nhau ngủ một giấc thật ngon đến sáng

.

.

.

Tới đây ghi hết truyện được không nhỉ

Tui tính cho phần ký ức nhiều và dài ra nhưng thấy nó hơi kỳ nên mới không kể lại phần quá khứ, mà đọc như vậy chắc cũng hiểu lờ mờ ra là Win bị gì rồi🙂)
 
[Brightwin] Bé Thỏ Tinh Nghịch Đáng Yêu Của Ngài Vachirawit
Quan Tâm


Sau vài ngày Win được xuất viện.

Bright dẫn cậu đi ăn khắp nơi những món ngon mà cậu thèm và mua luôn nhưng món đồ chơi mà cậu thích.

Nhưng chưa được bao lâu thì sắp đến kỳ thi đại học, công ty của anh cũng có nhiều dự án lớn nên cả hai khá bận rộn nên cũng không còn nhiều thời gian để đi chơi nữa.

Cậu đang ngối đầu trên đùi anh bấm điện thoại làm một số bài tập online cho kỳ thi đại học sắp tới. nhìn lên thấy Bright đã ngủ gục từ khi nào.

"P'Bright"

Gọi anh liền giật mình tĩnh dậy.

"anh mệt thì vào phòng nghĩ đi đừng làm nữa"

"anh vẫn còn mấy bản vẫn chưa đánh xong, anh không sao đâu"

"anh làm từ nãy giờ rồi nghe em vào ngủ một tí đi nhé"

"ừm thôi cũng được"

Bright nhanh chóng đống máy tính rồi được Win đưa đến phòng.

Dạo này công việc bận rộn thời gian thở cũng không có khiến cho anh dường như kiệt sức.

Cậu cũng phải chuẩn bị cho kỳ thi đại học sắp tới nên cũng không có nhiều thời gian chăm sóc cho anh.

Cảm thấy mình thật là có lỗi.

.

Sáng hôm sau đồng hồ báo thức reo lên.

Win nhanh nhẹn đưa tay tắt nó đi nhìn sang thấy Bright con đang ngủ.

"trán hơi nóng chắc phải nấu ít cháo rồi đi mua thuốc mới được"

Điện thoại bỗng reo lên.

Mệt quá nên Bright chăng thèm bắt máy.

"alo ạ"

"Trước tối hôm nay chúng ta cần có bản hợp đồng sớm hơn một chút ạ"

(đừng để ý mấy cái nội dung làm ăn này nhe)

"hôm nay P'Bright không khỏe ạ chị có thể giúp em dời lịch không ạ"

"không được rồi em công ty đối tác đang hối hả cũng ta phải gấp rút làm dự án này"

"dạ vâng em sẽ làm thay anh ấy"

"em là ai vậy"

"em là người yêu của P'Bai ạ lát nữa em sẽ đến công ty"

"ờ..

Ờ thôi được"

Bright nghe thấy tiếng ồn liền nói.

"chuyện gì vậy Win"

"công ty anh báo phải làm hợp đồng trước tối nay"

"vậy hả để anh làm"

"thôi ạ để em làm giúp anh, anh đang bệnh nghĩ ngơi đi"

"cái thằng nhóc này để anh làm cho em lo học đi sắp thi rồi"

"thôi màaa P'Baiii dù gì em cũng học kinh tế mà cho em làm cái này thử đii"

Anh cười bất lực.

Mệt mỏi không có sức cũng đành nằm xuống.

"có gì không hiểu thì hỏi anh.

Đừng làm cố sức"

"cái này em nên nói anh đó tên cứng đầu nhà anh em đi mua thuốc nấu cháo cho anh nhé chắc khó chịu lắm"

"ừm khó chịu lắmm hôn anh một cái đi là anh hết liền nè"

"hôn..hôn cái gì mà hôn chứ!

Lo nằm nghĩ đi"

"ôi đau đầu quá khó chịu"

Thấy cậu phũ mình như vậy Bright lại càng ăn vạ lấy tay dịnh đầu.

"anh ổn không vậy để em gọi bác sĩ" thỏ con của anh liền bị mắc bây vừa tiếng lại thì bị anh kéo đầu vào.

"chụt"

"tên lưu manh nhà anh"

"hết đau rồi nà!

"

"anh mỏi tay quá nè cho anh sờ ngực miếng đi"

"thôi nhaa em đi mua thuốc không giỡn nữa"

"ôi tay anh nhất không nỗi lun rồi nè"

Đến khi cậu đi xa Bright mới cười rồi nằm xuống.

"sờ một miếng cũng không cho.

đúng là cái đồ đáng yêu"

Sau khi cho Bright ăn cháo rồi uống thuốc thì Win nhanh chóng bay lên bàn của anh mà làm việc.

"ui bài thi đại học cũng đâu đến nỗi này"

"P'Bright-

Nhìn lại thấy Bright đang ngủ trên giường.

Cậu cũng không nỡ đánh thức.

" alo P'Mew giúp em chỗ này cái..

"

Đến giờ trưa Win mới mau chóng chạy vào bếp hâm cháo đem thuốc ra cho Bright ăn.

"anh thấy khỏe hơn chưa"

"anh đã mệt đâu nhóc"

"hết sốt rồi nhè vậy thì tốt"

"không tốt chút nào anh tay anh vẫn mõi nhừ nè chừng nào em mới cho anh sờ đây"

"bớt làm việc lại tay anh liền hết mõi thôi sờ cái gì mà sờ"

"không biết đâu ở lâu như vậy người em thế nào anh con chưa được thấy bắt đền em đó"

"thấy...thấy cái gì chứ..."

"em đúng là khó ăn"

Ngại ngùng cuối mặt xuống.

Cái tên này thật là biến thái màa.

"anh mau ăn nhanh đi em còn làm việc"

"cho anh ăn à"

"đừng có nghĩ bậy nữa em hong đút nữa đâu đó"

"biết rồi"

Sau khi cho Bright ngủ thì Win gấp gúc chạy đến công ty cho kịp buổi hợp.

Mặc dù vẫn chưa rành về lĩnh vực này nhưng mọi người đều giúp đỡ cậu nên cũng nhanh chóng vướt qua.

"cảm ơn mọi người ạ"

"ừm không có đâu dù gì em cũng là người yêu của chủ tịch mà đúng không"

"cảm ơn ạ em về trước nhé"

"ừm ngoan"

Win cười cười xong chạy ra ngoài.

Nguyên một ngày hôm nay cậu muốn chết thật mà mệt quá trời luôn.

Nhưng vì muốn giúp anh nên chút ít này có sá gì chứ.

"P'Bai em về rồi"

"em đi đâu mà giờ mới về vậy"

"em đến công ty dự giúp anh buổi hợp sẳn nộp hợp đồng lại cho họ luôn"

Bright cười sau đó xoa đầu cậu.

Win đưa anh ngồi xuống ghế nấu ít cháo cho anh ăn.

"nhìn anh có lẽ cũng khỏe hẳn rồi"

"ừm ngày mai anh đến công ty em không cần bận rộn vậy nữa đâu"

"thôi hay anh ở nhà đi để em làm giúp anh cho ạ"

"em còn bài thi đại học nữa đó"

Cậu cuối đầu buồn bã.

Sau đó thì mút cháo ăn cùng với Bright sáng giờ lo làm mà cũng quên ăn luôn giờ bụng cậu đói meo.

"sao vậy em muốn đi làm hả"

Win khẽ gật đầu

"em cảm thấy mình không xứng với anh... , anh xuốt ngày đi làm vất vã lo cho em.

Còn em chỉ lo học chơi và ăn chẳng chăm sóc được gì cho anh cả"

"em sợ anh thấy em vô dụng không thương em nữa..."

"ngốc!! sao lại nói như vậy chứ...

Cậu đưa đôi mắt đỏ hoe lên nhìn anh.

Thỏ của anh lại nghĩ nhiều rồi.

Bright nhanh chóng ôm Win vào lòng vỗ về.

"em nghĩ nhiều rồi thỏ con yêu em còn không hết làm sao mà hết thương được"

"em...xin lỗi..

" sao lại xin lỗi em không sai gì cả"

"tại em mà anh bệnh"

"không phải lỗi của em.

Không có em anh còn bệnh nặng hơn đó đừng nghĩ nhiều nữa được không"

"nhưng em không muốn anh làm việc nhiều như vậy nữa đâu nhìn anh mệt mỏi như vậy em...

" em không muốn thấy anh mệt mỏi đúng chứ"

Cậu khẽ gật đầu.

Bright đưa tay lên xoa nhẹ mái đầu của cậu.

"em cười đi"

Không hiểu nhưng cậu vẫn nở một nụ cười thật tươi.

"chỉ cần nhìn nó là anh hết mệt hỏi rồi"

Win cuống xuống khẽ mĩm cười ngượng ngùng.

"đồ sến!"

"sến với mình em!

"

"thôi ăn đi"

"Tuân lệnh vợ!

"

.

Cậu ngáp một cái, mặt xém đập xuống bàn.

"Em sáng giờ cũng mệt rồi để anh chăm sóc lại cho em"

"không cần đâu em còn phải học nữa"

"học thì để mai rồi học còn bây giờ thì ngoan ngoãn nghe lời anh lên giường ngủ"

"dạ"

"mà...

Anh cũng ngủ đi công việc em cũng làm xong hết cho anh rồi đó ạ"

"ngốc quá!

Được rồi anh ngủ với em"

"ya"

_____________

Ủa nghe nói BW đạt giải 4 đúng hong bé Win cũng đạt giải nữa đúng hong.

Thiệt lun á hôm qua nghe tin nhà tui có người qua đời trong bệnh viện nên hong để ý gì hết🙁((((

Dịch bệnh ngày càng nghiêm trong mn nhớ giữ gìn sức khỏe nha.

Không chỉ mn mà người thân của mn nữa á

Cầu cho dịch sớm qua 😢
 
[Brightwin] Bé Thỏ Tinh Nghịch Đáng Yêu Của Ngài Vachirawit
Hoàn Nhen


Thật ra này hong có chuyện để đọc đâu.

Dù gì tui cũng hong biết kết kiểu gì nên tui hoàn luôn

Với lại muốn nói vài câu.

Mặc dù truyện của tui việc rất nhảm và trẻ con lâu lâu còn sai chánh tả nữa.

Lúc đầu chỉ tính viết cho dui thỏa mãn đam mê hoi ai ngờ cũng có người đọc 😂.

Cảm ưn mn nhìu nhen 😘

Vào mấy chuyện sau tui sẽ cố gắng rút kinh nghiệm rồi tìm ra nội dụng hay để viết tiếp! 🤓

Hi vọng là vậy chứ tui ngu văn lắm 😅

Dù gì đây đây cũng là truyện đầu tiên tui viết có gì hong thích xin bỏ qua cho. 🙏🙏❤️

Bye bye thả ngàng troái tum ❤️❤️❤️❤️❤️❤️

🙂))))))))
 
[Brightwin] Bé Thỏ Tinh Nghịch Đáng Yêu Của Ngài Vachirawit
7


"Aaaaaaa trễ nữa rồi"

Tiếng la thất thanh lại bao trùm cả một căn nhà hôm qua Win không có cài báo thức buồn ngủ quá nên lăng ra ngủ luôn

"Không ăn sang hả Win"

"Kêu pi Mew đem đến trường giúp con" Win chạy vụt ra khỏi cửa do hôm nay Mew cũng có tiết nhưng trễ hơn em 2 tiếng mới vào lận nên em nhờ pi đem đồ ăn giúp luôn trưa khỏi tốn tiền

Tới trường rồi hên thật mém nữa là bảo vệ đã đóng cổng lại luôn rồi.

Gấp rút chạy thật nhanh vào lớp oi vẫn bị trễ

"Win hôm nay là lần thứ mấy rồi!!" cô cầm một cây thước dài chóng hai tay khuôn mặt giận dữ nói

"Dạ..lần 3"

"Đưa bài tập về nhà đây"

Hôm nay cô lạ thật bình thường là ra đứng luôn rồi sao hôm nay còn phải kiểm tra bài tập.

Mà thôi có kiểm cũng vậy à em có làm gì đâu

"ĐI RA CỬA LỚP ĐỨNG NHANH!!!!!"

Thật khủng khiếp!!

Và đó chính là sư tử gầm.

Win cũng thuộc dạng khá giỏi trong lớp ấy nhưng có vẻ là không có cảm tình với cô này cho lắm.

Nhưng thật sự thì với môn học này em cũng chẳng có chút thích thú gì cả

Hôm trước còn bị cho 5 điểm cũng may là không dưới trung bình.

Nhưng học lực cũng bị hạ một bậc từ giỏi thành khá

"Ê nhóc nhặt giúp anh trái banh" một chàng trai vẫy tay kêu Win.

"Dạ!!"

Win kêu lại chân đá vào trái banh đang lăn ở trên mặt đất

"Lát nữa nhớ vào CLB!!!"

Đa số thành viên trong đội đá bóng đều ở trong CLB nhạc anh này cũng chính là một trong những người đó

"Dạ!!!"

.

.

*Reng Reng*

Tiếng chuông hết tiết vang lên thế là xong hai tiết của ác quỷ rồi mà nói gì Win cũng chẳng có học.

Môn này em chỉ có thể ngủ mà thôi

Đói nên đầu óc nó choáng váng hết cả lên phải tới tìm Mew lấy đồ ăn rồi Win mới tới câu lạc bộ được

"A P'Mew"

"Đồ ăn của em nè làm gì mà gấp dữ vậy không ăn lấy sức đâu mà học"

"Thôi anh đừng nói tới chữ học nữa mới bị 1 điểm vào sổ kìa"

" nữa sao"

"Đúng vậy Win tổn thương lắm ớ" em nắm lấy vạt áo Mew

"Lại làm nũng với anh nữa rồi đóng hình đó chưa đủ sao"

"Anh xem hết òi hả vậy sử lý giúp em đi nha"

"Anh xem hôm qua, mới xem anh cũng hết hồn lắm đã mấy ảnh gần gủi vậy còn có vài ảnh ghép"

"Thôi em phải đi ăn còn tới CLB nữa"

"Ừ đi đi"

"A" quay qua nhanh quá bị chẹo chân mất rồi, hồi hôm thứ 7 còn bị chấn thương ở đó. tí nữa thôi mặt Win sẽ nằm trên đất

"Coi chừng" may mà pi Mew chụp kịp tay em

"Cảm ơn anh nha thôi thôi em đi"

"Cận thân một chút"

"Dạ"

Em chạy vù đến câu lạc bộ có lẽ còn hơi sớm nên chưa thấy ai á ngồi đỡ vào cái ghê ăn vậy.

Sáng nay mẹ Win nấu cơm thịt bò xào món này ngon cực luôn

"Cậu tới sớm nhỉ" còn tưởng em sẽ tới trễ chứ.

Rốt cuộc anh ta là ai mà em cứ bám lấy hoài vậy???/ suy nghĩ sau câu nói nha/

"Anh tới rồi hả. em vừa tới thôi"

"Ừ" tôi biết! tôi còn biết trước khi tới đây em có đi vờn trai

"Hôm nay anh có chuyện gì không vui ạ sao thấy pi hơi....

"Không có" chính là em làm tôi không vui chứ còn ai

"Dạ" em cắm cuối ăn tiếp

Một lúc sau hộp cơm cũng đã hết anh thấy em cất đồ đầy đủ rồi thì mới mở lời

"Cậu đã chuẩn bị gì cho chuyến đi chưa"

"Dạ... chưa gì hết"

"Qua ngày mai là đi rồi cậu còn chưa chuẩn bị" giọng anh có chút gắt lên

"Dạ em xin lỗi tại em thấy còn lâu á nên" em cuối đầu né tránh ánh mắt đáng sợ của anh

"Được rồi cũng chẳng cần chuẩn bị gì nhiều đâu làm cho tôi cái danh sách người đi là được" cứ dễ thương như vậy thì làm sao mà mắng em cho được đây

"Dạ"

I love you 3000 ~ ~

Ở đây có hai người à sao tự nhiên anh hát bài này nhỉ.

Win đang dọn dẹp một vài thứ ở sau phòng nhạc ngần một cái nhà kho.

Nhưng mong là em sẽ không nhìn thấy nó.

Nơi khiến em ám ảnh

Như các bạn đã được biết ngay từ đầu thì lúc nhỏ Win rất hay bị bắt nạt.

Có một lần vào hôm thứ 6 Win phụ trách trực nhật nhà kho.

Lúc đo là vào buổi chiều gần 6h tối em đi vào nhà kho để lau dọn vừa vào lau khoảng 20 phút thì cánh cửa bỗng đóng lại đèn cũng bị tắt mất.

Win ngồi ở trong phòng co lại run người vì sợ. bên ngoài là những tiếng cười đùa của mấy đứa học sinh.

Bọn họ nhốt em tới tận 7 8h vẫn chưa chịu thả ra.

Trời lúc này đổ một con mưa lâm râm.

Bên ngoài cửa còn có tiếng của một chú chó đang hú lên.

Những cái bóng trắng cứ nhấp nhô bên ngoài cửa làm Win sợ đến ngất đi.

Khi tĩnh giậy thì em đang ở nhà rồi.

Em vẫn còn nhớ như in cái ngày đó cho dù là đã có chuyện gì sảy ra vẫn không quên được.

Hình ảnh một chàng trai cõng em ra khỏi cái nới tắm tối ấy.

.

Ở ngoài này đánh đàn đột nhiền đèn bị tắt.

Có lẽ là do cầu dao bị hư hay gì rồi chẳng có gì to tác.

'Sao nãy giờ cũng được 30 phút rồi mà sao chưa thấy Win ra nhỉ chẳng nghe thấy tiếng tâm gì.

Cảm thấy lòng mình không yên rồi.

A sai hợp âm rồi.

Lo quá đi

Yên tĩnh quá đỗi.

Không thể ở yên một chỗ đc nữa từ từ tiếng tới xem sao'

"....."

"Cậu làm gì ở đây lâu vậy" không nghe trả lời thôi thì vào luôn

"..."

"Win!!" anh chạy ngay tới bên em khi thấy em đang ngồi bó ngối trong một góc tường tay chân run lên đôi chút.

Lúc nãy đang dọn tự nhiên đèn tắt một cái làm em bị ngã xuống.

Xung quanh tối om, nỗi sợ ập đến chỉ biết ngồi ở một góc như vậy nhìn vào cái nhà kho.

Anh thấy em không phản ứng gì thì thập phần lo lắng.

Sao vậy chứ mới lúc nãy còn bình thường mà nhỉ.

"Win!"

"..."

"Win!!"

"..."

"Win!!!"

"Dạ" em gật mình có lẽ là Bright đã thành công

"Bị sao vậy có cần vào phòng ý tế không"

"Không sao đâu ạ chỉ là hơi choáng một tí thôi" thấy anh lo lắng quá thì em vội trấn an

"sao không kêu tôi"

"Em không sao mà pi"

"Ừ" em đang giấu anh cái gì vậy Win??

Rõ ràng anh đang lo cho em đó?

Làm sao mới yên tâm với con thỏ ngốc này đây nhỉ

Bright ngồi dậy đưa tay ra đỡ lấy Win.

Anh dìu em ra ghế ở ngoài ngồi nghĩ

"Lần sau có chuyện gì thì phải kêu tôi đó"

"Pi lo cho em sao"

"Tôi..tôi chỉ sợ cậu mà có mệnh hệ gì thì hôm đi chơi tôi gánh hết sao" chưa phải là lúc để anh tỏ tình với em đâu Win cho anh thời gian

"Dạ" Win nhẹ giọng đáp giọng nói tuy không thay đổi nhưng có thể thấy được người nói có chút buồn

"Cậu biết đánh đàn đúng chứ" ngồi với không gian yên tĩnh này thì ngọp chết nên anh chủ động bắt chuyện

"Piano thôi ạ"

"Không biết chơi Guitar sao"

"Biết một chút"

"Đánh cho tôi nghe" anh đưa cho em một cây guitar cở vừa đã chỉnh dây đầy đủ

"Dạ" rụt rè cầm chiếc đàn guitar lên Mew có chỉ em chơi cái này nhưng có lẽ nó khó quá nên em vẫn không thể thuộc hay bấm đúng các hợp âm

"Sai rồi"

"...." em ngước lên nhìn anh

"Sai"

"...."

"Để tôi chỉ cậu"

"..." ngại quá đi P'Bright đang ở gần em.

Em đang mơ phải không

"Tay này em phải để đây.

Rồi bấm thử đi" anh cầm tay em đặt vào từng sợi dây

"Rưng ~ ~" lại sai nữa rồi sao

"Bấm chặt vào" Bright cầm tay em ấn thật chặt

"Tưng ~ ~ ~" hay rồi

"Đúng rồi đó tập đánh thử một bài cho tôi xem đi cậu học rất nhanh bấm chặt một chút là đc rồi"

"Dạ" ui đánh cho anh nghe một bài thì anh sẽ cưới em nha chịu hong nè.

Ngại quá à

"Tíng tong tíng tong" tiếng điện thoại anh vang lên đọc tên người gọi khiến anh đang tâm trang vui phải cau mày

"Tôi ra ngoài nghe điện thoại một chút"

"Dạ"

.

.

"nghe"

"Anh thật sự muốn đuổi tôi đi nhanh vậy sao"

"Tôi nói thì tôi làm có gì lạ sao"

"Thật sự từ đó giờ anh không hề có chút tình cảm gì với tôi"

"Đúng"

"Tại sao chứ tại sao rõ ràng tôi hơn nó mà thằng nhóc đó có gì mà bằng tôi chứ"

"Cô cũng nên biết ngày từ đầu tình cảm tôi giành cho cô là do ba và mẹ tôi ép buộc"

"Anh nghĩ chỉ cần nói mẹ anh là sẽ giải quyết đc sao.

Trường mình ai ai cũng nghĩ tôi với anh rất yêu nhau đừng quên chúng ta có cả Fan nữa đó.

Anh không nghĩ đến hậu quả một khi chia tay tôi anh ra sao à"

"Không!!!

Chỉ cần tôi và Win ở bên nhau tôi không sợ"

"Để rồi xem không những anh mà thằng nhóc anh yêu cũng sẽ bị luyên lụy không ai theo phe anh đâu"

"Cô nghĩ dễ vậy sao.

Tôi chưa có chia tay với cô dễ dàng vậy đâu"

"anh!!"

"Từ từ đi cô sẽ hiểu" nhết mép lên cười.

Một đường cong hoàn hảo

.

.

"Hihi" cầm điện thoại rồi cười em đang nói chuyện với ai vậy chứ

Vừa vào đã thấy Win đang cầm chiếc điện thoại và cười khúc khích.

Với bộ dạng này anh chắc chắn em đang nhắn tin luôn.

"À hum" ho khan một cái để em còn biết sự hiện diện của tôi

"A anh về bao giờ vậy"

"Mới vào thôi" bất ngờ lắm sao

"Thôi trễ rồi về đi"

"A em tưởng sẽ làm gì chứ"

"Tôi nhờ cậu ấy gọi em đến đây là vì chuyện đi chơi.

Không còn chuyện gì khác"

"Dạ"

.

.

Win lủi thủi bước ra ngoài hôm nay thì em chỉ có 2 tiết sáng thôi nên đúng là bây giờ em có thể về rồi.

Nhưng hình như cần thêm chút thời gian

"em là Win đúng không"

"dạ sao ạ"

"Anh là Gulf em đi theo anh một chút được không"

"Dạ được chứ" dù gì em cũng rãnh còn là người P'Mew thích nữa chắc có thể sẽ lấy thêm thông tin cho anh

Gulf dẫn Win đến phòng y tế ngồi đó và trò chuyện

"Sao vậy anh"

"Em là gì của P'Mew"

"Anh em thân thiết, em với anh ấy chơi với nhau từ nhỏ lận"

"Vậy hả" hạnh phúc ghê

"Sao vậy pi có chuyện gì sao mà pi hỏi vậy"

"Thật ra thì tấm hình này" Gulf nói tay lấy ra một tấm hình

"A sao pi có nó"

"Một cô gái đã đưa cho anh nhưng anh không chắn chắn lắm với thứ này nên anh mới hỏi em"

"Pam làm sao??"

Win nói thầm

"Pam sao???"

"À không có gì"

"Nếu em không có gì với Mew thì anh yên tâm rồi"

"Anh với pi Mew đã"

"Ừ anh thích Pi rồi anh biết anh anh ta cũng thích anh nhưng tại sao lại không tỏ tình"

"..."

"Do tấm hình này mà sau đêm hôm đó anh mới tránh mặt Mew"

"À vậy để em về nói với anh ấy"

"Này em hấp tấp quá đó nói vậy thì ngại lắm"

"Chỉ cần tỏ tình là được mà đúng không"

"Ừ"

"Vậy để em giúp cho" cái mặt lém lĩnh

"Có điều kiện gì không đó"

"Anh cũng là người bạn mới của em mời em ăn kem là được rồi"

"Ừ nhóc dễ thương thật"

"Anh cũng vậy á"

"Haha"

"Thôi em đi nha"

"Ừ về đi"

.

.

Đi ra công em ngóng xem có ai không chưa về ngay được đâu còn phải đi đến tiệm tập hóa để mua vài thứ nữa về nhà cũng chán lắm

"Cô ơi bán con một....

"A nong Win!!!!"

Người khách kế bên thốt lên khiên Win đứng hình

"Trồi ơi khaotung cậu về hồi nào vậy" một lúc sau mới chịu lên tiếng

"Mới về hôm qua"

Cả hai mua đồ xong thì dắt nhau tới quán nước đối diện mà uống nước

"Trồi ôi nong Win của tớ dạo này xinh xắn hơn hẳn nha"

"Cậu quá khen rồi cậu cũng vậy đó ,sao đi chơi vui hong"

"Vui chứ à đúng rồi mấy hôm nữa tớ sẽ đi học đó vào cùng lớp với cậu luôn"

"Đầu năm thì không học lo đi chơi giờ cậu vào là bài ngập đầu"

"Trễ có hai tuần chứ nhiêu đâu"

"Bài khó lắm hay tới nhờ pi toptap chỉ chỉ cho ha"

"Cũng được, mà cậu sao rồi kiếm được người yêu hay crush ai chưa"

"Am...ờ....thì....

"Có rồi đúng không anh nào nói"

"Nam thần số 1 của trường"

"Tớ nghe nói anh ta có người yêu rồi mà"

"...."

"Thôi không sao đâu mà anh ta đối tốt với cậu không"

"Ngoài mặt thì có hơi lạnh nhạt, nhưng lại là một người rất ấm áp nhẹ nhàng và tự tế còn đẹp trai nữa"

"Đúng là khó chừa tật mê trai sau lần đó cậu còn chưa sợ nữa sao..." biết mình lỡ miệng rồi nên khaotung dùng tay bịt miệng mình lại

"Hả lần nào"

"À không có gì đâu"

"Um sao mình thấy cậu với pi Mew giống nhau giữ vậy tính nói rồi lại thôi, cứ làm mình tò mò"

"Muốn biết lắm hả"

"Ừ ừ" bé gật đầu lia lịa

"Mình muốn dẫn nong Win đi ăn kem

Mà sợ ai đó không rãnh lo nghĩ về trai á mà"

"Ăn chứ ăn chứ"

"Vậy thì đi"

Khaotung là bạn trung lúc nhỏ của Win. cả hai quen nhau ở dưới quê.

Chơi thân với nhau cho tới giờ.

Do hôm nhập học khaotung đi du lịch chưa về nên Win trong trường chỉ có đúng một mình.(pi mew said: quên tui òi hả) 🙂)

/về quá khứ của Win thì nó khá rối nên tui sẽ để giành nó ở một tập nào đó/

"Cho em cây vani ạ"

"Cậu vẫn thích ăn vị này sao"

"Ừ"

Cả hai ngồi ở góc cây trường. chơi sáng giờ cũng chiều òi nhưng do lâu ngày mới gặp lại bạn mình mà Win nhất quyết ngồi lâu thêm chút để luyên thuyên những chuyện trên trời dưới đất

"À mình sắp đi cắm trại đó Win có đi không"

"Cậu mới vào mà cũng đc đi à"

"Anh mình là trưởng CLB kịch"

"May ghê chúng mình đi cùng một chỗ đó mình là thư kí CLB nhạc"

"Vui ghê vậy là có người chơi chung rồi"

"Ê anh chàng đó làm gì mà nhìn chúng ta hoài vậy" Win nói nhỏ vào tai của khaotung

Vừa nhìn lên khaotung lại có cảm giác không ổn với anh chàng đó.

Anh ta có ý đồ gì sao, khaotung là một người kỹ tính rất sợ những thứ đó.

"Ê Win tớ thấy chúng ta nên về nhà đi"

"Ừ tớ cũng nghĩ vậy đó"

Cả hai cùng nhau về nhà hình như người đàng ông đó không ngừng bám theo

"Cậu về nhà một mình được không vậy nong Win" tới nhà khaotung rồi nhưng Win vẫn phải đi hai ba căn nhà nữa mới về tới.

Cậu có chút lo lắng cho bạn mình nên hỏi nhỏ

"Không sao đâu còn có tí nữa là về tới rồi"

"Vậy cậu đi cẩn thận nha"

"Cậu vào đi yên tâm"

Vậy là khaotung đi vào trong

Win vẫn lặng lẽ đi về bay giờ cũng khoảng 5h chiều còn đường chỗ Win giờ này có vẻ hơi vắng vì vậy em có thể nhận ra tên đó vẫn không ngừng bám theo em

Nó khiến em hơi sợ rồi, Win đi một lúc càng nhanh tên theo chân cũng từ đó mà tăng tốc.

Đột nhiên có một bàn tay chạm lên vai mình, Win giật mình la lên một tiếng.

Người đừng sau lưng lên tiếng trấn an

"Cậu sao vậy?"

Có chuyện gì sao

"P'Bright" em không ngần ngại nhảy lên ôm pi.

Cả người cứ như là đu hết lên anh.

Giọng nói của em có chút nức nỡ

"..."

Bright bất ngờ đến nỗi không thể phản ứng luôn

Một lúc sau Win mới có bình tĩnh mà kể lại cho Bright nghe.

Thật ra lúc nãy anh chỉ đi ngang qua đây và vô tình thấy Win thôi Bright tính đi qua luôn.

Nhưng thấy một tên nào đó đang đi sau em.

Đường ở đây cũng vắng nữa lo lắng cho em nên mới đi lại

Thấy Win là vậy có lẽ là em cũng biết có người theo sau mình

Vậy là Bright dắt Win đi về
 
[Brightwin] Bé Thỏ Tinh Nghịch Đáng Yêu Của Ngài Vachirawit
8


"Cảm...cảm ơn anh"

"Vào đi"

"Dạ anh về cẩn thận"

"Ừ"

Anh quay lưng bỏ đi.

Đứng nhìn theo bóng lưng anh.

Một lúc em mới chợt nhận ra mình con nhiều việc phải làm toan chạy vào nhà chào ba mẹ và lên phòng

.

.

Hai ngày trôi qua nhanh chóng ngày tử của em cũng đã tới.

Hôm nay mọi người sẽ tập trung tại cổng sau trường điểm danh, nhiệm vụ đó là của Win.

Những người đi đã phần là con trai do hoạt động này leo núi và vận động thể chất khá nhiều nên mấy chị gái không muốn đi

"Win lên xe đi em" tới giờ lên xe rồi

"Em bị say xe không đi được"

"Đây thuốc đây uống đỡ đi" anh ấy đưa cho em một vĩ thuốc

"Để tôi đưa em ấy đi" anh từ xa bước tới là chiếc xe moto quen thuộc đó nhưng ít ra nó không khiến em bị say

"A vậy tốt quá em đi nhờ xe với P'Bright đi"

"Dạ" vui vẻ đáp

.

.

Đường tới đó khá xa nhưng có vẻ anh lái nhanh nên chỉ mất một tiếng là cả hai tới nơi rồi.

Sớm hơn mọi người tận 30 phút

Bright và Win ngồi ngay chân núi đợi mọi người.

"Uống chút nước đi"

"Cảm ơn anh" em vui vẻ nhận chai nước mà anh đưa cho

Hôm nay tâm trạng của em rất tốt vì lâu lắm rồi mới có dịp ra ngoài em có thể chơi với khaotung rồi

"Này leo xuống cho tôi"

Thấy cái cây bên cạnh Win leo lên do lúc nhỏ sống dưới quê cũng hay leo cây nên việc này không là gì cả.

Còn anh thì đã có một kỷ niệm không tốt với việc leo cây, hình anh một cậu bé từ trên tay rơi xuống khiến tim anh như tan vỡ, một cảm giác tội lỗi đầy mình

"không sao đâu mà em chỉ chơi một chút thôi"

"Hôm nay cậu không thèm nghe lời tôi luôn sao!!???

Xuống ngay cho tôi!!" anh tức rồi

"Dạ" sao tự nhiên anh dữ quá vậy

Win leo xuông nhưng!!

Đến bật cuối chân em bị trược ra khỏi khiến cả người em té xuống bên dưới.

"A"

"Không cần la nữa đâu" mở mắt ra mới thấy Bright đang bế em

Lúc nãy khi thấy Win rơi xuống anh nhanh chân chạy lại mà bắt lấy em.

Anh không muốn hình anh đó lập lại thêm một lần nào nữa.

Hiện tại Win đang nằm gọn trong lòng Bright do anh ôm kiểu bế công chúa tư thế đó vẫn giữ như vậy.

Ấm thật nó khiến em mê mẫn cạ cạ tóc, hít lấy mùi hương nam tính của anh

Một lúc sau anh thả em xuống vừa lúc mọi người cũng tới.

Ở đây có một người đặt biệt.

Và không ai khác đó chính là ...

"P'Mew!!"

Em chạy tới chỗ Mew cạ cạ vào tay anh cứ như một con mèo nhớ chủ.

Bên đây thì có một người đang cảm tức giận và có chút khó chịu.

Miệng không tự chủ nói nhỏ

"Anh ta là ai chứ"

"À P'Bright anh ấy là Mew Supasit khoa Kiến trúc và cũng là hotboy của khoa" một cậu thanh niên trong nhóm Bright lên tiếng

"Xin chào" Mew từ xa tiếng lại đưa tay ra

"Chào" anh chẳng để tâm đến cái tay đó đâu

"Ui pi Mew có mang kẹo bánh nữa nè yêu pi nhất" Win lục túi của Mew do anh bình thường hay mang theo Kẹo và Bánh cho em

"À...hưm" anh ho khan một tiếng

"Thôi trễ rồi đi thôi" Trưởng đoàn lên tiếng

"Dạ"

.

.

Leo được gần nữa ngọn núi thì mọi người đều thấy mệt trừ Win ra.

Em rất hăng hái và vui vẻ, nhưng mọi người ở đây sao mà yếu quá mới đi có mấy đoạn là than thở rồi.

"Win uống chút nước đi chạy nhảy nhiều quá lát mệt đó" Mew truyền cho Win một chai nước suối mát lạnh

"Cảm ơn pi"

"Khun' bone ơi còn xa không vậy anh" Win hỏi anh trưởng đoàn

"Còn nữa đoạn nữa.

Mà nong gọi anh là pi đi đừng gọi vậy chứ"

"Krap" ai Win cũng có thể hòa đồng

.

.

Tới nơi rồi vẫn còn sớm nên mọi người tập trung tại công chính của khu cắm trại để xấp xếp chỗ ở.

"Được rồi Win em lên bóc đi, Win???, em ấy đâu rồi??"

"Không có ở đây"

Bright hột hoảng tách ra khỏi đoàn quay lưng chạy xuống núi để kiếm em nhưng vừa đến cổng thì

"P'Bright ~ ~" Win chạy lên từ công trên đầu còn có một vòng hoa.

Do hồi nãy em ham chơi lúc thấy cánh đồng hoa siêu đẹp thì náng lại rồi làm vòng hoa, một lúc sau khi làm xong thì chẳng thấy ai hết nên Win đội cái vòng đó lên đầu rồi chạy lên núi

"Em xin lỗi nha tại em ham chơi quá nên....

"Thật là thôi lên bóc thăm đi" anh trưởng đoàn nói

"Dạ"

.

.

Sau một hồi bóc thăm xong thì mọi người đi tìm người bạn cùng lều của mình

"312" Win vừa đi vừa nói để tìm cho dễ

"Win số mấy"

"Dạ 312"

"Tiết quá anh 213" Mew tìm Win đầu tiên

Ở một nới nào đó thì có sự tình

"Số 312 ey ai cùng số với tôi nè...au Bright" Pop đưa tấm thẻ số lên cao mà rao thì từ đằng sau Bright đi tới giật mất tấm thẻ

"Đổi với tao"

"Này kì cục vậy là em nào nói"

"Không cần biết"

Nói rồi đi một mạch tới chỗ Win cầm tay em kéo ra khỏi đám đông gần đó khuôn mặt tỏ vẻ tức giận.

Mew lúc đầu có chút ngơ ngác nhưng một hồi sau thì hiểu ra vấn đề miệng không tự chủ mà nói ra

"Xem ra có trò hay rồi"

"Em gái nào ngủ chung với anh không số 213 đây" Mew la lên

"Anh hay lắm đi mà tìm gái ngủ cùng đi" thế là tiêu anh rồi.

Người trước mặt anh hiện giờ không ai khác chính là Gulf kanawut với một khuôn mặt giận dỗi hết sức đáng yêu

Em may mắn bóc cùng số với anh vậy mà anh lại rao lên như vậy.

Hứ ngủ ngoài đường đi cho biết mặt

"Ui bé ơi tha cho anh nha...anh lỡ lời mà"

"...."

Gulf quay lưng bỏ đi về lều

"Nè tha cho anh đi mà!!!

Baby!!!"

Đuổi theo để dỗ ngọt con mèo này thôi

.

.

"P'Bright sao anh dẫn em ra đây" tay em đang bị Bright kéo ngại quá đi hà

"Tôi và cậu chung một lều"

"A" Siêu ngạt nhiên luôn trùng hợp vậy luôn á

"Vào đi tôi đi lấy chút đồ"

"Dạ"

"Nhớ đừng có chạy lung tung" Win quá là nghịch ngơm quản em ấy rất khó

"Vâng ạ"

Ngồi trong lều mà buồn chán quá đi thôi nhưng lỡ hứa với anh rồi làm sao.

"Kon peng kon me mue fan rao rài...~ ~" Win rãnh rỗi ngân nga một bài hát giọng em khá là ngọt nên hát rất hay.

Bài này em chỉ mới tập thôi

"Xem ra cậu hát rất hay chừng nào mới tính biểu diễn cho tôi nghe"

"Dạ...em chỉ mới tập thôi" anh từ đâu ra làm em giật mình à

"sắp tới CLB mở buổi thi tuyển cậu bắt buộc phải tham gia"

"Dạ.."

"Trời tối rồi mọi người bây giờ chắc đang nướng thịt mau đi ra phụ mọi người đi"

Con đường từ lều đến chỗ nướng thịt khá xa do khu cắm trại rộng và muốn tạo độ khó cho học sinh nên mới làm như vậy.

Vừa ra tới thì người ta cũng chuẩn bị xong luôn rồi

"P'Bone có cần em giúp gì không"

"Nong giúp anh đem thùng đá tới làm nước đi"

"Dạ"

Win đi tới cầm thùng đá đem tới chỗ của nhóm làm vài ly nước rồi ngồi xuống chung vui.

Win ăn một lần mấy cây thịt luôn tại sáng giờ chỉ ăn có cái bánh mì nên hơi đói

"Hôm nay mọi người về trại nghĩ ngơi để dành sức cho các hoạt động ngày mai nha"

"Dạ"

"À hai người cùng lều là một đội"

"D..ạ" ui còn tưởng chung đội với Khaotung

"Ê Win"

"Hả"

"Cậu chung đội với ai"

"P'Bright"

"Hả??"

Ôi bạn tôi

"Còn cậu"

"Tớ chung đội với một anh tên là Pop"

"vậy hả"

"Mấy đứa!!

để chuyến đi này thêm thú vị anh đề nghị hôm nay chúng ta sẽ chơi kể chuyện ma"

Vừa nghe thấy từ Ma Win đã rùng mình rồi

"Thôi anh ơi" Win nói với giọng vang xin

"Yên tâm không đáng sợ lắm đâu truyện chế thôi ấy à"

"Nhưng..."

"Có anh ở đây đừng sợ" Mew hiểu cho bé nên nói giọng ấm áp để trấn an.

Nhưng có người hơi khó chịu rồi

"có mình ở đây mà Win" Khaotung cũng giúp Mew một tay

"Dạ"

"Được rồi vào truyện luôn nha"

"Ở một thành phố nọ có một chàng trai vừa chuyển tới.

Căn nhà khá là tiện nghi tuy có chút cũ kỹ.

Nhưng một lần anh ấy đi ngang qua anh đi ngang qua ngôi nhà hàng sớm thì luôn có một cón chó nó sủa anh .

Anh nhiều lần sang nhà bàng bạc nhưng chẳng ai nghe cả.

Càng ngày chú chó càng hung tợn lâu lâu nó còn cắn anh nữa chứ.

Hết chịu nỗi rồi lần này anh quyết định phục thù, vào buổi trưa anh chuẩn bị một thau nước còn đang sôi.

Tạt vào chú chó lúc nó đang tính chạy lại cắn mình.

Chú chó bị tạt nằm lăng lóc ra đường kêu lên kêu xuống thoi thóp cứ như sắp chết.

Thấy vậy thì anh ta rất hả hê.

Sau đó đi vào nhà và rửa mặt cho tĩnh táo.

Đứng trước gương của phòng tắm rửa mặt bổng thấy có một thân người tóc đen mặc một bộ đồ màu trắn đôi mắt không trồng nhìn vào anh từ phía sau nói" cuối cùng ta cũng có thể phục thù rồi tại nó sủa mà ta không thể giết được mày" câu truyện kết thúc / cái này tui coi trên tik tok á thấy nó cũng bình thường mà tui đọc sợ mấy ngày liền luôn, chắc tại tui không hợp với truyện ma/khóc thét 😭/

Em bé bây giờ chỉ biết khóc thôi.

Em khóc đến nỗi ướt luôn áo của Mew nhưng tiếng khóc khẻ chẳng ai nghe thấy cả mãi cho tới khi câu chuyện kết thúc thì Mew mới để ý

"Hic hic"

"Không sao ngoan có anh ở đây" Mew với giọng nói ngọt ngào yêu thương dỗ đứa trẻ đang khóc trong lòng mình

Bright ở kế bên mà không khỏi chướng mắt.

Anh tính xích lại gần hơn dỗ Win

"Đừng khóc nữa về lều thôi trễ rồi" câu nói khá là bình thường nhưng người bên cạnh lại nhìn Bright với anh mắt như hiểu thấu hồng trần.

"Win sợ lắm không ngủ đâu"

Mew rất hiểu Win mỗi lần em khóc hay sợ một thứ gì đó chỉ cần đưa cho em một ít sữa là sẽ hết ngay thôi.

Cứ như một đứa trẻ vậy á nhưng sữa lấy ở đâu bây giờ.

"Bé Win nhát quá đi cho em nè" Bone giờ mới để ý đến Win anh lấy một bịch kẹo masmallow

"Cảm...ơn...anh" Win thút thít cảm ơn gì chứ có đồ ăn là được

Win ăn ngon lành luôn.

Em bỏ vào miệng nhiều đến nỗi mà hai má của em phòng ra đáng yêu cực kỳ.

Ăn no nê thì Win lăng ra ngủ trên vai Mew, Bright thấy vậy thì lên tiếng nói đưa em về phòng nghĩ ngơi.

Mew cũng đồng ý chăm sóc bé con ấy sáng giờ mệt rồi anh còn chưa chăm sóc cho bé con của anh nữa chứ đến giờ mà em ấy vẫn chưa hết dỗi

.

.

"P'Wat...P'Wat sao lại bỏ em" Win nói mớ trong lúc ngủ

Câu nói khiến Bright không khỏi thắc mắc Wat là ai?

Sao nghe quen vậy nhỉ? .

Anh không đáp lại mà ôn nhu xoa đầu Win.

Không biết là Win có cảm nhận được gì không mà nở một nụ cười rất xinh.

.

.

.

Hello tui là tác giả đây mọi người gọi tui là thỏ được rồi!!.

Hôm nay trailer phim mới của hai anh đã tung ra tui nghĩ sẽ rất là hay đấy mọi người ạ.

Một bộ phim mới, một con thuyền mới và một ngôi nhà mới >♡<

Và đây là một hình ảnh mà tui thích nhất

Cre: BrightWins

RẤT ĐẸP LUÔN

một chiếc thuyền xin sò

THYMEKAVIN ♥️

Tyu là cái cảnh mà bé khóc nhìn tội thật nhưng không sao tui sẽ đón chờ dự án này.

Hihi BrightWin forever

Ui đúng rồi nhân tiệng đây tui xin được chúc mừng sinh nhật bé Gulf 4/12

Một thiên thần nhỏ
 
[Brightwin] Bé Thỏ Tinh Nghịch Đáng Yêu Của Ngài Vachirawit
9


Sáng hôm sau thức dậy với một tâm trạng cực kỳ thoải mái thời tiết hôm nay khá là trong lành.

Theo như anh trưởng đoàn nói thì đồ ăn sáng mọi người sẽ tự chuẩn bị.

Thơm quá ~~~

Một mùi hương từ bên ngoài xông vào trong rất thơm luôn.

Win mở ngay cửa lều chạy thẳng ra bên ngoài.

Bright đang ở ngoài nấu buổi sáng anh nấu trông rất ngon và trang trí còn rất hấp dẫn nữa khiến Win như rơi vào thiên đường vậy tuyệt vời luôn.

"là anh nấu sao"

"Cậu thấy ở đây còn ai ngoài tôi với cậu"

"Dạ!!

Cảm ơn anh em ăn nha"

"Cậu chưa đi vệ sinh cá nhân đó mau đi đi nhanh lên"

"Vâng" Win bĩu môi

Một buổi sáng thật là ấm áp khi có anh bên cạnh.

Đồ ăn cũng rất ngon trông rất giống hai người hẹn hò.

Cũng may là do ở đây chỉ có các thành viên trong CLB thôi chứ không là bây giờ chỗ này đã bị bu kín mít rồi.

Và Win cũng rất sợ chuyện đó sảy ra nếu như mà bị cả trường đăng lên confession thì em chẳng thể nào đi học nữa.

Các fan Couple của Bright và Pam sẽ đối phó em rất là kịch liệt.

Và em sẽ bị xa lánh.

.

.

Buổi sáng ngọt ngào qua đi nhanh chóng nhường chỗ cho màng đêm buông xuống.

Mọi người tập trung tại một gần khu rừng.

Trưởng đoàn lên nói trò chơi

"Hôm nay chúng ta sẽ chơi thử thách lòng can đảm nha"

"Anh ơi hôm qua kể truyện ma rồi em không chơi được không"

"Không được rồi, vào cắm trại chỉ có mấy trò này là tuyệt nhất thôi em không chơi không được do cái này chấm vào điểm nhóm"

"dạ" không được đồng ý em phải chịu vậy

"Đi với tôi đi không sao đâu" Bright vỗ nhẹ vào vai Win như là động viên em

"..."

Win đứng hình mất năm giây.

"Đi thôi ngớ ra làm gì"

"Win anh đi nha" Mew ở bên kia vậy tay với em.

Thì Bright lại đẩy Win đi ra chỗ khác

Bắt đầu tới giờ vào rừng rồi cảm giác bây giờ của Win chỉ có một chữ "sợ"

"Ah" Win giật mình la lên một tiếng.

Tại con ma giả kế bên nè đang đi thì gặp buồn

"Không sao chỉ là ma giả thôi" Hôm nay Bright ôn nhu lắm nha anh ấy dỗ em kìa

"D..dạ"

Mọi người đi đến một cái chồi nhỏ cầm lấy 1 sợi dây.

Rồi đi ra, nhưng đâu có dễ ở đó tối om, chỉ có 1 cây đèn pin trên tay thì không đủ để soi, đang đi thì va phải Bright làm Win bị té.

Kéo theo anh cả hai cùng nhau ngã nhào xuống đất.

Môi anh chạm lên môi em

"Um" em kêu lên một tiếng, người ở trên đang đè em môi vẫn không chịu buông ra.

"...."

"Xin lỗi anh" Win đứng dậy nói

"lần sau cẩn thân hơn đi" anh nói rồi đi tiếp

Mặt Win đỏ lên.

"Win có chuyện gì. sao đứng đây vậy anh lấy được rồi nè đi trước nha" Mew nói

"dạ không có gì ạ tạm biệt anh" nghĩ sao Win dám nói với Mew là mình hôn Bright chứ.

Cuối cùng cũng xong nhiệm vụ.

Mệt ghê bây giờ về ngủ suy nghĩ đầu tiên xuất hiện trong đầu Win.

Nhưng em lại cảm thấy tay mình trống trống nên em coi thử thì phát hiện chiếc vòng tay của mình mất tiu òi.

Em nghĩ chắc hồi nãy té làm rơi nhưng bây giờ phải chạy lại căn nhà đó thì hơi...

Mew thì đang ngủ Win cũng chẳng muốn làm phiền anh thôi.

Lấy hết can đảm đi vậy

Đi một lúc thì cũng tới, nhưng xui làm sao á vừa nhặt xong cái vòng thì mưa đỗ xuống ào ào được báo là hôm nay có mữa rất lớn mà em quên, rốt cuộc Win phải đứng ở đó mà đợi.

~~

Mưa tạnh bớt rồi trời tối thui luôn đứng đó lạnh đến nỗi mà co ro người lại.

Sau một trận mưa tầm tã thì trời trở nên tối hơn nhiều, ôi đèn pin điện thoại cũng tắt.

Win vì sợ quá chỉ biết chết đứng tại chỗ

.

.

.

.

Ở chỗ của anh thì đang giữa khuya anh tĩnh dậy do thời thiết lạnh, tự nhiên có chút không yên lòng nhìn qua chỗ Win thì chẳng thấy em đâu.

Anh liền chạy đi kêu Mew dậy vì bây giờ không còn ai ngoài cái con người anh xem là tình địch đó hết

"Mew mày có thấy Win đâu không"

"Tự nhiên hỏi tôi...hả??

Win" anh bị phá giấc ngủ nên có hơi tức nhưng nghe thấy chữ Win thì bật dậy

Cả hai lo lắng chạy ra tìm em.

"Giờ này mà sao lại đi vào rừng chứ" anh tức giận nói khuôn mặt thể hiện đủ sự lo lắng

"sao cậu lại tức giận, cậu lo cho em ấy??"

"Ừm"

"Anh thích em ấy rồi đúng không??"

Đôi mắt nghi hoặc của Mew khiến anh thành thật nói

"Ừ tối thích cậu ấy"

"Từ khi nào"

"Hôm anh xuất hiện"

"Hả??"

"Từ lúc anh xuất hiện khiến cho tôi khó chịu lúc nào cũng bám xát cậu ấy hành động thân mật.

Tôi cũng chẳng phải là con nít rảnh rỗi ngồi suy nghỉ cảm xúc của mình nên tôi khẳng định là tôi đã thích em rồi"

"Nhưng anh có người yêu rồi mà"

"Anh yên tâm cô ta chỉ là một cô gái mà mẹ tôi sai để quản tôi với danh nghĩ là người yêu thôi.

Tôi sẽ giải quyết cô ta sau, mẹ tôi dù gì cũng đã đồng ý "

"Một người mẹ kì lạ nhưng như vậy tôi yên tâm rồi tôi sẽ giao em ấy cho anh nhưng nếu anh mà làm em ấy rơi một giọt nước mắt nào thì chết với tôi"

"Tôi còn tưởng anh sẽ giành với tôi?"

"anh nghĩ gì vậy người tôi thích là Gulf"

"Gulf??"

"Ahhhhhhh" đang nói chuyện thì nghe tiếng la phát ra ngần đó.

Xác định đó là tiếng của Win nên hai người vội chạy tới.

Bây giờ trời đang mưa chút ít có gió mạnh thôi qua làm cánh cửa của ngôi nhà đống sầm lại là cái bóng trắng từ hai chiếc đèn pin của hai anh khiến em nhớ lại cảnh lúc trong kho mà la lên một tiếng.

Hai người chạy đến mở cửa ra thấy em đang nằm ngất ở đất vội chạy lại đỡ em lên.

"Win" Mew thấy là chạy lại ngay

"Em ấy sao rồi"

"Sốt cao quá chắc lúc nãy bị mắc mưa"

Nói xong thì Bright tiếng tới cong em lên lưng rồi cùng Mew đi về trại

"Hồi nãy anh nói anh thích Gulf"

"Ừ em ấy là phụ tá của phòng y tế"

"Quen biết cũng nhanh đó chứ"

"Cậu đừng nghĩ tôi chỉ biết học, trông con thỏ này cực lắm đó nên mấy chuyện cua trai đối với tôi nó không có gì là khó cả"

"Vậy sao còn thỏ này từ nay cứ để tôi chăm cho"

"Cậu còn chưa sử lý xong cô ta"

"Pam sao"

"Đúng"

"Tôi nói rồi về cô ta thì tôi sẽ sử lý sau nhưng vẫn chưa thể biết là khi nào.."

"Biết điều đó, thôi tới trại rồi đưa em ấy vào nhanh lên"

.

.

.

.

"Lấy giúp tôi nhiệt kế"

"Đây"

"Nóng quá rồi 39°"

"biết máy nay mưa nhiều nên tôi có đem theo vài vật dụng y tế nè"

"Vậy cậu đi lấy đi" nghe vậy thì Mew chạy ngay về lều của mình để lấy thuốc

"Tine nhớ anh Wat.."

Win trong cơn mê mang vô thức nói ra.

Tuy câu nói rất nhỏ nhưng anh vẫn có thể nghe được

Gì chứ Tine em ấy chính là Tine sao??

đúng rồi sao Bright có thể quên chuyện đó được chứ.

Lúc nhỏ anh cũng có chơi với một cậu nhóc tên là Win nhưng do thích gọi em là Tine nên dần quên đi tên thật.

Bây giờ nghe Win nhắc anh mới nhận ra Win rất giống với Tine.

Đôi lúc anh cũng có nghi ngờ.

"Tine em là Tine" Bright vô thức nói ra

"Tine? anh là Saralew" Mew vừa mở lều ra thì nghe thấy mà nói

.

.

.

.

"tôi không ngờ có thể gặp lại em ấy" Bright thả lỏng nói đặt ly cacao nóng xuống bàn

"Cũng lâu rồi ha"

"Không ngờ bao lâu anh vẫn trông em ấy như lời đã hứa"

"Đó vốn là nhiệm vụ của tôi, vì nhớ lời hứa năm xưa nên tôi cũng không muốn Win theo đuổi một ai và cố ngắng bao vệ em ấy khỏi mọi sự chú ý"

"Vậy bây giờ thì sao"

"Là do em ấy muốn"

"Vậy là em ấy quên tôi rồi" chất giọng và gương mặt thoáng buồn đi

"Tôi nghĩ anh không nên trách em ấy"

"Tại sao"

"Đó là tai nạn ngoài ý muốn"

"TAI NẠN???"

.

.

Hôm đó khi Bright bỏ đi Win đã bị bắt cóc bởi một đám người.

Cho đến bây giờ mọi người vẫn không biết là có chuyện gì sảy ra với Win trong thời gian bị giam giữ.

Chỉ được biết là em tự mình trốn thoát khỏi đám người đó và được cho ở tạm trong một cô nhi viện.

Khoảng hai tháng sau Win được đưa về nhà, em hoàn toàn không thể nhớ được những gì đã sảy ra, ký ức trong đầu em như một mớ hỗn độn vậy.

.

.

"Ah đau" sáng hôm sau Win thức dậy cảm thấy đầu em đau như bị búa gõ ấy

"Win ơi Win cậu sao rồi" Kaotung từ bên ngoài chạy vào

"Ủa có chuyện gì sảy ra vậy"

"Cậu không nhớ sao hôm qua cậu đi vào rừng và bị ngất tại ngôi nhà hoang"

"Sao tớ lại ở đây là P'Mew đưa tớ về á??"

"Cả P'Mew và P'Bright luôn"

"Có P'Bright nữa sao, ủa mà họ đâu hết rồi"

"Không biết mới sáng sớm đã đi đâu rồi"

"Tớ thấy P'Bright đâu có thích P'Mew đâu hai người họ lúc nào cũng như nước với lửa vậy"

"Win cậu..."

Khaotung nhận thấy có điều gì đó bất thường ở Win

"A"

"Sao vậy" khaotung lo lắng

"Đầu tớ đau quá khaotung" Win lấy tay ôm đầu

"Win đứng vội nhớ ra cứ từ từ thả lỏng" Khaotung rất lo đã bao lâu rồi cậu mới gặp lại hình ảnh này nhỉ

Một lúc sau thì Win đã thoát khỏi cơn đau đầu.

Khaotung dẫn Win ra ngoài hít thở không khí một chút

.

Bright và Mew đang ở cùng nhau ôn lại một số kỷ niệm của cả hai

"Ngày xưa tôi với anh vốn không hề ưa nhau đến bây giờ gặp lại vẫn vậy nhỉ"

"Nếu tôi biết anh dễ ghen như vậy thì tôi cũng chẳng thèm chọc anh làm gì rồi lỡ anh đánh tôi banh xác nữa"

"Chuyện của Win tính làm sao đây"

"Đó là chuyện ngoài ý muốn nhưng anh có thể nào tạm thời giữ bí mật được không....tôi....vẫng chưa muốn thấy em ấy chịu từng cơn đau đớn như lúc trước đâu"

"Đau??"

"Để có thể phục hồi trí nhớ thì em ấy cần phải tập trung và xếp lại mớ ký ức hỗn độn ở trong đầu vì vậy khi muốn nhớ lại đầu em ấy sẽ bị tổn thương"

"Đây là di chứng sao"

"Người nào cũng vậy thôi, chỉ có điều là Win sức khỏe yếu hơn so với người khác nên việc chịu đựng của em ấy chính là không thể"

"sao em bé dễ thương của tôi phải chịu đựng nhiều vậy nhỉ"

*Reng Reng*

"Điền thoại anh reo kìa"

"Lại là cô ta"

"Bắt máy đi"

"Tôi tạm thời vẫn chưa tìm được cách để chia tay cô ta, an ổn nếu mà làm sai một cái gì đó thì bé Win sẽ sống không yên với cộng đồng fan trong trường mình đâu"

"Anh nghĩ cô ta đến với anh là vì gì"

"Theo tôi là cái địa vị mà không ai có thể bước đến" trừ Win ra

"Nếu như một lúc nào đó anh trở nên nghèo khó thì cô ta sẽ ra sao"

"Ý anh là.....

Mew không nói thêm gì chỉ gật đầu đôi mắt nhìn nham hiểm nhìn anh.

Hai người như đang bày ra một cái âm mưu gì đó

.

"Win đừng chạy nữa cậu mới khỏe lại đó"

"Vui quá đi lâu lắm rồi mới tự do như vậy"

"Haiz ~ cậu ấy mấy tuổi vậy nhỉ" Khaotung hỏi thầm trong miệng

"phù" Win cầm cây thổi bóng bóng thổi ra những chiếc bong bóng bay khắm nơi trên bãi cỏ.

Khaotung chạy lại phá em

"Ui sao cậu phá bong bóng của tớ" Win thổi ra cái nào là Khaotung làm vỡ cái đó.

Khiến em tức giận phòng đôi má phúng phính của mình lên bĩu môi

"đừng giận mình mà nong Win trong đáng yêu quá"

"Đừng có trêu tớ mà"

"Haha thôi về lều ăn chút gì đi sáng giờ cậu chưa bỏ cái gì vào bùng hết đó"

"Mình không muốn ăn đâu"

"Lại biếng ăn nữa rồi sao.

Cậu nên tìm một người yêu để mà làm nũng đi tớ không phải bảo mẫu của cậu đâu"

"Vậy thôi tớ đi chơi tiếp đây" thế là Win lại chạy đi mất.

Không biết chuyến này là đi nghĩ dưỡng hay là đi làm công ít nữa chứ

.

"Mọi người tập trung nha"

"Rõ"

"Hôm nay chúng ta sẽ đi nhặt rác ở bìa rừng nhưng nhớ là đừng có đi sâu quá nếu không là bị lạc đó rõ chưa"

"Rõ!!!"

Mọi người bắt đầu tảng ra đi nhặt rác sau hôm qua làm như Win có nhiều năng lượng hơn hay sao mà em ấy cứ nghịch ngợm mãi chạy nhảy lung tung khiến cho các anh chị trong đoàn phải đau đầu.

"Em chạy không mệt hả Win"

"Dạ không ạ"

"Haiz ~" Mew khẽ thở dài

Một lúc sau có lẽ đã thấm mệt nên Win mới dừng lại việc phá phách của mình đi gom hết đóng rác này. mệt thật không hiểu tại sao người ta lại bỏ rác bừa bãi như vậy nhỉ

"Gâu!"

Um tiếng gì vậy nhỉ Win nghĩ

Tò mò nên em lần theo tiếng kêu.

Đi tới một hang động nhỏ ở trong rừng nó cách chỗ lúc nãy cũng không xa lắm

"Gâu" tiếng kêu yếu ớt của một chú chó

Win từ nhỏ đã bị chó cắn nên em rất sợ nó.

Có điều là nhìn chú chó này đáng thương quá em chỉ còn cách lấy hết cang đảm mà giúp nó thôi

"Chó ngoan đừng sợ, anh đến giúp em đây"

Win nhẹ nhàng tháo chiếc kim đâm vào chân chú cho.

Máu từ chân em ấy chảy ra rất nhiều.

Win không nghĩ nhiều xé tay chiếc áo mỏng của mình ra băng bó lại, và cầm máu

" Giờ làm sao với em ấy đây đem về thế nào mấy pi cũng chửi chắc luôn"

"Ùm" chú chó kêu lên

"Tới ngày mai anh mới có thể về được.

Hay là em ở đỡ trong cái hang này nha"

"Gâu"

Win cười.

Em lục trong bao rác lúc nãy lấy ra một chiếc mền cũ tuy không được sạch lắm nhưng nó có thể giữ ấm cho chú chó.

Win lục trong túi em lấy ra một ít bánh mà em được mấy anh cho xé ra và để đó, đổ vào một cái chén vỡ ít nước.

"Xong rồi đồ ăn chỗ ngủ và thức uống có hết rồi em ngủ đỡ đi mai anh tới"

"Gâu" chú chó có vẻ hài lòng

Win cảm thấy là em đi hơi lâu rồi đó không biết mọi người đã làm xong chưa nữa.

"Win!!!

Em đi đâu nãy giờ đó" P'Mew nhảy từ đâu ra làm em hết hồn

"Dạ...thì...thì...em đi nhặt rác"

"Cậu nhặt rác tại sao lại đi vào rừng chẳng phải Bone đã nói rồi sao" Bright từ đằng sau tiến tới mắng

"Em..em...xin lỗi" Win cuối đầu, hai tay đầy máu đan vào nhau

"thôi em ấy cũng về rồi không sao đâu ha.....tôi...tôi qua bên kia nhặt rác tiếp" Mew nói giúp cho Win.

Nhưng bị anh mắt sắt lạnh của Bright làm cho sợ bỏ chạy

"Nói tôi nghe tại sao tối qua em lại vào rừng"

Thực sự tối qua Win đã làm Bright đủ sợ rồi.

Khi nãy không thấy em đâu nỗi sợ của anh lại ập đến.

Tuy nhìn anh không có tí nào là quan tâm nhưng thực chất lúc nào Bright cũng dõi theo Win, vì nếu rời mắt một chút thì con thỏ nhỏ này sẽ có chuyện ngay.

"Tại...em làm rơi chiếc vòng"

"Chiếc vòng???"

"Là chiếc vòng tay hình con thỏ này nè"

Win đưa tay lên cho anh coi chiếc vòng, nhưng thứ anh để ý chính là những vết máu đỏ và vết áo rách ngay cỗ tay

"Tay cậu sao vậy" Bright cầm tay Win lên hốt hoảng

Win chợt nhớ ra mình quên rửa tay.

Em vội rút đôi tay lại bỏ ra sau

"Cậu làm gì mà máu nhiều vậy hả??!!"

"Đó.. ....đó là màu ạ...hồi nãy em lỡ làm cho chai tương cà bị bắn văn đầy lên tay ấy ạ"

"Vậy còn vết rách!?"

__________

Không biết tại sao nó lại ghi là chưa đăng tại tui nhớ mình đăng rồi á🙁((
 
Back
Top Bottom