Khác [Boylove] Thuốc Độc

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
348,768
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
336820547-256-k703797.jpg

[Boylove] Thuốc Độc
Tác giả: Quan__Que
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Tên truyện: Thuốc Độc

Tác giả: Quần Què
Bìa truyện: https://pin.it/6wtGEpD

Thể loại: tận thế, cường thụ mỹ công, dịch bệnh zombie, khoa học viễn tưởng, sad, ngược thụ
Couple: William (top) x Andrew (bot)
Cốt truyện, nhân vật trong truyện đều thuộc về mình
Không re-up đến nơi nào khác, không edit hay beta khi chưa có sự cho phép của mình
Cảm ơn các bạn đã ủng hộ

Văn án:
Anh biết thế giới này sắp kết thúc rồi.

Anh mong em hãy quên thứ đó đi, hãy yêu thương anh, anh đau lắm.

Anh biết rằng em cần nó, nhưng hãy vì anh, hãy vì anh mà từ bỏ, hãy vì anh mà quên đi nó.

Chúng ta bắt đầu bằng một đêm lầm lỡ, nhưng hãy kết thúc bằng một tình yêu thật sự, em nhé.



sad​
 
[Boylove] Thuốc Độc
Chương 1


Tiếng motor phi như bay trong gió, Andrew tận hưởng cảm giác thoải mái cực độ.

Anh lạng lách, đánh võng, chạy băng qua từng con đường khắp Los Angeles.

Bầu trời xế chiều tối dần, sắc cam ôm hết cả một vùng trời.

Những tia nắng còn sót lại hắt nhẹ lên khuôn mặt anh tú của Andrew, ánh lên màu vàng nâu nhàn nhạt trên mái tóc đen của anh.

Anh dừng lại trước một căn biệt thự nằm ở vùng ngoài ô, đứng trước cổng chờ là một chàng trai cao ráo, gương mặt hao hao giống Andrew.

"Thích không thằng nhóc?"

Anh ta khoanh tay, gương mặt cáo già lộ rõ vẻ đắc ý.

Andrew nhìn anh bằng cặp mắt sáng rực, tưởng chừng như chói muốn mù loà

"Anh hỏi thừa.

Không chê vào đâu được" Andrew vỗ vỗ yên con motor này, tay kia giơ ngón cái thể hiện sự thích thú.

Chàng trai kia cũng chỉ biết cười trừ, khoanh tay thở dài, trong đầu chợt dáy lên một suy nghĩ rằng sẽ lấy lại chiếc motor đó.

"Anh Brian, vậy là ngày mai em có thể vác chiếc này đi học được không?"

"Không."

"Ơ?

Tại sao?"

Nghe câu trả lời Andrew liền cảm thấy thất vọng tràn trề.

Brian nhướng mày khinh thường thằng em mình, môi nhết lên, giọng nói có phần trêu chọc.

"Mày còn mấy em ngon nghẻ nhốt trong gara đó.

Dùng đồ cũ trước đi, đồ mới để dành cho con cháu sau này."

Andrew đầu bốc lửa, giận giận dỗi dỗi đấm đấm vào vai Brian.

Xét cho cùng thì Andrew chỉ thấp hơn vài xăng.

Brian thì cơ bắp cuồn cuộn, cảm tưởng như có thể một tay nhấc bổng thằng em mình lên.

Andrew cũng không phải dạng mỏng manh yếu đuối.

Múi cậu cũng có, cơ bắp cậu cũng có, chỉ là nhạt hơn anh mình thôi.

Nói chung là vừa đủ xài.

"Anh mày nói thì mau nghe đi."

"Thà là anh đừng mua luôn đi.

Mua rồi không cho người ta chạy, quá đáng vừa vừa thôi chứ."

Brian không quan tâm lời Andrew lèm bèm.

Ánh mắt anh nhìn chăm chăm vào một hướng, nghĩ ngợi đến một điều sâu xa.

"Con xe này không dùng, mày coi như đó là kỉ vật anh mày tặng đi."

Andrew khó hiểu, mặt nhăn như khỉ nhìn Brian.

"Ông anh già của tôi nay cũng biết nói đùa à?

Cục nước đá gần cái bếp điện từ có ngày cũng tan."

Brian thật sự không hiểu, rằng cái thằng ngu này rốt cuộc là do ai đẻ ra?

Bữa nào phải đi xét nghiệm ADN mới được.

"Anh mày cho, nhưng phải rèn dũa cái nết phung phí của mày mới được.

Muốn lái chiếc xe này thì mày đưa đủ tiền cho tao đi, tao giao cho.

Coi như là một cuộc mua bán, mày đưa tiền, tao đưa xe."

Nghe xong Andrew liền sững người, cái miệng chép chép, tay gãi mấy cọng râu mọc lởm chởm trên cằm.

"Vậy thì.......thì thôi.

Em không thèm."

Andrew quả thực lười biếng quá mức rồi.

Brian đành phải tung chiêu cuối.

"Cho xe tặng kèm bạn gái."

Kẻ háo sắc.

Nghe đến "gái" là mắt lại bật công tắc, sáng như đèn pha xe ô tô.

"Đồng ý, đồng ý."

Đúng như những gì Brian kì vọng.

"Nhưng mà làm cách nào em mới có thể kiếm tiền đây?"

"Thì đi làm thêm.

Làm phục vụ quán cafe, lao công dọn rác.

Dễ nhất là đi bán thân."

"Vậy thì đi bán thân."

Brian sững người, nhưng rồi cũng chỉ biết phá lên cười, làm Andrew quê đỏ cả mặt.

Tối hôm đó, sau khi dùng bữa với Brian cùng với một dàn người hầu đứng xếp hàng sau lưng xong, Andrew quyết định nằm lỳ trong phòng, không chịu xuống.

Nói gì thì nói, Andrew cũng không phải kẻ ngu kẻ ngốc, anh chỉ ngây thơ khi bên cạnh anh trai của mình, còn người ngoài thì Andrew không dễ động vào.

Ánh mắt anh nhìn vào tờ giấy photo kết quả xét nghiệm của Brian trong tay, môi bất chợt mím lại, lòng quặn thắt.

*Ung thư phổi giai đoạn cuối*

Andrew biết rằng thời gian anh còn sống chẳng bao lâu nữa, chỉ muốn làm theo lời anh để anh ấy có thể hạnh phúc nhất trong giây phút cuối cùng ngày.

Không nghĩ ngợi, không bận tâm gì cả, chỉ cần vui thôi, một mình anh vui thôi là đủ.

Andrew biết lý do tại sao Brian lại mua xe mới cho anh.

Đúng như những gì anh ấy nói, chiếc motor này chính là kỉ vật của Andrew, là món quà cuối cùng Brian muốn tặng cho anh trước khi nhắm mắt xuôi tay.

Brian không muốn nói, Andrew cũng chẳng khai, chỉ dám mạnh mẽ giấu nhẹm đi sự lo lắng và bất an sau nụ cười rạng rỡ, hoàn toàn mong muốn người kia đừng nghĩ ngợi gì về mình.

Brian cầm một đĩa khoai tây chiên vào phòng của Andrew, Andrew thấy anh trai mình cũng lật đật cất tờ giấy xét nghiệm vào hộc bàn.

"Ăn đi, còn nóng."

Brian biết lâu rồi anh không ăn khoai tây chiên, quyết định tối nay chiên một đĩa nhỏ cho thằng em của mình.

Lúc trước Brian là kiểu người không dám nhấc con dao lên, ấy vậy mà giờ lại vì em trai mà học cách nấu ăn.

Andrew ăn thử một miếng, khoai tây quả thực rất ngon.

Miếng khoai cắt vừa phải, bên ngoài áo một lớp bột, khi đem đi chiên lên cho ra lớp vỏ giòn tan, bên trong thì hương vị bùi bùi béo béo tan ngay trên đầu lưỡi.

Một chút bột phô mai được rắc lên, khi ăn vào thì tổng thể hài hoà.

Brian nhìn em mình ăn ngon lành, mặt vừa yêu chiều lại có phần hảnh diện.

Haizz da, nhóc này lên trường nhất định phải khoe anh nó với các bạn cùng lớp đó.

Andrew thưởng thức bữa ăn khuya của mình, gương mặt thì nở nụ cười rạng rỡ nhưng khoé mắt anh lại cay xè.

Nghĩ đến việc Brian sắp chết, nước mắt anh lại ứa ra.

Andrew không muốn anh mình biết, quyết định nuốt miếng khoai trong miệng, há miệng ngáp thật to để Brian không biết đến việc Andrew đang khóc.

"Lát mày tự dọn nha, anh đây buồn ngủ rồi."

Brian đặt đĩa khoai tây trên giường anh, trước khi ra khỏi phòng không quên nói lời dặn dò.

Andrew ăn xong cũng đem xuống nhờ giúp việc rửa hộ, bản thân thì ra ngoài ban công phòng anh ngắm trăng.

Trời đêm nay không sao, khắp một khoảng trời là một màu tối đen như mực.

Mặt trăng lấp lánh đẹp mê hồn, sáng toả khắp bầu trời u tối.

Ánh sáng mập mờ rọi khắp ban công, từng chậu cây, từng cánh cửa sổ, từng sự cô đơn đều được ánh trăng ấy chiếu sáng.

Andrew đứng tựa vào lan can can, ánh mắt cứ nhìn mãi vào vầng trăng tròn ấy, khoé môi có chút nhết lên.

Từng cơn gió thổi vù vù làm mái tóc anh rối tung, chúng luồn lách vào bên trong chiếc áo ngủ của anh, không ngừng khiến anh cảm thấy đôi chút lạnh lẽo.

Vẻ đẹp mĩ miều của bầu trời đêm nay kết hợp hoàn hảo với một nam nhân tài sắc vẹn toàn.

Hợp nhau thật, đều chỉ có một mình.

Một mình vầng trăng sáng lẻ loi giữa biển trời tối đen, một mình chàng trai giấu nhẹm đi nỗi đau dằn xé trong lòng.

Buồn ngủ rồi, Andrew bước vào phòng nhưng không đóng cửa ban công lại, cứ mặc cho gió thổi vào.

Tấm rèn bị gió thổi tung làm nó căng phồng lên.

Andrew vừa nhắm mắt đã nhanh chóng chìm vào giấc ngủ, sắc mặt có vẻ tốt, dường như anh đang mơ thấy điều gì đó tốt đẹp rồi.

__________________________

Tác giả: Quần Què

Ngày đăng 14/03/2023

Cảm ơn các bạn đã ủng hộ.

1 tuần mình sẽ cố gắng ra tầm 1 đến 2 chap nhé.

Cảm ơn nhìu 🙏
 
[Boylove] Thuốc Độc
Chương 2


Bầu trời âm u xám xịt, những hạt mưa cứ ào ào trút xuống không ngưng.

Chiếc motor đậu trước một quán rượu nhỏ, Andrew bước xuống dưới mái hiên, tháo mũ bảo hiểm ra, không ngừng lấy tay phủi áo để rủ bớt nước xuống.

Mưa to như vậy chắc anh không tài nào về nhà sớm được.

Andrew bước vào quán rượu, trong đó chỉ có một chàng trai bartender trẻ tuổi.

Dù sao cũng chỉ là một quán rượu nhỏ, dĩ nhiên không cần nhiều nhân viên.

Andrew bước đến quầy rượu, ngồi đối diện với chàng trai kia.

Giờ để ý kĩ thì cậu ta quả thực là rất rất đẹp.

Tuổi tác chắc là nhỉ hơn Andrew vài tuổi.

Gương mặt tuấn tú cùng với đôi mắt xanh lam long lanh, cảm tưởng như chúng hút trọn cả đại dương mênh mông vào trong con ngươi ấy, nhưng tiếng thay bọng mắt của cậu ấy quá to, cộng thêm hai cái quầng thâm đen thui, dường như là rất thiếu ngủ.

Hai hàng lông mi dài quyến rũ chết người.

Sóng mũi cao cùng đôi môi mỏng chuẩn mẫu người da trắng.

Nếu trừ đi phần quầng thâm thì khắp người cậu ta luôn toát ra một vẻ kiêu sa sang trọng, nhìn vào mà Andrew có chút lung lay.

"Anh dùng gì?"

"Margarita cocktail."

"Dùng mạnh vậy sao?

Được, đợi tôi một chút."

Chàng trai kia cho từng loại rượu vào, những ngón tay khéo léo lắc đều, những động tác thuần thục và uyển chuyển ấy khiến người nhìn bị hút hồn lúc nào không hay.

Andrew cũng vậy, đột nhiên anh cứ nhìn cậu ta mãi, nhìn mãi mà không cảm thấy chán.

Người kia cho cocktail vào ly, trang trí trên vành ly là một ít muối để làm nên sự khác biệt cho Margarita.

Nhìn thành phẩm trên tay, Andrew thầm khen tay nghề của người kia, hẳn là cậu ta đã có kinh nghiệm làm cocktail lâu năm rồi.

Anh nhấp thử một miếng, hương vị quả thật rất tuyệt.

Chút cay của Tequila, chút nồng của Triple Sec hòa cùng vị thanh mát của cam và chua chua của chanh, tổng thể hài hòa như vậy Andrew cũng không khỏi xiêu lòng.

"Cậu học pha chế cocktail bao lâu rồi" Andrew thuận miệng hỏi một câu.

Người kí chẳng thèm nhìn lấy anh một cái, chỉ mở miệng trả lời.

"2 năm."

"2 năm sao?

Tuyệt đấy!"

Vừa nhấm nháp cocktail, Andrew cũng muốn bắt chuyện với chàng trai này một chút.

"Cậu tên gì?"

Đáp lại anh là một cái ánh mắt không gì lạnh lẽo hơn.

Cậu ta không nói gì cả, tiếp tục dọn dẹp đống ly chưa rửa.

Andrew thở dài, người gì đâu mà lạnh như đá, còn hơn cả Brian.

"Haizz, tôi xin giới thiệu trước.

Tôi là Andrew, Andrew Labrador.

Cậu cũng nên giới thiệu một chút về bản thân chứ nhỉ."

"William Adonis."

2 chữ không hơn không kém, người gì đâu mà ít nói thấy sợ.

Andrew cũng thở dài, có là anh không thể làm quen với người này được rồi, đời đời kiếp kiếp cũng không thân nổi.

Anh chăm chú nhìn cậu ta, giờ mới thấy cậu ta nhỏ con hơn anh một xíu.

Gương mặt nhỏ nhắn của cậu ta trông khá ngây thơ.

Vốn dĩ là rất hoàn hảo nhưng không biết ai là người cắt tóc cho cậu, mái hơi ngắn quá rồi.

Andrew vừa nhâm nhi cocktail vừa đọc sách, lúc này quán không còn khách nào ngoài anh, William cũng không có việc gì để làm.

Cậu ta rửa xong đống ly của khách đã dùng rồi, lau khô sạch sẽ xong liền đi ra ra phía cửa sau quán.

Andrew vốn dĩ định không để ý, nhưng lúc sau lại tò mò muốn biết xem cậu ta ra ngoài đó làm gì.

Anh chuẩn bị một bao thuốc lá cùng với hột quẹt, định bụng rằng sẽ rủ cậu ta hút một điếu.

Andrew một giây một phút làm người trầm tính dĩ nhiên là không được, dù có phải bắt chuyện với cục đá cũng phải làm.

Andrew mở cánh cửa sau của quán, thông ra ngoài là một con hẻm nhỏ tối tăm và u ám.

Tiếng mưa rào rào dội xuống mái tôn càng nghe càng bực bội.

Anh thấy William đứng ở một góc, quay mặt vào phía trong làm chuyện gì đó.

Thằng nhóc này, quán có nhà vệ sinh vậy mà lại ra ngoài đi bậy, thật sự không nói nổi.

Andrew bước đến gần William, giơ cánh tay khều lên bả vai gầy guộc của cậu.

William giật thót, quay người lại một cách nhanh chóng.

Ánh mắt cậu đanh lại, sắc lẹm nhìn Andrew.

Cậu nhanh chóng vào thế phòng thủ, trên tay lại cầm một cây kim tiêm.

"A!

Là tôi, là tôi."

Khi biết được người trước mặt không có ý gì với mình, William mới dần hạ cánh tay xuống.

Andrew nhướng mày nhìn xuống tay cầm kim tiêm của cậu, trong đầu không khỏi dấy lên nghi vấn.

"Cậu chơi thuốc à?"

Andrew nhìn thẳng ánh mắt vô hồn ấy tra hỏi, William nghe xong liền nghiến răng nghiến lợi.

"Không phải chuyện của anh."

Cậu ta lạnh lùng đáp, tay vẫn cầm cây kim tiêm hù doạ.

William trợn mắt nhìn Andrew, thể hiện sự khó chịu ra mặt.

Cậu đi ngang qua anh rồi hất vai một cái.

"Đừng có lo chuyện bao đồng nữa."

"Này!"

Anh nắm lấy cánh tay của cậu, hàng chân mày nhăn nhó không đồng tình với hành vi này của cậu.

"Bỏ ra!"

William vùng vẫy cố gắng thoát khỏi Andrew.

Sức lực của cậu không đủ, dù có ra sức giãy dụa cách mấy cũng không ăn thua gì.

William tức giận quát lên một tiếng, hai con mắt cậu đỏ ngầu, những tia gân máu xuất hiện chằn chịt.

"Tôi nghĩ là cậu đi cai thuốc đ....."

"Hả?!"

William ép Andrew vào tường, ánh mắt tức giận ngước lên nhìn thẳng vào đối phương.

"Tôi nói anh là đừng có xía vào chuyện của tôi nữa.

Không thì ngay tại đây tôi sẽ giết anh đó."

William chỉa kim tiêm gần cổ của anh, nếu thích thì cậu ta chích cho anh một cái, còn không thì đâm thẳng cho anh mất máu chết luôn tại chổ.

Thằng nhóc này bị điên rồi, trông cũng tầm 17, 18 tuổi, vậy mà đã tiếp xúc với thuốc phiện.

Andrew hạ nhẹ cánh tay cậu xuống, cười cười cho có lệ.

"Aha, xin lỗi, tôi nhiều lời rồi."

William nghe vậy hừ một cái rồi lùi lại vài bước, ánh mắt sắt lẹm ấy vẫn cứ chằm chằm nhìn anh.

Andrew lấy hộp thuốc lá trong túi ra, lấy một điếu cho mình, một điếu đặt lên môi kẻ khó chịu kia.

Anh bật cháy điếu thuốc của mình, hút một hơi thật sâu rồi nhả khói.

"Nào, bình tĩnh lại nào."

Nói xong Andrew rời đi.

William vẫn đứng đó, cậu lấy điếu thuốc ra rồi vứt xuống đất, dùng chân chà mạnh.

"Đáng ghét!"

Andrew phóng như bay ra chỗ đậu chiếc motor của mình, thở hồng hộc.

Quãi đạn, thằng nhóc đó đáng sợ quá.

Nếu lúc đó nó ra tay thật thì toi đời là cái chắc.

Mặc dù gia đình anh có dính dáng tới xã hội đen nhưng bản thân anh chưa nhúng tay vào một chuyện.

Thôi, về thôi, hãi quá rồi, nhất định sẽ không quay lại lần nào.

________________________

Tác giả: Quần Què

Ngày đăng 16/03/2023
 
[Boylove] Thuốc Độc
Chương 3


Andrew vẫy tay chào những người bạn của mình rồi xách cập đi về.

Tính ra học đại học cũng nhàn, anh một là trong giảng đường ngồi ngủ, hai là điểm danh xong rồi trốn học.

Nhưng vì trốn học quá nhiều nên phần kiến thức của anh bị lủng lỗ như tổ ong, báo hại anh mình phải thuê gia sư về kèm.

Andrew về nhà, nghe người giúp việc bảo rằng Brian đi làm chưa về, chắc là đang xử tử mấy thằng đâm lén sau lưng nữa chứ đâu.

Brian chỉ tốt với mỗi mình Andrew, còn lại thì giết không nương tay.

Andrew cũng không thích việc anh mình làm, nhưng biết làm sao được, nếu anh ấy không làm việc đó thì chắc có nước hai anh em dắt tay nhau ra đường ngủ vô tù nằm.

Mà chuyện đó cũng chẳng bao giờ xảy ra, Brian không phải là người muốn bỏ thì bỏ ngay.

Mỗi khi đi học về là bụng của Andrew cứ cồn cào than đói.

Biết được cái thói đó nên ngày nào Brian cũng làm món xế cho anh, còn không thì cũng là đầu bếp trong nhà làm.

Andrew bước đến bàn ăn, trên bàn được chuẩn bị hai cái bánh sandwich thịt nguội nhỏ.

Anh cầm đĩa sandwich lên phòng của mình, quyết định sẽ vừa xem phim, vừa thưởng thức.

Bộ phim tình cảm sướt mướt được chiếu trên chiếc ti vi 55 inch trong phòng, độ phân giải cao nên hình ảnh vô cùng sắc nét.

Cảnh phim cảm động, Andrew vừa gặp bánh vừa khóc.

Có khi khóc nhiều quá nấc một cái, thành ra lâu lâu mắc nghẹn miếng bánh ở cổ họng.

Một đĩa sandwich nhỏ vậy thôi mà anh ăn trong suốt 30 phút.

Andrew đem đĩa xuống tự rửa sạch sẽ rồi tự cất.

Trong nhà lúc này ngoài mấy tên quản gia nhạt nhẽo ra thì chỉ còn có một mình anh.

Anh đã quá quen với việc trải qua hoàn cảnh này rồi, đôi khi cô đơn xíu rồi lại thôi.

Anh lấy chiếc điện thoại của mình từ trong túi ra, bật một bản nhạc đã tải về lên nghe.

Tiếng violin du dương êm đềm hoà hợp với tiếng đàn piano bay bổng, mang đến cho anh một cảm giác khó tả.

Andrew nằm một mình trong căn phòng trống vắng, tiếng nhạc cứ văng vẳng bên tai anh.

Sự nhẹ nhàng của nó lại càng trở nên đau buồn và thê lương đến lạ.

Âm thanh ấy như bộc lộ hết những tâm tư, suy nghĩ và cảm xúc của anh.

Vẻ mặt nghĩ ngợi nhiều thứ lại trở nên suy sụp, ánh mắt vô vọng đăm đăm nhìn về phía cuối chân tường.

Những vướng bận rối ren trong lòng chẳng thể nào gở bỏ.

Nếu lúc đó em chịu quan tâm anh nhiều hơn, có phải anh sẽ sống lâu hơn nữa đúng không.

Nếu lúc đó em chịu thương anh nhiều hơn, có phải anh sẽ hạnh phúc hơn nữa đúng không.

Cảm xúc kìm nén bao lâu nay cuối cùng cũng thoát ra mạnh mẽ.

Những giọt lệ cứ lần lượt tuôn trào, khoé mắt anh đỏ hoe, đôi mắt giờ đây cũng trở nên khô khốc mà đau nhói.

Andrew nhắm mắt, tiếng nhạc êm đềm ấy từ từ đưa anh vào cỏi mộng, cố gắng khiến anh cảm thấy bình yên hơn.

______

Lúc giật mình tỉnh dậy cũng đã là bảy giờ tối.

Andrew nhận ra Brian giờ này vẫn chưa về nhà, trong lòng chợt dấy lên một nỗi bất an.

Anh gặn hỏi giúp việc trong nhà rằng anh Brian hiện tại đang ở đâu.

Vốn dĩ họ không thể trả lời, nhưng Andrew cứ hỏi mãi nên họ cũng đành nói ra địa chỉ.

Andrew nghe được câu trả lời liền lấy xe phóng như bay đến chỗ đó.

Tại một khu công nghiệp bỏ hoang, một tên đàn em cầm một bịch thuốc phiện, đưa cho một chàng trai cao ráo nhưng lại gầy nhom, ánh mắt hắn ta hơi đanh lại.

Nhỏ tuổi vậy mà lại bước vào con đường này à.

"Chú mày bao nhiên tuổi mà mua thuốc hoài đấy?"

Brian đứng một bên, khoanh tay cười khẩy.

Thằng nhóc đó liếc mắt lên nhìn Brian, đôi đồng tử co lại, hai hàng chân mày nhăn nhó, âm thanh trầm trầm phát ra từ phía sau lớp khẩu trang.

"Ông chú già đừng có lo chuyện bao đồng."

Mấy tên đàn em nghe thằng đó nói xong liền xồn xồn lên đòi tẩn cho cậu ta một trận.

Khoé môi Brian giật giật, anh ta kêu bọn họ dừng tay rồi nở một nụ cười gượng gạo.

"Rồi rồi, chú mày đi lẹ lên đi thằng mỏ hổn.

Đi nhanh đi, nếu không anh đây đổi ý muốn giết mày là toang."

Thằng nhóc tặc lưỡi một cái khó chịu, miệng lầm bầm câu "giết quách luôn đi cũng được", may là Brian không nghe thấy.

Cậu ta quay người, bước từng bước rời khỏi nơi u ám đó.

Gương mặt Brian đột nhiên hơi nhợt nhạt, anh ôm lấy chỗ thịt gần phổi của mình, hô hấp một cách khó khăn.

Cơn đau ấy vô cùng khủng khiếp, như muốn xé toạc lá phổi của anh ra vậy.

Anh ôm lấy người mình rồi ngồi gục xuống, mấy tên đàn em nhận ra tình trạng sức khỏe của anh không tốt bèn lây một ít thuốc giảm đau cho anh.

"Đại ca, anh thật sự ổn không đấy?"

Một tên trong số họ lo lắng hỏi han anh.

Brian chỉ cười một cách yếu ớt, anh thều thào trả lời: "Đừng có lo, tao đau bao tử xíu thôi, lát tao uống thuốc là hết à."

Tuy nghe anh nói vậy nhưng ai nấy đều chả cảm thấy yên tâm chút nào.

"Còn một vụ buôn người nữa.

Rốt cuộc tên đó đem hàng đến chưa vậy?"

Anh ngồi ổn định trên chiếc ghế gần đó, ánh mắt lạnh lùng hỏi thăm tình hình.

"Lão ta nói đợi 5 phút nữa thôi."

Brian "hừ" một tiếng, anh tựa lưng ra sau ghế quyết định nhắm mắt một chặp.

Không cần đợi lâu, tên buôn người mà họ nhắc đến cũng đã đến.

Hắn chở theo một chiếc xe tải lớn, có lẽ bên trong thùng hàng chứa nhiều con hàng ngon.

"Ngài Labrador, nay tôi đã chuẩn bị rất nhiều cô gái trẻ rất là nóng bỏng muốn đem đến cho ngài kiểm tra sơ qua một lượt.

Ngài thích cô nào thì cứ việc lấy cô đó, tôi sẽ bán rẽ cho ngài."

Brian nghe xong thì nhướng mày thoải mái.

Anh ta bảo đàn em của mình mau đến mở thùng hàng trên xe ra.

Ánh mắt lão già kia trông có vẻ háo hức.

Vốn dĩ lão đã chuẩn bị rất kĩ lưỡng, biết Brian khó tính, lão chẳng dám làm càng, cũng chẳng dám làm anh cảm thấy khó chịu.

Mở thùng hàng ra, bên trong quả thực có rất nhiều cô gái trẻ đẹp, chừng 16 - 25 tuổi.

"Có cả trẻ vị thành niên luôn sao?"

Lão ta vui vẻ gật đầu.

"Còn trinh trắng, ngài bán chúng đi sẽ nhận được số tiền cao lắm đó."

"Tất cả?"

"Vâng."

Mặt Brian trông có vẻ hài lòng, anh ta đồng ý mua hết số hàng này, sai người đưa bọn họ lên chiếc xe tải mà anh đã chuẩn bị.

Trong lúc kéo lê các cô gái xấu số ấy vào trong chiếc xe tải của họ kia, một cô gái từ trong thùng hàng nhảy bổ ra, phóng như bay về phía Brian.

Cô ta như chó dại, lao tới cắn mạnh vào cánh tay của anh.

Tất cả mọi người ở đấy đều hoảng hốt, ngay cả Brian cũng phải giật mình.

Chỉ là nhìn thoáng qua thôi nhưng Brian trông thấy cô ta rất đáng sợ.

Đôi mắt trắng bệch của cô ta nhìn thẳng vào mắt anh, hai con ngươi như được phủ một lớp sương trắng dày đặc.

Những đường gân máu đen thui hằng lên trên trán và cổ của cô ta.

Đôi môi khô khốc cùng với hàm răng ố vàng với đầy nước dải hả ra cắn vào tay anh.

*ĐOÀNG*

Tiếng súng vang lên chói tai, lão buôn người kia nả cho cô ta một phát súng vào đầu.

Mặt ông ta trông có vẻ hoảng sợ và lo lắng, có lẽ ông ta sợ làm trái ý Brian.

"Tôi xin lỗi vì sơ suất này, haha...

Tay ngài có bị làm sao không, có gì tôi sẽ trả tiện chữa trị."

"Không cần đâu, cũng chỉ là vết thương nhỏ, không quá sâu.

Ông mau đem con ả này đi vứt đi, nhìn gớm chết mất."

Brian không muốn tính sổ lão ta, chỉ nhăn nhó nhìn cô gái kia nằm chết queo dưới đất.

"Cô gái này ông mua từ đâu?"

Lão ta thấy Brian không làm gì mình liền anh nhảu trả lời: "À, cô ta là người Triều Tiên vượt biên trái phép sang Hàn Quốc.

Lúc cô ta lang thang ở chốn nơi xa lạ đấy thì có mấy tên giang hồ đến bắt cóc cô ta.

Sau đó tôi đến mua, thấy ả cũng xinh và còn trinh nên tôi không nghĩ nhiều, nào ngờ ả lại cả gan dám đả thương đến ngài.

Tôi đây thành thật xin lỗi."

Lão ta quỳ xuống gập đầu tạ lỗi.

"Không trách ông, dù sao thì ông cũng cho tôi mấy món hàng tuyệt vời kia rồi, vết thương này chỉ là chuyện nhỏ."

Nghe Brian nói như vậy trong lòng lão ta vui như mở cờ trong bụng.

Lão cứ lập đi lập lại câu "cảm ơn ngài", nói nhiều quá khiến Brian cũng bất giác nhức đầu.

"Lần sau tôi sẽ chuẩn bị cẩn thận hơn."

Nói xong lão lái xe đi ngay, Brian cũng thoát khỏi cái miệng nói không ngừng đó.

"Về thôi."

Anh lên tiếng với mấy tên đàn em của mình.

"Anh haiiiiiiiiii."

Brian đột nhiên lạnh sóng lưng, anh từ từ quay lưng lại, gương mặt bất đắc dĩ nở một nụ cười gượng gạo.

"O....oh, Andrew."

Andrew chạy như bay đến chỗ của Brian.

"Anh hai sao chưa về?"

Brian thở dài sườn sượt, ánh mắt mệt mỏi nhùn em trai mình.

Anh xoa đầu Andrew, giọng có phần bất lực nói với cậu: "Thì bây giờ về."

Andrew mặt trở nên hớn hở hơn, không kìm được niềm vui mà "yeah yeah" mấy tiếng.

"Tay anh bị làm sao vậy?"

Andrew chợt nhìn thấy vết thương trên tay, vẻ mặt thoáng kinh hoàng.

"À, có con nhỏ kia nó cắn anh."

Andrew nhăn mặt, trời đất ơi, người chứ đâu phải chó đâu mà cắn.

Nhìn vết thương trên tay của Brian tuy nông nhưng nhìn vẫn cứ sợ sợ, mấy miếng thị bị kéo lồi lên một chút, Andrew nhìn tí thôi đã đỗ hết mồ hôi lưng.

"Về nhà đi, rồi sát trùng vết thương cho tao."

Andrew nhìn anh mình mà lòng nặng trĩu, anh thở dài đầy chán nản, người gì đâu toàn để mình bị thương.

________________________

Tác giả: Quần Què

Ngày đăng: 23/03/2023

Mấy nay có phim coi nên bỏ bê truyện 🙂)
 
Back
Top Bottom