Cập nhật mới

Trọng Sinh Bỗng Xuyên Sách Về Thập Niên 70 Của Mỹ Nhân Khương Tuệ Tuệ

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
386,416
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
361,707
AP1GczMSxWBBO-ShLTG6yYL3zO3rRhLNpehI6iHt-4JW2ou0cFgw-UJ4cq3gH23yC1gUX6pLTTJUzsMMhQNIFV8Tu8LizApemT1D1bEn3Yhqj3fweK__xYrdrv7_ypgS0QmLjE9HDZklmT9Rl0KDNPUxN2VS=w215-h322-s-no-gm

Bỗng Xuyên Sách Về Thập Niên 70 Của Mỹ Nhân Khương Tuệ Tuệ
Tác giả: Lâm A Luật
Thể loại: Trọng Sinh, Nữ Cường, Gia Đấu, Điền Văn, Khác
Trạng thái: Full


Giới thiệu truyện:

Khương Tuệ Tuệ bỗng dưng xuyên sách, trở thành người bị đoạt đối tượng mà nghĩ quẩn trong lòng rồi nhảy sông tự vẫn, mỹ nhân yểu điệu bị người nhà ghét bỏ vì lớn lên quá xinh đẹp, bọn họ nói cô trông quá quyến rũ, không có dáng vẻ của con gái nhà lành, nhìn y hệt như hồ ly tinh.
Khương Tuệ Tuệ: “…” Tôi mà là hồ ly tinh á? Tôi thấy các người mới là đầu váng mắt hoa không nhìn rõ thì có!
Hệ thống: Đinh! Hệ thống chiến đấu miệng quạ đen đã được mở ra, chúc mừng ký chủ tu luyện miệng quạ đen thành công, đạt được khen thưởng là kem trắng da x1!…
Cầm trên tay hệ thống cực phẩm, Khương Tuệ Tuệ cho rằng pháo hôi cũng có mùa xuân, cuộc sống ở những năm 70 cũng rất hạnh phúc.
Cô chẳng những nấu ăn ngon còn biết bói toán, không những vậy còn tính rất chuẩn.
Ai ngờ lúc sau hệ thống lại nói cho cô biết nếu muốn tiếp tục sử dụng hệ thống thì phải tiếp xúc với một người đàn ông.
Khương Tuệ Tuệ: Tìm ai làm đối tượng mới tốt giờ?
Tống đại lão đem cô đè vào góc tường, nhẹ giọng nghiến răng nghiến lợi nói ở bên tai cô: Em còn muốn tìm ai nữa hả?
Thân thể yếu ớt của Khương Tuệ Tuệ ngã vào trong vòng tay của anh, sau đó khóc rống lên: “Nhẹ một chút, em đau rồi đây này!”
Không phải trong sách viết là nam chính Tống Thời Thanh chỉ một lòng lo cho sự nghiệp sao, cơ bản là không đặt cô gái nào vào trong mắt? Nhưng người đàn ông trước mắt này không chỉ quấn lấy cô mà còn muốn ăn cô…vào bụng!

Nguyên văn trong cốt truyện là nam chính đi theo hướng không có CP, còn nữ phụ thì đảm nhận vai pháo hôi, cuối cùng từ truyện tuyến sự nghiệp lại thành truyện ngọt sủng.
Nam chính không có ánh trăng sáng trong lòng và cũng không có bạn gái cũ, chỉ yêu một mình nữ chính.
Một câu tóm tắt: Mỗi lần nữ chính phát huy được sở trường miệng quạ đen thì sẽ nhận được khen thưởng của hệ thống.​
 
Bỗng Xuyên Sách Về Thập Niên 70 Của Mỹ Nhân Khương Tuệ Tuệ
Chương 1: Chương 1


Khương Tuệ Tuệ cảm thấy hôm nay mình gặp ma thật rồi.

Đầu tiên là phát hiện một con cá đen lớn ở trong bể bơi, còn cô bị một người đàn ông xa lạ từ đâu bỗng xuất hiện rồi kéo lên bờ.

Giờ phút này cả người cô đều ướt đẫm, đôi mắt đào hoa sáng ngời như sương mù, cô trừng mắt nhìn người đàn ông trước mặt.

Khương Tuệ Tuệ khẽ cắn đôi môi đỏ như anh đào, hỏi: “Anh là ai, anh muốn làm gì?”

Giọng điệu của cô hơi dữ tợn, nhưng trên mặt lại không có vẻ dữ tợn chút nào.

Bởi vì Khương Tuệ Tuệ có vẻ ngoài xinh đẹp, cho dù cô có tức giận cũng không đáng sợ mà ngược lại còn khiến người khác cảm thấy muốn che chở.

Người đàn ông này có vẻ ngoài cũng rất ưa nhìn.

Tuy rằng làn da không quá trắng nhưng lại trông rất khỏe mạnh, đặc biệt là đôi mắt đen trắng rõ ràng, chỉ cần nhìn chằm chằm một chút liền giống như bị hút vào. Sóng mũi cao thẳng, môi mỏng mím chặt, ánh mắt nhìn về phía Khương Tuệ Tuệ đặc biệt sắc bén.

Anh mặc trên người một chiếc áo sơ mi trắng, hiện tại đã bị ướt vì thấm nước, lớp vải móng áp vào da thịt, thấp thoáng có thể thấy được những thớ cơ bắp cuồn cuộn trên ngực.

Tay áo của anh được sắn lên, lộ ra hai cánh tay rắn chắc, thoạt nhìn tràn đầy sức mạnh.

Khương Tuệ Tuệ nhớ lại ban nãy ở dưới nước, chính là cánh tay này chui ra từ phía sau lôi cả người cô rồi dùng sức kéo lên.

Cô càng vùng vẫy thì người đàn ông càng dùng sức, bóp chặt đến mức hai bầu n.g.ự.c mềm mại của cô cũng bị đè ép đến mức gần như thay đổi hình dạng!

Cô duỗi tay muốn cào vào mặt anh, anh liền giữ c.h.ặ.t t.a.y cô lại, hai người kề sát vào nhau, mặt đối mặt và n.g.ự.c kề ngực.

Nghĩ đến đây Khương Tuệ Tuệ càng thêm tức giận.

Cố Diệp Phi

Đã vậy đối phương không trả lời mà chỉ mím môi rồi nhìn cô với vẻ vô cảm.

Khương Tuệ Tuệ tức giận, chạy đến bên cạnh anh rồi đá vào bắp chân của đối phương: “Đồ xấu xa, sao lại im lặng không nói gì, có tin tôi báo cảnh sát bắt anh hay không?”

Cô chắc chắn người này chả tốt lành gì, tự ý xông vào nhà dân không nói, còn sàm sỡ cô, cô phải gọi cảnh sát rồi tống anh ta vào tù cho hả dạ mới được!

Nhưng Khương Tuệ Tuệ vừa vung chân đã bị trượt, đôi giày vẽ một đường parabol rồi đáp xuống bãi cỏ khô ở cách đó không xa. Chân cô trực tiếp chạm vào chân người đàn ông, anh ta thì không sao nhưng cô thì có sao.

Bởi vì đang đi chân trần nên bàn chân của cô nhanh chóng đỏ ửng vì ma xát.

Khương Tuệ Tuệ: “…”

Cô đúng xui thiệt mà, sao chân của anh có thể cứng như sắt vậy?

Khương Tuệ Tuệ tức điên, định quay đầu đi gọi bảo mẫu báo cảnh sát, ai ngờ vừa quay lại liền hết hồn, biệt thự và bể bơi của cô đâu mất rồi? Làm sao lại thành thế này?

Không có biệt thự, chỉ có mấy căn nhà gỗ rách nát ở phía xa xa, không có bể bơi nhưng bên cạnh lại có con sông trong vắt, nước bên trong chảy ào ào, xung quanh có cây cối, còn có thể nghe thấy tiếng hót của mấy con chim đỗ quyên.

Đây… đây rốt cuộc là chỗ nào?

Gió núi thổi đến một hơi mát rượi, vừa thổi qua đã khiến Khương Tuệ Tuệ rùng mình. Cô nhìn xuống chiếc áo sơ mi bẩn đang mặc trên người, hoàn toàn hóa đá…

Đôi mắt hoa đào khẽ nhếch lên đầy sương mù, đôi môi đỏ mọng mím chặt thành một đường, trong lòng cực kì chua xót, sao bỗng dưng cô lại tới cái nơi khỉ ho cò gáy này vậy trời?
 
Bỗng Xuyên Sách Về Thập Niên 70 Của Mỹ Nhân Khương Tuệ Tuệ
Chương 2: Chương 2


Người đàn ông bị Khương Tuệ Tuệ đá, bị cô mắng là đồ lưu manh, còn nghe cô nói sẽ báo cảnh sát bắt mình. Khuôn mặt vốn đã lạnh của anh nay lại càng thêm lạnh lẽo, anh liếc nhìn thân hình mềm mại hồng hào của Khương Tuệ Tuệ, nhưng không nghĩ sẽ đá lại cô để trả thù.

Sức lực của cô cũng không lớn, cú đá ban nãy chỉ như gãi ngứa cho người khác mà thôi.

Anh tức giận là vì lời nói của cô.

Ban nãy anh đi ngang qua đây và thấy cô định nhảy xuống sông tự vẫn, anh bất chấp đến cứu cô nhưng đối phương không những không biết ơn mà còn mắng anh là đồ lưu manh, xấu xa.

Lúc ở dưới nước anh cũng không có ý lợi dụng để đụng chạm cô, rõ ràng là do cô không ngừng giãy dụa nên mới thế. Anh cũng hết cách, đành phải ôm chặt lấy cô để kéo người lên bờ.

Nghĩ đến đây trong lòng anh có chút kì lạ, không muốn tiếp tục suy nghĩ nữa. Không ai muốn bị người khác hiểu lầm là đồ lưu manh cả, anh nhìn Khương Tuệ Tuệ liếc mắt một cái, đôi mắt lạnh như băng khiến cô bị dọa sợ.

Cô nuốt ngụm nước miếng, tiếp tục nói: “Anh kia, anh muốn gì hả? Tôi nói cho anh biết, anh đừng nghĩ đụng vào người tôi lần nữa, cẩn thận tôi lại làm gì anh…”

Ba chữ “không có gì” còn chưa kịp nói ra, người đàn ông liền xoay người đi đến bụi cỏ khô ở bên cạnh, khom lưng nhặt một đôi giày giải phóng của nữ từ bên trong.

Anh quay đầu nhìn sang, lạnh giọng nói: “Tôi không muốn lợi dụng cô, càng không phải là lưu manh, đừng nói linh tinh. Là do cô nhảy xuống sông cho nên tôi mới cứu cô lên.”

Khương Tuệ Tuệ nghe vậy liền sững sờ, cô nhảy xuống sông á? Tại sao lại như vậy? Không phải cô còn đang trong bể bơi tận hưởng à, sao lại biến thành nhảy sông tự vẫn rồi? Cô muốn giải thích nhưng lại không biết mình đến đây bằng cách nào, lại còn ăn mặc như thế này…

Cô nhìn người đàn ông trước mặt, cảm thấy dáng vẻ của anh không giống như đang nói dối, hiển nhiên là anh cũng không định đánh cô mà là nhặt giày cho cô.

Sự lo lắng trong lòng cũng giảm đi đôi chút, Khương Tuệ Tuệ cảm thấy có chút tự hào, từ nhỏ cô đã được mọi người săn đón như vậy, làm sao có người nỡ lòng đánh cô được chứ?

Cố Diệp Phi

Cô hơi nâng cằm, giơ đôi chân trắng nõn lên chờ đối phương xỏ giày cho mình.

Nhưng ngay sau đó người đàn ông vô cảm ném đôi giày giải phóng của nữ tới trước mặt cô rồi nói: “Tự mang vào đi.”

Giọng nói của anh lạnh như băng, nói xong liền xoay người rời đi.

Khương Tuệ Tuệ sửng sốt một chút, vừa bực vừa hận, thái độ gì vậy, người này đúng là không biết thương hoa tiếc ngọc gì cả.

Nhưng dù tức giận thế nào cô vẫn nhanh chóng mang giày vào.

Giày này rất cứng, lại còn bị ướt, mang vào không thoải mái chút nào, ban nãy cô mang vào còn lung lay suýt ngã.

Ít nhất là so với dép lê bằng bông ở nhà của cô thì đúng là khác nhau một trời một vực.

Sau khi mang giày xong Khương Tuệ Tuệ bất chấp cảm giác khó chịu ở chân mà nhanh chóng đuổi theo đối phương, muốn hỏi anh nơi này là ở đâu: “Này, chờ đã, từ từ…”

Đúng lúc này cô nghe thấy giọng nói của một người đàn ông từ phía xa truyền đến: “Tống Thời Thanh, đội trưởng đang đi khắp nơi tìm anh đấy, bảo anh chạy nhanh đến đại đội một chuyến!”

Người đàn ông nhanh chóng đáp lại, giọng nói đầy từ tính: “Tới ngay!”

Bóng dáng của anh nhanh chóng biến mất khỏi tầm nhìn.

Khương Tuệ Tuệ thoáng sững sờ, trước đây cô đã nghe thấy cái tên Tống Thời Thanh này rồi.
 
Bỗng Xuyên Sách Về Thập Niên 70 Của Mỹ Nhân Khương Tuệ Tuệ
Chương 3: Chương 3


Lần trước đám bạn thân tụ lại buôn chuyện về hình mẫu lý tưởng của mình, cô còn nói mình thích nhất là nam chính Tống Thời Thanh ở trong truyện. Đây là một quyển tiểu thuyết không có CP, kể về câu chuyện của nam chính Tống Thời Thanh nỗ lực vượt khó và đi l*n đ*nh cao của đời người.

Kỹ năng viết lách của tác giả rất tốt, miêu tả nam chính rất sống động, không giống như nhân vật ở trong sách mà rất giống người thật.

Sau khi nghe cô nói xong mấy chị em còn lại đều phá lên cười cô.

Thích nhân vật ở trong truyện thì cũng thôi đi. Lại còn đi thích một người đàn ông nhà quê ở trong truyện thập niên 70.

Những tiếng cười này vẫn còn văng vẳng bên tai cô, nhưng giờ thì cô đã xuyên vào trong cuốn sách đó.

Khương Tuệ Tuệ sợ tái mặt, tự an ủi bản thân rằng có thể đây chỉ là một giấc mơ, nhưng trong lòng cô hiểu rất rõ, mọi thứ ở đây đều chân thật như vậy, làm sao có thể là một giấc mơ?

Mấy lần cô định quay lại nhảy xuống sông, nhưng khi lên bờ vẫn là ở chỗ này.

Khương Tuệ Tuệ bất lực, cô ngồi xổm trên mặt đất, ôm đầu muốn khóc.

Vừa lúc đó có một người phụ nữ chạy đến.

Người nọ ôm lấy cô rồi khóc nức nở: “Bé à, sao con lại nghĩ quẩn như vậy chứ? Nhà họ Lâm từ hôn đó là do Lâm Hồng Binh kia không có phúc phận, chỉ cần có mẹ ở đây, mẹ chắc chắn sẽ kiếm cho con một người còn tốt hơn Lâm Hồng Binh kia gấp trăm lần. Trong đám con cái mẹ thương con nhất, con không thể làm chuyện ngốc nghếch như vậy, không có con sao mẹ có thể sống được đây…”

…...

Đúng vậy, người phụ nữ trước mặt cô tên là Phương Quế Chi, là mẹ ruột của nguyên chủ.

Còn cô xuyên vào thân thể của một pháo hôi cùng tên, ở trong truyện không xuất hiện được mấy lần, chỉ ở giữa truyện mới được tác giả nhắc tới qua vài câu miêu tả.

Từ nhỏ nguyên chủ đã được đính ước với một người cùng thôn tên Lâm Hồng Binh, hắn ta đi lính mấy năm trời cuối cùng cũng trở về, ấy vậy mà việc đầu tiên hắn làm là tìm cô nói chuyện từ hôn.

Từ hôn đã đành, nhưng trong nháy mắt hắn ta đã đính hôn với em họ của nguyên chủ là Khương Thúy Thúy.

Cô ta lớn lên không đẹp bằng nguyên chủ nhưng lại rất có thủ đoạn, đầu tiên là bày mưu để hủy hoại thanh danh của nguyên chủ, tiếp theo liền qua lại với Lâm Hồng Binh, nhẹ nhàng đoạt lấy đối tượng của chị họ, khiến hắn ta trở thành người đàn ông của mình.

Nguyên chủ không chịu được cú sốc này, cho nên mới quyết định nhảy sông, c.h.ế.t là coi như xong hết mọi chuyện.

Khương Tuệ Tuệ cười chua xót, ha ha, nguyên chủ đã qua đời nhưng cô mới là người chịu trận.

Nhưng người phụ nữ đối diện cứ luôn miệng gọi cô là “bé” khiến cô có chút hoang mang.

Cố Diệp Phi

Khi còn nhỏ mẹ của cô cũng hay gọi cô là “bé”. Nhưng sau khi mẹ cô mất, cha cô cũng tái hôn với người khác, từ đó trở đi không còn ai gọi cô là “bé” nữa.

Nhiều năm qua cô luôn một thân một mình, dù có đủ tiền để tiêu xài nhưng người đàn ông mà cô gọi là “cha” lại chưa bao giờ quan tâm đến cô dù chỉ một chút.

Vừa mở miệng, Khương Tuệ Tuệ khàn giọng nói: “Con, con không muốn chết, con định bắt cá mà…”

Cô chỉ vào con cá lóc to màu đen đàng giãy dụa trên mặt đất vì thiếu nước: “Mau nhìn xem con cá lớn chưa này?”

Nhìn con cá kia ước lượng cũng nặng khoảng ba bốn cân đấy! Thanh niên ở trong đại đội thỉnh thoảng cũng đến sông bắt cá về ăn cho đỡ thèm, nhưng chỉ bắt được mấy con cá nhỏ vài lạng, lấy về nấu còn không đủ nhét kẽ răng.
 
Bỗng Xuyên Sách Về Thập Niên 70 Của Mỹ Nhân Khương Tuệ Tuệ
Chương 4: Chương 4


Phương Quế Chi ôm con gái, không quan tâm có tin lời cô vừa nói hay không, nhưng bà sẽ không tiếp tục hỏi cô nữa. Dù sao chỉ cần con gái không xảy ra chuyện gì là tốt rồi, cho dù cô có định tử tự thật thì nhìn dáng vẻ này hẳn là đã nghĩ thông suốt.

Như vậy cũng tốt!

"Ai, là, là mẹ suy nghĩ lung tung, con gái mẹ là tới bắt cá." Phương Quế Chi lau đi nước mắt trên khuôn mặt, "Nhìn xem con gái của mẹ tốt như thế nào, so với hai anh trai của con còn tốt hơn! Vậy mà bắt được một con cá lớn như vậy, đi, chúng ta về nhà đi, hôm nay mẹ sẽ nấu cá kho cho con gái mẹ ăn!"

"Vâng." Khương Tuệ Tuệ gật gật đầu, tùy ý để Phương Quế Chi kéo cô và đi về nhà.

Ngôi nhà của gia đình nhà họ Khương không tốt hơn vài ngôi nhà gỗ mà Khương Tuệ Tuệ nhìn thấy bên bờ sông trước đó, bởi vì nó trông đặc biệt đổ nát.

Nhưng dù sao đây cũng là những năm 1970, ngôi nhà đổ nát như này mới là dáng vẻ của những năm 70. Điều tốt duy nhất là sân của gia đình nhà họ Khương khá rộng, trông giống như một gia đình khá giả chứ không đến nỗi thiếu thốn...

Vừa mới mở cửa sân ra, từ bên trong đã chạy ra một cái củ cải nhỏ.

Củ cải nhỏ tên là 'Nữu Nữu' là con gái của anh trai nguyên chủ, năm nay cô bé đã bốn tuổi, lớn lên không những dễ thương, cô bé cũng rất hiểu chuyện. Thông thường, khi người lớn trong gia đình nhà họ Khương đi làm, Nữu Nữu chơi một mình ở nhà hoặc ra ngoài chơi với những đứa trẻ cùng tuổi trong thôn.

“Bà, cô nhỏ, mọi người đã về rồi!” Nữu Nữu mừng rỡ nói, nhìn thấy trong tay Phương Quế Chi xách theo một con cá lóc lớn màu đen, ánh mắt càng thêm sáng ngời, “Oa, cá thật là lớn, bà ơi, Nữu Nữu muốn ăn thịt cá, muốn uống canh cá!"

Phương Quế Chi sờ đầu Nữu Nữu nói: "Cô của cháu thích ăn cá kho tộ, hôm nay bà ngoại làm cá kho tộ trước, ngày mai bà ngoại làm canh cá cho Nữu Nữu được không? Hay để bố cháu đi mua một ít đậu phụ mang về để nấu một phần canh nóng nhé?"

Mới nói mấy câu đã làm Nữu Nữu thèm không chịu được.

Cô bé hít hít nước miếng đang chảy, gật đầu như gà mổ thóc.

Cố Diệp Phi

Nữu Nữu quấy lấy muốn Khương Tuệ Tuệ chơi với cô bé, Phương Quế Chi bảo Nữu Nữu chơi ngựa gỗ một lát, cô nhỏ đi bắt cá làm ướt quần áo nên phải thay quần áo sạch.

Khương Tuệ Tuệ đến phòng của nguyên chủ, trong phòng trang trí rất đơn giản, chỉ có một cái giường, một cái bàn trang điểm với một cái ghế và một cái tủ quần áo, tất cả đều không được sơn, càng không cần nói đến có đẹp hay không.

Nhưng theo trí nhớ của nguyên chủ mà nói, như này đã rất tốt rồi, vợ chồng Phương Quế Chi cưng chiều con gái nhỏ của bọn họ, cái gì cũng mua cho cô.

Nếu là con gái nhà người ta ở tuổi này, đừng nói là tủ quần áo mới làm, còn có người mặc cả quần áo vá.

Nhưng đối với Khương Tuệ Tuệ, người đã quen mặc quần áo lụa là, từ mặc lụa sang vải thô thực sự cần một quá trình để thích ứng.

Mặc dù những bộ quần áo này không có mảng vá, nhưng chúng bẩn và thô ráp cực kì.

Nhưng khi Khương Tuệ Tuệ nghĩ rằng đây là những năm 1970, cô cảm thấy nhẹ nhõm, cô đã đi đến thời điểm này, vậy tại sao lại phải chú ý nhiều như vậy? Chỉ cần sống tốt là được.

Mặc dù cô hay cáu kỉnh nhưng cô vẫn rất thức thời.
 
Bỗng Xuyên Sách Về Thập Niên 70 Của Mỹ Nhân Khương Tuệ Tuệ
Chương 5: Chương 5


Sau khi mặc quần áo xong, Khương Tuệ Tuệ nghĩ đến làn da rám nắng của Phương Quế Chi và Nữu Nữu, vội vàng chạy nhanh đi nhìn vào gương, cô chắc cũng sẽ không trở thành một cô gái da đen phải không?

Cũng may người trong gương da dẻ không quá đen, may mắn nhất là nguyên chủ có khuôn mặt giống cô như đúc, đương nhiên làn da tuyệt đối không bằng cô, bởi vì cô đã bỏ ra nhiều tiền như vậy để chăm sóc và dưỡng da, nói không ngoa chứ làn da của cô rất mịn màng.

Nhưng mà, cô phát hiện ra một điều, thân thể của cô, ngoại trừ khuôn mặt, mỗi một tấc trên người đều vô cùng mềm mại, mềm mại đến có thể vắt ra nước, đây tuyệt đối không phải làn da mà thôn nữ có thể nuôi được, cô có thể chắc chắn rằng cơ thể này là của chính mình.

Chỉ có khuôn mặt này là có hơi chút ngả vàng.

Trong lòng cô thầm nghĩ sau này phải chăm sóc thật tốt mới được.

...

Sau khi ra khỏi phòng, Phương Quế Chi đã g.i.ế.c con cá, con cá quá lớn, ăn hết trong một bữa thì là quá xa hoa, vì vậy Phương Quế Chi đã cắt nó thành nhiều phần, để lại phần đầu và phần đuôi ướp muối để hai ngày sau ăn.

Khương Tuệ Tuệ ngồi xổm ở một bên để xem Phương Quế Chi g.i.ế.c cá, chờ sau khi mổ cá xong thì cô nói: "Mẹ, hôm nay để con nấu ăn."

Lời này vừa nói ra, cả người Phương Quế Chi liền sững sờ.

Bà ấy tổng cộng sinh được hai người con trai và hai người con gái, con cả Khương Vệ Quốc và con thứ ba Khương Vệ Quân là con trai, và bọn họ cũng đã kết hôn lấy vợ, con gái thứ hai Khương Vệ Bình thì đã sớm gả đi xa, chỉ có cô con gái nhỏ như chiếc áo bông tri kỉ, kiến người khác đau lòng.

Bà ấy không sợ bị người ta nói là bất công, có ai mà không bất công đâu? Bà chiều con gái nhỏ nên từ nhỏ không cho con gái làm việc gì, ở nhà bà ấy và hai cô con dâu thay phiên nhau nấu cơm, con gái nhỏ cũng không cần phải làm bất cứ điều gì cả.

Tất nhiên, cô gái nhỏ bị chiều có chút lười biếng, chứ đừng nói đến việc chủ động yêu cầu đi nấu ăn.

Hôm nay có gì lạ sai? Có phải mặt trời đang mọc ở đằng tây không?

Nhưng con gái đã chủ động yêu cầu, Phương Quế Chi cũng không có ý định ngăn cản sự nhiệt tình của con bé, vì vậy bà ấy đứng dậy nghĩ đến việc lãng phí một nửa con cá và nói: "Được, hôm nay mẹ sẽ ăn cá do con gái mẹ nấu!"

Cố Diệp Phi

Khương Tuệ Tuệ mím môi và xắn tay áo lên, để lộ ra một cánh tay như củ sen, dường như phát sáng dưới ánh mặt trời.

Rửa sạch miếng thịt ở bụng cá, đặt lên cái thớt, ước lượng con d.a.o đã dùng không biết bao nhiêu năm, cạo hai lần ở trên thớt, ngâm vào nước lạnh rồi bắt đầu thái cá.

Mặc dù con d.a.o đã cũ, nhưng Phương Quế Chi đã mài nó trước đó khi g.i.ế.c cá, mặc dù nó không tốt bằng con d.a.o của Khương Tuệ Tuệ dùng trong nấu ăn ở hiện đại, nhưng để dùng tạm thì vẫn dùng được.

Cô thao tác rất nhanh, chỉ trong tích tắc, cả miếng cá lớn đã được xẻ thành một hàng phi lê cá mỏng, xương cá không bị hao tổn gì được gỡ ra nguyên vẹn.

Phương Quế Chi nhìn thấy xong, sửng sốt một lúc: "Con gái, tại sao kỹ năng sử dụng d.a.o của con lại tốt như vậy?"

Khương Tuệ Tuệ hếch cằm lên, có chút kiêu ngạo.

Làm một người không lo về việc ăn uống, không muốn trở thành phú nhị đại, không lo ăn uống và không có tham vọng, sở thích lớn nhất của Khương Tuệ Tuệ là nấu ăn.
 
Bỗng Xuyên Sách Về Thập Niên 70 Của Mỹ Nhân Khương Tuệ Tuệ
Chương 6: Chương 6


Năm trước, cô đã làm người dẫn chương trình ẩm thực trên nền tảng phát sóng trực tiếp, trực tiếp nấu đủ loại món ăn, cô có số người hâm mộ cũng phải lên đến một triệu.

Nghĩ đến đây, Khương Tuệ Tuệ cảm thấy hơi u sầu, tự hỏi phải làm gì nếu hơn một triệu người hâm mộ của cô không còn có thể xem buổi phát sóng trực tiếp của cô ấy để ăn tối nữa?

Khương Tuệ Tuệ không làm cá kho tộ hay làm canh cá, mà chọn làm cá hầm cải chua.

Người thời này về cơ bản đã biết muối dưa cải, gia đình nhà họ Khương cũng có dưa chua, tự mình ngâm, so với đời sau phải mua máy móc xử lý thì ngon hơn nhiều. Chỉ là dưa cải ướp hơi lâu một chút, vớt ra khỏi hũ còn phải rửa qua hai lần nước, xào lên thì lúc sau mới có vị chua vừa phải.

Khương Tuệ Tuệ để ráo cá phi lê đã cắt lát tốt, sau đó đổ gia vị duy nhất để ướp chúng, và cắt nhỏ dưa cải bắp do Phương Quế Chi đã rửa sạch. Đặt chảo lên, đổ dầu vào, chờ đến khi dầu nóng, lại cho xương cá mà Phương Quế Chi đã gắp ra khi cắt cá trước đó vào chảo, chiên vàng hai mặt rồi vớt ra.

Phương Quế Chi đứng ở bên cạnh quan sát, nhìn thấy Khương Tuệ Tuệ đổ nửa nồi dầu, trái tim bà ấy đau quặn thắt. Nhưng bà ấy vẫn nín nhịn không nói một lời, đây là lần đầu tiên con gái bà ấy nấu ăn, không thể vì tiếc chút dầu mà để con bé nản lòng được!

Khương Tuệ Tuệ không chú ý đến biểu hiện của Phương Quế Chi và tiếp tục bận rộn làm việc.

Đổ hai muôi nước sạch vào nồi gần xong, đậy vung đợi nước sôi thì cho phần xương cá đã chiên vào nồi đun với lửa lớn.

Khi nước hầm cá gần nhừ thì cho cá phi lê đã ướp vào. Nhanh chóng vớt cá phi lê ra ngay khi chúng chuyển sang màu trắng, nếu vớt quá muộn, vị trong cá phi lê sẽ bị mất đi, cá phi lê sẽ trở nên rất dính và có hương vị khó ăn.

Sau đó, trong khi Khương Tuệ Tuệ đang nấu canh cá, đổ dưa cải xào với hành, gừng và tỏi vào canh cá trong một bếp khác, nấu trong vài phút, đổ cá phi lê vào trong hai phút, cuối cùng thì món cá kho dưa cải đã hoàn thành.

Chỉ ngửi thôi đã thấy ngon, nếu không phải là tận mắt nhìn thấy, Phương Quế Chi sẽ không bao giờ tin rằng nồi cá hầm cải chua trước mặt mình lại là do con gái bà ấy làm!

Cố Diệp Phi

Mùi hương nhanh chóng thu hút sự thèm ăn trong dạ dày của mọi người, Phương Quế Chi nuốt nước bọt một cách khó nhọc.

Khương Tuệ Tuệ thấy vậy, cô nhanh chóng gắp một miếng cá và đưa nó qua: "Nếm thử đi xem thế nào."

Lúc này, Nữu Nữu từ bên ngoài chạy vào và hét lên: "Bà, cô nhỏ, mọi người đang trốn ăn món gì ngon vậy? Sao lại thơm như vậy ạ? Nữu Nữu cũng muốn ăn nữa ạ!"

Phương Quế Chi vỗ vỗ trên m.ô.n.g Nữu Nữu một phen: "Đứa nhỏ này, không lẽ bà sẽ không cho cháu ăn hay sao? Lại đây ăn thử đi, cô nhỏ của cháu làm cá hầm cải chua, mùi rất thơm, ăn vào nhất định còn ngon hơn!"

Cứ như vậy, miếng cá phi lê đã nguội lạnh một phát chui vào trong bụng Nữu Nữu.

Trẻ con không thể ăn đồ quá nóng, vì vậy Nữu Nữu một bên vừa ăn một bên vừa thổi, dáng vẻ tựa hồ không thể đợi được nữa, sau khi ăn xong một miếng, cô bé nhìn Phương Quế Chi, rồi nhìn Khương Tuệ Tuệ, thè lưỡi nói: "Cô nhỏ, sao cô nấu đồ ăn lại ngon như thế ạ? Cháu còn muốn ăn thêm nữa ạ!"
 
Bỗng Xuyên Sách Về Thập Niên 70 Của Mỹ Nhân Khương Tuệ Tuệ
Chương 7: Chương 7


Lần này Phương Quế Chi không nuông chiều nữa: "Đi đi, đợi lát nữa cha mẹ cháu đi làm về, lúc ăn cơm thì lại ăn."

Nữu Nữu là đứa trẻ cũng dễ nói chuyện, không có khóc mà lè lưỡi, ngoan ngoãn đi ra ngoài tiếp tục cưỡi con ngựa gỗ nhỏ của mình.

Sau khi Nữu Nữu đi ra ngoài, Phương Quế Chi vỗ đùi: "Ai nha, tại sao mẹ lại quên luộc một quả trứng gà cho con nhỉ?"

Phương Quế Chi sẽ nấu một quả trứng gà luộc cho Khương Tuệ Tuệ mỗi ngày và thường bỏ nó vào nồi trong khi nấu cơm, hôm nay bà ấy mê mẩn xem Khương Tuệ Tuệ nấu ăn đến nỗi quên mất chuyện này.

Khương Tuệ Tuệ ngăn Phương Quế Chi lại, yêu cầu quả trứng, đập nó vào một cái bát, thêm một ít nước ấm và đặt bát vào trong khi cơm vẫn còn vài phút mới chín.

Chờ đến lúc cơm chín, nhấc nắp nồi ra, trứng hấp cũng chín, rất mềm, khi chạm vào bát sẽ thấy váng sữa trong bát lắc lư, sau đó rắc thêm ít hành lá lên trên, trông ngon miệng lạ thường.

*

Vợ chồng Khương Vệ Quốc và vợ chồng Khương Vệ Quân vừa mới bước vào sân đã ngửi thấy mùi thơm ngào ngạt, vợ của Khương Vệ Quân là Lưu Ái Đệ, lẩm bẩm nói: "Trời ơi, hôm nay nhà mình đốt thịt rồng hay sao? Tại sao lại có mùi thơm như vậy?"

Nữu Nữu chờ đã lâu nên sớm đã sốt ruột, vội vàng chạy tung tăng tới, bị Khương Vệ Quốc ôm lấy: “Cha, mẹ, chú ba, dì ba, sao đến bây giờ mọi người mới trở về?! Bà nội nói sẽ đợi mọi người trở về sau đó mới có thể ăn, cô nhỏ hôm nay nấu cá rất ngon, Nữu Nữu đã chờ không được nữa rồi ạ!"

Hai vợ chồng Khương Vệ Quốc bị con gái làm cho buồn cười, Lý Tú Cầm nhéo mặt cô bé một phen: "Thật là một con mèo tham ăn, không biết là nó giống ai đây....”

Nhưng Lưu Ái Đệ còn cho rằng bản thân cô ấy nghe nhầm: "Cái gì? Nữu Nữu, cháu nói rằng các món ăn hôm nay là do cô nhỏ của cháu nấu sao? Không nhìn nhầm đúng không?"

Nữu Nữu mím môi, môi nhỏ dẩu ra, tài nấu ăn của cô nhỏ bị nghi ngờ khiến cô bé cảm thấy rất khó chịu: "Là do cô nhỏ nấu, cô nhỏ rất lợi hại!"

...

Cố Diệp Phi

Lưu Ái Đệ từ trước đến nay luôn mâu thuẫn với Khương Tuệ Tuệ, ghét Khương Tuệ Tuệ ham ăn lười biếng và muốn gả cô đi càng sớm càng tốt, nhưng khi nhà họ Lâm phá bỏ hôn ước, cô ta càng cảm thấy khó chịu.

Cô ta cảm thấy nếu như chị em chồng ở nhà thêm một ngày, nhà cô ta sẽ ít đi thêm một phần đồ ăn, nếu như em chồng lấy chồng tốt, sính lễ nhất định không thể thiếu, hiện tại tuy mọi thứ đều nắm chặt trong tay mẹ chồng, nhưng sau này khi chia nhà, không phải nhà bọn họ cũng có một phần hay sao?

Vì vậy lần này nhà họ Lâm hủy bỏ hôn ước, Lưu Ái Đệ là người tức giận nhất, vì chuyện này mà cô ta đã đánh nhau rất to với mẹ của Lâm Hồng Binh, suýt chút nữa đã đánh nhau nghiêm trọng.

Đương nhiên điều này không có nghĩa là cô ta có quan hệ tốt với Khương Tuệ Tuệ, trong gia đình này, cô ta là người không thích Khương Tuệ Tuệ nhất.

Trên bàn ăn tối, sau khi mọi người ăn ngon lành món cá hầm với bắp cải muối, bọn họ không ngớt lời khen ngợi tay nghề xuất sắc của Khương Tuệ Tuệ, anh cả và chị dâu nói: “Thật không ngờ tay nghề của em lại giỏi như vậy, em gái. Bình thường im lặng thì thôi, đã ra tay là khiến mọi người bất ngờ!”
 
Bỗng Xuyên Sách Về Thập Niên 70 Của Mỹ Nhân Khương Tuệ Tuệ
Chương 8: Chương 8


Lý Tú Cầm là một học sinh trung học cơ sở, vì vậy không có gì đáng ngạc nhiên khi bình thường cô ấy nói ra một hai câu thành ngữ gì đó.

Khương Vệ Quân cũng ăn đến nỗi miệng đầy dầu, hắn liên tục nói: "Thật tuyệt, thật sự rất ngon."

Chỉ có Lưu Ái Đệ nhìn chằm chằm vào bát sữa trứng mịn và thơm trước mặt Khương Tuệ Tuệ, đôi mắt cô ấy đỏ hoe, cô ấy thì thầm: "Lớn như vậy rồi thì nấu cơm có gì sai? Còn khoe khoang với cả nhà như vậy? Nấu ăn rất ngon nhưng cũng có hay nấu đâu. Điểm công lao động cũng là thứ ít kiếm được nhất trong nhà. Đồ ăn là tốt nhất, còn có trứng sữa trứng nữa!"

Cố Diệp Phi

Phương Quế Chi nghe xong, sắc mặt trầm xuống: "Ăn cá không ngậm được miệng con phải không? Không thích thì không phải ăn.”

Gà là do bà ấy nuôi, tại sao bà ấy lại không thể cho con gái một quả trứng?

Khương Vệ Quân huých cùi chỏ chọc chọc vào Lưu Ái Đệ, ra hiệu cho cô ta ít nói đi, bình thường hắn ta đã nói với cô ta bao nhiêu lần rằng mẹ hắn thích em gái nhất, vì vậy đừng làm khó em ấy, em ấy sẽ không còn ở nhà lâu nữa.

Thật vất vả dừng lại một khoảng thời gian, vì nhà họ Lâm đã từ hôn, cuộc chiến không có thuốc s.ú.n.g này lại bắt đầu, chị dâu em chồng thường xuyên khẩu chiến.

Không phải là đếm từng ngày đợi em chồng đi lấy chồng, kết quả nhà họ Lâm vừa ra mặt đã phải ngâm nước nóng.

Trong lòng Lưu Ái Đệ không vui, nhỏ giọng thì thầm: "Em nói sai hay sao vậy? Tại sao anh không để em nói chuyện?"

Khương Tuệ Tuệ cầm thìa lên, chậm rì rì múc một thìa sữa trứng mềm vào miệng, nó tự động tan chảy trong miệng, mùi vị rất thơm.

Cô đã sớm nhìn ra Lưu Ái Đệ rất thích bát sữa trứng của cô, và cô ta đã nhìn chằm chằm vào nó từ khi bước vào cửa. Nhưng nếu Lưu Ái Đệ nói chuyện với mình tốt một chút, cô có thể cho Lưu Ái Đệ một phần, nhưng bây giờ thì chỉ cần nhìn cô ăn thôi.

Thực ra cô chưa từng có món ngon nào là chưa ăn qua, cớ sao lại thèm ăn bát bánh trứng này? Ngay cả món cá hầm dưa cải hôm nay, cô cũng chỉ ăn một ít tượng trưng mà thôi.

Là một đầu bếp yêu thích nấu nướng, điều cô yêu thích nhất là cách người khác ấn tượng về tay nghề nấu ăn của mình.

Nhưng đối với sự gian xảo của Lưu Ái Đệ, Khương Tuệ Tuệ chỉ muốn Lưu Ái Đệ nhìn cô ăn từng miếng từng miếng một.

Sau khi ăn mấy miếng, cô nhấp nhấp môi, hai mắt sáng ngời nhìn chằm chằm Lưu Ái Đệ, trong lòng Lưu Ái Đệ vô cùng hoảng sợ, còn tưởng rằng trên mặt mình mọc ra cái gì, liền nghe thấy Khương Tuệ Tuệ nói: “Chị dâu, lúc chị ăn cá nên cẩn thận lời nói của mình một chút, kẻo lúc đó lại mắc xương cá vào cổ họng."

“Không cần cô nhắc tôi, tôi....” Sắc mặt Lưu Ái Đệ thay đổi, muốn mở miệng phản bác nhưng lời còn chưa nói xong đã cảm thấy bị mắc ở cổ họng, mặt cô ta biến thành màu gan lợn, cô ta nắm lấy cánh tay của Khương Vệ Quân ở bên cạnh: "Vệ Quân, em, cổ họng của em bị mắc kẹt bởi xương cá..."

Khương Vệ Quân: "..."

Khương Tuệ Tuệ cũng hơi giật mình ngạc nhiên, từ khi nào mà những gì cô nói lại linh như vậy?

Hóc xương cá mắc trong cổ họng, có bài thuốc dân gian bói uống giấm, nuốt với cơm nắm. Nếu xương nhỏ thì không sao, nhưng nếu xương lớn hơn một chút sẽ khiến thực quản bị cắt.
 
Bỗng Xuyên Sách Về Thập Niên 70 Của Mỹ Nhân Khương Tuệ Tuệ
Chương 9: Chương 9


Vì vậy khi Lưu Ái Đệ đang chuẩn bị định nuốt xương cá bằng một ngụm cơm, Khương Tuệ Tuệ đã ngăn lại: "Anh ba, phương pháp này không đáng tin cậy, anh nên tự mình giúp chị dâu lấy xương cá ra đi.”

Xương của cá chuối không nhỏ như xương của cá trích, rất có khả năng bị cắt vào thực quản.

Miệng Lưu Ái Đệ có hơi ác một chút, nhưng cô ấy cũng là vợ của anh ba, cô nhất định phải nhắc nhở.

Lưu Ái Đệ không tin lời Khương Tuệ Tuệ nói, nhưng Khương Vệ Quân đã nghe lời em gái, mang đèn pin đến, yêu cầu Lưu Ái Đệ há to miệng và nhìn vào đó để rút xương cá ra cho cô ta.

Ngay lúc này, Khương Tuệ Tuệ nghe thấy một giọng nói: "Hệ thống cực phẩm miệng quạ đen đã được kích hoạt và ký chủ đã được hệ thống khen thưởng một lọ kem làm trắng da vì sự thành công của miệng quạ đen."

Sau đó, Khương Tuệ Tuệ cảm thấy túi của mình chìm xuống, như thể có thêm thứ gì đó. Khi cô chạm vào nó, thực sự là sờ vào một cái lọ nhỏ với dòng chữ 'kem làm trắng' được viết trên đó, nhưng không có tên thương hiệu.

Khương Tuệ Tuệ vừa ngạc nhiên, vui mừng vừa lo sợ, cô đã đọc rất nhiều tiểu thuyết, vì vậy cô tự nhiên biết 'hệ thống' là gì.

'Hệ thống cực phẩm miệng quạ đen', đúng như tên gọi, có nghĩa là chỉ cần cô nguyền rủa những điều không hay về người khác, điều đó sẽ thành sự thật. Sau khi những người bị cô nguyền rủa không may mắn, cô còn có thể nhận được phần thưởng từ hệ thống không?

Sau khi Khương Tuệ Tuệ xác nhận mối quan hệ nhân quả, cô vui đến mức muốn cười ngay tại chỗ. Xem ra là mặc kệ sách cô có xuyên không hay không, cô vẫn là sự sủng ái của trời, cái hệ thống này làm cô quá hưng phấn!!

Cố Diệp Phi

Đúng lúc này, hệ thống lại một lần nữa phát ra âm thanh của máy móc: "Ký chủ, xin đừng quá vui mừng!"

Khương Tuệ Tuệ: "Hả???"

Hệ thống: "Vì tránh cho ký chủ lạm dụng, hệ thống hạn chế kỹ năng miệng quạ đen để sau khi cấp cao nhất bắt đầu khiêu khích, đòn phản công của ký chủ sẽ có hiệu lực, hơn nữa miệng quạ đen không được làm tổn thương mạng sống của mọi người.”

Khương Tuệ Tuệ không có loại dị nghị hay phản đối nào với hạn chế này, dù sao người không phạm ta, ta cũng sẽ không phạm người, nếu ai dám chọc vào cô vậy thì đừng trách cô có miệng quạ đen.

Về phần tính mạng con người, với tư cách là công dân hợp pháp của thế kỷ 21, cô không thể coi mạng người như trò đùa được, cũng chưa từng nghĩ tới việc sử dụng hệ thống để g.i.ế.c người.

Cô cất kem làm trắng da trở lại túi và giấu nó đi, khóe miệng nở một nụ cười, mơ về một ngày tốt đẹp trong tương lai khi cô sẽ phát tài làm giàu qua hệ thống.

Lưu Ái Đệ nhìn thấy cảnh này, nhưng lại nghĩ rằng Khương Tuệ Tuệ đang chê cười nhạo cô ta.

Ngay khi xương cá bị lấy ra, cô ta đã vươn cổ và hét lên: "Khương Tuệ Tuệ, cô thật quá đáng, cô..."

Cô ta còn chưa nói xong, Khương Tuệ Tuệ đã đẩy bát sữa trứng đến, cô múc một muỗng cho vào trong bát của mọi người: "Mẹ, anh, chị dâu, lại đây ăn một chút sữa trứng đi ạ."

Về phần Nữu Nữu, sau khi món trứng được làm xong thì đã cho cô bé một nửa rồi. Đứa nhỏ mới lớn tầm ba bốn tuổi nên không thể ăn quá nhiều, vì vậy Khương Tuệ Tuệ không cho cô bé ăn nữa.

Khi đến trước mặt Lưu Ái Đệ, Khương Tuệ Tuệ ngước mắt nhìn Lưu Ái Đệ, đôi mắt quyến rũ đó nhìn chằm chằm làm Lưu Ái Đệ lo lắng.
 
Bỗng Xuyên Sách Về Thập Niên 70 Của Mỹ Nhân Khương Tuệ Tuệ
Chương 10: Chương 10


Thầm nghĩ rằng Khương Tuệ Tuệ chưa bao giờ đối xử tốt với cô ta, và chắc chắn sẽ không chia sẻ canh trứng với cô ta.

Thật bất ngờ, Khương Tuệ Tuệ đưa cho cô ta hai thìa liên tiếp và nói: "Nào, chị dâu ba, chị bị xương cá mắc cổ rồi, ăn thêm sữa trứng để bình tĩnh lại nhé.”

Lưu Ái Đệ không khiếp sợ mới là chuyện lạ, vừa rồi cô ta còn cãi nhau với Khương Tuệ Tuệ, tại sao Khương Tuệ Tuệ lại cho cô ta thêm một thìa?

Cố Diệp Phi

Nhưng đừng bỏ qua vô ích, món trứng sữa này trông rất ngon, và cô ta sắp thèm c.h.ế.t rồi. Sợ Khương Tuệ Tuệ hối hận, cô nhanh chóng cầm bát lên nhấp vài ngụm, ăn món sữa trứng mịn màng và ngon miệng vào bụng.

Không khỏi thở dài, cái này thật là quá ngon!

Không những cô ấy ăn hết, thậm chí còn l.i.ế.m sạch bát.

Với dáng vẻ của quỷ c.h.ế.t đói này, Phương Quế Chi trợn trắng mắt và thầm nghĩ rằng đứa con thứ ba đã cưới phải loại vợ gì thế này.

Khương Vệ Quân cũng cảm thấy mất mặt, kéo cánh tay của cô ta, nhưng Lưu Ái Đệ đã ngăn lại: “Đừng ồn ào, món trứng sữa này ngon đến mức em muốn nuốt cả đầu lưỡi rồi!”

Khương Vệ Quân: …. Tuy tay nghề của em gái rất tốt nhưng cũng không thể mất mặt như vậy được!

Khương Tuệ Tuệ mím đôi môi đỏ mọng và mỉm cười.

Cô dựa vào Lưu Ái Đệ mà được một lọ kem làm trắng da, cho một ít sữa trứng để an ủi cô ta cũng không có gì, tốt nhất là Lưu Ái Đệ có thể mâu thuẫn với cô nhiều hơn, để cô có thể dùng miệng quạ đen với Lưu Ái Đệ một lần nữa.

Trong khi gia đình nhà họ Khương đang dùng bữa, một vị khách bất ngờ không mời mà tới đã đến nhà.

Phong tục ở Nguyệt Phượng Loan là nếu một gia đình chuẩn bị kết hôn, bọn họ phải đến từng nhà để báo tin vui cho họ hàng trước khi cưới.

Khương Thúy Thúy và mẹ cô ta Trương Cúc Hoa đến đây để nói với bọn họ rằng cô ta và Lâm Hồng Binh sẽ tổ chức tiệc cưới vào ngày mười tám tháng sau.

Hai mẹ con bọn họ là tiểu nhân đắc ý, đến đây để diễu võ dương oai, vì vậy bọn họ phải chế nhạo Khương Tuệ Tuệ một cách tử tế.

Hai huynh đệ nhà họ Khương bề ngoài chênh lệch không nhiều, nhưng Trương Cúc Hoa mắt không phải mắt, mũi không phải mũi, làm sao có thể so với Phương Quê Chi? Khi Phương Quế Chi còn trẻ, bà ấy là một bông hoa ở trong xã.

Vì vậy các con của Phương Quế Chi được khen đẹp trai đẹp gái từ khi còn nhỏ.

Đặc biệt là Khương Tuệ Tuệ, người đã đẹp từ khi còn nhỏ và tận dụng tất cả những lợi thế của cha mẹ mình.

Về phần Khương Thúy Thúy là di truyền theo mẹ, lớn lên xấu đẹp một lời khó nói hết, nhưng đứng bên cạnh Khương Tuệ Tuệ, cô ta giống như một con vịt con xấu xí và một con thiên nga trắng, giống như một cô gái xám xịt khi nhóm lửa.

Điều này cũng khiến Khương Thúy Thúy từ nhỏ đã ghen tị với chị họ của mình, bây giờ cuối cùng đã cướp được người đàn ông đáng lẽ là của chị họ, tại sao cô ta lại không khoe khoang ra ngoài được chứ?

Nhưng vừa mới bước vào cửa, Trương Cúc Hoa đã bị mùi thơm của đồ ăn cuốn lấy, bao nhiêu sự thèm ăn trong bụng đều trào ra ngoài.

Người đàn ông của bà ta mặc dù là người ghi điểm của xã, nhưng cũng chỉ kiếm được ngần ấy điểm công việc trong cả năm, làm sao có thể so sánh với người đàn ông của Phương Quế Chi, người kiếm được nhiều tiền hơn nhờ làm việc trong đội vận tải của thành phố?
 
Bỗng Xuyên Sách Về Thập Niên 70 Của Mỹ Nhân Khương Tuệ Tuệ
Chương 11: Chương 11


Một tháng lương có thể lên đến khoảng hai mươi tệ, tương đương với hai ba tháng tiền lương của người đàn ông của bà ta.

“Ăn cái gì vậy?” Trương Cúc Hoa hít hít cái mũi, vươn cổ ra nhìn trên bàn, muốn xem nấu món gì ngon: “Mọi người nấu cái gì mà thơm thế?”

Cố Diệp Phi

Khương Thúy Thúy đương nhiên là cũng ngửi thấy mùi thơm, nhưng cô ta ghi nhớ ngày hôm nay cô ta đến đây để làm gì.

Thấy mẹ làm mất mặt như vậy, cô ta nhanh chóng vội nắm lấy cánh tay mẹ mình, cau mày nói: “Thím cả, hôm nay mẹ con cháu đến đây để nói với mọi người rằng buổi kết hôn của cháu và Hồng Binh đã định vào ngày mười tám tháng sau, đến lúc đó mọi người nhớ tới uống rượu mừng nhé."

Tuy nhiên, nói xong lời này, nên ăn gì thì ăn, một cái nhìn cũng không thèm nhìn hai mẹ con bọn họ.

Ngay cả Khương Tuệ Tuệ, người mà Khương Thúy Thúy cho rằng sẽ đòi c.h.ế.t đòi sống và gào khóc, mắt cô nhìn mũi, mũi cô nhìn trái tim, cầm chiếc đũa trong đôi tay giống như củ hành, ăn cá từng miếng nhỏ một cách nhẹ nhàng, và đôi môi đỏ mọng của cô ấy trông cực kỳ quyến rũ.

Khương Thúy Thúy giận đến thân mình phát run lên, Trương Cúc Hoa vội vàng chạy đến đỡ con gái: "Chị dâu, nhà chị có phải bị nặng tai hay không? Thúy Thúy nhà tôi nói rằng ngày lành mà con bé với Hồng Binh quyết định sẽ là vào ngày mười tám tháng sau, mấy người có nghe rõ không vậy?"

Lần này Phương Quế Chi có phản ứng lại, bà ấy nặng nề đặt đôi đũa xuống bàn, lạnh lùng liếc nhìn hai đứa con trai, nói với hai đứa con trai: "Vệ Quốc, Vệ Quân, nhà chúng ta có phải là thu hút muỗi hay không? Mới tháng tư thôi mà tại sao lại có muỗi? Mau chạy đi lấy ngải thảo để đuổi lũ muỗi c.h.ế.t tiệt này đi cho mẹ!"

Khương Vệ Quốc và Khương Vệ Quân vốn đã rất buồn vì em gái của bọn họ đã bị từ hôn, nhưng vì bọn họ là họ hàng nên không dễ đánh đến cửa, chỉ có thể trút giận lên người nhà họ Lâm, đi gây sự vài lần, không ngờ đến hai mẹ con Khương Thúy Thúy lại đến cửa để diễu võ giương oai.

Bọn họ tuân lời, một người chạy nhanh đi lấy que diêm và người kia đi lấy ngải cứu.

Trương Cúc Hoa tức giận đến mức chống tay vào hông và hét lên: "Phương Quế Chi, bà là đang gọi ai là con muỗi? Nói cho tôi biết rõ ràng, Hồng Binh thích con gái tôi, vì vậy đã hủy bỏ cuộc hôn ước với gia đình nhà bà và đính hôn với con gái tôi, mấy người ghen tị đỏ mắt phải không? Ai bảo con gái nhà bà không biết kiềm chế, không rõ ràng với thanh niên trí thức? Tôi sẽ nhìn xem người đàn ông nào trong tương lai sẽ muốn con gái bà, một người không biết kiềm chế giống như hồ ly tinh!”

Sau khi bật lửa đốt ngải thảo, hai mẹ con Khương Thúy Thúy bị hun đến nỗi sặc và ho khan, đôi mắt không thể mở ra được.

Phương Quế Chi tức giận hét lên: "Thằng cả, một nắm ngải cứu làm sao mà đủ? Con muỗi này mập quá, đốt thêm vài nắm nữa thì mới c.h.ế.t được!"

Phương Quế Chi có tổ tiên là người đọc sách, bà ấy cũng là người biết chữ nghĩa, nên về giáo dục con cái so với Trương Cúc Hoa thì tốt hơn nhiều.

Hơn nữa, Phương Quế Chi muốn vì thể diện của người đàn ông Khương Đắc Thắng của bà ấy mà không muốn làm mọi chuyện trở nên quá xấu xí, nếu không, cho dù bà ấy có giáo dục tốt đến đâu, bà ấy cũng sẽ phải xông lên liều mạng với hai mẹ con Trương Cúc Hoa!
 
Bỗng Xuyên Sách Về Thập Niên 70 Của Mỹ Nhân Khương Tuệ Tuệ
Chương 12: Chương 12


"Tôi khinh, Phương Quế Chi, cô có mắng tôi là con muỗi cũng vô dụng, con gái của cô là người không biết kiềm chế giống như hồ ly tinh, nó không thể kết hôn, nó phải làm một cô gái già trong nhà cô cả đời!" Càng huân ngải thảo nhiều, Trương Cúc Hoa mắng càng hung dữ, hai mắt bị hun đến mức không mở ra được.

Lưu Ái Đệ không thể ngồi yên, lời nói của Trương Cúc Hoa quá khó chịu, cô ta không quan tâm đến việc mắng mỏ Khương Tuệ Tuệ, nhưng Trương Cúc Hoa vẫn không ngừng nguyền rủa Khương Tuệ Tuệ sẽ không thể kết hôn là có ý gì?

Em chồng không gả ra ngoài được, chẳng phải mỗi ngày đều phải ăn cơm ở nhà hay sao?

Cô ta ném đôi đũa xuống đất, xắn tay áo lao tới, dùng nắm đ.ấ.m "loảng xoảng loảng xoảng loảng xoảng" trên người Trương Cúc Hoa và Khương Thúy Thúy liên tiếp, miệng hùng hùng hổ hổ không có câu nào dễ nghe: "Tôi đánh mấy người đấy đồ khốn! Mẹ nó sinh ra một con ch.ó cái chuyên đi cướp đàn ông, đồ kỹ nữ, vẫn thấy có lý hả?"

“Hồ ly tinh? Gả không được? Bà nói ai không gả được? A? Ai không gả được? Em chồng tôi lớn lên xinh đẹp như vậy, sao bà dám nói em chồng không gả được? Cút khỏi đây cho tôi! Tôi, Lưu Ái Đệ, hôm nay nói ra đây, ai dám nói em chồng tôi không thể gả ra ngoài tôi sẽ liều mạng với người đó!"

Lưu Ái Đệ hơi mập, cô ta làm việc rất nhanh, khi đánh nhau cũng rất chắc chắn, một nắm tay một túi.

Mẹ con Trương Cúc Hoa và Khương Thúy Thúy kết hợp không thể đánh bại Lưu Ái Đệ nên buộc phải rút lui và bị đuổi ra khỏi cửa.

"Không gả được là không gả được, đồ hồ ly tinh! Tôi nói sai chỗ nào à!?” Trương Cúc Hoa cũng rất nóng tính, sau khi bị đánh không chịu rời đi, còn chống nạnh lên và mắng mỏ ngoài cửa.

“Nói nữa đi, bà nói nữa đi!” Lưu Ái Đệ lại muốn xông lên đánh người một cái.

Nhưng đánh nhau trong nhà sẽ không có ai nhìn thấy, bên ngoài đánh nhau cũng không tốt, miễn cho người trong thôn không chê cười là được.

Khương Tuệ Tuệ ngồi trong góc và xem vở kịch một lúc lâu, sau đó từ từ đứng dậy và đi đến cửa.

Cô ta cong miệng nói với hai mẹ con Trương Cúc Hoa: "Dì hai, có câu nói, ai hôi thì sẽ biết, dì đối với mùi nách của mình không phải biết rõ nhất hay sao?"

Trương Cúc Hoa có mùi cơ thể bị hôi nách, không có gì bí mật, mọi người ở xã Nguyệt Phượng Loan đều biết điều đó.

Nhưng Trương Cúc Hoa ghét nhất là người khác nói về nó, sắc mặt của bà ta trở nên khó coi, bà ta nghiến răng và định mắng cô, nhưng bà ta lại nghe thấy Khương Tuệ Tuệ tiếp tục nói: "Mười tám tháng sau kết hôn phải không? Được, tôi biết rồi, đến lúc đó tôi nhất định sẽ gửi một món quà lớn đến để chúc phúc cho Khương Thúy Thúy và Lâm Hồng Binh."

Cố Diệp Phi

“Hôm nay đường khó đi, mấy người đi đêm nên chú ý một chút, đừng để ngã xuống mương đập vỡ đầu, tôi không tiễn nữa."

Nói xong, cửa “phanh” một tiếng rồi đóng lại.

Trương Cúc Hoa và Khương Thúy Thúy hai người nhìn nhau, người vừa nói là Khương Tuệ Tuệ? Theo tính cách của Khương Tuệ Tuệ, không phải cô nên một khóc hai nháo ba thắt cổ vào lúc này hay sao? Tại sao người đàn ông của cô bị cướp mà cô vẫn tươi cười như thế này?

Nhưng nghĩ kỹ lại, nụ cười này sao lại có sức lan tỏa đến vậy?

Diễu võ dương oai không thành công, Khương Thúy Thúy không thấy dáng vẻ Khương Tuệ Tuệ khóc như cô ta đã tưởng tượng, hai mẹ con chật vật bỏ đi.
 
Bỗng Xuyên Sách Về Thập Niên 70 Của Mỹ Nhân Khương Tuệ Tuệ
Chương 13: Chương 13


Trong nhà, Khương Tuệ Tuệ nhìn Lưu Ái Đệ, đưa tay ra nắm lấy tay cô ta, trong mắt cô nói với sự quan tâm: "Chị dâu ba, em không ngờ chị lại quan tâm đến em như vậy. Dì hai mắng em vài câu, chị so với em còn tức giận hơn, em rất cảm động."

Cô ta khó chịu nhìn sang chỗ khác, hất tay Khương Tuệ Tuệ ra: "Ai nói tôi quan tâm đến cô, tôi chỉ giận Trương Cúc Hoa và bà ấy nói cô không gả đi được!"

Thật ra, Khương Tuệ Tuệ không biết điều này, nhưng theo ý kiến của cô, bất kể vì lý do gì mà Lưu Ái Đệ đánh nhau với Trương Cúc Hoa, thì đó cũng được coi là giúp cô.

Kẻ thù của kẻ thù thì chính là bạn.

Bị Lưu Ái Đệ hất tay ra, cô cũng không tức giận, cô đi tới bên bàn rồi ngồi xuống, tiếp tục ăn, gắp cho Lưu Ái Đệ một miếng cá không có xương: “Chị dâu ba ăn nhiều một chút.”

Lưu Ái Đệ: "..."

Mẹ kiếp, em chồng ngày thường luôn đối nghịch với cô ta, bây giờ đột nhiên đối tốt với cô ta, sao cô ta có chút không được tự nhiên thế nhỉ?

Cố Diệp Phi

Ngay cả Phương Quế Chi cũng nói: "Con dâu thứ ba đã hoàn thành tốt công việc ngày hôm nay, nhưng không thể mềm lòng khi đối xử với những người như hai mẹ con Trương Cúc Hoa. Mẹ sợ rằng nếu mẹ gây chiến với bọn họ, cha mấy đứa sẽ sống không dễ dàng, nếu không mẹ phải đối phó bọn họ, còn không nhìn con gái mình lớn lên bộ dạng như thế nào, so với con gái mẹ thì nửa ngón chân cái cũng không thể so sánh được. Đi dép rơm cho con gái mẹ còn không xứng, vậy mà còn đến nhà chúng ta diễu võ dương oai!"

Lưu Ái Đệ: "..." Mẹ kiếp, mẹ chồng cô ta khen cô em dâu sao?

Khương Vệ Quân cũng gắp mấy lát cá cho vợ mình: "Vợ ơi lại đây, ăn nhiều một chút, mẹ khen em làm tốt!"

Trong lúc mọi người nói chuyện, Khương Tuệ Tuệ đột nhiên cười lên một tiếng.

Mọi người khó hiểu nhìn về phía cô, không biết em gái của bọn họ hôm nay xảy ra chuyện gì, cô dị thường không khóc không nháo, lúc Khương Thúy Thúy đến khoe khoang còn có thể bình tĩnh xử lý, bây giờ lại cười một cách vô cớ.

Em gái bọn họ sẽ không trúng tà đúng không?!

Ngay khi mọi người đang suy nghĩ xem có nên mời người đến trừ tà cho Khương Tuệ Tuệ hay không, Khương Tuệ Tuệ đã chạm vào xà phòng trong túi: Chậc chậc, hệ thống thật chu đáo, biết lát nữa cô sẽ đi tắm, đã đặc biệt khen thưởng cho cô một miếng xà phòng tắm mùi hoa hồng.

Sau bữa tối, Lý Tú Cầm đi rửa bát, Lưu Ái Đệ đi đun nước tắm, bọn họ hợp tác làm việc cùng nhau.

Thấy Khương Tuệ Tuệ rót đầy hai thùng nước, Lưu Ái Đệ lại bắt đầu lẩm bẩm: "Đã không gánh nước, không lên núi đốn củi, tắm rửa mà lại cần nhiều nước như vậy, dưỡng ra cái tật xấu!"

Khương Tuệ Tuệ có tâm trạng tốt, nên để lời nói của Lưu Ái Đệ lọt vào tai này và ra khỏi tai kia, không chấp nhặt với với cô ấy. Ngân nga một bài hát trong miệng, nhìn một thùng nước đầy, cho dù có cố gắng hết sức thì vẫn nặng quá, cô không nhấc lên được chút nào.

Vì vậy, cô đứng trước cửa, gọi Khương Vệ Quân vừa mới tắm xong một tiếng: "Anh ba, anh xách nước giúp em với, nặng quá em không nhấc lên được."

Khương Vệ Quân vội vàng khoác khăn tắm lên vai, đi được vài bước, hắn ta đi tới, dễ như trở bàn tay nhấc cái thùng nước lên: “Được rồi, anh ba giúp em xách nó.”

Khương Vệ Quân cưng chiều cô em gái này nhất, đây cũng là điều mà Lưu A Địch thường xuyên nổi giận.
 
Bỗng Xuyên Sách Về Thập Niên 70 Của Mỹ Nhân Khương Tuệ Tuệ
Chương 14: Chương 14


Cô ấy tức giận trợn mắt lên, sao người đàn ông của cô ấy không đến giúp cô ấy khi cô ấy bưng nước tắm?

Khương Vệ Quân liếc nhìn thân hình to lớn của vợ mình, hắn ta muốn giúp, nhưng vợ lại không cần kia mà!

...

Phương Quế Chi đã xây một chiếc bồn tắm cho Khương Tuệ Tuệ, và Khương Tuệ Tuệ thường tắm trong bồn tắm.

Đổ nước vào xô, đóng chặt cửa ra vào và cửa sổ. Khương Tuệ Tuệ cởi bỏ quần áo trên người, để lộ những đường cong tinh xảo của cô, ngoại trừ khuôn mặt, làn da toàn thân đều trắng nõn, mềm mại như ngọc.

Nhấc đôi chân dài, cô bước vào bồn tắm.

Nhiệt độ nước vừa phải, Khương Tuệ Tuệ ngồi trong bồn tắm, nheo mắt thoải mái.

Cố Diệp Phi

Được sản xuất bởi hệ thống, nhất định không phải đồ vật bình thường, miếng xà phòng hương hoa hồng đó, sau khi tắm xong, cơ thể của Khương Tuệ Tuệ có mùi thơm hoa hồng nhàn nhạt, và làn da của cô mịn màng và sáng bóng.

Sau khi tắm rửa thoải mái và thay một bộ quần áo sạch, Khương Tuệ Tuệ mở cửa. Cơn gió chiều cuối xuân thổi vào người cô thật dễ chịu.

Phương Quế Chi đến giúp Khương Tuệ Tuệ đổ nước trong bồn tắm, và hỏi một cách chân thành: "Bé yêu à, mẹ hỏi con, chuyện gì đã xảy ra với thanh niên trí thức mà con với Trương Cúc Hoa đã nói?"

Trước đây, có tin đồn rằng Khương Tuệ Tuệ có quan hệ tình cảm với thanh niên trí thức tên là Đàm Thiên Vĩ, Phương Quế Chi sau khi nghe được đã bác bỏ nhiều lần nhưng con gái bà ấy lại không nói chính xác cho bà ấy, trong lòng bà ấy cũng không yên tâm, những người truyền tin đó bên ngoài có mắt có mũi, bà ấy không tin thì cũng vô ích thôi.

Lại nói, nguyên chủ trước kia xác thực có tiếp xúc qua vài lần với Đàm Thiên Vĩ, nhưng tuyệt đối không có chút ý định không nên có nào với hắn ta.

Nhiều nhất là đôi khi Đàm Thiên Vĩ cố tình thể hiện mình hiểu biết như thế nào trước mặt cô, trong lòng cô lại cảm thấy có chút ngưỡng mộ hắn ta, cho rằng hắn không hổ danh là một thanh niên trí thức ở thành phố, hiểu biết hơn người nhà quê bọn họ nhiều.

Hơn nữa, Đàm Thiên Vĩ cũng cho cô mượn sách để đọc, và chỉ sau đó bọn họ mới có một số liên hệ.

Khương Tuệ Tuệ bĩu môi, cô ấy sẽ không thích một người kinh tởm như họ Đàm đâu. Cô nói: "Không có gì, chỉ là con đã gặp vài lần, con đọc sách có gì không hiểu, con chỉ hỏi anh ấy vài vấn đề mà thôi."

Nghe Khương Tuệ Tuệ nói xong, Phương Quế Chi cảm thấy nhẹ nhõm yên tâm: "Vậy thì tốt, mẹ yên tâm rồi. Những thanh niên trí thức đó sau này sẽ quay lại thành phố nên không phù hợp với con. Hơn nữa mẹ không nghĩ thanh niên trí thức Đàm là người đáng tin cậy giao phó để cuộc đời. Con yên tâm, mẹ con sẽ chỉ định bạn đời trong tương lai cho con là một người đáng tin cậy, tốt hơn gấp mười lần và trăm lần so với Lâm Hồng Binh và Đàm Thiên Vĩ."

Nói về điều này, Phương Quế Chi nhân cơ hội nói: "Một số chàng trai trẻ từ nhà máy vận tải của cha con rất tốt, và bọn họ vẫn có hộ khẩu thành thị. Nếu con kết hôn, con có thể lấy số hàng hóa khá tốt.”

Khương Tuệ Tuệ không vội kết hôn, cô mới mười chín tuổi và cô chưa đến tuổi kết hôn hợp pháp ở các thế hệ sau.

Hơn nữa, cô không muốn tìm một người đàn ông ngu ngốc như vậy để kết hôn trong thời đại ngày nay. Nếu cô thực sự muốn kết hôn, cô phải tìm....
 
Bỗng Xuyên Sách Về Thập Niên 70 Của Mỹ Nhân Khương Tuệ Tuệ
Chương 15: Chương 15


Khương Tuệ Tuệ cụp mắt xuống, nghĩ về người đàn ông cô đã gặp bên bờ sông, Tống Thời Thanh.

Nếu cô thực sự muốn kết hôn, cô sẽ phải kết hôn với một người đàn ông như Tống Thời Thanh. Anh có trí tuệ, có sức mạnh và ngoại hình phù hợp với gu thẩm mỹ của cô.

Chỉ là hôm nay cô hiểu lầm anh là côn đồ nên đá anh một cước, anh sẽ không giận cô chứ? Mới vừa xuyên đến đây đã bị lão đại trong tương lai mang thù, không phải là việc đáng để tự hào.

Khương Tuệ Tuệ ủy khuất, ai bảo anh chạm vào cô, ôm cô và thậm chí hôn cô, hừ, một cú đá vẫn còn nhẹ.

“Con gái à?” Thấy Khương Tuệ Tuệ im lặng không nói lời nào, Phương Quế Chi gọi cô.

Khương Tuệ Tuệ lấy lại tinh thần, nắm lấy cánh tay của Quế Chi bằng bàn tay mảnh khảnh của mình và thân mật cọ xát bà ấy vào cánh tay của mình, mùi hương quyến rũ.

Cô bĩu môi: "Mẹ, sao mẹ lại nóng lòng muốn gả con ra ngoài? Con còn muốn ở nhà với mẹ thêm vài năm nữa. Hơn nữa sau này dù có kết hôn, con cũng phải lựa chọn một người mà con thích nhất."

"Được, được, được, được, con gái mẹ còn chưa muốn lấy chồng, sau này cưới đi, đến lúc đó con sẽ đích thân chọn một người ưng ý để gả." Phương Quế Chi lẩm bẩm sủng nịnh nói.

Cố Diệp Phi

Khương Tuệ Tuệ cắn môi, nhìn Phương Quế Chi và thở dài: "Mẹ, mẹ thật tốt."

Những lời này xuất phát từ trái tim, cô không bao giờ nghĩ rằng mình sẽ cảm nhận được hơi ấm của tình cảm gia đình, không ngờ bây giờ ở trong sách lại cảm nhận được.

Sau một ngày mệt mỏi và tắm nước nóng, Khương Tuệ Tuệ ngủ một giấc rất ngon.

Cô có một giấc mơ đẹp, trong giấc mơ, cô ngồi trên chiếc giường lớn mềm mại sang trọng, mặc một chiếc váy bồng bềnh như tiên, duỗi ra đôi chân thon dài trắng nõn, mãi cho đến trước mắt người đàn ông mới chậm rãi dừng lại.

Trước mặt cô, người đàn ông ngồi xổm nửa người, vươn hai tay như nâng niu bảo vật, cẩn thận giữ chân cô, cúi đầu hôn cô thật sâu, hôn lên đầu ngón chân cô, sau đó xoa xoa nhẹ nhàng.

Tiếp theo đó, giúp cô ấy đi đôi giày cao gót nạm kim cương vào.

Người đàn ông ngẩng đầu nhìn lên, và đó là khuôn mặt của Tống Thời Thanh.

Mặc một bộ âu phục được cắt may vừa vặn, với đôi mày kiếm và đôi mắt như sao, ánh mắt nhìn cô dịu dàng như nước.

Cô hỏi: “Tống Thời Thanh, anh có yêu em không?”

Tống Thời Thanh mở miệng.

Tuy nhiên, trước khi cô nghe thấy câu nói 'Anh yêu em', cô đã bị đánh thức bởi một giọng nói kinh thiên động địa.

"Khương Tuệ Tuệ, Khương Tuệ Tuệ! Dậy đi, dậy mau đi làm đi! Đừng có lăn tới lăn lui, nhanh dậy đi!!!" Lưu Ái Đệ đã thu dọn đồ đạc xong xuôi, cô ta có thể trực tiếp đi làm, nhưng trong một thời gian ngắn chớp mắt, nhìn kìa, người em chồng tốt của cô ta vẫn đang ngủ nướng và chưa dậy!

Nếu buổi sáng đi làm muộn, không nhận việc nhẹ cũng là chuyện nhỏ, nếu đến muộn một thời gian thì nhất định sẽ bị coi là nghỉ làm nửa ngày.

Em chồng đã kiếm được ít điểm lao động hơn, và nó sẽ càng ít hơn nếu bị trừ một lần nữa!

Vì vậy, Lưu Ái Đệ đã gõ cửa và gõ cửa sổ bên ngoài, gây ra nhiều tiếng ồn rất lớn.

Khương Tuệ Tuệ mơ mơ màng màng mở mắt ra, nhìn ngôi nhà gỗ mà bản thân đang ở, và những đồ đạc đơn giản xung quanh cô, nhận ra rằng bản thân cô vẫn chưa xuyên trở lại.

Cô vẫn còn rất buồn ngủ, khi ở nhà cô sẽ ngủ đến trưa mới dậy chuẩn bị phát sóng trực tiếp.
 
Bỗng Xuyên Sách Về Thập Niên 70 Của Mỹ Nhân Khương Tuệ Tuệ
Chương 16: Chương 16


Cô phớt lờ Lưu Ái Đệ, trùm chăn lên đầu và tiếp tục ngủ.

Nhưng đạo cao một thước, ma cao một trượng, giọng của Lưu Ái Đệ không đi hát kịch thì thật là nhân tài không được trọng dụng. Khương Tuệ Tuệ bị làm ồn ào đến nỗi tất cả những buồn ngủ đều bỏ chạy, và cô thực sự không muốn bị giọng nói của Lưu Ái Đệ tra tấn nữa, vì vậy cô phải đứng dậy rời giường.

Mở cửa, Lưu Ái Đệ gõ cửa vào không khí và nhìn về phía Khương Tuệ Tuệ.

Khương Tuệ Tuệ vừa mới thức dậy, đôi mắt còn ngái ngủ, đầu tóc rối bời không chải. Cảnh tượng này nếu đặt ở người khác, thật sự là không muốn nhìn, nhưng khi Khương Tuệ Tuệ vừa đi ra, thu hút người khác hận không thể không liếc nhìn thêm vài cái.

Đẹp quá, nhìn cứ như chạy ra khỏi tranh vậy.

Trong lòng Lưu Ái Đệ cảm thấy tắc nghẽn, cô ta thật không biết cô em chồng này lớn lên như thế nào, làm sao có thể đẹp như vậy? Là phụ nữ, cô ta còn không nhịn được mà nhìn thêm vài lần.

Không, không, không, cô ta phải kiên định và không bị mê hoặc bởi vẻ đẹp thịnh thế mỹ nhan của em chồng được.

Cố Diệp Phi

Cô ta lẩm bẩm: "Một người con gái đã lớn rồi mà cái gì cũng lười, dậy muộn như vậy, thật là sợ cô rồi!”

Khương Tuệ Tuệ tức giận vì mới ngủ dậy, nếu có người đánh thức cô trước khi cô tỉnh, cô sẽ bùng nổ ngay lập tức. Tình bạn cách mạng nho nhỏ đêm qua đã biến mất thành mây khói, lúc này, một vòng tranh đấu mới giữa các chị em dâu lại bắt đầu.

"Chị dâu ba, miệng của chị thật xấu, cẩn thận cắn phải lưỡi." Khương Tuệ Tuệ hừ một tiếng.

“Mẹ kiếp, đừng chửi tôi, tôi sẽ không…” Giống như tối hôm qua, Lưu Ái Đệ còn chưa nói xong, cô ta đã cảm thấy đầu lưỡi đau rát, trong miệng tràn ngập mùi m.á.u tươi.

Cô ta “phụt" một tiếng và phun ra m.á.u loãng.

Quay đầu nhìn về phía Khương Tuệ Tuệ hơi hếch cằm, dáng vẻ rất đắc ý, đồng chí Lưu Ái Đệ bị ủy khuất, chạy đến chỗ Khương Vệ Quân đang thu dọn đồ đạc chuẩn bị ra ngoài, phàn nàn: “Vệ Quân, em gái anh lại nguyền rủa em!!!"

Khương Vệ Quân cảm thấy đau đầu: "Được rồi, đừng nói nhiều lời nữa!"

Người đàn ông phát điên, Lưu Ái Đệ vừa sợ vừa giận, liếc mắt Khương Tuệ Tuệ và ra ngoài làm việc với người đàn ông của cô ấy.

Về phần Khương Tuệ Tuệ, khi nghe thấy những lời của hệ thống: "Đinh! Chúc mừng người chơi miệng quạ đen thành công, hệ thống sẽ khen thưởng một bàn chải đánh răng."

Sờ vào túi của cô, này, cô không chỉ đơn thuần được thưởng một chiếc bàn chải đánh răng mà còn đưa cho một ống nhỏ kem đánh răng dùng một lần.

Cô rửa bàn chải đánh răng, bóp kem đánh răng và bắt đầu đánh răng.

Xinh đẹp, xinh đẹp lắm, hệ thống này thật là quá chu đáo rồi, giống như một cái hộp bảo vật, cái gì mà cô thiếu thì cũng có thể cho cô.

Tất nhiên, trong việc này cũng không thể thiếu sự cống hiến hết mình của đồng chí Lưu Ái Đệ, nếu không phải cô ấy đã đ.â.m trúng họng s.ú.n.g nhiều lần, có lẽ Khương Tuệ Tuệ còn đang phải lo lắng không biết tìm miệng quạ đen ở đâu.

Trước khi ra ngoài, Quế Chi nhét hai miếng bánh đào vào túi của Khương Tuệ Tuệ, đây là món quà đặc biệt được cho sau khi tất cả các thành viên trong gia đình rời đi.

Bà ấy hạ giọng: “Con gái à, mẹ nhét hai miếng bánh đào này vào túi con, nếu con đói thì lấy ra ăn đi, lần trước mẹ vào thành phố mua hai gói, mẹ đưa cho Nữu Nữu một gói, còn một gói nữa mẹ giấu đi, mẹ để cho con ăn, con đừng để chị dâu thứ ba phát hiện, chị ấy là người khó tính và tính toán chi li, nếu phát hiện ra sẽ lại làm ầm ĩ lên mất.”
 
Bỗng Xuyên Sách Về Thập Niên 70 Của Mỹ Nhân Khương Tuệ Tuệ
Chương 17: Chương 17


Khương Tuệ Tuệ chạm vào những chiếc bánh đào và lấy một ít vụn bánh trên đầu ngón tay của cô. Cuối cùng, đưa nó vào miệng và nhẹ nhàng m*t nó.

Đường vào thời này không có nhiều loại như các đời sau, nhưng là đường chính hiệu, ít phụ gia, ăn ngon lạ thường.

Khóe miệng Khương Tuệ Tuệ nhếch lên, đôi mắt hoa đào của cô híp lại: “Cảm ơn mẹ.”

Cảm giác được mùi vị này thực sự làm người ta rất cảm động.

Phương Quế Chi nghe xong, cười nói: "Đứa trẻ này, có ai lại đi cảm ơn mẹ mình hay không? Mẹ và đội trưởng đã nói chuyện với nhau rồi, sẽ cho con một công việc dễ dàng, cha con làm ở đội vận chuyển nên được trả tiền hàng tháng, vì vậy không cần điểm làm việc của con."

Khương Tuệ Tuệ nghĩ, nếu không thiếu điểm làm việc của cô, tại sao không để cô nghỉ việc và nghỉ ngơi ở nhà.

Nhưng đây chỉ là suy nghĩ mà thôi, tất cả mọi người trong nhà đều đã đi làm, cô không thể biện minh cho việc không đi làm của mình. Nếu Phương Quế Chi đã nói tất cả mọi thứ, bà ấy sẽ sắp xếp một công việc nhẹ nhàng hơn cho cô, vì vậy nó sẽ không quá mệt mỏi, phải không?

Khương Tuệ Tuệ cảm thấy nhẹ nhõm hơn một chút, lấy tuýp kem làm trắng da trong túi ra, bóp một ít trên mu bàn tay, sau đó thoa một ít lên mặt Phương Quế Chi: "Mẹ, mẹ thật tốt."

Phương Quế Chi vội vàng hỏi: “Con à, con bôi cái gì lên mặt mẹ vậy?”

Khương Tuệ Tuệ cười cười, nâng kem dưỡng trắng da trong tay lên: “Nó có tác dụng bảo vệ da, thoa lên sẽ trắng hơn một chút.”

Phương Quế Chi gật gật đầu: “Ồ, chính là kem làm trắng da phải không? Mẹ không cần thứ đắt tiền như vậy, con để lại mà dùng nó!"

"Không sao, con vẫn còn cái này, không thành vấn đề." Khương Tuệ Tuệ không để ý đến sự phản đối của Phương Quế Chi, bôi lên khắp mặt bà ấy. Dù sao, cho dù dùng hết, đến lúc đó hệ thống sẽ cấp lại.

Rốt cuộc thì với hệ thống trong tay, cô có thể sở hữu cả thế giới.

Cố Diệp Phi

...

Khi đến cánh đồng, sau khi đội trưởng phân chia công việc, Phương Quế Chi và một nhóm phụ nữ được phân công làm những việc khác, về phần Khương Tuệ Tuệ, đội trưởng gọi cô đi đổ phân.

Công việc trong lữ đoàn được chia thành lao động và hợp tác, đây là thời điểm để gieo hạt cải dầu, có người gieo hạt trên đất, có người nhặt phân, người khác, Khương Tuệ Tuệ thực sự không ngờ rằng Phương Quế Chi đã nói với cô việc 'thoải mái' hóa ra là tưới phân...

Đúng vậy, tưới phân thật ra không mệt, chỉ cần đứng bên cạnh múc phân đổ xuống ruộng gieo hạt.

Nhưng nó rất bốc mùi!

Khương Tuệ Tuệ nhìn phân trong thùng phân từ xa, và thậm chí còn có những con giòi đang ngoe nguẩy bên trong... Cô rùng mình và suýt chút nữa là nôn ra.

Cô nhanh chóng lấy chiếc khăn thấm mồ hôi, quấn quanh đầu đến mũi và bịt kín mũi lại.

Nhưng nó quá hôi thối và Khương Tuệ Tuệ không thể làm được. Cô cảm thấy rằng nếu cô ở lại bên thùng phân lâu hơn nữa, cô có thể sẽ bị nôn đến ngất.

Cô chạy đến bên đội trưởng, hỏi: "Chú đội trưởng, cháu không muốn đi đổ phân, chú có thể đổi công việc khác cho cháu được không? Việc nào cũng được, chỉ là đừng để cháu đổ phân, hôi quá ạ."

Đại đội trưởng liếc nhìn cô một cái, đã sớm biết rằng cô gái nhỏ của gia đình nhà họ Khương rất tiểu thư, nhưng ông ấy không ngờ lại tiểu thư đến như vậy. Dân quê ngoại thành không phải là thanh niên trí thức từ thành thị, tại sao lại tiểu thư hơn cả thanh niên trí thức, lại còn nghĩ đến phân hôi?
 
Bỗng Xuyên Sách Về Thập Niên 70 Của Mỹ Nhân Khương Tuệ Tuệ
Chương 18: Chương 18


"Cháu thật muốn đổi hay sao? Đây là một việc dễ dàng mà mẹ cháu đã nhờ chú an bài cho cháu, chú an bài mà cháu không làm, nếu như mẹ cháu hỏi..." Đại đội trưởng nói.

Nói về điều này, chúng ta phải bắt đầu nói về cha của Khương Tuệ Tuệ, Khương Đắc Thắng, làm việc trong nhà máy vận tải.

Bởi vì tính chất công việc, ông ấy có thể thường xuyên đi công tác ở các thành phố lớn nên cũng thường giúp mọi người xách về một số đồ vật. Lần trước, vợ của đội trưởng đã nhờ Khương Đắc Thắng mang theo rất nhiều đồ, Phương Quế Chi cũng nhân cơ hội này đề cập đến việc này với đội trưởng, và nhờ sắp xếp cho Khương Tuệ Tuệ một số công việc nhẹ nhàng.

Khương Tuệ Tuệ rất ngoan ngoãn làm theo lời đại đội trưởng: "Chú yên tâm đi, nếu mẹ cháu hỏi, cháu sẽ tự mình nói rõ với mẹ.”

"Vậy thì được." Đại đội trưởng gật đầu: "Vừa hay không có đủ nhân lực để khai phá vùng đất bên kia. Nếu cháu chắc chắn thì sang bên đấy làm đi."

"Chắc chắn, chắc chắn, chắc chắn trăm phần trăm.” Khương Tuệ Tuệ mạnh mẽ gật đầu lia lịa, chỉ cần không phải đổ phân, mặc kệ là làm gì cô cũng làm!

Vì vậy, cô đi theo phía sau đại đội trưởng và đi khai hoang.

Vừa đặt chân xuống đất, Khương Tuệ Tuệ đã nhìn thấy một bóng người cao lớn mặc áo sơ mi trắng cầm cuốc trên tay và anh đang đập xuống đất từng cái một.

Khương Tuệ Tuệ nhận ra ngay lập tức, người này là Tống Thời Thanh.

Quả nhiên, ngay sau đó, cô nghe thấy đội trưởng gọi phía sau: "Tiểu Tống, tôi tìm được người giúp việc cho cậu."

Tống Thời Thanh ngừng vung cuốc, quay đầu nhìn về phía Khương Tuệ Tuệ đang đứng bên cạnh đại đội trưởng.

Cố Diệp Phi

Hôm nay Khương Tuệ Tuệ mặc một chiếc áo sơ mi đơn giản, mái tóc đen nhánh được thắt thành hai bím, buông xõa trước ngực, bộ n.g.ự.c phập phồng là một đường cong kiêu hãnh và tinh tế. Đôi mắt hoa đào quyến rũ cũng nhìn chằm chằm vào Tống Thời Thanh, ánh mắt bọn họ chạm nhau, Khương Tuệ Tuệ mỉm cười với anh.

Đôi môi đỏ tươi nhếch lên, đẹp không sao tả được.

Khi Tống Thời Thanh nhìn thấy Khương Tuệ Tuệ, anh không thể không nghĩ về những gì đã xảy ra bên dòng sông nhỏ ngày hôm qua.

Sắc mặt anh vô cùng lạnh lùng, mím môi nói với đại đội trưởng: “Đại đội trưởng, tôi không cần người giúp, một mình tôi làm được.”

Sắc mặt đại đội trưởng trầm xuống: “Đứa trẻ này, sao lại vô lương tâm như vậy? Một mình làm sao được? Điểm công việc, nếu nhiều người làm thay cậu, đó là điểm công việc, cậu làm một mình không có nơi nào để sử dụng năng lượng của mình, cậu thích lãng phí năng lượng của mình phải không? Đừng nói nhiều như vậy, Khương Tuệ Tuệ ở đây để giúp cậu.

Khi người nhà quê nói chuyện, trong miệng không giữ mặt mũi cho ai.

Khương Tuệ Tuệ ngay lập tức hiểu ý nghĩa trong lời nói của đại đội trưởng, không thể kìm được ánh mắt lén lút nhìn vào bộ n.g.ự.c và cánh tay săn chắc của Tống Thời Thanh.

Một người đàn ông ở độ tuổi của Tống Thời Thanh, tràn đầy sức sống và chưa cưới vợ, có thể như đại đội trưởng đã nói, không có nơi nào để sử dụng năng lượng của mình.

Nghĩ đến đây, Khương Tuệ Tuệ mím môi và mỉm cười, khuôn mặt trắng như sứ của cô chút đỏ ửng vì ý tưởng về một số thứ trong đầu.

Như vậy là tốt nhất, sau đó nếu cùng hợp tác làm việc với Tống Thời Thanh, cô có thể lười biếng đúng không?
 
Bỗng Xuyên Sách Về Thập Niên 70 Của Mỹ Nhân Khương Tuệ Tuệ
Chương 19: Chương 19


Cô chạy nhanh đến bên cạnh Tống Thời Thanh, ngẩng đầu ngước khuôn mặt nhỏ nhắn sáng sủa và quyến rũ không trang điểm của cô lên, ngoan ngoãn nói: “Thanh niên trí thức Tống, anh yên tâm đi, tôi sẽ làm việc chăm chỉ và sẽ không gây phiền phức cho anh đâu.”

Đại đội trưởng gật đầu: “Chính là như vậy, tôi giao cho hai người một số nhiệm vụ. Khương Tuệ Tuệ là một cô gái, sức lực của cô ấy rất ít. Một nửa nhỏ này sẽ là phần của Khương Tuệ Tuệ làm, và phần còn lại sẽ thuộc về cậu. Là nam nhân nên chiếu cố phụ nữ, vậu có ý kiến gì không?”

Cố Diệp Phi

Mảnh đất được đội trưởng giao cho Khương Tuệ Tuệ có diện tích khoảng bốn phần mười, và Tống Thời Thanh phải làm sáu phần mười còn lại.

Tống Thời Thanh không nói lời nào, Khương Tuệ Tuệ nhanh chóng đáp lại: "Không sao, không sao, đại đội trưởng yên tâm, tôi nhất định sẽ hoàn thành tốt nhiệm vụ!"

Đại đội trưởng gật đầu, bỏ lại cái cuốc, yên tâm rời đi.

Tống Thời Thanh lại liếc mắt nhìn Khương Tuệ Tuệ một cái, vẻ mặt Khương Tuệ Tuệ đầy khiếp sợ, cô lè lưỡi nói: "Xin chào thanh niên trí thức Tống, tôi là Khương Tuệ Tuệ, tôi..."

"Tôi biết." Không đợi Khương Tuệ Tuệ nói xong, Tống Thời Thanh đã nói.

Tống Thời Thanh đã được gửi đến Nguyệt Phượng Loan cùng với ông bà của mình vào năm năm trước, mặc dù anh không phải là người gốc của Nguyệt Phượng Loan, nhưng anh cũng đã quen thuộc với Nguyệt Phượng Loan trong năm năm, anh cũng biết Khương Tuệ Tuệ, nhưng anh chưa bao giờ tiếp xúc với cô trước đây thôi.

Thanh niên trí thức cũng có thể chia thành trẻ có học và trẻ không được học, ví dụ như thanh niên trí thức chấp hành quốc sách, lên núi về quê là thanh niên trí thức có giáo dục, thanh niên có học thì khác xa, về phần Tống Thời Thanh là do gia đình dạy bảo, đãi ngộ khác xa các thanh niên trí thức khác.

Có người còn gọi anh là con của phản quốc, bởi vì ông nội của Tống Thời Thanh lúc đó không đồng ý với các chiến dịch vận động của đất nước, và nói thêm vài lời, sau khi được một người quan tâm báo cáo, ông Tống đã bị gán cho cái danh là phản động, Tống Thời Thanh liên quan đến cũng đã được gửi xuống đây cùng nhau.

Không để ý đến Khương Tuệ Tuệ nữa, Tống Thời Thanh giả vờ như cô không tồn tại và tiếp tục cày đất bằng cuốc.

Đôi tay lực lưỡng, khỏe khoắn, cầm cuốc, vung cuốc như không biết mệt.

Khương Tuệ Tuệ bắt chước anh, cầm cái cuốc trong tay, nghĩ thầm rằng đó chỉ là cuốc đất thôi mà, có gì khó đâu, trông rất đơn giản.

Nhưng nói thì dễ hơn làm.

Sức lực cô quá nhỏ, yếu đến nỗi nhấc cuốc còn khó chứ đừng nói cuốc đất. Cô thậm chí còn suýt ném mình xuống đất vì dùng lực không đúng cách.

Khương Tuệ Tuệ: "..."

Có vẻ như người nông dân thực sự không dễ dàng gì, và khai hoang cũng là một môn cần học.

Tống Thời Thanh nghe thấy động tĩnh, quay đầu lại nhìn cô, thấy cô thiếu chút nữa đã rơi xuống mà không đào được một cái cuốc nào, vì vậy anh không khỏi cười lạnh một tiếng, quay người lại.

Đại đội trưởng còn nói tìm cho anh một người trợ giúp, cứ như vậy là tới giúp hay sao? Nó không thêm phiền đã là tốt rồi.

Khương Tuệ Tuệ nhận được ánh mắt của Tống Thời Thanh và nhăn mũi, biết rằng trong lòng anh nhất định có sự khinh thường đối với cô. Cô khịt mũi, thầm nghĩ mình cũng có cốt khí, Tống Thời Thanh coi thường cô, cho nên cô phải cố gắng hết sức cho anh thấy!
 
Back
Top Bottom