Khác Bóng sơn ca

[BOT] Wattpad

Administrator
25/9/25
59,383
0
0
164636576-256-k512057.jpg

Bóng Sơn Ca
Tác giả: kaismil
Thể loại: Cổ đại
Trạng thái: Hoàn thành


Giới thiệu truyện:

Công chúa và chim sơn ca

cover designed by @adelinato​
 
Có thể bạn cũng thích
  • [BL] BÓNG TỐI TRONG CHIẾN TRANH
  • Bông Hồng Của Sự Hủy Diệt
  • Chiến Thuật Bóng Tối
  • Cô Bơ Bông
  • Bóng Mợ Dưới Trăng
  • Dưới bóng đào anh
  • Bóng Sơn Ca
    một


    Vòm cửa sổ vót nhọn như cánh chông, găm lên một mảng tường đen sậm đã khuất dạng sau bóng tối.

    Nàng công chúa mơ màng trong giấc ngủ còn vương trên mi mắt, đầu tựa dài lên tấm kính cửa sổ đã phủ đầy bụi rêu.

    "Chàng kỵ sĩ có tìm em bầu bạn?

    Nhớ mang em đi với những khát vọng tự do."

    Nàng ngân nga một câu hát khẽ, mặc cho từng nốt điệu cứ tuột dần vào một khoảng lặng im nhạt màu.

    Rosem đưa đôi mắt thạch anh động kiếm tìm một phương trời bất định, nơi nàng sẽ được vẹn nguyên đằm mình trong cơn gió lộng bạt ngàn của thảo nguyên và lúa ngát.

    Nơi nàng công chúa có thể tước bỏ chiếc vương miện rỗng đang bó thít lấy khao khát tự do hừng hực trong trái tim nàng.

    Líu líu,

    Con sơn ca nhỏ bay vụt qua tầm mắt, vót vào nỗi sầu thảm từng vệt sáng sắc lịm của niềm hi vọng lạ kỳ.

    Rosem kinh ngạc hoá reo vui, cuộn ánh mắt lừng khừng của mình ra sau nỗi hoan hỉ khó nói.

    Nàng nghe nó hót líu ríu, thánh thót như mang về tiếng chuông ngân từ tận xa xôi bờ bắc của bãi biển Đá Đêm.

    Mà có khi, tiếng chim rơi tuột xuống một thung lũng êm mịn, nơi sẽ chỉ vĩnh viễn ngưng đọng dưới bóng hoàng hôn trong giấc mộng diệu kỳ.

    Con chim mang ánh mặt trời của nàng trở lại, dệt nên sắc vàng óng êm mịn như lông sơn ca cài vào đôi mắt trong ngần ngày âm u.
     
    Bóng Sơn Ca
    hai


    Nàng vờn lấy một trong những phong thư ngỏ lời nằm lặng bên lò sưởi cầm lên đọc, hành động lấy lệ theo đúng tác phong của một nàng công chúa xứ Hoa Hồng.

    Nàng chưa đọc mà đã muốn vò nát nó đem quẳng vào lò sưởi, để ngọn lửa tí tách thiêu đốt những kẻ hão huyền tìm đến nàng vì quyền lực và hư vinh.

    Mà không, nàng sẽ ném ngay chiếc vương miện nạm đá thạch anh trong như màu mắt nàng xuống đáy vực, mặc cho diều quạ tha nó đi bất kỳ nơi nào chúng cần...

    ... nếu được.

    "Hỡi nàng công chúa, nàng của mây cao vờn gió lộng,

    Nàng có khi nào để ý đến nơi tôi?

    Cỏ cây mượt, hoa thơm và trời trong nắng.

    Còn bên nàng chỉ thấm đẫm một màu đêm nẫu lòng tôi

    Nàng bị giam hãm, có chăng muốn cùng tôi bầu bạn

    Tôi cũng là kỵ sĩ, chàng kỵ sĩ của bầu trời."

    Nhưng rồi nàng vẫn đọc, đọc ngấu nghiến như sẽ bỏ chúng vào bụng mà nhai vụn ở trong lòng.

    Nàng mong chúng hoá ra kim loại, găm đến tứa máu thành từng vết sẹo lớn, và nàng sẽ chẳng tài nào quên.

    Vì nàng muốn tin, rằng sẽ còn một ai đó quan tâm đến cảm xúc của nàng, như kẻ gan dạ kia đã bất chấp đi ngược với tín ngưỡng mà cả vương quốc vốn tôn thờ vĩnh viễn, chỉ để thấu hiểu một người chẳng liên quan đến cuộc đời anh ta.

    "Ký tên: Scottine"

    Ai cũng nghĩ nàng hạnh phúc, ai cũng nghĩ nàng hoàn hảo trên cương vị của nàng công chúa sẽ tiếp quản vùng xứ sở.

    Nhưng nàng biết, từ sâu thẳm tâm can mình, nàng không thuộc về ngôi vị mà bất kỳ ai sẽ nhượng lại,

    là bởi nàng độc nhất và tự do...
     
    Bóng Sơn Ca
    ba


    Líu líu,

    Con sơn ca nhỏ của nàng lại bay tới, đậu trên bậu cửa sổ phía bên ngoài, nghiêng cổ nhìn quanh.

    Đôi mắt nó đen láy, sâu thẳm hơn màn đêm vẫn luôn buộc nàng trong vô vọng.

    Bộ lông nó lấm bẩn, như là vừa hứng trọn những cơn bão không ngừng gào thét suốt đêm ngày.

    Nhưng rồi nó cất tiếng hót, với giai điệu quen thuộc và mê ly y như những ngày đầu tiên nàng được thưởng thức thứ tạo thanh tuyệt mỹ ấy.

    Nàng chẳng còn nhớ nàng đã trải qua những gì, nàng chẳng còn biết nàng cần gì trong tuyệt vọng.

    Rosem chỉ còn cần tình yêu của con chim nhỏ dành cho nàng.

    Nhưng làm sao đây khi nàng và nó cách nhau một tấm kính.

    Làm sao đây một khi nàng muốn tóm lấy thì nó sẽ chỉ cố ý tránh xa?

    Rosem đã tuyệt vọng lại càng thêm tuyệt vọng.

    Nàng muốn bắt nó nhốt vào lồng sắt, để nó mỗi ngày lại cùng nàng hót líu lo.

    Nhưng nàng càng không muốn vậy, vì sẽ chẳng khác nào nàng tự tay bóp chết niềm hi vọng cuối cùng cho tấm bi kịch của một kẻ khao khát tự do.

    Nàng yêu nó, nên phải thả nó đi.

    Tình yêu của nàng không thể chết cùng những trói buộc ích kỷ mà nàng đang cùng chịu đựng.

    Con chim sơn ca nhìn nàng đau khổ, hay là nó cũng đang đau khổ.

    Nó cứ hót hoài, hót mãi nàng có hiểu được không?
     
    Bóng Sơn Ca
    bốn


    Nàng công chúa chăm chú ngắm ai kia đứng trong góc vườn, với đôi mắt trìu mến tới kỳ lạ.

    Anh ta cao lớn và phóng khoáng trong tấm áo khoác dệt từ lông vũ, nhưng điệu bộ lại không vẻ gì là một kẻ hiên ngang oai hùng.

    Đơn giản vì trông anh ta cũng vướng nét sầu thảm, như là nàng cùng đắm trong một nỗi buồn miên man.

    Và anh ta bỗng biến mất sau cổng thành, nơi mà nàng vẫn luôn khao khát mình có thể thực sự bước qua và không bao giờ cần trở lại.

    Dõi theo hoài, dõi theo mãi.

    Nàng công chúa cũng chẳng biết mình mong gì hơn từ một kẻ lạ mặt.

    Có chăng nàng vẫn luyến tiếc thứ mà mình nàng chẳng cách nào có được, sự tự do của một kẻ chẳng quyền quý cao sang.
     
    Bóng Sơn Ca
    năm


    Líu líu,

    Sơn ca nhỏ đảo cánh liệng tới, điệu bộ chẳng còn vẻ gì vui tươi như bao lần trước kia.

    Nó gõ mỏ lên khung cửa sổ trong vội vã, quạt hoài đôi cánh nhỏ tin hin cố vẫy tìm nàng công chúa cô đơn.

    - Em muốn nói gì, sơn ca nhỏ?

    Cơn bồn chồn quặn lấy eo bụng, quàng qua vai nỗi sợ hãi âm ỉ từ từ siết lấy từng nhịp đập rộn trong lồng tim.

    Niềm vui của nàng hẫng hụt từng mảng lớn, chẳng mấy chốc đã bị vùi lấp bởi cơn gió hú quanh toà tháp cao.

    Giông tố kéo sượt qua hai đốm mắt nhỏ xíu, sóng sánh nỗi thất vọng sầu thảm chưa từng một lần đè nặng đôi cánh con sơn ca.

    Líu líu,

    Sơn ca lại hót, giữa bao la mây đen vần vũ một bầu trời.

    Tiếng hót chót vót như hoang mang hoảng loạn.

    Tựa vào một khoảnh khắc nó sẽ vỡ tan trong cơ thể bé nhỏ của sơn ca.

    Rosem đánh rơi một giọt nước mắt.

    Nàng thương con sơn ca của nàng vô vàn, nàng nghĩ nó phải đi nên nó chào từ biệt.

    Công chúa nấc nhẹ, vô tình đánh nhịp theo một giai điệu duy nhất của cả hai.

    Một và chỉ một.

    Nhưng kỳ lạ biết mấy, nàng có thể bật hát được thành lời.

    "Hỡi nàng công chúa, nàng của mây cao vờn gió lộng,

    Nàng có khi nào để ý đến nơi tôi?

    Cỏ cây mượt, hoa thơm và trời trong nắng.

    Còn bên nàng chỉ thấm đẫm một màu đêm nẫu lòng tôi

    Nàng bị giam hãm, có chăng muốn cùng tôi bầu bạn

    Tôi cũng là kỵ sĩ, chàng kỵ sĩ của bầu trời."

    Kìa con sơn ca của nàng phải đi.

    Nó quay lưng liếc nhìn nàng lần cuối.

    Nó có vui, vui như thế nào khi biết nàng cuối cùng cũng hiểu được lòng nó?

    Nhưng rồi nó vẫn phải đi, và có lẽ chẳng bao giờ quay trở lại nữa.

    Chẳng bao giờ nữa.
     
    Bóng Sơn Ca
    sáu


    Rosem, hỡi ôi Rosem de Monrique,

    Trong thoáng chốc nàng vỡ vụn nơi lồng ngực.

    Con sơn ca của nàng đang sải cánh bay đi.

    Niềm tin và tình yêu duy nhất còn sót lại mà nàng tôn thờ, niềm hi vọng cuối cùng vào tự do mà nàng sống chết muốn bảo vệ.

    Nó sẽ sớm vỡ tan và nguội lạnh như chiếc vương miện ngớ ngẩn nàng đội trên đầu.

    Công chúa sợ hãi.

    Nàng mở toang cánh cửa sổ, mặc gió lạnh đáp lên người như muốn nuốt gọn nàng vào cái bóng mây ngồn ngộn.

    Con sơn ca chỉ cách nàng hơn một gang tay.

    Nàng trèo qua bậu cửa sổ, với lấy nó như muốn níu về thứ giá trị sống cuối cùng nàng có được, và sẽ không để nó đi.

    Công chúa sẽ mỉm cười nhìn nó, reo ca như thuở ban đầu bọn họ cùng gặp gỡ.

    Nàng cuối cùng cũng bắt được, sờ thấy từng thớ lông mềm mịn ôm miết đầu ngón tay thuôn của nàng công chúa xứ Hoa Hồng.

    Nhưng nàng trượt chân,

    Nàng cùng nó ngã rơi từ toà tháp cao lớn nhất toà lâu đài.

    Rồi nàng biết, cuối cùng nàng cũng được tự do.
     
    Bóng Sơn Ca
    bảy


    Chim sơn ca quẫy người trong lòng bàn tay nàng, khi cả hai bị hút mạnh về lòng đất mẹ.

    Nàng công chúa dù chết vẫn nhất quyết bảo vệ nó, thứ tín ngưỡng điên rồ nhưng vĩnh viễn cao đẹp.

    Nó đạp cánh, vung càng lúc càng mạnh.

    Cho tới khi nàng giật mình buông thả, thì đôi cánh nâu hạt dẻ đã phóng lớn khổng lồ, nuốt gọn nàng vào trong lòng nó.

    Nàng công chúa thấy mình nép vào lồng ngực ai kia, chìm trong hơi ấm dìu dịu của lông vũ và hương cỏ dại thơm ngát tận chân đồi.

    Là ai đó với gương mặt tuấn tú và toàn vẹn tới kỳ lạ.

    Nàng đặt lên môi anh ta một nụ hôn biết ơn, với hai cánh tay vòng siết qua cánh cổ.

    Chim sơn ca của nàng biến thành chàng trai đó, với niềm vui đong đầy trong khoé mắt cao ngạo của một kẻ tự do.

    Và nàng cũng tự do.

    Chiếc vương miện đã tuột rơi tự thuở nào.

    Không còn ai có thể nhốt nàng lại sau toà tháp ấy, không ai còn có thể ép nàng trở thành một công chúa kiêu kỳ.

    Nàng chỉ còn là Rosem đang nép mình trong vòng tay chàng kỵ sĩ nọ,

    chàng kỵ sĩ của bầu trời,

    con sơn ca của riêng nàng,

    Scottine,

    hay sự tự do mà nàng luôn hằng mong mỏi.

    Hết.
     
    Back
    Top Dưới