Cập nhật mới

Khác Bóng Mợ Dưới Trăng

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
181,601
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
399117918-256-k947835.jpg

Bóng Mợ Dưới Trăng
Tác giả: az7652287
Thể loại: Cổ đại
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

🌙 Bóng Mợ Dưới Trăng 🌙

Thể loại: Bách hợp | Duyên gái | Xưa - miền Tây | Mợ - Con hầu | Tình cảm chậm rãi | Lén lút | H+ về sau

Mô tả truyện:
Miền quê sông nước những năm 40, ánh trăng len lỏi qua mái ngói, rọi xuống bóng hai người đàn bà lặng lẽ thương nhau giữa cái nhà lớn thinh lặng.

Mợ Hai - vợ lẽ mới cưới của ông Hội đồng - đẹp như trăng đầu tháng, nhưng lòng thì buốt giá.

Cẩm - con hầu mồ côi, chỉ mới mười bảy, thơm mùi rơm khô, nắng chiều và áo cũ.

Mợ thương Cẩm từ một cái nhìn, một cái nắm tay, một lần gọi lên ngủ chung vì "lạnh".

Tình cảm đàn bà giữa thời loạn không tên, không tuổi, không được phép tồn tại...

Chỉ còn ánh trăng làm chứng - và tiếng thở dài chạm nhẹ vào tóc nhau mỗi đêm.



trang​
 
Bóng Mợ Dưới Trăng
Tập 1: Về Dinh


Trưa nắng oi ả, tiếng ve kêu ran cả một vùng.

Căn nhà lớn của ông Hội đồng nằm chễm chệ giữa vườn cây ăn trái sum suê, đầy bóng mát.

Từ cổng trước đi vô là hàng cau thẳng tắp, phía trong là mấy dãy nhà ngang, nhà dọc, đâu ra đó.

Một chiếc xe ngựa vừa dừng lại.

Từ trên xe, bước xuống một người con gái mặc áo dài lụa trắng, mặt che nhẹ chiếc khăn voan, đôi mắt nhìn quanh vương nét u sầu.

“Dạ, thưa mợ Hai, tới nơi rồi,” bác Tám đánh xe cúi đầu lễ phép.

Người con gái ấy khẽ gật đầu: “Ừ, ơn bác.

Thôi mình vô đi.”

---

Trong bếp, con Hầu nhỏ đang rửa chén, đôi bàn tay gầy gò nhưng nhanh nhẹn.

Nó tên Cẩm – mười bảy tuổi, mồ côi, được đưa về làm hầu cho nhà ông Hội từ năm mười ba tuổi.

Tánh tình hiền khô, ít nói, nhưng cái mắt đen láy và cái miệng chúm chím cười dễ thương nên nhiều người trong nhà thương nó lắm.

Bữa đó, bà quản gia gọi Cẩm lên.

“Cẩm, mợ Hai về rồi.

Từ nay mày theo hầu riêng cho mợ, lo ăn uống, áo quần, rồi đêm cũng ở gần để mợ sai biểu.”

“Dạ...” – Cẩm hơi run.

Nó nghe tiếng mợ Hai đã lâu, là con gái của ông bá hộ ở Trà Vinh, vừa cưới về làm vợ lẽ cho ông Hội.

Người ta đồn mợ đẹp như tiên giáng trần, tánh nết thì dịu dàng, học chữ Tây nữa.

---

Tối hôm đó, Cẩm dọn phòng cho mợ.

Căn phòng nằm phía sau vườn mai, có cửa sổ nhìn ra hồ sen nhỏ.

Gió lùa vào thơm ngát.

Mợ Hai ngồi trước gương chải tóc, tấm áo lụa mỏng dính theo làn da trắng ngần.

“Cẩm... tên mày đẹp quá,” mợ Hai lên tiếng, giọng nhỏ nhẹ như hơi thở.

“Dạ, mợ quá khen...

Em quê mùa lắm.”

Mợ quay lại, mắt nhìn Cẩm một hồi lâu.

Cẩm cúi gằm mặt, tim đập thình thịch.

“Tao cũng quê... mà giờ phải sống ở cái nhà này, tao thấy như ở tù vậy...

May có mày, tao đỡ thấy mình lẻ loi...”

Tối đó, mợ Hai kêu Cẩm ngủ dưới sàn, nhưng khuya, mợ gọi nhỏ:

“Cẩm, mày lạnh không?

Lên nằm ké với tao một chút đi.”

Cẩm run tay, nhưng lững thững bước tới.

Tấm chiếu bông thơm mùi hoa lài, người mợ thơm mùi ngọc lan...

Mợ vòng tay ôm Cẩm từ phía sau, thì thầm:

“Ngủ đi, tao chỉ cần có người kế bên...

đừng sợ…”

Cẩm không biết đó là bắt đầu của một thứ tình cảm lạ kỳ, mà sau này... nó không thể dứt ra được.
 
Bóng Mợ Dưới Trăng
Tập 2: Mợ Cấm Em Cười Với Ai


Từ hôm về làm hầu riêng, Cẩm chỉ quanh quẩn trong phòng mợ Hai.

Tánh nó hiền, ít nói, làm cái gì cũng nhẹ tay, nhẹ chân.

Mợ Hai thì... lạ lắm.

Cứ mỗi khi trời sụp tối là mợ gọi Cẩm vô, bắt ngồi chải tóc cho mợ, kể mấy chuyện trong bếp, rồi mợ nằm nghe, mắt lim dim.

Đêm đó trăng sáng, chiếu qua cửa sổ in bóng hai người đàn bà ngồi gần nhau lên vách.

Mợ Hai bỗng cất tiếng:

— Cẩm, hôm nay mày cười với ai ngoài sân sau?

Cẩm khựng tay.

— Dạ... em đâu có... chỉ tại thằng Quí hỏi em chỗ để bếp than, em nói đại…

Mợ quay lại, mắt mợ không còn dịu như mọi bữa.

Mợ nắm cổ tay Cẩm, siết nhẹ:

— Từ nay tao cấm mày cười với ai khác ngoài tao.

Cấm luôn nói chuyện.

Tao không muốn thấy mày nhìn tụi con trai.

Cẩm cúi mặt, môi mím lại, tim đập nhanh trong lồng ngực.

— Em… em đâu có dám…

Mợ đừng giận…

Mợ nhẹ tay ra, vuốt lên má Cẩm, cái má mềm như trái nhãn non, rồi khẽ nói nhỏ:

— Tao không giận.

Tao thương mày, Cẩm à…

Tao chỉ sợ mất mày thôi.

---

Khuya đó, mợ lại kêu Cẩm lên giường nằm chung.

Cẩm nằm sát mép, người cứng đơ, tim đập thình thịch.

Mợ thì lặng lẽ từ phía sau áp vào lưng nó, vòng tay siết nhẹ.

— Cẩm… sao người mày thơm quá vậy?

— Dạ... em tắm bằng nước lá bưởi...

— Từ nay tắm xong thì lên nằm liền, khỏi thay đồ.

Tao thích mùi da mày hơn mùi áo lụa.

Cẩm đỏ mặt, cứng đơ trong vòng tay mợ.

Rồi mợ cúi xuống, môi chạm nhẹ lên gáy Cẩm.

Cẩm run bần bật.

— Mợ…

đừng… kỳ quá…

Mợ chỉ thở khẽ vào tai nó:

— Kỳ gì?

Mày là của tao mà…

Trăng ngoài cửa chảy dài như lụa.

Trong phòng, hai cái bóng quấn vào nhau…

Và lần đầu tiên, Cẩm nghe tim mình lạc nhịp vì một người đàn bà.
 
Bóng Mợ Dưới Trăng
Tập 3: Cẩm Không Phải Người Hầu Đêm Nay


Tối nay trong phòng mợ Hai, đèn lồng đã thắp.

Cẩm đang hong tóc cho mợ, tay run run vì hồi nãy bà bếp xì xầm chuyện gì đó làm lòng nó cồn cào.

Bỗng tiếng bà quản gia từ ngoài vọng vô:

— Mợ Hai, ông Hội kêu mợ qua phòng lớn.

Dặn chuẩn nước tắm sẵn.

Mợ Hai khựng lại.

Cẩm cúi mặt, chẳng nói gì, nhưng tay lỡ kéo tóc mợ mạnh một chút.

— A, đau!

Gì vậy Cẩm?

— Dạ... dạ em lỡ tay…

Mợ nhìn Cẩm, thấy mặt nó đỏ bừng, môi mím lại, mắt lấp lánh nước.

Mợ hiểu.

Mợ vuốt tay nó:

— Cẩm...

đừng như vậy…

— Em đâu có dám gì…

Mợ đi đi, ông gọi... thì mợ phải đi…

Cẩm đứng lên, quay lưng định rời khỏi phòng.

Mợ vội kéo tay nó lại, ôm nó từ phía sau.

— Mợ không muốn đi…

Tao đâu có muốn ai đụng vô người tao nữa đâu…

Tao chỉ muốn mày…

Nói rồi mợ xoay Cẩm lại, hai người đối mặt nhau.

Cẩm mím môi, nước mắt lưng tròng.

— Nhưng em là ai…

Em là con hầu…

Không phải người được nằm cạnh mợ mỗi đêm…

Mợ áp trán vô trán nó, bàn tay nâng mặt Cẩm lên.

Ánh mắt mợ vừa đau vừa dịu.

— Suỵt…

Mày là của tao.

Tao nói mày nghe chưa?

Tao sẽ xin ông dọn qua nhà ngang, tao sẽ ở riêng.

Đừng khóc nữa…

Rồi mợ đặt lên môi Cẩm một nụ hôn.

Nhẹ.

Như sợ vỡ ra.

Cẩm cứng đờ người, nhưng cũng nhắm mắt lại, mặc kệ ngoài kia ai gọi, mặc kệ thân phận thấp hèn.

Đêm đó, Cẩm nằm lại trong phòng một mình.

Nhưng môi nó còn nguyên vị ngọt của mợ.

Và lòng nó thì đau... vì lần đầu thấy mợ rời khỏi phòng, mà không mang theo nó.

---
 
Back
Top Bottom